Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 292 : Ta Nhẫn. (2) (c1456-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1456: Ta Nhẫn. (2)
– Tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết này.
Tư chất của hắn kinh người.
Cũng không phải mỗi một Thiên Nhân đều có thể đạt được cảnh giới trời tùy theo ý người.
Cũng không phải mỗi một cảnh giới tùy theo ý người đều có thể ngưng tụ ý chí ra thế giới y… Đây là thời điểm Thiên Nhân chỉ có sắp tới đột phá cảnh giới, bước vào Bán Thần cảnh, mới có thể xuất hiện biến hóa.
Trong lòng mặt quỷ vô cùng phức tạp, lại càng nhiều cay đắng.
Hắn biết, sau trời tùy ý người, chính là cảnh giới Bán Thần!
Nếu như nói cảnh giới Thiên Nhân là dung hợp ý chí của bản thân cùng trời đất, mượn thiên địa tới thể hiện ra, như vậy Bán Thần… chính là một mình mở ra một thế giới vậy.
Sau khi linh hồn hóa thành thần hồn, ý chí của Bán Thần sẽ tranh cùng trời đất phát sáng, cho tới khi đạt tới cực hạn, có thể áp chế được thiên địa xuống!
Lúc này thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần lại xuất hiện ở bên cạnh mặt quỷ, tay phải vỗ vào túi đựng đồ.
Có ánh sáng màu đen lóe lên.
Vĩnh Dạ Tán lại xuất hiện ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.
– Ta hiện tại tu luyện, vẫn thiếu một chút sức sống.
Ngươi đường đường là chuẩn Thái Cổ, sức sống nhiều như vậy, cho ta mượn một chút.
Ta nghĩ ngươi chắc chắn sẽ không cự tuyệt đâu.
Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, nhìn mặt quỷ run lẩy bẩy.
Vĩnh Dạ Tán lại đâm mạnh tới.
Toàn thân mặt quỷ chấn động, cố tình phản kháng cùng giãy dụa, nhưng lại chỉ là vô dụng.
Nhất là khi hắn nghĩ đến cánh cửa của pháp bảo gần mở ra.
Vì vậy trong lòng thầm cắn răng, biến tất cả phát điên hành chờ mong sau này sẽ báo thù đối với Bạch Tiểu Thuần.
Hắn lặng lẽ nhắm hai mắt lại.
– Ta nhịn… Còn có ba ngày.
Ta nhịn hai năm, cũng không thiếu ba ngày này!
Nhưng mặt quỷ này vẫn xem thường khả năng cắn nuốt sức sống của Vĩnh Dạ Tán.
Sau khi Vĩnh Dạ Tán đâm vào trong cơ thể mặt quỷ, nhất thời một lực hút kinh người, lại trong giây lát từ trên Vĩnh Dạ Tán bạo phát ra.
Mặt quỷ vốn đã nhắm mắt lại, nhưng trong nháy mắt lại chợt mở ra.
Trong mắt hắn lộ ra vẻ không có cách nào tin tưởng được.
Còn có tiếng kêu buồn bã thảm thiết không nhịn được truyền ra.
Trong một chớp mắt này, sức sống của hắn rốt cuộc giống như ngựa hoang thoát khỏi dây cương, căn bản là không khống chế được, lao thẳng đến chỗ của Vĩnh Dạ Tán.
Trong vòng mấy cái hít thở ngắn ngủi, lại có thể lại rút đi một, hai phần trăm sức sống trong toàn thân hắn.
Hắn khiếp sợ lập tức tính phản kháng.
Nhưng vừa nghĩ tới ba ngày sau, khí linh thức tỉnh, hắn lại run rẩy, tự nói với mình.
– Ta nhịn!
Sức sống nồng đậm như vậy, theo Vĩnh Dạ Tán trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.
Mắt Bạch Tiểu Thuần chợt sáng lên.
Hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Hắn biết sức sống của mặt quỷ này không tầm thường, nhưng vẫn bị sức sống nồng đậm kia đối phương làm cho vui mừng một chút.
Theo lực sinh cơ trào vào trong cơ thể, tám phần mười Bất Tử Huyết trong toàn thân hắn đều đang điên cuồng vận chuyển, không ngừng cắn nuốt sức sống, sau đó nhanh chóng lan tràn ra.
Cảm nhận Bất Tử Huyết biến hóa, Bạch Tiểu Thuần vừa vui sướng mím môi, vừa liếc mắt nhìn mặt quỷ.
– Gia hỏa này lại là một viên Sinh Cơ Đan, không biết có thể nuốt vào hay không…
Nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần rất động tâm.
Hắn đâm Vĩnh Dạ Tán vào sâu hơn một ít.
Lực hút cũng theo đó tăng mạnh.
Dưới sức sống trôi qua, đau thương trong lòng mặt quỷ càng thêm mãnh liệt.
Hắn phát hiện, sức sống của mình lúc này rốt cuộc đã bị hút đi một phần.
Điều này khiến cho hắn hoảng loạn.
Thời điểm hắn vừa muốn giãy dụa, chợt nhìn thấy ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần.
Hắn lại run rẩy một cái.
– Gia hỏa này muốn ăn ta! Trời ạ, hắn làm sao có thể có ý nghĩ như vậy được.
Đáng chết, bình thường đều ta ăn người khác mới đúng!
– Ta… Ta nhịn!
Mặt quỷ sợ thiếu chút nữa hồn phi phách tán.
Cũng may sau khi Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi, vẫn cảm thấy có phiêu lưu.
Không bằng Vĩnh Dạ Tán dùng tới vẫn ổn thỏa hơn.
Lúc này hắn mới tiếc nuối bỏ đi ý định muốn ăn mặt quỷ này.
Nhưng hắn lại không biết, ý nghĩ trong lòng hắn theo ánh mắt tản ra, đã khiến cho mặt quỷ sợ suýt nữa tan vỡ.
Thời gian trôi qua.
Rất nhanh, sức sống của mặt quỷ đã bị Bạch Tiểu Thuần hút đi gần bốn phần.
Thần hồn của mặt quỷ cũng đã trở nên bất ổn.
Lúc này hắn mệt mỏi đến cực hạn.
Thật ra, rất nhiều lần hắn đều muốn vùng lên phản kháng.
Nhưng vừa nghĩ tới ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần trước đó, hắn lại run rẩy, lại khuyên mình đi nhẫn nhịn…
Cho đến sau khi bị hút đi bốn phần, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng ngừng lại, không để ý tới mặt quỷ nữa.
Hắn cầm Vĩnh Dạ Tán rời đi.
Sau khi tìm một nơi, hắn bắt đầu ngồi tĩnh tọa hấp thu.
Mặt quỷ cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn bi ai nhìn toàn thế giới, trong lòng chờ mong ba ngày này mau chóng qua…
– Bạch! Tiểu! Thuần! Chờ ta ra ngoài, ta nhất định phải hút đi sức sống của ngươi.
Ta phải mấy lần hút trở về.
Ngươi lại muốn ăn ta.
Ngươi còn là người nữa sao? Ta phải ăn ngươi!
Ở trong thời điểm mặt quỷ ở đây ủy khuất phát điên nguyền rủa xin thề, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân tĩnh tọa.
Sức sống trong cơ thể hắn bạo phát ra cuồn cuộn ngập trời, không ngừng bị máu toàn thân hút đi.
Bất Tử Huyết của hắn đang nhanh chóng lan tràn.
Dần dần, từ ban đầu là tám phần mười, từng bước tiến tới gần chín phần… Rất nhanh, một ngày trôi qua.
Khi sáng sớm ngày hoomn sau đến, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đang khép chặt, bỗng nhiên mở ra.
Ở trong mắt của hắn, có huyết quang chợt lóe lên.
Ở trong một tích tắc này thân thể hắn còn truyền ra những tiếng ầm ầm.
Một khí thế còn muốn cường hãn hơn so với trước, ở trên người hắn chợt tản ra.
Thậm chí hư vô ở bốn phía xung quanh hắn cũng trở nên vặn vẹo, hình như không có cách nào tiếp nhận nổi.
Toàn thế giới đều đang run rẩy.
Một lực khí huyết tràn đầy đến cực hạn, giống như hỏa diễm trong đêm tối, khiến cho thiên địa này chấn động.
– Chín phần!
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần kích động.
Sau khi chậm rãi đứng dậy, trong mắt của hắn mang theo vẻ vui mừng như điên.
Hắn cảm thụ một chút cảnh giới Bất Tử Huyết.
Giờ phút này, máu trong cơ thể hắn tuy là màu đỏ, nhưng xương lại hoàn toàn trở thành màu vàng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1457: Thân Thể Bán Thần! (1)
Loại miêu tả về Bất Tử Quyển này, là thiên địa diệt thân thể bất diệt, lúc này hiện lên ở trong lòng, khiến cho hơi thở của Bạch Tiểu Thuần càng thêm dồn dập.
Cùng lúc đó, hắn càng cảm nhận được thời khắc này, không chỉ thân thể mình cường hãn đến trình độ khủng bố, sự khôi phục sức khỏe của hắn dường như cũng kinh thiên động địa.
– Trừ khi không ai có thể trong nháy mắt giết chết ta, nếu không… tất cả thương thế, ta cũng có thể ở trong thời gian ngắn nhất, hoàn toàn khôi phục lại!
– Trời ạ, điều này cũng quá mạnh mẽ đi…
Tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên.
Hắn càng thêm mong chờ đối với mười phần Bất Tử Huyết.
– Chín phần đã như vậy.
Nếu như Bất Tử Huyết đại viên mãn…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, làm sao có thể còn kìm chế được sự kích động.
Hắn không chậm trễ chút nào, thoáng một cái bay ra, lao thẳng đến chỗ ở của mặt quỷ.
Mặt quỷ vốn cho rằng cơn ác mộng đã kết thúc.
Hắn đang không ngừng nguyền rủa, không ngừng thề thốt.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn lại điên cuồng biến đổi.
Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần từ trên trời hạ xuống, nhìn Vĩnh Dạ Tán trong tay đối phương, nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt đối phương, trong lòng hắn lại run rẩy, bi thương thảm thiết hét lên một tiếng.
– Không cần…
Ầm một tiếng.
Theo Vĩnh Dạ Tán đâm vào, sự bi thương và thảm thiết của mặt quỷ đã biến thành tiếng kêu thảm thiết.
Hắn không có cách nào không kêu thảm thiết.
Thật ra sức sống này bị hút đi quá mức kinh người.
Hắn lại không có cách nào phản kháng, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn sức sống của mình bị hút đi.
Ngay cả thần hồn của hắn cũng ảm đạm hơn rất nhiều.
Ngày đầu tiên hắn còn có thể nhẫn nhịn.
Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Thuần lại đến lần nữa.
Hắn thật sự không nhịn được.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn vẫn không có cách nào giãy dụa, chỉ có thể đi kêu la thảm thiết.
– Bạch Tiểu Thuần, ta hận ngươi…
– Ta sai rồi.
Bạch gia gia, ta thật sự sai rồi…
– Không cần.
Đau quá…
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, có chút bất mãn, trực tiếp một cái tát đập vào trên đầu mặt quỷ.
– Đừng làm rộn! Yên tĩnh một chút.
Kêu la cái gì.
Ngày hôm qua không phải rất tốt sao? Chẳng qua là chút sức sống mà thôi, quen là tốt rồi.
Bạch Tiểu Thuần nói, lại hấp thu không ngừng.
Mặt quỷ bên kia kêu thì kêu, cũng không có sức lực.
Hắn chỉ có thể nằm ở nơi đó không ngừng co quắp, ngơ ngác cảm nhận sức sống của mình bị hút đi.
Sự bi ai của hắn đã sâu vượt qua cả Thông Thiên Hải…
Hắn lại một lần nữa hối hận.
Hắn hối hận không nên rời khỏi Quỷ Mẫu, hối hận không nên không bị Thiên Tôn bắt đi, hối hận không nên tới tìm Bạch Tiểu Thuần, lại càng không nên tự mình đưa tới cửa…
– Mạng của ta… Thế nào lại khổ như vậy!!! Cái tên Bạch Tiểu Thuần đáng giết ngàn đao này.
Tại sao hắn không có một chút lòng thương cảm nào chứ…
Trong lòng mặt quỷ đã lệ rơi đầy mặt giống như mưa to giàn giụa, còn kém chút gào khóc…
– Ta xin thề, ta dùng cả sinh mệnh của ta ra thề, ta sử dụng tu vi của ta ra thề, ta dùng tất cả mọi thứ của ta ra thề, chỉ cần ta ra ngoài, ta nhất định phải giết Bạch Tiểu Thuần này, thiên đao vạn quả, hành hạ hắn một vạn năm!
Trong khi Mặt quỷ đang rơi lệ, trong lòng điên cuồng thề.
Chỉ là thân thể kia thống khổ giống như bị xé rách vậy, vẫn có sinh cơ trôi qua, dần dần, khiến cho hắn mất đi ý thức.
Chẳng biết từ lúc nào, hắn lại có thể ngất đi.
Tới khi hắn thức tỉnh, Bạch Tiểu Thuần đã rời khỏi đó.
Nhưng nhìn thân thể mình thật giống như bị móc sạch.
Sức sống của hắn còn dư lại lúc này, đã không được một phần.
Phải biết rằng, trước đó hắn bị Bạch Tiểu Thuần hành hạ như vậy, cũng chỉ là hao phí một phần mà thôi.
Nhưng hôm tại trong hai ngày ngắn ngủi, tám phần mười sức sống bị mất đi, khiến cho hắn có cảm giác sinh ra không thể yêu mến.
Nhất là thần hồn của hắn, đều đã tiến sát biên giới của sự sụp đổ.
Nhìn thân thể thật giống như bị thiên quân vạn mã chà đạp qua, mặt quỷ lại khóc…
– Loại người không lòng thông cảm này, lúc mới sinh ra, đáng lẽ phải bị bóp chết!!!!!
Mặt quỷ đang run rẩy, trong lòng rít gào.
Nhưng trên thực tế, hắn vẫn hiểu nhầm Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc hắn hôn mê, Bạch Tiểu Thuần vốn có thể hút đi tất cả sức sống của hắn.
Nhưng cuối cùng Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy có chút do dự, cảm thấy như vậy quá mức tàn nhẫn, vì vậy mới bỏ qua quyết định này.
– Dù sao cũng hai năm qua ta cũng hành hạ lão gia hỏa này, cũng có một ít giao tình.
Mà thôi mà thôi.
Để sau khi hắn chậm rãi khôi phục, quay trở lại hút là được.
Trong sự cảm thán, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình thật sự quá lương thiện.
Lúc này hắn mới hài lòng rời đi.
Hắn trở về chỗ lúc trước khoanh chân, bắt đầu trùng kích Bất Tử Huyết về phía đại viên mãn.
Sau khi hấp thu đủ sức sống, Bất Tử Huyết của hắn không ngừng bạo phát lan tràn.
Dần dần, cuối cùng tất cả máu đều nhuộm đẫm.
Theo một giọt máu cuối cùng trở thành Bất Tử Huyết, toàn thân Bạch Tiểu Thuần nhất thời truyền ra tiếng chấn động ngập trời.
Bất Tử Huyết, mười phần!
Trong tiếng nổ lớn ầm ầm, khí tức của hắn nặng nề.
Thân thể bị chấn động.
Đột nhiên một đau đớn mãnh liệt, từ toàn thân từ trên xuống dưới đồng thời xuất hiện.
Đau đớn này tới thật đột ngột, khiến cho mắt của Bạch Tiểu Thuần lập tức tràn ngập tơ máu.
Những tiếng rắc rắc từ trên người của hắn truyền ra, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nhanh.
Đến cuối cùng, thân thể hắn rốt cuộc xuất hiện dấu vết vỡ nát.
Thậm chí có thể từ bên trong những vết nứt này, có thể nhìn thấy được có da mới đang sinh trưởng, còn có thể nhìn thấy được máu ở dưới lớp da kia đang nhanh chóng chảy xuôi.
Còn có xương cốt của hắn, kinh mạch của hắn, tất cả thân thể hắn đều đang như vậy, giống như đang lột xác.
Dường như ở dưới thân thể này, đang có một thân thể mới nhanh chóng trưởng thành.
Cho đến sau hơn mười hít thở, đau đớn mãnh liệt này đã đạt đến cực hạn.
Bạch Tiểu Thuần phát ra một tiếng gào thét thê lương.
Ở trong tiếng gào thét này, thân thể hắn khô quắt lại tới tốc độ mắt thường có thể thấy được, cho đến khi ầm một tiếng, rốt cuộc trực tiếp nổ tung!
Nổ tung, không phải là tất cả thân thể hắn, mà là những chỗ vỡ nát.
Theo sự vỡ nát, những mảnh nhỏ bắn ra bốn phía xung quanh mặt đất.
Ở trung tâm của mảnh vỡ kia, thân thể của Bạch Tiểu Thuần một lần nữa được lộ ra, trong suốt lấp lánh, giống như ngọc thạch.
Nhưng còn chưa có kết thúc.
Trong chớp mắt, thân thể mới này lại có thể một lần nữa vỡ nát, lại khô quắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1458: Thân Thể Bán Thần! (2)
Cho đến khi tiếng nổ lớn thứ hai vang vọng, thân thể của Bạch Tiểu Thuần lại một lần nữa xuất hiện!
Tiếp theo là lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm…
Lần lượt lột xác, lần lượt nổ tung.
Cho đến sau lần thứ tám, ở dưới những mảnh nhỏ đầy đất, thân thể của Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ ra, tản ra ánh sáng loá mắt.
Toàn thân hắn có hào quang tỏa ra bốn phía.
Thậm chí hắn nhắm mắt lại, cũng khiến cho người ta có một loại cảm giác siêu phàm, đủ để cho thời điểm mọi người nhìn lại, đều thấy tinh thần chấn động.
Dường như, đây cũng không phải là người phàm, mà là thân thể của tu sĩ vượt ra khỏi cực hạn!
– Thân thể… Bán Thần!
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu, bên trong hai mắt mở ra lộ ra nhật nguyệt quang.
Vào giờ phút này dường như toàn thân hắn hóa thành một vị thần chỉ, thần xuống thế gian!
– Như vậy, còn có thể tiến thêm một bước…
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự chờ mong.
Hắn đã cảm nhận được… gông cùm xiềng xích lớn thứ năm trên cơ thể người, giống như một ngọn núi lớn cuối cùng đè ở trên người.
– Ngày hôm nay, ta tu luyện Bất Tử Quyển nhiều năm… đã hoàn toàn đại viên mãn!
Hai tay Bạch Tiểu Thuần giơ lên, vung mạnh lên.
Nhất thời tất cả máu, tất cả xương, tất cả gân mạch, thậm chí còn có máu thịt cùng với da trong cơ thể, vào giờ phút này, tất cả đều chấn động.
Theo sự chấn động, từng đợt lực lượng cường hãn khiến cho bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng phải kinh hãi, đang chấn động đồng thời bạo phát.
Sự bạo phát này không ngừng quật khởi, giống như sóng biển phẫn nộ, dần dần ngập trời, cuối cùng sau khi dung hợp với nhau, giống như có thể khiến cho thiên hôn địa ám, ầm ầm bạo phát!
Âm thanh của Bạch Tiểu Thuần vượt qua thiên lôi, bỗng nhiên vang vọng.
– Gông cùm xiềng xích thứ năm, mở!
Ầm ầm ầm!!
Ngọn núi lớn đè ở trên người, nhìn không thấy nhưng lại có thể cảm nhận được, vào giờ phút này, ở trong trùng kích này, không cần suy nghĩ liền tan vỡ, chia năm xẻ bảy.
Tiếng nổ truyền khắp thế giới pháp bảo.
Thân thể của Bạch Tiểu Thuần một lần nữa xuất hiện sự vỡ nát, xuất hiện một lần nữa khô quắt.
Cho đến khi lại một tiếng động rất lớn vang lên, thân thể hắn lần thứ chín tan vỡ!
Thời điểm hắn xuất hiện, lộ rõ thân thể ở bên trong mảnh thế giới này, hoàn mỹ không tỳ vết, thậm chí tràn ngập ý của Thiên Đạo, khiến cho thế giới pháp bảo này phải run rẩy.
– Đây là khí tức gì vậy?
Mặt quỷ hoảng sợ thất thanh.
Trên trời cao, vào giờ phút này nữ hài nhi cũng bị kinh động, chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nàng có chút sửng sốt.
Dần dần trong mắt nàng lộ ra sự hồi ức cùng phức tạp…
Bất Tử Quyển đột phá, thậm chí ảnh hưởng tới bên ngoài, khiến cho trên trời cao của bắc mạch lúc này cũng xuất hiện vòng xoáy cực lớn.
Tiếng sấm, truyền khắp đại lục Thông Thiên!
Cho dù là hai bên đang giao chiến ở bên trong Man Hoang, cũng cảm nhận được trời cao biến hóa.
Khi cẩn thận quan sát, cũng có thể nhìn thấy được trên trời cao, ở trong một chớp mắt này, từ vòng xoáy chuyển động ở giữa không trung của bắc mạch lại có thể có từng vết nứt, hiện lên ở trên cả bầu trời của thế giới Thông Thiên!
Giống như, trời sắp sụp đổ!
Dường như, đất sắp nứt ra!
Giờ phút này, vô số tu sĩ của Man Hoang cùng Thông Thiên đang giao chiến, tâm thần mỗi người đều chấn động.
Mơ hồ, dường như có cảm giác thế giới muốn tan vỡ.
Loại cảm giác này, khiến cho thần sắc tất cả mọi người biến hóa, hoảng sợ vô cùng.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
– Trời ạ, trời cao thế nào lại vỡ vụn ra!
Trong số những tu sĩ chấn động, có Kết Đan, có Nguyên Anh, còn có Thiên Nhân.
Tu sĩ Nghịch Hà Tông cũng có ở trong đó! Thậm chí Bán Thần hai bên ở trên chiến trường này, mỗi một người đều hít vào một hơi, trên mặt lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Hồng Trần Nữ cũng ở trên chiến trường.
Lúc này trời cao biến hóa, cũng khiến cho nàng trở tay không kịp.
Tất cả mọi người của Man Hoang, phản ứng đầu tiên, chính là loại thiên biến này nhất định có liên quan đến Thiên Tôn.
Duy nhất chỉ có số ít người mới biết được chân tướng của tất cả những điều này.
Giống như trong Khôi Hoàng Thành, ở sâu bên trong mặt đất, ở trong một mảnh khu vực hoang phế, người canh giữ lăng mộ đang khoanh chân tĩnh tọa, lúc này mở ra đôi mắt mệt mỏi.
Sự già nua của hắn đã đặc biệt rõ ràng.
Lúc này toàn thân hắn đều tản ra sự mục nát, giống như ngọn đèn dầu đã đến lúc tắt.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đục chậm rãi ngưng tụ ra một tia thần thái.
– Cuối cùng Bất Tử Quyển… đại thành… Thiên Tôn lựa chọn, ta đã có thể nghĩ đến.
Bạch Tiểu Thuần, hi vọng ngươi sau này… Không nên hận ta… Ta nhất định phải làm như vậy… Đây là sứ mạng của ta.
Đây là ý nghĩa tồn tại cuối cùng của ta…
– Sư tôn…
Bên trong hư vô Minh Hà, Bạch Hạo Minh Hoàng của thế hệ này lúc này đang đứng ở nơi đó, từ phía xa nhìn lên thiên địa, thì thào nói nhỏ.
Toàn bộ Man Hoang, trừ hai người bọn họ ra, còn có một người, cũng ở trong một cái chớp mắt này, đã hiểu rõ nguyên nhân khiến cho thiên biến.
Người này… Chính là Khôi Hoàng thời nay!
Cho dù bị Đại Thiên Sư áp chế, giống như khôi lỗi, nhưng dù sao hắn cũng là Khôi Hoàng.
Dù sao huyết mạch hoàng tộc cũng chảy xuôi trong thân thể.
Lúc này ở trong hoàng cung của Khôi Hoàng Thành, hắn ngồi ở long y, thân thể chấn động mãnh liệt.
Đó là một loại công pháp chấn động đồng dạng tới từ trong cơ thể phát ra.
Đây là chấn động đến từ huyết mạch.
Đây là chấn động đến từ sâu bên trong linh hồn.
Trường Sinh Quyển của nhất mạch bất tử Khôi Hoàng chấn động!
– Có người… sau Kế Huyết Tổ, lại đạt được Bất Tử Quyển đại viên mãn!
Khôi Hoàng hít một hơi thật sâu.
Ban đầu trong mắt vốn đầy tuyệt vọng, lại chậm rãi xuất hiện hi vọng.
Toàn bộ Man Hoang, chỉ có ba người bọn họ cảm nhận được nguyên nhân khiến cho thiên địa biến hóa kịch liệt.
Mà ở đại lục Thông Thiên, thời khắc này trên Thông Thiên Đảo, theo bầu trời vỡ nát, một khí tức kinh người, từ trên đảo bạo phát ra, ngập trời.
– Bất Tử Quyển đại viên mãn…
Bên trong Đạo Cung, Thiên Tôn chậm rãi đứng lên, ngửa mặt lên trời cười to.
Chỉ là cười thì cười, trong mắt của hắn có nước mắt chảy xuống.
Nhưng trong mắt hắn vẫn đầy sự quyết đoán, lại hoàn toàn không có chút giảm bớt.
– Ta không muốn sử dụng thủ đoạn.
Lúc này vừa gặp đúng là hoàn mỹ… Nhất định phải như vậy sao, người canh giữ lăng mộ…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1459: Gặp Lại Băng Nguyên
Đồng thời cũng ở trong một chớp mắt này, bên trong sơn môn Nghịch Hà Tông, thân thể Huyết Tổ đứng sừng sững ở nơi đó, lại không thể điều tra.
Hắn run rẩy giật mình.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này, hắn nhất định có thể lại nghe được, từng âm thanh nỉ non giống như ảo giác.
– Hơi thởi ngày hôm qua, đổi lấy thức tỉnh hôm nay!
Toàn thế giới chấn động, thật lâu không tiêu tan.
Mà ở bên trong thế giới pháp bảo, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, từ từ đứng lên.
Bốn phía xung quanh hắn có vô số mảnh nhỏ do lột xác nằm rải rác.
Lúc này theo hắn đứng dậy, toàn bộ thế giới pháp bảo đều đang run rẩy.
Dường như mảnh thế giới này đang áp chế đối với hắn.
Đây không phải là do nữ hài nhi ý nguyện, mà là một loại áp chế theo bản năng của mảnh thế giới này!
– Thiên Nhân đại viên mãn… Bất Tử Quyển đại thành…
Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, cảm nhận sức sống vô cùng vô tận trong cơ thể mình lúc này.
Một lát sau, hai mắt hắn đang khép chợt mở ra.
Trong mắt hắn lộ ra thần thái, khiến cho thế giới pháp bảo nhất thời bị thất sắc.
– Nên về nhà rồi…
Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói.
Lúc ngẩng đầu, ánh mắt hắn rơi vào gương mặt của nữ hài nhi trên trời cao, cùng nữ hài nhi nhìn nhau.
Hắn không nói gì.
Tất cả, đều đang biểu lộ cả ở trong mắt không thể nghi ngờ.
Mà giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần cũng không sợ nữ hài nhi lại có kế hoạch gì mà hắn không biết nữa.
Với tu vi cường hãn, lực lượng thân thể kinh người, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có lòng tin đối mặt với tất cả.
– Chúc mừng ngươi… Bất Tử Quyển đại viên mãn…
Ở trong mắt của nữ hài nhi lưu lại sự phức tạp.
Hồi lâu sau, nàng nhẹ giọng mở miệng nói.
– Ta hoàn thành lời hứa hẹn trước đây.
Ngươi sinh thời, có thể vận dụng pháp bảo bắc mạch ba lần.
Nếu ngươi có thể giết chết Thiên Tôn, từ nay về sau ngươi lại là chủ nhân của ta!
Nói xong, nữ hài nhi không lãng phí thời gian, trong mắt bỗng nhiên bạo phát ra u quang.
Trong phút chốc, toàn bộ thế giới pháp bảo ầm ầm chấn động.
Trong mặt đất vỡ nát, một cánh cửa đá rất lớn, đột ngột từ trên mặt đất nhô lên!
Cửa đá mênh mông này ở trong quá trình từ mặt đất dâng lên, toàn bộ mặt đất thế giới pháp bảo không ngừng vỡ nát.
Rất nhanh tất cả trở thành hư vô.
Cho đến khi ở bên trong hư vô này, chỉ có một cánh cửa đá kinh người!
– Từ nơi này ra ngoài, chính là Băng Nguyên của bắc mạch!
Nữ hài nhi chậm rãi mở miệng.
Nhìn cửa đá, khí tức của Bạch Tiểu Thuần khẽ thúc đẩy, trong mắt lộ ra sự chờ mong.
Hắn đã ở chỗ này quá lâu.
Đối với tất cả mọi thứ bên ngoài, hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, trong lòng cũng có phần lo lắng.
– Nghịch Hà Tông không biết như thế nào… Hiện tại nữ hài nhi thức tỉnh, tu vi của ta đột phá.
Đã đến lúc rời đi!
Thoáng một cái, thân thể Bạch Tiểu Thuần lao thẳng đến cửa đá, tính sẽ rời khỏi đây.
Hơi thở của mặt quỷ trở nên dồn dập lộ ra sự kích động.
Lúc này cho dù lại suy yếu đi nữa, hắn cũng khẩn trương đến cực hạn.
Ở trong mặt đất tan vỡ, hắn đã bay lên, lúc này nhìn chằm chằm vào cửa đá.
Khát vọng trong lòng hắn lúc này, so với khát vọng Thiên Tôn muốn rời khỏi đại lục Thông Thiên, còn mãnh liệt hơn.
Chỉ là tám phần sức sống bị hút đi, thần hồn suy yếu, khiến cho bí pháp hắn vốn chuẩn bị na di ban đầu, cũng vẫn không có cách nào tiếp tục thi triển.
Một khi thi triển… Đó không phải là chạy trốn, mà là tự mình tan vỡ.
– Dẫn ta đi!
Trong sự lo lắng, mặt quỷ chỉ có thể nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, cầu khẩn.
– Ngươi có thể ở trên người ta hạ một cấm chế tiếp theo.
Ta… Ta có thể trở thành quỷ nô của ngươi.
Chỉ đi ra ngoài, tu vi của ta mới khôi phục.
Ngươi có thể sẽ xuất hiện thêm một quỷ nô Chuẩn Thiên Tôn!
Theo lời mặt quỷ nói truyền ra, bước chân Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại.
Hắn nhìn về phía mặt quỷ.
Đề nghị của đối phương, hắn đã từng từng nghĩ tới, nhưng lại buông tha.
Cho dù là phương pháp nô dịch, Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn cảm thấy lo lắng.
Dù sao một khi rời khỏi đây, không có pháp bảo áp chế, sau khi mặt quỷ này rời khỏi đây tu vi sợ là rất nhanh sẽ khôi phục đỉnh phong.
Đến khi đó, có chút không cẩn thận, hắn sẽ xuất hiện thêm một vị đại địch tuyệt thế.
Càng nghĩ, Bạch Tiểu Thuần không để ý tới nữa, tiếp tục đi về phía cửa lớn.
– Bạch Tiểu Thuần, dẫn ta đi!
Mặt quỷ sốt ruột, lập tức tới gần.
Nhưng hắn vừa bay ra, lập tức một áp chế của thế giới pháp bảo chợt hạ xuống.
Ở dưới ánh mắt của nữ hài nhi, thân thể mặt quỷ thật giống như bị thiên địa trấn áp, hoàn toàn không có cách nào đi về phía trước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần dần dần đi về phía cửa lớn, sẽ biến mất.
– Bạch Tiểu Thuần!
Âm thanh của mặt quỷ thê lương, rít gào.
– Câm miệng!
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.
Hắn đứng ở bên cạnh cửa đá, quay đầu lại nhìn về phía mặt quỷ.
– Ngươi nói cái gì ta đều sẽ không tin tưởng.
Ở chỗ này chờ.
Chờ sau khi ta trở thành Bán Thần, tự nhiên sẽ thả ngươi ra ngoài.
– Ta… Ngươi…
Mặt quỷ sắp suy sụp.
Trước đó hắn nhiều lần nhẫn nại, chính là vì có thể ra ngoài.
Nhưng bây giờ mắt thấy hy vọng này đang ở ngay trước mắt, nhưng hết lần này tới lần khác Bạch Tiểu Thuần này lại có thể hoàn toàn không để ý tới mình.
Nhất là sự quyết đoán trong giọng điệu kia, khiến cho mặt quỷ tuyệt vọng.
– Bạch Tiểu Thuần đáng chém ngàn đao, ta nguyền rủa ngươi!
Ở trong tiếng gào thét thê lương của mặt quỷ, Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ ho nhẹ một tiếng.
Hắn suy nghĩ, chỉ có kẻ ngu si mới đi tin tưởng lời mặt quỷ này nói.
Lúc này nghĩ đến mình đột phá tu vi, tu vi Thiên Nhân đại viên mãn, thân thể Bán Thần, hắn lại hăng hái.
– Trần Hạ Thiên, hiện tại ta một tát là có thể đập chết ngươi!
– Còn có những gia hỏa bắc mạch kia, bao gồm Bán Thần ở bên trong, Bạch Tiểu Thuần ta đã không sợ ngươi!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, càng kích động hơn.
Hắn hận không thể lập tức liền nhìn thấy ánh mắt mọi người chấn động khi nhìn thấy mình.
Hắn cất bước, trực tiếp bước vào trong cửa đá.
Theo tiếng sấm vang vọng, toàn bộ cửa đá chấn động.
Trong chớp mắt thân thể Bạch Tiểu Thuần biến mất.
Thời điểm xuất hiện, thình lình đã ở trên Băng Nguyên của bắc mạch.
Bốn phía xung quanh là gió ấm áp đập vào mặt.
Mặc dù không phải hơi nóng, nhưng rơi ở trên người, vẫn khiến cho người ta cảm thấy rất ấm áp.
Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ.
Nhất là linh khí đến từ trong thiên địa Thông Thiên Hải.
Loại cảm giác lâu ngày không gặp này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất hưởng thụ.
Nhưng trong chớp mắt, hắn lại có chút sửng sốt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1460: Lo Lắng!! (1)
– Không đúng.
Ở đây chắc là bắc mạch… Thế nào gió lại không rét lạnh?
Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi, ánh mắt nhìn về phía bốn phía xung quanh.
Tròng mắt của hắn cũng muốn rơi xuống.
– Hàn Môn lão tổ sẽ không đưa ta đi nhầm chỗ chứ… Nơi này là… bắc mạch sao?
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn rừng cây dày đặc ở bốn phía xung quanh.
Phóng tầm mắt nhìn lại, cả vùng, hình như đều trở thành ốc đảo…
Nhất là ở trên ốc đảo này, thỉnh thoảng có thể thấy được từng đóa hoa ánh trăng.
Điều này khiến cho thần sắc Bạch Tiểu Thuần biến đổi không ngừng.
– Hoa à hoa…
Có phần mờ mịt hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng xác định… địa phương mình đang đứng đích xác chính là bắc mạch.
Chỉ là bắc mạch hôm nay, ở trong mấy năm ngắn ngủi này, dáng dấp biến hóa to lớn, khiến Bạch Tiểu Thuần trước sau cảm thấy giống như mộng ảo…
Toàn bộ gần như tám phần khu vực bắc mạch… đã không có Băng Nguyên, lộ ra bùn đất đen kịt.
Còn nữa, trên bùn đất này có vô số… rừng cây.
Những thực vật bên trong rừng rậm, cẩn thận nhìn, tất cả đều là… hoa ánh trăng.
Trên trán Bạch Tiểu Thuần có chút đổ mồ hôi.
Hắn cảm thấy chuyện mình làm ban đầu hình như chơi có chút lớn… Hắn mặc dù biết hoa ánh trăng rất cường hãn, nhưng lại không nghĩ rằng, có thể chỉ trong mấy năm, đối phương rốt cuộc hoàn thành chiếm lấy bắc mạch.
Điều càng khiến cho hắn ngạc nhiên hơn, là bắc mạch lại có thể để mặc cho hoa ánh trăng khuếch tán, rốt cuộc không có đi giải quyết…
Trên thực tế, Bạch Tiểu Thuần không biết, không phải bắc mạch không nghĩ tới biện pháp ngăn cản hoa ánh trăng.
Mà bọn họ thật sự có lòng nhưng không đủ lực.
Mặt khác chiến tranh xuất hiện, cũng khiến cho Bán Thần cùng với Thiên Nhân bắc mạch không rảnh đi để ý tới hoa ánh trăng, toàn thân toàn ý tập trung vào chiến sự trong Man Hoang chiến sự trong.
Chẳng ai nghĩ tới, mấy năm ngắn ngủi, hoa ánh trăng này lại có thể mở rộng đến trình độ như vậy.
Chờ tới khi mọi người của bắc mạch muốn quay đầu lại đi xử lý, trong thời gian ngắn đã không có cách nào làm được.
Hơn nữa, cuộc chiến của Man Hoang cũng đến thời khắc mấu chốt.
Bán Thần cũng tốt, thậm chí Thiên Nhân cũng vậy, đã không có cách nào bứt ra được.
Bạch Tiểu Thuần một đường chấn động, nhìn những cây hoa ánh trăng này.
Hắn do dự đi về phía trước.
Cho đến khi từ phía xa, thấy được Cửu Thiên Vân Lôi Tông… thấy được biến hóa ở đây, không phải quá lớn.
Xung quanh vẫn là Băng Nguyên.
Nơi đây cũng là Băng Nguyên duy nhất trong cả bắc mạch.
Ở bốn phía xung quanh, vô số hoa ánh trăng đã bao quanh Cửu Thiên Vân Lôi Tông tầng tầng lớp lớp.
Thậm chí hai bức tượng của Cửu Thiên Vân Lôi Tông lúc này đều đã tan chảy không ít, không nhìn thấy rõ hình dạng thế nào, giống như hai cột băng cực lớn…
Tất cả những điều này, khiến Bạch Tiểu Thuần rất chột dạ.
Có thể tưởng tượng, muốn về Nghịch Hà Tông, phương tiện truyền tống trận này lại ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể kiên trì, chậm rãi tới gần.
Nhưng càng tới gần, Bạch Tiểu Thuần từ từ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Hắn phát hiện toàn bộ Cửu Thiên Vân Lôi Tông lại có thể không có một Thiên Nhân.
Bán Thần cũng không có ở đây.
Thậm chí tu sĩ nơi đây, lại có thể ít đi gần như bảy tám phần…
Lúc này phóng tầm mắt nhìn lại, có thể thấy phần lớn đều là tu sĩ Trúc Cơ.
Còn có phần nhiều lại là ngưng khí… số lượng cũng rất rất ít.
Có thể nói, tông môn lớn như vậy, thoạt nhìn rất hoang vắng.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Nhưng tu sĩ tồn tại ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, mỗi người đều tâm thần không yên.
Những tiếng thở dài, thỉnh thoảng lại vang vọng.
Tất cả những điều này khiến trong lòng Bạch Tiểu Thuần lo lắng, có một dự cảm không ổn.
Hắn không chút do dự, nhoáng cái lao thẳng đến Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Khi vừa tiến tới gần một chút, đại trận hộ tông nơi đây bỗng nhiên hiện lên, muốn đi ngăn cản Bạch Tiểu Thuần tới gần.
Cùng lúc đó, có âm thanh cảnh báo mãnh liệt vang lên trong toàn bộ tông môn, khiến cho tất cả tu sĩ chú ý.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
– Địch tấn công!
Theo trận pháp đưa ra lời cảnh báo, toàn bộ tông môn nhất thời hoảng loạn lên.
Trận pháp hộ tông của Cửu Thiên Vân Lôi Tông tuy cường hãn, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, dưới Bất Tử Cấm, tất cả trận pháp đều chỉ để trang trí.
Hắn không có dừng lại chút nào, cất bước, trực tiếp bước vào bên trong trận pháp của Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Lúc hắn xuất hiện, đã ở giữa không trung.
Trong nháy mắt, từng ánh mắt mang theo sự hoảng sợ, từ trên Vân Tông cùng Lôi Tông chợt rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần.
Rất nhanh, có người nhận ra Bạch Tiểu Thuần, la lên thất thanh.
– Là Bạch Tiểu Thuần!
– Trời ạ, hắn thế nào lại tới đây? Hắn không phải đã mất tích rồi sao?
– Đáng chết.
Bán Thần lão tổ cùng các Thiên Nhân đang ở trên chiến trường.
Bạch Tiểu Thuần này đột nhiên đánh tới.
Hắn muốn làm gì?
Từng tiếng kinh ngạc kêu mang theo âm rung truyền ra, khiến cho Cửu Thiên Vân Lôi Tông lập tức ầm ĩ.
Sự bất an trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm mãnh liệt.
Lúc này mắt thấy xung quanh đại loạn, hắn chợt gầm khẽ một tiếng.
– Tất cả im miệng cho ta!
Giọng nói này vượt qua thiên lôi, trực tiếp nổ tung, lập tức khiến cho mọi người ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông đều đinh tai nhức óc.
Sự hỗn loạn phía dưới, trong nháy mắt đã trở nên yên tĩnh.
– Nói cho ta biết, vì sao các ngươi ở đây ít hơn phân nửa tu sĩ.
Vân Lôi Tử, Bán Thần lão tổ đều đi chỗ nào?
Bạch Tiểu Thuần lo lắng, tay phải giơ lên chỉ về phía một vị tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn, lập tức hỏi.
Tu sĩ bị Bạch Tiểu Thuần chỉ vào, thân thể run lên.
Hắn vội vàng cung kính bái kiến, không dám có nửa điểm giấu diếm, nhanh chóng mở miệng.
– Bốn Nguyên Đầu tông môn lớn cùng Man Hoang khai chiến.
Mọi người… đều đi tới chiến trường Man Hoang…
– Cái gì?
Những lời này rơi vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, nhất thời hóa thành tiếng sấm sét nổ vang.
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần chợt gấp gáp vô cùng.
Hắn không có nghe câu nói kế tiếp, lúc này trong đầu đều là lời đối phương nói… Man Hoang cùng Thông Thiên chiến tranh!
Đối với người khác mà nói, trận chiến tranh này giằng co mấy năm, đã thành thói quen.
Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, đây là lần đầu hắn nghe được.
Tâm thần hắn nhất thời không yên.
Hắn nghĩ đến đệ tử Bạch Hạo, nghĩ đến Cự Quỷ Vương, nghĩ đến Hồng Trần Nữ.
Hắn không lãng phí thời gian ở bắc mạch nữa.
Nhoáng cái, hắn lao thẳng đến truyền tống trận của Cửu Thiên Vân Lôi Tông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









