Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 271 : Nhiều Chuyện (Hạ) (c1351-c1355)
❮ sautiếp ❯Chương 1351: Nhiều Chuyện (Hạ)
– Bạch đạo hữu, chuyện này là một chuyện hiểu nhầm.
Hai tông chúng ta nhiều năm qua lại thân thiết.
Chuyện hôm nay, lão phu nhất định sẽ cho ngươi một công đạo…
– Về mà nói với em gái ngươi!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, cả giận nói.
Vừa rồi hắn thật sự nổi giận.
Hắn thật sự không trêu ai không chọc ai.
Vân Lôi Tử này lại đột nhiên nhảy ra, dẫn qua rất nhiều trùng cát thì cũng thôi, trong mắt còn lộ ra sự châm chọc.
Vân Lôi Tử này dựa vào tốc độ không chỉ muốn cướp pháp bảo của mình, còn muốn nhân cơ hội ám toán mình.
Bạch Tiểu Thuần đối với cái mạng nhỏ của mình rất coi trọng.
Ở trong tính mạng của hắn, điều này thật sự không thể bị người lay chuyển.
Lúc này, Vân Lôi Tử này tới ám toán hắn.
Thù này theo Bạch Tiểu Thuần thấy, có thể to lắm.
Nhất là hắn ra tay đều vận dụng Bất Diệt Đế Quyền.
Phải biết rằng, vừa mới đi tới địa điểm thí luyện này, hắn còn muốn dựa vào lực lượng thân thể để cố gắng hết sức bảo tồn linh lực.
Nhưng vì Vân Lôi Tử này, lại sớm tiêu hao lực lượng thân thể trên diện rộng.
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần cực kỳ căm tức.
Lúc này hắn làm sao có thể từ bỏ ý định.
Hắn mở miệng mắng, đồng thời thân thể cũng trực tiếp bay ra.
Mặc dù lực lượng thân thể tiêu hao không ít, nhưng Bạch Tiểu Thuần hiện tại đã không phải là cảnh giới Bất Tử Cốt, mà là Bất Tử Huyết.
Ở trên phương diện khôi phục này, lại cực kỳ kinh người.
Lúc này khí huyết đang nhanh chóng khôi phục.
Hắn lập tức triển khai Bất Tử Cấm, tốc độ thoáng cái bạo phát, lao thẳng đến Vân Lôi Tử.
Trong lòng Vân Lôi Tử thầm kêu khổ, nhưng lại không có cách nào.
Hắn chỉ có thể kiên trì, không tiếc tiếp tục tiêu hao thọ nguyên, hoảng hốt chạy trốn.
Cứ như vậy, hai người một trước một sau, ở khu vực sa mạc của địa điểm thí luyện này, triển khai cuộc đuổi trốn sinh tử.
Rất nhanh thời gian nửa ngày lại đi qua.
Mắt thấy đã nhanh đến hoàng hôn, Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình.
– Tốc độ của lão gia hỏa này nhanh thì cũng thôi, lại còn có thể duy trì liên tục lâu như vậy?
Bạch Tiểu Thuần không có cách nào không kinh ngạc.
Hắn vốn cho rằng ở trên phương diện tốc độ mình đã rất giỏi.
Nhưng so sánh với Vân Lôi Tử, rốt cuộc vẫn còn có chút không bằng.
Nhất là đối phương bỏ chạy, trước sau duy trì một tốc độ.
Bạch Tiểu Thuần sử dụng Bất Tử Cấm, chung quy xem như là bạo phát về phương diện tốc độ mà thôi.
Cho dù Hám Sơn Chàng cũng như vậy.
Trừ phi là hắn triển khai phương pháp Thần Sát.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đau lòng. hiện tại Bất Tử Huyết của hắn mới chỉ có vài giọt như vậy mà thôi.
Một khi triển khai Thần Sát sẽ tiêu hao một giọt.
Một giọt Bất Tử Huyết này, theo Bạch Tiểu Thuần, còn đáng giá hơn so với Thiên Nhân Hồn.
Huống hồ hồn của Vân Lôi Tử này có phải là Thiên Nhân Hồn hoàn chỉnh hay không cũng khó nói được.
Nếu như đổi người truy sát Vân Lôi Tử không phải là Bạch Tiểu Thuần, như vậy đối phương có khả năng sau khi so sánh, sẽ buông tha truy sát.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần sau khi suy nghĩ một chút, hừ một tiếng.
– Không đuổi kịp ngươi, ta cũng muốn hù chết ngươi.
Ta không tin người này triển khai ra loại tốc độ như vậy, tiêu hao sẽ ít?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, chợt hét lớn một tiếng.
– Lão tiểu tử, ta phải triển khai đòn sát thủ.
Nhận lấy cái chết đi!
Tiếng hô của Bạch Tiểu Thuần giống như tiếng sấm.
Sau khi truyền ra, hắn lập tức toàn lực bạo phát ra cả Bất Tử Cấm và Hám Sơn Chàng.
Trong tiếng nổ lớn, tốc độ chợt tăng mạnh.
Trước Vân Lôi Tử ở phía trước đã kéo ra một khoảng cách.
Lúc này vừa nghe vậy trong lòng hắn liền kinh hãi.
Mắt thấy khoảng cách đang không ngừng bị ngắn lại, hắn lại cắn đứt đầu lưỡi từ lâu đã vỡ nát nhiều chỗ, khiến cho tốc độ lại chợt tăng cao.
Nhưng ngay khi hắn tăng cao tốc độ, Bạch Tiểu Thuần lại chậm lại.
Điều này khiến cho Vân Lôi Tử nhất thời hiểu rõ, mình là bị đùa bỡn.
Trong lòng hắn cảm thấy phiền muộn căm tức, nhưng lại cắn răng tiếp tục bay nhanh.
Chỉ là… loại chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể một lần đã kết thúc.
Vì vậy ở trong thời gian sau đó, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng lại rống to.
Vân Lôi Tử cũng sắp phát điên rồi.
Trong một lần như vậy, hắn không có tăng nhanh tốc độ.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại đột nhiên tăng nhanh.
Hư hư thật thật như vậy, khiến cho Vân Lôi Tử cũng muốn sụp đổ.
Mỗi lần, hắn chỉ có thể chịu đựng sự đau lòng.
Ở trong mỗi lần Bạch Tiểu Thuần rống to, hắn đều phải nâng cao tốc độ một chút.
Dần dần, tóc hắn cũng biến thành hoa râm.
Trên mặt hắn nếp nhăn đã tràn ngập.
Trong đáy lòng của hắn đau thương, tuyệt vọng.
– Bạch Tiểu Thuần này tại sao lại khó chơi như vậy? Cứ tiếp tục như thế nữa, không cần hắn đuổi kịp, ta cũng sẽ không chịu nổi!
Trong lòng Vân Lôi Tử lộ vẻ sầu thảm.
Hắn tùy ý vỗ vào túi đựng đồ, bắt đầu ném đồ ra ngoài.
Hắn thật sự không ném không được.
Hắn chỉ có thể mượn biện pháp này, thử đi thu hút ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần.
Mắt thấy trong lúc mình đuổi giết, Vân Lôi Tử này đều ném pháp bảo ra, Bạch Tiểu Thuần nhất thời vui mừng bất ngờ.
Trong lòng hắn càng thêm ngạo nghễ vô cùng, đắc ý không tầm thường.
Hắn suy nghĩ, mình thật sự quá lợi hại… Lại có thể đều khiến người bị đuổi theo, ném ra pháp bảo.
– Cảnh giới truy sát cao nhất, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
Bạch Tiểu Thuần nhìn từng món pháp bảo này, xúc động không thôi.
Hắn cũng thuận lợi thu lấy.
Thấy vậy, Vân Lôi Tử cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Khoảng cách giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần cũng càng lúc càng xa.
Nhưng hắn hoàn toàn không dám dừng bí pháp.
Bởi vì ở chỗ Bạch Tiểu Thuần… cho dù kéo dài khoảng cách, nhưng đối phương rốt cuộc vẫn tiếp tục truy sát…
– Như vậy còn không kết thúc.
Nhiều chuyện.
Ta không phải là muốn đánh lén, nhưng còn không có thành công sao… Giữa các Thiên Nhân như vậy cũng là bình thường!
Vân Lôi Tử nhất thời có loại cảm giác muốn suy sụp.
Trong lòng hắn đã vô số lần hối hận… Trước đó nghìn lần vạn lần không nên đi trêu chọc Bạch Tiểu Thuần tên đáng chém ngàn đao này.
Đồng thời, hắn cũng sử dụng một bí pháp khác, nhanh chóng gửi lời cầu cứu tới một Vân Lôi Tử khác.
Chỉ có điều đối phương ở cách hắn quá xa.
Trong thời gian ngắn căn bản là không qua được.
Rất nhanh ba ngày đã qua.
Mắt thấy khoảng cách Vân Lôi Tử cùng mình đã càng lúc càng xa.
Trong lúc hai người truy đuổi, hai người đã dần dần tiến sát tới biên giới của khu vực sa mạc này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1352: Tiểu Phi Chào Ngươi (Thượng)
Vân Lôi Tử ủy khuất đến cực hạn.
Trong lòng hắn chửi bới đã ngập trời.
Hắn ủy khuất vô cùng.
Lúc này toàn thân hắn đều là nếp nhăn, tóc hoa râm.
Sau ba ngày tiêu hao, trong khoảng thời gian cực ngắn như vậy, đối với hắn mà nói giống như năm tháng nửa giáp trôi qua.
Vừa nghĩ tới thọ nguyên mình tổn thất, Vân Lôi Tử lại có loại cảm giác muốn phát điên.
– Ba ngày, gia hỏa này đuổi theo ta ba ngày!
Tóc tai Vân Lôi Tử bù xù, mắt cũng đầy tơ máu.
Điều khiến cho trong lòng hắn muốn suy sụp, chính là mình ở đây càng chạy, tiêu hao càng lớn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở phía sau, khả năng khôi phục sức khỏe lại vô cùng kinh người.
Ở trong sự truy kích này, hắn không ngừng khôi phục, giống như không có việc gì.
Cái này khiến cho trong lòng hắn không cam lòng cũng sắp chảy nước mắt.
Nhưng hắn lại không có cách nào, chỉ có thể cứng rắn duy trì tốc độ tiếp tục chạy thoát thân.
Bạch Tiểu Thuần cũng biết mình đã không đuổi kịp, nhưng vẫn suy nghĩ phải tiếp tục hù dọa một chút.
Dù thế nào cũng phải khiến cho Vân Lôi Tử này tiêu hao thêm một ít.
– Đáng tiếc Trần Hạ Thiên không có tới đây.
Nếu không, hiện tại ta đang hậm hực, chính là thời gian tốt để đi đánh Trần Hạ Thiên.
Bạch Tiểu Thuần trong lúc cảm thán, lại tăng thêm một ít tốc độ, đang muốn tiếp tục đi hù dọa Vân Lôi Tử.
Nhưng vào lúc này, thần sắc hắn thoáng động.
Trong phạm vi thần thức, hắn nhận thấy được ở phía xa hình như có bóng người quen thuộc.
Bạch Tiểu Thuần lập tức vui mừng bất ngờ.
Phải biết rằng ở trong sa mạc này đã mấy ngày, hắn ngoại trừ vừa thi thể bị xé rách lúc mới bắt đầu vào đây, cùng với Vân Lôi Tử ra, vẫn không nhìn thấy những người khác.
Lúc này hắn không chỉ phát hiện ra có người tới gần.
Ở dưới thần thức của hắn đảo qua, thấy được bóng người quen thuộc.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút bất ngờ, lập tức thay đổi phương hướng, nhanh chóng lao đi.
Không bao lâu, hắn liền thấy ở biên giới sa mạc sát phía xa, lúc này có năm bóng người đang lao nhanh về phía trước.
Một người trong đó, chính là… Đỗ Lăng Phỉ!
Bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, bốn người khác đều mặc trang phục thị vệ.
Trong đó có ba vị phân tán ra xung quanh, hình dáng dường như rất cảnh giác.
Một vị cuối cùng là một thanh niên, hình dáng tầm thường.
Nhưng vị trí của hắn lại rất gần với Đỗ Lăng Phỉ.
Ở địa điểm thí luyện này mấy ngày, không nhìn thấy được bóng người nào.
Hiện tại hắn đột nhiên nhìn thấy được Đỗ Lăng Phỉ.
Cho dù giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Đỗ Lăng Phỉ có chút tâm tình phức tạp, nhưng hắn vẫn rất vui sướng.
Thời điểm hắn đang muốn đi qua chào hỏi, đám người Đỗ Lăng Phỉ hiển nhiên đều nhận thấy được bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần.
Bọn họ lập tức nhìn lại.
Về phần này người thanh niên đứng ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ, mặt không đổi sắc.
Chỉ là ánh mắt đảo qua, sau đó giống như không nhìn thấy.
Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười.
Lúc này hắn cũng không muốn đi hù dọa Vân Lôi Tử nữa.
Tay phải hắn giơ lên, lập tức phất phất tay về phía đám người Đỗ Lăng Phỉ ngoài xa.
Sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, Đỗ Lăng Phỉ cũng sững sờ.
Nhưng rất nhanh dường như nghĩ tới điều gì, nàng lại biến sắc, lặng lẽ nhìn về phía người thanh niên ở bên cạnh nàng.
Hành động này của Đỗ Lăng Phỉ, lập tức lại rơi vào trong mắt Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra, cũng nhìn về phía người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ.
Vừa nhìn như thế, Bạch Tiểu Thuần lập tức có chút không thoải mái.
Thật ra bộ dạng thanh niên này tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, có một khí thế rất đặc biệt.
Tuy rằng tu vi tuy chỉ là Nguyên Anh đại viên mãn, nhưng hắn ở rất gần với Đỗ Lăng Phỉ, hình như rất thân mật.
Nhất là mắt thấy mình tới, phản ứng đầu tiên của Đỗ Lăng Phỉ lại có thể lặng lẽ nhìn người thanh niên kia.
Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần không tự chủ được, dâng lên từng trận ghen tuông.
Trong lòng hắn thầm hừ lạnh một tiếng, cố gắng ép sự ghen tuông này xuống.
Hắn suy nghĩ, đối phương thoạt nhìn chẳng qua là một Nguyên Anh, mà mình là Thiên Nhân.
Mặc dù bộ dạng vẫn tính là tuấn tú, nhưng nói như thế nào cũng không có đẹp bằng mình.
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lập tức tràn đầy sự tự tin.
Thoáng một cái, hắn đã đến phía trước mấy người Đỗ Lăng Phỉ.
– Tiểu Đỗ Đỗ, trong sa mạc này rất nguy hiểm.
Nếu như các nàng muốn qua, phải chú ý nhiều một chút.
Huống hồ ta một đường đi tới, cũng không thấy được có cái gì đáng để ý cả.
Bạch Tiểu Thuần đến gần, cố ý mở miệng lớn tiếng lớn, vô cùng thân thiết gọi ra tên thân mật của Đỗ Lăng Phỉ.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần đến, ba thị vệ vẻ bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ lộ ra mặt cảnh giác.
Tất cả đều lập tức ôm quyền.
Nếu Bạch Tiểu Thuần là Thiên Nhân, cho dù bọn họ thân là thị vệ Thông Thiên Đảo, cũng cần bái kiến.
Chỉ là ba vị này mặc dù bái kiến, nhưng người thanh niên dường như có quan hệ rất thân mật với Đỗ Lăng Phỉ kia, từ đầu đến cuối mặt đều không đổi sắc, cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần, càng không cần phải nói tới bái kiến.
Trước đó Bạch Tiểu Thuần vốn cũng không vui.
Lúc này mắt thấy thanh niên này như vậy, hắn càng mất hứng.
– Tiểu Đỗ Đỗ, ai vậy? Là ca ca của nàng sao? Ta cảm thấy có chút quen mắt.
Bạch Tiểu Thuần rất sợ là mình hiểu nhầm, thử hỏi một câu.
Đỗ Lăng Phỉ có chút do dự, lại theo bản năng nhìn thanh niên bên cạnh nàng một chút, lúc này mới nhìnBạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhanh chóng mở miệng.
– Ngươi đi nhanh đi.
Địa điểm thí luyện rất lớn.
Nói không chừng ở chỗ nào lại cất giấu bảo tàng.
Hi vọng lần này ngươi có thể ở chỗ này, thu được thành tích tốt.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Giọng điệu này của Đỗ Lăng Phỉ thật sự có cái gì đó không đúng.
Hắn đang muốn nói thêm gì nữa.
Nhưng vào lúc này, người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia hờ hững mở miệng.
– Đi thôi.
Hắn nói xong, đi về phía trước.
Đỗ Lăng Phỉ do dự một chút, cũng lập tức đi theo.
Thậm chí còn một tay khoác lên cánh tay của thanh niên này, nhỏ giọng giải thích gì đó với hắn.
Ba vị thị vệ khác lập tức tản ra xung quanh.
Mắt thấy mọi người lại muốn rời đi.
Bạch Tiểu Thuần lập tức lại mặc kệ.
Cơn tức của hắn trước đó vẫn chưa tắt.
Hiện tại tận mắt nhìn thấy Đỗ Lăng Phỉ ở trước mặt mình, cùng thanh niên này thân mật như vậy, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn to.
– Ở ngay trướcmặt ta, lại còn có thể làm như vậy?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, ghen tuông trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Sau khi tròng mắt xoay chuyển, gương mặt hắn bỗng nhiên lộ vẻ vui mừng, bước nhanh vài bước lại đuổi theo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1353: Tiểu Phi Chào Ngươi (Hạ)
– A, ta nhớ ra rồi, ngươi là… Ngươi là Tiểu Phi của Tinh Không Đạo Cực Tông?
Bạch Tiểu Thuần chỉ vào người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia, lộ vẻ vui mừng bất ngờ nói.
Thần sắc Đỗ Lăng Phỉ biến đổi.
Người thanh niên kia cũng nhíu mày, lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, ngươi đi nhanh đi.
Hắn không phải Tiểu Phi gì đó mà ngươi nói.
Đỗ Lăng Phỉ có chút nóng nảy, vội vàng nói.
– A? Lẽ nào ta thật sự nhận lầm?
Bạch Tiểu Thuần nghi ngờ nói, tiến lên vài bước đến bên cạnh người thanh niên kia.
Sau khi cẩn thận nhìn mấy lần, trên mặt hắn lộ ra nụ cười khổ, làm ra vẻ sẽ xoay người nhường đường.
– Thật ngại quá.
Ta thật sự nhận lầm…
Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đây, người thanh niên kia vẫn mặt không đổi sắc, hờ hững mở miệng.
– Nhận lầm lại…
Nhưng không đợi hắn nói hết lời, trong chớp mắt tốc độ của Bạch Tiểu Thuần bạo phát, rốt cuộc xoay người, trực tiếp một cái tát giơ lên, chợt đánh về phía đầu của người thanh niên này.
Cái tát này thật sự nhanh chóng vô cùng, thậm chí vượt qua tốc độ của tia chớp.
Đồng thời, cũng vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.
Bất kể là Đỗ Lăng Phỉ hay các thị vệ xung quanh, hoặc là bản thân người thanh niên kia dù thế nào cũng không thể nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần lại có thể trực tiếp tát qua như vậy.
Một tiếng động vang lên.
Một cái tát này trực tiếp tát vào đầu của người thanh niên này.
Toàn bộ quá trình lưu loát sinh động giống như mây bay nước chảy, nhanh chóng vô cùng.
Đồng thời, hình như cũng rất thành thạo.
Bạch Tiểu Thuần thật sự đánh vào đầu của Bán Thần cũng đánh ra xúc cảm.
Lúc này lại vô cùng đột nhiên, khiến cho tất cả mọi người sửng sốt.
Đỗ Lăng Phỉ mở to mắt, hít lạnh một hơi.
Người thanh niên kia cũng ngẩn người ra, ngay cả lời nói cũng ngừng lại.
Hắn còn có chút cảm giác giống như nằm mộng.
Bất kể như thế nào, hắn cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, lại có thể đột ngột như vậy, trực tiếp tát xuống.
Tốc độ vừa rồi nhanh vô cùng, khiến người ta hoàn toàn không có một chút chuẩn bị.
Mà hắn ở đây, cũng vì một ít nguyên nhân đặc biệt, phản ứng chậm hơn so với bình thường rất nhiều, rốt cuộc không kịp ứng phó, bị Bạch Tiểu Thuần tát một cái, tát một tát rất chân thật…
– Ha ha, ngươi còn nói ngươi không phải là tiểu Phi.
Ngươi xem, ngay cả cảm giác khi tát, cũng giống nhau như đúc.
Tiểu Phi, ta là Tiểu Thuần.
Chúng ta là huynh đệ tốt.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt vui sướng, cao hứng lớn tiếng nói.
Nhưng trên thực tế lúc này trong lòng hắn thầm giật mình.
Một cái tát vừa rồi thật sự đánh xuống, đối phương chuyện gì cũng không có, nhưng tay của mình… Lại có thể đau nhói.
– Tu vi của gia hỏa này tuyệt đối không phải là Nguyên Anh.
Đây là cái đầu gì chứ?
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang cân nhắc, hơi thở của người thanh niên kia rõ ràng trở nên gấp gáp.
Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Hình như có một uy áp kinh người, từ trên người hắn muốn bạo phát ra, nhưng lại cứng rắn nhịn xuống.
Về phần Đỗ Lăng Phỉ, lúc này sắc mặt nàng tái nhợt.
Một tay nàng đã bắt chặt lấy tay của người thanh niên, vội vàng kéo lại.
Đồng thời nàng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lo lắng vội vàng mở miệng.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm gì vậy? Sao có thể lỗ mãng như thế kích động như thế? Đã nói với người, đây không phải là Tiểu Phi.
Ngươi nhận lầm người, còn không mau đi!ư
Nói xong, nàng còn nhanh chóng trợn trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó nàng cũng cố lôi kéo người thanh niên kia, nhanh chóng kéo dài khoảng cách cùng Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần rõ ràng cũng cảm nhận được có điểm không thích hợp.
Trong lòng hắn dâng lên không ít suy đoán.
Lúc này hắn cũng vội vàng mở miệng nói.
– Cái này… Lẽ nào ta thật sự nhận lầm người.
Ai nha, thật ngại quá.
Xem ra là ta thật sự nhận lầm…
Bạch Tiểu Thuần nói xong, len lén quan sát thanh niên đang được Đỗ Lăng Phỉ lôi đi.
Trong lòng hắn chậm rãi có chút run rẩy.
Hắn thật sự bỗng nhiên tỉnh ngộ ra.
Cảm giác tát vào đầu của người thanh niên này.
So với khi đánh vào nhạc phụ Cự Quỷ Vương của mình, thật ra còn muốn cứng hơn một chút.
– Người thanh niên kia là ai vậy?
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy đám người Đỗ Lăng Phỉ đi xa, hắn đứng ở nơi đó, nghi ngờ cùng kinh hãi.
Thật ra lúc này tay phải hắn vẫn còn đau đớn vô cùng.
Thậm chí cẩn thận kiểm tra một chút, hắn cảm nhận được ở dưới một cái đánh này, kinh mạch tay phải lại có thể xuất hiện dấu hiệu vỡ nát.
Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần kinh sợ.
– Chẳng lẽ là Bán Thần? Nhưng Bán Thần cũng sẽ không mạnh mẽ như vậy.
Hiện tại ta cũng là Thiên Nhân… Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là Thiên Tôn! Hắn len lén lẻn vào địa điểm thí luyện, muốn quan sát một chút xem người nào phù hợp với yêu cầu của hắn đối với đệ tử?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời lại chợt giật mình, thiếu chút nữa dọa chết cả bản thân.
– Không có khả năng.
Nếu là Thiên Tôn, ta làm sao có thể thuận lợi vậy, trực tiếp đánh xuống… Nếu như là Thiên Tôn, ta đánh xuống như vậy, hắn không tiêu diệt ta sao? Ta bây giờ làm sao có thể còn sống được!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hít một hơi thật sâu bình phục lại tâm thần.
Sau khi cẩn thận phân tích, hắn cảm thấy là mình đang hù dọa mình.
Đối phương chắc hẳn không phải là Thiên Tôn.
Nhưng trong lòng hắn cũng xúc động, suy nghĩ loại chuyện đánh xuống đầu như vậy, thật sự quá nguy hiểm…
Trong lúc thổn thức, Bạch Tiểu Thuần bay về phía xa.
Theo thời gian trôi qua, sau mấy ngày, hắn cuối cùng bay ra khỏi phạm vi sa mạc.
Thời điểm nhìn lại, phía xa ở sát biên giới, cuối sa mạc lại là một mảnh đầm lầy liên tục không dừng, không nhìn thấy được điểm cuối.
Đầm lầy này, mặt đất có nơi là nước bùn, có nơi lại là vũng nước.
Thậm chí thỉnh thoảng còn có một ít bọt khí hiện lên.
Sau khi bọt khí vỡ ra, tản ra khí tức mờ đục mỏng manh, khiến cho toàn bộ bầu trời trong phạm vi đầm lầy đều u ám vô cùng.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đến gần, hắn cũng có chút do dự.
Đầm lầy này cho hắn cảm giác thật sự không tốt.
Dường như ở dưới đầm lầy này cất giấu rất nhiều sóng dao động mang theo ác ý.
Nhất là có một chút sóng dao động với mức độ cường hãn khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng phải cảnh giác.
– Địa điểm thí luyện này quá tà môn.
Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu.
Hắn có ý định đi vòng mở.
Nhưng vừa nghĩ tới sự nguy hiểm trong sa mạc cũng rất nhiều, cuối cùng rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1354: Không Biết Là Thiên Tôn
Đồng thời ngọc giản truyền âm không ngừng phát ra truyền âm.
Với hắn mà nói, cẩn thận một chút, tính mạng sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại lo lắng cho đám người Trương Đại Bàn Hầu Tiểu Muội.
Một ngày không tìm được, hắn sẽ có thêm một ngày bất an.
Theo Bạch Tiểu Thuần bước vào đầm lầy, ở dưới sự cẩn thận của hắn, thật sự không gặp phải quá nhiều nguy hiểm.
Rất nhanh hắn đã đi qua nửa tháng.
Trong nửa tháng này, Bạch Tiểu Thuần ở trong đầm lầy này gặp phải không ít chuyện nguy hiểm đáng sợ, hắn thấy được trong trời cao đục ngầu thỉnh thoáng có một vài con phi điểu dữ tợn bay qua, cũng thấy được đỉa liên kết thành đàn từ bên trong đầm lầy bắn lên, hút khô những con phi điểu này.
Hắn còn nhìn thấy được bên trong đầm lầy có vô số trùng có hình dạng sợi tơ.
Cho dù là thi thể, cũng thấy được bảy tám bộ…
Thậm chí có một lần, Bạch Tiểu Thuần con thấy được một con nhện có kích thước chừng trăm trượng, từ bên trong đầm lầy ló đầu ra, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Dường như nhận thấy được Bạch Tiểu Thuần không dễ trêu chọc, con nhện này lại từ từ chìm xuống.
– Ở đây đối với Nguyên Anh mà nói, chính là một chỗ tuyệt cảnh!
Trên đường Bạch Tiểu Thuần đi tới, trong lòng càng lúc càng nặng nề.
Hắn cũng từng trải một lần nguy cơ sinh tử.
Đó là một bàn tay to mục nát đột nhiên từ bên trong đầm lầy phía dưới vươn ra.
Bàn tay này giống như cánh tay của người khổng lồ, đã mục nát phân nửa, nhưng tốc độ lại kinh thiên động địa.
Trong tiếng nổ lớn, đầm lầy giống như bị đẩy ra, cánh tay kia mang theo tinh phong huyết vũ, trực tiếp chộp về phía Bạch Tiểu Thuần.
Nếu chỉ là một tay cũng không tính là gì cả.
Ngay sau khi bàn tay này xuất hiện, từ trong đầm lầy lại tiếp theo xuất hiện một cánh tay nữa giống như vậy.
Nếu không phải Bạch Tiểu Thuần không tiếc tiêu hao lực lượng thân thể, nhiều lần triển khai Bất Tử Cấm, còn thi triển phi toa này, liên tục xuyên qua những cánh tay, nếu không sợ là cũng khó có thể thoát đi được.
Sau khi thật vất vả chạy ra khỏi phạm vi này, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần cũng trở nên dồn dập.
Bên tai hắn truyền đến tiếng rít gào mang theo sự không cam lòng từ bên trong đầm lầy phía sau.
Tốc độ của hắn nhanh hơn, chớp mắt đã đi xa.
– Đừng nói là Nguyên Anh, Thiên Nhân ở chỗ này, khắp nơi cũng là nguy cơ mai phục.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng lo lắng hơn.
Sau đó, hắn cũng gặp phải một ít tu sĩ của bốn mạch.
Chỉ có điều, phần lớn những người trong đó cũng không phải là người của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Nhưng chỉ cần không phải là Cửu Thiên Vân Lôi Tông, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, đều sẽ vươn tay giúp một chút.
Những tu sĩ được cứu giúp này vô cùng cảm kích.
Bình thường vào lúc này, Bạch Tiểu Thuần sẽ hỏi bọn họ về hành tung của đám người Trương Đại Bàn.
Dù sao, đối phương không biết đám người Trương Đại Bàn, nhưng Bạch Tiểu Thuần có bức họa ngọc giản.
Cuối cùng, dưới sự nỗ lực không ngừng của Bạch Tiểu Thuần, hắn từ trong miệng một người trong đó, tìm được manh mối có liên quan tới Trương Đại Bàn!
– Bạch tiền bối, người trong bức tranh này, dường như hai ngày trước ta đã gặp qua.
Đó là ở khu vực phía tây, ta thấy Lôi Nguyên Tử của Cửu Thiên Vân Lôi Tông đang đuổi giết hắn!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt có hàn quang lóe lên.
Người trên bức họa mà đối phương nói tới, chính là Trương Đại Bàn.
– Hai ngày trước… phía tây…
Trong ngực Bạch Tiểu Thuần nhấp nhô lên xuống.
Sau khi nói cám ơn, thoáng một cái, thân thể hắn đã lao thẳng về phía tây.
Tốc độ chợt triển khai.
Đồng thời, hắn cũng không ngừng thử truyền âm về phía Trương Đại Bàn.
Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Nhân, tốc độ còn nhanh hơn so với Nguyên Anh quá nhiều.
Lúc này trong lòng hắn đang lo lắng, tốc độ bay lập tức lại dâng lên từng tiếng nổ mạnh, ở trong thiên địa của đầm lầy này, không ngừng vang vọng trở về.
Hắn không biết hai ngày trước Trương Đại Bàn bị đuổi giết, sẽ bỏ chạy về phương hướng nào.
Hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào tốc độ, không ngừng thử tìm kiếm.
Cùng lúc đó, ở phạm vi trong khu vực đầm lầy cách Bạch Tiểu Thuần không quá xa, Trương Đại Bàn thở hồng hộc, đang không ngừng nhổ mười con đỉa đang bám ở trên người xuống.
Hắn chịu đựng đau đớn mãnh liệt, thân thể hắn đang run rẩy bay nhanh bỏ chạy.
Hắn không dám bay ở trên bầu trời.
Thật ra, sau khi hắn bị truyền tống đến nơi này, ban đầu còn đỡ một chút.
Dựa vào lực Niệm Đan của hắn, lại có trực giác nào đó, ở trong đầm lầy này, hắn có thể sớm tránh được rất nhiều nguy hiểm.
Chỉ là, năng lực này của hắn rất nhanh đã bị Lôi Nguyên Tử gặp phải trên đường phát hiện ra.
Lôi Nguyên Tử này hiển nhiên hiểu nhầm, cho rằng Trương Đại Bàn nhất định có pháp bảo nào đó.
Trương Đại Bàn giải thích, hắn căn bản cũng không tin, trực tiếp đánh tới.
Tu vi của hai người chênh lệch quá lớn.
Hơn nữa, bên cạnh Lôi Nguyên Tử còn có hai tu sĩ Cửu Thiên Vân Lôi Tông. ba người truy sát Trương Đại Bàn, vốn là chuyện dễ dàng như trở bàn tay.
Nhưng thời khắc mấu chốt, Trương Đại Bàn lại chạy trốn vào trong đầm lầy này.
Kể từ đó, bước chân hắn hạ xuống hình thành động tĩnh, nhất thời lại đưa tới vô số đỉa cùng với các loại tồn tại hung tàn.
Trương Đại Bàn dựa vào trực giác Niệm Đan của hắn, có thể tránh được một ít.
Nhưng sau nhiều lần trọng thương, cộng thêm đám người Lôi Nguyên Tử, nguy cơ không ngừng tới.
Đến cuối cùng, bọn họ chỉ có thể phóng lên trên không trung, từ phía xa truy kích Trương Đại Bàn.
Hiện tại, chính là ngày thứ ba.
Trương Đại Bàn đã tuyệt vọng.
Hắn mệt mỏi không chịu nổi.
Trong con mắt đều là tơ máu đầy phẫn nộ và không cam lòng.
Tu vi của hắn cũng không ổn định.
Toàn thân đã giống như dầu hết đèn tắt.
Nhất là hắn không thể phóng lên trên không trung, chỉ có thể ở trong đầm lầy này.
Tuy có trực giác Niệm Đan, nhưng ở đây cuối cùng là nguy hiểm vô tận.
Hắn cứ như vậy đã gặp phải vài lần, thiếu chút nữa vùi thân ở trong miệng đỉa.
– Nơi này là nơi quỷ quái gì vậy? Còn có Lôi Nguyên Tử này khinh người quá đáng!
Lửa giận trong lòng Trương Đại Bàn từ lâu đã ngập trời, nhưng lại không có cách nào.
Hắn chỉ có thể ủy khuất ở trong đầm lầy này, nhanh chóng đi về phía trước.
Đồng thời hắn không ngừng truyền âm, tìm kiếm bạn đồng hành Tinh Không Đạo Cực Tông.
Chỉ là ba ngày, đã là cực hạn của hắn.
Dọc theo con đường này nếu không phải là đối phương e ngại những tồn tại hung tàn ở bên trong đầm lầy này, vẫn chưa nóng lòng hạ tử thủ, sợ là mình đã sớm diệt vong.
Trong đoạn đường này, hắn truyền âm quá nhiều lần, cũng không có nhận được bất kỳ hồi phục nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1355: Ngươi Dám Kích Động Ta? (Thượng)
Mắt thấy đã sắp đến tình trạng dầu hết đèn tắt, Trương Đại Bàn nở nụ cười khổ.
Hắn cảm thấy lần dự cảm này của mình đã sai lầm… Đi tới một địa điểm thí luyện như thế này, sợ là rất khó có thể sống sót trở lại.
Cũng chính là vào lúc này, thân thể Trương Đại Bàn run lên bần bật.
Trực giác Niệm Đan của hắn, khiến cho hắn lập tức nhận thấy được ở bên trong đầm lầy cách mình nghìn trượng thình lình có một con quái vật khổng lồ, đang gào thét lao về phía mình.
Con quái vật khổng lồ cho Trương Đại Bàn cảm giác, giống như thấy được Thiên Nhân.
Điều này khiến cho hắn lập tức lại ý thức được, một khi đối phương tới gần, mình… tuyệt không thể nào sống sót được nữa!
– Cho dù chết, cũng muốn lôi kéo vài người cùng nhau chết!
Trương Đại Bàn mắt thấy tình cảnh như vậy, trong mắt lộ ra sự điên cuồng.
Cuối cùng hắn chợt phóng lên cao.
Gần như ở trong nháy mắt khi hắn bay ra, trên bầu trời xa xăm, Lôi Nguyên Tử giống như Hầu Tử, còn có hai tu sĩ bắc mạch mặc rất dầy ở bên cạnh hắn đã nhanh chóng lao đến, tốc độ cực nhanh.
Mắt thấy sẽ tới gần.
Cũng chính là vào lúc này, ngoài mấy trăm trượng, trong đầm lầy một con nhện chừng trăm trượng chừng, thình lình lộ ra nửa người, giống như muốn nhảy lên một cái!
Cảnh tượng như vậy, khiến cho sắc mặt ba người Lôi Nguyên Tử biến đổi.
Bọn họ muốn lui về phía sau.
Ở trong một cái chớp mắt này, Trương Đại Bàn muốn toàn lực đi ngăn cản ba người Lôi Nguyên Tử chạy trốn.
Bỗng nhiên, ngọc giản truyền âm ở bên trong túi trữ vật của hắn chấn động.
– Đại sư huynh, sư huynh ở đâu?
Trương Đại Bàn sửng sốt.
Giống như tuyệt địa gặp sinh, hắn không tiếp tục đi ngăn cản ba người Lôi Nguyên Tử chạy trốn nữa, mà ngửa mặt lên trời, hướng về phía trời cao phát ra một tiếng hô lớn nhất mà hắn có thể hô lên được.
– Tiểu Thuần cứu ta!
Tiếng rít gào này nhất thời ầm ầm ầm khuếch tán ra.
Bạch Tiểu Thuần ở phía xa đang nhanh chóng lao về phía trước.
Thân thể hắn chợt dừng lại.
Hắn quay đầu trực tiếp nhìn về phía phương bắc.
Vào giờ phút này, khí thế xông thẳng lên trời, giống như sấm sét, trực tiếp nổ tung.
Tốc độ của hắn bạo phát đến cực hạn.
Trong tiếng nổ lớn, hắn giống như lưu tinh, thiên ý tràn ngập, khiến cho trời cao cuồn cuộn, lộ ra một gương mặt cực lớn thuộc về Bạch Tiểu Thuần, lao thẳng đến chỗ của Trương Đại Bàn!
Tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã di chuyển qua!
Gần như trong chớp mắt khi gương mặt của Bạch Tiểu Thuần hiện lên ở trên trời cao, đồng thời ở trong đầm lầy này, một người Vân Lôi Tử khác của Cửu Thiên Vân Lôi Tông, sắc mặt thâm trầm bay qua ở giữa không trung.
Hắn chợt ngẩng đầu lên.
Cảm nhận được phía xa truyền tới sóng dao động của Thiên Nhân, trong mắt hắn có hàn quang lóe lên.
Hắn có thể nói là ca ca trong Vân Lôi Song Tử, song tử bọn họ vốn từng là một khối.
Mặc dù vì tu luyện tạo thành bất ngờ, hóa thành hai người, nhưng trên tâm thần giữa bọn họ có thể sử dụng bí pháp khai thông.
Đối với chuyện giữa Bạch Tiểu Thuần cùng với một thân thể khác, hắn đã hiểu rõ tất cả.
Trên thực tế lúc đó Bạch Tiểu Thuần truy sát đệ đệ hắn, hắn đang ở dải đất bình nguyên, ơ giữa cách khu vực đầm lầy, sau đó mới tới sa mạc.
Mặc dù trong thời gian ngắn không có cách nào cứu viện, nhưng hắn vẫn nhanh chóng đến.
Giờ khắc này hắn đã ở trong đầm lầy này.
Trong nháy mắt nhận thấy được khí tức của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt hắn có hàn quang lóe lên.
Hắn lập tức cùng sử dụng bí pháp khai thông với đệ đệ.
– Bạch Tiểu Thuần ở bên trong đầm lầy.
Ngươi nhanh chóng chạy tới.
Hai người chúng ta dung hợp một thể, giết chết Bạch Tiểu Thuần này!
Vị đệ đệ trong Vân Lôi Song Tử kia đã trốn ra khỏi sa mạc, đang chạy ra khỏi khu vực đầm lầy.
Giờ khắc này hắn đang ở dải đất bình nguyên.
Sau khi nhận được bí pháp truyền âm của huynh trưởng hắn, trong mắt hắn có ánh sáng ngoan độc hiện lên.
Hắn chợt xoay người, quay đầu lại lao về phía đầm lầy.
Mà giờ khắc này, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần theo thiên ý quật khởi, cũng đã bạo phát ra.
Hắn lao nhanh giống như một đạo lưu tinh, lao thẳng đến chỗ của Trương Đại Bàn.
Khoảng cách giữa bọn họ không phải đặc biệt xa.
Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần lại rất nhanh.
Lúc này người còn chưa tới, khí tức cùng với uy áp của hắn lại ầm ầm hạ xuống bốn phía xung quanh Trương Đại Bàn.
Ở bên trong đầm lầy này, thân thể con nhện cực lớn chợt dừng lại.
Trong mắt nó nhanh chóng chớp động vài cái.
Dường như Trương Đại Bàn cho nó cảm giác rất đặc biệt.
Rốt cuộc nó lựa chọn không để ý tới uy áp của Bạch Tiểu Thuần, thân thể chợt nhảy mạnh lên một cái, phát ra tiếng gào thét chói tai, lao thẳng đến chỗ Trương Đại Bàn.
Lúc này ba người Lôi Nguyên Tử hoảng sợ đang muốn lui về phía sau.
Nhưng không đợi bọn họ rút đi, con nhện kia lại chợt mở miệng.
Nhất thời từng sợi tơ nhện màu đen liền trực tiếp từ trong miệng nó phun ra, chớp mắt trực tiếp quấn về phía Trương Đại Bàn cùng với đám người Lôi Nguyên Tử, chợt kéo mạnh một cái.
Trương Đại Bàn phun ra máu tươi.
Lực kéo này quá mạnh, trực tiếp kéo hắn tới thẳng phía dưới đầm lầy.
Ba người Lôi Nguyên Tử cũng tràn ngập tuyệt vọng.
Nhưng mặc cho bọn họ giãy giụa như thế nào, cũng vẫn không có cách nào thoát ra được.
Bọn họ chỉ có thể cùng Trương Đại Bàn, bị trực tiếp lôi đến trên đầm lầy.
Hơn nữa, lúc này ở trên mặt bốn người hiện lên khí đen.
Chung quy giống như trúng phải kịch độc.
Loại độc này rất quỷ dị, còn đang chuyển động.
Nhìn kỹ, giống như từng con con nhện màu đen hư ảo bám ở trên người của mọi người.
Trương Đại Bàn tu vi yếu nhất.
Trước đó hắn còn bị trọng thương.
Giờ khắc này sau khi bị trúng độc, trực tiếp hôn mê.
Ba người Lôi Nguyên Tử có tu vi hùng hậu, còn có thể miễn cưỡng kiên trì.
Cùng lúc đó, con nhện kia cũng nhanh chóng chìm vào bên trong đầm lầy, lôi kéo đám người Trương Đại Bàn nhanh chóng đi về phía trước.
Cũng chính là vào lúc này, thiên địa vang lên một tiếng sét.
Gương mặt cực lớn của Bạch Tiểu Thuầnbỗng nhiên lại xuất hiện ở trên bầu trời của khu vực này.
Trong mắt hắn lộ ra sự tức giận, trong miệng truyền ra một tiếng quát khẽ.
– Ngươi dám!
Giọng nói này giống như lôi đình, nổ vang, trực tiếp khiến đầm lầy phía dưới nổ tung, lõm xuống, lộ ra đám người Trương Đại Bàn đang bị quấn chặt, nhanh chóng bị kéo đi.
Cưới đầm lầy, thân thể con con nhện kia cũng run lên, nhưng tốc độ của nó lại nhanh hơn.
Cùng lúc đó, trên trời cao, gương mặt Bạch Tiểu Thuầntrực tiếp vặn vẹo, hóa thành một đạo cầu vồng, từ trời cao chợt hạ xuống.
Ầm.
Một tiếng động vang lên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









