1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
  4. Tập 255 : Vĩnh Hằng (1) (c1271-c1275)

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Tập 255 : Vĩnh Hằng (1) (c1271-c1275)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1271: Vĩnh Hằng (1)

Phía trên không có tên, chỉ có một bức tranh Bắc Hàn Liệt đã vẽ, trên bức tranh là một con chó… Là chó mực.

Bắc Hàn Liệt cầm bầu rượu trong tay, tuế nguyệt trôi qua trên người hắn đặc biệt rõ ràng, hai mái tóc mai của hắn đã bạc, trên người hắn sinh ra tang thương, cũng có một ít men say, hắn không ngừng uống rượu và không ngừng nhìn mộ bia, ánh mắt phục tạp, có hồi ức, có đắng chát và đau khổ.

Chó mực vì cứu hắn mà chết.

Tâm tình Bạch Tiểu Thuần phức tạp, hắn phát hiện mình có quá hiều việc không biết, chó mực tử vong cũng làm nội tâm hắn bùi ngùi, hắn không đi quấy rầy Bắc Hàn Liệt, thần thức hắn đảo qua từng bia mộ.

Phía trên có từng cái tên quen thuộc, có lạ lẫm, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, bờ môi co giật.

Vào lúc này ca ca Công Tôn Uyển Nhi, Công Tôn Vân tìm tới Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng già nua rất nhiều, tu vi mặc dù đã Kết Đan nhưng chỉ là Kết Đan sơ kỳ, so với thân phận thiên kiêu bờ bắc Linh Khê Tông thì hắn xem như là người tiến triển chậm nhất.

Vốn Bắc Hàn Liệt hay Quỷ Nha đều bị hắn bỏ xa, hắn không có sa sút, thậm chí nhiều khi nội tâm của hắn kiêu ngạo, hắn kiêu ngạo muội muội của mình.

Sau này muội muội từ đi vào vẫn kiếm thâm uyên liền biến thành lạnh lùng, hắn vẫn cảm thấy đây chính là thân muội muội của mình, mà hắn không bằng những người khác, muội muội của hắn là Công Tôn Uyển Nhi đã được Tinh Không Đạo Cực Tông khâm định là thiên chi kiều nữ, những năm qua những người bị truyền tống vào Man Hoang, hắn lo lắng sinh tử của muội muội, hắn bị đả kích thật lớn, nội tâm hắn lo lắng rất nhiều

– Bạch… Bạch lão tổ… Ngài trở lại, Tống Khuyết cũng trở lại, Thần Toán Tử cũng trở lại, muội muội của ta thì sao?

Thân thể Công Tôn Vân run rẩy, hắn khẩn trương, hắn không dám nói từ chết, bởi vì hắn sợ..

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn Công Tôn Vân, hắn do dự một lúc cũng không có nói cho đối phương biết chân tướng tàn khốc, hắn nói:

– Uyển Nhi năm đó chết trận trên trường thành… Nàng cứu người mà chết trận…

Thân thể Công Tôn Vân căng cứng, nước mắt chảy xuống, trên thực tế hắn sớm có dự cảm như vậy, hiện tại hắn nhắm mắt lại và cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, sau đó hắn yên lặng rời đi.

Nhìn thấy Công Tôn Vân đau thương rời đi, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng cũng không lựa chọn nói chân tướng cho hắn biết, thật sự hắn không cách nào mở miệng, hắn rất khó nói ra trên thực tế Công Tôn Uyển Nhi đã tử vong lúc ở vẫn kiếm thâm uyên.

Về sau Công Tôn Vân nhìn thấy muội muội chính là một tiểu nữ hài quỷ dị chiếm lấy thân thể Công Tôn Uyển Nhi, chân tướng quá tàn khốc, Bạch Tiểu Thuần không andhf lòng để Công Tôn Vân chịu đả kích như vậy.

Từ đó hắn không thể không cho ra đáp án khác, trong đáp án này Công Tôn Uyển Nhi bị một câu của Bạch Tiểu Thuần biến thành vì cứu người mà chết.

Cho nên trong lời nói có trăm ngàn sơ hở, Công Tôn Vẫn phát hiện nhưng hắn không hỏi tới, cũng không muốn theo đuổi tới cùng… Lúc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần muốn nói lại thôi thì bản thân đã có vấn đề.

– Muội muội, người trong tông môn trước kia là ngươi thật hay không?

Nội tâm Công Tôn Vân vẫn suy nghĩ những việc này, thậm chí rất nhiều lần hắn tận lực không suy nghĩ đáp án là gì…

Cho đến khi Công Tôn Vân đi xa, tâm tình của Bạch Tiểu Thuần cũng nặng nề hơn trước, hắn không thích cảm xúc như vậy, hắn hướng tới khoái hoạt, hướng tới mỹ hảo, có thể phát triển, cảm xúc tiêu cực bao phủ tâm thần của hắn.

Những lần trơớc bởi vì đủ loại nguyên nhân bị hắn chậm rãi vùi dưới đáy lòng, vào hôm nay, ở trong tông môn hắn phát hiện không còn nhìn thấy Chu Tâm Kỳ và nhiều gương mặt quen thuộc khác, những trí nhớ trước kia cũng bạo phát.

Lúc này ý chí bi thương bao phủ chung quanh, lão tổ Linh Khê nhất mạch trong Nghịch Hà Tông có khả năng đôt phá Thiên Nhân nhất cao hơn Huyết Khê lão tổ yên lặng đứng ở xa xa, hắn tới gần Bạch Tiểu Thuần.

Hắn phát giác thần thức của Bạch Tiểu Thuần mang theo bi thương, hắn hiểu Bạch Tiểu Thuần không bằng Lý Thanh Hậu nhưng dù sao hắn cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần phát triển từng bước.

Thời gian dần qua hắn đi tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng không quấy rầy Bạch Tiểu Thuần, hắn chỉ đứng đó nhìn hướng mộ địa của Nghịch Hà Tông.

Qua thật lâu Linh Khê lão tổ lên tiếng, giọng nói già nua vang lên bên tai Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, ngươi xem chung quanh đi… Xem xem tông môn chúng ta có gì khác biệt với lúc trước?

Linh Khê lão tổ đã đến, Bạch Tiểu Thuần sớm biết, cảm xúc của hắn sa sút nhìn chung quanh.

Cả tông môn có âm thanh hỗn loạn vang lên, đủ loại công tác chữa trị tiến hành với khí thế hừng hực, không nói cả tông môn biến hóa mỗi giờ mỗi phút, nếu cẩn thận nhìn sẽ phát hiện sơn môn đang khôi phục, sợ rằng không bao lâu hợp lực của mọi người sẽ làm Nghịch Hà Tông sinh ra sinh cơ lần nữa.

Những đệ tử ba tông bị bắt thành tù binh cũng sẽ trở thành thẻ đánh bạc quan trọng của Nghịch Hà Tông, bất kể dung nhập vào tông môn hay tiến hành trao đổi với ba tông đều có thể giúp bản thân Nghịch Hà Tông lớn mạnh gấp mấy lần.

– Ngươi biết vì cái gì các đệ tử cố gắng như vậy, chấp nhất như vậy không… Bởi vì nơi này không chỉ là tông môn của bọn họ, còn là nhà của bọn họ.

– Linh Khê Tông cũng tốt, Nghịch Hà Tông cũng được, tất cả tuân theo tôn chỉ tạo hóa thuộc về đệ tử, tông môn bao dung vạn vật, chỉ cần làm môn nhân có đầy đủ tín nhiệm và trung thành với tông môn, như vậy… Mới có thể xem tông môn như nhà của mình.

– Trên thực tế tông môn chính là nhà của chúng ta.

Linh Khê lão tổ lên tiếng, hắn đã rất già, tồn tại thời gian quá lâu, nếu không dựa vào bí pháp thì hắn sớm vẫn lạc, cho dù có bí pháp thì có lẽ Nghịch Hà Tông bấp bênh cũng là hắn thêm nhiều nếp nhăn, hắn già nua hơn trước rất nhiều.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tất cả, cảm xúc sa sút giảm rất nhiều, hắn đã có tình kết cho nên nhìn về phía Linh Khê lão tổ.

– Lão tổ, tu sĩ chúng ta chẳng phải tu hành vì trường sinh sao? Tại sao phải chém chém giết giết, người sống mới có hi vọng, một khi chết… Còn ý nghĩa gì…

Khúc mắc này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm trong lòng Bạch Tiểu Thuần, lúc này tâm tư của hắn sa sút cho nên cũng nói ra.

Vấn đề này rất sâu, cho dù là Linh Khê lão tổ cũng trầm mặc không nói, hắn không cho Bạch Tiểu Thuần đáp án, hắn chỉ đứng đó im lặng thật sâu, vẻ mặt của hắn càng tang thương, lúc hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong nhu hòa còn mang theo đau lòng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1272: Vĩnh Hằng (2)

Hắn đau vì đệ tử ưu tú nhất Linh Khê nhất, hắn biết Bạch Tiểu Thuần từ ngày đầu tiên đi vào tông môn đã ôm mộng tưởng trường sinh.

Hắn càng đau lòng cái mộng tưởng trường sinh, đệ tử rất sợ chết nhưng trên đường phát triển nhìn thấy tu chân giới tàn khốc nhưng vẫn chấp nhất như vậy, vẫn giữ tấm lòng ban sơ, hắn hiểu muốn làm thế quá khó khăn.

– Tiểu Thuần…

Linh Khê lão tổ nhẹ giọng nói.

– Người sống thì có hi vọng, sau khi chết đi lại không còn gì.

– Lão phu không dám nói tới những người khác, nhưng tất cả những đệ tử chết trận trong mộ địa… Bọn họ chết vì đạo tâm của mình.

– Cái gì là đạo?

Bạch Tiểu Thuần ngây thơ, vấn đề này lúc ở cầu vồng Tinh Không Đạo Cực Tông cũng gặp qua, hắn vẫn không có đáp án, hắn chỉ lờ mờ cảm thấy ta muốn trường sinh mà thôi.

– Từ đạo này quá mức thâm thúy, không ai có thể nói rõ nó được… Lão phu sống quá lâu cho nên có chút cảm nhận của mình…

– Đạo chính là chấp niệm, những anh liệt chết trận, chẳng lẽ họ không sợ tử vong hay sao, bọn họ không chấp nhất vì trường sinh sao? Có thể tông môn là nhà bọn họ,bọn họ vì bảo hộ nhà mình, vì thủ hộ gia viên bản thân, bọn họ nguyện ý hi sinh, nguyện ý vùi chấp niệm bản thân vào đáy lòng, cho dù có tiếc nuối thì bọn họ vẫn tiến lên.

– Đừng nói bọn họ, cho dù là lão phu lúc này đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người có khả năng rời đi nhưng ta không thể đi, thời khắc tông môn diệt vong chính là thời điểm lão phu vẫn lạc.

– Ví dụ như ngươi… Tiểu Thuần, năm đó trận chiến tại sơn mạch Lạc Trần, vì cái gì ngươi lựa chọn quay đầu cứu người? Ngươi không biết một khi quay đầu lại vô cùng có khả năng chết đi sao?

– Còn có lần này, nếu như địch nhân không phải là ba Thiên Nhân, mà là ba Bán Thần… Ngươi sẽ quay lại hay trơ mắt đứng nhìn chúng ta tử vong, ngươi bỏ chạy một mình?

Lời này làm nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động rất mạnh, vẻ mặt biến ảo, hắn không phải không nghĩ tới vấn đề này nhưng không có đáp án, thật sự vào thời điểm biết tông môn lâm vào nguy cơ tâm trí của hắn trống rỗng, hắn không cách nào trơ mắt nhìn tông môn bị diệt mà bản thân mình không dám tiến lên.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần lúc này phập phồng không nhỏ, hắn ẩn ẩn hiểu ra chấp niệm của chính mình là trường sinh… Nhưng bản thân mình sống trong thiên địa này có quá nhiều lo lắng, có quá nhiều không cách nào dứt bỏ, cho dù hắn không muốn chém giết nhưng vô lực rung chuyển pháp tắc của thế giới này.

Vì thân nhân, vì tông môn, lúc gia viên của mình gặp phải nguy hiểm thì hắn có thể vùi chấp niệm của mình xuống, khi đó hắn sẽ lựa chọn lấy hay bỏ.

Mà lấy hay bỏ này… Là hắn nguyện ý!

– Về phần sinh tử…

Giọng nói của Linh Khê lão tổ ẩn chứa tuế nguyệt, dường như với thọ nguyên của hắn cũng khám phá ra sinh tử.

– Có đôi khi ngươi còn sống… Nhưng trong mắt người khác ngươi đã chết…

– Mà có đôi khi ngươi chết nhưng trong lòng mọi người ngươi vẫn sống… Chu Tâm Kỳ đã chết, nàng lại tồn tại vĩnh viễn trong nội tâm Thượng Quan Thiên Hữu!

– Mặc dù chó mực đã tử vong nó lại sống vĩnh viễn trong lòng Bắc Hàn Liệt trong!

– Ngươi xem những cái tên trên bia mộ, Tiểu Thuần, bọn họ đã chết trận, từ trên xuống dưới trong Nghịch Hà Tông có ai từng quên họ? Ai dám quên bọn họ?

Linh Khê lão tổ nói lời như chém đinh chặt sắt, giống như thiên lôi mang theo đạo âm không ngừng quanh quẩn trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần, thân thể của hắn run rẩy, nội tâm cũng hiểu ra gì đó, những suy nghĩ không thông lúc trước cũng trở nên rõ ràng.

Vẻ mặt hắn nghiêm túc, nội tâm hiểu ra, những lời này có ý nghĩa quá lớn, hắn hiểu ra sinh tử, hiểu mình lấy hay bỏ, hắn hiểu mình nguyện ý.

Mặc dù trong nội tâm vẫn tồn tại bi thương nhưng lại lắng đọng và mang theo kính ý, kính ý càng ngày càng mạnh, cũng tràn ngập thể xác và tinh thần của Bạch Tiểu Thuần, hắn ngẩng đầu nhìn hướng mộ địa, hắn ôm quyền… Cúi đầu thật sâu.

– Lão tổ, ta hiểu…

Bạch Tiểu Thuần thì thào, hắn cúi đầu bái tất cả người chết trận, bái bọn họ hi sinh, bái bọn họ không sợ, càng bái anh linh bọn họ.

Tông môn, cho dù trải qua ngàn vạn năm nhưng người chết trận vẫn sống trong nội tâm của người còn sống, trường tồn vĩnh hằng!

Bọn họ chết trong thiên địa nhưng sống trong năm tháng.

Sau khi cởi bỏ khúc mắc của Bạch Tiểu Thuần, trên mặt Linh Khê lão tổ tươi cười với Bạch Tiểu Thuần, hắn rất quan tâm Bạch Tiểu Thuần, hơn nữa hắn cũng chiến bại ba Thiên Nhân.

Bạch Tiểu Thuần là linh hồn của Nghịch Hà Tông, dù hôm nay Nghịch Hà Tông, Linh Khê cùng Huyết Khê nhất mạch dung nhập với nhau, cho dù như thế Bạch Tiểu Thuần vẫn không thể thay thế.

Trọng yếu nhất Bạch Tiểu Thuần vốn là đệ tử dòng chính của Linh Khê nhất mạch!

– Tiểu Thuần, ngươi mất tích trong Man Hoang nhiều năm, lúc này vừa mới trở về, chẳng lẽ ngươi cũng nghe nói qua chuyện Thiên Tôn muốn lựa chọn đệ tử?

Bỗng nhiên Linh Khê lão tổ nghĩ đến cái gì, hắn hỏi Bạch Tiểu Thuần.

– Thiên Tôn tuyển đệ tử?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ.

– Thiên Tôn thu đồ đệ, cụ thể như thế nào thì lão phu không hiểu, nhưng nghe nói qua việc này, sợ rằng không bao lâu sẽ bắt đầu ở bốn tông môn thượng du, việc này phải chuẩn bị sớm.

– Nghe nói phàm là tu sĩ Nguyên Anh, bất luận xuất thân, chỉ cần là người của khu vực Thông Thiên Hà, cho dù không phải tu sĩ tông môn, mặc dù là tu sĩ gia tộc hay tán tu có thể tới tông môn thượng du, qua đó… Đi tới Thông Thiên đảo!

Linh Khê lão tổ rất cảm khái, hắn hiểu rõ tuổi của mình không thích hợp, trong cả khu vực Thông Thiên Hà, số lượng tu sĩ Nguyên Anh không ít.

Nhiều tu sĩ Nguyên Anh như vậy đi tranh đoạt một cơ hội, nó gần như khó hơn lên trời.

Lúc này hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần hi vọng to lớn, sợ rằng đã vượt qua chín thành chín tu sĩ cùng bối phận, mà hắn cũng nhìn ra Bạch Tiểu Thuần trên thực tế còn chưa đạt tới Thiên Nhân.

Có thể dựa vào tuvi Nguyên Anh Đại viên mãn, dựa vào cảnh giới nửa bước Thiên Nhân có thể đánh ba Thiên Nhân một chết một tàn một trốn, việc này Linh Khê lão tổ chưa từng nghe nói qua trong Thông Thiên Hà đông mạch, mặc dù là ba mạch khác cũng không có người nào nghịch thiên như vậy, cho dù như thế nào, cho dù không phải trước đó chưa từng có nhưng không kém bao nhiêu.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn lần đầu nghe qua việc Thiên Tôn thu đồ đệ, có lẽ bởi vì trận chiến tuyệt thế ở Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần có chống cự với Thiên Tôn, ẩn ẩn cảm giác đối phương không phải người tốt.

Nói tới Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần lập tức lo lắng cho Hầu Tiểu Muội, hắn hỏi thăm một chút.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1273: Khuyết Nhi Ở Đây Sao?

– Hầu Tiểu Muội cùng Quỷ Nha được Thông Thiên đảo chọn vào mười năm trước, cũng đạt trước một vạn, tuyển chọn không chỉ đấu pháp, còn có sàng chọn tư chất và toàn bộ phương diện, trên người Hầu Tiểu Muội có tư chất đặc thù cho nên có tư cách tiến vào Thông Thiên đảo, tiếp nhận Thông Thiên đảo chỉ điểm, một khi biểu hiện ưu tú trong tu hành thì có thể sẽ trở thành thị vệ của Thông Thiên đảo.

– Việc này mỗi cách trăm năm sẽ tiến hành một lần, chỉ có điều mỗi lần chỉ chọn một vạn người, hơn nữa chỉ có vài trăm người đạt được thân phận thị vệ.

Linh Khê lão tổ giải thích rõ ràng không ít, trong cảm khái còn mang theo chúc phúc cùng chờ mong, sau khi nói xong, cũng bởi vì chuyện chữa trị Nghịch Hà Tông có nhiều nơi cần hắn, cho nên Linh Khê lão tổ không tiếp tục nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn quay người rời đi.

Trước kia hắn biết quan hệ giữa Hầu Tiểu Muội và Bạch Tiểu Thuần, vì vậy nói lần nữa.

– Chuyện này cụ thể thế nào ngươi nên hỏi Tống Quân Uyển, tuyển bạt mười năm trước cử hành trong Tinh Không Đạo Cực Tông, lúc ấy Tống Quân Uyển cũng đi nhưng không được chọn trúng.

Bạch Tiểu Thuần gật gật đầu, hắn không tiện nói kiêng kị của mình với Thiên Tôn cho Linh Khê lão tổ biết, không phải không tín nhiệm, tin tức quá gợn người, bất an trong người vẫn tồn tại, Bạch Tiểu Thuần thở sâu sau đó rời đi.

Lúc này hoàng hôn hàng lâm, trăng sáng trên cao, đệ tử Nghịch Hà Tông cũng bắt đầu ngồi xuống tu hành, dù sao chữa trị tông môn không phải chuyện một ngày hai ngày, chiến tranh tạo thành mỏi mệt cũng cần tĩnh dưỡng.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng tìm được cơ hội, hắn tranh thủ thời gian đi tìm Tống Quân Uyển, đã nhiều năm không gặp, hắn cũng nhớ Tống Quân Uyển, một phương diện khác hắn cần từ chỗ của nàng tìm tin tức của Hầu Tiểu Muội.

Tống Quân Uyển cũng dừng làm việc, kéo thân thể mỏi mệt trở về động phủ, vừa mới nuốt đan dược chữa thương, không đợi Bạch Tiểu Thuần đã đến, Tống Khuyết tới trước.

Đối mặt thiên kiêu Tống gia, Tống Quân Uyển vô cùng quan tâm, hôm nay Tống Khuyết, đã là Nguyên Anh, với Tống gia mà nói đây là đại sự.

Cho dù Tống Quân Uyển là trưởng bối của Tống Khuyết, đối mặt Tống Khuyết đã đến cũng phải đứng lên đón chào, lúc nàng uốn đứng lên nội tâm Tống Khuyết chấn động, cũng không vì tu vi cao hơn mà cao ngạo.

– Tiêu di không cần như thế, Khuyết nhi bái kiến cô cô.

Tống Khuyết chấp vãn bối lễ, hắn nhanh chóng cúi đầu, hắn bài bộ dạng tiểu bối giống như lúc tu vi không bằng Tống Quân Uyển.

Nội tâm Tống Quân Uyển cảm thấy thoải mái, cũng nói Tống Khuyết thật hiểu chuyện, cũng nói vài lời với hắn.

– Khuyết nhi, hiện tại ngươi đã là Nguyên anh, cô cô chào ngươi cũng phải, mặc dù lễ phép không thể loạn nhưng tu chân giới thực lực vi tôn.

Tống Khuyết nghe vậy cười khổ, nội tâm nói thầm nếu không vì Bạch Tiểu Thuần, dựa vào tu vi của mình trong Tống gia hôm nay, lúc này tới chào cô cô cũng bỏ đi, dù sao hắn là tu sĩ Nguyên Anh, hôm nay cách Nguyên Anh trung kỳ không xa, không nói cô cô, cả Tống gia trừ lão tổ ra, người khác gặp mình cũng phải bái kiến.

Vừa nghĩ tới thân phận Tống Quân Uyển, vừa nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần, Tống Khuyết phiền muộn đồng thời cũng có sợ hãi, hắn mặc dù thích nhìn biểu lộ phiền muộn của Bạch Tiểu Thuần nhưng không dám lộ ra trước mặt Bạch Tiểu Thuần quá nhiều, bởi vì xảy ra nhiều chuyện trong Man Hoang cho nên hắn thành thục hơn nhiều, cho dù không muốn thừa nhận nhưng nội tâm hắn kính sợ Bạch Tiểu Thuần rất nhiều.

Bạch Tiểu Thuần nhiều lần dùng thân phận dượng mà giáo huấn hắn, đối mặt với Tống Quân Uyển, Tống Khuyết tuyệt đối không chỉ là trưởng bối đơn giản như vậy.

Bằng không hôm nay hắn không tới đây trước tiên bái kiến Tống Quân Uyển, mà không phải lão tổ Tống gia.

– Cô cô không nên như thế, Khuyết nhi trong mắt ngài vẫn là tiểu bối năm đó.

Nghĩ tới đây Tống Khuyết thở sâu, hắn lại cúi đầu với Tống Quân Uyển.

Tống Quân Uyển tươi cười nhiều hơn, ánh mắt nhu hòa, cũng khiêu ngạo vì Tống gia xuất hiện kỳ lân tử, vì vậy hắn hỏi Tống Khuyết những chuyện khi mất tích trong Man Hoang nhiều năm qua.

Đối với chuyện này Tống Khuyết ấp úng, miêu tả không phải rất triệt để, nội tâm của hắn càng xấu hổ, nếu như những người khác hỏi thì hắn còn có thể ngạo nghễ một ít, đối mặt Tống Quân Uyển thì hắn không được tự nhiên.

Tống Quân Uyển cũng nhìn ra Tống Khuyết không đúng, bờ mi nhíu lại, nàng vốn có tướng mạo tuyệt mỹ, hiện tại cau mày càng kinh diễm động lòng người, cũng có uy nghiêm, vào lúc muốn hỏi cẩn thận, bên ngoài động phủ của nàng có tiếng nói mang theo trêu chọc của Bạch Tiểu Thuần.

– Uyển nhi tiểu thân thân, ta đến đây.

Âm thanh từ bên ngoài động phủ truyền vào, tâm thần Tống Khuyết rung động không nhỏ, gương mặt Tống Quân Uyển đỏ lên, trong mắt mang theo ý giận, nàng bị Bạch Tiểu Thuần trêu chọc như vậy trước mặt vãng bối, nàng cũng có cảm giác tim đập rộn và xấu hổ, lúc này vung tay mở cửa động phủ.

Bạch Tiểu Thuần vừa đi vào đã nhìn thấy Tống Khuyết.

– Ồ, Khuyết nhi cũng ở đây.

Gương mặt Tống Khuyết đen kịt.

Tống Quân Uyển nhìn thấy vẻ mặt Tống Khuyết như vậy thì suy nghĩ, càng có chút ít băn khoăn, biết rõ nếu không phải vì mình, Bạch Tiểu Thuần cũng không chiếm tiện nghi của Tống Khuyết, vì vậy đang muốn nói chuyện nhưng Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, hắn đã nói trước.

– Uyển nhi ngươi không biết đâu, Man Hoang là nơi như thế nào, nguy cơ tứ phía, khắp nơi đều trải qua sinh tử, ta vì cứu Khuyết nhi không sợ bại lộ thân phận, không tiếc đắc tội quyền quý, thậm chí càng gì hắn mà diệt một gia tộc Thiên Hầu.

– Đó là Thiên Hầu đấy, cả Man Hoang lớn như vậy cũng chỉ có một trăm lẻ tám Thiên Hầu, cho dù là kẻ nào cũng là đại nhân vật!

Bạch Tiểu Thuần cảm thán lên tiếng, trong mắt tràn đầy hồi ức giống như mình vì cứu Tống Khuyết mà trả cái giá lớn thảm trọng.

– Ta còn nhớ lần đầu gặp Khuyết nhi trong Man Hoang, bộ dạng của hắn thật thê thảm, toàn thân đều là ống, bị gia tộc Thiên Hầu xem như linh thạch sống.

– Uyển nhi, ngươi biết cái gì là linh thạch sống không, chính là không ngừng cho ăn rất nhiều dược vật, cưỡng ép oanh mở kinh mạch sau đó gia tăng tu vi, hết lần này tới lần khác lại hạn chế thân thể, không ngừng tra tấn để bản thân vận chuyển tu vi, mà linh lực vận chuyển được truyền vào trong những cái ống đó hình thành linh khí trong khu vực nhất định.

– Từ đó cung cấp linh khí dùng không hết cho đám tiểu bối gia tộc hấp thu tu hành!

Bạch Tiểu Thuần miêu tả rất sinh động, hắn nói làm Tống Khuyết cảm thấy không được tự nhiên nhưng lại nhớ tới cảnh tượng năm xưa liền tái mặt, đồng thời cũng làm cho Tống Quân Uyển hít khí lạnh, nàng tức giận hoa dung thất sắc..

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1274: Tiểu Thuần, Ngươi Xem Đây Là Cái Gì?

– Quá phận!

Tống Quân Uyển vô cùng tức giận, nàng nhìn Tống Khuyết, tại nhìn thấy gương mặt đau khổ của Tống Khuyết thì hiểu rõ Bạch Tiểu Thuần nói không có chút khoa trương nào, cũng hiểu vì sao Tống Khuyết lại ấp úng như vậy.

– Tiểu Thuần, việc này đa tạ!

Tống Quân Uyển không quan tâm Bạch Tiểu Thuần tiếp tục chiếm tiện nghi của Tống Khuyết, trong mắt nàng cảm kích cúi người cảm tạ Bạch Tiểu Thuần.

– Khách khí như vậy làm gì, ta làm như thế không phải vì ngươi sao.

Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, tiến tới trước mặt Tống Khuyết và ôm vòng eo nhỏ nhắn của Tống Quân Uyển, hắn vỗ ngực nói:

– Ngươi là tiểu di của Khuyết nhi, ta là dượng của Khuyết nhi, trong Man Hoang chúng ta là người một nhà, ta không giúp hắn thì giúp ai? Ta không cứu hắn thì cứu ai? Đây là việc ta nên làm, chuyện nhỏ.

Tống Quân Uyển đỏ mặt nhưng không có tránh đi, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần càng nhu hòa, cũng mang theo cảm giác khác thường, trước kia còn có chút khoảng cách, hôm nay khi hắn ôm eo của mình cũng đã biến mất không còn.

Lúc này nhìn ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo tình ý rất ngọt ngào, nội tâm Tống Khuyết thở dài một tiếng, hắn hối hận khi đi báo kiến cô cô trước, sớm biết Bạch Tiểu Thuần cũng ở nơi này thì đánh chết hắn cũng không đi tới đây.

Đồng thời đáy lòng càng bội phục công phu câu dẫn nữ nhân của Bạch Tiểu Thuần, hắn đành phải áp chế xuống.

Hắn nhớ tới Bạch Tiểu Thuần dạy Triệu Thiên Kiêu theo đuổi sư tỷ của mình, tính túy Doanh Tự Quyết, Tống Khuyết nghe được rất rõ ràng, đồng thời cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần trong Man Hoan có quan hệ không minh bạch với Hồng Trần Nữ.

Càng không cần nói trong Man Hoang còn có Trần Mạn Dao…

Hồi tưởng lại những nữ tu tuyệt sắc đều có một ít câu chuyện mập mờ với Bạch Tiểu Thuần… Điểm này càng làm Tống Khuyết cảm khái vô hạn, chỉ cảm thấy trời xanh đặc biệt thiên vị Bạch Tiểu Thuần.

Hắn cố tình muốn cáo trạng để cô cô biết về Trần Mạn Dao, biết rõ Hồng Trần Nữ, lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Bạch Tiểu Thuần liền thở dài, nội tâm của hắn đau khổ và biệt khuất, hắn phát hiện ánh mắt cô cô mang theo nhu tình mật ý tới tận cùng, hắn cảm giác mình đứng ở nơi này chẳng khác gì không khí, vì vậy tranh thủ tìm cới rời đi.

Sau khi rời khỏi động phủ của Tống Quân Uyển hắn mới cảm thấy thoải mái không ít, lắc đầu nhìn đệ tử Huyết Khê nhất mạch, hắn lập tức ngẩng dầu lên, kiêu ngạo của cường giả Nguyên Anh bộc phát, sau đó hắn tiếp nhận ánh mắt sùng bái và chào hỏi của các đệ tử thì mới lấy tự tin trở về.

Vào lúc này trong động Tống Quân Uyển, khi Tống Khuyết rời đi cũng chỉ còn lại hai người Bạch Tiểu Thuần cùng Tống Quân Uyển, đã lâu không gặp, trước kia trên chiến trường gặp nhau vội vàng, giờ phút này ở chung một mình, Tống Quân Uyển nhìn Bạch Tiểu Thuần với ánh mắt đầy nhớ nhung.

Nhất là nghe được Bạch Tiểu Thuần kể chuyện của Tống Khuyết, trong đó ẩn chứa nguy hiểm khi Bạch Tiểu Thuần cứu giúp Tống Khuyết.

Tất cả những việc này nàng biết Bạch Tiểu Thuần cố ý khuyếch đại tác dụng của bản thân nhưng dù thế nào Tống Khuyết cũng an toàn trở lại, hơn nữa tu vi đột phá tới Nguyên Anh là đủ rồi.

Nàng ôn nhu sửa một ít nếp nhăn trên áo của Bạch Tiểu Thuần, lại không ngừng nói lời quan tâm, đã không có người ngoài nên nàng không phải xấu hổ.

Bạch Tiểu Thuần càng buông lỏng khi gặp mặt Tống Quân Uyển, hắn hưởng thụ Tống Quân Uyển che chở như đại tỷ tỷ, hai người cùng ngồi lên ghế, Bạch Tiểu Thuần hơi có nói khoác nhưng cũng nói một lần quá trình mình cứu Tống Khuyết cho nàng nghe.

Trong đó hắn trọng điểm nhấn mạnh tác dụng bản thân, rất có bộ dạng nhờ có mình cho nên Tống Khuyết mới được cứu thoát, đồng thời ánh mắt vụng trộm dò xét Tống Quân Uyển.

Tuy không gặp nhiều năm nhưng Tống Quân Uyển vẫn xinh đẹp như trước, dung nhan còn mang theo thành thục, lông mi lá liễu cong cong mang theo xinh đẹp khác thường, trong mắt ôn nhu như nước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tim đập nhanh hơn vài phần.

Nhất là dáng người Tống Quân Uyển có lồi có lõm, rất là nóng bỏng, eo nhỏ mềm mại như cành liễu không xương, bờ mông đầy đặn mượt mà, trên người nàng sinh ra mị lực kinh người, bởi vì ăn mặc lớn mật cho nên Bạch Tiểu Thuần âm thầm nuốt nước bọt, nội tâm thầm hô yêu nghiệt, nội tâm cũng so sánh Tống Quân Uyển và Hồng Trần Nữ với nhau, cuối cùng hắn cũng phải cảm khái về dáng người hoàn mỹ thì Tống Quân Uyển càng tốt hơn.

Hắn cũng phát hiện mình thời gian gần đây không đúng, dường như từ sau khi xảy ra chuyện trong rừng khi ở Man Hoang, bị Hồng Trần Nữ cố ý đẩy ngã thì mình đã thông suốt hơn rất nhiều…

Dương như nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần vụng trộm dò xét mình, Tống Quân Uyển cảm thấy tim đập nhanh hơn một ít, nàng cố ý mỉm cười bình thản, đôi mắt đẹp giả vờ như không biết, thậm chí còn tận lực biểu hiện dáng người cho Bạch Tiểu Thuần nhìn.

Chờ đợi cả buổi nhưng phát hiện Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn lén mà không dám hành động gì, nội tâm Tống Quân Uyển căm tức, trong mắt có ít u oán, nhiệt tình giảm xuống, thậm chí trên sắc mặt còn mang theo chút lạnh lùng.

– Nếu không có việc gì thì ta còn muốn đả tọa một chút.

Bạch Tiểu Thuần nhìn vào trong mắt, cũng sững sờ, suy nghĩ mới vừa rồi còn tốt mà, nhất là bộ dạng nhiệt tình kia, hiện tại đảo mắt đã biến hóa, hắn thật sự không hiểu, nghĩ đến hiện tại muốn hỏi chuyện của Hầu Tiểu Muội có chút không tốt…

Vì vậy hắn nháy mắt vài cái và hỏi dò.

– Ah? Ta đây đi?

– Không tiễn!

Tống Quân Uyển nghe vậy oán khí trong lòng càng sâu, sau đó hừ lạnh lườm Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần sững sờ không rõ, hắn thở dài, cảm thấy nữ nhân là sinh vật kỳ quái, Hồng Trần Nữ như vậy, Tống Quân Uyển cũng như vậy.

– Chẳng lẽ nữ nhân lớn tuổi đều như vậy?

Bạch Tiểu Thuần cũng phải thừa nhận điểm này, trong nội tâm vô hạn nhớ mong Hầu Tiểu Muội, hắn cảm thấy vẫn là Hầu Tiểu Muội nhu thuận.

– Ta đi thật đấy!

Bạch Tiểu Thuần sờ sờ cái mũi, hắn đứng lên, Tống Quân Uyển tức giận nhắm mắt không nhìn hắn.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy xấu hổ, trong lòng cũng có chút tức giận, hắn hất tay áo muốn rời đi nhưng lúc đi bảy tám bước lại nghe Tống Quân Uyển hỏi thăm.

– Lần này về tông trong bao lâu?

– Ta cũng không biết, sau khi giải quyết xong chuyện của tông môn, ta muốn đi Tinh Không Đạo Cực Tông.

Bạch Tiểu Thuần cũng tức giận, cảm thấy Tống Quân Uyển thật khó hiểu, lúc trả lời một câu lại đi thẳng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn


Chương 1275: Đây Là Lần Đầu Của Ta (Thượng)

Tống Quân Uyển nghe vậy mở mắt ra, nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, phát hiện hắn sắp rời đi, nhất là nghe được Bạch Tiểu Thuần nói thế thùi nàng ẩn ẩn hiểu ra, dùng tu vi và thiên tư của Bạch Tiểu Thuần, tuy Nghịch Hà Tông là nhà hắn nhưng hiển nhiên hắn vĩnh viễn không ở nơi này, sợ rằng hắn vừa rời đi sẽ rất lâu mới có thể trở về.

Nghĩ tới đây, nghĩ đến cảm giác khoảng cách lúc gặp nhau trên chiến trường, sâu trong mắt Tống Quân Uyển có chút giãy dụa, nàng ẩn ẩn cảm giác nếu lúc này mình không bắt được hắn, như vậy có lẽ… Theo thời gian trôi qua, khoảng cách sẽ càng ngày càng xa, chẳng những cảm giác sẽ nhạt đi, quan hệ giữa hai người cũng không còn.

Những năm qua tông môn bấp bênh nàng nhìn thấy quá nhiều sinh tử biệt ly, nàng không biết mình có thể đột phá Kết Đan bước vào Nguyên Anh hay không, cũng không biết trong tương lai mình có chết trận hay không.

Nàng chỉ hiểu những năm qua Bạch Tiểu Thuần là người duy nhất dám trêu chọc mình như năm đó, hết lần này tới lần khác lại không làm nàng phản cảm, thậm chí lần lượt xảy ra nhiều việc, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần càng khắc sâu trong đáy lòng của nàng.

Nghĩ tới đây ánh mắt Tống Quân Uyển giãy dụa và có quyết định, nàng vốn là ma nữ của Huyết Khê Tông, cũng không phải tông môn chính đạo như Linh Khê Tông.

Sau khi đã có quyết định rõ ràng, Tống Quân Uyển không do dự nữa, trong mắt dần dần sinh ra thần thái mê người, nàng duỗi người bày ra bộ dáng hoàn mỹ nhất của mình cho hắn xem, ngay cả lời nói mang theo ngữ khí lười biếng hấp dẫn người khác.

– Tiểu Thuần, ngươi tới, ta cho ngươi xem thứ này!

Lời của nàng lọt vào trong tai Bạch Tiểu Thuần giống như có bàn tay nhỏ bé bóp lấy trái tim của hắn, òoàn thân Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn hừ một tiếng và nói.

– Không xem!

Mặc dù hắn nói như thế vẫn dừng bước, đầu của hắn không khống chế quay ngược lại, hắn nhìn thấy Tống Quân Uyển bày ra tư thế mê người, nội tâm cũng kinh hoàng hoảng hốt, thời điểm hô to yêu nghiệt và cố ý bình ổn tâm tình.

– Nghe lời, tại sao còn không dám tới, sợ ta ăn ngươi hay sao.

Tống Quân Uyển nhìn hắn, nàng vẫy vẫy tay gọi Bạch Tiểu Thuần tới gần.

Trái tim Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn lại hừ một tiếng.

– Ta sợ ngươi?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, hắn lập tức đi tới bên người Tống Quân Uyển, hắn đứng trước mặt nàng và nói:

– Nói đi, ngươi muốn cho ta xem cái gì.

Tống Quân Uyển che miệng cười cười, đôi mắt mang theo gợn sóng giống như có thể dìm chết Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn thấy nàng như vậy thì hít thở dồn dập, đúng lúc này Tống Quân Uyển vỗ túi trữ vật, ngay sau đó trong tay nàng xuất hiện một viên thuốc.

– Ngươi xem, đây là cái gì?

Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn lại bất mãn, hắn còn tưởng rằng Tống Quân Uyển muốn cho mình xem cái gì, hóa ra là một viên đan dược, nội tâm hắn nói thầm như thế, sau khi nhìn rõ viên đan dược, với tạo nghệ đan đạo của hắn hiện tại tự nhiên nhìn ra nó là đan dược gì.

– Đây là Phát Tình Đan ah, tại sao ngươi còn…

Bạch Tiểu Thuần vừa nói tới đây liền hít khí lạnh, hắn lập tức nghĩ tới Hồng Trần Nữ…

Nhưng vào lúc này… Tống Quân Uyển xấu hổ đỏ mặt, ánh mắt của nàng càng to gan hơn, lúc này bàn tay… Bóp nát đan dược.

Ba!

Khi Phát Tình Đan bị Tống Quân Uyển bóp nát, âm thanh quen thuộc vang lên bên tai Bạch Tiểu Thuần, nó như sấm sét to lớn trong lòng hắn.

Sau khi Phát Tình Đan vỡ vụn lại sinh ra sương mù màu đỏ, trong chốc lát nó khuếch tán ra chung quanh, không đợi Bạch Tiểu Thuần kịp phản ứng, sương mù đã bao phủ hắn và Tống Quân Uyển vào trong.

– Ah!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đầu óc kêu ông ông, hắn vô ý thức muốn lui về phía sau nhưng không chờ hắn lui được vài bước đã bị thân thể mềm mại nhỏ nhắn ôm chặt.

– Không muốn ah…

Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, hắn lại nháy mắt mấy cái, hắn phát hiện sâu trong lòng còn có chờ mong nhưng vẫn tranh thủ hét lớn.

– Uyển nhi ngươi chờ một chút, ngươi muốn làm gì, ah… Đừng xé y phục của ta ah, đây là lần đầu tiên của ta…

Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết cực kỳ khoa trương, thậm chí trong sương mù đỏ bao phủ hắn rõ ràng có thể giãy dụa nhưng giãy dụa không mạnh, hắn chỉ kêu la thảm thiết mà thôi.

Hắn sợ ah, sợ bị Tống Quân Uyển biết rõ mình ở Man Hoang đã sớm bị Hồng Trần Nữ làm như thế, vì vậy hắn càng ra sức kêu thảm thiết.

– Đừng như vậy, để cho ta chuẩn bị một chút…

Trong sương mù có tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần vang lên không dứt bên tai, nhưng trên thực tế ở trong sương mù kia hắn chỉ giả vờ giả vịt chống cự vài cái, sau đó lại âm thầm như mời gọi, thậm chí hữu ý vô ý còn bày ra mấy tư thế giúp Tống Quân Uyển xé quần áo của mình thuận lợi hơn.

Tống Quân Uyển vào lúc này thở dốc kịch liệt.

– Câm miệng, muốn lần đầu tiên của ngươi.

Sau khi hắn nói xong là âm thanh xé rách quần áo vang lên, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết nhưng cũng dừng lại, vào lúc này hắn hít thở thật sâu, nương theo tiếng kêu đau đớn của Tống Quân Uyển chính là sương mù quay cuồng.

Thời gian trôi qua, một canh giờ sau…

Khi sương mù biến mất, Tống Quân Uyển đã khôi phục thần trí, cũng mặc quần áo tử tế và gương mặt hồng nhuận phơn phớt, nàng đang sửa sang quần áop, lúc nghiêng đầu nhìn sang trong mắt càng có đắc ý, càng có ngọt ngào, nhìn Bạch Tiểu Thuần hai tay ôm đầu gối ngơ ngác ngồi ở đó.

Bộ dạng Bạch Tiểu Thuần như vậy càng làm nàng thỏa mãn, trên thực tế Bạch Tiểu Thuần không như vậy thì nàng sẽ hoài nghi, lúc này nàng cảm thấy mỹ mãn, Tống Quân Uyển cười nhạt nói.

– Đi, còn không mặc quần áo tử tế, yên tâm, ta sẽ phụ trách với ngươi.

Nhưng trên thực tế Bạch Tiểu Thuần ngẩn người có ba thành là thật, bảy thành đều là giả… Hắn không dám không ngẩn người ah, hắn thật sự sợ Tống Quân Uyển biết rõ chân tướng, vào lúc này cũng chỉ có thể như thế, nội tâm của hắn đang so sánh giữa Tống Quân Uyển với Hồng Trần Nữ.

Vừa so sánh, nội tâm Bạch Tiểu Thuần đã xoắn xuýt, hắn phát hiện hai người rất hoãn mỹ, một tràn ngập dã tính, một người thiên tư kinh người, đúng là mai lan cúc trúc mỗi người mỗi vẻ.

Trên mặt của hắn mang theo đau khổ, thậm chí sau khi nhớ lại càng run run, dùng tỏ vẻ đây là lần đầu tiên của mình…

Về phần trong ba thành là thật kia, nội tâm của hắn cảm khái vô hạn, hắn cảm giác hai lần của mình đều bại trong tay Phát Tình Đan…

– Chẳng lẽ Phát Tình Đan khắc ta?! Lần thứ nhất như vậy, lần thứ hai cũng như vậy, chẳng lẽ còn có lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm…

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhĩ Căn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box