[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 546 : Kịch biến của Quy Khư (3) (c2726-c2730)
❮ sautiếp ❯Chương 2726: Kịch biến của Quy Khư (3)
Hư Sinh Hoa nói:
– Ngươi muốn tới Quy Khư một chuyến sao?
Tần Mục gật đầu:
– Ta muốn biết lúc mượn con đường Quy Khư và đại chiến một trận với công tử Vô Cực, rốt cuộc là đám người khai thiên này đã huyết chiến đến cùng, hay là đã đạt được thỏa thuận nào đó vào phút cuối.
Nhị công tử Vô Cực và người khai thiên đều chẳng phải là kẻ tốt lành gì.
Nếu như bọn họ âm thầm có thỏa thuận gì đó, vậy thì nguy hiểm rồi.
Theo lý mà nói, công tử Vô Cực tuyệt đối có thực lực giết chết mấy người khai thiên này, thế nhưng lần đó, mặc dù ba mươi lăm người khai thiên đều bị thương, song ai nấy vẫn sống sót, lao ra khỏi Quy Khư.
Nếu như bọn họ thật sự có được thỏa thuận nào đó với công tử Vô Cực, vậy thì không chỉ khiến Tổ Đình gặp nguy hiểm, mà cả Thái Dịch đang trấn áp đám người khai thiên đó cũng gặp nguy hiểm!
– Ngươi tính khi nào thì đi?
Hư Sinh Hoa hỏi.
– Bây giờ!
Tần Mục không hề do dự chút nào, phi thân lên, bay về phía biển Hỗn Độn.
Hắn cách biển Hỗn Độn càng ngày càng gần, đúng lúc này, một luồng ánh sáng huyết tế trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình phóng thẳng lên trời.
Tần Mục giật mình, vội vã nhìn về phía thành Ngọc Kinh.
Tần Mục nhìn thấy bên trong dòng sông Hỗn Độn của thành Ngọc Kinh Tổ Đình, một cây thương khổng lồ chậm rãi xuất hiện trong đại trận huyết tế, từ ảo ảnh biến thành hiện thực từng chút một!
Cây thương đó chính là binh khí của công tử Lăng Tiêu.
Lúc này đây, nó đang giáng xuống thông qua huyết tế!
Cây thương không ngừng chấn động trong huyết tế, khiến khắp nơi trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình xuất hiện ảo ảnh của từng cây thương sừng sững như trụ trời, dường như có thể chống đỡ cả vũ trụ hồng hoang, vĩnh hằng bất biến, không thể lay động trong đại kiếp hủy diệt!
Coong…
Dưới mái hiên Hỗn Độn Điện của Tần Mục, dường như Hồng Chung Vũ Trụ kia cũng cảm nhận được sự xuất hiện của kẻ địch mạnh, tự phát ra tiếng chuông lanh lảnh.
Tần Mục nhíu mày, tiếp tục bay lên trên, bước vào biển Hỗn Độn, tiến vào Quy Khư.
Tần Mục bước vào biển Hỗn Độn, cảnh vật trước mắt lập tức thay đổi, từng Đại Uyên to to nhỏ nhỏ hệt như những miệng giếng sâu hun hút xuất hiện trên đỉnh đầu hắn.
Bên trong biển Hỗn Độn, từng gốc sen khổng lồ cao chót vót đứng sừng sững, từng đóa hoa sen cắm vào trong Đại Uyên.
Trên mặt biển không chỉ có lá sen Quy Khư của Tần Mục, mà còn có cả lá sen Quy Khư của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ khác.
Tần Mục đến nơi này, chỉ thấy công tử Vô Cực đang ngồi trên một phiến lá sen trong đó, nghiêng mình vốc nước biển Hỗn Độn lên gội đầu.
Mái tóc của nàng trắng xóa, thế nhưng ngoại hình của nàng trông vẫn rất trẻ trung.
Tần Mục đứng trên lá sen của mình, lẳng lặng thưởng thức.
Công tử Vô Cực cũng có thể coi là một tuyệt sắc giai nhân, nếu như tính cách không tà ác đến thế, vậy thì nàng sẽ là một nữ tử xinh đẹp lay động lòng người.
Một lúc lâu sau, công tử Vô Cực đột nhiên bật cười khúc khích:
– Lão Thất, ngươi còn muốn nhìn bao lâu nữa?
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Nhị tỷ đang gội đầu dưới biển Hỗn Độn, trông rất đẹp.
Ngươi gội bao lâu, ta sẽ nhìn bấy lâu.
– Dẻo miệng lắm.
Công tử Vô Cực ngẩng đầu lên, quyến rũ lườm hắn một cái:
– Nơi nào công tử Hỗn Độn đi qua, cỏ cây không mọc, nhưng nói lời tâm tình thì có thể khiến người ta mở cờ trong bụng.
Tần Mục bật cười ha hả, quan sát xung quanh, nói:
– Khi nào thì Nhị tỷ thoát thân?
Công tử Vô Cực kinh ngạc nói:
– Sao mà lão Thất lại nói vậy?
– Ngươi dùng phù văn Quy Khư thay thế cho phù văn Hồng Mông, mài mòn ấn pháp nút thắt dây đỏ của sư phụ từng chút một.
Tuy rằng trước đó ta chưa từng để ý đến, thế nhưng sau khi tới nơi này, ta lập tức biết được ngươi đang giở trò gì đó, bèn cẩn thận quan sát, cuối cùng nhìn ra được chút manh mối.
Tần Mục ngẩng đầu lên nhìn năm sợi dây xích rủ xuống từ Đại Uyên của kỷ nguyên thứ mười sáu.
Đó chính là xiềng xích do thần thông của ấn pháp nút thắt dây đỏ hóa thành.
Hắn nói:
– Nói về ấn pháp nút thắt dây đỏ, sư phụ xếp thứ nhất, một người khác xếp thứ hai, xếp thứ ba là ta.
Ngươi động tay động chân vào ấn pháp nút thắt dây đỏ, đương nhiên không qua mắt được ta.
Có lẽ ngươi đã phá giải ấn pháp nút thắt dây đỏ được gần ba ngàn năm rồi nhỉ? Năm đó, đám người khai thiên kia mượn đường từ chỗ ngươi, liệu bọn họ và ngươi có thỏa thuận gì không đây?
– Ngươi cho rằng đám người khai thiên đó sẽ phá giải một phù văn trong ấn pháp nút thắt dây đỏ giúp ta sao?
Công tử Vô Cực đảo mắt, cười nói:
– Phải rồi, ngươi cảm thấy người tinh thông ấn pháp nút thắt dây đỏ trên cả ngươi kia chính là khai thiên thứ ba mươi sáu, cho nên mới nghĩ rằng người đó giúp ta phá giải một phù văn của phong ấn, đúng không?
Tần Mục không phủ nhận.
Người từng nghiên cứu loại thần thông ấn pháp nút thắt dây đỏ này, hơn nữa có trình độ trên hắn, đầu tiên chính là người khai sáng ra nó – chủ nhân Di La Cung, thứ hai chính là Lăng Thiên Tôn!
Chương 2727: Miệng nói lời ngon ngọt, tay ra đòn hiểm ác
Dù gì Lăng Thiên Tôn và ba mươi lăm người khai thiên kia đều là cường giả của thành Thiên Đô, hắn nghi ngờ Lăng Thiên Tôn giúp đỡ công tử Vô Cực phá giải một phù văn, cho công tử Vô Cực một cơ hội để trốn thoát.
– Không phải là kẻ khinh đạo kia, mà là lão Tam.
Công tử Vô Cực thản nhiên nói:
– Vì để ngăn cản đứa con của người xuất thế, lão Tam nhờ ta ra tay khiến ngươi không thể mượn sức mạnh từ dòng sông Hỗn Độn, thế nhưng ta cũng sẽ không giúp đỡ không công hắn cái gì, cho nên đương nhiên hắn phải đưa ra một cái giá.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm.
Công tử Lăng Tiêu từng bị hắn dùng ấn pháp nút thắt dây đỏ để trấn áp, cũng đã nghiên cứu về ấn pháp nút thắt dây đỏ này, bởi vậy lời nói của nàng cũng hợp tình hợp lý.
Chỉ cần không phải là Lăng Thiên Tôn, vậy thì Tần Mục có thể yên tâm.
– Đương nhiên đám người khai thiên kia cũng giúp đỡ ta.
Công tử Vô Cực chớp mắt mấy cái, trông có vẻ khá xảo trá:
– Thực lực của bọn chúng rất mạnh.
Nếu nhưng không lợi dụng sức mạnh của bọn chúng, vậy thì chẳng phải sẽ rất đáng tiếc hay sao? Đầu óc của đám người khai thiên kia không được tốt lắm, nhưng quả thật thực lực rất cường đại.
Thời điểm bọn chúng công kích ta, ta dùng thần thông của bọn chúng để mài mòn ấp pháp nút thắt dây đỏ của sư phụ.
Sau đó, nam nhân mặt cười kia phát hiện ra vấn đề, biết không làm gì được ta, bèn thỏa thuận với ta.
Tần Mục “ồ” một tiếng, sau đó hứng thú hỏi han:
– Thỏa thuận gì vậy?
Công tử Vô Cực cười khanh khách, nói:
– Bọn họ có thể giúp ta mài mòn một phần phù văn, thế nhưng ta cũng phải giúp bọn họ chút chuyện nhỏ.
Tần Mục không hỏi chuyện nhỏ gì, bởi lẽ chắc chắn công tử Vô Cực sẽ không tiết lộ.
Hai người im lặng, không hề tiếp tục nói chuyện.
Một lúc lâu sau, Tần Mục cười nói:
– Vậy bao lâu nữa thì Nhị tỷ mới có thể thoát thân?
– Ngươi đoán xem!
Công tử Vô Cực mỉm cười, dùng hai tay gom phần tóc vừa gội sạch ở phía sau lại, cắt đứt một vài sợi tóc, dùng mấy sợi tóc đó để buộc tóc lên.
Bím tóc đuôi ngựa màu bạc dài tới eo uốn lượn phía sau lưng nàng.
Tần Mục nở nụ cười, lẳng lặng nhìn nàng.
Công tử Vô Cực kéo theo năm sợi dây xích đi đi lại lại trên lá sen, cười khúc khích nói:
– Có khả năng là ngày mai, có khả năng là một vạn năm sau, đương nhiên cũng có khả năng là ngay bây giờ.
Ngươi đoán thử xem, đoán trúng sẽ có thưởng.
– Ta không quen việc đoán tới đoán lui lắm.
Tần Mục mở mắt dọc giữa mi tâm ra, lạnh lùng nói:
– Từ khi có thực lực đến nay, ta vẫn thích trực tiếp ra tay tìm đáp án hơn.
Công tử Vô Cực dừng bước:
– Vậy thì ngươi còn đang chờ đợi cái gì?
Hai người lại tiếp tục im lặng.
Bầu không khí dần trở nên đè nén.
Trong mắt dọc giữa mi tâm của Tần Mục hệt như có tinh không vô tận đang cuộn trào, sau đó bỗng nhiên hóa thành nhật nguyệt thay phiên nhau lên xuống, hình thành nên vòng tròn Thái Cực, rồi lại hóa thành nguyên khí Thái Tố, tiếp đó lại hóa thành nguyên khí Thanh Minh, rồi lại hóa thành Thái Sơ, Thái Dịch, cuối cùng quay trở về Hỗn Độn.
Khí thế của hắn càng ngày càng lên cao, càng ngày càng mạnh mẽ hệt như một vị thần đứng sừng sững trong hỗn độn, khiến biển Hỗn Độn sóng yên biển lặng, hoa sen và lá sen không còn lắc lư.
Một tòa Hỗn Độn Điện chậm rãi bay lên khỏi biển Hỗn Độn, phá vỡ mặt nước.
Thời điểm Hồng Chung Vũ Trụ bay ra khỏi Hỗn Độn Điện, Ngũ Thái trên vách chuông không ngừng xoay tròn, lóe lên đạo quang sáng chói, trông như thể đang hấp thụ năng lượng từ hỗn độn.
Đợi đến khi Hỗn Độn Điện hoàn toàn bay ra khỏi biển Hỗn Độn, ánh sáng phát ra từ Hồng Chung Vũ Trụ kia mới từ từ giảm bớt, thế nhưng đồng thời lại càng để lộ ra phong cách cổ xưa hiếm có của chiếc chuông kia.
Công tử Vô Cực nhìn về phía Hỗn Độn Điện, chỉ thấy cánh cửa của Hỗn Độn Điện đóng chặt, không biết bên trong điện có gì.
Rào rào…
Đột nhiên, biển Hỗn Độn dao động dữ dội, phá tan sự trấn áp của Tần Mục.
Một tòa đại điện khác lại chậm rãi bay lên khỏi biển Hỗn Độn, đạo quang chiếu sáng khắp bốn phía, sinh cơ bàng bạc chỉ có ở đại đạo Quy Khư tràn ngập khắp nơi, dường như có thể chèo chống sức sống cho một vũ trụ mới sinh ra!
Thế nhưng cánh cửa của tòa đại điện đó cũng đóng chặt, Tần Mục cũng không hề hay biết bên trong điện có gì.
Tòa đại điện này là thành tựu đại đạo chí cao của công tử Vô Cực, Vô Cực Điện!
Quả thật công tử Vô Cực cách lúc thoát thân không còn xa, thậm chí nàng còn có thể triệu hồi Vô Cực Điện từ Di La Cung đến nơi đây!
Cùng lúc đó, bên trong từng Đại Uyên Quy Khư cũng phát ra âm thanh ầm ầm dữ dội, từng đóa hoa sen Quy Khư lần lượt biến mất.
Dưới chân công tử Vô Cực, một đóa hoa sen xuất hiện, tầng đài sen đầu tiên hiện ra, sau đó là tầng thứ hai, tầng thứ ba…
Con ngươi của Tần Mục co rút lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đài sen kia.
Cuối cùng, đài sen dưới chân công tử Vô Cực cũng dừng việc biến hóa khi đạo phẩm thập trọng xuất hiện.
Chương 2728: Miệng nói lời ngon ngọt, tay ra đòn hiểm ác (2)
Mặt biển Hỗn Độn cuộn trào sóng dữ, sáu gốc sen Quy Khư khác lắc lư rồi xuất hiện trở lại, hiển nhiên công tử Vô Cực vẫn chưa hoàn toàn phá giải được phong ấn, cho nên không thể gom những gốc sen Quy Khư khác lại, biến chúng thành đài sen thập lục phẩm.
Con đường tu luyện đại đạo Quy Khư của nàng và con đường tu luyện Quy Khư của Tần Mục không hề giống nhau.
Tần Mục dựa vào lĩnh ngộ của bản thân, dựa vào việc hấp thụ năng lượng và chất dinh dưỡng từ đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, giúp nâng đạo phẩm đài sen của mình lên.
Mà chắc hẳn công tử Vô Cực lại đi trên một con đường khác.
Nàng hấp thụ hoa sen Quy Khư của những kỷ nguyên vũ trụ khác, hóa thành đài sen thập lục đạo phẩm!
Tuy nhiên phong ấn của chủ nhân Di La Cung khiến nàng không thể điều khiển được nhiều đài sen hơn, nếu như có thể điều khiển được, vậy thì nàng đã có thể thoát thân rồi.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Nhị tỷ, ngươi có làm được không vậy? Tiểu đệ lợi hại lắm đó.
Công tử Vô Cực cũng mỉm cười:
– Lão Thất, ngươi chưa làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo, thật sự không được đâu.
Nàng vừa dứt lời, Tần Mục đã tiến lên một bước.
Thời điểm nhấc chân bước tới kia, tiếng chuông cũng đồng thời vang vọng, khiến biển Hỗn Độn đột nhiên nổ tung.
Hồng Chung Vũ Trụ kia cuốn nguyên khí Hỗn Độn của biển Hỗn Độn lên, tăng cường uy năng trong đòn đánh này của hắn!
Trên mặt biển Hỗn Độn, hắn chính là Thất công tử của Di La Cung, có thể phát huy được sức mạnh vô biên!
Trên mặt biển, một vũ trụ mới được sinh ra trong tiếng chuông, mang theo năng lượng khai thiên tích địa quét sạch mặt biển, trùng trùng điệp điệp, lao thẳng về phía công tử Vô Cực!
Đòn đánh này của Tần Mục là Đạo Cảnh thứ ba mươi lăm trọng thiên – Hồng Mông Thủy Khai, Đạo Tích Càn Khôn!
Có thể nói, chiêu này là thần thông mạnh nhất của hắn, nếu xét đơn thuần về uy lực thì còn vượt qua tất cả thần thông mà hắn hiểu được và học được trước đây, thậm chí còn vượt qua cả Hồng Mông Nhất Chỉ và Thiên Đô Khai Thiên Thiên!
– Lão Thất, hóa ra ngươi không làm được thật.
Công tử Vô Cực đứng trong đài sen bật cười khanh khách.
Đột nhiên, Vô Cực Điện phía sau lưng nàng mở ra.
Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, năng lượng hủy diệt bên trong điện chợt ập tới, va chạm với Hồng Chung Vũ Trụ kia của Tần Mục, sau đó lập tức hủy diệt vũ trụ càn khôn vừa mới được sinh ra của Hồng Chung Vũ Trụ kia!
Thế nhưng khoảnh khắc Ngũ Thái nghịch biến, Tần Mục giữ chặt lấy thân chuông.
Hắn khẽ lắc một cái, chiếc chuông kia nhanh chóng xoay tròn, bay lên, sau đó lại móc ngược xuống dưới.
Coong…
Tiếng chuông lại tiếp tục vang lên, biển Hỗn Độn và đại kiếp hủy diệt xung quanh Tần Mục lập tức bị quét sạch.
Cùng lúc đó, Tần Mục nặng nề giậm chân xuống, tế đàn khai thiên do phù văn Hồng Mông hóa thành bay lên.
Tần Mục lấy tay làm kiếm, sau đó vung kiếm chém một nhát, biển Hỗn Độn đang nổ tung xung quanh hắn nhanh chóng thay đổi, trời đất tách ra, hình thành nên từng vũ trụ càn khôn bốn phía xung quanh hắn!
Vù!
Phía sau lưng Tần Mục, Lục Đạo Thiên Luân tráng lệ mà sáng chói xoay tròn, từng vũ trụ càn khôn lớn nhỏ bao hàm dưới Lục Đạo Luân Hồi, sinh sinh diệt diệt, không ngừng luân hồi!
Công tử Vô Cực vừa lao tới đã bị những vũ trụ càn khôn lớn nhỏ kia xung quanh kia cuốn đi, dù cho nàng có phá hủy bao nhiêu vũ trụ càn khôn cỡ nhỏ đi chăng nữa thì sau một vòng luân hồi, một vũ trụ mới lại được sinh ra.
Công tử Vô Cực giận dữ, thôi thúc thần thông Quy Khư, dùng đại đạo sinh diệt hệt như Tần Mục để đối phó với Tần Mục, thế nhưng nàng cần phải tiêu hao tu vi của bản thân thì mới duy trì được sinh diệt, trong khi đó Tần Mục lại dùng đại đạo Luân Hồi để duy trì sinh diệt, cho nên lập tức phân được cao thấp!
– Nhị tỷ, ngươi hết thời rồi, thật sự không làm gì được!
Tần Mục bước tới, vươn tay nắm lấy năm sợi dây xích phía sau lưng công tử Vô Cực, sau đó luyện hóa những phù văn khác loại trên đó đi, bù lại bằng phù văn của ấn pháp nút thắt dây đỏ.
Công tử Vô Cực nổ đom đóm mắt, điên cuồng tấn công về phía hắn, thế nhưng dưới sự chuyển động của Lục Đạo Thiên Luân, nàng từ đầu đến cuối không thể tiếp cận được hắn.
Tần Mục nhanh chóng sửa chữa lại ấn pháp nút thắt dây đỏ, sửa lại phù văn mà công tử Vô Cực phá hủy từng cái một.
Đột nhiên, công tử Vô Cực dừng tay, không còn tiếp tục công kích hắn nữa, chỉ lạnh lùng nói:
– Lão Thất, ngươi làm như vậy có tác dụng sao? Dù gì ngươi cũng chẳng phải sư phụ, ngươi chỉ có thể kéo dài thời gian ta thoát thân, thế nhưng cuối cùng vẫn sẽ phí công vô ích!
Tần Mục tu sửa xong xuôi số phù văn Hồng Mông bị nàng phá hoại, bèn thở phào nhẹ nhõm, vươn vai bước ra khỏi Quy Khư, thản nhiên nói:
– Đợi đến khi ngươi phá giải hết một lượt phù văn của ta, ta lại tới sửa chữa thêm một lần nữa là được.
– Ngươi!
Công tử Vô Cực giận tím mặt, trong lòng không khỏi sinh ra một cảm giác bất lực sâu sắc.
Nếu như Tần Mục thật sự sửa chữa lại phù văn của ấn pháp nút thắt dây đỏ hết lần này tới lần khác, vậy thì đối với nàng mà nói thì việc thoát thân ngày càng trở nên vô cùng xa vời.
Chương 2729: Lại xông vào Ngọc Kinh
Nàng không khỏi cảm thấy hơi hối hận.
Mấy trăm năm trước, nàng cho rằng mình sắp trốn thoát được, cho nên mới áp chế thực lực của bản thân, khiến cho thủy triều của Đại Uyên Quy Khư trở nên đáng sợ hơn cả lúc trước, kinh động đến đám người Tần Mục.
Bởi vì cần phải luyện chế Hồng Chung Vũ Trụ kia, cho nên trước đó Tần Mục không hề tới kiểm tra, chỉ trồng hoa sen Quy Khư xuống biển Hỗn Độn để trấn áp dị động đến từ thủy triều.
Sau này, nhiều trận đại chiến liên tiếp nổ ra, Tần Mục lại càng không có thời gian tới kiểm tra lại, bởi vậy công tử Vô Cực mới đắc ý vênh váo, khiến cho dị động của Quy Khư càng ngày càng trở nên mãnh liệt, ý định diễu võ giương oai, uy hiếp Tần Mục, Di La Cung và Vô Nhai lão nhân.
Bởi vì bị Di La Cung và Tần Mục vây đánh, cho nên thực lực và thế lực của Vô Nhai lão nhân bị tổn hại nghiêm trọng, bèn co đầu rụt cổ không dám ra ngoài, mà Di La Cung cũng sắp sửa có đạo binh giáng xuống, bởi vậy cũng không rảnh quan tâm đến chuyện này.
Trong khi đó, Tần Mục lại là người có thời gian nhất, sau khi tới nơi này còn trấn áp nàng lại một lần nữa.
Công tử Vô Cực hận đến mức nghiến răng nghiến lợi:
– Nếu như có thể thoát ra ngoài, ta sẽ…
Đúng lúc này, bầu trời bên trong Quy Khư vang lên một giọng điệu cười cợt:
– Không ngờ công tử Vô Cực nắm trong tay sức mạnh sinh diệt của vũ trụ này lại rơi vào tình cảnh như vậy, đúng là khiến người cảm khái không thôi.
Công tử Vô Cực giật nảy mình, ngẩng đầu lên cười lạnh:
– Kẻ nào dám to gan trêu chọc ta? Liệu có dám xuống đây không?
Giọng nói thờ ơ kia lại vang lên:
– Ngươi và ta đều là căn nguyên của tất cả vũ trụ.
Ngươi là Thần Nữ Quy Khư nắm trong tay sinh diệt của vũ trụ, còn ta là bảo tụ chống đỡ vũ trụ hồng hoang.
Ngươi bị chủ nhân Di La Cung trấn áp, hơn nữa còn bị lão Thất nhà các ngươi làm nhục, mà ta cũng bị công tử của Di La Cung ức hiếp, bị lão Thất nhà các ngươi đánh tới cửa.
Đáng tiếc, không ngờ hai sinh vật tự nhiên bất dịch bất biệt trong vũ trụ này lại cùng có cảnh ngộ giống nhau đến vậy.
– Vô Nhai lão quỷ?
Công tử Vô Cực kinh ngạc nói.
Giọng nói của Vô Nhai lão nhân không chỉ truyền ra từ một Đại Uyên, mà còn đồng thời truyền ra từ từng Đại Uyên của mỗi một kỷ nguyên vũ trụ, rõ ràng rễ cây của lão nhân này đã xuyên qua dòng sông vũ trụ, đang thu nhận cường giả của vũ trụ kỷ nguyên trước ở khắp nơi, chuẩn bị đưa đến kỷ nguyên thứ mười bảy.
Sự áp chế của Tần Mục và Di La Cung khiến cho Vô Nhai lão nhân cảm thấy có chút lo lắng.
Trong ba ngàn năm này, hắn bị hai bên chèn ép đủ kiểu, cộng thêm việc Tần Mục phong ấn Tổ Đình, khiến cường giả dưới trướng của hắn không thể thành đạo, dẫn đến việc thực lực và tu vi của hắn cũng mãi không thể khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, bởi vậy lúc này hắn mới chủ động tìm đến công tử Vô Cực để tạo ra một biến số.
– Vô Nhai, ngươi từng cáo trạng ta trước mặt sư phụ, nói ta là kẻ khinh đạo, bây giờ ngươi lại tìm đến ta, hy vọng ta có thể liên thủ với ngươi.
Lão quỷ, ngươi không thấy mình mặt dày lắm sao?
Công tử Vô Cực ngẩng đầu lên, cười cợt.
Vô Nhai lão nhân hừ một tiếng.
Công tử Vô Cực không có ấn tượng tốt về hắn, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã không hề kính trọng chút nào, luôn gọi hắn là lão quỷ.
Trên thực tế, quả thật hai người không hề hợp nhau.
Cây thế giới tương khắc với Quy Khư, có thể nói là đối chọi gay gắt.
Vô Nhai lão nhân là cây thế giới lâu dần hóa thành thánh, công tử Vô Cực lại là Thần Nữ Quy Khư được sinh ra trong Đại Uyên Quy Khư.
Hai người trời sinh đã là đối thủ trí mạng của nhau, bởi vậy trước giờ luôn thấy đối phương trông vô cùng gai mắt.
Thậm chí Vô Nhai lão nhân còn từng cho rằng bởi vì chủ nhân Di La Cung đố kỵ với hắn, cho nên đã bồi dưỡng ra công tử Vô Cực để chuyên khắc chế hắn, bởi vậy mới thường xuyên gây khó dễ cho nàng.
– Vô Cực, ngươi bị lão Thất nhà các ngươi áp chế rồi ức hiếp, mà ta cũng bị Di La Cung chèn ép.
Thật ra ta và ngươi đều là vật chất bất dịch trong vũ trụ này, mà bọn chúng thì khác.
Bọn chúng chỉ là đám sinh vật phù du, sinh ra rồi chết đi cùng với vũ trụ, mà với chúng ta mà nói, một lần sinh diệt của vũ trụ mới là một năm.
Bọn chúng sống qua một năm còn khó, mà chúng ta lại có thể trường thọ vô tận.
Vô Nhai lão nhân kiên nhẫn nói:
– Ngươi có thể hủy diệt vũ trụ càn khôn, nhưng không hủy diệt được ta.
Ta chống đỡ hư không, cũng không thể đồng hóa ngươi.
Kỳ thực ngươi và ta không còn lý do gì để tiếp tục tranh đấu với nhau nữa.
Trái ngược lại, những thần thánh cổ xưa như chúng ta lại đang bị đám phù du kia áp chế, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
Công tử Vô Cực kinh ngạc, lời nói của Vô Nhai lão nhân không phải là không có lý, nếu như bọn họ liên thủ với nhau thì quả thật có thể giải quyết cục diện bế tắc bị chèn ép và trấn áp của hai người.
– Ngươi và ta liên thủ với nhau, lợi ích vô vàn.
Giọng nói không nhanh không chậm của Vô Nhai lão nhân lại vang lên:
Chương 2730: Lại xông vào Ngọc Kinh (2)
– Bởi vì có nguyên nhân xuất phát từ cây thế giới, cho nên ta gần như tinh thông tất cả các loại thần thông đạo pháp của Di La Cung.
Mặc dù ấn pháp nút thắt dây đỏ là thần thông do chủ nhân Di La Cung khai sáng vào thời kỳ sau đó, thế nhưng dựa vào kiến thức căn cơ của ta, việc phá giải nút thắt dây đỏ không tính là phiền phức, ta có thể giúp ngươi thoát thân.
Công tử Vô Cực cười nói:
– Thế nhưng Thất công tử phong ấn Tổ Đình, hơn nữa còn dùng Đại Uyên Quy Khư để phong ấn hư không, khiến cường giả dưới trướng ngươi không thể lạc ấn Chung Cực Hư Không.
Bọn họ không thể thành đạo, ngươi cũng không thể khôi phục lại chiến lực đỉnh phong.
Mà ta là Thần Nữ Quy Khư, ta có thể phá giải phong ấn của Thất công tử, giúp cường giả dưới trướng ngươi lạc ấn Chung Cực Hư Không, tu thành đạo thụ một lần nữa.
Vô Nhai lão nhân cười ha hả, nói:
– Làm như vậy, ngươi có thể thoát thân, mà ta cũng có thể khôi phục lại chiến lực đỉnh phong, vẹn toàn đôi bên.
Vô Cực, ngươi hợp tác với đám người khai thiên kia, lá mặt lá trái với Thất công tử, đùa vui thì còn được, nhưng nếu hợp tác với ta, ta mới có thể giúp ngươi đạt được những gì mà mình mong muốn!
Giọng nói của hắn ồm ồm vang vọng, truyền tới từ phía trên Đại Uyên của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ:
– Ngươi hủy diệt vũ trụ càn khôn, mở ra kỷ nguyên mới, cho dù là ai cũng đều không thể ngăn cản ngươi, nhưng ta thì không.
Ta cũng trưởng thành dựa vào sinh diệt của vũ trụ, cho nên ta sẽ vui mừng khi mọi thứ diễn ra theo ý mình! Ngươi và ta không có lý do gì để đối địch với nhau!
Lời nói của hắn khiến Vô Cực động lòng, thế nhưng thật ra trong lòng hai người đều biết rõ, bọn họ có khả năng liên thủ với nhau, nhưng cũng tuyệt đối là mối quan hệ kẻ thù, không thể có chuyện mãi liên thủ được.
Bởi vì sức mạnh của bọn họ trời sinh tương khắc, áp chế lẫn nhau, hủy diệt lẫn nhau!
Công tử Vô Cực đảo mắt, cười nói:
– Nếu đã liên thủ, vậy thì Vô Nhai lão… lão nhân, ngươi phải thể hiện thành ý, để ta xem thử xem ngươi có thể phá giải được ấn pháp nút thắt dây đỏ hay không.
– Được!
Vô Nhai lão nhân sảng khoái nói:
– Có điều ngươi cũng phải thể hiện chút thành ý, ta cần thấy cường giả dưới trướng của ta có thể lạc ấn Chung Cực Hư Không rồi thành đạo!
– Đương nhiên rồi!
Hai người hợp tác với nhau, chuẩn bị ra tay.
Một bên khác, Tần Mục rời khỏi Đại Uyên Quy Khư, đến thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tới xem đạo binh đã giáng xuống của công tử Lăng Tiêu.
Dường như trên dưới Di La Cung đều biết hắn sẽ tới, sớm đã bày trận, sẵn sàng nghênh đón kẻ địch.
Tần Mục bước vào trong thành, dừng bước lại, chỉ thấy trong thời không của thành Ngọc Kinh Tổ Đình, từng sợi dây đàn không thể nhìn thấy bằng mắt thường phân bố chằng chịt như mạng nhện, bảo vệ cây thương của công tử Lăng Tiêu.
Hạo Thiên Đế bước lên phía trước, hét lớn, uy phong đường đường:
– Mục Thiên Tôn, ngày chết của ngươi sắp đến, sao còn dám tới đây diễu võ giương oai?
Tần Mục cười nhạo, mặc dù trước đó Hạo Thiên Đế vô cùng thảm hại, song chí ít còn được coi là một hán tử có tiếng, thế nhưng bây giờ hắn lại mất đi tất cả hoài bão chí lớn.
Dưới sự sắp xếp của hai vị công tử Di La Cung, dã tâm và kế hoạch của Hạo Thiên Đế đều đã biến thành bọt nước, ngoan ngoãn bị thu phục, khiến người ta không thể không cảm khái trước thủ đoạn của hai vị công tử.
Hạo Thiên Đế nghe tiếng cười nhạo của hắn, sắc mặt đỏ lên, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Tần Mục làm như không thấy hắn, ánh mắt nhìn về phía cây thương kia.
Bên trong cây thương đó ẩn chứa đạo uy vô tận, không ngừng chấn động, khắp nơi xung quanh đều là bóng thương!
Uy lực của đạo binh này, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều so với Hồng Chung Vũ Trụ mà Tần Mục luyện chế!
– Đáng tiếc, người cầm thương lại không ở đây.
Tần Mục nhìn quanh, ánh mắt quét qua gương mặt của mười hai điện chủ và đám người thành đạo của Di La Cung, sau đó lắc đầu:
– Không có người cầm thương, không ai là đối thủ của ta.
Hắn bước tới, dây đàn chợt rung động, một khúc đạo khúc ẩn chứa trong những sợi dây đàn thời không kia vang lên.
Bóng dáng của Tần Mục thoắt ẩn thoắt hiện trong đạo khúc, lúc thì bước trong thần thông của công tử Lăng Tiêu, lúc thì đứng trên sợi dây đàn đang rung động, lúc thì bàn tay đặt lên dây đàn rồi khẽ gảy, dần dần xâm nhập vào trong chiếc lưới do dây đàn tạo thành!
Sắc mặt của mười hai điện chủ và đám người thành đạo càng ngày càng tối lại, thần thông do công tử Lăng Tiêu thi triển qua thời không chẳng mảy may làm gì được Tần Mục, khiến bọn họ toát mồ hôi đầy đầu.
Tốc độ trưởng thành của Tần Mục vượt xa tưởng tượng của bọn họ, trong vòng ba ngàn năm ngắn ngủi này đã có thể đấu pháp cách thời không với công tử Lăng Tiêu, hơn nữa còn bình tĩnh đến vậy thong dong đến thế, khiến bọn họ cảm thấy vô cùng áp lực!
– Hắn không phá giải được Di La Đạo Táng!
Hạo Thiên Đế nhanh chóng bày ra bảy mươi hai tòa Bảo Điện.
Hắn đứng trước một tòa Bảo Điện trong đó, mười hai vị điện chủ khác cũng đứng trước Bảo Điện của mình, có điều mấy vị điện chủ trong bảy mươi hai điện chủ của Di La Cung đã ngã xuống, mà những điện chủ khác còn chưa giáng xuống, cho nên hắn chỉ có thể để người thành đạo tới thay thế.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![Cưới Vợ Miền Tây [TT] Cưới Vợ Miền Tây [TT]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Cuoi-Vo-Mien-Tay-TT-Audio-Truyen.jpg)

