- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 544 : Năm anh kiệt của Văn Đạo Viện (2) (c2716-c2720)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 544 : Năm anh kiệt của Văn Đạo Viện (2) (c2716-c2720)
❮ sautiếp ❯Chương 2716: Năm anh kiệt của Văn Đạo Viện (2)
Năm đó, sau khi được Thiên Đế Thái Sơ ban phúc, Tần Mục bèn ném cái gọi là ban phúc đó cho một con lợn rừng đen, mà sau khi nhận được ban phúc của Thiên Đế, con lợn đen kia lập tức mở linh trí, trong lòng biết không ổn, bèn dẫn theo người nhà chạy trốn trong đêm.
Dần dà, hắn hóa hình thành yêu, biết được việc tu luyện, lại còn tiếp xúc với thần thông giả của Diên Khang.
Có thể nói, địa vị của Yêu tộc trong Diên Khang không hề thấp hơn Nhân tộc, trên có Hồ Linh Nhi của Yêu tộc làm quan, nắm giữ quyền lực tài chính của Diên Khang, giữa có Yêu Thần các lộ trải rộng khắp nơi ở phía nam.
Hiện giờ, con lợn đen yêu kia cũng trở thành một trong số người đứng đầu của Yêu tộc, gia nghiệp lớn mạnh, được gọi là Hắc Sơn Đại Tôn.
Mà vị Hắc Sơn Đại Tôn này chính là phụ thân kiếp này của Chu Tam Thông.
Chu Tam Thông từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, rất được Hắc Sơn Đại Tôn coi trọng.
Hắc Sơn Đại Tôn tự biết bản thân nhận được ban phúc của Thiên Đế một cách khó hiểu mới có thể phất lên, thật ra tư chất ngộ tính của bản thân không hề tốt, cho nên thế hệ sau không có được mấy ai thông minh.
Khó khăn lắm mới xuất hiện một Chu Tam Thông thông minh hơn người, thế là dốc sức bồi dưỡng, bỏ tiền để hắn vào trường tiểu học tốt nhất, còn dùng tiền mua nhà ở hạ kinh, để hắn đi học ở hạ kinh.
Chu Tam Thông cũng không phụ sự kỳ vọng của hắn, thành tích càng ngày càng cao, sau đó còn tham gia vào kỳ thi của Thái Học Viện, thuận lợi đỗ Thái Học Viện.
Hắc Sơn Đại Tôn xúc động đến mức rơi nước mắt, tổ chức yến tiệc ở Đại Hắc Sơn, mời Yêu Thần các lộ tới ăn mừng ba ngày ba đêm.
Sau khi tiến vào Thái Học Viện, Chu Tam Thông thể hiện ra tư chất phi phàm, còn chưa tốt nghiệp Thái Học Viện đã được đại tế tửu Cố Ly Noãn tiến cử hiền tài, tiến vào Văn Đạo Viện để được đào tạo sâu hơn.
Văn Đạo Viện không phải là một nơi tầm thường, mà chính là thánh địa thần thánh trang nghiêm nhất của chư thiên vạn giới, thần thông giả và Thần Chỉ có tư chất phi phàm, xuất chúng hơn người trong chư thiên vạn giới đều tự hào khi được tiến vào Văn Đạo Viện.
Hắc Sơn Đại Tôn nghe được tin này thì cho rằng mộ tổ tiên nhà mình bốc khói xanh, thế nhưng đáng tiếc là nhà hắn không có mộ tổ tiên.
Có điều tài tử trong Văn Đạo Viện quá đông đảo, sau khi tiến vào Văn Đạo Viện, mặc dù Chu Tam Thông vẫn được coi là nhân tài xuất chúng, thế nhưng những nhân tài có thể so sánh với hắn cũng không phải là con số ít.
Lúc mới đầu, viện trưởng Tô Mạc Già và tầng lớp cấp cao của Văn Đạo Viện không hề chú ý đến hắn, mãi đến sau này, sau khi tiếp xúc với đại đạo Luân Hồi trong Văn Đạo Viện, tư chất ngộ tính của Chu Tam Thông mới tăng dần, có rất nhiều ý tưởng mới lạ và cách nhìn khiến người ta bừng tỉnh đại ngộ, lúc này mới thu hút sự chú ý của đám người Tô Mạc Già và Tư Ấu U.
Tư Ấu U gọi người trẻ tuổi Yêu tộc kia tới, hỏi han một phen, Chu Tam Thông nói:
– Ta cũng không biết vì sao mình lại trở nên thông minh hơn.
Từ khi tu luyện và nghiên cứu sự ảo diệu của đại đạo Luân Hồi, thỉnh thoảng trong đầu ta sẽ xuất hiện một vài hình ảnh và ý tưởng kỳ lạ.
Tư Ấu U và Tô Mạc Già đưa mắt nhìn nhau, sau đó để hắn lui xuống.
Tư Ấu U nói:
– Đây là dấu hiệu ký ức của kiếp trước thức tỉnh sau khi tu luyện đại đạo Luân Hồi, chứng tỏ người này có kiếp trước.
Có điều kiến thức của hắn thần kỳ độc đáo, chắc chắn kiếp trước không phải kẻ tầm thường, chẳng lẽ là dư nghiệt của Thiên Đình chuyển thế sao? Nhưng cũng không giống, cho dù là mười Thiên Tôn cũng không hề có tầm nhìn hay kiến thức như hắn.
Tô Mạc Già nói:
– Phải mời Thổ Bá đến điều tra nội tình mới được.
Tần Phượng Thanh xuất hiện, nghe hai người nhắc đến Chu Tam Thông, bèn kể lại lai lịch của Chu Tam Thông.
Tư Ấu U và Tô Mạc Già trợn trừng mắt, thất thanh nói:
– Còn có chuyện này ư? Vì sao ngươi không nói sớm? Nhỡ đâu hắn thức tỉnh kiếp trước, hung tính bạo phát thì phải làm thế nào?
– Nào có chuyện dễ dàng thức tỉnh như vậy?
Tần Phượng Thanh không quan tâm lắm, nói:
– Đại đạo Luân Hồi là loại đại đạo khó tu luyện nhất, nếu như muốn thức tỉnh, vậy thì hắn cần phải tu luyện đến Đạo Cảnh hai mươi tám trọng thiên, thế nhưng Đạo Cảnh hai mươi tám trọng thiên của đại đạo Luân Hồi là cấp độ mà Đế Hậu nương nương khi còn sống mới miễn cưỡng tu luyện đến được.
Vậy nên, cho Chu Tam Thông thêm ba nghìn năm nữa, nói không chừng hắn mới có thể tu luyện đến hai mươi tám trọng thiên.
Hai người thở phào nhẹ nhõm, Tư Ấu U nhớ ra một chuyện, vội vàng hỏi:
– Bốn người còn lại đâu? Trong năm người thành đạo tiền sử chuyển thế, ta chỉ biết mỗi Chu Tam Thông, bốn người khác cũng phải nói cho bọn ta biết mới phải.
Tần Phượng Thanh kiểm tra một lượt, nói:
– Quân Tả Vũ theo học tại môn hạ của Hoa Thiên Tôn, nàng chính là nữ nhân lớn tuổi kia trong năm người thành đạo kia.
Còn người thành đạo tên Nha Nha, lúc này đây đang theo học tại học cung Thượng Thương, được Mộc Ánh Tuyết dạy dỗ, nàng tên là Đồ Ngọc Lâu.
Chương 2717: Năm anh kiệt của Văn Đạo Viện (3)
Ngoài ra còn một nữ nhân trung niên chuyển thế thành chủng tộc Bán Thần, tên gọi sau khi chuyển thế là Y Thê Thê, khoảng thời gian trước tham gia vào kỳ thi ở Tiểu Ngọc Kinh, sau đó tiến vào Tiểu Ngọc Kinh.
Người tên là Đông Dương có tư chất tốt nhất kia, ta tra thử…
Một lúc sau, Tần Phượng Thanh tỏ vẻ quái lạ, mãi không nói gì.
Tư Ấu U vội vàng hỏi, Tần Phượng Thanh ấp úng nói:
– Đông Dương đang làm việc vặt tại một đốc tạo xưởng ở Đông Sơn…
Tư Ấu U và Tô Mạc Già không nói lên lời.
Tần Phượng Thanh vội vàng giải thích:
– Trước đây nhà hắn là danh gia vọng tộc, thế nhưng sau khi hắn sinh ra thì gia cảnh lập tức sa sút, vô cùng túng thiếu.
Hắn chỉ đi học hai năm, sau đó thôi học.
Bây giờ hắn đã ba mươi tuổi, đang mưu sinh trong một huyện thành nhỏ, kiếm tiền dựa vào việc làm chân chạy vặt.
Bởi vì không có tài năng gì, cho nên dăm bữa nửa tháng lại đổi một công xưởng, cũng không có nữ tử nào để ý hắn, cho nên lúc nào hắn cũng cô đơn một thân một mình.
Tư Ấu U hung dữ lườm hắn một cái, nói:
– Tìm cái người tên Đông Dương tới đây cho lão nương, đưa đến Văn Đạo Viện!
Tần Mục là do nàng nuôi lớn, xưa nay rất sợ nàng, cho nên Tần Phượng Thanh cũng sợ nàng theo.
Hắn vội vàng tìm kiếm một hồi, sau đó nói:
– Hai ngày sau sẽ đưa đến chỗ bà bà!
Dứt lời, hắn không kịp xoay người gì đó mà đã vội vã chìm vào U Đô.
Mấy ngày sau, Đông Dương cao lớn thô kệch mà thật thà được đưa đến Văn Đạo Viện.
Hắn nhìn đông nhìn tây, không biết phải làm sao.
Một đám người xa lạ vây quanh hắn, đánh giá một phen, sau đó lại sờ mó khắp người hắn, cuối cùng đồng loạt lắc đầu rồi nói:
– Đã bỏ lỡ mất thời kỳ tu luyện tốt nhất, không thuốc nào cứu được.
Tư Ấu U đuổi đám tế tửu này qua một bên, kiểm tra Đông Dương, nhưng cũng nhíu mày, thở dài thườn thượt.
Nàng nói:
– Nói không chừng còn có thể cứu được… Mau đi mời dược sư!
Từ khi có sự xuất hiện của nam nhân được gọi là dược sư kia, chuỗi ngày khổ cực của Đông Dương lập tức ập đến.
Hắn ngày ngày phải ngâm mình trong thùng thuốc, các loại ngân châm cắm đầy trên người, khổ không nói lên lời.
Đông Dương nhiều lần muốn chạy trốn, thế nhưng đều bị bắt về.
Hắn âm thầm kêu khổ, không biết mình phạm phải tội gì mà phải chịu loại tra tấn này.
Một người trẻ tuổi tên là Chu Tam Thông thường xuyên đến viện tử của dược sư, vài bữa đã làm quen được với hắn, sau đó hai người dần trở thành bằng hữu tốt.
Sau này, cuối cùng Đông Dương cũng không cần ngâm mình trong thùng thuốc nữa, nhưng mỗi ngày đều phải uống rất nhiều linh đan.
Tư Ấu U sắp xếp cho hắn đi học tiểu học.
Đông Dương ngồi nữa một đám trẻ con chừng mười mấy tuổi, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Hai mươi năm sau, Đông Dương tóc trắng bạc phơ vẫn đang hồi học trong trường tiểu học, trở thành cảnh tượng kỳ dị nhất trong trường.
Thế nhưng từ năm bảy mươi tuổi trở đi, hắn hệt như đã thông suốt, học cái gì cũng nhanh, không đến mấy năm đã tiến vào đại học, mấy năm sau nữa được Tư Ấu U đưa đến Thái Học Viện.
Chu Tam Thông cũng đã trở thành đại thần Yêu tộc danh chấn một phương, thấy vậy cũng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Mấy năm sau nữa, lúc tám mươi tuổi, cuối cùng Đông Dương cũng tiến vào Văn Đạo Viện.
Tư Ấu U đích thân dạy dỗ hắn tu hành, ngoài ra còn có những đồng học khác như tiến sĩ Quân Tả Vũ đến từ môn hạ của Hoa Quyên Tú, Y Thê Thê đến từ Tiểu Ngọc Kinh, Đồ Ngọc Lâu đến từ học cung Thượng Thương.
Về phần Chu Tam Thông, hắn đã rời khỏi Văn Đạo Viện, đi càn quét đám dư nghiệt của Thiên Đình, cách mấy chục năm mới quay về một lần, mà sau khi quay về, hắn thường tìm Đông Dương uống rượu, kể lại những chuyện mà bản thân gặp được bên ngoài.
Thời gian dần trôi, bất tri bất giác ba ngàn năm đã qua đi.
Ngày hôm đó, Thương Quân quay về từ Tổ Đình, tới gặp năm vị cố nhân này.
Năm người sớm đã nghe nói đến uy danh của Thương Quân, trong lòng vừa sợ hãi vừa kính trọng.
Đột nhiên, Chu Tam Thông thấy đầu mình ong lên, sau đó thất thanh nói:
– Ta nhớ ra rồi! Thất công tử, cái tên khốn khiếp nhà ngươi, không phải ngươi nói Thương Quân đã chuyển thế rồi sao?
Chuyến đi rời khỏi Tổ Đình trở về Diên Khang lần này, Thương Quân quay về Nguyên Giới theo lệnh của Tần Mục, truyền thụ lại kỹ năng của mình, đồng thời cũng tiếp thu thành quả của biến pháp Diên Khang, không phải là cố ý trở về để tới thăm năm vị cố nhân này.
Trước khi lên đường hắn mới biết được tin tức Đông Dương và mọi người đã chuyển thế từ miệng Tần Mục.
Còn về việc đám người Đông Dương và Chu Tam Thông mất đi ký ức kiếp trước thì hắn lại không hề hay biết, mà sau khi biết cũng không hề để tâm.
Chu Tam Thông khôi phục lại một phần trí nhớ, cảm thấy kiếp trước giống như một đám mây mù mờ mịt, giống bản thân nhưng lại cũng không giống bản thân, song khi nhớ đến chuyện Tần Mục lừa bọn họ thì không khỏi phẫn nộ bất bình.
– Nếu như có ký ức của kiếp trước, bọn ta cần gì phải đi đường vòng vèo như vậy?
Hắn oán giận mà nói với Thương Quân.
Chương 2718: Chiếc chuông khai thiên
Thương Quân ngày thường không nói gì nhiều, thế nhưng sau khi gặp lại năm vị cố nhân, hắn khỏi nói thêm vài lời:
– Đạo huynh, ngươi ngẫm lại thử xem, thần thông công pháp kiếp trước của ngươi còn có thể dùng được trong kiếp này nữa không?
Chu Tam Thông cẩn thận nhớ lại thần thông công pháp của kiếp trước, sau đó ngẫm nghĩ những gì mà mình học được bây giờ, trong lòng không khỏi cảm thấy hoang mang.
Thần thông công pháp trước đây của hắn và hệ thống tu luyện của Diên Khang là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Thần thông sau khi sửa lại thì còn có thể dùng, nhưng lại để lộ ra rất nhiều lỗ hổng, hoàn toàn không thể dùng được!
Công pháp hiện tại của Diên Khang dựa trên hệ thống Đại Thần Tàng, từ Linh Thai đến Tổ Đình, đạo pháp bao quát từng cảnh giới còn rộng lớn hơn thần thông đạo pháp kiếp trước của hắn rất nhiều.
Hệ thống tu luyện chính là một cái giỏ, người mở ra cảnh giới có thể tạo ra cái giỏ lớn bao nhiêu, người tu luyện sau này mới có thể để bấy nhiêu thứ vào trong giỏ.
Có người tu luyện không thể nào đổ đầy cái giỏ, có người tu luyện lại đổ đầy được cái giỏ, người sau có thể đi xa hơn người trước.
Hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình của Diên Khang chính là cái giỏ lớn hơn cái giỏ kiếp trước của đám người Chu Tam Thông, có thể đựng được nhiều thứ hơn.
Nếu như ngay từ khi bắt đầu, hắn vẫn mang trong mình ký ức của kiếp trước, vậy thì khả năng tiếp nhận kiến thức của hắn sẽ gặp trở ngại.
Hắn vẫn sẽ dựa theo kinh nghiệm tu luyện của kiếp trước để tu luyện, không thể vứt bỏ cái giỏ trước đây, với hắn mà nói thì đây không phải là một chuyện tốt.
– Thật ra Thất công tử bảo các ngươi chuyển thế là có ý tốt, chẳng qua hắn sợ các ngươi không chấp nhận được, cho nên mới không nói cho các ngươi biết chuyện sau khi chuyển thế sẽ mất đi ký ức của kiếp trước.
Thương Quân nói:
– Ta lại cảm thấy ngưỡng mộ các ngươi.
Các ngươi có thể vứt bỏ tất cả, làm lại từ đầu.
Các ngươi có thể chuyển thế là bởi vì bọn ta liều mạng chiến đấu trong Tổ Đình, tranh thủ một cơ hội cho các ngươi trưởng thành.
Mặc dù ta chưa chuyển thế, sở hữu cảnh giới của người thành đạo, thế nhưng những năm này dốc sức trong Tổ Đình, ta càng ngày càng cảm nhận được thực lực của bản thân gặp phải hạn chế.
Sau khi truyền thụ thần thông đạo pháp của mình, nếu như có cơ hội, ta cũng sẽ chuyển thế trọng sinh.
Hắn trầm mặc chốc lát, sau đó nói:
– Sau khi chuyển thế trọng sinh, ta không muốn đánh thức ký ức của kiếp trước.
Chu Tam Thông hiểu được lựa chọn của hắn.
Thương Quân sống quá cực khổ, đối với hắn mà nói, ký ức về kỷ nguyên thứ mười sáu chính là gánh nặng, hiếm khi có thời khắc vui vẻ.
Nếu như có kiếp sau, hắn sẽ lựa chọn một cuộc sống dễ dàng hơn một chút.
– Ngươi quay về từ Tổ Đình, hẳn là chiến sự ở Tổ Đình đã lắng xuống rồi đúng không?
Chu Tam Thông hỏi han.
Thương Quân lắc đầu, nói:
– Càng ngày càng mãnh liệt.
Ta có thể quay về là bởi vì nhị tổ thành đạo, giúp cho áp lực của ta giảm bớt.
Chu Tam Thông không hiểu:
– Nhị tổ là ai?
– Hai vị tổ sư khai sáng ra hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình thành đạo rồi.
Thương Quân nói:
– Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa thành đạo, chiến lực của bọn họ ở trên ta, bởi vậy ta có thể tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi, quay về truyền thụ thần thông đạo pháp của mình, tìm kiếm truyền nhân.
Ngoài ra, U Thiên Tôn cũng đã thành đạo.
Hắn trở về cùng với ta, sau đó tới U Đô rồi.
Chu Tam Thông ngẩn người, sự sâu xa huyền diệu của hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình cũng khiến hắn phải cảm khái không ngớt.
Khi hai vị lão tổ khai sáng ra hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình này thành đạo, bọn họ sẽ đáng sợ đến mức nào đây?
Còn về U Thiên Tôn, hắn chỉ từng nghe nói đến truyền thuyết về người này chứ chưa từng gặp mặt.
– Vậy còn Thất công tử? Hắn thành đạo chưa?
Chu Tam Thông hỏi.
Biểu cảm trên gương mặt Thương Quân vô cùng quái dị.
Hắn lắc đầu, nói:
– Tình huống của hắn có chút đặc biệt.
Nếu như là Hỗn Độn thành đạo thì hắn sẽ là Thất công tử trong truyền thuyết, thế nhưng đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo.
– Lão tặc này cũng có ngày hôm nay!
Chu Tam Thông bật cười ha hả, vô cùng vui vẻ.
Mặc dù đám người Đông Dương và Quân Tả Vũ không biết bọn họ đang nói cái gì, nhưng thấy hắn cười vui vẻ như vậy, cũng cười phụ họa hai tiếng.
Thương Quân tỏ vẻ quái dị, nói:
– Mặc dù Thất công tử vẫn chưa Hỗn Độn thành đạo, thế nhưng Quy Khư thành đạo và cây thế giới thành đạo của hắn lại càng ngày càng thâm sâu.
Chu Tam Thông sửng sốt.
Thương Quân tiếp tục nói:
– Đài sen Quy Khư của hắn đã là đạo phẩm lục trọng, trên cây thế giới cũng nở đạo hoa, kết đạo quả, hơn nữa không chỉ dừng lại ở một đạo hoa và một đạo quả.
Chu Tam Thông sững sờ, gãi đám lông mao sau ót, nghi ngờ nói:
– Không đúng, hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình không hề tu luyện như vậy…
– Hắn không ở trong giỏ.
Thương Quân nói.
Trong đầu Chu Tam Thông vang lên tiếng sấm nổ ầm ầm, lập tức hiểu được lời nói của hắn.
Chương 2719: Chiếc chuông khai thiên (2)
Người đó thể đổ đầy cái giỏ là hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình này chính là thiên tài, người khai sáng ra hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình này chính là lão tổ, nhưng với người sớm nhảy ra khỏi cái giỏ này, vậy thì không thể dùng cái giỏ để đo lường được nữa!
Tần Mục chính là người nhảy ra khỏi cái giỏ sớm nhất, thậm chí còn là nhảy ra trước khi Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa và những Thiên Tôn khác trong thời đại mới tạo ra cái giỏ này!
Trên thế gian này có vô vàn cái giỏ, phương pháp thành đạo của Di La Cung là một cái giỏ, phương pháp thành đạo của đám người khai thiên là một cái giỏ, Vô Nhai lão nhân và những cường giả tiền sử cũng có vô số cái giỏ to nhỏ khác nhau, mà hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình của Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa cũng là một cái giỏ!
Thế nhưng Tần Mục lại đều không ở trong những cái giỏ này!
Mỗi một cái giỏ đều không thể chứa nổi Tần Mục!
Hắn có thể dùng phương pháp thành đạo Quy Khư để thành đạo, cũng có thể dùng hệ thống Đạo Cảnh của Di La Cung để thành đạo, cũng có thể dùng cây thế giới để thành đạo, thậm chí hắn còn tinh thông cả phương pháp khai thiên của đám người khai thiên.
Thế nhưng những con đường này đều không phải là con đường mà hắn sẽ đi.
Hắn chỉ có một con đường duy nhất, đó chính là Hỗn Độn thành đạo.
Thương Quân rời đi, nói:
– Sau khi gặp được các ngươi, ta yên tâm rồi.
Ta phải đi truyền thụ đạo pháp của ta.
Chu Tam Thông vội vàng đuổi theo hắn, nói:
– Thương Quân, ta có thể tới Tổ Đình không?
Thương Quân dừng bước quan sát hắn một lát, sau đó nói:
– Ngươi cần phải tu luyện đến thời điểm sắp thành đạo thì mới có thể tới Tổ Đình.
Tổ Đình hiện tại vô cùng nguy hiểm, với thực lực bây giờ của ngươi thì tới Tổ Đình chỉ có chịu chết.
Chu Tam Thông thầm kinh ngạc, hiện giờ hắn đã là một trong số ít những cao thủ của thế hệ trẻ trên thế gian này.
Hắn đã tu thành tất cả các cảnh giới của hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình như Tứ Đại Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài, Trảm Thần Đài, Thiên Hải và Cửu Ngục Đài, năm mạch khoáng lớn trong cảnh giới Ngũ Thái thì hắn đã tu luyện đến cảnh giới Thái Sơ, đồng thời Đạo Cảnh cũng càng ngày càng cao thâm, nếu không lúc gặp Thương Quân, hắn cũng sẽ không chạm tới Đạo Cảnh của đại đạo Luân Hồi, đánh thức một phần ký ức của kiếp trước.
Thực lực tu vi của hắn bây giờ có thể so sánh với Thiên Tôn trước đây, thế nhưng cho dù có tu vi như vậy, tiến vào Tổ Đình cũng chỉ có một con đường chết.
Rốt cuộc chiến sự của Tổ Đình đáng sợ đến mức nào?
Thương Quân rời đi, giọng nói vọng lại từ phía xa:
– Lần này ta trở về, Thổ Bá sẽ dẫn theo một nhóm cường giả sắp thành đạo tới Tổ Đình, bổ sung vào chỗ trống.
Các ngươi cứ yên tâm tu luyện, nếu như có thể, các ngươi hãy tới chỗ ta nghe giảng.
– Thổ Bá dẫn theo một số Thiên Tôn tới Tổ Đình sao?
Chu Tam Thông đảo mắt, Đông Dương mệt mỏi nói:
– Tam Thông, ngươi đừng làm loạn nữa.
Chu Tam Thông vâng vâng dạ dạ, nhưng lại không cho là đúng, thầm nhủ:
– Trong năm người, ta tỉnh lại sớm nhất, thực lực mạnh nhất, mà bọn họ đều chưa thức tỉnh ký ức kiếp trước.
Ta đã có thủ đoạn của kiếp trước, vì sao không thử đi cùng Thổ Bá xem sao?
Hắn phấn chấn tinh thần, bỏ lại đám người Đông Dương, thôi thúc thần thông mở ra cánh cổng Thừa Thiên để tiến vào U Đô.
U Đô.
Lục Đạo Luân Hồi khổng lồ tự mình hoạt động, nối liền với Thiên m Giới và U Đô, rất nhiều linh hồn đang đi đi lại lại giữa Lục Đạo Luân Hồi và Thiên m Giới.
Phía dưới Lục Đạo Luân Hồi, nghiệp hỏa bốc cháy hừng hực, vô số linh hồn đang giãy giụa trong đó.
Bên trong Lục Đạo Luân Hồi, phủ đệ của Thổ Bá, Chu Tam Thông lẳng lặng lẻn vào bên trong, thập thò nhìn quanh, chỉ thấy U Thiên Tôn, Tần Phượng Thanh, Thiên m nương nương, Đế Dịch Nguyệt, trưởng thôn, người mù và Tư bà bà đang ngồi trên ghế, lão giả mày trắng do Thiên Công hóa thành cũng ngồi trong đó, thảo luận sôi nổi.
– U Đô ta có U Thiên Tôn chủ trì, có thể đảm bảo không có vấn đề gì, thế nhưng nếu như Thiên Công rời khỏi Huyền Đô, vậy thì ai có thể đảm nhận việc vận hành Thiên Đạo đây?
Tần Phượng Thanh hỏi:
– Ngoài ra còn có Thiên m Giới, nếu như nương nương cũng tới Tổ Đình, ai sẽ phụ trách luyện hóa quỷ đói, ai có thể dùng linh hồn cát đen để tạo ra linh hồn mới tiếp quản việc vận hành đại đạo trong Thiên m Giới đây?
Thiên Công bày năm mươi chí bảo Thiên Đạo ra, nói:
– Hầu hết việc vận hành Thiên Đạo đều dựa vào chí bảo Thiên Đạo.
Đế Dịch Nguyệt là hậu nhân của ta, có thể thay ta tiếp quản việc vận hành Thiên Đạo.
Đế Dịch Nguyệt nhíu mày, nói:
– Ta cũng muốn đến Tổ Đình rèn luyện, một là tu vi của ta đã đến giới hạn, muốn tiến thêm một bước nữa, nhưng chỉ dựa vào việc tiếp thu thành quả của biến pháp Diên Khang thì khó lòng làm được; hai là ta muốn tới gặp Khai Hoàng Tần Nghiệp, dù gì cũng từng là đạo hữu, vả lại…
Nàng nhìn Thiên Công một cái, không nói tiếp.
Năm đó, Thiên Công và phụ thân nàng làm chủ, gả nàng cho Khai Hoàng Tần Nghiệp như tức phụ nuôi từ bé.
Chương 2720: Chiếc chuông khai thiên (3)
Quan hệ của nàng và Khai Hoàng Tần Nghiệp cực kỳ vi diệu, vừa là sư phụ vừa là bằng hữu.
Trước kia, nàng đơn phương thầm mến Khai Hoàng Tần Nghiệp, thế nhưng Khai Hoàng Tần Nghiệp đã có người trong lòng, bèn từ chối nàng.
Sau này, trái tim của nàng mới bị m Triêu Cận thừa lúc vắng mà vào.
Thế nhưng thứ cảm xúc của mối tình đầu kia vẫn chôn giấu dưới đáy lòng nàng.
Thiên Công tự biết mình nợ nàng rất nhiều, rơi vào đường cùng, chỉ đành nhìn về phía Sơ Tổ Nhân Hoàng, nói:
– Trình độ trên phương diện Thiên Đạo của Tần Vũ đạo hữu thế nào? Liệu có thể tạm thời đảm nhiệm việc vận hành Thiên Đạo không?
Sơ Tổ Nhân Hoàng nói:
– Ta cách thành đạo còn xa, có thể tạm thời tiếp quản một thời gian.
Thiên Công thở phào nhẹ nhõm.
Thiên m nương nương nói:
– Diêm Vương có thể tạm thời tiếp quản việc vận hành Thiên m Giới.
Diêm Vương khom người nói phải, sau đó lại nói:
– Người ngoài cửa kia là ai vậy?
Mọi người sớm đã nhìn thấy Chu Tam Thông trốn ở ngoài cửa, chẳng qua không ai thèm nói gì, Diêm Vương tính cách thẳng thắn, cho nên vẫn nói thẳng ra khỏi miệng.
Tần Phượng Thanh nói:
– Là một tên không sợ chết.
Năm đó ta và đệ đệ từng lừa hắn, cho nên ta mới không đuổi hắn đi.
Chu Tam Thông, ngươi vào đi.
Chu Tam Thông nghe vậy, vội vàng tiến vào trong điện, cao giọng nói:
– Thổ Bá, ngươi nợ ta! Chuyến đi tới Tổ Đình lần này, ta cũng phải đi!
Mọi người trong điện nhíu mày, đồng loạt nhìn về phía Tần Phượng Thanh.
Tư bà bà nói:
– Mặc dù bản lĩnh của Tam Thông không yếu, thế nhưng cũng chỉ tương đương với m Thiên Tử, đi rồi thì chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết.
Tần Phượng Thanh nói:
– Bà bà, là đệ đệ của ta làm việc xấu, nợ người ta.
Nếu hắn đã muốn đi, vậy thì để cho hắn đi, đất ở đâu mà chẳng chôn người?
U Thiên Tôn nói:
– Tư đạo hữu yên tâm, chuyến này có Thiên Công, Thổ Bá và Thiên m nương nương đi cùng, cho dù bị đánh thành cát bụi thì vẫn có thể cứu sống, chỉ cần không bị đánh thành hỗn độn là được.
Chu Tam Thông rùng mình mấy cái, có chút hối hận vì muốn đi, nhưng cũng đành phải kiên trì đến cùng, không hề tỏ vẻ sợ hãi chút nào.
Mấy ngày sau, mọi người chuẩn bị ổn thỏa, lập tức tiến tới Tổ Đình.
Nửa năm sau, bọn họ tới bên ngoài Tổ Đình, chỉ thấy Tổ Đình đã bị Tần Mục luyện hóa thành một chiếc đỉnh hình vuông, kích thước vô cùng khổng lồ, trông hệt như một bảo vật cỡ lớn, xung quanh phát ra hào quang rực rỡ, cực kỳ lóa mắt.
Chu Tam Thông rùng mình mấy cái:
– Tổ Đình sắp bị luyện chế thành một món bảo vật! Thế nhưng ai có thể thôi thúc được chiếc đỉnh khổng lồ này đây?
Trong chuyến đi này của bọn họ, Thiên Công và Tần Phượng Thanh là người dẫn đầu.
Hai người bọn họ đi ở phía trước, thi triển thần thông ấn pháp của riêng mình, một thông đạo trải rộng phù văn Hồng Mông mỹ lệ xuất hiện trước mặt bọn họ, sau đó mọi người nối đuôi nhau đi vào.
Bọn họ đi trong thông đạo này không biết bao lâu.
Chu Tam Thông quan sát bốn bức tường của thông đạo, phát hiện ra phù văn của nơi này không chỉ có phù văn Hồng Mông, mà còn có các loại phù văn kỳ dị khác, ví dụ như sinh vật đáng sợ trong hỗn độn đang không ngừng thay đổi hình thái trên tường kia.
– Phong ấn của Thất công tử!
Phía trước đột nhiên xuất hiện một khu vực trống trải, cuối cùng bọn họ cũng bước ra khỏi thông đạo.
Bọn họ nhìn thấy bản thân xuất hiện trên một trong bốn vách của chiếc đỉnh, lúc nhìn xuống dưới thì chỉ thấy giang sơn hùng vĩ lồng lộng bao la của Tổ Đình thu hết vào trong tầm mắt!
Mà thứ bắt mắt nhất chính là cây thế giới trông vô cùng tráng lệ kia!
Lúc này đây, dưới gốc cây thế giới, một món bảo vật khổng lồ hình chiếc chuông dựng đứng, vắt ngang qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn bên ngoài cây thế giới.
Chiếc chuông kia trông hệt như hình thái của vũ trụ lúc sinh ra, miệng chuông hướng về phía cây thế giới, phát ra tiếng chuông khai thiên tích địa!
Mà bên trong chiếc chuông, đám người trấn thủ Tổ Đình như Khai Hoàng Tần Nghiệp, Nguyệt Thiên Tôn, Giang Bạch Khuê và Đạo Tổ đang ra sức chiến đấu!
Rễ cây của cây thế giới đâm sâu vào trong mười sáu dòng sông Hỗn Độn, nối liền với mười sáu kỷ nguyên vũ trụ.
Cường giả tiền sử đang không ngừng leo lên từ rễ cây thế giới, dốc toàn lực lao về phía bọn họ, các loại thần thông liên tục lóe lên bên trong chiếc chuông khổng lồ kia!
Chu Tam Thông thẫn thờ nhìn cảnh tượng này, có chút hối hận khi đã đến đây.
Vỏn vẹn trong ba ngàn năm ngắn ngủi, dáng vẻ của Tổ Đình đã hoàn toàn thay đổi, ngay cả đám người trưởng thôn và Tư bà bà từng nhìn thấy Tổ Đình sau khi bị phong ấn, lúc này đây cũng cảm thấy lạ lẫm.
Hiển nhiên sau khi bọn họ rời đi, nơi này lại xảy ra biến cố lớn gì đó.
Giờ đây, thành Ngọc Kinh Tổ Đình trở nên vô cùng xinh đẹp.
Từ xa nhìn lại, tòa thành nguy nga tráng lệ độc nhất vô nhị này tọa lạc trong tầng mây hỗn độn, lờ mờ còn có thể nhìn thấy nguyên khí Hỗn Độn trào ra, khiến thành Ngọc Kinh như được mây mù lượn lờ bao phủ.
Không chỉ có vậy, người ta còn có thể nhìn thấy từng gốc đạo thụ cao lớn, sừng sững, rậm rạp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









