1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 542 : Thiên Đô quy vị (3) (c2706-c2710)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 542 : Thiên Đô quy vị (3) (c2706-c2710)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2706: Thiên Đô quy vị (3)

Thiên Đô quy vị (3)

Tần Mục nhìn thấu tế đàn khai thiên của bọn họ, dùng trận pháp tương tự để dung hợp với trận pháp tế đàn khai thiên, chiếm lấy mắt trận, cũng chính là vùng đất khai thiên nằm chính giữa tế đàn.

Thời điểm pháp lực được điều động, cơ thể của hắn hơi trùng xuống, làm động tác rút kiếm, mà dường như pháp lực của đám người khai thiên kia cũng bị hắn điều động, tăng cường cho sức mạnh của bản thân hắn.

Đạo Cảnh thứ ba mươi tư trọng thiên, Thiên Đô Khai Thiên Thiên!

Giờ phút này, uy lực Thiên Đô Khai Thiên Thiên của hắn được nâng cao đến mức trước nay chưa từng có, không chỉ đơn thuần dừng lại ở việc gấp trăm lần so với chiêu trước đây!

Nhát kiếm này của hắn chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn khống chế ba mươi lăm người khai thiên, đồng thời ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thái Dịch đang nhấc rìu bước tới.

Tần Mục nhân cơ hội khống chế ba mươi lăm người khai thiên, bởi lẽ người hắn đang đề phòng lại chẳng phải là ai khác, mà chính là Thái Dịch.

– Đạo huynh!

Tần Mục thấp giọng nói, trong giọng điệu ẩn chứa chút uy hiếp:

– Đừng lại gần nữa! Dừng bước!

Thái Dịch tỏ vẻ khó hiểu, hỏi:

– Đạo hữu, ngươi có ý gì đây?

Tần Mục hừ một tiếng, uy lực của Thiên Đô Khai Thiên Thiên có thể tuôn ra bất cứ lúc nào, hóa thành một đòn đánh thay trời đổi đất độc nhất vô nhị, thế nhưng đối với người mà hắn tôn kính nhất trước mắt mà nói, chiêu thức này mãi không thể đánh ra được.

– Quả nhiên Thất công tử là nhân vật khó đối phó nhất trên đời này.

Người mặt cười kia đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt tươi cười hướng về phía Tần Mục đứng ở giữa tế đàn, nụ cười trên gương mặt khiến người ta sởn tóc gáy:

– Cũng chẳng trách Lăng tôn sùng ngươi đến như vậy, cho rằng ngươi tài hoa hơn người.

Tần Mục sửng sốt, lập tức cảm nhận được hai trận pháp tế đàn khai thiên trùng lặp lên nhau không còn nhất quán!

Hắn quan sát cảnh tượng Thiên Đô khai thiên, tham ngộ ra chiêu đại thần thông này, thế nhưng chắc chắn lý giải về tế đàn khai thiên của hắn không bằng đám người khai thiên đích thân tham gia vào quá trình khai thiên tích địa này!

Người mặt cười kia là người đầu tiên thoát khỏi chiêu thức thần kỳ này của hắn, tiếp đó là người thứ hai, rồi đến người thứ ba!

Tần Mục toát mồ hôi lạnh đầy đầu, đang định thôi thúc Thiên Đô Khai Thiên Thiên, Thái Dịch đột nhiên sải bước tới, giây tiếp theo đã xuất hiện trên tế đàn, thân hình cao lớn va vào người Tần Mục, khiến Tần Mục bay ngược về phía sau.

Thái Dịch nâng rìu lên, sau đó bổ xuống.

Tần Mục vung kiếm đỡ lấy, lùi về phía sau càng nhanh hơn, song chiêu này của Thái Dịch lại không có bao nhiêu uy lực, dường như chỉ muốn đuổi hắn đi mà thôi.

Tần Mục lập tức dừng lại, chỉ thấy Thái Dịch đứng giữa đám người khai thiên.

Ba mươi lăm người khai thiên kia đồng loạt cúi người, trăm miệng một lời nói:

– Trên dưới thành Thiên Đô, cung nghênh chủ nhân Thiên Đô quy vị!

Thái Dịch nhìn ba mươi lăm người khai thiên xung quanh một vòng, một lúc lâu sau mới nói:

– Chư vị đạo hữu, biệt lai vô dạng?

– Biệt lai vô dạng!

Ba mươi lăm người khai thiên kia vui mừng khôn xiết, trăm miệng một lời nói:

– Mời chủ nhân Thiên Đô theo bọn ta tới vùng phế tích, quay về chân thân!

Thái Dịch đưa mắt nhìn Tần Mục ở phía xa, sau đó cụp mắt, trầm giọng nói:

– Được, quay về chân thân!

Tần Mục nhíu mày.

Ba mươi lăm người khai thiên kia đột nhiên thôi thúc trận pháp tế đàn khai thiên, xé rách bầu trời, cùng Thái Dịch rời khỏi lồng giam Tổ Đình, biến mất không còn tung tích.

Tần Mục sa sầm mặt mày, thôi thúc pháp lực, kéo Quy Khư bị ba mươi lăm người khai thiên kia đánh bay ra ngoài bầu trời tới, sau đó điều động sức mạnh Quy Khư để bố trí lại tầng tầng lớp lớp phong ấn một lần nữa.

Đám người Khai Hoàng Tần Nghiệp và Thương Quân chạy tới, còn chưa kịp hỏi han gì thì Tần Mục đã trầm giọng nói:

– Thái Dịch và đám người khai thiên kia tới khu vực phế thải, tìm kiếm chân thân của chủ nhân Thiên Đô.

Thái Thủy hỏi:

– Nếu như trở thành chủ nhân Thiên Đô, hắn còn có thể giữ được hình thái của Thái Dịch không?

Tần Mục lắc đầu.

Hắn không biết đáp án cho câu hỏi này.

Có lẽ Lăng Thiên Tôn đã động tay động chân với Thái Dịch, khiến hắn không còn là chủ nhân Thiên Đô, hơn nữa chủ nhân Di La Cung còn đưa hắn quay về kỷ nguyên thứ tư, giúp hắn tận mắt chứng kiến hành vi của chủ nhân Thiên Đô và đám người khai thiên kia.

Tâm tính của Thái Dịch hiện giờ hoàn toàn khác với tâm tính của chủ nhân Thiên Đô.

Thế nhưng sau khi hợp nhất với chủ nhân Thiên Đô, Thái Dịch còn có thể giữ được tâm tính của mình hay không thì rất khó nói.

– Vì sao Thái Dịch lại đi theo bọn họ?

Thương Quân không hiểu nổi, cho dù là Thái Dịch hay là người bại liệt trong rừng bia đá kia, hắn đều rất tôn trọng, thế nhưng hắn cảm thấy đây là hai người hoàn toàn khác nhau, Thái Dịch không nhất thiết phải trở thành một người khác.

– Đám người khai thiên kia quá nguy hại, nếu như ra tay, Thái Dịch cũng không nắm chắc phần thắng, cũng không tự tin có thể giữ chân bọn họ ở lại Tổ Đình.

Tần Mục nhìn quanh, nói:

– Ta cần phải tới khu vực phế thải một chuyến, các ngươi ở lại trấn thủ nơi này.

Lúc ta và Thái Dịch không có mặt, các ngươi cần phải cẩn thận thành Ngọc Kinh và cây thế giới đánh lén.


Chương 2707: Ngươi bị bệnh, cần phải chữa trị

Ngươi bị bệnh, cần phải chữa trị

Ta để lại Kim Thuyền Độ Thế, nếu như các ngươi không ngăn cản được, vậy thì có thể lên thuyền trốn đi.

Mọi người gật đầu.

Tần Mục thở dài thườn thượt, xoay người rời đi, biến mất khỏi cạm bẫy Tổ Đình.

Khu vực phế thải.

Đám người khai thiên và Thái Dịch du hành trong khu vực phế thải.

Nơi này ẩn chứa vô vàn điều thần bí, rất nhiều thứ không thể bị phá hủy bởi đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh đều bị ném đến nơi đây.

Khu vực này cũng có tàn tích của thành Thiên Đô, cũng có vùng đất mà năm đó người thành đạo của thành Thiên Đô khai thiên, cũng có rừng bia đá mà Đại công tử Thái Thượng dùng để trấn áp tà ma ngoại đạo, ngoài ra còn có vô số dị vật cổ quái khác.

Thái Dịch và đám người khai thiên một lần nữa đi qua di tích của thành Thiên Đô.

Đám người khai thiên leo lên trên tế đàn khai thiên, bùi ngùi không dứt, cảm khái mãi không thôi.

Người mặt cười nói:

– Những năm này, bọn ta vẫn luôn tìm kiếm thủ lĩnh.

Lăng nói, nàng đã đưa nguyên thần của thủ lĩnh tới tương lai, thế nhưng cái người tên Lăng này lại không đáng tin cậy lắm, dù gì nửa đường nàng mới gia nhập thành Thiên Đô chúng ta, hơn nữa đạo tâm của nàng cũng không thuần khiết bằng bọn ta.

Thái Dịch đứng trên hai dấu chân ở chính giữa tế đàn, đây chính là dấu chân mà bản thân hắn để lại.

Khi đứng ở nơi này một lần nữa, hắn cảm thấy vô cùng bùi ngùi xúc động.

Một lúc sau, Thái Dịch nói:

– Tư chất và ngộ tính của Lăng là tốt nhất trong số đám người các ngươi, vì sao sau khi ta chết, các ngươi lại không đi theo nàng?

Ba mươi lăm người khai thiên kia đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.

– Lăng không hơp để trở thành thủ lĩnh của bọn ta.

Nàng nhân từ nương tay, không nhìn thấy bản chất của sinh mệnh.

Người mặt cười nói:

– Sinh mệnh chẳng qua chỉ là một đống vật chất và năng lượng.

Nàng cảm thấy đống vật chất và năng lượng đó đáng được tôn trọng, thế nhưng lại phớt lờ những sinh mệnh mà bọn ta tạo ra, thậm chí là thế giới mà bọn ta tạo ra.

Bọn ta còn có thể khiến thế giới và sinh mệnh được tạo ra ấy biến thành dáng vẻ mà mình mong muốn! Nàng không làm được điều này.

Thủ lĩnh của bọn ta chỉ có một người, đó chính là chủ nhân Thiên Đô.

Thái Dịch nhìn bọn họ, khẽ nhíu mày.

Trước đây hắn cũng từng có suy nghĩ này, bởi vậy mới có đám tùy tùng này.

Có điều bây giờ suy nghĩ của hắn đã thay đổi.

Từ khi trở thành Thái Dịch, hắn cố gắng không can thiệp vào tiến trình của kỷ nguyên thứ mười bảy, để mặc cho kỷ nguyên thứ mười bảy tự mình phát triển, hành vi này hoàn toàn khác với chủ nhân Thiên Đô.

– Vì để giải cứu thủ lĩnh, bọn ta dùng quá khứ để tác động đến tương lai, tái hiện lại cảnh tượng thành Thiên Đô khai thiên năm đó ngay tại nơi này cho Thất công tử xem.

Người mặt cười nói:

– Đáng tiếc công tử Hỗn Độn lại khiến bọn ta phải thất vọng.

Ngay lúc chuẩn bị chữa trị cho thủ lĩnh, hắn lại do dự.

Thủ lĩnh yên tâm, bọn ta nhất định có thể chữa khỏi cho ngươi!

– Chữa khỏi cho ta?

Thái Dịch nhìn đạo thương trên cơ thể mình.

Hiển nhiên thứ mà đám người khai thiên kia nhắc đến không phải là đạo thương được để lại trong trận chiến với Tam công tử và Tứ công tử, mà là suy nghĩ và lý tưởng của Thái Dịch.

Đám người khai thiên này cho rằng, suy nghĩ và lý tưởng hiện giờ của Thái Dịch đang trong trạng thái bị bệnh, không hoàn mỹ, cần phải chữa trị.

Phương pháp mà bọn họ dùng để chữa trị cho Thái Dịch chính là khiến Thái Dịch trở thành chủ nhân Thiên Đô, trở thành vị thủ lĩnh kia trong tâm trí bọn họ!

Bọn họ rời khỏi tàn tích của thành Thiên Đô, các loại đồ vật quỷ dị từ trong khu vực phế thải bay tới, nhưng khi đối mặt với đám người khai thiên này thì lại đều rút lui.

Bọn họ tìm kiếm rất lâu trong khu vực phế thải, chỉ thấy phía trước mặt là một loạt chiếc quan tài nối đuôi nhau, đang chạy về phía trước.

Lần trước khi tới đây, Tần Mục cũng gặp phải đám quan tài chặn đường này.

Hắn lái Kim Thuyền Độ Thế chạy thẳng qua, nghiền nát không ít quan tài trong số đó, còn những quan tài khác thì đều chạy trốn mất.

– Chư vị đạo hữu!

Người mặt cười kia đứng ở phía trước đám người khai thiên, cất giọng nói:

– Ngày các ngươi thoát thân sắp đến rồi! Chủ nhân Thiên Đô sắp xuất hiện, lúc đó các ngươi sẽ lại có thể nhìn thấy ánh mặt trời, có thù thì báo thù! Mối thù với Di La Cung, mối thù với Thất công tử, các ngươi đều có thể thanh toán hết!

Những chiếc quan tài kia như thể nghe hiểu được lời hắn nói, vui mừng khôn xiết, xiềng xích buộc lên từng chiếc quan tài vang lên âm thanh “leng keng”.

– Công tử Hỗn Độn trấn áp bọn họ là có lý do cả.

Thái Dịch nhắc nhở đám người khai thiên, bao gồm cả người mặt cười trong số đó:

– Nếu như được thả ra, bọn họ sẽ trở nên cực kỳ nguy hại.

Nụ cười trên khuôn mặt của người mặt cười kia trông rất khủng bố:

– Di La Cung mạnh hơn thế lực Thiên Đô chúng ta, bởi vậy Thiên Đô cần bọn họ chống lại Di La Cung.

Thủ lĩnh, ngươi thật sự bị bệnh rồi, trước đây ngươi sẽ không nghĩ như vậy.


Chương 2708: Ngươi bị bệnh, cần phải chữa trị (2)

Ngươi bị bệnh, cần phải chữa trị (2)

Những người khai thiên khác cũng đồng thanh nói:

– Thủ lĩnh bị bệnh rồi.

Thủ lĩnh của trước đây đâu có quan tâm đến việc này? Cho dù vũ trụ bị hủy diệt, vậy thì khai thiên thêm một lần nữa, thí nghiệm lại từ đầu là được.

Khóe mắt Thái Dịch co giật.

Bọn họ tiếp tục tiến lên, cuối cùng cũng tìm thấy cánh cửa đã bị Kim Thuyền Độ Thế đâm hỏng kia.

Ba mươi lăm người khai thiên đưa theo Thái Dịch nhanh chóng tiến vào bên trong.

Bọn họ cười nói:

– Công tử Hỗn Độn phá giải trận pháp ở nơi này, vừa khéo có thể tiết kiệm được chút sức lực cho chúng ta.

Bia đá ở nơi đây đổ nghiêng đổ ngả, là do lần trước khi đến đây, Tần Mục dùng Kim Thuyền Độ Thế đâm vào mà tạo thành.

Sau đó Đại công tử Thái Thượng xuất hiện, phân tích lợi hại cho Tần Mục, khiến Tần Mục từ bỏ ý định “chữa trị” cho Thái Dịch và người bại liệt kia.

Lúc rời đi, công tử Thái Thượng và Tần Mục cũng không hề khôi phục rừng bia đá lại nguyên trạng.

– Công tử Thái Thượng và công tử Tần Mục là hai kẻ ác.

Trong vũ trụ quá khứ, bọn họ trấn áp không ít đồng đạo của chúng ta.

Người mặt cười và đám người khai thiên kia đưa theo Thái Dịch vào trong rừng bia đá.

Bọn họ vô cùng cường đại, có thể cứng rắn chống lại trấn áp của rừng bia đá.

Người mặt cười nói:

– Công tử Thái Thượng coi lý tưởng của Di La Cung là lý tưởng của mình.

Hắn làm việc quá nguyên tắc, không thể lợi dụng hắn được.

Mặc dù công tử Hỗn Độn cũng là kẻ ác, thế nhưng hắn làm việc không hề có nguyên tắc gì, mà chính bởi vì không có nguyên tắc, cho nên mới có thể lợi dụng, chỉ đáng tiếc là cuối cùng công tử Thái Thượng vẫn thuyết phục được hắn.

Bởi vậy, bọn ta không thể không mạo hiểm tới đây bằng Quy Khư, đích thân ra tay chữa trị cho thủ lĩnh.

Thái Dịch nói:

– Công tử Thái Thượng và công tử Hỗn Độn đều trấn áp những cường giả hiểm ác trên thế gian này, làm việc không hề quá đáng.

– Thủ lĩnh thật sự bị bệnh rồi.

Ba mươi lăm người khai thiên đều vô cùng lo lắng, nhưng sau đó lại yên tâm:

– May mà có thể lập tức chữa trị cho thủ lĩnh.

Thái Dịch thấy vậy, không nói lên lời.

Đột nhiên, hắn chợt nghĩ ra gì đó.

Theo lý mà nói, sau khi tiến vào rừng bia đá này, hắn sẽ lập tức cảm ứng được với người bại liệt trong đây, cuối cùng hắn sẽ biến mất, trở thành người bại liệt.

Thế nhưng bọn họ đã vào sâu trong rừng đá rồi mà cơ thể hắn vẫn không hề có bất kỳ thay đổi nào!

Thái Dịch không tỏ vẻ gì, mặc cho đám người này vây quanh, tiếp tục đi sâu vào trong.

Một lúc lâu sau, cuối cùng bọn họ cũng tới khu vực trung tâm của rừng bia đá, chỉ thấy nơi đó xuất hiện một thôn xóm nhỏ, rừng bia đá bao quanh thôn xóm nhỏ này, đầu thôn có một cái cây cổ thụ, trên cây treo ngược một con lợn.

Con lợn kia ré lên, muốn nhảy xuống nhưng lại không thể thoát thân.

Trên tảng đá ở đầu thôn, một lão hán đang híp mắt, phì phò hút thuốc.

Trong thôn có mấy gian nhà đổ nát, một nữ nhân đang giặt y phục bên giếng, cái chày đập lên rồi lại đập xuống, phát ra âm thanh “bụp bụp”.

Ngoài ra còn có một tiểu nha đầu thắt hai bím tóc đang cố gắng leo lên cây, muốn hái trái cây.

Mà dưới hiên nhà, một lão bà hai mắt lim dim đang dựa vào tường ngủ gà ngủ gật.

Ba mươi lăm người khai thiên kia dẫn theo Thái Dịch tới trước thôn, nhìn bốn phía xung quanh.

Người mặt cười kia cúi người về phía lão hán:

– Đông Dương đạo huynh, cường giả đứng thứ ba năm đó của thành Thiên Đô, ngươi mất tích rất lâu rồi, không ngờ lại bị trấn áp ở nơi này! Đạo huynh, hôm nay là ngày ngươi thoát thân, cũng là ngày thủ lĩnh khỏi bệnh.

Thật đáng mừng.

Lão hán Đông Dương nhìn hắn một cái, thản nhiên nói:

– Hóa ra là Thế Cảnh đạo hữu, ta còn tưởng là ai mà lại sửa mặt xấu như vậy.

Ta ở đây tốt lắm, ta không hề bị Thái Thượng trấn áp, mà là chủ động tới nơi này.

Còn về thủ lĩnh, hắn không hề bị bệnh, chỉ bị thương thôi.

Người mặt cười kia nói:

– Đông Dương đạo huynh, không cần biết là thủ lĩnh bị thương hay bị bệnh, chúng ta đều phải chữa trị cho hắn.

Nhục thân của thủ lĩnh ở đâu? Mau đưa hắn ra.

Lão hán Đông Dương nhíu mày, ánh mắt quét qua gương mặt của đám người khai thiên, sau đó dập tẩu thuốc, đứng dậy, cười ha hả nói:

– Sau khi thủ lĩnh chết, các ngươi càng ngày càng không có tiền đồ, người không ra người quỷ không ra quỷ, dọa người ta sợ chết khiếp.

Các ngươi quay về đi, thủ lĩnh không cần các ngươi.

Người mặt cười kia thở dài một tiếng:

– Xem ra Đông Dương đạo huynh cũng bị bệnh rồi, cần phải chữa trị.

Những người khai thiên khác cũng nhao nhao nói:

– Đông Dương đạo huynh bị bệnh rồi, mau mau nằm xuống, bọn ta giúp ngươi chữa trị!

Lão hán Đông Dương giận tím mặt, quát lên một tiếng, giọng nói vang dội như sấm:

– Các ngươi không nghe thấy lời ta nói sao?

Ba mươi lăm người khai thiên làm như không nghe thấy tiếng quát của hắn.

Ai nấy đều ngẩng đầu lên, dùng gương mặt quỷ dị nhìn hắn.

Lão hán Đông Dương giật nảy mình, tiếng quát của hắn có thể ảnh hưởng đến tâm trí của người bị quát, đạo vấn đạo tâm của người khác, cho dù là điện chủ hay công tử của Di La Cung thì khi đối mặt với tiếng quát của hắn cũng phải đáp lại, đánh thức thứ ẩn sâu trong đạo tâm.


Chương 2709: Trấn áp đám người khai thiên

Trấn áp đám người khai thiên

Đáng lẽ đám người khai thiên này cũng phải bị đánh thức ký ức năm đó, thế nhưng bọn họ lại không bị ảnh hưởng bởi tiếng quát của hắn chút nào!

– Các ngươi thí nghiệm khai thiên hết lần này tới lần khác, đã hoàn toàn biến thành quái vật rồi.

Lão hán Đông Dương thở dài thườn thượt, buồn bã nói:

– Thất công tử, ta hết cách rồi, ngươi đi ra đi.

Hắn vừa dứt lời, Tần Mục lập tức bước ra khỏi gian phòng phía sau lưng lão bà, trên vai khiêng một chiếc quan tài táng đạo khổng lồ.

Bịch.

Hắn đặt quan tài xuống, lạnh lùng nói:

– Bên trong quan tài này chính là người bại liệt mà các ngươi muốn tìm.

Ánh mắt của đám người khai thiên nhìn về phía Tần Mục và chiếc quan tài táng đạo kia.

Tần Mục tới đây trước bọn họ một bước, không những sớm hơn bọn họ, mà còn mang theo cả quan tài táng đạo.

Quan tài táng đạo là bảo vật do Đại công tử Thái Thượng làm ra, dùng dể trấn áp Thái Dịch.

Sau khi đến đây, Tần Mục thức tỉnh đám người ở nơi này, đồng thời thuyết phục Đông Dương, đưa nhục thân của chủ nhân Thiên Đô, cũng tức là người bại liệt kia vào trong quan tài táng đạo.

Tần Mục đã đến rừng bia đá này rất nhiều lần, là ngựa quen đường cũ, cộng thêm việc đám người khai thiên kia và Thái Dịch chậm trễ trên đường một thời gian, cho nên mới bị Tần Mục vượt lên trước một bước, thu xếp tất cả.

– Công tử Hỗn Độn, trăm lần bẻ cũng không cong, trước giờ chưa từng bỏ cuộc.

Người mặt cười tên Thế Cảnh kia nói:

– Ngươi đã từng lĩnh giáo đạo pháp của bọn ta, chắc hẳn cũng biết ngươi không phải là đối thủ của bọn ta.

Đừng nói là ngươi, ngay cả công tử Vô Cực cũng không phải là đối thủ của bọn ta.

Cho dù ngươi đưa thủ lĩnh vào trong quan tài thì có làm sao? Đánh bại ngươi, mở quan tài, đưa thủ lĩnh ra ngoài, đối với đám người khai thiên bọn ta mà nói không hề khó.

– Nếu muốn đánh bại Thất công tử, vậy thì phải đánh bại ta trước.

Nữ nhân bên kia dừng việc đập y phục, đứng dậy, vác cái chày lên vai, uy phong lẫm liệt nói:

– Đám người khai thiên Thiên Đô các ngươi đã biến thành những con quái vật vặn vẹo, nơi này không cho phép các ngươi tác oai tác quái!

– Phải đánh bại ta trước nữa!

Lão bà đứng dậy, run rẩy nói:

– Mặc dù lão thân gặp Thất công tử không được mấy lần, cũng từng nghe nói đến tiếng xấu của hắn, nhưng so với Thất công tử tội ác chồng chất, lão thân càng không quen các ngươi hơn!

– Còn có Chu Tam Thông ta nữa!

Con lợn treo ngược trên cây ở đầu thôn kia đột nhiên thoát khỏi dây thừng, rơi xuống đất rồi biến thành một tráng hán.

Hắn bước tới, cười chế nhạo:

– Ta vẫn luôn đối nghịch với Di La Cung, cũng khịt mũi coi thường cái kẻ gọi là công tử, khi gặp mặt chỉ muốn khiến kẻ đó dùng nước bọt rửa mặt, thế nhưng Thất công tử lại là dị loại của Di La Cung.

Ta thấy hắn rất thuận mắt, so với các ngươi, lão tử càng thấy không thuận mắt hơn! Muốn đối phó với Thất công tử, vậy thì bước qua xác ta trước đã!

– Được thôi.

Người mặt cười kia bật cười ha hả, biểu cảm trên gương mặt vẫn không hề thay đổi.

– Còn phải đánh bại ta.

Lão hán Đông Dương lạnh lùng nói:

– Lăng nhờ ta tới đây, bảo vệ nhục thân của Thiên Đô, không để bất cứ kẻ nào phá hoại nhục thân của hắn.

Ta khâm phục Lăng như khâm phục Thiên Đô.

Chuyện đã đáp ứng nàng, ta nhất định sẽ làm được.

Cho dù năm đó ta cũng là người khai thiên của Thiên Đô, cho dù năm đó ta cũng là một trong số các ngươi, thế nhưng ta vẫn phải ngăn cản các ngươi.

Nha đầu kia thở dài một tiếng, trượt xuống khỏi cây, u oán nói:

– Nha Nha không phục Thất công tử, cũng không quen chủ nhân Thiên Đô, càng không biết ân oán giữa các ngươi.

Thế nhưng trong khoảng thời gian bị giam giữ ở nơi này, Nha Nha trở thành bằng hữu tốt với Chu Tam Thông, trở thành bằng hữu tốt với Đông Dương và những người khác.

Bằng hữu tốt muốn chống lại các ngươi, Nha Nha cũng chỉ có thể cố mà làm.

Thời điểm bước qua thi thể của Nha Nha, các ngươi nhớ phải giẫm nhẹ một chút.

Người mặt cười tên Thế Cảnh kia thở dài thườn thượt:

– Các ngươi đều bị bệnh, đầu óc có vấn đề, cần phải chữa trị.

Chu Tam Thông mắng to:

– Ngươi mới bị bệnh, cả nhà ngươi mới bị bệnh! Đầu óc của các người đều bị hỏng rồi!

Đám người khai thiên kia không thèm quan tâm đến lời mắng chửi của hắn.

Tuy rằng bọn họ đã đi chệch hướng, nhưng đạo tâm vẫn cực kỳ mạnh mẽ, cho nên bọn họ chỉ cần coi Chu Tam Thông và những người khác là bệnh nhân cần chữa trị là được.

Càng như vậy lại càng khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

– Thái Dịch đạo huynh, ngươi muốn trở thành chủ nhân Thiên Đô, hay là muốn làm chính mình?

Tần Mục đột nhiên hỏi.

Thái Dịch không nói gì, ánh mắt của ba mươi lăm người khai thiên cũng đồng loạt đổ dồn lên người hắn.

Người mặt cười tên Thế Cảnh nói:

– Thủ lĩnh, ngươi bị bệnh rồi, chỉ cần quay về thân phận của chủ nhân Thiên Đô, ngươi mới khỏi được bệnh.

Thái Dịch thở dài, nói:

– Mục đạo hữu, ngươi sẽ để ta trở thành chủ nhân Thiên Đô sao?

Tần Mục lắc đầu:

– Sẽ không.

Lần đầu tiên tiến vào Di La Cung, lúc gặp mặt chủ nhân Di La Cung, sư phụ đã nói với ta, bảo ta phải cẩn thận Thái Dịch.


Chương 2710: Trấn áp đám người khai thiên (2)

Trấn áp đám người khai thiên (2)

Ta hoài nghi lời nói của hắn, cho rằng hắn đang nói dối.

Thế nhưng sau này ta đã hiểu rõ, người mà hắn muốn ta cẩn thận không phải là ngươi, mà là chủ nhân Thiên Đô.

Đối với đạo huynh, trong lòng ta chỉ có khâm phục và kính trọng.

Lúc là Thái Dịch, ngươi mới là thế ngoại cao nhân bảo vệ kỷ nguyên thứ mười bảy trong suốt sáu tỉ năm, thế nhưng nếu như trở thành chủ nhân Thiên Đô, vậy thì có khả năng ngươi sẽ trở thành kẻ hủy diệt kỷ nguyên thứ mười bảy.

Thái Dịch trầm mặc.

Một lúc lâu sau, hắn mở mắt ra, nở một nụ cười, nói:

– Ta hiểu rồi.

Ngươi có thể ra tay.

Tinh quang trong mắt Tần Mục bắn khắp bốn phía, nguyên khí Hồng Mông chợt dao động, chốc lát đã kết thành phù văn Hồng Mông, sau đó sắp xếp thành một trận văn kỳ lạ!

Chỉ trong chớp mắt, cảm giác mà hắn mang lại cho người khác chính là một tấm bia đá cao lớn sừng sững!

Một tấm bia đá trong rừng bia đá do Đại công tử Thái Thượng bố trí bị Tần Mục đưa ra khỏi khu vực phế thải, mang đến Tổ Đình, sau đó phá hủy dưới tay Đế Hậu nương nương.

Rừng bia đá không hoàn chỉnh thì không thể phát huy được sức trấn áp của nơi này.

Thế nhưng Tần Mục đã nghiên cứu rất sâu về bia đá, cho nên mỗi khi tiến vào trong rừng, hắn đều có thể sử dụng phù văn Hồng Mông để mô phỏng theo bia đá, trà trộn vào trong trận pháp.

Lần này, hắn lấy thân mình hóa thành bia đá, phương pháp giống hệt như lần trước Đại công tử Thái Thượng tiến vào trong rừng bia đá, hóa thành tấm bia đá để trấn áp Đông Dương và những người khác.

Rừng bia đá ầm ầm khởi động, từng tấm bia đá chợt sáng rực lên trong chốc lát, vô số phù văn hiện ra, khiến trận pháp do Đại công tử Thái Thượng để lại xoay chuyển!

Ba mươi lăm người khai thiên chuyển bước, thân hình đan xen với nhau, tốc độ phản ứng cực kỳ nhanh.

Thời điểm Tần Mục khởi động lực trấn áp của rừng bia đá, bọn họ cũng đồng thời khởi động trận pháp của tế đàn khai thiên!

Cùng lúc đó, lão hán Đông Dương, Chu Tam Thông, nha đầu, nữ nhân và lão bà kia cũng đồng loạt ra tay, đánh về phía ba mươi lăm người khai thiên, thử phá hoại trận thế của bọn họ!

Bọn họ tranh thủ từng phút từng giây, bởi lẽ Tần Mục cần phải có thời gian để khởi động rừng bia đá, thôi thúc sức trấn áp, mà trước đó bọn họ cần phải ngăn cản đám người khai thiên, không thể để bọn họ thôi thúc uy năng của trận pháp tế đàn khai thiên!

Đây là kế sách mà Tần Mục và bọn họ đã thống nhất đưa ra.

Đám người khai thiên kia nắm trong tay một kỹ năng hợp kích, có thể đối đầu với công tử của Di La Cung, thậm chí còn có thể khiến Nhị công tử Vô Cực trong Đại Uyên Quy Khư bị thương nặng!

Thật ra thực lực của Nhị công tử Vô Cực còn ở trên Đại công tử Thái Thượng, cho dù nàng đã bị nút thắt dây đỏ khóa chặt, song muốn khiến nàng bị thương nặng cũng không phải là một việc dễ dàng.

Ba mươi lăm người khai thiên có thể khiến nàng bị trọng thương trong chính Đại Uyên Quy Khư – nơi mà nàng sinh ra, hơn nữa còn có thể lao ra khỏi Quy Khư, Tần Mục đã coi ba mươi lăm người khai thiên này là cường giả ngang hàng với công tử!

Việc khởi động rừng bia đá cần có thời gian, mà việc khởi động trận pháp tế đàn khai thiên cũng cần có thời gian.

Trong thời gian này, ai chiếm được thế chủ động trước, người đó có khả năng giành chiến thắng!

Dưới chân ba mươi lăm người khai thiên, ảo ảnh của tế đàn khai thiên bay lên, ba mươi lăm người hệt như tâm ý tương thông, khiến tốc độ khởi động trận pháp tế đàn khai thiên nhanh đến mức nằm ngoài sức tưởng tượng!

Chu Tam Thông trong tay cầm chùy mạnh mẽ đánh tới, đánh vào sọ não của một người khai thiên, khiến kẻ đó lập tức chảy máu.

Sọ não của đám người khai thiên kia hệt như những bông hoa tươi nở rộ, cánh hoa tách ra xung quanh, gương mặt chia làm hai nửa, đồng thời sọ não cũng nứt ra, song bọn họ vẫn nở một nụ cười khiến người ta sởn tóc gáy.

Chu Tam Thông giật nảy mình:

– Thế này mà vẫn chưa chết sao?

Phía sau người khai thiên nứt đôi sọ não kia, một chiếc trống lớn bay lên.

Tiếng trống vang vọng, chấn động đến mức khiến Chu Tam Thông hộc máu tươi.

Tiếng trống liên tục vang lên mười tám nhịp, khiến Chu Tam Thông chia năm xẻ bảy.

Nha đầu kia quay người lại, đạo quả trên đạo thụ của nàng nhanh chóng bay tới.

Đạo quả xoay tròn, hàng ngàn hàng vạn chiếc châm bay ra, xuyên thủng nhục thân và nguyên thần của đám người khai thiên kia.

Nha đầu kia vươn tay bắt lấy một sợi dây, sau đó dùng sức kéo, thế nhưng đám người khai thiên kia không hề hóa thành cát bụi như những gì nàng mong đợi.

Nha đầu kia giật nảy mình, đang định buông sợi dây kia ra, đám người khai thiên kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng, mắt dọc giữa mi tâm mở ra, ánh mắt quét qua.

Phập phập phập!

Vô số mầm trúc đâm ra khỏi cơ thể của nha đầu kia, sau đó điên cuồng sinh trưởng, xuyên qua người nàng, cắm trong rừng trúc.

– Đạo quả và đạo hoa sớm đã lạc hậu rồi.

Đám người khai thiên kia thản nhiên nói.

Cùng lúc đó, nữ nhân kia cũng xông pha chiến đấu, vung chày trong tay lên, đồng thời cái giếng cổ phía sau lưng nàng cũng bắn ra hào quang phóng lên trời cao!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box