1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 536 : Lại tiến vào Di La Cung (c2676-c2680)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 536 : Lại tiến vào Di La Cung (c2676-c2680)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2676: Lại tiến vào Di La Cung

Lại tiến vào Di La Cung

Thế nhưng người mà bọn họ muốn tìm kiếm lại không phải là Thái Dịch, mà là chủ nhân Thiên Đô.

Hư Sinh Hoa không hiểu:

– Có gì khác nhau sao?

– Thái Dịch một mình hành động, độc lai độc vãng, mà chủ nhân Thiên Đô lại là người đứng đầu của Thiên Đô.

Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất.

Tần Mục nói:

– Chắc chắn Thái Dịch và chủ nhân Thiên Đô không hề giống nhau, thế nhưng cụ thể khác nhau ở chỗ nào thì ta cũng không rõ, có lẽ Lăng Thiên Tôn mới có thể giải thích được.

Lam Ngự Điền nói:

– Ca, ngươi chữa trị cho Thái Dịch, vậy thì chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao? Thành tựu của ngươi trên phương diện thần thông Hồng Mông cũng cao hơn.

Hư Sinh Hoa và Giang Bạch Khuê cùng gật đầu.

– Bên trong Hỗn Độn Điện của ta có quan tài táng đạo, có cây thế giới nhỏ, cho nên ta còn cần phải vào trong một chuyến, xử lý cánh tay bị trấn áp ở trong đó của Tam công tử.

Tần Mục thở dài một tiếng, nghiêm túc nói:

– Hơn nữa còn có thành Ngọc Kinh Tổ Đình và đám người dưới trướng Vô Nhai lão nhân.

Hai thế lực lớn này khó tránh khỏi sẽ rục rịch.

Ta cũng cần phải đi xung quanh một lượt, nên trấn áp thì phải trấn áp, nên giết thì giết.

Vả lại, lồng giam Tổ Đình vẫn chưa đủ vững chắc, ta cần phải không ngừng gia cố.

Việc ta cần làm quá nhiều, cho nên không có thời gian trị thương cho Thái Dịch.

Ta truyền thụ thần thông đạo pháp của Di La Cung cho các ngươi, các ngươi cũng có thể nhân cơ hội này nâng cao thực lực của bản thân, tranh thủ sớm ngày thành đạo, ta cũng sẽ không phải lao lực đến thế nữa.

Ba người vốn nghi ngờ hắn ngại chữa trị cho Thái Dịch vì quá phiền phức, bởi vậy mới ném cho bọn họ, nghe vậy thì ai nấy không khỏi sinh lòng áy náy.

Kim Thuyền Độ Thế đáp xuống đất, Tần Mục đưa mọi người xuống thuyền, chỉ để lại một mình Linh Dục Tú.

Kim Thuyền càng ngày càng thu nhỏ, chở theo bọn họ bay đi.

Một lúc sau, cái bóng trên Kim Thuyền của Tần Mục đột nhiên lắc lư, sau đó bóng dáng của Thương Quân xuất hiện, song lại bị Tần Mục ném ra khỏi thuyền.

Giang Bạch Khuê ngẩng đầu nhìn lên, nói với Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền:

– Chúng ta không đoán sai, là do hắn ngại phiền phức.

Tất cả mọi chuyện phiền phức hắn đều lười làm, chỉ giỏi vứt cho chúng ta.

Lam Ngự Điền lắc đầu, nói:

– Ca ta không phải người như vậy.

Hư huynh, đúng không?

Hư Sinh Hoa từ chối cho ý kiến, nói:

– Chữa trị cho Thái Dịch quan trọng hơn.

Có thể nói, ba người bọn họ là ba người có ngộ tính và tư chất cao nhất.

Bọn họ liên thủ với nhau tham ngộ thần thông đạo pháp của Di La Cung mà Tần Mục truyền thụ, sau đó quan sát đạo thương trên người Thái Dịch, trò chuyện qua lại, đương nhiên tốc độ nhanh hơn so với một mình Tần Mục mày mò tìm tòi.

Thế nhưng muốn chữa khỏi cho Thái Dịch thì lại cần bọn họ có thành tựu cao thâm trên phương diện thần thông đạo pháp của Di La Cung, mà việc này lại cần phải có thời gian.

Lúc này, Kim Thuyền đang ung dung không nhanh không chậm bay về phía thành Ngọc Kinh, Tần Mục và Linh Dục Tú dựa vào nhau ở mũi thuyền, hưởng thụ chút bình yên và ấm áp hiếm có này.

Linh Dục Tú đột nhiên cười nói:

– Phu quân ném Thái Dịch cho bọn họ, liệu rằng có quá ác hay không?

Tần Mục bật cười ha hả:

– Ta tự mình gánh vác tất cả mọi việc, bọn họ sẽ không có cơ hội để rèn luyện, bây giờ cơ hội của bọn họ tới rồi.

Huống chi, quả thật chuyện chúng ta cần làm cũng tương đối nhiều.

Hắn nắm tay Linh Dục Tú đi về phía kim điện trên thuyền.

Linh Dục Tú ngại ngùng đỏ mặt, dùng một tay che lấy đôi môi, không tình nguyện lắm, nhưng vẫn đi theo bước chân của hắn.

Một lúc sau, Kim Thuyền Độ Thế lung la lung lay, hệt như uống rượu say, đột nhiên đâm phải một ngọn núi, sau đó lại lắc lư bay lên, rồi lại đột nhiên rơi xuống đất, kéo lê mấy vạn dặm rồi mới đột nhiên bay lên không trung, lao vào trong biển mây.

May mà bây giờ Tổ Đình không một bóng người, không cần lo lắng sẽ khiến thế tục kinh hãi.

Không biết bao lâu sau, Kim Thuyền Độ Thế mới chậm rãi bay đến thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

Bên trong thành Ngọc Kinh đã có thêm mấy người thành đạo khác của Di La Cung giáng xuống, khi nhìn thấy chiếc Kim Thuyền này thì như gặp phải đại địch.

Đột nhiên, Kim Thuyền dường như mất khống chế, rơi xuống đất cái “rầm”, sau đó nằm im không nhúc nhích.

Cái chết của ba vị điện chủ là Hợp Hoan, Phượng Hoàng và Tăng Thành đã truyền đến Di La Cung, khiến cho trên dưới Di La Cung đều chấn động.

Mà điều càng khiến người ta chấn động hơn là, Tam công tử Lăng Tiêu bị chém đứt cánh tay phải, khiến ai nấy trong Di La Cung đều hoảng hốt, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ vừa sợ hãi Thất công tử.

Kinh ngạc là vì Tần Mục chưa thành đạo mà đã có thực lực như vậy.

Phẫn nộ là vì Tần Mục là Thất công tử của Di La Cung, nhưng lại ra tay với người nhà.

Sợ hãi là vì Tần Mục sẽ giết chết bọn họ mà không luận tội, nếu như bản thân giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy, e rằng cũng sẽ gặp phải độc thủ của hắn.

Những ngày này, Di La Cung vẫn đang mượn sức mạnh của huyết tế để thúc đẩy người thành đạo mới giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy, song những người thành đạo giáng xuống kia đều cẩn thận hơn rất nhiều, từ đầu đến cuối không hề dám rời khỏi thành Ngọc Kinh.


Chương 2677: Lại tiến vào Di La Cung (2)

Lại tiến vào Di La Cung (2)

Bọn họ không chịu ra ngoài, nhưng không ngờ Tần Mục lại xông vào trong!

Mấy người thành đạo này vô cùng cẩn thận, không dám tới gần, mà chỉ đứng từ xa quan sát, nhưng lại thấy trên Kim Thuyền Độ Thế không một bóng người.

Một lúc sau, cánh cửa của một đại điện bên trên Kim Thuyền mở ra.

Tần Mục vừa bước ra ngoài, vừa chỉnh trang lại y phục, mặt mày tỏa sáng, cười nói:

– Chư vị đạo hữu đừng lo lắng, ta tới đây không phải để giết người, mà là tới để gặp sư phụ.

Xin chư vị đạo hữu nhường đường.

Phía trước, mấy người thành đạo kia lẳng lặng nhường đường.

Kim Thuyền Độ Thế bay lên, đi vào sâu trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

Linh Dục Tú bước ra khỏi kim điện, chỉ thấy thành Ngọc Kinh Tổ Đình vô cùng tan hoang đổ nát, khắp nơi đâu đâu cũng là đạo thụ khô héo, cung điện sụp đổ, gió nóng và gió lạnh quỷ dị khó lường.

Ngoài mấy người thành đạo đã giáng xuống kia ra, nàng không nhìn thấy bất kỳ sinh vật sống nào khác.

Đột nhiên, một đạo quả bay lên Kim Thuyền, lơ lửng trước mặt hai người, bên trong đạo quả là một nữ tử.

Nữ tử đó cười nói:

– Nam Tương bái kiến Thất công tử.

Linh Dục Tú nhìn về phía Tần Mục, Tần Mục cười nói:

– Nam Tương đạo hữu không cần đa lễ, vị này là phu nhân của ta.

– Nam Tương bái kiến phu nhân Thất công tử.

Đạo liên bên trong đạo quả kia xoay tròn, lờ mờ để lộ ra một nữ tử xinh đẹp, chẳng qua thân thể nàng ở bên trong đạo quả kia lại không hề mặc y phục, dáng người yêu kiều mơ hồ hiển hiện ngay trước mắt.

Linh Dục Tú mặt đỏ tía tai, lại lườm Tần Mục.

Tần Mục thản nhiên cười nói:

– Nam Tương đạo hữu, chuyến này ta tới gặp sư phụ, phiền đạo hữu tới thông báo một tiếng, tránh việc trên đường gặp phải rắc rối không đáng có.

Nữ tử trong đạo quả kia cười khúc khích, nói:

– Thất công tử trời sinh bạo gan! Không ít điện chủ trong bảy mươi hai điện chủ của Di La Cung đều đã chết trong tay công tử và phe cánh của công tử, thế mà công tử còn dám tới gặp sư phụ! Ngươi muốn hủy hoại đạo thống của sư phụ, đừng nói là sư phụ không dung thứ cho ngươi, trên dưới Di La Cung liệu ai có thể dung thứ ngươi đây?

Tần Mục khẽ mỉm cười, duỗi một ngón tay ra, chạm nhẹ vào khoảng không.

Nơi đó có một sợi dây đàn mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Sợi dây đàn kia đi dọc theo dòng sông Hỗn Độn, kéo dài đến cây thế giới của Tổ Đình.

Dây đàn được kéo căng, uy lực có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

– Lão Tứ sẽ để ta đi qua.

Tần Mục mỉm cười, nói:

– Người dẫn theo sợi dây đàn này chính là Hạo Thiên Đế.

Hắn là người thành đạo hoàn chỉnh duy nhất trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tuy nhiên lại là dùng sức mạnh thành đạo.

Nếu như lão Tứ không cho ta đi qua, ta sẽ mượn sợi dây đàn này của hắn để thi triển thần thông, trực tiếp giết chết Hạo Thiên Đế.

Nam Tương Nguyên Quân biến sắc, thi lễ trong đạo quả:

– Công tử đợi chút!

Đạo quả vội vã bay đi.

Kim Thuyền Độ Thế chở theo phu thê Tần Mục tiếp tục tiến về phía trước, không lâu sau đã đến bên bờ dòng sông Hỗn Độn thứ nhất.

Dưới dòng sông phong ba bão táp, cuộn trào sóng dữ, nước sông chảy xiết chẳng nhìn thấy điểm cuối, chỉ có thể nhìn thấy vô số sinh linh đang giãy giụa, tử vong và hủy diệt dưới lòng sông.

Kim Thuyền dừng lại.

Phu thê Tần Mục đợi một lúc, một đạo quả bay ra khỏi dòng sông Hỗn Độn.

Nam Tương Nguyên Quân nói với Tần Mục:

– Công tử, phu nhân, Tứ công tử nói hai người có thể qua sông, hắn sẽ không ngăn cản.

Thế nhưng hắn chỉ có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không ra tay, còn về những người khác có ra tay hay không thì không liên quan đến hắn.

Tần Mục khom người nói lời cảm tạ:

– Làm phiền Nam Tương rồi.

– Không dám.

Nam Tương trong đạo quả đáp lễ:

– Ta tới để dẫn đường cho công tử.

Đợi đến khi Kim Thuyền Độ Thế chạy vào trong dòng sông Hỗn Độn, Linh Dục Tú mới cẩn thận quan sát, chỉ thấy đạo quả kia đột nhiên phân tách như tơ tằm rời kén, nữ tử bên trong đạo quả vươn mình, bước ra khỏi đạo quả!

Mà đạo liên đạo văn bên trong đạo quả kia lại hóa thành một bộ nghê thường lông vũ, khoác lên người nàng, trông vô cùng xinh đẹp.

Nam Tương Nguyên Quân quấn y phục lên người, để hở phần trước ngực trắng nõn như tuyết, sau đó cười nói:

– Trước đây ta chưa từng nghe công tử nhắc đến phu nhân.

Linh Dục Tú cười tủm tỉm, nói:

– Trước đó không lâu mới thành thân, sau khi phu quân và ta thành thân mới hủy diệt Thiên Đình.

Nam Tương Nguyên Quân kinh ngạc, nói:

– Hóa ra phu nhân và công tử thành thân là vì hủy diệt Thiên Đình.

Linh Dục Tú lại nở nụ cười, nói:

– Bọn ta định sinh con, phu quân nói muốn đến Di La Cung gặp sư phụ, chuyến này đi chắc phải mất đến hai năm, đợi khi đến Di La Cung thì đứa trẻ cũng vừa khéo ra đời, đúng lúc có thể nhờ sư phụ đặt tên.

Nam Tương sửng sốt, không dám nhiều lời.

Sau khi thành thân thì hủy diệt Thiên Đình, chứng tỏ Tần Mục nắm chắc phần thắng, bởi vậy mới có thể thành thân.

Hiện giờ Tần Mục có ý định sinh con, chẳng lẽ hắn đã có đủ tự tin để hủy diệt Di La Cung rồi sao?


Chương 2678: Tin tức của cố nhân

Tin tức của cố nhân

– Một đứa trẻ từ khi thụ thai đến khi sinh ra trải qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, lại còn được sư phụ đích thân ban tên.

Nam Tương Nguyên Quân đưa mắt nhìn phu thê Tần Mục một cái, nói:

– Thất công tử, đôi phu thê ngươi định làm gì? Đứa con của các ngươi xứng đáng được hưởng phúc phận này sao?

Dòng sông chảy dài, Tần Mục và Linh Dục Tú đứng ở mũi thuyền nhìn lịch sử của kỷ nguyên thứ mười sáu ầm ầm sóng dậy phía bên dưới.

Tần Mục cười nói:

– Đương nhiên là đứa trẻ không xứng, nhưng phụ thân của nó có thể làm cho nó xứng.

Hai mắt Nam Tương Nguyên Quân lóe lên, nói:

– Vậy thì chuyến này chắc hẳn đôi phu thê công tử sẽ gặp phải đủ loại nguy hiểm.

Ta hơi hối hận vì đã đáp ứng dẫn các ngươi tới Di La Cung rồi.

Linh Dục Tú ôm lấy cánh tay của Tần Mục, cười nói:

– Nam Tương đạo hữu yên tâm, dù cho nguy hiểm nhiều đến mức nào thì bọn ta vẫn sẽ đi, mà chuyến này cũng sẽ không nguy hiểm lắm.

Nam Tương Nguyên Quân không nói gì nữa.

Tần Mục chợt nghĩ ra gì đó, một đóa hoa sen Quy Khư bay ra khỏi mi tâm của hắn, nhẹ nhàng đáp xuống dòng sông Hỗn Độn.

Hoa sen xoay tròn, ba phiến lá sen nổi lên trên mặt sông, di chuyển theo Kim Thuyền Độ Thế, chạy tới bờ bên kia.

Hắn lại tế cây thế giới, để cây thế giới cắm rễ vào trong dòng sông Hỗn Độn, giúp hoa sen Quy Khư và cây thế giới cùng hấp thụ năng lượng của dòng sông Hỗn Độn.

Cành lá của cây thế giới xanh um tươi tốt, rễ cây chắc khỏe, mà hoa sen Quy Khư cũng ngày càng trở nên kiều diễm xinh đẹp.

Từng tia đạo quang như có như không bay lên khỏi đài sen, bay vào bụng dưới của Linh Dục Tú.

Cùng lúc đó, trên cây thế giới xuất hiện một nụ hoa, tinh khí bay tới, giao hòa với đạo quang của đài sen, nuôi dưỡng bào thai trong bụng Linh Dục Tú.

Nam Tương Nguyên Quân há hốc miệng, không nói lên lời, cuối cùng quyết định làm như không thấy.

– Ta chỉ là một điện chủ, để ý nhiều như vậy làm gì?

Nàng thầm nhủ:

– Đám công tử và lão quái vật bên ngoài Di La Cung tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn đứa trẻ này ra đời.

E rằng chuyến đi này sẽ vô cùng nguy hiểm.

Nam Thiên.

Bạch Ngọc Quỳnh bình định phản loạn ở Nam Thiên, chấn hưng giáo dục, mở học viện học cung.

Sau khi trải qua trận chiến ở Nam Thiên, Bạch Ngọc Quỳnh và thái tử U Minh liên thủ đại phá đại quân Thiên Đình.

Thương Bình Ẩn tháo chạy, dư nghiệt của Thiên Đình làm loạn khắp nơi, Bạch Ngọc Quỳnh và thái tử U Minh phải mất hơn mười năm mới tiêu diệt được hết đám phản quân này.

Có điều lúc này đây vẫn còn dư nghiệt của Thiên Đình đang ẩn náu, thỉnh thoảng lại xuất hiện một hai trận phản loạn, thế nhưng đã không còn phản loạn quy mô lớn.

– Thái tử điện hạ, ta tới Diên Khang bái kiến Diên Phong Đế, báo cáo tình hình chiến trận ở Nam Thiên.

Nam Thiên còn nhiều việc cần phải làm, đặc biệt là giáo dục đã bị Hỏa Thiên Tôn đầu độc quá sâu, khó lòng giải quyết.

Chuyến này ta tới bái kiến Diên Phong Đế cũng chính là vì xin Diên Phong Đế giúp đỡ.

Bạch Ngọc Quỳnh nói với thái tử U Minh:

– Điện hạ bản lĩnh phi phàm, thế nhưng lại trung hậu thành thật.

Chuyến này ta đi phải mất một hai năm mới có thể quay về, điện hạ cần phải coi chừng Thương Bình Ẩn ngóc đầu nổi dậy.

Thái tử U Minh nói:

– Dưới trướng Thương Bình Ẩn không binh không tướng, không đáng lo ngại.

Nếu như hắn là kẻ khôn ngoan, hắn sẽ trốn tránh không ra mặt, may ra còn một con đường sống.

Nếu như hắn đánh lén ta, vậy thì chỉ còn lại một con đường chết.

Bạch Ngọc Quỳnh dẫn theo thân vệ của Ngọc Hoa Cung leo lên bảo liễn của Thiên Sư, tiến vào cầu Linh Năng Đối Thiên, đi đến Diên Khang.

Quy mô của cây cầu Linh Năng Đối Thiên tại Nam Thiên này tương đối nhỏ, bởi vậy khó lòng chống đỡ được cường giả như nàng, phải mất thời gian hơn một tháng thì đoàn người bao gồm cả Bạch Ngọc Quỳnh mới đến được cầu Linh Năng Đối Thiên của Diên Khang.

Bảo liễn Thiên Sư phi hành trên bầu trời, cách mặt đất không xa.

Bạch Ngọc Quỳnh nhìn xuống những thành trấn thành quách ở phía bên dưới, quan sát cuộc sống của dân chúng Diên Khang, không hề vội vã đi gặp Diên Phong Đế.

Vấn đề của Nam Thiên thật sự quá nhiều.

Nàng muốn hoàn thành di nguyện của Mạnh Vân Quy, thức tỉnh dân chúng Nam Thiên, thế nhưng sau khi trải qua trận huyết chiến gần ba mươi năm, phần lớn dân chúng của Nam Thiên khi nhìn thấy thần vẫn quỳ lạy, không hề có chút ý chí phản kháng nào, khiến nàng sinh ra một cảm giác bất lực sâu sắc.

Lần này tới Diên Khang, nàng còn có một mục đích khác, đó chính là muốn quan sát dân sinh và giáo dục của Diên Khang, học hỏi kinh nghiệm, phổ biến cho Nam Thiên.

Diên Khang vừa mới trải qua đại chiến, cũng còn rất nhiều việc phải xử lý, song hơn mười năm sau khi chiến tranh kết thúc, tình hình đã dần dần khôi phục lại như trước khi chiến tranh nổ ra.

– Nếu như là Thiên Đình, vậy thì e rằng khi trải qua trận đại chiến như này cũng phải mất đến mấy trăm ngàn năm mới khôi phục được nguyên khí.

Nàng đi rồi lại dừng, tới một trường tiểu học ở nông thôn để quan sát, sau đó lại tới một trường tiểu học trong thần thành trên trời quan sát, thu hoạch được rất nhiều thứ, trong lòng bùi ngùi mãi không thôi.


Chương 2679: Tin tức của cố nhân (2)

Tin tức của cố nhân (2)

Thế nhưng nàng cũng phát hiện ra rất nhiều vấn đề.

Nông thôn của Diên Khang xuất hiện vấn đề, phần lớn thanh niên trai tráng vào trong thành làm việc kiếm sống, mà thường thường thì một đôi phu thê sẽ cùng nhau rời đi, trong thôn chỉ còn lại người già, không những khiến nơi đó mất đi sức sống, mà còn xuất hiện rất nhiều cảnh tượng hỗn loạn.

Mặc dù Diên Phong Đế cũng nhận ra vấn đề này, phái rất nhiều thần thông giả tới nông thôn hỗ trợ giáo dục, để những thần thông giả này bù đắp, thế nhưng những cường giả chấp nhận tới nông thôn đều là những người có thành tựu không quá cao, những người thật sự có năng lực thì thường đều ở lại trong thần thành.

Chất lượng giáo dục ở nông thôn rất đáng lo ngại, cách biệt với chất lượng giáo dục trong thành rất rõ ràng.

Trẻ con nông thôn không có phụ mẫu quản lý, hay được thả rông, rất bất lợi cho thế hệ sau này.

– Diên Khang nên giải quyết vấn đề này như thế nào đây?

Hôm nay, nàng tiến vào một trường tiểu học nông thôn, chỉ thấy không khí học tập rất sôi nổi.

Đây là một ngôi trường có danh tiếng trong phạm vi mười dặm tám trong thôn.

Những đứa trẻ ở nơi đây đều đang liều mạng học tập, muốn mình hơn người, khiến nàng vô cùng cảm khái.

– Chắc hẳn những đứa trẻ trong thôn này cần phải nỗ lực hơn gấp mười lần những đứa trẻ trong thành, thậm chí còn phải bỏ ra thêm hai mươi năm nữa mới có thể sánh bằng những đứa trẻ trong thành.

Có điều con đường tiến lên này không hề bị cản trở, đây là một chuyện tốt.

Nàng vừa mới nghĩ đến đây, lại chợt giật mình khi nhìn thấy một thiếu niên nông thôn đang giảng bài.

Thiếu niên kia thông minh lanh lợi.

Hắn đang truyền thụ giảng giải thần thông cho đám trẻ, hơn nữa thần thông được vận dụng đó có sự hiểu biết độc đáo của hắn.

Mà điều khiến Bạch Ngọc Quỳnh kinh ngạc chính là, nàng có cảm giác rất quen thuộc với thiếu niên đang giảng bài kia.

– Học, là để vận dụng.

Nếu như học mà không vận dụng, vậy thì học cũng vô ích.

Ở giữa việc học và việc vận dụng có một con đường, được gọi là ngẫm nghĩ.

Thiếu niên giảng sư kia chậm rãi nói, vô cùng sâu sắc:

– Ngẫm nghĩ, tức là chỉ học thuộc phù văn một cách cứng nhắc thì sẽ không đạt được gì, cần phải suy nghĩ nguyên lý của mỗi một phù văn, nguyên lý của tổ hợp phù văn, từ đó suy nghĩ đến đại đạo ẩn chứa trong đó, vậy thì sẽ đơn giản hơn rất nhiều…

Bạch Ngọc Quỳnh lẳng lặng chờ đợi, không lâu sau, tiếng chuông tan học vang lên, thiếu niên giảng sư kia gấp sách lại, bước ra ngoài.

Bạch Ngọc Quỳnh cản hắn lại, cười nói:

– Đạo hữu, ta nghe ngươi giảng bài, thấy kiến thức của ngươi uyên thâm, ngộ tính tư chất cũng rất phi phàm, vì sao ngươi lại tới ngôi trường tiểu học này giảng dạy? Ngươi tới thành thị lớn thì chắc chắn sẽ có tiền đồ tốt đẹp hơn.

Thiếu niên giảng sư kia thấy nàng cao quý bất phàm, biết là nhân vật lớn, bèn khiêm tốn hành lễ, nói:

– Ta sinh ra ở nơi này, có tình cảm với quê hương, đương nhiên sẽ trở về sau khi học tập trong thành, định dạy thêm nhiều người hơn, giúp bọn họ bước ra khỏi nông thôn.

– Thế nhưng có lẽ ngươi sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ, ngươi có thể có được một tương lai tốt đẹp hơn.

Bạch Ngọc Quỳnh thử dò xét:

– Nếu như ngươi muốn, ta có thể đưa ngươi tới thượng kinh, đó mới là nơi mà ngươi có thể thể hiện tài năng của mình.

Thiếu niên giảng sư kia lắc đầu, từ chối nàng.

– Mạnh Tri Vân, đi thôi!

Phía xa xa có giảng sư vẫy tay ra hiệu với thiếu niên này.

Thiếu niên giảng sư kia cáo lỗi, nhanh chân rời đi.

– Mạnh Tri Vân …

Bạch Ngọc Quỳnh đưa mắt nhìn hắn rời đi, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.

Nàng leo lên bảo liễn Thiên Sư, nhìn về phía Mạnh Tri Vân qua khung cửa sổ, sau đó thấp giọng nói:

– Là ngươi sao? Mạnh sư huynh… Thúy Nhi, vốc một nắm đất tới đây.

Một thân vệ vội vàng vốc một nắm đất lên, đưa vào trong bảo liễn.

Bạch Ngọc Quỳnh nhào nặn nắm đất đó thành hương, sau đó đốt hương, khói bay lượn lờ, hóa thành Thổ Bá Tần Phượng Thanh ba đầu sáu tay, không chế Lục Đạo Luân Hồi.

Bạch Ngọc Quỳnh hành lễ, nói:

– Xin nhờ Thổ Bá giúp ta tra lai lịch của một người.

Tần Phượng Thanh do hương khói tạo thành mở mi tâm ra, sau đó lạnh lùng nói:

– Trong trận đại chiến này, lục đạo xoay chuyển, liên quan đến lai lịch của rất nhiều sinh mệnh mới, không dễ dàng gì tra được.

Ta không thể làm việc tư vì Nam Đế bệ hạ được.

Bạch Ngọc Quỳnh vội vàng nói:

– Xin hãy nể mặt nữ nhi ta và chủ nhân Thú Giới…

Tần Phượng Thanh bất đắc dĩ, nói:

– Lần sau không có ngoại lệ nữa đâu.

Bạch Ngọc Quỳnh thở phào một tiếng, nhờ hắn đi tra Mạnh Tri Vân.

Một lúc sau, Tần Phượng Thanh nói:

– Mạnh Vân Quy của Thiên Đình, chịu khổ ba mươi mốt năm trong U Đô, luyện thành thân thể nghiệp hỏa, chuyển thế đến Mạnh gia, năm nay mười tám tuổi.

Bạch Ngọc Quỳnh sửng sốt, lẩm bẩm nói:

– Đúng là hắn rồi… Vì sao hắn không nhận ra ta?

– Vì để duy trì công đạo, hễ là người chuyển thế thì đều sẽ bị xóa bỏ tất cả ký ức.

Ký ức kiếp trước của hắn đều đã bị thiêu rụi hoàn toàn trong nghiệp hỏa.


Chương 2680: Tin tức của cố nhân (3)

Tin tức của cố nhân (3)

Tần Phượng Thanh do hương khói hóa thành tan biến, giọng nói vọng ra từ U Đô:

– Nam Đế bệ hạ, ngươi không được phép làm phiền hắn, đánh thức trí nhớ của hắn, nếu không sẽ vi phạm quy tắc của U Đô! Ta rất hung tàn, trước giờ chưa từng hạ thủ lưu tình…

Bạch Ngọc Quỳnh ngẩn ngơ một hồi lâu, sau đó đột nhiên xông ra khỏi bảo liễn, bay nhanh về phía Mạnh Tri Vân.

Mạnh Tri Vân kinh ngạc nhìn nàng, lộ ra vẻ nghi hoặc.

Bạch Ngọc Quỳnh đưa danh sắc cho hắn, sau đó cười nói:

– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh của Nam Thiên, nếu như tương lai Mạnh đạo hữu tới Nam Thiên hoặc thượng kinh thì có thể tới tìm ta.

Mạnh Tri Vân nhận lấy bái thiếp, Bạch Ngọc Quỳnh quay người rời đi, trong lòng rất vui vẻ.

Hơn một tháng sau, cuối cùng nàng cũng đến thượng kinh Diên Khang.

Yên Vân Hề phụng mệnh Diên Phong Đế tới nghênh đón, mời nàng vào kinh, nói:

– Bệ hạ biết tin tức ngươi tới đây, đoán được mục đích chuyến này của ngươi, đã ra lệnh cho ba vạn thần thông giả tới Nam Thiên rồi.

Ba vạn thần thông giả này có thể mở được một trăm học đường học viện.

– Một trăm thì sao mà đủ?

Bạch Ngọc Quỳnh dùng công phu sư tử ngoạm, dựng thẳng một ngón tay lên:

– Chí ít cũng phải mở mười vạn học đường học viện! Thiên Sư Tử Hề, ngươi đừng quên, năm đó ngươi nữ vận nam trang, lừa gạt tình cảm của lão nương, hơn nữa còn lừa những mấy vạn năm! Ngươi nợ ta đó!

Yên Vân Hề đã mặc lại nữ trang, nghe vậy thì không biết phải làm sao, đành nói:

– Sau đại chiến, Diên Khang không có nhiều nhân lực đến vậy, hiện giờ ngay cả Vô Ưu Hương và Huyền Không Giới Xích Minh cũng đều sáp nhập vào Diên Khang, nhân thủ thiếu thốn nghiêm trọng, nếu cho Nam Thiên của ngươi thêm thì giáo dục của Diên Khang sẽ xong đời.

Ngươi cứ dùng trước…

Lừa gạt tình cảm của Bạch Ngọc Quỳnh là chuyện cũ năm đó, nàng tự biết mình đuối lý, thế nhưng Diên Khang hiện giờ không kiếm được nhân thủ, nàng cũng đành bó tay.

Bạch Ngọc Quỳnh sánh bước bên nàng, đột nhiên nói:

– Ta gặp được Mạnh Thiên Sư sau khi chuyển thế rồi.

Bây giờ hắn tốt lắm, có được sự nghiệp và lý tưởng của mình.

Với trí tuệ của hắn, tương lai sẽ lại làm nên thành tựu khác hẳn kiếp trước.

Ta nghe nói đến chuyện của Trạc Trà rồi, ngươi không đi tìm hắn sao?

Yên Vân Hề nghe vậy thì mặt ủ mày chau:

– Cái tên làm ruộng sau khi chuyển thế kia không thích ta…

Bạch Ngọc Quỳnh sửng sốt, che miệng lén cười:

– Tử Hề, ngươi cũng có ngày hôm nay!

Yên Vân Hề trừng nàng một cái, bất đắc dĩ nói:

– Hắn là một tên đầu gỗ, thế nhưng ngươi yên tâm, sớm muộn gì cũng có một ngày hắn sẽ thích ta!

Bạch Ngọc Quỳnh chợt nghĩ ra một chuyện, bèn vội vàng hỏi:

– Làm sao ngươi biết được vị trí của Trạc Trà chuyển thế? Thổ Bá Tần Phượng Thanh nói, hắn chí công vô tư, tuyệt đối không bao giờ làm việc tư.

– Hắn nói dối!

Bạch Ngọc Quỳnh và Yên Vân Hề đi vào hoàng cung trong kinh thành.

Diên Phong Đế đang xử lý chính sự, trông vô cùng vất vả.

Mặc dù Thiên Đình đã bị hủy diệt, song thế lực của Thiên Đình lại nhiều, chết cũng không hàng, đôi lúc lại có tàn quân của Thiên Đình làm mưa làm gió ở vài nơi.

Hơn nữa việc Thiên Đình diệt vong khiến nhiều chư thiên không có người cai quản.

Bọn họ tự mình làm chủ, có nhiều ý kiến riêng về vị trí Thiên Đế.

Bạch Ngọc Quỳnh góp lời, nói:

– Bệ hạ, quần long mất đầu, lâu tất sinh loạn.

Mà này Diên Khang bá chủ Nguyên Giới, đứng đầu chư thiên, thực lực mạnh mẽ.

Nếu như bệ hạ có thể tiến thêm một bước nữa, loạn tượng của chư thiên sẽ dần lắng xuống.

Nếu như bệ hạ không chớp lấy cơ hội này, loạn tượng của chư thiên vẫn sẽ tiếp tục, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, không phải là phúc của vạn giới!

Diên Phong Đế nói:

– Ta hiểu những gì Bạch Thiên Sư nói, thế nhưng thiên hạ là của chung, nếu như ta tự xưng Thiên Đế, vậy thì chẳng phải sẽ biến công thành tư hay sao? Trong thời gian ngắn thì còn được, thế nhưng cứ kéo dài mãi thì chắc chắn ta sẽ trở thành một trong mười Thiên Tôn khác.

Nếu như biến pháp mất đi linh hồn, sợ rằng khó duy trì lâu.

Hắn đứng dậy, đưa mắt nhìn trời đất bên ngoài, ngắm nhìn Diên Khang phồn hoa thịnh vượng, sau đó nói:

– Thái Sơ Thiên Đế độc chiếm thiên hạ, coi thiên hạ là của riêng.

Mặc dù mười Thiên Tôn không độc chiếm thiên hạ, nhưng lại là một nhóm người cùng chung lợi ích, quyền lực xoay vòng trong tay bọn họ.

Trẫm không muốn như vậy.

Làm như vậy thì có khác gì Thái Sơ, có khác gì mười Thiên Tôn? Diên Khang, sẽ chỉ giẫm lên vết xe đổ mà thôi!

Bạch Ngọc Quỳnh nhíu mày, thử thăm dò:

– Bệ hạ nghĩ sao về việc định ra kỳ hạn cho vị trí Thiên Đế?

Diên Phong Đế hào hứng, hỏi han:

– Thiên Sư, mời nói.

– Bệ hạ tự xưng Thiên Đế, lập ra quy tắc, hoặc là tu thành Đạo Cảnh, hoặc là tại vị vài năm, đến kỳ hạn thì phải chủ động thoái vị nhường ngôi.

Bạch Ngọc Quỳnh cẩn thận suy nghĩ một hồi, sau đó mới nói: Bệ hạ là quân chủ lập quốc, hậu thế nào có ai có công lao vượt qua bệ hạ.

Bệ hạ làm như vậy, đương nhiên hậu thế vĩnh viễn không có ai dám ngồi lên vị trí này.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box