- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 532 : Lão Tần gia trước giờ chưa từng nói dối (2) (c2656-c2660)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 532 : Lão Tần gia trước giờ chưa từng nói dối (2) (c2656-c2660)
❮ sautiếp ❯Chương 2656: Lão Tần gia trước giờ chưa từng nói dối (2)
Lão Tần gia trước giờ chưa từng nói dối (2)
– Khai Hoàng Tần Nghiệp sẽ không nói dối đâu đúng không?
U Thiên Tôn khó lòng chấp nhận, tự lẩm bẩm.
Có thể nói, Khai Hoàng Tần Nghiệp là người bình tĩnh và thận trọng nhất, hắn đứng ở nơi đó mang lại cho người ta một loại cảm giác như cho dù trời có sập thì cũng đã có hắn chống đỡ.
Ấn tượng mà Tần Nghiệp mang lại cho mọi người tuyệt đối không phải là kẻ nói dối.
– Người của Tần gia, ngoại trừ Tần Phượng Thanh ra, ai cũng là cao thủ nói dối.
Khai Hoàng Tần Nghiệp lắc kiếm quang, nhìn về phía điện chủ điện chủ Hợp Hoan và điện chủ Phượng Hoàng, thản nhiên nói:
– Người nói dối giỏi nhất Tần gia cũng là người thận trọng nhất.
Thậm chí ta còn lừa gạt cả Vô Ưu Hương, lừa gạt cả thời đại Khai Hoàng, thế nhưng lần này ta không hề nói dối.
Phía sau lưng hắn, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, không nói dối sao?
Khai Hoàng nghiêm túc nói:
– Quả thật Thất công tử đã nói cho ta quá trình và kết quả của trận chiến này, mà quả thật ba vị điện chủ cũng đều sẽ chết trong trận chiến này.
Chẳng phải điện chủ Chiêu Dương đã chết rồi sao?
Điện chủ Hợp Hoan và điện chủ Phượng Hoàng vốn muốn lao ra khỏi thành Ngọc Kinh, nhưng nghe vậy thì đều hơi lung lay, có chút do dự.
Khai Hoàng Tần Nghiệp không nhanh không chậm nói:
– Tiếp sau đó, cách chết của hai vị điện chủ sẽ hệt như những gì mà ta nói.
Điện chủ Hợp Hoan sẽ là người chết thứ hai, điện chủ Phượng Hoàng là người chết sau cùng.
Hạo Thiên Đế cười ha hả:
– Tần Nghiệp, ngươi vẫn đang nói dối! Hai vị điện chủ đừng tin hắn, ta hiểu hắn rất rõ.
Người khiến Thiên Đình Khai Hoàng năm đó hoàn toàn sụp đổ là ta!
Khai Hoàng Tần Nghiệp nhìn hắn một cái, khẽ nói:
– Hạo, ngươi biết mình sẽ chết như thế nào không?
Hạo Thiên Đế giật nảy mình.
– Ngươi sẽ chết trong tay ta.
Khai Hoàng Tần Nghiệp thản nhiên nói:
– Ngươi thành đạo trước khi Chung Cực Hư Không bị Tần Mục phong ấn, sau đó khi hai vị điện chủ ngã xuống, ngươi sẽ bị một nhát kiếm của ta giết chết.
Hạo Thiên Đế cười lớn, lắc đầu nói:
– Tần Nghiệp, ngươi chỉ được cái khoác lác thôi.
Ngươi dù có liều mạng cũng muốn giết chết điện chủ Chiêu Dương là vì muốn chứng minh cho lời nói dối của ngươi! Ngươi bị thương nặng, những kẻ sau lưng ngươi cũng đều bị thương, ai nấy đều đã lao lực, không còn sức chiến đấu! Mục đích của ngươi chỉ là để hù dọa hai vị điện chủ!
Phía sau lưng Khai Hoàng, U Thiên Tôn không có nhục thân, chỉ còn lại nguyên thần, lĩnh vực của Nguyệt Thiên Tôn bị phá hủy, khí tức kiệt quệ, Nhị Đế Huyền Vũ và Lãng Uyển đều bị Đế Hậu đánh trọng thương, bây giờ đã là nỏ mạnh hết đà.
Thời điểm chiến đấu với điện chủ Hoan Hỉ, Giang Bạch Khuê cũng bị thương rất nặng.
Thương Quân thì hôn mê không tỉnh, mắc kẹt trong thời điểm bị điện chủ Hoan Hỉ giết chết.
Người duy nhất còn có thể giữ được chiến lực đỉnh phong chỉ có Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa.
Sau khi giết chết Đế Hậu, hai người vẫn còn sinh long hoạt hổ.
– Hạo, ngươi thật sự rất hiểu ta.
Khai Hoàng Tần Nghiệp đột nhiên thở dài một tiếng, sau đó mỉm cười:
– Không sai, là ta đang nói dối.
Điện chủ Hợp Hoan và Phượng Hoàng đều sửng sốt.
Tần Nghiệp nói:
– Thực lực của ta không sánh bằng điện chủ của Di La Cung.
Nếu như đối kháng chính diện, ta sẽ không phải là đối thủ của bất cứ vị điện chủ nào, cũng lắm chỉ có thể lưỡng bại câu thương.
Mà những đạo hữu phía sau lưng ta đây đều đã dầu cạn đèn tắt, bởi vậy ta chỉ đành dùng lời nói dối để làm nhiễu loạn tâm trí của ba vị, tìm kiếm cơ hội giết chết Chiêu Dương, sau đó hù dọa các ngươi.
Quả thật Thất công tử không hề nói cho ta biết bất cứ chuyện gì, mà ta cũng chẳng hay biết kết quả của trận chiến này.
Hiện giờ, hai vị điện chủ ra khỏi thành là có giết chết toàn bộ bọn ta!
Trên gương mặt của hắn không hề có ý đùa cợt, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Hắn trầm giọng nói:
– Bây giờ Thất công tử Tần Mục vẫn chưa thành đạo.
Hắn cưỡng chế phong ấn Tổ Đình, hiện tại nguyên khí hao tổn, là nỏ mạnh hết đà, làm sao có thể tới đây giết chết điện chủ Phượng Hoàng được?
Khóe mắt điện chủ Phượng Hoàng co giật.
Khai Hoàng Tần Nghiệp nghiêm túc nói:
– Hắn không thể địch lại điện chủ Phượng Hoàng khi đối đầu chính diện, vậy thì sao có thể dùng một đòn để giết chết điện chủ Phượng Hoàng? Bởi vậy, ta đang nói dối.
Hai vị điện chủ, mời các ngươi rời thành giết chết bọn ta.
Hạo Thiên Đế vội vã nói:
– Hai vị điện chủ, mau ra tay đi!
Điện chủ Phượng Hoàng và điện chủ Hợp Hoan lại lùi từng bước về phía sau.
Hạo Thiên Đế gấp muốn chết, hét lên:
– Hắn thật sự đang lừa gạt các ngươi! Tần gia đều là kẻ nói dối!
Điện chủ Phượng Hoàng nói:
– Hạo đạo hữu, cho dù hắn đang nói thật hay nói dối, cách xử lý tốt nhất hiện giờ chính là cố thủ thành Ngọc Kinh, đợi có thêm điện chủ khác giáng xuống!
Hạo Thiên Đế tức giận, cao giọng nói:
– Các ngươi bỏ lỡ cơ hội, ngu xuẩn không hiểu lý lẽ, sao có thể làm điện chủ?
Chát!
Điện chủ Hợp Hoan tát một cái lên mặt hắn, lạnh lùng nói:
– Hạo đạo hữu, cư xử cho đúng mực.
Hạo Thiên Đế bị cái tát kia đánh cho tỉnh táo lại, không dám nói tiếp, chỉ lẳng lặng ký thác hư không.
Chương 2657: Trước khi trấn áp
Trước khi trấn áp
– Tần Nghiệp, câu nào của ngươi mới là thật?
Phía sau lưng Tần Nghiệp, Nguyệt Thiên Tôn khẽ hỏi:
– Rốt cuộc những lời mà ngươi nói là thật hay là giả?
Khai Hoàng Tần Nghiệp quay đầu lại, vẫn giữ vẻ vững vàng như trước đó:
– Người của Tần gia trước giờ chưa từng nói dối.
Một lúc sau, hắn lại bổ sung thêm một câu:
– Nếu như tin thì ngươi thua rồi.
Sau khi hai vị điện chủ là Hợp Hoan và Phượng Hoàng lui vào trong thành Ngọc Kinh, Khai Hoàng Tần Nghiệp lập tức ra tay với những người thành đạo của Di La Cung đang cố gắng giáng xuống ở bên ngoài thành Ngọc Kinh.
Không có sự bảo vệ của hai vị điện chủ, đám người thành đạo kia của Di La Cung căn bản khó lòng ngăn cản được Kiếm Đạo của hắn, chẳng mấy chốc đã bị quét sạch, trong đó có mấy người thành đạo còn quả quyết dừng việc giáng xuống, quay về kỷ nguyên thứ mười sáu, bảo toàn thân mình.
Trong thành ngoài thành đều yên tĩnh lại.
Kim Thuyền Độ Thế lặng lẽ bay bên ngoài thành.
Mọi người ngồi trên thuyền, Nguyệt Thiên Tôn bệnh lâu thành y, đang chữa trị vết thương cho bọn họ, thế nhưng muốn trị khỏi vết thương cho tất cả mọi người thì nàng không thể làm được.
Dường như cường giả mạnh nhất Diên Khang đều đang tụ tập tại nơi đây, ai nấy đều có rất nhiều điều muốn hỏi Khai Hoàng, nhưng lại không biết nên hỏi từ đâu.
Một lúc lâu sau, U Thiên Tôn phá vỡ bầu không khí im lặng, hỏi:
– Tần Nghiệp, ngươi ở đâu trong suốt bốn mươi hai năm qua?
Khai Hoàng Tần Nghiệp nói:
– Năm đó ta xông vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn tới Di La Cung, gặp mặt Thất công tử trong Hỗn Độn Điện của Di La Cung.
Thất công tử nói với ta một số chuyện, hơn nữa còn gieo một loại thần thông vào cơ thể ta, chuyên dùng để đối phó với thần thông của Tứ công tử Tử Tiêu.
Bốn mươi hai năm trước, ta ngăn cản đòn trí mạng nhắm vào Lăng Thiên Tôn của Tứ công tử Tử Tiêu, tác động đến thần thông của Thất công tử.
Từ đó về sau, ta vẫn luôn ở trên thuyền.
– Trên thuyền?
Mọi người sửng sốt, Nguyệt Thiên Tôn lại hỏi:
– Ở trên chính chiếc thuyền này sao?
Khai Hoàng Tần Nghiệp gật đầu:
– Ở trên chính chiếc thuyền này.
Ta có thể nhìn thấy các ngươi, song lại không thể chạm vào các ngươi.
Ta có thể nghe thấy cuộc nói chuyện giữa các ngươi, nhưng lại không thể nói bất cứ tin tức gì cho các ngươi.
Các ngươi không nhìn thấy ta, không chạm được vào ta, cũng không nghe thấy lời nói của ta.
Ta chỉ đành ở trên chiếc thuyền này tham ngộ những gì mà Thất công tử truyền thụ, sau đó còn gặp được chủ nhân Di La Cung, đàm luận với hắn rất lâu.
– Chủ nhân Di La Cung?
Mọi người kinh hãi, vội vàng quay đầu nhìn về phía từng tòa kim điện phía trên Kim Thuyền Độ Thế.
– Đó là đạo ảnh của chủ nhân Di La Cung.
Khai Hoàng Tần Nghiệp giải thích:
– Bản lĩnh của hắn đã đạt đến trình độ mà ta cũng không thể lý giải.
Đại đạo của hắn để lại rất nhiều ảo ảnh trên chiếc thuyền này, hơn nữa còn chỉ điểm cho ta rất nhiều.
Nguyệt Thiên Tôn bình tĩnh lại, thử dò xét:
– Mục Thiên Tôn nói với ngươi rất nhiều chuyện sẽ xảy ra trong tương lai sao?
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía gương mặt của Khai Hoàng Tần Nghiệp, chờ đợi câu trả lời từ hắn.
Khai Hoàng lắc đầu:
– Hắn không nói nhiều.
Mới nãy là ta đang nói dối để lừa gạt hai vị điện chủ, ép bọn họ không dám đối đầu với chúng ta.
Mọi người nửa tin nửa ngờ.
Trước đây, bọn họ đều tin tưởng Khai Hoàng Tần Nghiệp từ tận đáy lòng, tin tưởng mỗi một câu nói của hắn, bởi vậy tất cả mọi người đều biết Tần Nghiệp không phải là hạng người mồm mép ba hoa chích chòe như Tần Mục.
Tần Mục nói dối như cuội, nhưng chắc chắn Tần Nghiệp sẽ không.
Thế nhưng bây giờ bọn họ mới nhận ra, người càng thành thật lừa gạt càng đáng sợ, bởi vì bọn họ hoàn toàn không biết mới nãy người thành thật này nói câu nào là thật câu nào là giả.
– Hắn thật sự không nói cho ta biết quá nhiều.
Khai Hoàng Tần Nghiệp bất đắc dĩ, nói:
– Ta không biết nhiều về những chuyện trong tương lai.
Lúc đó, hắn không có thời gian nói cho ta quá nhiều chuyện, nhưng lại dường như cũng không muốn nói cho ta biết.
Mọi người vô cùng hoài nghi.
Khai Hoàng không nói gì nữa.
– Thời gian càng kéo dài thì càng bất lợi cho chúng ta.
Hư Sinh Hoa đột nhiên nói:
– Nếu như người thành đạo của Di La Cung có đủ thời gian để giáng xuống, vậy thì số lượng người thành đạo bên trong thành Ngọc Kinh sẽ càng ngày càng nhiều, không bao lâu nữa, chúng ta sẽ phải đối mặt với tai ương ngập đầu.
Liệu rằng chúng ta có nên đánh vào thành Ngọc Kinh, ngăn cản bọn họ giáng xuống hay không?
– Không cần.
Khai Hoàng Tần Nghiệp quay đầu nhìn một cái, nói:
– Sau khi Tổ Đình bị phong ấn, huyết tế cũng bị hạn chế bên trong Tổ Đình.
Năng lượng của đại trận huyết tế này chỉ có thể đến từ hai nguồn, một là tích lũy trong lịch sử, hai là cường giả ngã xuống sau khi chiến đấu bên trong Tổ Đình.
Phần lớn năng lượng huyết tế được tích lũy trong lịch sử đã bị Vô Nhai lão nhân dùng hết, số năng lượng huyết tế mà Di La Cung có thể nắm giữ không nhiều, cho nên chắc hẳn số lượng cường giả có thể giáng xuống của bọn họ cũng sẽ có hạn.
Nếu như muốn phá vỡ giới hạn này, bọn họ chỉ có hai con đường.
Chương 2658: Trước khi trấn áp (2)
Trước khi trấn áp (2)
Hắn mím môi, nói:
– Giết chết chúng ta là con đường thứ nhất, phá hủy cây thế giới, giết chết cường giả dưới trướng Vô Nhai lão nhân là con đường thứ hai.
Hư Sinh Hoa ngẫm nghĩ một lát, nếu như phong ấn của Tần Mục hoàn thành, vậy thì quả thật Di La Cung chỉ còn duy nhất hai lựa chọn này.
Di La Cung có giết chết đám người bọn họ thì cũng không thể khiến toàn bộ cường giả của Di La Cung giáng xuống.
Di La Cung buộc phải đối phó với thế lực của Vô Nhai lão nhân thì mới có thể bảo đảm tất cả người thành đạo có cơ hội giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Hay nói cách khác, Tần Mục dùng phương thức phong ấn Tổ Đình để biến Tổ Đình thành cục diện tử chiến giữa ba phe!
Tổ Đình là một chiếc lồng nhốt thú khổng lồ, dù là Di La Cung, Vô Nhai lão nhân hay là bọn họ thì đều là mãnh thú trong lồng, chỉ có người chiến thắng sau cùng mới có thể sống sót rời khỏi nơi này!
– Bên trong thành Ngọc Kinh nguy hiểm trùng trùng, chúng ta không thể đánh vào thành Ngọc Kinh.
Việc đánh vào thành Ngọc Kinh chẳng những không thể đánh tan năng lượng của huyết tế, trái lại còn khiến chúng ta tử thương nghiêm trọng.
Khai Hoàng Tần Nghiệp nói:
– Ngược lại, chúng ta nên rời khỏi thành Ngọc Kinh Tổ Đình, không cần ở lại trấn giữ nơi này.
Chắc chắn người thành đạo giáng xuống của Di La Cung sẽ đến tìm Vô Nhai lão nhân, trận tử chiến giữa hai bên bắt buộc phải nổ ra.
Thế nhưng trước lúc đó, chúng ta cần phải ngăn cản người thành đạo của thành Ngọc Kinh rời khỏi Tổ Đình cho đến khi phong ấn của Thất công tử hoàn thành! Nếu như có bất cứ ai rời khỏi Tổ Đình, vậy thì tế đàn huyết tế mới sẽ lại được bọn họ xây dựng ở thế giới bên ngoài!
Huyền Đế chợt nghĩ ra gì đó, bèn hỏi:
– Tần Nghiệp, điều này là Thất công tử nói với ngươi sao?
Khai Hoàng gật đầu.
Vũ Đế phấn chấn tinh thần, tiếp tục hỏi:
– Thất công tử còn nói với ngươi những gì nữa?
Khai Hoàng Tần Nghiệp lắc đầu, nói:
– Hắn chỉ nói cho ta biết chuyện này, những chuyện khác thì không hề nói.
Lãng Uyển đột nhiên hỏi:
– Đạo hữu, Mục Thiên Tôn trở thành Thất công tử khi nào?
Khai Hoàng lắc đầu:
– Không biết.
Lam Ngự Điền hỏi:
– Ca ta quay về quá khứ như thế nào?
– Không biết.
Trong lòng ai nấy đều ngứa ngáy, hận không thể bước tới xé toạc cái miệng của hắn, khiến hắn nói ra hết những chuyện mà mình biết, khổ nỗi là Khai Hoàng không nói, bọn họ cũng chẳng thể làm gì được.
Phía nam Tổ Đình, mặt đất đột nhiên chấn động, vách trời thứ tư không ngừng lớn lên, thế nhưng tốc độ phát triển lại chậm hơn những vách trời khác rất nhiều, rõ ràng là việc liên tiếp gấp ba mặt Tổ Đình lại khiến Tần Mục hao tổn quá nhiều nguyên khí, không còn được như trước.
Thời điểm đám người Tư bà bà, Linh Dục Tú và trưởng thôn chạy đến, vách trời phía nam Tổ Đình đã chạm đến đỉnh bầu trời, nếu như nhìn qua thì Tổ Đình của bây giờ chẳng khác nào một chiếc đỉnh đang lững lờ trôi trong vũ trụ.
Từ ngoài nhìn vào, bốn vách trời của chiếc đỉnh này được nhật nguyệt tinh thần bao quanh, trên bề mặt là núi non trập trùng, sơn hà vạn dặm, hơn nữa còn có cả cự thú đang sinh sống trên đó.
Ở nơi đó, có cự thú sống thành đàn, có cung điện tráng lệ, còn có cả Long Kỳ Lân và Yên Nhi đang phi hành trong tầng mây, tuần tra lãnh địa của bọn họ.
Tốc độ của bọn họ rất nhanh, thế nhưng từ xa nhìn lại, tốc độ phi hành của bọn họ lại trông có vẻ cực kỳ chậm chạp.
Mà từ trong nhìn ra, bên trong bốn vách của chiếc đỉnh này hệt như bốn thế giới độc lập, không liên quan gì đến nhau.
Thời điểm đám người Linh Dục Tú và Tư bà bà tìm thấy Tần Mục, khí tức của Tần Mục đã cạn kiệt, thế nhưng hắn vẫn đang tự mình mở rộng vũ trụ mênh mông trong cơ thể, dùng hết khả năng thôi thúc pháp lực, điều động tất cả sức mạnh khiến vách trời kia mọc cao hơn nữa.
Lúc thấy mọi người đến, Tần Mục mới thở phào nhẹ nhõm, tựa vào chiếc quan tài trên vách trời thở dốc một tiếng, song vẻ mặt vẫn lộ rõ mấy phần lo lắng.
Linh Dục Tú bước lên phía trước, đau lòng không thôi.
Tuy rằng trông rất tiều tụy, thế nhưng Tần Mục lại có được vẻ bình tĩnh khi đã hoàn toàn thả lỏng.
Hắn mỉm cười rồi nói:
– Ta không sao, chỉ kiệt sức mà thôi, nghỉ ngơi một lúc là được, không cần phải lo lắng cho ta.
Trưởng thôn nhìn bốn phía xung quanh, Tổ Đình hiện giờ hệt như một chiếc đỉnh lớn, địa hình núi sông của Tổ Đình gần như thay đổi hoàn toàn, khiến hắn cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Hắn cố nén sự bàng hoàng trong lòng mình, nhớ lại năm đó mà cảm thấy bùi ngùi mãi.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc thiếu niên bước ra khỏi thôn Tàn Lão sẽ trưởng thành đến như ngày hôm nay.
– Phong ấn của Tổ Đình vẫn cần phải gia cố thêm, phong ấn hiện giờ vẫn chưa thể ngăn cản được cường giả cấp điện chủ của Di La Cung.
Tần Mục nhận lấy linh đan do dược sư đưa tới, ngửa cổ nuốt xuống, sau đó nói:
– Thế nhưng nếu muốn rời khỏi đây, bọn họ sẽ tác động để phong ấn mà ta để lại.
Phong ấn của ta nối liền với tất cả thánh địa như thần khoáng thần sơn bên trong Tổ Đình, mượn sức mạnh thiên địa của Tổ Đình để ngăn cản bọn họ trong một khoảng thời gian.
Chương 2659: Trước khi trấn áp (3)
Trước khi trấn áp (3)
Người mù mở to mắt, nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy hướng địa hình núi sông của Tổ Đình đã thay đổi, hóa thành rất nhiều trận pháp trận thế.
Có thể nói, Tần Mục làm như vậy là để điều động sức mạnh thiên địa của Tổ Đình.
Nếu như có người công kích phong ấn, vậy thì người đó chẳng khác nào đang chống lại sức mạnh đến từ Tổ Đình, tất nhiên phản kích cũng sẽ cực kỳ đáng sợ!
Phải biết rằng, Tổ Đình là khởi nguyên của chư thiên vạn giới, vô số chư thiên và vô số thánh địa đều bắt nguồn từ nơi này, thậm chí đến cả Huyền Đô và U Đô cũng là chư thiên được tách ra từ Tổ Đình!
Mà vùng đất Nguyên Giới cũng được hình thành nên nhờ thổ nhưỡng của Tổ Đình!
Không cần nghĩ cùng biết, uy lực của sức mạnh thiên địa được điều động đến từ Tổ Đình sẽ đáng sợ đến mức nào!
Tần Mục nói phong ấn này vẫn chưa đủ để ngăn cản cường giả cấp điện chủ, thế nhưng theo người mù, phong ấn hiện giờ đã rất hoàn mỹ rồi.
– Mục Nhi, ngươi làm thế nào để phong ấn hư không?
Người mù ngẩng đầu lên, hỏi.
– Bầu trời, ta sẽ dùng Đại Uyên Quy Khư để phong ấn.
Tần Mục luyện hóa linh đan, khôi phục được một chút sức lực, thế nhưng còn lâu mới khôi phục được đến trạng thái đỉnh phong.
May mà bên trong Hỗn Độn Điện của hắn nối liền với dòng sông Hỗn Độn, hắn có thể mượn đại đạo Quy Khư để luyện hóa nguyên khí Hỗn Độn bên trong dòng sông Hỗn Độn, giúp tu vi của bản thân không ngừng khôi phục.
– Ta cảm ứng được sau khi Đế Hậu chết, Quy Khư của hiện giờ không có chủ nhân, chỉ có Nhị công tử bị trấn áp ở trong đó.
Thiên hạ ngày nay không còn có ai có thể vượt qua ta trên phương diện đại đạo Quy Khư.
Tần Mục khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:
– Cho dù Đế Hậu còn sống, thành tựu Quy Khư của nàng cũng không bằng ta.
Nếu như ta điều động Quy Khư, nàng không thể địch lại ta.
Ta sẽ đưa Quy Khư tới đây, dùng sức mạnh của Quy Khư phong ấn bầu trời Tổ Đình, phong tỏa Chung Cực Hư Không của Tổ Đình.
Có điều trước đó, đám người Khai Hoàng buộc phải giữ chân tất cả mọi người ở lại Tổ Đình, không thể để bọn họ chạy ra ngoài, bởi lẽ bất kỳ ai trốn thoát đều sẽ là mối uy hiếp cực lớn với thế giới bên ngoài.
Đôi mắt hắn lóe sáng, sau đó trầm giọng nói:
– Điện chủ của Di La Cung sẽ nhanh chóng nhận ra hiện giờ thoát khỏi Tổ Đình là cơ hội cuối cùng của bọn họ.
Bọn họ buộc phải rời khỏi Tổ Đình trước khi phong ấn Tổ Đình của ta hoàn thành, sau đó mang theo huyết tế tới chư thiên vạn giới.
Bởi vậy, thứ đang đợi chờ Khai Hoàng chính là một trận huyết chiến!
Hắn nhìn về phía dược sư:
– Có lẽ đám người Khai Hoàng đều đã bị thương.
Dược sư gia gia, ngươi tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình, giúp bọn họ trị thương đi.
Dược sư gật đầu, lập tức quay người rời đi.
Đám người trưởng thôn và đồ tể vội vàng nói:
– Dược sư, bọn ta cũng đi!
Tần Mục do dự chốc lát, cao giọng nói:
– Trưởng thôn, bà bà, trước khi ta phong ấn bầu trời Tổ Đình, các ngươi buộc phải rời khỏi Tổ Đình, không được phép ở lại! Ở lại nơi này vô cùng nguy hiểm!
Trường thôn phất tay:
– Ngươi yên tâm, đương nhiên bọn ta sẽ rời đi!
Tần Mục nhíu mày, nhìn về phía Linh Dục Tú, nói:
– Phu nhân, ngươi cùng phải mau chóng rời đi.
Linh Dục Tú ngồi xuống bên cạnh quan tài, cười nói:
– Ta sẽ không đi đâu.
Ta cứ nghĩ sau khi thành thân, chúng ta sẽ có một thế giới nhỏ chỉ có hai người, thế nhưng không ngờ đoàn tụ thì ít mà chia ly thì nhiều, bây giờ lại là thời gian ở bên nhau hiếm hoi, ngươi ở lại Tổ Đình bao lâu, ta sẽ ở lại Tổ Đình bấy lâu.
Tần Mục nhìn nàng, sau đó gật đầu một cái, ngồi xuống bên cạnh quan tài của Thái Dịch, cười nói:
– Chúng ta sẽ xây dựng nên một thế giới thuộc về riêng mình ở nơi đây, sinh mấy đứa nhóc.
Nơi này sẽ là Vô Ưu Hương của chúng ta.
Bên dưới gốc cây thế giới, không biết bao nhiêu cường giả tiền sử đang thủ hộ nơi này.
Trong trận chiến với Tam công tử Tứ công tử và Thái Dịch, Vô Nhai lão nhân bị thương nặng, không thể không quay về trong bản thể cây thế giới để dưỡng thương, hơn nữa còn triệu tập những cường giả tiền sử lẻn qua để bảo vệ sự an toàn của hắn.
Cây thế giới vốn cao chót vót, thế nhưng sau khi trải qua trận chiến kia, cành lá đều đã khô héo gần hết, không còn cảnh tráng lệ năm xưa, trông khá thê thảm.
Việc gấp Tổ Đình lại của Tần Mục cũng kinh động đến nơi này, khiến đám cường giả dưới gốc cây thế giới vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Đột nhiên, gương mặt của Vô Nhai lão nhân hiện ra từ thân cây, giọng nói ồm ồm chấn động vang lên:
– Thất công tử Tần Mục lòng dạ khó lường.
Hắn gấp Tổ Đình lại, cố ý phong ấn Tổ Đình, khiến chúng ta rơi vào thế cục thú bị nhốt, không thể không khai chiến với Di La Cung.
Mặc dù ta không sợ Di La Cung, thế nhưng nếu như khai chiến với Di La Cung, vậy thì chắc chắn sẽ tử thương nghiêm trọng.
Ta sẽ tách một nhánh cây này ra.
Hoàng Đường, ngươi đi tìm mấy cao thủ, mang theo nhánh cây này của ta bay ra khỏi Tổ Đình, chọn một nơi có phong thủy tốt để trồng xuống.
Chương 2660: Cạm bẫy Tổ Đình
Cạm bẫy Tổ Đình
Cây thế giới rung lên, một nhánh cây rơi xuống, bay vào trong tay Hoàng Đường, một trong tam lão Phong Thứ.
Hoàng Đường cầm lấy nhánh cây, định dẫn theo hai lão khác, thế nhưng Vô Nhai lão nhân lại nói:
– Lê Thứ và Yến Tú Các phải ở lại, bảo vệ nơi này.
Nhớ kỹ, lập tức rời khỏi Tổ Đình, tìm kiếm bảo địa phong thủy để trồng nhánh cây này xuống.
Đến lúc đó, ta có thể cảm ứng được với nhánh cây này, rễ cây nối liền đến đó, khiến Thất công tử không thể trấn áp được chúng ta.
Hoàng Đường không biết phải làm sao, chỉ đành tìm kiếm mấy cao thủ, may mà dưới gốc cây thế giới có rất nhiều cường giả cấp Thiên Tôn, chẳng mấy chốc hắn đã tìm ra được mười mấy vị cao thủ hàng đầu.
Mọi người lập tức rời khỏi cây thế giới, bay về phía bên ngoài bầu trời.
Đúng lúc này, điện chủ Hợp Hoan vào trong thành Ngọc Kinh, đến dòng sông Hỗn Độn gặp Tam công tử và Tứ công tử, nói về trận chiến trong Tổ Đình:
– Khai Hoàng Tần Nghiệp được Thất công tử chỉ điểm, giữ chân chúng ta ở trong thành Ngọc Kinh.
Thất công tử phong ấn Tổ Đình, định biến Tổ Đình thành lồng giam, khiến chúng ta không thể rời khỏi Tổ Đình.
Tam công tử Lăng Tiêu mỉm cười, nói:
– Vậy thì có sao? Không nói đến việc hắn không phong ấn được, cho dù phong ấn được thì vẫn còn có Chung Cực Hư Không.
Chúng ta đến Tổ Đình, ký thác hư không, khôi phục thực lực đỉnh phong, tất cả mọi thứ mà hắn làm đều sẽ trở nên vô ích!
Điện chủ Hợp Hoan do dự chốc lát, nói:
– Khai Hoàng Tần Nghiệp nói, Thất công tử có thể phong ấn Chung Cực Hư Không.
Tam công tử Lăng Tiêu nhíu mày, đi đi lại lại, suy nghĩ phương pháp phong ấn Chung Cực Hư Không.
– Có lẽ chỉ có một con đường, đó chính là lợi dụng Đại Uyên Quy Khư.
Tam công tử Lăng Tiêu chợt nghĩ ra gì đó, dừng bước lại, nói:
– Nếu như hắn có thể dùng Đại Uyên Quy Khư để chặn bầu trời Tổ Đình, đừng nói đến Chung Cực Hư Không, ngay cả những hư không khác cũng không còn tồn tại.
Chắc hẳn đây là cách mà hắn sẽ áp dụng.
Hắn khẽ nhíu mày.
Dù rằng hắn đã nghĩ ra cách khả thi mà Tần Mục sẽ sử dụng, song làm thế nào để đối phó, hắn lại chưa nghĩ ra.
Cuối kỷ nguyên thứ mười sáu không chỉ xuất hiện sự việc Thương Quân đại sát tứ phương, mà còn xuất hiện một sự việc còn đáng sợ hơn thế, đó chính là thảm sát do Nhị công tử Vô Cực gây ra!
Vào cuối kỷ nguyên thứ mười sáu, Nhị công tử Vô Cực đột nhiên phát điên, ra tay với tất cả những người thành đạo, thậm chí rất nhiều người thành đạo của Di La Cung cũng chết dưới tay nàng!
Bởi vì lúc đó khá hỗn loạn, rất nhiều người không biết đến hành vi của Nhị công tử Vô Cực của Di La Cung, cho nên mới đổ hết tội lên đầu Thương Quân, khiến Thương Quân gánh hết tiếng xấu.
Lúc đó, cho dù là người thành đạo, chỉ cần nghe tới cái tên Thương Quân thôi là đã sợ mất mật.
Sau đó, chuyện này mới chậm rãi lan truyền ra ngoài, thế nhưng những người biết đến chuyện này chỉ có mấy vị công tử của Di La Cung và một số ít điện chủ, còn những người ngoài Di La Cung thì không thể biết được chân tướng của vụ việc này.
Lăng Tiêu là một trong số những người biết chuyện, thậm chí hắn còn hoài nghi sở dĩ chủ nhân Di La Cung suy sụp tinh thần, đạo tâm sụp đổ là vì có liên quan đến hành vi của Nhị công tử Vô Cực.
– Nếu như lão Thất dời Quy Khư tới đây, ngăn chặn Chung Cực Hư Không của Tổ Đình, vậy thì cho dù người thành đạo của Di La Cung tiến vào kỷ nguyên thứ mười bảy thì cũng không thể tiến vào Chung Cực Hư Không.
Nếu như tiến vào nơi đó thì sẽ bị Vô Cực cắn nuốt.
Hắn nhíu mày, đây quả thật là một chiêu rất ngoan độc!
Cho dù là hắn cũng không dám chọc vào Vô Cực, ai mà biết nữ tử điên khùng kia sẽ làm ra chuyện gì chứ?
– Trên người ta có vết thương, không tiện giáng xuống, hơn nữa bên trong Tổ Đình cũng không có nguồn năng lượng lớn mạnh đến vậy để giúp ta giáng xuống.
Đột nhiên, hắn giãn mày, nói:
– Hợp Hoan, các ngươi hãy rời khỏi Tổ Đình trước khi phong ấn được hoàn thành, sau đó ra tới thế giới bên ngoài, bố trí một tế đàn huyết tế khác.
Nếu như lão Thất muốn phong ấn Tổ Đình, vậy thì cứ để hắn phong ấn là được, chúng ta sẽ lựa chọn một chiến trường khác.
Điện chủ Hợp Hoan nói vâng, đang chuẩn bị rời đi, Lăng Tiêu lại ngẫm nghĩ, gọi nàng lại, nói:
– Chắc hẳn Khai Hoàng Tần Nghiệp có thể sống sót là do lão Thất đã động tay động chân lúc trong trận chiến U Đô nổ ra.
Hắn đúng là không biết xấu hổ, dám can thiệp vào trận chiến của đám tiểu bối.
Nếu như hắn đã bất nhân, vậy thì đừng trách ta bất nghĩa! Ta đưa cho ngươi hai thần thông này, tiếp đó Tứ công tử sẽ cho ngươi một sợi dây đàn.
Lúc rời đi, ngươi mang theo ba thần thông này, giết chết tất cả cho ta!
Điện chủ Hợp Hoan sửng sốt, cúi đầu nói vâng.
Tam công tử gọi nàng đến trước mặt, gieo thần thông xuống, sau đó đột nhiên điều chỉnh sắc mặt, trầm giọng nói:
– Nếu như không kịp rời khỏi Tổ Đình, bố trí huyết tế, ngươi biết phải làm thế nào rồi chứ?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Chế Tạo Siêu Huyền Huyễn [Dịch] Chế Tạo Siêu Huyền Huyễn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Che-Tao-Sieu-Huyen-Huyen-Audio.jpg)






