[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 124 : Ra oai phủ đầu (c616-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 616: Ra oai phủ đầu
Nguồn: EbookTruyen.Me
Ma Viên bị ném lên trên không trung, trên mặt lộ ra mờ mịt và bất đắc dĩ.
Tần Mục nhìn nhấy, không nhịn được hoài nghi:
– Xem ra người cao to còn chưa có phục hồi lại tinh thần, không biết mình đã thắng, vì sao lại thắng.
Hắn xoay đầu lại nhìn Mã gia một chút, thầm nghĩ:
– Mã gia là người thành thật nổi danh trong thôn, lần này chọn người cao to xuất chiến, đánh cho các phật tử của hai mươi chư thiên phật giới rơi ngựa, chủ ý này quả thật cao minh đến cực điểm.
Mã gia là cố ý gây ra, hay là người cao to thật sự có phật pháp cao thâm khó dò? Ta thế nào lại cảm giác, ngược lại dường như là người trong thôn ở sau lưng chỉ cho Mã gia một chiêu tổn hại vậy?
Mã gia nói, các tăng niệm tụng phật hiệu làm cho các phật của hai mươi chư thiên không được an bình, chủ ý này là xuất phát từ người câm điếc, chỉ có người câm điếc mới có thể có chiêu tổn hại như thế.
Mà phái Ma Viên xuất chiến, loại phong cách tức chết người không đền mạng này càng giống như là thủ bút của người mù.
Người mù tâm thần nhãn giỏi về tìm sơ hở tiến vào, chiêu thức thương pháp của hắn biến hóa không nhiều, thậm chí có thể nói không có chiêu thức, nhưng bao giờ cũng đánh trúng điểm yếu của đối thủ.
Đây là bởi vì hắn có thể nhìn thấu tất cả hư thực của chiêu pháp.
Để cho Ma Viên xuất chiến, Ma Viên vốn lại không nói nhiều, bao giờ cũng từng chữ từng chữ thốt ra bên ngoài, sâu tới mức không tranh luật lại là tinh túy của tranh luận.
Nếu thật sự là tranh luận về đạo pháp, hòa thượng của Đại Lôi Âm Tự chỉ sợ là không có cách nào tranh luận qua được phật tử của hai mươi chư thiên.
Bởi vậy không tranh mà tranh lại trở thành mấu chốt của thắng lợi.
Ma Viên chính là người như vậy.
– Chỉ có điều người cao to cũng thật sự có tuệ căn sâu sắc, hắn ở trên phương diện phật pháp tu hành có thành tựu kinh người.
Tần Mục nhìn về phía Ma Viên, trong lòng bội phục không thôi, thầm nghĩ:
– Hắn không biết mình thắng, cũng không biết mình vì sao thắng, tuy rằng chiến đấu nhưng trong lòng hoàn toàn không rõ, không biết thắng bại.
Đây mới là phật tử Chiến Không.
Cũng khó trách các phật của hai mươi chư thiên đều sửa lại cách xưng hô với hắn, gọi hắn là tiểu sư đệ.
Như đã nói qua, gia gia mù và gia gia câm điếc đều ra chiêu cho Mã gia, bọn họ hiện tại đi nơi nào?
Tư bà bà và Hắc Hổ Thần từ La Phù Thiên trở về cũng không nhìn thấy hình bóng nữa, khiến cho hắn có chút buồn bực.
– Ăn, cường tráng!
Tần Mục lưu lại ăn cơm bố thí, Ma Viên không nhịn được khuyên hắn ăn nhiều hơn.
Thỉnh thoảng nắm chặt nắm đấm, cong cánh tay to khỏe, biểu diễn cho Tần Mục thấy mình ăn nhiều, thân thể cường tráng.
Cơm chay của Đại Lôi Âm Tự phần nhiều là cải xanh đậu hũ bánh màn thầu.
Trước mặt của Ma Viên lại bày đặt một cái bát sắt cực lớn, so với bát bình thường còn lớn hơn gấp bốn năm lần.
Bên trong có để lá thông và quả tùng Ma Viên thích ăn nhất.
Tần Mục ăn chút thức ăn chay bánh màn thầu, ăn no là được.
Mã gia lại phủ lên chiếc áo cà sa, trở về thân phận của Mã Như Lai, nhìn về phía chúng tăng nói:
– Các phật hứa cho chúng ta ba danh ngạch, đi tới phật giới xin học.
Ba danh ngạch đi tới phật giới, Chiến Không chiếm một, Minh Tâm chiếm một, một danh ngạch khác ta lại có chút do dự.
Kính Minh hòa thượng cười nói:
– Như Lai có gì do dự?
Mã Như Lai nói:
– Sư huynh, Chiến Không có tuệ căn, Minh Tâm càng thạo đời, bọn họ đi vào học pháp đều vô cùng tốt.
Chỉ có điều học pháp thử thách không phải là tuệ căn mà là ngộ tính, phải lĩnh ngộ pháp hóa thành thần thông, biến thành chiến lực mới có khả năng trong tương lai hàng yêu trừ ma, ứng biến với kiếp nạn sau này.
Có phật tính, nhưng chưa chắc có chiến lực siêu quần, đây là lo lắng của ta.
Chiến Không và Minh Tâm đều có phật tính, chỉ là ở trên ngộ tính đều thua kém hơn một ít.
Một vị lão tăng nói:
– Đã như vậy, Như Lai sao không tự mình đi vào?
Mã Như Lai lắc đầu nói:
– Ta đã là phật, không qua được hàng rào thế giới này, không có cách nào chạy thẳng tới phật giới.
Bởi vậy chỉ có thể từ trong thế hệ trẻ tuổi tìm ra một vị có tư chất ngộ tính không tầm thường đến, thay ta đi vào, tìm hiểu diệu pháp vô thượng, truyền phật pháp xuống.
Người này, khiến ta khó nghĩ.
Các tăng nhân của Đại Lôi Âm Tự cũng nhíu mày.
Tuy rằng Mã Như Lai nói Ma Viên và Minh Tâm tiểu hòa thượng có ngộ tính không đủ, nhưng trên thực tế là do yêu cầu của Mã Như Lai thật sự quá cao.
Ma Viên và Minh Tâm tiểu hòa thượng có tư chất ngộ tính, đã là nhân vật tuyệt đỉnh nhất các thế hệ trẻ tuổi của Đại Lôi Âm Tự.
Muốn từ Đại Lôi Âm Tự tuyển chọn ra một tăng nhân trẻ tuổi vượt qua bọn họ, căn bản không có khả năng.
Mã Như Lai nhìn về phía Tần Mục đang ăn cơm chay.
Ma Viên cầm một nắm lá thông đưa đến trước mặt Tần Mục, mời hắn ăn.
Các lão tăng khác cũng đều nhìn lại, chỉ thấy Tần Mục tiếp nhận lá thông, viên lá thông thành bánh, ba hai cái đã ăn hết, lại ăn thêm vài miếng bánh màn thầu.
– Thế nào?
Mã Như Lai nhìn về phía chúng tăng hỏi.
Chúng tăng đồng nói:
– Thiện nam tử.
Như Lai pháp nhãn vô song!
– Để cho ta đi tới phật giới sao?
Tần Mục ăn cơm no, bị Mã Như Lai gọi tới.
Khi nghe được lời của hắn, Tần Mục không nhịn được trợn tròn hai mắt, thất thanh nói:
– Ta là Thiên Ma giáo chủ, còn từng có ân oán cùng Đại Lôi Âm Tự.
Bảo ta đi vào phật giới học pháp, sẽ không bị các phật đánh chết sao?
Mã Như Lai cười nói:
– Các phật của Phật giới cũng không có ân oán tranh cãi với ngươi, cùng Thiên Thánh giáo cũng không có ân oán.
Các phật tu thành phật trước khi thời đại Khai Hoàng huỷ diệt, thành lập ra phật giới.
Đại Lôi Âm Tự cùng Thiên Thánh giáo có ân oán nhưng lại ở sau khi thời đại Khai Hoàng huỷ diệt, phật hiểu lí lẽ, sẽ không làm khó ngươi.
Tần Mục vẫn còn có chút do dự:
– Lần này là các tăng Đại Lôi Âm Tự tranh thủ cơ hội, bảo ta một người ngoài đi vào xin học cầu pháp, chẳng phải là chặt đứt kỳ vọng của các tăng nhân sao?
Mã Như Lai lắc đầu nói:
– Cho ngươi đi vào, mới có hi vọng.
Lần này đi tới phật giới xin học, học chính là phật pháp chí cao vô thượng của Đại Lôi Âm Tự, chạy thẳng tới Đế Tọa phật công.
Ta chỉ sợ Chiến Không và Minh Tâm tìm hiểu không ra tinh túy, cho nên ngươi cùng đi vào là tương đối thích hợp hơn.
Tần Mục không từ chối nữa, nói:
– Ta lần này đi phật giới, phải chú ý cái gì?
– Phong thổ, đất lề quê thói, bản thân ngươi đều chắc hẳn rất rõ ràng, không cần ta nhiều lời.
Mã Như Lai ý vị thâm trường nói:
– Phật giới không hạ giới giúp Đại Lôi Âm Tự, cũng không phải là không muốn giúp mà là không thể giúp, cho nên ngươi phải coi chừng minh thương và ám tiễn.
Trong lòng Tần Mục rét lạnh, nhất thời hiểu rõ ý tứ ẩn bên trong lời nói của hắn!
Phật giới sở dĩ cẩn thận như vậy, ngoại trừ sợ hãi lực lượng Thiên Đình ra, chỉ sợ Thiên Đình đã ở trong phật giới xếp vào không biết bao nhiêu cơ sở ngầm và thế lực.
Lần này đi tới phật giới xin học, cơ sở ngầm và thế lực của Thiên Đình, tuyệt đối sẽ hạ thủ đối với những tăng nhân hạ giới bọn họ.
Trong đó tinh phong huyết vũ thế nào, có thể tưởng tượng được.
Cái này cũng chỉ sợ là nguyên nhân Mã Như Lai cần để cho hắn đi tới đó.
Ma Viên Chiến Không tuy rằng có tuệ căn sâu sắc, nhưng tuệ căn có thừa, rèn luyện chưa đủ.
Minh Tâm tiểu hòa thượng rèn luyện đầy đủ, nhưng hắn từ trước bước vào hồng trần rèn luyện, chỉ là tòng quân, rèn luyện trong quân đội, ở trên âm mưu quỷ kế và ứng biến khi gặp khó khăn vẫn thua kém Tần Mục rất nhiều.
Tần Mục từng trải qua nhiều nguy hiểm hơn, thậm chí trực tiếp gặp phải Ma Thần giống như Phược Nhật La, năng lực tùy cơ ứng biến có thể nói là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ tuổi.
Mã Như Lai bảo hắn đi tới đó, mục đích ngoại trừ tìm hiểu phật pháp vô thượng ra, còn cần phải bảo vệ an nguy cho Ma Viên và Minh Tâm.
– Cần phải cắt tóc không?
Tần Mục hỏi.
Mã Như Lai cười nói:
– Ngươi nhìn ta cắt tóc đi?
Tần Mục nhìn phía trên đầu hắn, chỉ thấy tóc hắn đã biến thành mỗi một búi tóc, đó là phật pháp luyện ba nghìn sợi phiền não thành tuệ châu.
Mã Như Lai nói:
– Có người xem phiền não trở thành trắc trở của mình, hạn chế tu hành của mình, cho nên muốn bỏ đi những sợi phiền não trên đầu.
Nhưng phật lại biến phiền não thành trí tuệ của mình.
Trước khi thành Phật phiền não càng nhiều, sau khi thành Phật trí tuệ càng lớn.
Như Lai còn không xuống tóc, ngươi cần gì phải cắt tóc?
Tần Mục lộ ra vẻ tươi cười:
– Tiếp nhận giáo huấn.
Phật giới chư thiên phóng ra ánh sáng cường đại, treo cao ở trên không trung của Ly thành.
Từng tầng chư thiên này thoạt nhìn hư ảo mờ mịt, nhưng nhìn kỹ lại cực kỳ thâm thúy, có không gian rộng không thể đo lường.
Trong hai mươi chư thiên, từng vị phật lớn xuất hiện, phật âm lượn lờ.
Một vị Phật Đà chỉ một ngón tay, một luồng phật quang từ trong hai mươi chư thiên chiếu xuống.
Các phật khác đều chỉ về phía chùa chiền bên trong Ly thành này, phật quang hội tụ thành dòng chảy, hóa thành một cột ánh sáng.
Mã Như Lai dẫn đầu chúng tăng đi tới trước cột lớn phật quang, nhìn về phía đám người Tần Mục gật đầu ra hiệu, nói:
– Đi đường cẩn thận.
Tần Mục gật đầu, cùng Ma Viên và Minh Tâm hòa thượng bước vào trong cột sáng.
Cột lớn phật quang kia từ từ bay lên, rất nhanh đã tiến vào trong hai mươi chư thiên phật giới.
Ba người Tần Mục bước theo đáy cột ánh sáng, cũng theo đó bị dẫn vào hai mươi chư thiên phật giới.
Tần Mục cùng Ma Viên, Minh Tâm đã tới nơi.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trước là một mảnh kiến trúc chùa chiền khổng lồ, từng ngọn Phật tháp, từng vị phật lớn và vô số tăng nhân.
Dưới chân bọn họ là một tòa kỳ sơn tuyệt đẹp, nhìn xuống dưới lại thấy khắp nơi đều biến thành đất của phật quốc, nguy nga.
Đơn thuần chỉ một tòa chư thiên, liền có có thể cương vực rộng hơn so với Duyên Khang, phật quốc mọc lên như rừng bình an vô sự.
Có tăng nhân nghênh đón, khom người nói:
– Ba vị sư huynh từ hạ giới tới, trước mặt chính là Di Đà tự, mời!
Ba người Tần Mục hoàn lễ, nói:
– Làm phiền sư huynh dẫn đường.
Tăng nhân này ở phía trước dẫn đường, cười nói:
– Chiến Không sư huynh có thành tựu phật pháp cao thâm khó dò, ta cũng được nghe qua, rất kính phục.
Hai vị tiểu sư huynh này là…?
Minh Tâm nói lên pháp hiệu, nói:
– Vị này chính là Tần cư sĩ của Đại Lôi Âm Tự.
Ánh mắt của tăng nhân này rơi vào trên người Tần Mục, nói:
– Tần cư sĩ? Thảo nào để tóc tu hành.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Xin hỏi Di Đà tự này là vị phật lớn nào xây dựng vậy?
Tăng nhân này cười nói:
– Tần cư sĩ có chỗ không biết.
Di Đà tự chính là do Ma Luân Pháp Vương xây lên.
Ma Luân Pháp Vương chính là một vị phật đắc đạo của Thiên Đình, đệ tử vô số, phật pháp cao thâm.
Rất nhiều sư huynh lĩnh giáo thành tựu phật pháp của Chiến Không sư huynh, còn muốn lĩnh giáo thần thông thành tựu của Chiến Không sư huynh một chút.
Trong lòng Tần Mục hơi trầm xuống.
Chỉ sợ Di Đà tự này chính là phạm vi thế lực của Thiên Đình, là thế lực Thiên Đình xếp vào phật giới!
– Mã gia tìm cho ta đúng là không phải chuyện tốt.
Hắn không nhịn được có chút đau đầu.
Mới vừa tới phật giới, thế lực của Thiên Đình lại muốn cho bọn họ một lần ra oai phủ đầu, tuyệt đối là người tới không có ý tốt.
Minh Tâm hòa thượng nói:
– Vị sư huynh này, chúng ta là đi cầu học, cũng không phải là tới tranh đấu thần thông.
Học diệu pháp vô thượng xong, chúng ta lại quay về hạ giới, không muốn đắc tội sư huynh thượng giới.
Bọn họ đi tới trước sơn môn của Di Đà tự, tăng nhân này cười nói:
– Tu hành tranh đấu, mới biết tốt xấu, có gì đắc tội? Các ngươi tiến vào trong thôi!
Dứt lời, hắn ở phía sau đẩy đám người Tần Mục vào trong chùa, sau đó đóng cửa lại.
Tần Mục, Ma Viên và Minh Tâm nhìn về phía trước, chỉ thấy phía trước là một sơn đạo.
Hai bên của sơn đạo, cứ cách hơn mười bước lại có hai tăng nhân đứng ở hai bên, trong tay cầm tăng trượng, sắc mặt nghiêm nghị.
Trên đỉnh núi của Di Đà tự có một vị tăng nhân trẻ tuổi thân mặc áo bào màu vàng, quát:
– Bái phật lễ phật, quỳ lên núi!
Ma Viên và Minh Tâm khẽ nhíu mày, Minh Tâm khẽ nói:
– Tần giáo chủ, làm sao bây giờ? Thật sự phải một quỳ một bái đi tới sao? Đường lui của chúng ta đã bị ngăn chặn.
Chỗ sơn môn có rất nhiều tăng nhân minh hỏa chấp giới, chắn ở nơi đó.
– Không sao.
Tần Mục cười nói:
– Các ngươi không nên động thủ, đi lên núi là được.
Ma Viên và Minh Tâm sải bước leo lên núi, tăng nhân trẻ tuổi ở trên đỉnh núi này liếc mắt, quát:
– Đánh!
Hai bên sơn đạo, tăng nhân vung trượng đánh về phía ba người!
Kiếm hoàn của Tần Mục đột nhiên bay ra, hóa thành một quả cầu lớn phạm vi khoảng ba trượng, phóng ra ánh sáng cường đại.
Kiếm quang lượn lờ, oong một tiếng cắt nát áo bào của tăng nhân cầm trượng đánh tới.
Tăng nhân này trần truồng đứng ở nơi đó, không biết làm sao.
– Các vị sư huynh Di Đà tự!
Tần Mục bấm tay bắn ra, kiếm cầu dọc theo sơn đạo gào thét bay lên núi.
Nó đi qua nơi nào, tăng nhân đứng ở hai bên sơn đạo trong thời gian ngắn đều bị cắt hết áo bào, chúng tăng vội vàng ném tăng trượng che hạ thân.
Tần Mục cất cao giọng nói:
– Đã nhìn thấy xá lợi tử lớn như vậy chưa?
oOo
Chương 617: Nguyệt Quang Thái Tử
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tại ngôi miếu trong Ly thành, Mã Như Lai dẫn đầu rất nhiều cao tăng nhìn theo đám người Tần Mục được phật quang tiếp đón tiến đến phật giới, tu vi của bọn họ quá mạnh mẽ, muốn bị tiếp vào trong có phần không có khả năng.
Chỉ có Tần Mục, Ma Viên và Minh Tâm, ba thần thông giả tu vi nói cao không cao, nói thấp không thấp có khả năng dễ dàng tiến vào phật giới.
– Như Lai, để cho bọn họ đi không có nguy hiểm chứ?
Kính Minh lão hòa thượng hỏi.
– Tất nhiên có nguy hiểm, nhưng cũng không có bao nhiêu nguy hiểm.
Thiên Đình tất nhiên theo dõi phật giới, nỗ lực khống chế phật giới, tất nhiên sẽ chèn ép đối với đệ tử của Đại Lôi Âm Tự chúng ta, sẽ không để cho bọn họ lấy kinh nghiệm trở về.
Mã Như Lai cười nói:
– Cho nên ta để cho Tần giáo chủ cũng đi theo, Tần giáo chủ đi qua, lại không có bao nhiêu nguy hiểm.
Kính Minh lão hòa thượng suy nghĩ một lát, nghĩ không ra môn đạo trong đó, chỉ có thể cảm giác được nguy hiểm đáng sợ, nói:
– Dám mong Như Lai nói rõ.
Mã Như Lai nói:
– Phật giới dù sao cũng là phật giới, bọn họ là qua lấy kinh.
Người của Thiên Đình mặc dù muốn xuống tay với bọn họ nhưng cũng sẽ không trực tiếp ỷ lớn hiếp nhỏ, bằng không lại bị các phật cản trở.
Có các phật của phật giới ở đó, vẫn phải nói một ít lễ phép.
Nếu không ỷ lớn hiếp nhỏ, Tần giáo chủ đều có thể tiếp được.
Quyền pháp có nói: đánh ra một quyền, để tránh trăm quyền tới.
Tần giáo chủ chính là người mở quyền.
Kính Minh lão hòa thượng dường như suy nghĩ tới điều gì, cười nói:
– Như vậy Minh Tâm chính là người giải hòa.
Mã Như Lai gật đầu, nói:
– Tần giáo chủ đánh người, Minh Tâm giải hòa, đối phương nếu như dự định giảng đạo lý muốn lấy danh chính ngôn thuận giết bọn họ, lại phải đến lượt Chiến Không ra thi đấu.
Tranh luận về đạo pháp, Chiến Không có thể khiến cho bọn họ á khẩu không trả lời được.
Kính Minh lão hòa thượng cực kỳ bội phục, lễ kính nói:
– Như Lai không hổ danh là trí tuệ lớn.
Phật giới, trên Thánh Sơn của Di Đà tự, một đường Xá lợi tử lớn từ chỗ sơn môn xoáy tròn bay tới đỉnh núi, tăng nhân trẻ tuổi đứng trước đại điện trên đỉnh núi Di Đà tự kia không nhịn được vừa sợ vừa giận, hai tay tung bay, thi triển thuật, xung quanh thân thể xuất hiện thần thông với hình rồng hình hổ, cực kỳ mạnh mẽ bá đạo.
Xuy…
Ánh sáng của “Xá lợi tử” nhấn chìm hắn, nhất thời trang phục hóa thành bướm bay tán loạn, trần truồng không một mảnh vải che thân, chỉ còn lại có một đôi giày.
Tăng nhân trẻ tuổi này vốn có bộ dạng cao ngạo, bảo ba người Tần Mục quỳ lạy lên núi, không quỳ lại đánh, lúc này nhất thời dáng vẻ bệ vệ hoàn toàn không còn nữa, thấy thời cơ không ổn, hắn lại muốn nhanh chân chạy.
Đột nhiên trong “Xá lợi tử” có hai đường ánh sáng hiện lên, hai đầu gối của hắn không khỏi mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, không thể động đậy.
Tăng nhân trẻ tuổi này xấu hổ, vội vàng nằm trên mặt đất, không dám để người ta nhìn thấy được mặt của mình.
Trên Kim Đỉnh, bóng dáng của từng vị phật lớn xuất hiện ở trong hư không, ngồi trên cao nhìn xuống dưới, tất cả đều nhíu mày.
Một vị Phật Đà bấm tay bắn ra.
Vị tăng nhân trẻ tuổi này nhất thời cảm giác được hai chân có thể nhúc nhích, vội vàng che phía trước phía sau, nhanh như chớp chạy đi.
Đột nhiên, một tiếng phật hiệu truyền đến, một bàn tay với ánh vàng rực rỡ từ trong đại điện của Di Đà tự bay ra, nghênh đón “Xá lợi tử” của Tần Mục.
Chắc là một loại thần thông hiển hóa.
Thần thông bàn tay màu vàng này va chạm cùng “Xá lợi tử” của Tần Mục, không ngờ phát ra tiếng động giống như đồng thiết vậy, chấn động dãy núi.
Một vị phật lớn ngồi trong khánh vân trên đỉnh đầu của một vị tăng nhân trang phục màu trắng bốc hơi, thần thông bàn tay lớn chính là từ trong khánh vân bay ra, ngăn cản kiếm hoàn của Tần Mục:
– Xá lợi tử cái gì chứ? Chẳng qua là kiếm hoàn mà thôi!
Tăng nhân trang phục màu trắng này nhìn về phía “xá lợi tử” khổng lồ này, cười nói:
– Pháp thuật cường nhỏ, chỉ khiến người ta chê cười! Xem ta thu kiếm hoàn của ngươi thế nào!
Trong khánh vân trên đỉnh đầu hắn lại có một đóa hoa sen bay ra, bay về phía kiếm hoàn khổng lồ của Tần Mục, tầng tầng lớp lớp hoa sen rơi xuống, bọc lấy kiếm hoàn.
Đột nhiên, thân núi chấn động mãnh liệt, tăng nhân mặc trang phục màu trắng này cảm giác được dưới chân truyền đến chấn động, vẫn không nghe được âm thanh.
Lại thấy Tần Mục tự nhiên từ trên sơn đạo gào thét xông đến đỉnh núi.
Bởi vì tốc độ của hắn quá nhanh, hai bên thân thể hắn thậm chí có vân khí bốc hơi.
Tuy là lên núi nhưng hắn giống như là mãnh hổ xuống núi, một quyền phá không, tiếng sấm sét đột ngột phát ra.
Toàn bộ Di Đà tự giống như rơi vào biển sấm sét vậy.
Tần Mục đánh ra một quyền này, khắp nơi đều là sấm sét bắn ra cùng tia chớp lóe lên.
Tăng nhân trang phục màu trắng giơ tay lên tiếp nhận, nhất thời hai tay, hai chân bách hài giống như muốn nổ tung vậy.
Não hình như muốn bay ra khỏi đầu, trong đầu hắn là một mảnh trắng xóa, chỉ nghe những tiếng động ầm ầm cực lớn vang lên, hắn đã đụng thật mạnh ở trên thánh điện.
Bức tường của đại điện này lún vào trong gần một thước.
Tăng nhân trang phục màu trắng này nằm dang tay dang chân chôn sâu ở trong bức tường, xung quanh thân thể là vô số những vết nứt, từng tia điện quang đang tán loạn ở trong cơ thể hắn.
Tần Mục giơ tay lên, kiếm hoàn bay trở về, quay tròn chuyển động.
Về phần các thần thông bàn tay lớn và hoa sen của tăng nhân trang phục màu trắng này đã sớm bị kiếm hoàn của hắn phá vỡ.
Tăng nhân trang phục màu trắng miễn cưỡng mở mắt ra, hai mắt đầy tia máu, mơ mơ màng màng, không nhìn thấy rõ phía trước Tần Mục.
– Vị sư huynh này, thành tựu phật pháp của ngươi không tốt.
Giọng nói của Tần Mục thâm nhập trong tai của hắn:
– Thần thông cũng không phải là mục đích của tu hành phật pháp, mục đích của tu hành phật pháp muốn đi phiền não, mở ra trí tuệ, sinh tử, thần thông chỉ là ngoại đạo.
Nếu là ngoại đạo, ta sử dụng chính là xá lợi tử hay kiếm hoàn, lại có gì khác biệt?
Tăng nhân trang phục màu trắng muốn nói, vừa mở miệng lại phun ra một búng máu, mệt mỏi không chịu nổi.
Giữa không trung, một vị Phật Đà tai to mặt lớn truyền đến âm thanh vừa dày vừa nặng:
– Lời lẽ ngụy biện.
Ngươi cũng không phải là đệ tử cửa Phật, dám cả gan ở trước mặt phật ta vận dụng thần thông?
Tần Mục phát động Như Lai Đại Thừa Kinh, bảo tướng trang nghiêm, nhìn về phía các phật chào, nói:
– Phật môn? Đệ tử vô tri, phật cần phải có chặn chúng sinh ở bên ngoài cửa sao?
Vị Phật Đà này bật cười:
– Miệng lưỡi trơn tru.
Hắn lại không trực tiếp trả lời nghi vấn của Tần Mục.
Trong không trung, từng vị phật lớn ngồi ngay ngắn bất động.
Tần Mục nhìn lại xung quanh, không nhận ra vị nào là Ma Luân Pháp Vương.
Một vị Phật Đà khác cười nói:
– Phật quả thật sự không cần cánh cửa, cần cánh cửa chính là chúng sinh.
Chỉ có điều ngươi lên núi lại lột đi trang phục của chúng tăng, để cho tiểu đệ tử của ta quỳ xuống, hiện tại lại đánh đệ tử của ta bị thương, ngươi là đi cầu pháp, hay là chuyện kiếp sau? Phật cũng có lửa giận vô hình, ngươi không sợ sao?
– Vị này chính là Ma Luân Pháp Vương!
Ánh mắt của Tần Mục rơi vào trên người Ma Luân Pháp Vương, chỉ thấy vị phật này thật sự cao gầy gò, khuôn mặt rất hiền lành khiến người ta giống như đứng trong gió xuân ấm áp.
– Xin hỏi pháp vương, phật cần đệ tử quỳ lạy sao?
Tần Mục hỏi.
Ma Luân Pháp Vương lắc đầu nói:
– Không cần.
Tần Mục hỏi:
– Vừa rồi vì sao bảo chúng ta quỳ lạy lên núi?
Ma Luân Pháp Vương mỉm cười, suối vàng điên cuồng phun ra, lại muốn giảng đạo lý, đã thấy Minh Tâm hòa thượng dẫn theo Ma Viên Chiến Không cuối cùng đi lên đỉnh núi.
Minh Tâm hòa thượng hoảng hốt vội nói:
– Tần sư huynh đắc tội các vị lão phật, đệ tử xin lỗi!
Ma Luân Pháp Vương khẽ nhíu mày, đang muốn nói, Minh Tâm lại cuống quít lễ bái về phía một vị phật lớn, vừa mừng vừa sợ nói:
– Đệ tử bái kiến Diêm Ma La Vương!
Vị phật lớn này cười nói:
– Ngươi nhận ra được ta?
Minh Tâm nói:
– Trong Như Lai Đại Thừa Kinh lại có pháp tướng của Diêm Ma La Vương, bởi vậy đệ tử nhận được! Đệ tử khấu kiến Sa Kiệt Long Vương!
Một vị phật lớn khác mỉm cười, gật đầu ra hiệu.
Minh Tâm lại lễ bái Ma Luân Pháp Vương, nói:
– Đệ tử khấu kiến Nguyệt Cung thiên tử Ma Luân Pháp Vương!
Ma Luân Pháp Vương cười nói:
– Ngươi vừa rồi đã lạy, vậy chính sự…
– Đệ tử khấu kiến Nhật Cung thiên tử!
– Đệ tử khấu kiến Ma Lợi Chi Thiên Vương!
– Đệ tử khấu kiến Quỷ Tử Mẫu Vương!
Minh Tâm hòa thượng một đường lễ bái, bái đến Đế Thích Thiên vương, ngẩng đầu nhìn lên, lại không thấy Đại Phạm Thiên vương, chỉ đành phải thôi, thầm nghĩ:
– Không có cách nào kéo dài thời gian.
Ma Luân Pháp Vương cố kìm chế, nói:
– Tiểu hòa thượng, ngươi là đi cầu học cầu phật pháp, không phải tới bái phật.
Vị sư huynh này của ngươi vừa bắt đầu đã đánh đệ tử của ta, lại mở miệng thốt ra những lời tà ma ngoại đạo như vậy.
Nếu không quản, vậy trên núi này chẳng phải là sẽ chướng khí mù mịt sao? Vậy làm thế nào phát huy phật pháp được?
Minh Tâm hòa thượng lễ độ cung kính, đàng hoàng nói:
– Phật tổ, đệ tử ăn nói vụng về, không giỏi ăn nói.
Vẫn mong Chiến Không sư huynh nói một chút đạo lý về phương diện này.
Chiến Không sư huynh, ngươi tới cùng Phật tổ tranh luận một chút.
Ma Viên Chiến Không tiến lên, cắm Khích Khí La thiền trượng ở một bên, bàn tay to dựng thẳng ở trước ngực chào, nhưng không nói lời nào.
Ma Luân Pháp Vương nhíu mày, nhìn các phật chư thiên bên cạnh, đột nhiên cười ha ha nói:
– Chiến Không tiểu sư đệ, ngươi không cần nói gì ta đều đã hiểu.
Tần Mục và Minh Tâm hòa thượng liếc mắt nhìn nhau, từng người đều thở phào nhẹ nhõm.
Ma Luân Pháp Vương cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:
– Ta nhận lệnh vua, ở phật giới làm quan, đảm nhiệm một phật quan.
Bình thường phật pháp cũng thấy ít, tham dự nghiên cứu cũng không nhiều, kém hơn các phật của phật giới.
Chiến Không hòa thượng này về phương diện tài hùng biện không có đối thủ, một đường từ Diêm Ma La Vương Thiên tranh luận đến Đại Phạm Thiên, không người nào địch nổi.
Ngay cả các phật đều gọi hắn là sư đệ, ta với hắn tranh luận pháp, khẳng định mất mặt!
Ma Luân Pháp Vương cười nói:
– Chuyện này quả thật không trách vị Tần cư sĩ này, các ngươi là đi cầu pháp xin học, quả thật không nên ngăn cản.
Chỉ có điều phật môn tranh luận về pháp đạo, chỉ là tranh trên miệng lưỡi, còn phải xem tu hành tìm hiểu của từng người.
Hắc… Chiến Không sư đệ có thành tựu phật pháp vô song, nghĩ đến thần thông cũng kinh người.
Phật giới có rất nhiều phật tử lĩnh giáo qua tài hùng biện của Chiến Không sư đệ, còn muốn lĩnh giáo một chút thần thông của sư đệ.
Minh Tâm hòa thượng đang muốn nói, Ma Luân Pháp Vương nói thẳng:
– Vị này chính là Nguyệt Quang thái tử.
Nguyệt Quang thái tử là hậu nhân của ta, ta vốn là Nguyệt Cung thiên tử.
Hoàng đế của Nguyệt Quang quốc tìm hiểu ra phật pháp, một biết hiểu trăm, dừng lại thành Phật! Sau khi ta thành Phật, lưu lại Nguyệt Quang quốc.
Nguyệt Quang phật nước chính là Nguyệt Cung Thiên Tử Thiên trong hai mươi chư thiên.
Nguyệt Quang thái tử lại là đệ tử của ta, phật pháp cao thâm.
Tần Mục, Minh Tâm và Ma Viên nhìn lại về phía Nguyệt Quang thái tử kia.
Chỉ thấy người này để tóc tu hành, toàn thân mặc trang phục trắng hơn tuyết, đầu búi tóc, thắt lưng đeo hai thanh bảo kiếm.
Sau đầu hắn còn có một vầng trăng sáng, hơi lắc lư lại có ánh trăng sáng tỏ soi về phía trước.
Minh Tâm hòa thượng nhìn về phía Tần Mục nói:
– Vị Nguyệt Quang thái tử này cùng Chiến Không sư huynh tranh luận đạo pháp, nói một đợt về kinh phật.
Chiến Không sư huynh nói một chữ, hắn suy nghĩ một lát, sau đó chịu thua.
Chỉ có điều Nguyệt Quang thái tử quả thật có bản lĩnh kinh người.
Như Lai nói hắn đã luyện kiếm thành ánh sáng, hóa thành một vầng trăng sáng sau đầu, là Minh Nguyệt kiếm quang.
Trong lòng Tần Mục cảm kích, biết Minh Tâm hòa thượng đang chỉ điểm cho hắn, nói rõ bản lĩnh của Nguyệt Quang thái tử, để cho hắn sớm có đề phòng.
Phù phù.
Minh Nguyệt hòa thượng lại quỳ trên mặt đất, dập đầu về phía Ma Luân Pháp Vương, nói:
– Pháp vương là Nguyệt Cung thiên tử, nghĩ hẳn là người rộng lượng.
Chiến Không sư huynh ta tranh luận pháp đạo hai mươi chư thiên, đã mệt nhọc.
Đệ tử muốn mời Tần cư sĩ làm thay, rất mong pháp vương tha thứ!
Ma Luân Pháp Vương nhíu mày, nhìn về phía Tần Mục.
Đế Thích thiên vương cười nói:
– Pháp vương, đã như vậy thì mời Tần cư sĩ hạ giới tới làm thay.
Bản lĩnh của Nguyệt Quang thái tử thừa kế tuyệt học Thiên Đình của ngươi, thực lực trong cùng thế hệ ít có địch thủ, cùng vị Tần cư sĩ này luận bàn một trận cũng tiện để cho chúng ta một lần nhìn thấy được trình độ của thần thông đạo pháp hạ giới.
Ma Luân Pháp Vương chỉ đành phải gật đầu, nói:
– Nguyên Quang, không nên tổn thương tới quý khách của hạ giới.
Nguyệt Quang thái tử hạ thấp người nói:
– Đệ tử nhận lệnh.
Dứt lời, hắn đi về phía Tần Mục, thản nhiên nói:
– Ta ở Nguyệt Cung Thiên Tử Thiên, trong cùng thế hệ, vô địch hậu thế, cảm giác tịch mịch kham khổ sâu sắc nên tiến vào Thiên Đình xin học, ở kiếm Thiên Cung học kiếm đã ba năm.
Dứt lời, hắn không nói được một lời.
Tần Mục tự nhiên cảm thấy kính nể, nói:
– Ta ở trong Tàn Lão thôn học kiếm, dạy kiếm pháp cho ta chính là một lão nhân mục nát không có hai tay, hai chân.
Ta đã từng… ta chưa từng đi tới các loại Thiên Cung học kiếm nào học, đều là tự mình mù quáng nắm bắt lấy.
Mời!
Nguyệt Quang thái tử sừng sững bất động, nói:
– Hạ giới dù sao cũng khó có thể nhìn thấy được nhiều, ta có thể cho ngươi một chiêu.
Một tay của Tần Mục để phía trước làm dương ấn, một tay ở phía sau làm âm ấn, cúi người cúi đầu, sử dụng ra Âm Dương Phiên Thiên Thủ điệp thủ.
Nguyệt Quang thái tử cho là hắn muốn bái mình, lặng yên tiếp nhận.
Đột nhiên chỉ nghe những tiếng động ầm ầm cực lớn vang lên, Nguyệt Quang thái tử bị đánh bay mấy chục dặm, đập vào trên một ngọn núi lớn, đụng ra một lỗ thủng thật sâu.
Tần Mục lật âm thủ làm dương thủ, dương tay lại lật làm âm thủ, trong thời gian ngắn hắn lật hơn mười lần, hai ba mươi Đạo Âm Dương Phiên Thiên Thủ liên tục đánh tới, ngọn núi lớn kia bị cứng rắn đánh ra một mảnh vách núi đá.
Tần Mục thu tay lại, chờ giây lát, bất đắc dĩ nói:
– Pháp vương, ngươi còn có thái tử khác hay không?
oOo
Chương 618: Đại Phạm Thiên Vương Phật
Nguồn: EbookTruyen.Me
Gió mát thổi qua Di Đà tự, các phật trên đỉnh núi nhìn về phía vách núi đá bị đánh rơi ngoài xa.
Ma Luân Pháp Vương vốn muốn giơ tay lên ngăn cản, cuộc chiến đấu cũng đã kết thúc.
Hai tay của Tần Mục liên tục lật, tốc độ của Âm Dương Phiên Thiên Thủ quá nhanh khiến cho hắn vừa dự định can thiệp, Tần Mục cũng đã dừng tay, chỉ đành phải thả tay xuống.
Các Phật tổ chư thiên khác lộ ra vẻ kinh ngạc, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tần Mục.
Âm Dương Phiên Thiên Thủ của Tam tổ Nhân Hoàng thật sự là thần thông nghịch thiên, tốc độ của loại thần thông này bạo phát cực nhanh khiến cho người ta không kịp nhìn, căn bản không kịp làm ra phản ứng.
Tần Mục vừa thi triển ra loại ấn pháp này, quả nhiên là còn nhanh hơn so với lật sách!
Đột nhiên, mảnh vách núi đổ nát phía ngoài mười mấy dặm này tách ra, đá lớn rơi, thật lâu mới có thể rơi xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.
Tần Mục vừa rồi đánh quá nhanh quá hung dữ, nơi đó lúc trước còn là một đỉnh núi, kết quả bị hắn đánh thành vách đá.
Hiện tại vách đá sụp xuống là bởi vì núi đá bị Âm Dương Phiên Thiên Thủ của Tần Mục đánh cho mềm ra.
Chỉ có điều, mặc dù vách núi đổ nát nhưng Nguyệt Quang thái tử lại không có hiện thân.
Trong lòng Minh Tâm hòa thượng thấp thỏm bất an, ở bên tai Tần Mục cắn từng chữ nói:
– Tần sư huynh, ngươi đánh chết người rồi?
– Không chết.
Tần Mục khẽ nói:
– Ta nương tay, sợ không tiện ăn nói.
Tu vi thực lực của hắn rất mạnh, không thể yếu hơn so với đại tôn của Lâu Lan Hoàng Kim cung, lại không thông minh cơ trí bằng đại tôn nên ta sử dụng tám phần mười lực, không có đánh chết người, chỉ có điều xương gãy bảy tám phần.
Vị Nguyệt Quang thái tử này có thực lực thật sự rất mạnh, đúng là anh hùng thiên hạ khiến cho ta không dám khinh thường.
Hắn lộ ra vẻ khâm phục.
Minh Tâm hòa thượng trợn tròn hai mắt:
– Tám phần mười lực? Anh hùng thiên hạ không dám khinh thường? Tần giáo chủ khiêm tốn cũng có thể tức chết người không đền mạng.
May là Nguyệt Quang thái tử ngất đi, bằng không lại bị hắn chọc giận đến hồn phi phách tán.
Hắn lại không biết Tần Mục thật sự khiêm tốn, cũng không phải là giả vờ.
Dù sao, trong xương cốt của Tần Mục kiêu ngạo vô cùng, nhận định mình là phách thể.
Đối thủ có thể địch nổi phách thể của hắn, nhất định là phải chịu khổ cực, không biết tốn bao lâu thời gian khổ luyện mới có khả năng tu luyện tới trình độ như vậy.
Đối với loại đối thủ như vậy, tất nhiên đáng để hắn tôn kính.
Về phần người khác nghĩ như thế nào, hắn tất nhiên không thể quan tâm, dù sao hắn cũng là nghĩ như vậy.
Ma Luân Pháp Vương vẫy vẫy tay, mảnh vách núi ngoài mười mấy dặm này nổ tung.
Trong vách núi, Nguyệt Quang thái tử bị đánh thành trọng thương, hôn mê bất tỉnh, bị pháp lực của hắn từ từ nâng bay về phía bên này.
Nguyệt Quang thái tử rơi xuống đất, Ma Luân Pháp Vương kiểm tra thương thế một chút, sắc mặt hơi trầm xuống:
– Tần cư sĩ không phải dự định tranh đấu kiếm pháp sao? Vì sao thi triển là ấn pháp? Điều này có tránh khỏi nghi ngờ tập kích bất ngờ! Hơn nữa hạ thủ ác độc như vậy, sao có thể là tác phong từ bi của phật môn ta?
Tần Mục nhìn về phía Minh Tâm, Minh Tâm hòa thượng hoảng hốt vội nói:
– Tần sư huynh vừa rồi sử dụng kiếm hoàn liền bị người ta nói là tà ma ngoại đạo, bởi vậy không dám sử dụng kiếm hoàn, chỉ có thể dùng ấn pháp.
Phật tổ, ấn pháp này cũng là tà ma ngoại đạo sao?
Ma Luân Pháp Vương không đáp.
Vừa rồi Tần Mục sử dụng kiếm hoàn, bị hắn nói là tà ma ngoại đạo, nhưng Nguyệt Quang thái tử lại muốn cùng Tần Mục so kiếm.
Lần này, Tần Mục sử dụng ấn pháp đường đường chính chính, Âm Dương Phiên Thiên Thủ vừa nhìn chính là ấn pháp chính tông.
Nếu nói thành tà ma ngoại đạo, vậy có phần khiến người ta chê cười.
Chỉ có điều, trong lòng hắn vẫn không thông.
Nguyệt Quang thái tử là hậu nhân của hắn, là nhân vật kiệt xuất trong đám hậu bối, căn bản còn chưa kịp thi triển ra bản lĩnh của mình liền bị Tần Mục đánh cho trở tay không kịp, một đường chịu đòn, ném hết mặt mũi của hắn cùng với Thiên Đình.
Thực lực của Nguyệt Quang cũng không yếu, bởi vì dự đoán sai, cho rằng Tần Mục chào hắn nên không có chống đỡ.
Nếu ngay từ lúc đầu Nguyệt Quang thái tử lại cố gắng nâng cao tinh thần, như vậy cùng thực lực Tần Mục biểu hiện ra hiện nay lại thấy được, hai người hươu chết về tay ai còn khó nói.
Ma Luân Pháp Vương nhìn về phía các Phật tổ chư thiên khác, cười nói:
– Phật môn của hạ giới tuy rằng an phận ở một góc nhưng thần thông phật pháp cũng không hề giảm xuống, ngược lại khiến cho người ta bội phục.
Các vị sư huynh, bọn họ là đi cầu học kinh, không bằng lại cho hắn.
Các phật đều gật đầu nói phải.
Ma Luân Pháp Vương nhìn về phía đám người Tần Mục cười nói:
– Nguyệt Cung thiên Tử Thiên ta có Tàng Nguyệt Cung kinh quyển.
Đây chính là tu luyện pháp môn chân Phật.
Trong Nguyệt Cung kinh quyển có ba nghìn quyển kinh phật, các ngươi không mang đi được.
Vậy các ngươi lại ở lại Di Đà tự của ta tìm hiểu trên dưới một trăm năm.
Sau khi lĩnh ngộ thấu triệt, truyền pháp hạ giới xem như là một chuyện công đức lớn của ta.
Sắc mặt của Minh Tâm hòa thượng thoáng đổi.
Ba nghìn quyển kinh phật, trên dưới một trăm năm tìm hiểu, hơn nữa còn là pháp môn chân Phật.
Đây rõ ràng là muốn giam lỏng bọn họ trên dưới một trăm năm.
Tần Mục đỉnh đạc nói:
– Phật ta có Đế Tọa kinh quyển sao? Truyền pháp lại truyền thần pháp, truyền kinh lại truyền thần kinh.
Pháp môn bình thường, Đại Lôi Âm Tự chúng ta cũng có.
Sắc mặt của Ma Luân Pháp Vương hơi trầm xuống, cười lạnh nói:
– Ngươi khinh thường Nguyệt Cung kinh quyển của ta sao? Thật là không có lễ độ! Ta truyền cho ngươi phật pháp, không thu tiền nhan đèn của ngươi, cũng đã là từ bi.
Ngươi vẫn còn chọn ba lấy bốn!
Ma Viên đứng ở bên cạnh Minh Tâm hòa thượng vẫn không nhúc nhích.
Ma Viên Chiến Không tiến lên trước một bước, Khích Khí La thiền trượng phát ra âm thanh vang dội, nói:
– Nhiều… giả… ít… thật!
Trong lòng Ma Luân Pháp Vương thầm cả kinh, cho là hắn muốn cùng mình tranh luận về pháp đạo, ngẫm nghĩ hàm nghĩa bốn chữ này của hắn, không nhịn được cảm thấy đau đầu.
Quỷ Tử Mẫu Vương phật ho khan một tiếng, nói:
– Pháp vương, bọn họ đi cầu chân kinh, cho bọn họ là được.
Ma Luân Pháp Vương cười lạnh nói:
– Bọn họ là tới lấy Đế Tọa chân kinh, chỗ ta có sao? Đế Tọa chân kinh, Đế Thích Thiên Vương Phật cũng chưa từng nắm giữ.
Chỉ có chỗ Đại Phạm Thiên Vương Phật mới có một quyển.
Đại Phạm Thiên Vương Phật xưa nay không hỏi thế sự, mấy vạn năm đều khó có được một lần lộ mặt, ta đi tới phật giới nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy qua chân thân pháp tướng của Đại Phạm Thiên Vương Phật, nói gì tới Đế Tọa chân kinh? Nguyệt Cung kinh quyển của ta truyền cho bọn họ, không lấy một xu, cũng đã là cho bọn họ chiếm tiện nghi lớn…
Hắn nói lại là tình hình thực tế, làm cho không người nào có thể phản bác.
Thiên Đình quan tâm tới phật giới đã có rất nhiều năm, phật giới tuy rằng trên danh nghĩa thuộc về Thiên Đình quản lý nhưng kinh điển chí cao vô thượng của phật giới, Đại Phạm Thiên Vương Phật kinh quyển, Thiên Đình trước sau không có được.
Kinh quyển của các chư thiên khác, Thiên Đình ít nhiều gì cũng đã thu vào tay, thu xếp cho đệ tử tiến vào các giới trở thành phật tử, tu hành phật pháp, những chư thiên đối với Thiên Đình mà nói cũng không phải là bí mật.
Duy nhất chỉ có Đại Phạm Thiên là một ngoại lệ.
Đại Phạm Thiên Vương Phật rất ít khi lộ diện, cũng không truyền kinh.
Ma Viên Chiến Không tranh luận đạo pháp, phật tử Đại Phạm Thiên cũng là do phật tử cổ phật dưới trướng của Đại Phạm Thiên Vương Phật cùng Ma Viên tranh luận pháp, vị phật tử này cũng chưa từng nhận được chân kinh.
Nhưng vào lúc này, chỉ nghe một tiếng phật hiệu truyền đến, một vị sư vội vàng hạ giới, rơi vào Di Đà tự, nhìn về phía các phật chào, nói:
– Các vị Phật tổ, Đại Phạm Thiên Vương Phật đưa tin, cho phép phật tử các giới và phật tử hạ giới tiến vào Đại Phạm Thiên.
Lão phật chuẩn bị lựa chọn người ưu tú, truyền thụ chân kinh.
Trong lòng của Ma Luân Pháp Vương thầm cả kinh, lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng.
Thiên Đình đã mơ ước công pháp của Đại Phạm Thiên Vương Phật một lúc lâu, vẫn không có cơ hội thu vào tay.
Lần này, Tần Mục, Ma Viên và Minh Tâm đến đây xin học, ngược lại là cơ hội tốt để Thiên Đình nhận được Đế Tọa chân kinh.
Thiên Đình thu xếp thế lực vào phật giới, không chỉ có riêng mình hắn.
Trong rất nhiều phật tử của các chư thiên, gần một nửa là tài tuấn trẻ tuổi do Thiên Đình phái xuống, tiến vào phật giới xin học.
Nguyệt Quang thái tử chỉ là đệ tử của hắn.
Nhưng phật tử trong phật giới hai mươi chư thiên chính là nhiều tới mức đếm không xuể.
Chỉ cần Đại Phạm Thiên Vương Phật đồng ý truyền pháp, khẳng định không rơi vào trong tay cả ba tên hòa thượng cư sĩ nhãi nhép của hạ giới này, chắc chắn rơi xuống trong tay của Thiên Đình.
Ma Luân Pháp Vương tâm tình khoan khoái, cười nói:
– Đã như vậy, lại lệnh cho phật tử của các chư thiên cùng nhau đi tới Đại Phạm Thiên nghe giảng.
Các vị sư huynh nghĩ như thế nào?
Các vị Phật tổ của các chư thiên cũng ào ào gật đầu.
Đại Phạm Thiên Vương Phật truyền pháp, thật sự là chuyện tốt vạn năm khó gặp!
Các phật đệ tử đi vào xin học, cũng có thể khiến cho các phật có thể vừa vặn thấy được tuyệt học chí cao của phật pháp.
Ma Luân Pháp Vương nâng Nguyệt Quang thái tử lên, thân hình ẩn nấp trong hư không, biến mất, lao thẳng đến Đại Phạm Thiên.
Các phật khác cũng đều lên đường, quay về chư thiên của mình, dẫn theo phật tử đi tới Đại Phạm Thiên.
Rất nhanh Di Đà tự đã không còn người nào.
– Chúng ta phải làm sao mới có khả năng đến được Đại Phạm Thiên?
Tần Mục đang buồn phiền, đột nhiên Đế Thích Thiên Vương Phật hạ xuống pháp tòa, sải bước đi xuống.
Vị vương phật này đi chân trần, giẫm lên trên mặt đất lại không dính bụi trần, sau đầu có quầng sáng lưu chuyển, thoạt nhìn giống như là một người tăng nhân tuổi còn trẻ, mi thanh mục tú, ánh mắt ôn hòa quan sát ba người bọn họ, cười nói:
– Các ngươi đều tu luyện quyền pháp của ta.
Ba người Tần Mục vội vàng chào.
Đế Thích Thiên Vương Phật nói quyền pháp của hắn, nhưng thật ra là Lôi Âm Bát Thức.
Tần Mục từ chỗ của Mã gia học được Lôi Âm Bát Thức, truyền cho Ma Viên Chiến Không.
Sau khi Ma Viên Chiến Không học được, lại gặp phải lão Như Lai, lão Như Lai cảm thấy có duyên, đơn giản truyền thụ Như Lai Đại Thừa Kinh hoàn chỉnh cho hắn.
Mà Minh Tâm hòa thượng lại được Kính Minh lão hòa thượng truyền thụ Lôi Âm Bát Thức.
Bản thân Kính Minh hòa thượng không có học xong, lưu lại sơ hở.
Sau đó Ma Viên Chiến Không dẫn theo rất nhiều yêu tăng của Tiểu Lôi Âm Tự đi tới Đại Lôi Âm Tự, một hồi tranh luận đạo pháp, Đại Lôi Âm Tự không có ai bằng.
Minh Tâm hòa thượng nghe tin chạy tới, cùng Ma Viên tranh luận đạo pháp, mặc dù bại vẫn vinh.
Mã gia lại truyền thụ Như Lai Đại Thừa Kinh hoàn chỉnh cho hắn, bởi vậy hắn cũng nhận được truyền thừa hoàn chỉnh.
Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
– Ta cũng đến từ hạ giới, ở Đại Lôi Âm Tự thành Phật.
Các ngươi cùng ta cũng coi như có duyên, ta dẫn các ngươi đi Đại Phạm Thiên.
Dưới chân hắn dâng lên một đóa hoa sen, nâng ba người từ từ bay lên, đi qua trời mênh mông mây mù với tầng sấm sét giống như long xà, càng lên càng cao, đi qua một mảnh thế giới, tiếp theo lại là một mảnh thế giới.
Tần Mục tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.
Cho tới bây giờ hắn mới nhìn ra được, hai mươi chư thiên phật giới, không ngờ là vây quanh một tòa ngọn núi lớn không thể tưởng tượng nổi như vậy.
Ngọn núi này trôi lơ lửng ở trong tinh không vũ trụ, trong núi có núi, trong núi có biển, có nhật nguyệt ngôi sao, tự hình thành một giới, có hàng rào thế giới của mình.
Mà một giới này lại bị chia ra làm hai mươi thế giới, hai mươi tòa chư thiên.
Một tầng tiếp theo một tầng, mỗi tầng đều có nhật nguyệt ngôi sao vận hành, mỗi tầng đều có một tòa đại lục, phật quốc mọc lên như rừng.
Nếu không có Đế Thích Thiên Vương Phật dẫn theo bọn họ, muốn leo đến đỉnh núi, cho dù là đám người Tần Mục có toàn lực bay, chỉ sợ cũng cần phải mất… rất nhiều năm.
Đế Thích Thiên Vương Phật dẫn theo bọn họ đi tới tầng cao nhất Đại Phạm Thiên, Đại Phạm Thiên thành lập ở trên đỉnh một ngọn núi tuyệt đẹp, lại gọi là Kim Đỉnh.
Ở đây có ánh sáng vạn đạo, vĩnh viễn là ban ngày, không phân ra ngày và đêm.
Trong tầng mây có ánh sáng màu vàng, từng ngọn núi lộ ra ánh sáng màu vàng vạn trượng, thần thánh và trang trọng.
Ánh sáng màu vàng hình thành rất nhiều phạn văn của phật pháp, trên không trung không ngừng lưu chuyển, vây quanh từng đỉnh núi hình thành kỳ quan của kinh phật.
Bọn họ đi tới nơi này, thậm chí nghe nói âm thanh to giống như tiếng chuông, không biết là âm thanh của Phạn văn phật pháp hay tiếng chúng sinh niệm tụng truyền đến nơi đây.
Ma Viên Chiến Không không nhịn được thở dài nói:
– Oa, man!
Tần Mục gật đầu, khen:
– Quả thật giống như là bánh bao lớn vừa phồng lên, ánh sáng màu vàng này lại giống như bánh màn thầu nóng xuất hiện hơi nóng bốc lên.
Đế Thích Thiên Vương Phật dở khóc dở cười, nói:
– Phật tử ví dụ như vậy ngược lại cũng chuẩn xác.
Mảnh núi rừng này chính là chỗ ẩn cư của Đại Phạm Thiên Vương Phật, rất nhiều phật tử đều đã qua đây.
Ta đưa các ngươi đi.
Hắn dẫn theo đám người Tần Mục đi qua từng tầng phật pháp kinh văn, bay tới trung tâm của Kim Hải, rơi vào trong một mảnh núi rừng.
Ở đây cực kỳ yên lặng, từng con đường bằng phẳng, ở giữa chính là một ngôi chùa thoạt nhìn không lớn.
Hàng trăm phật tử đã đi tới nơi này, dẫn theo các phật tử của bọn họ đến đây.
Tất cả tản đi hiện tượng Phật Đà kỳ lạ, giống như mỗi một tăng nhân hoặc già nua hoặc trẻ tuổi, hiển nhiên tất cả đều rất tôn kính Đại Phạm Thiên Vương Phật.
– Nhiều phật tử như vậy sao?
Tim của Tần Mục khẽ giật mạnh, lẩm bẩm nói:
– Vậy phải đánh tới khi nào mới có khả năng nhìn thấy được Đại Phạm Thiên Vương Phật? Có thể dựa theo quy định của Đại Khư sao?
Minh Tâm hòa thượng cùng Ma Viên đều rùng mình một cái, nhớ tới chuyện Tần Mục làm lúc trước, hoảng hốt vội vàng lắc đầu.
Minh Tâm vội vàng nói:
– Tần sư huynh, trăm triệu lần không thể dựa theo quy định của Đại Khư đánh tới, quá tanh mùi máu, quá bạo lực! Nơi này là thánh địa chí cao vô thượng của phật môn, không thể làm loạn!
– Thật đáng tiếc…
Tần Mục nói thầm một tiếng:
– Nhưng nếu dựa theo quy định của Đại Khư đánh tới, lại đơn giản hơn rất nhiều, sau khi chúng ta đánh nhau lại có thể học được Đế Tọa chân kinh.
Hiện tại lại phải phiền toái.
Đế Thích Thiên Vương Phật hiếu kỳ nói:
– Quy định của Đại Khư thế nào?
Ma Viên giơ tay lên, ở trên cổ mình giả vạch một cái, sau đó hai tay nắm cổ của mình, lại làm ra động tác bẻ gãy cổ.
oOo
Chương 619: Con mắt thứ ba, mở
Nguồn: EbookTruyen.Me
Đế Thích Thiên Vương Phật rốt cuộc hiểu rõ, cười mà như không cười nói:
– Hồ đồ! Đại Khư là nơi hoang dã.
Nơi này là phật giới.
Các phật làm sao có thể cho phép ngươi đại khai sát giới?
Ma Viên lộ ra vẻ thất vọng.
Cho dù hắn mở ra linh trí, mặc dù là phật tử, được khen là có thành tựu phật pháp cao thâm khó dò.
Tuy rằng được khen là tài hùng biện không gì sánh bằng, nhưng hắn dù sao cũng là sinh linh của Đại Khư.
Rất nhiều sinh linh của Đại Khư đều giống như Tần Mục, từ nhỏ đã có dã tính khó thuần phục, trong lồng ngực có một loại cuồng dã hào hùng không bị cản trở.
Cho dù là Tần Mục sinh sống ở Duyên Khang lâu như vậy cũng vẫn hoài niệm quá khứ không bị gò bó của mình, nói gì tới Ma Viên?
Đế Thích Thiên Vương Phật chớp chớp mắt, cười nói:
– Tuy nói không cho phép đại khai sát giới nhưng nếu người khác muốn giết ngươi, ngươi lỡ tay giết ngược lại, vậy cũng là không thể tránh được, đáng được lượng thứ.
Cho dù truy cứu tới, cũng sẽ có người tới làm chỗ dựa cho các ngươi.
Tần Mục chớp chớp mắt, hiếu kỳ nói:
– Không biết vị làm chỗ dựa cho chúng ta là ai?
Phật quang sau đầu của Đế Thích Thiên Vương Phật đột nhiên biến mất, trở nên u ám, chớp chớp mắt nói:
– Tất nhiên sẽ có người làm chỗ dựa.
Cho nên các ngươi không phải sợ.
Hơn nữa, ta cũng muốn nhìn thấy được công pháp Đại Phạm Thiên Vương Phật, khó có được cơ hội lần này, ta cũng muốn lăn lộn đến bên trong phật tử, nói không chừng có thể nhìn thấy Đại Phạm Thiên vương.
Ta không có thu đệ tử, cho nên chỉ có thể tự mình ra trận.
Vị Phật tổ này mặc quần áo trường bào màu vàng.
Bởi vì dáng người hắn cân xứng, trường bào có vẻ rộng thùng thình, buông xuống đến bàn chân, lại thích để chân trần.
Lúc này, hắn loại bỏ phật quang cùng đám người Tần Mục đứng chung một chỗ dường như cũng là một vị phật tử, không giống với nhân phật của phật giới đã gần với Đại Phạm Thiên Vương Phật.
– Vương phật cũng muốn tranh sao?
Minh Tâm hòa thượng kinh ngạc, trong lòng oán thầm nói:
– Ngươi đã chạy tới tranh, ai còn có thể tranh qua được ngươi?
Tần Mục hoài nghi, quan sát vị Phật tổ này từ trên xuống dưới, thầm nghĩ:
– Phật tổ bướng bỉnh như thế, ta ngược lại lần đầu tiên thấy.
Phật tổ khác người nào không phải thận trọng vững vàng vô cùng, hắn thế nào nhảy thoát như thế? Giống như tính tình ta…
Tần Mục nói nhỏ:
– Minh Tâm, vị Phật tổ này có lai lịch gì?
Minh Tâm hòa thượng lắc đầu:
– Đại Lôi Âm Tự kinh điển ta nhìn gần hết, nhưng không có bao nhiêu ghi chép về vị Phật tổ này.
Tần Mục chớp chớp mắt, cười nói:
– Vương phật, ngươi vừa mới nói có người sẽ làm chỗ dựa cho chúng ta, chẳng lẽ người này chính là vương phật?
Đế Thích Thiên Vương Phật chớp chớp mắt:
– Ta chưa nói qua.
Tần Mục chớp mắt nói:
– Người xuất gia không được nói dối!
Đế Thích Thiên Vương Phật chớp mắt nói:
– Ta là phật, ta không xuất gia.
Ta bất luận đi đến nơi nào đều là nhà ta, cần gì phải xuất gia?
Hai người nhìn nhau chớp mắt.
Sau một lúc lâu, mỗi người nghiêng đầu qua chỗ khác, không nhìn tới đối phương.
Trong lòng của Minh Tâm hòa thượng lo sợ bất an:
– Tần sư huynh cùng vương phật đối diện, lá gan thật ghê gớm.
Quay đầu lại, nhất định phải dạy hắn chữ chết viết như thế nào…
– Đau sao?
Ma Viên Chiến Không nhỏ giọng hỏi Tần Mục.
Tần Mục gật đầu, vừa rồi nước mắt cũng sắp chảy ra, Đế Thích Thiên Vương Phật vẫn không có lộ ra nửa điểm nhường nhịn, miệng ngậm rất chặt.
Đế Thích Thiên Vương Phật cũng ở đó xoa mắt, đoán chừng là mắt chớp quá nhiều lần, cũng có chút không dễ chịu cho lắm.
Trong lòng Tần Mục nghi ngờ, hành vi cử chỉ của Đế Thích Thiên Vương Phật không giống như là Phật tổ, hắn rất hiếu kỳ.
Hơn nữa xử sự cũng có chút mùi vị nhân gian, nhưng mà hắn lại là Đế Thích Thiên phật của phật giới, tồn tại gần với Đại Phạm Thiên Vương Phật.
Hắn không giống như là người của Thiên Đình, nếu là người của Thiên Đình chắc chắn sẽ không cho bọn Tần Mục sắc mặt tốt.
Đế Thích Thiên Vương Phật lại đối với Tần Mục bọn họ dường như rất có thiện cảm, hơn nữa còn nói ra có người sẽ giúp đỡ bọn họ.
Đúng vào lúc này, trong ngôi chùa đổ nát phía trước có một nhà sư tuổi còn trẻ đi ra, nói:
– Vị nào là sư huynh từ Diêm Ma La Vương Thiên một đường tranh luận đến Đại Phạm Thiên?
Ma Viên Chiến Không sải bước chân ra, âm thanh như sấm:
– Ta!
Nhà sư này ngửa đầu nhìn lại, Ma Viên giống như một tòa tháp đen khiến cho người ta kính nể, e sợ, hắn vội vàng nói:
– Sư huynh, lão Phật nói ngươi thông qua thử thách, mời ngươi tiến vào trong.
Xin mời đi theo ta.
Ma Viên Chiến Không quay đầu lại nhìn Tần Mục và Minh Tâm một chút, Tần Mục cười nói:
– Ngươi đi vào trước là được, ta sẽ đi tìm ngươi.
– Được!
Ma Viên đi theo nhà sư kia, sải bước chân vào ngôi chùa đổ nát.
Sau một lúc lâu, nhà sư kia lại từ trong chùa đi ra, nhìn xung quanh một chút thì chỉ thấy hàng trăm phật tử chư thiên phật giới, người đông nghìn nghịt, bên cạnh còn có từng vị phật lớn đi cùng, hiển nhiên đều tới tranh Đại truyền pháp truyền công của Phạm Thiên Vương Phật.
Nhà sư này khổ sở nói:
– Lão Phật nói, các ngươi tới quá nhiều, tối đa chỉ có thể lại có hai người tiến vào trong.
Các ngươi bàn bạc một chút, xem ai tiến vào trong.
Đại Biện Tài Thiên Vương Phật vội vàng nói:
– Lão phật có nói qua, thông qua sát hạch thế nào mới có thể đi vào ngôi miếu nghe giảng hay không?
Nhà sư này lắc đầu nói:
– Lão phật chưa nói, chính các ngươi suy nghĩ thế nào, tùy các ngươi lăn qua lăn lại thế nào là được.
Các phật đến từ chư thiên đều trầm ngâm, tập trung lại một chỗ bàn bạc.
Tần Mục nhìn Đế Thích Thiên Vương Phật bên cạnh một chút, nói:
– Vương phật, ngươi vừa mới nói ngươi cũng là đến từ Đại Lôi Âm Tự, xin hỏi ngươi tiến vào phật giới đã bao nhiêu năm?
Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
– Đừng nói tới ta, nói về ngươi đi.
Lá liễu vàng dán trên trán ngươi là vật gì vậy? Trang sức sao? Thật đẹp mắt.
Tần Mục đang muốn giải thích, Đế Thích Thiên Vương Phật đã thần không biết quỷ không hay tháo lá liễu vàng xuống, Tần Mục bị dọa cho giật mình, đưa tay muốn đoạt lại.
Đế Thích Thiên Vương Phật ra tay thế nào, hắn căn bản không nhìn thấy được, chỉ có điều lá liễu vàng vô cùng quan trọng, trăm triệu lần không thể có sơ suất.
Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
– Hóa ra là một phong ấn.
Con mắt dựng thẳng này của ngươi rất mạnh, vì sao phải phong ấn lại?
Tần Mục vươn tay, mặt đen lại nói:
– Con mắt dựng thẳng này của ta quá mạnh mẽ, chỉ cần ta phát động công pháp lại sẽ có chuyện đáng sợ phát sinh.
Ta sợ tổn thương tới người khác, cho nên mới phong ấn lại.
Ngươi trả lá liễu vàng cho ta!
– Không trả.
Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
– Ta muốn xem tất cả thực lực của ngươi.
Nếu trả lại ngươi, ngươi dán ở trên mắt, vậy không có gì vui.
Lại nói, ai nói cho ngươi biết lá liễu này dán ở trên mắt là có thể phong ấn ngươi lại? Ngươi thử qua sao?
Tần Mục lấy tay chém giết, Đế Thích Thiên Vương Phật vội vàng tránh né.
Hai người tranh đoạt một hồi, Tần Mục cả giận nói:
– Đợi gặp phải chuyện, lại hoàn toàn do ngươi chịu trách nhiệm! Có chậu phân, cũng phải đội hết lên trên đầu trọc của ngươi!
Minh Tâm run rẩy, run giọng nói:
– Tần sư huynh, chữ chết có vài cách viết, ta dạy cho ngươi viết như thế nào, ngươi hẳn sẽ học được rất nhanh…
Tần Mục không có cách nào đoạt lại lá liễu vàng, chỉ đành phải thôi.
Hắn nhìn về phía các phật, chỉ thấy những Phật tổ đó còn đang bàn bạc.
Mấy trăm vị phật tử lại đang đứng ở đó lẳng lặng chờ, ánh mắt hắn không khỏi chớp động, khẽ nói:
– Ta có một chủ ý, có thể kéo hai danh ngạch vào trong tay!
Đế Thích Thiên Vương Phật vỗ tay cười nói:
– Ta biết! Ngươi là dự định nhân lúc những Phật tổ bàn bạc, một lần hành động vọt vào đúng hay không?
Tần Mục nhìn hắn một lát, trong lòng biết không ổn, bàn chân lập tức bước về phía chùa đổ nát này, nhưng mà đã muộn.
Đế Thích Thiên Vương Phật bước trước hắn một bước, thân thể hóa thành một đạo lưu quang, nhảy vào trong chùa trước Tần Mục một bước.
Bịch một tiếng đóng cánh cửa lớn lại, nhốt Tần Mục ở ngoài cửa, cười nói:
– Tần tiểu hữu, cảm ơn ngươi nhắc nhở, ta tiến vào rồi!
Nhà sư ngồi ở bênh cạnh chùa kia lười biếng nói:
– Chỉ còn lại một danh ngạch.
Rất nhiều phật tử và Phật Đà bị Tần Mục và Đế Thích Thiên Vương Phật kinh động, đều nhìn qua.
Đợi đến khi nghe được chỉ còn lại một danh ngạch, nhất thời bọn họ ngồi không yên.
– Ai tiến vào?
Sắc mặt của Ma Luân Pháp Vương đại biến, vội vàng hỏi.
Các Phật Đà khác cũng lộ ra vẻ mặt mờ mịt, không biết ai không ngờ nhân cơ hội lúc bọn họ bàn bạc biện pháp so tài nhảy vào trong ngôi miếu, đoạt được một danh ngạch.
Minh Tâm hòa thượng đứng tại chỗ, còn chưa phục hồi lại tinh thần đã thấy Tần Mục và Đế Thích Thiên Vương Phật vọt tới.
Đợi đến khi hai người vọt tới trước cửa chùa hắn mới hồi phục tinh thần, vào lúc này đã phân thắng bại, Đế Thích Thiên Vương Phật nhốt Tần Mục ở ngoài cửa.
– Hóa ra Tần sư huynh nói là biện pháp này!
Hắn tỉnh ngộ lại:
– Thật sự là một ý kiến hay! Chỉ là vì sao vương phật nhốt Tần sư huynh ở bên ngoài? Mọi người cùng nhau tiến vào trong không tốt sao?
Tần Mục đứng ở trước cửa miếu, cao giọng nói:
– Đế Thích thiên vương, ngươi có thể tiến vào trong, nhưng trả lá liễu vàng cho ta! Không có lá liễu vàng, ta không khống chế được lực lượng của ta, sẽ gây ra họa lớn! Xảy ra chuyện, ngươi có thể gánh vác được sao?
– Gánh vác được.
Trong miếu, giọng nói của Đế Thích Thiên Vương Phật dần dần đi xa:
– Ngươi yên tâm đội chậu phân lên đầu ta là được…
Tần Mục giận dữ, đang muốn nói, sắc mặt của Minh Tâm hòa thượng vàng như đất, run giọng nói:
– Tần sư huynh, chữ chết có mấy cách viết, sư huynh thật sự không muốn biết một chút sao?
Tần Mục hít vào một hơi thật dài, xoay người lại.
Vẻ tức giận trên mặt biến mất, thay vào đó là dáng vẻ tươi cười hồn nhiên ngây thơ, nhìn về phía rất nhiều phật tử của phật giới sắc mặt mỗi người có chút khó coi, cười nói:
– Các vị sư huynh, chỗ của ta có một viên xá lợi tử thật lớn, các ngươi có xem thử không?
Tay hắn lấy ra kiếm hoàn, kiếm hoàn di chuyển ở trên không trung, nhanh chóng xoay tròn.
Tần Mục cất cao giọng nói:
– Vẫn mong các vị sư huynh nể mặt, nhường một danh ngạch cuối cùng này cho ta, Tần mỗ vô cùng cảm kích.
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Tần Mục vẫn còn có chút do dự.
Hắn chưa bao giờ thử qua ở dưới tình huống mở ra con mắt thứ ba phát động Phách Thể Tam Đan Công.
Tư bà bà, người mù nói với hắn, hắn chỉ có thể ở dưới tình huống che lại con mắt thứ ba mới có khả năng không hề e ngại phát động công pháp.
Nếu như con mắt thứ ba mở ra, lúc này phát động Phách Thể Tam Đan Công sẽ tạo thành hậu quả gì, trong lòng hắn cũng không rõ lắm.
– Bất kể thế nào, Mã gia đối với ta vẫn là tốt nhất, ánh mắt hắn nhìn ta lại giống như nhìn nhi tử của mình vậy.
Ta có thể hiểu rõ hắn xem ta trở thành con hắn nuôi lớn, trao cho mình tất cả tình thương của người cha!
Tần Mục cắn răng.
Phách Thể Tam Đan Công từ từ phát động, tay áo cùng sợi tóc từ từ bay lên:
– Thứ Mã gia muốn, bất kể như thế nào ta cũng phải giúp hắn lấy được! Cần gì quan tâm hắn là thần hay là ma, chỉ cần ngăn cản ta, thần ngăn giết thần, phật cản giết phật!
Phách Thể Tam Đan Công vận hành đến con mắt thứ ba trên mi tâm của hắn.
Con mắt này cực kỳ yêu dị từ mi mắt từ từ mở về hai phía.
Hoa văn trận pháp trong mắt nhất thời chậm rãi vận chuyển.
Tần Mục phóng tầm mắt nhìn lại, tất cả mọi người cho dù là Phật Đà ở dưới hai mắt của hắn nhìn chăm chú, thần tàng cũng vô cùng rõ ràng, tất cả đều hiện rõ.
Hắn giống như thần chỉ bóng tối nắm sinh tử trong tay, nhìn chăm chú vào con mồi của mình, hình như ngay cả trong không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh và khí thế rét lạnh.
Trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một loại hào khí cương định, không nhanh không chậm nói:
– Các vị lui ra.
Nếu tiến lên đây, sinh tử không cần luận tới!
oOo
Chương 620: Sát tâm khó cản
Nguồn: EbookTruyen.Me
Trong ngôi miếu đổ nát, Đế Thích Thiên Vương Phật chân trần, đi dạo trong sân đình vắng vẻ, hết đi đông lại đi tây, không vội tìm đến Đại Phạm Thiên Vương Phật.
– Sư đệ, ngươi lại muốn chọc ra chuyện rối loạn gì?
Sau lưng của hắn truyền tới một âm thanh.
Đế Thích Thiên Vương Phật xoay người lại, chỉ thấy một tăng nhân quét rác đang quét vết chân hắn đi qua, Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
– Ta bước đi không dính bụi trần, giống như con người của ta vậy hành tung không bẩn, không có để lại vết chân, sư huynh cần gì quét sạch?
Tăng nhân quét rác nói:
– Con người ngươi chưa từng lưu lại vết chân, nhưng lòng của ngươi lưu lại ấn ký, ta đang quét bụi trong lòng ngươi.
Đế Thích Thiên Vương Phật nói:
– Ngươi nói lòng ta bẩn, ngươi mắng ta, ta đánh không nổi ngươi, không tính toán với ngươi.
Nhanh chóng truyền công pháp của ngươi cho ta, ta học được sẽ phủi mông rời đi, đỡ phải phiền tới ngươi.
Tiếng quét rác truyền đến, Đế Thích Thiên Vương Phật theo tiếng động nhìn lại, chỉ thấy cửa phía tây lại có một tăng nhân đi tới, cúi đầu quét rác, nói:
– Ngươi chung quy là muốn công pháp của ta, cho nên ta không truyền cho ngươi, ngươi còn không nhìn ra nguyên nhân sao? Sư đệ, ta không truyền cho ngươi nên ngươi biến thành Đế Thích Thiên Vương Phật hiện tại, phật giới gần với ta, công pháp của ngươi cũng đến trình độ Lăng Tiêu.
Ta truyền cho ngươi, ngươi chưa chắc có thành tựu hiện tại.
Đế Thích Thiên Vương Phật nhìn chằm chằm vào tăng nhân quét rác đột nhiên xuất hiện, nói:
– Ta hiện tại không thể đi lên, tu luyện không được trình độ Đế Tọa, cho nên tới hỏi ngươi đòi Đế Tọa chân kinh nghiên cứu một chút.
Ngươi nói ai tiến vào lại truyền cho người đó.
Ta tiến đến, ngươi truyền cho ta, ta lại không quấy rầy ngươi thanh tịnh.
Phía sau hắn lại có tiếng quét rác truyền đến, Đế Thích Thiên Vương Phật xoay người, chỉ thấy lại có một tăng nhân quét rác đi tới, hiện tại trong nhà này đã có ba tăng nhân quét rác.
Pháp nhãn hắn vô song, nhìn ba tăng nhân này quét rác, không ngờ mỗi một tăng nhân quét rác có dáng vẻ đều không giống nhau, nhưng mà mỗi người đều là Đại Phạm Thiên Vương Phật, hơn nữa còn là Đại Phạm Thiên Vương Phật chân chính.
Những Đại Phạm Thiên Vương Phật này có hình dạng không giống nhau.
Hắn cùng với Đại Phạm Thiên Vương Phật chỉ có chênh lệch một cảnh giới, nhưng mà hắn đã nhìn không hiểu Đại Phạm Thiên Vương Phật.
Một cảnh giới giống như lạch trời, Đại Phạm Thiên Vương Phật có vẻ sâu không lường được, hắn lại có chút nông cạn.
Tăng nhân quét rác này quét tới, cũng không ngẩng đầu lên nói:
– Trong phật giới, không thể tìm được người thứ hai có thể vượt qua ngươi, ngươi mới có thể nhìn ra được, dưới con mắt quỷ quái của hài tử Tần gia.
Lúc ta ở trong mộng đi du lịch ở U Đô từng gặp hắn, hắn đang cắn nuốt quỷ thần của U Đô.
Ta quan sát một hồi, hắn ngay cả ta cũng muốn nuốt, là người hung ác nhất trên thế gian.
Thời điểm Thổ Bá phong ấn hắn, ta cũng ở đó.
Ta cũng từng đi Đại Khư xem qua hắn, chứng kiến hắn từ một người phàm bị Thổ Bá phong ấn cái gì cũng không có lại chậm rãi trưởng thành, chứng kiến hắn từ phàm thể đến phách thể.
Ngươi lúc này tháo lá liễu vàng của hắn, chỉ sợ sẽ tạo thành sát nghiệt rất lớn.
Đế Thích Thiên Vương Phật không muốn nghe hắn nhiều lời, đi thẳng về phía trước, lắc đầu nói:
– Ngươi cũng biết, những năm gần đây, Thiên Đình ở phật giới xếp vào nhân thủ càng lúc càng nhiều.
Từ trước, Thiên Đình an bài là vì tu vi thành phật, ít nhiều vẫn có chút mặt mũi.
Mà bây giờ chen vào lại là tuấn kiệt của thế hệ trẻ tuổi, mấy năm nay phật tử trẻ tuổi không tu phật pháp, chỉ tu thần thông, tương lai tu vi bọn họ chỉ là danh nghĩa phật giới! Ta đã có thể nhìn thấy được các phật chúng ta tương lai bị diệt đạo, chim cưu ở tổ chim thước.
Tương lai Thiên Đình huyết tẩy các phật, phật giới không có phật! Ngươi khoanh tay chịu chết, ta lại không cam lòng bị diệt đạo.
Hắn đi mấy bước, phía trước lại có một tăng nhân quét rác đang đợi hắn, Đế Thích Thiên Vương Phật làm như không thấy, đi thẳng tới, tiếp tục:
– Hài tử Tần gia tiến vào phật giới chính là một lần cơ hội rất tốt.
Chúng ta có thể mượn tay của hắn, một lần hành động nhổ hết cơ sở ngầm và thế hệ trẻ tuổi do Thiên Đình an bài vào! Ngươi có trí tuệ lớn, tất nhiên có thể thấy được ý nghĩ của ta.
Hắn đi chưa được mấy bước, ven đường lại có một tăng nhân quét rác.
Chỉ một khoảng thời gian lại có hơn mười tăng nhân quét rác.
Phía trước, đường bên trái có một tăng nhân quét rác ngẩng đầu lên, chống cái chổi nói:
– Ngươi mượn tay của Tần gia, tiêu diệt người do Thiên Đình an bài cắm vào, chiêu thức này tất nhiên là hay nhưng sẽ mang đến cho phật giới ta rất nhiều chuyện xấu.
Thiên Đình truy cứu xuống, tất nhiên sẽ truy cứu đến trên đầu của ngươi.
Vừa mới rồi Tần gia tử ở bên ngoài nói chậu phân đều phải đội lên trên đầu của ngươi, chậu phân này ngươi chưa chắc có thể chịu nổi.
Ngươi vẫn không thể quên được quá khứ.
– Quên mất quá khứ, quá khứ lại không tồn tại sao?
Đế Thích Thiên Vương Phật tiếp tục đi về phía trước, mỉm cười nói:
– Cảnh giới ngươi cao, quên quá khứ, cho rằng quá khứ là vô căn cứ, ta lại nhớ quá khứ rõ ràng.
Ngươi yên tâm, ta sẽ không liên lụy tới phật giới, ta học được công pháp của ngươi, trước khi chậu phân rơi xuống ta sẽ rời đi.
Bên phải của con đường phía trước lại có một tăng nhân quét rác ngẩng đầu lên, nói:
– Như vậy tiểu tử Tần gia thì sao? Ta ở trong giấc mộng du lịch, nhìn hắn trưởng thành.
Ta biết hắn có bao nhiêu cố gắng, có khả năng ở dưới phong ấn của Thổ Bá, từ người không có khả năng tu luyện đi từng bước một đến bây giờ, ngươi lại muốn đẩy hắn đến trước đài.
Ngươi sẽ gây cho hắn rất nhiều nguy hiểm đáng sợ!
– Sư huynh, ta muốn đứng ở trước đài, nhưng mà lại không ai đẩy ta đến trước đài!
Đế Thích Thiên Vương Phật hỏi ngược lại:
– Như vậy ngươi nói, ngươi có biện pháp tốt hơn để bảo tồn ở đạo chính thống của phật đạo sao?
Phía trước hắn lại có một tăng nhân quét rác ngẩng đầu:
– Không có.
Con đường phía trước là một con đường thẳng, vô cùng vô tận, không nhìn thấy được điểm cuối.
Hai bên đường đi đều có từng lão nhân trong tay cầm cái chổi quét rác, nhiều tới mức đếm không xuể, cũng không nhìn thấy được điểm cuối.
Mặt của những tăng nhân quét rác này không ngờ không giống nhau, không có một người nào lặp lại.
Đế Thích Thiên Vương Phật thật thà đi về phía trước, nói:
– Không quan tâm ngươi muốn tranh hay không muốn tranh, cho dù ngươi là tứ đại giai không, người khác cho rằng ngươi có uy hiếp hay là muốn tiêu diệt ngươi, không chỉ muốn tiêu diệt đệ tử của ngươi, thành tựu của ngươi, tính mạng của ngươi, đạo chính thống của ngươi mà còn muốn khiến cho ngươi thân bại danh liệt, giẫm đạp ngươi xuống dưới chân, trọn đời thoát thân không được.
Đã như vậy, vì sao lại không tranh? Sư huynh, ngươi có thể ở chỗ này mơ giấc mộng thiên thu, nhưng ta không thể! Công pháp, ngươi có truyền hay không?
Giọng nói của hắn mang tính tuyên truyền giác ngộ nhưng âm thanh lại không truyền đến bên ngoai ngôi miếu, chỉ lưu chuyển ở bên trong ngôi miếu này.
Một tiếng thở dài sâu kín truyền đến.
Con đường phía trước và tăng nhân quét rác trên con đường dần dần trở nên mơ hồ, lần lượt biến mất.
– Ta truyền.
Đế Thích Thiên lộ ra vẻ tươi cười.
– Sau khi ta truyền qua, ngươi tự nghĩ biện pháp rời khỏi phật giới, để tránh phải chết ở mảnh đất đây.
Đế Thích Thiên nghiêm nghị, chắp hai tay lại trước ngực, bái nói:
– Đa tạ sư huynh.
Giọng nói của Đại Phạm Thiên Vương Phật truyền đến:
– Đối với Tần gia tử, ngươi còn phải bồi thường cho hắn, hắn vì ngươi gánh chịu nguy hiểm rất lớn.
Trừ lần đó ra, chậu phân, bản thân ngươi đội lên trên đầu mình.
– Nhận được chỉ giáo.
Đế Thích Thiên Vương Phật do dự một chút, nói:
– Xin hỏi sư huynh, chậu phân lớn tới mức nào?
– Lớn hơn so với sự tưởng tượng của ngươi.
Bên ngoài ngôi miếu đổ nát, con mắt thứ ba của Tần Mục nửa mở nửa khép.
Có con mắt này, thần đạo thần tàng và ma đạo thần tàng trong cơ thể hắn không ngờ hài hòa một cách thần kỳ, dần dần trở nên thống nhất.
Lúc trước, hắn chỉ có khả năng vận dụng chỉ một thần tàng.
Nếu vận dụng thần đạo thần tàng, ma đạo thần tàng lại nhất định phải khép kín, nếu vận dụng ma đạo thần tàng, thần đạo thần tàng lại phải khép kín.
Hai loại thần tàng cùng nhau vận dụng, lại sẽ có xung đột Thần Ma.
Nguyên khí có các loại khác nhau, thần nguyên, ma nguyên, yêu nguyên, long nguyên, phượng nguyên, phật nguyên, đạo nguyên, nếu chia nhỏ ra càng nhiều loại hơn.
Ví dụ như bốn linh thể lớn của Duyên Khang quốc, lại có thể chia ra làm bốn loại lớn, mỗi một loại lại có nhiều loại nhỏ khác.
Thần nguyên và ma nguyên là hai loại đối lập khác nhau, đây đó nước lửa không dung, nguyên khí thuộc tính thần đạo gặp phải nguyên khí thuộc tính ma đạo lại sẽ tiêu diệt lẫn nhau.
Mà bây giờ, Tần Mục mở ra con mắt này, không ngờ làm được Thần Ma thống nhất.
Bên ngoài ngôi miếu, các phật đều trầm ngâm, đột nhiên Diêm Ma La Vương Phật cười nói:
– Kiến Không phật tử, chúng ta không tranh.
Kiến Không phật tử hơi ngẩn ra, khom người nói:
– Nhận phật ta pháp chỉ.
Dứt lời, hắn lui xuống.
Sa Kiệt Long Vương Phật cũng gọi đệ tử của mình tới, nói:
– Hôm nay không tranh.
Các Phật tổ chư thiên khác cũng đều gọi đệ tử của mình tới, biểu thị không tranh, cười nói:
– Phật ta tứ đại giai không, không tranh là không tranh, hôm nay lại nhường cho hắn.
Để những người khác đi tranh.
Tuy rằng trong lòng rất nhiều phật tử buồn bực, nhưng đều theo lời trở về, đứng hầu ở bên cạnh các Phật tổ.
Những Phật tổ chỉ gọi đệ tử của phật giới, lưu lại rất nhiều phật tử lại đều là trẻ tuổi tài tuấn Thiên Đình phái tới tiến vào phật giới xin học, cũng có đệ tử do Thiên Đình phật thu, mỗi một người đều nóng lòng muốn thử.
Ma Luân Pháp Vương cười nói:
– Các vị sư huynh rộng lượng, chỉ có điều Đế Tọa chân kinh của Đại Phạm Thiên Vương Phật, làm sao có thể không lấy? Nếu không lấy, chẳng phải là tiện nghi cho người ngoài sao?
Lại có một vị Phật Đà cười nói:
– Đúng là đạo lý này.
Lại có mấy vị Phật Đà phụ họa nói:
– Hai vị sư huynh nói đều có lý, không thể để phật pháp tiện nghi cho người ngoài như vậy.
Ma Luân Pháp Vương cười ha hả nói:
– Nguyệt Quang thái tử, thương thế của ngươi đã lành chưa?
Hắn vừa mới lấy phật pháp giúp Nguyệt Quang thái tử chữa thương.
Thương thế của Nguyệt Quang thái tử cơ bản đã khỏi hẳn, ánh mắt nóng nảy nhìn về phía Tần Mục, ý chí chiến đấu hừng hực, trầm giọng nói:
– Tần cư sĩ tập kích đệ tử bất ngờ, đệ tử rất muốn sẽ cùng hắn tranh đấu một hồi!
Ma Luân Pháp Vương cười nói:
– Người ta nói sinh tử không luận, nếu như ngươi chỉ muốn thắng bại, không nghĩ tới sinh tử, ta sợ ngươi lại chịu thua thiệt nữa.
Trong lòng Nguyệt Quang thái tử rét lạnh.
Ma Luân Pháp Vương vừa nhìn về phía các phật tử khác, cười nói:
– Các ngươi đều là truyền nhân của các phật, khi biết lần này chỉ luận sinh tử, không luận thắng bại, cũng không nhất định chú ý tới mấu chốt của phật pháp.
Nhật Quang thái tử, Ma Yết thái tử, Bà Long công chủ, Phù Vân thái tử, các ngươi đều hiểu chưa?
Hắn nói mấy người này chính là thái tử và công chúa phật quốc do Thiên Đình thành lập ở phật giới.
Tại phật giới, phật nước mọc lên như rừng, rất nhiều nơi đều đã là thế lực của Thiên Đình.
Mà mấy vị thái tử và công chúa này chính là nhân tài kiệt xuất của thế hệ trẻ tuổi trong đó.
Bọn họ không chỉ theo các phật tu hành, hơn nữa còn thỉnh thoảng tiến vào Thiên Đình, tu hành công pháp tuyệt học cao thâm hơn.
Mọi người đều nói vâng.
Nhật Quang thái tử cười nói:
– Nguyệt Quang sư huynh có bản lĩnh không kém hơn so với ta, nghĩ đến vừa rồi xuất quân đã chiến thắng giòn giã, huynh ở đây nhìn đầu người lăn xuống là được.
Nguyệt Quang thái tử ở trong đám người kia tiến lên, sau đầu có một vòng trăng sáng, đó là kiếm quang kiếm khí của hắn.
Chỗ ánh trăng chiếu xuống, ánh trăng đầy trời, kiếm quang khắp bầu trời, chính là vô cùng lợi hại!
Đừng nói ở hạ giới, cho dù là ở trong phật giới chư thiên cũng khó nhìn thấy được kiếm pháp kiếm quyết tinh diệu như vậy.
Nguyệt Quang thái tử nhìn về phía Tần Mục, ánh mắt chớp động:
– Ngươi tập kích bất ngờ ta, thiếu chút nữa muốn lấy tính mạng của ta, hiện tại ta có đề phòng, lại phải hàng yêu trừ ma!
Phía sau đầu hắn, trăng sáng giống như bánh xe, kiếm quang giống như một cột ánh sáng lớn phóng về phía Tần Mục, cùng lúc đó trong vầng trăng sáng kia có từng ánh sáng về phía bốn phương tám hướng chiếu đi.
Đó đều là kiếm quang, không ngờ từ trong không trung gập xuống, hiển nhiên đã chặt hết những đường lui của Tần Mục!
Kiếm pháp của hắn mạnh mẽ, có thể nói là nhất tuyệt, ánh trăng đầy trời, kiếm quang tung bay, so với Lạc Nhật Kiếm Pháp của Ngu Uyên Sơ Vũ và Ngu Uyên Xuất Vân, có thêm rất nhiều tinh diệu và thiện ý.
Tần Mục mở ba con mắt ra, chỉ một ngón tay.
Kiếm hoàn chấn động, một cột kiếm lớn từ trong kiếm hoàn bạo phát ra.
Đó là Nhiễu Kiếm thức đơn thuần.
Tám nghìn phi kiếm bay xung quanh, tuy rằng sử dụng chính là cùng một chiêu nhưng mỗi một thanh kiếm lại có hình thái không giống nhau.
Cột kiếm to đến ba thước, dài mười tám trượng, sóng kiếm đảo qua, khắp bầu trời có ánh trăng nghiền nát.
– Ta không lấy ra toàn lực, ngươi còn tưởng rằng ta thật sự đánh không chết được ngươi sao?
Tần Mục tiến lên trước một bước.
Phách Thể Tam Đan Công bạo phát, tám loại âm thanh khác thường của Tổ Long Bát Âm truyền ra.
Kiếm chỉ đâm ra, cột kiếm không ngờ xuyên qua ánh trăng phía sau đầu của Nguyệt Quang thái tử.
Tám nghìn thanh kiếm xoay tròn, vầng trăng sáng kia đã ầm ầm bị nghiền nát.
Cột kiếm ép xuống phía dưới một cái, Nguyệt Quang thái tử thịt nát xương tan.
Minh Tâm hòa thượng bị dọa cho giật mình, rụt đầu một cái:
– Tần giáo chủ lại giết người… Lần này nguy rồi, thật không biết vì sao Như Lai phải phái hắn tới đây.
Loại chuyện như vậy, ta cũng không…
Tần Mục nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt đảo qua trên người mấy trăm vị phật tử, tay hắn nắm kiếm hoàn giơ lên, thản nhiên nói:
– Sát tâm ta nổi lên, tranh luận không kìm chế được, ma niệm trong lòng điên cuồng phun ra, lại có tâm giết chóc.
Các vị đạo hữu, các ngươi có thể cùng tiến lên, tới áp đảo ma trong lòng ta, thành toàn công đức của các ngươi!
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn) [Dịch] Bất Diệt Thần Vương (Vương Đạo Chí Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bat-Diet-Than-Vuong-Vuong-Dao-Chi-Ton-.jpg)



