[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 121 : Tiểu hài của tư bà bà (c601-c605)
❮ sautiếp ❯Chương 601: Tiểu hài của tư bà bà
Nguồn: EbookTruyen.Me
Vị Ma Thần này đang cùng thần nhân Đại Khư trấn thủ tế đàn quyết đấu, cho dù hắn có khả năng mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, nhưng là kẻ địch thật sự quá mạnh mẽ, khiến cho hắn không thể không hết sức chăm chú ứng phó.
Trang phục này bay tới, hắn không có cảm giác được bất cứ khí tức uy hiếp gì, bởi vậy không kịp đề phòng.
Đợi đến khi trang phục khoác lên người, lúc này hắn mới phản ứng được, dĩ nhiên không kịp.
Trang phục này của Tư bà bà khoác lên người hắn lại nhanh chóng thu nhỏ lại, siết chặt lấy lồng ngực của hắn, ép tới mức lồng ngực co lại kịch liệt, từng cây xương sườn cũng bị siết đến mức vang lên những tiếng rắc rắc.
Trang phục này giống như là mọc ra đầy châm, đâm vào trong thân thể hắn, cảm giác đau đớn mãnh liệt truyền đến khiến cho hắn khó có thể chịu được.
Vị Ma Thần này không thở được, vội vàng thu nhỏ thân thể.
Thân là Ma Thần, khống chế thân thể lớn nhỏ tất nhiên là dễ dàng như trở bàn tay.
Nhưng vào lúc này đối thủ của hắn một kiếm quét tới, vừa vặn hắn thu nhỏ thân thể, ngược lại tránh thoát một kiếm này.
Chỉ có điều hắn thu nhỏ lại, món trang phục đó cũng thu nhỏ lại theo, vẫn siết chặt hắn.
– Phá cho ta!
Thân thể hắn tăng lên, món trang phục đó lại không tăng lên theo.
Vị Ma Thần này nhất thời nghe được tiếng xương sườn của mình vỡ nát.
Không chỉ có xương sườn gãy, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể hắn cũng gần như đồng thời bị ép vỡ.
Lồng ngực của hắn bị siết thành kích thước bằng ngón cái, bên trong trang phục đều là ngân châm, đâm khắp toàn thân, phá hủy cơ năng thân thể của hắn.
Dưới tình huống này thân thể tăng lên thật sự có thể nói là tìm chết.
Ở trong nháy mắt khi thân thể hắn tăng lên, vị thần nhân Đại Khư đang cùng hắn quyết đấu này đã một kiếm đâm thủng đầu hắn, đóng đinh nguyên thần của hắn.
Vị Ma Thần này trợn tròn hai mắt, máu tươi trong miệng ồ ồ chảy ra, âm thanh khàn khàn nói:
– Nếu không phải ta bị mặc món đồ nhỏ, ngươi không thắng được ta…
Dứt lời, hắn tắt thở bỏ mạng.
Món trang phục từ trên thi thể của hắn tự động tách ra, bay trở về bên cạnh Tư bà bà.
Trang phục tự động phân giải hóa thành từng mảnh vải rách, trở lại trong giỏ.
Tần Mục nhìn những mảnh vải trong giỏ một chút, thử dò xét nói:
– Tay nghề làm trang phục của bà bà ngược lại càng thêm xuất chúng, những mảnh vải này là từ đâu tới, vì sao có thể siết được thân thể của Ma Thần?
– Vải dùng gân của Thần Ma dệt lên, còn có mấy cái gân rồng là do ta nhặt được ở trong Đại Khư.
Bởi vì quá ít nên chỉ có thể dệt thành từng mảnh vải mà thôi.
Tư bà bà cười nói:
– Mấu chốt vẫn là Đại Dục Thiên Ma Kinh, có thể gắn những mảnh vải rách lại, khiến cho Ma Thần này không thoát được.
Tần Mục chớp chớp mắt:
– Bà bà ngoại trừ làm trang phục ra, còn có thể làm cái gì?
– Còn có thể làm hai cái giày cho tiểu hài nhi.
Chỗ của ta còn có da may đế giày cho Ma Thần, làm hai cái giày vải vẫn thoải mái.
Tư bà bà lấy ra hai cái đế giày, đôi mắt chớp chớp, cười nói:
– Đi giày nhỏ của ta vào, bảo đảm muốn sống không được, muốn cởi cũng cởi không ra.
Mục nhi muốn đi giày nhỏ của bà bà sao?
– Không đi! Khi còn bé, ngươi được ta cho đi giày nhỏ quá nhiều, chân cũng bị ta ép cho nhỏ lại!
Hai người đang nói, vị thần nhân Đại Khư trấn thủ tế đàn từ phía xa mời, nói:
– Vẫn mời hai vị đạo hữu lên tụ họp một chút!
Tần Mục cùng Tư bà bà leo lên tế đàn.
Vị thần nhân này ngọc thụ lâm phong, rất tuấn lãng, nhìn thấy diện mạo của Tư bà bà đạo tâm có phần không vững, vội vàng ổn định tinh thần, cúi người cảm ơn, nói:
– Hóa ra là Tần giáo chủ.
Vị này chính là đạo hữu Thái Hoàng Thiên sao? Cảm ơn đã ra tay tương trợ!
– Tiền bối nhận ra được ta?
Tần Mục kinh ngạc.
Vị thần nhân này cười nói:
– Thiên Sư đã từng nói về giáo chủ.
Tần Mục vội vàng nói:
– Thiên Sư ở đâu?
– Bên kia!
Vị thần nhân này giơ tay lên chỉ về phía xa, nói:
– Lần qua tòa tế đàn thứ sáu, chính là nơi Thiên Sư trấn thủ.
Ta cần phải ở lại chỗ này bảo vệ tế đàn, không thể hộ tống hai vị đi vào, thứ tội!
Tần Mục cùng Tư bà bà từ biệt, đi theo hướng ngón tay của hắn chỉ.
Trên đoạn đường đi tới này, bọn họ nhìn thấy được các tế đàn khác cũng bị công kích, hoặc là đại quân Ma tộc giống như thủy triều tràn về phía tế đàn, hoặc là Ma Thần một mình chiến đấu, tranh đoạt quyền khống chế tế đàn.
Tần Mục cùng Tư bà bà có thể giúp thì giúp, không thể giúp, lại đi đường vòng qua.
Có một tòa tế đàn đã rơi vào trong tay ma tộc, thần chỉ phía trên chắc hẳn đã bị giết, đây cũng là chuyện khó tránh khỏi.
Tiều Phu thánh nhân lần này nắm lấy vận mệnh của Ma tộc, lấy La Phù Thiên ra uy hiếp, Ma tộc cũng không thể không liều mạng, muốn đoạt lại một ít làm vốn liếng để đàm phán.
– La Phù Thiên nguy hiểm như vậy, vẫn còn có Ma tộc sống sao?
Tần Mục cùng Tư bà bà nhìn thấy được rất nhiều thi thể xương cốt của Ma Thần đứng vững ở trong một ít vùng cấm.
Nơi đó khắp nơi đều là những tấm bia đá cao thấp lên xuống, trên bia có khắc văn tự Ma tộc, chắc là sử dụng để chống đỡ thiên tai ở đây.
Mà người Ma tộc lại sinh hoạt ở trong thần tàng của những thi thể xương cốt của Ma Thần, nghĩ đến sau khi thiên tai phát sinh, có vài Ma Thần cống hiến thân thể của mình, để cho tộc nhân có thể sống sót.
– Bà bà, vì sao thế giới Ma tộc này sẽ phát sinh thiên tai? Thiên tai ở đây từ đâu ra?
Tần Mục không giải thích được, ngẩng đầu nhìn về phía tinh cầu đổ nát trên bầu trời.
Tinh cầu vô cùng to lớn, trong lúc đang di chuyển, xuất hiện càng nhiều thiên tai, dẫn động tới đất nước phong hỏa.
Trên bầu trời còn có mảnh nhỏ ngôi sao, giống như một con rắn lửa từ trên cao hạ xuống, không biết đập vào đâu.
Tư bà bà lắc đầu nói:
– Ta làm sao biết được? Có thể nơi này là thiên tai thật sự, cũng có thể là Thần Ma sử dụng đại pháp lực di chuyển những tinh cầu này, mượn nó giáng kiếp.
Cụ thể là có chuyện gì xảy ra, có thể chỉ có tồn tại như Phược Nhật La mới có khả năng biết nguyên nhân.
Cuối cùng, bọn họ đi tới tòa tế đàn thứ sáu.
Tần Mục cùng Tư bà bà từ phía xa nhìn lại, chỉ thấy khí tức Thần Ma của tòa tế đàn này chia ra làm một đen một trắng, ở trên khoảng không của tế đàn trộn lẫn với nhau giống như hai con cá lớn đầu đuôi liên kết từ từ bơi qua bơi lại.
– Phược Nhật La đến!
Trong lòng Tần Mục nghiêm nghị:
– Không biết Lục Ly có đến đây hay không? Nếu Lục Ly cũng đi tới nơi này, như vậy Tiều Phu thánh nhân sẽ có khả năng bị nguy hiểm!
Hắn nhìn về phía trên tế đàn.
Hắn có thể nhìn thấy được rất nhiều thần tàng khác nhau, chỉ có điều trên đỉnh của tế đàn ngoại trừ thần tàng của Tiều Phu thánh nhân và Phược Nhật La ra, hắn không nhìn thấy thần tàng bước vào Thiên Cung hoặc Ma Thần cung.
Theo Phược Nhật La leo lên tế đàn cũng không có Lục Ly, mà một ít đệ tử chưa tu thành Ma Thần, không có bao nhiêu lực uy hiếp.
Ngược lại bên dưới tế đàn có thần tàng của mấy vị Thần Ma, chắc hẳn Phược Nhật La cũng lo lắng Tiều Phu thánh nhân nảy sinh ý định ác độc, thật sự huyết tế La Phù Thiên nên để cho Ma Thần theo hắn đến đây.
Tần Mục yên lòng, cùng Tư bà bà đi về phía tế đàn thứ sáu.
Đến bên dưới tế đàn, Tần Mục nhìn thấy được Hắc Hổ Thần, không khỏi mừng rỡ, vẫy tay về phía hắn.
Hắc Hổ Thần lại làm như không nhìn thấy hắn, trong tay cầm hai búa, khẩn trương nhìn chằm chằm vào hai vị Ma Thần đối diện này.
Giọng nói của Tiều Phu thánh nhân truyền đến:
– Tần Mục, thần chỉ không được leo lên đàn, mời vị nữ tử bên cạnh ngươi ở lại phía dưới, ngươi ngược lại có thể lên đây.
Tần Mục nói vâng.
Tư bà bà không nhịn được nói:
– Thánh Sư, ta là thánh nữ của Thiên Thánh giáo trước đây, ngưỡng mộ Thánh Sư, khẩn cầu Thánh Sư cho ta thấy mặt một lần!
Trên tế đàn, Tiều Phu thánh nhân nhô đầu ra, nhìn xuống dưới, không nhịn được hơi ngẩn ra, có chút hoa mắt, từ từ nói:
– Nữ tử khá lắm, suýt nữa làm loạn đạo tâm của ta.
Thiên Thánh giáo không có liên quan gì đến ta, ngươi cũng đã gặp mặt ta một lần, không nên đi lên, bằng không tâm cảnh bất ổn.
Tư bà bà chỉ đành phải nói vâng, ở lại bên cạnh Hắc Hổ Thần, khẽ nói:
– Mục nhi, sau khi ngươi đi tới, không nên phát động Phách Thể Tam Đan Công.
Nếu như cần phải phát động công pháp, cần phải dán lá liễu vàng ở mi tâm.
– Bà bà yên tâm, ta sẽ để ý tới!
Tần Mục sải bước chân lên bậc thang, qua thời gian không lâu cuối cùng hắn leo lên tế đàn, chỉ thấy Phược Nhật La cùng Tiều Phu thánh nhân từng người ngồi trên cao.
Phía dưới của Phược Nhật La có mấy người trẻ tuổi.
Triết Hoa Lê cũng ở trong đó.
Vị Tề công tử Tề Cửu Nghi từ Thiên Đình kia tới không ngờ cũng có mặt.
Chỉ có điều, Tề Cửu Nghi có chỗ ngồi của mình, hiển nhiên là thân phận của hắn cho phép, khiến hắn có tư cách ngồi xuống.
Tần Mục đi ra phía trước, nhìn về phía Tiều Phu thánh nhân thi lễ một cái, lại nhìn về phía Phược Nhật La chào.
Phược Nhật La ngồi ngay ngắn bất động, khẽ gật đầu tỏ vẻ trả lễ.
Tần Mục lại nhìn về phía Tề Cửu Nghi và Triết Hoa Lê chào, hai người đều trả lễ, cũng không vì Tần Mục là đối thủ của bọn họ mà chậm trễ chút nào.
Tần Mục đi tới dưới đầu của Tiều Phu thánh nhân lại đứng vững.
Phược Nhật La tò mò nhìn hắn, chỉ thấy Tần Mục dùng khăn lụa trắng che đi hai mắt, mi tâm lại có một con mắt dựng thẳng mở ra, bởi vậy có thể nhìn thấy vật, hắn cười nói:
– Tần tiểu hữu, con mắt ở mi tâm của ngươi rất kỳ lạ.
Đồng tử trong con mắt ở mi tâm của Tần Mục nhìn xuống, không nhìn tới hắn.
Phược Nhật La cười ha ha nói:
– Ngươi không dám nhìn ta, chẳng lẽ là sợ ta sao? Ngươi còn trẻ, con nghé mới sinh không sợ cọp, nếu e ngại ta có tâm, ta lo lắng cho tu vi tiến cảnh và đạo tâm của ngươi trong tương lai! Nào, ngẩng đầu liếc mắt nhìn ta xem.
Tần Mục nhắm mắt bịt tai.
Tề Cửu Nghi và Triết Hoa Lê cũng đang quan sát Tần Mục, trong lòng cảm thấy không giải thích được.
Bọn họ không biết vì sao Tần Mục lại bịt kín đôi mắt của mình, hơn nữa bọn họ rất hiếu kỳ về con mắt thứ ba ở mi tâm của hắn.
Tiều Phu thánh nhân nhìn về phía Tần Mục, chỉ thấy hắn gục đầu xuống, có chút ủ rũ, cười nói:
– Tần Mục, ngươi tới tìm ta là vì chuyện gì? Vì sao lại bịt kín hai mắt? Á, ta biết, ngươi lại đối diện cùng Phược Nhật La?
Tần Mục gật đầu, xấu hổ không thôi:
– Đệ tử cùng mấy vị đại nhân trong nhà, ở Thái Hoàng Thiên cố bày nghi trận, ngăn cản mấy trăm vạn đại quân Ma Thần của Phược Nhật La tiền bối, vì vậy lại bị Phược Nhật La hãm hại.
Mắt của ta cùng hắn từng đối diện qua, vì vậy liền bị hắn trồng thần thông ở trong mắt ta.
Nếu soi gương, ta lại sẽ bị hắn bắt đi.
Ta không biết nên phá giải loại thần thông này như thế nào, vì vậy tới tìm lão sư.
Tiều Phu thánh nhân cười nói:
– Phược Nhật La là tiền bối của ngươi, chỉ đùa với ngươi thôi.
Hắn lại ở trong này, muốn bắt ngươi không cần sử dụng tới những thủ đoạn nhỏ này đâu? Ngươi cởi khăn lụa ra, xem hắn làm thế nào bắt ngươi đi.
Tần Mục cởi ra khăn lụa, lộ ra hai mắt.
Tiều Phu thánh nhân cười nói:
– Ngươi sử dụng cái gương soi một cái, xem thử hắn có thể bắt ngươi đi hay không?
Tần Mục lấy ra cái gương, ra soi, trong gương nhất thời lại một lần nữa hiện ra bóng dáng của Phược Nhật La càng lúc càng lớn, đi về phía bên ngoài cái gương.
Hai tay của Tần Mục run rẩy, không đỡ nổi cái gương, Phược Nhật La trong gương thật ra là Phược Nhật La trong đôi mắt của hắn, giống như bóng ma sắp nuốt lấy hắn.
Đột nhiên, Tiều Phu thánh nhân vung búa đốn củi lên, một búa chém vào trên cái gương trong tay của Tần Mục.
Đối diện, Phược Nhật La kêu lên một tiếng rên rỉ, mi tâm đột nhiên xuất hiện một vết máu.
Tần Mục giống như trút được gánh nặng, nhất thời áp lực biến mất, chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái.
Tiều Phu thánh nhân thu hồi rìu đốn củi, cười nói:
– Ta đã nói là Phược Nhật La nói đùa với ngươi, hắn là tiền bối của ngươi, làm sao có thể xuống tay với ngươi? Lẽ nào hắn lại không lo lắng ta tức giận, chém đệ tử của hắn sao?
Mi tâm gương mặt chính của Phược Nhật La có một dòng máu tươi chảy xuống, tới hai bên mũi tách ra chảy xuống, ba gương mặt lộ ra vẻ giận dữ.
– Bằng hữu cũ, ngươi phải biết, nếu ngươi tiếp tục giữ vững La Phù Thiên, ngươi có lẽ có thể không chết, nhưng hai mươi bốn vị đạo hữu của ngươi lại khó thoát khỏi cái chết!
Hắn chuyển qua một gương mặt khác, nghiêm nghị nói:
– Cũng không phải là Ma tộc ta muốn tiêu diệt các ngươi, thật sự muốn diệt các ngươi là người khác.
Lấy trí tuệ của ngươi, nên biết lợi hại trong đó, cần gì khiến cho bọn họ đi chịu chết?
oOo
Chương 602: Đôi giày thêu
Nguồn: EbookTruyen.Me
– Bọn họ giống như ta, là người hẳn đã chết từ lâu.
Từ hai vạn năm trước chúng ta đã nên chết trên sa trường, chỉ là ở dưới tình thế cấp bách không thể không sống tạm.
Tiều Phu thánh nhân để búa sang một bên, cảm khái nói:
– Phược Nhật La, ngươi biết không? Nếu là thời đại Khai Hoàng, Ma Thần nho nhỏ giống như ngươi gọi tới gọi lui, đã sớm bị đưa đến trên Trảm Thần đài chém giết, chỉ là hiện tại không thể so sánh với trước.
Ta rất kính phục ngươi, cũng biết bản lĩnh và thủ đoạn của ngươi.
Ngươi vẫn không mời người của Thiên Đình đến đây, dựa vào lực lượng của chính mình đánh Thái Hoàng Thiên, ta lại biết ngươi không muốn ăn nhờ ở đậu.
Ngươi có chí khí và dã tâm của mình, muốn thông qua Thái Hoàng Thiên làm ván cầu, nhảy đến Khai Hoàng Thiên Đình.
Dã tâm của ngươi rất lớn.
Phược Nhật La mỉm cười:
– Trượng phu trên đời, nếu không có chút lý tưởng, cùng bị cá khô phơi nắng có gì khác biệt?
Tiều Phu thánh nhân lắc đầu:
– Ngươi có nghĩ tới hay không, nếu ngươi chiếm Khai Hoàng Thiên Đình, ngươi có thể bị tiêu diệt hay không? Chim hết cung tốt cất, thỏ khôn chết hầm chó săn.
Ngươi sẽ không thể không hiểu chứ? Ngươi đánh tới Đại Khư, tiêu diệt Duyên Khang, một khắc kia cũng chính là thời điểm chết của ngươi và tộc nhân của ngươi.
Họa diệt tộc gần trong gang tấc.
Ngươi lấy Phược Nhật La làm danh, người trí tuệ lớn của Ma tộc, sẽ không thể không hiểu?
Cái cổ của Phược Nhật La vòng vo một chút, đổi thành phía mặt bên phải, ung dung nói:
– Thánh nhân giỏi về công tâm.
Ngươi xem giống như suy nghĩ cho ta, nhưng thật ra là đang công kích tâm đạo.
Ngươi nói đạo lý, ta hiểu, nhưng ta cũng biết, ta nhất định phải tìm được cho tộc nhân một con đường sống.
Về phần Thiên Đình có tiêu diệt ta hay không, vẫn là một trong hai khả năng.
Cùng lắm thì ta nằm rạp người làm chó, Thiên Đình vẫn không đến mức giết một con chó chứ?
Gương mặt bên trái của hắn cười nói:
– Trượng phu trên đời, phải co được dãn được.
Đạo huynh, nếu như ngươi cố ý lấy La Phù Thiên tới uy hiếp ta, ta không cần giết ngươi, tất nhiên sẽ có người giết ngươi.
Đạo huynh, ngươi cần gì phải làm như thế?
Tiều Phu thánh nhân lắc đầu nói:
– Nếu như ta muốn làm chó, hai vạn năm trước đã có thể làm.
Có thể đứng sống, ta tình nguyện đứng.
Ánh mắt của Phược Nhật La chớp động:
– Nhưng con người sau khi chết vẫn nằm, giống như là một con chó chết.
Tiều Phu thánh nhân cười nói:
– Thịt nát xương tan hồn không sợ, ta nguyện bị chết nát một ít, ngươi yên tâm, ta sẽ không nằm chết.
Trước khi bọn Tần Mục đi tới, ngươi nói ra điều kiện, bảo ta nhường ra một phần lãnh địa của Duyên Khang cho Ma tộc ngươi.
Hiện tại Tần Mục tới, ta có thể nói cho ngươi biết.
Sắc mặt hắn đột nhiên trở nên u ám lạnh lẽo:
– Chỉ cần chúng ta sống sót, đất đai Khai Hoàng không nhượng chút nào!
– Chân của ngươi đưa đến, ta chém đứt chân của ngươi, đầu của ngươi thò vào, ta chém đứt đầu của ngươi! Ma tộc ngươi dám cả gan tiến vào Duyên Khang, ta diệt Ma tộc ngươi!
Hắn lạnh lùng nói:
– Đất đai Khai Hoàng, ngươi cũng đừng có mơ tưởng!
Phược Nhật La nghe được lời của hắn, ba gương mặt trong nháy mắt cũng trầm xuống, lạnh như băng nói:
– Vậy chính là không có chuyện gì để nói nữa.
Đã như vậy, ký kết giao ước Thổ Bá thôi!
Hắn cầm bút, nhanh chóng viết lời thề, nhẹ nhàng nâng tay, trang giấy bay về phía đối diện Tiều Phu thánh nhân.
Tiều Phu thánh nhân cũng viết xuống lời thề, cùng hắn trao đổi trang giấy.
Hai người suy nghĩ về lời thề của đối phương, kiểm tra có chỗ sơ hở hay không.
Sau đó cầm bút sửa chữa một hồi, lại đổi lời thề của từng người trở về, một lần nữa cẩn thận kiểm tra một hồi, sửa lại chỗ mình không có cách nào tiếp nhận.
Cứ như vậy hết lần này đến lần khác, bọn họ cuối cùng xác định ra lời thề của hai bên.
Hai người đứng dậy, từng người thề.
Phược Nhật La sử dụng chính là ma ngữ, Tiều Phu thánh nhân sử dụng chính là thần ngữ.
Thần ngữ và ma ngữ đồng thời vang lên, hai loại ngôn ngữ từng người có chứa huyền cơ và ảo diệu khác nhau, thậm chí công phạt lẫn nhau!
Tần Mục tinh thông hai loại ngôn ngữ, bất luận là thần ngữ hay ma ngữ, hắn đều nghe hiểu được, bất giác nghe đến nhập thần.
Đột nhiên không gian chấn động, tế đàn cao như núi non dưới chân bọn họ cũng lay động không ngừng, mọi người trên tế đàn vội vàng đứng vững.
Bên dưới tế đàn, Tư bà bà và Hắc Hổ Thần đang cùng hai vị Ma Thần khác giằng co, mặt đất dưới chân bọn họ cũng tự chấn động di chuyển.
Bốn vị Thần Ma vội vàng ổn định thân hình, để tránh bị đối phương nhân cơ hội đánh lén.
Tư bà bà lắc đông lắc tây, giống như là tu vi cảnh giới chưa đủ, liền lùi mấy bước, một cái giày thêu bất giác rơi xuống, chỉ đành phải dùng một chân ổn định thân hình.
Ma Thần cùng nàng giằng co thấy vậy ánh mắt nhất thời sáng lên, không để cho nàng kịp phản ứng, lại dùng tay nhặt cái giày thêu kia lên.
Giày ở trong tay, vị Ma Thần này lại nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn của Tư bà bà, cười hắc hắc, đặt giày ở dưới mũi ngửi.
Tư bà bà giận dữ, vươn tay ra, cười như không cười:
– Đưa giày cho ta!
Vị Ma Thần này cười ha ha, bỏ giày vào trong ngực:
– Tiểu mỹ nhân khiến ta thấy cũng phải thương xót.
Giày của nàng, ta thu.
Tư bà bà giận dữ, cũng cởi một cái giày khác ra, tay run rẩy đập tới:
– Ngươi dù gì cũng là Ma Thần, tồn tại cao cao tại thượng, thế nào lại cợt nhả như vậy?
Vị Ma Thần này giơ tay lên nhận lấy một cái giày thêu khác, hắn nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn của nàng, cười hì hì nói:
– Tốt! Được một đôi! Tiểu mỹ nhân thật là trắng khéo, ta cũng có vài thiếp thất nhân tộc, nếu như nàng theo ta, ta có thể cho ngươi làm bà lớn.
Chỉ cần nàng đáp ứng, trở lại ta sẽ ăn bà mặt vàng nhà ta!
Tư bà bà cười khanh khách nói:
– Ngươi ăn bà mặt vàng nhà ngươi, ta cũng lo lắng ngày nào đó ta trở thành bà mặt vàng, ngươi cũng ăn ta! Dù sao giày của ta nhỏ, ngươi cũng đi không vừa, giày đưa ngươi.
Hắc Hổ Thần nhíu mày, thầm nghĩ:
– Nữ tử này có lai lịch gì? Nói bừa bãi, ngược lại còn cùng vị Ma Thần này liếc mắt đưa tình, cũng là một người không đáng tin cậy giống như Tần sư đệ!
Xung quanh bị bóng tối dày đặc bao phủ, bỗng nhiên trong bóng tối có ánh lửa truyền đến, đôi sừng nhọn cực lớn từ trong bóng tối bên dưới tế đàn từ từ dâng lên.
Xung quanh tế đàn tối tăm không có ánh mặt trời, hai cái sừng nhọn này chín rẽ mười tám ngoặt, cao vút như đâm vào trong mây, vượt xa tế đàn.
Trong lòng Hắc Hổ Thần hoảng hốt, bất giác hai cái chùy trong tay rơi trên mặt đất, hắn vội vàng nhặt lên, ngẩng đầu nhìn hai cái sừng nhọn từ trên mặt đất không ngừng từ trong bóng tối đột ngột nhô lên.
Sau một lúc lâu, ảo ảnh Thổ Bá này mới lộ ra cái đầu, hai cái sừng nhọn đã cắm đến độ cao của tinh cầu bên ngoài bầu trời.
Gương mặt giống như mãnh hổ của Thổ Bá ẩn nấp trong bóng đêm, ngọn lửa trong đôi mắt khiến gương mặt lúc sáng lúc tối, tế đàn cao lớn nguy nga ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của hắn cũng trở nên lúc sáng lúc tối.
Thổ Bá đang lẳng lặng chờ đợi lời thề của bọn họ.
Đây là ảo ảnh của Thổ Bá, cũng không phải là Thổ Bá chân chính, mà là lực lượng của hắn chiếu hình đến thế giới này, chứng kiến hai vị cường giả lập lời thề.
Thổ Bá không có cách nào tự mình hạ xuống, thân thể của hắn thật sự lớn, nếu hạ xuống, cái thế giới yếu ớt này cũng không chịu nổi.
Tần Mục hưng phấn, xông về phía ảo ảnh của Thổ Bá ra sức vẫy.
Sắc mặt của Thổ Bá nghiêm nghị, xem như không nhìn thấy hắn.
Tần Mục tiếp tục hưng phấn ngoắc, cao giọng nói:
– Ta! Là ta! Thổ Bá, chúng ta đã gặp mặt! Ta là Tần Phượng Thanh, ngài còn phong ấn ta!
Thổ Bá tiếp tục làm như không thấy.
Tần Mục tiếp tục hưng phấn vẫy.
Khóe mắt của Thổ Bá run lên:
– Trang nghiêm! Không cần nói chuyện với ta, ta đang làm chính sự.
Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi đưa mắt nhìn nhau, trong lòng ngưng trọng.
Phược Nhật La cùng Tiều Phu thánh nhân đọc xong lời thề, ký kết giao ước Thổ Bá, vị Thổ Bá to lớn này liếc mắt nhìn Tần Mục, Tần Mục hưng phấn chờ đợi nói chuyện với hắn.
Tề Cửu Nghi do dự một chút, đi lên phía trước, nhìn về phía Thổ Bá chào.
Thổ Bá làm như không nhìn thấy hắn, mà nhìn về phía Tần Mục nói:
– Ngươi không nên gây chuyện.
Hắn ném ra một câu nói, sau đó chậm rãi chìm về phía trong bóng tối, dần dần biến mất, để lại Tần Mục và Tề Cửu Nghi ở trên tế đàn.
Đợi cho sừng nhọn hoàn toàn xuống đất, bóng tối cũng dần tản đi, xung quanh lại khôi phục ánh sáng.
Tiều Phu thánh nhân nhìn chằm chằm vào Tần Mục.
Phược Nhật La cũng nhìn chằm chằm vào Tần Mục.
Ánh mắt của Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi cũng rơi vào trên người của hắn.
Thổ Bá luôn luôn trang nghiêm, khống chế hình tượng của tử vong, từ trước đến nay nói năng thận trọng.
Mỗi lần có cường giả lập lời thề, lực lượng của hắn chiếu hình qua chứng kiến, loại khí thế này chính là bóng tối khủng khiếp, ép cho người ta không thở nổi.
Mà lần này, ảo ảnh của Thổ Bá không chỉ nói, hơn nữa hình như rất quen thuộc với Tần Mục, không thể không khiến người ta nghi ngờ về phía chuyện lập lời thề với Thổ Bá.
Thổ Bá có thể làm việc theo lẽ công bằng, không tồn tại tư tâm hay không?
Sở dĩ Thổ Bá trở thành đối tượng lập lời thề, chính bởi vì hắn không có bất kỳ tư tâm nào.
Nếu Thổ Bá có tư tâm, vậy đặc biệt khủng khiếp.
– Không nhìn ra Tần tiểu hữu cùng Thổ Bá có quan hệ tốt như vậy.
Phược Nhật La cười híp mắt nói.
Ba con mắt của Tần Mục cùng nhau nhắm lại, không nhìn tới hắn, kêu lên một tiếng rên rỉ nói:
– Nếu quan hệ quả thật tốt, hắn cũng sẽ không phong ấn ta.
Phược Nhật La yên lòng, đột nhiên nghĩ đến miếng ngọc bội của Tần Mục, trong lòng nghiêm nghị:
– Ngọc bội chính là do Thổ Bá phong ấn? Ngày ấy ta áp chế phong ấn, cho nên mới giải phóng ra ma vương kia?
Trong lòng hắn rộng mở trong sáng, trong lòng có một tảng đá lớn rơi xuống đất:
– Thổ Bá tự mình phong ấn, xem ra hắn không thể giải được phong ấn, kể từ đó lại có thể yên tâm đối phó với hắn.
Chỉ là tiểu tử này không dám nhìn ta.
Đúng vào lúc này, bên dưới tế đàn có một tiếng hét thảm truyền đến, trong lòng mọi người trên tế đàn nhất thời kinh sợ, vội vàng đi tới sát phía ngoài tế đàn nhìn xuống dưới.
Chỉ thấy bên dưới tế đàn, một vị Ma Thần theo Phược Nhật La đến đây ôm hai chân đau đến lăn qua lăn lại.
Chân của vị Ma Thần này đi đôi giày thêu nhỏ nhắn, giày thêu nhỏ chỉ có ba tấc, trong giày đều là kim châm, đâm tới khiến cho chân của vị Ma Thần này máu me đầm đìa.
Thân thể của vị Ma Thần này chợt lớn chợt nhỏ, nỗ lực thoát khỏi chiếc giày thêu nhưng giày cũng theo đó thu nhỏ lại mà không biến thành lớn.
Lúc này xương ngón chân của hắn đã nát hết, đau không thể nói được.
Bên cạnh, Hắc Hổ Thần cùng một vị Ma Thần khác lộ ra vẻ mặt hoảng sợ nhìn Tư bà bà, từng người dịch bước, không dám đến gần.
– Xương hai cái chân này của ngươi đã hoàn toàn bị gãy.
Tư bà bà cười, nhỏ nhẹ khẽ nói, ôn nhu khuyên nhủ:
– Vẫn là cắt đi.
Nếu đợi đến khi tú hoa châm di chuyển tới tim phổi của ngươi, di chuyển tới trong đầu của ngươi, vậy sẽ không kịp.
Vị Ma Thần này đau đến mức toàn thân run rẩy, cắn chặt răng, lạc giọng nói:
– Ngươi lừa ta gây khó dễ…
Tư bà bà kinh ngạc nói:
– Bản thân ngươi muốn đi, ta chưa từng lừa gạt ngươi?
Trên tế đàn, Phược Nhật La nhíu chân mày, nhìn về phía Tiều Phu thánh nhân cười lạnh nói:
– Đây cũng là đệ tử của ngươi? Diễn xuất thật sự giống với đạo huynh, đâm sau lưng, đả thương người!
Tiều Phu thánh nhân cũng có phần kinh ngạc, lắc đầu nói:
– Không tính là đệ tử của ta.
Chỉ có điều lực thông minh cơ trí có thể so sánh được với ta.
Phược Nhật La hừ lạnh một tiếng, âm thanh truyền tới dưới đàn:
– Mục Đồ La, thần thông của ngươi không đủ tinh tế, không áp chế được kim châm của nàng.
Kéo dài càng lâu, tính mạng của ngươi lại càng nguy hiểm, chặt hai cái chân đi.
Vị Ma Thần này đang cố gắng hết khả năng áp chế kim châm từ trong giày thêu lao vào trong mạch máu.
Kim châm trong giày thêu vô cùng nhỏ, không thể điều tra, nhưng lại giống như là thanh kiếm nhỏ vô cùng linh hoạt, chui vào trong huyết mạch của hắn.
Hắn lấy nguyên khí hóa thành các loại thần thông ẩn nấp ở trong huyết mạch chặn đường áp chế, nhưng bởi vì là trong cơ thể của mình, khó có thể thi triển ra uy lực thần thông cường đại, không có cách nào ngăn cản được những kim châm cứu.
Hắn nghe được Phược Nhật La nói, kêu lên một tiếng, trong mắt có lệ rơi xuống, chặt hai chân xuống.
Chỉ thấy từ miệng vết thương chỗ chân hắn có rất nhiều ngân châm nho nhỏ giống như nước chảy ra.
– Thủ pháp luyện bảo của Thiên Công Thần tộc!
Phược Nhật La từ những ngân châm này nhìn ra được thủ pháp luyện bảo của Thiên Công Thần tộc thời Khai Hoàng Thiên Đình, trong lòng thầm cả kinh.
Đột nhiên hắn nhớ tới bên cạnh Tần Mục ngày ấy còn có một lão hán rèn sắt.
Ngân châm của Tư bà bà nhất định là từ tay lão hán rèn sắt này.
– Rèn sắt, thêu hoa, vẽ tranh, bán thuốc giả… bên cạnh Tần Mục này đều là một đám người nào vậy?
Phược Nhật La cũng không nhịn được cảm thấy có chút đau đầu.
oOo
Chương 603: Kéo chết
Nguồn: EbookTruyen.Me
Ngân châm từ trong vết thương của Ma Thần Mục Đồ La chui ra lại chui vào trong chiếc giày thêu, biến mất, căn bản không nhìn ra những ngân châm này giấu ở nơi nào.
Giày thêu lại từ hai cái chân bị chém đứt tách ra, bay vào trong giỏ của Tư bà bà.
Tư bà bà từ trong giỏ lấy ra đế giày và vải vóc, rất nhanh lại may đôi giày thêu mới trên chân, lắc đầu nói:
– Ngươi làm bẩn giày của người ta, còn có mặt mũi lớn tiếng như vậy.
Ma tộc quả nhiên là không nói đạo lý.
Ngươi không cần chân nữa? Da trên bắp chân còn được, có thể làm một đôi giày, hoa văn ở phía trên chính hoa văn trang sức tự nhiên, ngươi có thể đưa cho ta không? Con người ngươi thật tốt.
Ma Thần Mục Đồ La đau đến tê tâm liệt phổi gầm rú, hai tay run rẩy bịt vết thương ở cái chân gãy của mình để tránh chảy máu.
Nghe nàng nói như thế, hắn không khỏi cảm thấy lửa giận tràn vào tim phổi:
– Nữ nhân dụng tâm rắn rết! Ngươi… Oa…
Hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Phược Nhật La nhíu mày một cái, sau đó mặt giãn ra cười nói:
– Trên đầu chữ sắc có một cây đao, Mục Đồ La bị chém không oan.
Triết Hoa Lê, các ngươi xuống đi, cách nơi này càng xa càng tốt.
Nếu đã ký xong giao ước Thổ Bá, như vậy ta cũng cần cùng Thiên Sư từ từ nói chuyện một chút.
Tiều Phu thánh nhân cười nói:
– Tần Mục, ngươi cũng xuống, ở đây không phải là nơi các ngươi có thể ở lại.
Trong lòng mọi người ngưng trọng, biết sau khi hai người ký kết giao ước Thổ Bá, không có gánh vác, tất nhiên sẽ ganh đua dài ngắn.
Đám người Tần Mục, Triết Hoa Lê, Tề Cửu Nghi đều đi xuống tế đàn.
Triết Hoa Lê thản nhiên nói:
– Lần trước bị Tần huynh và Tề huynh liên thủ đánh bại, ta rất không cam lòng, rất muốn lại một lần nữa cùng hai vị tranh đua.
– Làm gì có làm gì có.
Tần Mục bước nhanh về phía dưới đàn, cười nói:
– Lần trước ta đánh bại các ngươi chỉ là cơ duyên xảo hợp, lần này chỉ sợ lại không có vận khí tốt như vậy.
Ánh mắt Tề Cửu Nghi chớp động, nói:
– Tần huynh sử dụng tâm cơ tốt, thủ đoạn tốt.
Ta quan sát thấy ngươi cùng Thổ Bá rất thân quen, vừa rồi mới nói phong ấn gì đó, chẳng biết có thể nói kỹ càng tỉ mỉ hay không?
Tần Mục không tự chủ được chộp vào “ngọc bội” trên ngực, nhưng ngay lập tức lại ung dung thản nhiên thả tay xuống, cười ha ha nói:
– Phong ấn gì? Ta chưa nói qua.
Tề Cửu Nghi cười lạnh.
Ba người cùng đi xuống tế đàn.
Bọn họ gần như cùng bước chân, đồng thời đi xuống cầu thang, không dám để cho hai người khác nhìn thấy được phía sau lưng của mình.
Tần Mục cảm thấy vướng tay chân, sắc mặt không ngừng thay đổi:
– Ngã một lần, muốn ở sau lưng hai người này đâm một dao, có chút khó khăn.
Hai người bọn họ đều từng bị ta ám toán, học được rất nhanh…
Hắc Hổ Thần liếc mắt nhìn sắc mặt của hắn, hừ lạnh nói:
– Sư đệ, sắc mặt ngươi lại thay đổi, cẩn thận ảnh hưởng đạo tâm! Chủ công cùng Phược Nhật La đại chiến, ở đây không phải nơi chúng ta có thể sống yên ổn, chúng ta đi! Mục Đồ La, Ngọc La Sát, các ngươi cũng muốn theo sau chứ?
Trên trán của Mục Đồ La có từng hạt mồ hôi lạnh lớn bằng hạt đậu, chật vật đứng dậy, dưới chân có ma vân khiến cho hắn đứng ở trong vân khí, lạnh lùng nói:
– Phụ nhân rắn rết làm hỏng hai chân của ta, thù này không báo, ta có mặt mũi nào trở lại gặp con dân Ma tộc?
Tần Mục không nhịn được nói:
– Vị tiền bối này, ta y thuật tốt, nếu tiền bối không chê, ta ngược lại có thể giúp ngươi nối hai chân.
Cái này gọi là thầy thuốc có tấm lòng cha mẹ, ta là không thể gặp người khác bị thương.
Ngươi xem ở đây chân ai tương đối thích hợp, ngươi chặt ra, ta giúp ngươi nối vào, bảo đảm một lát lại vui vẻ!
Sắc mặt những người khác biến hóa kịch liệt, từng người lui về phía sau một bước, để tránh bị Mục Đồ La chém đứt hai chân.
Mục Đồ La nhịn đau, cười hì hì nói:
– Tiểu quỷ, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin tưởng ngươi sao? Ta cho dù chém chân của bọn họ cho ngươi nối, ngươi cũng sẽ hạ độc ta!
Tần Mục vò đầu:
– Thầy thuốc có tấm lòng cha mẹ…
– Phi! Câm miệng!
Tần Mục thở dài, thần thái tiêu điều:
– Ngươi không biết ta là lòng dạ cha mẹ… Ta biết ngươi tâm địa tốt, không muốn chém đứt hai chân tộc nhân của mình, chính là Tề Cửu Nghi Tề huynh cũng không phải là tộc nhân của ngươi, ngươi có thể chém hai chân của hắn.
Tề huynh, ta không phải là nhằm vào ngươi, chỉ là đang nghĩ cách.
Sắc mặt Tề Cửu Nghi đại biến, hai chân căng thẳng, thản nhiên nói:
– Tần huynh không cần giải thích, ta hiểu.
Hắc Hổ Thần cùng Tư bà bà một bước đi về phía xa trước.
Tần Mục vội vàng đuổi theo.
Mục Đồ La liếc nhìn hai chân của Tề Cửu Nghi.
Tề Cửu Nghi lại cảm thấy hai chân căng thẳng, thản nhiên nói:
– Ta đến từ thượng giới.
Mục Đồ La, ngươi đắc tội không nổi đâu.
Hơn nữa, người tinh thông y thuật cũng tinh thông độc thuật, nếu như ngươi tin lời của hắn, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Mục Đồ La cỡi ma vân đuổi theo Ngọc La Sát, cười lạnh nói:
– Phụ nhân rắn rít bò cạp kia, tôn vương đánh với Thiên Sư một trận, chúng ta cũng đánh một trận, ngươi đừng hòng mơ tưởng rời đi!
Tư bà bà quay đầu lại thản nhiên cười.
Mục Đồ La nhất thời si mê, cười hì hì nói:
– Ngươi cười có dễ nhìn mấy cũng là vô dụng, ta nhất định sẽ bắt ngươi, khiến cho ngươi cam tâm tình nguyện làm phu nhân của ta!
Bên cạnh hắn, Ngọc La Sát nổi giận, hạ thấp giọng nói:
– Mục Đồ La, ngươi trong lòng có từ bi, không đành lòng giết nàng, nàng giết ngươi cũng sẽ không có nửa điểm do dự!
Mục Đồ La lắc đầu nói:
– Nàng sẽ không giết ta, nàng vừa cười với ta, ta từ trong nụ cười của nàng nhìn thấy được một tia ái mộ…
Ngọc La Sát lạnh như băng nói:
– Đạo tâm của ngươi đã bị ma nữ này phá hủy, ngươi tỉnh táo chút đi! Đợi lát nữa ngươi đối phó Hắc Hổ, ta tới giết nàng!
Mục Đồ La do dự một chút, chỉ đành phải gật đầu.
Hắn cũng nhận thấy được trạng thái của mình có chút không đúng.
Mình rõ ràng bị ma nữ này dùng quỷ kế phải chặt mất hai chân, nhưng chẳng biết tại sao hết lần này tới lần khác không hận nàng nổi.
Không những không hận nổi, nàng nhăn mày cười một tiếng, hết lần này tới lần khác tác động tới trái tim mình, ảnh hưởng đến phán đoán của mình, lại giống như ở bên trong đạo tâm của hắn khiến cho hắn có một loại cảm giác rơi vào tình yêu cuồng nhiệt.
Loại tình huống này rất nguy hiểm!
Có thể để cho Ngọc La Sát đi đối phó với nàng, sẽ là sự chọn lựa tốt nhất.
– Ngọc La Sát, ngươi không nên giết nàng.
Mục Đồ La hoàn toàn nghiêm túc nói:
– Ngươi cũng biết, ta rất khó động tâm, một khi động tâm chính là đến chết không thay đổi.
Ngươi đánh bại nàng phải giữ lại tính mạng của nàng.
Ngọc La Sát cắn răng, hừ lạnh một tiếng.
Tần Mục chớp chớp mắt, thầm nghĩ:
– Đây chẳng lẽ là chủng ma đạo tâm từ trong Đại Dục Thiên Ma Kinh hóa ra? Bà bà trồng vào trong đạo tâm của Mục Đồ La từ khi nào vậy?
Bọn họ chạy vội hơn ngàn dặm, Hắc Hổ Thần đột nhiên dừng bước.
Hắn nhìn bốn phía, chỉ thấy ở đây là một cảnh tượng ngày diệt vong, đất nước phong hỏa điên cuồng phun ra không ngừng, ở phía xa còn có một tinh thạch cực lớn rơi xuống, từng viên từng đống, tối đen như mực, địa từ nguyên lực vặn vẹo, trên dưới chẳng phân biệt được.
– Lại ở trong này đi.
Hắc Hổ Thần cười ha ha nói:
– Ma tộc đạo hữu, ta cảm thấy ở đây rất tốt, bất luận là chôn thi thể của các ngươi hay chôn thi thể của chúng ta, đều là phong thuỷ bảo địa! Sư đệ, các ngươi qua bên trên quả cầu đen kia, để tránh ảnh hưởng đến các ngươi.
Ngọc La Sát cùng Mục Đồ La đi lên phía trước, Ngọc La Sát cười lạnh nói:
– Trên mảnh đất này, đã chôn cất quá nhiều Ma tộc, ở đây chỉ có thể chôn thi thể của các ngươi.
Tư bà bà dặn Tần Mục, nói:
– Con mắt thứ ba của ngươi vẫn lộ ra, nhanh chóng dán lá liễu vàng lên, không nên tùy ý dùng tới nó.
Nàng suy nghĩ một lát, lại phân phó nói:
– Nếu thật sự đánh không nổi, vậy thì lột ra, dùng một chút chắc hẳn cũng không có gì.
Tần Mục cười nói:
– Ta chỉ là qua bên kia cùng mấy vị sư huynh này tâm sự, không có nguy hiểm gì.
Tư bà bà vẫn không yên lòng, nói:
– Triết Hoa Lê thì thôi, nhưng ngươi phải cẩn thận Tề Cửu Nghi.
Công pháp của hắn đặc biệt lợi hại nhưng tốc độ đại thần thông phát động có hơi chậm, người này lòng dạ khó lường, nhìn chằm chằm vào ngực của ngươi.
Ngươi có thể nhân lúc hắn không chú ý, giết chết hắn trước, sau đó đối phó với những người khác lại dễ dàng hơn rất nhiều.
Tần Mục trịnh trọng gật đầu, vẫy vẫy tay, đi về phía tinh thạch bên kia.
Tề Cửu Nghi sóng vai đi cùng hắn, thản nhiên nói:
– Tần huynh, ta đều nghe được.
Ngươi muốn ám toán ta, không có dễ dàng như vậy đâu.
Tần Mục nghiêm mặt nói:
– Tề huynh nói gì vậy? Tần mỗ thuở nhỏ đọc sách, đọc thuộc lời thánh nhân nói, luôn luôn quang minh lỗi lạc, sao có thể lại tập kích bất ngờ? Lần này chúng ta chỉ nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt, không nói chuyện chiến sự.
Lưng Triết Hoa Lê mang yêu đao đi tới bên trái của hắn, mỗi một chân bước ra đều giống như là được đo lường trước vậy, thản nhiên nói:
– Lần trước hai vị liên thủ đánh bại ta, trong lòng ta rất không phục.
Khó có được một lần lại tập trung lại một chỗ, tất nhiên phải tranh đấu một hồi.
Tần Mục cười nói:
– Đánh đánh giết giết còn ra thể thống gì? Mấy vị sư huynh bên kia, các ngươi cũng đi cùng đi.
Đợi tới khi Thần Ma khai chiến, chúng ta sẽ bị vạ lây thành những con cá trong chậu mất.
Phía sau còn có hai vị thần thông giả Ma tộc.
Nghe hắn nói vậy, bọn họ đi lên phía trước, mọi người cùng nhau đi về phía tinh thạch hơn phân nửa đã biến mất ở trong mặt đất.
Hai vị thần thông giả Ma tộc này đi tới gần, lúc này mới cảm giác được không ổn.
Tần Mục, Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi khí cơ giao tranh, dẫn dắt lẫn nhau, cũng khiến hai người bọn họ bị liên lụy vào trong đó.
Thân pháp bộ pháp của ba người Tần Mục, Triết Hoa Lê, Tề Cửu Nghi không ngừng biến hóa, khí tức cũng đang không ngừng biến hóa.
Từng hành động cử chỉ của thân thể ngầm chứa huyền cơ, công phạt đạo tạng ẩn giấu ở bên trong, liên lụy đến thần thông biến hóa, khí cơ biến hóa, tuy rằng không nhìn ra sát ý nhưng sát ý giấu diếm.
Năm người này đi về phía trước.
Bước chân của Tần Mục, Triết Hoa Lê và Tề Cửu Nghi trầm ổn như cũ, không loạn chút nào.
Mà hai vị thần thông giả Ma tộc phía sau bước chân lại dần dần loạn cả lên, lắc đông lắc tây, lảo đảo giống như say rượu vậy.
Đợi đi ra được ba, năm dặm, sắc mặt của hai vị thần thông giả Ma tộc đỏ lên.
Lại đi ra thêm ba tới năm dặm nữa, hai vị thần thông giả Ma tộc đột nhiên mở miệng nôn ra máu, lảo đảo chạy nhanh theo sau lưng ba người.
Lại đi ra thêm ba dặm, hai vị thần thông giả Ma tộc đã nôn sạch máu trong cơ thể, đột nhiên một Nhân Nguyên thần thiêu đốt, hóa thành một hỏa nhân, khí tuyệt bỏ mình.
Thi thể nằm trên mặt đất, trong khoảnh khắc bị thiêu đốt thành một đống than hình người.
Lại đi ra thêm mấy chục trượng, một vị thần thông giả Ma tộc khác hai chân gãy xương, ngã nhào trên đất, bịch một tiếng đầu nổ tung, nguyên thần văng tung tóe.
Tần Mục nhướng nhướng mày lông, mỉm cười nói:
– Hiện tại, không có bọn họ làm phiền, chúng ta có thể từ từ nói chuyện.
Trên trán của Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi xuất hiện mồ hôi lạnh, khóe mắt giật loạn.
Ba người khí tức giao tranh, đều có chút đâm lao phải theo lao.
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê cũng không phải là một lòng, cũng đấu kỹ với nhau, bởi vậy Tần Mục mới có thể thuận lợi kéo chết hai vị thần thông giả Ma tộc kia.
Nhưng nếu bọn họ đồng lòng hợp lực đối phó với Tần Mục, như vậy Tần Mục căn bản không có khả năng đắc thủ.
Nhưng mà, bọn họ hết lần này tới lần khác không có khả năng liên thủ.
Tề Cửu Nghi cười lạnh nói:
– Tần huynh vẫn phải nói một chút, vì sao còn muốn bày bố cục, kéo chết hai vị sư huynh Ma tộc kia trước? Chỉ có điều, kiến thức tầm mắt của ngươi và ta không khác biệt lắm, ngươi muốn kéo chết chúng ta, cần phải đi hết một năm, hai năm!
Ba người bọn họ đi tới bên cạnh tinh thạch cực lớn kia, ở đây địa từ nguyên lực thay đổi, ba người nhấc chân rơi vào trên quả cầu này, không tốn sức chút nào lại có thể đi lại giống như trên đất bằng, vẫn vững vàng.
Ở trên quả cầu lớn này, La Phù Thiên dường như biến thành một bức tường dựng thẳng, đương nhiên tầm cao của nó là không thể đo lường, dài không thể đo lường, dày cũng không thể đo lường.
Loại cảnh tượng kỳ lạ này không thể tưởng tượng nổi.
oOo
Chương 604: Gió bão nguyên từ
Nguồn: EbookTruyen.Me
Tần Mục ngẩng đầu nhìn về phía La Phù Thiên, từng ngọn tế đàn hình thái chữ Kim đứng vững ở nơi cực xa, xuyên qua mây mù mỏng manh, ngờ ngợ có thể nhìn thấy được chỗ tòa tế đàn của Tiều Phu thánh nhân cùng Phược Nhật La.
Thiên địa của La Phù Thiên giống như là một bức tranh dựng thẳng, rất nhiều nơi chỉ có màu đen và màu trắng, không có những sắc thái khác.
Từng ngọn núi lửa lớn bạo phát giống như là pháo hoa chúc mừng ngày lễ, tô điểm thêm cho bức tranh sơn thủy này, không đến mức quá đơn điệu.
Bọn họ còn có thể nhìn thấy được mảnh nhỏ ngôi sao trên bầu trời rơi, từng con rắn lửa hết đợt này tới đợt khác từ trên trời rơi xuống, thoạt nhìn tốc độ rất chậm nhưng trên thực tế lại nhanh đến mức đáng sợ.
Chỗ tế đàn của Tiều Phu thánh nhân cùng Phược Nhật La cách chỗ bọn họ tới ngàn dặm xa, cho dù nhìn thấy được, cũng chỉ là một điểm nhỏ bé.
Nhưng mà hắn lại có thể nhìn thấy được tia sáng và vân khí từ nơi đó truyền đến.
Tế đàn tuy rằng thoạt nhìn nhỏ nhưng ánh sáng cũng rất mạnh mẽ, giống như là một mặt trời nhỏ đột nhiên dâng lên, nhưng so với ánh mặt trời phải mạnh mẽ hơn rất nhiều, cho dù là ở chỗ này cũng cảm giác chói mắt.
Mà ở chỗ của Hắc Hổ Thần và Tư bà bà, cục diện chiến đấu lại rất mạnh mẽ, mọi cử động của bốn vị Thần Ma đều có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Tần Mục dừng bước lại.
Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi cũng không hẹn mà cùng dừng bước lại.
Ba vị thiếu niên đứng ở trên một tinh thạch cực lớn này, nhìn ra bốn phía, ở đây trời cao mây nhạt khiến cho người ta cảm giác vui vẻ thoải mái, là một địa phương tốt khó có được.
Đột nhiên, một viên tinh cầu khổng lồ di chuyển về phía bên này, viên tinh cầu kia có vẻ vô cùng to lớn, hình như bất cứ lúc nào có thể rơi xuống.
Nó đi qua nơi nào, bầu trời trở nên vặn vẹo, mặt đất không ngừng nhô ra, ngàn núi vạn khe nhanh chóng xuất hiện, cục diện cực kỳ đáng sợ.
Phía xa Hắc Hổ Thần, Tư bà bà cùng Mục Đồ La, Ngọc La Sát bất chợt xuyên qua dãy núi vừa đột ngột từ mặt đất nhô lên, ra tay độc ác về phía đối phương.
– Triết Hoa Lê có biết vì sao La Phù Thiên lại biến thành tình trạng như vậy hay không?
Tần Mục hiếu kỳ nói.
Triết Hoa Lê do dự một chút, nói:
– Ta từng nghe Phược Nhật La sư phụ nhắc qua về nguyên nhân cụ thể trong đó.
Phược Nhật La sư phụ nói là có dị tinh đột nhiên tới, dừng lại ở trên không trung của La Phù Thiên, khiến không gian vặn vẹo, tạo thành thiên tai.
Từ đó về sau, La Phù Thiên lại biến thành không có cách nào sinh tồn.
Hắn nói tới dị tinh, chính là những tinh cầu đổ nát trên bầu trời, từ góc độ của bọn họ nhìn qua, chúng có vẻ đặc biệt khổng lồ, thậm chí có thể thấy rõ ràng sông núi trên tinh cầu.
– Ta với sư phụ tuy rằng không phải cùng chủng tộc, nhưng là có thể cảm nhận được tâm niệm, tấm lòng son của hắn.
Hắn nghiêm nghị nói:
– Nghe Phược Nhật La sư phụ nói, hắn vốn cũng không phải là tôn vương của Ma tộc, lúc đó tôn vương dẫn đầu rất nhiều Ma Thần đi tới dị tinh trên bầu trời, nỗ lực đánh vỡ dị tinh, hoặc đẩy chúng rời xa khỏi La Phù Thiên.
Chỉ có điều trên dị tinh có rất nhiều tồn tại đáng sợ.
Lúc đó tôn vương và những Ma Thần đó đi tới dị tinh, lại không thể trở về.
Phược Nhật La sư phụ nói, sau đó hắn lại đi dị tinh, phát hiện tôn vương trước đây cùng tồn tại đáng sợ nơi đó đều chết trận.
Tần Mục không giải thích được, nói:
– Như vậy Phược Nhật La vì sao không có nỗ lực đánh nát những dị tinh đó, trái lại phải tiêu tốn hai vạn năm đi đánh Thái Hoàng Thiên, khiến cho nhiều Ma tộc và nhân tộc phải chết như vậy?
Triết Hoa Lê lắc đầu nói:
– Hắn giữ kín như bưng, không có nói tỉ mỉ.
Tần Mục nhìn về phía Tề Cửu Nghi, dò hỏi:
– Tề huynh là khách từ Thiên Đình đến, đối với những dị tinh có biết chút gì hay không?
Tề Cửu Nghi đang muốn nói, viên tinh cầu khổng lồ đã đi tới trên không trung của bọn họ, ba người nhất thời chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ bỗng, thầm nghĩ một tiếng không xong.
Tần Mục vội vàng phát động kiếm hoàn, kiếm quang lớn giống như cây cột, đâm về phía tinh thạch dưới chân bọn họ, nỗ lực cố định bước chân của mình.
Cùng lúc đó, Triết Hoa Lê cũng đâm yêu đao về phía tinh thạch, hai chân của Tề Cửu Nghi hất văng giày ra, hóa thành móng gà, răng rắc chụp vào tinh thạch, nỗ lực bám vào tinh thạch không để cho mình bị địa từ nguyên lực của dị tinh hút đi.
Nhưng ngay lập tức, trên trán ba người xuất hiện mồ hôi lạnh.
Kiếm quang kiếm hoàn của Tần Mục bị tinh thạch bắn bay đi.
Yêu đao của Triết Hoa Lê cũng không có cách nào cắm vào tinh thạch được nửa phần.
Móng vuốt của Tề Cửu Nghi tuy rằng lợi hại nhưng tinh thạch thật sự cứng rắn, gần như khiến móng vuốt của hắn bị gãy.
Vù…
Địa từ nguyên lực hình thành cơn lốc điện quang, giống như là cực quang ở trên băng nguyên phía bắc bộ của Duyên Khang vậy, nhẹ nhàng đảo qua, ba người không không chế được, bay lên giữa không trung.
Ba người thiếu niên gặp nguy không loạn, từng người phát động công pháp, thi triển thần thông, nỗ lực chạy ra khỏi cơn lốc do nguyên từ điện quang này hình thành.
Tần Mục hiện ra hình thái của Huỳnh Hoặc Tinh quân, đầu trâu thân người, chân đạp hai đường hỏa long, cùng dẫn theo hắn gào thét bay ra ngoài.
Triết Hoa Lê tế đao, hàng vạn hàng nghìn đao quang chớp hiện, nỗ lực phá vỡ cơn lốc.
Bên kia, thân thể của Tề Cửu Nghi lay động hóa thành một con phượng hoàng chín đầu, vỗ cánh bay, tốc độ cực nhanh, thậm chí còn nhanh hơn cả Tần Mục cùng Triết Hoa Lê.
Chỉ có điều, mặc dù bọn họ là cao thủ đứng đầu thế hệ trẻ tuổi, cũng không có cách nào thoát khỏi cơn bão nguyên từ này, bị cơn lốc cuốn theo, càng lúc càng cao.
– Hổ sư huynh ra chủ ý xấu, bảo chúng ta tới đến trên tinh thạch này! Ở đây đứng rất cao, chúng ta bị địa từ nguyên lực của dị tinh bắt được…
Trên trán của Tần Mục xuất hiện mồ hôi lạnh, hắn đột nhiên hít một hơi thật dài, cuốn hết không khí xung quanh vào bên trong lồng ngực.
Nếu không có cách nào chạy ra khỏi cơn bão nguyên từ, như vậy chỉ có thể chờ đợi, nhìn cơn lốc này có giảm bớt hay không.
Trên không trung không có không khí, cho nên cần phải hít một hơi giấu ở trong lồng ngực trước.
Cũng may thực lực của hắn đã không quá kém, trong lồng ngực có thể chứa càng nhiều không khí hơn.
Một hơi này chứa ở trong lồng ngực, có thể bảo đảm một ngày không cần hít thở, cho dù là bị đưa đến trong chân không, cũng có thể tạm thời giữ được tính mạng.
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê cũng hít sâu, hai người bọn họ cũng là kẻ thông minh hơn người, giống như Tần Mục rất nhanh đã nghĩ đến chỗ mấu chốt.
Cơn bão lốc nguyên từ cuốn bọn họ càng bay càng cao, tinh thạch cùng La Phù Thiên phía dưới trở nên càng lúc càng xa.
Trên đầu Tần Mục xuất hiện mồ hôi lạnh, bởi vì ở trên đỉnh đầu bọn họ chính là vô số sấm sét đang di chuyển tự do.
Răng rắc…
Một đạo sấm sét thoáng động, bổ về phía hắn, nhất thời giống như là chọc vào tổ ong vò vẽ vậy, vô số sấm sét đột nhiên xuất hiện, hình thành một mảnh đại dương sấm sét mênh mông.
Tần Mục ném kiếm hoàn lên, từng thanh phi kiếm bay lượn xoay quanh toàn thân, đột nhiên hóa thành một quả cầu kim loại với phạm vi hơn trượng bao quanh Tần Mục ở bên trong, ngăn cản lôi quang.
Từng đợt sấm sét đánh vào trên kiếm hoàn, kiếm hoàn phát ra âm thanh xèo xèo, bị thiêu đốt đến đỏ bừng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị dung hòa.
Bên kia hai người Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê cũng không tốt hơn.
Sấm sét cuồn cuộn, nhấn chìm ba người.
Sau một lúc lâu, lôi quang tản đi.
Tần Mục vội vàng thu kiếm hoàn, chỉ thấy cơn bão lốc nguyên từ vẫn còn đang tồn tại, vẫn cuốn bọn họ giống như là con rắn bơi qua bơi lại, ánh sáng chói mắt cực rộng, trong thời gian ngắn lại biến đổi ra nhiều loại màu sắc.
Nhưng mà Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, trái tim dần dần trầm xuống.
Chỉ thấy bọn họ đã cách xa La Phù Thiên, tiến vào trên bầu trời của dị tinh.
– Nguy rồi…
Tần Mục cảm thấy da đầu tê dại, đột nhiên nhìn thấy được màu xanh sông núi trên dị tinh, chợt hắn thoáng yên lòng một chút.
Nơi này có cây cối hoa cỏ, nói rõ phải có không khí, chỉ là không biết không khí có thích hợp cho nhân tộc hít thở hay không.
Vù…
Bọn họ bị ném ra khỏi cơn bão lốc nguyên từ, ba người lăn một hồi, bay ra rất xa lúc này thân hình mới ổn định ở trên không trung.
Ba người thiếu niên đứng trên không trung, đưa mắt nhìn nhau.
Chín cái đầu của Tề Cửu Nghi lay động, dần dần thu về phía trong lồng ngực, chỉ còn lại có một cái đầu hóa thành hình người.
– Chúng ta làm thế nào mới có khả năng trở lại La Phù Thiên…
Ba người nhìn lại về phía La Phù Thiên, không nhịn được cảm thấy da đầu tê dại.
Đã không nhìn thấy La Phù Thiên nữa.
Không sai, La Phù Thiên biến mất, chỉ còn lại có tinh không tối tăm.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra từ trong mắt đối phương sự kinh hoàng và bất an.
Dị tinh vận hành ở bên ngoài bầu trời của La Phù Thiên, không ai biết được ngôi sao này khi nào mới có thể lại một lần nữa vận hành đến trên không trung của La Phù Thiên.
Tần Mục nhanh chóng lấy ra linh binh tính toán, chuẩn bị tính toán Chu Thiên Tinh Đấu, suy tính viên dị tinh này khi nào mới có thể lại một lần nữa đi tới La Phù Thiên.
Đột nhiên hắn giật mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía ngoài bầu trời.
Ngôi sao bên ngoài cùng Duyên Khang hoàn toàn khác biệt.
Nói cách khác, hắn từ trong đạo môn học được Chu Thiên Tinh Đấu thuật số trận liệt, hoàn toàn vô dụng.
Hắn ngược lại có thể dựa vào quan sát tinh tượng vận hành, suy tính ra tất cả quỹ tích vận hành vì sao trên bầu trời của viên dị tinh này, tính ra tinh thuật số trận liệt, nhưng cần thời gian ít nhất là một năm mới có khả năng tính ra.
Trong lòng Tần Mục hoàn toàn lạnh lẽo:
– Một năm của viên dị tinh này rốt cuộc là thời gian bao lâu? Là mấy tháng của Duyên Khang, hay mấy năm mấy trăm năm, hoặc là mấy nghìn năm?
Tề Cửu Nghi nhìn lại xung quanh, đột nhiên ánh mắt nhất thời sáng lên, đi về phía xa, nói:
– Bên kia có dấu vết chiến đấu lưu lại! Hai vị, chúng ta tốt nhất đi qua xem thử nói không chừng có thể tìm được biện pháp rời đi!
Tần Mục cùng Triết Hoa Lê bước nhanh đuổi theo, quả nhiên thấy di tích chiến đấu kinh người.
Đây thuần túy là Thần Ma đại chiến, có đỉnh núi bị cắt đứt, có mặt đất xuất hiện chưởng ấn năm ngón tay hóa thành hồ nước, có thi thể Ma Thần to lớn nằm ở trong chiến trường, máu thịt đã hóa đi, chỉ còn lại có xương trắng.
Phía xa, một tòa thần điện cực lớn đứng sừng sững ở trên núi thần cao lớn, nguy nga tráng lệ, hình như không có bị phá hủy.
Tần Mục hơi ngẩn ra, đột nhiên dừng bước, thân hình phóng lên cao.
Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi thấy thế, cũng vội vàng bay lên trên không trung, cảnh giác hết nhìn đông tới nhìn tây.
– Tần huynh phát hiện ra cái gì nguy hiểm sao?
Tề Cửu Nghi liếc mắt nhìn, dò hỏi.
Tần Mục không trả lời, từ trên cao nhìn xuống sông núi địa lý xung quanh, trong lòng hắn thoáng chấn động.
Thế sông núi của dị tinh này nhìn rất quen mắt.
Hắn không khỏi nhớ tới đại điện thung lúc bên ngoài hai thuyền bỉ ngạn, cái đỉnh lớn chảy ra cát vàng của Khai Sơn tổ sư Thiên Thánh giáo, huyễn hóa ra rất nhiều địa lý đồ, sông núi địa lý của dị tinh này chính là một bức địa lý đồ trong đó.
Trên địa lý đồ có dấu hiệu của một ngôi thần điện, chắc hẳn chính là thần điện trên núi thần phía trước này.
– Đại sư huynh đã tới ở đây! Hắn có thể lại ở trong này hay không?
Tần Mục lấy lại bình tĩnh.
Khai Sơn tổ sư sử dụng đỉnh lớn vẽ ra rất nhiều bức địa lý đồ, bản vẽ thứ nhất khiến cho Tần Mục tìm được nơi Thanh Hoang lão nhân ẩn cư ở trong Đại Khư, hoàn toàn giải quyết được vấn đề phức tạp của văn tự của Long tộc.
Một bức địa lý đồ này lại sẽ khiến hắn có phát hiện gì?
– Vừa rồi ta khả năng nhìn nhầm.
Tần Mục thẹn thùng, nhìn về phía hai người nói:
– Ta còn tưởng rằng là thần thông Thần Ma còn sót lại, không sao, chúng ta tiếp tục đi.
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê nửa ngờ nửa tin.
Tề Cửu Nghi ho khan một tiếng, nói:
– Nơi này là dị tinh, ai cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì.
Nếu Tề huynh có phát hiện tốt nhất nói thẳng.
Mọi người đồng tâm hiệp lực, mới có khả năng sống sót rời khỏi nơi đây… A?
Tề Cửu Nghi nhìn núi thần càng lúc càng gần, kinh ngạc không hiểu.
Ánh mắt Triết Hoa Lê chớp động:
– Tề huynh lại phát hiện ra cái gì?
– Ngọn núi này, ngươi không cảm thấy rất quen thuộc sao?
Tề Cửu Nghi khẽ nói.
Triết Hoa Lê nhìn về phía núi thần này, trong lòng đột nhiên thoáng động, gật đầu:
– Rất giống với ngọn núi thần trong Thiên Đình, chỉ có điều ngọn núi này chắc hẳn không phải là thật.
Tề Cửu Nghi nhìn về phía Tần Mục trước mặt, lộ ra vẻ tươi cười, khẽ nói:
– Không cần nói cho hắn biết, chúng ta nắm chắc phần thắng!
oOo
Chương 605: Đại chu thiên tinh đấu thuật số
Nguồn: EbookTruyen.Me
Ba người Tần Mục, Tề Cửu Nghi và Triết Hoa Lê hạ xuống trước ngọn núi thần, núi thần trang nghiêm, tràn ngập một cảm giác bất phàm.
Từng hào quang màu kim hoàng vây quanh ngọn núi nhẹ nhàng gột rửa, khiến người ta có cảm giác ngước mắt nhìn núi cao, không dám trực tiếp bay tới.
Bọn họ lựa chọn đi bộ.
Núi thần này có bậc thang chạy thẳng tới đại điện Kim Đỉnh, chắc hẳn là phát sinh qua chiến đấu cực kỳ thảm khốc, trên thềm đá loang lổ đầy những vết máu.
Máu là từ phía trên chảy xuống, máu của Thần Ma rất khó khô cạn, cho dù là từng trải một hai vạn năm cũng sẽ tản ra chấn động kinh người, nhưng mà máu của Thần Ma ở đây lại xói mòn tinh khí, biến thành từng mảnh vết máu màu nâu nhìn thấy mà giật mình.
Kỳ lạ chính là ở đây cũng không có dấu vết chiến đấu lưu lại.
Tần Mục phát động Vô Ưu kiếm, hung hăng đánh về phía núi thần.
Ánh lửa văng ra khắp nơi, hai tay của hắn bị chấn động tới mức tê dại, nhưng lại không có để lại bất cứ dấu vết gì.
Ngọn núi thần này hình như có một lực lượng vô danh chuyển động ở bên trong thân núi, bảo vệ núi thần.
– Tôn vương của La Phù Thiên trước đây và rất nhiều Ma Thần xông đến nơi đây cũng không thể lưu lại vết tích ở trên núi thần, ngọn núi thần này có lai lịch thế nào?
Tần Mục không hiểu chút nào.
Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi liếc mắt nhìn nhau, hai người ngầm hiểu, không nói gì.
Ánh mắt của Triết Hoa Lê chớp động, thầm nghĩ:
– Ngay cả tôn vương cũng không có cách nào lưu lại vết tích ở trên ngọn núi thần này, ngọn núi thần này thật sự là giả sao? Có chút không giống lắm…
Bọn họ tiếp tục đi về phía trước.
Phía trước xuất hiện một thi thể xương cốt Thần Ma ngã xuống, máu thịt không còn.
Tần Mục bước nhanh đi tới trước mặt, quần áo trên thân bộ hài cốt này đã mục nát, máu thịt cũng đã rữa nát.
Thi thể xương cốt có ba xương gáy, ba cái đầu, hướng về ba phương hướng khác nhau.
Hắn có sáu cánh tay, trong tay từng người cầm lấy một thanh thần binh.
– Một vị thần chết trận!
Mắt Tần Mục sáng như tuyết, lập tức chụp vào một thanh Mãnh Hổ Tôn Tửu Oanh, chỉ có điều bàn tay của hắn vừa chạm vào thanh Tửu Oanh này, thần binh đột nhiên hóa thành tro bụi.
Tần Mục ngẩn người ra, chỉ thấy thi thể xương cốt cầm Tửu Oanh đã hóa thành bụi bặm không ngừng tan rã, rất nhanh, bộ hài cốt này hoàn toàn nát bấy, kể cả vài thanh thần binh khác cũng vỡ nát đầy đất.
Triết Hoa Lê đi lên phía trước, nghi ngờ nói:
– Chẳng lẽ là bị đối thủ của hắn chấn động thành bột?
Tề Cửu Nghi lắc đầu, đột nhiên cắt đầu ngón tay, một giọt máu màu kim hoàng chảy xuống, rơi ở trên thềm đá.
Chỉ thấy giọt máu này của hắn đang nhanh chóng khô cạn, hình như bị thềm đá hấp thu tất cả tinh khí.
Sắc mặt của Tề Cửu Nghi nghiêm trọng, nghiêm nghị nói:
– Là ngọn núi thần này hút đi tất cả tinh khí của hắn, ngay cả tinh khí trong thần binh cũng không thể giữ lại được.
Tần Mục hoàn toàn nghiêm túc nói:
– Tề huynh, chúng ta hiện tại cùng bị cuốn vào dị tinh, các ngươi nếu như biết cái gì, không ngại nói ra.
Mọi người liên hệ một chút, nói không chừng lại có thể tìm ra cách rời khỏi đây.
Vết thương ở đầu ngón tay Tề Cửu Nghi tự động khép lại, hắn lắc đầu cười nói:
– Ta là lần đầu tiên hạ giới, đối với thế giới này làm sao biết được cái gì? Tần huynh không nên nói đùa.
Tần Mục nhìn vết thương ở đầu ngón tay của hắn, trong lòng rét lạnh.
Vết thương tự động khép lại, không cần đan dược trị liệu, đây là tác dụng từ công pháp của hắn hay tác dụng đặc biệt của thể chất hắn.
Trong lòng Triết Hoa Lê cũng thầm cả kinh.
Ba người bọn họ ở trước bức tranh Thần Thành đánh một trận, Tề Cửu Nghi thương thế nặng nhất, bị Tần Mục cùng hắn đánh thành trọng thương, lại bị Tần Mục đâm một kiếm, suýt nữa thân chết đạo tiêu.
Nhưng mà lúc này mới mấy ngày, Tề Cửu Nghi lại khôi phục lại giống như lúc ban đầu, tu vi không có suy giảm chút nào, hơn nữa còn có phần hơn trước!
Ba người theo đuổi tâm tư của mình, tiếp tục đi về phía trước.
Trên thềm đá đầy những thi thể xương cốt Thần Ma lớn nhỏ.
Có vài thi thể là đến từ Ma Thần của Ma tộc, có vài thi thể lại là thần chỉ.
Phàm là thần chỉ đều là ba đầu sáu tay, hình thái thi thể xương cốt gần giống như vậy, chắc là cùng một chủng tộc!
Thi thể xương cốt của bọn họ và binh tinh khí thần binh của Ma Thần đều bị ngọn núi thần này hút đi, hoàn toàn không tồn tại, vừa chạm nhẹ lại sẽ hóa thành tro bụi.
Triết Hoa Lê quan sát những thi thể xương cốt của thần chỉ ba đầu sáu tay, khẽ nhíu mày.
Hắn nhìn về phía Tề Cửu Nghi, khẽ nói:
– Những hài cốt này là Thần tộc trong Thiên Đình sao?
Tề Cửu Nghi lắc đầu, hạ thấp giọng nói:
– Ta cũng không biết.
Trong Thiên Đình ngược lại có vài Thần Ma ba đầu sáu tay, nhưng cũng không phải là một chủng tộc, hơn nữa số lượng thần chỉ ba đầu ở đây chết trận nhiều như vậy, chắc hẳn không phải là xuất phát từ Thiên Đình.
Ngọn núi thần này…
Hắn lắc đầu:
– Trong Thiên Đình mới là thật.
Ngọn núi thần này chắc là giả, nhưng mà vì sao ngọn núi thần này lại mạnh như vậy?
Trong lòng hắn có chút không hiểu.
Yêu nhãn trên yêu đao phía sau Triết Hoa Lê chợt mở ra, quan sát khắp nơi, nhưng cho dù là yêu nhãn cũng nhìn không ra cái gì.
– Theo ý của ngươi, ngọn núi thần này cũng là thật sao? Làm sao có thể?
Triết Hoa Lê không hiểu nói.
Tề Cửu Nghi nhìn lên, chỉ thấy Tần Mục đi rất nhanh, sắp tới đỉnh núi, hắn vội vàng nói:
– Ngọn núi thần này có cổ quái, chúng ta cũng đi tới đi.
Nếu có bảo bối gì chỉ sợ sẽ bị hắn nhanh chân lấy trước!
Hai người vội vàng chạy về phía lên, đã thấy Tần Mục đứng ở thềm đá cuối cùng vẫn không nhúc nhích.
Hai người vội vàng đi tới bên cạnh hắn, chỉ thấy ở trước mặt Tần Mục là một vị Ma Thần đứng sừng sững ở nơi đó, lông mày dài lộ vẻ tức giận, một tay chống thanh đao, uy phong lẫm liệt.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy mặt vị Ma Thần này không giận tự uy, đang nhìn bọn họ, hình như thanh đao trong tay hắn khả năng đánh về phía bọn họ bất cứ lúc nào!
Thân thể của Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê cứng đờ, cũng không dám có bất kỳ cử động nào.
Tần Mục thở hắt ra một hơi, bước chân đi vòng qua mặt bên của vị Ma Thần này, lại nhìn thấy được một gương mặt.
Hắn đi quanh vị Ma Thần này một vòng.
Vị Ma Thần này trước sau trái phải lại có bốn gương mặt, hắn cười nói:
– Hai vị sư huynh, các ngươi không cần lo lắng, hắn cũng đã chết từ lâu.
Ta vừa leo đến nơi đây, thấy hai mắt hắn nhìn ta chằm chằm, ta cũng khiếp sợ đến mức cứng người, còn cho rằng mình sẽ phải chết ở trong tay hắn.
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê phục hồi lại tinh thần, từng người thở phào nhẹ nhõm, toàn thân có mồ hồi lạnh tuôn ra.
Triết Hoa Lê đi vòng một vòng, kinh ngạc nói:
– Ma Thần bốn mặt? Chẳng lẽ là tôn vương trước đây? Hắn vì sao lại đứng ở chỗ này, không đi vào đại điện?
Tần Mục cẩn thận quan sát, nói:
– Bốn gương mặt, nhiều hơn so với Phược Nhật La một gương mặt, lẽ nào công pháp cũng giống như Phược Nhật La? Phược Nhật La còn chưa tu luyện tới trình độ như hắn sao?
Tề Cửu Nghi cũng đi theo hắn chuyển động vòng quanh vị tôn vương này, cẩn thận quan sát, nói:
– Không có khả năng như vậy.
Phần gáy của Phược Nhật La mọc ra lỗ tai, hắn không có gương mặt thứ tư.
Bọn họ chắc là dị chủng trong cùng tộc.
Tu vi thực lực của Phược Nhật La sẽ không kém hơn so hắn… Vết thương ở chỗ này!
Hắn có phát hiện, chỉ về phía cổ của tôn vương bốn mặt.
Tần Mục nhìn lại, chỉ thấy trên cổ của vị tôn vương bốn mặt này có một đường nhỏ màu đỏ không dễ nhận ra.
Chắc là vị tôn vương này xông đến nơi đây, đột nhiên trúng chiêu, bị cắt qua cổ!
Tần Mục mở miệng, thở ra một hơi hóa thành gió to, thổi về phía đầu của vị tôn vương bốn mặt.
Đầu của vị tôn vương này đột nhiên từ trên cổ lăn xuống, rơi xuống trên thềm đá, giống như là đồ sứ bể nát.
Tiếp theo, thân thể cao lớn của vị tôn vương này giống như là bức tượng Ma thần làm bằng gốm sứ, nhanh chóng sụp đổ.
Thân thể của hắn đã trống rỗng, máu thịt không tồn tại, chỉ còn lại có da.
Thanh đao trong tay hắn cũng rơi vỡ đầy đất.
Tần Mục rùng mình một cái, quay đầu lại nhìn về phía tòa đại điện này.
Chính là thời điểm tôn vương bốn mặt tiến gần tới ngôi thần điện trước mặt bọn họ mới bị trúng chiêu, bị chém rơi đầu, chém rơi nguyên thần.
Lúc này ngôi thần điện này lại ở phía trước bọn họ, cửa đang mở ra, bên trong u ám không nhìn thấy rõ, thỉnh thoảng có ánh sáng lưu chuyển đập vào mi mắt.
Ánh mắt của Tề Cửu Nghi chớp hiện không ngừng, nhẹ giọng nói:
– Tần huynh muốn đi vào sao? Bên trong có thể sẽ có nguy hiểm!
Tần Mục cắn răng, đi thẳng về phía trước, trầm giọng nói:
– Hai vị sư huynh, ta đi vào trước thăm dò đường, nếu chẳng may có nguy hiểm, ta thông báo cho các ngươi lập tức chạy trốn!
Tề Cửu Nghi kinh ngạc, nhìn về phía Triết Hoa Lê.
Triết Hoa Lê cũng lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía hắn.
Hai vị thiếu niên đều không hiểu nổi.
Lẽ nào Tần Mục thật sự xem bọn họ trở thành bằng hữu cùng sinh cùng tử, chủ động liều mình thám hiểm?
Bọn họ cùng Tần Mục tiếp xúc không nhiều, nhưng cũng có thể thấy được Tần Mục không giống với loại người như thế.
Phía trước, Tần Mục đi vào ngôi thần điện kia, bóng người biến mất.
Trong điện, ánh sáng u ám còn đang lưu chuyển.
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê khẩn trương nhìn chằm chằm vào cửa điện, cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong.
Đột nhiên, một tiếng kêu vô cùng thê lương thảm thiết truyền đến, khiến cho hai người sởn tóc gáy.
Tiếng kêu thê thảm của Tần Mục truyền đến:
– Bên trong có…
Âm thanh hơi ngừng lại.
Vù…
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê quyết định thật nhanh giống như gió bão lao về phía dưới chân núi.
Hai bóng người hóa thành hai đạo lưu quang, nhanh chóng vô cùng.
Bọn họ leo núi sử dụng thời gian gần nửa canh giờ, xuống núi chỉ cần thời gian mấy lần hít thở lại đi tới giữa sườn núi.
Đột nhiên Triết Hoa Lê dừng bước, trầm giọng nói:
– Tề huynh dừng lại! Có cổ quái!
Tề Cửu Nghi vội vàng dừng bước, xoay người lại, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Triết Hoa Lê cười lạnh nói:
– Trong tiếng kêu gào thê thảm của hắn vừa rồi trung khí mười phần, làm gì giống như là người sắp chết? Hơn nữa, ngươi cảm thấy thứ có thể giết chết tôn vương trước đây tới giết hắn, hắn có cơ hội nói chuyện đưa ra lời cảnh báo chúng ta sao?
Tề Cửu Nghi trợn tròn hai mắt, thất thanh nói:
– Vậy ý của ngươi là… Chúng ta nhanh lên đó!
Hai người vội vàng chạy lên núi.
Đi tới trước điện trên đỉnh núi, Triết Hoa Lê hít vào một hơi thật dài, nắm lấy chuôi đao của thanh yêu đao phía sau lưng, từng bước từng bước đi về phía cửa điện.
Tề Cửu Nghi đi ở phía sau hắn, từng cái đầu từ dưới cổ chui ra ngoài, khẩn trương hết nhìn đông tới nhìn tây.
Hai người cuối cùng đi tới cửa.
Tề Cửu Nghi thò một cái đầu tới trên vai của Triết Hoa Lê, những cái đầu khác lại trốn ở sau lưng Triết Hoa Lê, nhìn về phía trong điện, không khỏi ngẩn ra.
Chỉ thấy Tần Mục đang ở trong điện, lấy ra một đống lớn công cụ bàn tính linh tinh, đang tổ hợp, tạo ra một linh binh tính toán cỡ lớn.
Tề Cửu Nghi cắn răng, thu hồi chín cái đầu, hợp chín cái làm một, từ phía sau lưng của Triết Hoa Lê đi ra, bước chân vào đại điện.
Triết Hoa Lê cũng theo hắn đi vào.
Hai vị thiếu niên cười lạnh.
Tần Mục ngẩng đầu lên, lộ vẻ kinh ngạc, mặt lập tức giãn ra mỉm cười:
– Hai vị sư huynh tới thật đúng lúc.
Ta đang muốn nói cho các ngươi biết, trong điện có một vấn đề thuật số khó khăn.
Tề Cửu Nghi không ngừng cười lạnh, nhìn về phía trong điện.
Chỉ thấy trung tâm của tòa đại điện này là một vương tọa sắt thép cực lớn do đao kiếm ghép thành, một vị Thần Ma ba đầu sáu tay cầm kim đao đại mã ngồi ngay ngắn ở trên ghế.
Năm cánh tay của hắn đỡ lấy tay vịn của vương tọa sắt thép, tay kia chỉ vào một phương hướng.
Ba cái đầu của hắn hướng về ba phương hướng khác nhau, há hốc miệng, mở rất lớn, mắt trợn tròn, hình như đang phát ra tiếng gào thét tê tâm liệt phổi.
Càng quỷ dị hơn là máu và thịt toàn thân của hắn đều khô quắt xuống, giống như là một bộ thi thể khô quắt, gầy trơ cả xương.
Máu thịt toàn thân đều khô cạn, chỉ còn lại có lớp da khô dán thật chặt ở trên khối xương.
Thậm chí ngay cả mắt trong hốc mắt của hắn cũng khô cạn, ở trong hốc mắt chỉ có thể nhìn được con ngươi màu đen khô quắt.
Phía trước vị Thần Ma ba đầu sáu tay này còn có một cái hộp nhỏ đang lơ lửng.
Hộp ngọc không lớn, lẳng lặng bồng bềnh, từ trong hộp nhỏ tràn ra từng tia hào quang, xoay quanh hộp nhỏ.
Mà ở xung quanh hộp nhỏ này còn có từng hạt cát với hình ngôi sao lớn nhỏ, đang xoay quanh hộp nhỏ.
Ngón tay của vị Thần Ma ba đầu sáu tay này chỉ về phía một bức tranh vẽ trên tường.
Trên bức tranh trên tường vẽ hình các ngôi sao, chiếm cả mặt tường.
Tề Cửu Nghi và Triết Hoa Lê theo ngón tay hắn chỉ nhìn lại, phát hiện ngón tay hắn chỉ chính là một cái tinh hệ trong tinh đồ.
Chính giữa của mảnh tinh hệ này có một mảnh đại lục.
Trên đại lục còn có từng tầng trời.
– Sao cát xoay quanh hộp nhỏ thật sự là một câu đố về đạo thuật!
Tề Cửu Nghi cẩn thận quan sát, lộ vẻ kinh hãi, thất thanh nói:
– Thiên Đình Đại Chu Thiên Tinh Đấu thuật số! Triết Hoa Lê, ngươi ở trong Thiên Đình Linh Tú quân có học qua hay không?
Triết Hoa Lê gật đầu, sắc mặt ngưng trọng nói:
– Thật sự là quỹ tích Chu Thiên Tinh Đấu của Thiên Đình, bên trong cất giấu một vấn đề đạo thuật số khó khăn, cùng Chu Thiên Tinh Đấu trên vách tường có phần tương ứng, tạo thành một tòa sát trận.
Chỉ cần giải được vấn đề khó khăn này, lại có thể tiến vào Sát trận, lấy ra cái hộp nhỏ này!
Hai người lập tức lấy ra các loại linh binh tính toán, bắt đầu nhanh chóng tính toán theo công thức.
Nhưng vào lúc này, Tần Mục đứng dậy, linh binh tính toán cỡ lớn ở bên cạnh hắn tách ra, vù vù vù bay vào trong túi Thao Thiết của hắn.
– Hai vị sư huynh không cần tính nữa, là ba mươi ba vạn năm.
Tần Mục đi lên phía trước, quan sát sát trận Chu Thiên Tinh Đấu bao phủ hộp nhỏ, nói:
– Là tinh đồ ba mươi ba vạn năm trước, cùng Duyên Khang Thiên Tượng có khác biệt rất nhỏ.
Nói ra thật xấu hổ, ta vừa giải xong, không ngờ từ bên trong tìm hiểu ra kiếm thứ mười bốn thật sự của đạo môn.
Hắn mặt mày hớn hở, xoay người lại chạy đến trước bức tranh trên tường, cười nói:
– Hơn nữa ta còn có một phát hiện kỳ diệu, tinh đồ trên vách tường này là đến từ phía nam Đại Khư ba mươi ba vạn năm trước.
Địa điểm quan sát đánh giá ở gần Nam Hải, các ngươi nói có kỳ quái hay không? Vị Thần Ma ba đầu sáu tay này đến từ Nam Hải của Đại Khư ba mươi ba vạn năm trước!
Tề Cửu Nghi cùng Triết Hoa Lê liếc mắt nhìn nhau, lập tức bước vào trong sát trận Chu Thiên Tinh Đấu xung quanh hộp nhỏ, phóng về phía cái hộp nhỏ kia phóng đi.
Tần Mục giải ra đáp án, như vậy bọn họ lại có thể căn cứ vào đáp án này, dễ dàng tiến vào sát trận đoạt được hộp nhỏ.
– Nguy rồi, ta hình như tính sai!
Đức trước tinh đồ của bức tranh vẽ trên tường, Tần Mục chợt vỗ gáy mấy lần, dậm chân nói:
– Chắc là ba mươi lăm vạn năm! Hai vị sư huynh, các ngươi… các ngươi tiến vào thế nào? Vậy phải làm thế nào cho phải?
oOo








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









