1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
  4. Tập 67 : Thiên Long Vệ (c661-c670)

[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch

Tập 67 : Thiên Long Vệ (c661-c670)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 661: Thiên Long Vệ

– Đúng thế, vị huynh đệ kia, lão phu van cầu ngươi, chuyện của La gia chúng ta không cần ngươi xen vào.

– Ngươi tiếp tục như vậy, La gia chúng ta nhất định không thể sinh tồn tại đế đô được.

Vài tên trưởng lão La gia sắc mặt khó coi như mướp đắng, hoàn toàn khổ sở không nói thành lời..

Diệp Huyền tới đây giúp đỡ La gia, nhưng dựa theo cách hắn hỗ trợ thì người La gia chết nhanh hơn.

Nghe được người La gia truyền âm, Diệp Huyền quay đầu lại nói:

– La gia chủ, các vị, nếu như ngươi tin được ta, lát nữa giao cho ta xử lý, ta cam đoan La gia các ngươi sẽ bình yên vô sự.

– Nếu như các ngươi không tin được ta, như vậy ta cũng không nhúng tay vào vũng nước đục này.

– Các ngươi cũng nhìn thấy, La gia các ngươi muốn dàn xếp ổn thỏa nhưng Tần gia và Thành Kiến Ti thì chưa hẳn, cửa hàng phường thị này chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp các sản nghiệp khác của La gia các ngươi cũng gặp phải cảnh hôm nay, đến lúc đó các ngươi còn muốn cường ngạnh cũng muộn rồi.

Ánh mắt Diệp Huyền sáng lên, nói chuyện lọt vào tai đám người La Mẫn, cũng làm bọn họ chấn động.

– Nhưng mà Tần gia chính là hào phú, căn bản không phải La gia chúng ta có thể chống lại, hơn nữa đắc tội Thành Kiến Ti…

Vẻ mặt La Mẫn có phần giãy dụa.

Hắn cũng biết nhượng bộ như vậy là không được, nhưng bảo La gia đối kháng với Tần gia va Thành Kiến Ti thì hắn không có quyết tâm như vậy.

– Chỉ là Tần gia tính toán cái gì, một hào phú mà thôi, chẳng lẽ chúng công nhiên trái pháp luật đế quốc, công nhiên cướp đoạt sản nghiệp La gia các ngươi? Ta cũng không tin Hạo Thiên đế quốc còn không có vương pháp như thế?

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng:

– Tin tưởng ta, La gia các ngươi tuyệt đối có thể bình yên vô sự.

Diệp Huyền nói chuyện giống như có ma lực làm tâm thần đám người La gia đang hỗn loạn cũng an tĩnh lại.

– Tốt!

Đột nhiên La Mẫn cắn răng nói:

– Diệp thiếu, ta tin tưởng ngươi, chuyện La gia cũng giao cho ngươi xử lý.

– Gia chủ!

Trưởng lão La gia liên tục kinh hô.

– Không cần phải nói.

Ánh mắt La Mãn tỏa ra hung quang.

– Tần gia cấu kết Thành Kiến Ti, thậm chí công nhiên dỡ bỏ cửa hàng chúng ta cũng làm ra được, nếu như La gia chúng ta cứ nhượng bộ như thế, bọn chúng có thể làm ra bất cứ chuyện gì, ta tin tưởng vị tiểu huynh đệ này.

La Mẫn có thể trở thành gia chủ La gia và tranh đấu nhiều năm với Khúc gia như vậy, hắn là một gia chủ rất có phách lực, biết rõ chính mình không có lựa chọn khác, hắn lập tức lựa chọn dập nồi dìm thuyền và tin tưởng Diệp Huyền.

Bởi vì hiện tại bọn họ chỉ có tin tưởng Diệp Huyền mới có hi vọng.

– Nghe nói nơi này có người nháo sự? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cũng không lâu lắm, một đội võ giả mặc giáp khí vũ hiên ngang xuất hiện tại nơi này.

Đầu lĩnh là một nam tử trung niên hơn ba mươi tuổi, lưng đeo trường kiếm, toàn thân tỏa ra khí tức uy áp đáng sợ, hiển nhiên là một gã cường giả Vũ Tôn lục giai.

Hơn mười tên hộ vệ dưới trướng hắn, mỗi một người đều có khí thế bất phàm, trong đó yếu nhất cũng là Vũ Tông ngũ giai đỉnh phong, so với chấp pháp đội của Thành Kiến Ti còn mạnh hơn đâu chỉ vạn dặm.

Diệp Huyền thấy thế, ánh mắt ngưng tụ sau đó cảm thán.

Hạo Thiên đế quốc không hổ là một trong mời thế lực lớn của Mộng Cảnh bình nguyên, còn mạnh hơn liên minh mười ba nước rất nhiều.

Vũ Tông ngũ giai đỉnh phong chính là cường giả thực lực đệ nhất Lưu Vân quốc, ở nơi này, tại đế đô cũng chỉ là Thiên Long vệ mà thôi.

– Thiệu đội trưởng, rốt cuộc ngươi đã tới, Thành Kiến Ti chúng ta làm việc theo quy củ, quy hoạch phường thị phía đông lần nữa, người này và người La gia lại nhiều lần trở ngại Thành Kiến Ti ta chấp pháp, càng làm tổn thương chấp pháp đội Thành Kiến Ti chúng ta, kính xin Thiệu đội trưởng giải mấy người này vào thiên lao đế quốc, phải trừng trị nghiêm khắc.

Hoàng Chung nhìn thấy người này như nhìn thấy phụ thân của mình, vội vàng gọi to và tỏ ra vẻ ủy khuất.

– Thì ra là Hoàng đội trưởng, còn có Tần công tử.

Thiệu Quân nhìn thấy Hoàng Chung và Tần Vũ, lúc này gật đầu chào hỏi.

Thiên Long vệ lệ thuộc vào hoàng thất Hạo Thiên đế quốc, địa vị và thân phận tuyệt đối là số một, không đến mức như thành vệ quân bình thường phải nịnh bợ Tần gia.

– Thành Kiến Ti Hoàng đội trưởng nói là sự thật.

Thiệu Quân híp mắt mắt nhìn người La gia, nhàn nhạt hỏi.

Một bên là hào phú Tần gia cùng với Thành Kiến Ti, một bên là thế gia La gia, trong lòng Thiệu Quân cũng đã có cái nhìn rõ ràng, tuy hắn không nói ra nhưng cẩn thận dò hỏi.

– Thiệu đội trưởng.

La Mẫn chắp chắp tay, mở miệng nói:

– Cửa hàng này là sản nghiệp của La gia chúng ta, Tần gia cùng Hoàng đội trưởng muốn cưỡng ép dỡ bỏ tài sản tư nhân của La gia chúng ta mới dẫn phát hiểu lầm.

– Tài sản tư nhân La gia các ngươi?

Không chờ La Mẫn nói cho hết lời, Hoàng Chung đã khinh thường cười lạnh và nói:

– Tất cả địa bàn trên phường thị đều thuộc về đế quốc, lúc nào trở thành tài sản tư nhân của La gia các ngươi?

La Mẫn tức giận nói:

– La gia ta có khế ước quyền tài sản, chẳng lẽ còn không thể chứng minh là tài sản tư nhân của La gia sao, chiếu theo ngươi nói như vậy, Thành Kiến Ti các ngươi có thể tùy ý dỡ bỏ và đoạt lại bất cứ kiến trúc nào trong đế quốc hay sao, khi đó tài sản tư nhân hợp phách của chúng ta ai dám cam đoan?

– Hừ, La gia chủ, ngươi đừng vội càn quấy, ta có nói muốn đoạt cửa hàng La gia các ngươi hay sao? Thành Kiến Ti chúng ta chỉ muốn quy hoạch lại phường thị phía đông mà thoi.

Hoàng Chung phản bác.

– Quy hoạch lần nữa, nói thật dễ dàng, La gia chúng ta ở trong đế đô cũng không phải một ngày hay hai ngày, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói có chuyện quy hoạch phường thị lần nữa.

– La gia chủ, chẳng lẽ Thành Kiến Ti chúng ta làm việc còn phải thông qua ngươi hay sao?

Hoàng Chung cười lạnh không thôi.

– Được rồi, loạn thất bát tao gì đó thì không cần nói.

Thiệu Quân quát một tiếng,

– Nếu như vậy các ngươi theo chúng ta về Thiên Long vệ một chuyến a.

Trong nội tâm La Mẫn lập tức trầm xuống, sắc mặt cũng tái nhợt.

Dùng nhân mạch của Tần gia và Thành Kiến Ti, La Mẫn dám cam đoan đối phương tiến vào Thiên Long vệ không có việc gì, chỉ khi nào bọn họ tiến vào Thiên Long vệ lại muốn đi ra là chuyện khó hơn lên trời.

– Đi, đi, chúng ta đi Thiên Long vệ lấy thuyết pháp.

Hoàng Chung cười lạnh nói:

– La gia chủ, xin mời.

Nhìn thấy La Mẫn không có phản ứng, Hoàng Chung lập tức cười nói:

– Thiệu đội trưởng, La gia chủ còn không nghe ngươi mời đấy.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 662: Liếc Mắt Nhìn (1)

Thiệu Quân lạnh lùng nhìn đám người La gia.

– Thiệu đội trưởng, chúng ta thương lượng tại nơi này, không cần đi Thiên Long vệ được chứ?

Sắc mặt La Mẫn khó coi nói một câu.

Ánh mắt Thiệu Quân âm trầm và nói:

– La gia chủ, xem ra ngươi còn không tin Thiên Long vệ, nếu như La gia ngươi không muốn đi, đám huynh đệ của chúng ta sẽ mời các ngươi đi.

Một bên là Tần gia và Thành Kiến Ti, một bên là La gia, loại chuyện này nên xử lý thế nào vô cùng đơn giản.

– Còn có tiểu tử này đả thương chấp pháp đội Thành Kiến Ti chúng ta, kính xin Thiệu đội trưởng mang đi luôn.

Hoàng Chung chỉ vào Diệp Huyền và quát lớn.

Thiệu Quân lạnh lùng nhìn sang Diệp Huyền, hắn cho rằng đối phương là đệ tử La gia cho nên không đặt trong lòng, vung tay lên, vài tên đội viên Thiên Long vệ vây quanh nơi này.

– Các ngươi…

Sắc mặt đám người La gia tái nhợt.

– Trước mặt Thiên Long vệ, các ngươi còn muốn phản kháng?

Hoàng Chung khinh thường cười nói.

– La gia chủ, nếu Thiệu đội trưởng nói như vậy, chúng ta đi xem Thiên Long vệ thì như thế nào, chẳng lẽ ngươi còn sợ hãi Thiên Long vệ tuẫn tư vũ tệ (làm việc thiên tư) hay sao? Thiệu đội trưởng, chúng ta đi Thiên Long vệ, chỉ sợ cần ngươi hỗ trợ thông tri với Luyện Khí Phường.

Đúng lúc này Diệp Huyền lại lên tiếng.

Thiệu Quân vừa mới chuẩn bị phất tay nói mang đi, nghe nói như thế liền sững sờ.

Luyện Khí Phường, chuyện này liên quan gì tới Luyện Khí Phường?

Hắn dừng bước lại, nhướng mày, lạnh lùng hỏi:

– Tiểu tử, ngươi mới vừa nói cái gì? Thông tri Luyện Khí Phường cái gì? Chuyện của La gia liên quan gì tới Luyện Khí Phường sao?

– Ồ, chẳng lẽ Thiệu đội trưởng ngươi không biết cửa hàng của La gia chính là cửa hàng tiêu thụ chỉ định của Luyện Khí Phường sao? Ngươi mang chúng ta đi đương nhiên phải thông tri Luyện Khí Phường rồi.

Diệp Huyền ra vẻ nghi ngờ nói một câu.

– Cửa hàng tiêu thụ chỉ định của Luyện Khí Phường?

Nội tâm Thiệu đội trưởng chấn động, hán bán tín bán nghi nhìn Diệp Huyền.

Hoàng Chung lập tức quát lớn:

– Thiệu đội trưởng, ngươi đừng nghe tiểu tử này nói chuyện phiếm, Luyện Khí Phường có cửa hàng lớn của mình tại phường thị, La gia lúc nào nhắc lên quan hệ với Luyện Khí Phường, huống chi cửa hàng La gia là bán đan dược, linh dược, Luyện Khí Phường bán chính là linh bảo và huyền bảo, tiểu tử ngươi nói dối cũng nên tìm cớ tốt một chút.

Trước khi đến Hoàng Chung hảo hảo điều tra qua cửa hàng La gia một phen, đây chính là cửa hàng của La gia, hoàn toàn không liên quan tới thế lực khác, nếu không hắn cũng sẽ không tiếp nhận Tần Vũ hối lộ, thay hắn làm việc này.

Ánh mắt Thiệu Quân lạnh như băng nhìn Diệp Huyền.

– Thiệu đội trưởng, mặc kệ ngươi tin hay không, cửa hàng này chính là cửa hàng tiêu thụ chi định của Luyện Khí Phường, là cửa hàng dưới trướng Luyện Khí Phường, ta không cần phải lừa ngươi, cũng không lừa được ngươi.

Diệp Huyền nhàn nhạt nói ra.

Thiệu Quân nhìn thấy ánh mắt tự tin của Diệp Huyền thì nội tâm do dự.

Nếu như gian cửa hàng này thật sự là sản nghiệp của Luyện Khí Phường, nếu hắn dám mang đám người Diệp Huyền đi thì hắn cũng chọc phải tai họa lớn bằng trời.

Thiên Long vệ đúng là trâu bò trong Hạo Thiên đế quốc, sở dĩ hắn có thể trâu bò như thế hoàn toàn là do Thiên Long vệ chính là một phần của hoàng thất đế quốc, chỉ nghe theo hoàng thất điều khiển.

Nhưng Luyện Khí Phường là tồn tại gì?

Chủ nhân của nó là Lục Ly đại sư, đó là đệ nhất luyện khí đại sư của đế quốc, địa vị cao tới mức hắn không dám nghĩ.

Năm đó hoàng thất vì mời Lục Ly đại sư ở lại đế quốc, đương kim bệ hạ tự mình ra mặt, ba lần đến mời, tìm Lục Ly đại sư nhiều lần, hơn nữa tự mình chọn ra khu vực xa hoa trong đế đô và, thành lập ngõ hẽm khí đạo mới có thể lưu Lục Ly đại sư lại.

Đến bây giờ ngõ hẻm kia đã trở thành một khu vực thánh địa của đế đô.

Có thể nói nếu thật đắc tội Luyện Khí Phường, đừng nói hắn một đội trưởng Thiên Long vệ, cho dù là hắn là thống lĩnh Thiên Long Vệ cũng sẽ có kết cục bi thảm ngay lập tức.

Nhưng Thiệu quân cũng không phải ngu ngốc, bối cảnh La gia thiế nào thì hắn cũng biết ít nhiều, tuyệt đối sẽ không thể đáp quan hệ với Luyện Khí Phường.

Huống chi sau khi nghe Diệp Huyền nói ra lời kia, người La gia cũng cảm thấy bối rối.

Như thế càng gia tăng hoài nghi của Thiệu Quân.

– Tiểu tử, cơm có thể ăn bậy nhưng không được nói lung tung, ngươi biết lừa gạt Thiên Long vệ sẽ có kết cục gì không?

Thiệu Quân híp mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, lạnh lùng nói ra.

Thiệu Quân có hoài nghi lời của Diệp Huyền nhưng cũng không dám bốc lên phong hiểm, một khi là thực thì chức đội trưởng của hắn cũng xong.

Nhưng nếu chỉ bằng một câu của Diệp Huyền hù sợ, mặt mũi đội trưởng Thiên Long vệ hắn không biết đặt ở nơi nào.

Diệp Huyền mặt không biểu tình, thản nhiên nói:

– Có phải hay không, chỉ cần Thiệu đội trưởng hỏi thăm Luyện Khí Phường là biết ngay mà.

Thiệu Quân lạnh lùng nhìn Diệp Huyền cả buổi, quay đầu nói với một tên thủ hạ.

– Ngươi đi gặp Chu quản sự cửa hàng của Luyện Khí Phường tại trung tâm phường thị, tìm hắn tới đây.

– Vâng!

Tên Thiên Long vệ kia lập tức vội vã rời đi.

Luyện Khí Phường với tư cách là nơi bán linh bảo, huyền bảo lớn nhất Hạo Thiên đế quốc, trong phường thị cũng có cửa hàng mặt tiền, hơn nữa cửa hàng của Luyện Khí Phường không cần nghi ngờ chiếm cứ vị trí tốt nhất, chẳng những nằm giữ khu vực phồn hoa nhất phường thị, hơn nữa còn chiếm diện tích vài mẫu.

Thiệu Quân với tư cách là đội trưởng Thiên Long vệ ở khu vực này, hắn thường xuyên qua lại và đánh quan hệ với các cửa hàng, cũng quen biết Chu quản sự.

Hiện tại Thiệu Quân bảo thủ hạ đi gọi chính là Chu quản sự này.

Tên Thiên Long vệ rời rời đi, đám người chung quanh xôn xao.

Khi Tần gia và Thành Kiến Ti đối phó La gia, lại đến Diệp Huyền gia nhập, cuối cùng đưa tới Thiên Long vệ, không nghĩ tới bây giờ thậm chí còn liên lụy cả Luyện Khí Phường vào.

Trận đấu giữa thế gia và hào phú, thế lực đế quốc chính thức đọ sức với nhau lập tức làm quần chúng vây xem cảm thấy thỏa mãn.

Tất cả mọi người biết rõ cuối cùng ai thắng ai thua không phải xem đạo lý, mà là hậu trường có cứng hay không.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người hăng hái vây xem.

– Tần công tử, chắc có lẽ La gia không thật có quan hệ với Luyện Khí Phường ah?

Cho dù điều tra qua bối cảnh La gia nhưng trong nội tâm Hoàng Chung vẫn có chút khẩn trương.

– Ngươi yên tâm, chi tiết của La gia, bất cứ thế lực nào trong đế đô đều biết, ngay cả Mộ Dung gia cũng không thể nhấc lên quan hệ với Luyện Khí Phường, chỉ là một La gia cũng muốn trào quan hệ với Luyện Khí Phường chẳng khác gì đời đá nện chân mình.

Tần Vũ nghiêm túc nói một câu.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 663: Liếc Mắt Nhìn (2)

– Bộ dạng của thiếu niên kia nói chuyện lạ lắm, có phải hắn có quan hệ với Luyện Khí Phường hay không?

– Hắn?

Tần Vũ lườm Diệp Huyền, chợt khinh thường truyền âm:

– Lão Hoàng, ta nói ngươi có phải bị tiểu tử kia dọa phá gan hay không? Gia hỏa này xế chiều hôm nay còn chửi bới Luyện Khí Phườn đấy, hơn nữa Lê Húc đại sư Luyện Khí Phường cũng không quen biết tiểu tử này, ngươi sẽ không nói cho ta biết tiểu tử này trong mấy canh giờ ngắn ngủi trèo lên quan hệ với Luyện Khí Phường đấy chứ?

Hoàng Chung tưởng tượng, cũng đúng.

Diệp Huyền đại náo Luyện Khí Phường cả đế đô đề nghe thấy, hắn có thể còn sống rời khỏi Luyện Khí Phường đã là kỳ tích, muốn nói đáp quan hệ với Luyện Khí Phường… Hoàng Chung vừa nghĩ tới điểm này liền không tin tưởng bao nhiêu.

Nghĩ tới đây nội tâm hắn ổn định không ít.

Tiểu tử này vì mạng sống lại dám nhấc lên quan hệ với Luyện Khí Phường, chuyện này bại lộ ra, hắn và La gia tựu đợi phải chết, lần này thật sự là Thiên Vương lão tử tới cũng không thể cứu bọn chúng.

Nội tâm Hoàng Chung và Tần Vũ vô cùng nhẹ nhõm và cười lạnh không thôi.

Hai người bọn họ nhẹ nhõm, người của La gia vô cùng sợ hãi.

– Diệp thiếu, tại sao ngươi lại nói cửa hàng La gia là cửa hàng tiêu thụ chỉ định của Luyện Khí Phường, ngươi nói như vậy chúng ta phải rơi đầu đấy.

Nội tâm La Mẫn trong đắng chát như ăn hoàng liên.

Có phải cửa hàng tiêu thụ chỉ định của Luyện Khí Phường hay không, La Mẫn hắn với tư cách gia chủ La gia làm sao không biết? Đơn giản là không có chuyện này.

– La gia chủ, ngươi tin tưởng ta.

Diệp Huyền an ủi.

Hắn an ủi với người La gia mà nói không có một chút tác dụng gì, trong nội tâm không ngừng kêu khổ.

Sớm biết chuyện này phát triển thành như vậy, ngay từ đầu còn không bằng giao cửa hàng cho Thành Kiến Ti hủy là được, ít nhất về sau còn có một chút khả năng xoay người, hiện tại náo thành như vậy thì không có khả năng xoay người nào nữa.

– Thiệu đội trưởng, ngươi gọi ta tới đây có việc gì?

Trung ương của phố đông cách nơi này không xa, qua một lát có một trung niên mập mạp bụng phệ mặc quần áo Luyện Khí Phường đi tới, hắn được Thiên Long vệ dưới đường tới đây.

Vẻ mặt của hắn phúc hậu, đôi mắt nhỏ dò xét mọi người nơi đây, thần thái muốn ngạo nghễ bao nhiêu sẽ ngạo nghễ bấy nhiêu.

– Chu quản sự, ngươi đã đến.

Thiệu qqân đội trường vội vàng đi tới nghênh đón, hắn cũng giảng thuật chuyện này một phen.

– Ah? Người này vậy mà nói cửa hàng này là cấp dưới của Luyện Khí Phường?

Tên Chu quản sự nghe Thiệu đội trưởng nói chuyện, hắn dò xét người La gia sau đó nói:

– Chu mỗ là người công tác tại Luyện Khí Phường hơn hai mươi năm, còn chưa bao giờ biết rõ trừ Luyện Khí Phường tổng các ở con phố trung ương ra, trong phường thị còn có cửa hàng nào khác của Luyện Khí Phường.

Nói xong hắn nhìn cửa hàng của La gia sau đó lộ ra nụ cười khinh thường:

– Cửa hàng nhỏ rác rưởi ở khu vực vắng vẻ như thế này, đưa cho Luyện Khí Phường, Luyện Khí Phường chúng ta cũng không muốn.

Mặc dù Chu quản sự không có nói rõ nhưng lời nói của hắn cực kỳ rõ ràng.

– Wow, La gia các ngươi cũng dám giả mạo cửa hàng của Luyện Khí Phường.

– Đại nghịch bất đạo, coi trời bằng vung, quả thực chính là khắc họa người La gia các ngươi.

– Quá hung hăng ngang ngược, quá kiêu ngạo, Thiệu đội trưởng, chẳng lẽ ngươi còn không bắt người La gia lại hay sao?

– Bắt lấy La gia đánh vào thiên lao.

Thành Kiến Ti Hoàng Chung đội trưởng lập tức thật hưng phấn hét lớn, hắn mặt mày hớn hở, vẻ mặt hưng phấn.

– Các vị, nghe ta giải thích…

La Mẫn vội vàng muốn giải thích.

Hoàng Chung làm sao cho hắn cơ hội này, trực tiếp cắt lời của hắn, hung ác nói:

– La gia chủ, ngươi không cần giải thích, hiện tại chứng cớ vô cùng xác thực, ngươi nên suy nghĩ hậu sự đi, dám giả mạo cửa hàng Luyện Khí Phường, trêu đùa hí lộng Thiên Long vệ, ngươi thật sự ăn tim hùm gan báo.

Trong mắt Thiệu Quân bắn ra lửa giận.

Mẹ kiếp, ranh con, nếu như không phải mời Chu quản sự tới thật sự bị ngươi gạt rồi.

– Ngươi đâu, bắt người La gia và tiểu tử này vào thiên lao cho ta.

Hắn gầm lên giận dữ.

Đường đường đội trưởng Thiên Long vệ lại bị tiểu tử này lừa gạt, nói ra sẽ biến thành chỗ bẩn của Thiệu Quân hắn.

– Chậm đã.

Thời khắc mấu chốt Diệp Huyền đột nhiên lên tiếng, hắn nhìn Chu quản sự.

– Chu quản sự, ta có một vật muốn cho ngươi xem.

– Xem cái gì, tiểu tử, chẳng lẽ ngươi muốn hối lộ Chu quản sự hay sao, Chu quản sự là nhân vật nào, sao có thể ăn bộ này của ngươi?

Hoàng Chung khinh thường mở miệng, cao giọng nói ra.

Chu quản sự dùng ánh mắt cao ngạo nhìn Diệp Huyền, lạnh lùng nói:

– Hoàng đội trưởng nói đúng, có đồ vật gì mang đi thiên lao đi, bản thân không rảnh nói chuyện tào lao với ngươi.

Thiệu đội trưởng, cửa hàng bận rộn, không có chuyện gì thì ta cáo từ trước.

Nói xong lời này Chu quản sự quay người liền đi.

– Chu quản sự, ngươi chỉ là quản sự một lầu các Luyện Khí Phường mà thôi, chỉ là một tiểu nhân vật ở tầng giữa nho nhỏ, ngươi xác định ngươi biết rõ tất cả cửa hàng Luyện Khí Phường hay sao? Ngươi có biết ngươi vừa đi như sẽ rước lấy họa sát thân cho ngươi hay không?

Diệp Huyền lãnh đạm nói một câu truyền khắp đường cái.

Một tiểu nhân vật mà thôi…

Tầng giữa nho nhỏ…

Lời này vừa ra toàn trường xôn xao, sắc mặt mọi người biến hóa.

Gia hỏa này thật muốn chết, Chu quản sự mặc dù chỉ là quản sự của Luyện Khí Phường nhưng có ai dám xem thường hắn sao?

Ngay cả đội trưởng Thiên Long vệ Thiệu Quân nhìn thấy đối phương cũng phải cung kính kêu một tiếng quản sự, tiểu tử này đúng là điên rồi.

– Ngươi nói cái gì?

Chu quản sự nghe lời này liền dừng bước, ánh mắt âm trầm quay đầu nhìn sang.

– Đồ của ta ngươi có thể xem, cũng có thể không xem, tất cả đều do ngươi tự mình làm chủ, ta cũng đã nói rõ, có một số việc không phải một tiểu nhân vật như ngươi có thể đảm đương, một gây chuyện không tốt còn mang họa sát thân cho mình, cho nên trước khi biết rõ ràng, ta khuyên ngươi đừng vọng kết luận.

Diệp Huyền bình thản nói ra, đồng thời cầm một vật trong tay.

– Đồ ở nơi này, ngươi có xem hay không là tự do của ngươi.

– Đến lúc đó tai vạ tới nơi, đừng trách ta không có nhắc nhở qua ngươi.

Chu quản sự nghe được Diệp Huyền nói thế, phản ứng đầu tiên là tức giận.

Sau khi hắn nhìn thấy ánh mắt của Diệp Huyền thì nội tâm chấn động mạnh.

Ánh mắt Diệp Huyền bình thản, khí thế của hắn tràn ngập tự tin và bá đạo.

Dường như đúng như lời hắn nói, hắn nắm giữ đồ vật trong tay có thể quyết định sinh tử của mình.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 664: Hủ Lịch Đại Sư (1)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 665: Hủ Lịch Đại Sư (2)

Hủ Lịch nói chuyện cung kính rồi lại không mất uy nghiêm, lộ ra dáng vẻ không kiêu ngạo không siểm nịnh.

– Huyền Diệp.

Diệp Huyền thản nhiên nói, thái độ của Hủ Lịch làm hắn có hảo cảm.

– Thì ra là Diệp thiếu.

Hủ Lịch tỏ thái độ:

– Ta không rõ chuyện của Diệp thiếu cho lắm nhưng xin yên tâm, tại đế đô, bất cứ kẻ nào cũng không thể giễu võ giương oai trên đầu Luyện Khí Phường chúng ta, nếu Diệp thiếu tin được, chuyện này giao cho ta xử lý đi.

Vừa dứt lời, Hủ Lịch trực tiếp quay người nhìn sang Chu quản sự.

– Chu Hòa, tại đây xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy ánh mát nghiêm khắc của Hủ Lịch, nội tâm Chu Hòa chấn động, vội vàng giảng thuật chuyện vừa rồi từ đầu tới cuối, không có thêm mắm thêm muối chút nào.

Thì ra là như vậy.

Hủ Lịch nghe Chu Hòa giảng thuật xong, đôi mắt của hắn biến thành hung ác.

– Thiệu đội trưởng, uy phong của ngươi rất lớn, lại muốn mang người Luyện Khí Phường về thiên lao, không biết là ai cho ngươi lá gan này? Là Cổ thống lĩnh hay là Tôn thống lĩnh? Tuy Hủ Lịch ta không phải nhân vật gì nhưng chuyện hô nay phải cho Hủ Lịch ta công đạo, lúc nào Thiên Long vệ có thể tùy ý ức hiếp người Luyện Khí Phường chúng ta?

Lời nói của Hủ Lịch lập tức truyền khắp cả con phố này..

Hủ Lịch vừa nói như vậy, cộng thêm thái độ cung kính với Diệp Huyền cũng làm đám người chung quanh trợn mắt há hốc mồm.

– Không, không, Hủ Lịch đại sư, hiểu lầm, đây là hiểu lầm.

Thiệu Quân đã sớm biết không ổn, hiện tại Hủ Lịch mở miệng, hắn đổ mồ hôi lạnh trên trán sau đó vội vàng giải thích.

– Chuyện này là Thành Kiến Ti phát sinh xung đột với vị tiểu huynh đệ này, tại hạ chỉ đứng giữa điều giải mà thôi, Hủ Lịch đại sư, ngài đừng có hiểu lầm ah.

– Hiểu lầm?

Hủ Lịch lạnh lùng nói ra:

– Chẳng phải vừa rồi ngươi muốn mang Diệp thiếu và La gia đi thiên lao là ta nghe lầm sao? Hay là Chu Hòa nói sai?

– Không, các ngươi đúng, là ta sai!

Hiện tại Thiệu Quân muốn mắng chết Hoàng Chung, hắn vội vàng cúi đầu giải thích với Hủ Lịch:

– Vị tiểu huynh đệ này nói cửa hàng La gia là sản nghiệp của Luyện Khí Phường, tại hạ căn bản không dám động tới, người xem, không phải ta mời Chu quản sự tới hay sao?

– Cửa hàng La gia? Đây rõ ràng là sản nghiệp Luyện Khí Phường chúng ta, đội trưởng Thiên Long vệ, chẳng lẽ không có mắt sao?

Hủ Lịch lạnh lùng nói.

Đương nhiên hắn biết rõ cửa hàng La gia căn bản không phải sản nghiệp của Luyện Khí Phường.

Vào lúc này cho dù là hầm cầu thìhắn cũng phải nói là sản nghiệp của Luyện Khí Phường ah.

– Đúng, đúng, là ta mắt mù, không nhìn ra cửa hàng Luyện Khí Phường, nên mắng, nên mắng.

Lúc trước đội trưởng Thiên Long vệ còn uy phong lẫm lẫm, lúc này chật vật cầu xin, muốn bao nhiêu chật vật có bấy nhiêu chật vật.

– Còn Hoàng đội trưởng, ngươi uy phong rất to, lúc nào Thành Kiến Ti có thể không thông qua Luyện Khí Phường là có thể tùy ý dở bỏ cửa hàng Luyện Khí Phường?

Hủ Lịch lạnh lùng nhìn sang Hoàng Chung.

Có thể làm chưởng quầy lầu các Luyện Khí Phường trong phường thị, Hủ Lịch chính là nhân tinh, hắn làm sao không biết chuyện hôm nay chính là Thành Kiến Ti Hoàng Chung gây ra.

– Hủ Lịch đại sư, ta…

Hoàng Chung há hốc mồm, bộ dạng sắp khóc, cho dù thế nào hắn cũng không nghĩ ra Luyện Khí Phường Hủ Lịch đại sư sẽ đích thân chạy đến nơi này, hơn nữa còn xuất đầu vì La gia, xem bộ dạng nổi giận đùng đùng của Hủ Lịch, hắn làm sao không biết mình chọc đại sự rồi.

Hắn chỉ là tiểu đội trưởng chấp pháp của Thành Kiến Ti, làm sao có thể thừa nhận Luyện Khí Phường nghiền áp.

Vào thời khắc mấu chốt, hắn chỉ có thể xin giúp đỡ nhìn về phía Tần Vũ.

Tất cả đều là chuyện Tần Vũ làm ra, nếu như không phải Tần Vũ thì hắn làm sao nhúng tay vào vũng nước đục này.

– Hủ Lịch đại sư, theo ta được biết cửa hàng này là cửa hàng của La gia a, lúc nào thành sản nghiệp Luyện Khí Phường? Huống chi, Thành Kiến Ti phụ trách quy hoạch xây dựng thành thị, phá bỏ và dời đi cửa hàng đi nơi khác cũng thuộc chức trách của bọn họ.

Tần Vũ không thể không đứng ra nói chuyện vì Hoàng Chung.

Trong lòng của hắn nghẹn một bụng lửa giận, sắp hốt gọn Diệp Huyền và La gia vào một chỗ, Luyện Khí Phường lại xen vào việc này.

– Thì ra là Tần gia công tử, khó trách tự tin như vậy, quả nhiên là hào phú không tầm thường.

Hủ Lịch khinh thường cười lạnh một tiếng, trong giọng nói tràn ngập trào phúng:

– Dựa theo như Tần công tử nói như vậy, Luyện Khí chúng ta có cửa hàng và sản nghiệp nào cũng phải chuẩn bị báo cáo với Tần gia các ngươi hay sao? Ta cũng muốn các ngươi biết rõ nơi này có phải sản nghiệp Luyện Khí Phường của chúng ta hay không…

Tần Vũ cau mày:

– Hủ Lịch đại sư, ta cũng không nói như vậy.

– Ngươi không có nói như vậy nhưng lời của ngươi có ý như vậy, tuy Hủ Lịch ta lớn tuổi một chú nhưng còn không phải ngu ngốc.

Hủ Lịch lạnh lùng nói ra.

– Ngươi nghĩ như thế nào là chuyện của ngươi, hôm nay Thành Kiến Ti dỡ bỏ gian cửa hàng này hoàn toàn là dựa theo luật páp đế quốc, hẳn Hủ Lịch đại sư cho rằng mình tư lịch cao liền không đặt luật pháp đế quốc vào trong mắt.

Nhìn thấy Hủ Lịch phá hư chuyện tốt của hắn, nội tâm Tần Vũ nghẹn một bụng lửa giận.

Hắn là đệ tử hào phú Tần gia, đổi lại Lê Húc đại sư đến thì hắn còn nhường nhịn nhưng hắn biết rõ thân phận của Hủ Lịch, nói là chưởng quầy lầu các Luyện Khí Phường nhưng trên thực tế là đệ tử ký danh của Lục Ly đại sư, người khác sợ hắn, Tần Vũ từ nhỏ đến lớn hung hăng càn quấy đã quen nên không sợ.

Thái độ của Tần Vũ cũng chọc Hủ Lịch tức giận.

Cho dù gia chủ Tần gia ở chỗ này nhìn thấy hắn cũng phải cung kính, Tần Vũ quả thực không biết trời cao đất rộng.

– Hoàng Chung, Tần công tử nói có phải là ý ngươi muốn nói hay không?

Hắn lạnh lẽo nhìn sang Hoàng Chung.

– Này… Này…

Hoàng Chung lắp bắp nhưng cả buổi không xuất ra cái rắm.

– Tốt, rất tốt.

Hủ Lịch híp mắt lại, ánh mắt bắn ra hàn quang:

– Chyện này Luyện Khí Phường sẽ đích thân hỏi Ngô cục trưởng Thành Kiến Ti, xem xem Thành Kiến Ti các ngươi có thật muốn dở bỏ cửa hàng Luyện Khí Phường hay không.

– Hủ Lịch đại sư, này…

Sắc mặt Hoàng Chung trắng bệch, lập tức nơm nớp lo sợ.

Quy hoạch phường thị lần nữa vốn chính là do hắn và Tần Vũ làm ra mà thôi, nếu thật náo tới chỗ Thành Kiến Ti, hắn tuyệt đối sẽ không may tới cực điểm.

– Đủ rồi, không cần nói nhảm, nơi này là địa bàn của Luyện Khí Phường chúng ta, chư vị, chẳng lẽ còn ta mời các ngươi rời đi hay sao? Nếu quả thật muốn dỡ bỏ cửa hàng, có thể, bao Ngô cục trưởng Thành Kiến Ti các ngươi cầm văn bản của đế quốc tới đây.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 666: Thành Kiến Ti Rung Chuyển

Hủ Lịch vung tay lên, hắn không muốn nói nhảm nữa.

– Tiểu tử, hôm nay xem như ngươi găp may, Hoàng đội trưởng, chúng ta đi.

Tần Vũ nhìn Diệp Huyền, hung dữ nói một câu, chợt mang theo Hoàng Chung xoay người rời đi.

Mấy tên chấp pháp đội Thành Kiến Ti bị giáo huấn nhìn thấy tình huống không ổn cũng đã xám xịt đi theo hai người rời đi.

– Hủ Lịch đại sư, tiểu huynh đệ, chuyện hôm nay có nhiều chỗ đắc tội, kính xin mấy vị đừng nên trách.

Thiệu Quân chắp tay với Hủ Lịch và Diệp Huyền, hắn cố nặn ra nụ cười và mang theo Thiên Long vệ rời khỏi nơi này.

Sắc mặt hắn tái nhợt, hận không thể lập tức băm Hoàng Chung thành mảnh nhỏ.

Nhìn thấy loại chuyện này, mọi người trên đường cái không ngừng nghị luận và giải tán.

Hủ Lịch đại sư chỉ nói mấy câu, hào phú Tần gia, Thành Kiến Ti, Thiên Long vệ đều tránh lui, loại khí phách này làm bọn họ xem mà đủ.

Đồng thời mọi người cũng hiếu kỳ thân phận Diệp Huyền không thôi.

Lúc này các loại lời đồn không ngừng truyền ra các nơi.

– Đa tạ Hủ Lịch đại sư xuất thủ tương trợ.

– Đa tạ Diệp thiếu ra tay.

Mọi người chung quanh giải tán, rốt cuộc người La gia cũng hiểu mình có thể bảo trụ cửa hàng, cả đám khiếp sợ nhìn sang Diệp Huyền, lúc này đi tới và nói lời cảm kích..

Bọn họ biết rõ Hủ Lịch đại sư ra mặt là mấu chốt nhất, nếu không có Diệp Huyền thì cửa hàng La gia hôm nay cũng xong rồi.

Hủ lịch khoát khoát tay, sau đó hắn nhìn bảng hiệu cửa hàng La gia bị Thành Kiến Ti đập một khối và nhìn Diệp Huyền, hắn nói:

– Diệp thiếu, ngươi yên tâm đi, việc hôm nay Luyện Khí Phường nhất định sẽ dòi công đạo cho ngươi.

– Vậy thì phiền toái Hủ Lịch đại sư.

Thành Kiến Ti náo ra chuyện như vậy, nếu muốn toàn thân trở ra thì Diệp Huyền sẽ không đáp ứng, hắn lại không thể xuất lực, chỉ có thể dựa vào Luyện Khí Phường ra mặt.

Song phương khách khí vài câu, lúc này mới giải tán.

Sau khi cáo biệt Diệp Huyền, Hủ Lịch cũng không trở về lầu các Luyện Khí Phường, hắn nhanh chóng quay về ngõ hẻm.

Mặc dù hắn biết lệnh bài của Diệp Huyền là thật nhưng dù sao hắn chưa từng gặp qua Diệp Huyền, chuyện này liên lụy tới trức trách cho nên hắn phải đi bẩm báo.

Sau khi nghe Hủ Lịch bẩm báo, Lê Húc đại sư không hiểu ra sao, Luyện Khí Phường căn bản không có người như Hủ Lịch nói nhưng sau một lát hắn liền nghĩ đến Diệp Huyền.

Vì vậy chuyện này cũng đưa tới trước mặt Lục Ly đại sư.

– Gia hỏa này thật biết gây chuyện, lúc nào dính dáng tới La gia chứ? Ta tân tân khổ khổ tìm tài liệu giúp hắn, hắn tốt rồi, rất uy phong nha, đây không phải bảo ta làm ô sin sao?

Lục Ly đại sư nghe xong cười ha ha, chợt tức giận mắng Diệp Huyền.

– Sư tôn, chuyện này nên xử lý ra sao?

Lê Húc và Hủ Lịch thấy Lục Ly đại sư không có tỏ vẻ, không nhịn được hỏi.

– Xử lý như thế nào? Chẳng lẽ loại chuyện nhỏ nhặt này còn muốn ta dạy các ngươi? Lúc nào lệnh bài Lục Ly ta đưa ra ngoài không dùng được như thế? Dám dỡ bỏ cửa hàng Luyện Khí Phường, Tần gia và Thành Kiến Ti thật lớn mật, không cho bọn chúng chút sắc mặt còn cho rằng Luyện Khí Phường chúng ta dễ khi dẽ.

Lục Ly đại sư cũng là người táo bạo, hắn thóa mạ hai người Lê Húc và Hủ Lịch.

– Nếu các ngươi không xử lý chuyện này tốt, cũng không cần tới gặp ta, thật sự là, không có kẻ nào chia sẻ với ta, một chút việc nhỏ còn phải tới hỏi ta.

Lê Húc đại sư biết rõ sư tôn tức giận, mấy người lập tức cười khổ một tiếng sau đó cẩn thận lui ra ngoài.

Sau khi bọn họ lui ra ngoài, sắc mặt bọn họ lập tức âm trầm.

– Hủ Lịch, ta nhớ đại bộ phận khí giới của đế quốc đều hợp tác với Luyện Khí Phường chúng ta đúng không?

Lê Húc lạnh giọng hỏi.

– Đúng thế!

Hủ Lịch phụ trách tất cả sinh ý đối ngoại của Luyện Khí Phường cho nên hắn biết rõ.

Như thành vệ quân, Thiên Long vệ, thậm chí quân đội các nơi của đế quốc, việc chế tác vũ khí, áo giáp đều do công tác phường cấp dưới của Luyện Khí Phường chế tạo ra.

Có thể nói Luyện Khí Phường gần như lũng đoạn hạng mục luyện khí trong Hạo Thiên đế quốc.

– Ngừng tất cả hạng mục hợp tác với Thiên Long vệ và Thành Kiến Ti cho ta, tất cả nhiệm vụ bọn chúng ủy thác đều trả về, sau đó lại viết phong thư cho hai nơi này, ta muốn câu trả lời cho việc ngày hôm nay.

Sắc mặt Lê Húc khó coi.

Trước mặt sư tôn hắn không có sắc mặt nhưng trước mặt các thế lực khác thì khác.

– Chuyện này ta giao toàn quyền xử trí cho ngươi, không cần lại đến phiền ta, chuyện Diệp thiếu ngươi nhất định phải giải quyết tốt, trọng yếu nhất là làm cho Diệp thiếu thỏa mãn.

Lê Húc biết rõ hiện tại sư tôn rất coi trọng Diệp Huyền, hơn nữa Diệp Huyền thể hiện thiên phú luyện khí làm cho Lê Húc cảm thấy rất khiếp sợ.

– Vâng!

Có Lục Ly đại sư và Lê Húc đại sư nói chuyện, Hủ Lịch cực kỳ hưng phấn.

Hắn làm chưởng quầy Luyện Khí Phường, mặt ngoài hắn cực kỳ phong quang nhưng một ít hào phú, thế lực biết rõ chi tiết có đôi khi cực kỳ không khách khí với hắn.

Lúc trước Tần Vũ là đệ tử hào phú dám đối nghịch với hắn nhưng hắn không thể làm gì.

Có một cơ hội này, Hủ Lịch cũng muốn cho mọi người biết, Hủ Lịch hắn dù là đệ tử ký danh nhưng cũng không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể đắc tội.

Trong một gian tửu lâu xa hoa của đế đô.

Tần Vũ đang bày tiệc rượu an ủi cho Hoàng Chung và mấy chấp pháp đội bị thương của Thành Kiến Ti.

– Tần Vũ thiếu gia, chuyện hôm nay chọc tới Luyện Khí Phường, sẽ không có vấn đề gì chứ?

Sau khi rời khỏi phường thị, Hoàng Chung có cảm giác nội tâm hoang mang rối loạn, dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra.

– Có thể có vấn đề gì, phường thị đúng là do Thành Kiến Ti quản, chúng ta là dựa theo chương trình làm việc, Luyện Khí Phường lại hung hăng càn quấy cũng không thể nói thành lời.

– Còn Hủ Lịch đại sư…

– Ta nhổ vào, cái gì Hủ Lịch đại sư.

Tần Vũ nhổ một bãi nước miếng, vẻ mặt khinh thường:

– Tên kia nói dễ nghe là đại sư, nói khó nghe chỉ là đệ tử ký danh, đi theo Lục Ly đại sư tối thiểu hai mươi năm rồi nhưng không thể làm đệ tử thân truyền, có thể có năng lực gì, tại Luyện Khí Phường hắn chỉ là nhân vật râu ria.

– Đến đây, ngươi đường đường là đội trưởng Thành Kiến Ti thì sợ cái gì, nếu bọn chúng tìm thủ trưởng của ngươi, ngươi báo danh hào Tần gia ta, chuyện này ta kéo ngươi làm, đương nhiên sẽ không đứng nhìn ngươi bị trừng phạt.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 667: Chỉ Điểm Sai Lầm (1)

Tần Vũ rót cho Hoàng Chung một chén rượu, tiếp tục nói:

– Luyện Khí Phường, Tần gia ta không chọc nổi nhưng chỉ là một Hủ Lịch, ta muốn chơi thế nào thì chơi.

Hoàng Chung nghe Tần Vũ lời nói, tuy nhiên vẫn còn có chút không nỡ, nhưng một lòng, cũng dần dần an ổn xuống.

Vốn Hoàng Chung còn chuẩn bị mang huyện này báo cáo lên cấp trên, khi có rượu vào bụng thì hắn dần dần quên.

– Cái gì chó má Luyện Khí Phường, lúc nào đó lão tử hủy nó đi.

Hắn vừa uống rượu vừa chửi bới.

Hiện tại trong nha môn Thành Kiến Ti đang lâm vào hỗn loạn.

Thành Kiến Ti có một cục trường họ Ngô, hắn quản lý tất cả sự vụ xây dựng trong đế đô.

Đừng nhìn Thành Kiến Ti không cầm quyền, không chưởng binh, cũng không chưởng tiền nhưng nó quản lý đế quốc tất cả sự vụ xây dựng, trong rất nhiều nha môn của đế quốc nó là một ngành nổi tiếng.

Mà Ngô cục trường chỉ là một tiểu cục trưởng, bởi vậy cũng lăn lộn phong sinh thủy khởi, diễu võ dương oai.

Ngày bình thường hắn cũng không quản sự vụ Thành Kiến Ti, do phó cục trường mình an bài đi làm, mà hắn có thể đi cùng các quyền quý của đế quốc đi phong hoa tuyết nguyệt, thời gian trôi qua tiêu sái đến cực điểm.

Nhưng hôm nay Ngô cục trường đang đánh bài trong nhà thì nhận được tin tức Luyện Khí Phường muốn giải trừ hợp tác với Thành Kiến Ti.

Ngô cục trường cảm giác toàn thân mất đi lực lượng.

Phải biết hợp tác với Luyện Khí Phường căn bản không phải bổn ý của Ngô cục trường, mà là đế quốc trực tiếp hạ đạt nhiệm vụ.

Trên cơ bản một ít thế lực chính thức của đế quốc, các ngành nổi danh của đế quốc chỉ cho phép hợp tác với Luyện Khí Phường.

Đây là một loạt cố gắng khi đế quốc lôi kéo Lục Ly đại sư.

Dù sao một luyện khí đại sư đi tới nơi nào cũng lăn lộn phong sinh thủy khởi, dựa vào cái gì phải ở lại Hạo Thiên đế quốc.

Ngươi nói Hạo Thiên đế quốc là cố hương của Lục Ly đại sư? Buồn cười, đầu năm nay người có thực lực đều ngao du đại lục, ở đâu không thể ở lại, đặc biệt là cao thủ luyện khí như Lục Ly đại sư, cho dù ở Huyền Vực cũng có thể có một chỗ cắm dùi, tại sao phải ở lại Mộng Cảnh bình nguyên.

Cho nên đối với tất cả thế lực của đế quốc mà nói, hợp tác với Luyện Khí Phường căn bản là nhiệm vụ chính trị.

Nhưng bây giờ Luyện Khí Phường lại muốn hủy bỏ hợp tác với Thành Kiến Ti, Ngô cục trường lập tức sợ tới mức trái tim thiếu chút nữa dừng đập.

Đây là Luyện Khí Phường bất mãn với Thành Kiến Ti của hắn ah.

Hắn có thể ngồi trên vị trí cục trưởng Thành Kiến Ti là vì có một ít quan hệ trong triều, nhưng nếu đế quốc biết rõ Thành Kiến Ti hắn trêu chọc Luyện Khí Phường, chức cục trường của hắn cũng kết thúc ngay sau đó.

Kinh hoảng qua đi, hắn lập tức gọi mấy phó cục trưởng Thành Kiến Ti tới sau đó há miệng thóa mạ một trận.

Bản thân hắn rất ít quản sự vụ Thành Kiến Ti, hắn xem ra nhất định là phó cục trưởng nào đó của Thành Kiến Ti đã đắc tội với Luyện Khí Phường.

Mấy vị phó cục trường bị chửi máu chó xối đầu nhưng không hiểu ra sao.

Một người trong đó bị chửi cả buổi sau đó cả gan hỏi:

– Ngô cục trường, ngài có phải lầm hay không? Mấy người chúng ta không phải ngu ngốc, nào dám chọc Luyện Khí Phường ah, trong việc này có hiểu lầm gì hay không?

– Đúng vậy, chúng ta nhìn thấy đại sư Luyện Khí Phường đều cung kính, ngay cả rắm cũng không dám phóng một cái.

– Lần trước ta nhìn thấy một học đồ bình thường trong Luyện Khí Phường cũng cung kính gọi hắn một tiếng đại sư đấy, đắc tội người Luyện Khí Phường, chúng ta làm gì có gan đó.

Vài tên phó cục trường cũng kêu oan.

Nghe được mấy vị phó cục trường nói thế, sắc mặt Ngô cục trường thay đổi, hắn mắng ác hơn:

– Mấy tên phế vật, ngay cả lúc nào đắc tội Luyện Khí Phường cũng không biết, nếu như không phải đắc tội đối phương, đối phương sẽ không hủy bỏ hợp tác với chúng ta, một đám đầu heo..

Sau khi dừng thóa mạ, Ngô cục trường cũng hiểu có tiếp tục mắng cũng không có biện pháp, việc cấp bách là tìm ra ngọn nguồn, biết rõ ràng tình huống lại tiến hành bổ cứu.

Kết quả cả Thành Kiến Ti lập tức tựu hành động, nghe ngóng chính mình gần đây có chuyện gì với Luyện Khí Phường hay không?

Không qua bao lâu, chuyện xảy ra tại phường thị lập tức tựu truyền vào tai của đám người Ngô cục trường.

Ngô cục trường suýt nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Mụ nội nó, náo cả buổi thì ra là một tên đội trưởng to gan lớn mật lại dám đi hủy cửa hàng Luyện Khí Phường.

Đây không phải dẫn theo đèn lồng vào hầm cầu tìm phân sao? Mấu chốt chính hắn muốn chết không có việc gì, hết lần này tới lần khác còn liên lụy đến cả Thành Kiến Ti chôn cùng hắn.

– Bảo người bắt hắn tới đây cho ta.

Ngô cục trường hận không thể bổ sống tên đội trưởng đó.

Vì vậy người của Thành Kiến Ti đều điên cuồng đi tìm đám người Hoàng Chung.

Nhưng đám người Hoàng Chung uống say tại quán rượu nên không tìm thấy, đám người Ngô cục trường gấp tới mức miệng cũng dài ra.

Mãi cho đến nửa đêm mới có người thông qua quan hệ tìm được đám người Hoàng đội trưởng đang mê man tại quán rượu.

Một đám thành viên Thành Kiến Ti không nói hai lời nâng đám lợn chết này về.

Nhìn thấy bộ dạng đám người Hoàng Chung, Ngô cục trường có giận không chỗ đánh.

Mình gấp tới mức phát hỏa, mấy gia hỏa gây sự lại đi uống rượu tiêu dao, mụ nội nó, không phanh thây xé xác các ngươi không hả mối hận trong lòng chúng ta.

Dội một chậu nước lạnh, đám người Hoàng Chung cũng giật mình tỉnh lại.

Phát hiện mình đang ở nơi nào, mấy người này lập tức đổ mồ hôi lạnh, sợ tới mức run rẩy.

Ngô cục trường cũng lười nói cái gì, trực tiếp hỏi rõ nguyên nhân sự việc.

Đám người Hoàng Chung cũng biết gặp rắc rối, lúc này lập tức mang Tần Vũ và Tần gia ra

Sau khi Ngô cục trường nghe xong không ngừng quất đám người này liên tục, thẳng tới khi quất đám người này máu tươi đầm đìa mới cắn răng tức giận nói:

– Tần Vũ công tử, Tần con mẹ nó, hiện tại Luyện Khí Phường tìm tới tận cửa, đừng nói mang Tần Vũ ra, mang gia chủ Tần gia cũng vô dụng, chính các ngươi muốn chết cũng đừng liên lụy lão tử.

Ngô cục trường hận ý ngập trời.

Chuyện này là Tần Vũ quần là áo lượt muốn gây chuyện, thủ hạ của mình là một đám ngu ngốc, còn ưỡn nghiêm mặt đi lên đắc tội Luyện Khí Phường, liên lụy chính mình.

Cả đêm, Thành Kiến Ti đang thương thảo biện pháp, bảo đảm nhất chính là tìm người Luyện Khí Phường hỏi ý, hỏi cái nhìn của bọn họ.

Không thể không nói quan hệ nhân mạch của Ngô cục trường còn không tệ, có một người quen trong Luyện Khí Phường, hơn nữa còn là học đồ.

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 668: Chỉ Điểm Sai Lầm (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 669: Ăn Nói Khép Nép (1)

Sáng sớm ngày thứ hai người Thành Kiến Ti và Thiên Long vệ không hẹn mà cùng đi tới trước lầu các Luyện Khí Phường, sau đó thành khẩn xin lỗi Hủ Lịch.

Hai người vừa vào cửa khóc lóc cầu xin, nói mình tuyệt đối không nên dung túng thủ hạ làm xằng làm bậy kết quả đắc tội Luyện Khí Phường, hiện tại chân thành xin lỗi, cho dù Luyện Khí Phường muốn xử trí thủ hạ dưới trướng của mình như thế nào là tùy bọn họ.

Hai thế lực lớn này hạ phong thái xuống rất thấp, thậm chí nghĩ nhân dịp chuyện này còn chưa náo lớn mà ổn định nó lại.

Nhìn thấy hai thế lực lớn, Hủ Lịch đại sư cũng thừa dịp tráo phúng liên tục.

Thiên Long vệ Cổ phương thống lĩnh cũng có giao tình nhất định với Hủ Lịch đại sư, ngược lại không có nói cái gì nhưng mà Thành Kiến Ti Ngô cục trường lại bị mắng xối máu chó, hết lần này tới lần khác hắn không dám có chút phản bác.

Cuối cùng Ngô cục trường vẻ mặt cầu xin, hiên ngang lẫm liệt nói:

– Hủ Lịch đại sư, ngươi cứ việc nói đi, lúc này là Thành Kiến Ti phạm sai lầm, chỉ cần ngươi mở miệng, mặc kệ xử phạt gì Thành Kiến Ti đều nhận thức, nhưng mà Thành Kiến Ti hợp tác với Luyện Khí Phường, tuyệt đối kính xin Hủ Lịch đại sư nói tốt vài câu, ngàn vạn không nên gián đoạn, đây chính là muốn mạng người đấy.

– Đúng vậy a, Hủ Lịch đại sư, ta với ngươi quen biết nhau không ít năm, ngàn vạn không thể bởi vì chuyện này mà vơ đũa cả nắm với Thiên Long vệ chúng ta, một đòn chết chắc ah, nghe nói chuyện này đã chọc giận Lục Ly đại sư, không phải muốn mạng của Thiên Long vệ chúng ta sao.

Cho dù là Ngô cục trường hay Cổ thống lĩnh đều là người của hai thế lực lớn, bọn họ có thể uy phong bát diện trên địa bàn của mình, diễu võ dương oai không coi ai ra gì, nhưng bây giờ lại như đứa trẻ làm sai trước mặt Hủ Lịch, muốn đáng thương bao nhiêu có đáng thương bấy nhiêu.

Sau khi giáo huấn một lúc, Hủ Lịch lắc đầu nói:

– Sớm biết hiện tại thì lúc trước cần gì làm thế, chuyện hợp tác lại với Luyện Khí Phường không phải do ta có thể làm chủ.

– Hủ Lịch đại sư, ngươi không làm chủ được thì ai có thể làm chủ.

– Đúng vậy, chúng ta quen biết nhau nhiều năm, ngươi không dẫn chúng ta đi gặp Lục Ly đại sư thì hai chúng ta làm gì có tư cách gặp hắn.

Đám người thống lĩnh nghe xong lời này trái tim nằm trên cổ họng, chẳng lẽ Hủ Lịch đại sư muốn bọn họ đi tìm Lục Ly đại sư? Nếu thật là như vậy, cái mạng của bọn họ còn nữa hay không?

Tuy bọn họ là nhân vật phong vân trong thế lực của mình nhưng so với Lục Ly đại sư thì còn kém hơn cả vạn dặm.

– Đương nhiên không phải tìm sư tôn.

Hủ Lịch lắc đầu:

– Các ngươi cũng biết rõ nguyên nhân của việc này nên ta không nói nhiều, ta tha thứ các ngươi cũng vô dụng, mấu chốt là Huyền Diệp đại sư tha thứ, chỉ cần Huyền Diệp đại sư tha thứ các ngươi, như vậy tất cả đều dễ nói.

– Kính xin Hủ Lịch đại sư dẫn chúng ta đi gặp Huyền diệp đại sư.

Kỳ thật đám người Ngô cục trường trải qua nghe ngóng đã sớm biết rõ mấu chốt của việc này năm trên người Diệp Huyền, nhưng bọn họ chưa quen thuộc Diệp Huyền cho nên không thể tùy tiện hỏi thăm, lúc này mới tới cầu tình Hủ Lịch đại sư trước.

– Nếu như thế ta đi theo các ngươi một chuyến.

Hủ Lịch lắc đầu, hắn cũng muốn sớm giải quyết chuyện này cho xong.

Một đoàn người nhanh chóng đi tới trước phủ đệ La gia.

– Các vị, đây là phủ đệ La gia, xin hỏi mấy vị muốn làm gì.

Hộ vệ La gia cũng là người mắt sắc, nhìn thấy đám người Hủ Lịch đại sư khí thế bất phàm, đặc biệt là một người trong đó mặc trang phục Thiên Long vệ cho nên bọn họ nói chuyện rất khách khí.

– Kính xin hai vị hỗ trợ thông báo với Huyền Diệp đại sư một tiếng, nói Hủ Lịch của Luyện Khí Phường có việc bái kiến.

– Thì ra là Hủ Lịch đại sư, kính xin đại sư chờ một lát.

Hai gã hộ vệ không dám lãnh đạm, vội vàng tiến vào thông báo.

Hủ Lịch đứng ngoài cửa chờ đợi.

Nhìn thấy biểu lộ của Hủ Lịch đại sư, Ngô cục trường và Cố thống lĩnh âm thầm nghiêm túc, xem ra thân phận địa vị của Diệp Huyền còn cao hơn bọn họ tưởng tượng.

Nghe được Hủ Lịch đại sư tới chơi, phủ đệ La gia lập tức rối ren, gia chủ La Mẫn gia đích thân đi ra nghênh đón, lễ nghi cực kỳ long trọng.

– Huyền Diệp đại sư, ngàn sai vạn sai đều là ta sai, ta dạy bảo không nghiêm.

Hiện tại ta trói mấy súc sinh này tới, ngươi muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, cho dù đánh giết hắn, Ngô Toàn ta cũng không nói hai lời.

Song phương vừa mới đi vào trong phòng khách, Ngô Toàn đã hạ thấp tư thái, hắn nói với Diệp Huyền, vừa nói lời này hắn đạp đám người Hoàng Chung đội trưởng đang nằm trên mặt đất, bọn họ đau đớn kêu ngao ngao.

Lúc này Hoàng Chung cũng không dám nhìn Diệp Huyền, trong nội tâm sợ hãi đến cực điểm.

– Huyền Diệp đại sư, ta là Thiên Long vệ Thiệu Quân đội trường, ngày hôm qua cũng chọc tới đại sư, trong nội tâm của ta hổ thẹn tới cực điểm, hôm nay tới đây thỉnh tội.

Cố thống lĩnh cũng lên tiếng, ngay sau đó hắn nói với đám người Thiệu Quân:

– Đám người các ngươi còn không mau tới tạ tội Huyền Diệp đại sư.

Nội tâm đám nguời Thiệu Quân đắng chát không thôi, thấy ánh mắt lăng lệ ác liệt của Cố thống lĩnh thì đám người hồi hợp, lập tức tiến lên nói:

– Huyền Diệp đại sư, ngày hôm qua chúng ta có mắt không tròng, mạo phạm đại sư, chúng ta chân thành xin lỗi ngươi, mong rằng đại sư đại nhân đại lượng, tha thứ tiểu nhân.

Thiệu Quân vừa mới nói xong, trong nội tâm biệt khuất đến cực điểm, hắn đường đường Thiên Long vệ, có thể nói uy phong lẫm lẫm trong đế đô, lúc nào cần phải ăn nói khép nép xin lỗi người khác.

Nội tâm Cố thống linhc xũng không dễ chịu, Thiên Long vệ chấp chưởng trị an đế đô, thống lĩnh tất cả, đây tuyệt đối là đại biểu luật pháp của đế quốc, bọn họ chưa từng mất mặt như thế.

Hắn cũng biết thời điểm này mặc kệ đối phương nói cái gì, hắn đều phải cúi đầu.

Không có biện pháp, tình hình người ta mạnh hơn mình.

Nếu hắn không ăn nói khép nép, một khi Lục Ly đại sư tức giận và truyền vào tai của hoàng thất, hắn làm thống lĩnh không mất mạng nhưng bị quở trách một phen, dời cương vị là chuyện phải làm.

Nhìn thấy Thành Kiến Ti cùng với Thiên Long vệ ăn nói khép nép nhận sai như thế, người La gia đều trợn mắt há hốc mồm, tâm thần kích động, bọn họ có từng nhìn thấy qua cảnh tượng như thế chưa?

Xưa nay Hoàng Chung đội trưởng đã có thể làm cho cả La gia kinh hồn táng đảm, hiện tại Thành Kiến Ti cục trường, Thiên Long Vệ thống lĩnh đều đến La gia nhận sai, đây là uy phong cỡ nào?

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư


Chương 670: Ăn Nói Khép Nép (2)

Huyền Thiên Hồn Tôn

Ám Ma Sư

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box