[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 135 : Không Có Lòng Tốt (c1341-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1341: Không Có Lòng Tốt
Dù sao trong tầm hiểu biết của hắn, Tiêu Sở Hà không phải một tên Luyện Dược Sư, nếu như là một tên Đế sư cửu phẩm, cảm giác được Vô Tận Dung Hỏa vẫn nói còn nghe được, nhưng trong hiểu biết của hắn, Tiêu Sở Hà ngoại trừ là một tên cường giả đỉnh phong ra, nhiều nhất là ở trận pháp có chút trình độ…
Trận pháp?
Ồ, không đúng!
Trong lòng Diệp Huyền đột nhiên cả kinh.
Ở trên bệ đá trước người Tiêu Sở Hà, có từng đạo từng đạo hoa văn nhỏ bé.
Trước hắn khoảng cách Tiêu Sở Hà khá xa, căn bản không thấy, sau đó đi gần rồi, hắn mới mơ hồ nhìn ra những hoa văn này.
Chỉ là lúc trước Diệp Huyền đối với những hoa văn này không hề để ý, cho rằng là Tuyệt Âm Chi Thủy giội rửa ra dấu vết, nhưng thời điểm nghĩ đến trận pháp, trong lòng của hắn mới đột nhiên cả kinh.
Bởi vì hoa văn này nhìn kỹ, lại như là một trận pháp.
Diệp Huyền thân là một tên Trận Pháp đại sư cửu giai, đối với trận pháp tinh thông tuyệt đối là cực kỳ đáng sợ, hơn nữa sau khi sống lại hắn tiếp xúc rất nhiều cấm chế cùng trận pháp thần kỳ, có thể nói hiện tại Diệp Huyền ở phương diện trận pháp, trình độ so với kiếp trước chí ít mạnh hơn gấp đôi.
Hoa văn trên bệ đá dưới thân hắc khô lâu, tuy ẩn giấu ở trong bóng tối, lại bị Tuyệt Âm Chi Thủy nhuộm dần, hơn nữa niên đại xa xưa, đã kinh biến đến mức vô cùng không nổi bật, chỉ có thể nhìn thấy đường viền mơ hồ, nhưng Diệp Huyền vẫn có thể cảm giác được hình dạng cơ bản, đó là một trận pháp hình lục giác, hơn nữa vô cùng cổ xưa.
Trận pháp gì sẽ là loại hình dạng này? Hơn nữa còn không cần trận kỳ, chỉ cần khắc ở trên đá là có thể?
Phong ấn?
Trong đầu Diệp Huyền lướt qua một tia linh quang, hắn bỗng nhiên tỉnh táo, trận pháp dưới thân Tiêu Sở Hà vốn là một phong ấn.
Nếu như phong ấn, vậy phong ấn là cái gì?
Tiêu Sở Hà bản thân là một Trận Pháp đại sư, tại sao hắn muốn phong ấn mình?
Sau lưng Diệp Huyền lập tức bốc lên mồ hôi lạnh.
Coi như Diệp Huyền là ngu si, hiện tại hắn cũng đã cảm giác được không đúng.
Tiêu Sở Hà này ở thời điểm giao lưu với hắn tuyệt đối nói dối, về phần tại sao nói dối, Diệp Huyền không cần đoán liền biết đối phương nhất định có mục đích, hơn nữa cái mục đích này khẳng định không có ý tốt.
Lão già chết tiệt này.
Trong lòng Diệp Huyền mắng lên, cũng còn tốt Tuyệt Âm Chi Thủy này quá mức âm hàn, hắn đúng lúc dừng lại, bằng không hắn thật sự tới gần hắc khô lâu kia, còn không biết sẽ xuất hiện cái gì bất ngờ.
Hiện tại Diệp Huyền đã hoàn toàn không có ý nghĩ đi cứu hắc khô lâu này, đừng nói hắn không cách nào đi cứu, coi như có thể cứu, hắn cũng không muốn tiếp tục đi tới.
Diệp Huyền lập tức thả ra một tia khí tức Vô Tận Dung Hỏa nói:
– Tiền bối, Vô Tận Dung Hỏa của vãn bối chỉ là ấu sinh thể, thực chống không được lực lượng của Tuyệt Âm Chi Thủy, xin tiền bối nhẫn nại một hồi, chờ sau đó thực lực của vãn bối tăng lên tới một ít, hoặc là Thiên Hỏa trưởng thành, vãn bối trở lại cứu tiền bối ra ngoài, tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ mau tới đây.
Diệp Huyền nói xong lời này, liền chuẩn bị xoay người đi, hắn đã không muốn ở chỗ này tiếp tục chờ đợi, Tiêu Sở Hà kia tuyệt đối không có lòng tốt.
– Quả nhiên là Thiên Hỏa ấu sinh thể.
Tiêu Sở Hà trầm mặc một chút, thấy Diệp Huyền có ý tứ rời đi, lập tức liền nói:
– Thiên Hỏa ấu sinh thể xác thực rất khó hoàn toàn ngăn trở Tuyệt Âm Chi Thủy, có điều ngươi không cần phải gấp gáp rời đi, ta có biện pháp khác để ngươi tới.
– Biện pháp gì?
Diệp Huyền chỉ có thể dừng bước lại hỏi.
Tuy hắn không thể chờ đợi được nữa muốn rời khỏi nơi này, nhưng cũng biết vào lúc này tuyệt đối không thể hoảng, một khi bị Tiêu Sở Hà kia nhìn ra ý nghĩ của mình, vậy thì nguy hiểm.
Nếu Tiêu Sở Hà có thể trực tiếp truyền âm đến đầu óc của hắn, Diệp Huyền không dám khẳng định hắn có phải còn có phương pháp khác đối phó mình không.
– Trong không gian giới chỉ của ta vốn có một viên tủy tinh đến từ Địa Tâm Viêm, đủ khiến Vô Tận Dung Hỏa của ngươi được lột xác, đáng tiếc ta tạm thời không cách nào lấy ra, có điều không liên quan, ta sẽ dạy ngươi một bộ pháp quyết, có thể làm cho ngươi hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy này, để thân thể của ngươi thích ứng Tuyệt Âm Chi Thủy âm hàn, đến thời điểm đó ngươi liền có thể lại đây.
– Cái gì? Hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy?
Tuy Diệp Huyền đã sớm dự định mặc kệ Tiêu Sở Hà nói cái gì cũng cố ý không cách nào làm được, nhưng nghe được Tiêu Sở Hà nói, hắn vẫn giật mình.
– Không sai, chính là phương pháp hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy, mấy ngàn năm qua, lão phu vẫn ở trong Tuyệt Âm Hà này, Tuyệt Âm Chi Thủy giờ nào khắc nào cũng đang ăn mòn thân thể lão phu, lão phu vắt hết óc, rốt cục sáng tạo ra một loại biện pháp có thể hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy, lúc này mới tồn tại đến hiện tại, hiện tại ta liền truyền thụ cho ngươi bộ pháp quyết này.
Không chờ Diệp Huyền nói nữa, một đạo lực lượng âm lạnh giáng lâm, trong đầu Diệp Huyền đột nhiên hiện ra một công pháp quỷ dị tối nghĩa.
Diệp Huyền lạnh cả tim, đối phương dĩ nhiên có thể trực tiếp khắc công pháp ở trong đầu óc của hắn, chuyện này quả thật là quá đáng sợ, cứ như vậy, chẳng phải đối phương muốn đối phó hắn cũng rất đơn giản sao?
Mà càng làm cho Diệp Huyền khiếp sợ, là cỗ lực lượng âm lạnh này dĩ nhiên tương tự Ma Sát Khí, Ma Thạch ở Cổ Ma Chi Địa.
Chẳng lẽ Tiêu Sở Hà này đã như những cường giả ở Cổ Ma Chi Địa kia, bị Linh Ma tộc nô dịch?
Diệp Huyền không nhịn được suy đoán, Thiên Âm Cốc cùng Cổ Ma Chi Địa vô cùng tương tự, hơn nữa thời điểm Cổ Ma Chi Địa nối tiếp cũng xuất hiện ở Thiên Âm Cốc, điều này làm cho hắn không thể không hoài nghi.
– Ngươi tuổi còn trẻ cũng đã tu luyện tới cảnh giới Vũ Hoàng, tuy pháp quyết này của lão phu khá gian nan tối nghĩa, nhưng lấy thiên phú của ngươi nên vẫn có thể tu luyện.
Tiêu Sở Hà khẳng định nói.
Lúc này Diệp Huyền đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Mặc kệ Tiêu Sở Hà này có bao nhiêu trâu bò, lợi hại, hiện tại hắn đang đứng ở trong một phong ấn, hơn nữa cái phong ấn này còn chưa giải phong, nếu như giải, vậy hắn căn bản không cần ở trên người mình lãng phí nhiều thời gian như vậy, mà trực tiếp đi ra diệt hắn.
Mà bất luận Tiêu Sở Hà này mục đích là gì, trước hắn tiêu hao thời gian lâu như vậy, mục đích chính là muốn để cho mình đi tới trước bệ đá này.
Nói như vậy, công pháp này của hắn rất có thể là có hiệu quả.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1342: Một Thân Mồ Hôi Lạnh (1)
Lúc này Diệp Huyền phân tích công pháp của Tiêu Sở Hà.
Vẻn vẹn nửa nén hương sau, Diệp Huyền đã xem xong bộ pháp quyết này, trên mặt của hắn hiện lên vẻ kinh sợ.
– Thế gian dĩ nhiên có pháp quyết đáng sợ như thế.
Tiêu Sở Hà cho bộ pháp quyết này thực sự là quá đáng sợ, luận cấp bậc, chí ít cũng là công pháp Vương phẩm cao cấp nhất.
Càng làm cho Diệp Huyền giật mình chính là, nếu như dựa theo pháp quyết này tu luyện, nói không chắc hắn thật có thể hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy đến trong thân thể.
Ở Tiêu Sở Hà nhìn kỹ, lúc này Diệp Huyền bắt đầu thử nghiệm tu luyện, một phút sau, một tia Tuyệt Âm Chi Thủy dĩ nhiên thật sự tiến vào thân thể Diệp Huyền, cùng thân thể của hắn dung hợp.
Hơn nữa ở dưới sự giúp đỡ của pháp quyết thần bí, Tuyệt Âm Chi Thủy trong cơ thể hắn cùng thân thể của hắn dĩ nhiên không có một tia xung đột.
– Chuyện này…
Diệp Huyền trước đã nghĩ qua thu Tuyệt Âm Chi Thủy vào trong cơ thể, không nghĩ tới thật sự thực hiện.
– Tiền bối, vãn bối thật sự hấp thu được Tuyệt Âm Chi Thủy…
Diệp Huyền kinh hỉ nói, chỉ là tiếng nói của hắn còn chưa dứt.
– Xì xì.
Diệp Huyền đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể liên tục rút lui, sắc mặt tái nhợt, đồng thời thân thể lảo đà lảo đảo.
– Ngươi làm sao?
Hắc khô lâu ngữ khí sốt sắng hỏi.
Sắc mặt Diệp Huyền khó coi nói:
– Tiền bối, Thiên Hỏa trong cơ thể vãn bối cùng Tuyệt Âm Chi Thủy phát sinh xung đột, tổn thương huyền mạch.
– Oa!
Nói xong lời này, hắn lần thứ hai phun ra một ngụm máu tươi, Huyền Nguyên trên người cũng trở nên hỗn loạn, khí tức Thiên Hỏa không ngừng gợn sóng.
– Không xong rồi, tiền bối, vãn bối trước lùi một ít, chờ chữa khỏi vết thương lại tới.
Ngữ khí của Diệp Huyền lo lắng nói, vừa nói, một bên vội vàng lùi về sau.
– Tại sao lại như vậy?
Thanh âm của Hắc khô lâu có chút khó nghe, tiếp theo liền nói:
– Ngươi không cần phải gấp gáp, ta có biện pháp để thương thế trên người ngươi khôi phục.
– Không được, Thiên Hỏa của vãn bối sắp không kiên trì được, Tuyệt Âm Chi Thủy nơi này quá mức đáng sợ, nhất định phải trước lùi một ít.
Diệp Huyền căn bản không để ý tới hắc khô lâu, hôm nay hắn đã lui về phía sau ngoài trăm thước, lúc này lại quay đầu, đó mới là ngu si.
Diệp Huyền xoay người, bằng tốc độ kinh người rời đi vị trí của hắc khô lâu.
Lúc này Hắc khô lâu cũng rốt cục phát hiện không đúng.
– Người trẻ tuổi, ngươi rời lão phu xa như vậy làm gì, đến thời điểm đó lão phu làm sao truyền dạy cho ngươi công pháp, cho ngươi bảo vật cùng tạo hóa.
Thanh âm khàn khàn của Hắc khô lâu vang lên.
Trong lòng Diệp Huyền cười lạnh, căn bản không để ý tới đối phương, chỉ lo rút lui.
– Khá lắm, ngươi lại dám gạt ta.
Hắc khô lâu rốt cuộc biết Diệp Huyền nhìn thấu quỷ kế của mình, một tiếng tức giận vang lên, đồng thời một đạo linh hồn xung kích mạnh mẽ trong nháy mắt vọt vào trong đầu Diệp Huyền.
Tên khốn kiếp này quả nhiên là muốn động thủ với ta.
Coi như Diệp Huyền đã sớm chuẩn bị, hắn cũng trong nháy mắt cảm nhận được một trận mê muội, toàn bộ đầu óc trong nháy mắt mơ hồ lên.
Rầm rầm rầm!
Từng tia lực lượng màu đen quỷ dị hình thành, trong nháy mắt đi tới trong đầu Diệp Huyền, ngầm chiếm linh hồn của hắn, cái tốc độ này thực sự là quá nhanh, tuy Diệp Huyền đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn không ứng phó kịp.
Càng làm cho Diệp Huyền kinh hãi chính là loại cảm giác ngầm chiếm này, dĩ nhiên cùng lúc trước hắn ở trong tế đàn của Cổ Ma Chi Địa Linh Tủy Dịch cảm giác giống như đúc.
Vô Tận Dung Hỏa bởi vì phải chống đỡ Tuyệt Âm Chi Thủy rót vào, vì lẽ đó Diệp Huyền ngay lập tức liền sử dụng tới Thôn Phệ Võ Hồn, điên cuồng hấp thu cỗ lực lượng màu đen này, bởi vì hắn biết chỉ có Thôn Phệ Võ Hồn mới có thể chống đối loại lực lượng đáng sợ kia.
Thôn Phệ Võ Hồn biến thành Chiến Thần màu đen lập tức cùng cỗ lực lượng kia giao chiến, thế nhưng cỗ lực lượng này so với lúc trước ở Linh Tủy Trì còn đáng sợ hơn nhiều lắm, hai người dĩ nhiên rơi vào giằng co, tuy Thôn Phệ Võ Hồn có thể hấp thu cỗ lực lượng màu đen kia, nhưng tốc độ hấp thu cực kỳ chậm, căn bản không chống đỡ được tốc độ lực lượng màu đen xâm lấn.
– Hê hê, tiểu tử, không nghĩ tới trong cơ thể ngươi ngoại trừ Thiên Hỏa ra, vẫn còn có một luồng lực lượng đáng sợ như thế, có thể chống đối lão phu đoạt xá, có điều đáng tiếc, lực lượng của ngươi không đủ, ngoan ngoãn trở thành một bộ nhục thân khôi lỗi của lão phu đi.
Một thanh âm khàn giọng âm lạnh vang lên, như răng cưa cứ động pha lê, để Diệp Huyền nghe vô cùng không thoải mái.
Trong lòng Diệp Huyền cảm giác nặng nề, hắn không nghĩ tới, mình đã rời đi xa như vậy, tên này vẫn có thể xuống tay với mình, hơn nữa lực lượng còn đáng sợ như thế.
Làm sao bây giờ?
Lúc này trong lòng Diệp Huyền nhất thời có chút sốt sắng, hắn không nghĩ tới ngay cả Thôn Phệ Võ Hồn cũng không thể chống đỡ được cỗ lực lượng đáng sợ này, đầu óc của hắn từng trận say xe, bất cứ lúc nào cũng có thể té xỉu.
– Không được, không thể ngất, tuyệt đối không thể ngất.
Trong lòng Diệp Huyền điên cuồng gào thét, hắn biết một khi mình ngất đi vậy thì xong, nhất định sẽ trở thành khôi lỗi của hắc khô lâu.
– Thôn phệ cho ta.
Trong lòng Diệp Huyền gào thét, điên cuồng thôi thúc Thôn Phệ Võ Hồn, toàn thân Thôn Phệ Võ Hồn tỏa ra ánh sáng đen kịt, hố đen càng khủng bố đáng sợ.
Đột nhiên …
Ầm!
Trên đỉnh đầu Diệp Huyền, một hư ảnh mông lung hiện lên, xung quanh hư ảnh, sáu đạo tinh hoàn màu đỏ sậm tái hiện, đón lấy, vầng sáng thứ bảy cũng từ từ hình thành.
Trong lòng Diệp Huyền nhất thời cực kỳ kích động, hắn không nghĩ tới Thôn Phệ Võ Hồn dĩ nhiên vào lúc này thăng cấp, một khi Thôn Phệ Võ Hồn từ Lục Tinh thăng cấp đến Thất Tinh, uy lực của nó nhất định tăng nhiều.
– Nhanh, nhanh. . .
Trong lòng Diệp Huyền gào thét, vào lúc này, chính là so đấu ý chí, ai có thể kiên trì đến cuối cùng, người đó liền có thể thắng lợi.
Theo lực lượng màu đen xâm nhập linh hồn của hắn càng nhiều, Diệp Huyền đã từ từ không cách nào duy trì thanh minh, trong ánh mắt bắt đầu lộ ra một tia mê man.
Nhưng mà ở thời khắc mấu chốt này, Thôn Phệ Võ Hồn rốt cục hoàn thành lột xác.
Thôn Phệ Võ Hồn hình thành Chiến Thần màu đen, ngũ quan trở nên càng rõ ràng, một đôi tròng mắt đen kịt cực kỳ thâm thúy, phảng phất như Tinh Không vô tận, nó thân mặc áo giáp, thân hình bá đạo, trong tay càng có một thanh chiến đao hiện lên, thiêu đốt ngọn lửa màu đen.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1343: Một Thân Mồ Hôi Lạnh (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1344: Phó Cung Chủ (1)
Theo thời gian trôi qua, khoảng cách Cổ Ma Chi Địa đóng cửa đã qua hơn nửa tháng.
Trong Thiên Âm Cốc.
Loạch xoạch!
Hai đạo lưu quang bay lượn đến, ở một đỉnh núi cách Diệp Huyền mấy ngàn dặm hạ xuống.
Đây là hai nữ tử phảng phất như không giống đến từ nhân gian, trong đó nữ tử trẻ tuổi thanh tân thoát tục, thân xuyên xiêm y màu trắng, tiếu nhan như Bạch Liên kỳ ảo, như hoa lan trong cốc vắng, khiến cho người không đành lòng nhìn thẳng khinh nhờn.
Còn nữ tử bên cạnh tuổi tác lớn một chút thì trên người mặc cung trang lam nhạt, năm tháng ở trên mặt của nàng lưu lại một chút dấu vết, nhưng làm cho nàng có vẻ càng thêm thuỳ mị, càng thêm thành thục cùng dụ hoặc.
Hơn nữa có thể thấy được, nữ tử tuổi tác lớn một chút lúc còn trẻ cũng tất nhiên là đại mỹ nữ.
Giờ khắc này cung trang nữ tử nhìn hạch tâm của Thiên Âm Cốc, không nhịn được lắc đầu:
– Thanh nhi, sau khi nhận được tin tức của ngươi, sư phụ đã mau chóng tới, không nghĩ tới vẫn chậm một bước, không gian bí ẩn kia dĩ nhiên từ nửa tháng trước đã đóng cửa, thực sự là quá đáng tiếc.
– Sư phụ, đồ nhi cũng không nghĩ tới không gian bí ẩn này đóng cửa nhanh như vậy, như thế xem ra, lúc trước đồ nhi vừa rời đi Thiên Âm Cốc, không gian bí ẩn kia liền lập tức đóng.
Cô gái trẻ cung kính hồi đáp, nàng hiển nhiên chính là Nguyệt Thần cung Thánh Nữ Công Chủ Thanh, mà nữ tử lớn tuổi kia chính là sư phụ của nàng Lý Hiểu Dung, một trong hai đại phó cung chủ của Nguyệt Thần cung.
– Đáng tiếc, thời gian nửa tháng, trong Thiên Âm Cốc này đâu đâu cũng có giết chóc, hơn nữa hôm nay Thiên Âm Cốc cũng sắp đóng, Huyền Diệp ngươi nói kia đến hiện tại sư phụ cũng không tìm được, e là đã chết ở trong không gian bí ẩn.
Lý Hiểu Dung thở dài một hơi nói.
Lập tức trên mặt của nàng lộ ra vẻ cô đơn:
– Sư phụ vốn muốn hỏi hắn một chút, vì sao hỏi thăm tin tức của cung chủ đại nhân, bây giờ nhìn lại là tay trắng trở về.
Công Chủ Thanh lắc đầu nói:
– Sư phụ, đồ nhi cảm giác Huyền Diệp kia sẽ không vẫn lạc, tuy hắn so với đồ nhi còn trẻ hơn, tu vi cũng thấp hơn đồ nhi một chút, thế nhưng thực lực cực kỳ đáng sợ, lúc trước đồ nhi ở Linh Tủy Trì suýt chút nữa vẫn lạc, là hắn cứu đồ nhi, hơn nữa đồ nhi từng cùng hắn giao thủ, người này tuổi còn trẻ, thực lực dĩ nhiên so với đồ nhi không hề yếu, đồ nhi thật không thể nào tưởng tượng được, người này đến tột cùng là tu luyện như thế nào.
Lý Hiểu Dung lắc đầu, liếc nhìn Công Chủ Thanh, đồ nhi của nàng nàng quá rõ ràng, luôn cực kỳ kiêu ngạo, này vẫn là lần thứ nhất nàng nhìn thấy Thanh nhi đối với một võ giả cảm khái như thế, hơn nữa người võ giả này còn là một thiếu niên.
Có điều nàng vẫn nói:
– Thanh nhi, ta không biết Huyền Diệp kia thiên phú cùng tu vi thế nào, thế nhưng căn cứ tình báo sư phụ chiếm được đến xem, Huyền Diệp kia tất nhiên là lành ít dữ nhiều.
Không chờ Công Chủ Thanh mở miệng, Lý Hiểu Dung nói tiếp:
– Sư phụ đã nghe qua, lần này cường giả tiến vào không gian bí ẩn, đếm không xuể, Vũ Hoàng tạm thời bất luận, chỉ là cường giả Vũ Đế thì có gần ba mươi người, nhưng cuối cùng sống sót đi ra, chỉ có không tới mười người, mà những Vũ Đế này, chín phần mười trở lên đều vẫn lạc ở vực sâu, mà chỗ ngươi cùng Huyền Diệp kia phân ly, chính là lối vào vực sâu, vì lẽ đó sư phụ mới có phán đoán như thế.
– A!
Công Chủ Thanh cũng ngây người, nàng không nghĩ tới ở trong không gian bí ẩn, dĩ nhiên vẫn lạc nhiều cường giả Vũ Đế như vậy, không nhịn được cả kinh nói:
– Những Vũ Đế đó là làm sao vẫn lạc?
Lý Hiểu Dung thở dài một hơi nói:
– Theo ta chiếm được tình báo, những Vũ Đế đó ở thời điểm thăm dò vực sâu, phát hiện một hầm mộ cổ xưa, bên trong dĩ nhiên có thật nhiều khôi lỗi Nhân tộc cùng Yêu tộc, trong đó không thiếu có tồn tại cửu giai tam trọng, những Vũ Đế thăm dò hầm mộ kia tại chỗ bị giết chết rất nhiều, những người còn lại lúc này tứ tán chạy trốn, cũng may những cường giả khôi lỗi kia tựa hồ bị cái gì phong ấn hạn chế, không cách nào rời đi hầm mộ quá xa, những Vũ Đế vào thăm dò kia lúc này mới đổi về một sinh cơ.
– Cái gì? khôi lỗi Nhân tộc cùng Yêu tộc?
Công Chủ Thanh giật mình nói.
Lý Hiểu Dung gật gù:
– Có người nói đều là một ít cường giả mấy ngàn năm trước, có người nhận ra một bộ khôi lỗi trong đó là Lưu Tiên Thành Long gia Thiên Long lão tổ ở hơn sáu ngàn năm trước, cửu giai nhị trọng đỉnh phong, còn có người nhận ra một bộ khôi lỗi là gia tộc lánh đời Vạn gia Vạn Kính Vũ Đế, nhưng những Vũ Đế này đều mất đi ý thức, trở thành một khôi lỗi chỉ biết giết chóc.
– Nhiều cường giả như vậy dĩ nhiên tất cả đều trở thành khôi lỗi.
Công Chủ Thanh không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, nghĩ đến mình lúc trước ở Linh Tủy Trì, thiếu chút nữa cũng bị lực lượng màu đen kia nô dịch thành khôi lỗi không ý thức, trong lòng nàng liền không khỏi một trận nghĩ đến mà sợ hãi.
Công Chủ Thanh đột nhiên như nghĩ tới điều gì, mở miệng nói:
– Đúng rồi sư phụ, Huyền Diệp kia cũng nói, toàn bộ không gian bí ẩn này tựa hồ là một viễn cổ phong ấn, phong ấn to lớn như thế, đồ nhi chưa từng nghe nói a.
– Điều này cũng chính là sư phụ lo lắng.
Sắc mặt Lý Hiểu Dung ngưng trọng nói:
– Thời đại viễn cổ, trên đại lục vạn tộc san sát, cường giả đông đảo, sư phụ chỉ sợ không gian bí ẩn kia là nơi phong ấn một chủng tộc mạnh mẽ nào đó, căn cứ tình báo đến xem, tồn tại phong ấn bên trong cũng không có ở dưới năm tháng trôi qua vẫn lạc, một khi bị mở ra, e là đối với Thiên Huyền đại lục chúng ta mà nói là tai nạn khổng lồ.
– Vậy này nên làm gì?
Công Chủ Thanh sốt sắng nói.
– Những chuyện này, không phải sư phụ một người cần cân nhắc, lần này Thiên Âm Cốc đột nhiên cùng không gian bí ẩn nối tiếp, thanh thế hùng vĩ, tình báo nơi này đều sẽ truyền tới Thánh thành ở Cửu Trọng Thiên, đến thời điểm tự nhiên sẽ có đại nhân vật trong Thánh thành đi quan tâm, sư phụ sở dĩ vội vàng đến đây, chỉ là muốn gặp gỡ Huyền Diệp kia, hỏi hắn vì sao phải hỏi thăm tin tức của Nguyệt Thần cung Dao Nguyệt cung chủ.
Lý Hiểu Dung ánh mắt nghiêm túc nói:
– Dao Nguyệt cung chủ ở trên đại lục đã biến mất trăm năm, những năm này, tuy hồn giản của nàng vẫn còn tồn tại, nhưng khí tức linh hồn càng ngày càng yếu, sư phụ thật sự rất lo lắng…
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1345: Phó Cung Chủ (2)
– A!
Công Chủ Thanh che miệng, hiển nhiên có chút giật mình.
Khí tức linh hồn trên hồn giản càng ngày càng yếu, nàng tự nhiên biết điều này có ý vị gì.
Lý Hiểu Dung lạnh nhạt nói:
– Huyền Diệp kia tuổi còn trẻ, tất nhiên không thể gặp Dao Nguyệt cung chủ, nhưng hắn hỏi thăm ngươi như vậy, ta hoài nghi người này cùng Dao Nguyệt cung chủ biến mất có nhất định liên hệ.
Những năm này, Nguyệt Thần cung chúng ta vẫn đang tìm kiếm cung chủ, nhưng không tin tức, năm đó có một Vũ Hoàng gọi Hoàng Phủ Tú Minh cũng tới hỏi thăm tin tức cung chủ, không nghĩ tới sau đó ngay cả hắn cũng mất tích.
Lý Hiểu Dung không nhịn được lắc đầu.
Công Chủ Thanh không nhịn được nói:
– Sư phụ, ngươi yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ tìm Dao Nguyệt cung chủ trở về.
Lý Hiểu Dung mỉm cười liếc nhìn Công Chủ Thanh, sờ sờ đầu nàng nói:
– Thanh nhi, nhiệm vụ của ngươi bây giờ là chuyên tâm tu luyện, tranh thủ sớm ngày đột phá cửu giai, những năm này không có cung chủ, tình cảnh của Nguyệt Thần cung chúng ta cũng rất gian nan, chỉ cần ngươi cố gắng tu luyện, sư phụ liền yên tâm, còn sự tình tìm kiếm cung chủ, vẫn là giao cho chúng ta đi.
– Vâng.
Công Chủ Thanh gật gù:
– Đúng rồi, sư phụ, ta nghe các võ giả đi cùng Huyền Diệp nói, Huyền Diệp kia tựa hồ đến từ Huyền Quang Các gì đó, nếu như chúng ta từ nơi này ra tay, nên có một ít tin tức.
– Huyền Quang Các?
Lý Hiểu Dung nhíu mày, danh tự này nàng rất xa lạ, nhưng vẫn gật đầu nói:
– Tốt lắm, sư phụ sẽ hỏi thăm một chút, trong Huyền Vực Cửu Trọng Thiên có có một thế lực gọi Huyền Quang Các hay không.
Ở Lý Hiểu Dung xem ra, thiên phú của Diệp Huyền đã kinh người như vậy, tất nhiên là thiên tài do thế lực lớn trong Huyền Vực bồi dưỡng.
– Nếu người này không ở Thiên Âm Cốc, vậy chúng ta đi thôi.
Rất nhanh, Lý Hiểu Dung mang theo Công Chủ Thanh rời đi Thiên Âm Cốc.
Nếu để cho các nàng biết, Diệp Huyền các nàng nhọc nhằn khổ sở muốn tìm ngay ở cách các nàng mấy ngàn dặm, không biết hai người sẽ có vẻ mặt thế nào.
Theo hai người rời đi, sương mù màu đen trong Thiên Âm Cốc càng ngày càng dày đặc, dần dần, toàn bộ Thiên Âm Cốc hoàn toàn bị sương mù màu đen bao bọc.
Hàng năm mở ra ba tháng, triệt để kết thúc, bây giờ Thiên Âm Cốc, đã trở thành vùng cấm của võ giả, không có bất kỳ võ giả nào dám lưu lại ở chỗ này.
Mà theo Thiên Âm Cốc đóng cửa, Cổ Ma Chi Địa gây ra sóng lớn mênh mông, tiếp tục lan truyền ở trong Huyền Vực, những cường giả khôi lỗi ở mấy ngàn năm trước kia, gợi ra một hồi náo động to lớn.
Giờ khắc này ở nơi nào đó trong Thiên Âm Cốc, Diệp Huyền đang tu luyện lại quên mất thời gian.
Trải qua ròng rã mười ngày khổ tu, Diệp Huyền rốt cục hấp thu lượng lớn Tuyệt Âm Chi Thủy vào trong cơ thể, ở trong đầu của hắn, hình thành một giọt Tuyệt Âm Chi Thủy bản nguyên.
Một giọt bản nguyên này, nhìn qua long lanh xinh đẹp, nhưng lại đen kịt thâm thúy, khiến cho người nhìn không thấu, thần bí khó lường.
Giọt Tuyệt Âm Chi Thủy bản nguyên này, nhìn như nhỏ bé, nhưng ẩn chứa lực lượng tuyệt âm đáng sợ, uy lực phi phàm.
Hô!
Phun ra một ngụm trọc khí, hơn mười ngày tu luyện, Diệp Huyền rốt cục mở mắt ra.
– Lão già chết tiệt kia tuy muốn hại ta, nhưng cho pháp quyết vẫn đúng là không bình thường.
Diệp Huyền thán phục nói.
Nếu như lần trước trong cơ thể hắn có Tuyệt Âm Chi Thủy này, nhìn thấy Quỷ Thước Vũ Đế nơi nào còn cần chật vật như vậy, coi như đánh không lại, cũng đủ để cho đối phương một giáo huấn khó quên, không dám trắng trợn không kiêng dè truy sát hắn.
Càng để Diệp Huyền kinh hỉ chính là trong quá trình hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy, nhục thân của hắn cũng được tăng lên cực lớn.
Tuyệt Âm Chi Thủy, âm lãnh băng hàn, ở trong quá trình hòa vào cơ thể dĩ nhiên cùng Cửu Chuyển Thánh Thể sản sinh ra biến hóa, làm cho Cửu Chuyển Thánh Thể của hắn đạt đến lục chuyển đỉnh phong.
Chỉ tiếc, hắn mang về Tuyệt Âm Chi Thủy vẫn quá ít, nếu như có thể để hắn ở nới hơn ba ngàn mét tu luyện mấy tháng, Diệp Huyền tin tưởng mình tuyệt đối có khả năng bước vào thất chuyển.
Đương nhiên hiện tại, ở trước khi không có đủ thực lực, Diệp Huyền là không dám lại đi Tuyệt Âm Động.
Vù!
Hơi thôi thúc Tuyệt Âm Chi Thủy trong đầu, một luồng lực lượng băng hàn đến mức tận cùng tản mát ra, đông lại tất cả, thậm chí ngay cả linh hồn cũng run rẩy.
– Ồ, Tuyệt Âm Chi Thủy này băng hàn thấu xương, có thể đóng băng tất cả thế gian, càng đáng sợ là nó ngay cả linh hồn cũng có thể đông lại, nếu hòa nguồn lực lượng này vào Thần Linh Đồng Thị, không biết sẽ có biến hóa như thế nào?
Thần Linh Đồng Thị, là một môn võ kỹ vô cùng đáng sợ, tu luyện tới cực hạn, một chút sinh, một chút tử, uy lực phi phàm.
Bây giờ Diệp Huyền, đã tu luyện Thần Linh Đồng Thị tới tầng thứ hai.
Tầng thứ nhất, khiến cho thị lực cùng năng lực quan sát của Diệp Huyền, có tăng lên không phải bình thường.
Tầng thứ hai này, chính là Huyễn Cấm Chi Nhãn, là lúc trước lợi dụng Hồn Tinh của Mộng Yểm thú tu luyện thành, một khi kết hợp hồn lực triển khai, có thể mê hoặc linh hồn võ giả, khiến cho đối phương rơi vào mê man.
Mà Thần Linh Đồng Thị tầng thứ ba, Diệp Huyền vẫn không có tu luyện.&Nghiêm chỉnh mà nói, Thần Linh Đồng Thị càng như một môn bí pháp, mà không giống như võ kỹ, hạch tâm của nó là tròng mắt cùng hồn lực, hơn nữa có thể căn cứ tình huống bản thân võ giả, kết hợp rất nhiều bảo vật, hình thành bí pháp đồng thuật không giống.
Mà bây giờ, Diệp Huyền liền chuẩn bị hòa Tuyệt Âm Chi Thủy vào trong Thần Linh Đồng Thị của mình.
Đến lúc đó thôi thúc Thần Linh Đồng Thị, dùng hồn lực thôi thúc Tuyệt Âm Chi Thủy, Diệp Huyền chỉ ngẫm lại, liền khá là kích động.
Không có chút do dự gì, lúc này Diệp Huyền hãm vào trong tu luyện Thần Linh Đồng Thị tầng thứ ba.
Bởi vì đây là một thử nghiệm hoàn toàn mới, vì lẽ đó lúc Diệp Huyền tu luyện vô cùng cẩn thận, mỗi tiến hành một bước, đều phải trải qua thời gian dài suy nghĩ cùng diễn luyện.
Dù sao tuy Tuyệt Âm Chi Thủy mạnh mẽ, nhưng một khi xuất hiện sơ suất, đối với hắn thương tổn cũng là cực kỳ to lớn.
Sau ba ngày, Diệp Huyền rốt cục dung nhập một tia Tuyệt Âm Chi Thủy vào trong đồng thuật.
Hắn mở ra Thần Linh Đồng Thị, tròng mắt màu xanh lam ánh sáng lấp loé, càng có một tia hàn ý phóng thích, đông lại nội tâm.
Trong lòng Diệp Huyền mừng rỡ, điều này hiển nhiên đại diện cho hắn thử nghiệm hoàn toàn hữu hiệu.
Nếu có thể được, lúc này Diệp Huyền liền toàn lực luyện hóa Tuyệt Âm Chi Thủy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1346: Linh Hồn Đông Kết (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1347: Linh Hồn Đông Kết (2)
Nhưng ở Huyền Vực tam trọng Tử Hoa Thành này, lại chỉ có thể làm một hộ vệ, không thể không nói, Huyền Vực đáng sợ cùng cạnh tranh kịch liệt, vượt xa những địa phương khác của đại lục tưởng tượng.
– Đưa ra thân phận.
Một tên hắc giáp hộ vệ trong đó nhìn Diệp Huyền, trực tiếp quát lên.
– Lúc nào ra vào Tử Hoa Thành cũng phải đưa ra thân phận?
Diệp Huyền lạnh lùng nói.
Trong Huyền Vực, thế lực đa dạng, bởi vậy quản lý cũng không nghiêm ngặt, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói, tiến vào thành trì cần đưa ra thân phận.
– Hừ, Thiên Âm Cốc cùng không gian bí ẩn nối tiếp, Thánh thành hoài nghi trong đó có ẩn tình, Tử Hoa Thành là thành trì phụ cận Thiên Âm Cốc, đứng mũi chịu sào, bất kỳ võ giả ngoại lai tiến vào bên trong, đều phải đưa ra thân phận.
Hắc giáp hộ vệ kia lạnh giọng nói.
Trong lòng Diệp Huyền hơi động, xem ra Thánh thành đối với Cổ Ma Chi Địa vô cùng coi trọng a, có điều ngẫm lại cũng phải, trong Cổ Ma Chi Địa bảo vật nhiều, còn có cường giả khôi lỗi của Nhân tộc cùng Yêu tộc mấy ngàn năm trước, Thánh thành dù như thế nào cũng không thể xem thường.
– Ta chính là đệ tử của Vô Không sơn trang.
Diệp Huyền trực tiếp lấy ra lệnh bài trên người Vũ Hoàng tóc nâu.
Đây là lệnh bài của Vô Không sơn trang, tượng trưng cho Vô Không sơn trang, Vô Không sơn trang là một thế lực không kém ở Huyền Vực tam trọng, lệnh bài của nó đủ để ở Huyền Vực tam trọng thông dụng.
Sau khi chứng minh thân phận, Diệp Huyền chuẩn bị trực tiếp vào thành.
– Chậm đã, mặc dù ngươi là đệ tử Vô Không sơn trang, nhưng hiện tại tiến vào chính là Tử Hoa Thành, vào thành cần giao nộp năm khối Huyền Thạch thượng phẩm.
Vừa nãy hắc giáp hộ vệ kia, lần thứ hai ngăn cản Diệp Huyền.
Diệp Huyền hơi sững sờ.
Năm khối Huyền Thạch thượng phẩm, đối với Vũ Hoàng phổ thông mà nói, không coi là quý giá, nhưng dù sao cũng là Huyền Thạch thượng phẩm, không phải đồ vật ném xuống đất sẽ không đau lòng.
Mà đổi làm một ít Vũ Vương phổ thông, trên người cũng chưa chắc có Huyền Thạch thượng phẩm.
Huống chi, Diệp Huyền kiếp trước ở Huyền Vực lâu như vậy, còn chưa từng nghe nói tiến vào Tử Hoa Thành cần giao nộp lệ phí.
Lạnh lùng nhìn hộ vệ kia một chút, Diệp Huyền từ trong con ngươi đối phương, nhìn ra một tia cân nhắc.
Diệp Huyền nhất thời hiểu được, điều này hiển nhiên hoàn toàn là hai người này ỷ vào thế lực, bắt nạt hắn mà thôi.
Trong Huyền Vực, khắp nơi đều có lợi ích cùng ức hiếp.
– Lăn.
Diệp Huyền hừ lạnh một tiếng, thả ra Huyền Nguyên kinh người áp bức.
Một luồng lực lượng kinh khủng, trấn áp ở trên thân hai người, như một ngọn núi lớn.
Thịch thịch thịch…
Trong nháy mắt, hai tên hắc giáp hộ vệ kia bị ép rút lui vài bước, vẻ mặt khiếp sợ ngơ ngác.
Đương nhiên, Diệp Huyền sẽ thích hợp dừng lại, chỉ là kinh sợ hai người này mà thôi.
– Người này trẻ tuổi như vậy, dĩ nhiên là Vũ Hoàng.
– Thiếu hiệp bớt giận, chúng ta có mắt không tròng, Tử Hoa Thành không có quy củ này…
Hai hắc giáp hộ vệ nhất thời đổi giọng.
Bọn họ chỉ là thấy Diệp Huyền một thân một mình, tuổi còn trẻ, hơn nữa đến từ Vô Không sơn trang, vị trí tông môn cách Tử Hoa Thành cực xa, bởi vậy muốn lừa một bút.
Những đệ tử trẻ tuổi đến từ các thế lực lớn này, trên người luôn vô cùng giàu có, hơn nữa cất bước ở bên ngoài, cũng không dám quá lộ liễu.
Há ngờ rằng, Diệp Huyền căn bản không có thời gian để ý, trực tiếp thả ra uy thế kinh người, kinh sợ hai người.
Vũ Hoàng trẻ tuổi như vậy, ở từng tông môn tất nhiên là thiên chi kiêu tử, thân phận hiển hách, sớm biết tu vi của Diệp Huyền đáng sợ như thế, hai người này căn bản không dám mở miệng.
Diệp Huyền triệt uy thế, trực tiếp rời đi.
Hai tên hộ vệ cúi đầu, căn bản không dám ngăn trở.
Trên đường Tử Hoa Thành, ngựa xe như nước, dòng người phồn hoa.
Diệp Huyền lẳng lặng đứng trên đường cái, nhìn đường phố quen thuộc, cửa hàng hầu như chưa từng biến qua, trong lòng không khỏi cảm khái vạn ngàn.
Trăm năm, Tử Hoa Thành hầu như vẫn giống như năm đó, không hề có một chút biến hóa.
Mà mình từ lâu không phải Tiêu Diêu Hồn Hoàng năm đó ở Huyền Vực quát tháo phong vân, danh chấn thiên hạ.
Diệp Huyền nhớ tới năm đó hắn hai lần đặt chân Tử Hoa Thành, trong Tử Hoa Thành rất nhiều thế lực ra khỏi thành tiếp đón, tình cảnh lớn lao, hầu như là cả thành sôi trào, chấn động một thời.
Nhưng hôm nay mình tiến vào thành, lại bị hộ vệ cửa thành doạ dẫm, để trong lòng Diệp Huyền trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Một tia cảm xúc, như lá rụng trong gió thu bay xuống mặt hồ, chấn động ra gợn sóng.
– Tiêu Diêu Hồn Hoàng sao?
Diệp Huyền nhạt cười một tiếng.
Hắn hôm nay làm người hai đời, từ lâu không giống kiếp trước chú trọng hư danh như vậy.
Mà đời này, hắn so với kiếp trước thiên phú còn muốn kinh người cùng biến thái, mục tiêu của hắn chính là võ đạo đỉnh phong.
– Trước tiên tìm một nơi đặt chân, lại đi tìm hiểu tin tức.
Làm ra quyết định, Diệp Huyền nhẹ nhàng nở nụ cười, như xe nhẹ chạy đường quen đi đến trung tâm Tử Hoa Thành, hòa vào trong dòng người náo nhiệt.
Huyền Vực bát trọng.
Đây là một quần sơn nguy nga đứng vững, kéo dài mấy vạn dặm, quần sơn bích thúy, giống như một con rồng lớn, nằm ngang ở trên đại địa Huyền khí nồng nặc, muốn bay mà lên.
Mà ở trung ương sơn mạch, một ngọn núi cao vút trong mây đứng lặng, ngọn núi này cao vạn trượng, như một thanh kiếm sắc chặn ngang ở trong đất trời, yên vụ mờ ảo, giống như nhân gian tiên cảnh.
Trên hùng sơn, cung điện san sát, tường hồng ngói xanh, rộng rãi đại khí, xa xa nhìn tới, liền có một loại uy thế bá đạo phả vào mặt, khiến cho lòng người sinh chấn động.
Ngọn núi này, chính là tổng bộ của đại lục bảy đại tông môn… Vô Lượng Sơn.
Giờ khắc này, một lão giả vóc người nguy nga, ánh mắt bá đạo, đang đứng ở trên sườn núi, vẻ mặt hơi kinh.
– Ngươi nói cái gì? Vô Lượng Sơn chúng ta có đệ tử từng ở không gian bí ẩn của Thiên Âm Cốc, nhìn thấy tôn tử của ta Tề Thừa? Còn có đệ tử Huyền Cơ Tông Huyền Diệp? Ngươi xác định không nghe lầm?
Hắn thanh chấn như lôi, ngữ khí ngơ ngác, trong lời nói tràn đầy vẻ khó tin.
– Hồi bẩm Tề Thác Nguyên Lão, không có sai, căn cứ đệ tử kia báo lại, một người trong đó xác thực là Tề Thừa thiếu chủ, còn có một người hắn lúc trước gặp Nguyên Lão phát hình ảnh, có tám phần mười là đệ tử Lam Quang học viện Huyền Diệp.
Một nam tử tuổi trung niên cung kính mở miệng.
– Khá lắm, hai người bọn họ dĩ nhiên đi tới Huyền Vực, như thế xem ra, những người khác của Lam Quang học viện kia cũng đều đến Huyền Vực? Chẳng trách lão phu ở Mộng Cảnh Bình Nguyên tìm kiếm lâu như thế, thậm chí tìm toàn bộ Thanh Hoa Vực cũng không thể tìm tới tung tích của bọn họ, thực sự là đáng ghét a.
Trong con ngươi Tề Thác bốc lên sát cơ, biểu lộ hiện ra vẻ dữ tợn hưng phấn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1348: Vô Lượng Sơn Truy Nã
Lúc trước hắn nhận mật lệnh của tông môn, khống chế Mộng Cảnh Bình Nguyên Lam Quang học viện, vì phòng ngừa bị Huyền Vực trừng phạt, lợi dụng Huyền Cơ Tông ở trong bóng tối thẩm thấu, rốt cục nắm giữ toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên ở trong lòng bàn tay.
Không ngờ ở thời khắc mấu chốt, mấy đại nhân vật của Lam Quang học viện dĩ nhiên chạy ra bọn họ khống chế, trong đó Vô Lượng Sơn trưởng lão Giang Văn Huy bởi vậy vẫn lạc, mà tôn nhi của hắn Tề Thừa, cũng bị một người Phệ Hồn tộc thần bí nào đó đoạt xá thân thể, ngay cả hồn niệm phân thân của hắn giáng lâm cũng không thể ngăn cản.
Càng đáng thương chính là, sau khi khống chế Lam Quang học viện, tuy hắn tìm tới cấm địa của Lam Quang học viện, nhưng bởi vì cấm địa kia bị Chân Long Ấn phong ấn, trước sau không cách nào mở ra, để hắn bị cao tầng tông môn mạnh mẽ trách phạt một phen.
Chuyện này, vẫn là mối hận trong lòng hắn.
Trong hai năm qua, hắn vẫn tìm kiếm phần tử Lam Quang học viện chạy trốn khắp nơi cùng tôn nhi Tề Thừa của mình, nhưng thủy chung không tin tức.
Lại không nghĩ rằng, Vô Lượng Sơn dĩ nhiên có đệ tử lúc trước ở trong không gian bí ẩn, nhìn thấy tôn nhi của hắn Tề Thừa.
Như Huyền Diệp, đệ tử Vô Lượng Sơn dưới trướng hắn dù sao chỉ là xem qua hình ảnh đối phương, không hẳn nhận thức chuẩn xác, nhưng Tề Thừa là tôn nhi của Tề Thác, đệ tử chân truyền của Vô Lượng Sơn, hắn tin tưởng đệ tử dưới trướng hắn, là tuyệt đối sẽ không nhận sai.
– Tề Thác Nguyên Lão, chúng ta làm sao bây giờ?
Trung niên Vũ Hoàng kia dò hỏi.
Tề Thác híp mắt, lạnh lùng nói:
– Lập tức truyền lệnh của ta, điều động hết thảy đệ tử Vô Lượng Sơn ở Huyền Vực tam trọng, tìm kiếm tung tích người của Lam Quang học viện, đồng thời cũng thay ta phát sinh lệnh truy nã, chỉ cần hỗ trợ bắt được hai người này, Vô Lượng Sơn ta sẽ dành cho hậu báo.
– Vâng.
Trung niên Vũ Hoàng gật gù, lại cau mày nói:
– Nguyên Lão, đã như thế, có thể bại lộ Vô Lượng Sơn chúng ta bố cục ở Mộng Cảnh Bình Nguyên hay không?
Tề Thác lạnh nhạt nói:
– Thời điểm tuyên bố, chỉ cần để các thế lực hỗ trợ tìm kiếm tin tức tôn nhi Tề Thác của ta cùng Huyền Diệp kia liền được, còn đuổi bắt những người khác của Lam Quang học viện, chỉ cần lan truyền ở trong đệ tử Vô Lượng Sơn ta.
– Vâng.
– Ngươi chuẩn bị một chút, lão phu muốn đích thân đi Huyền Vực tam trọng một chuyến, lão phu ngược lại muốn xem xem, đến tột cùng là ai dám đoạt xá tôn nhi của lão phu.
Trong con ngươi Tề Thác phóng ra hàn ý lạnh lẽo.
Kỳ thực trong lòng hắn càng bức thiết, là muốn nhìn một chút có thể cứu lại tính mạng của Tề Thừa hay không, Tề Thác hắn chỉ có một tôn nhi như thế, lúc trước tuy bị người Phệ Hồn Tộc thần bí đoạt xá nhục thân, nhưng khiến Tề Thác khiếp sợ chính là mệnh giản của tôn nhi Tề Thừa ở Vô Lượng Sơn dĩ nhiên vẫn không có nát.
Điều này làm cho trong lòng hắn khó tránh khỏi tồn tại một tia ảo tưởng.
Ở sau khi Tề Thác phát ra mệnh lệnh, từng đạo từng đạo mật lệnh thông qua các loại thủ đoạn, lặng yên lao về phía các thế lực lớn ở Huyền Vực tam trọng.
Tử Hoa Thành là thế lực lớn trong Huyền Vực tam trọng, ở ngăn ngắn sau nửa canh giờ, liền đã chiếm được lệnh truy nã của Vô Lượng Sơn.
Các thế lực lớn của Tử Hoa Thành lập tức xao động lên.
Vô Lượng Sơn đường đường một trong bảy đại tông môn tuyên bố lệnh truy nã, đây đối với những thế lực nhị lưu ở Huyền Vực tam trọng mà nói, tuyệt đối là cơ hội nịnh bợ đối phương cực kỳ tốt, huống chi lệnh truy nã của Vô Lượng Sơn còn cho thấy, chỉ cần các thế lực lớn có thể thay bọn họ bắt được hai người này, sẽ thu được lợi ích cực kỳ lớn.
Các thế lực lớn nhất thời động tâm.
Chỉ tiếc, bởi vì không gian bí ẩn mở ra, làm cho Huyền Vực tam trọng có chút rung chuyển, các thế lực lớn ở Tử Hoa Thành cần phải xử lý sự tình cũng rất nhiều, lệnh truy nã của Vô Lượng Sơn bọn họ tạm thời quản không được.
Nếu không thì các thế lực lớn bọn họ đã sớm ở chung quanh phái người đuổi theo Diệp Huyền cùng Chiến Thương, nhưng hiện tại, bọn họ chỉ có thể truyền lệnh truy nã cho đệ tử của thế lực mình.
Có điều coi như vậy, hình ảnh của Diệp Huyền cùng Chiến Thương vẫn rất nhanh ở trong các đại cường giả của Tử Hoa Thành truyền lưu.
Trong Tử Hoa Thành các thế lực lớn đối với Diệp Huyền không chú ý, nhưng đệ tử của Vô Lượng Sơn lại không thể không chú ý.
Trong một khách sạn trung tâm của Tử Hoa Thành, từng cường giả cấp tốc tụ tập.
– Lý trưởng lão.
– La trưởng lão.
– Cố trưởng lão.
Từng cường giả lẫn nhau tụ tập, tổng cộng có hơn hai mươi người, tụ tập ở trong một gian phòng.
Những người này đều là cường giả cùng đệ tử của Vô Lượng Sơn hiện nay ở phụ cận Tử Hoa Thành, sau khi nhận được mệnh lệnh của Tề Thác, lẫn nhau trong lúc đó cấp tốc đạt được liên hệ, sau đó hội tụ.
Trong này, tu vi tối cao có ba người, một thân khí tức hùng hồn bá đạo, hiển nhiên đều là bát giai tam trọng đỉnh phong.
Ngoài ra, Vũ Hoàng nhị trọng có bốn người, Vũ Hoàng nhất trọng có bảy người, còn có mười ba người đều là Vũ Vương, nhưng bên trong yếu nhất cũng là Vũ Vương nhị trọng.
– Tề Thác Nguyên Lão mệnh lệnh, mọi người đều thấy được chưa?
Một Vũ Hoàng tam trọng mặc vũ bào, gò má tương đối dài, tương tự mặt ngựa trước tiên trầm giọng nói.
Hắn ở trước mặt mọi người, trên người tỏa ra uy thế cực kỳ khủng bố, cả người như một núi lửa muốn phun trào, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ nặng nề.
– Cố trưởng lão, chúng ta đều nhìn thấy.
Phía dưới rất nhiều võ giả của Vô Lượng Sơn dồn dập mở miệng.
Người này tên Cố Phỉ, là trưởng lão hạch tâm của Vô Lượng Sơn, cũng là một trong ba người tối cao ở đây.
Ở Vô Lượng Sơn, cường giả Vũ Hoàng liền có thể trở thành trưởng lão, nhưng bát giai nhất trọng cùng nhị trọng chỉ là trưởng lão phổ thông, mà bát giai tam trọng mới là trưởng lão hạch tâm.
Trưởng lão phổ thông ở Vô Lượng Sơn chỉ thuộc về trung tầng, trưởng lão hạch tâm miễn cưỡng ở trung tầng cùng cao tầng, còn cao tầng chân chính là Vũ Đế Nguyên Lão như Tề Thác.
Lần này không gian bí ẩn mở ra, Vô Lượng Sơn tự nhiên cũng nhận được tin tức, thế nhưng bởi vì Thánh thành nhúng tay, các thế lực lớn khác tự nhiên không muốn xen vào, có điều cũng phái ra một chút cường giả, nhìn có thể chia một chén canh hay không.
Mà Vô Lượng Sơn phái ra chính là ba người Cố Phỉ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1349: Thính Thiên Các (1)
Ai ngờ bọn họ vừa tới Tử Hoa Thành không mấy ngày, liền nhận được Tề Thác lan truyền đến mệnh lệnh, ba người Cố Phỉ ngay lập tức triệu tập các đệ tử của Vô Lượng Sơn ở phụ cận Tử Hoa Thành lại.
Hắn liếc nhìn mọi người, lạnh nhạt nói:
– Lần này ba người chúng ta đến, vốn là nghe nói không gian bí ẩn mở ra có rất nhiều bảo vật, chuẩn bị ở Tử Hoa Thành nghĩ biện pháp thu mua tất cả, lại không nghĩ rằng dĩ nhiên nhận được mệnh lệnh của Tề Thác Nguyên Lão.
– Căn cứ Tề Thác Nguyên Lão chỉ lệnh, mấy người bị truy nã quan hệ đến tông môn chúng ta bố cục, vì lẽ đó không cho sai lầm, bắt đầu từ bây giờ, các ngươi nghe theo lão phu, Lý trưởng lão cùng với La trưởng lão điều khiển, ai có dị nghị hiện tại có thể nói ra.
Hoàn toàn yên tĩnh, những người còn lại trong phòng tự nhiên không có bất kỳ dị nghị.
– Vậy thì tốt.
Cố Phỉ gật gù:
– Nếu đã từng có người ở không gian bí ẩn thấy Tề Thừa thiếu chủ cùng Huyền Diệp xuất hiện, chỉ cần hai người bọn họ không có vẫn lạc ở trong không gian bí ẩn, tất nhiên có 50% xác suất trở lên sẽ xuất hiện ở Tử Hoa Thành, như vậy, bắt đầu từ bây giờ các ngươi chia làm bốn tổ, phân biệt đóng giữ bốn cửa thành, một khi phát hiện có nhân vật khả nghi lập tức bẩm báo chúng ta.
Ba người Cố Phỉ hiệu suất cực cao, rất nhanh liền định ra kế hoạch, làm ra sắp xếp.
– Cố trưởng lão, nếu hộ vệ của Tử Hoa Thành không phối hợp thì sao? Dù sao Thánh thành cũng có người ở Tử Hoa Thành này, thuộc hạ sợ. . .
Một tên đệ tử Vũ Vương lo lắng nói.
Ở tình huống bình thường, thế lực như Tử Hoa Thành căn bản không dám không cho Vô Lượng Sơn mặt mũi, thế nhưng hiện tại Thánh thành cũng có người tiến vào Tử Hoa Thành điều tra, lấy cá tính của Thánh thành, đối phương chưa chắc sẽ để ý Vô Lượng Sơn.
Cố Phỉ trầm giọng nói:
– Các ngươi yên tâm, chúng ta chỉ là ở cửa thành điều tra một chút người đi đường ra vào mà thôi, chút chuyện nhỏ này, Thánh thành coi như lại bá đạo cũng không thể không cho Vô Lượng Sơn ta mặt mũi, các ngươi chỉ để ý làm là được, nếu gặp phải phiền phức, đúng lúc bẩm báo, ba người chúng ta sẽ đi giao thiệp.
Có câu nói này của Cố Phỉ, mọi người ở đây cũng thảnh thơi.
Ở dưới Cố Phỉ an bài, cường giả của Vô Lượng Sơn rất nhanh liền đóng giữ ở cửa thành, trong bóng tối kiểm tra mỗi người ra vào thành.
Đương nhiên bởi vì trong Tử Hoa Thành thành quá mức bao la, đám người Cố Phỉ tạm thời còn không đủ nhân thủ, hơn nữa Tử Hoa Thành dù sao cũng là thế lực khá lớn, ở trước khi Tề Thác Nguyên Lão đến, mấy người bọn hắn muốn toàn bộ lùng bắt là căn bản không thể.
Lúc này ở ngay trong khách sạn này, cách đám người Cố Phỉ không xa.
Diệp Huyền đang chỉnh lý thu hoạch của mình.
Dọc theo con đường này, hắn ở Cổ Ma Chi Địa được hết thảy bảo vật đều thu dọn một phen, không thu dọn không quan trọng lắm, vừa thu dọn liền để hắn sợ hết hồn.
Lần này thám hiểm hắn chiếm được bảo vật thực sự là quá nhiều, đặc biệt là không gian giới chỉ của Quỷ Thước Vũ Đế, càng là giàu nứt đố đổ vách.
Nếu như vẻn vẹn luận tài lực, Diệp Huyền dám cam đoan hiện tại cho dù có một tên Vũ Đế nhị trọng đứng ở trước mặt hắn, hắn cũng không ngại.
Sau khi thu dọn thứ tốt, Diệp Huyền thay quần áo, đơn giản dịch dung, lúc này mới đi ra khách sạn.
Sở dĩ Diệp Huyền dịch dung, là vì hắn luôn cẩn thận, hơn nữa lát nữa hắn muốn tìm hiểu tin tức không phải bình thường, cho nên mới cảnh giác như vậy.
Mà hắn cũng không biết, kỳ thực Vô Lượng Sơn đã đối với hắn phát động truy nã toàn diện, đồng thời bộ phận cao thủ đã trú đóng ở Tử Hoa Thành.
Hắn tính tình cảnh giác, để hắn tạm thời tránh thoát một kiếp.
Sau nửa canh giờ, một kiến trúc cực kỳ rộng rãi xuất hiện ở trước mặt Diệp Huyền.
Tòa nhà này, đứng vững ở vùng đất trung tâm của Tử Hoa Thành, tổng cộng có bảy tầng, có vẻ vô cùng đại khí cùng xa hoa.
Mà ở phía trên kiến trúc này, có ba chữ lớn … Thính Thiên Các.
– Thính Thiên Các sao!
Diệp Huyền lẩm bẩm mở miệng.
Thính Thiên Các chính là một thế lực phi thường thần bí trong Huyền Vực, Thính Thiên Các này chuyên môn hỏi thăm các loại tin tức cùng tình báo, bất luận võ giả nào nếu như có tình báo kinh người gì cũng có thể bán cho Thính Thiên Các, Thính Thiên Các sẽ căn cứ tình báo to nhỏ dành cho thù lao nhất định, đồng thời Thính Thiên Các cũng bán ra các loại tin tức cùng tình báo, chính là một thế lực cực kỳ thần bí cùng mạnh mẽ trong Huyền Vực.
Tương truyền Thính Thiên Các này, trên biết năm trăm năm, dưới biết năm trăm năm, hầu như không có tin tức bọn họ không biết, mặc dù có chút khuếch đại, nhưng sự thực là như vậy.
Diệp Huyền kiếp trước, cùng Thính Thiên Các này từng qua lại, hiểu rõ đối phương đáng sợ.
Diệp Huyền tới đây, chủ yếu là vì hỏi thăm tin tức của Dao Nguyệt Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh, thế lực bình thường căn bản không thể biết, nhưng tổ chức nghịch thiên như Thính Thiên Các, tuyệt đối sẽ có một ít tình báo.
Trước thời điểm ở Thiên Đô Phủ, Diệp Huyền liền từng để Tô Tú Nhất đi nghe ngóng xem Thiên Đô Phủ có tổ chức này hay không, chỉ là cuối cùng không thể tìm tới, mà bây giờ đi tới Tử Hoa Thành, Diệp Huyền đương nhiên sẽ không từ bỏ cơ hội này.
Thính Thiên Các chiếm diện tích rất lớn, bên trong người đến người đi phi thường náo nhiệt, lui tới hầu như đều là võ giả, thực lực có mạnh có yếu, không ít người trên mặt mang theo mặt nạ cùng khăn che mặt, hiển nhiên là không muốn lấy bộ mặt thật gặp người.
– Không biết các hạ đến đây là muốn hỏi thăm tin tức hay bán tin tức?
Diệp Huyền vừa đi vào Thính Thiên Các, một nữ phục vụ người mặc quần dài mở miệng cười nói, nụ cười trên mặt tràn trề, làm cho người ta có một loại cảm giác tràn ngập sức sống.
– Hỏi thăm tin tức.
Diệp Huyền nói.
– Các hạ mời đi theo ta.
Nữ phục vụ mỉm cười mang theo Diệp Huyền tiến vào một gian phòng bí ẩn của Thính Thiên Các, sau đó lui ra.
Trong phòng nhỏ hẹp, chỉ có một cái ghế, cực kỳ không đãng, ở phía trước nhất có một cửa động đen kịt.
Diệp Huyền ngồi xuống ghế dựa.
– Không biết các hạ muốn nghe tin tức gì.
Một thanh âm u lãnh ở trong căn phòng vang lên, lấy thực lực bát giai nhất trọng của Diệp Huyền, dĩ nhiên không cách nào phân rõ thanh âm này đến tột cùng đến từ phương nào.
Đương nhiên nếu như Diệp Huyền hết sức thả ra Huyền Thức cùng thần thức, tất nhiên có thể dò thăm chỗ ở của đối phương, nhưng hắn tới nơi này chỉ là hỏi thăm tin tức, loại hành vi này đương nhiên sẽ không làm.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1350: Thính Thiên Các (2)
– Ta cần hỏi thăm hai người.
– Xin mời các hạ đưa tên cùng lai lịch của người cần hỏi thăm vào thẻ ngọc, chúng ta sẽ tiến hành ước định ra giá.
Thanh âm u lãnh lần thứ hai vang lên.
Diệp Huyền biết quy củ, lúc này khắc tên của Hoàng Phủ Tú Minh vào.
– Hoàng Phủ Tú Minh, Mộng Cảnh Bình Nguyên Lam Quang học viện viện trưởng, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, Luyện Hồn Sư thất giai đỉnh phong.
Thanh âm u lãnh kia truyền đến:
– Giá cả một ngàn viên Huyền Thạch thượng phẩm hoặc bảo vật giá trị ngang nhau.
– Cái gì? Quý như thế?
Diệp Huyền nhíu mày.
Theo hắn biết, hỏi thăm tin tức một Vũ Hoàng tam trọng, bình thường chỉ ở hai, ba trăm Huyền Thạch thượng phẩm.
Một ngàn viên Huyền Thạch thượng phẩm, cái kia hoàn toàn bằng một cây linh dược cửu giai, phải biết hắn hỏi thăm vẻn vẹn là tung tích của Hoàng Phủ Tú Minh mà thôi, làm sao sẽ quý như vậy?
– Lai lịch người này không phải bình thường, đồng thời liên lụy đến một số thế lực lớn, bởi vậy giá cả tự nhiên không thấp.
Cái thanh âm lạnh như băng kia lần thứ hai vang lên.
– Được, ta mua.
Diệp Huyền không chút do dự từ trên người lấy ra một bình sứ đặt ở trên bình đài.
Bạch!
Một đạo không gian rung động lướt qua, cái bình sứ kia trong nháy mắt biến mất.
Một ngàn Huyền Thạch thượng phẩm, này cũng không phải một con số nhỏ, tuy trên người Diệp Huyền có không ít Huyền Thạch, nhưng Huyền Thạch thượng phẩm không nhiều, bởi vậy đối với hắn mà nói, dùng đan dược mình luyện chế đến thay không thể nghi ngờ là có lợi nhất.
– Hai viên Huyền Khí đan bát phẩm, có thể tương đương một ngàn Huyền Thạch thượng phẩm.
Thanh âm u lãnh kia vang lên.
– Hoàng Phủ Tú Minh, hiện nay ở Hỗn Loạn Chi Thành.
Trong lòng Diệp Huyền nhất thời cả kinh, Hỗn Loạn Chi Thành hắn tự nhiên biết, là một địa phương vô cùng đáng sợ của Thiên Huyền đại lục, chính như tên của nó, trong Hỗn Loạn Chi Thành vô cùng hỗn loạn, rất nhiều thế lực chiếm giữ, nhưng thực lực của nó cực kỳ đáng sợ, trong đó có không ít võ giả, đều là tội phạm đạo tặc xú danh trên đại lục, bởi vậy nơi đó lại có tên là Tội Ác chi thành.
Hỗn Loạn Chi Thành căn bản không có trật tự, có chỉ là giết chóc cùng ức hiếp, nhưng bên trong số lượng cường giả rất nhiều, cường giả vi tôn, là một tồn tại không kém gì bảy đại tông môn ở đại lục, không có bao nhiêu thế lực dám đắc tội.
Ngay cả người của Thánh thành Chấp Pháp điện, cũng không dám công nhiên tiến vào Hỗn Loạn Chi Thành, điều này cũng làm cho rất nhiều trọng phạm bị Huyền Vực truy nã, đều trốn ở trong đó.
Lẽ nào Hoàng Phủ Tú Minh làm chuyện gì, đắc tội Huyền Vực, bị ép trốn vào Hỗn Loạn Chi Thành? Lúc này mới không cách nào rời đi? Nhưng coi là như vậy, hắn cũng không đến nổi ngay cả tin tức của Cát viện phó cũng không trả lời a.
Trong lòng Diệp Huyền khiếp sợ, nhưng mặt không lộ vẻ gì khác thường, lạnh lùng nói:
– Ta muốn biết tại sao Hoàng Phủ Tú Minh lại ở Tội Ác chi thành, chẳng lẽ là chạy nạn?
– Hoàng Phủ Tú Minh không phải trốn vào Hỗn Loạn Chi Thành, mà lấy thân phận nô lệ bị bán vào Hỗn Loạn Chi Thành.
Thanh âm kia nói.
Diệp Huyền cả kinh, lấy thân phận nô lệ bị bán vào Hỗn Loạn Chi Thành, chuyện này làm sao có thể?
Trong lòng hắn cuốn lên sóng to gió lớn, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Hoàng Phủ Tú Minh làm sao sẽ trở thành nô lệ, hắn là Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, Luyện Hồn Sư thất giai đỉnh phong, ai có thể nô dịch hắn?
Diệp Huyền đè nén xuống phẫn nộ trong lòng, lạnh lùng nói:
– Lấy thân phận nô lệ bán vào Tội Ác chi thành? Chuyện gì thế này? Hoàng Phủ Tú Minh không chỉ là một Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, còn là một Luyện Hồn Sư thất giai, ai dám bán hắn, chẳng lẽ không sợ Thần Đô trừng phạt sao?
Thanh âm kia nói:
– Hỗn Loạn Chi Thành ngay cả Thánh thành cũng không sợ, tự nhiên cũng không sợ Thần Đô, huống chi Thần Đô cũng sẽ không gây sự với Hỗn Loạn Chi Thành, bởi vì trước khi bị bán tới Hỗn Loạn Chi Thành, Thần Đô cũng đã cướp đoạt thân phận Luyện Hồn Sư của hắn.
Cái gì?
Diệp Huyền lần thứ hai ngơ ngác, trong lòng tức giận càng sâu.
Thân là Tiêu Diêu Hồn Hoàng, Diệp Huyền quá rõ ràng cái gọi là cướp đoạt thân phận Luyện Hồn Sư là có ý gì, là Thần Đô sẽ không tiếp tục thừa nhận thân phận Luyện Hồn Sư của đối phương.
Trong tình huống bình thường, chỉ có đối với một ít Luyện Hồn Sư tội ác tày trời, Thần Đô mới sẽ làm ra trừng phạt như vậy, nhưng Hoàng Phủ Tú Minh hắn làm sao sẽ như vậy?
Vào giờ phút này, Diệp Huyền đã hoàn toàn bình tĩnh lại, hắn hiểu được, trong này tuyệt đối phát sinh sự tình gì hắn không biết, lúc này trầm giọng nói:
– Tại sao Thần Đô muốn cướp đoạt thân phận Luyện Hồn Sư của hắn, còn nữa, đến tột cùng là ai bán hắn vào Hỗn Loạn Chi Thành, hiện tại hắn người ở nơi nào trong Tội Ác chi thành?
– Những tin tức này, đã vượt qua phạm vi ngươi hỏi dò vừa nãy, trả lời toàn bộ cần hai ngàn Huyền Thạch thượng phẩm.
Thanh âm kia không mang theo một tia cảm tình nói.
Diệp Huyền không chút do dự, lần thứ hai lấy ra một bình sứ, bên trong là bốn viên Huyền Khí đan bát phẩm.
Bạch!
Không gian rung động, bình sứ biến mất, chỉ chốc lát sau, thanh âm kia lần thứ hai vang lên:
– Hai năm trước, Hoàng Phủ Tú Minh mơ ước báu vật của Vô Lượng Sơn, đêm khuya xông vào tổng bộ Vô Lượng Sơn, kết quả bị Vô Lượng Sơn Nguyên Lão bắt, nhân chứng vật chứng đều có, sau đó phát tin Thần Đô, Thần Đô tức giận, ở ngày thứ hai liền trực tiếp đưa tin Vô Lượng Sơn, thủ tiêu thân phận Luyện Hồn Sư của Hoàng Phủ Tú Minh, mà Hoàng Phủ Tú Minh sau đó bị Vô Lượng Sơn giam giữ ở trong địa lao, một năm trước bị bán về Hỗn Loạn Chi Thành.
Trong lòng Diệp Huyền càng phẫn nộ, lại là Vô Lượng Sơn chết tiệt này.
Nếu như là thế lực khác, Diệp Huyền nhiều năm như vậy chưa từng thấy Hoàng Phủ Tú Minh, còn chưa chắc chắn sẽ hoàn toàn hoài nghi chuyện này, thế nhưng Vô Lượng Sơn là cái đức hạnh gì Diệp Huyền quá rõ ràng.
Hơn nữa Hoàng Phủ Tú Minh chỉ là một Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, sẽ đi Vô Lượng Sơn tổng bộ trộm đồ vật? Vô Lượng Sơn tổng bộ cường giả đông đảo, Vũ Đế san sát, cho dù là một ngu si, cũng không thể đi Vô Lượng Sơn tổng bộ trộm đồ vật, đây căn bản là muốn chết không khác nhau gì cả.
Trong lòng Diệp Huyền lập tức liền rõ ràng, này tất nhiên là âm mưu của Vô Lượng Sơn, hơn nữa Vô Lượng Sơn vốn mơ ước cấm địa của Lam Quang học viện, điều này làm cho trong lòng Diệp Huyền không khỏi càng thêm khẳng định.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









