[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 368 : Không địch lại (c1836-c1840)
❮ sautiếp ❯Chương 1836: Không địch lại
Sau khi La Chinh chém một kiếm vào khoảng không, hắn gần như không hề do dự mà buông tay!Trọng kiếm Đại Thiên thoát khỏi tay La Chinh, bay qua không trung, xuyên thủng một bên vách tường rồi nện thật mạnh xuống khoảng đất trống ở ngoài đại điện.
Hai vị thần cấp thấp thấy cảnh thanh kiếm to này cắm trên mặt đất như vậy thì trong lòng lại càng hoảng sợ.
Đương nhiên những người ở bên ngoài đại điện biết rõ trong đại điện có nhân vật quan trọng, nhưng họ không biết bên trong đã đánh nhau, cho nên khi nhìn thấy trọng kiếm Đại Thiên thì cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cũng trong lúc buông tay, thân thể La Chinh đột nhiên co lại, lăn về một bên…
Khi giao đấu cùng với cường giả tuyệt đỉnh, La Chinh vốn không có cách nào để bắt được thân hình của đối phương.
Cho dù là thị lực hay thần thức thì đều không có tác dụng.
Những phán đoán La Chinh liên tiếp đưa ra lúc này đều là dựa vào bản năng của chính mình!
Ngay khi La Chinh vừa mới lăn đi, ở vị trí cũ của hắn bỗng xuất hiện một bóng dáng lờ mờ, đồng thời bóng dáng đó còn để lại ba đường móng tay màu đỏ tươi!
“Xoạt xoạt xoạt”
Tất nhiên ba dấu móng tay kia không bắt được La Chinh, nhưng thật kỳ lạ, nó hiện lên không trung thật lâu mà chưa hề tan đi.
Lãnh Lâm Nhạc đứng sừng sững tại chỗ, một tay chắp ở sau lưng, tay còn lại hiện lên ánh sáng lạnh mờ mờ, trong mắt có chút bất ngờ.
Không phải La Chinh có thể tránh một kích kia của hắn, nhưng trong khoảnh khắc đó, người này giống như được thần giúp đỡ, chật vật tránh khỏi một trảo này.
“Thú vị, năng lực chiến đấu rất mạnh mẽ” Khóe miệng Lãnh Lâm Nhạc hơi nhếch lên: “Nhưng lần này ngươi có thể tránh được ư?”
Vừa dứt lời, Lãnh Lâm Nhạc lại bước ra một bước, đồng thời khi cất bước, bóng dáng hắn dần trở nên mơ hồ.
Thân là thần cấp trung, mặc dù Lãnh Lâm Nhạc không thể bay được, nhưng tốc độ cũng đã đạt tới cảnh giới nhất định!
La Chinh tránh được một trảo vừa rồi của Lãnh Lâm Nhạc, xem như cũng có chút may mắn.
Nhìn thấy Lãnh Lâm Nhạc lại biến mất ngay trước mắt, lần này La chinh chỉ có thể cắn răng lăn một vòng xuống phía dưới…
Nhưng ngay lúc này, Lãnh Lâm Nhạc đã có phòng bị từ trước, hắn nhảy vọt lên giữa không trung, tìm đúng phương hướng mà La Chinh tránh, lập tức bay tới.
Cũng như trước, hắn chắp một tay ở sau lưng, dường như dùng cả hai tay để chiến đấu với một võ giả chứng thần là nỗi nhục vô cùng lớn đối với bản thân vậy.
Chỉ có điều, ngay thời khắc vừa chạm vào La Chinh, sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi.
Thân hình vốn đứng vững trên mặt đất bỗng nhấc hẳn lên, như cây bị nhổ lên khỏi ruộng cạn, ngã nhào về phía sau, trên trán hắn cũng xuất hiện thêm một vết thương xù xì…
Dù trong tình huống nào thì La Chinh cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Thánh nhân cũng khinh thường việc vận dụng thần thông Khoa Thế để kích hoạt nguồn sức mạnh của chính mình, nhưng bây giờ La Chinh lại có thể dùng nó để đối phó với thủ đoạn của Lãnh Lâm Nhạc.
Hắn vừa thăm dò chính xác hướng đi của Lãnh Lâm Nhạc, vừa lăn xuống phía dưới, đồng thời rút tám phần mười nguồn sức mạnh của cơ thể ra, biến thành những thanh trường thương dựng đứng ngay trên người mình.
Lãnh Lâm Nhạc quá khinh thường thủ đoạn này, bởi cho dù La Chinh có ưu tú đến mấy thì cũng chỉ là võ giả chứng thần, tuyệt nhiên hắn sẽ không coi võ giả chứng thần ra gì.
Chính vì vậy, hai lần tấn công của hắn đều dùng thủ đoạn giống nhau như đúc, đều lấy tốc độ cực nhanh để nhảy lên, giống như diều hâu từ trên bầu trời lao xuống vồ lấy gà con vậy.
Không hề bất ngờ, trán Lãnh Lâm Nhạc liền đụng mạnh vào thanh trường thương được tạo thành từ nguồn sức mạnh kia!
Trong nháy mắt vừa đụng vào, La Chinh bỗng đẩy mạnh thanh trường thương vô hình kia về phía trước.
Đáng tiếc, Lãnh Lâm Nhạc dù sao cũng là Lãnh Lâm Nhạc, tốc độ phản ứng của hắn nhanh hơn La Chinh rất nhiều.
Hắn bỗng xoay người, đẩy cơ thể ra phía sau, thanh trường thương vô hình kia chỉ kịp cắt qua phần da trên trán hắn.
Nhưng hắn đã bị thương, đây là sự thật rõ ràng ngay trước mắt…
“Lãnh Lâm Nhạc… bị thương”
“Vị thần cấp trung cao cấp nhất lại bị một võ giả chứng thần đánh bị thương?”
“Chuyện này… Sao có thể…”
Những người này còn chưa thể phục hồi lại tinh thần sau cái chết của Tạ Giác, bây giờ lại chứng kiến thêm cảnh tượng này, mọi người đều trợn mắt há mồm.
La Chinh có thể đánh chết Tạ Giác chắc chắn ít nhiều gì cũng có chút vận may, nhưng thực lực của bản thân hắn đúng là cũng khá mạnh mẽ.
Chẳng qua Tạ Giác cũng chỉ là thần cấp thấp, võ giả chứng thần đánh bại được thần cấp thấp là có thật.
Mặc dù nhiều năm gần đây chưa từng xảy ra, nhưng không có nghĩa là trong lịch sử chưa từng có…
Năm đó, Thánh Hoàng Lãnh gia từng lấy một đường “tâm chứng đạo” đánh bại mười hai vị thần cấp thấp.
Thời điểm đó, Thánh Hoàng Lãnh gia cũng chỉ là võ giả chứng thần.
Cho nên khi La Chinh đánh chết Tạ Giác đã chứng minh rằng hắn có thiên phú và thực lực hết sức yêu nghiệt.
Nhưng mà dưới đòn đánh của Lãnh Lâm Nhạc, mọi người đều biết rằng, dù tên nhóc này có một tương lai rộng lớn ra sao thì tính mạng của hắn cũng sẽ kết thúc ở đây.
Lãnh Lâm Nhạc không chỉ là vị thần cấp trung, mà còn là một vị thần cấp trung cao cấp nhất.
Nhưng khi hai người giao chiến với nhau được khoảng hai chiêu, Lãnh Lâm Nhạc đã bị thương, hơn nữa còn bị thương ở đầu.
Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì thấy, nếu Lãnh Lâm Nhạc chỉ chậm một chút nữa thôi thì có lẽ Đại công tử Lãnh gia đã bị xuyên thủng đầu, phải bỏ mạng ở nơi này.
Lãnh Lâm Nhạc nhìn chằm chằm vào La Chinh, vẻ mặt vốn thờ ơ đã hoàn toàn biến mất.
Trong hai mắt của hắn lúc này có hai luồng bão táp đang chậm rãi nổi lên, một tay chắp sau lưng cũng đã thả xuống.
Đối với Lãnh Lâm Nhạc mà nói, bị thương trong tay của một võ giả chứng thần là vô cùng nhục nhã.
Hắn không ngờ, cái tên mà hắn cho rằng mình có thể tùy ý định đoạt tính mạng dường như lại biến thành một con nhím xù lông, chỉ không chú ý một chút là đã có thể làm mình bị thương!
“Xem ra, hẳn là nên làm cho ngươi chết đau đớn một chút” Khóe miệng Lãnh Lâm Nhạc hơi nhếch lên, thân hình lập tức biến mất trong mắt La Chinh.
“Xoẹt…”
Lúc này đây La Chinh không kịp phản ứng nữa, hắn cảm nhận được nỗi đau truyền đến từ một bên thân thể mình, ba dấu móng tay sắc nhọn kéo dài bên hông hắn.
Lúc trước, Lãnh Lâm Nhạc định chém La Chinh thành hai đoạn, nhưng sau khi bắt được La Chinh hắn mới phát hiện, trường sam nhìn như thông thường bao bọc cơ thể La Chinh lại kiên cố tới mức không thể phá nổi…
Đến nỗi những người khác chứng kiến cảnh này cũng thấy khó hiểu.
“Sao Nhạc ca lại nương tay?”
“Ngay cả quần áo của tên nhóc kia cũng không phá hỏng…”
“Nhưng rõ ràng hắn rất tức giận, liệu có phải quần áo của tên kia có gì cổ quái không?”
Mặc dù có bộ quần áo hộ thể đồng tâm, nhưng dấu móng tay của Lãnh Lâm Nhạc vẫn có thể tùy ý đưa sức mạnh xâm nhập vào thân thể của La Chinh, không ngừng tàn phá bên trong cơ thể.
May là quần áo đồng tâm đã giảm đi phần lớn sức mạnh đó, nếu không cho dù thân thể La Chinh có kiên cố đến mấy thì cũng không thoát khỏi cảnh thân thể bị xé nát.
“Hừ!” Mặc dù Lãnh Lâm Nhạc cảm thấy kinh ngạc với bộ quần áo hộ thể của La Chinh, nhưng hắn cũng không nói lời nào vô ích, cứ thế đánh về phía La Chinh lần nữa…
“Vù vù vù…”
Cùng lúc đó, chỉ thấy hắn xông lên, một tay tùy ý vung trên không trung, từng đường dấu móng tay quỷ dị hiện lên trên không trung thật lâu mà vẫn chưa tiêu tan.
Khi đến gần La Chinh, Lãnh Lâm Nhạc nhanh chóng kéo dài những dấu móng tay trên không trung này, khiến nó như ánh đao thông thường, kéo về phía La Chinh.
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Vào giờ khắc này, mười đường móng tay giống như kim loại không ngừng cắt qua thân thể La Chinh.
Khi mỗi dấu móng tay cắt xuyên qua bộ quần áo đồng tâm của La Chinh, lại có những tiếng va chạm phát ra, sức mạnh thấm vào trong cơ thể hắn.
Sức mạnh này không ngừng tàn phá bên trong cơ thể, phá hỏng lục phủ ngũ tạng của La Chinh.
“Phụt…”
Miệng La Chinh không ngừng phun máu tươi, nhưng thân thể hắn vẫn lăn về một bên, đồng thời phun ra một dòng máu tươi màu vàng trên mặt đất.
Lúc này hắn đã rất yếu, trong dấu móng tay quỷ dị kia của Lãnh Lâm Nhạc chứa một sức mạnh quá đặc biệt, thân thể La Chinh vốn không thể chịu đựng được.
Lãnh Lâm Nhạc lững thững đi tới, trên mặt tỏ vẻ khinh miệt.
Đúng là bản thân đã quá sơ suất nên mới vô tình bị thương trong tay tên nhóc này, như vậy không có nghĩa người này có sức mạnh cường hãn… Coi như bây giờ Lãnh Lâm Nhạc đang chuẩn bị kết liễu tính mạng của La Chinh.
Nhưng lúc này, một bóng dáng yểu điệu nhẹ nhàng bay tới chắn trước mặt La Chinh, đó chính là Hàm Lưu Tô.
Nàng chắn trước mặt La Chinh, lạnh giọng nói với Lãnh Lâm Nhạc: “Bỏ qua cho hắn”
“Hắn giết Tạ Giác, đó đã là một con đường chết.
Điểm này nàng rất rõ ràng.
Nếu ta thả hắn, vậy thì hắn cũng phải chết” Lãnh Lâm Nhạc nhìn chằm chằm vào cô gái này, cười nhạt nói.
Không nói đến chuyện tình cảm, nhưng dù sao nàng cũng là vợ chưa cưới của hắn, hai gia tộc đã giao ước với nhau thì gần như sẽ không sửa đổi.
“Vậy cũng chưa tới lượt ngươi quyết định”
Lãnh Lâm Nhạc nghiêng đầu sang một bên cười nhạt: “Nếu như ta nói không thì sao?”
“Xoạt…”
Một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam hừng hực bốc lên từ giữa chân mày của Hàm Lưu Tô.
Ngọn lửa này nhanh chóng lan đến tóc của nàng, đồng thời trong tay cũng phát ra ngọn lửa màu xanh, cả người đều bị bao vây bởi ngọn lửa kỳ dị màu xanh da trời.
Lúc này, mọi người cũng nghe được giọng nói quyết tuyệt của Hàm Lưu Tô truyền tới: “Muốn giết hắn, phải bước qua xác ta trước!”
Chương 1837: Ôm
Hiện tại ba anh em Hàm gia cũng đã có tiếng trong biển Thời GianBa người con nhỏ nhất của Thánh Hoàng Hàm gia: Hàm Thương Yên, Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt đều là người xuất sắc trong thế hệ trẻ!
Trong đó, Hàm Sơ Nguyệt đứng thứ hai trong võ giả chứng thần, Hàm Lưu Tô thì đứng thứ ba trong thần cấp thấp, còn Hàm Thương Yên lại đứng đầu thần cấp trung.
Trên biển Thời Gian có tổng cộng ba mươi sáu hòn đảo nổi, cũng chính là ba mươi sáu gia đình quyền thế, thiên tài mỗi nhà đều không thể xem thường.
Trong đó không chỉ có thiên tài dòng chính, còn có thiên tài các chi thứ, đồng thời lại thêm vô số con cháu ngoại tộc có thiên phú xuất chúng…
Ba anh em Hàm gia đều chiếm giữ vị trí đầu trong danh sách, thật sự đã tạo ra một kỳ tích không nhỏ, thậm chí có người còn thốt lên rằng Hàm gia sắp quật khởi một lần nữa, sợ rằng ngày sau sẽ tiến vào vị trí tốp ba nhà quyền thế lớn hàng đầu.
Sau khi trở về từ cấm địa Luyện Thần không lâu, Hàm Lưu Tô đã ngưng tụ được thần cách của mình.
Nhưng thần cách của nàng rất đặc biệt…
Bởi vì thế giới trong cơ thể của Hàm Lưu Tô hoàn toàn khác hẳn với người khác.
Trước khi ngưng tụ thần cách, Hàm Lưu Tô chỉ biết trong cơ thể mình sẽ có lúc vô tình tỏa ra loại lửa kỳ lạ màu lam trí mạng kia.
Loại lửa này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của nàng, thậm chí có lần còn làm hại tới người thân của nàng, vì thế Hàm Lưu Tô vẫn luôn phiền não không thôi.
Nhưng ngay cả Thánh Hoàng cũng không biết ngọn lửa kỳ lạ màu lam này, cũng không thể giúp con gái mình loại bỏ nỗi sợ.
Sau khi Hàm Lưu Tô ngưng tụ thần cách, thế giới trong cơ thể nàng đã thay đổi rất nhiều.
Ở thế giới trong cơ thể mà nàng dốc lòng tạo ra bỗng bùng lên ngọn lửa kỳ lạ màu lam vô tận.
Ngọn lửa này đã thiêu rụi hết thế giới của nàng.
Tất cả sinh linh ở thế giới trong cơ thể đều chết hết, bị phá hủy chỉ trong chốc lát…
Quá trình này vô cùng đau đớn.
Mà Hàm Lưu Tô là con gái, phải trơ mắt nhìn vô số sinh linh mà bản thân tạo ra bị thiêu hủy thì càng đau khổ tột cùng.
Sau khi ngọn lửa kỳ lạ màu lam này xuất hiện, bầu trời của thế giới trong cơ thể Hàm Lưu Tô cũng hình thành một đám mây lửa màu lam lớn.
Chính đám mây lửa này đã ngưng kết thành thần cách của nàng, giúp nàng trở thành thần cấp thấp…
Đồng thời, ở thế giới trong cơ thể của nàng cũng bắt đầu sinh ra vô số sinh linh.
Những sinh linh này không phải người, hoàn toàn không được tạo ra theo ý chí của bản thân Hàm Lưu Tô.
Chúng đều là quái vật được sinh ra từ thế giới biển lửa.
Những quái vật này có khả năng sống trong ngọn lửa kỳ lạ màu lam, sau đó bắt đầu sinh sôi không ngừng, trở thành dân bản địa của thế giới này.
Võ giả chứng thần ngưng tụ được thần cách, bình thường đều thuộc một trong ba nghìn thần đạo.
Ví dụ như tu luyện thần đạo Ngũ Hành thì thần cách được ngưng tụ ra bởi đạo uẩn của thần đạo Ngũ Hành tất nhiên phải là thần cách Ngũ Hành.
Nhưng thần cách của Hàm Lưu Tô vô vùng đặc biệt, thuộc loại “thần cách khác loài” trong các thần cách.
Thần Vực rất rộng lớn, thần dân nhiều vô kể, quả thật có một phần nhỏ võ giả chứng thần ngưng tụ ra thần cách kỳ lạ và đặc biệt.
Những thần cách này đều nằm ngoài ba nghìn thần đạo, nhưng phần lớn đều không có tác dụng gì đặc biệt, thậm chí còn bị gọi là thần cách “bỏ đi”.
Mặc dù thần cách khác loài phần lớn đều là thần cách bỏ đi, nhưng cũng có một phần rất nhỏ có được uy lực không gì sánh bằng!
Hàm Lưu Tô thuộc loại thứ hai.
Dựa vào chính những kinh nghiệm của bản thân với ngọn lửa kỳ lạ màu lam này, Hàm Lưu Tô nhanh chóng kiếm điểm tích lũy trong đấu trường của các vị thần, nhanh chóng leo lên vị trí thứ ba trên danh sách.
Trong mười vị thần cấp thấp đứng đầu, nàng là cô gái duy nhất, chuyện này gần như đã khiến toàn thể mọi người trên ba mươi sáu hòn đảo nổi đều kinh ngạc không thôi…
Nghe nói sở dĩ Lãnh gia muốn làm thông gia với Hàm gia cũng là bởi nhìn trúng điểm đặc biệt của Hàm Lưu Tô.
Hiện tại ngọn lửa kỳ lạ màu lam đang cháy rừng rực trên người Hàm Lưu Tô đã tinh thuần và mạnh hơn rất nhiều so với khi còn ở cấm địa Luyện Thần.
Hàm Lưu Tô không phải là đối thủ của Lãnh Lâm Nhạc, nhưng Lãnh Lâm Nhạc cũng rất sợ ngọn lửa kỳ lạ của Hàm Lưu Tô.
Sợ thì sợ, chẳng qua với thực lực của Lãnh Lâm Nhạc, muốn đánh bại Hàm Lưu Tô vẫn quá đơn giản.
Chỉ là dù sao Hàm Lưu Tô cũng đã lọt vào mắt xanh của hắn, mà chuyện thông gia giữa hai nhà Lãnh – Hàm đã được truyền khắp đảo nổi.
Bây giờ, để ngăn cản hắn, cô gái này lại không ngại đánh với hắn một trận, hơn nữa còn là vì một người đàn ông khác.
Điều này khiến người vốn có tính tình kiêu ngạo như Lãnh Lâm Nhạc làm sao chịu nổi.
Khóe mắt hắn hơi nheo lại, trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng muốn giết người, gắt gao nhìn chằm chằm Hàm Lưu Tô hỏi: “Vì một tên ngoại tộc, một tiểu bối thường dân vô danh mà nàng sẵn sàng đối xử với ta như thế? Đã vậy nàng còn là vợ chưa cưới của ta!”
Đám con cháu quần là áo lượt trong đại điện nghe được lời nói của Lãnh Lâm Nhạc thì cũng vô cùng kinh ngạc, quay qua nhìn nhau.
Không hiểu sao Nhạc ca đột nhiên lại nổi giận…
Ngọn lửa vụt sáng trên mái tóc của Hàm Lưu Tô, trong đôi mắt xinh đẹp kia cũng hiện ra một tia trào phúng: “Ngươi là Lãnh Lâm Nhạc đúng không?”
“Nàng muốn nói gì?” Lãnh Lâm Nhạc hỏi.
“Chúng ta cũng chưa gặp mặt nhau được mấy lần.
Mặc dù Phụ hoàng đã đính ước, nhưng cũng chưa hỏi tới ý của ta.
Ta và ngươi thân quen lắm à? Lại còn vợ chưa cưới? Ngươi có thấy xấu hổ không? Nếu thật sự có một ngày ta phải gả cho ngươi, ta sẽ kết liễu bản thân mình trước, ngươi hiểu không?” Hàm Lưu Tô hờ hững nói.
Dường như nàng làm vậy là chuyện đương nhiên.
Khóe mắt Lãnh Lâm Nhạc giật càng lúc càng dữ dội.
Bất kỳ một người đàn ông nào cũng không thể chịu nổi nỗi sỉ nhục thế này, huống hồ hắn còn là một người ưu tú như vậy.
Một luồng lửa giận cuồn cuộn ngất trời bị lời nói của Hàm Lưu Tô kích thích, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn tỏa ra sát ý điên cuồng, khí thế hắn tỏa ra giống như gió lốc được vô số ác quỷ biến thành, tàn phá khắp đại điện này.
Bất kỳ người nào cảm nhận được luồng sát ý kia, trong lòng đều trở nên hoảng loạn, cho dù là mấy vị thần cấp cao cũng thế.
Lúc này, Cung thúc đã chậm rãi bước đến, đồng thời thản nhiên nói: “Các vị, mặc dù mọi người đều là hộ vệ của nhà quyền thế, nhưng có một số việc ta không thể không nói rõ ràng.
Nếu tên nhóc này có ý làm tổn thương tới Trưởng công chúa Hàm gia ta, ta chắc chắn sẽ ra tay đánh chết hắn! Nếu các ngươi ngăn cản, cứ chờ đón lửa giận của Hàm gia đi…”
Đám tiểu bối này vốn hơi càn quấy, nhưng đương nhiên Cung thúc phải tuân thủ quy tắc, không nhúng tay vào, đồng thời cũng không thể ngăn cản.
Nhưng nếu nhóm con cháu nòng cốt của Hàm gia bị uy hiếp đến tính mạng, hắn không thể trơ mắt mà nhìn được.
Mấy vị thần cấp cao kia cũng đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Nếu công tử Lãnh gia thật sự giết Trưởng công chúa Hàm gia, sợ rằng tội của bọn họ cũng không nhỏ, mấy người bọn họ cũng muốn kiểm soát lại tình hình…
Nhưng Lãnh Lâm Nhạc không có động tĩnh, bọn họ cũng vẫn kiềm chế.
Theo logic của hộ vệ các nhà quyền thế, tốt nhất không tham dự chuyện tranh đấu giữa con cháu các nhà với nhau!
“Ha ha ha ha…”
Sau khi sát ý của Lãnh Lâm Nhạc tàn phá một hồi, hắn bỗng ngửa mặt lên trời cười như điên.
Cười xong hắn nhìn xuống Hàm Lưu Tô, thản nhiên nói: “Lãnh Lâm Nhạc ta là hạng người gì mà lại có thể cố chấp với một cô gái như nàng.
Ta nói cho nàng biết, quan hệ thông gia giữa hai nhà Lãnh Hàm chính là sự thật đã định! Nàng chết cũng được.
Nàng chết rồi thì còn em gái nàng! Em gái nàng chết cũng vậy, nếu nàng ấy chết đương nhiên còn em họ nàng…”
Nghe vậy, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La liếc nhìn nhau, trong lòng cũng lo lắng âu sầu.
Ánh mắt Hàm Lưu Tô khẽ chớp.
Lãnh Lâm Nhạc chắc chắn là người tuyệt đối không chịu thua.
Bản thân Hàm Lưu Tô nói được làm được thì hắn cũng là người nói được làm được.
“Hôm nay, ta không muốn nói những chuyện này với nàng” Lãnh Lâm Nhạc nói tiếp: “Nhưng người ở sau lưng nàng phải chết!”
“Ngươi có thể thử xem” Hàm Lưu Tô đã hoàn toàn không đếm xỉa gì.
La Chinh là vì Hàm Sơ Nguyệt nên mới ra mặt, nàng không thể để La Chinh vì vậy mà chết.
La Chinh nằm trên mặt đất, lúc này đã khó có thể động đậy, máu tươi cũng không ngừng chảy ra.
Hắn tựa vào một bên cửa đại điện, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hàm Lưu Tô.
Ngọn lửa không ngừng chập chờn trên mái tóc nàng khiến ánh mắt hắn mơ màng một hồi.
Có phải nàng ấy đã phát hiện ra thân phận của mình?
Nếu là bình thường, cho dù “La Thiên Hành” có vì Hàm Sơ Nguyệt mà rước lấy tai họa này thì Hàm Lưu Tô cũng sẽ không kiên quyết che chở hắn như thế…
Đúng lúc này, La Chinh liền cảm thấy bóng người ở cách đó không xa bay vụt qua, một trận gió lớn kéo tới, lòng trầm xuống.
Nếu Lãnh Lâm Nhạc thật sự muốn ra tay đánh chết hắn, Hàm Lưu Tô có muốn cản cũng không được!
Mắt thấy Lãnh Lâm Nhạc đánh về phía mình từ trên không, Hàm Lưu Tô đã ngay lập tức bổ nhào về phía La Chinh, ôm chặt lấy hắn.
“Rầm!”
Ngọn lửa kỳ lạ màu lam rừng rực tỏa ra, bao phủ toàn bộ phạm vi ba trượng xung quanh nàng.
Cho dù là Lãnh Lâm Nhạc thì cũng vô cùng kiêng kỵ ngọn lửa kỳ lạ vô danh này của Hàm Lưu Tô.
Hắn không thể không đột ngột xoay người, lùi lại mấy trượng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa kia.
Ngọn lửa kỳ lạ vô danh của Hàm Lưu Tô có thể đốt cháy vạn vật, như vậy chẳng phải tên kia cũng sẽ chết cháy sao?
Chương 1838: Cuộc nói chuyện trong màn lửa
Ởcấm địa Luyện Thần, La Chinh từng được ngọn lửa kỳ lạ vô danh của Hàm Lưu Tô luyện thể…Cũng bởi vì được ngọn lửa kỳ lạ này luyện thể nên mới được Băng Sơn tộc nhìn trúng, nếu không lúc ấy hai người bọn họ đã khó có thể rời khỏi Băng Sơn tộc trong thời gian ngắn như thế.
Có lẽ bởi vì hương Độ Ách có thể kích thích bản năng nguyên thủy nhất của bất kỳ sinh linh nào, nên cái ôm kia đã khắc sâu vào trái tim của Hàm Lưu Tô.
Mỗi lần nhớ đến nó, ký ức trong nàng vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua, nàng vẫn luôn nhớ La Chinh.
Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, La Chinh được định trước chỉ là một người khách qua đường trong cuộc đời nàng.
Trên lưng hắn là hận thù chồng chất, thiên phú trái với lẽ thường, đồng thời cũng có chí hướng to lớn, nhưng hắn nhất định phải đi hoàn thành một chuyện bất khả thi.
Cho dù Hàm Lưu Tô ý thức rất rõ điều này, nhưng khi nàng chú ý tới La Thiên Hành, đoán được hắn và La Chinh có thể là một người thì trong lòng đã không hề cố kỵ gì nữa, nàng chỉ muốn làm mọi thứ để giúp hắn.
Chỉ là nàng không ngờ tình hình lại đến mức này.
Đầu tiên là La Chinh ra tay đánh chết Tạ Giác, sau đó Lãnh Lâm Nhạc lại muốn giết La Chinh.
Vừa rồi nàng đã bảo Cung thúc báo ca ca Hàm Thương Yên nhanh chóng tới đây, nhưng không biết vì sao đến bây giờ Hàm Thương Yên vẫn chưa đến.
Trong lúc tình thế cấp bách, Hàm Lưu Tô chỉ đành ôm lấy La Chinh, đồng thời thúc giục thần cách của mình, không ngừng rút ngọn lửa kỳ lạ màu lam từ thế giới trong cơ thể ra, bao phủ hoàn toàn nàng và La Chinh…
“A, tỷ ấy làm như vậy, chẳng phải sẽ đốt chết La Thiên Hành kia…” Hàm Sơ Nguyệt ngơ ngác nhìn ngọn lửa cháy hừng hực.
Hàm Bích La cũng nhìn chằm chằm cảnh tượng này, nhỏ giọng nói: “Không biết La Thiên Hành có thể chịu đựng được không”
“Hắn làm sao có thể chống lại ngọn lửa của tỷ tỷ? Muội quên ngọn lửa kia của tỷ tỷ mạnh đến mức nào sao?” Hàm Sơ Nguyệt hỏi ngược lại.
Các nàng là những người thân thiết nhất với Hàm Lưu Tô nên cũng là người hiểu rõ nhất sự đáng sợ của ngọn lửa kỳ lạ màu lam trên người Hàm lưu Tô.
Từ lúc còn nhỏ, Hàm Sơ Nguyệt đã được nhắc nhở rằng không được lại gần tỷ tỷ quá, nhưng nàng hiếm khi nghe theo lời nhắc nhở này, vẫn thích chạy theo tỷ tỷ.
Nhắc tới cũng lạ, khi Hàm Sơ Nguyệt ở bên cạnh Hàm Lưu Tô, ngọn lửa kỳ lạ vốn khó khống chế ấy chưa từng bùng phát lần nào.
Nhưng cũng có mấy lần bùng phát mà Hàm Lưu Tô không thể khống chế được, đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Hàm Sơ Nguyệt.
Người của Hàm gia không chỉ chết một lần vì ngọn lửa kỳ lạ trên người Hàm Lưu Tô, thế nên có một khoảng thời gian, không ai dám tới hầu hạ đồ ăn thức uống, sinh hoạt hằng ngày của Hàm Lưu Tô.
Hai cô gái nhỏ ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Dù sao La Thiên Hành kia cũng là vì hai nàng nên mới ra mặt, không ngờ cuối cùng lại bị tỷ tỷ thiêu sống, như vậy thật là đáng thương.
Lãnh Lâm Nhạc và đám con cháu nhà quyền thế khác cũng tin rằng La Chinh sẽ bị chết cháy.
Bọn họ cũng từng nghe nói về ngọn lửa thần kỳ trên người Hàm Lưu Tô, thậm chí còn có một số người đã bị Hàm Lưu Tô đánh bại nhiều lần trong đấu trường của các vị thần vì ngọn lửa này…
“Lách tách…”
Ngọn lửa màu lam không ngừng vây xung quanh Hàm Lưu Tô.
Từ bên ngoài chỉ có thể cảm nhận được độ nóng của ngọn lửa kỳ lạ, hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên trong.
Thậm chí ngay cả thần thức cũng không thể lọt vào trong đó, vậy mà ngọn lửa đó vẫn rực cháy, không có dấu hiệu ngừng lại!
Lãnh Lâm Nhạc nhìn chằm chằm ngọn lửa đó, bất động một lúc lâu.
Trong lòng hắn rất hận La Chinh, thế nên đối với hắn, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Cho dù La Chinh có bị đốt thành một nắm tro hắn cũng phải tận mắt nhìn thấy.
Nhưng Hàm Lưu Tô hoàn toàn không có ý thu ngọn lửa này lại.
Dựa vào tu vi thần cấp thấp của Hàm Lưu Tô, nàng muốn đốt ngọn lửa này mười ngày nữa cũng không thành vấn đề.
“Đủ rồi, Lưu Tô!” Lãnh Lâm Nhạc thản nhiên nói, nỗi căm hận trong mắt đã dần tan đi…
Vừa rồi trong lòng hắn vô cùng kích động, nhưng bây giờ đã tỉnh táo lại.
Nghĩ đến toàn cục của Lãnh gia, biểu hiện của hắn vừa rồi quả thật hơi kích động, quên mất lời dạy bảo của Phụ hoàng.
Có thể nói, chuyện nhỏ không nhịn được tất làm hỏng đại sự.
Nếu một ngày kế sách của Lãnh gia được thực hiện, một Hàm gia tầm thường này có tính là gì?
“Phừng…”
Ngọn lửa vẫn bùng lên dữ dội như trước, trong đó không có bất kỳ âm thanh nào truyền ra.
“Nếu Hàm Lưu Tô nàng không chịu thu ngọn lửa này lại, ta buộc phải dập tắt nó” Lãnh Lâm Nhạc lại nói, dường như đã có ý uy hiếp.
Lãnh Lâm Nhạc chắc chắn không thể dập tắt hoàn toàn ngọn lửa này, nhưng đương nhiên hắn có cách tách ngọn lửa này ra để thấy tình hình bên trong.
Nhưng Hàm Lưu Tô vẫn làm ngơ.
Ở trong đám lửa này, Hàm Lưu Tô đang ôm chặt lấy La Chinh…
Từ lúc sinh ra đến giờ, nàng cũng chưa có nhiều trải nghiệm lắm.
Sinh ra đã là con gái đầu của Thánh Hoàng Hàm gia, từ trước tới nay vẫn luôn được coi là hòn ngọc quý, được đối đãi tốt hơn ca ca nàng không biết gấp mấy trăm lần.
Nhưng phần lớn thời gian nàng đều trải qua trong cô độc và bất lực.
Từ khi bắt đầu có ký ức, nàng đã chán ghét ngọn lửa kỳ lạ trong cơ thể mình, bởi vì ngọn lửa này nên nàng mới bị coi như kẻ khác loài.
Bây giờ, đám đồng lứa trong nhà quyền thế đều hâm mộ năng lực và thiên phú của Hàm Lưu Tô, chỉ cần dựa vào ngọn lửa kỳ lạ vô cùng bá đạo này, nàng đã có thể dễ dàng đạt vị trí thứ ba trong bảng xếp hạng thần cấp thấp, thậm chí vẫn còn xu thế tiến lên.
Nhưng bọn họ lại không biết, trước đây Hàm Lưu Tô rất căm ghét thiên phú của mình.
“Vèo vèo…”
Ngọn lửa bao quanh Hàm Lưu Tô và La Chinh được chia làm hai tầng.
Bây giờ, năng lực kiểm soát ngọn lửa này của Hàm Lưu Tô đã mạnh hơn nhiều, ngọn lửa có hình xoắn ốc ở tầng trong xoay tròn với tốc độ cao, gần như có thể cản trở mọi thứ.
Nhưng nàng vẫn hơi lo lắng, bởi nếu Lãnh Lâm Nhạc thật sự muốn tách ngọn lửa của nàng thì hẳn là vẫn có thể làm được.
Nàng nhẹ nhàng sờ hai gò má của La Chinh, thấy thân thể hắn vàng rực lên, những chữ Phạn màu vàng nhỏ bé đang không ngừng xoay tròn, liên tục hút ngọn lửa của nàng vào.
Nếu như lúc trước nàng cảm thấy khả năng “La Thiên Hành” là La Chinh chỉ chiếm chín phần thì hiện tại nàng đã chắc chắn mười phần.
Cũng chỉ có La Chinh mới không bị thương khi ở trong ngọn lửa kỳ lạ của nàng…
Thấy cảnh tượng này, Hàm Lưu Tô mơ hồ có một cảm giác hạnh phúc.
Nàng thích La Chinh không phải vì thiên phú hắn tuyệt vời, thực lực mạnh mẽ, mà là vì cảm thấy đây như là định mệnh vậy.
Dường như trời sinh La Chinh đã cần dùng ngọn lửa để nung thân xác của mình, nhờ đó hắn có thể trở nên mạnh hơn.
Mà Hàm Lưu Tô thì trời sinh đã phóng ra loại lửa kỳ lạ này.
Nàng cảm thấy bản thân và La Chinh chính là một đôi trời định.
Con gái khi yêu rất tin vào điểm này.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, Hàm Lưu Tô thực sự đang ở giai đoạn này.
“Tại sao đến đảo nổi của Hàm gia lại phải thay hình đổi dạng, không đến tìm ta?” Hàm Lưu Tô thấp giọng hỏi.
Nếu như không phải vì Hàm Bích La từng trở về đất tổ Hàm gia một chuyến, nếu như không phải đúng lúc gặp được những chuyện này xảy ra ở đây, sợ rằng nàng vĩnh viễn sẽ không biết La Chinh có mặt trên đảo nổi.
La Chinh không nói gì mà chỉ ra vẻ vô tội, tỏ ra cứ như Hàm Lưu Tô đã nhận nhầm người…
Quả thật La Chinh vốn định kiên trì đến cùng, không thừa nhận thân phận, như vậy Hàm Lưu Tô cũng không thể làm gì hắn.
Nhưng tuyệt đối không ngờ, cuối cùng hắn vẫn cần cô gái này che chở.
Mà khi đốt ngọn lửa kỳ lạ này, thân xác hắn sẽ xuất hiện tình trạng đặc thù, như vậy chân tướng đều rõ ràng.
“Sợ ta sẽ bán đứng ngươi?” Hàm Lưu Tô tiếp tục hỏi, có lẽ nàng cũng hờn giận trong lòng, nên giọng điệu đã có thêm ý chất vấn.
Quả thật nàng biết thân phận của La Chinh, hơn nữa còn biết một phần bí mật của hắn, nhưng điều này cũng không thể hiện rằng nàng sẽ đứng ở phía các Thánh Đường… Ngược lại, nàng sẽ làm hết sức để giúp đỡ La Chinh!
Thấy vẻ mặt Hàm Lưu Tô nghiêm túc như thế, La Chinh mới thấp giọng nói: “Không, ta sợ liên lụy ngươi…”
Thực tế, La Chinh nghĩ Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt thật sự là nhân tố mà hắn không thể kiểm soát được, nhưng La Chinh cũng sợ liên lụy tới Hàm Lưu Tô thật.
Bởi vì một khi trưởng bối Hàm gia biết được sự thật, chắc chắn sẽ không đứng về phía La Chinh.
Đến lúc đó, sợ rằng Hàm Lưu Tô sẽ rất khó xử.
Nghe được câu trả lời của La Chinh, vẻ mặt Hàm Lưu Tô cũng đã bớt giận đi một chút, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn, đồng thời nhẹ nhàng nói: “Cho dù có bị liên lụy thì cũng tốt hơn tình trạng của ta lúc này”
Chương 1839: Hàm Thương Yên
Cảm nhận được sự dịu dàng của Hàm Lưu Tô, La Chinh cảm thấy hơi bất ngờĐối với La Chinh, chuyến đi cấm địa Luyện Thần chỉ là một cuộc tu hành, hắn không ngờ bản thân đã để lại ấn tượng sâu sắc như vậy trong lòng cô gái này.
Nhưng nghĩ đến thứ hắn cần phải đối mặt, hắn vẫn giữ vẻ trầm mặc như trước.
Dựa vào sự giúp đỡ của con gái, điều này không phù hợp với tính cách của La Chinh!
Từ khi bắt đầu đặt chân vào võ đạo, hắn chưa từng gửi gắm hy vọng vào người khác.
Hễ là người từng giúp mình, La Chinh luôn báo đáp nhiều hơn.
Về sau biết rằng cha luôn là người lặng lẽ sắp đặt đằng sau, lặng lẽ giúp bản thân hắn tiến bộ, hắn đã cảm thấy mất mát suốt một thời gian dài.
Đây là do tính cách của hắn, rất khó thay đổi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
Lãnh Lâm Nhạc híp mắt, trong đôi mắt lộ ra vẻ sắc bén lờ mờ, đi tới đi lui quanh đám lửa cháy mạnh này…
Hắn đã nghe nói về ngọn lửa màu lam kỳ lạ này từ lâu, đương nhiên không dám chạm vào.
Nhưng không có nghĩa hắn không có cách nào để kiểm soát ngọn lửa này!
Cô gái này ôm tên kia vào trong ngọn lửa kỳ lạ màu lam, chuyện này mà truyền ra ngoài thì lại là một mối sỉ nhục lớn của Lãnh Lâm Nhạc hắn.
Hắn cũng không ngờ Hàm Lưu Tô lại có thể làm việc quá khác người như thế, không biết nghĩ đến gia tộc của mình chút nào.
Nếu tên kia đã bị đốt thành tro, Hàm Lưu Tô phải thu lại ngọn lửa này lại mới đúng, nhưng bây giờ vẫn cứ đốt tiếp là có ý gì?
Những người có mặt cũng đưa mắt nhìn nhau…
Sau một lúc lâu, cuối cùng Lãnh Lâm Nhạc cũng mất kiên nhẫn, đột nhiên đưa tay vỗ xuống, một loạt những dấu móng tay sắc bén kéo dài ra từ trong tay hắn.
Những dấu móng tay này trôi nổi trên bầu trời, không ngừng xoay tròn quanh Lãnh Lâm Nhạc, hễ ai tới gần hắn thì đều bị những dấu móng tay này cắt thành mảnh nhỏ…
“Vù, vù, vù…”
Những dấu móng tay kia quay càng lúc càng nhanh, đồng thời không ngừng ngưng tụ dọc theo thân thể hắn, tất cả các dấu móng tay đều biến thành từng vòng xoắn ốc nhỏ, liên tục tập hợp lại trong tay hắn, chẳng khác gì một con quay nhỏ!
Ngay sau đó, hắn đưa tay nhẹ nhàng ném, miệng nói một chữ “đi”.
Con quay này cũng rít qua, nhảy vào trong ngọn lửa mà Hàm Lưu Tô đã bố trí!
“Rầm rầm…”
Ngọn lửa kỳ lạ của Hàm Lưu Tô có thể phá hỏng vạn vật, nhưng những hình xoắn ốc kia của Lãnh Lâm Nhạc lại chỉ là những dấu móng tay được ngưng tụ ra từ “thế”, bản chất chỉ là một nhóm năng lượng xoay tròn với tốc độ cao.
Một khi những năng lượng này tiến vào trong ngọn lửa liền vạch ra từng luồng khí hỗn loạn, tách những ngọn lửa kia sang hai bên, mở ra một con đường.
Mới chưa tới một nhịp thở, những ngọn lửa kia đã không thể che khuất La Chinh và Hàm Lưu Tô được nữa.
Ngọn lửa mà Hàm Lưu Tô phóng ra cứ như vậy dễ dàng bị Lãnh Lâm Nhạc tách ra hết!
Khi Lãnh Lâm Nhạc thấy Hàm Lưu Tô vẫn ôm La Chinh như trước, lại còn dính sát vào người La Chinh thì trong mắt hắn đã là vẻ hung ác.
Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La cũng ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt hai nàng đều có vẻ vô cùng kinh ngạc…
“La Thiên Hành này không sợ ngọn lửa kỳ lạ kia!” Hàm Bích La thất thanh kêu lên.
Ánh mắt Hàm Sơ Nguyệt hơi lóe lên: “Tỷ tỷ… đã biết rõ sự việc! Người này là… Người này là…”
“Người này là ai?” Hàm Bích La kinh ngạc hỏi ngược lại Hàm Sơ Nguyệt.
Hàm Sơ Nguyệt lắc đầu, không nói gì nữa, cái miệng nhỏ nhắn cũng lập tức chu lên.
Lúc trước, Hàm Lưu Tô bỗng nhiên bọc cả bản thân và La Chinh vào trong ngọn lửa kỳ lạ kia đã khiến Hàm Sơ Nguyệt vô cùng nghi hoặc.
Bởi chẳng phải làm như vậy thì sẽ đốt chết “La Thiên Hành” này sao?
Hiện tại, Hàm Sơ Nguyệt thấy La Thiên Hành vẫn yên lành ở đó thì lập tức nghĩ ngay đến La Chinh.
Tỷ tỷ từng nói với nàng, La Chinh là người duy nhất không sợ ngọn lửa kỳ lạ trên người tỷ ấy.
Lúc ấy, Hàm Sơ Nguyệt còn có phần không tin, chỉ cho rằng La Chinh dựa vào pháp bảo hộ thể hoặc công pháp đặc biệt nào đó để ngăn cản mà thôi.
Nhưng Hàm Lưu Tô lại lắc đầu phủ nhận.
Nàng nói với Hàm Sơ Nguyệt rằng thể chất của La Chinh vô cùng đặc biệt, thực sự miễn dịch với hầu hết các ngọn lửa.
Hiện tại thấy bộ dạng này của La Thiên Hành, cho dù đầu óc Hàm Sơ Nguyệt có không nhanh nhạy tới mức nào đi nữa thì cũng nghĩ ra được.
Hơn nữa, hẳn là trước đó tỷ tỷ đã phát hiện ra La Thiên Hành chính là La Chinh, nếu không tỷ ấy sẽ không sử dụng ngọn lửa kỳ lạ của mình!
“Được lắm, hay cho một đôi cẩu nam nữ!” Lãnh Lâm Nhạc thản nhiên nói.
“Vèo!”
Vừa nói xong, hắn liền xông vào biển lửa theo con đường do hình xoắn ốc kia tạo ra.
Mặc dù xông vào như thế vẫn khá nguy hiểm, nhưng Lãnh Lâm Nhạc là người có tài gan lớn, tu vi lại cao hơn Hàm Lưu Tô một bậc, thế nên cho dù có gặp nguy hiểm hắn cũng phải chém chết La Chinh!
Hơn nữa vào giờ phút này, hắn không chỉ muốn chém chết La Chinh, mà còn cả Hàm Lưu Tô!
Hôm nay, hắn và mấy con cháu nhà quyền thế có qua lại thân thiết với Lãnh gia tới đảo nổi của Hàm gia, chẳng qua chỉ muốn gặp Hàm Lưu Tô một chút.
Chuyện đám Lưu Thừa Thiên đùa Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La cũng là chuyện rất thường thấy giữa các con cháu nhà quyền thế.
Không ngờ sự can thiệp của La Chinh đã khiến tình thế phát triển đến mức khó có thể dừng tay.
Nhưng Lãnh Lâm Nhạc lại không thử xét lại bản thân mình một chút.
Lưu Thừa Thiên và Tạ Giác đã chẳng có thực lực gì, lại còn còn muốn đánh chết La Chinh, Tạ Giác bị La Chinh giết chết chẳng qua cũng là do hắn tự tìm đường chết mà thôi!
Mà ban đầu, Lãnh Lâm Nhạc cũng chỉ coi La Chinh là con kiến ở bên ngoài đảo nổi, không dùng tâm thái bình đẳng mà đối đãi.
Ngày thường, đám con cháu nhà quyền thế này đều thu hút sự chú ý của mọi người, bởi thực lực của con cháu ngoại tộc trên các đảo nổi lớn vốn không bằng bọn họ, thậm chí còn có sự chênh lệch khá lớn.
Con cháu ngoại tộc mà gặp phải con cháu nhà quyền thế thì cũng không dám xúc phạm.
Chẳng qua lần này bọn họ lại gặp phải La Chinh, xem như cũng xui xẻo.
Hàm Lưu Tô thấy ngọn lửa bị cắt ra một con đường nhỏ, Lãnh Lâm Nhạc lại xông tới ngay trước mặt thì ánh mắt nàng liền trở nên lạnh lẽo, ngón tay thon dài nhẹ nhàng phẩy một cái, từng ngọn lửa màu lam lướt qua, quét về phía Lãnh Lâm Nhạc.
Thủ đoạn kiểu này đúng là khiến thần cấp thấp khó có thể ứng phó.
Trong đấu trường của các vị thần, vô số thiên tài đều bị một chiêu này của Hàm Lưu Tô thiêu trụi.
Nhưng Lãnh Lâm Nhạc là thần cấp trung, lại xếp thứ năm, đương nhiên hắn có biện pháp ứng phó.
Chỉ thấy hai tay hắn nhẹ nhàng vung, những cơn gió nhỏ tỏa ra từ tay hắn!
“Vũ điệu bão tố…”
Chỉ thấy Lãnh Lâm Nhạc nhẹ nhàng vung lên, những cơn gió kia không ngừng cuốn lên theo bốn phương tám hướng.
Tuy ngọn lửa của Hàm Lưu Tô cực kỳ lớn, nhưng những ngọn lửa này vốn không thể chạm tới phạm vi ba thước quanh người Lãnh Lâm Nhạc.
Trên mặt hắn tràn đầy vẻ khinh thường, thản nhiên liếc nhìn Hàm Lưu Tô, sau đó chậm rãi đi về phía La Chinh: “Để con gái phải bảo vệ mình, đã thế còn là người con gái của người khác… Khà khà, xem như Lãnh Lâm Nhạc ta lần đầu tiên gặp được người đàn ông không biết xấu hổ như vậy! Nhưng thế giới này cũng công bằng lắm, gửi gắm hy vọng vào người khác thì thường nhận được thất vọng! Đi chết đi…”
Hắn vừa dứt lời thì đã giơ tay lên, từ giữa các ngón tay của hắn mơ hồ có thêm một chút ánh sáng sắc bén được ngưng tụ ra.
Lần này hắn tất phải đánh chết La Chinh.
Lãnh Lâm Nhạc mới đang chuẩn bị ra tay thì Hàm Lưu Tô đã xoay người đứng lên, đầu ngón tay biến ra một con rắn lửa, bò vòng quanh Lãnh Lâm Nhạc!
Đối với Lãnh Lâm Nhạc, chiêu này gần như không có tính uy hiếp.
Hắn hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ nhoáng lên, lập tức biến mất khỏi tầm mắt La Chinh và Hàm Lưu Tô.
Mà trong nháy mắt kế tiếp, hắn đã tới gần Hàm Lưu Tô rồi.
“Cũng không ngờ nàng còn chưa gả vào Lãnh gia ta đã bị Lãnh gia ta răn dạy, để nàng biết cái gì gọi là lấy chồng theo chồng!”
“Ầm!”
Tiếng nói vừa dứt, Lãnh Lâm Nhạc đã tát Hàm Lưu Tô một cái thật mạnh.
Cái tát này khá nặng, khiến cả người Hàm Lưu Tô bay sang một bên…
La Chinh nằm dưới đất, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lãnh Lâm Nhạc, không nói một lời nào.
Chuyện đến nước này, hắn cũng hết cách.
Chỉ có Cực Ác lão nhân trong đầu khẽ thở dài: “Người trẻ tuổi đúng là vẫn quá kích động…”
Đương nhiên Cực Ác lão nhân không muốn thấy La Chinh trêu chọc những con cháu nhà quyền thế này.
Với thực lực và địa vị của La Chinh hiện tại, rõ ràng đây là hành động tự tìm cái chết.
Nhưng dù sao ông cũng chỉ là một linh hồn sống nhờ trong đầu La Chinh, làm sao ảnh hưởng đến quyết định của La Chinh được?
“Ánh mắt chỉ khiến người ta chán ghét” Lãnh Lâm Nhạc nhìn xuống La Chinh, một vài dấu móng tay kỳ dị từ từ thò ra khỏi ngón tay hắn, chậm rãi đánh xuống đầu La Chinh!
Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La vẫn đứng yên tại chỗ, nắm tay nhỏ siết chặt.
Các nàng hoàn toàn không biết phải làm gì.
Ngay khi dấu móng tay của Lãnh Lâm Nhạc còn đang giáng xuống, cửa đại điện đã “rắc” một tiếng, bỗng nhiên bị đẩy ra.
Trong nháy mắt khi cánh cửa kia bị đẩy ra, một cỗ khí thế mạnh mẽ bỗng quét tới, đồng thời một bóng dáng cường tráng hung hăng lao về phía Lãnh Lâm Nhạc!
“Ầm!”
Lãnh Lâm Nhạc rên lên một tiếng, cuối cùng lùi về phía sau mười bước, đồng thời nghe thấy một giọng nói: “Chẳng qua ta mới chỉ đi tới cấm địa một chuyến mà mấy tên các ngươi lại đưa tên mù này đến địa bàn Hàm gia ta giở thói ngang ngược, cho rằng Hàm gia ta là chốn không người sao?”
Hàm Sơ Nguyệt vốn đang rất lo lắng, nhưng vừa thấy người kia đã thở phào nhẹ nhõm, la lớn: “Ca ca! Cuối cùng ca đã đến…”
Chương 1840: Ngươi là ai?
Hàm Thương Yên không phải một người quá cao lớn, thậm chí nhìn qua còn thấy có vẻ hơi yếu ớt, nhưng từ khi hắn bước chân vào, trong đại điện bỗng xuất hiện một loại khí thế rất kiên quyếtTu vi của đại đa số những đệ tử trong các gia tộc giàu có trên đảo nổi đều thuộc ba giai đoạn chính là võ giả chứng thần, thần cấp thấp và thần cấp trung.
Những người đã qua giai đoạn thần cấp cao thì bắt đầu tập trung tinh thần để tiến vào đại viên mãn và thế giới ở tầng cao hơn, do đó trong đám đệ tử nhà quyền thế, tiếng nói của những vị thần cấp trung đều có ảnh hưởng rất lớn, bởi vì bọn họ là người có tu vi cao nhất, đương nhiên thực lực cũng là mạnh nhất.
Mà Hàm Thương Yên lại được xếp hạng đầu trong số các vị thần cấp trung, cho nên hắn được coi là người mạnh nhất trong đám đệ tử nhà quyền thế này!
Hàm Thương Yên vốn chẳng thèm tiếp xúc với đám người này.
Đám đệ tử nhà quyền thế này thường tập trung lại với nhau theo địa vị gia tộc, tổng cộng chia thành bốn, năm nhóm nhỏ.
Bọn họ cũng từng muốn lôi kéo Hàm Thương Yên, nhưng Hàm Thương Yên vốn không để ý đến bọn họ.
Hàm Thương Yên lạnh lùng liếc nhìn Lãnh Lâm Nhạc, ánh mắt đảo quanh một vòng, cuối cùng rơi lên người Hàm Lưu Tô.
Cái tát vừa rồi của Lãnh Lâm Nhạc không hề nhẹ, gương mặt trắng nõn của Hàm Lưu Tô bắt đầu sưng lên, hiện ra một dấu tay rất rõ ràng.
Thấy dấu tay trên mặt Hàm Lưu Tô, Hàm Thương Yên nhíu mày, lạnh giọng hỏi: “Ai làm?”
Hàm Lưu Tô còn chưa nói gì, Hàm Sơ Nguyệt đã chỉ vào Lãnh Lâm Nhạc lớn tiếng la lên: “Hắn!”
Hàm Thương Yên nhìn chằm chằm vào Lãnh Lâm Nhạc, lạnh lùng nói: “Lãnh Lâm Nhạc, gan cũng không nhỏ!”
Nghe Hàm Thương Yên nói vậy, ánh mắt Lãnh Lâm Nhạc hơi ngưng lại: “Hàm Thương Yên, ngươi có biết muội muội ngươi đã làm gì không?”
Lãnh Lâm Nhạc cảm thấy mình có tư cách dạy dỗ Hàm Lưu Tô, bởi sớm muộn gì nàng cũng phải gả vào Lãnh gia, với những chuyện Hàm Lưu Tô đã làm, không người đàn ông nào không thấy khó chịu!
Nào ngờ Hàm Thương Yên đã chậm rãi đi về phía Lãnh Lâm Nhạc: “Ta không quan tâm muội muội ta đã làm gì sai.
Ai dám động đến nàng thì người đó phải chuẩn bị sẵn tinh thần trả giá!”
Thấy Hàm Thương Yên chậm rãi đến gần, Lãnh Lâm Nhạc cũng từ từ lui về phía sau.
Hắn nâng hai tay lên, tiếp tục giải thích: “Hàm Thương Yên, nói gì thì nói cũng phải có lý và nguyên tắc một chút.
Lãnh gia chúng ta…”
Lãnh Lâm Nhạc vẫn còn định lấy danh nghĩa Lãnh gia để đe nạt, bởi dù sao căn cơ Lãnh gia cũng vững chắc hơn Hàm gia nhiều.
Nhưng Hàm Thương Yên không cho hắn cơ hội.
Mọi người cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ bỗng nhiên xuất hiện, trong phút chốc khiến đầu vai họ đều trĩu xuống, đồng thời Hàm Thương Yên cũng vụt lên, xông thẳng về phía Lãnh Lâm Nhạc.
Thậm chí Hàm Thương Yên còn chưa hề vận dụng thần cách của bản thân mà chỉ đụng vai trực tiếp!
Hàm Thương Yên xếp hạng nhất trong đám thần cấp trung, còn Lãnh Lâm Nhạc chỉ xếp hạng năm.
Theo lý mà nói thì chênh lệch giữa hai người cũng không lớn.
Nhưng cạnh tranh giữa những thần cấp trung cao cấp lại khá gay gắt, điểm này thể hiện giữa những người thuộc hạng hai đến hạng tám.
Bảy người xếp từ hạng hai đến hạng tám vẫn luôn cạnh tranh gay gắt với nhau, như Lãnh Lâm Nhạc tháng trước còn xếp hạng ba, bây giờ đã rớt xuống hạng năm.
Như vậy có thể nói, thực lực giữa hạng hai và hạng tám không có khác biệt quá lớn.
Mà hạng chín lại hoàn toàn không phải là đối thủ của bảy người kia.
Tương tự, đám người này cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của Hàm Thương Yên.
Trên đấu trường của các vị thần, bảy người này cũng từng gặp Hàm Thương Yên, và đều bị hắn đánh cho tơi tả.
Lãnh Lâm Nhạc cũng đấu với Hàm Thương Yên bốn lần, lần nào cũng dùng đủ mọi thủ đoạn, nhưng vẫn thất bại ê chề, căn bản không hề có cơ hội.
Giờ gặp lại Hàm Thương Yên, Lãnh Lâm Nhạc nào còn có ý muốn ứng chiến?
Đối mặt với một cú đụng vai đầy coi thường của Hàm Thương Yên, Lãnh Lâm Nhạc cũng không có ý muốn chống trả, chỉ không ngừng lui về phía sau, muốn tránh khỏi cú va chạm của Hàm Thương Yên.
Nhưng tốc độ của hắn có nhanh đến đâu thì cũng không thể bằng Hàm Thương Yên được.
Mắt thấy không thể thoát được, Lãnh Lâm Nhạc đành cắn răng, thân thể lắc một cái, hai chữ Phạn màu vàng bắt đầu nổi lên trên mu bàn tay hắn!
Lãnh Lâm Nhạc là chàng thanh niên tài tuấn đầy triển vọng của Lãnh gia, do đó Lãnh gia cũng đối đãi với hắn rất tốt, hắn vẫn luôn xem hai chữ Phạn màu vàng này như đòn sát thủ.
Tất nhiên khi đối phó với La Chinh hắn không cần dùng đến đòn này, nhưng bây giờ đối mặt với Hàm Thương Yên, hắn sẽ không do dự.
Trong mắt những vị thần cấp trung, Hàm Thương Yên không khác gì quái vật.
“Có ích gì không?” Sau khi Hàm Thương Yên thấy chữ Phạn màu vàng xuất hiện trên mu bàn tay Lãnh Lâm Nhạc, trên mặt liền hiện lên một tia đùa cợt, đưa tay, cách không kéo Lãnh Lâm Nhạc.
Một sức mạnh vô hình đột nhiên kéo Hàm Thương Yên về phía trước!
Lãnh Lâm Nhạc còn chưa kịp phản ứng thì Hàm Thương Yên đã tát lên mặt hắn một chưởng.
Tất nhiên cái tát này mạnh hơn cái tát Hàm Lưu Tô vừa phải hưởng nhiều, nhưng dù sao thế là Hàm Thương Yên cũng đã nương tay rồi.
Nếu không, với sức mạnh của Hàm Thương Yên, một tát này có thể đánh rớt đầu Lãnh Lâm Nhạc ngay.
Trong đấu trường có không ít người đã được nếm thử “bàn tay” của Hàm Thương Yên, đại đa số gần như đều là chân tay chia lìa.
“Bốp!”
Trong đại điện vang lên một tiếng chói tai.
Lãnh Lâm Nhạc quay cuồng giữa không trung một hồi, bị bắn ra khoảng hơn mười trượng, sau đó mới nặng nề ngã vào góc tường rồi ngất lịm đi.
“Hàm Thương Yên ta không hiểu quy củ gì hết, ai dám động vào người của Hàm gia ta, vậy phải tự hỏi xem bản thân có khả năng hay không!” Hàm Thương Yên lớn tiếng nói, lời này vừa là nói cho Lãnh Lâm Nhạc nghe, vừa là nói cho đám con cháu quý tộc ở đó nghe.
“Hàm Thương Yên, bây giờ chẳng phải Hàm gia các ngươi còn cầu xin Lãnh gia chúng ta đấy sao! Đắc tội Lãnh gia chúng ta, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể sống yên?” Trong đám người lại có tiếng nói truyền tới, người nói chuyện là Lãnh Hạo, em họ của Lãnh Lâm Nhạc.
Lãnh Hạo thấy anh họ bị đánh, tất nhiên cũng cảm thấy mất mặt, cho nên lại lôi danh nghĩa Lãnh gia ra.
Bây giờ ai nấy đều biết Hàm gia đang nương tựa vào Lãnh gia bọn họ, vậy mà Lãnh Lâm Nhạc còn bị Hàm gia bọn họ bắt nạt như vậy, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Nghe Lãnh Hạo nói vậy, Hàm Thương Yên cười nhạo một tiếng: “Ý ngươi là ngươi có thể đại diện cho Lãnh gia? Hay là tên nằm trên đất kia có thể đại diện cho Lãnh gia?”
Lãnh gia là gia tộc hạng thứ tư, nội bộ cũng rất rắc rối phức tạp.
Cho dù Lãnh gia để Lãnh Lâm Nhạc kết hôn với Hàm Lưu Tô, nhưng không có nghĩa địa vị của Lãnh Lâm Nhạc ở Lãnh gia cao.
Cũng giống như Hàm Thương Yên vậy, cho dù Hàm Thương Yên xếp hạng nhất trong số các thần cấp trung thì thế nào? Hắn chỉ có thể đại diện cho một phần tương lai của Hàm gia mà thôi, bản thân hắn không có nhiều quyền quyết định.
Trong mắt các thánh nhân, đấu trường của các vị thần chỉ là trò chơi của đám trẻ con, muốn được gia tộc của mình công nhận thì ít nhất cũng phải tu được đại viên mãn, khi đó mới có tư cách lên tiếng.
Đây chính là quy tắc của đại đa số gia tộc.
Bị Hàm Thương Yên phản bác như vậy, trong lúc nhất thời Lãnh Hạo cũng không có lời nào để nói.
“Cút hết khỏi đảo nổi Hàm gia ta mau!” Hàm Thương Yên lại quát lạnh một tiếng.
Trong lòng đám đệ tử nhà quyền thế này khẽ run lên, sau đó cúi đầu đi nhanh ra ngoài.
Lãnh Hạo cũng đỡ Lãnh Lâm Nhạc lên vai, trước khi đi lại nói: “Chúng ta không thể đại diện cho Lãnh gia, nhưng cái chết của Tạ Giác vẫn phải có người chịu trách nhiệm”
Nói xong, Lãnh Hạo lại tàn nhẫn trừng mắt với La Chinh một cái rồi mới rời đi.
Lúc Hàm Thương Yên tiến vào trong đại điện cũng chú ý tới vũng máu kia, nhưng hắn không biết là Tạ Giác đã bị giết.
Chờ sau khi tất cả đám đệ tử nhà quyền thế kia đều rời đi rồi, Hàm Thương Yên mới lạnh lùng hỏi: “Là ai giết Tạ Giác?”
Có lẽ những đệ tử con nhà quyền thế này không có tiếng nói gì trong gia tộc, nhưng nếu chết thì lại là vấn đề không nhỏ.
Giống như bình thường, đám trẻ trong nhà có nói chuyện thế nào thì người lớn cũng không để tâm, nhưng nếu chúng xảy ra chuyện, tất nhiên người lớn trong nhà sẽ tức giận, những gia tộc giàu có này cũng không ngoại lệ.
“Là hắn!” Một người trong Hàm gia chỉ vào La Chinh.
Hàm Thương Yên nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong lòng hơi nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Livestream Siêu Kinh Dị [Dịch] Livestream Siêu Kinh Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Livestream-Sieu-Kinh-Di-Audio-Truyen.jpg)
