1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 367 : Bị ép nổi nóng (c1831-c1835)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 367 : Bị ép nổi nóng (c1831-c1835)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1831: Bị ép nổi nóng

Đám quần là áo lượt nhà quyền thế này đã nhìn quen cảnh nàyCũng không thể nói bọn họ có ác ý gì, đây chẳng qua chỉ là một trò chơi của bọn họ mà thôi.

Nhưng trò chơi này lại không phải trò tốt đẹp gì với ba tỷ muội Hàm gia.

Nhưng hiện tại, Hàm gia đang muốn ôm lấy cái đùi Lãnh gia này, dù ngoài miệng không nói, nhưng đáy lòng đám quần là áo lượt này đại khái vẫn cảm thấy coi thường Hàm gia.

Mặc dù bọn họ thích gây sự lung tung, nhưng trời sinh lại rất nhạy cảm với chiều hướng chính trị trên đảo nổi!

Cho nên bọn họ thường cũng biết chừng mực khi gây chuyện, càng biết người nào không thể trêu chọc.

La Chinh vẫn luôn đứng ở bên kia đại điện, không thu hút sự chú ý của đám quần là áo lượt nhà quyền thế này.

Đừng nói La Chinh là võ giả chứng thần, cho dù hắn là thần cấp cao, bọn họ cũng sẽ không để vào mắt.

La Chinh chầm chậm đi tới, mắt đã lặng lẽ nheo lại.

Hắn đã nhiều lần không muốn ra tay.

Bây giờ, La Chinh ở trên đảo nổi, cần chỗ dựa vững chắc không có chỗ dựa vững chắc, cần thực lực không có thực lực, nếu thật sự chọc phải đám người kia thì chỉ sợ về sau sẽ không sống yên ổn qua ngày được.

Hơn nữa, thân phận của hắn còn khá nhạy cảm!

Nhưng thấy Hàm Lưu Tô bị những người khác bắt nạt như vậy, trong lòng hắn lại có chút không đành lòng.

“Như vậy đi…”

Khi cách Hàm Sơ Nguyệt chỉ còn bảy tám thước, đột nhiên từ mũi chân của La Chinh bắn ra một luồng sức mạnh dữ đội.

La Chinh đã khá thuần thục việc sử dụng sức mạnh để bù đắp cho việc thiếu tốc độ.

Trong vũ trụ Đại Diễn, mọi người bay tới bay lui, điểm này còn không được coi là ưu thế gì, nhưng nó lại vô cùng quý báu và hiệu quả trong Thần Vực.

Khi phản lực của luồng sức mạnh kia, tốc độ của La Chinh lập tức tăng lên.

Cơ thể hắn nghiêng về trước, trong tay trái đã ngưng tụ một nắm băng vụn, tay phải thì bùng lên ngọn lửa hừng hực.

Nếu như La Chinh vừa lên liền sử dụng trọng kiếm Đại Thiên phối hợp với thần đạo Đoạn Tình thì thậm chí hắn còn chắc chắn trực tiếp chém chết được Lưu Thừa Thiên.

Nhưng một khi bản thân bị lộ ra có tu luyện thần đạo Đoạn Tình thì hậu quả là điều có thể tưởng tượng được.

May mắn La Chinh thông qua thước Vô Lượng chứa đựng không ít thần đạo.

Khoảng thời gian này hắn không thể tu luyện, nên đã nhiều lần suy nghĩ về cách phối hợp những thần đạo này.

Sau khi đột nhiên tăng tốc, tay trái của hắn chợt vung lên!

“Vèo vèo vèo vèo!”

Một cái nhũ băng hình quạt trong tay trái đột nhiên bắn về phía Lưu Thừa Thiên.

Mãi đến sau khi La Chinh ra tay, cuối cùng mới thu hút sự chú ý của đám người này.

Nhưng đám người này chú ý tới tu vi võ giả chứng thần của La Chinh thì hoàn toàn không coi trọng hắn.

Hàm Sơ Nguyệt kia có thể xưng vương trong võ giả chứng thần, nhưng đụng phải Lưu Thừa Thiên còn không phải bị trêu chọc như mèo vờn chuột hay sao?

“Thằng nhóc này chui từ đâu ra vậy, vừa rồi không chú ý tới…”

“Không biết, có thể là đệ tử dòng chính Hàm gia, ra mặt vì Hàm Sơ Nguyệt”

“Sử dụng song song hai thần đạo? Khà khà”

Trong mắt bọn họ, cho dù là con cháu dòng chính Hàm gia cũng không đáng nhắc tới.

Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ La Chinh chỉ là đệ tử khác họ mà thôi.

“Đinh đinh đinh đinh!”

Nhũ băng La Chinh vẩy ra tuy sắc bén, nhưng Lưu Thừa Thiên chỉ lắc nhẹ cây sáo bạc một cái, là đã đỡ được tất cả băng nhũ kia.

Trên mặt hắn cũng lộ chút khinh thường: “Thứ linh tinh gì mà cũng dám tới tham gia náo nhiệt? Muốn chết à!”

Hắn không coi La Chinh là đối thủ, nhưng xét cho cùng người này đã quấy rầy tới nhã hứng của hắn.

Song, đúng lúc hắn vừa mới chuẩn bị phủi nhũ băng ở trên cây sáo bạc kia xuống, khóe miệng La Chinh lại hơi nhếch lên!

“Soàn soạt soàn soạt…”

Từ trên nhũ băng kia xuất hiện từng ngọn lửa màu tím đen, khi ngọn lửa kia bốc lên còn tỏa ra một luồng khói đen, mang theo mùi gay mũi, phần lớn thuốc độc… chính là mùi này!

Đây là một ngọn lửa vô danh mà La Chinh tự tạo ra từ “Sồ Hỏa”.

Tu luyện thần đạo Sồ Hỏa cần thời gian dài để thấm nhuần, tinh luyện trong nhiều tháng mới có thể nuôi dưỡng ra ngọn lửa thuộc về mình.

Những ngọn lửa tím đen vô danh kia chỉ là bán thành phẩm mà thôi, uy lực của nó không lớn, nhưng hiệu quả bề ngoài rất dọa người.

Dưới làn khói dày đặc cuồn cuộn ngửi được mùi gay mũi kia đều cho là độc lửa!

Quả nhiên, Lưu Thừa Thiên vừa thấy những khói đen này thì biến sắc.

Hắn đột nhiên lấy cây sáo bạc ra, không ngừng xoay tròn, hóa ra từng cơn gió mạnh, muốn dập tắt ngọn lửa và khói đen trên cây sáo.

Nhưng thân hình của La Chinh cũng không dừng lại.

Ánh sáng ngũ sắc trong tay hắn khẽ lóe lên, kích hoạt quy tắc hệ Thổ trong thần đạo Ngũ Hành, rồi lập tức vỗ một cái xuống đất.

“Ầm ầm ầm…”

Dưới chân Lưu Thừa Thiên đột nhiên xuất hiện một cái tay bùn to lớn.

Cái tay bùn kia bắt lấy hắn!

Hiện tại Lưu Thừa Thiên đã hơi choáng váng.

Hắn đâu ngờ thằng nhóc kia lại có thể thi triển ra nhiều thủ đoạn lộn xộn như vậy trong nháy mắt.

Những thủ đoạn này không phải đặc biệt lợi hại, nhưng đủ khiến hắn sứt đầu mẻ trán.

“Tên kia là ai mà có thể sử dụng ba thần đạo trong khoảng thời gian ngắn?”

“Hắn cũng không tu luyện những thần đạo này quá uyên thâm, nhưng lại sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn…”

“Tu luyện như vậy được một mất mười.

Ai ăn no không có việc gì đi tu luyện đồng thời mấy thần đạo như vậy? Ham nhiều nhai không nát!”

Mặc dù nói như vậy, nhưng sau khi thành thần, quả thật những người này sẽ tu luyện vài thần đạo khác nhau, nhưng đều là lấy một loại là chính, những loại khác là phụ.

Không ai tu luyện đồng thời ba thần đạo như La Chinh.

“A, đã là thần đạo thứ tư rồi, thằng nhóc này… Gặp ma rồi, còn là thần đạo Tử Khí, hắn lại không phải là con gái!”

Ngay khi bọn họ đang thảo luận, từng đám mây tím tản ra, biến thành từng con chim màu tím dồn sức lao về phía Lưu Thừa Thiên, đây là “hóa vật” trong thần đạo Tử Khí.

Lưu Thừa Thiên bị cái tay bùn kia trói buộc, lại phải đối mặt với sự tấn công của một đàn chim màu tím, nhất thời cũng hơi ngẩn ra.

Cách đó không xa, Hàm Lưu Tô và Lãnh Lâm Nhạc thấy một loạt chiêu thức này của La Chinh thì cũng vô cùng ngạc nhiên.

Thực lực của Lãnh Lâm Nhạc là cao nhất trong đám người ở đây, tất nhiên mắt nhìn người của hắn càng độc hơn: “Tên kia thú vị đó, kết hợp mấy loại thần đạo lại với nhau, trái lại có thể phát huy ra hiệu quả ngoài sức dự đoán!”

Một số đại năng trong Thần Vực có phương pháp kết hợp vài loại thần đạo một cách hoàn mỹ, nhưng phải có sự lĩnh ngộ cực kỳ thấu đáo về thần đạo.

Trong mắt Lãnh Lâm Nhạc, La Chinh mới chỉ là võ giả chứng thần mà đã phát huy ra những đặc điểm này của thần đạo thì cũng đã thuộc loại khá thông minh rồi.

Hàm Lưu Tô thì lại lộ vẻ nghi hoặc.

Nàng không ngờ La Thiên Hành vừa ra tay đã không ngừng thay đổi mấy loại thần đạo, chiêu thức như thế hoàn toàn không giống như nàng nghĩ.

Tu vi của người này như thế, vậy mà có thể phát huy vài loại thần đạo đến mức độ này, vậy chắc chắn là có thiên phú xuất sắc, nhưng hắn không phải là La Chinh?

Sau khi xác nhận điều này, trong lòng Hàm Lưu Tô đầy mất mát.

Nếu La Thiên Hành không phải là La Chinh thì cho dù xuất sắc đến mấy đi nữa cũng có liên quan gì đến nàng đâu chứ?

“Bùm bùm bùm bùm…”

Những con chim màu tím ẩn chứa đạo uẩn bay xung quanh Lưu Thừa Thiên, không ngừng nổ tung.

Đồng thời khi nổ tung, còn có một ít bông tuyết rơi xuống.

Những bông tuyết kia tạo thành từng con dấu không ngừng phủ xuống, hễ là khu vực bị bao phủ thì nhiệt độ sẽ đột nhiên giảm xuống.

“Thần đạo Tuyết Ấn…”

“Loại thứ sáu rồi, người này… biết mấy loại thần đạo vậy!”

“Thiên hạ có vô số người kỳ lạ, song chưa từng nghe nói về nhân vật này của Hàm gia!”

Thiên phú và thực lực của đám quần là áo lượt ở đây đều là những sự tồn tại lớn mạnh nhất trong cùng cảnh giới.

Trong mắt bọn họ, tu luyện ba bốn thần đạo được coi như là tham nhiều nhai không nát.

Nhưng nếu như có thể dễ dàng thi triển ra năm sáu loại thần đạo thì vẫn có chút quỷ dị.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của thằng nhóc này thì dường như hắn không chỉ có mấy loại thần đạo này…

Mặc dù Lưu Thừa Thiên bị La Chinh dồn ép hết sức chật vật, nhưng đám người này không có ý định ra tay giúp đỡ.

Bọn họ muốn nhìn xem La Chinh còn có thể giở trò gì.

Nhưng ngay lúc này, Hàm Sơ Nguyệt lại chuồn lên, vỗ vỗ bả vai La Chinh: “Tốt lắm, nhưng ngươi như vậy không được, xem ta giết hắn này!” Hàm Sơ Nguyệt không phải người hiền lành.

Tu vi của nàng đã giới hạn thực lực của bản thân, nhưng để đánh chết Lưu Thừa Thiên thì hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì!

Vừa rồi nàng bị Lưu Thừa Thiên trêu đùa một hồi, sớm đã hận nghiến răng.

Hiện tại, thừa dịp Lưu Thừa Thiên không kịp phản ứng, nàng bèn tung ra sát chiêu ác liệt nhất.

“A!”

Lưu Thừa Thiên bị hàng loạt thủ đoạn của La Chinh làm cho choáng váng đầu óc, lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn.

Nhưng mỗi lần hắn muốn phản công thì cuối cùng vẫn phải khổ sở đối phó với đòn đánh bất ngờ của thằng nhóc kia.

Giờ phút này, hắn đã không quan tâm tới việc để lộ nữa rồi, cây sáo bạc trong tay hắn đột nhiên rung lên, cuối cùng gắng gượng cắm chắc vào mặt đất!

“Vù vù!”

Trên một đầu cây sáo bạc bỗng nhiên lóe ra một tia sáng bạc.

“Không hay rồi…”

“Tên Lưu Thừa Thiên này muốn làm càn rồi!”

“Hắn nổi cáu lên thì liền mất kiểm soát, mọi người mau lùi về phía sau một chút!”

Những tên kia thấy cảnh này bèn vừa kêu la vừa không ngừng lùi về phía sau.


Chương 1832: Giậm chân

Mặc dù nhóm người này đang làm ầm ĩ trên địa bàn của Hàm gia, nhưng tuyệt đối vẫn biết nặng nhẹLưu Thừa Thiên ra tay với Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La, song chỉ là trêu chọc mà thôi, không có bất kỳ ý nghĩ nào muốn làm tổn thương người khác.

Nhưng vì La Chinh tham gia vào nên khiến sự việc đã trở nên tế nhị.

Tuy thứ hạng của đảo nổi Lưu gia không cao, nhưng xét cho cùng vẫn là một trong những nhà quyền thế.

Hôm nay, Lưu Thừa Thiên lại bị một võ giả chứng thần dùng vài loại thần đạo khác nhau đùa bỡn, đúng là rất mất mặt.

Nếu như ở ngoài biển Thời Gian, khoảng cách giữa các nhà quyền thế xa như vậy thì không nói làm gì.

Những hòn đảo nổi khổng lồ này tiếp nối nhau, nếu có chuyện gì thì chẳng bao lâu sẽ truyền khắp ra, nên làm sao hắn có thể dập tắt được lửa giận này? Làm sao có thể nuốt trôi cục tức này?

Đến lúc này, hắn liền định đánh thật!

Phía trên cây sáo bạc kia bỗng nhiên phun ra một luồng ánh sáng bạc.

Dưới sự xoay tròn của ánh sáng bạc kia, từng đường hoa văn huyền ảo lan ra.

Đồng thời, từ trong đó còn có thứ La Chinh cực kỳ quen thuộc – khí hỗn độn!

Khi mọi người thấy khí hỗn độn kia, tất cả đều lộ ra vẻ kiêng kỵ, những vị thần cấp cao trong đại điện kia cũng không ngoại lệ.

Người dưới thánh nhân không có năng lực chống lại sự ăn mòn của khí hỗn độn, đại viên mãn không thể, á thánh cũng không thể!

Lông mày của La Chinh hơi nhướng lên.

Cây sáo này đã có thể phun ra khí hỗn độn, vậy chắc chắn là một món chí bảo hỗn độn.

Thấy những người đó không ngừng lùi về phía sau, La Chinh cũng biết chắc hẳn chiêu tiếp theo của người này phải cực kỳ hung hãn.

“Thật phiền phức…”

Giờ phút này, ánh mắt vốn mờ mịt của La Chinh đột nhiên sáng ngời.

Hắn không chỉ không lùi về phía sau, ngược lại còn tiến về phía Lưu Thừa Thiên.

Những khí hỗn độn phun ra từ cây sáo bạc kia, đang từ từ lượn quanh, chuẩn bị tung ra sát chiêu gì đó, người bình thường nào dám tới gần? Dính phải một chút khí hỗn độn này thì phiền phức to…

Nhưng La Chinh không có mối lo này.

Độc tính của khí hỗn độn không gây hại cho La Chinh, nhưng để không quá rêu rao, La Chinh vẫn lắc nhẹ người một cái, tìm một khe hở để chui qua!

“Thằng nhóc kia định ngăn cản Lưu Thừa Thiên?”

“To gan thật đấy, nếu chạm phải đám khí hỗn độn kia thì không phải chuyện đùa đâu…”

“Hắn thật sự cho rằng mình là đối thủ của Lưu Thừa Thiên ư?”

Mặc dù La Chinh vừa mới dùng mấy loại thần đạo đùa bỡn Lưu Thừa Thiên, nhưng không có ai cho rằng La Chinh có thể còn mạnh hơn thần.

Dù sao ở trong thần cấp thấp, Lưu Thừa Thiên cũng là nhân vật cấp cao.

La Chinh xông lên như vậy chẳng khác gì tự tìm cái chết.

Lưu Thừa Thiên thấy La Chinh chủ động đưa lên cửa thì trong lòng mừng rỡ.

Vừa rồi hắn cũng là bị dồn ép tới không biết làm sao, mới kích phát “sáo Điển Thánh”.

Sáo Điển Thánh này là một trong hai món chí bảo hỗn độn duy nhất của Lưu gia.

Phụ hoàng ban cho hắn, cũng không cho phép hắn mang ra biển Thời Gian.

Bình thường, trước khi đến cấm địa, hắn đều phải để sáo Điển Thánh lại.

Nếu như sáo Điển Thánh bộc phát ra toàn bộ uy lực thì sợ rằng cả tòa đại điện này sẽ trực tiếp bị lật tung lên.

Đến lúc đó thật sự kinh động đến trưởng bối của Hàm gia thì sẽ không hay, chắc chắn hắn sẽ bị trách phạt nghiêm khắc.

Hiện tại, La Chinh xông lên, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng hung ác, đưa tay nhẹ nhàng bấm một cái, từ trong “sáo Điển Thánh” phát ra từng tiếng sáo gào thét, từ từ thu hết khí hỗn độn về.

Đồng thời, hai tay Lưu Thừa Thiên nhẹ nhàng vung lên, “thế” trong thế giới trong cơ thể ùn ùn kéo về phía thần cách của hắn.

Nếu võ giả chứng thần này không biết trời cao đất rộng dám trêu chọc hắn, vậy hắn sẽ cho tên này biết cái gì gọi là “lễ độ”.

Mặc dù Lưu Thừa Thiên sử dụng “thế”, nhưng vẫn không thi triển thần đạo.

Sử dụng thế đơn thuần chính là sử dụng lực tín ngưỡng, nhưng thần cách có thể phát huy lực tín ngưỡng đến mức cao nhất!

Hắn muốn dùng phương pháp đơn giản nhất để xé nát La Chinh!

Trong nháy mắt khi La Chinh vọt tới bên cạnh hắn, thế phát ra từ trong cơ thể Lưu Thừa Thiên đã tràn vào trong mỗi một tấc cơ bắp của hắn.

Hai cánh tay hắn gồ lên cao, giống như ẩn chứa sức mạnh vô hạn.

Một phần nhỏ của những sức mạnh này là thuộc về thân xác hắn, còn phần lớn là do “thế” biến thành.

Hai cánh tay hắn lần lượt thay đổi, biến thành hai cái móng vuốt hổ hung hăng cào về phía La Chinh, nhanh như chớp liền bắt được hai cánh tay của La Chinh!

“Thằng nhóc kia, không có thực lực thì đừng can thiệp vào” Lưu Thừa Thiên nhìn chằm chằm La Chinh gần trong gang tấc, cười lạnh nói.

Thật ra tuổi thật của hắn còn nhỏ hơn La Chinh, nhưng tự nhận là tu vi cao hơn La Chinh, nên tất nhiên hắn coi La Chinh là hậu bối. “Nhưng ngươi cũng không có cơ hội để hối hận nữa rồi, lời khuyên bảo của ta đã quá muộn, ôi…”

Hắn khẽ thở dài một tiếng, liền muốn xé nát La Chinh!

“La Thiên Hành…” Hàm Bích La ở đằng xa hoảng sợ, muốn ngăn cản thì đã không còn kịp nữa.

Giờ phút này, tim Hàm Lưu Tô đập thình thịch.

Ngay từ đầu, nàng tính toàn để Hàm Sơ Nguyệt đến thử “La Thiên Hành”.

Nhưng sau khi thấy La Chinh liên tiếp thi triển các loại thần đạo, nàng liền bắt đầu nghi ngờ trực giác của mình.

Nhưng tới giờ phút này, dự cảm trong lòng nàng lại trở nên vô cùng mãnh liệt và nhạy bén.

Phán đoán của nàng là dựa theo tính ăn khớp nhất định.

La Thiên Hành có thể tu sáu bảy loại thần đạo chính cùng lúc thì tuyệt đối không phải là người tầm thường.

Người thông minh như thế, không thể tự tìm đường chết xông về phía Lưu Thừa Thiên được, chắc chắn hắn phải có sự nắm chắc nhất định!

Nếu như là La Chinh… thì thật sự là có cơ sở để nắm chắc.

Nàng đã từng thấy sức mạnh vô cùng khủng khiếp kia của La Chinh.

Năm đó, thu hoạch của La Chinh trong Băng Sơn tộc khá kinh người.

La Thiên Hành có phải là La Chinh hay không, có lẽ một khắc sau sẽ rõ.

Hiện tại, những tên quần là áo lượt nhà quyền thế khác đều lộ vẻ dửng dưng.

Chỉ có một số người Hàm gia thì không thể đụng vào, những người khác giết được thì giết.

Hàm gia cùng lắm chỉ mắng một hồi, thậm chí cũng sẽ không báo cho gia tộc của bọn họ!

Dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người ở đây, La Chinh bỗng nhiên lộ vẻ mặt thoải mái, mỉm cười với Lưu Thừa Thiên: “Thằng nhóc kia? Ngươi còn không có tư cách gọi ta như vậy…” Nói xong, thân thể hắn bỗng nhiên xoay tại chỗ…

Dưới sự chuyển động của chín ngôi sao, La Chinh vừa xoay vừa sử dụng sức mạnh hết sức khổng lồ.

Động tác của La Chinh không nhanh, nhưng do được rót sức mạnh vào nên có vẻ rất nặng.

Lưu Thừa Thiên hoàn toàn không có thời gian phản ứng.

Sau khi hắn nắm chặt cánh tay của La Chinh liền cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn đang đánh úp đến.

Sức mạnh kia lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ kẻ nào mà hắn từng đánh nhau trong đời!

Chẳng mấy chốc, cả người đã bị kéo lấy ném lên không trung, nặng nề đập về phía nóc của tòa đại điện này…

“Rầm…”

Nóc của tòa đại điện treo một ngọn đèn lưu ly màu ngà, thân hình Lưu Thừa Thiên bắn vọt lên, liền đụng nát ngọn đèn lưu ly kia.

Mảnh vỡ lưu ly rơi đầy đất, đồng thời Lưu Thiên Thừa cũng rơi mạnh xuống.

Hắn còn chưa chạm vào mặt đất, La Chinh đã nhấc chân đá ra.

Hôm nay, hắn đã ra mặt vì Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La, vậy dứt khoát làm tới cùng đi.

Dù sao cũng đã đắc tội với người ta rồi.

Huống hồ, vừa rồi người này còn muốn giết hắn.

Nếu không phải kiêng kỵ nhà quyền thế phía sau Lưu Thừa Thiên thì hiện tại hắn sẽ không chỉ ra chân thôi đâu.

Mà hắn đã sớm dùng trọng kiếm Đại Thiên chém tên này thành hai khúc rồi!

Cùng với một tiếng ầm vang, thân thể Lưu Thiên Thừa giống như một cái bao tải rách nát, đụng vào phía bên kia của đại điện, rồi nằm bò mềm oặt trên mặt đất…

Mọi người trong cả đại điện đều dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Lúc trước, bọn họ không hề quan tâm tới lai lịch của La Chinh, họ tên là gì cũng không quan trọng.

Nhưng hiện tại, chắc hẳn bọn họ đang suy đoán trong lòng, rốt cuộc nhân vật này xuất hiện lúc nào, vì sao trước kia chưa từng nghe nói tới?


Chương 1833: Người ngoại tộc

Bởi vì trên đảo nổi có đấu trường của các vị thần, chỉ cần có cường giả ló đầu, sẽ luôn được người khác chú ý tới rất nhanhVí dụ như Hàm Sơ Nguyệt.

Trong một hai năm ngắn ngủi, nàng đã nâng thứ hạng của mình lên tới hàng thứ hai trong các võ giả chứng thần.

Những nhà quyền thế này chỉ biết, chắc chắn cô gái này sẽ là ngôi sao mới của Hàm gia trong tương lai!

Thực lực mạnh yếu, đều có thể tìm được đối thủ ở cùng cấp bậc.

Đấu trường của các vị thần không chỉ để đối kháng thực lực, mà còn để chứng minh thiên phú và tương lai của mình với mọi người.

Trong khoảng thời gian này, La Chinh đã thể hiện tốt trong đấu trường của các vị thần, thắng một mạch liên tiếp!

Nhưng hắn lại không hề xuất hiện trong bảng xếp hạng.

Hắn giống như một âm hồn dạo chơi trong đấu trường của các vị thần, không ngừng cướp lấy điểm tích lũy.

Ngoài hơn mười võ giả chứng thần bị La Chinh đánh bại kia ra, những người khác đều không biết đến sự tồn tại của hắn.

Trong các võ giả chứng thần, thực lực của Hàm Sơ Nguyệt chỉ đứng sau vị thiên tài nhỏ tuổi của Khương gia, Khương Văn Hiên.

Nhưng khi đối mặt với Lưu Thừa Thiên, nàng vẫn chỉ có nước bị trêu chọc.

Giữa Giới Chủ Cảnh và Thần Cảnh tồn tại khoảng cách rất lớn, dựa vào thiên phú hoàn toàn không thể vượt qua được.

Dẫu sao, năng lượng mà thần sử dụng “thế” phóng ra, cũng cao hơn chân nguyên bình thường một bậc!

Tên nhóc vô danh này của Hàm gia, đầu tiên là khéo léo kết hợp năm sáu loại thần đạo với nhau, sau đó dễ dàng trêu chọc Lưu Thừa Thiên một hồi.

Muốn làm được điều này không hề khó.

Sau quá trình dày công thiết kế, vài loại thần đạo thường có thể phát huy hiệu quả ngoài dự đoán.

Nhưng chiêu thức này chỉ được xem như là đầu cơ trục lợi giống như ảo thuật.

Trong mắt nhiều người, chiêu này khá là thấp kém.

Nhưng chẳng ai ngờ, tên nhóc này lại có thể đột nhiên bộc phát ra tốc độ và sức mạnh khó có thể tưởng tượng, ngay lập tức đánh bại Lưu Thừa Thiên.

Việc này thật sự vượt quá sức tưởng tượng.

Thiên tài trong thần cấp thấp khiêu chiến, thậm chí đánh bại thần cấp trung là việc rất bình thường, nhưng võ giả chứng thần đánh bại thần cấp thấp lại vô cùng hiếm thấy!

Trong cặp mắt mê người kia của Hàm Lưu Tô, bỗng nhiên mơ hồ xuất hiện ý cười.

Tuy thuật dịch dung của người này rất tinh tế, nhưng tiếc là hắn có thể thay đổi mặt mình, lại không thể thay đổi tính cách của mình.

Nàng nằm mơ cũng không ngờ La Chinh lại có thể lặng lẽ xuất hiện ở đảo nổi của Hàm gia…

“Hì hì, muội đã nói rồi, có phải lợi hại hơn tên mà các tỷ nhắc tới hay không?” Hàm Bích La cười mỉm nói.

Hàm Sơ Nguyệt phồng miệng: “Nào có? Cũng chỉ bình thường mà thôi…”

“Còn bình thường thôi, hừ hừ, nếu La thiên Hành đã đến đảo nổi, ngày mai muội sẽ xin cha muội điều hắn từ điện Tử Hồn qua…” Hàm Bích La lại nói.

“Thiên tài như vậy đương nhiên nên được Hàm gia chúng ta trọng dụng.

Nhưng sợ rằng bây giờ hắn sẽ gặp phải phiền phức” Hàm Sơ Nguyệt lộ vẻ lo lắng.

La Chinh đã vì hai nàng ra mặt đánh bại Lưu Thừa Thiên, những người này sẽ không bỏ qua cho hắn.

Lưu Thừa Thiên vẫn còn nằm trên đất, không ai ra đỡ, tất cả mọi người đều tập trung sự chú ý vào La Chinh.

Chẳng mấy chốc, một thanh niên tóc dài bước ra khỏi đám người.

Trên trán thanh niên tóc dài này in hình một viên đá quý nho nhỏ, xung quanh hình đá quý kia mơ hồ lóe ra quầng sáng màu đỏ.

Hắn hờ hững liếc La Chinh một cái: “Nhân vật như vậy lại chưa từng xuất hiện trên bảng xếp hạng, Hàm gia thật sự là bình tĩnh đó, ngươi tên là Hàm gì?”

Thanh niên tóc dài kia cũng là thần cấp thấp, nhưng khí thế của hắn lớn mạnh hơn nhiều, hiển nhiên là mạnh hơn Lưu Thừa Thiên một chút…

Mọi người ở đây đều cho rằng La Chinh là con cháu của Hàm gia, cũng là thiên tài mà Hàm gia bí mật bồi dưỡng.

“Ta không phải họ Hàm, ta là La Thiên Hành” La Chinh hờ hững trả lời.

Hắn giả vờ bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng cũng đang không biết phải làm sao.

Đụng phải đám người kia thì sợ rằng khó mà an toàn thoát thân.

Chỉ hy vọng các trưởng bối của Hàm gia có thể mau mau xuất hiện, nếu không lần này thật sự gặp phiền phức rồi.

Vừa rồi, hắn có thể thắng Lưu Thừa Thiên cũng là nhờ có yếu tố may mắn nhất định.

Mà trong số thần cấp thấp, tuy thực lực của Lưu Thừa Thiên không tầm thường, nhưng tuyệt đối không phải là sự tồn tại cấp cao.

Nếu như người nói chuyện trước mặt khiêu chiến hắn, La Chinh cũng không nắm chắc sẽ thắng.

Huống hồ, trong đám người này không chỉ có thần cấp thấp, mà còn có thần cấp trung.

“Họ La?” Thanh niên tóc dài lộ vẻ bất ngờ.

Vẻ mặt những người khác cũng giống như thế…

“Thì ra chỉ là người ngoại tộc thấp kém, ha ha” Trong đám người có người cười nói.

“Nhưng có vẻ như Hàm gia đã nhặt được của quý đấy.

Quái vật nhỏ chứng thần địch nổi Thần Cảnh, không biết đã bao nhiêu năm rồi không xuất hiện nhỉ?” Có người khác nói.

“Hắn có thể đánh bại Lưu Thừa Thiên chẳng qua là do may mắn mà thôi.

Lưu Thừa Thiên không kích phát chí bảo hỗn độn của hắn, mà chiến đấu bằng sức mạnh, vừa vặn lợi cho thằng nhóc kia…”

Đám con em nhà quyền thế này hãnh diện nhất chính là họ của mình.

Dòng họ có thể xuất hiện trên vùng trời của biển Thời Gian, đều là những gia tộc truyền kỳ, cũng là người nắm cả Thần Vực trong tay.

Về phần đệ tử ngoại tộc…

Cho dù ngươi tới từ gia tộc tuyến hai hay là tuyến ba thì cũng căn bản không đủ tư cách bằng vai phải lứa với bọn họ.

Cho dù thực lực của ngươi có lợi hại hơn nữa, cũng không đáng nhắc tới, bởi vì sau lưng ngươi không có một gia tộc to lớn chống lưng, hơn nữa cũng không có một thánh nhân làm chỗ dựa vững chắc!

Cho nên bọn họ bèn tiếp tục bàn luận về La Chinh, lời nói càng không khách sáo chút nào.

Thanh niên tóc dài nhếch mép cười, trong ánh mắt lộ vẻ ác ý: “Người ngoại tộc có thể tu luyện đến trình độ như vậy quả thật không dễ dàng gì.

Nhưng ngươi dám cản gan làm Lưu Thừa Thiên bị thương nặng… Con đường của ngươi coi như chấm hết rồi!”

“Ôi chao, Tạ Giác nổi giận rồi!”

“Hai nhà Tạ Lưu bọn họ đều đứng dưới cùng trong đảo nổi, quan hệ giữa hai nhà này luôn thân thiết, quan hệ cá nhân của hắn và Lưu Thừa Thiên cũng không tệ”

“Nếu trong cơn nóng giận, Tạ Giác giết chết thằng nhóc kia thì làm sao?”

“Chỉ là một kẻ ngoại tộc thôi, có thiên phú hơn nữa thì Hàm gia cũng không thể truy cứu…”

Nếu như La Chinh thật sự là người Hàm gia, vậy tất nhiên là bọn họ không dám thật sự đối xử với hắn như thế, cùng lắm chỉ dạy dỗ một trận mà không dám giết.

Nhưng người ngoại tộc lại khác.

Mặc dù người ngoại tộc thông qua cố gắng có thể tiến vào đảo nổi, nhưng về bản chất thì địa vị vẫn không có sự thay đổi quá lớn.

Ở rất nhiều mặt cũng sẽ gặp phải tiêu chuẩn kép, cho nên từng có người chỉ trích những nhà quyền thế trên đảo nổi này là “dòng họ quyết định vận mệnh”.

Tạ Giác vừa nói xong đã lao về phía La Chinh.

Trong các thần cấp thấp, hắn xếp thứ bốn mươi, lợi hại hơn không ít so với Lưu Thừa Thiên!

La Chinh đã sớm cảnh giác, chỉ chờ thân hình Tạ Giác vừa động là mũi chân hắn cũng bộc phát ra sức mạnh to lớn, cả người lùi nhanh về phía sau.

Dĩ nhiên là tốc độ của La Chinh siêu nhanh, ít nhất trong võ giả chứng thần, không ai có thể vượt qua hắn.

Tạ Giác nở nụ cười lạnh: “Muốn chạy?”

Hình đá quý trên trán hắn lóe ra quầng sáng màu đỏ, cả người đều được bao phủ trong ánh sáng đó, khi hắn truy đuổi cũng kéo theo vô số bóng người đỏ như máu.

Giống như có một đám người đang đuổi theo La Chinh vậy, cảnh tượng này đúng là vô cùng quy mô.

Mà hắn lại còn nhanh hơn La Chinh mấy phần!

La Chinh vừa mới ra khỏi khoảng cách bảy tám trượng thì trong nháy mắt hắn đã chặn trước mặt La Chinh.

Hắn đưa hai ngón tay thon dài lên trán, chạm vào hình đá quý đỏ như máu kia, đồng thời hình đá quý lóe lên một tia sáng màu máu tụ ở đầu ngón tay của hắn.

“Boong!”

Không biết vì sao, đầu ngón tay hắn mơ hồ truyền đến tiếng kim loại va chạm.

Dường như, hai ngón tay bao phủ trong ánh sáng máu kia đã biến thành hai cây kiếm sắc bén.

Hắn khẽ lật tay phải, hai ngón tay liền đẩy nhẹ về phía La Chinh, trong mắt lộ vẻ lãnh đạm.

Đánh chết một người ngoại tộc sẽ không khiến hắn có cảm giác thành tựu gì.

Ngược lại, Lưu Thừa Thiên để người này đánh bại mới bị coi là vô cùng nhục nhã.

Cho nên, hắn mới phải ra tay giúp Lưu Thừa Thiên.

Bị Tạ Giác chỉ vào mặt như thế, trong lòng La Chinh bùng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt!

“Bát Khúc Phi Yên!”

Bên ngoài cơ thể hắn mơ hồ phát ra từng làn khói trắng, cả người lướt nhẹ như tờ giấy.

Từ đầu ngón tay Tạ Giác bắn ra hai ánh kiếm, La Chinh liền lơ lửng một vòng, giống như hoàn toàn không chịu lực vậy, rồi từ từ rơi xuống đất.

“Quả nhiên là hắn…”

Hàm Lưu Tô lộ vẻ an tâm, cuối cùng suy đoán trong lòng nàng đã hoàn toàn chắc chắn.

Nàng đã từng thấy La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên.

Tạ Giác ép La Chinh phải dùng chiêu này để bảo vệ tính mạng, càng khiến Hàm Lưu Tô khẳng định suy đoán của mình!

Hiện tại, Hàm Lưu Tô cũng vô cùng lo lắng.

Nàng không thể trơ mắt nhìn La Chinh bị những người này đánh chết.

Mặc dù nàng bị Lãnh Lâm Nhạc làm vướng chân, nhưng khóe miệng nàng khẽ mấp máy, truyền âm cho Cung thúc cách đó không xa…


Chương 1834: Lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác

Sau khi La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên, cả người liền mất trọng lượng, tung bay giống như làn khói!Tạ Giác không nương tay chút nào.

Ánh sáng màu đỏ trên hai ngón tay của hắn lần lượt thay đổi, từng vòng tròn nhỏ màu đỏ lượn quanh từ trên xuống dưới đầu ngón tay hắn.

Mỗi khi những vòng nhỏ màu đỏ kia đụng nhau sẽ truyền đến tiếng kim loại va chạm dễ nghe.

Ngay sau đó, ngón tay hắn nhẹ nhàng điểm một cái, đầu ngón tay liền phun ra ánh kiếm màu đỏ đặc biệt!

“Vèo vèo vèo vèo vèo!”

Trong vũ trụ Đại Diễn, Bát Khúc Phi Yên vô cùng linh hoạt.

Bởi vì trong chính vũ trụ Đại Diễn không tồn tại áp lực quá lớn, so với Thần Vực, tất cả vật chất đều rất nhẹ.

Nhưng trong Thần Vực, tất nhiên là bộ thân pháp này yếu đi nhiều.

Hơn nữa, xét cho cùng Bát Khúc Phi Yên chỉ được coi như là võ kỹ thân pháp.

Tất nhiên khi đối mặt với “thần đạo Thiên Hoàn” do Tạ Giác thi triển thì sẽ rất tốn sức.

Có những lúc, La Chinh không thể không lăn lộn tại chỗ, khó khăn lắm mới có thể tránh được những ánh kiếm màu đỏ kia, trông rất chật vật!

“Chạy bên này…”

“Lùi về phía sau, mau lùi về phía sau!”

Đương nhiên, cấp độ chiến đấu như vậy thì Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La không thể gia nhập được.

Hai nàng lộ vẻ khẩn trương, cổ vũ La Chinh.

Ngoài lo lắng ra, ngược lại các nàng còn có một chút hưng phấn.

Các nàng không biết La Chinh đang gánh chịu nguy hiểm lớn đến nhường nào, chỉ luôn một mực cho rằng chắc chắn cuối cùng La Chinh có thể phản kích lại.

Đương nhiên, La Chinh cũng muốn làm như vậy.

Luôn bị người này áp chế, La Chinh gần như chẳng còn chút sức nào để đánh trả.

Có thể may mắn tránh được những ánh kiếm kia đã là không tệ rồi.

Suy cho cùng, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp hay.

“Vèo vèo…”

Một ánh kiếm màu đỏ kéo ra một cái cầu vồng trên không, lướt một bên má của La Chinh, chỉ rạch ra một vết xước nhỏ, mắt thường gần như khó có thể nhìn thấy.

Nhưng từ vết xước cực nhỏ kia đột nhiên phun ra từng dòng máu tươi.

Vẻ mặt của La Chinh không thay đổi chút nào, nhưng sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Tốc độ của đối thủ nhanh hơn hắn không ít, lại dùng ngón tay điểm ra ánh kiếm sắc bén công kích hắn.

Người này vẫn luôn duy trì khoảng cách khoảng ba bước với hắn…

Hắn không ngừng tính toán trong lòng.

Đối mặt với cường giả như vậy, phương pháp mà La Chinh có thể sử dụng không nhiều.

Ngoài các loại thần đạo ra, sát chiêu mạnh nhất mà hắn có thể dùng vẫn chỉ có sức mạnh.

Vừa nghĩ đến đây, La Chinh bỗng nhiên xoay người, chạy như điên về một hướng khác.

Tạ Giác vẫn nở nụ cười lạnh lùng như trước, duy trì nhịp bước tao nhã theo sát La Chinh, mà ánh kiếm ở đầu ngón tay thì không ngừng bắn về phía La Chinh.

Nhưng trong khi đang lao vội về phía trước, La Chinh lại đột nhiên dừng lại, ngay cả mặt đất kiên cố cũng bị hai chân La Chinh giẫm ra hai cái hố nhỏ, đồng thời cả đại điện cũng rung chuyển theo!

La Chinh có thể dựa vào sức mạnh khổng lồ và thân thể cứng rắn của bản thân để dừng gấp như vậy, nhưng Tạ Giác lại không làm được.

Đột nhiên dừng lại ở tốc độ cao như vậy sẽ cần trượt đi một đoạn, võ giả giàu kinh nghiệm thường có thể dự đoán trước, nhưng chẳng qua là La Chinh hoàn toàn không cho hắn thời gian dự đoán.

Nếu như hắn dùng hết sức mạnh toàn thân để dừng lại giống như La Chinh thì chỉ sợ thân xác của hắn cũng không chịu nổi, có thể sẽ bị gãy hai chân.

Cho nên chiêu này của La Chinh nhìn qua bình thường không có gì đặc sắc, nhưng trên thực tế lại có yêu cầu rất lớn với sức mạnh và sức chống đỡ của thân thể.

Cho dù là những vị thần này thì cũng khó mà làm được…

Ở giai đoạn này, La Chinh không có quá nhiều ưu thế khi đối mặt với thần, chỉ có thể sử dụng thân thể của mình đến cực hạn.

Tạ Giác hoàn toàn không ngờ La Chinh lại giống như một thân cây, đột nhiên cắm rễ xuống đất rồi dừng lại ngay lập tức.

Dù đang xông thẳng về phía La Chinh, nhưng Tạ Giác không quá hoảng hốt.

Xét cho cùng, hắn không phải là Lưu Thừa Thiên.

Hắn có rất nhiều cách để đối phó với một võ giả chứng thần.

Ngay trong nháy mắt hắn lao về phía La Chinh, hai ngón tay của hắn liền điểm xuống, liên tiếp bắn ra ba ánh kiếm, thân hình của hắn cũng uốn cong, định đi vòng qua bên người La Chinh!

La Chinh đã sớm đoán được Ta Giác sẽ có một chiêu này, ánh mặt hắn lóe lên, cả người cuộn lại.

Giờ phút này, thân thể vốn vừa to vừa nặng lại linh hoạt giống như con khỉ nhỏ, tạo ra một tư thế ở trên không, vừa vặn để cho ba ánh kiếm kia lướt qua bên dưới nách, đũng quần và bên hông của mình.

Sau khi tránh được ba ánh kiếm này, La Chinh lại đột nhiên chộp về phía Tạ Giác.

Nhưng Tạ Giác bắn ra ba ánh kiếm kia là để ép La Chinh tránh về phía bên trái, còn Tạ Giác sẽ lướt dọc sang phía bên phải.

Hai người lập tức cách xa nhau ba thước, sợ là cú vồ này của La Chinh không thể thành công rồi.

“Vẫn còn non lắm” Tạ Giác lộ ra nụ cười nhạt, giống như mọi thứ đều nằm trong tính toán của hắn.

Nhưng cùng lúc đó, Tạ Giác cũng chú ý tới La Chinh đang nhếch miệng, nở một nụ cười kỳ lạ.

Tên này cười cái gì chứ…

Ý nghĩ này vừa mới dâng lên trong lòng Tạ Giác, thì một bàn tay vô hình đã vỗ lên người hắn, đập cả người hắn xuống đất.

“Ầm!”

Cả tòa đại điện lại rung lên lần nữa.

Trong mắt tất cả mọi người có mặt lại lộ vẻ khiếp sợ một lần nữa!

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Làm sao Tạ Giác có thể bị đè xuống đất…”

“Giống như có một luồng sức mạnh vô hình, người này có thể tùy ý điều khiển sức mạnh? Chẳng lẽ hắn đã tu luyện thần đạo Sức Mạnh đến mức cao nhất?”

Mọi người hoàn toàn không hiểu nổi cảnh tượng vừa xảy ra.

Mắt nhìn của những người này đều không tệ.

Bình thường chỉ có hai phương pháp có thể thoải mái vận dụng sức mạnh.

Một là bậc đại năng tu luyện thần đạo sức mạnh, sau khi tu luyện đến tầng thứ ba, sẽ có thể ép sức mạnh của bản thân ra ngoài cơ thể, tạo thành thân thể mới của mình – thân thể sức mạnh.

Thân thể này có thể trở thành một trong những thần hộ mệnh của bản thân, vô cùng lợi hại.

Một phương pháp khác là “thần thông Khoa Thế”.

Bằng chiêu thức “thần thông Khoa Thế”, thánh nhân có thể điều động sức mạnh trong vũ trụ từ bất cứ đâu.

La Chinh không phải là thánh nhân nên đương nhiên không thể sử dụng “thần thông Khoa Thế”.

Nhưng cho dù là tu luyện thần đạo Sức Mạnh, ngay cả thần cách người này còn chưa ngưng tụ được thì làm sao có thể tu luyện đến tầng thứ ba?

Đầu óc của mọi người đều đang nhanh chóng suy đoán làm sao La Chinh làm được như vậy.

Ngay cả các hộ vệ là thần cấp cao mà những người này dẫn đến cũng đang nhìn về phía La Chinh với vẻ kỳ quái và kinh ngạc!

Nhưng ngay lúc mọi người ở đây còn chưa kịp phản ứng, trong mắt của La Chinh đã lóe lên sát khí.

Hắn cách không chộp một cái, bàn tay sức mạnh vô hình kia bèn nhấc Tạ Giác lên khỏi mặt đất.

Tạ Giác vừa mới bị bàn tay sức mạnh đập một nhát, còn chưa kịp phản ứng lại.

Hiện tại, cả người hắn liền treo lơ lửng giữa không trung sau khi bị nhấc lên.

Ngay sau đó, La Chinh đột nhiên xuất chiêu, ngón tay không ngừng đánh mạnh lên tứ chi, ngực và xương sống của Tạ Giác!

“Rắc rắc rắc rắc…”

Lần này, hắn ra tay cực kỳ chuẩn xác, xương và khớp xương quan trọng nhất trên người Tạ Giác lập tức bị đánh nát.

Lúc này, Tạ Giác vừa mới phản ứng lại, còn chưa kịp kêu thảm thiết thì đã cảm thấy cả người đã mất tri giác!

Sau đó, La Chinh đột nhiên kéo xuống dưới, đạp Tạ Giác xuống đất, lạnh lùng nhìn xung quanh một vòng: “Hôm nay La mỗ không có ý định mạo phạm các vị, chẳng qua cô gái của Hàm gia và ta là bạn cũ nên mới không thể không ra tay.

Nếu như có ai muốn dạy bảo, La mỗ có thể tiếp tới cùng trong bảng ngọc bích chúng thần.

Nếu như có ai nhất định muốn ra tay ở đây thì sợ là tính mạng của người dưới chân này sẽ phải đi cùng với ta rồi!”

Nói xong, mũi chân hắn nhẹ nhàng giẫm lên hình đá quý trên trán Tạ Giác.

Một khi sức mạnh của La Chinh đã bùng phát ra, đừng nói là đầu của thần cấp thấp, cho dù là thần cấp cao thì vẫn có thể bị giẫm nát như thường.


Chương 1835: Bị buộc giết người

La Chinh đã suy nghĩ cẩn thận, ở đây dây dưa với đám người này sợ là sẽ không có hồi kếtCho dù hắn đánh bại Tạ Giác, song vẫn còn có những người khác xuất hiện…

Với phương pháp hiện tại của La Chinh, để chống lại thần cấp thấp vẫn còn vô cùng chật vật.

Nếu đối phương là thần cấp trung thì sợ rằng hắn thua là cái chắc.

Cơ hội duy nhất chính là bắt giữ Tạ Giác, ổn định tình thế trước.

Tuy những đệ tử nhà quyền thế này rất hung ác, nhưng lại vô cùng quý trọng tính mạnh của mình.

Trong mắt bọn họ, mọi người bên ngoài đảo nổi đều là mệnh ti tiện, chắc chắn không đáng để dùng mạng của bọn họ đổi lấy mạng của La Chinh.

Quả nhiên…

Thấy La Chinh lộ vẻ hung ác, những người kia liền yên tĩnh lại.

Một thiếu niên tóc tím dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo liếc xéo La Chinh cảnh cáo: “Thằng nhãi, biết ngươi đang giẫm lên ai không?”

La Chinh cười nhạt: “Đương nhiên biết, người của Tạ gia mà thôi”

“Ngươi chỉ biết hắn họ Tạ, lại không biết hắn là cháu trai của thánh nhân Tạ Phạm Thiên! Ngươi biết giết hắn sẽ có hậu quả gì không?” Thiếu niên tóc tím cười khẩy nói, giống như cho rằng La Chinh sẽ không dám làm gì Tạ Giác.

Được thiếu niên tóc tím nhắc nhở, bầu không khí ở đây lập tức thoải mái trở lại.

Bọn họ cũng cảm thấy La Chinh sẽ không dám giết Tạ Giác.

La Chinh chớp mắt một cái, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng: “Nếu như hôm nay ta không giết hắn, các ngươi có thể bỏ qua cho ta ư? Vừa rồi Tạ Giác ra tay không chừa đường sống, hắn năm lần bảy lượt muốn đẩy ta vào chỗ chết.

Vậy dựa vào đâu mà ta không thể giết hắn? Nếu nói mạng hắn quý giá, ta và hắn một mạng đổi một mạng cũng coi như là có lãi rồi, đúng không?”

Nói rồi, La Chinh lại đột nhiên giậm chân xuống lần nữa, lồng ngực của Tạ Giác lập tức lõm xuống, áp lực to lớn tác động lên người Tạ Giác.

Tạ Giác không nhịn được mà phát ra tiếng kêu rên, giống như tiếng rên rỉ của người đang giãy giụa sắp chết…

Rất nhiều thần trong Thần Vực đã tồn tại trên thế gian trong thời gian khá dài.

Một số đã khó mà có dao động tình cảm, ví dụ như Cực Ác lão nhân, dù thấy trường hợp như vậy thì chắc cũng không thèm chớp mắt lấy một cái.

Nhưng đám đệ tử nhà quyền thế này còn khá trẻ tuổi.

Có thể bọn họ đã trải qua vô số trận đấu trong đấu trường của các vị thần, nhưng xét cho cùng trận đấu trong đó không phải là chiến đấu thật.

Mà khi những đệ tử nhà quyền thế trên đảo nổi này tranh chấp, thông thường vẫn sẽ chừa lại đường sống cho nhau.

Gia thế của mọi người đều không thấp, nếu thật sự giết chết đối phương thì tất cả mọi người đều sẽ không dễ chịu gì.

Bây giờ, thủ đoạn tàn nhẫn của La Chinh đã vượt ra khỏi dự đoán của những đệ tử nhà quyền thế này.

Đám đệ tử nhà quyền thế kia đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết trả lời La Chinh như thế nào.

Thiếu niên tóc tím nói chuyện lúc trước cũng rơi vào trầm mặc.

Hắn nhìn ra được, nếu thật sự có người tiếp tục ra tay, thằng nhãi kia tuyệt đối sẽ giết chết Tạ Giác!

Nếu như giết Tạ Giác thật, dĩ nhiên thằng nhãi kia sẽ không sống nổi, nhưng chỉ sợ đám người bọn họ cũng sẽ bị liên lụy.

Mặc dù không bị phạt nặng, nhưng chắc chắn không tránh được bị răn dạy một hồi, mà còn bị gia tộc của mỗi người cấm túc.

Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt cười tươi rói, có chút đắc ý.

Hai cô nhóc các nàng chỉ cảm thấy chơi vui, chỉ dựa vào một mình La Thiên Hành mà đã cho đám người kia “ăn hành”.

Nếu chuyện này truyền ra thì trưởng bối Hàm gia bọn họ cũng rất có thể diện!

Hai con ngươi của Hàm Lưu Tô trong vắt mà lại sâu thẳm, giống như nước hồ ngày thu.

Nàng nhìn chằm chằm La Chinh, trong lòng có chút cảm khái.

Người này có thực lực, lại không bao giờ lùi bước.

Khi ở cấm địa Luyện Thần, hắn chỉ dựa vào bản thân mình, lại có thể nghiền áp xông lên.

Bây giờ tới đảo nổi của Hàm gia nàng, đối mặt với tình thế xấu như thế, hắn cũng chưa từng lùi bước…

Lãnh Lâm Nhạc đứng bên cạnh Hàm Lưu Tô, tất nhiên là có nhận thấy nét mặt của “vợ chưa cưới”.

Đối với hắn, ánh mắt nhìn về phía La Chinh của Hàm Lưu Tô chói mắt biết bao?

Trên thực tế, mặc dù Lãnh Lâm Nhạc và Hàm Lưu Tô có hôn ước, nhưng hai người cũng không quen thân lắm, mới chỉ gặp hai lần!

Mấy lần Lãnh Lâm Nhạc đến nhà đều bị Hàm Lưu Tô chặn ngoài cửa, tránh không gặp.

Tất nhiên, sau nhiều lần bị Hàm Lưu Tô từ chối, trong lòng Lãnh Lâm Nhạc cũng thấy tức giận.

Lãnh Lâm Nhạc hắn là người thế nào chứ?

Cho dù là địa vị, thực lực, hay thiên phú, mọi thứ đều không kém hơn Hàm Lưu Tô.

Hắn muốn tìm bạn đời lại là chuyện dễ dàng biết bao? Những cô gái ưu tú muốn gả vào Lãnh gia hắn đếm không hết, chẳng lẽ còn thiếu Hàm Lưu Tô ư?

Nhưng Lãnh Lâm Nhạc là đàn ông Lãnh gia, suy nghĩ đương nhiên khác với Hàm Lưu Tô.

Hắn biết vì sao phụ hoàng muốn làm thông gia với Hàm gia, cũng biết trên biển Thời Gian sắp nghênh đón một cuộc hỗn loạn không nhỏ.

Cân nhắc đại cuộc một chút, hắn nhất định phải lấy được Hàm Lưu Tô.

Huống hồ, quả thật bản thân hắn cũng thích Hàm Lưu Tô.

Hiện tại, thấy ánh mắt của Hàm Lưu Tô, ngọn lửa đố kỵ giống như rắn rết bò vào tim hắn.

Hắn ngẩng đầu cười, lững thững đi về phía La Chinh: “Ta đã thấy nhiều kẻ ngoài mạnh trong yếu! Một mạng đổi một mạng? Ngươi dám không?”

“Nhạc ca?”

“Thằng nhãi kia hơi điên rồi, hay là ngươi…”

“Không ép hắn, chuyện hôm nay cứ như vậy mà bỏ qua sao?”

Những người này thấy La Chinh nghiêm túc như vậy, đều không muốn kích thích La Chinh thật sự làm ra chuyện ngu xuẩn gì.

Bây giờ, Lãnh Lâm Nhạc bỗng nhiên làm ra hành động như vậy, tất nhiên bọn họ có chút căng thẳng.

Ai ngờ, Lãnh Lâm Nhạc không dao động chút nào, vẫn chậm rãi đi về phía La Chinh: “Hừ, loại người khó khăn lắm mới leo lên khỏi phận dân đen, sẽ không có can đảm này!” Hắn vừa nói, hai mắt vừa nhìn chằm chằm vào sự thay đổi nét mặt của La Chinh.

Trên thực tế, Lãnh Lâm Nhạc hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của Tạ Giác, bây giờ hắn chỉ muốn La Chinh chết.

La Chinh dám giết Tạ Giác, vậy hắn nhất định chết chắc rồi.

Cho dù Lãnh Lâm Nhạc không giết hắn, Tạ gia nhất định cũng sẽ không chịu để yên.

Nếu như La Chinh thật sự chỉ là trông có vẻ hung ác, trên thực tế hoàn toàn không dám ra tay giết người thì mọi chuyện lại càng dễ xử lý… Đây chính là ý định trong lòng Lãnh Lâm Nhạc.

Ngay khi Lãnh Lâm Nhạc cất bước, La Chinh đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn ta, hắn lạnh lùng cười: “Có một số người cứ tự cho là đúng, có thể đoán được suy nghĩ của người khác…” Nói đến nửa chừng, mũi chân La Chinh đột nhiên phát ra lực!

Cùng lúc đó, Lãnh Lâm Nhạc cũng đột nhiên tăng tốc, nhanh chóng vọt về phía La Chinh, hắn quát một tiếng: “Ngươi dám!”

Những người khác đều nhìn La Chinh với vẻ mặt không thể tin nổi.

Trước mắt bọn họ, thân xác của Tạ Giác giống như bị một cái chùy lớn vô hình đè xuống dưới, da toàn thân hắn lập tức bị ép về bốn phía.

Đồng thời, từng vết rách xuất hiện, từ vết rách kia bắn tung tóe ra máu tươi màu đỏ thẫm!

“Phụt!”

Từ đầu đến chân Tạ Giác đều bị một luồng sức mạnh to lớn nghiền ép, cả thân thể hoàn toàn nát bấy, dán trên mặt đất, giống như biến thành một tờ giấy.

Vũng máu lớn bắn ra xung quanh thân thể nát bấy của hắn, hóa thánh một đóa hoa máu khổng lồ, Chỉ nhìn một cái đã khiến người ta giật mình!

“A!”

Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đồng thời che miệng, ngơ ngác nhìn vết máu còn đang chảy trên mặt đất.

Hàm Lưu Tô đột nhiên cắn môi, sắc mặt trắng bệch.

Lãnh Lâm Nhạc ép La Chinh giết Tạ Giác, đây chính là muốn dồn La Chinh vào chỗ chết!

Lãnh Lâm Nhạc lao tới, khóe mắt không ngừng co rút, trong lòng cũng thầm than, tên này thật tàn nhẫn, nếu không giết chết người này, sau này sợ rằng hắn sẽ trở thành một nhân vật kiệt xuất!

Trong mắt La Chinh lóe lên sát khí, đồng thời bề mặt linh hồn của hắn cũng bắt đầu tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt.

Nhưng ánh sáng vàng này lại không được thả ra…

Nếu như hắn đã sử dụng thần đạo Đoạn Tình, vậy nhất định là muốn liều mạng, cá chết lưới rách!

Ngay từ đầu, La Chinh đã vô cùng kiềm chế.

Hắn không hề muốn chọc giận đám đệ tử nhà quyền thế này.

Hắn phải gánh vác quá nhiều thứ, bắt đầu từ khoảnh khắc tiến vào Thần Vực, hắn đã cẩn thận từng li từng tí, tính tình cũng bớt bốc đồng hơn rất nhiều.

Sau khi tiến vào đảo nổi, hắn lại càng trầm ổn hơn không ít.

Nhưng có đôi khi, tình hình không nằm trong tầm kiểm soát của hắn!

“Vèo…”

Sau khi dùng một cước giẫm nát Tạ Giác, La Chinh không hề ngơi nghỉ chút nào, hắn vội vàng lùi về phía sau, đồng thời rút trọng kiếm Đại Thiên ra, gần như không cần nhìn mà liên tục chém về phía trước!

Lãnh Lâm Nhạc đứng thứ năm trong các vị thần cấp trung ở đấu trưởng của các vị thần, có thể nói hắn chính là người đứng thứ năm trong số tất cả thần cấp trung ở Thần Vực…

Giống như Cực Ác lão nhân thuộc về thần cấp trung cao cấp, nếu như so sánh với Lãnh Lâm Nhạc thì còn kém xa!

Nếu Lãnh Lâm Nhạc đi ra ngoài biển Thời Gian thì có thể dễ dàng chém giết một số thần cấp cao trong gia tộc tuyến hai!

Cường giả như vậy, La Chinh căn bản không thể chống lại.

Tuy hắn không sử dụng đạo thần Đoạn Tình khi chém ra một kiếm này, nhưng uy lực của nguồn sức mạnh vô hạn rót vào trong đó cũng khá lớn!

“Vù vù!”

Theo sự xao động của tiếng gió, đương nhiên một kiếm này của La Chinh chém vào khoảng không.

Tốc độ của Lãnh Lâm Nhạc hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của La Chinh…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 10 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box