[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 358 : Bia đạo mô phỏng (c1786-c1790)
❮ sautiếp ❯Chương 1786: Bia đạo mô phỏng
La Chinh chưa đi được mấy bước đã nghe có tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía sau, người tới chính là Hàm Hiên, người đứng hạng baNhìn dáng vẻ ung dung đủng đỉnh La Chinh, Hàm Hiên lộ vẻ vô cùng khó hiểu, sao Hàm Chân lại đi trước người này luôn rồi?
Khi đi ngang qua La Chinh, Hàm Hiên và La Chinh liếc nhìn nhau một cái, Hàm Hiên nở nụ cười khách sáo rồi lập tức rời đi.
Tính tình Hàm Hiên âm trầm hơn Hàm Chân rất nhiều, cũng càng biết điều hơn.
Hắn không mấy thiện cảm với La Chinh, nhưng hắn sẽ không chủ động trêu chọc La Chinh, ít nhất mặt ngoài vẫn cần tỏ ra khách sáo.
Chẳng qua, tiến vào điện Vấn Thần đều dựa vào bản lĩnh của bản thân, tội gì hắn phải ngốc nghếch đi nhắc nhở La Chinh như Hàm Chân chứ…
Sau khi vào điện Vấn Thần, chỉ có một con đường núi hẹp dài đi xuống, La Chinh vẫn cứ đi lững thững, vì vậy những võ giả chứng thần xếp hạng phía sau đều vượt qua hắn.
Hầu hết những võ giả chứng thần đó đều là tinh anh trong gia tộc lớn.
Lúc đi ngang qua La Chinh, bọn họ đều hành động giống như Hàm Hiên.
Bọn họ không dám đắc tội La Chinh, nhưng cũng sẽ không nhắc nhở La Chinh.
Thậm chí trong lòng bọn họ còn chế giễu La Chinh, với tốc độ chậm rì rì đó của hắn, đúng là phí phạm đi ưu thế đứng đầu…
“Sau khi phủ Hàm Thiên tiếp nhận chuyện nội bộ của dòng chính Hàm gia thì đúng là không thể xem thường được.
Chỉ tiếc chi của Hàm gia làm không tốt, những năm gần đây không tạo được thành tích gì lớn”
Trong lúc La Chinh quan sát điện Vấn Thần, Cực Ác lão nhân phát biểu cảm thán.
Tuy điện Vấn Thần có lịch sử lâu đời, nhưng những chạm trổ trên vách tường xung quanh vẫn điêu luyện sắc sảo, tràn đầy khí thế.
Trên đó vẽ các vật thời cổ trong truyền thuyết, có cây cầu nơi chim thánh thoát xác, có búa tạo hóa từ lúc khai thiên lập địa…
“Nếu Hàm gia được ban thánh thì tất nhiên sẽ chuyển tất cả tinh anh của dòng chính vào đảo nổi, chỉ để chi thứ lại mà thôi.
Chi thứ Hàm gia thì có thể tạo được thành tích gì cơ chứ?” La Chinh tò mò hỏi.
“Khà khà, nhìn thái độ dòng chính là biết.
Năm đó, ta từng đi du lịch qua nhiều vùng đất tổ của các nhà quyền thế khác, nhưng tình hình của bọn họ đều tốt hơn Hàm gia rất nhiều…”
Một số chi thứ thế gia vẫn được dòng chính cực kỳ để ý, còn có ví dụ dựa vào tích lũy của tổ tiên, lại được ban thánh lần nữa.
Ngoảnh lại nhìn bên Hàm gia, những võ giả chứng thần tham gia cuộc sát hạch của phủ Hàm Thiên, đừng nói dòng chính Hàm gia xem thường, ngay cả Cực Ác lão nhân cũng thấy chướng mắt.
“Lại xem thái độ của Phủ chủ phủ Hàm Thiên với ngươi, khà khà, giống như nhặt được cọng rơm cứu mạng vậy…” Cực Ác lão nhân nói tiếp, “Xem ra chẳng bao lâu nữa, thậm chí không đợi ngươi chứng thần đạo, ông ta sẽ vội vàng tiến cử ngươi vào đảo nổi”
Tuy vừa nãy Cực Ác lão nhân không nói gì, nhưng ông ta núp trong đầu La Chinh nên vẫn thấy rõ thái độ của những người bên ngoài.
Hai người nói chuyện cả quãng đường, đi đến cuối sườn núi dài dằng dặc này, phía xa vẫn là một màu đen thui, tất cả chìm trong bóng tối, chỉ có mấy đốm sáng nhỏ bé lơ lửng khắp nơi, miễn cưỡng chiếu ra một con đường.
Mà giữa con đường này, có một hàng gạch xanh lát thành một đường vắt ngang qua.
Khi La Chinh vượt qua đường ranh giới này, hắn lập tức cảm thấy một luồng khí thế cực kỳ phức tạp ập thẳng về phía mình từ bốn phương tám hướng.
“Thế… Hoặc có thể gọi là đạo uẩn” Khóe mắt La Chinh khẽ giật.
Thế, chính là một cách hình dung về sự vận chuyển của lực tín ngưỡng trong thế giới cơ thể thần.
Sau khi thế lắng đọng lại thành lý giải của bản thân thì được gọi là đạo uẩn.
Ví dụ như, La Chinh sử dụng một đống đất sét biến ra cả một mảng “mây kiếm” lớn, khí thế chứa trong mây kiếm cũng có thể trở thành đạo uẩn.
Tất nhiên, trong Thần Vực, đạo uẩn tinh thuần nhất chính là các bia đạo ghi lại thần đạo, mà bia đạo trong điện Vấn Thần chẳng qua chỉ là hàng mô phỏng của Hàm gia mà thôi.
Lúc trước, nghe Hàm Mạnh nói, La Chinh có chút không đồng ý.
Dù sao, bia đạo trong điện Vấn Thần đều chỉ là hàng nhái mà thôi.
Đạo uẩn do chính bản thân hiểu được, và đạo uẩn vốn có trên bia đạo còn có chút khác nhau thì tất nhiên là đạo uẩn giấu trong bia đạo mô phỏng còn kém xa hơn nhiều.
Nhưng khi La Chinh vượt qua đường ranh giới này, dưới sức tấn công của những khí thế kia, chút khinh thường trong lòng lập tức biến mất sạch sành sanh.
Hàm gia có thể xuất hiện một vị thánh nhân không phải là điều ngẫu nhiên, đây là tích lũy nhất định phải có của một nhà quyền thế.
Dưới sự tích lũy đó, chắc hẳn sẽ xuất hiện vị thứ hai, thậm chí là vị thứ ba.
Đáng tiếc, chi thứ của Hàm gia không sinh ra được một nhân vật như vậy.
Nghìn năm trở lại đây, ngay cả một vị đệ tử, bọn họ cũng không thể đào tạo ra được.
Đó là lý do tại sao Cực Ác lão nhân cảm thấy chi thứ của Hàm gia sa sút.
Đạo uẩn đè trên người La Chinh cực kỳ phức tạp.
Đây là khí thế hình thành do rất nhiều đạo uẩn chồng chất lên nhau…
La Chinh càng đi về phía trước, luồng khí thế phức tạp này càng mạnh.
Nhưng nó không gây cản trở nhiều đến La Chinh, hắn vẫn giữ tốc độ lững thững như cũ.
Lúc này, lại có người từ phía sau vượt qua La Chinh.
Thấy hắn đi hết sức thong thả, trong lòng đám người này thầm nghĩ, có lẽ linh hồn người này rất yếu, nên không thể chống cự được luồng khí thế kia.
Có một số võ giả chứng thần tỏ ra khoe khoang trước mặt La Chinh, rồi tăng nhanh tốc độ bước đi.
Tất nhiên, La Chinh biết trong lòng những người đó nghĩ gì, song hắn vẫn giữ nụ cười thản nhiên.
Kỳ sát hạch lớn của phủ Hàm Thiên giống như cuộc đua thuyền, tất cả mọi người dốc hết sức để chiếm được một vị trí tốt, hy vọng có thể được phủ Hàm Thiên coi trọng.
Nhưng La Chinh và bọn họ đã sớm không ở cùng một cấp độ, thứ cần tranh giành không hề có ý nghĩa với hắn.
Khoảng một nén nhang sau, khí thế này đã tăng gấp mười lần so với ban đầu.
Trước mặt La Chinh xuất hiện một cung điện khổng lồ, nơi này chính là điện Vấn Thần.
Một loạt bia đạo cực lớn đứng sừng sững phía trên, trên bia đạo mơ hồ có chữ viết di chuyển liên tục.
Ánh sáng mà chữ viết phát ra trên mỗi tấm bia đạo không giống nhau, kể cả kiểu chữ cũng khác nhau, có một số chữ như con giun uốn lượn, một số thì như dao khắc rìu đục.
Có thể thấy, những bia đạo đó cũng không đến từ tay một người.
Dưới những bia đạo đó có xây một bậc thang nhỏ, từng bậc từng bậc sắp xếp lên, giống như một sườn núi nhỏ, bia đạo thì đứng sừng sừng phía trên.
Cho dù La Chinh đã chứng kiến rất nhiều chuyện lạ lùng trong đời, nhưng thấy cảnh này hắn vẫn khá chấn động!
“Chỉ là bia đạo mô phỏng mà đã hút hồn như vậy, không biết bia đạo thật sẽ như thế nào?” Đôi mắt La Chinh lóe sáng.
Từ lúc đi vào Thần Vực tới nay, hắn vẫn chưa được quan sát bia đạo thật sự.
Đến chỗ này, La Chinh vẫn bước đi thong thả.
Những võ giả chứng thần vượt qua La Chinh lúc nãy, bây giờ cũng bắt đầu bước chậm lại.
Có mấy người mồ hôi đầm đìa, trên đầu bốc lên từng đợt hơi nước.
Các võ giả chứng thần đó đã xem như là những người cực kỳ xuất sắc trong phủ Hàm Thiên.
Dù sao, vừa nãy chỉ có khoảng một trăm võ giả vượt qua La Chinh, nên tất nhiên họ đều xếp hạng trước một trăm…
Cho dù còn cách bia đạo một khoảng, nhưng việc phải chống cự lại đạo uẩn trên bia đạo vẫn trở thành gánh nặng với bọn họ.
Chỉ có duy nhất một mình La Chinh là như đang đi dạo trong sân vắng, khi hắn vượt qua những người đó, trên mặt vẫn nở nụ cười thản nhiên.
Những võ giả chứng thần âm thầm châm chọc La Chinh lúc trước giờ mới hiểu, không phải người này không đi nhanh được, mà căn bản là lười tranh đoạt với bọn họ…
Theo lời giới thiệu của Phủ chủ Hàm Mạnh, trong điện Vấn Thần này có tổng cộng ba trăm hai mươi bảy tấm bia đạo mô phỏng.
Những tấm bia đạo dựng ở đây không phải để bọn họ hoàn toàn lĩnh ngộ đạo uẩn bên trong.
Rất nhiều võ giả chứng thần quan sát cả trăm năm, vẫn không thể hiểu rõ đạo uẩn trong đó.
Bất cứ vị võ giả chứng thần nào, chỉ cần được những bia đạo này chấp nhận thì coi như là được nhận vào phủ Hàm Thiên!
Yêu cầu này nhìn qua thì đơn giản, nhưng lại không có mấy người thật sự làm được.
Mỗi năm có thể xuất hiện hai mươi người đã xem như rất nhiều rồi.
Năm nay là năm phủ Hàm Thiên mở cuộc sát hạch lớn, có lẽ số người được nhận sẽ nhiều hơn chút, nhưng chắc sẽ không vượt quá ba mươi người.
“Tấm này… là bia đạo của thần đạo Ngũ Hành” La Chinh đứng dưới tấm bia đạo đầu tiên, ngẩng đầu nhìn lên.
La Chinh cảm nhận được đạo uẩn Ngũ Hành cực kỳ nồng đậm trên tấm bia đạo này.
Thần đạo Ngũ Hành là thần đạo được tu luyện rộng rãi trong Thần Vực.
Đã có rất nhiều võ giả đi lên cầu thang, càng trèo cao, uy áp từ đạo uẩn phải đối mặt cũng càng mạnh.
Nhưng vì tranh được vị trí tốt, hơn mười võ giả chứng thần trên cầu thang vẫn im lặng thong thả trèo lên…
“Tránh ra!”
Một võ giả chứng thần hất một người khác xuống.
Những bậc thang được xây cực kỳ hẹp, chỉ có thể chứa một người.
Khi bọn họ leo tới cuối, tất nhiên phải dốc sức tranh giành một vị trí, vì vậy bèn xảy ra tranh chấp.
Thấy cảnh đó, La Chinh khẽ lắc đầu, tiếp tục đi lên phía trước.
Hắn không hứng thú mấy với thần đạo Ngũ Hành.
Nếu đã vất vả tiến vào một chuyến thì tất nhiên phải nhìn xem những bia đạo khác rồi.
Chương 1787: Thần đạo Tử Khí
Toàn bộ bia đạo trong điện Vấn Thần đều được sắp xếp với khoảng cách bằng nhauVì vậy, càng đến gần bia đạo thì càng bị khí thế của đạo uẩn ảnh hưởng nhiều hơn, nhưng cũng càng có thể kết nối với bia đạo hơn.
Chỉ có điều, nếu đến gần quá thì sẽ bị khí thế kia tổn thương.
Tất cả võ giả chứng thần đều giữ một khoảng cách thích hợp, cũng chính là khoảng cách giới hạn mà mình có thể chịu được…
Đa số cường độ linh hồn của võ giả chứng thần đều như nhau, bậc thang lên bia đạo lại hẹp, vị trí có hạn, cho nên người đến trước thường có thể chọn được một vị trí tốt, người tới sau chỉ đành cách bia đạo xa hơn.
La Chinh đi qua vài tấm bia đạo theo con đường quanh co, trên bậc thang của mấy tấm bia đạo đó cũng có một số võ giả chứng thần tụ tập.
Người tên Hàm Chân kia đang ở bia đạo thứ sáu bên tay phải phía trước.
Chữ trên tấm bia đạo đó phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, tản ra khí lạnh cực kỳ mãnh liệt.
Khí lạnh đó nhìn qua thì ôn hòa, nhưng sắc mặt Hàm Chân đứng dưới bia đạo lại trắng bệch, khớp hàm kêu kèn kẹt.
Cả người hắn ngưng kết ra một lớp sương trắng, giống như một cái vỏ trong suốt cứng rắn bao trùm cả người.
“Thần đạo Tuyết Ấn…”
La Chinh khẽ lắc đầu, đó cũng không phải thần đạo hắn muốn tìm.
Trên thực tế La Chinh biết rằng, thần đạo hắn tu chính là Đoạn Tình, nhưng trong Thần Vực thì nó bị liệt vào đạo cấm, chỉ sợ khó mà tìm thấy nó trong điện Vấn Thần.
Điện Vấn Thần cũng chỉ có một phần mười trong số ba nghìn thần đạo trên Thần Vực mà thôi.
Chẳng qua, nếu đã vào, tất nhiên hắn phải mở rộng tầm mắt, nhìn xem đạo uẩn mà những thần đỉnh cấp hiểu ra tuyệt diệu cỡ nào?
Càng đi sâu vào điện Vấn Thần, võ giả chứng thần càng lúc càng thưa thớt.
Bia đạo sắp xếp bên ngoài đều là thần đạo có số người tu luyện nhiều nhất.
Càng đi vào trong, những thần đạo gặp được lại càng ít được quan tâm, nhưng chúng cũng cực kỳ lợi hại, và cũng càng khó hiểu hơn.
Rất ít võ giả chứng thần bình thường chọn những thần đạo đó.
Không lâu sau đó, cuối cùng La Chinh dừng lại trước một tấm bia đạo…
Tấm bia đạo đó tràn ra từng làn từng làn sương mù màu tím.
Sương mù đó biến hóa thành nhiều hình dáng độc đáo.
Có hình con ngựa khỏe mạnh hoạt bát chạy chồm trên bia đạo, có đại bàng giương cánh bay lượn xung quanh bia đạo, có bóng kiếm màu tím hóa thành hàng nghìn hàng vạn kiếm trận biến ảo liên tục.
“Hơi thở này…” La Chinh khẽ nhíu mày.
La Chinh vô cùng quen thuộc với hơi thở này.
Khi Khê Ấu Cầm điều khiển kiếm trận, nó sẽ tràn ra hơi thở như vậy.
Trong vũ trụ Đại Diễn, có vẻ Khê Ấu Cầm đã hiểu được thuật điều khiển kiếm trận, hình như đây là thiên phú của Âm Thể Tử Cực.
Nhưng rõ ràng Tử Cực giới đã tự hình thành một giới, cho nên thứ Âm Thể Tử Cực biết không đơn giản chỉ là kiếm trận.
Ngoài Khê Ấu Cầm, hình như La Yên cũng có được Âm Thể Tử Cực.
Nhưng chắc hẳn thể chất của La Yên là do cha ban cho, không biết nàng đã lĩnh ngộ thần đạo trong Thần Vực hay chưa? Nếu lĩnh ngộ thần đạo thì liệu có phải là tu luyện thần đạo này hay không?
Nghĩ tới đây, La Chinh sinh ra một chút hứng thú với tấm bia đạo này, vì vậy bèn trèo lên mười bậc trên cầu thang dẫn tới bia đạo.
Ngay khi hắn bước lên cầu thang này, đạo uẩn tràn ra từ những tấm bia đạo khác đều bị đạo uẩn màu tím của tấm bia đạo này bài xích.
Đạo uẩn trên đó ùn ùn kéo đến bao lấy La Chinh.
Sau khi La Chinh leo lên hơn hai mươi bậc thang, hắn nhìn thấy có một cô gái mặc áo trắng ở phía trước.
Cô gái này tiến vào trước La Chinh, chắc hẳn là đệ tử tinh anh của gia tộc hạng ba nào đó, xếp hạng cỡ bốn mươi, bởi vì nàng là người thứ bốn mươi vượt qua La Chinh.
Khi vượt qua La Chinh, nàng chỉ khẽ mỉm cười với hắn, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền, tính tình có vẻ hơi thẹn thùng.
“Đây là thuật Đại Tử Khí, còn gọi là thần đạo Tử Khí.
Bình thường, chỉ có nữ giới mới có thể tu luyện, nhưng còn cần phải có thể chất đặc biệt” Cô gái áo trắng nhìn thấy La Chinh đi đến thì lộ vẻ kinh ngạc.
“Tử Khí Đông Lai*… thuật Đại Tử Khí” Nghe cô gái nói vậy, La Chinh khẽ gật đầu, nhưng vẫn không dừng lại mà đi tới phía sau cô gái.
* Tử Khí Đông Lai: Mây tím tới từ phía đông.
“Ngươi vẫn muốn đi lên ư?” Cô gái áo trắng lộ vẻ kinh ngạc, nàng không hiểu tại sao La Chinh lại định lãng phí thời gian ở đây.
La Chinh tuyệt đối không thể hiểu được đạo uẩn trên tấm bia này.
“Ta chỉ tùy tiện nhìn xem” La Chinh mỉm cười, “Có thể nhường chút được không?”
Cô gái áo trắng lộ vẻ tò mò, lập tức đứng dậy tránh sang bên, đợi La Chinh đi ngang qua, nàng nhắc nhở, nói: “Đạo uẩn của thần đạo Tử Khí có vẻ ôn hòa, nhưng không có nghĩa là nó yếu.
Nếu đến gần quá, những đạo uẩn đó sẽ tấn công ngươi…” Nói xong, nàng chỉ về phía sương mù màu tím hình thành trên tấm bia đạo.
Đến đây, La Chinh càng thấy rõ được, những thứ mà sương mù màu tím biến ra càng thêm đa dạng, có sư tử, có sói, có cung điện, dường như nó có tất cả mọi thứ.
La Chinh gật đầu: “Cảm ơn, ta vẫn muốn nhìn rõ hơn một chút…”
Vì vậy, cô gái áo trắng bèn nhường ra một vị trí trên bậc thang nhỏ hẹp, La Chinh khẽ nhún mũi chân, lập tức bay người lên bậc thang cao hơn.
Khi vừa mới đứng vững, La Chinh bỗng nghe thấy một tiếng nổ ầm truyền đến từ đằng sau!
“Ầm ầm…”
La Chinh và cô gái áo trắng cùng nhìn về đằng sau, bèn thấy một tấm bia đạo gần đó đang chấn động liên tục.
Trên đỉnh tấm bia phát ra một luồng sáng trắng, trong ánh sáng đó có nhiều tinh thể sáu cạnh to bằng chậu rửa mặt bay phấp phới, bắn thẳng lên phía trên điện Vấn Thần!
“Là thần đạo Tuyết Ấn, nhanh như vậy đã có người được thần đạo Tuyết Ấn chấp nhận rồi…” Cô gái áo trắng nói khẽ, trong đôi mắt màu tím toát ra vẻ hâm mộ.
Nàng có thể tu luyện thần đạo Tử Khí thì tất nhiên là có Âm Thể Tử Cực.
Nếu ở vũ trụ Đại Diễn thì cô gái áo trắng này cũng là một người vô cùng ưu tú.
Chỉ có điều, nàng lại sinh ra trong gia tộc hạng ba ở Thần Vực, không chỉ không được đầu tư về tài nguyên, mà về võ đạo cũng không được giáo dục đầy đủ.
“Là tên nhóc tên Hàm Chân” La Chinh nhìn chằm chằm bia đạo phía dưới, nhìn thấy Hàm Chân đang được ánh sáng trắng bao phủ…
Ngay sau đó, trong điện Vấn Thần vang lên giọng nói của Phủ chủ Hàm Mạnh: “Hàm Chân của Hàm gia, được thần đạo Tuyết Ấn chấp nhận…”
Không chỉ một mình cô gái áo trắng hâm mộ, khi nghe thấy giọng nói của Hàm Mạnh, biết có người được chấp nhận, rất nhiều võ giả chứng thần vừa tiến vào điện Vấn Thần cũng rất hâm mộ! Nhưng Hàm Chân vốn xếp thứ năm trên danh sách, lúc trước làm thí nghiệm Hàm Chân cũng vứt lệnh bài màu trắng bằng ngọc lên độ cao gần với La Chinh, nên nhận được sự chấp nhận của bia đạo nhanh thế là lẽ đương nhiên.
Nếu Hàm Chân đã nhận được sự chấp nhận của bia đạo, vậy vị La Thiên Hành kia đâu?
Rất nhiều võ giả bắt đầu tìm kiếm bóng dáng La Chinh, chẳng mấy chốc, có người đã phát hiện ra La Chinh…
“Chuyện gì thế này, sao tên nhóc kia lại đến chỗ tấm bia thần đạo Tử Khí?”
“Chẳng phải chỉ có nữ giới mới tu luyện được thần đạo Tử Khí thôi sao?”
“Không hẳn vậy… cũng có một số nam giới có Âm Thể Tử Cực” Người này suy nghĩ rồi bổ sung thêm, nói: “Chẳng qua, nam giới rất ít thấy, cho dù có, đa số đều là thái giám”
Trong mắt mọi người lộ ra vẻ khó hiểu…
Người có Âm Thể Tử Cực sẽ phát ra hơi thở khác với võ giả bình thường.
Ví dụ như cô gái áo trắng kia, chính là con cả của Tiết gia ở Lục Nhâm Vực.
Tuy Tiết gia chỉ là gia tộc hạng ba, nhưng Tiết Mai bằng sức mình đã được xếp hạng bốn mươi mốt trên danh sách, xem như là khá giỏi rồi.
Song trước đó bọn họ đã gặp La Chinh, chắc chắn La Chinh căn bản không có Âm Thể Tử Cực…
La Chinh không biết hành động khác lạ của mình, đã dẫn tới nhiều sự chú ý.
Dù sao, giữa những tấm bia đạo đều có một khoảng cách, hắn không biết những người đó thảo luận cái gì.
Ánh sáng trắng trên bia đạo Tuyết Ấn biến mất, La Chinh bèn không để ý đến nữa, mà tiếp tục đi lên phía trước!
Lúc nãy, Tiết Mai đã khuyên La Chinh, nhưng bản lĩnh của người này mạnh hơn nàng nhiều, giờ La Chinh cố ý tiến lên, tất nhiên nàng khó mà ngăn cản được.
La Chinh tiếp tục đi lên, càng lúc càng gần bia đạo, mà khí màu tím quay quanh bia đạo giống như mặt hồ bị khuấy động, bắt đầu rung lên liên tiếp!
“Ù ù ù…”
Hơi thở kia quay cuồng, hóa thành hơn mười bóng kiếm sắc bén, kết thành một kiếm trận tài tình bắn về phía La Chinh.
“Cẩn thận…” Tiết Mai khẽ nói, nàng biết bản lĩnh của La Chinh, nhưng lại càng hiểu được cẩn thận mới sống lâu trăm tuổi, biết bao nhiêu thiên tài vì tự phụ mà chết đi rồi chứ?
Kiếm trận kia ập đến, La Chinh vẫn không có ý định tránh né.
Chương 1788: Thước Vô Lượng chấn động khác thường
Sau khi tiến vào thần thành, La Chinh vẫn luôn cực kỳ cẩn thậnNếu thần đạo Đoạn Tình bị liệt vào đạo cấm, La Chinh sẽ không tùy tiện sử dụng, càng không sử dụng nơi đông người.
Trong lầu Hãn Nguyệt, khi dùng thần niệm điều khiển một luồng linh hồn để tấn công, La Chinh đã cố gắng xóa đi sự sắc bén trong linh hồn, nên nó chỉ có thể xem như bản cải tiến của “Kinh Thần Thứ” mà thôi…
Đối mặt với sự tấn công của kiếm trận do đạo uẩn biến thành, La Chinh không né tránh mà để mặc những bóng kiếm kia chui vào đầu.
Đợi đến khi những bóng kiếm đó tụ lại trong đầu, vừa mới tập hợp lại thành kiếm trận thì thanh kiếm linh hồn nhỏ màu vàng trên bề mặt linh hồn của La Chinh lập tức phát ra ánh sáng chói mắt.
Dưới ánh sáng vàng chiếu rọi, mọi bóng kiếm đều bị ánh sáng vàng làm nổ tan nát!
Đôi mắt là cửa sổ linh hồn, khi ánh sáng vàng phóng ra, La Chinh đã nhắm mắt lại, giấu linh hồn rực rỡ ánh vàng trong đầu.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, mọi thứ đã trở lại như thường…
Cảnh này khiến Tiết Mai gần đó nghẹn họng nhìn trân trối.
Nàng thấy La Chinh không né tránh, còn tưởng La Chinh có chí bảo bảo vệ linh hồn gì đó.
Dựa vào thiên phú La Chinh biểu hiện ra, chuyện này là rất có khả năng.
Nàng không ngờ La Chinh vốn không có chí bảo gì, mà để mặc kiếm trận do uy áp của đạo uẩn biến thành đâm vào trong đầu hắn.
Ngay khi nàng lo lắng La Chinh có thể sẽ bị biến thành kẻ ngốc thì La Chinh đã ổn định trở lại, không coi ai ra gì mà bước lên bậc thang tiếp theo.
“Khó trách ông lão trên đảo nổi coi trọng hắn” Tiết Mai âm thầm thở dài, nghĩ đến số mệnh của mình, trong lòng nhịn không được cảm khái.
La Chinh không biết Tiết Mai là một cô gái đa sầu đa cảm.
Khi hắn tiếp tục leo lên, uy áp của đạo uẩn biến hóa ra đủ thứ, đều chui vào trong đầu La Chinh.
Có tòa tháp chín tầng, có hàng nghìn hàng vạn thanh kiếm khổng lồ, có rắn hai đầu, sương mù màu tím biến hóa đủ cả.
Nhưng dù chúng nó có hình dạng gì thì suy cho cùng vẫn là do uy áp của đạo uẩn biến thành, uy lực đều như nhau.
Mấy thứ này chui vào trong đầu, khiến La Chinh khó tránh khỏi phải nhắm mắt lại, rồi dùng uy áp linh hồn của mình tiêu diệt.
Nhưng số lượng mấy thứ này thật sự rất nhiều, cứ chui từng đợt vào đầu La Chinh.
Cuối cùng hắn trực tiếp nhắm hai mắt lại, dựa vào thần thức thăm dò ra hoàn cảnh xung quanh, tiếp tục bước nhanh lên cầu thang.
Dưới mỗi tấm bia đạo đều có trên trăm bậc thang, đa số võ giả chứng thần chỉ có thể dừng lại ở bậc thứ năm mươi đến sáu mươi.
Ví dụ như Tiết Mai, nàng dừng lại ở bậc năm mươi hai.
Nếu xa hơn một bước, áp lực nàng phải đối mặt sẽ tăng gấp đôi, đã quá sức chịu đựng của nàng.
Nhưng dưới tốc độ leo lên nhanh chóng của La Chinh, hắn đã đến bậc thứ chín mươi…
“Tên kia tính đi lên đỉnh luôn ư?”
“Trên lý thuyết, càng đến gần thì càng dễ dàng kết nối với bia đạo, nhưng cũng phải đối mặt với uy áp càng lớn, còn lĩnh ngộ kiểu gì được?”
“Các ngươi nhầm rồi! Ta nhắc lại lần nữa, La Thiên Hành là một tên đàn ông, căn bản không thể tu luyện thần đạo Tử Khí!”
“…”
Nhất thời, rất nhiều võ giả chứng thần đều không thể tập trung tìm hiểu bia đạo, trái lại đi lãng phí thời gian chú ý đến La Chinh.
Bọn họ đều muốn biết, rốt cuộc người này muốn làm gì?
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người ở đây, La Chinh đã bước lên bậc cao nhất.
Khi hắn đứng lên bậc cao nhất, khí màu tím trên bia đạo bắt đầu chấn động, giống như thủy triều ùa đến, thậm chí không kịp biến hóa hình dạng đã chui vào trong đầu La Chinh.
Đầu La Chinh giống như một hố đen, những khí màu tím đó liên tục trút xuống, đều có đi mà không có về!
Một lúc lâu sau…
Có lẽ đạo uẩn trên bia đạo tiêu hao quá nhiều, rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại, không hề vọt về phía La Chinh nữa.
Nó tiếp tục chậm rãi quay xung quanh bia đạo, không còn chút uy hiếp nào.
Lúc này, La Chinh mới mở mắt, yên lặng nhìn bia đạo trước mắt…
“Thuật Đại Tử Khí, khí màu tím hóa thành điềm lành Thánh Cảnh, tự hình thành một giới.
Vạn vật vận chuyển theo ba điều, quy tắc số mệnh diễn biến ra ban đầu, không từ chối thánh mệnh, không nghênh đón ta sinh ra…”
Chữ viết màu tím khắc trên bia đạo rất đẹp, chắc hẳn người chế tạo bia đạo này là phụ nữ.
La Chinh quan sát tỉ mỉ, mơ hồ hiểu được cách dùng thần thông thuật Đại Tử Khí.
Trên thực tế, thuật Đại Tử Khí là một dạng khác của chân nguyên, nhưng nó kế thừa một ít năng lực của khí hỗn độn.
Ví dụ như tái tạo lại một thế giới.
Trong vũ trụ Đại Diễn, Tử Cực giới chính là một thế giới độc lập.
Quy tắc trong giới đó hoàn toàn khác với Đại Giới khác.
Nơi đó do một vị thần tu luyện “thuật Đại Tử Khí” tạo nên.
Với sự khác nhau giữa thế giới do thuật Đại Tử Khí tạo thành và thế giới trong cơ thể, càng tu luyện lên cao, còn có thể tự mở ra một thế giới trong Thần Vực.
Tuy thế giới này không bằng vũ trụ, nhưng vẫn mạnh hơn thế giới bình thường trong cơ thể.
Vì vậy, thần tu luyện thuật Đại Tử Khí tới “đại viên mãn” có thể xưng là á thánh.
Mà khả năng điều khiển trong thuật Đại Tử Khí là thâm thúy nhất.
Thần tu luyện thần đạo này giỏi nhất chính là kiếm trận, cho nên công pháp mà Khê Ấu Cầm lấy trong Tử Cực giới, chính là công pháp về kiếm trận.
“Mặc dù Âm Thể Tử Cực của La Yên do cha ban cho, nhưng không biết nàng có tu thành thuật Đại Tử Khí hay không, hay là chuyển sang thần đạo khác? Không biết cha có sắp xếp khác cho chuyện này không…”
Cho tới nay, La Chinh vẫn mù tịt với mọi sắp xếp của cha mình.
Hắn không biết suy xét của La Tiêu bắt nguồn từ đâu, ông cũng không cho hắn biết được toàn bộ nhân quả.
Ông chỉ đặt một pho tượng thánh nhân Mục Hải Cực vắt ngang trước mặt hắn.
Ngay lúc La Chinh đang suy nghĩ, trong đầu hắn bỗng truyền tới một chút rung động…
Sâu trong đầu, thước Vô Lượng bỗng chầm chậm xoay tròn, một tia sáng đen bắt đầu lóe ra ở một đầu thước Vô Lượng.
Ánh sáng đen đó từ từ chạy qua từng vạch trên thước Vô Lượng, cuối cùng dừng lại ở chính giữa của một vạch trên thước!
“Ầm!”
Khi thước Vô Lượng dừng lại trên vạch đó, nó lập tức bùng nổ ra ánh sáng mãnh liệt, như ngọn lửa, như ráng chiều, giống như ánh sáng khi Mặt Trời bốc cháy đến giây phút cuối!
“Đó, đó là…”
Cực Ác lão nhân ở trong đầu chú ý tới cảnh này, vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Ông ta đã sớm phát hiện ra sự tồn tại của cây thước màu xanh ngọc này.
Nhưng dù Cực Ác lão nhân có hiểu biết rộng rãi, song vẫn không biết lai lịch của cây thước xanh ngọc này.
Huống chi, Cực Ác lão nhân vẫn khá biết điều, không hề hỏi nhiều.
Không ngờ bây giờ cây thước xanh ngọc này lại phát ra động tĩnh lớn như vậy.
Ánh sáng dữ dội phóng ra từ trong đôi mắt La Chinh, con ngươi màu đen của hắn như hỏa nhãn kim tinh, bên cạnh con ngươi của hắn đã hình thành một vòng tròn rực rỡ, lóa mắt!
La Chinh cũng lộ vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì.
Nhưng sau khi đôi mắt xảy ra biến dị, những gì hắn nhìn thấy trên bia đạo đã khác hoàn toàn.
Chữ trên bia đạo thay đổi, tất cả chữ viết bắt đầu liên tục vặn vẹo, mà ánh sáng tím do đạo uẩn ngưng tụ cũng điên cuồng chấn động!
“Ơ, làm sao vậy…”
Trên bậc thang, Tiết Mai cũng đầy kinh ngạc.
Tuy hành động của La Chinh rất kỳ lạ, nhưng bản thân Tiết Mai vẫn cực kỳ cố gắng vươn lên.
Nàng đang vội vàng tìm hiểu đạo uẩn trên bia đạo nên không chú ý tới La Chinh cho lắm.
Chỉ có điều bây giờ, đôi mắt La Chinh bỗng sáng lên, nhìn chằm chằm bia đạo, khuấy cho đạo uẩn trên bia đạo rối tinh rối mù, nàng căn bản không thể hiểu được đạo uẩn trong đó…
La Chinh cũng không muốn gây ra chấn động lớn như vậy, nhưng thước Vô Lượng vốn im lặng trong đầu bỗng trở nên “không bình thường” khi đứng trước bia đạo!
Bây giờ, không chỉ là những võ giả chứng thần ở đây chú ý tới La Chinh, mà kể cả Phủ chủ phủ Hàm Thiên và những thần giảng đạo ở chỗ khác, cũng yên lặng chú ý La Chinh, biểu tình trên mặt đám người này khá là đặc sắc.
“Rốt cuộc tên nhóc La Thiên Hành này có bí mật gì vậy?”
“Đôi mắt của tên nhóc kia… Hình như là Hỏa Thần Nghĩa Đồng?”
“Tuyệt đối không phải Hỏa Thần Nghĩa Đồng! Nếu không thì tại sao hắn có thể khuấy đảo đạo uẩn trên bia đạo.
Tấm bia đạo thuật Đại Tử Khí đó là do Hàm Cửu Di tự tay tạo ra, đạo uẩn trong đó nồng đậm hơn bia đạo khác rất nhiều”
Hàm Cửu Di chính là một vị thần đại viên mãn.
Hàm gia ngày nay, ngoài Thánh Hoàng ra, còn có một vị á thánh chính là Hàm Cửu Di.
Hàm Cửu Di dùng thuật Đại Tử Khí xây dựng nên “tuyệt địa Tử Thiên”.
Có lẽ, nó không khổng lồ bằng vũ trụ, nhưng việc “tuyệt địa Tử Thiên” tự thành một giới cũng khiến Hàm Cửu Di mạnh hơn thần đại viên mãn bình thường rất nhiều.
Chỉ có điều, lúc này đạo uẩn trên tấm bia đạo này đã rối tung lên, chữ viết màu tím mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ, mà sự lý giải sâu nhất giấu trong đạo uẩn, lại hóa thành một ánh sáng tím yên lặng chui vào trong mắt La Chinh…
Chương 1789: Nhận vào
Hai vòng sáng màu đỏ rực trong đôi mắt La Chinh vẫn đang không ngừng xoay trònTrong quá trình này, những đạo uẩn lộn xộn trong mắt hắn ngược lại trở nên trật tự hơn.
Một cảm giác sáng tỏ tràn vào sâu trong linh hồn hắn.
Giờ phút này, dường như La Chinh có thể nhìn thấu bản chất của thần đạo Tử Khí này!
“Ồ…”
“Thần đạo Tử Khí này không hoàn chỉnh.
Bởi vì năm đó, người phụ nữ khắc tấm bia này chưa hoàn toàn tu thành thần đạo Tử Khí.
Hoặc là nói, cho dù nàng ta có tu thành thì cũng không muốn viết ra tất cả cảm ngộ của mình lên tấm bia này!”
La Chinh đưa ra nhận định này trong chớp mắt.
Ba nghìn thần đạo, mỗi một thần đạo đều là một con đường hoàn toàn khác biệt.
Thuật Đại Tử Khí có thể triển khai ra muôn vàn kiếm trận giết thần, cũng có thể biến hóa ra nhiều chân linh cực kỳ lợi hại.
Tầng cuối cùng của nó có thể tạo ra một tuyệt địa Tử Thiên!
Nhưng trên tấm bia trước mặt này lại không ghi chép đầy đủ về “tuyệt địa Tử Thiên”!
“Nếu muốn cảm ngộ hoàn toàn thuật Đại Tử Khí thì cần phải tìm được tấm bia hoàn chỉnh… Nhưng dựa vào thước Vô Lượng, ta có thể nhìn thấu đạo uẩn trong đó ngay lập tức, biết được bản chất của thuật Đại Tử Khí, cái này…”
Tim La Chinh bắt đầu đập mạnh.
Lúc trước, hắn không hề hiểu biết về tác dụng của thước Vô Lượng.
Hiện tại, hắn mới hiểu thước Vô Lượng này có khả năng phi thường thế nào.
Cho dù La Chinh không biết rõ trong Thần Vực có bao nhiêu bảo vật, nhưng hắn biết thước Vô Lượng này tuyệt đối không phải là vật tầm thường.
Ánh sáng trên thước Vô Lượng dần dần mờ đi, cuối cùng biến trở lại hình dạng ban đầu, nhưng so với lúc trước, thước Vô Lượng này đã có chút khác biệt.
Trên vạch nào đó ở giữa cái thước này, có thêm một chấm tròn nhỏ, La Chinh cẩn thận ngắm nhìn thì phát hiện giữa chấm tròn này mơ hồ có ánh sáng màu tím lưu động, đó chính là một chút tinh hoa trong đạo uẩn!
“Cây thước này… thu thần đạo Tử Khí vào?” La Chinh càng thêm kinh ngạc khi thấy chấm tròn nhỏ kia.
Bỗng nhiên, hắn nghĩ tới cái gì đó, lại nhìn kỹ cây thước ngọc này một lần nữa, rồi đếm các vạch trên thước ngọc.
Khi La Chinh đếm một lượt từ đầu đến cuối, hắn được một con số – tròn ba nghìn vạch, không nhiều hơn, cũng không ít hơn một vạch nào!
Nói cách khác, thước ngọc này chính là thứ dùng để chứa ba nghìn thần đạo.
Sau khi ánh sáng trên thước Vô Lượng tản đi, hai vòng vàng trong đôi con ngươi của La Chinh cũng biến mất.
Đạo uẩn trên bia bị La Chinh quấy rối, cũng từ từ khôi phục sự tĩnh lặng, bắt đầu sắp xếp ngay ngắn lại một lần nữa.
La Chinh muốn nhanh chóng nghiệm chứng suy đoán của mình, nên không định ở lại đây lâu.
Hắn xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng vừa mới quay đầu, từ đỉnh tấm bia này đột nhiên bắn ra một chùm sáng màu đỏ tím, bắn thẳng về phía trần điện Vấn Thần.
“Vèo!”
Đồng thời khi chùm sáng này bắn lên, một quầng sáng màu tím cũng bao lấy La Chinh.
Đám võ giả chứng thần trong điện Vấn Thần đều ngây người…
Thần giảng đạo và Hàm Mạnh cũng lộ vẻ kinh ngạc.
“La Chinh được thần đạo Tử Khí thừa nhận?”
“Nói cách khác, hắn có thiên phú tu luyện thần đạo Tử Khí?”
“Không thể nào, rõ ràng hắn không có Âm Thể Tử Cực…”
Rất nhiều người đều tỏ vẻ khó hiểu, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết thông thường của bọn họ.
Trên bậc thang, Tiết Mai cũng há hốc mồm, sững sờ nhìn chằm chằm vào La Chinh, rơi vào trạng thái ngây ngốc.
Nàng thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc làm sao mà La Chinh lại được tấm bia thừa nhận.
Nhưng La Chinh hiểu, tấm bia này không hề thừa nhận La Chinh, mà là do thước Vô Lượng trong đầu hắn…
Ngoài điện Vấn Thần…
Mấy vị thần giảng đạo và Hàm Mạnh đưa mắt nhìn nhau, bọn họ đều có chút không chắc chắn.
“Làm sao bây giờ? Tuyên bố La Chinh đạt yêu cầu sao?” Ông lão họ Trần hỏi.
Nét mặt Hàm Mạnh đầy vẻ kỳ quái: “Hắn thật sự đạt yêu cầu, nhưng thần đạo Tử Khí này… theo lý thuyết căn bản không thể tu luyện!”
“Đây không phải là điểm chết người” Một vị thần giảng đạo khác nhắc nhở.
Hàm Mạnh thở dài một hơi: “Ta cũng nghĩ đến”
Tuy nói trong Thần Vực có không ít võ giả Âm Thể Tử Cực, nhưng không có nhiều người thật sự có thiên phú để tu luyện thần đạo này, hơn nữa phần lớn người tu luyện đều là con gái.
Hàm Cửu Di là á thánh, địa vị và quyền lực chỉ đứng sau Thánh Hoàng Hàm gia.
Nàng có thể thu nhận đồ đệ trong đảo nổi, nhưng yêu cầu cơ bản nhất là có thể tu luyện thuật Đại Tử Khí…
Dựa theo quy tắc của phủ Hàm Thiên, một khi võ giả chứng thần được tấm bia của thần đạo Tử Khí thừa nhận thì đều sẽ không vào phủ Hàm Thiên, mà phải đưa đến chỗ Hàm Cửu Di.
Cứ như vậy, người này sẽ không liên quan gì đến phủ Hàm Thiên bọn họ nữa…
Lúc trước, Hàm Mạnh còn sợ cô gái áo xanh lá kia sẽ dẫn La Thiên Hành đi, bây giờ lại xuất hiện một mối lo khác.
“Sớm biết vậy thì đã không cho tên nhóc này tham gia kỳ sát hạch rồi” Hàm Mạnh thở dài một hơi lắc đầu.
Quy tắc của phủ Hàm Thiên rất nghiêm ngặt, nhưng luôn có người có thể được đặc cách nhận vào.
Nếu như biết La Chinh sẽ được tấm bia của thần đạo Tử Khí thừa nhận, lúc trước ông ta nên tìm một lý do để đặc cách nhận La Thiên Hành vào!
Chỉ có điều, bọn họ đều tò mò, muốn biết La Chinh thích hợp tu luyện thần đạo nào? Hơn nữa, trong quá trình sát hạch còn có thể quan sát đánh giá rõ hơn về thiên phú của La Chinh, không ngờ lại xảy ra chuyện quái dị như vậy.
“Chuyện này, ém xuống đi” Trong mắt ông lão họ Trần lóe lên vẻ cứng rắn.
Vài vị thần giảng đạo khác lộ vẻ do dự.
Đối với những người đang ngồi đây, Hàm Cửu Di tuyệt đối là sự tồn tại cao không thể với tới, kết quả của việc lừa dối nàng rất khó được tha thứ.
Nghe ông lão họ Trần nói vậy, Hàm Mạnh đột nhiên gật đầu: “Hiện tại tạm thời chưa tuyên bố… Hửm? La Thiên Hành còn muốn làm gì vậy?”
Trong điện Vấn Thần…
Các võ giả chứng thần thấy La Chinh được tấm bia thừa nhận thì vừa hâm mộ, vừa cảm thấy kỳ lạ.
Điều càng khiến mọi người thấy kỳ quái là, rõ ràng La Chinh đã được thần đạo thừa nhận, vì sao Phủ chủ lại chậm chạp chưa tuyên bố?
Đương nhiên, La Chinh sẽ không ngây ngốc chờ Hàm Mạnh tuyên bố hắn đã được nhận vào.
So với việc vào phủ Hàm Thiên, La Chinh càng nóng lòng nghiệm chứng thước ngọc trong đầu.
Thước ngọc này đã có thể thu thần đạo Tử Khí vào trong, nói vậy nó cũng có thể thu thần đạo khác vào!
Tuy nói những tấm bia này không phải là những tấm bia thật sự, mà chỉ là đồ mô phỏng do một số thần phục chế ra, nhưng đạo uẩn trong đó cũng là sự tồn tại hàng thật giá thật.
Nếu như có thể thu vào thêm một thần đạo thì cũng là thêm một phần trợ giúp đối với bản thân La Chinh.
Hắn không ngừng nhảy xuống bậc thang phía dưới, khi lướt ngang qua Tiết Mai bèn mỉm cười.
Ngay từ đầu, Tiết Mai định thành thật lĩnh hội tấm bia, hy vọng được tấm bia thừa nhận.
Hiện tại để La Chinh vượt lên đứng thứ nhất, tất nhiên trong lòng nàng cảm thấy vô cùng mất mát.
Nhìn bóng dáng La Chinh dần đi xa, nàng chỉ có thể thở dài một hơi.
Trong lòng than thở, suy cho cùng người với người là khác nhau.
Sau khi La Chinh nhảy xuống, hắn nhanh chóng chọn một tấm bia khác.
Trên tấm bia kia phun ra ngọn lửa cháy hừng hực.
Từng ngọn lửa rực cháy kia vây quanh chữ viết rồng bay phượng múa, không ngừng lượn vòng.
La Chinh còn chưa leo lên cầu thang thì đã cảm nhận được một luồng hơi cực nóng truyền đến.
“Thần đạo Sồ Hỏa…”
Thần đạo Sồ Hỏa này chính là nguồn gốc của dị hỏa trong thiên hạ, cũng là ngọn lửa tinh khiết nhất.
Dựa vào thần đạo Sồ Hỏa có thể ngộ ra các loại dị hỏa thần kỳ, mà người tu luyện thần đạo Sồ Hỏa cũng không ít.
Trên bậc thang của tấm bia này đã có ba võ giả chứng thần, một trong số đó là Hàm Hiên, cái tên xếp thứ hai trong danh sách.
Thấy La Chinh leo lên bậc thang, ánh mắt Hàm Hiên hơi lóe lên, hình như người này muốn được tấm bia thứ hai thừa nhận?
Chỉ cần được một tấm bia thừa nhận, đã có tư cách vào phủ Hàm Thiên.
Quả thực, một số thiên tài rất có thiên phú đã từng làm như vậy trong kỳ sát hạch ở phủ Hàm Thiên, nhưng số lượng thiên tài như vậy cực ít, trong lịch sử chỉ từng xuất hiện bốn lần.
Hiện tại, dường như La Chinh cũng định làm điều tương tự…
Hàm Hiên không biết là, mục tiêu của La Chinh tuyệt đối không chỉ là hai tấm bia.
Nếu cho hắn đủ thời gian, có lẽ hắn sẽ thu toàn bộ hơn ba trăm tấm bia trong điện Vấn Thần vào trong thước Vô Lượng!
Thấy La Chinh leo lên bậc thang, đám người Hàm Hiên bèn ào ào nhường chỗ để La Chinh leo lên.
Rõ ràng, các võ giả chứng thần ở đây đã ngừng lĩnh hội, bọn họ muốn nhìn xem rốt cuộc La Thiên Hành muốn làm gì?
“Vù vù…”
Giống như thần đạo Tử Khí, khi La Chinh đến gần tấm bia, đạo uẩn từ trong tấm bia bèn biến thành từng con chim lửa bay ra, vẫy cánh sà về phía La Chinh.
Những đạo uẩn biến thành ngọn lửa này có thể đốt cháy linh hồn.
Nếu như linh hồn yếu đuối thì có thể bị nó đốt sạch trong nháy mắt.
Nhưng La Chinh vẫn đứng sừng sững không sợ hãi, mặc cho những con chim lửa này tràn vào đầu hắn…
Chương 1790: Liên tiếp cảm ngộ
Chim lửa liên tục xông vào trong đầu La Chinh, song kết cục đều giống như đạo uẩn do thuật Đại Tử Khí biến thànhKhi La Chinh nhắm mắt lại, từ bề mặt linh hồn của hắn lóe lên ánh sáng màu vàng sắc bén.
Những ngọn lửa đạo uẩn kia biến thành chim lửa bị giết sạch hết trong phút chốc…
Vừa tiêu diệt chim lửa chui vào đầu, La Chinh vừa lặng lẽ quan sát thước Vô Lượng.
Với bản lĩnh hiện tại của hắn còn chưa thể khống chế cây thước này.
Năng lượng đặc biệt vừa rồi thước Vô Lượng phát ra cũng là do tự nó triển khai.
Bây giờ, La Chinh tập trung chú ý, mới phát hiện nguyên nhân trong đó.
Sau khi những con chim lửa kia bị uy áp linh hồn của La Chinh nghiền nát thì hóa thành uy thế đạo uẩn phân tán, rồi bị thước Vô Lượng âm thầm hấp thu!
Sau khi thước Vô Lượng hấp thu uy thế đạo uẩn còn sót lại kia đến mức độ nhất định, từ một đoạn của thước Vô Lượng bỗng phát ra một luồng sáng vàng…
“Vù vù…”
Ngay lập tức, luồng sáng vàng kia bèn di chuyển từ đầu này đến một đầu khác của thước Vô Lượng, cuối cùng dừng lại trên một vạch của thước Vô Lượng!
“Cái vạch này, chắc là chỗ thước Vô Lượng dành riêng cho thần đạo Sồ Hỏa” Trong lòng La Chinh hiểu ra.
Đúng là giống như La Chinh suy đoán, ba nghìn vạch này tương ứng với ba nghìn thần đạo, thậm chí ngay cả vị trí của mỗi một thần đạo cũng đã sớm được sắp đặt!
Sau khi ánh sáng kia dừng lại trên cái vạch này, lại có một luồng ánh sáng sáng chói bùng ra, bao phủ trong đầu La Chinh.
Đến lúc La Chinh mở mắt ra một lần nữa, trên đôi con ngươi của hắn lại được khảm một đôi vòng sáng vàng rực, giống như hỏa nhãn kim tinh!
“Ào ào ào…”
Dùng thị lực của La Chinh để nhìn vào tấm bia của thần đạo Sồ Hỏa trước mặt, ngọn lửa thuần khiết trên tấm bia kia giống như con sóng không ngừng dâng lên, đồng thời đạo uẩn trở nên cực kỳ lộn xộn!
Người bên ngoài thấy đạo uẩn này vô cùng lộn xộn, nhưng ở trong mắt La Chinh, hắn lại trực tiếp nhìn thấu mọi thứ chứa trong đạo uẩn này.
“Thần đạo Sồ Hỏa… là cội nguồn của lửa, tất cả quy tắc hệ Hỏa đều phát triển dựa trên Sồ Hỏa.
Sự phân cấp của thần đạo này và thuật Đại Tử Khí khác nhau, trong đó có tổng cộng bốn tầng.
Tầng thứ nhất là khống chế lửa, tầng thứ hai là tạo lửa, tầng thứ ba là lửa tạo ra muôn vàn linh hồn tinh khiết, tầng thứ tư là hóa vật…”
Những đạo uẩn kia có vẻ hết sức huyền ảo với người khác, dù có tập trung lĩnh hội mười nghìn năm cũng khó mà lĩnh ngộ hoàn toàn.
Nhưng trong mắt La Chinh, những điều huyền ảo này lại vô cùng đơn giản!
Tuy sức hiểu biết của La Chinh vượt xa thiên tài bình thường, nhưng hắn vẫn chưa thể đạt tới trình độ này.
Khả năng hiểu ra này thình lình xảy ra, có thể cho phép La Chinh nhìn thấu bản chất của tấm bia trong thời gian ngắn, tất cả đều là dựa vào thước Vô Lượng…
Không lâu sau, ánh sáng trên thước Vô Lượng mờ dần, vòng sáng được khảm trên con ngươi của La Chinh cũng bắt đầu mờ đi, cuối cùng trở lại như thường.
Mà trên cái vạch nào đó ở một đầu thước Vô Lượng đã ngưng tụ ra một ký hiệu ngọn lửa màu vàng sáng.
“Thành công” Suy đoán của La Chinh lại được nghiệm chứng một lần nữa, tâm tình của hắn hết sức kích động.
Như vậy chẳng phải hắn có thể nắm trong tay ba nghìn thần đạo hay sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu như toàn bộ ba nghìn thần đạo đều được tích hợp vào trong thước Vô Lượng…
Nhưng để thu thập đủ cả ba nghìn thần đạo lại không phải chuyện dễ dàng.
Bây giờ, La Chinh còn chưa thể tận mắt nhìn thấy tấm bia thật sự, mặc dù số lượng tấm bia trước mặt không ít, hơn ba trăm tấm, nhưng suy cho cùng đạo uẩn trong đó không hoàn mỹ.
“Đạo uẩn không hoàn mỹ còn có thể được ghi lại thì về mặt lý thuyết, những đạo uẩn của thần khác cũng có thể được thu vào?”
Giờ phút này, trong lòng La Chinh lại đưa ra suy đoán như vậy, nhưng suy đoán này còn chưa được kiểm chứng.
Nếu sau này có cơ hội so tài với thần thì ngược lại có thể mạo hiểm thử một lần.
Khi đạo uẩn trên tấm bia Sồ Hỏa bắt đầu yên tĩnh lại, một chùm tia sáng màu đỏ rực xông thẳng lên không, đồng thời từ trong tấm bia cũng tràn ra một chùm ánh lửa bao vây lấy La Chinh.
Ánh lửa này không hề làm bỏng người, ngược lại nó truyền tới chút ấm áp.
“Được tấm bia thứ hai thừa nhận…”
“Ôi, ta nằm mơ cũng muốn được một tấm bia thừa nhận, song dù nỗ lực lĩnh ngộ vẫn không được nhập môn.
Sao tên nhóc này lại làm được đơn giản như uống nước vậy?”
“Hắn căn bản không nên tới phủ Hàm Thiên mà nên trực tiếp đi đảo nổi luôn cho rồi, cần gì phải so với nhóm người như chúng ta chứ…”
Các võ giả chứng thần trong điện Vấn Thần lộ vẻ hâm mộ, trong lòng đều có một cảm xúc không nói nên lời.
Những võ giả chứng thần này xuất thân từ gia tộc hạng hai hạng ba, cũng là con cưng trong nhà, giơ tay nhấc chân đều mang cảm giác kiêu ngạo bẩm sinh.
Nhưng rõ ràng hành động của La Chinh đã phá hủy sự tự tin của bọn họ!
Song lúc này bên ngoài điện Vấn Thần, đám người Hàm Mạnh lại thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như sau khi La Chinh được thuật Đại Tử Khí thừa nhận, bọn họ lại trực tiếp tuyên bố thì không tránh khỏi phải đắc tội với Hàm Cửu Di.
Ngày sau nếu truyền đến tai Hàm Cửu Di, khiến nàng nổi giận thì không ai trong chi thứ Hàm gia có thể chịu trách nhiệm được.
Hiện tại, La Chinh lại được “thần đạo Sồ Hỏa” thừa nhận, sự việc liền trở nên dễ xử lý hơn.
Còn chuyện lúc trước mọi người coi như là không nhìn thấy.
Lúc La Chinh xoay người rời khỏi tấm bia, giọng nói của Hàm Mạnh lại quanh quẩn khắp điện Vấn Thần: “La Thiên Hành của thôn Mông Sơn được thần đạo Sồ Hỏa thừa nhận…”
Hiện tại, La Chinh là võ giả chứng thần thứ hai vượt qua kỳ sát hạch của Hàm gia.
Vừa rồi, sau khi Hàm Chân vượt qua kỳ sát hạch thì đã rời khỏi điện Vấn Thần mà không quay đầu lại.
Vì khắp nơi trong điện Vấn Thần đều có uy áp đạo uẩn, nên gây áp lực rất lớn đối với linh hồn, không ai muốn ở lại hiện trường lâu.
Nhưng La Chinh hoàn toàn không có ý muốn rời đi.
Mọi người yên lặng nhìn La Chinh nhảy xuống từ trên bậc thang của tấm bia, rồi lại yên lặng nhìn một tấm bia bên cạnh hắn.
Cho dù có một số thiên tài có thể hiểu được vài thần đạo cùng một lúc, cũng có thể được mấy tấm bia thừa nhận, nhưng việc đó chỉ giới hạn với vài thần đạo đặc biệt.
Nhưng La Chinh hoàn toàn không qua chọn lựa, hắn là dựa theo thứ tự lần lượt…
“Không phải chứ, người này hoàn toàn không lựa chọn! Mà là lần lượt xem từng cái một?” Hàm Hiên há hốc mồm ngây ngốc nhìn La Chinh.
“Không thể nào có cái kẻ nghịch thiên như vậy được! Có lẽ hắn chỉ tình cờ lĩnh ngộ được thuật Đại Tử Khí và thần đạo Sồ Hỏa thôi, còn thần đạo thứ ba này, chưa chắc hắn có thể lĩnh ngộ được…” Một võ giả chứng thần bên cạnh cố phủ nhận.
Trên thực tế, hắn không tin có sự trùng hợp như vậy, nhưng hành động của La Chinh quá yêu nghiệt, đã vượt quá giới hạn nhận thức của hắn, chẳng qua trong lòng hắn không hề muốn thừa nhận mà thôi.
“Nếu như hắn có thể được tấm bia thứ ba, tấm bia của thần đạo Huyền Vũ thừa nhận, ta liền tâm phục khẩu phục!”
“…”
Chỉ chốc lát sau, trên tấm bia thứ ba cũng chính là tấm bia của thần đạo Huyền Vũ lóe ra một luồng ánh sáng màu xám trắng…
La Chinh được tấm bia của thần đạo Huyền Vũ thừa nhận.
Cảnh tượng này xảy ra khiến không ít võ giả chứng thần không nhịn được mà nuốt nước miếng một cái.
Một số người hoàn toàn bị đả kích, một số người khác thì vui mừng khi thấy cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi này.
Ngoài điện Vấn Thần, Hàm Mạnh và một nhóm thần giảng đạo đưa mắt nhìn nhau, đều có thể nhìn ra vẻ khiếp sợ sâu trong con ngươi của đối phương.
Những vị thần này, người lớn tuổi thì sống tám chín kỷ nguyên thần, người trẻ tuổi thì được sinh ra trong kỷ nguyên thần này, nhưng bọn họ đều chưa từng nghe nói đến chuyện lạ này.
“Nghe nói năm đó, Hàm Thương Yên của dòng chính tu thành võ giả chứng thần, sau khi trở về từ cấm địa Luyện Thần đã liên tục lĩnh ngộ được bốn thần đạo trong đại khái một năm.
Đó đã là sự tồn tại nổi tiếng trên đảo nổi rồi.
Hiện tại, La Thiên Hành đã được ba thần đạo thừa nhận, hắn…” Tuy trên mặt lộ vẻ nghiêm túc, nhưng trong lòng thì mừng rỡ như điên.
Với tư cách là Phủ chủ phủ Hàm Thiên, ông ta nhất định phải chứng minh giá trị của mình với người dòng chính.
Nếu như thật sự tiến cử La Thiên Hành yêu nghiệt đến cỡ này qua, chắc chắn chi của bọn họ sẽ không cần phải nhìn sắc mặt người dòng chính mà sống nữa.
“Hắn vẫn chưa có ý định dừng lại, đã leo lên tấm bia thứ tư rồi” Ông lão họ Trần nói.
“Có nên ngăn hắn lại hay không, việc này khoa trương quá rồi” Một vị thần giảng đạo khác nói.
Hàm Mạnh lộ chút do dự, cuối cùng ông ta vẫn lắc đầu.
Mặc dù ông ta không rõ tại sao La Thiên Hành lại làm được, nhưng nếu hắn đã không muốn đi ra thì Hàm Mạnh không định ngăn cản.
Thế là, ở trước mặt mọi người, La Chinh tiếp tục cảm ngộ được tấm bia thứ năm, thứ sáu, thứ bảy…
Về sau, cảnh tượng này đã khiến mọi người chết lặng.
Rất nhiều võ giả chứng thần chỉ có thể vừa thở dài, vừa tìm tòi thần đạo của mình, hy vọng thông qua đọc hiểu được tấm bia thừa nhận.
Chẳng mấy chốc, võ giả chứng thần thứ ba vượt qua kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên xuất hiện, đó là Hàm Hiên của Hàm gia.
Nhưng trên mặt hắn không lộ vẻ vui sướng chút nào.
Dẫu sao, trong điện Vấn Thần còn có một người tài giỏi, được thần đạo thừa nhận dễ dàng như ăn cơm uống nước vậy.
Hàm Hiên phải hết sức vất vả mới được thần đạo Sồ Hỏa thừa nhận, căn bản không được tính là gì.
Hắn chỉ khẽ thở dài một tiếng, mặt đầy phiền muộn, quay đầu rời khỏi điện Vấn Thần.
Mặc dù đối nhân xử thế vô cùng lão luyện, nhưng trong lòng Hàm Hiên vẫn bị đả kích không nhẹ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Trường Sinh] Ta Tại Giáo Phường Ti Thiên Thu Vạn Tái [Trường Sinh] Ta Tại Giáo Phường Ti Thiên Thu Vạn Tái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Truong-Sinh-Ta-Tai-Giao-Phuong-Ti-Thien-Thu-Van-Tai-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp [Dịch] Thế Giới Tiên Hiệp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-The-Gioi-Tien-Hiep-Truyen-Audio.jpg)



