[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 357 : Lệnh phủ quyết (c1781-c1785)
❮ sautiếp ❯Chương 1781: Lệnh phủ quyết
Sau khi đoản kích đụng vào chỗ vô hình kia, bầu trời phía trên phủ Hàm Thiên dần dần biến ra màu sắc mê hoặc, giống như các loại mực màu sau khi bị đổ được hòa vào nhauĐúng như lời người con cháu Hàm gia kia nói, lực ràng buộc của bầu trời phủ Hàm Thiên đã mượn sức mạnh của bảng đá thiên giới để bố trí ra một kết giới quy tắc.
Kết giới lơ lửng trên bầu trời phủ Hàm Thiên, bình thường không thể nhìn thấy, chỉ khi có kẻ thù bên ngoài đến xâm phạm, chạm vào nó thì kết giới mới được kích hoạt!
Nhưng trong thần thành Lục Nhâm, các vị thần có tư cách ra tay thì ít nhất cũng phải là thần cấp cao, chứ những vị thần cấp bậc như Cực Ác lão nhân thì cũng không có sức chống lại bảng đá thiên giới.
Suốt hai kỷ nguyên thần qua, kết giới trên bầu trời phủ Hàm Thiên chưa được kích hoạt lần nào…
Trong cả phủ Hàm Thiên, từ các vị thần truyền đạo đến các võ giả chứng thần đều ngơ ngác nhìn lên bầu trời.
Một số vị thần đã sống nhiều năm đương nhiên từng thấy kết giới này được kích hoạt.
Nhưng với những võ giả chứng thần trẻ tuổi thì đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy cảnh tượng lạ như vậy!
“Không, không hay rồi!”
Hàm Mạnh thấy màu sắc không ngừng lan ra, dường như nhớ tới chuyện gì đó quan trọng, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Đồng thời quay đầu hét lớn: “Trần lão! Mau! Mau dùng lệnh phủ quyết! Ta chắc chắn sẽ đền lại cho ngươi cái khác!”
Các vị thần truyền đạo trong phủ Hàm Thiên hiện đều tập trung ở một góc khác của quảng trường, kể cả ông già họ Ngô cũng ở trong đó.
Những vị thần truyền đạo này cũng để ý tới nhất cử nhất động của La Chinh…
“Như vậy thì, phương pháp Huyền Kim phá kỵ kia của lão Ngô ngươi thật sự là do hắn truyền cho?” Một vị thần truyền đạo hỏi.
Ông già họ Ngô gật đầu. “Lúc ấy, ta cũng không có gì báo đáp, chỉ xin cho hắn tấm lệnh bài bạch ngọc, cũng không nghĩ hắn thật sự có ý định vào phủ Hàm Thiên bằng thực lực của bản thân.
Thế nên hơi áy náy, hôm nay vốn còn muốn bồi thường cho hắn một chút.
Không ngờ… Khà khà, năng lực của tên nhóc này thật sự khiến người ta bất ngờ”
Đang nói đến đó thì giọng Hàm Mạnh bên kia đã truyền tới.
“Lão Trần” trong miệng Hàm Mạnh chính là vị thần truyền đạo dày dặn kinh nghiệm nhất trong phủ Hàm Thiên, đồng thời cũng là có uy tín nhất.
Lão Trần vừa nghe thấy lời nói của Hàm Mạnh thì vẻ mặt cũng đột nhiên thay đổi.
Trong nháy mắt, lão cũng nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng đang bị mọi người bỏ qua!
Có quy tắc của bảng đá thiên giới bao phủ, không ai có thể hành động trong cả thần thành Lục Nhâm, thậm chí chỉ cần sóng năng lượng hơi mạnh thôi cũng có thể bị bảng đá thiên giới trừng phạt nghiêm khắc.
Nhưng trong kỳ thi của phủ Hàm Thiên, quy tắc trong phủ sẽ được thả lỏng hơn rất nhiều, cho nên những võ giả chứng thần này mới có thể lấy chân nguyên của thế giới trong cơ thể ra, ném lệnh bài bạch ngọc mà không bị bảng đá trừng phạt.
Nhưng La Chinh ném đoản kích màu đen kia lên không trung, trực tiếp đánh trúng kết giới của phủ Hàm Thiên, như vậy chẳng khác nào trực tiếp kích hoạt kết giới này! Mặc dù lực đoản kích đụng vào tầng kết giới kia không lớn, nhưng sẽ bị bảng đá thiên giới nhận định là “xâm phạm”, do đó phát ra phản kích cấp bậc cao nhất.
Với uy thế của bảng đá thiên giới, khi nó đã dốc toàn lực phản kích lại thì cho dù là Hàm Mạnh có lẽ cũng phải tan thành mây khói.
Tuy thực lực và thiên phú của La Thiên Hành này rất tốt, nhưng chắc chắn không thể chịu được công kích ở mức độ kia, sợ rằng sẽ tan thành mây khói chỉ trong nháy mắt!
Từ trước đến nay, chưa từng có võ giả chứng thần nào có thể ném lệnh bài bạch ngọc đến độ cao chín mươi chín trượng!
Đừng nói là võ giả chứng thần, cho dù là thần cấp trung cũng khó mà làm được.
Bởi vì sau khi tới độ cao chín mươi chín trượng, thì lực ràng buộc ở mỗi trượng tiếp theo sẽ tăng gấp đôi, cứ thế tăng lên theo cấp số nhân.
Khi tới chín mươi chín trượng rồi, lực ràng buộc trong không gian kia đã cực kỳ kinh khủng.
Nhưng La Chinh cứ như vậy mà làm ra điều bất ngờ không thể tưởng tượng này.
Rõ ràng Hàm Mạnh đã bị giật mình.
Trong mắt Hàm Mạnh, có lẽ La Chinh không khác với những thiên tài trong đảo nổi quyền thế kia bao nhiêu, đồng thời cũng là võ giả chứng thần mạnh nhất mà hắn từng thấy kể từ khi giữ chức trong phủ Hàm Thiên.
Nếu như La Chinh thật sự chết vì sự trừng phạt của bảng đá thiên giới, sợ rằng hắn sẽ phải hối hận xanh ruột mất.
“Xì xì…”
Ở giữa thần thành Lục Nhâm, nơi bảng đá màu xanh đang sừng sững ở đây.
Trên bảng đá này viết chi chít đầy những chữ nhỏ màu vàng.
Có hơn một nghìn chữ nhỏ màu vàng được Thánh Hoàng Hàm gia tự mình viết lên.
Đó là quy tắc mà tổ tiên của Hàm gia lập ra!
Sau khi có người kích hoạt quy tắc của bảng đá thiên giới, những chữ nhỏ màu vàng kia sẽ lóe sáng.
Ngay giờ phút này, một đoạn chữ nhỏ ở giữa phiến đá bắt đầu lóe sáng…
Đồng thời, trên khoảng không của bảng đá bỗng xuất hiện một tia sét.
Tia sét này không ngừng vờn quanh, sau đó rồi bắt đầu thu hẹp lại về một mối, cuối cùng hình thành một quả cầu sét nhỏ!
Từng đợt ánh sáng vàng không ngừng lóe ra trên bảng đá, quả cầu sét kia cũng không ngừng lớn dần.
Lúc đầu nó chỉ cỡ nắm tay, dần dần biến thành cỡ một tòa nhà!
“Đùng đùng đùng…”
Lớp ngoài của quả cầu sét này có màu tím xanh, lớp trong thì là màu đen thẫm, trong đó ẩn chứa lực sấm phạt ở mức độ cao nhất.
Sau khi ngưng kết xong, nó bay thẳng đến phủ Hàm Thiên, để lại một loạt tiếng sấm trên bầu trời khiến người ta kinh hồn bạt vía!
Thấy sắc mặt của Hàm Mạnh, lòng La Chinh cũng cảm thấy bất an.
Cực Ác lão nhân ở trong đầu cũng nhắc nhở: “La Chinh, ngươi cẩn thận, hình như ngươi đã chạm đến bảng đá thiên giới”
Ở thành Kính, La Chinh từng thấy uy lực của bảng đá thập giới.
So với bảng đá thập giới, bảng đá thiên giới trong thành Lục Nhâm này mạnh hơn nhiều.
Hắn không ngờ phủ Hàm Thiên lại sơ sót như thế, biết rõ chạm đến thứ kia nguy hiểm như vậy mà còn muốn kiểm tra thứ hạng theo cách nhàm chán này?
“Đùng đùng…”
Tiếng sấm chói tai từ xa vọng lại, từ chân trời chạy thẳng tới phủ Hàm Thiên.
Không ít võ giả chứng thần có đầu óc nhanh nhạy dường như đã hiểu được gì đó, ào ào tản ra bốn phía xung quanh, tránh xa La Chinh, sợ bị sự trừng phạt của bảng đá thiên giới ảnh hưởng.
Sau đó, quả cầu sét kia ngay lập tức rơi vào kết giới của phủ Hàm Thiên, đập xuống đầu La Chinh!
Uy thế ẩn chứa trong quả cầu sét này đủ khiến thần cấp cao bị thương nặng, thậm chí còn có thể bị giết chết.
Trong nháy mắt chui vào phủ Hàm Thiên, lực sấm sét lớn mạnh ẩn chứa trong đó hình thành một vòng điện trường kỳ lạ, đảo lộn hô hấp của một trăm nghìn võ giả chứng thần trong phủ Hàm Thiên.
Trong lòng mọi người chỉ có một ý nghĩ, tên La Thiên Hành kia gặp tai họa rồi.
Hầu hết mọi người không có mâu thuẫn gì với La Chinh, sau khi suy nghĩ cẩn thận, trong lòng cũng thầm thương xót cho hắn.
Người này dễ dàng lập một kỷ lục không thể tưởng tượng nổi như thế, sau này nhất định sẽ có tiền đồ xán lạn, nhưng không ngờ lại chết dưới sự sơ suất của phủ Hàm Thiên.
Ngẫm lại cũng thật đáng buồn.
Nhưng trong mắt Hô Lan Chước và đám người Hàm Chân, La Chinh đúng là đáng đời.
Từ lúc La Chinh kích hoạt bảng đá thiên giới đến lúc nó bắt đầu trừng phạt chỉ một hai nhịp thở…
Lão Trần nghe thấy Phủ chủ muốn dùng lệnh phủ quyết, hơn nữa còn hứa sẽ đền mình một cái nên trong lòng lão tự nhiên cũng bằng lòng.
Trên thực tế, cho dù Hàm Mạnh không định đền bù cho lão thì lão cũng sẽ cứu La Chinh một mạng.
Thân là thần truyền đạo lớn nhất trong phủ Hàm Thiên, chút giác ngộ ấy vẫn phải có!
Song, khi lão Trần vỗ nhẹ vào bên hông, vẻ mặt lại thay đổi một lần nữa, trên gương mặt già nua kia là nụ cười khổ: “Tấm lệnh phủ quyết kia, ta không mang theo bên người…”
Nghe thấy lời này của lão Trần, lòng Hàm Mạnh cũng đột nhiên trầm xuống.
Lần này thật sự xong đời rồi.
Mắt thấy quả cầu sét kia sắp đập về phía La Chinh.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một cô gái mặc quần áo màu lam ở bên góc tường chớp hai mắt một cái, đầu nhỏ khẽ nghiêng, cánh tay như ngó sen trắng nhẹ nhàng đung đưa, từ trong tay nàng liền có thêm một tấm lệnh bài.
Lệnh bài kia có hình dáng giống với lệnh bài bạch ngọc, phần trên hơi thô nhưng phần dưới lại rất tinh tế, chẳng qua màu sắc và chất liệu không giống nhau.
Hơn nữa, ở giữa lệnh bài có khắc một chữ “miễn” rất to.
Đây là “lệnh phủ quyết” trong thần thành Lục Nhâm!
Những lệnh bài này đều được người Hàm gia làm ra.
Tấm lệnh phủ quyết này có thể phủ nhận phần lớn quy tắc trên bảng đá thiên giới.
Nhưng người trong Hàm gia cũng biết, nếu như để “lệnh phủ quyết” tràn lan thì sợ rằng bảng đá thiên giới kia sẽ trở thành vật trang trí.
Chuyện này liên quan đến sự an nguy của thần thành Lục Nhâm, cho nên người Hàm gia làm ra rất ít lệnh phủ quyết.
Hiện tại, giá của một tấm lệnh phủ quyết ở trong thần thành Lục Nhâm đã bị đẩy đến mức giá trên trời, với hơn hai mươi nghìn Thần vũ tệ!
Nhưng cho dù có bỏ ra hơn hai mươi nghìn Thần vũ tệ thì lệnh phủ quyết vẫn khó tìm như trước.
Bây giờ, ngay cả trong tay chi thứ của Hàm gia cũng chỉ có ba tấm lệnh phủ quyết, hơn nữa ba tấm lệnh phủ quyết này đều không ở trong tay Hàm Mạnh.
Năm xưa lão Trần từng lập được công lao hiển hách cho phủ Hàm Thiên, lại từng phát hiện được hai đệ tử cho Thánh Hoàng nên người trong Hàm gia mới đích thân tặng cho lão một tấm lệnh phủ quyết.
Đáng tiếc, lão Trần lại không mang theo lệnh phủ quyết bên người, nước xa không cứu được lửa gần…
“Đùng đùng…”
Quả cầu sét chỉ còn cách La Chinh ba bốn thước, Hàm Mạnh và một đám thần trong phủ Hàm Thiên đều nhắm hai mắt lại theo bản năng.
La Chinh đã chuẩn bị sử dụng bộ quần áo đồng tâm để hộ thể, sau đó làm hết sức mình để chống lại quả cầu sét này.
Mặc dù hắn cũng cảm thấy hy vọng đó là mong manh, trong lòng cũng tự sinh ra một chút cảm giác châm biếm.
Không ngờ hắn lại có thể gặp phải chuyện khó mà giải thích bằng lý lẽ thế này!
Ngay giờ phút này, “lệnh phủ quyết” trong tay cô gái áo xanh ở góc tường đột nhiên tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ, chui ra khỏi phủ Hàm Thiên với tộc độ cực nhanh, vượt qua hơn nửa thần thành Lục Nhâm, đập vào bảng đá thiên giới.
Cùng lúc đó, quả cầu sét kia liền đột ngột dừng lại một cách kỳ lạ ở đỉnh đầu La Chinh.
Cho dù là những tia chớp chạy rải rác quanh quả cầu sấm sét giống như hàng chục nghìn con rắn nhỏ vướng víu cũng bị đóng băng chỉ trong nháy mắt.
Ánh sáng trên bảng đá thiên giới hơi lóe lên, quy tắc này đã bị “phủ quyết”, quả cầu sét cũng bắt đầu nhanh chóng tan rã, tất cả năng lượng trong đó cũng biến mất không thấy bóng dáng…
Chương 1782: Nói lung tung
La Chinh đứng yên, hắn đang trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, vẫn còn chưa hết sợ hãi, lồng ngực phập phồng liên tục, sống lưng toát mồ hôi lạnhNếu quả cầu sét lại rơi xuống thêm một thước, hắn sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của mình để phòng ngự.
Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rõ, sức mạnh của bảng đá thiên giới đủ để tiêu diệt cả thần cấp cao.
Với tu vi bây giờ của hắn, nếu phản kháng thì e rằng chỉ là phí sức mà thôi…
Việc chỉ vì hơi bất cẩn mà suýt chết thật sự nằm ngoài dự đoán của La Chinh.
Nếu hắn thật sự chết trong thần thành Lục Nhâm thì đúng là oan uổng quá!
Ngay lúc quả cầu sét biến mất, La Chinh nhìn thấy ở góc sân phát ra một tia sáng đỏ.
Tuy hắn không biết ánh sáng đỏ kia là gì, nhưng chắc chắn nó có liên quan đến việc quả cầu sét kia biến mất!
Hắn quay đầu thì thấy có một cô gái áo xanh đang đứng ở góc tường.
Cô gái buộc kiểu tóc đuôi ngựa vô cùng giản dị, để lộ chiếc cổ trắng trẻo, nét mặt hồn nhiên, mang hơi thở ngây thơ trong sáng.
Tóc nàng rất dài, dù chúng đã được buộc thành đuôi ngựa nhưng đuôi tóc vẫn rủ xuống tận gót chân.
Lúc này, không chỉ mỗi La Chinh mới để ý đến nàng, mà tất cả mọi người trong sân đều đổ dồn mọi ánh mắt về phía nàng.
Vài võ giả chứng thần trẻ tuổi trông thấy cô gái này thì đều sáng mắt lên, trái tim lập tức đập thình thịch, nhưng đồng thời họ cũng cảm thấy nghi hoặc.
Cô gái như thế này, nếu nàng có mặt ở đây thì chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh nhìn, song ban nãy họ lại không hề phát hiện ra nàng!
Mà điểm chú ý của những người Hàm gia, bao gồm cả thần giảng đạo lại không phải bản thân cô gái này, ánh mắt họ đều dán chặt vào tay cô gái.
Bàn tay ngọc của cô gái như bôi mỡ dê, trắng nõn mềm mại, không có lấy một nếp nhăn.
Bàn tay ấy đang cầm tấm lệnh bài có viết một chữ “Miễn” lớn, đó đúng là lệnh phủ quyết của Hàm gia.
Tâm tình của Phủ chủ Hàm Mạnh ổn định lại, ông ta thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ban nãy, ông ta còn cho rằng La Chinh thật sự phải ngã xuống, không ngờ cô gái kia lại ra tay vào đúng lúc ấy, thật sự khiến ông ta bất ngờ.
Hàm Mạnh không biết cô gái này, nhưng người có lệnh phủ quyết sao có thể là người thường được? Ông ta đã có vài suy đoán, nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ cung kính.
Ông ta chắp tay về phía cô gái áo xanh kia: “Cảm ơn lúc nãy cô nương đã ra tay giúp đỡ”
Cô gái chớp đôi mắt sáng, xua tay: “Không có gì, hơn nữa, người ta cứu là hắn, nếu có cảm ơn thì cũng phải là hắn đến cảm ơn ta mới đúng”
Hàm Mạnh lập tức nói hùa theo: “Đúng vậy, đúng vậy, à ừm… La Thiên Hành, chính cô gái này đã dùng lệnh phủ quyết để cứu ngươi một mạng…” Hàm Mạnh đoán, chắn hẳn cô gái này đến từ dòng chính của Hàm gia trên đảo nổi.
Còn vì sao nàng phải trở về vùng đất tổ của Hàm gia, vì sao lại tham gia kỳ sát hạch cuối năm của phủ Hàm Thiên thì vẫn chưa rõ.
Nhưng không ai có thể phớt lờ người trở về từ đảo nổi!
Nghe Hàm Mạnh nói, La Chinh bèn chắp tay cảm ơn cô gái áo xanh: “Cảm tạ ơn cứu mạng của cô nương”
Cô gái áo xanh kia liếc nhìn La Chinh rồi giơ tấm lệnh phủ quyết đã sử dụng trong tay lên, nàng thoáng mỉm cười: “Nghe nói tấm lệnh bài này có giá trị xa xỉ, vậy mà ngươi định dùng một câu cám ơn là có thể xong việc sao? Ta đã cứu mạng ngươi đó, ngươi định trả ơn ta thế nào?”
Lần này, nàng trở về vùng đất tổ của Hàm gia là để tế tổ.
Gia tộc quyền thế như Hàm gia trải qua rất nhiều năm tháng tích lũy, từ lâu đã phát triển thành một thế lực khổng lồ.
Nội bộ của Hàm gia rất phức tạp, ngoài những lần tế tố lớn cứ mười nghìn năm lại tổ chức một lần thì cũng có rất nhiều người của dòng chính sẽ quay về vùng đất tổ Hàm gia một mình.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên nàng ra khỏi đảo nổi.
Trong khoảng thời gian này, vì thấy mọi thứ trong Lục Nhâm Vực đều hết sức mới mẻ, nàng bèn du lịch khắp thần thành Lục Nhâm.
Tuy nhiên, thứ để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho nàng lại là cảnh tượng La Chinh thách đấu với Hô Lan Chước ở lầu Hãn Nguyệt!
Suốt quãng đường, Hồ Nhị gia gia đã nói với nàng rằng, không nên trông đợi gì vào các võ giả chứng thần trong vùng đất tổ của Hàm gia.
Lão nói, tuy Thần Vực mênh mông, nhưng nếu phải xét theo cấp độ thực lực thì cũng chỉ có hai định nghĩa, ngoài đảo nổi và trong đảo nổi.
Võ giả chứng thần cũng vậy, những kẻ trong đảo nổi có thể thoải mái đánh chết những kẻ ngoài đảo nổi.
Thần cấp thấp là vậy, mà thần cấp trung cũng giống thế…
Song với cảnh tượng xảy ra trong lầu Hãn Nguyệt, La Chinh mới thể hiện ra một chút thực lực mà đã mạnh mẽ phản bác sạch trơn các quan điểm của Hồ Nhị gia gia.
Chỉ bằng chút thực lực hắn lộ ra này đã đủ để hạ gục gần hết những võ giả chứng thần trên đảo nổi của Hàm gia trong chớp mắt rồi.
Nàng và Hồ Nhị gia gia đều hiểu rõ, nhìn vẻ khống chế thành thạo kia của La Chinh, e rằng thực lực chân chính của hắn còn cao hơn nữa.
Nhân vật như vậy không phải là có thể sánh ngang với thiên tài thực sự của nhà họ sao?
Vậy nên nàng mới rất có hứng thú với La Chinh.
Nhưng Hồ Nhị gia gia lại không cho phép nàng tham gia vào việc này, còn tất nhiên là lão sẽ sai người đi điều tra.
Cuối cùng, nàng không thuyết phục được lão nên chỉ đành bỏ cuộc.
Sau khi đến tế tổ ở linh mộ lớn trong vùng đất tổ, nàng vẫn còn thừa thời gian.
Nhớ tới kỳ sát hạch cuối năm vô cùng náo nhiệt của phủ Hàm Thiên, nàng bèn năn nỉ Hồ Nhị gia gia, xin lấy một suất tham gia rồi lặng lẽ đi vào phủ.
Trước khi vào, Hồ Nhị gia gia còn dùng “thuật giấu mặt” cho nàng.
Sau khi sử dụng thuật giấu mặt, nó sẽ giấu đi khí chất của người đó.
Khi đứng trong đám đông thì người đó sẽ không hề gây chú ý, người khác cũng sẽ rất khó để ý đến.
Vậy nên, khi nàng bước vào phủ Hàm Thiên mới không ai để ý nơi góc tường còn có một cô gái như thế.
Đứng ở phủ Hàm Thiên một lúc lâu, nàng lại trông thấy La Chinh chậm rãi đi đến.
Nhưng nàng không ngờ, lúc La Chinh ném mạnh cây kích ngắn màu đen kia ra ngoài lại có thể kích hoạt cả bảng đá thiên giới!
Tất nhiên là cô gái này hiểu rõ sức mạnh của bảng đá thiên giới.
Nếu để bảng đá này giáng trừng phạt xuống thì e rằng La Chinh sẽ chết chắc.
Nàng đã định sử dụng lệnh phủ quyết luôn.
Nhưng khi nghe thấy Phủ chủ Hàm Mạnh nhờ “lão Trần” dùng lệnh phủ quyết thì nàng lại lập tức từ bỏ ý định này.
Nàng có nằm mơ cũng không ngờ được, vào lúc quyết định thì “lão Trần” lại nói mình không mang theo lệnh phủ quyết.
Cô gái giận dữ trừng mắt với lão Trần kia, thầm mắng: “Không có ngươi lại không nói sớm” Sau đó, nàng mới kích hoạt lệnh phủ quyết, bác bỏ sự trừng phạt của bảng đá thiên giới.
“Trả ơn thế nào à…” La Chinh hơi ngạc nhiên, hắn bỗng có một cảm giác quái dị.
Thấy La Chinh không biết trả lời ra sao, Hàm Mạnh đứng bên cạnh vội vàng nói: “Các chi trong Hàm gia của chúng ta còn mấy tấm lệnh phủ quyết.
Sau kỳ sát hạch, ta sẽ sai người đưa đến cho cô nương, cô nương thấy thế nào?”
Cô gái nghe vậy lại nói: “Chuyện lệnh bài thì không thành vấn đề, nó cũng chẳng phải món đồ gì quý hiếm.
Thứ mà ta đây cứu chính cái mạng của hắn kìa, theo quy tắc thì mạng của hắn xem như là của ta rồi, đúng chứ? Vậy nên hắn chính là người của ta đúng không?”
Lời như vậy lại thốt ra từ miệng của một cô gái nhỏ hồn nhiên trong sáng khiến tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.
La Chinh cũng thật sự cạn lời…
Ơn cứu mạng quả thực rất lớn, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tính mạng của người được cứu sẽ thuộc về người nào…
Cô gái này mới rời khỏi đảo nổi lần đầu, vốn dĩ nàng đã không hiểu sự đời, dọc đường lại được Hồ Nhị gia gia đi theo chăm sóc, chưa từng gặp phải rắc rối gì.
Bây giờ, nàng vào phủ Hàm Thiên, Hồ Nhị gia gia không tiện theo vào, nàng bèn bắt đầu ăn nói lung tung.
Chương 1783: Phủ chủ lo lắng
Dù là La Chinh hay là Phủ chủ Hàm Mạnh thì đều không để bụng, chỉ xem như nàng đang nói mớTuy nhiên, Hàm Mạnh vẫn hơi e ngại cô gái này, ông ta cười ha ha rồi chuyển đề tài, “Không biết ngươi đến từ chi nào trong dòng chính nhỉ?”
Hàm gia trên đảo nổi có tổng cộng ba chi lớn, gồm chi Phụ Linh, chi Thanh và chi Địa Nguyên.
Người của ba chi này là lực lượng nòng cốt của Hàm gia, đảo nổi cũng do họ cùng nhau quản lý.
Khi cô gái kia nghe Hàm Mạnh hỏi, nàng lộ vẻ rối rắm, “Chi gì cơ? Ta cũng không biết…”
“Không biết ư?” Hàm Mạnh ngây ra, mấy thần giảng đạo cũng vô cùng kinh ngạc.
Ngay cả khi họ chỉ là người của chi thứ trong Hàm gia nhưng vẫn nắm rõ ba chi trên đảo nổi như lòng bàn tay.
Nếu cô gái này thật sự đến từ đảo nổi thì sao lại không biết được chứ? Chẳng lẽ họ đã đoán sai?
Hàm Mạnh suy nghĩ rồi lập tức đổi sang một cách hỏi khác: “Nếu không biết mình đến từ chi nào thì ngươi có biết cha mình là ai không?”
“Muốn biết cha ta là ai à?” Lúc này cô gái áo xanh mới vỡ lẽ: “Nói luôn từ đầu thì có phải tốt hơn không, cha ta là…”
“Vù…”
Không ngờ lúc nàng mới nói một nửa thì có một cơn gió lớn từ bên ngoài thổi ùa vào phủ Hàm Thiên, dường như có bão cát hỗn độn trong đó…
Chỉ chớp mắt, trong phủ Hàm Thiên đã xuất hiện một ông lão.
“Hồ Nhị gia gia” Vừa thấy ông lão, cô gái áo xanh mỉm cười: “Không phải ngươi nói là chờ ta ở bên ngoài sao?”
Hồ Nhị gia gia lắc đầu với cô gái áo xanh rồi quay sang nhìn Hàm Mạnh, lão lập tức thản nhiên nói: “Ngươi là Phủ chủ của phủ Hàm Thiên? Là thành viên một chi trong Hàm gia, ngươi phải biết có một số chuyện không thể hỏi lung tung chứ?”
Tự nhiên bị một ông già hiện ra chất vấn, ánh mắt Hàm Mạnh lóe lên, có vẻ không phục.
Tuy ông ta biết cô gái này là người thuộc dòng chính, nhưng nếu không hỏi rõ ràng thì sao được? Ông ta vừa định mở miệng giải thích thì đã thấy ông lão kia hất nhẹ vạt áo, lộ ra thanh kiếm nhỏ màu xanh lá ở bên hông.
Thanh kiếm được làm từ ngọc bích, trên lưỡi kiếm phủ đầy những nét chạm khắc, kỹ thuật vô cùng tinh vi.
Khi thấy thanh kiếm nhỏ màu xanh lá kia, vẻ mặt Hàm Mạnh lập tức trở nên đầy kính sợ.
Ông ta quỳ một gối xuống đất, hai tay nắm thành quyền: “Chi thứ mười ba của Hàm gia, Hàm Mạnh xin được bái kiến!”
Không chỉ Hàm Mạnh, mà cả đám người Hàm Hiên, Hàm Chân cũng nhận ra thanh kiếm nhỏ màu xanh lá đó.
Bọn họ cũng quỳ một gối xuống như Hàm Mạnh, tự giới thiệu với ông lão kia.
“Chi thứ chín của Hàm gia, Hàm Chân xin được bái kiến!”
“Chi thứ ba của Hàm gia, Hàm Hiên xin được bái kiến…”
“…”
Tất cả đệ tử họ Hàm ở đây đều đồng loạt quỳ gối xuống đất.
Những người không thuộc Hàm gia, bao gồm thần giảng đạo và các võ giả chứng thần khác đều khá mờ mịt, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
La Chinh thản nhiên nhìn lướt qua thanh kiếm nhỏ màu xanh kia.
Hắn thầm nghĩ, có lẽ nó chính là nguyên nhân, nhưng dù sao cũng không liên quan gì tới hắn.
La Chinh đoán không sai.
Dòng chính của Hàm gia trên đảo nổi giống như một vương quốc khổng lồ.
Dù là đệ tử nào đến từ đảo nổi thì địa vị của họ cũng cao hơn rất nhiều so với đệ tử của các chi thứ Hàm gia ở thần thành Lục Nhâm này, nhưng địa vị của họ còn kém rất xa so với con cháu Hàm gia ở đảo nổi.
Nếu đảo nổi giống một vương quốc thì tất nhiên, Thánh Hoàng của Hàm gia chính là quốc vương.
Song Thánh Hoàng là người rất bí ẩn, không biết mấy chục nghìn năm mới lộ mặt một lần.
Tuy có vài con cháu Hàm gia có dòng máu của Thánh Hoàng chảy trong cơ thể, nhưng có khi cả đời họ cũng không có may mắn được gặp mặt Thánh Hoàng…
Nhưng Hàm gia có vài người có địa vị rất đặc biệt, họ có tư cách gặp mặt Thánh Hoàng.
Có lẽ địa vị của những người này ở Hàm gia không cao, thậm chí họ còn không đảm nhiệm bất kỳ chức vụ gì, nhưng không ai dám phớt lờ họ.
Trên người họ luôn có một thanh kiếm nhỏ màu xanh lục.
Thanh kiếm nhỏ xanh lục này có nghĩa ông lão này hoặc có thể là cô gái áo xanh này là người bên cạnh Thánh Hoàng, còn có thể gặp trực tiếp Thánh Hoàng!
Vậy nên không phải là người Hàm gia đang chào ông lão này, mà thứ họ chào chính là thanh kiếm nhỏ màu xanh lục mà ông lão kia đang đeo bên hông.
Hồ Nhị gia gia thản nhiên đáp lại một tiếng, rồi không để ý lắm đến họ mà quay sang tiểu thư nhà mình: “Tiểu thư đã nói rồi, nếu để lộ thân phận thì phải theo gia gia về nhà…”
“Không về” Cô gái áo xanh không đợi Hồ Nhị gia gia nói xong đã mở miệng từ chối.
Hồ Nhị gia gia lắc đầu, “Tiểu thư cần giữ lời hứa chứ” Tuy lão chỉ là người dưới, nhưng giọng điệu lại hết sức cứng rắn, hoàn toàn không nhượng bộ chút nào.
Hình như cô gái áo xanh cũng biết không thể thuyết phục được lão, đôi mắt khuấy đảo tâm hồn kia bèn giận dữ nhìn chằm chằm La Chinh, nàng chu miệng lên: “Vậy ngươi phải mang tên này về cùng! Nếu không phải vì cứu hắn thì ta sẽ không bị lộ!”
Nàng vừa nói ra, ánh mắt của mấy đệ tử Hàm gia đều lóe lên, thầm than La Thiên Hành thật tốt số.
Đó chính là đảo nổi của Hàm gia đó, cũng là mục tiêu phấn đấu cả đời của họ.
Nếu hắn thật sự có thể đến đảo nổi cùng vị tiểu thư không rõ thân phận của Hàm gia kia thì đúng là một bước lên trời!
Hàm Mạnh và những thần giảng đạo nghe vậy thì lại cảm thấy lo âu.
Kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên chưa thực sự bắt đầu mà đã xuất hiện một kỳ tài như La Thiên Hành, Hàm Mạnh đã âm thầm gửi gắm khá nhiều hy vọng vào La Chinh.
Nếu sau này, La Thiên Hành thật sự trở thành đồ đệ dưới trướng của Thánh Hoàng thì Hàm Mạnh sẽ được không ít lợi ích.
Hơn nữa, ông ta còn có thể tạm thời bảo đảm địa vị của mình trong các chi của Hàm gia.
Nếu La Chinh thật sự bị cô gái này dẫn đi thì chắc chắn đó không phải là điều tốt với phủ Hàm Thiên!
Không đợi Hồ Nhị gia gia nói gì, Hàm Mạnh đã to gan xen vào: “Người này đến phủ Hàm Thiên của ta thì phải do phủ Hàm Thiên ta tiếp nhận, sao lại có thể tùy tiện dẫn đi?”
Hồ Nhị gia gia liếc qua Hàm Mạnh, lộ vẻ suy nghĩ sâu xa, đồng thời cũng nói: “Chúng ta không có hứng thú với hắn.
Tuy nhiên, đúng là người này có thiên phú vượt trội, ta hy vọng sẽ có một ngày có thể thấy hắn ở đảo nổi”
“Hồ Nhị gia gia” Chân mày của cô gái áo xanh nhăn tít lại.
Nhưng Hồ Nhị gia gia lại không giải thích gì thêm, lão vươn tay ra nắm lấy một cái, trên tay lão đã xuất hiện một cây phất trần.
Lão vung nhẹ nó lên, một đám bụi mù nổi lên cùng với từng trận cuồng phong gào thét.
Sau đó, lão và cô gái áo xanh kia đã biến mất trước mắt mọi người.
Đợi đến sau khi hai người này rời khỏi, đám người Hàm Mạnh mới có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cơ bắp cứng ngắc trên mặt cũng thả lỏng, lúc Hàm Mạnh nhìn về phía La Chinh thì còn thấy hơi xấu hổ…
Phủ Hàm Thiên là niềm kiêu hãnh trong mắt nhiều người, nên dù ông ta đã nhắm đến La Chinh từ lâu, cũng chắc chắn muốn dẫn La Chinh vào phủ Hàm Thiên, nhưng vẫn cần La Chinh phải tham dự toàn bộ quá trình sát hạch.
Ban nãy, khi ông ta tranh cướp với cô gái áo xanh kia, đã để lộ ý định thực sự của mình.
Hình như, ông ta còn cắt đứt con đường đến đảo nổi của La Chinh, ông ta sợ La Chinh thầm trách mình.
“Ừm thì… La Thiên Hành, nếu dùng thiên phú của ngươi để bước vào phủ Hàm Thiên của ta, thì với tư chất đó, không tới mấy năm là nhất định có thể đến được đảo nổi của Hàm gia ta” Hàm Mạnh giải thích.
Thấy vị thần cấp trung như Hàm Mạnh ân cần giải thích với mình như thế, La Chinh thầm cảm khái.
Có lẽ quy tắc của Thần Vực hoàn toàn khác so với vũ trụ Đại Diễn, nhưng cách đối nhân xử thế lại gần như giống y xì đúc.
“Phủ chủ, tuy La Thiên Hành ta thật sự muốn đến đảo nổi, nhưng ta đã lên kế hoạch kỹ lưỡng cho con đường của mình từ lâu rồi.
Đến phủ Hàm Thiên chính là một bước nhất định phải vượt qua, vì La mỗ không cần đi đường ngang ngõ tắt” La Chinh cười khẽ.
Nghe vậy, ánh mắt Hàm Mạnh bèn sáng lên, ông ta không nhịn được, gật đầu khen ngợi: “Rất có chí khí! Với tâm cảnh cỡ này thì trên đời chẳng có việc gì khó với ngươi cả!”
Hàm Mạnh thực sự nói ra lời khen ngợi từ với đáy lòng, nhưng chưa chắc người khác đã nghĩ vậy.
Đó chính là một lần cơ hội tiến vào đảo nổi…
Nếu Phủ chủ không ngăn cản, La Chinh đã thật sự là cá chép vượt Long Môn.
Với một trăm nghìn võ giả chứng thần ở đây, e rằng việc bước vào đảo nổi chỉ có thể mãi mãi là giấc mơ xa xôi không thể với tới, nhưng La Chinh chỉ cách giấc mơ này có một bước!
“Ta thấy bây giờ La Chinh này đang ngậm bồ hòn làm ngọt thôi!”
“Nói dễ nghe vậy, đánh mất cơ hội lúc này mà còn muốn đi vào đảo nổi ư? Nằm mơ à…”
“Hàng năm, Hàm gia đều có nhiều thiên tài như thế, họ mạnh hơn những võ giả chứng thần bình thường rất nhiều, vậy mà vẫn không có tư cách đó thôi.
Khi xưa, Hàm Tiếu Thiên rất có tiếng nói trong các chi của Hàm gia mà còn bị đảo nổi từ chối.
Đó là nơi hắn muốn đi là đi sao? Không đi đường tắt à? Nói thì nghe hay đấy…”
Đám người này đứng ở những vị trí khác, nên suy cho cùng ý nghĩ trong họ cũng khác.
Dĩ nhiên, họ chẳng thể hiểu nổi lời của La Chinh, vì cả đời họ còn khó có thể với đến độ cao nào đó, nên tất nhiên họ cũng không thể nhìn thấy một thế giới còn rộng lớn hơn nữa.
Chương 1784: Thiết Nham
Lúc này trong phủ Hàm Thiên, tất cả mọi người đã tung những tấm lệnh bài bằng ngọc lên không, cũng chia ra theo thứ tự trước sauÔng lão họ Trần lập tức bước ra, trong tay cầm theo một cuộn giấy vàng.
Lão mở cuộn giấy vàng ra rồi thổi nhẹ một hơi về phía bầu trời phủ Hàm Thiên…
Những tấm lệnh bài bằng ngọc đang lơ lửng trên không bỗng lóe lên ánh sáng màu xanh lá cây.
Mỗi khi tấm lệnh bài bắt đầu phát ra ánh sáng thì một cái tên và địa chỉ lại được thêm vào cuộn giấy vàng.
Tấm lệnh bài đầu tiên phát sáng chính là của Hàm Chân, nên tên của hắn được đặt trên đầu, được xếp vào chỗ cao nhất trong cuộn giấy vàng.
Thứ tự trước sau của những người khác thì dựa vào độ cao khác nhau, từng cái tên lần lượt xuất hiện trên cuộn giấy vàng.
Không lâu sau, cuộn giấy vàng đã ghi chép lại toàn bộ tên tuổi, lai lịch và địa chỉ của một trăm nghìn võ giả chứng thần ở đây.
Vì thứ mà La Chinh tung lên không phải là lệnh bài bằng ngọc mà là một cây kích ngắn màu đen, nên dĩ nhiên tên hắn sẽ không xuất hiện trong cuộn giấy vàng.
Tất nhiên, ông lão họ Trần sẽ không bất cẩn bỏ sót La Chinh.
Lão lấy ra một cây bút mực rồi vẩy nhẹ.
Một ít mực nước đen nhánh xuất hiện ở đầu bút, lão viết vài nét lên giấy vàng, tạo thành mấy chữ lớn “La Thiên Hành, Trường Không Vực, thôn Mông Sơn”.
Tất nhiên, tên của La Chinh được xếp đầu tiên, trên cả Hàm Chân.
Tuy Hàm Chân không vui vẻ gì, nhưng La Chinh có thể nhẹ nhàng ném cây kích ngắn màu đen kia lên đến độ cao tận chín mươi chín trượng thì hắn cũng đành chịu thua!
Như Hàm Hiên đã nói, họ là con cháu của các chi trong Hàm gia, vừa sinh ra đã có lợi thế rất lớn.
Từ dòng dõi đến thiên phú, họ đều mạnh mẽ hơn các võ giả bình thường rất nhiều.
Nếu họ được chứng thần, trở thành thần thì sẽ mạnh hơn nhiều so với thần bình thường.
Nhưng Hàm gia cũng cần phải giữ vững địa vị của mình, vì một gia đình quyền quý mà sống tách biệt thì sớm muộn gì cũng sẽ bị loại bỏ.
Đảo nổi từng có vài gia đình quyền thế thực hiện đóng cửa toàn diện, thậm chí còn quy định con cháu của gia tộc mình không được kết hôn với người của gia tộc khác, không cho phép người của gia tộc khác tham gia vào rất nhiều vị trí quan trọng.
Hậu quả gây ra bởi đủ mọi phương pháp đóng cửa đó sẽ không thể hiện ra trong vài kỷ nguyên thần ban đầu.
Nhưng vào mười mấy kỷ nguyên thần sau đó, thứ hạng của những gia đình quyền thế kia hết rơi lại rớt, thậm chí còn có đảo nổi bị rơi vào biển Thời Gian.
Bây giờ, các nhà quyền thế trên đảo nổi đã khá văn minh.
Nếu có thể làm việc cho nhà họ thì dù là người của gia tộc khác, cũng sẽ được đối xử bình đẳng trong rất nhiều chuyện.
Sau khi ông lão họ Trần sửa lại xong bảng danh sách thì bèn cầm theo cuộn giấy vàng rời đi.
Phủ chủ Hàm Mạnh đưa cây kích ngắn màu đen đã được gỡ xuống cho La Chinh, rồi lập tức thông báo cho mọi người trong phủ Hàm Thiên: “Mọi người đợi nửa canh giờ, sau đó hãy di chuyển đến điện Vấn Thần trong phủ Hàm Thiên ta!” Nói xong, ông ta cũng rời đi, kỳ sát hạch cuối năm của phủ Hàm Thiên cần chuẩn bị không ít thứ, ông ta cũng chẳng rảnh rỗi gì.
Ông lão họ Ngô thấy La Chinh không có gì để làm, bèn đi về phía hắn rồi cười ha ha: “Có một câu mà ta không thể không hỏi.
Ta muốn biết thật sự thì phương pháp Huyền Kim phá kỵ mà ngươi dạy cho ta là do ngươi tự nghĩ ra hay học được từ người khác vậy?”
Trong mắt những thần giảng đạo như bọn họ, thiên phú của La Chinh thật sự có thể hạ gục tinh anh của những nhà quyền thế trên đảo nổi.
Tuy Hồ Nhị gia gia kia không dẫn hắn đi, nhưng lời của lão trước khi đi cũng có ý nghĩa rất lớn, chắc hẳn lão đã xác định rằng La Chinh có tư cách đi vào đảo nổi.
Trong mắt ông lão họ Ngô, có lẽ thiên tài như vậy thực sự có thể sáng tạo ra phương pháp kỳ diệu cỡ này…
Vốn dĩ, phương pháp Huyền Kim phá kỵ kia là do Cực Ác lão nhân dạy lại cho La Chinh, nên tất nhiên hắn không muốn nhận vơ công lao này.
Hắn chỉ lắc đầu: “Đó đúng là do vị tiền bối kia dạy lại…”
“Không biết rốt cuộc tiền bối đó là nhân vật như thế nào mà có thể dạy được trò giỏi cỡ này, chắc ông ấy phải có tu vi đại viên mãn rồi…” Ông lão họ Ngô cảm thán.
“Đại viên mãn…”
La Chinh kinh ngạc trong chốc lát.
Cùng lúc đó, trong đầu La Chinh cũng truyền đến tiếng cười thỏa mãn của Cực Ác lão nhân.
“Ha ha ha, nếu may mắn được người khác nghĩ mình là cao nhân đại viên mãn thì cũng không uổng công ta truyền lại phương pháp Huyền Kim phá kỵ này” Cực Ác lão nhân cười nói.
Khoảnh khắc Thần Cảnh tu luyện đến đỉnh cao thì mới được tính là đại viên mãn.
Chỉ sau khi đại viên mãn thì mới có tư cách được phong thánh.
“Nhưng chắc ông lão này chỉ làm bộ mà nói vậy thôi, nhằm tìm hiểu ít chuyện về tiền bối cao nhân mà ngươi bịa ra, ha ha” Cực Ác lão nhân nhắc nhở.
La Chinh cũng thấy có vẻ ông lão họ Ngô rất tò mò về “tiền bối” mà mình mới nói đến.
Đúng là có không ít “tiền bối” đã dạy dỗ La Chinh.
La Tiêu, Cố Bắc, Cưu Thánh, ngay cả Tượng Thánh cũng là tiền bối của hắn.
Nhưng thân phận của họ tế nhị đến vậy, sao hắn dám để lộ ra chút gì?
Quả nhiên, ông lão họ Ngô lại dò la vài câu, toàn về đặc điểm và tính cách của vị tiền bối kia.
La Chinh không từ chối hẳn, hắn chỉ bịa lung tung vài đặc điểm bên ngoài và tính cách.
Hắn thấy ông lão họ Ngô tỏ vẻ như phát hiện thêm được điều gì mới, có lẽ ông ta đang liên tục thầm suy đoán, muốn tìm ra một vị “tiền bối” không hề tồn tại.
Nửa canh giờ trôi qua.
Ông lão họ Trần đã quay lại, lúc này mới thông báo với mọi người: “Mời mọi người theo ta vào sân sau của phủ Hàm Thiên!”
Nói rồi, ông lão họ Trần bèn quay đầu rời đi.
Những võ giả chứng thần trong sân bèn lục tục đi theo đến sân sau của phủ Hàm Thiên dưới sự sắp xếp của những thần giảng đạo.
Thiết kế trong phủ Hàm Thiên rất thoáng đãng, tất cả đều được sắp đặt gọn gàng ngăn nắp.
Số lượng một trăm nghìn võ giả chứng thần không ít, nhưng khi họ nối đuôi nhau vào thì vẫn có trật tự.
Dọc đường, La Chinh chậm rãi đi theo đám người về phía trước, có không ít võ giả chứng thần đến bắt chuyện với hắn.
Những võ giả đó là con cháu của những nhà có tiếng là nhiều chuyện, sau khi nhận ra giá trị của La Chinh thì tất nhiên họ cũng hiểu tầm quan trọng của việc kết giao với người này.
Lỡ như sau này hắn có thể vào đảo nổi thì có khi sức ảnh hưởng khi hắn trở về còn vượt xa hiện tại.
La Chinh chỉ đáp lời qua loa với những người có thiện chí kia, dù sao hắn không định ở lại lâu trong thần thành Lục Nhâm.
“La, La Thiên Hành…”
Đúng lúc này, một võ giả chứng thần bỗng đến gần hắn rồi nhỏ tiếng gọi.
La Chinh vừa quay đầu thì thấy là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, dáng người hết sức chắc nịch nhưng vẻ mặt lại hơi yếu đuối.
“Ngươi là…” La Chinh không quen người này.
“Ta họ Thiết, tên là Thiết Nham” Người trẻ tuổi cười nói.
“Là người của Thiết gia sao?” La Chinh nhướng mày.
Thiết Nham vội gật đầu rồi nói: “Hôm đó, muội muội của ta bán chỗ đất sét kia cho ngươi, không phải vì cố ý lừa tiền ngươi đâu.
Đợi sau khi kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên kết thúc, ta sẽ ra mặt bảo nàng trả lại ngươi ít Thần vũ tệ…”
Thiên phú và thực lực của Thiết Nham này khá tốt, ít nhất hắn là người đứng đầu trong ba đời của Thiết gia, nhưng tên hắn chỉ được xếp ngoài năm mươi hạng đầu trên bảng danh sách.
Trước khi tham dự kỳ sát hạch lớn của phủ Hàm Thiên, hắn có nghe nói Thiết Lâm đã bán một cục đất sét với mức giá trên trời.
Vì hắn muốn tham gia vào kỳ sát hạch nên cũng phải chú ý đến mục xếp hạng kia.
Đến khi xảy ra bước ngoặt trong sân lớn của phủ Hàm Thiên này thì hắn cảm thấy vô cùng lo lắng.
Đúng là Thiết Lâm rất biết nói năng, nhưng chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì nếu lừa gạt La Thiên Hành này rồi bán một cục đất sét với giá năm trăm Thần vũ tệ.
Dù vậy, năm trăm Thần vũ tệ kia cũng là một số tiền khổng lồ với Thiết gia.
Ngay cả khi Thiết Nham hắn quyết định trả lại hết thì cũng không biết các trưởng bối có đồng ý không, thành ra hắn mới nói như thế.
Đúng là muốn trả một phần nhưng trả lại được bao nhiêu thì hắn không chắc, đây là suy nghĩ thiện chí của hắn.
Tuy nhiên, điều La Chinh quan tâm không phải năm trăm Thần vũ tệ kia…
Cực Ác lão nhân nói Thần vũ tệ này còn có tác dụng rất lớn, nhưng lúc này La Chinh không quan tâm ích lợi của nó là gì.
Nếu hắn tiêu pha nhiều Thần vũ tệ như vậy mà ngưng tụ được chút tinh thể kia, nhận ra được con đường để tự ngưng tụ ra thần cách thì năm trăm Thần vũ tệ hoàn toàn là đáng tiền!
“Không cần trả đâu” La Chinh thản nhiên nói.
Thấy hắn từ chối, Thiết Nham lập tức trở nên lo lắng: “Chuyện này nhất định phải…”
“Thật sự không cần, nhưng ta muốn nhờ ngươi một chuyện khác” La Chinh lại nói.
Vốn dĩ, hắn còn định chờ đến khi kỳ sát hạch lớn của phủ Hàm Thiên kết thúc rồi mới đi tìm cô gái Thiết gia kia.
Nhưng có vẻ bây giờ không cần nữa rồi, ca ca của cô gái kia có vẻ tốt tính hơn nàng nhiều, đây một cơ hội cần nắm lấy.
“Có việc muốn nhờ ta sao?” Thiết Nham hơi kinh ngạc.
La Chinh gật đầu, nghiêm túc nói: “Không biết Thiết gia các ngươi đã khai thác chỗ đất sét kia ở đâu? Sau khi kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên kết thúc, ngươi có rảnh dẫn ta đi xem không?”
“Chỗ đất sét đó hả?”
Vẻ ngạc nhiên trong mắt Thiết Nham càng rõ hơn.
Tuy Nhị thúc vẫn luôn nói chỗ đất sét đó rất có giá trị nhưng hắn không tin.
Trong mắt hắn, đó chính là một đống đất sét bình thường thôi.
Nhưng theo ý của La Thiên Hành thì hình như hắn còn muốn tìm kiếm thêm loại đất sét này nữa, chẳng lẽ nó có ích lợi gì sao?
Chương 1785: Điện Vấn Thần
ỞThần Vực, các nguyên liệu được nghiên cứu rất thấu triệtVí dụ như cỏ Du Đông rẻ mạt nhất.
Nếu dùng nửa đoạn dưới của nó để nấu thành keo rồi thêm vào trong lúc luyện chế đan dược thì nó có thể tạo ra “đan cơ” cực tốt, có thể dung hợp được vào hầu hết các nguyên liệu trong đan dược.
Thế nên, dù nguyên liệu này rất dễ tìm nhưng một số kim đan thất phẩm, hay thậm chí là bát phẩm cũng cần đến.
Những nguyên liệu quý giá nhất đều có giá trên trời, ví dụ như “sừng Ứng Long”.
Qua loại sừng đó, có thể kích hoạt những ảo cảnh từ thời viễn cổ, thực hiện quá trình lĩnh ngộ cao nhất xuyên thời gian…
Cách dùng của các loại nguyên vật liệu gần như đã được nghiên cứu hết sau rất nhiều kỷ nguyên thần.
Ngoại trừ một số nơi rất sâu trong cấm địa có rất ít người tìm hiểu đến thì chẳng còn quá nhiều bí mật trong Thần Vực nữa.
Nhưng ngoại trừ chút linh tính lúc đầu thì chỗ đất sét mà Thiết gia khai thác được không có bất kỳ chỗ đặc biệt nào.
Sau mấy lần kiểm nghiệm mà kết quả vẫn y như vậy, mấy thúc thúc của Thiết Nham đều đã từ bỏ.
Lúc này, Thiết Nham càng khó hiểu hơn khi La Thiên Hành lại hỏi đến nó.
Hắn nói vậy nghĩa là chỗ đất sét đó thực sự có lợi ích rất lớn với hắn.
Dù chỗ đất sét này có công dụng gì thì hình như chỉ có mỗi La Chinh mới cần thứ ấy, nên Thiết Nham bèn đồng ý ngay.
Hắn không đa nghi như giống em gái Thiết Lâm của hắn.
Nếu Thiết Lâm ở đây thì thế nào cũng phải moi một khoản Thần vũ tệ không nhỏ của La Chinh.
Hai người vừa nói chuyện với nhau, vừa theo dòng người đi vào sân sau của phủ Hàm Thiên.
Nơi này cũng là một khoảng đất trống rộng lớn.
Ở chính giữa nơi đây, có một công trình kiến trúc chôn một nửa dưới đất.
Công trình kia có hình dáng độc đáo, trông như một miệng giếng lớn vậy.
Phía trước lại có một lối vào tối om, có một làn khói đang từ từ bay ra.
La Chinh chỉ ngửi một chút đã biết có người đang thắp hương trong ấy.
Sau khi tất cả võ giả chứng thần đều đã tụ tập ở sân sau, một bóng người bèn lách mình ra từ trong đám đông.
Đó đúng là Phủ chủ Hàm Mạnh đã rời đi lúc trước.
Ông ta cười nhẹ với mọi người rồi lên tiếng: “Chắc có không ít người ở đây từng tham gia kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên không dưới một lần, và đã biết không ít về điện Vấn Thần của phủ Hàm Thiên.
Tuy nhiên, ta vẫn muốn nói lại một chút về quy tắc trong đó”
Trong số những võ giả chứng thần tham gia kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên, có một bộ phận đã tham gia liên tục hơn mười lần, thậm chí là mấy chục lần.
Những võ giả đó càng đánh càng thua, nhưng càng thua thì lại càng đánh, họ đều trở thành những gương mặt lão làng trong phủ Hàm Thiên.
Nhưng vẫn luôn có một nhóm mới tham dự kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên lần đầu.
Nếu không cẩn thận thì điện Vấn Thần vẫn vô cùng nguy hiểm.
La Chinh mới vào thần thành Lục Nhâm chưa được bao lâu, tuy hắn đã hoàn thành một khóa học nhưng vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện, nên lúc này hắn phải cực kỳ chú ý lắng nghe.
“Điện Vấn Thần này được Thánh Hoàng của Hàm gia chúng ta xây dựng nên, đã trải qua hai mươi ba kỷ nguyên thần.
Cả tòa điện Vấn Thần đều nằm sâu một trượng dưới đất…”
Theo lời Hàm Mạnh thì điện Vấn Thần đã được xây dựng khá lâu rồi.
Khi đó, người của Hàm gia chưa có ai được phong thánh.
Tuy nhiên, Thánh Hoàng của Hàm gia đã được xếp vào hàng ngũ đại viên mãn nên cả Hàm gia cũng được xem như gia tộc đứng nhất trong những gia tộc hạng hai.
Có tổng cộng hơn ba trăm tấm bia đạo trong điện Vấn Thần, chiếm một phần mười bia đạo trong Thần Vực.
Đương nhiên, toàn bộ những tấm bia đạo này đều chỉ là bản sao.
Việc tạo ra bản sao của bia đạo không phải chuyện dễ dàng, bởi nếu đến quá gần chúng thì dù là thần cũng sẽ bị thương.
Tất nhiên, đạo uẩn chứa trong các tấm bia đạo bản sao không bằng được trong các tấm bia đạo thật, nhưng chúng vẫn có thể kiểm tra thiên phú của các võ giả chứng thần, ít nhất có thể nhận ra được võ giả nào phù hợp để theo thần đạo nào.
Với thực lực của Hàm gia khi ấy, việc dựng lên cả một điện Vấn Thần như vậy đúng là chuyện vô cùng khó khăn.
Mỗi tấm bia đạo trong đó đều được những vị thần cấp cao của Hàm gia mài giũa từng chút một, chúng ẩn giấu những lĩnh ngộ của các vị thần cấp cao về thần đạo.
Tất nhiên, Hàm gia bây giờ không cần đến điện Vấn Thần nữa, nên nó được để lại cho chi thứ Hàm gia, rồi cuối cùng do phủ Hàm Thiên quản lý.
“Những tấm bia đạo mô phỏng kia đã quá cũ rồi, đạo uẩn trong đó cũng đã thay đổi nhiều.
Nếu không chịu nổi áp lực của đạo uẩn trong đó thì không nên cố chịu.
Trong các kỳ sát hạch trước kia của phủ Hàm Thiên luôn có vài võ giả cắn răng chịu đựng, nhưng nhẹ thì họ sẽ bị tổn hại tu vi, nặng thì mất mạng ngay lập tức.
Nếu xảy ra chuyện, phủ Hàm Thiên chúng ta sẽ không chịu trách nhiệm!” Hàm Mạnh dặn dò.
Chuyện như vậy đã từng xảy ra rất nhiều lần rồi.
Mơ ước lớn nhất của vô số võ giả chứng thần chính là thi đỗ vào phủ Hàm Thiên.
Họ phải gánh lấy hy vọng tha thiết của các trưởng bối.
Một số võ giả chứng thần có tính cách cực đoan không thể lĩnh ngộ được đạo uẩn trong đó, càng không thể được bia đạo công nhận, nhưng vẫn cố cắn răng nhẫn nhịn ở trong, để rồi bị đạo uẩn trong đó đánh tan hồn phách.
Trong cơn phiền muộn, vài tộc trưởng của các gia tộc hạng hai và hạng ba bèn đến phủ Hàm Thiên đòi người.
Tuy những gia tộc đó không dám gây sự với Hàm gia, nhưng họ vẫn gây xôn xao dư luận khiến phủ Hàm Thiên mất hết thể diện.
Bây giờ, trước khi đi vào điện Vấn Thần, Hàm Mạnh làm Phủ chủ nên muốn dặn dò kỹ, rằng nếu không chịu nổi thì đừng bướng bỉnh.
Nếu thật sự phải chết hay bị thương thì họ không sẽ chịu trách nhiệm.
Sau khi Hàm Mạnh nói xong, ông ta quay sang nhìn về phía La Chinh: “Theo quy tắc của phủ Hàm Thiên thì hạng một sẽ được ưu tiên vào trước.
La Thiên Hành, mời” Nói rồi Hàm Mạnh làm động tác khoát tay.
La Chinh gật đầu rồi cất bước đi vào điện Vấn Thần.
Sau khi hắn tiến vào, xung quanh lập tức tối sầm.
Mùi hương khi hắn đi vào cũng càng lúc càng nồng hơn.
“Đây là hương Tỉnh Hồn” Giọng nói của Cực Ác lão nhân bất ngờ truyền đến.
“Có lợi gì không?” La Chinh hỏi.
Ông ta cười ha ha: “Hương Tỉnh Hồn được coi như sản phẩm trứ danh của phủ Hàm Thiên, không phải đồ rẻ tiền gì.
Nó có thể khiến linh hồn của người ta nhạy cảm hơn, tất nhiên sẽ càng nhạy bén hơn với lĩnh ngộ đạo uẩn… Ta nhớ khi xưa phủ Hàm Thiên đâu rộng rãi như thế”
Cực Ác lão nhân chưa từng tham dự kỳ sát hạch của phủ Hàm Thiên bao giờ.
Lúc ông ta có tư cách đi lại khắp Trường Không Vực thì đã là thần cấp thấp rồi.
Thần như ông ta bị xem như là xuất thân không chính thống trong mắt các nhà quyền thế trên đảo nổi.
Một vài con cháu của nhà quyền thế bị để mặc cho tự do lớn lên ở Thần Vực cũng được gọi là “nuôi thả”.
Suy đoán của Cực Ác lão nhân vô cùng chuẩn xác, toàn bộ các chi của Hàm gia đều đã cực kỳ nôn nóng.
Dù sao thì đã lâu rồi phủ Hàm Thiên chưa đào tạo ra được một thiên tài thực sự ưu tú.
Tất cả mười sáu người ưu tú được đề cử đến đảo nổi của Hàm gia đều bị trả lại, vài người chịu trách nhiệm các chi trong Hàm gia cũng bị dòng chính móc mỉa một phen…
Hương Tỉnh Hồn này có thể tăng thêm khả năng lĩnh ngộ của võ giả trong thời gian ngắn, có thể xem là một phương pháp hỗ trợ.
Bởi các chi của Hàm gia đang nóng vội, muốn tìm ra một đám tinh anh có thể lọt mắt xanh của dòng chính trong dịp cuối năm này.
“Còn có tác dụng cỡ này à…” La Chinh chợt hít một hơi vào, toàn bộ mùi hương nồng nặc kia đều bay vào mũi hắn.
Nhưng hắn không cảm giác được có gì thay đổi, chỉ thấy có một chút mát lạnh truyền vào đầu mình, nhưng khi nó vào linh hồn thì lại lập tức biến mất.
“Ha ha, hương Tỉnh Hồn này chỉ có tác dụng với đối Ngọc Bích Chiến Hồn thôi, cũng có chút hiệu quả với Bạch Ngân Chiến Hồn.
Nhưng nó không có mấy tác dụng với Hoàng Kim Chiến Hồn.
Với cảnh giới linh hồn của ngươi thì… tất nhiên là vô dụng” Cực Ác lão nhân lắc đầu cười.
La Chinh lại quên mất chuyện này.
Tu vi linh hồn của những võ giả chứng thần ngoài kia đều yếu đến trầm trọng.
Hương Tỉnh Hồn có tác dụng thần kỳ trong việc tăng khả năng lĩnh ngộ, nên tất nhiên sẽ có hiệu quả cực lớn với họ.
La Chinh là người đầu tiên đi vào điện Vấn Thần, hương Tỉnh Hồn khi đó là nồng nhất.
Sau khi một trăm nghìn người dần ùa vào thì hương Tỉnh Hồn sẽ được hấp thụ từ từ, bị loãng đi.
Nên người ở thứ hạng càng cao sẽ càng hấp thu được nhiều hương Tỉnh Hồn hơn, nhưng nó lại trở nên phí phạm với La Chinh…
Hắn còn chưa đi được mấy bước thì phía sau đã vang lên một loạt tiếng bước chân vội vã, đúng là Hàm Chân xếp hạng hai.
Sau khi Hàm Chân đi vào điện Vấn Thần, hắn bèn “hít hà” một hồi, vội vàng hít lấy hít để như muốn hít hết toàn bộ hương Tỉnh Hồn đang trôi lơ lửng khắp nơi vào bụng mình.
Sau đó, hắn chợt phát hiện La Chinh đang quay đầu thản nhiên nhìn mình, đôi mắt hắn lập tức lóe lên vẻ ác độc! Nhưng lúc này, sau khi hấp thụ hương Tỉnh Hồn, đầu óc hắn trở nên vô cùng tỉnh táo.
Hắn nhớ tới lời đe dọa của Hàm Hiên, vẻ hung ác vừa lóe lên đã biến mất.
Song dù sao Hàm Chân vẫn không ưa gì La Chinh nên chỉ thản nhiên gật đầu với hắn, thậm chí còn nhỏ giọng nhắc nhở: “Người có thứ tự xếp trước có tư cách chọn chỗ tốt nhất, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!” Nói xong, hắn bèn lướt qua La Chinh rồi đi nhanh vào trong.
Nghe vậy, La Chinh chỉ nhoẻn miệng cười.
Hắn vẫn thong thả đi tiếp dọc theo bậc thang, tiến vào sâu bên trong điện Vấn Thần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









