1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 354 : Hô Lan Chước (c1766-c1770)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 354 : Hô Lan Chước (c1766-c1770)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1766: Hô Lan Chước

Đồng Thần vũ tệ này giống vàng mà không phải vàng, giống gỗ mà không phải gỗ, đập vào sàn nhà phát ra những tiếng thùng thùng…Có chừng ba, bốn trăm đồng bị ném xuống từ lầu bốn, rơi lả tả đầy đất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những võ giả chứng thần trong lầu Hãn Nguyệt đều lập tức hít thở dồn dập hẳn lên, đặc biệt là những võ giả chứng thần ở tầng một và tầng hai, thậm chí một vài vị thần cũng tỏ ra thèm muốn.

Bốn trăm Thần vũ tệ đủ để mua hai gian phòng trong thần thành Lục Nhâm.

Đây cũng là một khoản tiền lớn đối với không ít vị thần cấp thấp.

Tuy các võ giả trong lầu Hãn Nguyệt đều đỏ mắt, nhưng không ai dám lên sàn nhặt.

Người dám tung nhiều Thần vũ tệ như vậy chắc chắn là người có lai lịch lớn.

“Vù…”

Trên lầu bốn, một thân hình bắn vụt xuống, cứ thế đứng trên mặt đất mà không gây ra tiếng động nào.

Trong Thần Vực, từ thần cấp cao trở xuống đều không thể phi hành trên không.

Người ở lầu bốn dùng phương pháp giảm lực một cách tài tình, triệt tiêu lực mà xông tới, giống như một con mèo nhỏ khéo léo.

Người kia mặc một bộ quần áo màu tím, đầu đội mũ tím vàng, da trắng, môi hồng, trông chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi, tướng mạo tuấn mỹ, xinh như thiếu nữ.

“Không ai khiêu chiến ta sao? Nếu thắng, toàn bộ số tiền này sẽ thuộc về các ngươi” Thiếu niên kia thản nhiên nói.

Lúc trước, thiếu niên này đã ném một Thần vũ tệ ra để khiêu chiến Tiền Hậu, nhưng lại bị Tiền Hậu từ chối, vì vậy hắn lập tức bỏ ra một đống Thần vũ tệ để khiêu chiến người khác.

Tuy những Thần vũ tệ trên sàn nhà rất mê người, không ít võ giả chứng thần hơi nhếch mép, nhưng cũng không kìm lòng nổi mà lắc đầu, không ai dám ra chiến!

“Công tử Hô Lan gia…”

“Tên công tử bạo lực kia đấy à? Khiêu chiến hắn đúng là chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết!”

“Thực lực của tên này rất mạnh, hơn nữa ra tay chẳng nể mặt gì hết, đánh gãy tay gãy chân là chuyện nhỏ, không khéo mạng cũng mất như chơi!”

Thần vũ tệ đương nhiên là hấp dẫn, nhưng rõ ràng tính mạng vẫn quan trọng hơn.

Trong ba mươi sáu vực dưới sự quản lý của Hàm gia, Hô Lan gia là một trong ba gia tộc hàng đầu, cũng là một trong những gia tộc hạng hai ít ỏi của ba mươi sáu vực, có quan hệ cực kỳ mật thiết với Hàm gia.

Trong tộc cũng có không ít người đang phò tá Hàm gia trên đảo nổi.

Vị công tử này tên thường gọi là Hô Lan Chước, thiên phú hay thực lực đều rất tốt, năm nay vừa tròn mười năm tuổi mà đã là một võ giả chứng thần! Hô Lan Chước có tướng mạo đẹp đẽ còn hơn cả con gái, nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn, thô bạo.

Một tháng trước hắn đã tiến vào thần thành Lục Nhâm so đấu với người khác, làm ba võ giả chứng thần bị tàn phế, còn một vị võ giả chứng thần đã bỏ mạng trên tay hắn!

Vị võ giả chứng thần bỏ mạng kia cũng là tinh anh của một gia tộc hạng ba khác.

Đương nhiên sau khi biết được việc này, gia tộc đó đã tìm Hô Lan gia để nói chuyện cho ra nhẽ, cuối cùng Hô Lan gia cũng chỉ đền tiền cho qua chuyện…

Trước đấy đã làm ra nhiều việc xấu như vậy, nên những đồng Thần vũ tệ trên mặt đất lúc này trông cũng chẳng còn tốt đẹp nữa.

Bầu không khí rộn ràng trong lầu Hãn Nguyệt nhất thời yên tĩnh lại…

Một lúc sau, một người đàn ông vạm vỡ đi ra từ góc bên phải lầu một.

Người đàn ông vạm vỡ này thân cao tám thước, cường tráng như tháp sắt, thứ bắt mắt nhất chính là tay phải của hắn.

Trên toàn bộ tay phải phủ một lớp vảy màu nâu giống như vảy giáp của loài thú dữ nào đó.

“Ta khiêu chiến với ngươi” Sau khi lên sàn, người đàn ông vạm vỡ kia mở miệng nói.

Bình thường, các võ giả chứng thần của gia tộc hạng hai, hạng ba đều ở trên lầu ba, các đệ tử tinh anh trong những gia tộc này chưa chắc đã để mắt đến mấy trăm Thần vũ tệ kia.

Nhưng những võ giả chứng thần xuất thân bình dân ở tầng một, tầng hai lại khác.

Nếu thắng được những Thần vũ tệ này, nhiều khả năng số phận của bọn họ sẽ thay đổi, đáng để đánh liều một lần.

Hơn nữa một số võ giả bình dân này vẫn chưa nghe nói về cái tên “Hô Lan Chước”, đương nhiên trong lòng không thấy sợ hãi.

Thấy cuối cùng cũng có người lên sàn khiêu chiến, khóe miệng Hô Lan Chước hơi cong lên, lộ ra một nụ cười mê người.

“Thật đẹp.

Thằng bé của Hô Lan gia này còn đẹp hơn cả con gái” Có cô gái khẽ khen ngợi.

Hai đồng Thần vũ tệ bắn vụt lên không trung rồi bay ra khỏi lầu Hãn Nguyệt.

Người đàn ông vạm vỡ kia không nói hai lời, thân thể nghiêng tới trước, xông về phía Hô Lan Chước như một con mãnh thú.

Trong khi đang chạy băng băng, người đàn ông vạm vỡ kia bỗng giơ tay phải ra, lớp vảy màu nâu trên tay phải của hắn bắt đầu lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, mơ hồ có màu sắc rực rỡ liên tục di động ở bên trong…

“Là một bàn tay độc!”

“Người này tu luyện độc đạo, phải chú ý tay phải của hắn!”’

“Suy cho cùng, người dám khiêu chiến Hô Lan Chước cũng phải có chút tài năng…”

Người đàn ông vạm vỡ kia xông về phía trước, tay phải bỗng nhiên chộp tới chỗ Hô Lan Chước.

Trong lòng bàn tay hắn bốc lên mùi tanh, mỗi ngón tay đều to bằng cánh tay người khác, đây đâu phải tay người? Rõ ràng là móng của mấy con thú hung dữ!

Đối mặt với điều này, Hô Lan Chước vẫn đứng lù lù bất động trong sân.

Thấy bàn tay lớn kia sắp cào về phía mình đến nơi, hắn bỗng đưa ngón tay ra, điểm vào giữa bàn tay lớn kia.

“Bùm!”

Ngón tay của Hô Lan Chước điểm đúng vào chính giữa bàn tay lớn kia, vẻn vẹn chỉ một ngón trỏ đã ngăn được thế tới của nó.

Đồng thời mọi người còn nghe thấy một loạt âm thanh vù vù, dường như có thứ kim loại nhỏ bé nào đó đang chuyển động.

Ngay sau đó, xung quanh cánh tay của người đàn ông vạm vỡ kia xuất hiện những gợn sóng dài, mảnh màu đen.

Những gợn sóng này vô cùng nhỏ, chỉ người tinh mắt mới có thể phát hiện.

Vừa mới xuất hiện được một tích tắc, những gợn sóng này nhanh chóng siết chặt lại!

“Két két két két két két…”

Ngay sau đó, bên tai mọi người lập tức truyền đến một loạt tiếng vỡ vụn.

Bàn tay phải của người đàn ông vạm vỡ kia đồng thời bị chém đứt thành bảy, tám khúc, rơi lả tả trên mặt đất…

“A!”

Lúc này người đàn ông vạm vỡ kia mới hét lớn một tiếng, bịt lấy chỗ cánh tay phải bị đứt, lùi lại bảy tám bước.

Nếu là người bình thường thì cuộc tỉ thí đến đây là kết thúc, đồng thời cũng sẽ cho đối phương chút thời gian để thể hiện sự lễ độ và tôn trọng.

Dẫu sao người đàn ông vạm vỡ và Hô Lan Chước cũng không có thù oán sống chết gì.

Nhưng Hô Lan Chước vẫn không hề dừng lại, nhân lúc người đàn ông vạm vỡ kia rút lui, hắn tiến theo sát bên người, ngón tay sắp điểm về phía đầu của người đàn ông vạm vỡ.

Nếu bị hắn điểm trúng, sợ rằng đầu của người đàn ông này cũng sẽ bị cắt thành từng mảnh…

Nghĩ đến kết quả thê thảm này, rốt cuộc người đàn ông vạm vỡ đã hiểu vì sao vừa nãy không ai dám khiêu chiến với Hô Lan Chước.

Sắc mặt hắn trắng bệch, gặp cái khó ló cái khôn, không kiêng dè gì nữa mà nằm ngang ra rồi lăn một vòng trên đất, hai chân bỗng đạp một cái, cả người lập tức bay ngang về phía trước, xông ra khỏi sân.

Bên ngoài sân còn có người dùng bữa, người đàn ông vạm vỡ này tông mạnh tới như vậy, dĩ nhiên cũng đụng nát vài cái bàn, nhưng cuối cùng cũng bảo vệ được mạng sống.

Không thể lấy mạng của người đàn ông vạm vỡ kia, khuôn mặt Hô Lan Chước tỏ vẻ vẻ tiếc nuối, ngón trỏ dựng đứng nhẹ nhàng đung đưa.

Mà quanh ngón trỏ của hắn có những gợn sóng màu đen lờ mờ lay động như có một loại hung khí sắc bén nào đó bám trên ngón tay hắn.

“Đúng là đồ ác độc…”

La Chinh ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, hờ hững nhìn về phía bên kia.

Tên này ra tay không hề kiêng dè, chẳng qua là muốn giết người mà thôi.

Trường hợp này cũng thái quá rồi.

Hiển nhiên những Thần vũ tệ trong sân cũng thu hút La Chinh, nhưng hắn vẫn không định ra tay…

Ngay vào lúc này, cô gái của lầu Hãn Nguyệt kia dẫn mấy gã sai vặt bưng những mâm đồ ăn tinh xảo đi tới trước mặt La Chinh.

Mấy người kia cầm đĩa thức ăn đặt lên bàn của La Chinh một cách lưu loát.

Vốn dĩ mọi người đều đang chú ý đến tiểu công tử Hô Lan gia, lại đúng lúc vị trí của Hô Lan Chước cách La Chinh không xa.

Hơn nữa rất nhiều võ giả chứng thần ở tầng một của lầu Hãn Nguyệt đều ngồi chung một bàn, vậy mà cũng chỉ bỏ ra mấy Thần vũ tệ để gọi một hai món đồ nhắm mà thôi, không phô trương như La Chinh, gọi hẳn một bàn lớn toàn cao lương mỹ vị.

Cho dù ở tầng ba, tầng bốn cũng chẳng có mấy ai giống như La Chinh.

Cho nên thoáng cái La Chinh đã thu hút ánh mắt của mọi người trong lầu Hãn Nguyệt, đương nhiên cũng bao gồm cả Hô Lan Chước.

Mọi người quan sát La Chinh, thấy quần áo và gương mặt của hắn đều xa lạ, hơn nữa trông thì có vẻ cũng chỉ là một võ giả dân dã, sao lại có thể chi trả cho một bàn cao lương mỹ vị thế này?

“Công tử, đồ ăn mà công tử chọn đã đem lên hết rồi, mời từ từ dùng” Cô gái kia nhún người làm lễ rồi dẫn nhóm sai vặt rời đi.

Trong lòng nàng cũng nghĩ như những người khác, đợi lát nữa xem tên này tính tiền như thế nào! Nếu không lấy ra đủ Thần vũ tệ, đám tay chân cảnh giới thần của lầu Hãn Nguyệt cũng không dễ chọc đâu…

Nhưng La Chinh lại không hề để ý đến những ánh mắt này.

Hắn thờ ơ cầm đũa lên, tự mình rót một chén rượu, sau đó ngón tay điểm nhẹ một cái vào trong chén rượu, một luồng quy luật hệ Hỏa tỏa ra.

“Xoạt…”

Rượu trong ly bị đốt lên, vọt ra một ngọn lửa màu xanh.


Chương 1767: Cách ăn

Ngọn lửa màu xanh bốc lên hừng hực, ngưng kết thành hình trăng lưỡi liềm, vô cùng kỳ diệuĐây là loại rượu nổi tiếng trong Thần thành Lục Nhâm – “rượu Hàm Nguyệt”.

Một bình nhỏ như vậy mà giá tới hai mươi Thần vũ tệ.

La Chinh cảm thấy giá quá đắt, nhưng Cực Ác lão nhân lại ra sức đề cử, cũng nói với La Chinh rằng: Bầu rượu này là quan trọng nhất!

Thấy La Chinh đốt chén rượu này, mọi người cũng cảm thấy lạ.

Đa số mọi người đều đang dồn sức chú ý lên hắn, đôi mắt tròn xoe của Hô Lan Chước cũng nhìn La Chinh chăm chú, không biết La Chinh đang giở trò quỷ gì…

Sau đó tay phải La Chinh duỗi về phía đĩa thức ăn đầu tiên.

Những cánh hoa sen tuyết trong mâm xếp chồng lên nhau, tạo thành một cái cầu hình vòm nho nhỏ.

Đây chính là món “chồi sen tuyết” nổi tiếng của lầu Hãn Nguyệt.

Sen tuyết được hái từ núi Thánh Liên trong Tuyết Vực, là vật có tính hàn trời sinh, lúc này vẫn đang phát ra hàn khí dày đặc.

Trong Thần Vực, thần dân bình thường cũng có thể nuốt những vật có tính hàn ở mức này.

Nếu là trong vũ trụ, đối mặt với tính hàn ở mức này, các sinh linh dưới Sinh Tử Cảnh thậm chí còn chẳng thể đến gần trong phạm vi ba thước chứ đừng nói tới việc ăn vào.

Ăn vào thì chẳng khác gì tự tìm cái chết.

La Chinh dùng đũa kẹp lấy một cánh hoa sen tuyết, đôi đũa kia lập tức bị một lớp sương lạnh phủ lên.

Sau đó La Chinh nướng cánh hoa sen tuyết này trên ngọn lửa trong chén rượu.

Ngọn lửa như trăng non lượn quanh cánh hoa sen tuyết.

Sau khi thứ cực lạnh gặp lửa thường hay xảy ra phản ứng không tốt lắm.

Cánh hoa sen tuyết gặp lửa thì không ngừng tan đi, đồng thời phát ra mùi thối quái dị.

“Thối quá!”

“Tên này đốt cái gì thế?”

“Thối không ngửi được! Ai đó ngăn tên kia lại đi…”

Mùi thối tỏa ra nồng nặc, xông thẳng vào hơi thở của người bên cạnh, khiến không ít người phải bịt mũi cau mày, ném những ánh nhìn chán ghét về phía La Chinh.

Trước những tiếng nói kia, La Chinh làm như mắt điếc tai ngơ.

Hắn đang tập trung nghe theo chỉ dẫn của Cực Ác lão nhân.

“Rượu Hàm Nguyệt được ủ bằng cột ngọc Nguyệt Hải, Hải Tủy trong đó rất thơm, nhưng sau khi bốc cháy lại tanh hôi không chịu nổi, hòa cùng với vào sen tuyết thì mùi thối sẽ càng đậm… Sau đó lại tiếp tục trộn gân Thổ Tinh trong món đài uyên ương qua lửa vào, dùng chân hỏa tinh luyện, nghiền nát Vận Tinh thành bột rồi vẩy lên…”

Phản ứng của La Chinh hết sức nhanh nhẹn, Cực Ác lão nhân nói thế nào, hắn liền làm như thế đó.

Trong từng đợt mùi tanh hôi bốc lên, những người bên cạnh nhìn mà cứ há hốc mồm.

Cái tên này nào có phải dùng cơm, rõ ràng là đang luyện kim đan!

Động tác của La Chinh không ngừng nghỉ, suy nghĩ của hắn cũng giống như người bên cạnh: Hình như đây là đang luyện đan, chẳng qua chỉ thiếu một lò luyện đan mà thôi.

Trong lòng hắn cũng cảm thấy phiền muộn, ăn thôi mà còn phải tốn sức như vậy!

Làm đến bước cuối cùng theo trình tự của Cực Ác lão nhân, La Chinh nhẹ nhàng giơ tay đẩy ngang, ngưng tụ chân hỏa.

Trong giây lát liền nghe thấy một tiếng “keng” vang lên giòn giã, không ngờ thực sự có một viên kim đan rơi ra từ trong nguyên liệu đồ ăn… Trong tích tắc viên kim đan này xuất hiện, một mùi thơm lạ lùng tỏa ra khắp nơi, chẳng mấy chốc đã bay khắp lầu Hãn Nguyệt!

“Thật sự là luyện đan…”

“Thơm quá!”

“Từ trước đến nay ta chưa từng ngửi thấy hương đan này… Không có chút vị thuốc đông y nào, trái lại còn thơm như mùi thức ăn…”

La Chinh nhìn chăm chú vào viên kim đan này, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nói với Cực Ác lão nhân: “Thì ra ông bảo ta luyện chế kim đan…”

“Buồn cười! Kim đan dễ luyện như vậy chắc? Đây chẳng qua chỉ là một viên thực đan, chỉ có thể thỏa mãn ham muốn ăn uống mà thôi” Cực Ác lão nhân đắc ý cười nói.

Mùi thơm của thực đan này liên tục tỏa ra, ngày càng nồng hơn, mùi vị như có thể thấm vào linh hồn, khiến cổ họng của không ít võ giả ở đây rục rịch, tự nhiên sinh ra một cảm giác thèm ăn mãnh liệt.

Đương nhiên La Chinh cũng không phải là ngoại lệ, hắn kìm lòng không được mà cầm thực đan bỏ vào trong miệng.

Mùi vị vô cùng phức tạp nhanh chóng lan trên đầu lưỡi, khiến linh hồn hắn cũng hơi chấn động.

Hắn không thể hình dung được mùi vị của nó, chỉ có thể cúi đầu tỉ mỉ thưởng thức.

Trong nháy mắt nhấm nháp, hắn có thể khắc sâu mùi vị này vào trong tâm khảm, cả đời khó quên.

Giờ hắn mới hiểu vì sao sau khi tiến vào thần thành Lục Nhâm, Cực Ác lão nhân cứ luôn miệng bắt hắn phải tới lầu Hãn Nguyệt.

Thì ra bởi vì tuổi thọ vô tận nên những vị thần trong Thần Vực đã dùng rất nhiều thời gian nghiên cứu mọi mặt trong cuộc sống.

Bọn họ có thể nghiên cứu thần đạo đến mức độ cao nhất, nên về phương diện ẩm thực cũng tương tự.

Như vậy đã làm cho La Chinh có hiểu biết mới đối với văn hóa của Thần Vực.

Ở tầng trên cùng của lầu Hãn Nguyệt, Hàm Văn Sơn và Hàm Gia Minh nhìn xuống La Chinh phía dưới với vẻ ngạc nhiên.

“Tuổi của người này không hơn một trăm, nhưng lại hiểu biết sâu rộng, thậm chí còn luyện chế ra cả thực đan Thái Tố!” Hàm Văn Sơn vô cùng kinh ngạc nói.

“Không biết hắn lấy được công thức từ vị cao nhân tiền bối nào.

Thật thú vị.

Kỳ thi của Hàm gia ta năm nay xuất hiện một số người rất kỳ quái” Hàm Gia Minh mỉm cười nói.

Hai huynh đệ bọn họ thay mặt Hàm gia kinh doanh lầu Hãn Nguyệt đã ba kỷ nguyên thần, cũng từng nghe nói về thực đan Thái Tố nhưng chưa từng nhìn thấy.

Không ngờ hôm nay lại thấy ở một võ giả chứng thần, đương nhiên sẽ mê mẩn không thôi.

“Muốn gọi tên này tới hỏi không?” Hàm Văn Sơn hỏi.

“Không được, người này ắt sẽ tham gia kỳ thi của Hàm gia, là rồng hay phượng thì đến lúc đó khắc biết” Hàm Gia Minh lắc đầu.

Đương nhiên thực đan Thái Tố rất thần kỳ, nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ có thể thỏa mãn ham muốn ăn uống một lúc mà thôi.

Trong con mắt của một số người thì vẫn không phải là con đường chính…

Mọi người trong lầu Hãn Nguyệt đều tập trung nhìn La Chinh, suy đoán đủ thứ về thân phận của hắn.

Còn Hô Lan Chước lại đứng một mình ở giữa sân…

Hô Lan Chước phách lối như vậy là muốn lập uy trước.

Được phủ Hàm Thiên gọi tới dự thi cũng không phải chuyện dễ dàng, bởi vì phủ Hàm Thiên không chỉ khảo hạch về thực lực mà còn có rất nhiều phương diện khác, biến số khá nhiều, không hẳn cứ thực lực mạnh là có thể thông qua.

Sau khi Hô Lan Chước khiến những võ giả này khiếp sợ, đến khi khảo hạch bọn họ e ngại hắn thì đương nhiên cũng không dám làm bừa.

Nhưng hắn vừa thắng một ván, mọi người lại đột nhiên lại chuyển sang quan tâm đến thức ăn ngon của lầu Hãn Nguyệt.

Như vậy chuyện này có gì đó bất thường đúng không?

Trong lúc buồn bực, Hô Lan Chước đột nhiên chỉ về phía La Chinh rồi lớn tiếng kêu lên: “Này! Ngươi!”

La Chinh còn đang thưởng thức dư vị của viên thực đan, thấy Hô Lan Chước chỉ vào mình mà hét lớn, cắt ngang nhã hứng của mình, hắn nhíu mày hỏi: “Làm sao?”

“Ta khiêu chiến ngươi, thế nào?” Khóe miệng Hô Lan Chước cong lên: “Thắng thì những thứ này đều là của ngươi!” Nói rồi hắn chỉ vào số Thần vũ tệ dưới chân mình.

Ánh mắt của La Chinh nhìn sang theo Hô Lan Chước, hắn mỉm cười rồi lắc đầu ngay.

“Ý gì? Không dám sao?” Hô Lan Chước tiếp tục khiêu khích.

Hắn hơi không vui, nếu La Chinh không chấp nhận khiêu chiến, hắn quả thực không thể làm gì La Chinh.

Cho dù là người Hô Lan gia thì hắn cũng không thể tùy ý ra tay trong thần thành Lục Nhâm được.

Hậu quả của việc vi phạm quy tắc trên bảng đá thiên giới rất nghiêm trọng.

La Chinh trả lời: “Không phải không dám mà là không đủ”

“Ngươi nói Thần vũ tệ không đủ?” Mắt Hô Lan Chước hơi sáng lên.

La Chinh gật đầu, không nói gì.

Ngờ đâu Hô Lan Chước vung tay lên, một vốc Thần vũ tệ nữa lại rơi trên mặt đất.

Vốc Thần vũ tệ này có tới hai, ba trăm đồng.

“Hô Lan gia đúng là nhiều tiền! Hô Lan Chước chỉ là võ giả chứng thần mà lại mang bên người nhiều Thần vũ tệ như vậy!”

“Thói đời vốn đã không công bằng như thế.

Rất nhiều vị thần vùi đầu làm việc cực khổ cả mấy kỷ nguyên thần cũng không kiếm được nhiều như vậy…”

“Ta thấy có khi tên kia viện cớ thôi, Hô Lan Chước tung ra nhiều Thần vũ tệ hơn thì hắn dám ứng chiến sao?”

Trong mắt mọi người, La Chinh căn bản không thể là đối thủ của Hô Lan Chước.

Chẳng qua dưới sự khiêu chiến của Hô Lan Chước, La Chinh không muốn mất mặt nên mới nói số Thần vũ tệ Hô Lan Chước bỏ ra không đủ.

Hiện tại, sau khi Hô Lan Chước tung Thần vũ tệ ra lần nữa, số Thần vũ tệ trong sân đã lên tới sáu bảy trăm đồng!

Ánh mắt mọi người lại tập trung vào La Chinh, xem hắn phản ứng thế nào.

Ngờ đâu La Chinh vẫn lắc đầu: “Không đủ”

Hô Lan Chước không hề buồn bực, chỉ thấy hắn giơ tay vỗ vào bên hông, một luồng ánh sáng vàng lóe lên, một chiếc vòng vàng đã bị hắn lắc lư trong tay.

Vòng tay vàng kia không ngừng đung đưa, từng Thần vũ tệ lại rơi xuống từ đó.

Lại là ba trăm Thần vũ tệ!

Chỉ trong chốc lát, trong sân đã có hơn nghìn Thần vũ tệ.

Ánh mắt của mọi người lại bị những Thần vũ tệ này hấp dẫn!

Một nghìn Thần vũ tệ đó…

Không ít võ giả chứng thần ở đây đều động lòng.

E rằng nhiều vị thần cấp trung cũng chỉ đáng giá chừng này thôi.

Một số nhóm tinh anh của gia tộc có thực lực cũng nóng lòng muốn thử.

Nhưng người Hô Lan Chước khiêu chiến lại là La Chinh chứ không phải bọn họ.

“Vẫn chưa đủ” La Chinh tiếp tục lắc đầu, đồng thời tự rót một chén rượu rồi tự uống.

Lần này cuối cùng Hô Lan Chước đã hơi bực, hắn nhìn chằm chằm vào La Chinh, lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc bao nhiêu mới đủ!”

Nghe thấy lời này, cuối cùng La Chinh cũng cười, cái hắn chờ chính là câu này.

Hắn biết trong lầu Hãn Nguyệt chẳng những có so đấu mà còn có thể đánh cuộc.

Nhưng hắn cũng hiểu mình chỉ có một cơ hội ra tay, một khi giành được thắng lợi, hẳn sẽ không ai ngu đến nỗi lại tặng không Thần vũ tệ cho mình lần nữa.

Nắm lấy một cơ hội, cố hết sức kiếm được càng nhiều Thần vũ tệ càng tốt.

Đây mới là mục đích thực sự của La Chinh.

Trước đó La Chinh chẳng muốn khiêu chiến Hô Lan Chước, hắn thực sự cảm thấy số lượng Thần vũ tệ đó không đủ.

Hai trăm đồng không đủ, một nghìn đồng vẫn không đủ, hắn phải chờ một cơ hội thích hợp.

Không ngờ tính tình của cái tên Hô Lan gia này lại nóng nảy như vậy, làm cho cơ hội sớm xuất hiện.

“Nhiều chừng này” La Chinh giơ năm ngón tay, thản nhiên nói.

“Năm nghìn Thần vũ tệ?” Lông mày Hô Lan Chước nhíu lại.

Khóe miệng La Chinh hơi cong lên: “Đúng, chính là con số này!”

“Năm nghìn…”

“Tên kia cũng muốn ăn dày gớm!”

“Đây không phải ăn dày.

Hắn cố ý nói ra một con số lớn để Hô Lan Chước thấy khó, đành bỏ qua việc khiêu chiến hắn mà thôi”

“Tiếc là có lẽ hắn đã coi thường khả năng kinh tế của Hô Lan gia rồi.

Đương nhiên năm nghìn Thần vũ tệ là một khoản tiền lớn, nhưng đối với Hô Lan gia thì cũng không phải là vấn đề quá lớn…”

Quả nhiên Hô Lan Chước trầm tư một chút rồi cười lạnh với La Chinh: “Năm nghìn thì năm nghìn!”

Nói xong hắn ngẩng đầu về phía lầu bốn mà la to lên: “Luyện thúc!”


Chương 1768: Chỉ cần một chiêu

Hô Lan Chước vừa nói xong, trên tầng bốn của lầu Hãn Nguyệt liền có một người thò đầu raĐỉnh đầu người này sáng bóng đến mức có thể soi gương, bên trên xăm một hoa văn kỳ lạ nổi bật, ánh mắt lạnh như băng.

Đây chính là “Luyện thúc” trong miệng Hô Lan Chước.

“Tiểu công tử!” Luyện thúc đứng cạnh hàng rào, chắp tay với Hô Lan Chước.

“Tiền!” Hô Lan Chước lạnh nhạt nói.

“Tiểu công tử…” Luyện thúc hơi chần chừ, đồng thời nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Luyện thúc chính là vị thần cấp thấp hàng đầu, thực lực cũng mạnh hơn các vị thần bình thường nhiều.

Không phải là hắn không tin thực lực của Hô Lan Chước, nhưng một lần đánh cuộc tới năm nghìn Thần vũ tệ là không sáng suốt.

Dù sao năm nghìn Thần vũ tệ cũng là một khoản tiền khá lớn đối với không ít gia tộc.

Huống chi hắn đã bí mật quan sát La Chinh, cũng cảm thấy La Chinh không phải là võ giả chứng thần tầm thường.

Mặc dù La Chinh vô cùng nội liễm, nhưng Luyện thúc vẫn có thể cảm nhận được khí tức linh hồn như có như không trên người La Chinh.

Khí tức kia giống như những thanh kiếm sắc bén, trôi lơ lửng xung quanh hắn, khiến Luyện thúc mơ hồ cảm thấy hắn rất mạnh.

“Ngươi muốn nói gì?” Hô Lan Chước nhìn Luyện thúc nói.

Luyện thúc cau mày.

Mặc dù hắn là một vị thần cấp thấp hàng đầu, nhưng dù sao cũng chỉ là hộ vệ của Hô Lan gia.

Thường xuyên bảo vệ bên tiểu công tử, hắn cũng hiểu rõ tính khí của tiểu công tử hơn ai hết.

Trong tình huống này, tiểu công tử đã dám chắc vị võ giả kia không dám ứng chiến nên mới đòi hỏi nhiều như thế.

Mà tiểu công tử rất sĩ diện, nếu đã ném ra một nghìn Thần vũ tệ, tiểu công tử sẽ không thể rút lại giữa chừng trước con mắt mọi người được!

Nếu khiến tiểu công tử mất hứng, ngày tháng của Luyện thúc hắn sau này cũng sẽ không dễ dàng.

Cuối cùng Luyện thúc chỉ đành cắn răng, nhẹ nhàng vung tay.

Trong tay hắn liền xuất hiện một túi gấm tơ vàng tính xảo.

Nhẹ nhàng ném một cái, túi gấm kia từ trên cao bay xuống.

Hô Lan Chước đón lấy túi gấm, xoay đầu lại khẽ mỉm cười với La Chinh.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vân vê, mở túi gấm kia ra.

“Keng keng keng…”

Những đồng Thần vũ tệ này không phải làm từ kim loại, mà giống như được dùng một loại gỗ nào đó tạo thành, khi rơi trên đất phát ra một tiếng giòn vang.

Sau khi Hô Lan Chước ném Thần vũ tệ lên đất, dưới chân tổng cộng có năm nghìn Thần vũ tệ.

Những Thần vũ tệ đen thui này chất đống thành một ngọn núi nhỏ.

Võ giả chứng thần xung quanh thấy chỗ Thần vũ tệ này, ai nấy cũng cảm thấy vô cùng lóa mắt.

“Năm nghìn Thần vũ tệ đấy!”

“Đối với rất nhiều gia tộc hạng ba mà nói, đây là một khoản tiền rất lớn!”

“Người ta tự tin về bản thân mình thôi, sao nào? Để xem hôm nay tên kia xuống đài như thế nào!”

Hô Lan Chước đã tỏ thành ý như thế, tất nhiên mọi người đều tập trung nhìn vào La Chinh.

Vừa rồi La Chinh đã mở miệng nói muốn năm nghìn Thần vũ tệ, bây giờ người ta thật sự lấy ra rồi, không biết La Chinh sẽ tìm cớ gì nữa đây?

Tất nhiên bọn họ không biết, trước khi mở miệng, La Chinh đã chuẩn bị ổn thỏa toàn bộ đường lui và suy tính đến những hậu quả có thể xảy ra rồi.

Hắn đã sớm hỏi Cực Ác lão nhân các vấn đề liên quan tới gia tộc Hô Lan Chước.

Trong ba mươi sáu khu vực, Hô Lan gia thuộc gia tộc hạng hai, đối với các vị thần tầm thường thì cũng được xem là gia tộc lớn, hơn nữa lại có quan hệ rất tốt với Hàm gia.

Nhưng dù như vậy, Hô Lan gia cũng không thể một tay che trời trong thần thành Lục Nhâm, nếu La Chinh đắc tội với gia tộc này thì cũng vẫn an toàn.

Hơn nữa, Hàm gia luôn quản lý các gia tộc dưới chướng mình rất nghiêm ngặt.

Sau khi La Chinh vào Phủ Hàm Thiên, đối phương càng không thể làm gì được hắn.

Huống chi mặc dù năm nghìn Thần vũ tệ không ít, nhưng đối với Hô Lan gia đang nắm trong tay hai tòa thần thành trung tâm, sáu tòa thần thành bình thường thì cũng chỉ đau lòng một chút mà thôi.

Sau khi nắm rõ những nguy hiểm có thể gặp phải, La Chinh mới đưa ra con số năm nghìn Thần vũ tệ này.

Nếu hắn đưa ra một cái giá quá cao, có thể Hô Lan Chước sẽ không đồng ý, suy đi nghĩ lại thì con số năm nghìn này hẳn là thích hợp nhất.

“Đây là năm nghìn Thần vũ tệ!” Hô Lan Chước đe dọa nhìn La Chinh, cười lạnh nói: “Ta tin ngươi không dám trêu chọc ta.

Hơn nữa ngươi cũng nên biết, dám trêu chọc ta, hậu quả rất nghiêm trọng!”

Hô Lan Chước thật sự muốn nghe xem La Chinh còn có thể tìm được cớ gì.

Trong lòng mọi người cũng cùng chung suy nghĩ ấy, muốn nhìn xem La Chinh có dám xuất chiến hay không.

La Chinh chậm rãi đi đến trước bàn, vừa mới nhấc chân thì cô gái tiếp đón La Chinh trong lầu Hãn Nguyệt kia vội bước đến, ngăn cản hắn: “Chờ một chút!”

“Chuyện gì?” La Chinh ngạc nhiên.

“Ngươi tính tiền trước đã” Nàng cố chấp nói.

Nàng sợ La Chinh chết trên tay Hô Lan Chước, không có ai trả tiền cho lầu Hãn Nguyệt.

Thấy ánh mắt cố chấp của nàng, La Chinh bất đắc dĩ cười, nói với Hô Lan Chước: “Xin lỗi, chờ một chút” Vừa nói hắn vừa lấy Thần vũ tệ trong người ra, thanh toán tiền cơm.

Sau khi cô gái kia rời đi, trong tay La Chinh đã có thêm một Thần vũ tệ, hắn cười nói với Hô Lan Chước: “Nếu ngươi thua, đừng có ăn vạ đấy”

“Dài dòng, Hô Lan Chước ta là ai chứ? Sao có thể ăn vạ với ngươi?” Hô Lan Chước lạnh lùng nói.

La Chinh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng ném Thần vũ tệ kia đi, sau đó nói: “Ta chấp nhận lời khiêu chiến của ngươi!”

“Keng!”

Vừa dứt lời, Thần vũ tệ kia liền đứng yên trên không trung, sau đó bay vèo theo hướng Hô Lan Chước ném Thần vũ tệ trước đó.

Cứ như vậy, bảng đá thiên giới ghi những quy tắc trong thần thành Lục Nhâm liền tạm thời được giải trừ.

Trong nháy mắt Thần vũ tệ kia vừa mới bay đi.

Lông mày La Chinh đột nhiên nhướng lên, ánh sáng sắc nhọn trong đôi mắt chợt lóe!

Một luồng uy áp linh hồn cực kỳ mạnh mẽ bắn về phía Hô Lan Chước!

Cùng lúc đó, cơ thể La Chinh cũng giống như một mũi tên rời cung, xông về phía Hô Lan Chước!

“Không ổn rồi!” Trên lầu bốn, Luyện thúc thấy vậy thì sắc mặt bất ngờ biến đổi.

Mặc dù La Chinh chỉ thả ra một luồng uy áp linh hồn cực kỳ nhỏ bé, nhưng Luyện thúc vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh kinh người!

Hô Lan Chước không ngờ La Chinh lại hung hãn như vậy, vừa mới bắt đầu đã lấy khí thế như sấm vang chớp giật, liều chết xông tới.

Tất nhiên, phản ứng của Hô Lan Chước cũng không chậm trễ chút nào, đáng tiếc vừa mới định hành động thì hắn đã cảm nhận được một cơn đau đớn dữ dội truyền tới từ trong đầu.

Linh hồn hắn đã bị một luồng mũi tên vô hình xuyên qua.

Đau đớn tới mức khó có thể chịu được, nhưng Hô Lan Chước còn chưa kịp kêu lên thành tiếng thì La Chinh đã đánh mạnh vào người hắn.

Cú đánh này giống như một ngọn núi lớn trong Thần Vực giáng lên người Hô Lan Chước.

Hắn muốn hét lên, nhưng bởi vì bị La Chinh đánh trúng nên chỉ có thể rên lên một tiếng, sau đó bắn lùi về sau như diều đứt dây.

“Ầm rắc rắc!”

Hô Lan Chước bay ngược về sau, trong quá trình đó đã đánh nát không ít bàn ghế, thậm chí một số võ giả chứng thần cũng xui xẻo, bị thương oan uổng.

Nhất thời, toàn bộ lầu một của lầu Hãn Nguyệt đều trở nên hỗn loạn.

Hô Lan Chước nằm trên đất không nhúc nhích, không biết sống chết ra sao.

Những võ giả chứng thần bị liên lụy kia vừa kêu lên những tiếng thảm thiết, vừa kinh hoàng nhìn về phía La Chinh.

Mà, trong lầu Hãn Nguyệt đã yên tĩnh không một tiếng động.

Vừa rồi La Chinh sảng khoái đáp ứng lời khiêu chiến của Hô Lan Chước đã khiến bọn họ cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Nhưng đại đa số mọi người đều cho rằng La Chinh chỉ khoe khoang mà thôi, kết quả cuối cùng e sẽ rất thê thảm.

Với tính cách của tiểu công tử Hô Lan gia, khả năng La Chinh mất mạng là tương đối lớn.

Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ, rằng cuộc chiến giữa hai người lại kết thúc theo cách như vậy!

Chỉ với một chiêu…

Cô gái trong lầu Hãn Nguyệt kia lấy tay nhỏ che miệng, ngơ ngác nhìn chàng thanh niên ở cách đó không xa.

Mặc dù nàng chỉ là thần dân, nhưng thường xuyên làm việc trong lầu Hãn Nguyệt nên cũng đã gặp không ít cường giả.

Nhưng trường hợp như La Chinh, chỉ dùng một chiêu như vậy thì rất hiếm thấy.

Trừ phi là trận đấu giữa những võ giả có thực lực và tu vi chênh lệch vô cùng lớn thì mới có thể xảy ra trường hợp này.

Nhưng rõ ràng La Chinh cũng chỉ là một vị võ giả chứng thần, mà Hô Lan Chước kia lại là tiểu công tử của Hô Lan gia!

La Chinh khẽ mỉm cười, rút trọng kiếm Đại Thiên từ bên hông ra, rút vỏ kiếm phía trên, bắt đầu nhặt lấy Thần vũ tệ trên đất.

Từ sau khi đi vào Thần Vực, nhẫn tu di của La Chinh đã bị hỏng, nhưng trọng kiếm Đại Thiên và vỏ kiếm đều được chế tạo từ nguyên liệu trong Thần Vực.

Vỏ kiếm vốn chính là một không gian tu di, La Chinh có thể tạm thời dùng vỏ kiếm này thay nhẫn tu di, một số vật phẩm quan trọng như cờ sưu hồn cũng tạm thời được đặt trong đó.

Đúng lúc La Chinh đang chuẩn bị mang những Thần vũ tệ này đi thì bỗng có tiếng gió “ào ào” truyền tới.

Trên lầu bốn của lầu Hãn Nguyệt lại có mấy người nhảy xuống, cầm đầu chính là vị “Luyện thúc” của Hô Lan gia kia.

Luyện thúc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Chinh nói: “Ngươi dám cầm những Thần vũ tệ này sao?”

La Chinh vốn đang khom người lại đứng thẳng lên, khóe miệng khẽ nhếch, hỏi ngược lại: “Vì sao không dám?”

“Ngươi không sợ Hô Lan gia chúng ta sao?” Luyện thúc thấy La Chinh có thực lực như thế nên cũng có chút e ngại với thân phận của hắn.

Hắn nói lời này là để ném đá dò đường, muốn thăm dò La Chinh một chút, đồng thời cũng có ý uy hiếp.

La Chinh sao có thể không hiểu?

Hắn vẫn hỏi ngược lại như trước: “Vì sao phải sợ?”


Chương 1769: Tư liệu về La Chinh

La Chinh hỏi ngược lại như vậy khiến Luyện thúc hơi sửng sốtLuyện thúc nhìn chằm chằm vào La Chinh, lạnh giọng hỏi: “Ngươi tới từ gia tộc nào?”

La Chinh khẽ mỉm cười: “Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?”

Luyện thúc cũng là người nhanh nhạy quyết đoán, La Chinh ba lần liền trả lời hắn bằng câu hỏi “vì sao”.

Như thế hắn đã hiểu rõ, không thể uy hiếp được người này.

Chắc chắn tên này có lai lịch không đơn giản.

Thân là hộ vệ Hô Lan gia, Luyện thúc cũng là người làm việc quyết đoán.

Nếu tiểu công tử thua hết năm nghìn Thần vũ tệ, hắn cũng không tiếp tục dây dưa ở đây nữa.

Dù sao trên tầng năm, tầng sáu của lầu Hãn Nguyệt này còn có trưởng bối các gia tộc khác đang quan sát.

Vì vậy Luyện thúc đi về một phía khác, hai hạ nhân Hô Lan gia cũng đã đỡ Hô Lan Chước dậy.

Luyện thúc đưa tay nhẹ nhàng điểm một cái lên trán Hô Lan Chước, một luồng ánh sáng màu xanh bắn ra từ mi tâm hắn, sau đó hắn cũng yên lòng.

Hô Lan Chước bị La Chinh đánh một chưởng, không biết đã gãy bao nhiêu cái xương, nhưng ngoại thương không có gì đáng lo ngại, qua hai ba ngày là có thể khỏi hẳn, cũng không ảnh hưởng đến việc Hô Lan Chước tham gia kỳ thi của Phủ Hàm Thiên.

Nhưng điều khiến Luyện thúc không yên tâm chính là linh hồn của Hô Lan Chước.

Vừa rồi uy áp linh hồn mà La Chinh bộc phát ra, cho dù là Luyện thúc cũng không dám xem thường,

Cũng may linh hồn Hô Lan Chước chỉ bị xuyên một lỗ nhỏ mà thôi, không bị tổn thương nghiêm trọng.

Xem ra tên kia đã nương tay.

Nhưng trong lòng Luyện thúc vẫn rất cảm khái.

Hắn khó có thể tưởng tượng được rằng một vị võ giả chứng thần lại có thể tu luyện linh hồn tới mức độ này!

La Chinh nhặt hết các đồng Thần vũ tệ trên mặt đất, chắp tay một cái với đám người Luyện thúc, sau đó nghênh ngang đi ra khỏi lầu Hãn Nguyệt.

Sau khi La Chinh đi khuất, trong lầu Hãn Nguyệt mới vang lên tiếng bàn tán xì xào.

“Rốt cuộc tên kia là ai vậy?”

“Hắn có thể dùng thức ăn của lầu Hãn Nguyệt để luyện chế thực đan, lẽ nào là người của thần thành Lục Nhâm?”

“Đây không phải là vấn đề.

Vấn đề là tại sao hắn có thể mạnh như vậy? Chỉ dùng một chiêu mà đánh bại được Hô Lan Chước? Ta thấy đấy là hắn còn nương tay rồi đấy.

Nếu không, e là Hô Lan Chước không giữ nổi mạng đâu”

Chẳng qua những người này không biết, thực lực của La Chinh bây giờ đã vượt xa cảnh giới của võ giả chứng thần rồi.

Đừng nói tới Hô Lan Chước – người chỉ là tinh anh trong gia tộc hạng hai.

Cho dù là những võ giả chứng thần của đám nhà giàu quyền thế được bồi dưỡng ở đảo nổi kia thì cũng rất khó có ai địch nổi La Chinh.

Chỉ vì thế giới trong cơ thể La Chinh đặc biệt hơn bình thường, nên chưa thể ngưng tụ được thần cách.

Một khi thần cách của hắn được ngưng tụ thành công, thực lực chắc chắn sẽ tăng vọt thêm.

Đến lúc đó, những vị thần cấp thấp bình thường cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn!

Trên lầu năm, trong một gian rất khác biệt.

Một ông lão chậm rãi chuyển động hai tay, ở chính giữa tay lão dần xuất hiện ngọn lửa đang xoay chậm, bên trong ngọn lửa có thứ gì đó đang không ngừng bị thiêu đốt, mơ hồ có một mùi thơm kỳ lạ bay ra.

“Leng keng!”

Đúng lúc này, một viên đan dược màu vàng nhạt từ trong ngọn lửa rơi xuống, lăn qua lăn lại trong đĩa, phát ra tiếng leng keng.

Sau khi đan dược rơi ra, mùi thơm kỳ lạ này nhanh chóng quanh quẩn trong gian phòng.

Ngay sau đó ông già liền nhẹ nhàng đẩy đĩa thức ăn về bên kia bàn: “Tiểu thư, mời từ từ dùng”

Bên kia bàn, một cô gái mặc áo xanh ngọt ngào cười với ông già: “Thơm thật, Hồ Nhị gia gia vất vả rồi!”

Nói xong, cô gái này liền chậm rãi thả viên đan dược vào miệng, trên gương mặt tươi cười bỗng hiện lên vẻ say mê…

Thực đan mà ông già này luyện chế cùng một loại với La Chinh, cũng chính là thực đan Thái Tố.

Phương pháp luyện chế thực đan Thái Tố rất ít người biết, trong đó đa phần đều là các vị thần đã cao tuổi.

Vị “Hồ Nhị gia gia” này chính là một trong số đó.

Chờ cô gái kia ăn xong, Hồ Nhị gia gia khàn khàn nói: “Tuổi còn trẻ mà đã biết phương pháp luyện chế thực đan Thái Tố, linh hồn và năng lực cũng mạnh mẽ khác thường.

Tuy không biết hắn tu luyện thần đạo nào, nhưng một chiêu đã đánh bại được Hô Lan Chước thì không thể coi thường”

“Không phải là đánh bại…” Cô gái kia lắc đầu, nghiêm túc nói: “Là một chiêu đánh chết”

La Chinh đúng là có năng lực một chiêu đánh chết Hô Lan Chước, chẳng qua cuối cùng hắn lại nương tay.

Người sáng suốt chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra.

“Phải, là có thể một chiêu đánh chết.

Lai lịch người này tuyệt đối không đơn giản.

Tiểu thư, nên điều tra người này một chút” Hồ Nhị gia gia nhẹ nhàng nói.

Cô gái áo xanh khẽ mỉm cười: “Điều tra là phải.

Ta cảm thấy người này chắc chắn rất thú vị!”

“Tiểu thư, người với loại người này không hợp đâu, không nên si mê” Hồ Nhị gia gia rung rung chòm râu.

Cô gái áo xanh nhíu mày, giận trách: “Hồ Nhị gia gia, ngươi nói bậy gì đấy, ai si mê chứ!”

Hồ Nhị gia gia không hề sợ, chỉ ha ha cười nói: “Chẳng lẽ gia gia còn không biết tính của người sao?”

Cô gái nguýt lão một cái, không nói thêm gì nữa.

Ngoài gian phòng này, trong một vài gian phòng khách ở lầu Hãn Nguyệt cũng đang bàn tán về thân phận và lai lịch của La Chinh.

Nhưng La Chinh từ thành Kính tới, hắn lại không tự giới thiệu, nên dù có bàn tán thế nào thì họ cũng khó mà điều tra được thân phận thật sự của La Chinh, nhưng nghĩ đến chuyện dù sao La Chinh cũng sẽ tham gia kỳ thi ở phủ Hàm Thiên, bọn họ tin, đến ngày đó mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Sau khi La Chinh ra khỏi lầu Hãn Nguyệt, hắn chậm rãi đi dạo trên đường phố thần thành Lục Nhâm.

Lần này mặc dù đã tiêu không ít ở lầu Hãn Nguyệt, nhưng lại thu hoạch được năm nghìn Thần vũ tệ, điều này khiến La Chinh rất bất ngờ.

Chỉ trách tiểu công tử Hô Lan gia quá kích động, nên mình mới kiếm được chút lợi.

Đáng tiếc chuyện này chỉ có thể xảy ra một lần, sau này muốn gặp được chuyện tốt như vậy có lẽ rất khó.

Từ giờ đến lúc phủ Hàm Thiên triệu tập thí sinh dự thi còn tới sáu bảy ngày, tranh thủ khoảng thời gian này, La Chinh muốn thu thập một số vật liệu trong thần thành Lục Nhâm.

Cực Ác lão nhân đã truyền thụ thuật dịch dung cho La Chinh.

Thuật dịch dung này hết sức kỳ lạ, không phải chỉ đơn giản chế ra một tấm mặt nạ da người, hay là đổi một khuôn mặt xa lạ nào khác.

Mà thật ra nó lại là một phương pháp tu luyện, hơn nữa còn là phương pháp luyện thể.

Nhưng phương pháp luyện thể này không phải để rèn luyện sức mạnh hay cơ thể, mà là để luyện cơ mặt.

Nếu tu luyện trong thời gian dài, mỗi khối cơ thịt trên mặt La Chinh sẽ thay đổi, từ đó có thể thay đổi dáng vẻ khuôn mặt.

Như vậy, người xung quanh có nhìn thấy La Chinh cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ, thậm chí vẫn có thể dựa vào trí nhớ cách đó mấy ngày để nhận ra La Chinh, chẳng qua họ chỉ cảm thấy La Chinh hơi khác lạ một chút mà thôi.

Nhưng khi bắp thịt được đúc luyện đến một mức độ nhất định, khuôn mặt La Chinh sẽ không ngừng biến hóa.

Cứ như vậy, cho La Chinh có đến đảo nổi của Hàm gia thì hai chị em Hàm gia năm đó từng gặp La Chinh ở cấm địa Luyện Thần và những người của Hàm gia ấy cũng không nhận ra được hắn.

Ngoài luyện tập thuật dịch dung, La Chinh cũng phải phát triển thế giới trong cơ thể và rèn luyện võ thuật của bản thân.

Trong vũ trụ, sau khi tu luyện tới cảnh giới Giới Chủ, rất nhiều kỹ năng vốn được tu luyện lúc ban đầu đã không có cơ hội dùng đến nữa.

Nhưng đến Thần Vực lại khác, bởi vì vật chất trong Thần Vực thay đổi đặc tính, nên võ giả không thể bay lên cao được, đánh nhau cũng chủ yếu là tiếp xúc trực tiếp, những kỹ thuật võ học cơ bản lại có thể phát huy tác dụng không nhỏ.

Chẳng qua bây giờ La Chinh vẫn cực kỳ cẩn thận khi vận dụng khí hỗn độn, thậm chí ngay cả thần đạo Đoạn Tình cũng không dám tùy tiện dùng.

Trong Thần Vực, thần đạo Đoạn Tình bị liệt vào danh sách cấm, chẳng may sau khi vận dụng lại phạm vào điều cấm kỵ nào đó thì phiền toái cũng không nhỏ.

Trong giai đoạn hiện nay La Chinh sẽ không dùng tới những đòn sát thủ này, nhưng hắn vẫn tràn đầy tự tin như trước.

Giống như Cực Ác lão nhân đã phân tích, Hô Lan gia thân là một trong ba gia tộc lớn dưới tay Hàm gia, thực lực và nền tảng khá lợi hại, Hô Lan Chước lại là một trong số những người xuất sắc được bồi dưỡng ra.

Nhưng trước mặt La Chinh, Hô Lan Chước lại không có khả năng đánh trả nào, dù chỉ một chút.

Như vậy, con cháu những gia tộc khác lại càng không thể.

Tuy có thể sẽ xuất hiện một số đối thủ cạnh tranh cực mạnh, nhưng phủ Hàm Thiên ít nhất cũng phải có mười vị trí, dù La Chinh có không tốt đến đâu đi nữa thì cũng không thể đến mức tốp mười cũng không vào nổi.

Vào phủ Hàm Thiên hẳn là chuyện đã chắc như đinh đóng cột.

Trước khi phủ Hàm Thiên triệu tập thí sinh dự thi, rất nhiều gia tộc cũng sẽ sai người thu thập tin tức trong thần thành Lục Nhâm để nắm rõ thông tin về đối thủ cạnh tranh.

Cho nên trong tay mỗi gia tộc đều có một danh sách lớn, mà trong danh sách này lại có tài liệu chi tiết về các đối thủ.

Có một nhóm người đặc biệt chuyên đi thu thập tài liệu, mua đi bán lại cho các gia tộc lớn, tông môn lớn, coi đây là một nghề nghiệp.

Từ đặc điểm, thực lực đến sở trường, thậm chí thần đạo và công pháp mà bọn họ thật sự tu luyện đều được ghi lại trong danh sách.

Sau trận chiến vừa rồi, La Chinh cũng vinh quang lên bảng, xếp ở vị trí thứ tư.

Nhưng chỉ có tài liệu về La Chinh là không giống những người khác.

Trong tư liệu về La Chinh, tên họ không rõ, tuổi tác không rõ, nơi sinh ra cũng không rõ.

Thứ duy nhất có thể ghi chép lại có lẽ là thực lực của La Chinh.

Trận đấu với Hô Lan Chước kia đã được người ta thuật lại với một câu đơn giản: Lấy thế như sấm vang chớp giật, một chiêu đánh bại Hô Lan Chước!


Chương 1770: Hẻm kim tiền

Đã nhiều ngày nay, cho dù La Chinh đi đâu cũng luôn có người lén lút theo sauTuy những người này ẩn nấp rất tốt, nhưng căn bản không thể thoát khỏi sự dò xét của La Chinh.

Chẳng qua vì trong thần thành Lục Nhâm là an toàn tuyệt đối, nên La Chinh cũng không tính toán với bọn họ.

Bây giờ La Chinh còn thiếu một số vật phẩm cần thiết, ví dụ là mấy chứa đồ vật như nhẫn tu di.

Mặc dù tạm thời La Chinh dùng vỏ thanh kiếm kia để thay thế, nhưng dù sao vẫn không thuận tiện lắm.

Bây giờ một mẻ đã kiếm được năm nghìn Thần vũ tệ, tất nhiên hắn có thể thoải mái chọn mua một phen.

Được Cực Ác lão nhân chỉ dẫn, hôm nay La Chinh đi qua hơn nửa thần thành Lục Nhâm, đứng trước một con hẻm nhỏ.

“Hẻm kim tiền? Ý ngươi là nơi này?”

Đứng ở ngõ hẻm này, trên mặt La Chinh có vẻ khó hiểu.

Ngõ hẻm nho nhỏ này chỉ cho phép một người đi qua, từ bên ngoài trông cực kỳ đơn sơ.

“Khà khà, tất nhiên chính là nơi này.

Hẻm kim tiền của thần thành Lục Nhâm rất nổi tiếng đấy, chỉ cần có Thần vũ tệ, cái kỳ quái gì cũng mua được” Cực Ác lão nhân cười nói.

“Nhưng vì sao mọi người lại muốn chen chúc trong con hẻm nhỏ này?” La Chinh không hiểu.

“Tránh ra!”

Đúng lúc này, sau lưng La Chinh bỗng vang lên một tiếng nói ầm ầm như sấm.

Giọng nói kia rất thô, giống như tiếng va chạm cực mạnh giữa đất đá.

La Chinh nhanh nhạy tránh sang một bên.

Hắn vừa nhìn sang liền thấy một nhóm sáu, bảy người đang đi về phía ngõ kim tiền.

Người nói là một tên mập mạp, chiều cao và bề rộng cơ thể ngang nhau, trông không khác gì một quả bóng tròn.

“Thần cấp trung!” Ánh mắt La Chinh chợt lóe.

Từ sau khi rời khỏi vũ trụ đại diễn, La Chinh đã từng gặp không ít vị thần, nhưng tuyệt đại đa số đều chỉ là thần cấp thấp, còn thần cấp trung thì chỉ có Cực Ác lão nhân, quái miệng rộng và đám người Ân Nguyên Tử, số lượng rất ít ỏi.

La Chinh còn từng hỏi thăm Cực Ác lão nhân, xem vì sao lại có ít thần cấp trung như vậy?

La Chinh đã hỏi, Cực Ác lão nhân tất nhiên sẽ đáp lời.

Ông nói nguyên nhân cho La Chinh biết.

Thần Vực là một thế giới vô cùng ổn định, hoàn cảnh khác biệt hoàn toàn với vũ trụ.

Trong thế giới này, những chuyện ngoài ý muốn rất hiếm khi xuất hiện, do đó rất ít khi sinh ra những dạng “thiên tài khác người” có thể thay đổi thế giới.

Tuyệt đại đa số thần dân cũng không có lý tưởng gì quá lâu dài, cho dù có tu thành thần thì bọn họ cũng rất khó trở thành cường giả thực sự, cũng không có khả năng thăng cấp thành đại viên mãn, càng không thể nào được phong thánh.

Nói cách khác, con đường đi lên của các võ giả ở tầng thấp nhất đã hoàn toàn bị lấp kín.

“Trong vũ trụ Đại Diễn võ giả nhiều như nước, nếu không cố gắng thì sẽ bị rớt xuống ngay, cho dù không rớt xuống thì cũng sẽ hết tuổi thọ mà lìa đời, từ đó đánh mất vị trí của mình, Thiên Tôn cũng không ngoại lệ.

Nếu những kẻ yếu nỗ lực phấn đấu thì một ngày nào đó sẽ có thể leo lên chỗ cao hơn!”

“Nhưng trong Thần Vực, các vị thần giống như những ngọn núi vậy, bọn họ sẽ không thay đổi, tuổi thọ vô hạn, cường giả mãi mãi mạnh mẽ.

Khi những vị trí trên tầng cao được lấp đầy, những võ giả ở tầng dưới liền không có khả năng được lên tầng trên, cho dù có cố gắng thế nào đi nữa cũng vô ích, nên những thần kia dân kia đều mất đi hy vọng”

“Đây chính là cái gọi là tầng cấp cố định!”

Lúc đó, Cực Ác lão nhân đã trả lời La Chinh như vậy.

Nghe được những lời này, La Chinh cũng hơi bùi ngùi.

Hắn không ngờ Cực Ác lão nhân biết rõ tình đời, có thể đưa ra kết luận về Thần Vực như vậy.

Qua đây cũng đã giải thích được vì sao số lượng các vị thần cấp trung lại ít như vậy.

Và cũng khó trách vì sao Ân Nguyên Tử kia bằng lòng vì một con chuột ở thôn Mông Sơn mà ẩn núp bảy kỷ nguyên thần, chờ Cực Ác lão nhân trở về.

Bởi vì trong con chuột kia có chứa một chút hy vọng.

Cho dù Ân Nguyên tử hay Cực Ác lão nhân cũng không có ý muốn phong thánh, cũng không hy vọng được thăng cấp lên đại viên mãn, bọn họ chỉ muốn tiến thêm một bước, đột phá thần cấp trung, lên thần cấp cao là đủ rồi.

Vì hy vọng có thể tiến thêm một bước này đã khiến hai vị thần phải đánh đổi tính mạng.

Như vậy có thể thấy được, để đột phá trong Thần Vực là chuyện khó khăn tới mức nào.

Võ giả có vóc người tròn vo mập mạp kia thản nhiên liếc La Chinh một cái, chen vào đầu hẻm kim tiền.

Thân thể của hắn còn to lớn hơn con hẻm này, nhưng hắn lại ép mình, gắng gượng chen vào.

Sau khi tên mập mạp này chen vào, thân hình cũng biến mất luôn trong không khí.

Mà mấy người sau lưng hắn, sau khi bước vào trong ngõ hẻm này thì cũng biến mất ngay trước mắt La Chinh.

“Hóa ra hẻm kim tiền này còn có bí ẩn khác!” Lúc này La Chinh mới chợt hiểu ra, đồng thời cũng bước vào trong hẻm kim tiền.

Trong chớp mắt La Chinh bước vào hẻm, một làn gợn nước thoảng qua trước mắt hắn, giống như không gian bị vặn vẹo.

Thế giới trước mắt bỗng rộng rãi, sáng sủa hẳn lên, giống như đi đến một thế giới khác.

Trước mắt La Chinh hiện ra khu phố rộng rãi.

Mà hai bên khu phố là những gian hàng được sắp xếp chỉnh tề.

Rất nhiều vị thần đi lại trên đường phố, nhìn không khác gì phố phường người phàm.

“Nhiều thần vậy ư?” La Chinh ngạc nhiên nói.

Khi La Chinh ở trong thần thành Lục Nhâm cũng không gặp quá nhiều vị thần, ở đó đại đa số đều là võ giả chứng thần, dường như không hợp với cái tên “thần thành” chút nào.

Không ngờ trong hẻm kim tiền này lại tụ tập nhiều thần như vậy.

Hắn mới vừa tiến vào trong, một vị lính gác trong thần thành chạy thẳng tới trước mặt La Chinh hỏi: “Ngươi muốn bán đồ gì sao?”

La Chinh lắc đầu: “Ta tới mua đồ”

Lính gác tỏ vẻ đã hiểu, sau đó tránh ra một bên.

“Lính gác trong thần thành Lục Nhâm đều nhiệt tình như vậy sao?” La Chinh tò mò hỏi Cực Ác lão nhân.

Cực Ác lão nhân cười khà khà: “Tất nhiên rồi.

Thực ra hẻm kim tiền này có đến mấy cửa ra vào, đại đa số các vị thần trở lại thần thành Lục Nhâm đều mang những gì mình thu hoạch được ra đây bán, giống như những cửa hàng trong thần thành vậy.

Mà thần muốn bày bán trong hẻm kim tiền thì phải nộp phí cho thần thành Lục Nhâm với một tỷ lệ nhất định.

Thực ra đây chính là thu thuế, nên tất nhiên những lính gác này sẽ nhiệt tình rồi”

“Ngay cả thần cũng phải đóng thuế sao?” La Chinh trợn mắt, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Hắn nhớ từng đọc được một quyển sách ở Đông Vực, trong đó có câu than thở về hai thứ không thể nào trốn tránh: một là cái chết và hai là nộp thuế.

Những vị thần này chạy trốn được tử thần, có được tuổi thọ vĩnh viễn, nhưng lại không trốn thoát được việc thu thuế của vùng đất họ sống…

La Chinh vừa than thở vừa chậm bước dọc theo con đường thẳng tắp.

Trên con đường này, đại đa số đều là các vị thần cấp thấp, rất ít vị thần cấp trung, mà số lượng võ giả chứng thần cũng không nhiều, cho dù là có thì bên người đều có vị thần nào đó đi cùng, có vẻ là con cháu gia tộc lớn.

Dọc theo con phố này, vật phẩm trong cửa hàng hai bên đường rất phong phú, đủ các chủng loại, có rất nhiều đồ vật La Chinh cũng không biết tên.

Người bày sạp đại đa số đều là thần, có một số vị thần vô cùng nhiệt tình, thấy có người đến liền chào hỏi, ngoài ra một số ít các vị thần lại rất yên lặng, chỉ tùy ý bày hàng hóa ra, ngồi bên cạnh không nói một lời, nhắm mắt trầm tư.

“Rễ Thiên Linh khai thác từ ba kỷ nguyên thần trước, chỉ hai mươi Thần vũ tệ!”

Bỗng La Chinh bị một tiếng rao hấp dẫn, sau đó liền thấy trước sạp bên trái có một đoạn gỗ tỏa sáng lấp lánh.

Toàn thể đoạn gỗ này đều đan xen vào nhau, giống như một cây cung, trên bề mặt còn có ánh sáng màu xanh ngọc mờ ảo, rất bắt mắt.

“Anh bạn nhỏ, có hứng thú sao?”

Chủ sạp này cũng là một vị thần cấp thấp, có vẻ như vốn không để ý thân phận võ giả chứng thần của La Chinh mà vô cùng nhiệt tình chào mời.

“Đây là cái gì?” La Chinh tò mò hỏi.

“Ngươi chưa nghe đến rễ Thiên Linh bao giờ sao? Có thể gia tăng thiên phú của đồ vật, hoặc trực tiếp dùng cũng được, cũng có thể luyện thành Thiên Linh Đan, sau khi dùng có thể giúp đầu óc minh mẫn, ngộ tính tăng vọt!” Vị thần kia híp mắt cười nói.

La Chinh còn chưa nói gì thì Cực Ác lão nhân trong đầu đã nói một câu: “Giả! Nếu là rễ Thiên Linh thật thì đừng nói hai mươi Thần vũ tệ, hai trăm Thần vũ tệ cũng không mua được”

Vì vậy, La Chinh không nói hai lời liền quay đầu rời đi.

“Anh bạn nhỏ! Anh bạn nhỏ này, đừng vội đi!” Vị thần kia kêu lên mấy tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ, trong lòng chỉ có thể than thở: Người trẻ bây giờ đúng là càng ngày càng không dễ lừa.

La Chinh tiếp tục tiến lên, ánh mắt không ngừng tìm kiếm dò xét.

Bỗng nhiên, mắt hắn sáng lên, sau đó nhanh chóng đi về phía trước.

Trong cửa hàng trước mặt La Chinh lúc này có đặt những chiếc hộp gấm nhỏ, có một hộp gấm ở phía ngoài cùng đã bị mở ra, trong hộp là một tấm giấy dán chữ Phạn màu vàng.

Mà ở xung quanh chữ Phạn màu vàng này được ghi chú chằng chịt các chữ nhỏ, đó là phần giảng giải liên quan đến chữ Phạn kia.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 15 giờ trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box