1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 353 : Vu tội (c1761-c1765)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 353 : Vu tội (c1761-c1765)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1761: Vu tội

Không phải võ giả nào cũng có cơ hội xem bia đạoHuống hồ, vốn dĩ việc hiểu thần đạo trong bia đạo là khảo nghiệm cực kỳ ác liệt, làm không tốt không chừng sẽ bị hồn bay phách tán.

Trên thực tế, phần lớn võ giả chứng thần, đều là dựa vào lời giảng đạo của thần mới có thể hiểu rõ thần đạo.

Nhưng giảng đạo cũng chia rất nhiều loại…

Thánh nhân hiểu rất sâu về thần đạo, nếu tự mình truyền dạy thì tự nhiên có thể thấy nhiều thứ hơn.

Thậm chí có thể hiểu thêm một số lĩnh hội mà trên bia đạo cũng không thể thu được, vì đó là cảm ngộ của bản thân thánh nhân.

Nhưng không phải ai cũng có đãi ngộ này, chỉ có con cái và các đồ đệ dòng chính của thánh nhân mới có loại tư cách này.

Đây cũng là lý do vì sao đồ đệ của thánh nhân mạnh hơn thần bình thường rất nhiều.

Xuống dưới nữa có thần đại viên mãn, thần cấp cao, thần cấp trung…

Tu vi càng thấp, lĩnh hội về thần đạo lại càng nông, lĩnh hội có thể thu được cũng lại càng ít, cho dù là trong các thần cấp thấp thì khi giảng đạo cũng có sự khác biệt.

Trong phủ Hàm Thiên này có nhiều thể loại thần đang giảng đạo, bọn họ đều đã đọc qua mấy trăm thần đạo phổ biến nhất, cho nên phủ Hàm Thiên mới nổi tiếng nhất trong thần thành Lục Nhâm, vô số võ giả chứng thần đều muốn gia nhập vào trong đó.

Nhưng người thật sự có thể vào phủ Hàm Thiên lại ít ỏi chẳng có mấy.

Những võ giả chứng thần không thể bái vào phủ Hàm Thiên, chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài phủ Hàm Thiên cả ngày.

Nhưng phủ Hàm Thiên không phải loại vắt cổ chày ra nước, nếu như trong phủ rảnh rỗi, họ vẫn sẽ mời một số thần ra giảng đạo ở ngoài phủ.

Cảnh tượng La Chinh đang thấy lúc này chính là như thế.

Hơn nữa, hôm nay là giảng dạy về thần đạo Ngũ Hành, cũng là một trong những thần đạo được truyền bá rộng rãi nhất trong Thần Vực.

Đương nhiên, một số võ giả chứng thần không thể bái vào phủ chứng thần, muốn nắm lấy cơ hội ngộ đạo miễn phí này, chăm chú lắng nghe ở đây.

La Chinh đã quyết định bái vào phủ Hàm Thiên, nhưng trước phủ này nhiều võ giả chứng thần như vậy đã chặn đường đi của hắn.

Hắn cũng không vội, có thể chờ ông già này giảng đạo xong rồi lại đi hỏi.

Vì vậy hắn kiếm một chỗ trống, đi lên phía trước ngồi xếp bằng.

Hắn không hề có ý định tu luyện thần đạo Ngũ Hành, nhưng chắc hẳn thần đạo được truyền thừa có chứa đựng chân lý riêng, nghe nhiều cũng không sao cả.

Ai ngờ, hắn vừa mời ngồi xuống, vẻ mặt của võ giả đầu trọc bên cạnh lại trầm xuống, thấp giọng nói: “Cút sang một bên!”

La Chinh không biết tình huống ra sao, hắn chỉ biết phủ Hàm Thiên giảng đạo, ai cũng có thể tới nghe.

Nhưng khoảng trống lớn trước cửa phủ Hàm Thiên đã kín chỗ.

Một số võ giả chứng thần ở thần thành Lục Nhâm quanh năm đã chiếm hết vị trí tốt nhất.

Vì những vị trí tốt nhất này, một số võ giả chứng thần có thể giành giật đến đầu rơi máu chảy, có hẹn đấu ở ngoài thành, cũng có thông qua một phương thức khác để tranh đoạt…

La Chinh mới đến, đã đi lên “chiếm” một vị trí khá tốt trong đó.

Vị võ giả đầu trọc bên cạnh thấy La Chinh lạ mặt, đâu thể nói ra lời gì tốt đẹp để chào đón hắn chứ?

La Chinh cũng không phải là người không biết điều.

Nếu như võ giả đầu trọc này đưa ra lời khuyên một cách khách sáo, tuy việc chiếm vị trí trên đất trống làm của mình có độc tài thật, nhưng hắn cũng biết thứ tự có trước và sau, nên dù cho ở xa một chút cũng không vấn đề gì.

Võ giả đầu trọc này ăn nói khó nghe, lại chọc giận La Chinh, hắn nhìn thoáng qua đối phương một cái, bình tĩnh đáp lại: “Mọi người có thể ngồi chỗ trống này, vì sao ta phải cút?”

“Thằng nhãi, ngươi mới tới sao?” Võ giả đầu trọc vừa nghe liền biết, La Chinh hoàn toàn không biết tình huống trong đó, “Vị trí mà ngươi đang ngồi, là vị trí của con trai Bàng nội thị trong phủ Hàm Thiên.

Nếu cha mẹ ngươi chết rồi, không dạy ngươi quy tắc thì ca ca có thể dạy ngươi!”

Nghe võ giả đầu trọc nói vậy, trong mắt La Chinh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Mặc dù võ giả đầu trọc này có cùng tu vi với La Chinh, nhưng chênh lệch thực lực giữa hai người có thể lớn như trên trời dưới đất.

Trong võ giả chứng thần, sợ rằng chỉ có con cháu đứng đầu trong nhà quyền thế trên đảo nổi mới có tư cách đọ sức với La Chinh.

Nếu không phải người này mắng đến cha mẹ hắn thì cho dù đối phương có nói gì thì cũng không thể làm dao động tâm tình của La Chinh.

La Chinh biết ra tay trong thần thành Lục Nhâm là một hành vi rất ngu xuẩn, vì kế hoạch của mình, hắn chỉ có thể nhịn.

Thấy La Chinh không nói lời nào, võ giả đầu trọc càng cảm thấy La Chinh không biết điều.

Hắn đột nhiên đứng dậy, tỏ vẻ cực kỳ tức giận, lớn tiếng nói: “Thầy Ngô! Thằng nhóc này lại dám chỉ trích thần đạo của thầy! Nói thầy giảng đạo như vậy thật không ra gì, là nói hươu nói vượn!”

Ông già họ Ngô của phủ Hàm Thiên kia đang gật gù đắc ý giảng đạo, nói ra lĩnh hội của bản thân với giọng nói từ tốn.

Đối với người giảng đạo, chia sẻ lĩnh hội với mọi người, đã là một loại hưởng thụ, còn có thể thúc đẩy ra lĩnh hội mới.

Cuộc đời ông già họ Ngô ghét nhất người có ý định dạy dỗ ông ta, vừa nghe võ giả đầu trọc nói vậy, ông ta lập tức tỏ vẻ phẫn nộ: “Ai nói thần đạo của ta là không ra gì, nói hươu nói vượn?”

“Là hắn!”

“Chính là thằng nhãi mới tới kia!”

“Ta nghe hắn nói lời này, có vẻ rất khinh thường thầy ấy…”

Ngoài võ giả đầu trọc kia ra, bên cạnh La Chinh đột nhiên có mấy võ giả chứng thần nhảy ra, đều chỉ về phía La Chinh.

Chắc hẳn những người này một nhóm, nhiều người cùng vu khống, khiến lời khai của bọn họ có vẻ khá đáng tin.

Trên thực tế những người này sớm đã quen thói này.

Nếu như có người ngồi loạn, ngồi vị trí không nên, bọn họ đều sẽ dùng thủ đoạn như vậy đuổi người đó.

Bình thường, thần giảng đạo kia sẽ đuổi thẳng người gây chuyện ra ngoài, nhưng ông già họ Ngô này lại rất thích so đo.

Ông ta không đuổi La Chinh đi ngay, sau khi tới gần vài bước, ông ta nhìn chằm chằm La Chinh chất vấn: “Ngươi nói, đạo mà ta giảng không đúng chỗ nào? Chỗ nào nói hươu nói vượn? Nếu như không nói ra được thì nhanh chóng cút đi cho ta.

Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày càng to gan, ở trước phủ Hàm Thiên cũng dám nói lời xằng bậy!”

Ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm vào La Chinh, ngoài một số võ giả biết tình hình thật sự ra, phần lớn võ giả chứng thần đều cảm thấy La Chinh là tới gây chuyện.

Dưới tình huống này, La Chinh có muốn thanh minh cũng vô dụng, ngược lại sẽ chỉ càng tô càng đen.

Trong mắt võ giả đầu trọc đầy vẻ chế giễu, trong lòng thì thầm sảng khoái.

Ai bảo thằng nhóc này tự chuốc lấy phiền phức chứ, bảo hắn cút hắn không cút, cứ phải ép hắn mới chịu đi, để xem ngươi làm như thế nào?

Ai ngờ La Chinh lại chậm rãi đứng dậy, chắp tay về phía thần giảng đạo kia nói: “Theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ, lời của thầy Ngô, quả thật không thỏa đáng, nói hươu nói vượn…”

“…”

Sắc mặt của rất nhiều võ giả chứng thần ở đây giống như lật sách, trang trước còn là vẻ mặt xem náo nhiệt, trang sau đã đồng loạt sững sờ.

Ngay cả võ giả đầu trọc kia cũng không ngoại lệ, đều há hốc miệng ngây ngốc nhìn La chinh.

Có một số lời nói riêng là một chuyện, nói ngay trước mặt người ta lại là một chuyện khác.

Các võ giả chứng thần ở đây đều là đến để học tập, cũng được coi như là một nửa học trò của ông già họ Ngô, La Chinh nói ra những lời này ngay trước mặt bọn họ, chẳng khác nào tát một cái lên mặt ông già họ Ngô!

Mặc dù ông già họ Ngô này là thần cao quý, nhưng lúc này sắc mặt cũng trắng bệch: “Ngươi, ngươi nói gì, ngươi nói lại lần nữa xem!”

“Tại hạ cho rằng, lời của thầy Ngô, không thỏa đáng, nói hươu nói vượn” La Chinh tiếp tục nói.

“…”

Vẻ mặt các võ giả chứng thần ở đây càng thêm cứng đờ, có người bắt đầu xì xào bàn tán.

“Có phải thằng nhóc này bị điên rồi không?”

“Tuy người của phủ Hàm Thiên luôn hiền hòa, nhưng cũng không chịu được bị bêu xấu như thế”

“Mặc dù tu vi của thầy Ngô chỉ là thần cấp thấp, nhưng lĩnh hội về thần đạo Ngũ Hành cũng không tồi…”

Có lẽ ông già họ Ngô đã bị chọc tức đến mất hết lý trí, trái lại bật cười: “Vậy ta thử nghe xem, rốt cuộc là chỗ nào nói hươu nói vượn, ngươi chỉ dạy Ngô mỗ một chút?”

Ai dà…

Trong lòng La Chinh thở dài một hơi, hắn cũng không muốn mạo phạm ông già họ Ngô này.

Nhưng dưới tình huống như vậy, hắn cũng là bất đắc dĩ, chỉ có thể thuận theo tình thế, ngay sau đó nói: “Dùng bốn chữ sinh, khắc, thừa, vũ để khái quát ngũ hành quả thật không tồi! Nhưng những gì thầy nói, lại hoàn toàn rập khuôn theo ý nghĩa trên bia đạo! Thần đạo là một hành trình, có muôn vàn con đường, nếu như chỉ dựa vào lĩnh hội của bản thân, sau đó tùy tiện truyền dạy thì chỉ là người mù sờ voi, khó nhìn được toàn diện”

“Hừ, trong Thần Vực, thần tu thần đạo Ngũ Hành là nhiều nhất, đa số đều dùng cách này để khái quát, có gì mà không được chứ?” Ông già họ Ngô nghe xong lời chỉ trích của La Chinh, trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng vẫn lạnh giọng chất vấn.

La Chinh lắc đầu: “Tất nhiên là không được! Bảo thủ, là điều tối kỵ khi chứng thần đạo.

Thần đạo Ngũ Hành là sự pha trộn của âm dương và năm yếu tố, có hai mươi lăm kiểu biến hóa.

Song phải loại trừ đi hai điều kỵ Hỏa kỵ Mộc và Thủy kỵ Thổ, mới có thể tiến thêm một bước.

Bao nhiêu thần cấp thấp dừng bước ở thần đạo Ngũ Hành bởi vì không hiểu hai điều kỵ này? Chắc hẳn thầy Ngô cũng là bởi vì điều này, mới giậm chân tại chỗ không thể tiến thêm trong thần đạo này đúng không?”

Nghe La Chinh nói xong, vẻ mặt của ông già họ Ngô chợt biến sắc.


Chương 1762: Ném ra

Ông già họ Ngô đã tiến vào Thần Cảnh nhiều năm, đúng là đang bị kẹt ở “hai điều kỵ” của thần đạo Ngũ HànhHai điều kỵ này chia ra thành Hỏa kỵ Mộc, Thủy kỵ Thổ!

Bởi vì sự tồn tại của hai điều kỵ này, tu vi của ông già họ Ngô khó mà tiến lên, thần cách mà ông ta có cũng khó có đột phá!

Võ giả chứng thần bình thường hoàn toàn không rõ có sự tồn tại của hai điều kỵ này, cho dù một số đã nghe nói đến, cũng không thể hiểu ý nghĩa của hai điều kỵ.

Vậy mà võ giả chứng thần trẻ tuổi trước mặt này lại nói rõ được hai điều kỵ này, quả thật khiến ông già họ Ngô kinh ngạc!

Nhưng ông già họ Ngô không phá vỡ được hai điều kỵ này cũng là có nguyên nhân.

Trong Thần Vực, chỉ có một cách phá vỡ hai điều kỵ, đó chính là “kim đan Khứ Kỵ”.

Dùng mào Bất Diệt Hỏa của chim Hỏa Hình và trái tim của thú Thổ Man luyện thành kim đan Dung Mộc và kim đan Hóa Thủy!

Lại luyện tiếp hỗn hợp hai viên kim đan này mới có được “kim đan Khứ Kỵ”.

Sau khi sử dụng thì xác suất có thể phá vỡ hai điều kỵ là ba phần mười.

Nhưng mà kim đan Dung Mộc và kim đan Hóa Thủy đều là kim đan ngũ chuyển, sau khi hợp nhất với nhau thành “kim đan Khứ Kỵ” cũng là kim đan lục chuyển.

Đây không phải là thứ mà một thần giảng đạo cấp thấp trong phủ Hàm Thiên của Hàm gia có thể có được.

Ông già họ Ngô ở phủ Hàm Thiên làm việc cẩn thận hơn nửa kỷ nguyên thần đến nay, cũng chỉ góp đủ tiền mua một viên kim đan Dung Mộc!

Cho dù ông ta có thể kiếm thêm một viên kim đan Hóa Thủy thì vẫn còn phải tốn một khoản tiền lớn hơn nữa để mời đan sư dung hợp hai viên kim đan lại với nhau, đây là một khoản chi phí rất lớn…

Người tinh mắt đều được người khác kính trọng, mặc dù tính tình của ông già họ Ngô hơi hà khắc, hiện tại sau khi nghe La Chinh nói rõ được bình cảnh của ông ta thì giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn chút, nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Cho dù lão phu bị kẹt ở dưới ‘hai điều kỵ’, thì sao chứ? Thần đạo lão phu truyền dạy có chỗ nào không đúng?”

La Chinh mỉm cười, không chút hoang mang nói: “Thầy Ngô cũng biết, dựa theo phương pháp ngộ đạo mà thầy truyền thụ, nhất định sẽ kẹt ở hai điều kỵ, đây không phải là cái gọi là không thông sao?”

“Hừ, trong muôn vàn thần tu luyện thần đạo Ngũ Hành, đâu có mấy người vượt qua được hai điều kỵ này? Ngươi vẫn còn càn quấy ư? Người đâu, đuổi người này đi cho ta!” Theo tiếng hô của ông già họ Ngô, từ trong phủ Hàm Thiên có hai người lao ra, hai người này cũng là thần cấp thấp, nhưng vẻ mặt u ám, ánh mắt như dao, rõ ràng là người bảo vệ của Hàm gia.

“Khoan đã” La Chinh vung tay lên tiếp tục nói: “Ta nói dựa theo phương pháp của thầy Ngô để chứng minh thần đạo, sớm muộn gì cũng rơi vào hai điều kỵ, cũng là bởi vì thầy Ngô chỉ biết một cách duy nhất để phá vỡ hai điều kỵ thôi có đúng không?”

Ông già họ Ngô nhướng mày, đưa tay ngăn cản người bảo vệ của Hàm gia, sau đó nhìn chằm chằm La Chinh cười lạnh nói: “Chẳng lẽ hôm nay ngươi còn có thể có kiến nghị gì hay? Đưa ra phương pháp thứ hai?”

Tất cả các võ giả chứng thần có mặt đều nhìn chằm chằm La Chinh, lộ vẻ nhạo báng.

Vừa rồi La Chinh đối đáp trôi chảy với ông già họ Ngô, quả thật khiến những võ giả chứng thần này hết sức giật mình.

Ông già họ Ngô là thần giảng đạo, có lẽ thực lực của bản thân ông ta không mạnh, nhưng về mặt lĩnh hội thần đạo thì lại rất vững chắc, giỏi nhất về giảng giải lý thuyết.

Trong lòng những võ giả chứng thần này đều thấy kinh ngạc và ngầm nảy sinh chút ghen tỵ với La Chinh.

Song hiển nhiên là sau khi hắn lừa dối vài câu, cuối cùng vẫn bị đuổi đi, khiến những võ giả chứng thần này thấy vô cùng vui sướng.

“Cái này gọi là múa rìu qua mắt thợ, ha ha” Võ giả đầu trọc ở bên cạnh cười nói.

Ai ngờ La Chinh lại chắp tay về phía ông già họ Ngô một lần nữa, nở một nụ cười nhạt, chậm rãi nói: “Mặc dù ta chỉ là võ giả chứng thần, nhưng cũng coi như có chút lĩnh hội trong thần đạo Ngũ Hành.

Thật sự có phương pháp thứ hai phá vỡ hai điều kỵ, hơn nữa phương pháp này không cần dựa vào kim đan Khứ Kỵ”

“Ha ha” Nghe La Chinh nói xong, ông già họ Ngô lập tức cười khẩy.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của hai người bảo vệ phủ Hàm Thiên bên cạnh ông ta, cũng lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Các võ giả chứng thần có mặt cũng cười ồ theo…

Sau khi ông già họ Ngô cười xong, lạnh giọng nói: “Nhìn ngươi còn trẻ, cái tốt không học, lại đi học lừa dối người khác.

Hôm nay, ta lại muốn nghe một chút, ngươi có thể bịa ra lý do gì để phá vỡ hai điều kỵ!”

La Chinh không hề hoảng loạn chút nào, vẫn dùng giọng điệu không nhanh không chậm nói: “Mới vào thần đạo Ngũ Hành, bởi vì ngũ hành hỗn tạp, nên thần cách được ngưng tụ đều có hai vết nứt.

Hỏa và Mộc khó hòa hợp, Thổ và Thủy xung khắc lẫn nhau, cho nên hai vết nứt này đã dẫn đến hai điều kỵ! Thần đạo Ngũ Hành đã được truyền thừa nhiều năm như vậy, vô số võ giả chứng thần đều dùng phương pháp cổ chứng đạo.

Dù biết đến hai điều kỵ nhưng lại không biết nguyên nhân gây ra nó, thế nên vẫn luôn không thể tránh được hai điều kỵ này! Đó là lý do mà ta nói thầy Ngô ngài theo khuôn phép cũ, bảo thủ!”

“Nếu như dùng lực Hình Kim bổ sung, tạo ra Huyền Kim bổ sung trong đan điền, thì có thể tự bù đắp chỗ nứt.

Mặc dù phương pháp này tốn thời gian tốn sức lực, nhưng thần bình thường không thể có được kim đan Khứ Kỵ, nếu sử dụng phương pháp này tu luyện thì không cần đến mười nghìn năm là có thể thành công!”

Sau khi nói xong, La Chinh đứng chắp tay, ánh mắt hờ hững.

Các võ giả chứng thần đang ngồi nghe đã choáng váng, hoàn toàn không hiểu La Chinh đang nói gì.

“Thằng nhóc này thật là lợi hại, mở miệng là có thể nói ra lời nói vô căn cứ!”

“Có một số người không có bản lĩnh gì, nhưng thật sự rất giỏi ăn nói lung tung!”

“Thầy Ngô là ai chứ, ăn nói lung tung ở trước mặt ông ấy không phải là muốn chết sao?”

Các võ giả chứng thần thấy ông già họ Ngô không nói gì, liền ngầm xì xào bàn tán, chờ xem trò cười La Chinh bị ném ra ngoài…

Ông già họ Ngô đứng tại chỗ, sau khi ông ta nghe La Chinh nói một hồi, cũng rơi vào trầm tư.

Bất thình lình, trong đầu ông giống như lóe ra một tia sấm sét, xẹt qua linh hồn của ông.

Giờ phút này, sắc mặt của ông đỏ ửng lên, vẻ mặt trở nên kích động khác thường, lại giống như bắt được một cọng rơm cứu mạng, giọng nói cũng không thể bình tĩnh: “Ngươi, ngươi nói dùng Huyền Kim bổ sung, Huyền Kim cần đưa vào mấy phần Mộc, mấy phần Kim?”

Trong lực ngũ hành, dùng Kim Mộc kết hợp với nhau, chính là lực Huyền Kim.

“Ba phần, bảy phần” La Chinh thản nhiên đáp.

“Ba phần, bảy phần…” Ông già họ Ngô giống như bị ngốc, đi qua đi lại trước mặt mọi người, hồn nhiên quên mất phong độ của bản thân ở trước mặt học trò, chỉ lo cúi đầu suy nghĩ.

Mọi người trố mắt nhìn nhau, không biết rốt cuộc ông già họ Ngô bị làm sao, bỗng nhiên lại điên điên khùng khùng…

“Dùng Huyền Kim bổ sung, phương pháp này… phương pháp này thật là ngu xuẩn, nhưng dù sao vẫn có hiệu quả hơn phương pháp Khứ Kỵ… Phương pháp này, phương pháp này thật sự khả thi!” Ông già họ Ngô suy diễn trong lòng một hồi, cuối cùng thật sự thừa nhận phương pháp La Chinh truyền dạy!

Vì phá vỡ hai điều kỵ, ông ta bằng lòng ở lại phủ Hàm Thiên giảng đạo, kiếm được chút Thần vũ tệ ít ỏi.

Dựa theo tính toán của ông già họ Ngô, với chút bổng lộc ít ỏi ấy, có lẽ phải cần đến một hai kỷ nguyên thần mới góp đủ Thần vũ tệ.

Mặc dù tuổi của thần là vô hạn, nhưng ai có thể cam chịu như thế?

Dựa vào phương pháp “ngu ngốc” của La Chinh, chỉ cần mười nghìn năm, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Đây chính là tin vui cho hàng chục triệu thần tầng dưới cùng đang tu luyện thần đạo Ngũ Hành!

“Ngươi là ai! Rốt cuộc nghe được phương pháp này ở đâu?” Ông già họ Ngô nhìn thẳng La Chinh, hai mắt tỏa sáng, vẻ mặt giống như muốn ăn thịt người.

“Tại hạ hơi hiểu biết một chút về thần đạo Ngũ Hành… Là tự mình lĩnh ngộ” La Chinh chắp tay mỉm cười nói.

“Không thể nào, không thể nào, mới chừng ấy tuổi sao có thể lĩnh hội được như vậy, ngươi…” Ông già họ Ngô ngây ngốc nhìn La Chinh, tỏ vẻ không tin.

Các võ giả chứng thần có mặt, kể cả hai hộ vệ Chân Thần Cảnh trong phủ Hàm Thiên cũng trợn tròn mắt.

Trước đó, ông già họ Ngô đã nói rõ La Chinh chính là tên lừa đảo, nên tất nhiên là trong lòng họ đã coi La Chinh là tên lừa đảo thật sự.

Song, bọn họ tuyệt đối không ngờ, La Chinh chỉ dựa vào mấy câu nói lại được ông già họ Ngô đánh giá như thế.

Về phần võ giả đầu trọc bên cạnh La Chinh, hắn cũng há hốc mồm, ngây ngốc trợn mắt nhìn La Chinh, người ngây ra như phỗng.

Hắn đâu thể ngờ bản thân vì đuổi thằng nhóc bên cạnh này đi, cuối cùng lại dẫn đến chuyện ly kỳ như vậy.

Đồng thời trong lòng hắn còn dấy lên cảm giác không ổn…

La Chinh tiếp tục nói: “Cho phép tại hạ giải thích một câu.

Vừa rồi La mỗ không hề chế giễu lời giảng đạo của lão tiên sinh.

Chỉ vì tại hạ ngồi sai vị trí, nên bị người này vu oan giá họa.

La mỗ cũng chưa từng nói câu ‘lời nói không đúng, nói hươu nói vượn’ kia, đều là do mấy người này liên kết lại đổ tội cho La mỗ, La mỗ chỉ đành dựa theo tình thế mà thôi”

La Chinh nói xong liền chỉ tay về phía võ giả đầu trọc bên cạnh…

Ông già họ Ngô liếc nhìn võ giả đầu trọc kia, La Chinh có từng nói hay không đã không còn quan trọng, quan trọng là hắn đã chỉ ra cho ông ta một phương pháp giải quyết.

Nhưng La Chinh đã giải thích rõ như vậy, tất nhiên là ông già họ Ngô sẽ có hành động.

Ông ta chỉ tay về phía võ giả đầu trọc kia: “Ném ra, sau này ta không muốn nhìn thấy người này nữa”

Vừa dứt lời: “Vù! Vù!” Hai tiếng gió thổi vang lên, trong nháy mắt, hai người bảo vệ Chân Thần Cảnh lao ra, túm chặt hai bên võ giả đầu trọc kia, ném ra khỏi đám người…


Chương 1763: Ân lớn báo nhỏ

Mặc dù La Chinh có đọc sơ qua về thần đạo Ngũ Hành, nhưng bản thân hắn cũng không lĩnh hội được sâu sắc như vậyDựa vào bản thân La Chinh thì không nói ra được những lời vừa rồi, đây là dựa vào Cực Ác lão nhân trong đầu hắn.

Cực Ác lão nhân trong đầu cười khà khà nói: “Những nhân vật lớn ở nhà quyền thế trên đảo nổi kia hoàn toàn không để mắt đến kim đan lục chuyển.

Nếu con cháu trong gia tộc gặp phải hai điều kỵ thì chỉ cần phát cho mấy viên đan dược là có thể ung dung vượt qua.

Đâu giống như đám thần bình dân chúng ta, cố gắng phấn đấu nhiều năm mà ngay cả một viên kim đan ngũ chuyển cũng không có được.

Năm đó cũng là bất đắc dĩ mới nghĩ ra phương pháp này…”

Cực Ác lão nhân cũng từng tu luyện thần đạo Ngũ Hành.

Hơn nữa, ông ta đã đích thân tới trước bia đạo của thần đạo Ngũ Hành, đã từng trực tiếp quan sát bia đạo, nên tất nhiên hiểu biết về thần đạo Ngũ Hành vượt xa thần cấp thấp bình thường!

Như ông ta đã nói, phương pháp Huyền Kim phá vỡ hai điều kỵ chính là một phương pháp ngu ngốc. “Hai điều kỵ” hoàn toàn không là vấn đề với thánh nhân và các đồ đệ của thánh nhân.

Trong mắt bọn họ, kim đan ngũ chuyển, lục chuyển chẳng phải thứ gì khó có được.

Cho nên bọn họ không cần tốn thời gian suy nghĩ tìm tòi cách phá điều kỵ.

Phương pháp Huyền Kim này cho dù có nghĩ ra được cũng sẽ không có người dùng.

Cực Ác lão nhân được coi là nhân vật thiên tài đứng đầu trong bình dân, ông ta thật sự dựa vào thiên phú của mình tu tới trình độ thần cấp trung cao cấp nhất.

Trong Thần Vực, thần giống như Cực Ác lão nhân cũng không nhiều.

Sau khi ông già họ Ngô sai người đuổi võ giả đầu trọc đi thì lập tức nói với mọi người: “Hôm nay giảng đạo dừng ở đây” Ngay sau đó lại nhìn chằm chằm La Chinh, vẻ mặt rất sợ La Chinh chạy trốn: “Ngươi hãy đi theo ta!”

La Chinh gật đầu, ngay lập tức được ông già họ Ngô dẫn vào phủ Hàm Thiên.

Hôm nay giảng đạo kết thúc sớm, tất cả võ giả chứng thần có mặt đều lộ vẻ tiếc nuối.

Nhìn bóng lưng La Chinh, vẻ mặt của bọn họ đều hết sức phức tạp, có người hâm mộ, cũng có người ghen tỵ.

Một số võ giả chứng thần lớn tuổi bám víu ở thần thành Lục Nhâm đã rất nhiều năm, cho tới nay vẫn không thu hoạch được gì.

Muốn tiến vào phủ Hàm Thiên tu luyện thần đạo, lại càng là điều xa vời.

Bọn họ thấy La Chinh tuổi còn nhỏ, chỉ dưới trăm tuổi, lại dựa vào một lời nói, đã được đích thân thần giảng đạo dẫn vào phủ Hàm Thiên, chẳng trách bọn họ sẽ ghen tỵ như vậy…

Phủ Hàm Thiên này là phủ chứng thần thuộc quyền quản lý của Hàm gia.

Trong mắt võ giả chứng thần, đây chính là nơi tốt nhất để chứng thần, chỉ đứng sau những đảo nổi trên biển Thời Gian kia.

Đương nhiên, đối với võ giả chứng thần bình thường, hay thậm chí là rất nhiều thần thì những hòn đảo nổi kia giống như truyền thuyết vậy.

Bọn họ căn bản không hề có hy vọng xa vời tiến vào đảo nổi, nên tất nhiên sẽ không suy xét đến.

Cho nên phủ Hàm Thiên chính là chỗ tu luyện tốt nhất trong Lục Nhâm Vực.

Theo cổng của phủ Hàm Thiên đi thẳng vào trong, liền đến một quảng trường rộng lớn bằng phẳng, hai bên quảng trường có xây hành lang.

Dưới sự dẫn dắt của ông già họ Ngô này, La Chinh tiến vào bên hông phủ Hàm Thiên theo hành lang gấp khúc kia.

Lại xuyên qua khung cảnh rừng dây leo tươi tốt dày đặc, con đường nhỏ quang co dẫn đến một nơi sâu thẳm, yên tĩnh.

Phong cảnh ở đây rất đẹp, đi vào lòng người.

Không lâu sau, La Chinh được dẫn vào một khu nhà trong biệt viện, mà biệt viện chính là chỗ ở của ông già họ Ngô.

Sau khi ông già họ Ngô mời La Chinh ngồi xuống, đột nhiên hỏi: “Các hạ, họ La?”

La Chinh gật đầu.

“Xin hỏi tên của các hạ?” Ông già họ Ngô lại hỏi.

“Tại hạ là La Thiên Hành” La Chinh chắp tay đáp lại.

Ông già họ Ngô gật đầu: “Không biết các hạ đến từ nhà nào trên đảo nổi, đến thần thành Lục Nhâm là có chuyện gì?”

Trong mắt ông già họ Ngô, đừng nói là võ giả chứng thần, cho dù là thần cấp thấp cũng không có năng lực này.

Với năng lực của La Chinh lại có thể nghĩ ra phương pháp không thể tưởng tượng này thì rất có thể là hắn xuất thân từ nhà quyền thế nào đó trên đảo nổi!

“Tại hạ chưa từng đến đảo nổi” La Chinh lắc đầu phủ nhận.

Lời này của hắn đương nhiên là thật, đừng nói là hắn chưa từng đến đảo nổi, mà ngay cả hình dạng đảo nổi thế nào hắn cũng chưa từng được nghe nói…

“Thế sao?” Ông già họ Ngô cười khà khà, vẫn lộ vẻ không tin: “Nếu không phải đến từ đảo nổi, vậy các hạ nói phương pháp Huyền Kim kia là tự mình lĩnh hội thì lão phu cũng không tin!”

Đây không phải là vấn đề thiên phú, nếu như La Chinh lĩnh hội được thần đạo Ngũ Hành đến mức này thì hoàn toàn không thể là võ giả chứng thần được, mà đã sớm trở thành thần rồi.

Dựa vào phương pháp phá vỡ điều kỵ Huyền Kim, bù đắp hai điều kỵ thì với thời hạn mười nghìn năm, La Chinh đã là thần cấp trung!

Xuất phát từ suy đoán này, ông già họ Ngô cho rằng hắn đang nói dối.

La Chinh biết ông già họ Ngô sẽ có nghi ngờ, nên đã sớm chuẩn bị tốt lý do thoái thác: “Thật không dám giấu, quả thật phương pháp phá vỡ điều kỵ Huyền Kim không phải do chính ta nghĩ ra, mà là do một vị tiền bối vô danh đã để lại cho ta.

Thầy Ngô thử nghĩ xem, những nhà quyền thế trên đảo nổi kia lại có thể rảnh rỗi mà nghĩ ra phương pháp ngu ngốc này sao? Đối với bọn họ, Kim đan Khứ Kỵ kia là thứ có thể dễ dàng có được, cần gì phải phiền phức như vậy?”

“Việc này…” Ông già họ Ngô chưa đi sâu vào vấn đề này như vậy.

Nghe La Chinh nói vậy, quả thật đúng là như thế thật.

Những thần cấp cao kia hay thần đại viên mãn và các thánh nhân gần như độc quyền chín phần mười Thần vũ tệ trong Thần Vực, kim đan lục phẩm chỉ là vật bình thường trong mắt họ mà thôi.

Nếu bọn họ nghĩ ra phương pháp phá vỡ điều kỵ Huyền Kim này ư? Vậy chắc là bọn họ thật sự vô cùng “rảnh đời” rồi.

Ông già họ Ngô gật đầu nói: “Chính xác, xem ra tiền bối vô danh kia của ngươi cũng là bình dân, lại là người cực kỳ thông minh.

Ta nghiên cứu thần đạo Ngũ Hành cả đời, nhưng vẫn không thể nghĩ ra phương pháp này.

Như người đã nói, quả thật là bảo thủ, bị che mắt, ôi…”

“Quả thật tại hạ tới phủ Hàm Thiên là có một chuyện muốn nhờ” La Chinh nhân cơ hội nói.

Ông già họ Ngô liếc La Chinh một cái.

Mặc dù La Chinh chưa nói rõ mục đích của mình, nhưng ông ta vẫn có thể đoán ra: “Ngươi muốn bái vào phủ Hàm Thiên?”

La Chinh gật đầu.

Thời buổi này, số lượng võ giả chứng thần muốn vào phủ Hàm Thiên rất nhiều…

Tất cả võ giả chứng thần đều coi phủ Hàm Thiên là Long Môn*, một khi vượt qua được Long Môn này thì chuyện chứng thần đã cơ bản là ổn.

* Long Môn: Trong câu “Cá chép vượt Vũ môn”.

Long Môn cũng được gọi là Vũ Môn.

Hầu như mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày, đều có người muốn nhờ quan hệ với ông già họ Ngô, bái vào phủ Hàm Thiên.

Nhưng, người thật sự có thể vào phủ đều phải dựa vào thực lực và thiên phú của bản thân.

Ông già họ Ngô đã biết, võ giả tên là La Thiên Hành này hoàn toàn không phải được sinh ra trong nhà quyền thế gì, cũng không phải thiên tài gì, chỉ là một võ giả chứng thần bình thường mà thôi.

Nhờ may mắn mà hắn có được phương pháp phá điều kỵ Huyền Kim, lại muốn dùng phương pháp này trao đổi để vào phủ Hàm Thiên.

La Chinh đã chỉ bảo cho ông già họ Ngô, xét cho cùng vẫn là có ân với ông ta, cho nên sau khi La Chinh đưa ra yêu cầu này, ông già họ Ngô cũng không tiện từ chối, chỉ lắc đầu nói: “Mặc dù ta là thần giảng đạo của phủ Hàm Thiên, nhưng muốn vào phủ Hàm Thiên thì tất nhiên phải thông qua vòng thẩm định trong phủ, ta không thể phá lệ dẫn ngươi vào được”

Thông thường, khi phủ Hàm Thiên tuyển nhận võ giả chứng thần, sẽ có hơn một trăm nghìn võ giả chứng thần cùng tham gia sát hạch một lúc.

Nhưng chỉ có hơn mười người thật sự được trúng tuyển mà thôi.

Đây quả thật là chọn một trong một nghìn, ông già họ Ngô cũng không thể thao túng kết quả.

Huống hồ, người có thể vào phủ Hàm Thiên, đều là thiên tài trong võ giả chứng thần.

Cho dù ông già họ Ngô có thật sự giúp La Chinh gian dối, thì đương nhiên với tư chất của La Chinh cũng không đủ để vào phủ Hàm Thiên, mà sẽ nhanh chóng bị “lòi đuôi”.

“Nhưng ta có thể giúp ngươi đề cử một lần, tranh một suất sát hạch vào phủ, cái đó ta có thể làm được” Ông già họ Ngô nói đến chỗ này, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

Đối với võ giả bình thường, suất sát hạch vào phủ cũng rất khó để lấy được.

Dù sao, chỉ là suất sát hạch mà đã có thể bán với giá bảy tám Thần vũ tệ, hoàn toàn không phải là một con số nhỏ.

Nhưng giá trị của phương pháp phá điều kỵ Huyền Kim mà La Chinh truyền dạy cho ông ta lại hơn xa cái giá này.

Ông già họ Ngô nhận một ân tình lớn từ La Chinh, lại chỉ có thể giúp chút việc nhỏ này, nên thấy áy náy trong lòng.

Ai ngờ La Chinh khẽ mỉm cười: “Nếu thầy Ngô có thể cho La mỗ một suất, chính là sự giúp đỡ lớn nhất! La mỗ sẽ không kén cá chọn canh”

Thầy Ngô đâu rõ, bản thân La Chinh không hề coi trọng cơ hội bồi dưỡng của phủ Hàm Thiên, đây chỉ là một bàn đạp dưới chân hắn, mục tiêu của hắn là đảo nổi của Hàm gia cơ.

Nếu dựa vào bản lĩnh thật sự, ngay cả phủ Hàm Thiên cũng không vào được thì nói gì đến vào đảo nổi của Hàm gia?

Có thể lấy được một suất sát hạch đã là đủ với La Chinh rồi, chuyện còn lại không cần ông già họ Ngô quan tâm…

“Nếu như vậy thì dễ nói, ngươi đến vừa đúng lúc cuộc thi mỗi năm một lần của phủ Hàm Thiên bắt đầu.

Một tháng sau, trong phủ sẽ tiến hành sát hạch.

Hiện giờ, hơn nửa suất sát hạch đã được phát, ta sẽ xin cho ngươi một suất, ngươi chờ một chút!” Dứt lời, ông già họ Ngô rời khởi biệt viện.

Không bao lâu, ông già họ Ngô lại vòng trở lại lần nữa, trong tay đã có thêm một tấm lệnh bài bạch ngọc.

Sau đó đưa lệnh bài bạch ngọc này cho La Chinh: “Khắc tên họ của ngươi lên đó là được”

Khi La Chinh cầm lệnh bài bạch ngọc này, bỗng nhiên từ trong đó truyền đến một luồng cảm giác mát lạnh.

Nếu ở vũ trụ, loại ngọc này chính là vật liệu cực kỳ hiếm có, nhưng có lẽ ở Thần Vực lại chỉ là vật hiếm bình thường mà thôi.

Sau khi nhận tấm lệnh bài này, La Chinh bèn đứng dậy tạm biệt ông già họ Ngô.

Đợi sau khi La Chinh rời đi, ông già họ Ngô lập tức lắc đầu, lẩm bẩm: “Ta vẫn hy vọng ngươi có thể dựa vào bản lĩnh của mình tiến vào phủ Hàm Thiên.

Chỉ có điều, sợ rằng năm nay đã hết hy vọng…”

Năm nay là năm triệu tập dự thi lớn của Hàm gia.

Con cháu thiên tài trong ba mươi sáu vực do Hàm gia cai quản đều sẽ tập hợp ở phủ Hàm Thiên.

La Thiên Hành này chưa tới một trăm tuổi, mặc dù ông già họ Ngô không có cơ hội điều tra thiên phú của La Chinh, nhưng biết chắc hẳn là đã hết hy vọng rồi.


Chương 1764: Lầu Hãn Nguyệt

Một tháng sau, phủ Hàm Thiên mới có thể gọi thí sinh đến thi, nhân khoảng thời gian này, La Chinh tạm thời ở lại thần thành Lục NhâmTrong khoảng thời gian này, người tiến vào thần thành Lục Nhâm càng lúc càng nhiều, trong đó phần lớn đều là võ giả luyện thần.

Dĩ nhiên, bọn họ đều đến vì phủ Hàm Thiên.

Trong không gian rộng rãi của thần thành còn có rất nhiều thế lực phức tạp.

Một số tông môn cũng tình nguyện bỏ vốn, đưa con cháu thiên tài của mình vào phủ Hàm Thiên, hy vọng bọn họ chứng được thần đạo trong phủ Hàm Thiên rồi báo ơn cho tông môn.

Ngoài thế lực của các tông môn lớn nhỏ khác nhau, những gia tộc hạng hai, hạng ba trong ba mươi sáu vực cũng hy vọng con em nhà mình có thể vào được phủ Hàm Thiên.

Vì vậy, trong khoảng thời gian này thần thành Lục Nhâm cũng bắt đầu náo nhiệt.

Chi phí mượn dùng con đường không gian đã lên tới trên trăm Thần vũ tệ.

Nhưng đối với một số gia tộc quản lý thần thành thì đây cũng chẳng phải là vấn đề gì quá lớn.

Trong những con đường không gian của thần thành Lục Nhâm, các võ giả chứng thần không ngừng được truyền tống tới.

Khi lượng võ giả chứng thần tăng lên, bao giờ cũng sẽ dẫn tới một số phiền toái.

Quy tắc trong thần thành Lục Nhâm được viết trên một bảng đá thiên giới.

Tuy bảng đá thiên giới có chênh lệch rất lớn với bảng đá Thống Trị, song đương nhiên vẫn mạnh hơn bảng đá thập giới nhiều.

Trên bảng đá thiên giới có thể ghi lại nghìn quy tắc, hơn nữa phạm vi bao phủ lớn hơn, sức trừng phạt cũng mạnh hơn.

Nên một số quy tắc trong thần thành Lục Nhâm hơi khác với thành Kính.

Tuy thần thành Lục Nhâm cũng ra lệnh cấm đánh nhau trong thành, nhưng trong đó còn có một số quy tắc bổ sung khác nữa.

Ví dụ như trong thần thành Lục Nhâm có thể khiêu chiến, nhưng cái giá phải trả chính là một Thần vũ tệ.

Cho dù thắng hay bại thì cũng phải giao nộp một Thần vũ tệ cho thần thành Lục Nhâm, xem như Hàm gia thu một khoản thuế đánh nhau.

Phần lớn võ giả chứng thần trong Thần Vực đều khá trẻ tuổi, bởi trong giai đoạn tu luyện từ Thần Hải Cảnh, vượt qua Hóa Thần Tam Biến thì cũng không phải là chuyện quá khó khăn đối với các thần dân.

Những thanh niên đang ở độ tuổi tinh lực dồi dào tụ tập lại một chỗ, khó tránh khỏi sẽ gây ra sóng gió.

Mà chỉ cần ra tay thì sẽ phải nộp thuế đánh nhau, thần thành Lục Nhâm cũng ngầm thêm dầu vào lửa.

Cho nên trước khi phủ Hàm Thiên gọi thí sinh đến thi, việc những võ giả chứng thần trong thần thành Lục Nhâm tranh đấu với nhau liền trở thành một cơ hội để kiểm tra thực lực.

Lầu Hãn Nguyệt, một quán rượu lớn nhất trong thần thành Lục Nhâm.

Quán rượu này dùng sáu cây cột làm nền tảng, dựng ra một cái sân lớn, các thực khách đều dùng cơm ở ngoài cùng, phần sân ở giữa được tách rời ra là cố ý để có nơi cho các võ giả so đấu.

Có điều, về cơ bản thì người có thể đi vào lầu Hãn Nguyệt đều có thân phận.

Dù sao đi vào đây một lần cũng tốn dăm ba Thần vũ tệ, rất nhiều vị thần cấp thấp đều khó có thể bỏ ra, càng đừng nói tới võ giả chứng thần.

Nhưng đối với nhóm võ giả chứng thần xuất thân danh môn, chuyện này lại không thành vấn đề…

Hôm nay La Chinh cũng ở trong lầu Hãn Nguyệt.

Nhắc tới lầu Hãn Nguyệt, Cực Ác lão nhân liền vô cùng hưng phấn, cố gắng đề cử La Chinh rằng dù thế nào cũng phải đến đó mở rộng tầm mắt.

La Chinh đã không ăn thực phẩm nhiều năm, cũng không quá coi trọng ham muốn ăn uống.

Huống hồ Thần vũ tệ mà Cực Ác lão nhân để lại cho hắn cũng không nhiều nên càng không hứng thú lắm.

“Ha ha, ngươi nghĩ vậy là không đúng.

Vũ trụ mà thánh nhân kia tạo ra chính là thế giới hạng hai, ngũ cốc trứng thịt đều có nhiều tạp chất, còn đồ ăn trong Thần Vực đều do hỗn độn biến thành, nuốt chửng thôi cũng có lợi rồi.

Ngươi xem, đối với các thần dân thì không ăn dễ như trở bàn tay, nhưng những năm gần đây ta không thấy ai chịu nhịn ăn nữa cả.

Chờ khi ngươi tới lầu Hãn Nguyệt thì sẽ hiểu…” Cực Ác lão nhân nói.

Thần đạo mênh mông, năm tháng vô tận, nếu phần nhiều đều là buồn tẻ thì hàng nghìn vạn vị thần có lẽ không sống nổi.

Trên con đường tu luyện lúc nào cũng vì danh, vì lợi, vì sắc, vì dục, cuối cùng cũng chỉ có một lý do danh chính ngôn thuận.

Giống như lời Cực Ác lão nhân đã nói, bởi vì không cần cân nhắc đến vấn đề “thân xác sạch sẽ” nữa, nên không có nhiều vị thần trong Thần Vực nhịn ăn cho lắm.

Sau khi được khuyên nhủ một hồi, La Chinh cũng thấy tò mò.

Dù sao Thần vũ tệ trong tay cũng do Cực Ác lão nhân cho, hôm nay cứ đi tới lầu Hãn Nguyệt xem sao.

Vừa vào lầu Hãn Nguyệt, một cô gái mặc đồ xanh uyển chuyển đi ra.

Cô gái này không có tu vi, chỉ là một thần dân.

Nàng nhìn La Chinh một cái, thấy La Chinh mặc một bộ quần áo màu trắng, trong lòng đã coi thường thân phận của La Chinh.

Mặt nàng tỉnh bơ, nói bằng giọng uyển chuyển đầy hàm súc: “Công tử có hẹn với trước bạn ư?”

La Chinh lắc đầu: “Một mình”

“Mời đi bên này” Cô gái kia gật đầu, dẫn La Chinh đến một vị trí ở bên trái tầng một.

Lầu Hãn Nguyệt có tổng cộng sáu tầng, không gian bên trong rộng rãi, song vị trí của tầng thứ nhất lại không được tốt.

Vào lầu Hãn Nguyệt, ngoài việc thưởng thức đồ ăn ngon ra thì quan trọng nhất chính là quan sát học hỏi cuộc đấu của những võ giả chứng thần kia.

Đó cũng chính là mục đích lầu Hãn Nguyệt để dành ra một phần sân có không gian không nhỏ.

Mà hôm nay, trong sân không bố trí kết giới, nên tầng thứ nhất dễ bị ảnh hưởng từ cuộc đấu của các võ giả nhất.

La Chinh không biết điều này, ngồi một mình một chỗ, còn Cực Ác lão nhân lại liên tục giới thiệu đồ ăn cho hắn.

“Chồi sen tuyết ở đây cực kỳ nổi tiếng, hàn ý chứa bên trong có thể thấm vào đan điền, bồi bổ cho thế giới trong cơ thể…”

“Mà đài uyên ương qua lửa cũng là một món vô cùng đặc sắc của lầu Hãn Nguyệt…”

“…”

La Chinh còn chưa ngồi vững, Cực Ác lão nhân ở trong đầu hắn đã réo lên một đống tên món ăn.

“Những món này có đắt lắm không?” La Chinh ngập ngừng nói.

“Còn có rượu Hàm Nguyệt… Đắt? Đương nhiên là đắt.

Lầu Hãn Nguyệt này có giá trên trời, một bữa cơm có thể ăn sạch một cái nhà.

Trước kia ta… Ôi” Nói đến đây, Cực Ác lão nhân lại buồn bực.

So với Cực Ác lão nhân, quái miệng rộng cùng bị giam trong địa lao với ông ta còn có thể ăn.

Khi còn bị nhốt trong địa lao, mỗi ngày quái miệng rộng đều thì thầm các loại thức ăn ngon trong Thần Vực, trong đó có rất nhiều món Cực Ác lão nhân chưa từng nghe tới bao giờ, thế nên tất nhiên cũng thèm nhỏ dãi.

Có một thời gian, Cực Ác lão nhân thực sự không chịu nổi, chửi quái miệng rộng như tát nước, nhưng quái miệng rộng vẫn mặc kệ, nhắc mãi không ngừng.

Về sau, ngay cả Thi Tiểu Xảo ở tầng hai của hầm giam cũng không chịu nổi mà cảnh cáo, lúc đấy quái miệng rộng mới ngậm miệng lại…

Vất vả lắm mới thoát khỏi hầm giam được, vậy mà giờ đây ông ta chỉ còn tàn hồn, không có phúc hưởng thụ mỹ vị nhân gian.

Thấy La Chinh ngồi đờ ra, không gọi món ăn mà hơi chau mày, trong mắt cô gái đón khách của lầu Hãn Nguyệt có vẻ hơi khinh bỉ.

Mấy con quỷ nghèo này vào thần thành Lục Nhâm để thi vào phủ Hàm Thiên, vào trong lầu Hãn Nguyệt cũng không có tiền tiêu, chẳng qua là muốn lấy một vị trí để xem các võ giả chứng thần so đấu với nhau.

Thật sự khiến người ta chán ghét.

“Công tử này, nếu không gọi đồ ăn, có thể ngồi bên kia” Cô gái kia tỏ thái độ nói, đồng thời vươn ngón tay ngọc chỉ ra phía xa.

Hướng nàng chỉ chính là phía bên kia sân, bên đó đã xếp một hàng ghế thật chỉnh tề, cũng đã có không ít người ngồi vào.

Nhìn trang phục của những võ giả kia cũng biết phần đông trong số họ có xuất thân bình dân, không thể tiêu tiền trong lầu Hãn Nguyệt, chỉ có thể ngồi ở ghế miễn phí, tìm hiểu một chút về thực lực của các võ giả chứng thần năm nay.

La Chinh mỉm cười, lúc này mới nhận ra sự khinh thường trong mắt cô gái kia.

Hắn không buồn bực, chỉ mỉm cười rồi lập tức nói tên từng món ăn mà Cực Ác lão nhân đã nhắc tới.

Từng tên món ăn liên tục được gọi khiến cô gái kia ngày càng kinh ngạc.

Thì ra những món La Chinh chọn đều là món tủ trong lầu Hãn Nguyệt, tuy không phải là món đắt giá nhất, nhưng lại không thể bỏ qua.

Một số võ giả chứng thần có gia tộc nâng đỡ, sau khi vào lầu Hãn Nguyệt lại phung phí thoải mái, nhưng căn bản không hiểu được tinh hoa của lầu Hãn Nguyệt.

La Chinh này vừa mở miệng đã thể hiện sự sành sỏi của mình, đương nhiên khiến cô gái này cảm thấy kỳ lạ.

La Chinh nói liền tù tì mấy món ngon, khiến sắc mặt của cô gái hơi thay đổi.

Hắn chọn liền một lúc hơn mười món ăn, e rằng lát nữa tính tiền phải tốn hơn hai trăm Thần vũ tệ.

Nhìn trang phục của người này, nàng lại sợ La Chinh không trả nổi.

Nhưng cô gái này cũng không sợ, lầu Hãn Nguyệt chính là một trong những sản nghiệp của Hàm gia, không ai có thể quỵt nợ được.

Nếu hắn thật sự không móc ra được nhiều Thần vũ tệ như vậy thì người chịu thiệt cũng không phải nàng…

Cô gái kia vừa mới rời đi, La Chinh bỗng cảm thấy một luồng khí thế phả vào mặt.

Chỉ thấy trong tầng ba của quán rượu có người nhảy xuống, đứng yên giữa sân rồi chắp tay về bốn phía: “Ta là Tiền Hậu của Tiền gia ở thành Kính!” Ngay sau đó liền thấy hắn giơ một Thần vũ tệ lên, bắn nhẹ lên không trung.

“Xoạt…”

Thần vũ tệ kia bay lên cao rồi đứng im bất động giống như có một sức mạnh thần bí nào đó giữ nó giữa không trung.

Tiền Hậu lại hướng về phía lầu bốn mà lớn tiếng nói: “Ta muốn khiêu chiến Tôn Hạo của thần thành Bình Nam, ngươi có dám ứng chiến không?”


Chương 1765: Cuộc chiến của hai người họ Tôn

Trên lầu bốn của lầu Hãn Nguyệt, một võ giả chứng thần vóc người cường tráng hừ lạnh một tiếng, một Thần vũ tệ bắn ra từ trong tay hắnĐồng Thần vũ tệ màu đen kia lăn từ trên lầu xuống, đồng thời võ giả chứng thần kia cũng lớn tiếng nói: “Tôn Hạo ứng chiến!”

Vừa dứt lời, đồng Thần vũ tệ vốn đã rơi xuống phía dưới lại đứng im giữa không trung, không biết là được loại sức mạnh thần bí nào đó giữ lại.

Đồng thời Tôn Hạo cũng nhảy từ trên lầu xuống, đầu ngón chân nhẹ nhàng điểm một cái lên đồng Thần vũ tệ kia, coi nó như bậc thang, sau đó mới đáp xuống giữa sân của lầu Hãn Nguyệt!

“Vù vù…”

Thần vũ tệ đang bất động giữa không trung bỗng xoay một cái, lập tức bay thẳng lên trời, lướt một mạch qua lầu cao, cuối cùng rơi bên cạnh một tấm bảng đá trong thần thành Lục Nhâm.

Mà ở trước bảng đá, số lượng Thần vũ tệ đã xếp đống thành một ngọn núi nhỏ, sợ rằng phải có tới hơn vạn đồng Thần vũ tệ.

“Chắc là Thần vũ tệ này… bị sức mạnh của bảng đá thiên giới hút vào? La Chinh thầm hỏi trong đầu.

“Đương nhiên.

Sau khi nộp hai Thần vũ tệ, võ giả hai bên có thể tranh đấu, nhưng không thể ra tay với người ngoài” Cực Ác lão nhân thản nhiên nói.

Các món ngon mà La Chinh gọi vẫn chưa được đưa ra, vậy mà đã có cuộc vui để xem rồi.

Tuy La Chinh rất tự tin, cho rằng chuyện mình tiến vào phủ Hàm Thiên không phải là vấn đề lớn, nhưng đối với thiên tài trong Thần Vực, hắn vẫn cần phải tìm hiểu rõ ràng…

“Hai nhà Tôn Tiền lại bắt đầu rồi…”

“Gần như năm nào cũng vậy, người của hai nhà này chẳng biết mệt là gì vậy!”

“Ngươi biết cái gì.

Chuyện thắng bại giữa bọn họ rất quan trọng đối với hai gia tộc lớn này!”

Tiếng thì thầm giữa hàng ghế truyền vào tai La Chinh.

Hắn tỏ ra hơi tò mò: “Nghe giống như hai nhà Tôn – Tiền có ân oán gì đó?”

“Khà khà, e là ân oán của hai nhà này đã có lâu rồi.

Trước kia, lúc ta còn ở Trường Không Vực đã biết chuyện này” Cực Ác lão nhân cười nói.

Ban đầu, Trường Không Vực do ba gia tộc lớn nắm quyền quản lý, mỗi gia tộc đều chiếm hai thần thành.

Đối với những gia tộc hạng ba trong Thần Vực, thần thành vô cùng quan trọng.

Phần lớn Thần vũ tệ đều được thu hoạch trong các thần thành.

Ba gia tộc lớn Tôn, Tiền và Dương của Trường Không Vực, mỗi bên sở hữu hai tòa thần thành, nhưng trong Trường Không Vực còn có một thần thành trung tâm tên là thần thành Thiên Mạc.

Thần thành Thiên Mạc này có một bảng đá bách giới, về quy mô hay diện tích thì đều lớn hơn sáu thần thành khác nhiều, cũng có thể kiếm được nhiều Thần vũ tệ hơn.

Nhưng hồi đó Hàm gia không hề giao thần thành Thiên Mạc cho ai, vì vậy ba gia tộc lớn Tôn, Tiền, Dương vẫn cứ dây dưa không ngừng về vấn đề này.

Lúc thì tranh đấu, có lúc thậm chí còn ra tay tàn nhẫn.

Về sau Dương gia không chịu nổi, là nhà đầu tiên rút khỏi cuộc tranh giành thần thành Thiên Mạc.

Cứ như vậy, hai nhà Tôn, Tiền càng ầm ĩ dữ dội hơn.

Cuối cùng hai gia tộc lớn còn làm kinh động đến Hàm gia, Hàm gia phải đứng ra dẹp cuộc phân tranh này, cũng lập ra quy tắc, rằng mỗi năm trước khi phủ Hàm Thiên gọi thí sinh đến thi, hai nhà Tôn – Tiền mỗi bên đều phái ba võ giả luyện thần ra so đấu, quyết định xem thần thành Thiên Mạc thuộc về ai.

Như vậy đương nhiên hai nhà Tôn – Tiền hiểu được tầm quan trọng của việc bồi dưỡng thế hệ sau, không ít tài nguyên đều được đắp lên người con cháu trong tộc.

Trong mắt hai gia tộc lớn này, tiến vào phủ Hàm Thiên bị xếp ra sau, giành được quyền kiểm soát thần thành Thiên Mạc mới là chuyện quan trọng nhất.

Cho nên hôm nay, La Chinh vừa tới đây liền nhìn thấy cảnh tượng này…

“Nói cách khác, hai người này hẳn là võ giả chứng thần lợi hại nhất, thay mặt Tiền gia và Tôn gia?” La Chinh hỏi.

“Có thể coi là vậy, hì hì” Cực Ác lão nhân trả lời.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì hai người trong sân đã bắt đầu ra tay.

Tôn Hạo bước ra một bước, chạy thẳng tới chỗ Tiền Hậu, trong tay hắn xuất hiện một cây trường thương lấp lánh ánh vàng.

Hình dáng của trường thương này hơi kỳ dị, cán thương cong cong như thân rắn, trên đầu thương khảm một chiếc đầu rắn màu vàng kim!

“Bàn Long Thương!”

Tuy trong lầu Hãn Nguyệt mọi người chỉ so tài với nhau, nhưng sau khi nộp Thần vũ tệ thì có thể coi là quyết đấu.

Hai bên không nương tay nên có người chết cũng là chuyện thường xảy ra.

Trường thương cong nọ đâm ra như một con rắn độc rồi bất ngờ chuyển hướng một cách kỳ lạ giữa không trung.

Nhát thương này của hắn nhìn như đâm vào đầu Tiền Hậu, nhưng vừa vặn nhẹ một cái, nó lại đâm về phía ngực của Tiền Hậu!

“Hay! Thương pháp hay!”

“Bàn Long Thương của Tôn gia có tiếng là kỳ dị, rất khó phòng bị…”

“Nhìn khí thế của Tôn Hạo, sợ rằng thần thành Thiên Mạc sẽ thuộc quyền quản lý của Tôn gia!”

Nghe thấy những đánh giá này, La Chinh nhịn không được mà trợn mắt…

Lần đầu tới thôn Mông Sơn trong Thần Vực, hắn đã biết thực lực của võ giả Thần Vực.

Không nói đến Tiểu Văn và Tiểu Ô của thôn Mông Sơn, thôn dân ở vùng núi xa xôi không tu luyện võ kỹ thượng thừa cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Nhưng trong mắt La Chinh, những võ giả của trại Nhật Nguyệt cũng rất thiếu bản lĩnh.

Tuy đều có tu vi Thần Cực Cảnh, nhưng bàn về sự tinh xảo trong võ kỹ thì sợ rằng còn chẳng bằng võ giả Thần Hải Cảnh trong vũ trụ Đại Diễn.

Bây giờ đến thần thành Lục Nhâm, đối mặt với những người được coi là tinh anh trong các gia tộc lớn hạng ba, nhưng những gì Tôn Hạo thể hiện ra vẫn khiến La Chinh cảm thấy thất vọng.

Dĩ nhiên Bàn Long Thương tinh diệu, nhưng ở trong mắt La Chinh nó lại quá màu mè, chỉ cần dùng sức hay tốc độ đều có thể phá một cách dễ dàng, sao có thể gọi là “hay”?

La Chinh không biết, trên thực tế võ kỹ của các vũ trụ phát triển hơn Thần Vực bởi vì thần dân trong Thần Vực chỉ cần tu luyện một thời gian ngắn là đã có thể vượt qua Hóa Thần Tam Biến, trở thành võ giả chứng thần.

Sau khi tu thành võ giả chứng thần thì sẽ lập tức bước vào thần đạo.

Giai đoạn tu luyện dưới thần rất ngắn, đương nhiên mọi người cũng không muốn tốn tâm sức đi nghiên cứu những võ kỹ này.

Dù sao sau khi trở thành thần thì họ sẽ tu luyện thần điển* ở cấp độ cao hơn.

* Thần điển: bộ các tiêu chuẩn của thần.

Tôn Hạo đâm một thương về phía Tiền Hậu, Tiền Hậu cũng đã sớm chuẩn bị.

Chỉ thấy thân thể hắn đột nhiên đảo một cái, dùng thân pháp hết sức xảo diệu tránh được cú đâm của Tôn Hạo, đồng thời Tiền Hậu thuận thế lộn về phía trước, muốn lại gần Tôn Hạo.

Đương nhiên binh khí dài thêm một tấc là mạnh hơn một bậc, nhưng binh khí càng dài thì càng sợ bị người ta áp sát, một khi bị người ta tiếp cận thì sẽ khó mà phát huy được uy lực của nó.

Tôn Hạo đâu cho phép Tiền Hậu làm như vậy?

Chỉ thấy tay hắn bóp đầu rắn vàng trên thương, nhẹ nhàng rung một cái, đầu rắn trên thương vàng lượn vòng, không ngừng đâm xuống Tiền Hậu ở phía dưới.

“Thùng, thùng, thùng!”

Ba thương liên tiếp, tất cả đều đâm vào sàn.

Vật chất trong Thần Vực kiên cố hơn vật chất trong vũ trụ nhiều.

Nếu ở trong vũ trụ, ba thương mà Tôn Hạo đâm ra đã đủ để phá hủy ba dãy núi to lớn, nhưng khi đâm vào sàn nhà kiên cố này thì cũng chỉ đâm ra ba lỗ nhỏ!

La Chinh cũng chú ý tới điều này, mà không ngờ cái sàn lại có khả năng tự khép lại.

Những lỗ nhỏ kia vừa mới xuất hiện, cái sàn đã không ngừng chuyển động, chẳng mấy chốc lỗ nhỏ đã biến mất tiêu.

Những chi tiết này người khác đều đã nhìn quen, không còn thấy lạ nữa, nhưng với La Chinh thì vẫn hết sức mới mẻ.

Trong vũ trụ Đại Diễn, không có sàn nhà nào chịu được đòn tấn công của cường giả Giới Chủ Cảnh.

Cho dù thật sự có loại nguyên liệu này thì cũng không ai lãng phí đến mức dùng nó làm sàn…

Tôn Hạo tung ra ba thương nhưng không hề đâm trúng Tiền Hậu, còn Tiền Hậu thì lại thuận lợi tới gần Tôn Hạo.

Chỉ thấy trong tay hắn lóe ra một ánh sáng xanh lam, đó là một thanh đoản kiếm sắc bén màu xanh da trời!

Hắn trở tay, xoay đoản kiếm, đâm trí mạng một cái, kéo ra một luồng sáng sắc bén màu xanh da trời.

Tiếng vải rách truyền đến, đoản kiếm của Tiền Hậu dừng lại trước cổ Tôn Hạo…

Lông mày của La Chinh hơi nhướng lên: “Chiêu này không tệ”

Tôn Hạo hít sâu, nhìn chằm chằm vào Tiền Hậu trước mặt.

Nếu đoản kiếm màu xanh da trời này nhích lên một thước nữa thôi thì hôm nay Tôn Hạo sẽ phải bỏ mạng ở đây.

“Đã nhường rồi!” Tiền Hậu thản nhiên nói.

Tôn Hạo oán hận, trợn mắt.

Trước mặt nhiều người như vậy, hắn cũng không tiện làm quá.

Ngay sau đó, hắn chắp tay với mọi người ở lầu Hãn Nguyệt rồi lui ra khỏi sân.

Tiền Hậu cũng thật thà cười cười với mọi người rồi nói “ngại quá”, xong thì cũng chuẩn bị rời đi.

Nhưng Tiền Hậu chưa kịp rời khỏi sân, một Thần vũ tệ lập tức bị ném xuống từ trên lầu, bật lên mấy lần trên mặt đất.

Đồng thời một giọng nói hờ hững truyền xuống: “Tiền Hậu, ta khiêu chiến ngươi, được chứ?”

Vừa dứt lời, Thần vũ tệ rơi trên mặt đất kia bỗng nhiên lại nảy lên, treo ở giữa không trung.

Sau khi giọng nói kia khiêu chiến, sức mạnh của bảng đá thiên giới lập tức có tác dụng, làm cho Thần vũ tệ này lơ lửng trên không trung.

“Tiền mỗ còn có chuyện quan trọng, lần này xin miễn”

Tiền Hậu chỉ khiêu chiến Tôn Hạo, không nhận lời ước chiến của người khác.

Nói xong, hắn lập tức quay đầu rời khỏi sân.

La Chinh thản nhiên nhìn đồng Thần vũ tệ lơ lửng giữa không trung kia.

Hắn không định xuất chiến, cho dù có thắng cũng phải tốn mất một Thần vũ tệ.

Làm ăn lỗ vốn thế này không có chút ý nghĩa nào đối với hắn.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến mắt La Chinh sáng lên.

Những đồng Thần vũ tệ bắt đầu trút xuống như mưa từ lầu bốn!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 14 giờ trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box