1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 312 : Thú ăn thế giới (c1556-c1560)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 312 : Thú ăn thế giới (c1556-c1560)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1556: Thú ăn thế giới

Tượng Thánh cầm mảnh thần cách gốc trong tay, nhắm chặt con mắt duy nhất, tiến vào trạng thái định thầnCó rất nhiều giả thiết và suy đoán về thần cách gốc.

Nhưng thực ra, đến tận bây giờ vẫn chưa có ai tìm hiểu được bí mật thực sự ẩn giấu trong đó.

Tác dụng mà mọi người thấy nhiều nhất chính là nó có thể biến hóa thành các hình dạng khác nhau…

Trước kia, có một vị thánh nhân lấy được mảnh thần cách gốc lớn nhất, chiều cao của nó bằng cả một người.

Về sau, thánh nhân ấy đã biến mảnh thần cách gốc đó thành một cây giáo vô cùng cứng rắn.

Có điều, mặc dù cây giáo này có độ cứng của thần cách, nhưng cũng chỉ có ưu điểm đó mà thôi.

Các chí bảo trong Thần Vực thì không chỉ có một ưu điểm đơn giản như vậy… Vì thế, trong mắt của các vị thánh thì mặc dù thần cách gốc là chí bảo thật, nhưng cũng khá yếu.

Chưa có ai nắm giữ được phương pháp sử dụng đúng đắn của thứ này.

Trong lúc Tượng Thánh đang định thần, bề ngoài của miếng thần cách này bỗng gợn sóng.

Miếng pha lê ấy không ngừng giãy giụa muốn thoát ra khỏi tay Tượng Thánh, tựa như một quả bong bóng đang biến hóa không ngừng.

Thực ra Tượng Thánh cũng đã có dự định cho việc dùng miếng thần cách gốc này rồi.

Ông muốn dùng thứ này để tạo ra một món pháp bảo phòng ngự có thể tùy ý biến hóa hình dạng.

“Thứ này dung hợp vào bên ngoài cơ thể ngươi thì có thể tùy ý biến hóa thành các kiểu áo giáp theo suy nghĩ của ngươi” Tượng Thánh vừa dứt lời liền ném miếng thần cách gốc này về phía La Chinh.

Miếng thần cách gốc ấy liền giống như một dòng nước trong vắt, đổ xuống cơ thể La Chinh.

Sau đó, những thứ “nước” trong vắt này liền bắt đầu chảy dọc theo cơ thể La Chinh, lan đều ra bên ngoài cơ thể.

Sau khi thấm vào trong da, chúng biến thành một lớp màng mỏng trong suốt bao bọc lấy cả người hắn.

“Lần này hẳn là đủ rồi” Tượng Thánh mỉm cười, xoay người lại, nhìn xuống một góc của hang động. “Chính thức bắt đầu được rồi…”

Cưu Thánh cách đó không xa bèn khẽ gật đầu.

Bây giờ mới là bước quan trọng nhất, cũng là bước còn đau đớn hơn.

Bọn họ sẽ tiến hành dung luyện La Chinh từ đầu đến cuối!

Lúc này, cánh cửa kia của hang động bỗng ầm lên một tiếng rồi mở ra, Tượng Thánh kéo La Chinh, biến mất ở phía sau cánh cửa.

Vũ trụ Đại Diễn…

Sau khi đàm phán với Thiên Vị tộc thất bại, người trong Thánh tộc đều rút lui, quay trở về ba Đại Giới tiếp giáp với vũ trụ Đại Diễn, cũng là nơi Thang Thần tộc bị diệt vong từng sinh sống.

Cho dù như vậy, mọi người trong vũ trụ vẫn rất bàng hoàng.

Có lẽ rất nhiều sinh linh ở tầng cuối cùng trong vũ trụ không hiểu rõ mục đích của Thánh tộc, nhưng dù sao Thánh tộc này cũng đến từ một tầng vũ trụ khác nên dù thế nào cũng coi đối phương là người ngoài, là mối đe dọa vô cùng lớn.

Trong gần một năm, Thánh tộc không hề bành trướng thêm ra bên ngoài, chỉ cố thủ trong ba Đại Giới kia.

Có điều, thường xuyên có năng lượng dao động mạnh mẽ truyền ra từ ba Đại Giới này.

Thi thoảng còn có rung chuyển không gian cực mạnh.

Các võ giả của Tích Phong giới cách ba Đại Giới đó gần nhất thường có thể cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội ấy.

Tích Phong giới bây giờ thường xuyên có binh lính bảo vệ rất đông đúc.

Dưới sự dẫn dắt của Thiên Vị tộc, Chư Thần Vô Niệm, liên minh Nhân Đạo và thánh vực Vạn Phật đều tự phái ra một phần tinh anh để bảo vệ trên lối đi giữa các giới.

“Ầm ầm!”

Một trận rung chuyển không gian dữ dội mau chóng truyền tới từ lối đi không gian.

Con đường Đại Giới trong vũ trụ đều nối liền với nhau, những con đường Đại Giới này thường do các Giới Chủ xây nên.

Sau khi ba Đại Giới trong Thang Thần tộc bị Thánh tộc chiếm mất, từng có người đề nghị trực tiếp phá hủy luôn cả con đường Đại Giới.

Dù sao lối ra duy nhất nối tiếp với ba Đại Giới kia chính là con đường Đại Giới của Tích Phong giới.

Có điều, đề nghị này đã bị vài vị Thiên Tôn gạt bỏ.

Lối đi giữa các giới chỉ có thể gây phiền phức cho các võ giả dưới cảnh giới Giới Chủ, phá hủy lối đi giữa các giới gần như chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí còn có thể làm cho Thánh tộc tức giận.

Hiện giờ, thứ thiếu nhất trong vũ trụ chính là thời gian.

Mặc dù Thiên Vị tộc tung ra tin tức rằng đã đưa mười Đạo Tử đi, nhưng rất nhiều chủng tộc và thế lực trong vũ trụ vẫn không yên tâm…

Trong quá trình tu luyện, võ giả dùng trăm năm làm đơn vị tính cũng đã coi là ngắn.

Đến cảnh giới Hóa Thần Tam Biến, động một cái là tính bằng cả chục nghìn năm.

Thông thường, mỗi một lần bế quan tu luyện sẽ kéo dài đến hơn nghìn năm liền.

Bây giờ Thánh tộc đã đánh tới nơi rồi mới đưa mười vị Đạo Tử đi thì có ích gì?

Mong bọn họ tu luyện trong hai ba năm đã thành công rồi quay về giết địch?

Thực ra không chỉ có võ giả trong vũ trụ không yên tâm, đến cả Phong lão đầu cũng tỏ ra vô cùng lo lắng.

La Chinh, Hoa Thiên Mệnh, Hiên Viên Thần Phong…

Mặc dù những người này đều có thiên phú xuất chúng, còn là thiên tài siêu việt do chủ nhân vũ trụ tính toán tạo ra, thiên phú và căn cơ được trời ưu ái, nhưng dù sao tu vi của bọn họ vẫn còn hơi thấp.

Có lẽ cấm địa Luyện Thần là nơi tu luyện tuyệt vời, nhưng muốn những Đạo Tử này trưởng thành chỉ trong một khoảng thời gian ngắn là điều không tưởng.

Nếu cho bọn họ cả trăm năm thì có khi tình hình mới khả quan hơn.

Ai ngờ vừa mới đưa mười Đạo Tử đi thì vũ trụ lại xảy ra mối nguy Vu tộc thượng cổ.

Vừa mới dẹp được Vu tộc thượng cổ, Thánh tộc liền trực tiếp phá vỡ bức tường than thở, quay lại gây chiến…

Tuổi thọ của vũ trụ này phải tính bằng cả trăm triệu năm.

Thế nhưng có nhiều phiền toái như vậy xảy ra trong vỏn vẹn một hai năm, tần suất lại liên tục như thế thì chỉ có thể nói rằng số bọn họ quá xui xẻo!

Có điều Phong lão đầu không hề hiểu rõ sự sắp đặt của La Tiêu.

La Chinh, Hiên Viên Thần Phong, và cả Hoa Thiên Mệnh, thậm chí là đám Khê Ấu Cầm, Lạc Tích Huyên hiện giờ đều đã có thay đổi vô cùng lớn.

“Ầm!”

Lại là một tiếng nổ vang truyền tới.

Trên con đường Đại Giới của Tích Phong giới, từng chiếc thuyền buồm xanh quý giá tinh xảo đang lơ lửng giữa không gian.

Sau khi tiếng nổ kia vang lên, một luồng quy tắc không gian màu trắng sáng chói men theo hình xoắn ốc trên con đường Đại Giới lao về phía trước, đánh trúng cột buồm của những chiếc thuyền này.

Đây đều là pháp bảo không gian của liên minh Nhân Đạo, được tạo ra để trấn thủ ở con đường Đại Giới này.

“Rắc!”

Cột buồm trên chiếc thuyền kia lập tức gãy rời.

Không ít võ giả Nhân tộc lần lượt xuất hiện trên boong tàu…

“Càng ngày càng quá đáng.

Không biết đám kia muốn làm gì nữa!” Một võ giả Nhân tộc tức giận nói.

Võ giả trấn thủ ở đây hầu hết đều có cảnh giới Thần Cực Cảnh và Thần Biến Cảnh.

Trong đó cũng có ba vị là cảnh giới Giới Chủ.

Thực ra trong lòng những võ giả này đều hiểu rõ rằng chẳng có ai ôm hy vọng chỉ dựa vào đám bọn họ là có thể chống lại được Thánh tộc.

Chung quy cũng chỉ là để cho oai, tránh cho Thánh tộc lấn ra ngoài mà chẳng gặp phải bất kỳ trở ngại nào mà thôi.

Hơn nữa, thực ra trấn thủ ở đây là một công việc rất nguy hiểm.

Bởi lẽ nếu Thánh tộc đã quyết tâm xâm chiếm vũ trụ theo quy mô lớn thì bọn họ cũng chỉ là đám tôm tép nhỏ bé, nháy mắt là bị con cá lớn như Thánh tộc nuốt chửng hết ngay.

“Haizz… Đừng quan tâm bọn họ đang làm gì.

Chúng ta cứ coi như không nhìn thấy đi.

Chỉ cần không chọc tức bọn họ là được” Có võ giả tỏ ra bất đắc dĩ nói. “Bây giờ rõ ràng là Thánh tộc đang mạnh hơn, nếu không cẩn thận khiến bọn họ tức giận thì chỉ cần Thánh tộc tìm đại một cớ thôi là sẽ khiến cả vũ trụ rơi vào vòng nguy hiểm luôn”

“Không cẩn thận làm bọn họ tức giận? Tên nhát gan nhà ngươi thì biết cái gì.

Nếu Thánh tộc đã muốn khai chiến thì sợ gì không tìm được lý do? Huống chi… bọn họ còn cần lý do chắc?” Một vị võ giả khác lạnh lùng nói.

“Nói đúng lắm.

Thánh tộc đâu cần lý do gì!” Có võ giả lập tức tán đồng theo.

Mấy vị võ giả vừa thảo luận việc này trên boong tàu, vừa nhìn sâu vào trong lối đi giữa các giới một lượt.

Có điều khó mà ước lượng được độ dài của lối đi giữa các giới này, thế nên cũng không biết được tia chớp trong không gian khi nãy là từ chỗ nào.

Đúng lúc bọn họ đang quan sát thì bỗng nhiên phát hiện ra không gian xung quanh bắt đầu dao động cực mạnh.

“Nhìn xem, kia là thứ gì!” Một vị võ giả chỉ về phía trước hét lên.

Trong tầm mắt của mọi người, lối đi giữa các giới ở phía xa đang không ngừng tan ra, hơn nữa tốc độ còn nhanh kinh khủng.

Nó đang mau chóng lan tới phía những chiếc thuyền màu xanh trấn thủ ở đây.

Những lối đi giữa các giới này đều là không gian rất vững chắc, thường do vài vị Giới Chủ trong một Đại Giới thay phiên nhau bảo vệ.

Hơn nữa, một lần bảo vệ thường kéo dài cả trăm năm, thậm chí hơn nghìn năm… thế nên ít có khả năng là nó tự vỡ nát.

“Mau! Cảnh báo mau!” Có người quát lên.

“Thùng thùng thùng thùng thùng…”

Chiếc trống lớn trên con thuyền màu xanh này bắt đầu vang lên từng hồi dồn dập.

Đến khi mọi người trèo lên đến chỗ cọc bích, đập vào mắt bọn họ là một cái miệng cực lớn, đầy răng nanh đang há to ra.

Cái miệng đầy răng nanh đó gần như che phủ hết cả con đường Đại Giới, cứ thế gặm nhấm dọc theo con đường đó.

“Là thú ăn thế giới!” Một vị Giới Chủ đứng sừng sững trên thuyền, nhìn chằm chằm vào cái miệng cực lớn há đầy răng nanh kia nói.

Loại thú ăn thế giới này sống trong không gian hư vô, dùng không gian, thậm chí là cả Đại Giới để làm đồ ăn.

Nếu Thánh tộc sử dụng thú ăn thế giới, e rằng sắp bắt đầu chiến tranh trên toàn diện rồi…


Chương 1557: Mở đầu

“Phùng đại nhân! Làm thế nào bây giờ?”Võ giả trên thuyền buồm đưa mắt nhìn vị Giới Chủ kia.

Vị Giới Chủ này tên là Phùng Chí Đường, bởi vì Tích Phong giới cách thế lực của liên minh Nhân Đạo gần nhất nên trong đội ngũ này, người được phái ra thuộc liên minh Nhân Đạo là nhiều nhất.

Phùng Chí Đường là người dẫn đầu đội ngũ này.

Hắn nhìn con đường Đại Giới đang không ngừng sụp đổ ở phía trước, sắc mặt cũng tái nhợt.

Kể từ ngày đầu tiên bọn họ trấn thủ ở đây, Phùng Chí Đường đã biết rằng ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, chỉ là hắn không ngờ lại nhanh như vậy mà thôi.

“Báo cho mọi người đừng chống cự nữa!” Phùng Chí Đường hạ lệnh.

Trong đội ngũ này không có Thiên Tôn, tính cả Phùng Chí Đường thì cũng chỉ có ba vị Giới Chủ.

Bọn họ giống như một con kiến ngăn chặn trên con đường mà Thánh tộc nhất định phải đi qua, chống cự dường như là vô nghĩa…

“Vì sao?”

“Liều mạng với bọn chúng!”

“Chúng ta là võ giả, chết cũng phải chết cho đáng!”

Phải nói rằng các võ giả trên những chiếc thuyền buồm này vẫn khá chính trực.

Rất nhiều người đều không sợ chết, bọn họ chỉ sợ cái chết của mình là vô nghĩa mà thôi.

So với ngồi đó chờ chết, chẳng thà để bọn họ chết trận còn thoải mái hơn.

“Ầm ầm ầm…”

Không gian đổ vỡ tạo thành các vòng xoáy không gian.

Từng cơn gió lốc ngoằn ngoèo chui ra từ dòng chảy rối loạn trong các vòng xoáy ấy, đẹp như pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm mùa hạ.

Nhưng tất cả các võ giả ở đây đều chẳng có tâm trạng đâu để ngắm nhìn khung cảnh ấy nữa.

Tất cả các võ giả đều trèo lên đầu thuyền, không ít người đều đã rút vũ khí ra, nhìn chăm chú về phía trước, giữ nguyên tư thế đề phòng.

Khi con đường không gian kia gần sụp đổ đến chỗ những chiếc thuyền này, chỉ nháy mắt thôi là sẽ cuốn theo những chiếc thuyền buồm này vào trong đó thì thú ăn thế giới bỗng dưng ngừng lại…

Khi những cái miệng đầy răng nanh kia ngậm lại, mọi người mới nhìn thấy dáng vẻ hoàn chỉnh của loài thú ăn thế giới này.

Đôi mắt đỏ lòm của nó nhìn chằm chằm mọi người, khiến các võ giả ở đây đều vô cùng sợ hãi.

Ngay sau đó, có mấy bóng người bỗng xuất hiện trên đỉnh đầu của con thú ăn thế giới này.

“Người Thánh tộc”

Thánh tộc có vẻ ngoài rất giống với nhân loại, hoặc nên nói là Nhân tộc và các sinh linh mang hình dáng con người khác được tạo ra từ nguyên mẫu của Thánh tộc.

Đương nhiên, những người Thánh tộc trước mặt cũng chỉ được coi là ngụy Thánh tộc mà thôi.

Có điều, xét về các khía cạnh nhỏ hơn thì vẫn có thể nhận ra các điểm khác biệt.

Ví dụ như màu mắt, vẻ ngoài và cấu tạo cơ thể…

Mấy vị Thánh tộc kia đều có tu vi Giới Chủ, lúc này bọn họ đứng trên đầu thú ăn thế giới, nhìn từ trên cao xuống, tỏa ra một luồng khí thế của kẻ bề trên…

“Đám sâu bọ kia, giờ là lúc các ngươi phải thần phục chúng ta.

Hãy ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin tha thứ, chúng ta sẽ cho các ngươi được chết toàn thây” Một vị Giới Chủ của Thánh tộc trong đó mở miệng nói.

Ánh mắt của Phùng Chí Đường vẫn bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn lên không hề tỏ ra hèn mọn, dĩ nhiên cũng chẳng có bất kỳ sợ hãi nào.

Hắn lặng lẽ kích hoạt một tấm Thét Lệnh. “Tích Phong giới này thuộc về liên minh Nhân Đạo chúng ta, giờ Thánh tộc phá hoại con đường Đại Giới này là muốn khai chiến với tộc chúng ta hay sao?”

Thánh tộc chiếm cứ ba Đại Giới của Thang Thần tộc, có điều trong một năm này, Nhân tộc và Thánh tộc đều tỏ thái độ nước sông không phạm nước giếng, chí ít thì cả hai bên đều không trở mặt với nhau.

Hai tộc muốn giao chiến cũng phải có một lý do!

Người ta gọi là khai chiến phải có lý do chính đáng.

Liên quan đến chiến tranh trên quy mô lớn, hai bên đều sẽ cố gắng đắp nặn ra lý do thỏa đáng để dẫn đến chiến tranh.

Đại loại là trước khi đánh nhau, cả hai bên đều phải giải thích rằng mình mới là bên có lý, nói rằng đối phương mới là bên ra tay trước, mình chỉ là người bị ép nên đành phải ra tay đáp trả.

Thực ra công đoạn này chẳng quyết định được kết quả của trận chiến, hơn nữa chiến tranh giữa các chủng tộc với nhau thường chẳng có lý do chính đáng gì cả.

Chẳng qua chiếm được lý thì không những có thể áp chế được tinh thần đối phương mà còn có thể khích lệ được sĩ khí của võ giả bên mình!

Phùng Chí Đường vừa mở miệng bèn sử dụng Thét Lệnh, cả vũ trụ đều nghe được tiếng của hắn, đồng thời cũng truyền một lời cảnh báo cho các chủng tộc khác trong vũ trụ.

Khi lời nói của Phùng Chí Đường vang khắp vũ trụ, truyền đến từng ngõ ngách nhỏ, thì trong lòng tất cả mọi người, từ dân thường cho tới võ giả đều trở nên vô cùng căng thẳng.

“Khai chiến nhanh như vậy ư?”

“Biết ngay là Thánh tộc chẳng tốt đẹp gì mà!”

“Những tên Thánh tộc này sẽ hủy diệt toàn bộ vũ trụ sao? Chúng ta có thể trốn đi đâu được đây!”

Thánh tộc vốn như một thanh kiếm treo ngay trên đầu mỗi sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn.

Hiện giờ, thanh kiếm ấy rốt cuộc cũng chuẩn bị chém xuống.

Mặc dù bọn họ không cam lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Không ngờ Giới Chủ của Thánh tộc bỗng dưng bật cười ha hả, sau đó gã cũng dùng một tấm Thét Lệnh… Tấm Thét Lệnh này của gã rõ ràng không lấy từ vũ trụ của Thánh tộc, mà là cướp được ở trong Đại Thế Giới này.

Với thực lực của Thánh tộc, muốn ngầm cướp đoạt một ít Thét Lệnh là điều quá dễ dàng.

Huống hồ vũ trụ này cũng chẳng hề gắn bó đoàn kết, vững như sắt thép, trong đó chẳng thiếu vài người làm phản.

“Thánh tộc chúng ta bảo vệ sinh linh trên thế gian, coi đạo sát sinh là thứ hèn kém, sao lại tùy ý khai chiến được chứ? Lời nói của anh bạn trong liên minh Nhân Đạo này có phải quá thiếu lễ độ rồi hay không?” Giới Chủ Thánh tộc dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt gã lại cực kỳ hung dữ.

Nghe vậy, trong lòng Phùng Chí Đường chợt run lên.

Nếu ban đầu Giới Chủ của Thánh tộc ra tay luôn thì tình hình còn dễ xử lý.

Với hắn, cùng lắm là chết mà thôi.

Nhưng bỗng dưng lại khách sáo thế kia, khó đảm bảo rằng bọn họ sẽ không có âm mưu gì.

“Hừ! Nếu ngươi lễ độ thì cớ gì phải hủy diệt con đường Đại Giới của Tích Phong giới chúng ta?” Phùng Chí Đường lại kích hoạt một tấm Thét Lệnh nữa, đưa tiếng nói của mình truyền đi khắp nơi..

Nét mặt của Giới Chủ Thánh tộc lại tràn ngập tươi cười, nụ cười ấy khiến cho Phùng Chí Đường cảm thấy sởn hết cả gai ốc!

Phùng Chí Đường đang cố gắng nghĩ xem rốt cuộc những tên Thánh tộc này muốn làm gì…

Lúc này, Giới Chủ Thánh tộc lại kích hoạt tấm Thét Lệnh thứ hai, đúng lúc đó, Phùng Chí Đường liền thấy một võ giả trên chiếc thuyền buồm xanh bỗng xông ra, hét lên: “Giết sạch đám cẩu tặc Thánh tộc này! Ngũ mã phanh thây những tên cẩu tặc này ra!”

“Không hay rồi!” Nét mặt của Phùng Chí Đường bỗng chốc cứng đờ ra, đang định ra tay ngăn cản người trên chiếc thuyền kia thì đã muộn.

Võ giả đó bỗng nhiên bay lên, cơ thể cực kỳ linh hoạt, tránh khỏi một chưởng của Phùng Chí Đường.

Đòn tấn công đó lao thẳng về phía vị Giới Chủ Thánh tộc kia.

Vị Giới Chủ Thánh tộc bèn lạnh lùng cười nói: “Nhân tộc các ngươi thực chẳng thân thiện chút nào, Thánh tộc chúng ta cũng là bất đắc dĩ bị ép buộc mà thôi…”

Nói rồi, Thánh tộc rốt cuộc cũng phản công.

Nói đúng hơn là bọn họ vẫn chọn ra tay.

Võ giả Nhân tộc gào thét khi nãy cũng chỉ là một tên nội ứng do Thánh tộc phái tới, sử dụng một tiểu xảo nho nhỏ mà thôi.

Chung quy, bọn họ muốn chiếm lý để thể hiện rằng trận chiến này không phải do Thánh tộc bọn họ mong muốn.

Chẳng qua Nhân tộc các ngươi muốn ra tay diệt sạch chúng ta, còn muốn ngũ mã phanh thây chúng ta, vì thế bọn họ không thể không ra tay được.

Lúc này, vô số sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn đều cực kỳ tức giận.

“Tên kia là ai? Tại sao trong tình huống như thế này mà vẫn còn muốn ra tay với Thánh tộc?”

“Biết rõ là không đánh lại được mà còn ra tay, tên này đúng là tai họa!”

“Xong đời rồi! Phen này Thánh tộc ra tay thật rồi!”

Bấy giờ, vô số sinh linh đều đang mắng chửi mười tám đời tổ tông của tên kia, như thể nguyên nhân đám người Thánh tộc khai chiến đều là do một mình tên đó gây ra vậy.

Có điều một vài người có hiểu biết sâu xa thì lại dễ dàng nhận ra bản chất của sự việc lần này.

“Haizz… Thánh tộc đã dự định sẽ ra tay vào hôm nay rồi!”

“Chắc hẳn người kia là do Thánh tộc sắp xếp, tìm cớ như thế quả thực là quá dễ dàng…”

“Không biết Thiên Vị tộc và các thế lực khác chuẩn bị đến đâu rồi”

Trong lịch sử, có quá nhiều trận chiến nổ ra bởi lý do thật mà như giả này.

Có người thích quy kết nguyên nhân gây ra chiến tranh cho người châm ngòi trận chiến mà không biết rằng có những trận chiến chẳng sớm thì muộn cũng sẽ nổ ra.

Kẻ châm ngòi cũng chỉ là một cái cớ đã được sắp xếp tỉ mỉ mà thôi.

Vị võ giả bỗng dưng ra tay công kích trên thuyền buồm xanh kia cũng không phải là nội gián do Thánh tộc sắp xếp.

Chỉ là nửa tháng trước, trong đống đá chân nguyên được đưa tới Tích Phong giới có một viên đã bị Thánh tộc thả vào một loại cổ độc có tính khống chế.

Trong lúc võ giả đó tu luyện, sử dụng hết đá chân nguyên xong thì khiến cho loại cổ độc này lẳng lặng xâm nhập vào trong cơ thể.

Bấy giờ Thánh tộc mới lợi dụng loại cổ đó để khống chế võ giả Nhân tộc, sau đó tạo ra chuyện lần này!

“Soạt soạt soạt!”

Thú ăn thế giới vốn đã dừng lại lúc này lại hành động, tiếp tục xông về phía những chiếc thuyền buồm xanh kia.

Phùng Chí Đường khẽ than.

Biết rằng tình hình không thể cứu vãn được nữa, nên lúc này chỉ có thể dùng hết sức để chống cự thôi.

“Ta liều mạng đến giọt máu cuối cùng để ngăn chặn tà ma!”

Dòng chân nguyên mãnh liệt tuôn trào ra, hắn không hề sợ hãi mà lao thẳng về phía con thú ăn thế giới kia…

“Ngăn chặn tà ma!”

Những võ giả khác cũng không hề tỏ ra yếu kém, bọn họ biết mình chỉ là một đám tốt thí mạng trong cuộc chiến này, nhưng vẫn không hề chùn bước!

Cách ghi lịch trong các tộc của vũ trụ Đại Diễn không giống nhau, liên minh Nhân Đạo dùng “lịch Nhân Hoàng” để tính, Yêu Dạ tộc lại dùng “lịch Niên Luân”, trong đó cách ghi lịch của Thiên Vị tộc là chính xác nhất, bởi vì bọn họ tính ngày theo “lịch Diễn Kỷ”, cũng chính là bắt đầu tính thời gian từ khi “diễn kỷ” bắt đầu.

Từ khi bắt đầu vòng diễn kỷ này cho tới bây giờ đã qua ba nghìn ba trăm bảy mươi tỉ chín trăm chín mươi năm.

Mở màn cho trận chiến Thánh tộc xâm chiếm vũ trụ Đại Diễn rốt cuộc cũng chính thức bắt đầu.


Chương 1558: Yên lặng

Trên bầu trời, từng con chim kỳ lạ vô tư lượn quanh, không biết mệt mỏiMỗi con chim đều giương đôi cánh rộng tới mấy trăm vạn dặm, một lần đập cánh đã đủ gây ra bão táp, tiêu diệt thế giới.

Thỉnh thoảng, bọn chúng còn phát ra tiếng thét chói tai, giống như quỷ khóc sói gào.

Những con chim này được gọi là chim thủy tổ.

Những con chim non này chưa hề ngừng bay dù chỉ một khắc.

Chúng lượn vòng trên bầu trời xanh này trăm vạn năm rồi sẽ rơi xuống.

Lúc rơi xuống cũng là lúc đã hết tuổi thọ.

Cho nên mới có cách nói cả đời bay một lần, rồi được liệt vào danh sách chim bay.

Thời gian trăm vạn năm, trên lưng những con chim ấy sinh ra vô số sinh linh, tạo thành Đại Thế Giới.

Khi con chim thủy tổ này rơi xuống, vô số sinh linh trong Đại Thế Giới đó cũng bị hủy diệt theo.

Phía dưới những con chim khổng lồ này có một ngọn núi lại càng khổng lồ hơn.

Chim thủy tổ nhỏ bé hơn ngọn núi này rất nhiều.

Trên đỉnh núi, một cô gái ngồi trên một viên đá, ngửa mặt nhìn bầu trời như đang quan sát điều gì, sau đó bỗng nhiên đứng lên.

“Hạ xuống…”

Nàng nhìn thấy một con chim thủy tổ hạ xuống.

“Tề thúc thúc nói những con chim thủy tổ này gần như sẽ không rơi xuống, nếu rơi xuống thì sẽ chết…” Cô gái chăm chú nhìn bóng dáng con chim đang ở trên trời kia.

Bóng dáng này không ngừng phóng đại trong đôi mắt nàng.

Một con chim thủy tổ từ khi cất cánh đến khi rơi xuống sẽ mất trăm vạn năm, nếu rơi xuống thì một thế giới sẽ bị hủy diệt.

Từ sau khi nàng tới ngọn núi này, bóng dáng những con chim đó vẫn luôn chao liệng trên bầu trời, không biết mệt mỏi, cũng không hề ngừng lại… Mặc dù Tề Lăng nói với nàng, những con chim này rất lớn, rất lớn, lớn đến mức nàng không thể tưởng tượng được, nhưng trong tầm mắt nàng, những con chim này không khác gì mấy chú chim diều hâu bình thường.

Nhưng khi con chim này rơi xuống, nàng mới hiểu được ý của Tề Lăng.

Con chim này đúng là rất lớn, rất lớn… giống như một thế giới vậy.

Bóng dáng con chim màu xám đang không ngừng phóng đại ra, dần dần chiếm hết toàn bộ con ngươi cô nàng, giống như đỉnh Thái Sơn đang đè xuống vậy.

Trên đỉnh đầu, nàng chỉ có thể nhìn thấy một mảnh màu xám, đó không phải chỉ là một con chim, mà là một thế giới đang đè xuống người cô nàng này.

Đứng ở góc độ của nàng thì thậm chí nàng còn có thể nhìn thấy một số sinh linh trên người con chim thủy tổ kia.

Một con chim khổng lồ như thế, dù chỉ rơi xuống thôi cũng đã là một quá trình khá dài rồi.

Đến lúc đó trên mặt cô nàng không hề có vẻ kinh hoảng nữa rồi.

Trái lại, ánh mắt nàng khá chăm chú, đánh giá thế giới trên mình chim thủy tổ.

“Trên thân chim cũng có rất đông con người sinh sống.

Có người đang rầu rĩ vì bữa cơm tiếp theo, có người vừa mới lật đổ được một vương triều, tự lập bản thân lên làm vương.

Cũng có người vừa mới thương nhau, còn đang mơ về khoảng thời gian tươi đẹp trong tương lai.. Nhưng bọn họ không hề biết rằng chỉ mấy canh giờ nữa, những thứ họ cố gắng phấn đấu cả đời, thậm chí niềm tin cũng sẽ hóa thành hư không” Cô nàng lẩm bẩm nói.

“Đây chính là trình tự của sinh mệnh” Một người thanh niên lặng lẽ xuất hiện bên cạnh cô gái: “Những sinh linh này sinh ra trên lưng chim thủy tổ, sự tồn tại của chim thủy tổ cao hơn những sinh linh này một cấp.

Sinh linh cấp thấp đã được gửi gắm hoàn toàn vào sinh linh cấp bậc cao, không có con đường nào khác, cũng không có lựa chọn khác.

Vì chính cấp độ đã quyết định tầm nhìn của họ, quyết định vận mệnh của họ”

Cô nàng lại lắc đầu: “Vậy quá không công bằng…”

Giống như nhiều võ giả trong vũ trụ, thậm chí là sinh linh ở thế giới trong cơ thể của các võ giả Hóa Thần Tam Biến, bọn họ cũng không rõ mình là sinh linh cấp độ nào.

Nhưng từ ngày được sinh ra, bọn họ đã không thể quyết định vận mệnh của mình.

Vì chủ nhân của mình qua đời mà mình cũng qua đời theo, đây vốn là một chuyện thật đáng buồn.

Người thanh niên kia lại mỉm cười: “Nhưng ngươi đã quên vấn đề thời gian.

Một đời của con kiến thường rất ngắn, tuổi thọ trung bình chỉ có nửa tháng.

Nhưng nửa tháng này đối với con kiến chính là sinh lão bệnh tử cả một đời rồi”

“Vẫn không công bằng” Cô gái đứng lên, nàng khá cố chấp với kết luận của bản thân.

“Thế cho nên võ giả trong vũ trụ có thể cố gắng để thoát khỏi giới hạn này, lĩnh hội thần đạo, cấp độ sinh mệnh của mình tăng lên, khiến mình trở thành sinh linh cùng cấp” Người thanh niên nói.

“Cầu… quá hẹp” Cô nàng nói.

Trong một vũ trụ có được mấy sinh linh có thể vượt qua hạn chế của Thiên Đạo, tiến vào trong Thần Vực?

Trong vô số trệu sinh linh mà cũng chỉ có mấy người mà thôi.

Cuối cùng, người thanh niên chỉ đành cười, thừa nhận quan điểm của cô nàng: “Thế giới này vốn không công bằng, nếu như thật sự có ‘sinh linh vượt cấp’, vậy trong mắt sinh linh đó, chúng ta cũng chỉ là tồn tại nhỏ bé, đáng thương mà thôi.

Từ xưa đến nay, có mấy người có thể rời khỏi Thần Vực, thăm dò hỗn độn đâu?”

Lúc này, cô nàng mới nhếch miệng, gật đầu…

“Đi thôi, con chim lớn kia đập xuống sẽ gây ra động tĩnh rất lớn” Người thanh niên kéo cô nàng rời khỏi đây.

Không ngờ cô lại lắc đầu nói: “Tề thúc thúc, chuyển vị trí con chim này một chút, để nó rơi xuống dưới chân núi đi”

Độ cao ngọn núi này khó mà miêu tả được, nếu có người rơi tự do từ trên núi xuống thì khi ở trên núi vẫn là thiếu niên, nhưng khi rơi xuống dưới chân núi có lẽ đã bạc đầu mất rồi.

Nếu như để con chim này rơi xuống dưới chân núi thì cũng có thể cho vô số sinh linh trên người nó sống thêm được mấy chục năm nữa.

Tề Lăng bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ có thể làm theo lời xin của cô nàng.

Chỉ thấy hắn bỗng phất tay, một luồng sức mạnh vô hình phá vỡ bầu trời.

Hắn muốn di chuyển con chim còn khổng lồ hơn cả Đại Thế Giới kia.

Nhưng đối với hắn, đó cũng không phải việc khó gì, chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

Nhờ có sức mạnh đó mà con chim lớn trên đỉnh đầu hai người đã thay đổi phương hướng, rơi xuống phía khác.

Điều này có thể bảo đảm chim thủy tổ sẽ không rơi trên núi…

Cô gái nhìn chăm chú vào hướng chim thủy tổ bay nghiêng đi, trên mặt là nụ cười vui mừng.

Ít nhất nàng đã giúp sinh linh trong một thế giới sống được thêm mấy chục năm, dù mấy chục năm sau thì thế giới này cũng vẫn rơi vỡ.

Thấy nụ cười trên mặt cô nàng, Tề Lăng có vẻ do dự.

Cô nàng này giống như là một yêu tinh, rất được đám bọn họ yêu thích.

Hắn có thể cảm nhận được nỗi u buồn và sự lo lắng của nàng.

Nhưng nàng luôn thận trọng che giấu, cố hết sức để không bộc lộ ra trước mặt mọi người.

Suy đi tính lại, Tề Lăng vẫn mở miệng nói: “Không gian Đại Cực đã bắt đầu ăn mòn không gian Đại Diễn”

Nghe nói thế, cơ thể cô nàng khẽ run lên, nhìn chằm chằm vào Tề Lăng rồi hỏi: “Ca ca sao rồi?”

“Đã tiến vào cấm địa Luyện Thần” Tề Lăng đáp.

Cô gái định mở miệng nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được…

Thật ra nàng muốn hỏi tại sao Tề Lăng không đưa La Chinh lên thẳng trên núi, trực tiếp kéo La Chinh vào Thần Vực? Nhưng ngay lập tức, nàng lại nghĩ tới tình cảnh hiện tại của cha.

Nếu như không gian Đại Cực hoàn toàn ăn mòn hết không gian Đại Diễn thì như tình trạng của cha cũng trở nên nguy kịch rồi, ông sẽ qua đời.

Cũng chỉ có ca ca có thể cứu được cha, nên ca ca không thể rời khỏi vũ trụ.

Đáng tiếc, từ đầu tới cuối La Yên nàng lại chỉ như một người qua đường, không thể giúp được điều gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn ca ca không ngừng phấn đấu, sau đó bị Tề Lăng đưa lên núi, nói cho nàng tất cả.

Chẳng ngờ, nàng thà rằng chẳng biết gì hết…

“Vù vù…”

Con chim thủy tổ khổng lồ đã chậm rãi lướt qua đỉnh núi.

Khi thân thể to lớn của nó rớt xuống đã tạo ra một dòng khí mạnh mẽ, quét về bên này.

Luồng không khí mạnh mẽ ấy chứa đựng gió lốc cực mạnh, mà trong đó còn xen lẫn các đao gió không đều nhau.

“Hơi lạnh rồi” La Yên thản nhiên nói, một số đao gió lao thẳng về phía nàng.

Những đao gió này có màu vàng nhạt, lực quy tắc hệ Phong đã đạt tới tầng thứ bảy, hơn nữa quy tắc ở đây cũng không phải quy tắc vũ trụ mà là quy tắc thuộc về Thần Vực nên rất hoàn hảo, đủ để uy hiếp được võ giả trong cảnh giới Hóa Thần Tam Biến.

Nàng duỗi ngón tay ra tùy ý gảy một cái, vài đường ánh sáng màu tím lấp lóe, những đao gió kia liền dừng lại ở đầu ngón tay nàng rồi nhanh chóng trở lại trạng thái cũ.

Đao gió trở lại trạng thái cũ, trở thành cơn gió dìu dịu.

Quy tắc hệ Phong trong đó không ngừng vỡ vụn, hóa thành chân nguyên, chậm rãi tiêu tán…

Tề Lăng lấy một chiếc áo choàng màu xanh biếc ra, khoác lên bờ vai nàng.

La Yên bước nhanh về phía trước, hai chân thẳng tắp đi về một phía khác của đỉnh núi.

Gương mặt xinh đẹp tỏ ra hết sức lạnh lùng, nỗi u buồn trong ánh mắt đã tiêu tan sạch sẽ, mơ hồ lộ ra vẻ mạnh mẽ.

Mấy năm, trong hoàn cảnh lạ lẫm này, thực lực của nàng đã có bước tiến dài, ngay cả tính tình cũng đã thay đổi rất nhiều.


Chương 1559: Tranh luận

Ởcửa hang, ngọn lửa kỳ lạ màu tím kia điên cuồng phun ra, tàn sát bừa bãi, dường như có một đầu rồng hung dữ ẩn nấp ở sâu trong hang động, miệng không ngừng phun ra hơi thở rồngBăng Sơn tộc, Thiên Khung tộc và Nguyên Hòa tộc tập trung ở cửa hang, đợi chờ đã lâu.

Nơi đây nhiệt độ nóng bức khác thường, để một chậu nước ở đây thì cũng chỉ cần một nhịp thở nó đã bốc hơi sạch.

Cho dù đối với nhiều võ giả ở đây, chút nhiệt độ đó không có uy hiếp gì lớn với bọn họ, nhưng cũng làm cho người ta nôn nóng hơn vài phần…

Bọn họ còn mải chú ý đến cánh cửa kia.

“Thật vất vả lắm mới đưa được tên nhóc La Chinh kia đến đây, vậy mà kết quả lại thành ra thế này” Lôi Thiềm giận dữ nói.

Sắc mặt Cung Vũ có hơi trầm lại, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa màu tím, vừa không cam lòng lại vừa tức giận.

Hơn nữa, vấn đề này quá khó hiểu, cứ như bản thân đang bị người ta đùa bỡn vậy.

Trái lại, tâm tình của Kim Duyệt Nguyên Hòa tộc khá bình thản.

Tất cả người của Nguyên Hòa tộc đều khoanh chân ngồi trên mặt đá nóng hổi, lặng lẽ tu luyện bản tâm.

Đối với tộc họ, bất kỳ ngăn trở nào cũng là một cơ hội tu luyện.

Lúc này Hàm Lưu Tô cũng không có cách nào tốt hơn, nàng cũng không muốn biết La Chinh gặp phải chuyện gì nữa…

“Ngươi cũng không thể thật sự bị Tượng Thánh tu luyện được.

Ta còn đang trông cậy vào việc ngươi dẫn ta đi Trấn Hồn Nhai.

Chúng ta đã hẹn như vậy rồi” Hàm Lưu Tô dẩu môi, lặng lẽ nghĩ.

“Tỷ, nóng quá…” Hàm Sơ Nguyệt phàn nàn.

Ở đây, tu vi của nàng thấp nhất nên không có sức chịu nhiệt như những người bên cạnh.

Ở đây lâu dài, thân thể yếu ớt của nàng sắp không chịu được nữa rồi.

Hàm Lưu Tô hờ hững nhìn Hạ tả vệ.

Hạ tả vệ vội lấy ra một bảo trâm tinh tế, thân trâm màu xanh, tạo hình phong cách cổ xưa.

Dù nhìn không đáng chú ý nhưng cũng được coi là bảo vật không tệ ở Thần Vực.

Hàm Lưu Tô cài bảo trâm lên cho Hàm Sơ Nguyệt, khí lạnh lập tức bao phủ xuống, bảo vệ Hàm Sơ Nguyệt ở bên trong.

Một số võ giả Thần Vực nhận ra nguồn gốc bảo trâm, trong mắt ngoài hâm mộ thì cũng chỉ có thể cảm thán Hàm gia thật giàu có, bảo vật gì cũng có.

“Không được!”

Cung Vũ bỗng nhiên đứng dậy, chân nguyên trong cơ thể trào dâng, nhiễu loạn luồng không khí khắp bốn phía.

Sóng nhiệt vây quanh y không ngừng xoay tròn, khiến cả người y trông khá mờ mịt: “Cứ chờ như vậy cũng không phải cách, để ta xem tình trạng trong động thế nào!”

Tất nhiên ba tộc bọn họ không có người tài để tiến vào trong động, nhưng Cung Vũ lại có con mắt hư vô, có thể nhìn trộm một chút…

Chỉ thấy hai tay y bỗng nhiên duỗi ra, một luồng chân nguyên nồng đậm hóa thành một vòng xoáy nho nhỏ giống như một lỗ đen, không ngừng thu nạp chân nguyên xung quanh, liên tục ngưng tụ, sau đó trong vòng xoáy tách ra quy tắc không gian màu trắng lóa.

Thuật hóa mắt cũng không khó đối với võ giả.

Tín Khuê mà Thanh Vân Tông ở Đông Vực đã chế tạo ra lúc trước cũng dùng trận pháp dung hợp chân nguyên này mà thành.

Nhưng ngọn lửa màu tím này dữ dội như vậy, cách bình thường vốn không thể nhìn xuyên qua được.

Trái lại, con mắt hư vô có thể miễn cưỡng xâm nhập.

Sau giây lát, trong tay Cung Vũ đã ngưng tụ ra một con mắt quỷ dị, lơ lửng trên không trung, nhìn qua như có như không.

Trên thực tế, nó đang không ngừng xuyên tới xuyên lui trong không gian nên mới tạo ra cảnh tượng như vậy!

“Đùng!”

Quy tắc không gian màu trắng rực cháy, hóa thành một tia sét, đánh vào một con mắt của Cung Vũ.

Con mắt hư vô này kết nối với mắt trái của Cung Vũ, nên cảnh tượng mà mắt trái của y nhìn thấy cũng chính là cảnh tượng mà con mắt hư vô truyền về.

“Đi!”

Cung Vũ suy nghĩ một chút, con mắt hư vô liền trốn vào trong tầng nham thạch bên cạnh.

Con mắt hư vô chỉ có thể xuất hiện trong ngọn lửa màu tím khoảng tám chín nhịp thở, nên đương nhiên y sẽ không ngốc mà tiến vào từ cửa hang.

Sau khi xuyên qua tầng nham thạch, phản chiếu vào trong mắt Cung Vũ chính là cảnh tượng ngọn lửa màu tím vô tận.

Giống hệt cảnh tượng Cung Vũ nhìn thấy lần trước.

Đúng khoảng một nhịp thở, dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa màu tím, mặt ngoài của con mắt hư vô bắt đầu toác ra từng vết nứt.

“Cửa!”

Đã có kinh nghiệm từ lần trước nên lần này Cung Vũ lập tức thấy được một cánh cửa ở sâu trong huyệt động này.

Cùng lúc đó, con mắt khác của Cung Vũ bỗng trợn to lên, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng nào đó không thể tưởng tượng nổi.

Mấy người Lôi Thiềm nhìn chằm chằm vào Cung Vũ.

Thấy biểu cảm của y như vậy, Lôi Thiềm mở miệng hỏi: “Cung Vũ, ngươi thấy được gì?”

“Cửa, cửa đã mở…” Cung Vũ lớn tiếng nói.

“Trong cửa có cái gì?” Cho dù là Kim Duyệt – người vốn luôn bình tĩnh nhưng lúc này cũng phải nhảy lên, ân cần hỏi han.

Sáu chủng tộc lớn bọn họ đều biết nơi đây có một cánh cửa, trong lòng rất mong có thể thông qua cánh cửa này để rời khỏi cấm địa Luyện Thần.

Thế nên khi cánh cửa được mở ra, tất nhiên bọn họ vô cùng quan tâm.

“Lửa, ngọn lửa…” Cung Vũ hơi ngây người.

Mọi người lập tức sửng sốt, rõ ràng cho rằng Cung Vũ đang nói nhảm.

Ngọn lửa màu tím không ngừng phun ra trong hang động, tất nhiên trong huyệt động này cũng tràn ngập ngọn lửa màu tím, chẳng qua nó hơi kỳ lạ một chút mà thôi, có gì đáng ngạc nhiên chứ?

“Đó không phải ngọn lửa bình thường!”

Mắt trái Cung Vũ thấy được một số ngọn lửa màu đen, giống như ác ma đang chen chúc lao ra…

Những ngọn lửa màu tím đã hung hãn lắm rồi, nhưng khi ngọn lửa màu tím đối mặt với ngọn lửa màu đen này lại chẳng khác nào thần dân thần phục Quân chủ, tất cả ngọn lửa màu tím đều như có linh trí, tới tấp tránh xa khỏi cánh cửa này và những ngọn lửa màu đen tuôn ra từ sau cửa.

“Có nhìn được thứ gì phía sau cửa không?” Lôi Thiềm tiếp tục gặng hỏi.

Cung Vũ lắc đầu.

Y rất muốn nhìn rõ thứ bên trong ngọn lửa màu đen kia.

Nhưng dường như ngọn lửa màu đen này có thể nuốt chửng ánh sáng, che kín toàn bộ cánh cửa nên không thể thấy rõ ràng.

Nhưng sắc mặt Cung Vũ bỗng nhanh chóng cứng lại, lập tức tỏ vẻ cổ quái.

“Thấy cái gì rồi?” Lại có người hỏi.

“… Hai người” Cung Vũ thành thật trả lời.

“Là La Chinh và người đàn ông một mắt?”

Cung Vũ lắc đầu…

Người y nhìn thấy chính là Hoa Thiên Mệnh và Cưu Thánh.

Trong mắt y, Cưu Thánh chậm rãi dạo bước trong ngọn lửa màu tím, đưa tay tóm lấy con mắt hư vô của y một cách nhẹ nhàng, sau đó mắt trái của y là một mảnh đen kịt, không nhìn thấy gì nữa..

“Ầm”

Đường chớp màu trắng kết nối giữa con mắt hư vô với mắt trái của Cung Vũ bỗng gãy, phát ra một tiếng giòn vang.

“Không phải họ, vậy thì là ai?” Lúc này, Lôi Thiềm cũng đã sốt ruột, đồng thời hỏi: “Sao thời gian lại ngắn hơn lần trước?”

Lần trước, khi Cung Vũ phóng ra con mắt hư vô đã duy trì được khoảng chín nhịp thở.

Lần này Cung Vũ đã có chuẩn bị trước, nên thời gian không thể ngắn hơn lần trước được.

“Không biết.

Hai người xa lạ, một người trong đó bóp nát con mắt hư vô của ta” Mặt Cung Vũ đầy tức giận.

Lần này họ tiến vào thế giới bên trong, vốn cũng thuận buồm xuôi gió, không ngờ đã đạt được mục đích nhưng lại liên tục xảy ra những chuyện quái dị.

Chẳng hiểu mấy tên này từ đâu mà ra? Sao cả đám lại không hề sợ ngọn lửa màu tím.

Trong động…

Trong tay Cưu Thánh đã có thêm một con mắt nhỏ bé, ông thở dài nói: “Họ tưởng cánh cửa này có thể giúp họ rời khỏi cấm địa Luyện Thần, nhưng lại không biết cánh cửa này chẳng qua chỉ là chuẩn bị để La Chinh luyện khí mà thôi.

Rõ ràng trong cấm địa Luyện Thần bọn họ không cần lo nghĩ gì nhiều, tội gì cứ phải tìm cách thoát ra?”

Hoa Thiên Mệnh lặng lẽ nhìn con mắt, khẽ nói: “Những người này… là con dân Cưu Thánh tạo ra ư?”

Cưu Thánh gật đầu: “Phần lớn là vậy.

Sau khi tạo ra họ, bọn họ chưa từng yên tĩnh bao giờ”

Hoa Thiên Mệnh cười khẩy: “Lần này Cưu Thánh làm vậy là sai rồi”

“Sao ngươi lại thấy vậy?” Cưu Thánh nhìn Hoa Thiên Mệnh mà hỏi.

“Tuy ta chưa đến Thần Vực bao giờ, nhưng dù là Thần Vực hay vũ trụ thì sinh linh đều không ngừng phát triển.

Động lực lớn nhất của họ cũng là vì theo đuổi những tầng cao hơn.

Thậm chí ngay cả bây giờ, động lực của Cưu Thánh cũng là vậy, không sai chứ?” Hoa Thiên Mệnh hỏi lại.

Trong ánh mắt Cưu Thánh có một tia kinh ngạc, không cách nào phản bác lời này của Hoa Thiên Mệnh.

“Đây là ý nghĩa của sinh mệnh” Hoa Thiên Mệnh nhìn chằm chằm con mắt trong tay Cưu Thánh nói.

“Nhưng ý nghĩa này cũng không lớn lắm” Với cơ trí của Cưu Thánh, rõ ràng không cần Hoa Thiên Mệnh dạy bảo đạo lý dễ hiểu này, nên ông chỉ hờ hững liếc nhìn Hoa Thiên Mệnh.

“Lúc tên ăn mày sắp chết đói mà giành được một cái bánh bao thì có lẽ ý nghĩa còn lớn hơn một vị thần được phong làm thánh nhân” Hoa Thiên Mệnh không thèm để ý đến ánh mắt của Cưu Thánh mà trên mặt vẫn hiện lên nụ cười tự tin, trầm ổn.

Nghe nói vậy, ngón tay Cưu Thánh đang nắm vuốt con mắt hư vô lập tức cứng đờ, không biết nên nói gì.

Đã vào Thánh Cảnh, xây vũ trụ thì lúc đó trong thế giới rộng lớn này là không gì không biết, không gì không hiểu, nhưng ông lại không thể phản bác câu nói này của Hoa Thiên Mệnh.

Những vấn đề này, ông đã không cẩn thận suy nghĩ nhiều năm nay rồi.


Chương 1560: Cứu tinh

Cưu Thánh cũng là người mới được phong làm thánh nhân, nên cũng là hạng người hành động khá độc lập trong Thần VựcNhưng ông vẫn có thành kiến nhất định đối với sinh linh thứ cấp trong Thần Vực.

Phần lớn võ giả không hề để ý tới các sinh linh ở thế giới trong cơ thể của bản thân.

Vì các sinh linh tồn tại trong cơ thể chẳng qua cũng chỉ góp phần tăng thêm sức sống cho thế giới trong cơ thể, để chân nguyên trong đan điền được lưu chuyển rộng khắp mà thôi.

Có một số vị thần sẽ dựa vào lực tín ngưỡng để bồi dưỡng ra các tín đồ bên trong đó, nhưng không phải tất cả mọi người đều có nhu cầu với lực tín ngưỡng.

Đặc biệt là những người đã đạt tới Thánh Cảnh, bọn họ không hề để ý đến tín ngưỡng của mọi người, cũng sẽ không chủ động thể hiện sự tồn tại của mình với các con dân ở thế giới trong cơ thể.

Căn bản là bọn họ không hề quan tâm.

Số lượng các sinh linh thứ cấp nhiều lắm…

Trong một vũ trụ có vô số Đại Thế Giới, trong mỗi Đại Thế Giới lại có vô số sinh linh.

Hơn nữa, thế giới trong cơ thể của một vị thần cũng khá rộng lớn…

Thần Vực lớn như vậy, các mạch chân linh, các sinh linh, hay các dãy núi trùng điệp, rồi bốn cây thần lớn.

Số lượng sinh linh lớn đến mức không thể thống kê nổi.

Đối với võ giả, đặc biệt là đối với thần – võ giả ở cấp bậc đặc biệt mà nói thì những sinh mệnh này cũng chẳng khác gì cỏ rác, sự tồn tại của họ không hề có chút ý nghĩa nào.

Nào có ai để ý xem những cây cỏ dại trong núi rừng mọc ra từ lúc nào, đến lúc nào thì chết đi?

Có lẽ thỉnh thoảng trong những cây “cỏ dại” này cũng có người tỏa sáng, nhưng người ta cũng chỉ chú ý đến những người tỏa sáng này mà thôi, còn những cây cỏ dại khác thì vẫn chỉ là cỏ dại.

Thần Vực tồn tại vĩnh viễn mà ổn định, chính vì vậy các vị thần cũng dần nhiễm thần tính, mất đi tính người.

“Cũng phải” Cưu Thánh cười: “Ta đã quên mất rằng sinh linh thường kính sợ như thế nào.

Nhưng ngươi cũng quên mất cách kính sợ ta rồi?”

Dù sao ông cũng là một thánh nhân, địa vị cao, dù là thần cũng không có tư cách nói với ông như thế.

Ông không so đo không có nghĩa là lời của Hoa Thiên Mệnh không vượt quá giới hạn.

Tục ngữ có câu: gần vua như gần cọp.

Ngay cả một quân vương người phàm còn có quyền sinh quyền sát đối với thần dân của mình.

Mà địa vị của thánh nhân lại cao hơn nhiều, có thể thống trị cả một vùng của Thần Vực, căn bản không thể so sánh với quân vương bình thường được.

Một sinh linh thứ cấp Thần Cực Cảnh mà lại nói ra những lời giáo huấn một thánh nhân như vậy, nếu để cho đám người Thần Vực biết được, e là sẽ khiến người ta ngạc nhiên tới mức rớt quai hàm xuống đất.

Vẻ mặt Hoa Thiên Mệnh vẫn như cũ: “Ta không cần thiết phải kính sợ ngươi”

“Vì sao?” Cưu Thánh đe dọa nhìn Hoa Thiên Mệnh, trong mắt chứa áp lực khiến Hoa Thiên Mệnh khó thở.

Trên thực tế, ông chỉ cần xóa bỏ lớp bảo vệ đối với Hoa Thiên Mệnh thì hắn sẽ lập tức hóa thành tro tàn trong ngọn lửa màu tím này.

“Vì ta là tử sĩ, sớm muộn gì cũng sẽ chết.

Một người sau khi biết rõ kết cục của mình thì cần gì phải khúm núm, bó tay bó chân? Như thế mới thực sự là hèn nhát!” Hoa Thiên mệnh bình tĩnh nói, trong mắt không hề sợ hãi, có chăng chỉ là sự thoải mái khi có thể thoát khỏi việc tranh giành sự sống.

“Nói hay lắm” Cưu Thánh không hề che giấu vẻ tán thưởng.

“Vậy Cưu Thánh định làm gì?” Hoa Thiên Mệnh hỏi.

Cưu Thánh mỉm cười: “Theo ta…”

Thế là Cưu Thánh dẫn Hoa Thiên Mệnh đi đến cửa hang.

Quyết định của thánh nhân rất khó thay đổi.

Một lời của Hoàng đế là nhất ngôn cửu đỉnh, thì một lời của thánh nhân chính là chín thế giới.

Nhưng nhờ vào lời nói của mình, Hoa Thiên Mệnh đã thay đổi suy nghĩ cố chấp của Cưu Thánh, đồng thời cũng thay đổi vận mệnh của một số người.

Mấy người Lôi Thiềm vẫn đang chờ ở cửa hang, để ngưng tụ ra con mắt hư vô, Cung Vũ cũng phải tốn khá nhiều chân nguyên.

Lúc này y đang định vận dụng bí thuật này lần nữa.

Đến bước này rồi mà tùy tiện từ bỏ thì chẳng ai cam lòng nổi.

Vào lúc này…

Bọn họ nhìn thấy ở cửa hang – nơi đầy ngọn lửa màu tím kia có hai người thong thả bước ra.

Từ khi bắt đầu xây dựng cấm địa Luyện Thần, Cưu Thánh chưa từng xuất hiện trước mặt con dân của mình.

Trên thực tế, vì cấm địa Luyện Thần không có bầu trời sao mà chỉ là một hang động khổng lồ, không gian chật chội và nhỏ hẹp hơn vũ trụ nhiều.

Điều này cũng khiến người bản địa của cấm địa Luyện Thần mất đi rất nhiều sức tưởng tượng.

Trong lịch sử và truyền thuyết của họ, không có việc gì là liên quan tới thần linh.

Dù vậy, khi mấy người Lôi Thiềm chú ý tới Cưu Thánh thì lại có một cảm giác kính sợ đến từ bản năng.

“Ồ? Các ngươi làm sao vậy? Ở đó có cái gì?”

Hàm Lưu Tô tò mò hỏi.

Rõ ràng ở cửa hang đang trống không, nhưng người Băng Sơn tộc, Thiên Khung tộc và Nguyên Hòa tộc đều sững sờ nhìn chằm chằm phía trước, rõ ràng đang chú ý tới thứ gì đó.

Nhưng nàng vừa mở miệng thì Cưu Thánh khẽ động tay, trong đầu lóe lên một suy nghĩ…

Từ Hàm Lưu Tô đến Hạ tả vệ, tất cả võ giả Thần Vực ở đây và các võ giả đến từ vũ trụ khác, toàn bộ đều lâm vào trạng thái bị giam cầm, như chìm vào bóng tối, không thể nhìn, không thể nghe, cũng không có xúc giác, không cảm giác được rằng thời gian đang trôi qua.

Điều duy nhất họ có thể làm chính là quan sát thế giới trong cơ thể của bản thân.

Có một số việc khá nhạy cảm, Cưu Thánh không muốn để cho người ngoài biết mình và La Chinh liên quan tới nhau.

Chỉ cần động não một chút là đã có thể hiểu rõ chuyện này, nhưng Cưu Thánh không mong những võ giả Thần Vực truyền chuyện này về Thần Vực.

Cung Vũ, Lôi Thiềm và Kim Duyệt cùng nhau đứng dậy, vẻ mặt cung kính.

Bọn họ cũng không rõ tại sao mình lại cung kính như vậy, nhưng bản năng đã thúc đẩy họ làm như thế.

Thậm chí bản năng còn cho họ biết, đối mặt người này thì phải quỳ xuống, thần phục, dâng hiến tất cả thể xác tinh thần của bản thân.

Ba người cảm thấy hơi kỳ lạ đối với phản ứng bản năng của mình.

Nhưng Cung Vũ vẫn hết sức áp chế loại cảm giác này, mở miệng hỏi: “Các hạ là…”

“Ta là chủ nhân huyệt động này” Cưu Thánh hờ hững đáp.

Vẻ mặt tất cả các trưởng lão của ba chủng tộc lớn và các tinh anh đều lập tức thay đổi kinh người, trong mắt bọn họ đều là vẻ kinh hãi.

Mấy người Lôi Thiềm và Cung Vũ cũng tỉnh ngộ, họ đã hiểu vì sao sau khi nhìn vào người này thì mình lại có phản ứng bản năng như thế.

Người sáng tạo ra thế giới, cũng là người trao cho bọn họ sinh mệnh, là cha của toàn bộ chúng sinh.

Các sinh linh trong thế giới này có thể không ngó tới các thánh nhân khác, nhưng đối mặt người tạo ra thế giới này lại thần phục tuyệt đối.

Tất cả những gì có trong thế giới này đều do người này ban cho, từ sinh mệnh đến tu vi, từ tri thức đến quy tắc…

Thông qua võ giả Thần Vực, sáu chủng tộc lớn dần dần cũng đã biết cấm địa Luyện Thần có vị thánh nhân này, nhưng cho đến nay bọn họ mới có thể nhìn thấy.

Sau khi khiếp sợ, họ bắt đầu cảm thấy vô cùng hưng phấn.

“Ngài, ngài thật sự là chủ… của ta?” Cung Vũ mở miệng trước.

Cưu Thánh hờ hững gật đầu.

“Tham kiến chủ nhân!” Cung Vũ không kìm được mà quỳ lạy.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người trong ba tộc lớn đều đồng thời quỳ trên mặt đất, cả người nằm rạp xuống, sự thành kính từ trong trái tim cũng là do bản năng quyết định.

Cưu Thánh tùy ý phất tay, một sức mạnh vô hình tác động chính xác vào đầu gối mỗi người, cùng lúc nâng tất cả bọn họ lên.

“Đủ rồi” Cưu Thánh lạnh nhạt nói: “Ta biết các ngươi đã mấy lần tìm cách vượt qua Thiên Đạo.

Ta muốn nói cho các ngươi biết, cấm địa Luyện Thần không hề tồn tại phương pháp này, nên các ngươi không thể rời khỏi cấm địa Luyện Thần được.

Nếu rời khỏi, chắc các ngươi cũng có thể tưởng tượng được hậu quả thế nào”

Dù Cưu Thánh không chủ động mở miệng thì mấy người Cung Vũ chắc chắn sẽ đưa ra câu hỏi về điều này.

Thế nên bây giờ Cưu Thánh chủ động nói vậy khiến sắc mặt mấy người Cung Vũ lập tức cứng đờ.

Thông qua võ giả ngoại tộc, võ giả Thần Vực và việc thu thập tư liệu, so sánh với các vũ trụ khác, tin tức từ miệng Cưu Thánh thật ra không phải bí mật.

Nhưng họ chưa từng từ bỏ, vẫn cứ đi theo một tia hy vọng cuối cùng.

Nhưng từ chính miệng “chủ nhân” lại nói ra những lời ấy, chẳng khác gì phán quyết tử hình cho niềm hy vọng của họ.

Những gì bọn họ theo đuổi lại là vô nghĩa.

Cưỡng ép rời khỏi cấm địa Luyện Thần, hậu quả duy nhất chính là hóa thành chân nguyên rồi tiêu tán.

Bởi vì bọn họ là sinh linh thứ cấp, chỉ đơn giản, tàn khốc như vậy.

“Không, không có cách khác sao?” Cung Vũ ấp úng hỏi.

Cưu Thánh vỗ vỗ vai Hoa Thiên Mệnh: “Các ngươi nên cảm tạ người bạn nhỏ này đã thuyết phục ta, nên ta cho các ngươi một cơ hội lĩnh hội thần đạo”

Vốn dĩ đám người này gần như đã lâm vào tuyệt vọng, bởi dù sao chính miệng Cưu Thánh cũng đã chứng thực.

Nhưng không ngờ câu chuyện của Cưu Thánh bỗng thay đổi, kéo họ từ tuyệt vọng lên tới thiên đường…

Bỗng nhiên, tất cả đám người đều nhìn chằm chằm Hoa Thiên Mệnh.

Lúc này trong mắt bọn họ, Hoa Thiên Mệnh nghiễm nhiên đã thành vị cứu tinh hạ phàm, tới mức chẳng có lời ca tụng nào có thể biểu đạt được lòng cảm kích của mình.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 23 giờ trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 24 giờ trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box