[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 311 : Tượng Thánh (c1551-c1555)
❮ sautiếp ❯Chương 1551: Tượng Thánh
Người này tiện tay chộp một cái, vậy mà cứ như chặn lại hết tất cả đường lui của La Chinh, căn bản không để lại cho hắn đường nào để tránh…Chín ngôi sao của thế giới trong cơ thể La Chinh liên tục chuyển hóa khí hỗn độn.
Nhưng khí hỗn độn ở thế giới trong cơ thể cũng có hạn, nếu hấp thu quá nhiều thì thế giới trong cơ thể hắn cũng sẽ gặp phải vấn đề bị khô kiệt.
Tuy La Chinh đoán người trước mắt này có thể là do Cưu Thánh sắp xếp, nhưng hắn lại hoàn toàn không biết gì về sự sắp xếp này cả.
Bị người này bắt như vậy, thân thể hắn đột nhiên vặn một cái, muốn vùng ra khỏi tay ông ta!
Nhưng ông ta cũng lại trở tay, vặn một cái xuôi theo vai của La Chinh, chỉ như vậy đã hóa giải được thân pháp của La Chinh rồi.
Ngay sau đó ông ta lại dùng sức đè xuống, chụp một cái, trực tiếp khiêng La Chinh lên vai.
Cho dù là sức lực hay kỹ xảo, La Chinh đều kém xa người này.
Người này khiêng La Chinh trên một bên vai, bên vai còn lại vác cây chùy vàng kia, cứ thế sải bước về phía trước.
Còn đám võ giả đi theo phía sau đang nhìn trừng trừng kia, người đàn ông một mắt này hoàn toàn không đếm xỉa tới.
“Thả ta ra!” La Chinh lạnh lùng nói.
Tuy hai tay đã bị đối phương giữ chắc, nhưng như vậy không có nghĩa là La Chinh không có cách để phản kháng.
“Khuyên ngươi nên ngoan ngoãn một chút, phản kháng không có tác dụng đâu” Người đàn ông một mắt lạnh lùng nói.
Ánh mắt La Chinh chăm chú, khí hỗn độn trong cơ thể phun ra cuồn cuộn.
Ngay sau đó, một vòng sáng lặng lẽ xuất hiện dưới chân người đàn ông một mắt.
La Chinh muốn sử dụng Lôi Kiếp Sát.
Nhưng Thiên Kiếp kia cứ lòng vòng trên đỉnh đầu hai người một lúc lâu mà sấm sét vẫn không hề được đánh xuống…
Người đàn ông một mắt ngẩng đầu trông lên, lạnh lùng cười: “Trong cấm địa Luyện Thần không có Thiên Kiếp, dĩ nhiên là không thể gọi được Lôi Kiếp Sát.
Đã nói ngươi đừng giãy giụa vô ích”
Nghe thấy câu này, La Chinh hơi chau mày.
Cấm địa Luyện Thần này không phải là một vũ trụ hoàn chỉnh, quả thực không thể sử dụng một số công pháp, ví dụ như không thể phát huy được Sao Chiến Thể.
Nhưng người đàn ông một mắt này vừa dứt lời, một dòng khí hỗn độn đã lập tức phun ra, hóa thành những đóa hoa băng cực kỳ xinh đẹp.
Đó chính là Băng Phách Ma Diễm mà La Chinh vừa mới lĩnh hội không lâu.
Những đóa hoa băng cực kỳ xinh đẹp bay về phía người đàn ông một mắt, phóng ra hàn ý mãnh liệt.
Người đàn ông một mắt vốn đang đi về phía trước với tốc độ cực nhanh, nhưng trong nháy mắt Băng Phách Ma Diễm nở rộ, ông ta lại như rơi vào trong vũng bùn, tốc độ mau chóng chậm lại…
“Băng Phách Ma Diễm?” Trên mặt người đàn ông một mắt lộ ra vẻ bất ngờ.
Ông ta không nghĩ La Chinh lại học được chiêu của Cưu Thánh.
Uy lực của Băng Phách Ma Diễm do khí hỗn độn thúc giục tất nhiên không phải chuyện đùa.
Trong chốc lát, người đàn ông một mắt này đã không cẩn thận, để cho độc Hàn Diệm ẩn chứa trong Băng Phách Ma Diễm xâm nhập vào cơ thể.
Giờ đây, ông ta hành động cực kỳ khó khăn.
Nhưng nói cho cùng thì tu vi của La Chinh vẫn quá thấp.
Nếu như dùng chiêu này với võ giả cùng cấp bậc, hay thậm chí là Thần Biến Cảnh và Giới Chủ thì tất nhiên hiệu quả của uy lực sẽ khác, chẳng qua nó lại không đáng để nhắc tới đối với người đàn ông một mắt này.
Chỉ thấy sau khi bên ngoài thân thể ông ta lóe ra một quầng sáng, từng luồng hơi nước bị ông ta đẩy ra từ trong cơ thể.
Trong nháy mắt thân thể vốn chậm chạp lại hoạt động tự nhiên như trước.
Bây giờ nếu La Chinh có tiếp tục dùng Băng Phách Ma Diễm này thì độc Hàn Diệm trong đó cũng không thể chui vào thân thể của người đàn ông một mắt này được nữa.
Song hình như người đàn ông một mắt này không muốn La Chinh lại gây thêm phiền toái, nên đã tiện tay ngưng tụ ra một quầng sáng nhạt màu, vỗ xuống bụng La Chinh.
Đến khi ông ta lấy tay ra khỏi bụng La Chinh thì đã để lại một con nhện ánh sáng ở vùng đan điền của La Chinh rồi.
Con nhện này trông rất giống thật.
Nó nằm sấp trên bụng La Chinh, tám chân dễ dàng đâm rách bụng dưới của hắn rồi bao quanh đan điền hắn.
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy mình bỗng mất đi kết nối với thế giới trong cơ thể!
“Chỉ là thuật phong chân* mà thôi.
Song, thế giới trong cơ thể của ngươi hẳn là giống như vũ trụ do thánh nhân xây dựng, sở hữu thần thông Khoa Thế.
Cho nên thuật phong chân này cũng đã được ta thay đổi một chút.
Khuyên ngươi đừng có tùy tiện làm loạn, nhỡ thật sự cắt đứt liên hệ giữa ngươi và thế giới trong cơ thể thì ta đây thật có lỗi” Người đàn ông một mắt nhìn về phía trước, thản nhiên nói.
* Thuật phong chân: Thuật phong bế chân nguyên.
Lần này, có thể coi như La Chinh thật sự không có cách nào nữa rồi.
Người này chẳng những có thực lực mạnh mẽ khó tưởng tượng được, đã thế còn hiểu rõ về mình, thậm chí còn biết thế giới trong cơ thể do mình được xây dựng khác với người thường.
Song La Chinh cũng tạm yên lòng.
Tuy diện mạo của ông ta trông không dễ nhìn, nhưng lại chưa hề ra tay đánh chết một ai, hơn nữa còn rất hiểu rõ mình.
Chắc là người do Cưu Thánh dồn hết tâm trí sắp xếp.
Song, rốt cuộc người này bắt mình đi để làm gì?
“Theo sau!”
Đám Cung Vũ cũng không bỏ cuộc như vậy.
Họ cũng biết mình không phải là đối thủ của người này, nên chỉ có thể đi theo ở phía xa, không ai dám xông lên đâm đầu vào chỗ chết.
Hai tỷ muội Hàm gia cũng dẫn mọi người trong gia tộc đi theo phía sau.
Ánh mắt Hàm Lưu Tô chăm chú rồi nói: “Muội muội, sao ta cảm thấy người này hơi quen?”
Hàm Sơ Nguyệt lắc lắc đầu: “Muội không nhận ra người này…”
“Hạ tả vệ thì sao?” Hàm Lưu Tô lại hỏi.
Hạ tả vệ và rất nhiều Giới Chủ cũng đồng thời lắc đầu.
Địa vị của những Giới Chủ này ở Hàm gia không hề cao.
Trên thực tế, nếu Hàm Lưu Tô tu luyện trong Thần Vực, hộ vệ của nàng cơ bản đều là thần, không tới phiên những Giới Chủ bé mọn như vậy.
Chẳng qua thần thì không thể vào trong cấm địa Luyện Thần, nên Hàm gia chỉ có thể điều động Giới Chủ trong tộc đi làm hộ vệ của họ.
Với địa vị của những Giới Chủ này, cho dù muốn nhìn thấy Thánh Hoàng trong tộc cũng không dễ dàng.
Bọn họ căn bản không có cơ hội tận mắt nhìn thấy một số nhân vật ở tầng trên cùng.
“Bẩm Trưởng công chúa, thuộc hạ không biết” Hạ tả vệ lắc đầu.
Hàm Lưu Tô nhíu mày, suy tư một chút rồi lại thản nhiên nói: “Sáu năm trước, sau nghị sự của thánh nhân, lúc ngắt chồi non của gỗ thần Phù Tang, cha ta từng mở tiệc chiêu đãi các thánh nhân.
Hình như ta đã thấy người này trong bữa tiệc đó…”
“Cái gì!” Sắc mặt đám Hạ tả vệ bỗng biến đổi.
Nhân vật có thể được Thánh Hoàng đích thân chiêu đãi thì nhất định cũng phải là thánh nhân, hoặc ít nhất thì cũng là thần cấp cao chỉ đứng dưới thánh nhân!
Chẳng trách người này có thực lực như thế…
“Nếu ta nhớ không lầm thì hình như người này chính là vị Tượng Thánh kia” Hàm Lưu Tô nói tiếp.
“A!”
Sắc mặt của tất cả các Giới Chủ lại càng kinh ngạc hơn!
“Không thể nào! Tượng Thánh bản tính rất quái gở, sao có thể đích thân xuất hiện ở cấm địa Luyện Thần?”
“Trước kia, ngay cả Thánh Hoàng đại nhân cũng không thể mời được người này…”
“Nhưng nghe đồn Tượng Thánh đã luyện hóa một con mắt của mình thành chí bảo hỗn độn, được xưng là mắt ma thần.
Vậy vị Tượng Thánh đúng là người một mắt kia rồi!”
Có lẽ đám Giới Chủ bọn họ không có tư cách để gặp những nhân vật ở tầng trên cùng, nhưng điều đó không có nghĩa là họ chưa từng nghe nói về những nhân vật này.
Trên thực tế, truyền thuyết của mỗi vị thánh nhân đều được lưu truyền rộng rãi trong Thần Vực, một số võ giả còn có thể thuộc như lòng bàn tay.
Truyền thuyết về Tượng Thánh lại càng nhiều không đếm xuể.
Có người nói, trước kia vị Tượng Thánh này chỉ là một người luyện khí sư hết sức bình thường, tuy rằng có chút danh tiếng trong Thần Vực, nhưng tu vi lại chỉ là thần cấp thấp, có thể coi là một vị thần ngoài rìa.
Thời điểm đó luyện khí sư chú ý đến việc được chân truyền chính thống, mà năm ấy tính cách của Tượng Thánh khá lập dị, chính thống không chứa chấp nên ông ta bị trục xuất khỏi tông môn luyện khí của mình.
Trên con đường chế tạo chí bảo hồng mông, Tượng Thánh không hề đạt được thành tựu gì quá lớn.
Cũng may, ở bất kỳ chỗ nào luyện khí sư cũng là nghề đắt hàng.
Một số luyện khí sư có danh tiếng còn giàu có hơn những võ giả có cùng trình độ nhiều.
Chỉ cần dựa vào tay nghề của mình, an phận ở một góc thôi thì cuộc sống cũng khá dễ chịu rồi.
Song, Tượng Thánh vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện bị trục xuất khỏi sư môn.
Có lẽ trên con đường luyện chế chí bảo hồng mông, hắn chưa từng có đột phá gì lớn, nhưng lại chú ý tới khí hỗn độn!
Hắn biết ở vùng ven Thần Vực này có thể tiếp thu được khí hỗn độn.
Nhưng mà khí hỗn độn vốn là kịch độc đối với võ giả, đan điền của võ giả không thể chứa được khí hỗn độn.
Vậy nếu như niêm phong khí hỗn độn vào trong binh khí thì sao?
Thực ra rất nhiều luyện khí sư cũng đã có suy nghĩ về chí bảo hỗn độn, nhưng vẫn chưa có ai thực sự hành động.
Còn Tượng Thánh sau khi suy nghĩ thì không hề chùn bước mà đi theo con đường này.
Thân là thần cấp thấp, muốn lấy được khí hỗn độn không phải chuyện dễ dàng.
Trên thực tế, khắp toàn bộ Thần Vực cũng chỉ có thánh nhân Mạc Chúc Liễu là sinh linh đủ can đảm để dạo chơi trong hỗn độn.
Nhưng điều này không có nghĩa là trong Thần Vực không tồn tại khí hỗn độn.
Cực đông có Phù Tang, cực tây có Nhược Mộc, cực bắc là Kiến Mộc, phía nam là Tầm Mộc, rễ của bốn cây gỗ thần này đều được chôn ở vùng giáp ranh của Thần Vực.
Rễ của chúng chạy dài hàng tỉ dặm, kéo dài đến bên ngoài Thần Vực, đi sâu vào trong hỗn độn, đồng thời không ngừng hút khí hỗn độn vào trong thân.
Ông ta cũng từng hỏi thăm về bốn cây thần mộc, cuối cùng đã phải trả một cái giá tương đối lớn, gần như hao hết tất cả gia tài của bản thân mới thu được khí hỗn độn trong Tầm Mộc ở cực nam!
Sau đó ông ta cứ dựa theo ý nghĩ của mình, luyện đưa khí hỗn độn này vào trong binh khí.
Song, Tượng Thánh không hề thành công ngay trong lần thử nghiệm đầu tiên.
Chương 1552: Tôi luyện
Một số luyện khí sư trong Thần Vực biết được tin này đều cười nhạo ông là kẻ ấu trĩPhương pháp luyện khí lấy Hồng Mông Thiên Cương làm cơ sở đã được truyền thừa vô số năm, cũng là đạo chính tông của sư môn luyện khí trong khắp Thần Vực.
Vậy mà người này lại suy nghĩ viển vông, muốn mở ra một con đường khác, dùng hỗn độn để luyện khí.
Quả thực không biết trời cao đất rộng là gì.
Thất bại lần đầu tiên đã tiêu hao hết tất cả gia tài của Tượng Thánh.
Khi đó Tượng Thánh biệt tăm biệt tích một thời gian.
Cấu trúc xã hội trong Thần Vực khá đầy đủ, tất cả các luyện khí sư đều phải ghi tên vào danh sách và trở thành luyện khí sư của công đoàn luyện khí, được cấp Minh bài riêng thì mới có tư cách bán và đấu giá các binh khí do bản thân luyện chế.
Mà Tượng Thánh đã từng bị tông môn luyện khí mình tham gia trục xuất, nên pháp bảo binh khí ông ta lén luyện chế sau đó cũng không thể gửi bán một cách danh chính ngôn thuận, chỉ có thể giao dịch trên buổi đấu giá ở một số chợ đen, giá cả bán ra cũng tương đối rẻ…
Căn cứ vào tình cảnh của Tượng Thánh khi đó, sợ rằng chẳng biết đến bao giờ mới lại tích lũy được một khoản để đổi lấy khí hỗn độn.
Nhưng Tượng Thánh vẫn chưa bỏ cuộc.
Ông thấy, nếu bản thân có được tuổi thọ vô tận thì thời gian chính là thứ giá rẻ nhất, từ từ tích lũy thì thế nào cũng sẽ có cơ hội lần thứ hai.
Chẳng qua, Tượng Thánh không ngờ cơ hội thứ hai của ông lại tới nhanh như vậy.
Bởi vì ông gặp được Cố Bắc, cũng chính là Bắc Thánh trong Thần Vực.
Thời điểm đó, Cố Bắc và La Tiêu đã bắt đầu thăm dò hỗn độn.
Tình cờ bọn họ lại nghe nói về chuyện của vị luyện khí sư trẻ tuổi này, nên nảy sinh hứng thú.
Cuối cùng, họ đã tìm được Tượng Thánh, tỏ ý có thể cung cấp khí hỗn độn cho ông ta…
Có thể nói năm đó đã khiến Tượng Thánh cảm động đến tột cùng!
Tuy rằng Tượng Thánh lập chí muốn rèn ra báu vật hỗn độn, nhưng với tốc độ tích lũy của cải của ông, không biết phải mất bao nhiêu năm nữa mới giành được cơ hội lần thứ hai, huống hồ ai có thể bảo đảm lần thứ hai ông sẽ thành công?
Đương nhiên, ông có thể tiến hành lần thứ ba, lần thứ tư…
Nhưng như vậy thì thời gian tiến tới thành công về sau sẽ kéo dài vô hạn.
Nhưng sự thật đã chứng minh, thành công kiểu này cũng không dễ dàng như vậy.
Trước khi luyện thành món chí bảo hỗn độn đầu tiên, Tượng Thánh đã thất bại bảy mươi sáu lần!
Trước kia Bắc Thánh cũng đã nghiên cứu kha khá về hỗn độn, nên đã kết luận rằng hỗn độn đủ để luyện chế báu vật.
Nói một cách nghiêm túc thì Hồng Mông Thiên Cương cũng được coi là năng lượng của tầng chân nguyên, còn hỗn độn lại vượt qua tầng năng lượng này, chính là ngọn nguồn của vạn vật, không có lý do gì mà lại không thể luyện thành.
Lần thứ bảy mươi bảy, cuối cùng Tượng Thánh cũng luyện chế được chí bảo hỗn độn đầu tiên!
Khi chí bảo hỗn độn này ra đời, giới luyện khí ở khắp Thần Vực đều kinh hãi.
Mới đầu, công đoàn luyện khí không hề thừa nhận món pháp bảo này, đồng thời còn cố gắng hết sức để xóa sổ sự thật này đi.
Cuối cùng phải nhờ Bắc Thánh đứng ra, ép Thần Vực thừa nhận.
Cũng dựa vào chính bản lĩnh này, Tượng Thánh đã khai sáng một trường phái có thể sánh ngang chí bảo hồng mông!
Sau đó, Tượng Thánh vừa phất lên một cái liền không thể kéo lại được.
Ông tìm ra một lối đi hoàn toàn mới trên con đường luyện chế chí bảo hỗn độn, tiếp đó lại khai tông lập phái, xu thế gần như ngang hàng với công đoàn luyện khí.
Đối với chuyện này, công đoàn luyện khí cũng không biết phải làm sao.
Công đoàn to lớn do các luyện khí sư tạo thành này đã tồn tại suốt bao năm tháng qua, nhưng báu vật hỗn độn lại trở thành một xu thế mới, cho dù là thần cấp cao hay thánh nhân thì đều đổ xô vào chí bảo hỗn độn.
Còn giá trị của chí bảo hồng mông lại ngày càng giảm sút, đây là chuyện chưa từng có.
Nếu Tượng Thánh chỉ làm đến bước này thì vẫn không thể được gọi là Tượng Thánh…
Về sau, ông đã làm một chuyện khá điên cuồng.
Việc này khiến cả Thần Vực khiếp sợ, thậm chí rất nhiều thánh nhân cũng bị chấn động.
Khi đó Tượng Thánh móc một tròng mắt của mình ra, luyện chế thành mắt ma thần!
Mặc dù tròng mắt này là một báu vật hỗn độn, nhưng lại không phải là pháp bảo tầm thường dùng để đối phó với địch.
Thật ra nó là một báu vật xây dựng nên một thế giới khổng lồ, một thế giới tương tự như vũ trụ!
Sau khi được chế tạo ra, mắt ma thần được bố trí ở khu vực giáp Thần Vực, giống như những vũ trụ khác!
Tượng Thánh chưa từng bước vào Thánh Cảnh, bản thân ông cũng không tu luyện tới cảnh giới Thánh Nhân, thậm chí nhiều năm sau cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới thần cấp trung.
Nhưng dựa vào mắt ma thần, ông lại có tư cách để xếp vào nhóm thánh nhân!
Được phong thánh, bước lên chúng thánh đường nhờ phương thức đặc biệt như vậy, từ xưa đến nay đây là trường hợp đầu tiên trong toàn bộ Thần Vực.
Đến lúc này, trong Thần Vực mới xuất hiện hai chữ Tượng Thánh!
Đây là người đầu tiên, và có lẽ cũng là người cuối cùng là luyện khí sư mà được phong làm thánh.
Cưu Thánh có thể mời Tượng Thánh tới, đương nhiên phải trả một cái giá không nhỏ.
Quan trọng nhất là ở chỗ, Tượng Thánh vẫn chưa quên phần ân tình năm xưa.
Có lẽ Tượng Thánh không thể giúp La Tiêu đối đầu với các Thánh Đường, nhưng ông có thể giúp đỡ La Chinh ở mức độ lớn nhất trong khả năng của mình.
Huống hồ, ông vốn đã rất tò mò với thân thể của La Chinh.
Ông đã luyện chế ra không ít chí bảo hỗn độn, nhưng lại chưa từng nhìn thấy võ giả nào có thể thu nạp hỗn độn cho mình sử dụng.
“Nếu như thật sự là Tượng Thánh thì rốt cuộc ông ta đưa La Chinh đi làm gì?” Hạ tả vệ hỏi.
Hàm Lưu Tô chớp mắt: “Chắc không phải muốn đưa hắn đi để luyện chứ?” Nàng biết thể chất đặc biệt của La Chinh, vì vậy rút ra kết luận này, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán mà thôi.
“Có thể” Hạ tả vệ gật đầu đồng ý, nói: “Sợ rằng La Chinh lành ít dữ nhiều”
Tuy truyền thuyết của Tượng Thánh được lưu truyền rất rộng, nhưng mọi người cũng biết tính cách người này khá quái đản, vậy nên dù làm ra mấy chuyện này thì cũng không khiến người ta bất ngờ chút nào.
Chẳng qua bọn họ nghĩ Tượng Thánh sẽ luyện hóa La Chinh, nhưng trên thực tế Tượng Thánh lại phải giúp La Chinh luyện hóa.
Sai một chữ thôi mà cách biệt đã một trời một vực rồi.
Từ khi La Chinh tự học Thái Thượng Luyện Khí Pháp tới nay, hắn vẫn luôn luyện thể một cách hết sức bị động.
Nhờ có Xích Long nên Hồng Mông Thiên Cương cũng đã giúp hắn luyện thể mấy lần.
Nhưng nói cho cùng thì Xích Long không phải là luyện khí sư, Thanh Long cũng chẳng tinh thông việc này.
Lần này Tượng Thánh tự mình ra tay, muốn luyện La Chinh hoàn chỉnh một lần.
Trong lòng Tượng Thánh đã có suy nghĩ đại khái, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên ông luyện chế người sống, hơn nữa La Chinh lại không chỉ có thể chất đặc biệt, mà công pháp tu luyện cũng đặc biệt không kém.
Ngay cả bản thân Tượng Thánh cũng không thể xác định kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Hàm Lưu Tô không cam lòng, đầu ngón chân nhẹ nhàng điểm xuống đất, chạy như bay đi một mạch, nhảy ra khỏi đoàn người rồi la lớn: “Tượng Thánh bá bá! Ta là người Hàm gia, Hàm Lưu Tô!”
Nàng gọi thẳng thân phận của Tượng Thánh nên nhóm võ giả Thần Vực lập tức trợn tròn mắt.
Không ai nghĩ người đàn ông trước mắt này chính là Tượng Thánh – người đã mở đường cho chí bảo hỗn độn!
Người đàn ông một mắt quay đầu lại, hờ hững nhìn về phía Hàm Lưu Tô.
Ông đã xác định được cô gái này chính là con gái lớn của Yểm Thánh, vị Trưởng công chúa sở hữu máu trọc âm* kia.
* Máu trọc âm: Loại máu có tính chất thu hút các dị thú.
Nghe thấy tiếng gọi này, mặt Tượng Thánh lại hoàn toàn ngây ra, không hề đáp lại.
Nhịp chân ông vẫn cực nhanh, giống như di chuyển tức thời, tiếp tục đi như con thoi…
Hàm Lưu Tô nhịn không được mà bĩu môi, thấy Tượng Thánh vẫn tiếp tục khiêng La Chinh thì cũng chỉ có thể tiếp tục đuổi theo.
Hang động này không hề sâu, chỉ chốc lát sau Tượng Thánh đã đi tới đáy hang.
Ở chỗ đó có một cửa động hình cung, mà trong cửa động này có ngọn lửa màu xanh lá điên cuồng phụt ra ngoài.
Tượng Thánh hầu như không hề do dự mà vác La Chinh nhảy vào trong hang động kia.
Hang động này chính là hang động mà lúc trước Lôi Thiềm và Cung Vũ đã phát hiện ra.
Khi Lôi Thiềm và Cung Vũ nhìn thấy cảnh tượng này, tâm tình cũng trở nên vô cùng phức tạp.
Bọn họ trông chờ La Chinh tiến vào trong đó, dời cánh cửa trong kia ra ngoài.
Bây giờ quả thật La Chinh đã tiến vào, nhưng không phải hắn tự đi vào mà lại bị vị Tượng Thánh kia tóm vào đó, tình huống bỗng chốc trở nên phức tạp!
“Ầm!”
Lôi Thiềm nện một quyền lên vách tường, chỉ có thể đứng ở chỗ này lo lắng suông.
Nghìn dặm xa xôi mới đưa được La Chinh đến đích, vậy mà không ngờ lại xảy ra chuyện kỳ lạ này.
Quả thật chuyện này khiến thủ lĩnh của ba tộc hết sức chán nản.
Trong hang động nọ phủ đầy ngọn lửa màu xanh lá.
Người đàn ông một mắt vác La Chinh vào trong, sau đó tiện tay ném hắn xuống đất.
Trong nháy mắt rơi xuống, La Chinh lại lộn một cái rồi đứng lên, nhíu mày nhìn người đàn ông một mắt này.
Dị hỏa màu xanh lá nọ đang liên tục thiêu đốt La Chinh.
Thân thể hắn đã sớm vàng rực, điên cuồng hấp thu những ngọn lửa màu xanh lá này.
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” La Chinh lạnh lùng hỏi.
Người đàn ông một mắt không trả lời La Chinh, chỉ tương tác bằng cơ thể của mình.
Đột nhiên ông vung chùy vàng trong tay lên, hung hăng đập xuống ngực La Chinh!
Tốc độ nện của ông rất nhanh, đã vượt qua giới hạn phản ứng của La Chinh.
Hắn căn bản chưa nhìn thấy rõ thì cây chùy vàng đã đập trúng ngực mình rồi.
Đi kèm với cú nện đó là một tiếng vang bí bách.
Một luồng sức lực cực mạnh lan rộng ra từ trên chùy vàng kia, truyền vào trong cơ thể La Chinh!
Tuy sức lực rất mạnh, nhưng lại hết sức đều đặn.
Cứ một chùy đập xuống là có một quầng sáng nhạt màu khuếch tán ra, phân tán sức lực của chùy vàng lên toàn thân La Chinh.
Nhưng cho dù như thế, La Chinh cũng cảm thấy giống như bị sét đánh, lục phủ ngũ tạng toàn thân như lệch hết khỏi vị trí.
Chương 1553: Nhận lấy
Nếu như sức lực của một chùy này không rải đều trong cơ thể La Chinh mà chỉ đập vào một điểm thì sợ rằng nó đã có thể trực tiếp đập hắn gãy thành hai đoạnNhưng rõ ràng sức lực này không phải muốn lấy mạng hắn…
Giờ đây ánh mắt của vị Tượng Thánh này đã trở nên hết sức tập trung, thậm chí còn có vẻ cố chấp một cách điên cuồng.
Trong mắt ông, bây giờ La Chinh không phải là người sống, mà chính là một món binh khí đang chờ được tôi luyện!
Sau khi Tượng Thánh được phong làm thánh, thủ pháp luyện khí của ông đã đạt đến cực hạn.
Tất nhiên phương pháp tôi luyện của luyện khí sư cũng có cao có thấp, chuyện này được quyết định bởi khả năng kiểm soát sức lực.
Khoáng thạch và vật chất dù có kiên cố tới đâu cũng không chịu nổi sự tôi luyện bằng dị hỏa.
Ví dụ các loại khoáng thạch thần khí như đá hiếm Kim Xoa gần như là không bị ảnh hưởng bởi các chất để luyện hóa thông thường.
Nhưng sau khi dùng một loại lửa nước đặc thù nào đó để thiêu đốt thì đặc tính của nó sẽ thay đổi, trở nên vừa xốp vừa giòn, chỉ cần hơi mạnh tay một chút là toàn bộ đá hiếm Kim Xoa sẽ hỏng ngay.
Cho nên phương pháp tôi luyện ở đây sẽ cực kỳ quan trọng.
Mà ở trong Thần Vực, phương pháp này được chia làm tiểu viên mãn và đại viên mãn.
Trong đó, tiểu viên mãn là khuếch tán sức lực đều ở trong một bộ phận nào đó mà thôi, cũng tương đối dễ nắm vững.
Phần đông luyện khí sư thuần thục trong Thần Vực đều nắm vững được phương pháp này.
Nhưng để có thể phát huy phương pháp tôi luyện đại viên mãn trong Thần Vực thì lại chẳng có bao nhiêu người.
Thủ pháp đại viên mãn không chỉ yêu cầu khả năng kiểm soát sức lực cẩn thận, tỉ mỉ, mà còn đòi hỏi độ mạnh yếu của sức lực.
Lúc trước Tượng Thánh đập xuống đất ba chùy đã gần như khiến toàn bộ cấm địa Luyện Thần phải dao động!
Nếu đổi thành một người khác, sợ rằng phải đập ra một cái hố to mấy nghìn dặm, nhưng dưới chân Tượng Thánh lại chưa từng xuất hiện một cái hố nhỏ nào!
Chính bởi vì một chùy này đã phân bố đều đặn tất cả sức lực lên toàn bộ cấm địa Luyện Thần.
Phương pháp mà Tượng Thánh vận dụng lúc này chính là phương pháp tôi luyện đại viên mãn.
Tuy sức lực của một chùy này vô cùng lớn mạnh, nhưng nó lại lan rộng đều đều nên thân thể của La Chinh có khả năng chịu được.
Lúc này La Chinh cảm thấy giống như có một bầu nham thạch nóng chảy đang rót vào trong cơ thể mình, truyền đến cảm giác nóng bỏng!
Cảm giác nóng bỏng này cũng không phải do dị hỏa màu xanh thiêu đốt ra, mà đến từ Hồng Mông Thiên Cương.
Cánh tay, dạ dày, trái tim, đầu…
Mỗi một lỗ chân lông, mỗi một mạch máu, thậm chí mỗi một kẽ hở giữa các đốt xương trên toàn thân hắn đều bị Hồng Mông Thiên Cương nhiều như trời bể kia dũng mãnh xâm nhập.
Cơ thể hắn tựa như một đập nước lớn đã được mở van, Hồng Mông Thiên Cương cứ thế xối xuống với tốc độ trước đây chưa từng có, tụ tập trong cơ thể hắn!
Nếu như chỉ chút ít Hồng Mông Thiên Cương thì bình thường có thể giúp hắn giảm đau, chẳng những giúp hắn có thể chịu đòn không thấy đau đớn mà ngược lại còn thấy đặc biệt dễ chịu.
Nhưng nếu quá nhiều Hồng Mông Thiên Cương, vậy thì cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Hồng Mông Thiên Cương nhiều như trời bể tập trung trong cơ thể La Chinh, khiến hắn có cảm giác cháy bỏng dữ dội, ngoài ra còn có một cơn đau vừa mỏi vừa tê…
Nhưng Tượng Thánh không hề hài lòng với một chút Hồng Mông Thiên Cương thế này.
Một chùy của ông trực tiếp đập La Chinh bật nảy lên giữa không trung, sau khi lộn một cái, thân thể hắn lại tự động rơi xuống.
Không đợi La Chinh kịp rơi xuống đất, chùy thứ hai của Tượng Thánh đã được vung ra lần nữa, nện thẳng lên đầu La Chinh!
“Bộp!”
Một chiếc chùy vàng cực lớn nện thẳng vào đầu La Chinh.
Thực ra Tượng Thánh dùng phương pháp đại viên mãn nên dù nện lên đầu hay ngón tay thì cũng như nhau cả.
Cuối cùng, ông cũng sẽ đưa sức mạnh lan đều đặn khắp cơ thể La Chinh, cho nên vị trí cũng quan trọng, quan trọng là… ông không thả La Chinh xuống!
Chùy thứ hai vừa đập vào, La Chinh giống như một quả pháo bay lên trời, vọt thẳng theo hướng vuông góc, sau khi đâm vào đỉnh hang động thì trực tiếp rơi xuống…
“Lần nữa!”
Chùy thứ ba!
Sức mạnh trong mỗi chùy được tuôn ra rất đều, ép lên Hồng Mông Thiên Cương trong cơ thể La Chinh!
Lúc đến chùy thứ tư, Hồng Mông Thiên Cương mà thân thể La Chinh tiếp nhận đã nằm ở trạng thái đầy tràn.
Nếu như mọi người nhìn thấy La Chinh thì có thể chứng kiến da thịt toàn thân hắn đã phồng to lên thật cao, một khuôn mặt vốn gầy gò giờ đây như bị người ta đánh đến sưng lên, hai cái má căng tròn giống như đầu heo.
“Đau quá!”
Hồng Mông Thiên Cương này cũng là một loại sức mạnh, loại này vừa mạnh, vừa cứng.
Bậy mà bây giờ lượng Hồng Mông Thiên Cương nhiều như trời bể ấy lại đè ép ở trong cơ thể La Chinh, đồng thời cơ thể La Chinh lại không bài trừ, nên tất nhiên khiến hắn vô cùng đau khổ.
Hơn nữa nỗi đau này càng khó chịu hơn so với lúc bị sức mạnh đè ép trước đó!
“Chùy thứ năm!”
Trong lúc gõ chùy, Tượng Thánh cũng đồng thời quan sát tình hình của La Chinh.
Tuy rằng ông coi La Chinh như một món pháp bảo, binh khí, nhưng cũng phải cân nhắc tới tính đặc thù của La Chinh.
Dù sao La Chinh cũng là một người sống, không giống với một khối sắt ròng thông thường.
Bên trong sắt ròng thì chỉ là một thể thống nhất, còn trong cơ thể La Chinh lại có các cơ quan nội tạng, xương cốt, trong đó vẫn có những khe hở và khoảng trống…
Nếu cứ liều mạng tôi luyện giống như sắt ròng thì chỉ có một kết quả: cơ thể La Chinh sẽ bị nổ mà chết.
Lần này Cưu Thánh phải trả cái giá không nhỏ mới mời được mình, mà thiếu niên này lại là con của cố nhân.
Có thể trước mặt La Chinh, ông tỏ ra không quan tâm, nhưng tay chân vẫn phải cẩn thận hơn ba phần.
Sau năm chùy, Tượng Thánh liền dừng tay.
Chỉ thấy ông nhẹ nhàng lật tay lại, một ánh sáng quy tắc không gian lóe lên.
Sau khi tia sáng kia biến mất, trên tay đã xuất hiện một bầu rượu màu vàng kim! Ông nghiêng miệng bình rượu kia về phía La Chinh.
Từ miệng bình kia lập tức có nước chảy xuống, tưới lên người La Chinh!
“Xèo!”
Không biết trong bình này chứa cái gì mà dù dị hỏa nơi đây vốn sáng rực nhưng thứ rượu quý này lại không hề bị ảnh hưởng.
Cho đến khi nó chạm vào người La Chinh thì lập tức bốc lên thành từng luồng sương mù màu trắng.
La Chinh nằm trên mặt đất vốn đã thoi thóp, cảm thấy bất cứ lúc nào mình cũng có thể nổ tung.
Bởi có quá nhiều Hồng Mông Thiên Cương, mà nó lại không chịu sự khống chế của La Chinh, cứ chạy tán loạn trong cơ thể hắn.
Thậm chí có một phần còn nhảy vào trong đầu hắn, khiến cho suy nghĩ của hắn cũng không được tỉnh táo mất một lúc.
Nhưng vào thời khắc này, đột nhiên hắn cảm nhận được sự mát mẻ!
Giống như trên con đường trong sa mạc, một người đang khát nước bỗng nhìn thấy ốc đảo ở phía trước thì xông vào ngay mà cuống cuồng uống nước.
Thân thể hắn bắt đầu liều mạng hấp thu thứ nước này!
Mà cùng lúc đó, Hồng Mông Thiên Cương trong cơ thể hắn cũng đổ dồn về vị trí thứ nước kia tưới xuống, sau đó không ngừng bị hòa tan, dung nhập hoàn toàn vào trong bắp thịt và khung xương của hắn.
“Đây là cái gì?”
Sau khi mở mắt, La Chinh chỉ nhìn thấy người đàn ông một mắt kia cầm một bầu rượu nhắm ngay vào mình.
Vào giây phút này, thậm chí hắn còn kích động, muốn cướp bầu rượu kia mà uống một hơi cạn sạch…
Nhưng hắn cũng biết, với trạng thái của hắn bây giờ thì hành động cũng chỉ phí công vô ích.
Lúc này, hắn chỉ có thể nằm trên mặt đất, hy vọng kiểu hành hạ này sẽ không kéo dài quá lâu.
Sự thật đã chứng minh, càng sợ cái gì thì cái đó sẽ đến.
Để được gọi là một món thần binh thì đều phải trải qua muôn ngàn thử thách, mà La Chinh lại chỉ mới bị chùy vàng kia gõ năm lần mà thôi…
Đợi đến khi thứ nước kia bị La Chinh hấp thu xong, chùy vàng trong tay Tượng Thánh lượn một vòng, rồi đột nhiên gõ lên trên mặt đất bên cạnh La Chinh.
Một lực phản chấn lớn lại bắn La Chinh lên trên không trung!
“Ầm!”
Lần này La Chinh cũng kêu lên một tiếng đau đớn!
Không đợi hắn kịp phản ứng, Hồng Mông Thiên Cương trong cơ thể lại chảy điên cuồng quanh tứ chi và toàn thân của La Chinh giống như nước lũ!
“Bịch bịch bịch bịch bịch!”
Chỉ trong nháy mắt lại thêm năm chùy nữa…
La Chinh vốn đã nhanh chóng “gầy” xuống, nhưng vào giây phút này lại lập tức trở thành một người béo.
Nỗi đau khi bị giày vò ấy lần này vượt quá sức tưởng tượng của hắn, song cũng không đau đớn như khi hắn tu luyện bí thuật Hỗn Độn lúc trước.
Dù sao nỗi đau này cũng chỉ tới từ thân thể, còn sự đau đớn của bí thuật Hỗn Độn lại là ở khắp nơi…
“Rầm…”
Tượng Thánh lại lấy bình rượu ra, tưới nước bên trong lên người La Chinh, làm bốc lên một loạt sương trắng.
Quá trình tôi luyện này không ngừng lặp đi lặp lại, số lần Tượng Thánh kia nện lên người La Chinh cũng càng lúc càng nhiều…
Mới đầu là năm chùy liên tiếp, sau ba lần thì tăng lên thành sáu chùy một lần, sau ba lượt nữa thì nâng thành bảy chùy!
Thời gian liên tục tôi luyện cứ thế chậm rãi trôi qua!
Mọi người bên ngoài hang động cũng đã chờ một thời gian dài.
Mà ở một bên khác của hang động, Hoa Thiên Mệnh và Cưu Thánh đứng sừng sững ở đó, lặng lẽ nhìn La Chinh tiếp nhận sự tôi luyện đau khổ như vậy ở đằng xa.
“Ta thấy La Chinh vô cùng đau đớn, phải duy trì liên tục kiểu hành hạ này trong bao lâu?” Hoa Thiên Mệnh hỏi.
Cưu Thánh thản nhiên nói: “Muốn làm được chuyện mà người khác không thể làm thì phải chịu được nỗi đau mà người thường không thể chịu được”
Người có thể phong thần phong thánh trong Thần Vực cũng từng phải chịu nỗi đau như vậy.
Theo cái nhìn của Cưu Thánh, sao La Chinh có thể là ngoại lệ?
Chương 1554: Thần cách trong suốt
Tượng Thánh giờ đây càng lúc càng có tinh thần, một con mắt duy nhất của ông sáng rỡ lên, giống như muốn nhìn thấu tất cả của La ChinhÔng cởi áo trên người mình ra, để lộ bắp thịt rắn chắc, sau đó đột nhiên rót một ngụm rượu từ bầu rượu trong tay vào miệng rồi phun về phía thân thể của La Chinh…
Thực ra ông bận rộn mãi một lúc như vậy mà mới chỉ hoàn thành bước luyện khí đầu tiên, cũng chính là bước tôi thép!
Nếu thân thể La Chinh là một món binh khí hình người thì tất nhiên không cần tạo lại bề ngoài nữa.
Đương nhiên, nếu như La Chinh có nhu cầu chế tạo thân thể của mình thành hình dạng lạ lùng kỳ quái nào đó thì chẳng qua cũng chỉ là một cái nhấc tay đối với Tượng Thánh.
Còn thứ nước trong bình kia chính là nước suối Nhược Mộc danh tiếng lẫy lừng trong Thần Vực.
Bốn cây thần mộc trong Thần Vực đều có nét đặc sắc riêng của mình.
Gỗ thần Phù Tang ở cực đông nổi danh nhờ hoa.
Một gốc gỗ thần tràn trề sức sống cao ba mươi triệu trượng, trên đó còn có mười ba tộc lớn, nổi danh nhất chính là Hồ Điệp tộc.
Gỗ thần Phù Tang kia chiếm cứ hẳn một vực, tiến vào trong đó là có thể ngửi thấy mùi hương của vạn loài hoa, thấm vào lòng người, khiến cho người ta say mê.
Còn Kiến Mộc ở cực bắc lại chỉ là một thân gỗ trơ trụi, ngọn cây cũng rất cao, một cột chọc trời…
Tầm Mộc ở cực nam thì hết sức thấp bé, một gốc Tầm Mộc giống như cây đa, liên tục mở rộng rễ của mình.
Còn thân Tầm Mộc thì lan đi khắp nơi giống như dây mây, nhưng phạm vi chiếm cứ lại rất rộng rãi.
Còn Nhược Mộc cực tây được sinh ra ở ven một đại dương vô tận.
Độ cao của một cây Nhược Mộc này có thể sánh ngang Phù Tang, điểm khác nhau duy nhất chính là thân cây to lớn này bay lơ lửng trên biển, giống như một hòn đảo rất lớn trên mặt biển này.
Nước suối Nhược Mộc nằm ở đoạn giữa thân cây Nhược Mộc, trăm năm mới được một bình nước.
Trong Thần Vực, nước suối Nhược Mộc chính là nước vạn linh, có thể dùng để luyện đan chế thuốc.
Nhưng nếu muốn nói xem ai là người yêu thích nước suối Nhược Mộc này nhất thì chắc chắn chính là các luyện khí sư trong Thần Vực!
Trong nước suối Nhược Mộc này là lực sinh mệnh.
Thế giới trong cơ thể của một vài võ giả vô cùng yếu ớt, cho dù liên tục đưa sấm sinh mệnh đánh vào thì cũng khó sinh ra được sinh linh.
Nhưng nếu đưa nước suối Nhược Mộc vào trong đó thì lại có thể dễ dàng tạo ra sinh linh.
Đối với người trong Thần Vực, trăm năm cũng chỉ là một chớp mắt.
Đối với những vị thần sở hữu tuổi thọ vô hạn, thời gian ở Thần Vực không hề đáng giá.
Song, từ trước tới nay nước suối Nhược Mộc đều rơi vào tình trạng cung không đủ cầu.
Muốn lấy được nước suối Nhược Mộc cũng không phải một chuyện dễ dàng!
Để bảo đảm không có sơ hở nào, Tượng Thánh không hề keo kiệt với báu vật của mình, dù bản thân chỉ có một bình nước suối Nhược Mộc cũng phải cống hiến ra…
Thanh chùy vàng kia của Tượng Thánh đã đập lên người La Chinh hơn nghìn lần.
Giờ đây trên người La Chinh vẫn vàng óng, những chữ Phạn màu vàng kim kia giống như lỗ đen, điên cuồng cắn nuốt dị hỏa màu xanh xung quanh một cách không biết mệt mỏi.
Chẳng qua La Chinh hiện nay đã hoàn toàn rơi vào trạng thái tê dại, chỉ có thể nằm trên mặt đất, bị động nhận lấy sự rèn luyện của người đàn ông một mắt này.
Một ngụm nước suối Nhược Mộc mà Tượng Thánh vừa phun ra coi như đã là ngụm cuối cùng trong bầu rượu.
Ông tiện tay vứt bầu rượu không đi, sau đó chậm rãi đi tới, cầm cánh tay của La Chinh lên, kéo hắn dậy.
Một con mắt duy nhất của ông liên tục đánh giá La Chinh, sau đó dùng tay liên tục nắn bóp cánh tay La Chinh.
“Vẫn chưa đủ” Tượng Thánh lắc lắc đầu.
Tôi thép là một bước tương đối quan trọng, cũng bởi vì tôi thép nhiều lần nên Hồng Mông Thiên Cương cũng cứ thế tẩy rửa hết lần này đến lần khác, nhờ đó mà thân thể của La Chinh không ngừng trở nên chắc chắn hơn.
Nhưng đây cùng lắm cũng chỉ là bước đầu tiên mà thôi, tương đương với việc đặt nền móng cho La Chinh.
Chỉ nhìn vẻ mặt của Tượng Thánh thì cũng có thể thấy, rõ ràng ông cũng không quá hài lòng với kết quả này…
Tượng Thánh đứng tại chỗ suy nghĩ một chút, lông mày hơi nhướng lên, sau đó cười nhạt nói: “Coi như ngươi tốt số, ta thật sự rất có hứng thú”
Theo lời hứa hẹn của Tượng Thánh với Cưu Thánh, ông chỉ cần tiến hành tôi luyện hoàn chỉnh một lần cho La Chinh là đủ.
Song, lòng hiếu kỳ trong lòng Tượng Thánh đã bị khơi lên.
La Chinh bây giờ chính là một khối bạch ngọc không tì vết, lại là phôi kiếm với vô số khả năng, thế nên ông muốn luyện ra một món vũ khí đủ để mình cảm thấy kiêu ngạo.
Đúng là những năm gần đây ông đã luyện chế ra không ít chí bảo hỗn độn.
Trong đó không thiếu một số tinh phẩm có một không hai, hơn nữa trong toàn bộ Thần Vực này cũng chỉ có ông và hai đồ đệ do ông đích thân truyền thụ là có thể luyện chế được chí bảo hỗn độn.
Nhưng sau khi công thành danh toại, Tượng Thánh lại mất đi mục đích để theo đuổi.
Giống như giấc mộng của võ giả là tìm kiếm cực hạn võ đạo, luyện khí sư cũng hy vọng bản thân có thể đi xa hơn trên con đường luyện khí.
Lên đến đỉnh cũng không phải là tận cùng, thế giới này chính là một thế giới tràn ngập khả năng vô hạn!
Song, muốn có nhiều đột phá hơn trên con đường luyện khí? Nói thì dễ, làm mới khó!
Ngay cả mấy món chí bảo hỗn độn cao cấp nhất mà Tượng Thánh đã luyện chế ra cũng không phát huy được đầy đủ sức mạnh của hỗn độn.
Dù sao thì sự lý giải của Tượng Thánh đối với hỗn độn cũng tương đối có hạn…
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác.
Theo như lời Cưu Thánh, thế giới trong cơ thể thằng nhóc trước mắt này là do hỗn độn tạo thành.
Từ mức độ nào đó mà nói thì thằng nhóc này đã khống chế được một phần hỗn độn trong phạm vi nhỏ.
Mặc dù một phần này chỉ là một phần vô số tỉ hỗn độn.
Nhưng dù sao cũng là khống chế được!
Sau khi La Chinh thật sự hiểu rõ hỗn độn, hắn nhất định có thể phát huy được sức mạnh của hỗn độn đến một độ cao khó có thể tưởng tượng.
Cho nên trong mắt Tượng Thánh, La Chinh chính là một phôi kiếm không thể tưởng tượng nổi.
Ông sẽ chế tạo ra một binh khí không cách nào tưởng tượng nổi, một binh khí có khả năng vô hạn.
Một bầu suối Nhược Mộc đã được tưới hết lên người La Chinh, nhưng sức chống đỡ của thân thể La Chinh lại không đạt đến yêu cầu của Tượng Thánh.
Lúc này La Chinh không thể sử dụng sức lực, thế giới trong cơ thể lại bị phong kín, nên chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta giày vò bản thân…
La Chinh cũng hiểu rằng ông ta đang luyện rèn cơ thể mình.
Nhưng cứ liên tục bị đập rồi lại bị tôi thép như thế, nỗi đau đớn kinh người này đã giày vò La Chinh không ít.
Tượng Thánh vẫn không để ý tới La Chinh.
Trên mặt ông lộ ra vẻ do dự, chỉ có con mắt là sáng lóe lên.
Ông đứng sững tại chỗ thật lâu, cuối cùng lại cười khà khà: “Xem như cho ngươi hưởng lợi!”
Dứt lời, ông giơ tay lật lại, trong tay đã có thêm một khối đá.
Viên đá trong suốt long lanh giống như thạch anh, phát ra ánh sáng màu cam nhạt, nhìn qua cũng đáng chú ý.
“Ồ!”
Cách đó không xa, Cưu Thánh quan sát, đánh giá động tĩnh bên này.
Sau khi nhìn thấy khối đá, trên mặt ông cũng là vẻ ngạc nhiên.
Chẳng mấy chốc, khóe miệng ông cũng nhếch lên, nở một nụ cười: “Chẳng phải thằng cha này có tiếng keo kiệt ư? Sao lần này lại hào phóng đến thế nhỉ?”
“Cưu Thánh đại nhân, đó là cái gì?” Hoa Thiên Mệnh cũng nhận thấy, có thể khiến một thánh nhân cảm thấy là người hào phóng thì rõ ràng khối đá này cũng không tầm thường.
“Đó là một khối thần cách” Cưu Thánh thản nhiên nói.
“Thần cách?” Ánh mắt Hoa Thiên Mệnh ngưng lại, đồng thời trong lòng cũng dấy lên sự nghi hoặc.
Niêm phong thần cách thì có thể trở thành thần.
Theo hiểu biết của hắn, thần cách này cực kỳ hiếm thấy trong vũ trụ, đó là bởi vì thánh nhân không cho phép thần xông vào vũ trụ, nhưng điều đó không cho thấy thứ này thật sự vô cùng hiếm hoi.
Chính bản thân cũng có thể ngưng kết ra thần cách, hoặc có thể cướp đoạt từ người khác.
Mà Thần Vực chính là thế giới do một vị thần tạo thành.
Chỉ có điều, một khối thần cách thì chắc chắn không thể khiến Cưu Thánh cảm thấy hào phóng.
Có lẽ Cưu Thánh cảm nhận được sự nghi hoăc của Hoa Thiên Mệnh nên lại giải thích: “Thần cách có một đặc tính, là kiên cố tới mức không có gì có thể phá nổi… Dĩ nhiên tuổi thọ của thần trong Thần Vực là vô hạn, nhưng từ xưa đến nay lại có vô số các vị thần đã ra đi.
Song, gần như tất cả thần cách đều được bảo tồn! Ngay cả thánh nhân cũng không thể tùy ý phá hủy một thần cách”
“Thánh nhân cũng không thể phá hủy thần cách?” Trong mắt Hoa Thiên Mệnh là vẻ ngạc nhiên.
Cưu Thánh gật đầu: “Một số thần cách sau khi trải qua năm tháng dài đằng đẵng thì bản thân cũng mất đi thần tính, hóa thành thần cách vô dụng… Những thần cách này từng chồng chất như núi, nhưng mặc dù đã trải qua những năm tháng dài đằng đẵng ấy thì không một thần cách nào bị hư hại.
Bất kể là những thần cách đến từ các vị thần cấp thấp, cấp cao, hay kể cả là thần cách của thánh nhân”
Hoa Thiên Mệnh gật đầu.
Hắn không ngờ thần cách còn có đặc tính này.
Nếu luyện chế thần cách thành vũ khí thì chẳng phải là…
Hắn vừa mới đoán vậy thì Cưu Thánh liền bổ sung ngay: “Quả thực có người dùng thần cách làm vũ khí, song cũng chỉ coi thần cách như cục đá cứng rắn nhất để đập người mà thôi, hoàn toàn không thể gia công và rèn giũa”
“Vậy Tượng Thánh này muốn làm gì?” Hoa Thiên Mệnh hỏi.
Nếu thần cách này không thể hư hỏng, thì lúc này Tượng Thánh lấy thần cách trong suốt sáng long lanh này ra để làm gì?
“Thần cách này của hắn vô cùng đặc biệt.
Trước kia, khi thứ này ra đời thì các vị thánh cũng đã tranh cướp nhau vỡ đầu chảy máu, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào tay hắn.
Không ngờ hôm nay lại chịu lấy ra…” Cưu Thánh không nhịn được mà cảm thán nói.
Chương 1555: Nguồn gốc thần cách
Theo như lời Cưu Thánh, thần cách này có lai lịch cực kỳ đặc biệtNghiêm túc mà nói thì thần cách này cũng không phải là một thần cách hoàn chỉnh, mà chỉ là mảnh vụn của một thần cách rất lớn mà thôi!
Một ngày năm Bính Dần, có sinh linh cầm rìu tạo hóa bổ ra một không gian trong hỗn độn, từ đó khai sáng toàn bộ Thần Vực, sinh ra vô số sinh linh, khai chi tán diệp, có người trở thành thần, có người tiến vào Thánh Cảnh, xây dựng vũ trụ…
Sau khi trải qua vô số kỷ nguyên, thần đã tạo thành Thần Vực quy mô như ngày nay.
Cũng trong nháy mắt rìu tạo hóa bổ ra Thần Vực, nó liền hóa ra ba nghìn đạo lớn cho vô số sinh linh đi tìm hiểu, lĩnh ngộ…
Theo sự diễn biến của văn hóa, ba nghìn đạo lớn trong miệng người đời trở thành ba nghìn thần đạo.
Trong đó một số thần đạo có thể lưu truyền rộng rãi, ví dụ như thần đạo chân lý.
Thần đạo chân lý này liên tục hoàn thiện quy tắc trong Thần Vực, cũng trở thành một trong những điều căn bản mà một thánh nhân cần có.
Bởi vì muốn trở thành thần thì nhất định phải tinh thông tất cả các quy tắc.
Một số thần đạo khác lại vì một số nguyên nhân nào đó mà bị cấm tu luyện, bị cấm nói đến, ví dụ như thần đạo Đoạn Tình.
Song, gần như mọi người trong Thần Vực đều sẽ tu luyện những thần đạo như: thuật Đại Chí Nguyện.
Nhiều lúc, thi triển Đại Chí Nguyện thường có thể cứu chính mình một mạng…
Ngoại trừ mấy thần đạo này ra thì còn có một số thần đạo đã thất lạc, đến bây giờ đã mất đi chân truyền, chỉ còn trong lịch sử, bị chôn vùi trong dòng sông thời gian.
Tu luyện tới cực hạn của ba nghìn thần đạo này là có thể ngưng tụ thành đủ loại thần cách khác nhau.
Hình dạng của thần cách khác nhau nên tất nhiên năng lực cũng khác nhau một trời một vực.
Điều thú vị là thần cách có một đặc tính cực mạnh, một khi đã ngưng tụ ra thì vĩnh viễn không bị hủy diệt! Cho dù là thần cách của một vị thần cấp thấp, sau khi được ngưng tụ thành hình thì dù dùng bất kỳ thủ đoạn nào cũng không thể phá hủy được.
Ngay cả dùng sức mạnh của thánh nhân cũng không thể…
Cho tới nay, trong Thần Vực vẫn tồn tại hàng loạt tranh luận về việc rốt cuộc thần cách được tạo ra từ chất liệu gì liệu gì.
Song, đại đa số mọi người đều hướng vấn đề quan trọng về phía một người!
Chính là người mà năm đó đã vung rìu tạo hóa, mở ra Thần Vực.
Thời gian sẽ vùi lấp hoàn toàn một số sự thật, nhưng dù sao cũng sẽ để lại một chút dấu vết…
Một ngày năm Bính Dần, trong nháy mắt rìu tạo hóa bổ Thần Vực ra, cả rìu tạo hóa cũng đã bị hủy.
Thần Vực mới vừa được bổ ra còn nằm ở trạng thái trống rỗng mông muội, chưa hề có sinh linh ra đời.
Thế thì truyền thuyết về rìu tạo hóa từ đâu mà ra?
Người năm đó vung rìu tạo hóa là ai?
Chính giữa Thần Vực là biển thời gian vô biên bát ngát, mà tận cùng của biển thời gian lại có một vùng đồng bằng rộng lớn.
Nếu như nhảy vọt đến nơi rất cao mà nhìn xuống thì có thể nhìn thấy trên vùng đồng bằng này được điểm xuyết vô số thành thị.
Đó là nơi phồn hoa nhất của toàn bộ Thần Vực, cũng là nơi của các Thánh Đường.
Các Thánh Đường giống như một viên minh châu lóng lánh, chiếu rọi toàn bộ biển thời gian.
Song thứ hấp dẫn người ta nhất cũng không phải là các Thánh Đường và vô số thành trì mà là những cái hố to lớn trên vùng đồng bằng này!
Những cái hố này liên thông lại với nhau, tạo thành hình dạng một người, tạo thành thác ấn* của một người.
* Thác ấn: Là sản phẩm phục chế bề mặt của các ấn phẩm điêu khắc đá.
Nói cách khác, đây là một cái hố to do một sinh linh hình người to lớn đè ra.
Thông qua những cái hố này thậm chí còn có thể nhận ra phần đầu, bụng và hai chân…
Đây chính là nơi Thần Vực ra đời, rìu tạo hóa biến mất, người cầm rìu tạo hóa trong tay kia cũng biến mất tăm.
Song, những cái hố do người nọ nằm đây để lại vẫn được bảo tồn!
Ở vô số kỷ nguyên thần trước, việc này đã có kết luận.
Nhưng phần lớn mọi người đều cho rằng người này đã rời khỏi Thần Vực, hoặc đã hợp làm một thể với cả Thần Vực.
Vào mấy nghìn kỷ nguyên thần trước, tạm thời có thể gọi là niên đại trung cổ, họ thường cho rằng người này đã rời khỏi Thần Vực…
Còn ở giai đoạn cuối của kỷ nguyên thần trung cổ, cuộc chiến của hai vị thánh nhân đã xới một vùng đồng bằng rộng rãi vô biên lên.
Chính vào lúc đó, bọn họ phát hiện ra một thần cách lớn trong một cái hố trũng!
Đặc tính của thần cách này không hề giống với thần cách bình thường.
Hình như nó có thể thay đổi đặc tính của mình dựa vào trí tưởng tượng của người cầm nó.
Nói cách khác, khi cầm khối thần cách này, nếu ngươi tưởng tượng nó cực kỳ kiên cố thì nó sẽ kiên cố tới mức không thể phá vỡ, nếu ngươi tưởng tượng nó hết sức mềm mại thì thần cách này lại mềm mại như bông…
Họ gọi thần cách này là thần cách gốc, sau đó bèn suy đoán thần cách của ba nghìn đạo lớn chính là do thần cách gốc này tạo nên.
Hơn nữa, thần cách này có thể dung hợp với tất cả các thần cách khác.
Thế nên dù là thần hay các thánh thì nó đều có hiệu quả nâng cao khá nhiều.
Một bảo bối kinh thiên động địa đột nhiên xuất hiện như thế đã lập tức dấy lên một hồi gió tanh mưa máu trong Thần Vực lúc đó.
Vốn là cuộc chiến giữa hai vị thánh nhân, vậy mà lại kéo rất nhiều thánh nhân trong Thần Vực vào cuộc…
Không nhắc tới quá trình tranh đấu, một khối thần cách gốc to lớn này cuối cùng hóa thành vô số phần nhỏ, bị các thánh chia nhau.
Có người giữ khối thần cách này lại để tiếp tục nghiên cứu.
Có người trực tiếp cắn nuốt, hòa vào trong thần cách của mình.
Thế gian này có quá ít biện pháp để tăng cường thần cách, trực tiếp hấp thu chính là một cơ hội tuyệt vời để trở nên mạnh mẽ.
Thời điểm Tượng Thánh thành danh tương đối muộn.
Năm đó, thậm chí ông còn chưa ra đời, tất nhiên không thể tham gia cuộc tranh đoạt thần cách kia.
Song, cho dù lúc ấy có cơ hội tham gia thì ông cũng không thể đoạt được một khối thần cách nào…
Bởi vì trong con mắt của mọi người khi ấy, trong thần cách này có thể tồn tại bí mật cuối cùng của ba nghìn thần đạo.
Thậm chí có người còn chắc chắn rằng mấy thần đạo thất lạc đều nằm trong thần cách này.
Nhưng đã rất nhiều năm trôi qua mà những thánh nhân lúc trước cướp đi mảnh vụn của thần cách gốc nhỏ kia cũng chưa từng tìm kiếm ra thứ gì ở bên trong, nên cuối cùng cũng lần lượt cắn nuốt thần cách gốc này…
Từng ấy năm tới nay, bí mật của thần cách gốc chưa từng được tiết lộ.
Nhưng số lượng thần cách gốc còn sót lại trên đời ngày càng ít, ngày càng hiếm.
Mấy vạn năm trước, Tượng Thánh dùng một món chí bảo hỗn độn cấp cao nhất để trao đổi lấy một khối thần cách gốc của một vị thánh nhân trong các thánh đường.
Mặc dù Tượng Thánh cũng không thể tìm ra bí mật của thần cách gốc này, nhưng thần cách gốc này chẳng những có thể hòa vào trong thần cách mà còn có thể luyện vào trong binh khí.
Chẳng qua Tượng Thánh vẫn chưa tìm được một cơ hội để thử nghiệm.
Lượng thần cách gốc quá ít, cho dù ông giàu có đến đâu thì cũng không dám tùy tiện phung phí.
Nhưng không ngờ lần này Tượng Thánh lại hào phóng như vậy, lấy cả thần cách gốc ra! Cũng khó trách trước đây Tượng Thánh lại do dự…
Bởi ông cũng có lý do của mình.
Ông thấy giai đoạn hiện nay quả thực phải bồi dưỡng La Chinh.
Đừng thấy Tượng Thánh cũng khá có mặt mũi trong Thần Vực, ở đâu cũng đều là khách quý của các thánh nhân mà lầm.
Quan hệ giữa Tượng Thánh và đám lão già công đoàn luyện khí kia cũng chẳng hề tốt đẹp như bề ngoài.
Tuy Tượng Thánh đã giảng hòa với công đoàn luyện khí, song cùng lắm hai bên cũng chỉ tạm thời thỏa hiệp, nguồn gốc xung đột vẫn không hề được giải quyết.
Công đoàn luyện khí đã nhiều lần tỏ ý rằng Tượng Thánh phải giao phương pháp rèn đúc chí bảo hỗn độn ra.
Nhưng ngoài việc truyền thụ cho hai đồ đệ của mình, trong toàn bộ Thần Vực không có người thứ tư sở hữu phương pháp rèn ra chí bảo hỗn độn!
Trước kia lúc ông muốn thử nghiệm, những người này chỉ coi đó là trò cười.
Bây giờ ông đã thành công thì lại muốn ông phải giao phương pháp chế tạo ra.
Sao Tượng Thánh có thể bằng lòng?
Xung đột này vẫn luôn chôn ở đấy, trăm năm nay đã có vài vị thánh nhân từng bóng gió đề cập chuyện này với ông, hy vọng ông có thể công khai phương pháp rèn chí bảo hỗn độn cho mọi người, xem như là tạo phúc cho toàn bộ Thần Vực.
Tượng Thánh vẫn không thể địch lại người đã bước vào Thánh Cảnh.
Mặc dù ông đã luyện chế mắt của mình thành một vũ trụ cỡ nhỏ, trở thành một thành viên trong các Thánh Đường, nhưng dù sao ông cũng chưa bước vào Thánh Cảnh, thực lực rõ ràng vẫn có chênh lệch với thánh nhân.
Cả các Thánh Đường trên dưới đều đồng lòng, bây giờ những thánh nhân này xin mình cùng lắm cũng chỉ vì ghen tỵ rằng ông luyện chế được chí bảo hỗn độn.
Nếu như thời cơ chín muồi, công đoàn luyện khí cùng các Thánh Đường liên kết với nhau, ép ông giao phương pháp luyện chế chí bảo hỗn độn ra thì dường như ông cũng không có lựa chọn nào khác.
Bây giờ nhìn lại, khuynh hướng này đã bắt đầu xuất hiện rồi.
Tuy đám người này mở miệng nào là quy tắc và nhân nghĩa đạo đức, nhưng thực tế lại có thể làm bất cứ chuyện gì vì lợi ích của mình.
Mà trong Thần Vực, thế lực có can đảm phản kháng lại các Thánh Đường, ngoại trừ những tên trốn ở vùng đất đất “cấm thần” kia thì e rằng cũng chỉ có một vị thánh nhân La Tiêu mà thôi.
Tuy nói Tượng Thánh có thanh danh bên ngoài, nhưng trên thực tế căn cơ không hề bền chắc, bởi vì tầng trên cùng của Thần Vực dù sao cũng chỉ có một số người.
Huống hồ, trước đây hai vị đại thánh là La Tiêu và Cố Bắc còn từng giúp đỡ Tượng Thánh…
Có lẽ La Tiêu đang hấp hối, nhưng khi Cưu Thánh tìm được Tượng Thánh đã nói với ông về kế hoạch trước khi La Tiêu ngủ say.
Điều đó đã hoàn toàn thay đổi cách nghĩ của Tượng Thánh.
Kế sách này đáng để ông dùng hết sức mà ứng phó!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









