1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 308 : Dải băng (c1536-c1540)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 308 : Dải băng (c1536-c1540)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1536: Dải băng

Cái gương giống như một hồ thủy ngân cực lớn, bày ra trước mặt La Chinh, ngăn cản đường đi của hắnLa Chinh từ từ đi tới gần cái gương khổng lồ.

Hắn có thể thấy được một bản thân y như đúc cũng từ từ lại gần mình ở trong gương.

Cuối cùng, La Chinh vươn tay ra, khẽ chạm lên mặt gương.

Nơi ngón tay hắn chạm đến bỗng chốc hiện lên một gợn sóng, lan ra bốn phía xung quanh.

“Đây thực sự là một hồ thủy ngân!”

La Chinh đứng ở nơi này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nếu hắn đoán không sai, có lẽ nơi này là lối vào thế giới bên trong mà Cung Vũ nói đến.

Hắn hoàn toàn không biết gì về cái gọi là thế giới trong, thế giới ngoài này, hay cứ đợi đám người bản địa kia đến rồi tính tiếp vậy.

Sau khi La Chinh tới gần chiếc gương, độc Hàn Diễm hoàn toàn biến mất.

Nhiệt độ ở thế giới trong cơ thể của La Chinh cũng dần tăng lên, vì thế hắn bèn từ từ ngừng cơn lốc trong cơ thể lại, chín ngôi sao trong cơ thể hắn cũng dần ngừng chuyển động.

Nếu La Chinh tiếp tục điên cuồng chuyển động chín ngôi sao thì sẽ tạo ra nhiệt lượng cực nóng, e là sẽ thiêu cháy hết sạch sinh linh ở thế giới trong cơ thể mất.

Ngay khi La Chinh định để thế giới trong cơ thể của mình khôi phục lại như bình thường thì hắn bỗng phát hiện, hình như trên biển hỗn độn có thêm một vài thứ gì đó thì phải.

“Chú văn?”

Sắc mặt của La Chinh bỗng trở nên nghiêm túc hơn.

Chặng đường hắn lướt nhanh qua ban nãy có xuất hiện một con đường chú văn.

Khi hắn không ngừng tiến về phía trước, con đường đó cũng không ngừng biến mất theo.

Lúc này ngoảnh đầu nhìn lại, những chú văn đó đã biến mất sạch.

Mà khi đó toàn bộ tư duy của La Chinh đều bị cái lạnh nơi đây đóng băng hết, căn bản không có lòng dạ nào để quan sát.

Ai ngờ một chuỗi chú văn dài đến cả nghìn dặm đó lại in hết lên biển hỗn độn rồi!

“Lẽ nào những chú văn này chính là ý nghĩa sâu xa mà vị Cưu Thánh kia để lại ư?”

Ánh mắt của La Chinh tập trung vào đám chú văn chằng chịt này.

Dưới tầng chú văn này là một đường tròn kéo dài mấy nghìn dặm trên biển hỗn độn, trôi nổi trên mặt biển.

Những chữ trong chú văn này có hơi giống với Phạn văn mà La Chinh từng thấy.

Phạn văn có rất nhiều loại, ví dụ như loại Phạn văn mà Phật môn dùng để ghi chép sách kinh, điển tịch.

Cùng là Phạn văn như thế, La Chinh chỉ từng gặp qua ba loại.

Loại thứ nhất chính là Phạn văn xuất hiện trên cơ thể của hắn, cũng là Phạn văn ghi lại Thái Thượng Luyện Khí Pháp.

Loại Phạn văn này La Chinh từng thấy nhiều lần, mỗi lần bị dị hỏa rèn luyện, Phạn văn màu vàng kia sẽ xuất hiện trên cơ thể hắn.

Loại Phạn văn thứ hai La Chinh đã được nhìn thấy là khi Lạc Tích Huyên dốc sức thi triển ra.

Chỉ có điều, mặc dù kiểu chữ của hai loại Phạn văn đó rất giống nhau, gần như là y hệt nhau, nhưng cách sắp xếp và nội dung của chúng lại có sự khác biệt.

Mấu chốt là La Chinh chưa từng tiếp xúc với nền văn hóa này, thế nên cũng không đọc được nó.

Những chú văn mà La Chinh nhìn thấy hiện giờ có hình dạng giống với hai loại trước, nhưng cách viết lại hoàn toàn khác biệt, dường như thiếu một chút hàm súc trong đó.

“Đúng rồi, chắc hẳn ba loại Phạn văn này là đều bắt nguồn từ một nền văn hóa.

Trước đây, hắn không rảnh để quan sát tỉ mỉ, bây giờ xem chừng những chú văn này là cùng một loại với Phạn văn, chỉ là người viết khác nhau mà thôi…

Bút pháp của mỗi người đều không giống nhau.

Cùng là một câu, nhưng mỗi người lại có một cách viết khác nhau, có người viết như rồng bay phượng múa, có người lại viết theo thể Nhan gân Liễu cốt*.

* Nhan gân Liễu cốt: Ca ngợi nét chữ có khí lực như của Nhan Chân Khanh và cốt cách như của Liễu Công Quyền – hai nhà thư pháp thiên tài đời Đường.

Có lẽ những chú văn trước mắt La Chinh chính là của chủ nhân cấm địa Luyện Thần – cũng chính là vị “Cưu Thánh” kia viết ra.

Nếu là vậy, chắc hẳn vị Cưu Thánh này cũng có được một mảnh Phạn văn, và trong mảnh Phạn văn đó có ghi chép về Băng Phách Ma Diễm chăng?

La Chinh nắm được quá ít thông tin, nên chỉ có thể suy luận được đến đó.

Nếu thật là vậy thì e rằng Băng Phách Ma Diễm này không phải chỉ đơn giản là một ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Băng.

Vừa mới nghĩ vậy, một dải ánh sáng do Phạn văn tạo thành bỗng dưng không ngừng trôi nổi trên biển hỗn độn, tựa như là sống dậy, bay về phía đại lục trung tâm của La Chinh.

“Ồ?”

Thấy những dòng Phạn văn này bắt đầu hoạt động, trong lòng La Chinh nổi lên cảnh giác.

Có điều, dù gì thế giới trong cơ thể của hắn cũng không yếu ớt như thế giới trong cơ thể của các võ giả khác.

Bản thân khí hỗn độn chính là một thứ cực kỳ mạnh mẽ.

Nói nghiêm túc ra thì nó chính là vật chất căn bản của tầng cao nhất.

Chỉ cần những ký hiệu Phạn văn này khẽ động một cái, La Chinh sẽ dùng khí hỗn độn cắn nuốt hết chúng nó trong chớp mắt.

Điều La Chinh lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra, thậm chí còn khiến hắn khó mà khống chế được.

Một dải Phạn văn dài mấy nghìn dặm chảy xuôi xuống, tách một vùng biển ở một đầu khác của đại lục trung tâm ra, sau đó nhiệt độ bắt đầu giảm xuống.

Khi những ký hiệu Phạn văn này tỏa ra khí lạnh, La Chinh lập tức sử dụng tính chất của khí hỗn độn, bắt đầu cắn nuốt Phạn văn.

Nhưng La Chinh mau chóng phát hiện ra rằng hành động của mình chỉ phí công vô ích.

Khí hỗn độn không thể cắn nuốt được những ký hiệu Phạn văn này.

Thậm chí La Chinh còn không thể khống chế được phần biển hỗn độn bị Phạn văn vây quanh, như thể một phần hỗn độn trong cơ thể không nằm trong sự khống chế của hắn vậy.

Hắn đã đánh mất quyền khống chế ở thế giới trong cơ thể của chính mình, đây là điều trước nay chưa từng xảy ra.

Chỉ trong chớp mắt, khí hỗn độn trên phần biển kia đã bị đóng băng lại, đồng thời bắt đầu biến thành những lớp băng cực kỳ vững chắc.

Ban đầu, những lớp băng này có màu nâu xám.

Mặc dù nó được tạo thành do biển hỗn độn đóng băng lại, nhưng chẳng bao lâu sau nó đã chuyển sang màu xanh dương nhạt, giống y hệt dải dăng Hàn Diễm.

“Ầm ầm…”

Diện tích của mảng băng này không nhỏ, gần bằng một phần ba diện tích của đại lục trung tâm.

Một mảng băng lớn như vậy xuất hiện ở bên cạnh rồi ép xuống, làm cho cả đại lục trung tâm đều rung lên.

Các sinh linh sống trên đại lục trung tâm gặp phải động đất mạnh nhường ấy thì đều vô cùng sợ hãi.

May mà cơn chấn động này nhanh chóng biến mất.

Sau khi hình thành nên một dải băng, cơn động đất này cũng ngừng lại.

Đồng thời, ở giữa dải băng bỗng hiện lên một ngọn băng.

Ngọn băng này vừa mới xuất hiện liền bắt đầu lớn lên liên tục.

Trong quá trình đó, phần ngọn của nó lại chia ra thành vô vàn những nhánh nhỏ hơn…

Chỉ trong chớp mắt, ngọn băng nhỏ đã biến thành một cây băng thật lớn, đứng sừng sững giữa dải băng.

“Vậy là lại thêm một đại lục nữa ư…” La Chinh lẩm bẩm nói.

Thế giới trong cơ thể của hắn có một dải băng bỗng dưng xuất hiện, ép xuống, làm cho biển hỗn độn bị dồn ra bốn phía xung quanh.

La Chinh thoáng cảm thấy đan điền của mình căng ra, đó là biểu hiện cho thấy thế giới trong cơ thể của hắn đã được mở rộng, cũng thể hiện rằng tu vi của hắn đã tăng lên.

Cái cây băng kia vẫn đang không ngừng lớn lên.

Vốn dĩ nó chỉ cao hơn trăm trượng, mà chỉ qua mấy chục nhịp thở nó đã cao đến cả nghìn trượng, gần như chẳng chênh lệch là bao so với cây thế giới ở một bên khác.

Đồng thời một đóa hoa băng lửa xinh đẹp bỗng nở rộ trên đỉnh cây băng này.

Nếu như lúc này nhìn từ trên cao xuống, phía tây của đại lục trung tâm là cây thế giới màu xanh biếc cao đến tận mây xanh, còn ở một đầu khác lại là một cây băng lấp lánh trong suốt.

Chúng vừa đối lập, lại vừa phối hợp chặt chẽ với nhau.

Điều này có ý nghĩa gì, đến giờ La Chinh vẫn chưa hiểu rõ.

Năm đó Thần Vực được búa tạo hóa bổ ra cho một đường sống, lại được chủ nhân của nó mở ra bầu trời…

Nhược Mộc, Kiến Mộc, Phù Tang, Tầm Mộc.

Có lẽ chẳng phải do bản thân bốn loại gỗ này thần kỳ…

Mà là do bốn loại thần mộc này đều được trồng ở kỷ nguyên thần kỳ đầu tiên.

Rễ của chúng xuyên thẳng qua Thần Vực, đâm sâu vào trong hỗn độn, có khả năng hấp thu hỗn độn cho bản thân sử dụng.

Trải qua vô số năm tháng hấp thu, chúng nó mới có tư cách trở thành thần mộc.

Bốn loại thần mộc này làm Thần Vực trở nên vững chắc, đồng thời chúng cũng nhờ vào Thần Vực để củng cố địa vị, trở thành bốn cột trụ không thể dao động trong Thần Vực.

Trước đây, La Chinh dùng một hạt giống cây thế giới để trồng ra cái cây lớn khổng lồ đầu tiên, mà bây giờ trên dải băng kia lại xuất hiện một cái cây băng khác.

Chúng nó đều sẽ hấp thu khí hỗn độn lớn lên, sau này cũng có khả năng trở thành thần mộc.

Còn về bông hoa băng lửa kia…

La Chinh rút ý thức của mình ra khỏi thế giới trong cơ thể, khẽ mở năm ngón tay ra.

“Ồ!”

Một ngọn lửa băng bỗng dưng bùng cháy trong tay La Chinh.

Quả nhiên là vậy.

La Chinh bỗng nhiên nở nụ cười, hắn lập tức rót khí hỗn độn vào trong ngọn lửa băng này.

“Phừng!”

Chỉ trong chớp mắt, thể tích của ngọn lửa băng này đã lớn hơn gấp mười lần, thoắt cái đã vây kín La Chinh ở bên trong.

Khí lạnh do nó tỏa ra khiến thủy ngân trên cái gương kia cũng phải đóng băng.


Chương 1537: Thế giới bên trong

Sức đóng băng của ngọn lửa băng này vô cùng kinh khủng.

Quan trọng hơn cả là ý nghĩa sâu xa của lửa băng được kế thừa từ quy tắc hệ Băng trong Thần Vực, cũng coi như là một lực quy tắc hoàn chỉnhKhác với những quy tắc trong vũ trụ là dựa vào lĩnh ngộ của các thánh nhân, thường mang theo ý kiến chủ quan và không hoàn chỉnh.

Sau khi thử nghiệm một phen, La Chinh khẽ miết tay, ngọn lửa băng kia bỗng chốc tan biến.

Trên mặt La Chinh hiện lên một nụ cười khẽ.

Vào lúc then chốt, ý nghĩa sâu xa do thánh nhân này tu luyện có thể trở thành con át chủ bài của hắn.

Hắn vẫn chưa có cơ hội để thử xem rốt cuộc ngọn lửa băng này mạnh đến cỡ nào.

Giờ chỉ có thể đứng chờ ở trước cái gương này.

Trong lúc chờ đợi, La Chinh ngẫm nghĩ rồi lấy quả Kim Dương ra cắn một miếng.

Hắn không biết rõ Băng Phách Ma Diễm này có ý nghĩa gì, có thật chỉ là một ý nghĩa sâu xa của hệ Băng hay không, nhưng vì cẩn thận, hắn không muốn nói ra chuyện này.

Nếu hắn không ăn quả Kim Dương này thì sẽ không tránh khỏi sẽ bị đám người kia hỏi han một phen, rồi lại phải bịa một lý do nào đó để đối phó.

Nếu vậy, chi bằng dứt khoát ăn luôn quả Kim Dương này cho xong.

Chẳng bao lâu sau, Cung Vũ, Lôi Thiềm và Kim Duyệt băng qua dải băng Hàn Diễm, liền nhìn thấy La Chinh đang đứng lẻ loi một mình đằng trước cái gương kia.

Sau khi xem xét một lượt, Cung Vũ bỗng vội vã hỏi: “La Chinh, ngươi ăn quả Kim Dương rồi à?”

La Chinh khẽ gật đầu.

Thấy La Chinh xác nhận xong, nét mặt ba người không khỏi hiện lên vẻ thất vọng…

La Chinh đã là người cuối cùng có khả năng vượt qua dải băng Hàn Diễm mà không cần ăn quả Kim Dương.

Lúc trước, sau cơn bùng nổ kia của La Chinh, ba người đều không tìm thấy tung tích của hắn.

Suốt chặng đường này, bọn họ còn từng cho rằng La Chinh đã mất mạng trên dải băng Hàn Diễm này rồi.

Không ngờ La Chinh vẫn đi tới được phía cuối của dải băng Hàn Diễm, chỉ tiếc là cuối cùng hắn vẫn sử dụng quả Kim Dương.

“Kiên trì tới bước nào?” Cung Vũ lại hỏi.

La Chinh khẽ cười nói: “Còn khoảng năm nghìn dặm nữa, thực sự không chịu nổi ta mới ăn quả Kim Dương này.

Cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc”

“Haizz…” Cung Vũ thở dài, không biết y tiếc nuối là do chưa được nhìn thấy bí mật được giải đáp hay là vì La Chinh không kiên trì được đến cuối nữa.

Tâm cảnh của Kim Duyệt rất vững nên nghĩ chuyện này cũng thoáng hơn. “Kiên trì một trăm bốn mươi nghìn dặm đã là cực kỳ đặc biệt rồi, chí ít trước giờ chưa từng có ai đạt được đến bước này”

Ngoại trừ võ giả Hóa Thần Tam Biến ra, trong Thần Vực cũng có không ít Giới Chủ định xông qua dải băng Hàn Diễm.

Nhưng dù gì tu vi của Giới Chủ cũng chỉ có hạn, thế nên có người từng đưa ra kết luận rằng, nếu không phải là thần thì không thể dùng sức mạnh bản thân để đi qua dải băng Hàn Diễm này được!

Mà thông thường thì thần không được phép tiến vào vũ trụ.

Còn trong cấm địa Luyện Thần này, không hề có Thiên Tôn, cũng chưa từng có một vị thần nào thì còn ai có thể dùng thực lực của mình để vượt qua dải băng này chứ?

La Chinh chỉ cười khì nói: “Nếu chuyến này đi vào thế giới bên trong mà tu vi của La Chinh nâng cao đến Thần Biến Cảnh, thì có thể xông qua dải băng Hàn Diễm lại lần nữa, có khi còn có hy vọng!”

“Đúng thế” Ánh mắt của Cung Vũ bỗng lóe sáng.

Không thể không nói, khi sáng tạo ra sáu chủng tộc lớn, chủ nhân của cấm địa Luyện Thần đã ban cho bọn họ thiên phú khá mạnh mẽ và cơ thể gần như hoàn mỹ, còn có cả một nơi tu luyện được thiên nhiên ưu ái.

Thế nhưng vị chủ nhân ấy lại tước đoạt quyền được tìm tòi của bọn họ.

Trong một vũ trụ hoàn chỉnh, có vô số sinh linh, vô số chủng tộc tranh đấu với nhau, một mặt là vì nguy cơ sinh tồn, mặt khác là vì ý muốn thăm dò mãnh liệt.

Sáu chủng tộc lớn không có nguy cơ sinh tồn.

Trong cấm địa Luyện Thần, bọn họ là người bản địa, địa vị của họ trời sinh đã cao hơn một bậc so với người ngoài.

Thậm chí đến cả võ giả đến từ Thần Vực cũng phải nhường bọn họ một bậc.

Nhưng ham muốn tìm tòi của bọn họ không có cách nào được thỏa mãn.

Mục đích mà bọn họ được sáng tạo ra chỉ là để phục vụ cho đám võ giả ngoại tộc kia thôi ư? Thậm chí mỗi chủng tộc còn sắp xếp một vị tiên tri tựa như để giám thị bọn họ.

Vậy rốt cuộc ý nghĩa của cấm địa Luyện Thần là gì?

Đối với dã thú, những vấn đề này chẳng có chút ý nghĩa nào, nhưng đối với sinh linh có trí tuệ thì bí ẩn này gần như có thể giày vò bọn họ đến phát điên.

La Chinh có đạt được kế thừa ý nghĩa sâu xa của quy luật hệ Băng hay không không quan trọng, quan trọng là có thể cởi bỏ thắc mắc trong lòng bọn họ.

Cho nên đám Cung Vũ mới tỏ ra hăng hái hơn cả La Chinh như thế…

Bốn người đứng chờ ở đây thêm một lúc, rốt cuộc đoàn người phía sau cũng đến nơi.

Cho dù mọi người đã ăn quả Kim Dương, làm nó biến thành một vầng thái dương không ngừng tỏa ra sức nóng trong đan điền, nhưng vẫn trầy trật mãi mới vượt qua mười nghìn dặm cuối cùng được.

Trong chặng đường cuối cùng này, vẫn có ba người không đủ thực lực, bị đóng băng vĩnh viễn trên dải băng, trong đó có hai võ giả ngoại tộc và một võ giả Thiên Khung tộc.

Võ giả có thực lực mạnh hơn một chút thì còn đỡ, võ giả thực lực yếu thì sắc mặt đều tái nhợt.

Quy tắc hệ Băng trong thế giới trống trải vô ngần kia có thể đóng băng được cả mặt trời, thế nên nói bọn họ đại nạn không chết cũng không phải là nói quá.

Nhưng lần phiêu bạt ở thế giới bên trong này là lựa chọn của chính bản thân họ.

Cho dù là võ giả ngoại tộc hay là người của ba chủng tộc lớn thì đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Đối với võ giả ngoại tộc, thế giới bên trong đồng nghĩa với cơ duyên lớn, đi theo những người bản địa này, họ sẽ kiếm được những món lợi khó có thể tưởng tượng.

Còn với ba chủng tộc lớn, đây là một lần thử nghiệm bất chấp tất cả.

Sau khi mọi người đã tập hợp đầy đủ, Cung Vũ mới cất cao giọng nói: “Mặt gương này chính là cánh cửa ra vào giữa thế giới bên trong và thế giới bên ngoài.

Đây là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, sau khi bước vào đó, mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên gấp nhiều lần, ba tộc chúng ta sẽ cố hết sức mình, mong rằng các vị cũng phải hành động cẩn thận, tất cả phải nghe theo sắp xếp của chúng ta.

Nếu có ai tùy tiện hành động một mình mà bỏ mạng thì hãy tự chịu trách nhiệm!”

Không ít người đều lẳng lặng gật đầu.

Sau đó, Cung Vũ dang hai cánh sau lưng, ngẩng đầu đi về phía mặt gương.

Ngay tức khắc, lớp thủy ngân kia liền bao phủ lấy y, sau đó cả người y bị hút vào trong… Tiếp đó là đám Lôi Thiềm, Kim Duyệt nối đuôi nhau tiến vào trong gương…

Lúc này, La Chinh không do dự thêm chút nào nữa, cũng xoay người tiến vào trong gương.

Thoạt nhìn, tầng vật chất màu bạc sáng trong gương này trông giống như thủy ngân.

Nhưng sau khi tiến vào, La Chinh mới biết thì ra thứ này không phải là thủy ngân mà là một loại quy tắc không gian.

Không biết vị “Cưu Thánh” này tu luyện quy tắc không gian đến trình độ nào mà lực quy tắc không gian kia gần như không hề bị tiêu tán, còn ngưng lại thành loại vật chất thể lỏng màu bạc như thế này.

Lớp vật chất này chỉ dày một trượng, sau khi bước vài bước, La Chinh liền thoát khỏi tầng “thủy ngân” này.

Bấy giờ, lọt vào mắt hắn là một thế giới càng kỳ lạ hơn.

Thế giới trong gương lại là một cái hang động thật lớn, nhưng cảnh tượng trong hang động này lại rất vặn vẹo.

Ánh sáng chiếu từ trên nóc hang xuống làm mọi thứ trong thế giới này như được nhuốm màu hoàng hôn.

Những dãy núi phía xa cũng có dáng vẻ vặn vẹo như thế, giống như ảo cảnh, tràn ngập cảm giác không chân thật.

Sau khi tất cả mọi người đều đã tiến vào, Cung Vũ lại ra hiệu im lặng rồi chỉ vào một sườn núi màu đen phía xa.

Bởi vì khung cảnh ở nơi đây rất hư ảo, thị giác của tất cả mọi người, thậm chí cả của La Chinh cũng bị uốn cong theo.

Mọi người cũng không quá tin vào những gì mình nhìn thấy nên đều chỉ quan sát khung cảnh xung quanh thôi.

Còn về những đồi núi màu đen kia thì chỉ nhìn lướt qua, cũng chưa nhìn rõ.

Nhưng dù gì đám Cung Vũ cũng đã tiến vào thế giới bên trong này nhiều lần, y vừa chỉ tay vào kia, nét mặt của tất cả võ giả ở đây đều lập tức thay đổi.

Không ngờ những ngọn đồi màu đen này lại là từng con trăn Vô Tướng Thiên đang ngủ say.

Cho dù là đám Giới Chủ hay võ giả Hóa Thần Tam Biến ngoại tộc, thậm chí là cả người của cả ba chủng tộc lớn ở đây đều không khỏi nuốt nước miếng.

Lúc này, chẳng ai dám ho he một câu.

“Tỷ…” Sắc mặt Hàm Sơ Nguyệt trắng bệch.

Mặc dù nàng nói rất nhỏ, nhưng chỉ nháy mắt liền dẫn đến vô vàn ánh mắt lạnh băng.

Cung Vũ quay lại nhìn chằm chằm Hàm Sơ Nguyệt, dường như đáy mắt còn ẩn chứa sát khí.

Hàm Lưu Tô đành vội vã che miệng nàng lại.

Nghe nói trong cả cấm địa Luyện Thần chỉ có ba con trăn Vô Tướng Thiên, nhưng ở thế giới bên trong này lại có tới hơn trăm con…

Lần trước khi Hàm Lưu Tô bị một con trăn Vô Tướng Thiên đuổi theo, Băng Sơn tộc phải phái ra ba người trong đội săn thần mới đuổi được nó.

Nếu lúc này làm hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên này tỉnh lại thì sẽ là một đại nạn với các võ giả ở đây.


Chương 1538: Tinh Thần Hỗn Loạn

May mà những con trăn Vô Tướng Thiên này vẫn đang ngủ say.

Một đám quái vật khổng lồ nằm yên ở đó như thể một thứ không có sự sống vậyCung Vũ mấp máy môi, một luồng chân nguyên màu xanh lam lan ra, thông qua truyền âm bằng chân nguyên, một giọng nói bỗng vang lên bên tai mọi người: “Tất cả cố gắng đừng phát ra tiếng động, đi đằng sau ta là được”

Cấm địa Luyện Thần vốn là một nơi tương đối hỗn loạn, không có cấu trúc chặt chẽ nên trông có vẻ rối loạn và không theo một quy tắc nào cả.

Còn thế giới bên trong thì lại càng hỗn loạn hơn.

Đám trăn Vô Tướng Thiên này không rời khỏi thế giới bên trong, nhưng lần trước khi bọn họ bước vào thế giới bên trong, đám trăn Vô Tướng Thiên này không nằm ngủ ngay đây mà ở một dãy núi nằm sâu phía trong.

Lần đầu tiên nhìn thấy đám trăn Vô Tướng Thiên này, bọn Cung Vũ cũng bị dọa chết khiếp.

Nhưng những con trăn Vô Tướng Thiên này vẫn đang ngủ say, chỉ cần cẩn thận một chút thì chắc sẽ không làm chúng thức giấc.

Cho dù là vậy, nhưng nhiều con quái vật lớn như thế nằm ngay đây vẫn khiến mọi người cảm thấy vô cùng áp lực.

Từng người đều rón rén bước đi.

May mà võ giả bậc này đã sớm có thể khống chế được cơ thể của mình, họ cố gắng giữ không khí xung quanh yên tĩnh tuyệt đối, thậm chí còn chẳng nghe thấy tiếng bước chân nho nhỏ nào.

Có điều giữ trạng thái rón rén như thế khiến cho tốc độ của bọn họ không thể nhanh hơn được.

Mất một lúc lâu mà mọi người mới đi được hơn mười dặm đường.

Nhưng lúc này mọi người vẫn không dám tăng tốc.

Dù sao, đối với quái vật lớn như trăn Vô Tướng Thiên thì khoảng cách mười dặm chỉ bằng một cái quẫy người của nó mà thôi.

Nhưng tâm trạng của mọi người cũng thả lỏng hơn một chút, dù sao cách đám dị thú này càng xa mọi người càng có cảm giác an toàn.

“Ầm ầm…”

Đúng lúc này, mọi người cảm nhận được mặt đất bỗng nhiên rung lên.

Cùng với đó, một tiếng nổ vang truyền tới.

Trong chớp mắt, sắc mặt mọi người trở nên trắng bệch.

Họ đồng loạt quay lại nhìn phía sau…

Trong hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên này, có hai con đang từ từ nâng cơ thể khổng lồ của mình dậy, nhìn tựa như một con rắn lớn vừa mới tỉnh ngủ.

Cái đầu hình trụ kia đang nhìn về phía này.

La Chinh cũng quay đầu lại nhìn, lông mày nhíu chặt lại, ánh mắt lập tức nhìn về phía Hàm Lưu Tô…

Ánh mắt hai người chạm nhau, trong lúc ấy dường như có một tầng hàm ý khác nhau nảy sinh, đồng thời đám Hạ tả vệ bên cạnh Hàm Lưu Tô cũng nghĩ tới điều gì đó.

Cuối cùng, Lôi Thiềm mới kịp phản ứng lại.

Trong đám bọn họ còn có một Hàm Lưu Tô là bùa đòi mạng!

Không biết vì sao, Hàm Lưu Tô lại có sức hấp dẫn trí mạng với đám dị thú.

Hồi La Chinh mới tới cấm địa Luyện Thần, hắn bị trăn Vô Tướng Thiên đuổi theo cũng là do con trăn đó bị Hàm Lưu Tô thu hút đến.

Sau đó còn rước tới cả thánh thú Chân Võ!

Lôi Thiềm biết chuyện này, chỉ là hắn chưa phản ứng kịp.

Cho dù Hàm Lưu Tô có thể thu hút cả thánh thú Chân Võ nhưng chưa chắc đã có thể thu hút được tất cả các dị thú.

Nhưng lúc này, nguyên nhân mà trăn Vô Tướng Thiên bỗng dưng tỉnh lại chắc hẳn có hơn phân nửa là do Hàm Lưu Tô.

Bây giờ không phải lúc xoắn xuýt lấy vấn đề này…

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Hai con trăn Vô Tướng Thiên đứng thẳng người trông giống như một dãy núi to lớn vươn thẳng lên mây, cơ thể của nó che khuất nguồn sáng phía trên hang động, tạo thành một cái bóng khổng lồ bao trùm lên tất cả các võ giả.

“Chạy mau! Mặc kệ hết đi!”

Cung Vũ hoàn toàn không rõ vì sao y cẩn thận từng ly từng tý như thế mà vẫn khiến đám trăn Vô Tướng Thiên này tỉnh giấc.

Lần trước, khi đi qua đám trăn Vô Tướng Thiên này, có người không cẩn thận đụng phải một khối đá to bằng cả một người, làm nó rơi xuống đập lên người những con trăn Vô Tướng Thiên này, thế mà đám ấy vẫn ngủ say như chết, không hề tỉnh lại.

Nhóm người hôm nay thể hiện rất tốt, ngoại trừ cô gái họ Hàm không cẩn thận thốt lên một câu thì tất cả mọi người đều chưa từng phát ra một chút tiếng động nào, thế thì sao lại khiến đám trăn Vô Tướng Thiên này tỉnh giấc được chứ?

Nhưng Cung Vũ chẳng thể suy xét đến cùng được nữa, y phất tay một cái liền dẫn dắt tất cả mọi người của Thiên Khung tộc bay nhanh về phía trước.

Còn người của Băng Sơn tộc, Nguyên Hòa tộc, võ giả Thần Vực và võ giả ngoại tộc thì đều chạy như điên ngay phía sau.

Lúc này, một con trăn Vô Tướng Thiên bỗng há to miệng rồi nhào về phía này.

“Uỳnh!”

Nó vừa lao đến, đúng lúc liền ập trúng một đám người Băng Sơn tộc.

Con quái vật to lớn nhường ấy ập xuống làm mặt đất rung lên.

Có điều, cho dù con trăn Vô Tướng Thiên này rất đáng sợ nhưng cũng chẳng làm gì được Băng Sơn tộc.

Vài âm thanh trầm trầm vang lên, mọi người thấy con trăn Vô Tướng Thiên khổng lồ kia bỗng nghiêng sang một bên.

Cuối cùng, mấy người trong đội săn thần của Băng Sơn tộc cũng ra tay.

Nếu chỉ là trận so đấu bằng sức mạnh thuần túy, dù có thể sức mạnh của trăn Vô Tướng Thiên rất kinh khủng, nhưng Băng Sơn tộc còn mạnh hơn.

Nếu chỗ này chỉ có một hai con trăn Vô Tướng Thiên thì đám người Băng Sơn tộc này cũng chẳng phải chạy trốn làm gì, ngược lại, trăn Vô Tướng Thiên mới phải là kẻ chạy trối chết…

Nhưng mấu chốt là nơi này có đến hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên liền!

Tiếng động lớn như thế làm cho đám trăn Vô Tướng Thiên tỉnh lại càng lúc càng nhiều.

Sau khi tỉnh lại, đám trăn Vô Tướng Thiên này mau chóng phát hiện ra mục tiêu của mình, sau đó từng con một nối tiếp nhau nhào lại đây.

“Vút vút vút”

Tất cả mọi người đều sử dụng tốc độ nhanh nhất của bản thân để lao nhanh về phía trước, chỉ để lại một đường tàn ảnh.

Băng Sơn tộc có thể chống lại một hai con trăn Vô Tướng Thiên, nhưng mấy chục con trăn Vô Tướng Thiên trùng trùng điệp điệp lao tới như thế này, thì chỉ cần chạy chậm một chút thôi là chắc chắn chết mất xác ngay.

“Ầm ầm”

Con trăn Vô Tướng Thiên thứ hai bỗng uốn mình một cái rồi đột nhiên lao lên lần nữa.

Chỉ trong mấy nhịp thở, mọi người đã lao ra được mười mấy chục dặm, nhưng đám trăn Vô Tướng Thiên này chỉ cần duỗi người một cái là có thể lao ra hơn trăm dặm liền, bọn họ chạy đâu cho thoát?

Con trăn Vô Tướng Thiên này há to cái miệng như một ngọn núi lớn chuẩn bị đổ ập xuống.

Con thứ ba thì lại trực tiếp quét ngang từ bên cạnh.

Hiển nhiên là trong lúc hỗ trợ nhau, hai con trăn Vô Tướng Thiên này đều muốn tranh giành Hàm Lưu Tô – món ngon nhất trong lòng chúng, cũng là mục tiêu duy nhất của chúng!

Mọi người đang hoảng hốt chạy thục mạng.

Thế nhưng La Chinh vẫn đứng yên tại chỗ.

Khi không trốn được thì chỉ còn cách lựa chọn giữ bình tĩnh để phản kích lại thôi!

Có điều lúc này không đến lượt La Chinh ra tay.

Kim Duyệt – thủ lĩnh Nguyên Hòa tộc bỗng hét to lên: “Tộc ta đồng lòng!”

Sáu vị tinh anh Nguyên Hòa tộc bên cạnh Kim Duyệt cũng cùng lúc hô vang: “Tộc ta đồng lòng!” Đồng thời, sáu vị tinh anh Nguyên Hòa tộc vươn hai tay ra, đặt lên đầu mình, nhắm mắt lại.

Bỗng nhiên ánh sáng chợt lóe trên đầu họ.

Những ánh sáng này bỗng chuyển động xoay quanh, đầu đuôi nối tiếp nhau vây lấy Kim Duyệt ở bên trong.

“Tinh Thần Hỗn Loạn!”

Bấy giờ, Kim Duyệt cũng dùng tay ấn vào đầu mình.

Vào lúc này, một luồng năng lượng cực kỳ đặc biệt liền toát ra từ trên người Kim Duyệt.

Luồng năng lượng này không màu không hình dạng, nhưng mỗi người ở đây đều có thể cảm nhận được nó.

Tất cả mọi người đều bỗng dưng cảm thấy tâm trạng của mình trở nên nôn nóng, tựa như muốn đập phá hết tất cả mọi thứ xung quanh.

La Chinh cũng không ngoại lệ.

Hắn cảm thấy tâm trạng của mình rất hỗn loạn, đồng thời còn phát ra một luồng khí thế hung bạo.

Cảm giác này có hơi giống với khi sát khí nhập thể, nhưng lại khác biệt về bản chất.

Sát khí chỉ là khuyến khích bản thân võ giả, khuếch đại phần hung bạo của võ giả ra thôi.

Nhưng loại năng lượng này lại trực tiếp ảnh hưởng tới tâm trạng của con người, thay đổi dự tính ban đầu của con người.

Năng lượng ảnh hưởng đến tinh thần này không phải là nhằm vào mọi người mà là nhằm vào hai con trăn Vô Tướng Thiên kia, nhưng chỉ một chút năng lượng tản ra thôi mà đã khiến mọi người hoảng hốt không chịu nổi rồi.

Khi một luồng năng lượng vô hình xâm nhập vào đầu con trăn Vô Tướng Thiên, nó bèn rít gào, bất chợt thay đổi phương hướng, nhào về phía một con trăn Vô Tướng Thiên khác.

Con trăn Vô Tướng Thiên kia cũng không chịu yếu thế, cũng ngẩng đầu lên phản kích lại, hai con trăn Vô Tướng Thiên bỗng nhiên bắt đầu chém giết lẫn nhau.

“Nhìn qua thì Nguyên Hòa tộc này có vẻ không mạnh nhưng lại có bản lĩnh khống chế tinh thần kẻ khác cực giỏi!” Cảnh tượng này lọt vào mắt La Chinh, làm hắn không khỏi thầm ngạc nhiên.

Lần ra tay này của Nguyên Hòa tộc cũng coi như là đã kiềm chế được hai con trăn Vô Tướng Thiên xông lên đầu tiên.

Nhưng hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên đằng sau cũng đã cuồn cuộn xông tới.

Nhiều con quái vật như thế cùng công kích, trông giống như cả trăm dãy núi to lớn đang chuyển động, làm mọi người cảm thấy mặt đất dưới chân mình tựa sóng biển, không ngừng nổi lên cuồn cuộn, cảnh tượng hùng tráng đến khó tin!

Lúc này, chẳng ai còn do dự nữa, đều dốc hết sức lao về phía trước, Cung Vũ của Thiên Khung tộc là người hiểu rõ nhất về thế giới bên trong nên chỉ có thể đặt hết hy vọng vào y, mong y sẽ dẫn mọi người tìm được đường sống.


Chương 1539: Cửu Tinh bỏ hoang

Trong lúc thi nhau chạy trốn, cả đội ngũ tạo thành một hàng dàiCung Vũ dẫn theo người Thiên Khung tộc đi đầu tiên, nhưng đó không có nghĩa là bọn họ sẽ an toàn nhất.

Ở thế giới bên trong này, dưới sự giao nhau của nhiều loại quy tắc, chỉ cần bước sai một bước là có thể gặp phải tai họa ngập đầu.

Băng Sơn tộc ở giữa, còn Nguyên Hòa tộc thì ở phía cuối đội ngũ.

Thủ lĩnh Kim Duyệt điều khiển hai con trăn Vô Tướng Thiên chắn ở phía sau mọi người, những con trăn Vô Tướng Thiên khác bắt đầu ra sức tấn công hai con trăn Vô Tướng Thiên ấy.

Những cơ thể có kích thước lớn như ngọn núi va vào nhau tạo ra tiếng vang trầm trầm.

Làn sóng xung kích lan ra, tạo thành từng đợt bão táp khiến người ta không thể đứng vững.

Nếu một loài sinh linh cấp thấp bị cuốn vào trong cơn bão sức mạnh vô hình này thì e rằng nó sẽ bị nghiền nát chỉ trong nháy mắt.

Kế sách của Kim Duyệt khá hữu hiệu, hai con trăn Vô Tướng Thiên ngăn phía sau đã tạm làm chậm lại tốc độ đuổi tới của đám trăn Vô Tướng Thiên kia.

Chỉ có điều, chưa kiên trì được bao lâu, phía sau đội ngũ bỗng dưng sụp xuống.

“Ầm ầm…”

Mặt đất nứt toác, cái miệng hình tròn khổng lồ của trăn Vô Tướng Thiên chui từ sâu trong lòng đất ra.

Con trăn Vô Tướng Thiên này không chỉ trườn được trên mặt đất mà còn có thể hoạt động tự do trong lòng đất nữa!

Mấy người Nguyên Hòa tộc ở phía sau không trốn kịp, nên đã rơi vào miệng của con trăn Vô Tướng Thiên kia trong nháy mắt.

Thông thường, dị thú to lớn nhường này thì thế giới trong cơ thể cũng rất khổng lồ.

Chỉ có điều, e rằng thế giới trong cơ thể của con trăn Vô Tướng Thiên này cũng sẽ khá tàn khốc.

Nếu rơi vào trong đó thì chắc chắn là không có đường ra.

Mặc dù con trăn Vô Tướng Thiên lao ra từ lòng đất kia đã nuốt lấy vài người của Nguyên Hòa tộc, nhưng hiển nhiên nó sẽ không chỉ có thế mà đã thỏa mãn.

Nó gập lại cơ thể to lớn của mình giữa không trung rồi bỗng xông thẳng tới thêm lần nữa.

Kim Duyệt ở sau đội ngũ chỉ có thể lại thay đổi mục tiêu, hắn đặt hai tay lên đầu mình, đổi mục tiêu thành con trăn Vô Tướng Thiên này.

Cho dù có dùng năng lực của Kim Duyệt cộng với sáu vị tinh anh của Nguyên Hòa tộc thì nhiều nhất cũng chỉ điều khiển được hai con trăn Vô Tướng Thiên.

Sau khi con trăn Vô Tướng Thiên trước mắt này vừa bị khống chế, một trong số hai con lúc trước đang chiến đấu bỗng chốc tỉnh lại, đồng thời lập tức gia nhập đội quân truy đuổi.

Từng con trăn Vô Tướng Thiên tựa như từng dãy núi lớn đang chuyển động, gần như có thể nghiền nát tất cả mọi thứ, làm cho mọi người vô cùng khiếp sợ.

Tâm trạng của mọi người lúc này đều chùng xuống.

Thế giới bên trong này thực chất là thế giới trong gương.

Thế giới này nhìn qua có vẻ kỳ lạ, nhưng tất cả mọi thứ trong đó đều là hình ảnh phản chiếu của một thế giới khác.

Băng Nguyên Hàn Diễm mênh mông mà bọn họ đi qua lúc trước cùng với vùng đồng bằng này có diện tích giống nhau, chỉ khác là đồng bằng này không bị đóng băng mà thôi.

Với tốc độ của bọn họ thì chắc chắn không thể cắt đuôi được đám trăn Vô Tướng Thiên kia ở trong không gian rộng lớn như thế này.

Kết cục duy nhất chính là bị bọn chúng nghiền nát, trở thành thức ăn cho chúng…

“Mau chạy đi.

Sắp bị đuổi kịp đến nơi rồi!”

“Tốc độ của đám này nhanh như thế thì chạy đâu cho thoát!”

“Haizz… ta còn tưởng đi theo đám thủ lĩnh này ra ngoài rèn luyện, cho dù không được chia chác gì thì cũng có thể được mở mang tầm mắt.

Không ngờ hôm nay lại phải bỏ mạng ở nơi đây”

Có không ít võ giả ngoại tộc trong đội ngũ bắt đầu oán trách.

Nhờ ba thánh địa tu luyện lớn, thực lực của bọn họ đã tiến bộ vượt bậc, ai ngờ hôm nay lại phải bỏ mình ở đây, quả thật là không cam tâm.

Nét mặt Cung Vũ đang dẫn đường phía trước cũng sầm xuống.

Mặc dù thế giới bên trong đầy rẫy nguy hiểm nhưng bọn họ lang bạt ở nơi này không chỉ một hai lần.

Dù từng có vô số tộc nhân bỏ mình, nhưng cũng rất nhiều kinh nghiệm được truyền lại cho bọn họ, đủ để tránh khỏi một vài nguy hiểm trí mạng.

Bản thân Cung Vũ cũng đã đi vào đây nhiều lần, nhưng chưa có lần nào lâm vào nguy hiểm đến mức này.

“Đổi cho chúng ta đi sau cùng đi”

Giọng nói trầm thấp của Lôi Thiềm vang lên như sấm.

Ánh mắt của những người Băng Sơn tộc trong đội săn rồng toát ra khí phách lẫm liệt.

Băng Sơn tộc bọn họ chính là thợ săn nổi tiếng nhất trong cấm địa Luyện Thần.

Cho tới giờ chỉ có bọn họ săn giết dị thú, nào có thể dễ dàng chịu để bị dị thú đuổi giết?

“Vô dụng thôi, Lôi Thiềm huynh.

Các ngươi không đấu nổi nhiều trăn Vô Tướng Thiên đến vậy đâu” Cung Vũ ở đầu hàng nhíu mày, chăm chú nhìn về phía trước, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Xem ra cuối cùng vẫn không trốn thoát được, chi bằng bây giờ quay lại liều mạng một trận, chưa biết chừng lại có một chút hy vọng thoát chết” Lôi Thiềm đáp lại.

Cung Vũ im lặng không nói gì…

Y hiểu ý của Lôi Thiềm, cho dù dùng hết sức để chạy trốn thì tốc độ của bọn họ vẫn không thể nhanh hơn đám trăn Vô Tướng Thiên kia.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, tình hình sẽ chẳng khá lên được.

Nhưng cái gọi là một tia hy vọng sống sót của Lôi Thiềm càng khó tin hơn, đối đầu với hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên chẳng khác nào là đi chịu chết cả!

Đúng lúc này, ánh mắt y bỗng lóe sáng.

Ở một bên của đồng bằng, có một quả cầu đen thui đang trôi lơ lửng.

Quả cầu này giống như một ngôi sao đen tuyền, hấp thu toàn bộ ánh sáng xung quanh nó.

Nhìn qua thì có vẻ nó xuất hiện khá đột ngột, bởi vì quả cầu màu đen đó không tỏa ra bất cứ ánh sáng nào nên mới khiến người ta có cảm giác chẳng có bất cứ thứ gì ở chỗ đó cả.

“Là cái này, đi theo ta!”

Khi Cung Vũ nhìn thấy quả cầu này, nét mặt y bỗng trở nên cực kỳ phấn chấn.

Những người khác cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng dù gì Cung Vũ cũng được coi như là người dẫn đường của bọn họ.

Là người dẫn đường, tất nhiên là y đưa đi đâu thì bọn họ theo đấy.

“Vèo vèo vèo…”

Mấy trăm võ giả cùng lúc thay đổi phương hướng.

La Chinh và đám người của Hàm gia vẫn được bảo bọc ở giữa đội ngũ, ngoại trừ bám sát theo sau ra thì cũng chẳng còn gì để làm cả.

Từ sau khi quả cầu màu đen kia bỗng dưng xuất hiện, mọi người cũng chú ý đến nó.

“Đó là cái gì vậy?”

Chúng ta cứ thế xông vào à?”

“Đừng hỏi nữa.

Nếu Cung thủ lĩnh đã tìm được đường ra thì chắc chắn là có thể tránh khỏi đám trăn Vô Tướng Thiên phía sau…”

Biểu cảm của Hàm Lưu Tô thì vô cùng âu sầu.

Nàng biết phiền toái lần này vẫn là do nàng mang tới.

Từ khi rời khỏi Hàm gia, nàng đã sớm phát hiện ra điều kỳ lạ này.

Cho dù nàng đi tới đâu, dường như bản thân nàng luôn tỏa ra sức hút trí mạng đối với những sinh linh trí tuệ thấp này.

Chính nàng cũng không hiểu vì sao lại như thế.

Chỉ trong vòng chưa đầy trăm nhịp thở, cả đám đã tới chỗ quả cầu này.

Thế nhưng, Cung Vũ lại bỗng nhiên dừng lại ở phía trước quả cầu, rồi lập tức nói to: “Trong quả cầu này có một không gian đặc biệt, liên kết với chín quả cầu màu đen khác ở thế giới bên trong này.

Còn cần một ít thời gian mới mở được nó ra, mong các vị cố gắng cầm cự, Cung mỗ sẽ cố hết sức mình”

Dứt lời, hai tay Cung Vũ chập vào nhau, từng luồng chân nguyên màu xanh tản ra rồi không ngừng tụ lại với nhau biến thành một cái ấn ngọc màu xanh cực lớn, ngay lập tức bao trùm lấy quả cầu màu đen này.

“Cửu Tinh? Đây là một trong số chín ngôi sao của Thần Đài Cửu Tinh ư?” La Chinh hơi nheo mắt lại.

Muốn xây dựng vũ trụ thì Thần Đài Cửu Tinh là thứ không thể thiếu được.

Trong vũ trụ Đại Diễn nơi La Chinh đang ở có vô số ngôi sao, nhưng hầu hết các ngôi sao đó chỉ để làm nền mà thôi.

Chín ngôi sao quan trọng nhất thì được khảm trong dải ngân hà khắp bầu trời.

Chín ngôi sao này là thứ tồn tại mãi mãi, không bị hủy diệt, cũng là chín ngôi sao sáng nhất của bốn phía đông, tây, nam, bắc trong bốn Thiên Vực lớn.

Chỉ có điều, trong khoảng thời gian xông pha ở Thượng Giới, La Chinh chỉ nghiên cứu rất ít về bầu trời sao, vì vậy nên không chuyên chú vào chín ngôi sao này lắm.

Sau khi kết thúc một diễn kỷ, rất nhiều ngôi sao sẽ rơi xuống, rồi lại có vô vàn các ngôi sao khác mọc lên.

Nhưng lại có chín ngôi sao trong đó chưa từng rơi xuống.

Cửu Tinh chính là cội nguồn sức mạnh của thánh nhân.

Nhưng tình huống trong cấm địa Luyện Thần lại khá đặc biệt.

Dường như vị Cưu Thánh kia đã tìm được một cách khác, nên nguồn sức mạnh của ông đã được nhét hết vào Băng Sơn tộc, mà Cửu Tinh do ông luyện ra thì bị vứt bỏ hoàn toàn!

Đây là suy đoán của La Chinh, mà chắc hẳn suy đoán này cũng đúng tới tám chín phần.

Chỉ có điều, La Chinh không rõ vì sao vị “Cưu Thánh” này lại muốn vứt bỏ Cửu Tinh, dời nguồn sức mạnh trong đó vào chân núi Thánh Tuyền của Băng Sơn tộc.

“Không còn thời gian nữa rồi!”

“Đám sâu bọ khổng lồ kia sắp đuổi tới nơi rồi!”

“Á!”

Tiếng hét chói tai vang lên, ba con trăn Vô Tướng Thiên duỗi người ra, đập mạnh từ trên cao xuống, rồi chui vào lòng đất trong chớp mắt, chỉ để lại ba cái hố sâu hun hút vô cùng lớn.

Sau đó, ba con trăn Vô Tướng Thiên kia cũng biến mất trong hố sâu.

Biến mất cùng những con trăn Vô Tướng Thiên này là ba mươi, bốn mươi võ giả khác.

Trong số bọn họ, có người thậm chí còn chẳng kịp hét lên một tiếng đã biến mất ngay trước mắt mọi người.

Muốn mở quả cầu màu đen này ra thì cần một khoảng thời gian nhất định.

Sau khi ấn cái ấn ngọc của Cung Vũ vào trong đó, những đường hoa văn màu xanh ngọc bèn không ngừng lan ra trên quả cầu màu đen này.

Thế nhưng đúng lúc này, lại có càng nhiều trăn Vô Tướng Thiên xông tới, đã không còn kịp nữa rồi…


Chương 1540: Chống cự

Trên trăm con trăn Vô Tướng Thiên chính là trên trăm ngọn núi cực lớn di động cùng lúc, gây ra chấn động thị giác rất mạnhCon vật khổng lồ đó nhào tới mạnh mẽ, giống như một thế giới hỗn loạn đổ ập xuống.

“Còn chờ cái rắm! Chạy mau!”

“Không có thời gian đâu!”

“Ở chỗ này chính là chờ chết!”

Một bộ phận nhỏ võ giả ngoại tộc không chịu đựng nổi sự giày vò này, nên sao chịu chờ đợi ở đây chứ? Sau khi vòng qua quả cầu màu đen này liền chạy tứ tán.

Họ biết trong thế giới này có đủ mối nguy hiểm, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là chờ chết.

Nhưng đa số võ giả ngoại tộc vẫn không rời đi, kể cả La Chinh và những người của Hàm gia.

Người của ba tộc lớn cũng không bỏ đi, họ vẫn gửi gắm hy vọng vào Cung Vũ.

“Chúng ta lên!”

Lôi Thiềm rống lên một câu.

Mấy người Băng Sơn tộc trong đội săn thần bèn lao về phía đám trăn Vô Tướng Thiên đang càng lúc càng tới gần kia.

Người có khả năng tiến vào đội săn thần của Băng Sơn tộc đều là những tinh anh có thực lực mạnh nhất trong Băng Sơn tộc, rất khó để tưởng tượng được sức mạnh mà họ bùng nổ ra.

“Bịch bịch!”

Bọn họ hợp sức, trực tiếp ném một con trăn Vô Tướng Thiên gần nhất xuống đất!

“Đi theo ta!”

Lôi Thiềm vừa nói vừa xông đến phía dưới của con trăn Vô Tướng Thiên này, rồi dùng hai vai kê lên vảy ở giữa thân con trăn, muốn nâng con trăn này lên!

Vóc người của hắn to lớn hơn loài người bình thường nhiều! Nhưng so với trăn Vô Tướng Thiên thì vẫn như voi với kiến, nhỏ bé đến mức gần như bị bỏ qua, nên hành động này khá là kinh người!

Ngoại trừ Lôi Thiềm ra, tám người của đội săn thần cũng gia nhập.

Dưới sự nỗ lực của mọi người, con trăn Vô Tướng Thiên với hình thể khổng lồ thật sự bị khiêng lên!

Con trăn liên tục vặn vẹo, hình như muốn giãy xuống từ trên vai những con kiến nhỏ này.

Song, một quái vật lớn như vậy giãy giụa lại vẫn không thể vùng xuống khỏi vai bọn họ.

“Đập xuống đi!” Lôi Thiềm rống một tiếng.

Toàn thân những người của đội săn thần nổi gân xanh, cơ thể kia khi gồng lên còn chắc chắn hơn sắt thép vô số lần!

Những năm gần đây, Băng Sơn tộc bọn họ rất ít khi phải đối mặt với tình huống nguy hiểm như thế này, cũng rất ít khi phải sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình, nhưng giờ đây họ lại không giữ lại chút nào.

Dưới sự nhất trí duy trì động tác, bọn họ thật sự miễn cưỡng quăng được con trăn Vô Tướng Thiên này ra ngoài.

Con trăn Vô Tướng Thiên với kích thước to lớn bị nện xuống rồi lăn về phía hơn trăm con trăn Vô Tướng Thiên còn lại như một khúc gỗ!

Giữa đôi bên đều kéo theo thế năng* khó mà tưởng tượng nổi.

Quả thật, con trăn bị ném đi như vậy có hơi ngăn cản được thế tiến lên của chúng nó.

Nhưng đối mặt với sự va đập của trên trăm con trăn Vô Tướng Thiên cùng lúc, con trăn mà họ ném đi liền trực tiếp bị đâm vỡ thành mấy đoạn!

“Bịch bịch…”

“Rầm rầm…”

Sau khi con trăn Vô Tướng Thiên này bị đâm nát, máu trong cơ thể nó phun ra giống như sông ngòi, ào ào tựa tiếng thác nước chảy vậy.

E là máu chứa trong cơ thể một con trăn Vô Tướng Thiên này có thể đủ để làm ngập cả một vùng lục địa!

Bị nhiều trăn Vô Tướng Thiên như vậy đuổi giết, nhóm võ giả ở đây đã sớm sợ vỡ mật, sĩ khí sa sút tới cực điểm.

Nhưng sự phản kích của Băng Sơn tộc lại sinh ra khí thế rất mạnh, tăng thêm rất nhiều sĩ khí cho các võ giả ở đây!

Nguyên Hòa tộc, Thiên Khung tộc cũng vội vã phối hợp tạo ra đòn phản kích mạnh nhất.

Kể cả các Giới Chủ của Hàm gia cũng cố gắng góp sức dưới sự hướng dẫn của Hạ tả vệ…

Mấy trăm võ giả đồng lòng hợp sức tạo thành một hàng phòng ngự hùng hậu mạnh mẽ, không ngờ cũng ngăn cản được đám trăn Vô Tướng Thiên này ở đây!

Nhưng nói cho cùng thì sức mạnh của họ cũng có hạn.

Những con trăn Vô Tướng Thiên này không màng sống chết, chỉ một lòng một dạ xông đến.

Sau khoảng thời gian ngắn ngủi bị ngăn chặn, chúng lại phát động công kích về phía hàng phòng ngự này!

“Xong chưa! Cung Vũ!” Lôi Thiềm rống to.

Cung Vũ cau mày, ấn chặt ấn ngọc trên quả cầu đen.

Đường vân lan ra từ trên ấn ngọc càng lúc càng nhiều, dần dần phủ khắp toàn bộ bề mặt quả cầu đen.

“Sắp rồi!” Cung Vũ đáp lại.

Ấn ngọc Thiên Truyền, đây là tên của ấn ngọc trong tay Cung Vũ.

Đó cũng không phải là ấn ngọc thực sự, mà là do Cung Vũ dùng chân nguyên phỏng chế thành.

Vào nghìn năm trước, khi Cung Vũ tiến vào thế giới bên trong lần đầu tiên, y đã bị lạc khỏi đội ngũ khác của Thiên Khung tộc.

Trong lúc vô ý, y đã vào nhầm một cái hang động.

Trên bục đá trong hang động, y phát hiện ra một bức vẽ, đó là một bức tranh quán tưởng, trong bức tranh quán tưởng vẽ cái ấn ngọc Thiên Truyền này.

Năm đó, Cung Vũ như nhặt được vật báu, bèn thu bức tranh quán tưởng này làm của mình.

Sau khi quán tưởng liên tục, y đã có thể dùng chân nguyên quán tưởng ra cái ấn ngọc Thiên Truyền này.

Mấy trăm năm tiếp theo, Cung Vũ vẫn luôn tìm hiểu sâu hơn về ấn ngọc này.

Thế giới bên trong chính là căn bản để xây dựng nên cấm địa Luyện Thần, y cho rằng chắc chắn trong ấn ngọc Thiên Truyền có ẩn giấu bí mật lớn nào đó.

Đáng tiếc là, y suy nghĩ mấy trăm năm vẫn chưa tìm được câu trả lời trong đó.

Cho đến khi tiến vào thế giới bên trong lần thứ hai, y mới tháo gỡ được bí mật này.

Ấn ngọc Thiên Truyền này có thể giúp y tiến vào bất cứ quả cầu nào trong chín quả cầu màu đen kia.

Nhưng tháo gỡ được bí mật này xong, lại có nghi hoặc lớn hơn theo tới…

Y đã từng tìm kiếm lại hang động có bức tranh quán tưởng kia, nó nằm ở trên vách núi nào đó của thế giới bên trong.

Sau khi đi vào thế giới bên trong lần thứ hai, y đi qua vách núi kia, lại phát hiện trên vách đá kia căn bản không có hang động.

Cái hang động y từng tiến vào kia đã hoàn toàn biến mất!

Để nghiệm chứng suy đoán của mình, Cung Vũ gần như đào nát cả cái vách núi kia, thế nhưng vẫn không tìm được hang động kia, giống như hang động này chưa từng tồn tại vậy.

Với trí nhớ của Cung Vũ thì tuyệt đối không thể nào sinh ra ảo giác này, nhất định hang động kia đã từng tồn tại, nhưng mà có người đã động tay động chân trong đó.

Cẩn thận suy nghĩ tiếp, điểm đáng ngờ mà y phát hiện càng lúc càng nhiều.

Khi đó, y tìm được hang động kia là nhờ một con cáo trắng khá xinh đẹp.

Cấm địa Luyện Thần căn bản không tồn tại loài thú lạ này, thậm chí Cung Vũ còn không nhận ra sinh vật này thuộc giống loài nào.

Về sau, khi dùng chân nguyên ngưng kết ra con cáo trắng kia dựa vào trí nhớ của mình, võ giả Thần Vực mới giúp y giải đáp nghi hoặc, đó chỉ là một con cáo màu trắng.

Chính là do con cáo trắng này dụ dỗ, y mới vô tình rơi xuống vách núi, hơn nữa vừa khéo rơi xuống trên một cành thông cổ ở giữa vách núi, lại vừa khéo phát hiện ra hang động kia, vừa khéo lấy được bức tranh quán tưởng này.

Nói cách khác, có người muốn để y lấy được bức tranh quán tưởng này!

Đến nay, Cung Vũ vẫn chưa hiểu mục đích của việc đó là gì.

Y chỉ biết sau khi mở những quả cầu đen này ra thì có thể qua lại giữa chín quả cầu đen, không ngờ chúng lại liên kết với nhau…

Nhưng trong quả cầu đen này lại trống trơn, hình như không có gì cả.

Sau khi thăm dò những quả cầu đen này, Cung Vũ khá thất vọng.

Vốn dĩ y còn đặt hy vọng rất lớn vào những quả cầu đen này, trông chờ có truyền thừa gì giấu trong đó.

Cuối cùng chẳng qua lại chỉ là mừng hụt.

Còn ấn ngọc Thiên Truyền trong tay này cũng lập tức trở nên vô dụng, ngoài việc có thể mở quả cầu đen ra thì hình như không có tác dụng gì khác.

Cung Vũ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, y cần phát huy ra tác dụng của ấn ngọc Thiên Truyền này.

Dưới tình huống lúc này, quả cầu đen này chính là niềm hy vọng cuối cùng của bọn họ.

Chỉ tiếc thời gian thực sự rất gấp rút, ngay cả người điềm tĩnh như hắn mà trên trán cũng không ngừng đổ mồ hôi.

Chuyện như thế này thật sự là không gấp được.

Tất cả võ giả liên tục lùi về phía sau, ngay cả Lôi Thiềm cũng lộ vẻ mệt mỏi.

Dù Băng Sơn tộc bọn họ có hùng mạnh hơn nữa thì cuối cùng vẫn sẽ có lúc tiêu hao hết sức mạnh.

Thậm chí tay chân một số võ giả của đội săn thần đã run rẩy không ngừng, thể lực của bọn họ đã xuống dốc trầm trọng.

Người của Băng Sơn tộc không thể không lui xuống.

“Còn bao lâu nữa?” Lôi Thiềm lại rống lên, “Nếu không mở ra thì chúng ta đều phải nộp mạng ở chỗ này đấy!”

Nhưng Cung Vũ bên này đã đến thời điểm mấu chốt nhất rồi, chỉ có thể tập trung rót chân nguyên vào, cố gắng đẩy nhanh tiến độ.

Ngay sau đó, Nguyên Hòa tộc cũng lui xuống, sử dụng sức mạnh tinh thần quá độ cũng là tiêu hao tương đối lớn đối với bọn họ.

Mất đi sự chống đỡ của hai tộc lớn, mọi người trong Hàm gia cũng không chịu nổi, chỉ có thể lui về phía sau…

Hàng phòng ngự mà bọn họ dốc hết sức xây dựng cứ thế bị phá vỡ.

“Ầm ầm ầm…”

Trên trăm con trăn Vô Tướng Thiên nhấc cái đầu to khỏe của mình lên, chuẩn bị phát động một đợt tấn công mạnh nhất!

Giờ đây, trên mặt của mọi người đều xuất hiện vẻ tuyệt vọng, cho dù có chạy trốn cũng không thể thoát khỏi phạm vi tấn công của trăn Vô Tướng Thiên… Nhìn những cái xúc tu âm u kinh khủng kia bao trùm xuống phía mọi người, trong mắt không ít võ giả đều lộ vẻ sợ hãi.

Có người nói không gian trong cơ thể trăn Vô Tướng Thiên tương đối rộng lớn, nhưng không ai có thể còn sống mà ra khỏi đó.

Dĩ nhiên là không có ai biết rốt cuộc không gian trong cơ thể trăn Vô Tướng Thiên này như thế nào.

Cũng không có ai thật sự muốn đi vào thăm dò một phen, nhưng chỉ sợ là hiện giờ bọn họ đã không còn quyền lựa chọn nữa…

Khi thấy những trăn Vô Tướng Thiên này đứng song song với nhau, đồng thời cùng ép xuống, sắc mặt của mỗi một vị võ giả đều tái mét, họ đã có thể biết trước số phận kế tiếp của mình.

Sắc mặt của Hàm Lưu Tô cũng tương đối khó coi.

Giây phút này, gần như là theo bản năng, nàng nhìn về phía La Chinh.

Sau đó, nàng thấy La Chinh đang mở rộng hai tay!

Cùng lúc đó, một cảnh tượng tương đối kỳ dị xuất hiện!

Khi tất cả đám trăn Vô Tướng Thiên đang vọt tới được một nửa thì đột nhiên lại ngừng lại không tiến thêm nữa, cứ như có một sức mạnh vô hình đang ngăn cản đường đi của chúng vậy!

Tối thiểu có hơn hơn bốn mươi con trăn Vô Tướng Thiên đứng ở hàng đầu tiên, khi bị một số lượng trăn Vô Tướng Thiên nhiều như vậy đè xuống, chỉ riêng trọng lượng thôi đã lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Chưa kể đến lực xung kích và lực quán tính mạnh mẽ mà trăn Vô Tướng Thiên kéo theo khi lao từ trên xuống…

Cần phải có sức lực rất lớn mới có thể chặn được chúng!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box