[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 307 : Tâm tư (c1531-c1535)
❮ sautiếp ❯Chương 1531: Tâm tư
Dù Hàm Lưu Tô có nói ra bất kỳ một cái tên nào cũng sẽ không khiến La Chinh chấn động mạnh đến như vậyChủ nhân của vũ trụ Đại Diễn, cũng chính là chủ nhân của vũ trụ nơi La Chinh sinh sống, tên của vị thánh nhân này trong Thần Vực là La Tiêu…
Nhất thời, La Chinh thấy vô cùng rối loạn.
Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp thôi.
Tuy tên La Tiêu này không phổ biến, nhưng cũng không phải là tên đặc biệt hiếm thấy.
Nhưng nếu chỉ xem đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì lại không thể nào giải thích nổi!
Nghĩ kỹ lại thì, phải chăng thứ mà đám người Hoa Thiên Mệnh đang cố giấu giếm, chính là bí mật này?
Còn cả vấn đề số mệnh của hắn nữa.
Khi đó, tuy La Chinh thể hiện ra thiên phú cực mạnh, nhưng đó chỉ là so với võ giả của Đại Thế Giới.
Nếu như so với toàn bộ vũ trụ thì chỉ có thể nói là La Chinh không đáng nhắc tới.
Thế nhưng dựa vào cái gì mà chàng trai tùy tiện xuất hiện kia lại muốn bắt La Yên đi? Chỉ vì muội ấy được gọi là kim chỉ nam của số mệnh ư?
Nghĩ kỹ lại thì…
Đó chỉ là một cái cớ được bịa ra thôi!
Tất nhiên là để nhấn mạnh số mệnh của hắn, ép hắn phải mạnh mẽ tiến bước về phía Thần Vực…
Nghĩ đến đây, La Chinh cảm thấy suy đoán của mình càng lúc càng rõ ràng.
Giả như chàng trai kia là một vị thần có thể tùy tiện tới vũ trụ Đại Diễn thì rất có khả năng hắn chính là đồ đệ của thánh nhân.
Thần bình thường không thể trở về vũ trụ, nhưng La Chinh đã tận mắt nhìn thấy một vị thần duy nhất, chính là Tinh Vĩ của Thiên Vị tộc, ông cũng là một trong những vị đồ đệ của thánh nhân.
Khi thực lực của hắn mới ở Hư Kiếp Cảnh, đã được một đồ đệ có thực lực là thần chăm sóc.
Mà người đã chết của hắn lại tên là La Tiêu, tên của vị thánh nhân này cũng được gọi là La Tiêu…
Như vậy suy ra, cái gọi là trùng hợp đã thành tất nhiên!
Nếu cha hắn thật sự là người xây dựng nên vũ trụ, như vậy ở thế giới trong cơ thể này, ông chính là sự tồn tại không gì không làm được.
Ông có thể biến về Tiên Thiên Cảnh, rồi tạo ra một La gia ở trong một góc nào đó trong vũ trụ, sau đó bắt đầu bồi dưỡng La Chinh từ thuở nhỏ.
Khi tâm trí hắn gần trưởng thành thì lại sắp xếp một bi kịch, để cho ông “chết đi”.
Như vậy hắn sẽ nhanh chóng lớn lên trong thù hận!
Cứ tiếp tục suy đoán vô tận như thế, khiến khí lạnh trong hơi thở của La Chinh càng lúc càng nặng nề!
Trừ cái này ra, trong lòng La Chinh còn có rất nhiều bằng chứng khác.
Năm đó, sau khi La Chinh lấy linh hồn tấn công “quái vật nhỏ” của thần quốc Đại Vũ, ngầm chiếm đoạt linh hồn của đối phương rồi trực tiếp kế thừa ý chí của Đại Thế Giới!
Khi đó hắn có thể kế thừa rất dễ dàng, giống như ý chí của Đại Thế Giới này vốn đã thuộc về hắn!
Chẳng qua có quá ít người nghiên cứu về ý chí thế giới, La Chinh không tìm được những người khác để so sánh, cho nên không thấy quá kỳ quái.
Ngược lại, hắn cứ cho rằng như vậy là đương nhiên.
Bây giờ nghĩ lại thì có lẽ việc hắn có thể dễ dàng kế thừa ý chí thế giới như thế có liên quan đến La Tiêu chăng?
Còn nữa, lúc La Chinh độ kiếp ở trong truyền thừa Tân Hỏa, khi gặp phải Hoàng Xà Diệt Vận, lại có một bóng người to lớn xuất hiện, trực tiếp xé nát những con Hoàng Xà Diệt Vận kia, rồi cắn nuốt chúng…
Những điều này không được xem xét kỹ lưỡng, cũng không thể giải thích được sự xuất hiện của chúng, đây hoàn toàn không phải là năng lực của chính La Chinh.
Giống như ở sau lưng hắn luôn có một vị thần hộ mệnh vô hình, ở thời khắc mấu chốt luôn có thể xuất hiện, bảo vệ hắn thành công vượt qua cửa ải khó khăn.
Nhưng cũng có nhiều lần, sự bảo vệ này không hiển linh.
Ít nhất là khi La Chinh trải qua mấy lần giới hạn sinh tử, nó chưa từng xuất hiện, có lẽ đó là vì tôi luyện tâm trí của hắn.
Đương nhiên, những điều này vẫn chỉ là suy đoán của La Chinh mà thôi!
Chẳng qua, khả năng suy đoán này được thành lập là tương đối lớn, phần còn lại, La Chinh phải tự mình đi chứng thực thôi!
Nghĩ đến việc cha mình có thể còn chưa chết, tâm tình của La Chinh cũng tương đối phức tạp.
Dù sao bất kể là qua lời nói của Hoa Thiên Mệnh, hay là Hàm Lưu Tô thì bọn họ đều biết người xây dựng vũ trụ Đại Diễn đã đang ở trong tình trạng hấp hối.
Cho dù có chứng minh được vị thánh nhân La Tiêu kia và cha của La Chinh năm đó là cùng một người, thì sợ rằng nó cũng chỉ khiến gánh nặng mà La Chinh đang gánh vác càng nặng nề hơn mà thôi.
E là từ lúc La Chinh ra đời, gánh nặng này đã được định sẵn sẽ rơi xuống trên đầu hắn rồi.
Đây vốn là điều mà thánh nhân La Tiêu có thể gây ra…
Đầu hắn rối bời bởi các loại ý nghĩ, sửng sốt nửa ngày không nói được gì.
“La Chinh, La Chinh…” Hàm Lưu Tô gọi to mấy lần, La Chinh không đáp lại, chỉ ngơ ngác nhìn về phương xa.
Hám Sơ Nguyệt thì đưa năm ngón tay trắng nõn ra lắc lư ở trước mặt La Chinh mấy lần, hỏi: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ người này bị ngốc rồi sao?”
Hàm Lưu Tô lắc đầu.
Ở trong mắt nàng, tâm tính của La Chinh cực kỳ mạnh mẽ, dù trong lúc sống chết cũng không lộ vẻ hốt hoảng, như vậy chắc chắn vấn đề nằm ở cái tên “La Tiêu” này.
Hai người này cùng họ La, mà thiên phú của La Chinh lại xuất chúng như thế, chẳng lẽ là quan hệ cha con ư?
Suy đoán này dường như không khả thi…
Nếu như La Chinh thật sự là con của thánh nhân, vậy làm sao có thể chỉ là một sinh linh thứ cấp chứ?
Lại có vị Thánh Hoàng nào sẽ sắp xếp cho đứa con của mình tu luyện ở trong vũ trụ? Dù sao, sinh linh thứ cấp tồn tại rất nhiều thiếu sót bẩm sinh.
Quy tắc mà bọn hiểu rõ, chỉ là quy tắc của thánh nhân.
Thế giới mà bọn họ tiếp xúc, chỉ là thế giới do chân nguyên hư cấu thành.
Thậm chí, bọn họ cần thiết phải hiểu rõ được thần đạo, sau đó trở thành thần thì mới có tư cách đi vào Thần Vực.
Những chênh lệch này, ngày sau rất khó bù lại được.
Lùi thêm bước nữa, sinh linh ở thế giới trong cơ thể của bất kỳ võ giả nào, đều có thể được tính là con dân của võ giả này…
Ngay khi Hàm Sơ Nguyệt đang đưa tay không ngừng lắc lư, La Chinh bỗng nhiên vung tay “bốp” một tiếng, gạt tay Hàm Sơ Nguyệt ra.
Ngay sau đó, hắn đứng dậy nhảy vọt đi rồi đứng sừng sững trên một tòa tháp cao ở phía xa.
Có lẽ là bị đánh đau, Hàm Sơ Nguyệt bĩu môi tủi thân nhìn tỷ tỷ.
Hàm Lưu Tô không thấy đau lòng, tính tình của muội muội nàng ương bướng, xét cho cùng vẫn cần phải hiểu một ít đạo lý đối nhân xử thế trong lúc rèn luyện.
“Hừ, cho dù La Tiêu này thật sự là cha hắn, thì cũng có cần phải kích động như vậy ư?” Rõ ràng Hàm Sơ Nguyệt cũng đã nhìn ra, nên chỉ bất mãn nói.
“Dù sao muội cũng không phải là hắn… Nếu cha của chúng ta bị các Thánh Đường hạ lệnh hợp lại giết chết, đồ đệ của Hàm gia chúng ta cũng bị đuổi giết, vậy muội và tỷ sẽ nghĩ gì?” Hàm Lưu Tô hỏi ngược lại.
Hàm Sơ Nguyệt nhún vai một cái, tỏ vẻ nàng không nghĩ ra được.
Các Thánh Đường là một tổ chức tương đối ổn định.
Mỗi một vị thánh nhân đều có quyền lợi của mình, thông thường giữa thánh nhân ít khi có thể tiến đánh thảo phạt lẫn nhau.
Hồi đó khi hợp lại giết chết thánh nhân La Tiêu của vũ trụ Đại Diễn, những bí ẩn trong đó bị che giấu rất sâu.
Một thời gian sau đó, từng xuất hiện rất nhiều tranh cãi, các loại thuyết âm mưu đều có.
Nhưng nguyên nhân chân chính căn bản chưa từng nổi lên mặt nước.
Có lẽ cha của hai tỷ muội nắm rõ, nhưng chuyện lớn như thế thì không thể đi nói với hai cô gái nhỏ của Hàm gia còn chưa thành thần được.
Không gian của cấm địa Luyện Thần rất lớn.
Mặc dù đứng ở đây có thể thấy được đỉnh hang động ở rất xa, nhưng diện tích của cái hang động này cũng rộng bằng mấy Đại Giới.
Nhìn về nơi xa, giờ phút này La Chinh cần nhất là bình tĩnh.
Dường như hắn đã từng rơi vào trong tầng tầng lớp lớp bí ẩn, nhưng giây phút khi nhận được tin tức này, nó giống như một cây đao sắc, chém mở ra hoàn toàn nghi ngờ trong lòng hắn!
Có lẽ hắn là một sinh linh được dồn hết tâm trí để tạo ra!
Tiếng dạy bảo của cha lúc còn tấm bé, hắn vẫn còn nhớ rõ ràng.
La Tiêu kia, có lẽ thật sự chỉ là một “hóa thân trong cơ thể” của La Tiêu chân chính, nói một cách chính xác thì không thể được coi là cha của hắn.
La Chinh cũng đã từng ngưng tụ thành hóa thân trong cơ thể, đó không phải là bản thể của hắn, nhưng cuối cùng vẫn đại biểu cho ý chí của bản thân.
Nói cho cùng, người đó vẫn dồn hết tình cảm cho hắn.
Ông ấy vẫn là cha của hắn!
Cho dù có thể chỉ là được tạo ra, hắn cũng muốn báo đáp ân tình này.
Nếu muốn cứu La Tiêu thì bản thân hắn sắp phải đối mặt với con quái vật lớn như các Thánh Đường ư?
Bây giờ, đối với thánh nhân, hắn chỉ nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Vũ trụ Đại Diễn đang bị Thánh tộc ăn mòn, La Tiêu đã đưa hắn đi được đến bước này rồi, hành trình còn lại La Chinh sẽ phải đi tiếp một mình.
Con đường này chắc chắn sẽ gian khổ, nhưng La Chinh không hề chùn bước chút nào, trong hai con ngươi của hắn mơ hồ lộ vẻ hưng phấn!
Ở Thiên Khung tộc thêm hai ngày, trên đường hắn đã từng đi thăm khu Thủy Triều Tuôn Trào một lần, gặp được hai người Lạc Tích Huyên và Giang Chính Nghĩa.
Trong mười Đạo Tử, có sáu người xuất hiện ở trong Thiên Khung tộc, bốn người còn lại không biết đã tiến vào thánh địa nào để tu luyện, nhất là Khê Ấu Cầm… La Chinh có chút lo lắng.
Tính tình của nàng ấy quá xốc nổi, lại rất tùy hứng, hy vọng nàng ấy có thể bình yên hoàn thành thử luyện của cấm địa Luyện Thần.
Hai ngày sau, cuối cùng người kiểm soát tháp tu luyện bản tâm của Nguyên Hòa tộc đã tới Thiên Khung tộc!
So với Thiên Khung tộc, bề ngoài của Nguyên Hòa tộc rất xấu xí, cả người mọc đầy vảy giống rắn, sống mũi cao vút, hai mắt giống như hình tam giác treo ngược trên mặt.
Nếu không phải dựa vào hành vi cử chỉ của bọn họ, La Chinh càng nghiêng về cho rằng bọn họ là dị thú…
Chủng tộc này tuy xấu xí, song khi tiếp xúc La Chinh mới phát hiện, bọn họ là một chủng tộc rất hòa nhã lạc quan, dễ tiếp xúc hơn nhiều so với Thiên Khung tộc.
Chương 1532: Độc Hàn Diễm
Nguyên Hòa tộc nắm trong tay tháp tu luyện bản tâm, là một thánh địa tôi luyện tâm tríCó lẽ bởi vì tâm trí của bọn họ cứng cỏi, nên không mang khí thế hung ác, tâm tình lúc nào cũng có thể bình thản, nên mới có thể dễ gần như thế.
Hiện tại, sau khi ba chủng tộc lớn tập hợp, đã đến lúc lên đường rồi.
Lần này, người mà Băng Sơn tộc và Nguyên Hòa tộc cử tới đều là quân tinh nhuệ cực mạnh trong tộc.
Thiên Khung tộc đã chuẩn bị xong từ lâu, ngoại trừ quân tinh nhuệ ra, còn có một số võ giả ngoại tộc sẵn lòng đi theo rèn luyện cùng.
Đến hừng đông ngày thứ hai, mọi người bắt đầu di chuyển về phía bắc của cấm địa Luyện Thần!
Mà lúc này, Hàm gia cũng phái thêm đội ngũ, tính cả đám người Hạ tả vệ nữa thì tổng cộng có hơn hai mươi Giới Chủ, dẫn theo Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt lên đường cùng với ba tộc …
Đối với ba chủng tộc lớn, đây là một chuyến hành trình thăm dò vô cùng quan trọng, cũng không biết Hàm gia sử dụng thủ đoạn gì mà có thể khiến bọn họ đồng ý cho Hàm gia đi cùng.
Thái độ của ba chúng tộc lớn đối với võ giả ngoại tộc cũng đặc biệt không giống nhau.
Băng Sơn tộc khí phách nhất, chỉ thừa nhận địa vị của cường giả, cho nên võ giả ngoại tộc như Hàm Thương Yên cũng có thể đảm nhiệm vị trí thủ lĩnh.
Nhưng cho dù Hàm Thương Yên đã từng đảm nhiệm làm thủ lĩnh của Băng Sơn tộc, thì bọn họ cũng sẽ không cho Hàm gia đãi ngộ đặc biệt, dù sao người lợi hại chỉ có mình Hàm Thương Yên mà thôi.
Nguyên Hòa tộc ở chung rất hòa hợp với ngoại tộc, gần như là không tỏ thái độ gì, cho dù là sinh linh thứ cấp hay là võ giả Thần Vực, đều đối xử bình đẳng như nhau.
Mà Thiên Khung tộc lại hết sức để ý đến việc trao đổi lợi ích, cho nên lần này Hàm gia có thể đi thăm dò cùng với ba tộc lớn, chính là quyết định của Thiên Khung tộc.
Từ lãnh thổ của Thiên Khung tộc tiến về phía bắc, là những tòa tháp cao san sát nhau, sau khi đi ra khoảng mười dặm, tháp cao chi chít mới bỗng nhiên biến mất.
Đến vị trí này thì xem như đã rời khỏi lãnh địa của Băng Sơn tộc rồi.
Ở trước mặt mọi người, xuất hiện một đường ranh giới rõ ràng!
Một bên của đường ranh giới kia là mặt nước màu đen không một gợn sóng.
Nhưng khi đến chỗ này, nước đen lại đột nhiên biến mất, giống như có người vô hình vạch một đao trên mặt đất.
Bên ngoài đường ranh giới kia, là một vùng băng tuyết bao la.
Cả trời đất trắng phau màu tuyết, kéo dài thẳng đến tận đường chân trời.
“Dừng bước!”
Trên đường đến đây, đều là Thiên Khung tộc dẫn đường.
Bộ tộc bọn họ đi tuốt ở đằng trước, giờ phút này thủ lĩnh Cung Vũ của Thiên Khung tộc đột nhiên phất tay, khiến mọi người lập tức dừng lại.
La Chinh cũng cảm thấy kỳ quái.
Hắn đã từng được thấy những thứ kỳ lạ muôn màu muôn vẻ ở trong cấm địa Luyện Thần, tuy dải băng trước mặt này có đồ sộ, nhưng so ra vẫn rất bình thường, song vẻ mặt của Cung Vũ lại hết sức thận trọng.
Có điều, nói cho cùng thì đối phương cũng là dân bản xứ ở cấm địa Luyện Thần, bọn họ thận trọng như vậy nhất định là có lý do của nó.
Thậm chí có khi những lý do đó còn được đổi lấy từ những kinh nghiệm xương máu.
Dưới sự phân phó của Cung Vũ, có võ giả của Thiên Khung tộc lấy một ít trái cây đỏ như máu ra, bắt đầu phân phát.
“Dải băng Hàn Diễm này là nơi lạnh vô cùng, đi vào trong đó sẽ gặp khảo nghiệm của độc Hàn Diễm.
Những quả Kim Dương này có thể giúp các vị chống đỡ độc Hàn Diễm! Nhưng nơi này cũng có thể coi như một chỗ thử luyện, càng đi vào trong, uy lực của độc Hàn Diễm sẽ càng mạnh.
Nếu các vị võ giả ngoại tộc cần lĩnh ngộ ý nghĩa sâu xa trong quy tắc hệ Băng thì nơi này chính là nơi thích hợp nhất!”
Bề mặt của trái cây đỏ như máu kia được bao phủ bởi những đường vân chi chít.
Những đường vân này tỏa ra ánh sáng màu đỏ, giống như có nham thạch nóng chảy đang chảy ở trong đó.
Một trong những người thuộc Thiên Khung tộc bay đến bên cạnh La Chinh, ném cho hắn một quả.
Quả này nhìn qua trong veo như nước, cầm trong tay còn thấy có chút nóng bỏng.
Mà ngay cả La Chinh còn thấy có chút nóng bỏng, thì hầu như những võ giả khác khi vừa nhận lấy đều không ngừng ném đi ném lại ở trong tay.
Cuối cùng phải dùng chân nguyên bọc lại rồi mới nhét quả Kim Dương này vào trong nhẫn tu di!
Khi mọi người nghe về độc Hàn Diễm này thì cũng không để trong lòng.
Dù sao phần lớn võ giả ở đây đều có tu vi Thần Biến Cảnh cấp cao, bọn họ căn bản không coi nơi cực lạnh giống như vậy là một vấn đề nghiêm trọng.
“Muội muội, muội mặc cái này vào trước” Hàm Lưu Tô dẫn đầu lấy một cái áo khoác thêu mây lửa ra đưa cho Hàm Sơ Nguyệt.
Hàm gia bọn họ đã hoạt động ở cấm địa Luyện Thần nhiều năm, nên hiểu biết rất rõ về các địa điểm trong cấm địa Luyện Thần.
Đương nhiên là bọn họ biết chỗ đáng sợ của dải băng Hàn Diễm này.
Có thể nói, chủ nhân của cấm địa Luyện Thần đã ghi lại tất cả lĩnh ngộ của ông về quy tắc hệ Băng ở trên dải băng này.
Mặc dù thánh nhân tinh thông tất cả quy tắc, vì để xây dựng nên một vũ trụ thì không thể để sót các quy tắc được, nhưng chủ nhân của cấm địa Luyện Thần này lại chủ tu quy tắc hệ Băng, nên ông có lĩnh ngộ của riêng mình về quy tắc này.
Vì thế cho nên không thể coi thường dải băng Hàn Diễm này được…
Hàm Lưu Tô đưa áo khoác cho Hàm Sơ Nguyệt mặc vào, ngay sau đó lại đi đến bên cạnh La Chinh, nhỏ giọng dặn dò: “Nếu bọn họ phải đi ngang qua dải băng Hàn Diễm, vậy chắc đích đến của bọn họ là thế giới bên trong của cấm địa Luyện Thần.
Ta không biết bọn họ muốn nhờ ngươi mang thứ gì ra khỏi đó, nhưng vẫn muốn nhắc nhở ngươi cẩn thận là trên hết, không nên cố quá, tất cả phải lấy tính mạng của mình làm trọng”
La Chinh khẽ gật đầu, hắn đã nhận được ân huệ của Băng Sơn tộc, đồng thời cũng đồng ý với yêu cầu của Băng Sơn tộc, thì đương nhiên hắn sẽ đi làm.
Nhưng điều kiện tiên quyết là dưới tình huống tương đối an toàn.
Nếu bị dồn vào bước đường cùng, La Chinh sẽ không đi liều mạng vì bọn họ.
Nếu hai bên đều là lợi dụng lẫn nhau, thì chỉ có thể dùng trao đổi đồng giá để cân nhắc.
Đây không phải là nói La Chinh thực dụng, chẳng qua là hiện giờ áp lực mà hắn đang gánh vác đã vô cùng nặng nề rồi.
Chỉ riêng số mệnh trong vũ trụ Đại Diễn cũng đã đủ khiến La Chinh đau đầu, hơn nữa tương lai hắn còn cần tiến vào Thần Vực.
Nói cách khác, mạng của La Chinh quý giá hơn so với tất cả mọi người trước mặt.
Hắn không thể chôn vùi chính mình ở nơi này, đó mới là biểu hiện của việc không có trách nhiệm.
“Thế giới bên trong, đó là cái gì?” Vừa nãy La Chinh lại nghe được một danh từ xa lạ.
Hàm Lưu Tô tiếp tục dùng chân nguyên truyền âm: “Cấm địa Luyện Thần được chia thành thế giới bên ngoài và thế giới bên trong, Những gì người thấy, bao gồm cả cái hang động to lớn này, chỉ là thế giới bên ngoài thôi, thế giới bên trong mới là trung tâm của cấm địa Luyện Thần…”
Hàn gia phái không ít thuộc hạ tiến vào cấm địa Luyện Thần, cắm rễ ở trong đó nhiều năm như vậy, nên hiểu biết về cấm địa Luyện Thần nhiều hơn rất nhiều so với võ giả bình thường, mà Hàm Lưu Tô thân là Trưởng công chúa của Hàm gia nên đương nhiên có ưu thế này.
Ngoại trừ võ giả hiểu được quy tắc hệ Băng ra, có rất ít người sẽ đi đến dải băng Hàn Diễm.
Chẳng qua đối với võ giả ngoại tộc bình thường, dải băng Hàn Diễm này chính là vùng đất chết chóc.
Nếu không có quả Kim Dương của Thiên Khung tộc, thì khi đi vào nơi này chẳng mấy chốc sẽ bị thương nặng bởi hàn độc…
Về phần các võ giả Thần Vực, bọn họ có thể trực tiếp lĩnh ngộ quy tắc hệ Băng hoàn chỉnh trong Thần Vực, mà không phải là quy tắc được thánh nhân tạo ra.
Có lẽ lĩnh ngộ của thánh nhân đối với các loại quy tắc đều ở vào trạng thái hoàn mỹ, nhưng sự hiểu biết của mỗi một vị thánh nhân lại khác nhau, cách sắp xếp quy tắc cũng không giống nhau, nó luôn tồn tại độ lệch rất nhỏ.
Bọn họ hoàn toàn có thể đi Thần Vực lĩnh ngộ lực quy tắc, không cần phải chạy tới cấm địa Luyện Thần.
Cho nên lý do của việc băng qua dải băng Hàn Diễm này chỉ có một, đó chính là vì tiến vào thế giới bên trong…
Thẳng thắn mà nói, việc ba chủng tộc lớn liên hợp với nhau để hành động lại làm thỏa mãn nguyện vọng của Hàm Lưu Tô.
Bởi vì nàng vẫn luôn muốn đi Trấn Hồn Nhai, mà nó lại ở ngay trong thế giới bên trong!
Muốn tiến vào thế giới bên trong một chuyến, cho dù là đối với Hàm gia cũng không hề dễ dàng.
Năm đó ca ca Hàm Thương Yên của nàng đã từng tổ chức liên hợp Hàn gia, Tần gia và các thế lực Thần Vực trong cấm địa Luyện Thần để xông vào thế giới bên trong.
Cũng vì thế mà phải trả giá đắt, khiến hơn hai mười Giới Chủ của Hàm gia ngã xuống, ngay cả Hàm Thương Yên cũng bị thương nặng.
Quan trọng nhất là, hành trình dẫn theo nhiều người như vậy, nhưng không có người nào có thể đi vào Trấn Hồn Nhai.
Mà vùng đất Quỳ Thủy Tổ Địa và Bỉ Ngạn Sa bên kia thì lại càng không vào được, khiến cho Hàm Thương Yên phải chịu thất bại trở về, sa sút tinh thần trong một thời gian dài…
Lúc trước Hàm Thương Yên được đưa vào cấm địa Luyện Thần, là trông cậy vào hắn có thể mở ra Trấn Hồn Nhai.
Đáng tiếc cuối cùng Hàm Thương Yên tu luyện thành công, nhưng mãi đến tận lúc rời khỏi cấm địa Luyện Thần, hắn vẫn không nghĩ ra được cách tiến vào Trấn Hồn Nhai.
Lần này, lại đến lượt Hàm Lưu Tô.
Ở trong mắt mọi người, thiên phú của Hàm Lưu Tô còn kém xa so với Hàm Thương Yên, điều duy nhất khiến Hàm Lưu Tô trở nên nổi bật chính là thiên phú dị hỏa mà chính bản thân nàng cũng không thể khống chế kia.
Cho nên khi Hàm Lưu Tô ồn ào muốn đi vào Trấn Hồn Nhai, người ngoài chỉ cho đó là một chuyện cười thôi.
Cho dù ngoài miệng đám người Hạ tả vệ tỏ ra ủng hộ ý tưởng của Hàm Lưu Tô, nhưng trong lòng lại căn bản chưa từng tin tưởng nàng có tư cách này.
Sau khi chuẩn bị xong, người Thiên Khung tộc dẫn đầu vượt qua cái ranh giới rõ ràng kia, tiếp đó mọi người cũng đi vào theo.
Trong nháy mắt khi tiến vào dải băng Hàn Diễm này, cho dù là ai thì trên tóc tai, quần áo, hay thậm chí là lông mày và lông mi cũng đều tỏa ra từng luồng Hàn Diễm màu xanh thẳm!
Mặc dù những luồng Hàn Diễm này được ngưng tụ thành, nhưng lại không phải là thể rắn, chúng chỉ giống như những ngọn lửa băng màu lam chập chờn bình thường.
Nhưng lửa Hàn Diễm này không hề mang lại chút cảm giác ấm áp nào, mà là một cảm giác lạnh buốt thấu xương!
La Chinh không ăn quả Kim Dương kia.
Sau khi tiến vào ranh giới của vùng băng tuyết, toàn thân hắn gần như đóng băng.
Nhìn thấy lửa Hàn Diễm khắp người, La Chinh cũng có chút kinh ngạc, lửa Hàn Diễm ở đây thật sự bá đạo.
Thân thể hắn bỗng nhiên rung lên, những Hàn Diễm kia cũng theo đó mà bị dập tắt hết.
Nhưng không lâu sau, chúng nó lại quay trở lại.
Độc Hàn Diễm ẩn chứa trong những luồng Hàn Diễm này gần như có thể đi vào mọi chỗ, nó chui vào trong cơ thể La Chinh, thậm chí còn lan dọc theo kinh mạch để đi đến thế giới trong cơ thể!
Chương 1533: Tiến về phía trước
Sau khi độc Hàn Diễm này tiến vào thế giới trong cơ thể của La Chinh thì bắt đầu rơi xuống giống như từng bông tuyếtKhi những bông tuyết này rơi xuống trên biển hỗn độn màu nâu, chúng tỏa ra khí lạnh buốt giá, dường như muốn đóng băng cả biển hỗn độn…
Nhưng mà đám độc Hàn Diễm này vừa mới tỏa khí lạnh ra thì đã bị khí hỗn độn cắn nuốt trong nháy mắt, giống như dê nhỏ rơi vào giữa bầy sói vậy.
Từ sau khi La Chinh trao cho khí hỗn độn đặc tính cắn nuốt, thứ này gần như có thể chuyển hóa bất kỳ vật gì.
Đối với sự đáng sợ của khí hỗn độn, La Chinh cũng có một nhận thức rõ ràng.
Nhưng giai đoạn hiện nay, La Chinh càng thiên về phương diện luyện thể hơn.
Về phần Dịch Thần Nhất Kiếm, tuy nó có sử dụng khí hỗn độn, nhưng uy lực nó phát ra phần nhiều vẫn dựa vào lĩnh ngộ của La Chinh về thần đạo, chứ chưa phát huy ra được cực hạn của khí hỗn độn.
Nói cách khác, La Chinh còn thiếu một bộ công pháp, có thể phát huy ra hoàn toàn uy lực của khí hỗn độn!
Đám độc Hàn Diễm kia vẫn rơi lả tả ở thế giới trong cơ thể của hắn như trước, phần lớn đều rơi vào biển hỗn độn rồi lập tức biến mất.
Cũng có một số ít rơi trên đại lục chính của thế giới trong cơ thể hắn.
Có thể có một vài sinh linh xui xẻo đụng phải độc Hàn Diễm này, nên bị đông lại thành tảng băng ngay lập tức.
Nhưng xét về tổng thể thì thế giới trong cơ thể La Chinh không bị ảnh hưởng gì đáng kể cho lắm.
So với vẻ thoải mái của La Chinh thì những võ giả tu chân khác lại không dễ dàng như vậy.
Tuy rằng Thiên Khung tộc đã phát quả Kim Dương cho mọi người, nhưng phần lớn các võ giả ở đây đều không lựa chọn ăn nó…
Vì theo như tộc trưởng Thiên Khung tộc đã nói, bọn họ có thể lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Băng ở trong dải băng Hàn Diễm này.
Thật ra, những võ giả đến từ Thần Vực càng hiểu rõ hơn so với Cung Vũ, cái gọi là ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Băng, chính là tuyệt kỹ của chủ nhân cấm địa Luyện Thần – Băng Phách Ma Diễm, nó từng nổi tiếng khắp Thần Vực vào ba mươi nghìn năm trước!
Băng Phách Ma Diễm này hoàn toàn là sáng tạo riêng của chủ nhân cấm địa Luyện Thần.
Trước ông thì còn chưa có ai lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa này.
Lúc trước, khi chủ nhân của cấm địa Luyện Thần tiến vào Thánh Cảnh, được phong làm thánh mới, ông đã bất ngờ xây dựng một cấm địa Luyện Thần.
Sau đó, ông tuyến bố với cả Thần Vực là tất cả mọi người có thể đi vào cấm địa Luyện Thần tu luyện, thậm chí có thể hấp thu nguồn sức mạnh của ông, khi đó cả Thần Vực đều sôi sục.
Ngoài nguồn sức mạnh ra, ông tiết lộ mình cũng niêm phong cất giấu lý giải của ông về Băng Phách Ma Diễm trong cấm địa Thần Luyện, cũng chính là dải băng Hàn Diễm dưới chân mọi người đây!
Nhưng nhiều năm qua, đã từng có không ít người tiến vào dải băng này, nhưng không ai có thể lĩnh ngộ được bí ẩn của Băng Phách Ma Diễm…
Đối với rất nhiều võ giả ngoại tộc và võ giả Thần Vực, đây quả thật là một cơ hội để lĩnh ngộ ý nghĩa sâu xa này.
Về phần quả Kim Dương có thể chống lại độc Hàn Diễm, thì có thể đợi đến khi không chống đỡ được nữa rồi mới sử dụng cũng được.
Phần lớn võ giả cũng bị như La Chinh.
Độc Hàn Diễm kia vờn quanh bọn họ, rồi len lỏi khắp người dọc theo kinh mạch, không ngừng xâm lấn thế giới trong cơ thể, khiến thế giới trong cơ thể bọn họ xuất hiện hoa tuyết tung bay.
Nhưng mà thế giới trong cơ thể của bọn họ lại không thể so được với La Chinh.
Dù sao, độc Hàn Diễm này có mạnh đến mấy, thì cũng chỉ do chân nguyên biến thành, sao có thể mạnh hơn khí hỗn độn được chứ.
Nhiệt độ của thế giới trong cơ thể những võ giả kia bắt đầu giảm xuống đột ngột.
Thế giới trong cơ thể của võ giả Thần Biến Cảnh, nhất là của võ giả Thần Biến Cảnh cấp cao đã tương đối hoàn thiện.
Thậm chí, thế giới trong cơ thể của một số võ giả đã sinh ra thế lực tông môn tứ phẩm và ngũ phẩm, đã có võ giả Thần Đan Cảnh, hay thậm chí là Hư Kiếp Cảnh trấn giữ…
Nhưng lúc này, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, các sinh linh này liền gặp tai ương.
Từng bông tuyết được tạo thành từ độc Hàn Diễm giải phóng ra nhiệt độ cực thấp, làm cho thế giới trong cơ thể của bọn họ rơi vào trong ngày đông giá rét.
Thậm chí, trên biển chân nguyên trong cơ thể của một số võ giả đã đông lại thành từng tầng băng cứng, mang đến tổn thương trí mạng cho sinh linh của thế giới trong cơ thể.
Vận mệnh của sinh linh thứ cấp là như vậy.
Sinh sống ở thế giới trong cơ thể của người khác, không thể nắm giữ vận mệnh của mình.
Có thể vừa mới sinh ra trong tã lót, đã bị chết cóng vì ngày đông giá rét tới bất thình lình.
Cũng có thể vừa mới tu luyện thành công, bước vào Tiên Thiên Cảnh, nhưng dính phải một mảnh Hàm Diễm, cũng bị chết cóng trong nháy mắt!
Tình trạng này không chỉ xảy ra với cảnh giới riêng biệt nào đó, mà cho dù là vũ trụ được thánh nhân xây dựng cũng gặp phải vấn đề này.
Khi thánh nhân giao chiến, thì dù vững chắc như vũ trụ cũng sẽ bị ảnh hưởng, cũng sẽ xuất hiện nguy cơ diệt vong cực lớn.
Như trong vũ trụ Đại Diễn, cứ ba tỉ sáu trăm triệu năm thì tính là một diễn kỷ.
Kèm theo đó là cứ cuối mỗi diễn kỷ lại xuất hiện một lần nguy cơ diệt vong.
Nhưng những lần nguy cơ này không phải do La Tiêu đánh nhau với người khác gây nên, mà là có ẩn tình khác.
Chẳng qua, các Thiên Tôn đang ở trong vũ trụ, lại tổng kết ra một cái quy luật trống đánh xuôi kèn thổi ngược, thậm chí còn định kiểm soát quy luật này, tránh cho vũ trụ bị hủy diệt…
Đây chính là nỗi bi ai của sinh linh thứ cấp, khi không thể hoàn toàn nắm giữ vận mệnh của mình trong tay, thậm chí ngay cả tầm nhìn cũng bị giới hạn.
Cho dù là lớn mạnh như Thiên Tôn cũng không thể nắm giữ vận mệnh của mình, vẫn chỉ là sinh linh thứ cấp.
Giống như những sinh linh hiện tại của thế giới trong cơ thể đang bị độc Hàn Diễm ăn mòn kia.
Giờ phút này, có lẽ họ chỉ cho rằng đây là do thần đang tức giận, nên giáng tai ương băng tuyết giá rét lên người trần.
Bọn họ quỳ xuống đất cầu nguyện, cầu xin ông trời bớt giận.
Bọn họ không biết rằng, lý do của trận tai ương này chỉ là vì chủ nhân của thế giới mà bọn họ sống muốn tiến hành một đợt rèn luyện!
“Vù vù vù…”
Gió lạnh trên dải băng Hàn Diễm này rất dữ dội.
Dưới cơn gió lạnh kia, trên mặt mọi người lập tức “giăng đèn kết hoa”.
Bởi vì giờ phút này, Hàn Diễm đọng ở trên người bọn họ đều phát ra ánh sáng xanh thẳm mạnh hơn, giống như trên người bọn họ đang treo đầy trang sức lấp lánh vậy.
Nhìn thì rất đẹp, nhưng đồng thời số lượng Hàn Diễm xâm nhập vào cơ thể cũng sẽ tăng lên theo…
Quá trình này tương đối đau đớn, cảm giác ớn lạnh đi từ ngoài vào trong.
Sau khi tàn sát bừa bãi ở thế giới trong cơ thể, lại đi từ trong ra ngoài, gây ra rét lạnh thấu xương.
Chính vì như vậy, những độc Hàn Diễm còn sót lại thế giới trong cơ thể của bọn họ sẽ để lại dấu ấn quy tắc ở khắp nơi trong đó!
Tuy những năm gần đây, còn chưa có ai hoàn toàn lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa của Băng Phách Ma Diễm, nhưng đám Hàn Diễm này thực sự có mang lại lợi ích cho các võ giả tu chân.
Ít nhất, nó khiến tốc độ hoàn thiện quy tắc hệ Băng của thế giới trong cơ thể mọi người trở nên cực nhanh.
Mà tu luyện đến cảnh giới của bọn họ rồi, thì cần bắt đầu dùng quy tắc mà mình lĩnh ngộ được, đi xây dựng quy tắc cho thế giới trong cơ thể.
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là mọi người có thể hấp thu liên tục độc Hàn Diễm kia, dù sao thì thứ kia cũng có thể gây chết người.
Sắc mặt của một số võ giả thực lực yếu hơn đã trắng bệch ra.
Một cơn gió lạnh thổi tới, tất cả mọi người vô thức co ro tụm lại với nhau.
“Nếu võ giả nào không chịu được nữa thì đừng cậy mạnh! Sau khi nuốt quả Kim Dương thì có thể chống đỡ được!” Có người của Thiên Khung tộc nhắc nhở.
Những võ giả kia không chịu được nữa, chỉ có thể nuốt quả Kim Dương vào! Sau khi quả Kim Dương kia đi vào cơ thể, nó nhanh chóng chui vào thế giới trong cơ thể, hóa thành một mặt trời nhỏ, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, phóng ra dòng nước ấm nóng rực, làm ấm mọi thứ ở thế giới trong cơ thể của bọn họ.
Về phần các sinh linh thứ cấp đang giãy giụa bên bờ sinh tử ở trong đó, tất nhiên là vào giây phút này cũng được cứu.
Sau khi chịu đựng qua mùa đông giá rét, thế giới trong cơ thể lại phát triển mạnh một lần nữa.
Dòng nước ấm kia đi từ trong ra ngoài, quét sạch cảm giác ớn lạnh trong kinh mạch của bọn họ, cũng giúp sắc mặt của những võ giả kia khôi phục vẻ hồng hào bình thường.
Nhưng giờ phút này, có nhiều võ giả vẫn đang cố nén khó chịu, gắng hết sức kiên cường chống đỡ!
Trong chuyến đi này, có lẽ người thoải mái nhất chính là Hàm Sơ Nguyệt.
Nàng mặc một chiếc áo khoác thêu mây lửa, đám độc Hàn Diễm kia không thể chui vào cơ thể nàng chút nào.
Ngược lại, nàng thấy tò mò với phản ứng của mọi người.
Nhìn trên mặt, trên tóc, trên râu của đám người La Chinh cùng với tỷ tỷ đang có Hàn Diễm không ngừng đung đưa, khiến nàng không nhịn được cười.
Tất cả mọi người vẫn duy trì phi hành ở tầng trời thấp, tốc độ không tính là chậm.
Đi khoảng hai canh giờ như vậy, đã vượt qua gần một trăm nghìn dặm đường.
Qua chặng đường một trăm nghìn dặm này, có thể nhìn ra chênh lệch thực lực giữa mọi người.
Thời điểm đi được mười nghìn dặm, chỉ có khoảng vài võ giả ngoại tộc thực lực thấp ăn quả Kim Dương.
Đến thời điểm đi được ba mươi nghìn dặm, thì có hai phần mười võ giả ăn, mà khi mọi người đi đến bảy mươi nghìn dặm, số lượng võ giả ăn quả Kim Dương đã đạt tới hơn chín phần mười!
Còn khi đi đến một trăm nghìn dặm, thì trong các võ giả ở đây, chỉ có đội săn thần của Băng Sơn tộc, cùng bảy vị trưởng lão của Thiên Khung tộc và vài vị tinh nhuệ của Nguyên Hòa tộc mới có thể chịu được tiếp.
Đương nhiên, còn có La Chinh và Hàm Sơ Nguyệt…
Về phần Hàm Lưu Tô, nếu nàng sử dụng thiên phú dị hỏa của mình, vậy cũng có thể ngăn cản được độc Hàn Diễm kia.
Nhưng người có sở trường về lửa thường thường sẽ càng sợ cái lạnh.
Lúc đi được ba nghìn dặm, nàng đã ăn một quả Kim Dương rồi.
“Người này, quả thật giống như lời Lôi Thiềm huynh nói, vị La Chinh này không chỉ có thể chống lại dị hỏa, mà dường như còn có thể chống lại cái lạnh?” Thủ lĩnh Kim Duyệt của Nguyên Hòa tộc nói, trong ánh mắt nhìn về phía La Chinh hơi lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn dẫn đầu Nguyên Hòa tộc đến, tất nhiên là có nghe nói về bản lĩnh cao cường của “người gạt lửa” này qua lời của Cung Vũ và Lôi Thiềm.
Hắn và Cung Vũ giống nhau, đều không ngờ chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, “người gạt lửa” mà Băng Sơn tộc nói đến mấy tháng trước lại có thể nâng cao thực lực bản thân tới mức này…
Nhưng trăm nghe không bằng một thấy, Cung Vũ và Lôi Thiềm mô tả sinh động như thật, trong lòng hắn cũng có ba phần nghi ngờ.
Giờ phút này, thấy La Chinh cũng giống bọn họ, đều chưa hề nuốt quả Kim Dương, mà vẫn còn có thể hoạt động như thường trong trời băng đất tuyết này, quả thật là có vài phần bản lĩnh.
“Khà khà, ở mốc một trăm nghìn dặm, ngươi và ta còn có thể chịu được.
Ngươi nói xem, khi thằng nhóc này tiến vào mốc một trăm năm mươi nghìn dặm, thì liệu còn có thể chống lại độc Hàn Diễm này không?” Cung Vũ bỗng nhiên nói.
Một trăm năm mươi nghìn dặm…
Đó đã là chỗ cực sâu trong dải băng Hàn Diễm, cho dù là ba thủ lĩnh bọn họ, cũng phải ăn quả Kim Dương mới đi tiếp được.
Chương 1534: Tiến về điểm cuối
Tới mốc một trăm nghìn dặm, phía dưới dải băng, Hàn Diễm dấy lên hừng hực, ánh sáng màu xanh thẳm không ngừng khúc xạ, khiến hai mắt gần như không thể nhìn thẳng.
Mọi người giống như đang đi trên biển lửa, nhưng mà ngọn lửa băng màu xanh thẳm này lại không khiến người ta cảm nhận được chút ấm áp nào“Bùm!”
Bỗng nhiên, một thành viên trong đội săn thần của Băng Sơn tộc ngã vào ngọn lửa băng bên dưới!
Cung Vũ ở bên cạnh phản ứng cực nhanh, đột nhiên mở rộng hai cánh giữa không trung, hóa thành một luồng độn quang lượn vòng ở phía dưới một cái, liền cứu được người Băng Sơn tộc này.
“Nếu rơi vào ngọn lửa băng này, không ai cứu được ngươi đâu! Không chống đỡ được thì không cần cắn răng chống đỡ” Cung Vũ nhắc nhở.
Giữa các nhân vật cấp cao trong ba tộc này cũng tồn tại tâm lý so tài.
Trong đội săn thần của Băng Sơn tộc, chưa hề có ai ăn quả Kim Dương.
Thật ra, bọn họ thân là người luyện thể thuần túy, không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Băng.
Luyện thể ở nơi cực lạnh cũng là một con đường, nhưng không cần phải phiêu lưu mạo hiểm lớn như thế.
“Thác Lan! Không cần gắng gượng chống đỡ” Lôi Thiềm cũng ra lệnh.
Tên võ giả gọi là Thác Lan của Băng Sơn tộc kia lúc này mới gật đầu, nuốt quả kim dương xuống.
Ngoại trừ Thác Lan ra, cũng có một người của Thiên Khung tộc không miễn cưỡng mình nữa, cũng nuốt quả Kim Dương.
Cung Vũ tiếp tục dẫn đường ở phía trước, mọi người thì đi theo ở phía sau.
Độc Hàn Diễm chui vào thế giới trong cơ thể của La Chinh càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày đặc, tuyết rơi trong thế giới kia cũng càng lúc càng lớn…
Các sinh linh ở thế giới trong cơ thể đang trải qua một mùa đông giá rét xưa nay chưa từng có.
Tuy biển hỗn độn chưa bị đóng băng, nhưng nhiệt độ trong đó cũng đột nhiên thấp xuống rất nhiều…
Nếu như nhiệt độ tiếp tục hạ xuống, chỉ sợ sinh linh ở thế giới trong cơ thể hắn sẽ phải chết rất nhiều.
Tổn thất một số sinh linh không gây ảnh hưởng quá lớn đến bản thân la Chinh.
Dù sao trong giai đoạn hiện tại, La Chinh hoàn toàn không dựa vào sức mạnh tín ngưỡng của những con dân này, nhưng hắn vẫn không muốn con dân mình tạo ra phải chết.
Nghĩ tới đây, La Chinh chợt nảy ra ý tưởng.
Bỗng nhiên, từ trong biển hỗn độn xuất hiện vô số bầy cá, những bầy cá kia nhảy lên khỏi mặt nước, dang rộng hai cánh, bay thẳng về phía không trung!
Bầy cá đông đúc bay lượn trên không, cảnh này bị các ngư dân ở thế giới trong cơ thể thấy, có người còn ghi lại cảnh tượng hiếm thấy này.
Rất nhiều năm sau, đàn cá này được người đời ca tụng là cá Bắc Minh, nó biến thân thành Côn Bằng, cứu cả thiên hạ trong ngày tuyết lớn…
Họ không biết rằng, đây chỉ là một ý nghĩ trong đầu La Chinh mà thôi.
Sau khi đàn cá nhỏ bay vọt lên không trung, chúng tiến về phía từng mảnh từng mảnh độc Hàn Diễm.
Trong nháy mắt chạm vào độc Hàn Diễm, chúng liền hóa thành khí hỗn độn, đồng thời cắn nuốt luôn độc Hàn Diễm kia!
La Chinh cố gắng giữ độc Hàn Diễm lại giữa không trung, đồng thời chín ngôi sao treo trên trời cao cũng bắt đầu chuyển động liên tục.
“Cửu Tinh Đồng Huy!”
La Chinh cũng không rút sức mạnh trong đó ra, mà để chín ngôi sao này dùng sức mạnh của chúng để chuyển động liên tục.
Khoan gỗ lấy lửa, nghĩa là vật chất sẽ sinh ra nhiệt lượng trong lúc di chuyển ở tốc độ cao, nên mới có thể tạo ra lửa khi khoan ván gỗ.
Tất cả nhiệt lượng đều được sinh ra từ chuyển động!
Ngôi sao càng nóng thì chuyển động của nó lại càng dữ dội.
Bản thân La Chinh cũng cảm thấy sức mạnh trong chín ngôi sao này quá kinh khủng.
Nếu sức mạnh này được điều động, vậy có thể tưởng tượng được nhiệt lượng tỏa ra lớn đến cỡ nào!
Vì thế, nhiệt độ vốn đang hạ xuống đột ngột, lại bắt đầu chậm rãi tăng lên dưới sự chiếu rọi của chín ngôi sao!
Sau khi thu xếp xong thế giới trong cơ thể, La Chinh lại ung dung đi tiếp cùng đội ngũ lớn.
Một trăm hai mươi nghìn dặm…
Đến giai đoạn này, trong đội săn thần chỉ có hai người chưa dùng quả Kim Dương.
Biểu hiện của Thiên Khung tộc khá hơn một chút.
Bọn họ thân là người tu chân, nên vốn có sự hiểu biết về quy tắc và khả năng thích ứng mạnh hơn rất nhiều so với Băng Sơn tộc.
Nhưng người Băng Sơn tộc lại chỉ dựa vào thân thể kiên cường mà có thể chống chọi đến đây, như vậy không thể dễ dàng so sánh ai mạnh ai yếu được.
Về phần Nguyên Hòa tộc, bây giờ họ chỉ còn lại một võ giả, cũng chính là thủ lĩnh của bọn họ – Kim Duyệt.
Người Nguyên Hòa tộc có tâm tính bình thản.
Có lẽ, trong tộc vẫn có mấy người còn có thể kiên trì, nhưng bọn họ không thích cạnh tranh với người khác, biết không cần phải cậy mạnh, nên rất nhiều người đều đã sớm rút khỏi, đều ăn quả Kim Dương.
Cho dù là ba vị thủ lĩnh Lôi Thiềm, Kim Duyệt và Cung Vũ, thì sắc mặt cũng càng lúc càng mệt mỏi khi cố chống lại sự ăn mòn mãnh liệt của Hàn Diễm!
Vì chống lại độc Hàn Diễm ở nơi này, mấy người bọn họ cũng càng lúc càng tập trung.
Ban đầu, bọn họ còn có thể phân tâm chú ý đến La Chinh, nhưng về sau chỉ có thể cố hết sức chăm chú đi tới trước, đồng thời điều động sức mạnh của toàn thân để bảo vệ mình!
Về phần các võ giả khác, thì đều chú ý đến La Chinh!
“Năm đó, Cưu Thánh tiến vào cảnh giới thánh, được phong là một trong ba vị thánh mới, nhưng lại chưa từng nhận một đệ tử nào!”
“Dựa theo lẽ thường, sau khi thánh nhân thu hoạch được hiểu biết mới về ý nghĩa sâu xa của quy tắc trong Thần Vực, thì đều sẽ khắc lĩnh ngộ của bản thân thành văn bia, lưu truyền cho hậu thế! Dù sao tới cảnh giới này của bọn họ, quy tắc gì đó đều đã là mây bay.
Mà trong Thần Vực, không gian để tìm ra ý nghĩa sâu xa của quy tắc mới càng ngày càng nhỏ!”
“Nhưng Cưu Thánh này lại phá vỡ lẽ thường, không chịu truyền lại văn bia cho người đời sau, mà niêm phong ý nghĩa sâu xa của Băng Phách Ma Diễm ở nơi này, dẫn tới vô số thiên tài tiến vào đây lĩnh ngộ, nhưng tất cả đều chịu thất bại trở về! Chưa có một ai thành công cả!”
“Nghe nói còn có thánh nhân nào đó đã từng đi chất vấn Cưu Thánh! Nhưng ông chỉ gật đầu cười mà không nói, còn cam kết ông chắc chắn sẽ làm được!”
“…”
Trong đội ngũ, có một võ giả đội mũ tím đứng trên một cái xe bay ba hoa khoác lác, có vẻ rất nhàn nhã.
Một số võ giả Thần Vực đã nghe hắn kể chuyện này không ít lần, một số sinh linh thứ cấp đến từ vũ trụ thì chăm chú lắng nghe.
Chênh lệch giữa sinh linh thứ cấp với võ giả Thần Vực, không chỉ có vấn đề tài nguyên và nơi ra đời.
Sự chênh lệch về mặt thông tin cũng khá lớn.
Cho nên, tính cả La Chinh thì tất cả sinh linh thứ cấp đều phải thật cẩn thẩn và dốc hết khả năng đi thu thập tin tức về Thần Vực.
Võ giả mũ tím này thấy dáng vẻ chăm chú của những võ giả ngoại tộc kia, bèn vui vẻ khoe khoang: “Thật ra dựa vào suy đoán của ta, muốn thật sự lĩnh ngộ được Băng Phách Ma Diễm, thì phải dựa vào thực lực của bản thân, mà không dùng tới quả Kim Dương kia để băng qua dải băng Hàn Diễm! Khà khà, chỉ tiếc đến tận bây giờ vẫn chưa có ai có thể thành công! Cho dù là Hàm Thương Yên của năm đó cũng chỉ kiên trì được đến một trăm ba mươi nghìn dặm, cuối cũng vẫn bị đánh bại! Hàm Thương Yên kia còn kém một chút…”
Nghe võ giả mũ tím kia nói vậy, Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt liếc mắt nhìn nhau, Hạ tả vệ ở bên cạnh lạnh giọng nói: “Quan điểm này đã sớm có người đưa ra, ngươi tự nhận là suy đoán của ngươi, không thấy xấu hổ sao? Đúng là thiếu chủ của Hàm gia ta còn kém một chút thật, vậy cũng không biết các hạ còn kém bao nhiêu?”
Bị Hạ tả vệ bật lại một trận như vậy, võ giả mũ tím có vẻ hơi lúng túng.
Dù sao Hàm Thương Yên có thể đi đến một trăm ba mươi nghìn dặm, đã là thành tích tương đối đáng kinh ngạc.
Quan trọng là khi đó Hàm Thương Yên chưa đột phá tu vi Giới Chủ, mới chỉ là Thần Biến Cảnh.
Đến sau khi Hàm Thương Yên trở thành Giới Chủ, hắn lại không muốn đến đây.
Ý nghĩa sâu xa của Băng Phách Ma Diễm này có lợi hại thật, nhưng dù sao Hàm Thương Yên là song tu pháp thể, cũng là thiếu chủ bên cạnh Thánh Hoàng, hắn không nhất định sẽ để nó vào mắt.
Mặc dù La Chinh đã chia ra một phần tâm tư để chống lại độc Hàn Diễm, nhưng tai mắt cũng đang chú ý đến võ giả mũ tím kia…
Đi đến điểm cuối của dải băng Hàn Diễm này sao?
Hiện tại, hắn đã đi được một trăm hai mươi nghìn dặm, chặng đường còn lại cũng chỉ có hai mươi nghìn dặm nữa thôi.
Nếu hắn thật sự dựa vào chính mình đi đến cuối, vậy sẽ xảy ra chuyện như lời của võ giả mũ tím kia nói ư? Hắn sẽ có thể lĩnh ngộ được Băng Phách Ma Diễm sao?
La Chinh cũng không biết ý nghĩa sâu xa này có lợi hại hay không, nhưng chắn hẳn tuyệt kỹ truyền thừa từ thánh nhân sẽ không thể tệ đâu nhỉ?
Nghĩ đến đây, La Chinh liền nổi lên hứng thú.
Trước đây, hắn còn cân nhắc xem có cần phải kiên trì tiếp hay không.
Nếu chỉ là một cuộc khảo hạch đơn thuần, không có phần thưởng gì, vậy La Chinh cũng không cần phải gặng gượng chống đỡ, hắn lại không phải bị cuồng ngược…
Hiện tại xem ra, nhất định phải thử một lần.
Không lâu sau, rốt cuộc mọi người đã vượt qua một trăm ba mươi nghìn dặm!
Trong nháy mắt tiến vào một trăm ba mươi nghìn dặm, đã có bất ngờ xảy ra.
Trước tiên, Kim Duyệt của Nguyên Hòa tộc tuyên bố bỏ cuộc, đồng thời nuốt một quả Kim Dương.
Trong Băng Sơn tộc chỉ còn lại một mình Lôi Thiềm.
Về phần Thiên Khung tộc thì còn lại hai người, Cung Vũ và một vị trưởng lão khác tên là “Phi Trần”.
Vào thời khắc này, vị Phi Trần này lại im lặng rơi thẳng xuống dưới!
Vì chống lại độc Hàn Diễm, Cung Vũ không rảnh rỗi phân tâm.
Đến khi phát hiện vấn đề, thì vị trưởng lão kia đã đột ngột rơi xuống.
“Phi Trần!”
“Phi trưởng lão!”
Có người thét to, càng có nhiều người nhào thẳng về phía Phi Trần, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước!
Mọi người liền thấy trưởng lão Phi Trần bị va vào Hàn Diễm phía dưới một cái, lập tức cả người ông bị biến thành một tảng băng rắn chắc ngã xuống phía dưới!
“Rầm!”
Không phải vị Phi Trần này không muốn tự cứu mình, trong nháy mắt rơi xuống, toàn thân ông ta còn tỏa ra ngọn lửa cháy hừng hực, muốn chống lại ngọn lửa băng kia.
Nhưng rõ ràng ngọn lửa màu vàng chỉ do chân nguyên biến thành kia làm sao có thể chống lại được uy lực của ngọn lửa băng?
Ngay lập tức, ngọc lửa cháy hừng hực kia liền biến mất trước mắt mọi người.
Sau đó, mọi người lại nghe thấy một tiếng “lách cách” giòn vang, giống như tiếng ngọc lưu ly rơi ở trên mặt đất, đó chính là tiếng thân thể Phi Trần bị ngã vỡ nát…
Trong mắt của mọi người lộ ra nỗi sợ hãi nồng đậm.
Không ít người bèn nâng độ cao của mình lên theo bản năng.
Tuy bọn họ đã biết chỗ đáng sợ của Hàn Diễm này, nhưng sau khi chính mắt nhìn thấy mới thật sự cảm nhận được chỗ kinh khủng của ngọn lửa băng này.
Chương 1535: Chiếc gương
Mặc dù mỗi lần vượt qua dải băng Hàn Diễm đều sẽ có người mất mạng, nhưng chuyện một vị trưởng lão Thiên Khung tộc bỏ mình cũng là điều hiếm thấyDù sao thì Thiên Khung tộc luôn coi việc tu luyện chân nguyên là chính, đối với phán đoán của võ giả Thần Vực, bọn họ cũng đang trong giai đoạn thăm dò.
Dường như cứ cách một khoảng thời gian, Thiên Khung tộc sẽ thử đi qua dải băng Hàn Diễm một lần, hy vọng sẽ có kỳ tích xảy ra, có thể lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa trong đó.
Nhưng Thiên Khung tộc không biết rằng, từ khi chủ nhân cấm địa Luyện Thần – cũng chính là “Cưu Thánh” trong miệng võ giả Thần Vực sáng tạo ra sáu chủng tộc lớn, người đó cũng đã chế tạo ra một giới hạn không thể vượt qua.
Cho dù là Lôi Thiềm, Cung Vũ hay Kim Duyệt của Nguyên Hòa tộc…
Dù bọn họ rất xuất chúng, thực lực tiến bộ rất nhanh nhưng chỉ đến một giới hạn nhất định thì sẽ không thể tiến thêm được nữa.
Không phải do thiên phú của bọn họ kém, cũng không phải do bọn họ thiếu nghị lực, mà là vì từ khi sinh ra, sáu chủng tộc lớn đã bị trói buộc trong cái giới hạn này.
Thế nên nhiều năm qua, cho dù đám tinh anh, trưởng lão của Thiên Khung tộc có cố gắng thế nào cũng không thể dùng thực lực của bản thân để vượt qua dải băng Hàn Diễm được.
Bọn họ đã bị định sẵn, vĩnh viễn chỉ có thể tới gần mà không thể vượt qua.
Sau khi vị trưởng lão kia bỏ mình, Cung Vũ và Lôi Thiềm cũng từ bỏ, hai người đều ăn vào một quả Kim Dương, dùng xong sắc mặt mới tốt hơn một chút.
Hiện giờ, ánh mắt của mọi người lại tập trung lên người La Chinh lần nữa.
Hiện tại, trong đội ngũ mấy trăm người, chỉ có La Chinh là chưa ăn quả Kim Dương.
Lúc này, La Chinh cũng phải cẩn thận từng li từng tí…
Độc Hàn Diễm dũng mãnh xâm nhập vào cơ thể của La Chinh, sức mạnh của chín ngôi sao trong cơ thể hắn cũng chuyển động càng lúc càng nhanh.
Nhưng chỉ dựa vào ánh sáng phát ra từ chín ngôi sao thôi thì không thể hòa tan hoàn toàn đám hoa tuyết này được.
Mặc dù độ ấm ở thế giới trong cơ thể luôn ổn định ở một giới hạn, nhưng nó vẫn đang từ từ giảm xuống.
Bắt đầu từ một trăm ba mươi nghìn dặm, mới bay một nghìn dặm về phía trước, sức mạnh của độc Hàn Diễm đã tăng lên vài phần, mang tới uy hiếp càng lớn cho La Chinh.
Sức mạnh trong chín ngôi sao không phải là có thể tiêu hao một cách vô hạn.
Muốn để nguồn sức mạnh trong đó khôi phục lại hoàn toàn cũng cần không ít thời gian, mà vượt qua dải băng Hàn Diễm này mới chỉ là bước đầu tiên của hành trình thôi.
Người khác không tăng tốc vượt qua dải băng này là vì uy hiếp từ độc Hàn Diễm.
Mặc dù quả Kim Dương có uy thế của Dương Viêm, nhưng nếu phải đối chọi với quá nhiều độc Hàn Diễm thì vẫn có nguy cơ sẽ bị dập tắt.
Thế nên mọi người mới duy trì tốc độ trung bình, tốc độ này không tính là nhanh, nhưng cũng không phải là chậm.
Nếu La Chinh muốn vượt qua dải băng Hàn Diễm, mà lúc này hắn lại có thể chịu đựng được sự ăn mòn của độc Hàn Diễm thì hắn không cần duy trì tốc độ giống như mọi người.
Nghĩ vậy, cơ thể của La Chinh nhoáng lên một cái lao nhanh về phía trước mấy trăm trượng.
Khi hắn lướt qua không gian, tốc độ của hắn bị đẩy lên tới mức tận cùng rồi hóa thành một đường thẳng, mau chóng bay về phía trước bằng một tốc độ khó tin trước mắt mọi người.
“Vèo!”
“Cái gì? Tên kia điên rồi à?”
“Hắn vừa mới phá kỷ lục của Hàm Thương Yên, giờ lại bắt đầu liều mạng đi tiếp như vậy ư?”
“Nếu hắn có thể chịu đựng được độc Hàn Diễm thật thì làm vậy có thể giảm bớt áp lực cho mình.
Dù sao tốn càng ít thời gian thì chân nguyên bị tiêu hao sẽ càng nhỏ…”
Cung Vũ, Lôi Thiềm và Kim Duyệt đều đưa mắt nhìn nhau.
“Người gạt lửa này đúng là phi thường” Kim Duyệt không khỏi cảm thán.
“Có lẽ hắn có thể bình yên vượt qua được” Lôi Thiềm nhìn chằm chằm vào luồng sáng từ từ đi xa dần nói.
Cung Vũ lại tỏ vẻ lo âu, “Nhỡ tên này không chịu đựng nổi, bỏ mạng ở đây thì làm sao bây giờ?”
Sở dĩ lần này bọn họ huy động nhiều người như vậy cũng là vì có La Chinh, nếu La Chinh bỏ mạng thì bọn họ cũng chẳng cần đi tiếp nữa.
Nhưng lần này bọn họ hành động lớn như thế mà lại ủ rũ ra về thì không được hay cho lắm.
“Chúng ta cũng đi theo xem sao” Lôi Thiềm gật đầu, dù thế nào, tính mạng của La Chinh là quan trọng nhất.
Còn về việc hắn có thể lĩnh ngộ được ý nghĩa sâu xa của dải băng Hàn Diễm này hay không thì không quan trọng.
Sau khi ba người hạ quyết tâm thì bèn mau chóng đuổi theo, nhưng đuổi theo rồi lại phát hiện khoảng cách giữa bọn họ và La Chinh càng lúc càng xa.
Ước chừng đuổi theo khoảng mười nghìn dặm, ba người đều nhìn nhau cười khổ, tên kia đã mất tăm mất tích rồi.
Cũng may là dải băng Hàn Diễm chỉ là một đồng bằng rộng lớn, ngoại trừ độc Hàn Diễm ở khắp mọi nơi ra thì không còn nguy hiểm nào khác…
Gió lạnh vù vù thổi qua tựa như lưỡi dao cắt lên cơ thể của La Chinh.
Lúc này, cả người La Chinh đã hoàn toàn biến mất, vô số Hàn Diễm màu xanh nhạt bao phủ lấy hắn, nhìn qua giống như một ngọn lửa lớn đang lao nhanh ở giữa không trung.
Ngoại trừ việc tập trung lao về phía trước, La Chinh còn đặt hết sự chú ý của mình vào thế giới trong cơ thể.
Trên đại lục trung tâm ở thế giới trong cơ thể, một cơn lốc lớn xưa nay chưa từng có đang hình thành.
Quy tắc hệ Phong trong đó chỉ mới ở tầng sáu, đó là quy tắc hệ Phong mà La Chinh tự lĩnh ngộ ra.
Chỉ có điều, khi phối hợp với khí hỗn độn thì lại có sức mạnh không hề tầm thường chút nào.
Cơn lốc này trực tiếp bao trùm hết toàn bộ đại lục trung tâm và cây thế giới vào bên trong.
Hắn tạo ra cơn lốc này là để bảo vệ đại lục trung tâm ở trong đó.
Tuyết do độc Hàn Diễm biến thành ở thế giới trong cơ thể của hắn càng lúc càng nhiều, nếu thực sự để cho trận tuyết này bao phủ lên đại lục trung tâm thì e rằng sinh linh ở thế giới trong cơ thể của hắn sẽ chết hết mất.
Tất cả tuyết đều bị thổi vào trong biển hỗn độn ở bốn phía.
Biển hỗn độn vốn cuộn sóng cũng dần dần có dấu hiệu bị đóng băng.
Trên mặt biển màu nâu hiện lên từng tảng băng trôi, mà những tảng băng này đang dần có xu hướng nối liền với nhau thành một mảng.
Nếu là võ giả tu luyện chân nguyên thì lúc này tất cả mọi thứ ở thế giới trong cơ thể đã bị đóng băng cả rồi.
Nhưng đến cuối cùng thì khí hỗn độn cũng không phải là thứ mà thánh nhân có thể vùi lấp, huống hồ La Chinh còn cho khí hỗn độn này đặc tính cắn nuốt.
Sau khi cắn nuốt đám tuyết này xong, chín ngôi sao cũng tỏa ra ánh sáng chói lòa bao phủ lên biển hỗn độn.
Vô số các sinh linh ở thế giới trong cơ thể đã cảm nhận được tận thế đang giáng xuống, hàng triệu võ giả đang không ngừng cầu xin…
“Xin Thác Thế Tôn Giả dùng thánh lực xua đuổi thứ tuyết độc trí mạng này!”
“Bảo vệ tộc nhân của ta vĩnh viễn trường tồn!”
“Xin đại thần thông của Tôn Giả che chở tộc ta vượt qua kiếp nạn này!”
Cho dù là câu nói nào vang vọng ở thế giới trong cơ thể, La Chinh đều có thể cảm ứng được.
Đó là bản năng của người xây dựng nên thế giới.
Thế nhưng lúc này, La Chinh không rảnh để quan tâm tới bọn họ.
“Xông lên!”
“Vèo!”
Một trăm bốn mươi nghìn dặm!
La Chinh mau chóng vượt qua giới hạn một trăm bốn mươi nghìn dặm…
Những ngọn lửa trên dải băng đến đây đã tắt hết, nhưng không phải là tắt thật sự.
Khi đạt đến một giới hạn nhất định, vật chất sẽ trở lại hình dạng ban đầu.
Ví dụ như nhiệt độ của nước thấp đến một giới hạn nào đó sẽ biến thành băng vậy!
Tới đây, những ngọn lửa băng cũng thay đổi trạng thái của nó, biến thành từng khối băng theo một hình dạng nhất định, tựa như một thanh kiếm sắc bén cắm trên mặt đất.
Nơi này chắc chắn là nơi có nhiệt độ thấp nhất trên thế giới.
Không có hơi thở của bất kỳ sinh linh nào, thậm chí đến cả sự chuyển động năng lượng, sự chuyển hóa quy tắc cũng đã dừng lại.
Không có gió lốc, thậm chí đến cả âm thanh cũng khó mà truyền đi được.
Mọi thứ xung quanh đều vô cùng yên ắng, chỉ có một mình La Chinh lẳng lặng bay giữa không trung, đi về trước.
Lúc này, độc Hàn Diễm không chỉ ngưng tụ lại ở thế giới trong cơ thể của La Chinh mà đến cả dòng máu đang chảy, trái tim đang đập và tư duy cũng như muốn đóng băng, đông cứng lại.
“Xông lên!”
Dưới nhiệt độ như thế, dường như La Chinh đã ngừng mọi suy nghĩ, chỉ có một ý nghĩ còn sót lại trong đầu, đó là tiến về phía trước!
Đúng lúc này, trên đồng bằng lửa băng rộng lớn này bỗng xảy ra thay đổi kỳ lạ.
Những dải băng chằng chịt này vốn có màu xanh lam, nhưng bỗng nhiên một phần trong đó lại biến thành màu cam, hai loại màu sắc đối lập nhau rõ ràng.
Phần băng màu cam này được bao quanh từng dòng chú văn cực lớn.
Khi La Chinh bay ngang qua chỗ những chú văn này, phần băng màu cam bắt đầu mất đi từng chút màu sắc, lại lần nữa chuyển thành màu xanh lam.
Khi La Chinh bay nhanh về phía trước, chú văn bên dưới cũng bắt đầu không ngừng phai màu, như thể những khối băng màu sắc khác biệt đó là một tấm thảm trải ra để chào đón La Chinh, chờ hắn đi qua, con đường này sẽ tự động biến mất.
Suy nghĩ của La Chinh đã đông cứng, nhưng lúc này hắn cũng chú ý tới cảnh tượng kỳ lạ ở bên dưới.
Dẫu sao trong tầm mắt hắn vẫn có thể nhìn thấy một dải chú văn màu cam kéo dài tới phương xa.
Đáng tiếc lúc này hắn không rảnh để quan sát những chú văn này nữa, chỉ có thể cắm đầu xông lên trước.
“Một trăm năm mươi nghìn dặm”
Không lâu sau, rốt cuộc La Chinh cũng đến điểm cuối của dải băng Hàn Diễm, những chú văn kia cũng hoàn toàn biến mất.
Lúc này, trước mắt hắn hiện ra một cái gương cao tới mấy triệu trượng.
Cái gương này kéo dài tới phần đỉnh hang động của cấm địa Luyện Thần, cắt ngang giữa động.
Hình ảnh hiện ra trong gương khiến người ta cảm thấy thế giới này rộng lớn vô biên…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









