[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 299 : Ong chúa (c1491-c1495)
❮ sautiếp ❯Chương 1491: Ong chúa
Con đường dọc theo lối đi nhỏ này lại vừa khéo bị tổ ong ngăn cảnMuốn tiếp tục tiến lên thì nhất định phải đi qua bên cạnh tổ ong.
Với La Chinh thì đây chắc chắn là nguy hiểm rất lớn.
Nhỡ đâu quấy nhiễu tới những con ong Man này thì tình hình sẽ rất phiền phức.
Có lẽ La Chinh không hiểu thực lực của những con ong Man này, nhưng chúng tuyệt đối không dễ đối phó.
Chỉ có điều, La Chinh đã đến nơi này thì cũng không thể quay về đường cũ…
Sau khi có quyết định, La Chinh hít sâu một hơi, bắt đầu thu khí tức của mình lại, từ từ tiến về phía trước, thuận theo một góc.
Cho dù là động tác hay bước chân thì đều vô cùng nhẹ nhàng!
Trong suy nghĩ của La Chinh, ong mật là một loài sinh vật có tính công kích không quá mạnh.
Chúng là kiểu người không đụng ta thì ta không đụng người, chỉ cần không bị quấy nhiễu, chúng sẽ không chủ động tấn công.
Ong Man này không giống ong mật, nhưng hiện tại có vẻ tập tính của chúng cũng không khác là bao.
Ít nhất thì ong Man cũng xây dựng “tổ ong” làm lãnh địa của mình.
Chỉ cần La Chinh không xâm phạm vào lãnh địa của chúng thì hẳn là cũng không có vấn đề gì lớn.
Từ từ lại gần tổ ong, La Chinh cũng quan sát càng lúc càng rõ.
Ở phía trên tổ ong này có vô số lỗ hổng hình lục giác, ong Man lớn chừng nắm tay cứ ra ra vào vào từ những lỗ hổng này.
Sau khi quan sát tỉ mỉ, La Chinh mới phát hiện phần dưới của những con ong Man này có mọc một nhúm lông tơ, mà trong lông tơ có dính một giọt nước suối bảy màu!
Không ngờ những con ong Man này lại trực tiếp thu thập nước suối bảy màu làm mật!
Cũng khó trách ong Man có thể bay.
Ngay cả La Chinh bây giờ cũng không thể bay được trên không trung.
Dù sao hắn cũng không thể thoát khỏi sức hút mạnh mẽ kia.
Mà con ong Man này quanh năm dùng suối nguồn sức mạnh làm thức ăn, hai cánh kia đập là có thể giúp nó thoát khỏi sức hút nơi đây.
Càng đến gần tổ ong, La Chinh lại càng cẩn thận từng li từng tí.
Lúc vẫn còn cách tổ ong bảy, tám trượng, La Chinh đột nhiên có một dự cảm xấu.
Hình như có cái gì đang nhìn trộm mình ở cự ly gần!
Cảm giác này vừa mới xuất hiện thì La Chinh cũng cảnh giác ngay.
Trong Băng Sơn tộc, La Chinh nhận được đãi ngộ tốt nhất, nhưng điều này không hề chứng tỏ ở đây không có nguy hiểm.
Ở một nơi không tuân theo bất cứ quy luật nào, không hề nói lý lẽ, bất cứ lúc nào La Chinh cũng sẽ không buông lỏng cảnh giác.
Sau khi dừng bước, La Chinh nhìn đánh giá xung quanh một cách tỉ mỉ.
Xung quanh không có thứ gì, ngoại trừ chếch lên phía trước là một hang núi thông lên phía trên, song hang núi kia lại trống không.
Lại quan sát thêm một phen, La Chinh rốt cuộc cũng phát hiện ra vấn đề.
Chính giữa tổ ong khổng lồ kia có hai vết nứt, trong vết nứt đó có một cặp mắt ẩn núp.
Con mắt kia là do vô số mắt kép tạo thành, có thể chia ra thành vô số mắt lưới.
La Chinh có thể nhìn thấy ảnh ngược của mình ở trong đó, mỗi một mắt lưới đều tồn tại một ảnh ngược của mình!
Mình đang bị cặp mắt này nhìn chăm chú!
Cảm giác này khiến tóc gáy La Chinh dựng thẳng lên.
Rốt cuộc trong tổ ong này là thứ quỷ gì?
Cặp mắt này lớn hơn ong Man bình thường mấy chục lần, nhất định không phải là ong Man bình thường… Chẳng lẽ là ong chúa?
Sinh linh sống theo bầy đàn như ong bình thường đều có một con ong chúa liều mạng sinh đẻ.
Đồng thời, con ong chúa này cũng sẽ đòi lấy chín phần đồ ăn, tất cả ong thợ đều phải phục vụ ong chúa.
Vấn đề là dường như đồ ăn duy nhất trong núi Thánh Tuyền này chỉ có suối nguồn sức mạnh?
Nghĩ đến chuyện một con ong chúa đã uống rất nhiều suối nguồn sức mạnh, trái tim La Chinh liền đập mạnh lên.
Hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ gặp phải một số loài vật kỳ quái ở nơi này từ trước, nhưng thứ trước mắt vẫn khiến da đầu hắn tê dại.
“Cố sức thu lại dấu hiệu sống!”
Giờ đây La Chinh đã nhắm mắt, cố gắng hết sức không để cho tâm tình của mình chấn động, tốt nhất là hóa thành một cây cột gỗ mà đi qua.
Nhưng ngay lúc La Chinh vừa mới chuẩn bị di chuyển bước chân thì chợt nghe một tràng âm thanh ầm ầm.
“Thùng thùng…”
La Chinh cả kinh.
Hắn nhìn thấy mặt bên của hang núi lại có một vóc dáng lực lưỡng rơi xuống từ phía trên!
Đó là một người Băng Sơn tộc!
Người Băng Sơn tộc này hình thể to lớn, mà bốn vách của sơn động này nhẵn bóng nối thẳng đến đỉnh.
Nếu trực tiếp tuột xuống từ trên đỉnh sẽ gồm cả lực xung kích và lực quán tính lớn!
Bây giờ La Chinh không kịp nín thở, hắn vội vã lui về phía sau!
“Ầm!”
Vừa mới lui ra, thân thể cường tráng kia liền lăn thẳng xuống, trực tiếp đâm vào vách núi bên tay phải La Chinh, phát ra một tiếng vang động trời!
Cũng may người Băng Sơn tộc da dày thịt béo, va chạm như vậy không có gì đáng ngại.
Vị Băng Sơn tộc này vừa mới bò dậy, mắng một câu bằng tiếng Băng Sơn tộc thì nhìn thấy La Chinh ở bên cạnh.
“La Chinh?”
Người Băng Sơn tộc này thản nhiên liếc mắt một cái, ngay sau đó gọi tên của La Chinh.
Song, dù là ánh mắt hay giọng điệu đều có vẻ không thiện chí lắm.
Sau khi trưởng thành, người Băng Sơn tộc đều tiến hành lễ thành niên.
Mà nội dung chính của lễ thành niên chính là tiến vào trong núi Thánh Tuyền tiếp nhận thử thách, sau đó hấp thu suối nguồn sức mạnh, hoàn thành một lần lột xác!
Còn võ giả ngoại tộc chỉ có thể đi phía sau Băng Sơn tộc, nhặt một chút lợi lộc mà thôi.
Cho nên võ giả ngoại tộc ưu tú như thế nào đi nữa thì cũng rất khó đuổi kịp và vượt qua được người Băng Sơn tộc.
Nhưng đương nhiên bất cứ chuyện gì cũng có ngoại lệ, ví dụ như ca ca Hàm Thương Yên của Hàm Lưu Tô cũng từng tạo ra kỳ tích không nhỏ.
Lần này, tình huống lại khác.
Băng Sơn tộc trực tiếp đặt La Chinh ở vị trí đầu tiên, không chỉ cho La Chinh tiến vào trong núi Thánh Tuyền trước mà Lôi Thiềm còn dặn dò những võ giả Băng Sơn tộc khác, nếu như gặp La Chinh thì hãy cố gắng giúp hắn.
Ngoài mặt họ không dám làm trái mệnh lệnh của Lôi Thiềm, nhưng trong lòng dĩ nhiên vẫn khá xem thường.
Cùng lắm thì thằng nhóc này cũng chỉ có bản lĩnh không sợ lửa mà thôi, dựa vào cái gì mà được Băng Sơn tộc tiếp đãi nồng hậu như vậy?
Trong lòng đám thanh niên Băng Sơn tộc đã bất mãn từ lâu, bây giờ nhìn thấy La Chinh thì sao có thể thân thiện cho được? Cũng càng không thể giúp đỡ La Chinh.
Nếu có cơ hội, hắn thậm chí còn muốn đánh La Chinh một trận.
Nhưng La Chinh lại đưa tay, chỉ chỉ phía sau hắn.
Thanh niên Băng Sơn tộc này quay đầu lại liền trợn tròn mắt, đứng nguyên tại chỗ, không dám cử động, gần như cũng không dám thở mạnh.
“Vù vù…”
Vừa rồi khi người Băng Sơn tộc này ngã xuống đã dẫn tới động tĩnh lớn như vậy nên bầy ong Man trong tổ liền tuôn ra với số lượng lớn, liên tục bay vòng vòng giữa không trung…
“Tổ, tổ của ong Man…”
Dĩ nhiên đây là lần đầu tiên người Băng Sơn tộc này tiến vào núi Thánh Tuyền, nhưng hắn hiểu rõ sự đáng sợ của con ong Man này hơn La Chinh.
Những con ong Man kia liên tục bay theo quỹ đạo hình tròn, đó chính là dấu hiệu có ý cảnh cáo.
Nếu họ tới gần thêm chút nữa thì chúng sẽ phát động công kích!
Trong suốt khoảng một nén nhang sau, La Chinh và người Băng Sơn tộc kia đều đứng hình tại chỗ, giống như một pho tượng đá, đứng nguyên không nhúc nhích!
Những con ong Man kia không đuổi theo, sau khi bay một vòng ở xung quanh mới quay về trong tổ một cách trật tự, nơi đây lại trở về với sự yên bình.
“Hừ, con đường kia không dễ đi, ngươi lại tìm con đường này, đâm đầu vào chỗ chết!” Người Băng Sơn tộc này lạnh lùng trừng mắt nhìn La Chinh.
La Chinh không hề để ý đến thái độ của người Băng Sơn tộc trước mặt này, hắn hờ hững trả lời: “Phía sau là đường cụt”
“Đường cụt?” Người Băng Sơn tộc này lập tức sửng sốt.
Hắn rơi thẳng một mạch từ phía trên xuống nhưng vẫn không hề căng thẳng.
Bởi con đường trong núi Thánh Tuyền rắc rối phức tạp, đó là do suối nguồn sức mạnh chảy ra tạo thành.
Cho nên trong này không hề có đường cụt thực sự, tất cả đều thông nhau, cuối cùng sẽ hội tụ về một con đường!
Vấn đề là, con đường trước mắt này lại bị tổ ong chặn lối.
Hắn không thể leo lên dọc theo đường vừa rơi xuống, La Chinh lại nói sau lưng là đường cụt, thế thì họ cũng chỉ còn con đường phía trước này để đi mà thôi.
Nhưng con đường này lại bị chặn bởi một tổ ong Man lớn.
“Vậy làm sao bây giờ?” Người Băng Sơn tộc buột miệng nói.
La Chinh bĩu môi.
Vừa rồi thằng nhãi này vẫn đầy lòng thù địch với mình, bây giờ lại tỏ ra như vậy, tính cách của người Băng Sơn tộc này cũng thật tệ…
Ở lại nửa năm, La Chinh cũng biết người Băng Sơn tộc sẽ không giả bộ, thậm chí sẽ không nói láo.
Chỉ cần họ có lý do chán ghét mình, vậy thì nhất định sẽ thể hiện ra mặt.
Nếu như cần giúp đỡ thì sẽ trực tiếp mở miệng xin giúp đỡ.
La Chinh cũng đã quen cách làm việc nên không tính toán gì với người này, chỉ thản nhiên nói: “Chỉ có thể cẩn thận đi qua, miễn là không quấy rầy những con ong Man này thì vấn đề cũng không lớn!”
Động tĩnh vừa rồi lớn như vậy, nhưng những con ong Man này cũng chỉ lượn vòng xung quanh tổ ong, không hề tấn công La Chinh và người Băng Sơn tộc kia.
Điều này nói rõ ong Man không đặc biệt hiếu chiến.
“Vấn đề duy nhất chính là con ong chúa ở bên trong tổ ong” La Chinh nói thêm một câu.
“Cái gì! Trong này có ong chúa!” Người Băng Sơn tộc đột nhiên cao giọng lên tám phần, sau đó liền bụm miệng lại, trong mắt lại lộ ra vẻ sợ hãi.
La Chinh tò mò: “Chẳng phải trong tổ ong có ong chúa là chuyện rất bình thường sao?”
Một tổ ong có thể duy trì dựa vào việc ong chúa liên tục sinh ra thế hệ sau.
Ong Man này hẳn cũng không ngoại lệ?
“Không! Không phải như thế, có ong chúa thì tuyệt đối không bình thường!” Mặt người Băng Sơn tộc này đầy vẻ hoảng sợ, nói.
Nhìn sắc mặt của người này, La Chinh đột nhiên cảm thấy mình đã nghĩ chuyện này quá đơn giản.
Chương 1492: Kim đuôi ong
“Có ong chúa thì không bình thường thế nào?” La Chinh buồn bực hỏiNgười Băng Sơn tộc nọ bĩu môi, sau đó mới nói: “Nhà tiên tri trong tộc từng nói, trong núi Thánh Tuyền chỉ có một con ong chúa, nằm ở nơi sâu nhất dưới chân núi Thánh Tuyền”
“Chỉ có một con ong chúa, thế thì tổ ong này là sao?”
Hiển nhiên người Băng Sơn tộc này cũng chú ý tới hai con mắt to trên tổ ong kia, ngay cả người Băng Sơn tộc vốn dũng cảm mà giờ đây cũng hơi run rẩy nói: “Nếu nơi đây xuất hiện ong chúa thì ong chúa ở nơi sâu nhất dưới chân núi chắc chắn đã chết rồi! Tất nhiên trong đó sẽ có vấn đề cực lớn.
Chúng ta cần phải rời khỏi núi Thánh Tuyền!”
Nói cho cùng La Chinh cũng không hiểu rõ núi Thánh Tuyền này lắm.
Có rất nhiều bí mật, Băng Sơn tộc không hề bật mí với bên ngoài, chẳng hạn như trước đây hắn chưa từng nghe nói về nhà tiên tri của Băng Sơn tộc này.
Hắn chỉ biết người dẫn đầu Băng Sơn tộc bây giờ chính là Lôi Thiềm.
Bây giờ tự nhiên bảo La Chinh rời đi, đương nhiên hắn không thể vui nổi.
Cứ như vậy thì rất có thể hắn sẽ phải ở lại trong Băng Sơn tộc thêm một năm.
“Vấn đề là chúng ta đi như thế nào?” La Chinh bỗng hỏi ngược lại.
Người Băng Sơn tộc này vỗ vỗ đầu.
Hắn quên mất bây giờ họ chỉ có thể đi theo con đường trước mắt này.
Nếu họ có thực lực mạnh hơn, có thể thoát khỏi lực hút nơi đây mà bay trên không thì mới có thể trở về theo đường cũ.
Nhưng hiện tại muốn rời khỏi đây lại không dễ dàng như vậy…
Hai người đứng nguyên tại chỗ thảo luận một lát, dường như không tìm được đường ra khác nên cuối cùng chỉ có thể cắn răng tiến về phía trước.
Người Băng Sơn tộc này ý thức được hoàn cảnh của mình nên cũng không giữ thái độ thù địch với La Chinh như trước nữa.
Giờ đây hắn mới nói tên của mình cho La Chinh.
Người này tên là Liệt Ngọc, năm nay cũng mới vừa mới tròn ba mươi tuổi.
Song, việc thống kê tuổi tác này cũng không chính xác lắm.
Dù sao thời gian một ngày trong cấm địa Luyện Thần cũng không cố định.
Có đôi khi ban ngày dài đến mấy chục canh giờ, có đôi khi buổi tối lại chỉ ngắn ba bốn canh giờ.
Hơn nữa, cách làm lịch của cấm địa Luyện Thần không hề giống vũ trụ mà La Chinh sống.
Liệt Ngọc này đi ở phía trước.
Tuy thân hình hắn cao lớn, nhưng người Băng Sơn tộc có thiên phú hơn người về việc khống chế sức lực.
Hắn gần như có thể tùy ý co từng phần cơ thể trên người mình lại, từ từ tiến lên, uyển chuyển như một con mèo con.
La Chinh thu lại toàn bộ tiếng động của bản thân lần nữa, nhìn chằm chằm vào những con ong Man lẻ tẻ trên tổ ong kia, lặng lẽ đi phía sau Liệt Ngọc.
“Vù vù…”
Mấy con ong Man thưa thớt nọ bay lượn xung quanh tổ ong.
Còn cặp mắt to trong tổ ong kia vẫn nhìn chằm chằm vào từng động tác của hai người.
Uy hiếp của ong chúa chắc là lớn nhất, vào thời khắc này thậm chí nó còn nắm quyền quyết định đến sống chết của hai người.
Nhỡ nó tức giận thì tất cả ong Man đều không hề do dự mà sẽ công kích họ.
Không bao lâu sau, họ đã tới sát tổ ong.
Đôi mắt kép thật to kia nhìn chòng chọc vào La Chinh và Liệt Ngọc qua vết nứt của tổ ong, tạo cho hai người bọn họ một áp lực vô hình.
Nhưng lúc này đột nhiên Liệt Ngọc lại dừng lại.
Thân thể to lớn của hắn lập tức ngăn cản La Chinh.
Chắc là quá căng thẳng, nên hắn cứ đứng nguyên tại chỗ mà thở phì phò!
“Đi!”
La Chinh ở phía sau đẩy một cái, chân mày lập tức nhíu lại.
Nhưng ngay vào lúc này, hai người liền nghe thấy một tiếng vang giòn giã bỗng truyền đến từ trong tổ ong này.
Vết nứt trên bề mặt tổ ong phình to ra, một đôi mắt kép màu cam rất lớn hoàn toàn lộ ra trong tầm mắt của hai người.
Thậm chí hai người còn có thể nhìn thấy một phần thân thể của ong chúa này.
Từng cọng lông tơ của nó dựng thẳng giống như những cây đinh sắt cắm ngược trên thân thể ong chúa.
“Huýt…”
Liệt Ngọc đột nhiên hít một hơi, âm thanh tựa như tiếng huýt sáo.
“Ong ong…”
Có lẽ mấy con ong Man bị âm thanh này làm cho kinh hãi nên chúng lượn hai vòng quanh tổ ong kia rồi chạy thẳng tới La Chinh và Liệt Ngọc.
Hai người cứ thế đứng nguyên tại chỗ, không dám cử động.
Trong tình huống này thì chỉ có thể mặc cho số phận.
Một khi họ phản kích, ong Man trong tổ sẽ dốc toàn lực, khi đó không ai có thể cứu bọn họ được.
“Vù vù vù…”
Một con con ong Man trong đó quanh quẩn ở trước mặt La Chinh.
Phần đuôi của nó có một cái gai nhọn màu đen, trên đỉnh gai còn có hai cái gai ngược đen nhánh, giống như neo thuyền.
Nếu bị thứ này chích một lần thì cũng không phải là trải nghiệm gì tốt.
Giờ đây bắp thịt toàn thân La Chinh cũng đã căng cả lên.
Một khi con ong Man này phát động công kích, hắn cũng chỉ có thể phản kích trước rồi sau đó bỏ chạy!
May mà mấy con ong Man này chỉ xoay quanh hai người vài vòng, sau đó lại chậm rãi chui về tổ ong bên kia.
“May quá” La Chinh thở dài một hơi.
Sắc mặt vốn dĩ còn đang căng thẳng của Liệt Ngọc cũng được thả lỏng.
Nhưng ngay khi hai người vừa mới thả lỏng được mấy phần, định đi tiếp về phía trước thì nghe thấy một âm thanh ầm ầm truyền đến từ phía sau!
Lại có người rơi xuống!
Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đã có câu trả lời.
“Chạy!”
Hai người vừa mới bắt đầu tăng tốc vọt về phía trước thì sau lưng đã truyền đến một tiếng “bịch” thật lớn.
Không biết là ai rơi xuống.
Nói chung, gây ra động tĩnh mạnh như thế thì chắc chắn sẽ kinh động tới những con ong Man này.
Mà hai người bọn họ đang ở ngay bên cạnh tổ ong, chắc chắn sẽ phải chịu công kích dày đặc nhất trước tiên!
Sau khi ý thức được điểm này, trước hết hai người liền tránh xa tổ ong ra!
Dĩ nhiên động tĩnh của bọn họ không nhỏ, nhưng dù sao cũng không thể so sánh nổi với âm thanh mà võ giả đằng sau kia ngã xuống phát ra!
“Vù vù vù vù vù…”
Ngay vào lúc này, vô số con ong Man trong tổ bắt đầu dốc toàn bộ sức mạnh.
“Đây là thứ quỷ gì!”
Sau lưng La Chinh truyền đến một tiếng chửi bới.
Xem ra võ giả rơi xuống lần này không phải người Băng Sơn tộc.
Chỉ có điều, La Chinh cũng chẳng rảnh để quan tâm người kia!
Ong Man trong tổ chia làm hai tốp, một xông về phía vị võ giả kia, còn lại thì đuổi theo La Chinh và Liệt Ngọc!
Hai người cũng không cố để mà cao thấp nông sâu thế nào, chỉ cứ thế che đầu chạy một mạch!
“Ong ong!”
Tốc độ chạy nhanh của họ cuối cùng cũng không thể sánh bằng tốc độ bay của ong Man.
Một đàn ong Man lớn chừng nắm tay bay thẳng về phía La Chinh!
“Vù!”
La Chinh nghe thấy một tiếng xé gió cực nhỏ!
Hắn gần như cúi đầu theo bản năng, lộn một vòng trên mặt đất, sau đó liền nhìn thấy một kim đuôi ong nhỏ bé lướt qua đỉnh đầu mình, ghim trên mặt đất phía trước!
Một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.
Theo nhận định của La Chinh, kim đuôi ong này cũng sẽ không quá dũng mãnh, kịch độc chứa trong đó hẳn cũng sẽ không quá đáng sợ.
Nhưng không ngờ khi kim ong được bắn ra lại trực tiếp ghim trên mặt đất!
Phải biết rằng toàn bộ núi Thánh Tuyền đều do nham thạch màu bạc kia tạo thành.
Đến tận bây giờ La Chinh cũng không thể phá được chúng.
Nhưng kim đuôi ong nhẹ bẫng này lại trực tiếp ghim trên mặt đất!
“Rào rào!”
Sàn hang động vốn vô cùng kiên cố đột nhiên chuyển động giống như nước sôi, bắt đầu nhanh chóng sôi trào.
Kim đuôi ong kia vậy mà lại có thể hòa tan nham thạch màu bạc này, hoàn toàn ăn mòn nó!
“Sức ăn mòn thật mạnh, đây không phải là độc bình thường…”
Giờ đây La Chinh cũng thầm kinh hãi trong lòng.
Hắn tự hỏi: Nếu mình bị kim đuôi ong này chích cho một phát thì chẳng phải cũng sẽ bị ăn mòn?
Nhưng sau lưng hắn còn có vô số ong Man, chúng lại không chỉ có một cái kim đuôi ong!
Sau khi ý thức được tình hình khó khăn hiện tại, hai người càng ra sức chạy cho nhanh, đồng thời bên tai truyền đến một tiếng kêu thảm thiết!
Trong lúc vội vàng, La Chinh quay đầu lại nhìn một cái, liền thấy toàn thân vị võ giả ở phía xa đã máu thịt lẫn lộn.
Chắc là võ giả kia bị trúng không ít kim đuôi ong, cả người giống như một ngọn nến bị đốt lên, toàn bộ thân thể đều đang không ngừng tan ra rồi thu nhỏ lại, qua mấy nhịp thở đã hóa thành một đống máu đỏ…
Trong lúc quay đầu lại, La Chinh nhìn thấy mấy chục cái kim đuôi ong đen nhánh đang bắn thẳng về phía mình.
La Chinh giẫm một chân lên trên vách hang động, lộn một cái trên không trung, miễn cưỡng tránh được.
Những cái kim đuôi ong kia ghim vào vách tường, sau đó nhanh chóng ăn mòn ra thành mười mấy cái hố sâu.
Dưới kim đuôi ong này, nham thạch màu bạc vô cùng kiên cố kia cũng phải mềm nhũn như đậu hũ!
Nếu hắn không thoát được thì kết quả sẽ bị ăn mòn hết giống như vị võ giả kia.
“Chết đi!”
Trong lòng La Chinh lúc này cũng đã bực tức, vừa mới đứng vững, trường kiếm trong tay đã đột nhiên chém ra.
Tuy rằng không biết kiếm pháp của mình có tác dụng với ong Man này hay không, nhưng cũng không thể ngồi chờ chết…
“Tách!”
Hiệu quả của một kiếm này hoàn toàn ngoài dự kiến của La Chinh.
Không ngờ những con ong Man kia lại bị một kiếm của hắn chém thành hai đoạn.
Ong Man cũng không mạnh như trong tưởng tượng của hắn!
Trước đây La Chinh bị trăn Vô Tướng Thiên truy sát, cộng thêm sức hút kỳ lạ của Băng Sơn tộc, mất một dạo quá căng thẳng với sinh linh trong cấm địa Luyện Thần nên cũng coi như hắn đã là đánh giá cao thực lực của những con ong Man này.
Dĩ nhiên kim đuôi ong của chúng rất kinh khủng, nhưng chung quy lại thì sinh linh như ong có đặc điểm chính là số lượng nhiều, tốc độ nhanh, linh hoạt, có kịch độc… Nhưng lực phòng ngự của bản thân chúng lại rất bình thường.
La Chinh ngạc nhiên mừng rỡ, mũi kiếm trong tay càng bùng nổ mạnh mẽ hơn.
Trong nháy mắt, hắn đã chém giết được mười mấy con ong Man!
“Giúp một tay đi!” La Chinh nhắc nhở Liệt Ngọc.
Không ngờ Liệt Ngọc này chỉ cắm đầu xông về phía trước, vừa chạy vừa nói: “Ta không tu luyện bất kỳ võ kỹ nào thì làm sao có thể giúp ngươi!”
Vốn dĩ thứ duy nhất mà người Băng Sơn tộc dựa vào chính là sức lực đáng sợ của bọn họ.
Nhưng họ lại ở trạng thái vô cùng nguyên thủy khi vận dụng sức lực.
Liệt Ngọc này quả thật không thể giúp được gì cho La Chinh!
Chỉ có thể dựa vào chính mình!
Kiếm quang trong tay La Chinh như lưới, vừa tránh né những cái kim đuôi ong kia, vừa nhanh chóng chém giết những con ong Man, đồng thời còn phải chạy như điên về phía trước.
“Ông ông ông ông ông!”
Ong Man bị La Chinh chém xuống từng đám từng đám.
Trên con đường này, xác ong Man bị cắt thành hai mảnh vương đầy đất, không ít ong Man sợ kiếm trong tay La Chinh nên đều đập hai cánh khiến tiếng kêu càng thêm lợi hại!
“Vù!”
Ngay vào lúc này, một tiếng xé gió bén nhọn truyền đến, lại là một mũi nhọn đen bay thẳng đến mặt La Chinh.
Mắt thấy mũi nhọn đen kia sẽ bắn trúng mình, La Chinh liền đặt ngang Lôi Phong U Thần Kiếm.
Mũi nhọn đen kia ghim thẳng vào thân kiếm của La Chinh!
Thanh thần khí nhất phẩm đã bầu bạn La Chinh nhiều năm này liền bị ăn mòn với tốc độ nhanh thấy rõ.
Trước khi La Chinh ném nó ra rồi đập xuống đất, nó đã hóa thành một đống nước thép.
Sắc mặt La Chinh lập tức tối sầm lại.
Hắn không tiếc thanh kiếm này, mà là nhìn thấy ở tổ ong đã hoàn toàn vỡ tan đằng xa có một thứ đen thùi lùi bám lên vách hang động.
Trên đỉnh đầu nó mọc ra một cặp mắt kép to lớn, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Đó chính là con ong chúa kia!
Còn mũi nhọn đen vừa mới bay thẳng đến mặt La Chinh chính là do ong chúa bắn ra.
Chương 1493: Hòa tan vách đá nham thạch
Ong chúa không có hai cánh, nhìn qua giống như một con côn trùng thân mềm cỡ lớn, phần đuôi vểnh ngược giống như một con bò cạp, trên chóp đuôi có một chùm kim đen!Tuy thân hình của ong Man chúa có vẻ hết sức mập mạp, hơn nữa lại không biết bay, nhưng tốc độ nó di chuyển không hề chậm chút nào.
Một cái kim đen của nó bị La Chinh đỡ được, mười hai đôi chân phía dưới bụng bắt đầu vung vẩy, chạy như điên về phía La Chinh với tốc độ cực nhanh.
Nhìn thấy cảnh tượng này, La Chinh xoay người bỏ chạy!
Quay đầu lại mới nhìn thấy Liệt Ngọc của Băng Sơn tộc đã chạy ra xa tới trăm trượng, La Chinh nhịn không được mà bĩu môi.
Xem ra, Băng Sơn tộc này cũng không dũng cảm như họ thể hiện.
Song, chuyện này cũng không thể trách Liệt Ngọc.
Tất cả dũng khí đều được thành lập dựa trên nền tảng có thể đánh một trận.
Đối mặt với ong Man chúa này, chạy trốn cũng không phải là một chuyện đùa.
“Vù vù vù!”
Giờ phút này, vẻ mặt La Chinh cũng tập trung độ cao, mỗi bước tiến hắn đều đắn đo, thi triển bộ pháp ra cực kỳ chính xác, tốc độ của hắn còn nhanh hơn Liệt Ngọc vài phần!
Liệt Ngọc nọ từ nhỏ đã lớn lên trong Băng Sơn tộc, hơn nữa còn là người xuất sắc trong lứa thanh niên.
Nếu đọ về sức mạnh đơn thuần thì có lẽ La Chinh còn thua hắn một nước.
Song, Băng Sơn tộc cũng chỉ vận dụng sức mạnh đến cực hạn, gần như không hề nghiên cứu các chiêu thức, công pháp.
Trong hoàn cảnh sinh sống ở đây, họ cũng không cần nghiên cứu.
Mỗi chủng tộc đều có hoàn cảnh khác nhau, con đường tiến hóa họ chọn cũng không giống nhau.
Liệt Ngọc vừa chạy như điên ở đằng trước, thỉnh thoảng vừa quay đầu lại xem chừng.
Sau khi nhìn thấy con ong Man chúa sau lưng La Chinh, sắc mặt hắn giống như người bị đau bụng, muốn khó nhìn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Vì vậy, hắn lại càng ra sức chạy như điên về phía trước.
Thông thường thì độ nguy hiểm của thử luyện trong núi Thánh Tuyền cũng không quá lớn, nhưng chung quy thì vẫn có tỉ lệ tử vong nhất định.
Vào lễ trưởng thành hằng năm, Băng Sơn tộc đều sẽ mất đi ba bốn người, còn võ giả ngoại tộc chết trong núi Thánh Tuyền lại càng nhiều hơn.
Chỉ có điều, chết dưới tay ong Man chúa thì lại quá oan uổng.
Dù sao thứ này vốn cũng không nên có ở trong đây…
Liệt Ngọc này vừa chạy như điên vừa miên man suy nghĩ, tinh thần không tập trung nên giẫm hụt một cái!
Hơi sững người, toàn thân hắn lại lăn xuống phía dưới.
Hắn chỉ thấy lạ, bởi trong này đáng lý không có hố to!
La Chinh ở phía sau nhìn thấy bóng dáng Liệt Ngọc biến mất trong khoảnh khắc thì gần như cũng hiểu ra ngay.
Chắc là tên kia đã bị ngã rồi.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt La Chinh lại dấy lên một chút hy vọng.
Nếu con đường này cứ kéo dài tiếp nữa, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị ong Man chúa đuổi kịp, đến lúc đó thì chết chắc! Nếu phía trước có con đường để xuống phía dưới thì ngược lại là chuyện không thể tốt hơn.
“Vù!”
Một tiếng xé gió truyền đến, La Chinh đột nhiên cả kinh trong lòng.
Hắn lập tức nhảy lên, quay cuồng giữa không trung một hồi!
Một mũi nhọn đen như ẩn như hiện bay sát qua vạt áo của La Chinh, ghim ở trên vách đá nham thạch bên cạnh, lập tức ăn mòn vách đá này ra một cái lỗ to.
Còn La Chinh thì mượn thế sa xuống của mình, vừa vặn bước vào nơi Liệt Ngọc mới vừa biến mất.
Theo suy nghĩ của La Chinh, nơi này chắc chắn là một cái hố hướng xuống dưới.
Nhưng khi rơi xuống, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, liền nhìn thấy Liệt Ngọc bò dậy từ trong động này.
Thế nên lần này hắn trực tiếp giẫm lên vai Liệt Ngọc.
“Ngươi!”
Liệt Ngọc vừa mới định mở miệng nói thì đã bị La Chinh giẫm lên.
La Chinh lại mượn vai Liệt Ngọc để nhảy tiếp một cái, từ bên hông cái hố kia lượn vòng lên, sắc mặt cũng lập tức trở nên khó coi.
Vừa rồi, chẳng qua Liệt Ngọc chỉ rơi xuống một cái hố to mà thôi, không phải là con đường xuống phía dưới!
Liệt Ngọc bị La Chinh giẫm một cước vào trong hố, chẳng mấy chốc đã bò dậy.
Trước mắt, hắn cũng không dám so đo với La Chinh, chạy thoát thân vẫn quan trọng hơn.
Hai người tiếp tục chạy trốn về phía trước.
Tốc độ của ong Man chúa kia rõ ràng nhanh hơn bọn họ một khoảng nên càng lúc càng gần bọn họ!
Không bao lâu sau, rốt cuộc hai người đã tới cuối đường, lòng họ cùng lúc đều chùng xuống.
Cuối đường này không hề thông với hang động khác, đây là một đường cụt…
Phía sau, ong Man chúa vẫn đang đuổi theo, hai người đã đi tới cuối đường, vách đá màu bạc mà họ dựa lưng hết sức kiên cố, căn bản không thể phá hỏng.
Thấy ong Man chúa nhanh chóng tới gần, vẻ mặt hai người càng lúc càng tỏ ra lo lắng.
Dùng thực lực của bọn họ để liều mạng với ong Man chúa? Ngoài ra hình như cũng không còn lựa chọn nào khác!
“Có lẽ ong Man chúa này giống ong Man thường, lực phòng ngự không hề…”
La Chinh mới nói được một nửa thì chợt nghe thấy tiếng thút thít.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ người Băng Sơn tộc cao hơn một trượng này lại khóc lên òa lên: “Làm thế nào bây giờ, hu hu hu…”
Vốn dĩ La Chinh đã hết sức căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy người Băng Sơn tộc này có thể khóc ngon lành như vậy, hắn lập tức trợn trắng mắt.
Vừa rồi hắn còn định phối hợp với thằng nhãi này một phen, không ngờ tên này đã suy sụp mất rồi.
Vẫn chỉ có thể dựa vào bản thân.
Ánh mắt La Chinh liếc sang ngang, trong tay có thêm một cây trường cung.
Kéo dây, bắn cung!
“Bụp bụp!”
Mũi tên nhọn tăng tốc hai lần sau đó liền bắn thẳng về phía ong Man chúa kia.
Song, dưới sức hút to lớn nơi đây, sức mạnh của cung tiễn kia đã giảm đi nhiều, còn chưa kịp bắn tới ong Man chúa thì đã gần như hết sức.
Chỉ thấy ong Man chúa dùng chân trước hẹp dài của mình mà đẩy nhẹ một cái, đẩy mũi tên nhọn ra ngoài.
Chắc là một đòn phản kháng của La Chinh đã chọc giận ong Man chúa.
Có lẽ ý thức được hai con mồi trước mắt này còn có ý chống cự, nên nó liền vung đuôi lên, bắn ba cái kim ong ra!
“Tránh ra!”
La Chinh cúi người xuống, nhìn thấy chàng trai mạnh mẽ bên cạnh còn đang khóc, hắn liền quét một cước, làm tên kia ngã xuống đất!
“Kịch kịch kịch!”
Ba mũi kim ong ghim lên vách đá nham thạch phía sau bọn họ, vách đá nham thạch bắt đầu không ngừng tan ra.
La Chinh nằm bò trên mặt đất, thuận thế lại đặt một mũi tên lên dây cung.
Dây cung rung lên một cái, mũi tên nhọn lại bay vụt đi!
Vẫn không có hiệu quả gì, nhưng La Chinh biết, nếu bản thân không phản kích thì có lẽ ong Man chúa cũng sẽ nhào thẳng tới.
Quả nhiên.
Lần này La Chinh vẫn tiếp tục công kích nên ong Man chúa đã dừng bước.
Sau khi đẩy mũi tên của La Chinh ra, nó lại giương đuôi lên!
“Vù vù vù!”
Lại là ba mũi kim ong bay vụt qua!
Giờ đây, tuy rằng Liệt Ngọc nọ rất phiền muộn, nhưng hắn cũng không muốn chết.
Hắn bò dậy cùng một lúc với La Chinh, bắt đầu tránh né mũi kim này!
“Ngươi muốn ong Man chúa phải dùng hết mấy mũi kim trên đuôi của mình?” Hình như Liệt Ngọc thấy được một chút hy vọng.
Mũi kim trên đuôi ong Man chúa này cứ như bụi cỏ, tính ra thì có khoảng có năm sáu chục cây.
Vừa rồi khi truy sát trên đoạn đường này, nó đã bắn ra một phần, bây giờ nhìn lên đã thấy ít đi rất nhiều.
Nếu thật sự có thể dùng hết mũi kim trên đuôi ong Man chúa, có lẽ họ còn có một chút cơ hội để cứu mạng của mình.
Song, Liệt Ngọc vừa dứt lời, chỉ thấy ong Man chúa kia lắc đuôi vài cái, từng cây kim thật dài đã trực tiếp mọc ra, nhìn qua còn nhiều hơn hơn so với trước đây…
“Coi như ta chưa nói gì…” Một chút hy vọng vừa mới dấy lên trong mắt Liệt Ngọc đã lập tức bị dập tắt.
La Chinh cũng nhíu mày, bơi đúng là hắn có tâm tư này.
Nhưng xem ra suy nghĩ này vẫn quá ngây thơ.
Chỉ có điều ngay vào lúc này, La Chinh chợt cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi ngay sau lưng.
Quay đầu nhìn lại thì trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ kỳ lạ!
“Mau nhìn!” Hắn nhắc nhở Liệt Ngọc.
Liệt Ngọc quay đầu lại nhìn một cái, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ.
Vách đá nham thạch phía sau bọn họ chính là phần cuối của con đường này.
Vừa rồi bị ong Man chúa này bắn vào ba kim, vách đá nham thạch màu bạc kia liền bị ăn mòn không ít.
Giờ đây nó đã bị ăn mòn ra một lỗ thủng lớn chừng nắm tay!
Lỗ thủng này sâu không thấy đáy, lại còn có gió mát thổi đến…
“Thì ra vách đá nham thạch này mỏng như vậy!”
Liệt Ngọc nọ vui mừng, nện một đấm ở chỗ khác của vách đá nham thạch, muốn dựa vào sức lực thô bạo của mình để đập vách đá nham thạch này ra.
Song, nham thạch màu bạc này quá mức cứng rắn, mặc dù chỉ có một khối hơi mỏng thì họ cũng không thể đập vỡ.
Nếu đổi là Lôi Thiềm đến đây thì còn tàm tạm!
La Chinh lắc đầu, chỉ có thể thở dài: Thằng nhãi này quá ngu xuẩn.
Ngay sau đó, hắn lặng lẽ vác cây cung dài lên.
“Chuẩn bị tránh” Lời La Chinh vừa dứt, hắn lại buông dây cung trong tay ra.
Tất nhiên hắn không trông chờ mũi tên này có thể bắn chết ong Man chúa kia.
Bây giờ mục đích của hắn chính là dụ ong Man chúa này tiếp tục bắn kim đuôi ong ra.
Nhờ kim đuôi ong làm tan vách đá nham thạch sau lưng thêm một chút, như thế họ liền có cơ hội!
Cũng may đầu óc của Liệt Ngọc này không dùng được, nhưng ong Man chúa kia còn tệ hơn.
Bị công kích thì nó sẽ lập tức phản kích lại, đây gần như là bản năng của ong Man chúa!
La Chinh bắn một mũi tên qua, ong Man chúa kia lại hết sức phối hợp, cũng bắn mũi nhọn đen ra để đáp trả.
Chương 1494: Con sông bảy màu
Giữa con ong chúa hoang dã và La Chinh vẫn còn duy trì khoảng cách nhất địnhNếu con ong chúa hoang dã này ở gần thêm một chút nữa thì sẽ khá khó để La Chinh có thể tránh được…
“Phập phập phập!”
Ba cái kim ong lại bắn vào vách nham thạch phía sau hai người một lần nữa.
Loại nham thạch màu bạc này cứng rắn đến không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng lúc này nó lại sôi ùng ục như nước, sau đó chảy xuống, từ đó có thể tưởng tượng ra sức ăn mòn ẩn chứa trong kim ong này lớn đến thế nào.
Lúc trước, nó đã ăn mòn đến nỗi tạo thành một cái lỗ lớn cỡ quả đấm, lần này lại tiếp tục ăn mòn khiến cái lỗ kia càng lúc càng lớn!
Chẳng mấy chốc liền xuất hiện một cái hốc lớn cỡ cái đầu, đương nhiên, đây là so sánh với cỡ đầu của người.
“Có thể đi qua rồi” La Chinh lóe ra ý tưởng.
Nói chung, chỉ cần cái đầu có thể chui qua khe hở thì chắc chắn thân thể sẽ không thành vấn đề, nhưng sợ rằng tên to con bên cạnh này thì sẽ có vấn đề.
Đầu của người này gần như lớn gấp đôi La Chinh.
Chắc là cùng quan điểm với La Chinh, nên Liệt Ngọc cũng ý thức được vấn đề này.
Mặt hắn khẽ giật giật, đương nhiên hắn sợ La Chinh sẽ bỏ hắn lại chỗ này đối mặt với con ong chúa hoang dã kia một mình.
Cuối cùng, La Chinh vẫn không chui qua một mình, mà tiếp tục dụ con ong chúa kia bắn ra kim ong ở phần đuôi!
Con ong chúa này vừa bắn ra kim ong, vừa bò về phía hai người.
Hai người cố tình di chuyển qua lại quanh cái hốc nhỏ, dụ con ong kia bắn kim đuôi ong lên trên vách đá xung quanh hốc đá.
Trước mắt là vấn đề vận may, dẫu sao bọn họ cũng không thể kiểm soát chính xác được con ong chúa này.
Có đôi khi con ong bắn kim rất chuẩn, nhưng cũng có khi bắn chui thẳng qua cái động nhỏ kia.
Nhưng theo từng kim bắn ra, vách tường nham thạch ở phía sau cũng tan ra càng lúc càng nhiều, cuối cùng đã mở ra được một cái động lớn!
Mà giờ phút này, con ong chúa kia đã tăng tốc xông đến, tốc độ bắn kim ong ở phần đuôi cũng càng lúc càng nhanh.
Hai người tránh né càng lúc càng khó khăn, nhất là với vóc dáng khổng lồ của Liệt Ngọc.
Có nhiều lần, kim ong gần như xẹt qua sát người hắn.
Hắn có thể chống đỡ lâu như vậy, cũng coi như là có chút may mắn.
Giờ phút này hai người không do dự gì nữa, mà chui tọt qua cái động lớn kia…
Lúc trước, khi kim ong bắn vào trong động này thì không nghe thấy chút tiếng vọng nào.
Hai người cũng biết chắc chắn phía sau hang động này là trống không.
Trong nháy mắt chui vào, hai người liền nhanh chóng rơi xuống.
Thậm chí ngay khi rơi xuống, La Chinh còn có thể nhìn thấy hai cái kim ong lướt qua trên đỉnh đầu.
“Con ong chúa kia sẽ không đuổi theo đấy chứ?”
Dưới sự lo lắng, La Chinh quay đầu lại nhìn một cái, chỉ thấy được ở cửa động lộ ra một đôi mắt cực lớn của con ong chúa kia, nhưng cuối cùng nó vẫn rụt trở về!
Dưới lực hút cường độ cao ở đây, nếu khoảng cách rơi xuống quá dài, lại bị ngã trên nham thạch màu bạc vô cùng chắc chắn kia, thì sợ rằng cho dù là La Chinh cũng sẽ bị chia năm xẻ bảy.
Ý thức được vấn đề này, La Chinh lắc người một cái, quan sát khoảng cách phía dưới.
Nhưng hắn vừa mới xoay người qua liền nhìn thấy phía dưới có một đám đốm nhỏ màu đen không ngừng bay lượn.
Tuy không biết là thứ gì nhưng trong tiềm thức La Chinh muốn tránh đi.
Đáng tiếc là vì không thể phi hành trên không trung, nên La Chinh hoàn toàn không thể tránh né.
Cuối cùng, hắn và Liệt Ngọc đều đâm thẳng vào đám đốm đen kia, sau đó lại trực tiếp xuyên qua chúng.
Giờ phút này, hắn mới phát hiện, những đốm đen kia là một số con bọ cỡ đầu ngón tay, không có gì đáng ngại.
Phía dưới tối om, không nhìn thấy đáy…
May là rơi xuống không bao lâu, hai người lại rơi vào một cái sườn dốc, lăn từ sườn dốc này xuống.
Sức rơi càng lúc càng giảm, độ dốc của sườn dốc này cũng càng lúc càng thoải, tốc độ lăn xuống của hai người cũng càng lúc càng chậm.
Sau khi lăn xuống đáy, cuối cùng hai người đã ổn định được thân hình.
Nhưng lúc này, Liệt Ngọc vô cùng kích động.
Hắn nhảy dựng lên từ trên mặt đất, bắt đầu xem xét thân thể của mình.
“Làm sao vậy?” La Chinh khó hiểu.
“Là con bọ gậy! Thật là xui xẻo! Vừa rồi chúng ta đụng phải con bọ gậy!” Liệt Ngọc oán giận kêu lên.
“Con bọ gậy? Vậy sẽ thế nào?” La Chinh lại hỏi.
Liệt Ngọc càng thêm hoảng sợ, thậm chí còn hoảng sợ hơn cả khi gặp phải con ong chúa hoang dã kia: “Thứ này sẽ đẻ trứng ở trên da của võ giả, sau đó chui vào trong cơ thể ấp trứng!”
Nghe thấy vậy, La Chinh liền nhíu mày.
Hắn giơ cánh tay lên nhìn thì thấy mấy chấm đen nho nhỏ đang di chuyển trên cánh tay.
Những chấm đen nhỏ này chỉ lớn cỡ hạt vừng, đó là trứng của con bọ gậy kia, cũng đã chui vào trong da.
Cho dù thế nào thì việc bị bọ chui vào trong cơ thể cũng không phải là chuyện khiến người ta vui vẻ.
Nhưng những con bọ nhỏ này hẳn là rất yếu ớt mới đúng, làm sao chúng có thể chui vào trong cơ thể vậy? La Chinh không tin, hắn đột nhiên vận chuyển chân nguyên, muốn ép những chấm đen nhỏ này ra.
Không ngờ là hắn không vận chuyển chân nguyên thì không sao, hắn vừa vận chuyển thì những chấm đen nhỏ kia bèn bắt đầu chìm xuống!
La Chinh hoảng sợ, vội vàng làm chân nguyên tán đi.
“Làm sao bây giờ?” La Chinh hỏi.
Quả thật, tuy Liệt Ngọc không thông minh lắm, nhưng nói cho cùng cũng là người của Băng Sơn tộc.
Nếu hắn biết về con bọ gậy này thì hẳn là Băng Sơn tộc sẽ có biện pháp.
“Chỉ có thể dùng độc” Liệt Ngọc trả lời.
Loài bọ gậy này không hề hiếm thấy ở trong núi Thánh Tuyền, thậm chí cũng tồn tại ở trong lãnh thổ ngoài Băng Sơn tộc.
Sau khi bị con bọ gậy này đốt, trứng bọ sẽ bám vào cơ thể, quả thật rất phiền toái.
Ban đầu, để đối phó với những con bọ gậy này, người của Băng Sơn tộc chỉ có thể chờ sau khi những con bọ nhỏ kia ấp trứng xong rồi dùng dao mổ để lấy từng con một ra.
Nhưng dùng phương pháp này không chết cũng phải mất nửa cái mạng, cho dù có khôi phục thì cũng để lại vết sẹo khắp người.
Sau đó, người của Băng Sơn tộc phát hiện loại bọ gậy này sợ một loại độc, nếu uống loại độc tố này vào thì hoàn toàn có thể giết chết trứng bọ gậy ở dưới da!
Nhưng độc tính của loại độc này cực mạnh, Liệt Ngọc móc ra một cái bình nhỏ màu tím từ dây lưng bên hông: “Đây là độc Đằng Ngột Tử, có thể đuổi những quả trứng bọ gậy này đi”
Sau khi dứt lời, hắn liền mở bình nhỏ này ra uống một ngụm nhỏ, ngay sau đó thì liếc qua nhìn La Chinh một cái.
Người này cũng coi như là đã cứu hắn một mạng.
Bây giờ, hắn đã không còn địch ý lớn như vậy với La Chinh nữa, hắn tiếp tục nói: “Độc Đằng Ngột Tử này rất lợi hại, cơ thể của võ giả bình thường hoàn toàn không chịu đựng được… Ta cũng không dám uống nhiều, chỉ có thể để kiềm chế những bọ nhỏ này, ngươi có thể uống bao nhiêu thì phải xem chính ngươi”
Nếu là người Băng Sơn tộc trưởng thành, vậy có thể một ngụm uống hết độc Đằng Ngột Tử này, trực tiếp ép trứng bọ gậy trong thân thể ra.
Nhưng Liệt Ngọc chỉ mới trưởng thành, tuy nói thể chất của người Băng Sơn tộc mạnh hơn rất nhiều so với võ giả bình thường, nhưng hắn cũng không dám uống nhiều như vậy.
Uống hết một ngụm nhỏ, chỉ có thể áp chế những quả trứng bọ này, rồi chờ trở lại trong Băng Sơn tộc lại nghĩ cách.
Trong mắt hắn, La Chinh là loài người, chỉ sợ không chịu nổi độc Đằng Ngột Tử này.
Cho dù là một ngụm nhỏ cũng có thể lấy mạng của hắn.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Liệt Ngọc, La Chinh mỉm cười, đưa tay nhận lấy bình nhỏ trên tay Liệt Ngọc.
Cái bình này có vẻ rất nhỏ khi nằm trong bàn tay thô to của người Băng Sơn tộc kia, nhưng khi ở trong tay La Chinh thì nó lại giống như một cái bầu rượu vậy.
Hắn nhận lấy bình thuốc, uống ừng ực ừng ực.
Có lẽ bây giờ sức mạnh của La Chinh không quá lớn, thậm chí thực lực cũng chưa được coi là đặc biệt xuất chúng ở trong cấm địa Luyện Thần, nhưng chỉ có mình thuốc độc là hắn sẽ không sợ.
“Sẽ, sẽ chết đó…” Thấy La Chinh uống một hơi nhiều như vậy, Liệt Ngọc há hốc miệng: “Thật ra những con bọ gậy này sẽ không làm chết người, dùng dao lấy ra là được…”
La Chinh lau khóe miệng, ném bình nhỏ kia cho Liệt Ngọc, mỉm cười: “Chút thuốc độc này sẽ không có gì đáng ngại đâu!”
Vừa nói xong, độc Đằng Ngột Tử này đã bắt đầu không ngừng lan rộng theo kinh mạch của La Chinh.
Dường như những quả trứng bọ gậy lẻn vào trong da thịt của La Chinh kia cũng bắt đầu sinh ra nỗi sợ hãi không thể giải thích được với hắn, chúng không ngừng chui từ lớp dưới cùng của da ra ngoài…
Sau khi phần lớn trứng bọ gậy bò ra thì chúng rơi xuống dưới giống như hạt gạo.
Độc Đằng Ngột Tử kia chính là khắc tinh của trứng bọ gậy này, chỉ hơi dính một chút là sẽ chết hết.
Từ đầu tới cuối, Liệt Ngọc vẫn luôn đứng im nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Sau khi ý thức được La Chinh hoàn toàn không sợ độc Đằng Ngột Tử này, hắn mới tin lời nói của La Chinh, xem ra quả thật không có gì đáng ngại.
Vì thế ở trong ấn tượng của Liệt Ngọc, ngoài không sợ lửa ra, La Chinh còn thêm một cái đặc điểm, đó là bách độc bất xâm…
Sau khi diệt sạch trứng bọ gậy, hai người mới bắt đầu quan sát cảnh vật xung quanh nơi này.
Khi ngẩng đầu, trước mắt La Chinh đột nhiên sáng lên.
Trong vách tường kỳ lạ của ngọn núi này có ẩn chứa một chút nước suối bảy màu, thậm chí nơi đó còn có không ít suối nguồn sức mạnh!
Suối nguồn sức mạnh có đặc tính không ngừng “đảo ngược” dòng chảy.
Chắc hẳn sau khi những suối nguồn sức mạnh này đảo ngược lại, chúng đã bị những viên đá lởm chởm kỳ lạ kia “bọc” lấy, cho nên không rơi xuống khu vực trên trần nhà.
Như vậy trên đỉnh đầu này…
La Chinh vô thức ngẩng đầu lên nhìn, sau đó thì cả người liền bất động!
Liệt Ngọc nhận thấy vẻ khác thường của La Chinh, nên cũng ngẩng đầu nhìn theo.
Ngay lập tức, thân thể to lớn kia liền run lên.
Ở trên đỉnh đầu của bọn họ có một con sông bảy màu được tạo thành bởi suối nguồn sức mạnh.
Nó đang chảy chậm rãi, giống như một bức tranh màu nước được dệt lên từ mộng ảo.
Chương 1495: Hồ nước
“Ta… ta chưa từng nghe nói đến dưới chân núi Thánh Tuyền có một con sông!”Liệt Ngọc lẩm bẩm.
Bên ngoài chỉ biết, Băng Sơn tộc được coi là thánh địa tu luyện là bởi vì nơi đây có suối nguồn sức mạnh.
Hình dung nguồn sức mạnh ít ỏi này là suối nước, đó là bởi vì vốn dĩ nguồn sức mạnh này cũng không nhiều.
Mọi người chỉ cho rằng nơi này có một nguồn sức mạnh hiếm thấy do suối nguồn sức mạnh phun ra.
Cho nên ngọn núi này được đặt tên là núi Thánh Tuyền, cũng do suối nguồn sức mạnh.
Từ trong núi Thánh Tuyền đi sâu vào trong, các loại hang núi giống như mao mạch lan xuống phía dưới, nếu tìm kiếm cẩn thận sẽ có thể có thu hoạch.
Nhiều năm qua, Băng Sơn tộc đã nghiên cứu được khá rõ về cấu tạo bên trong của núi Thánh Tuyền.
Tuy đường đi ở nơi này phức tạp, nhưng vẫn có bản đồ.
Chẳng qua ngoại trừ trưởng lão trong tộc ra thì sẽ không mở ra cho người Băng Sơn tộc đã tham gia lễ trưởng thành đi vào, người ngoài tộc thì càng không.
Thật ra, trước đây Lôi Thiềm cũng muốn giao một phần bản đồ cho La Chinh, dù sao trên bản đồ kia đã đánh dấu sẵn mấy chỗ, có thể để cho La Chinh tìm được càng nhiều nguồn sức mạnh hơn.
Nhưng phương án này vẫn bị các trưởng lão tộc trưởng bác bỏ.
Nếu những tấm bản đồ này bị tiết lộ ra ngoài, thì cuối cùng vẫn là một cái tai họa ngầm đối với Băng Sơn tộc.
La Chinh có thể thu được bao nhiêu suối nguồn sức mạnh thì vẫn phải xem bản lĩnh của chính hắn.
Tuy Băng Sơn tộc hiểu biết rõ về núi Thánh Tuyền, nhưng cũng không phải biết toàn bộ.
Đến tận bây giờ, bọn họ chỉ biết dưới nền đất này có một miệng suối nước, chắc hẳn tất cả suối nguồn sức mạnh đều chảy ra từ đây!
Mà suối nguồn sức mạnh có một đặc tính rất thú vị, nhìn qua chúng nó giống như nước chảy, sẽ chảy xuống chỗ thấp, nhưng có rất nhiều thời điểm nó lại sẽ chảy ngược, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của lực hấp dẫn mà “leo lên” chỗ cao.
Cho nên suối nguồn sức mạnh vốn dĩ phải ở sâu dưới lòng đất, lại sẽ xuất hiện ở chỗ cao của núi Thánh Tuyền.
Dưới tình huống ngẫu nhiên, thậm chí còn sẽ tràn ra một ít từ đỉnh núi.
Trên thực tế, sức mạnh hỗn loạn xung quanh toàn bộ Băng Sơn tộc cũng có liên quan rất lớn với suối nguồn sức mạnh.
Trước hôm nay, chưa từng có ai biết đến là trên núi Thánh Tuyền lại sẽ có một con sông! Nếu việc này bị truyền ra ngoài, chỉ sợ núi Thánh Tuyền phải đổi tên, gọi là “núi Thánh Hà”.
Cho dù là La Chinh thì tâm tình cũng rất phấn khích khi thấy cảnh tượng này.
Dù lúc trước bị ong chúa hoang dã đuổi giết, thế nhưng nhờ ong chúa hoang dã kia mà bọn họ đã mở ra một con đường hoàn toàn mới!
Hai người ngơ ngác nhìn con sông bảy màu ở phía trên ước chừng suốt một nén nhang, sau đó tâm tình mới hơi bình ổn lại.
Vấn đề lớn nhất bây giờ liền xuất hiện.
Giống như trước kia, trên đường tới đây, La Chinh đã phát hiện được không ít nguồn sức mạnh, nhưng cuối cùng La Chinh chỉ lấy được có một giọt mà thôi, những thứ khác đều là thấy được, không sờ được.
Trong con sông bảy màu trước mắt này có bao nhiêu suối nguồn sức mạnh? Nhưng nói cho cùng thì những nguồn sức mạnh kia bị treo ở rất cao, nhìn khoảng cách này sợ rằng phải đến hai ba trăm trượng.
Dưới tình huống không thể phi hành trên không trung, bọn họ chắc chắn không bò lên nổi!
Lúc này, ngược lại Liệt Ngọc tỉnh táo hơn La Chinh một chút, hắn không lấy được nguồn sức mạnh trên đỉnh đầu, nhưng xung quanh đây vẫn có không hề ít…
Vì thế hắn liền lặng lẽ đi sang một bên, bắt đầu nuốt nguồn sức mạnh trong kẽ hở của những tảng đá kia.
Nhưng Liệt Ngọc vừa mới nuốt được mấy giọt, thấy ánh mắt của La Chinh nhìn qua, thì xấu hổ cười khà khà: “Nơi này còn có không ít, ngươi với ta chia nhau ăn trước rồi tính sau”
Số lượng nguồn sức mạnh trong các khe đá xung quanh không phải là một con số nhỏ.
Chỉ cần nuốt được số này thì cũng đủ để đứng đầu lần thu hoạch trong núi Thánh Tuyền này.
Trên thực tế, rất nhiều võ giả tiến vào trong đây đều chỉ thu được mấy chục giọt nguồn sức mạnh mà thôi.
Có người không may mắn thì chỉ có thể được có vài giọt, thậm chí cũng không phải là không có người ra về tay không.
Đương nhiên, La Chinh biết trong khe đá kia có không ít nguồn sức mạnh, nhưng nếu hắn đã đi tới nơi này, thấy được con sông này thì trong lòng đã loáng thoáng có một ý tưởng.
Hắn cần nuốt, nhưng tuyệt đối không phải chỉ ít ỏi mấy trăm giọt nguồn sức mạnh như vậy.
Mục đích chuyến đi đến núi Thánh Tuyền lần này của hắn là muốn có được suối nguồn sức mạnh này!
Chỉ có điều, nuốt vào một giọt của suối nguồn sức mạnh này thì sức mạnh của bản thân sẽ mạnh thêm một chút.
Vậy La Chinh sẽ không ngại nuốt hết nguồn sức mạnh ở nơi này…
Vì thế, La Chinh và Liệt Ngọc bắt đầu thu thập nguồn sức mạnh trong khe đá xung quanh.
Những nguồn sức mạnh này đều treo ngược ở trong khe hở của nham thạch, La Chinh đưa tay lấy ra từng giọt, rồi đưa vào trong miệng giống như nuốt hạt sương.
Nguồn sức mạnh cực kỳ tinh khiết gần như hòa vào cơ thể La Chinh trong nháy mắt.
Sức mạnh của hắn tăng lên với tốc độ cực nhanh…
La Chinh và Liệt Ngọc mỗi người một bên, cùng hứng lấy từ khe đá.
Trong cái khe đá này có chừng hai ba hình dáng, nguồn sức mạnh rải rác ở trong đó bị hai người nuốt không sót một giọt.
Càng đi về phía trước, vách đá hai bên càng trở nên bóng loáng, hiển nhiên trong đó không giấu nguồn sức mạnh.
Lúc này, Liệt Ngọc duỗi người một chút.
Dưới sự thay đổi, xương cốt cả người hắn phát ra một trận nổ vang đùng, giống như đốt pháo.
Đây là biểu hiện sức mạnh lại dâng trào trong cơ thể.
Thân thể không thể chứa đựng sức mạnh một cách vô hạn, nếu nuốt quá nhiều nguồn sức mạnh chưa chắc đã là chuyện tốt.
Sau khi Liệt Ngọc nuốt số lượng nguồn sức mạnh như thế, cũng sắp đến gần giới hạn của thân thể hắn.
La Chinh cũng hơi hoạt động thân thể một chút, nhưng hắn lại không có loại phản ứng này.
Sức mạnh của hắn có lẽ xấp xỉ với Liệt Ngọc, thậm chí có thể còn hơi kém hơn một chút, nhưng mức độ vững chắc của thân thể thì vượt xa Liệt Ngọc.
Hắn còn có thể nuốt thêm nguồn sức mạnh.
“Chúng ta vẫn tiếp tục đi về phía trước sao?” Liệt Ngọc hỏi.
Hắn đi theo La Chinh xem như là gặp may, thu hoạch lần này đã vượt xa kỳ vọng của hắn.
“Chúng ta còn có đường trở về ư?” La Chinh hỏi ngược lại.
Liệt Ngọc sửng sốt, bàn tay thô to kia liền đặt ở trên gáy, tâm trạng vừa mới vui vẻ vì sức mạnh tăng lên biến mất không còn một mảnh…
Muốn trở về, nhất định phải leo về cái động nơi bọn họ rơi xuống.
Trước hết chưa nói đến chuyện bọn họ căn bản không có bản lĩnh leo lên, mà chỉ tính đến chuyện con ong chúa hoang dã kia còn canh giữ ở nơi đó, nếu trở về đường cũ thì vẫn lành ít dữ nhiều.
“Vậy làm sao bây giờ?” Liệt Ngọc hỏi.
La Chinh thản nhiên nói: “Chỉ có thể đi về phía trước”
Dựa theo suy đoán của La Chinh, tình hình hiện tại của bọn họ không mấy lạc quan.
Vì đánh thông một cái động mà bọn họ phát hiện ra một con đường hoàn toàn mới, con đường này trước đây chưa từng có người thăm dò qua.
Tuy hang động trong núi Thánh Tuyền rất nhiều, nhưng đều thông với nhau.
Nhưng nhiều năm qua như vậy lại không tìm được con đường này, cũng chưa từng phát hiện ra suối nguồn sức mạnh này, như vậy chỉ nói rõ một vấn đề, con đường này, mà nên nói là cái hang động này không thông với những đường khác!
Nơi duy nhất thông với, là cái động bị ong chúa hoang dã kia ăn mòn ra…
Cách rời đi thì La Chinh tạm thời cũng chưa nghĩ ra biện pháp gì.
Trước mắt, việc duy nhất có thể làm chính là tiếp tục đi về phía trước.
Theo con đường bằng phẳng này tiến về trước, con sông chảy trên đỉnh đầu càng lúc càng rộng.
Ban đầu, bờ con sông có hình dạng bất quy tắc, hẳn là được hình thành một cách tự nhiên, nhưng càng đi tiếp thì càng không bình thường.
Bờ của con sông trên đỉnh đầu dần dần hình thành một đường thẳng, giống như một con kênh được đào bởi sức người vậy.
Mặc dù thiên nhiên tài nghệ điêu luyện, nhưng cũng không thể tạo thành một con sông như vậy được, tất nhiên cái này là do sinh mệnh có trí tuệ đào ra.
Ngoại trừ con sông trên đỉnh đầu vô cùng ngay ngắn ra, dưới chân La Chinh cũng trở nên ngay ngắn hơn.
Vách núi màu bạc hai bên càng lúc càng bóng loáng, gần giống như đúc với hình dạng của con sông trên đỉnh đầu!
“Sinh linh có trí tuệ đào con sông này biết suối nguồn sức mạnh này sẽ đảo ngược, cho nên ở phía trên và phía dưới của hang động, đồng thời đào ra hai con kênh… Không biết là có mục đích gì?”
La Chinh vừa đi vừa phân tích.
Không lâu sau, phía trước đột nhiên trở nên rộng rãi và sáng sủa hơn, dưới chân xuất hiện một cái bẫy hình tròn khổng lồ, còn con sông bảy màu trên đỉnh đầu lại tạo thành một cái thác nước khác.
Thác nước bình thường đổ thẳng từ trên xuống, còn thác nước trên đỉnh đầu lại là đổ thẳng từ dưới lên trên, chính là hoàn toàn trái ngược.
Cảnh tượng này cũng không hề vượt ngoài dự đoán của La Chinh, loại đặc tính hoàn toàn đảo ngược này La Chinh đã thấy mấy lần.
Thác nước kia đổ thẳng lên rồi hội tụ trong một cái hồ nước hình tròn ở trần hang động!
Mà tất nhiên, phía trước La Chinh và Liệt Ngọc sẽ xuất hiện một cái hồ nước hình tròn giống như đúc, nhưng dưới hồ này là trống không.
Dù sao chỉ sau khi suối nguồn sức mạnh này xảy ra đảo ngược, thì nguồn sức mạnh trong cái hồ nước trên đỉnh đầu kia mới có thể rơi xuống hồ nước phía dưới này…
Hai người đứng ở trong hồ nước trống không này quan sát một hồi, lại phát hiện một ít thứ màu xám tro đang không ngừng nhảy lên ở trong lòng hồ.
Cụ thể là thứ gì thì hai người lại không thấy rõ lắm, nhưng thứ xuất hiện ở nơi quỷ quái này quá mức khác thường.
Cho dù là La Chinh hay Liệt Ngọc thì đều không định đi vào trong hồ này, tuy việc thỏa mãn tính tò mò có quan trọng, nhưng tính mạng lại càng quan trọng hơn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









