[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 296 : Tha cho một mạng (c1476-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1476: Tha cho một mạng
Cơ thể to lớn kia của con trăn Vô Tướng Thiên đập về bên khác, làm mặt đất bị lún xuống thành một cái rãnh thật sâu, khiến La Chinh bị chấn động dữ dội!Hắn hoàn toàn không dự đoán được cảnh tượng này.
Những sinh linh trong cấm địa Luyện Thần này lợi hại như vậy ư?
Trăn Vô Tướng Thiên có thể coi là sinh linh có cùng cấp bậc với Chân Long hoàn chỉnh!
Sức mạnh mà ba người này bộc phát ra lại có thể trực tiếp đánh ngã trăn Vô Tướng Thiên này?
“Ô ô…”
Lần đầu tiên trong cái miệng rộng hình tròn không khép lại được của trăn Vô Tướng Thiên phát ra tiếng kêu giống như ma khóc.
Sau khi vặn vẹo hai cái trên mặt đất, dường như nó muốn đưa đầu của mình trở về vị trí cũ.
Cô gái này là con mồi dễ săn như trở bàn tay, nên bây giờ nó cũng không muốn bỏ qua!
Nhưng nó vừa mới định vùng lên thì ba người của Băng Sơn tộc đồng thời xông lên, đâm ngay vào chỗ hiểm của con trăn Vô Tướng Thiên!
Đầu của Băng Sơn tộc này khá to lớn, chiều cao trung bình xấp xỉ gần một trượng, không khác người Ma tộc bao nhiêu.
Nhưng so với con trăn Vô Tướng Thiên kia thì quả thực cũng chỉ như một hạt cát!
“Ô!”
“Ầm ầm…”
Bị ba hạt cát này húc cùng một lúc, trăn Vô Tướng Thiên lại bị nện xuống đất một lần nữa.
Trăn Vô Tướng Thiên vặn vẹo thân thể với vẻ không cam lòng, cũng không dám làm trái ý người Băng Sơn tộc nữa mà chui thẳng xuống mặt đất.
Một tràng tiếng nổ ầm ầm vang lên, nó cũng theo đó mà đâm thẳng vào trong lòng đất rồi nhanh chóng rời đi!
Nhưng trước khi đi, trăn Vô Tướng Thiên vẫn rất không cam tâm.
Vì thế trước khi thu đuôi vào trong hang động, cái đầu ở phần đuôi bỗng lao thẳng về phía Trưởng công chúa trên không trung.
Nhìn thấy nhóm người Băng Sơn tộc lại định xông lên, cái đầu trên phần đuôi ấy mới vội vã chui xuống dưới đất, bỏ trốn mất dạng!
“Ê” Nhìn thấy Trăn Vô Tướng Thiên kia bỏ đi, La Chinh chui ra khỏi hang động khổng lồ mà hỏi: “Hình như oán niệm của thứ kia với ngươi rất sâu, vì sao nó lại cứ phải ăn thịt ngươi vậy? Ngươi đắc tội gì với nó à?”
Từ đầu đến cuối nó đều đuổi theo cô gái này, chẳng lẽ thịt của cô gái này có thơm hơn người thường nên mới có lực hấp dẫn lớn như thế?
“Có ngươi đắc tội với nó ấy!” Trưởng công chúa bất mãn nói.
“Nếu không đắc tội thì tại sao nó lại cứ muốn ăn ngươi như vậy?” La Chinh khó hiểu hỏi.
Trưởng công chúa mím môi.
Tất nhiên nàng sẽ không nói thật với La Chinh.
Hắn thấy nàng vẫn cứ che giấu như vậy nên cũng không truy hỏi nữa.
Những người Băng Sơn tộc kia chậm rãi áp sát tới đây.
“Vù vù vù…”
Số lượng người Băng Sơn tộc trước mắt cũng không nhiều, chỉ có khoảng mười ba, mười bốn người.
Sau khi nhảy liên tục giữa không trung, mỗi người trong bọn họ đều đứng trên những tảng đá màu bạc khác nhau.
Có vài người thì ở phía trên, vài người lại trồng cây chuối ở phía dưới tảng đá, hai chân như treo trên tảng đá, nhưng thật ra là bị tảng đá đó hút vào.
Một trong ba người Băng Sơn tộc vừa mới đẩy lùi trăn Vô Tướng Thiên kia lại đứng trên tảng đá màu bạc mà La Chinh và Trưởng công chúa cũng đang đứng.
Người Băng Sơn tộc này quan sát La Chinh một lúc, sau khi thấy tu vi của hắn thì trong mắt có vẻ kinh ngạc.
Tu vi Thần Cực Cảnh mà có thể tự mình đứng lên, như thế là quá giỏi rồi.
Người Băng Sơn tộc này nhanh chóng nói: “Giao bùa thử luyện ra đây!”
“Bùa thử luyện gì…” Đối mặt với một vị cường giả mà bản thân không thể nhìn ra được thực lực nông sâu thế nào, La Chinh càng cảm thấy áp lực gấp bội.
Mà bùa thử luyện gì đó thì hắn càng chưa từng nghe tới.
“Không có bùa thử luyện mà hiểu biết về nơi đây thì phải chết” Dứt lời, người Băng Sơn tộc kia đã đã siết chặt nắm đấm.
Sức mạnh vừa rồi người Băng Sơn tộc này bộc phát ra vẫn còn sờ sờ ra đó, nếu như bị nắm đấm này đánh trúng, cho dù thân thể La Chinh có cứng cáp đến mấy cũng phải tan xương nát thịt!
Vì vậy trước tiên La Chinh đưa ánh mắt về phía vị Trưởng công chúa kia.
Trưởng công chúa chắc chắn hiểu rõ cấm địa Luyện Thần này hơn La Chinh.
Trước khi xông vào nơi đây, nàng chỉ nói người Băng Sơn tộc vô cùng phiền phức chứ không nói gì về bùa thử luyện.
Bây giờ nếu không có bùa thử luyện thì sẽ chết, vậy xem ra vấn đề này nghiêm trọng rồi…
“Ta có, ta có rất nhiều!” Trưởng công chúa khẽ mỉm cười.
La Chinh cảm thấy nhịp tim của mình lập tức ổn định lại.
Có lẽ với địa vị của nàng thì không thiếu cái gọi là bùa thử luyện, cho nên mới quên mất vấn đề này.
Giây phút này rốt cuộc La Chinh cũng cảm thấy khá may mắn, chí ít cô nàng này không chỉ mang đến phiền phức.
“Nhưng không đem theo bên người” Trưởng công chúa bẹp môi, vẻ mặt áy náy mà cười nói với La Chinh.
“…”
Sắc mặt La Chinh bắt đầu khó coi trở lại.
Cái cảm giác vừa rồi lập tức tan thành mây khói!
“Không có bùa thử luyện, chết! Thái Sơn, giết họ” Người Băng Sơn tộc này liền nhảy lên, chẳng thèm xoay đầu mà muốn rời đi ngay.
“Chờ, chờ một chút!” Vào giây phút này, Trưởng công chúa đột nhiên kêu lên: “Ta là em gái ruột của Mộc Đồ!”
Người Băng Sơn tộc nghe thấy câu này thì lượn một vòng giữa không trung, sau đó hạ xuống tảng đá màu bạc này một cách nặng nề.
Hắn dán mắt vào Trưởng công chúa với vẻ mặt kinh ngạc, còn rướn đầu ra nhìn chằm chằm cô gái này một phen.
Dường như thật sự cảm thấy cô gái này hơi giống Mộc Đồ mà nàng nói nên hắn lập tức hỏi: “Chứng cứ”
“Chứng cứ…” Trưởng công chúa suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Mỏ sừng chim ưng Thần Luyện mà năm đó ở ca ca ta săn được trong Băng Sơn tộc ở trong trâm cài tóc của ta!”
Người Băng Sơn tộc kia cúi người, lấy trâm cài tóc của Trưởng công chúa ra.
Trâm cài tóc nọ có đủ mọi màu sắc, sóng ánh sáng lưu chuyển, mơ hồ có quy tắc không gian tỏa ra ngoài, rõ ràng là một không gian tu di.
Song quy tắc không gian trong đó ẩn chứa một khí tức mà La Chinh khó diễn tả được, hình như còn hoàn mỹ hơn lực quy tắc mà hắn từng nhìn thấy.
Người Băng Sơn tộc giơ tay bắn nhẹ ra một cái, trâm cài tóc liền chấn động.
Một luồng sáng rực rỡ hiện ra, sau đó là một cái mỏ sừng chim ưng đen như mực xuất hiện trong tay hắn.
Người Băng Sơn tộc này quan sát một chút rồi nói: “Quả đúng là mỏ của con chim do Mộc Đồ săn được trước kia.
Nhưng dù vậy thì ngươi vẫn phải giao bùa thử luyện ra”
Trưởng công chúa liền mỉm cười nói: “Nể mặt ca ca ta, cho ta nợ lần này được chứ? Hoặc để ta nhờ tộc nhân của mình đưa tới cũng được!”
Năm đó ca ca nàng có cống hiến lớn trong Băng Sơn tộc, còn từng nhận được danh hiệu “Luyện Vương”, trở thành thủ lĩnh của Băng Sơn tộc!
Trên mặt người Băng Sơn tộc kia lộ ra vẻ do dự, ngay sau đó hắn quay đầu trao đổi với hai người Băng Sơn tộc còn lại.
Lúc này, họ sử dụng ngôn ngữ của Băng Sơn tộc.
Sau khi trao đổi, người Băng Sơn tộc kia mới lên tiếng: “Cho các ngươi hai mươi ngày.
Giờ thì vào tộc của ta trước đã”
Nói xong, hắn liền nghênh ngang mà đi.
Tính cách của người Băng Sơn tộc rất cứng nhắc, không hề dễ nói chuyện.
Bây giờ bọn họ chịu nhắm một mắt, mở một mắt cho qua như vậy, đủ để thấy rõ ca ca của Trưởng công chúa này có địa vị thế nào trong Băng Sơn tộc.
Sau đó một người Băng Sơn tộc khác nhảy ra, một tay nắm lấy La Chinh và Trưởng công chúa, ném hai người lên lưng như vác túi rồi cùng rời khỏi nơi đây với những người Băng Sơn tộc khác!
La Chinh vốn cho rằng khi rời khỏi tảng đá màu bạc mà mình đang đứng này thì hắn sẽ khôi phục được tự do, không còn bị lực hút kia ảnh hưởng nữa.
Lúc đầu thì quả thực là như vậy.
Người Băng Sơn tộc này chạy như bay giữa không trung nên sức hút cũng biến mất!
Trong này có một lực từ trường vô hình, phạm vi bao phủ không lớn, nhưng chỉ cần đi vào phạm vi kia sẽ bị hút chặt vào ngay, còn khi rời khỏi phạm vi đó sẽ không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì nữa.
Tiếp tục đi sâu vào trong cùng những người Băng Sơn tộc này thì càng thấy có nhiều tảng đá màu bạc xung quanh.
Cuối cùng La Chinh nhìn thấy tảng đá màu bạc kia trực tiếp hóa thành nền đất, kéo dài một mạch đến tận cuối tầm mắt.
Tất nhiên lực từ trường này chỗ nào cũng có, hơn nữa lực hút còn càng lúc càng lớn theo quá trình xâm nhập của bọn họ!
Nằm sấp trên lưng người Băng Sơn tộc đang tiến về phía trước một cách thần tốc kia, La Chinh và Trưởng công chúa chỉ có thể mở to mắt mà trừng nhau!
“Đúng rồi, ta vẫn chưa hỏi tên của ngươi” Trưởng công chúa chăm chú nhìn La Chinh cười nói.
Thực ra sức hút càng tăng lên nên lúc này nàng cũng rất khó chịu, nhất là còn nằm sấp như bao tải trên vai người Băng Sơn tộc, duy trì cái tư thế này vô cùng khổ cực.
“La Chinh” Hắn thành thật trả lời.
Đây là lần đầu La Chinh đến cấm địa Luyện Thần, không nhất thiết phải giấu họ giấu tên làm gì.
“Hàm Lưu Tô” Nàng khẽ cười nói.
Bây giờ La Chinh cũng không có hứng trò chuyện lắm, cái hắn quan tâm là chuyện phải đối mặt tiếp theo.
Nhưng Hàm Lưu Tô cứ không ngừng hỏi hết chuyện này đến chuyện kia, hết vì sao La Chinh có thể hấp thu ngọn lửa của nàng mà không chết thì lại hỏi La Chinh đến từ vũ trụ nào.
“Ta cũng không rõ là vũ trụ nào” La Chinh lắc lắc đầu.
Sinh linh trong vũ trụ không thể vượt qua được Thiên Đạo, nên La Chinh cũng không nhận được thông tin đầy đủ.
“Thế mà lại không biết…” Lần này đến lượt Hàm Lưu Tô nghĩ không ra.
Nàng đứng ở trên cao mà nhìn, đứng trong Thần Vực để nhìn vấn đề nên tất nhiên hiểu rõ hơn La Chinh rất nhiều!
Chương 1477: Vừa nằm đã hơn mười năm
Những người Băng Sơn tộc này vác La Chinh và Hàm Lưu Tô đi thẳng một mạch về phía trước, cuối cùng tiến vào trong một bộ lạc khổng lồ.
Qua cuộc trò chuyện trên đường đi, coi như hai người đã có hiểu biết sơ bộThoạt nhìn, các kiến trúc trong bộ lạc này rất nguyên thủy, nhưng tất cả đều được xây từ loại đá màu bạc này.
Bề mặt kiến trúc có vẽ những hoa văn khác nhau, tuy nhìn có vẻ quê mùa nhưng lại cho người ta cảm giác vừa dày vừa nặng.
Chung quy lại thì đây là văn hóa được lắng đọng lại.
Sau khi những người Băng Sơn tộc kia vác La Chinh và Hàm Lưu Tô vào bộ lạc, họ tìm một góc rồi tiện tay ném xuống, sau đó liền rời đi.
Từ vai của người Băng Sơn tộc này đến mặt đất cũng chưa tới một trượng, nhưng lần này bị đập xuống đất như vậy đã khiến hai người phải kêu lên một tiếng!
Vừa bị lực hút mãnh liệt này hút xuống, lại bị nện từ độ cao như vậy thì cũng ẩn chứa một sức mạnh không thể coi thường.
La Chinh còn đỡ, hắn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng cuộn lên một lúc, sau đó nhanh chóng khôi phục lại như thường.
Tuy thể chất của Hàm Lưu Tô không kém, nhưng dù sao cũng là con gái, trước đây không quá chú trọng việc rèn luyện cơ thể.
Người Băng Sơn tộc kia không hề thương hương tiếc ngọc chút nào, cứ thế ném thẳng một cái, nàng liền bị nội thương, một dòng máu tươi trào ra khóe môi.
“Không sao chứ?” La Chinh hỏi.
“Ừ…” Hàm Lưu Tô cũng buồn bực.
Chút thương tích này không tính là gì, nhưng đã bao giờ nàng phải chịu đãi ngộ như thế này?
Sau khi bị ném xuống đất, hai người liền không thể động đậy, chỉ có thể nằm sấp trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
Sức hút lớn này ở khắp mọi nơi, bất cứ lúc nào và ở đâu đều như có hơn mười dãy núi đè trên người bọn họ, muốn bò dậy là chuyện khó khăn làm sao?
La Chinh chỉ có thể mở lực vảy rồng ra lần nữa.
Sức hút nơi đây hơn tảng đá màu bạc kia không ít lần, mặc dù đã mượn lực vảy rồng nhưng hắn vẫn không thể đứng nổi, cuối cùng lại lật người ngồi dậy!
Nằm bò trên mặt đất, hắn không nhìn thấy cái gì hết.
Sau khi trở mình ngồi xuống một cách khó khăn, hắn dựa vào vách tường bên cạnh.
Lúc này mới để ý ở bên cạnh mình lại có không ít võ giả!
“Đây…”
Hình dạng của nhóm võ giả kia vô cùng kỳ quặc, có người da màu lục, có tên lại như người lùn, cũng có kẻ hết sức tuấn tú.
Song tất cả đều na ná như loài người!
Vì sao đại đa số sinh linh có trí tuệ đều có hình dáng gần giống loài người?
Trước đây rất lâu La Chinh cũng từng suy nghĩ, tìm tòi về vấn đề này.
Cho dù là Thánh tộc, Nhân tộc, Yêu Dạ tộc, hay thậm chí là Ma tộc… các chủng tộc đều diễn sinh ra văn hóa và thế lực của mình.
Đặc điểm của cộng đồng bọn họ chính là đứng thẳng khi đi lại, hình thể và bề ngoài có thể có điểm khác biệt nhất định, nhưng cấu tạo bên trong lại không khác bao nhiêu.
Ví dụ như Yêu Dạ tộc có tai nhọn, còn bề ngoài Ma tộc thì hơi dữ tợn.
Thậm chí loài kỳ quái như Vu tộc thượng cổ cũng có ngoại hình không quá khác loài người!
Lại càng không nói tới rất nhiều thần thú siêu cấp, cuối cùng bọn chúng cũng lấy loài người làm tiêu chuẩn để biến hình… Cho dù sau khi vượt qua một vũ trụ khác, người Băng Sơn tộc trong cấm địa Luyện Thần cũng như vậy.
Tất nhiên đây không phải là trùng hợp.
Những võ giả này giống như Hàm Lưu Tô, hầu như đều có tu vi Thần Biến Cảnh cấp cao.
Có điều, tất cả đều xếp thành một hàng, nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
Bây giờ thấy La Chinh có thể ngồi được, sắc mặt nhóm võ giả này cũng hết sức đặc sắc.
Họ đã sớm để ý, thấy rõ ràng La Chinh chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh.
Trên thực tế, sau khi bị đưa vào cấm địa Luyện Thần, đại đa số võ giả đều giáng sinh bên cạnh các thành trì mà tu luyện.
Mấy nơi như suối nguồn sức mạnh này không phải là nơi mà võ giả Thần Cực Cảnh có thể tới…
Có thể coi La Chinh là người khác loài.
Nơi hắn giáng sinh đã bị bỏ hoang nhiều năm, những năm gần đây cũng chỉ có một mình La Chinh giáng sinh ở chỗ này.
Sau đó hắn gặp phải Hàm Lưu Tô, rồi vô tình lại chạy vào lãnh địa của Băng Sơn tộc dưới sự truy đuổi của trăn Vô Tướng Thiên.
Tu vi Thần Cực Cảnh mà chạy đến lãnh địa của Băng Sơn tộc thì cũng không có vấn đề gì! Nhưng vấn đề là ở chỗ thằng nhãi này lại có thể ngồi!
“Anh bạn, không tệ nhỉ? Vừa mới tới đã có thể ngồi dậy, thần lực trời sinh cũng ghê gớm thật!” Một vị võ giả tộc khác nói với La Chinh.
La Chinh dựa vào vách tường, nghe thấy câu này thì khẽ mỉm cười: “Số đỏ thôi”
“Số đỏ? Khà khà… Ta nằm ở chỗ này ba năm, chưa từng nghe thấy có người nào may mắn mà ngồi dậy được!” Võ giả nọ nói.
Ba năm…
Nghe thấy câu này, La Chinh cũng không biết nên nói gì.
Dưới ảnh hưởng của sức hút mạnh mẽ như vậy, cho dù nằm ở đây thì cũng là một cách tu luyện!
Giả sử theo thời gian, có thể đứng lên được mới thực sự tiếp nhận được thử luyện của Băng Sơn tộc.
Đối với võ giả luyện thể, lấy được suối nguồn sức mạnh chính là sự nhảy vọt về chất!
“Ngươi mới có ba năm thôi, ta đã chín năm rồi! Nếu bò dậy được trước sang năm thì chắc ta cũng bị đuổi ra ngoài rồi!” Một vị võ giả khác nói với vẻ mặt như đưa đám.
“Chẳng phải rời khỏi đây rất tốt sao?” La Chinh khó hiểu hỏi.
Nằm ở trong này mười năm cũng là một chuyện rất đau khổ.
Nếu không có sự giúp đỡ của Băng Sơn tộc thì gần như không thể bò được ra ngoài.
Hắn không hiểu vì sao võ giả này phải khổ sở như vậy.
“Tốt cái đống rắm… Lãng phí mất một cái bùa thử luyện của ta.
Suýt nữa ta đã phải xuống suối vàng vì cái bùa thử luyện này đấy!” Võ giả này buồn bực nói.
“…”
Ấn tượng đầu tiên của La Chinh về bùa thử luyện chính là lúc Hàm Lưu Tô nói nàng có rất nhiều, vì thế La Chinh nghĩ rằng bùa thử luyện này rất dễ lấy.
Hắn không biết, vì chiếc bùa thử luyện này mà bao nhiêu võ đã giả phải trả giá bằng cả tính mạng của mình trong cấm địa Luyện Thần này.
Một số võ giả phải trăm cay nghìn đắng mới lấy được một bùa thử luyện, sau đó nghìn dặm xa xôi tiến vào lục đại thánh địa để tu luyện.
Băng Sơn tộc chính là thánh địa của võ giả luyện thể, rất nhiều võ giả gần như không hề do dự mà mang theo bùa thử luyện đến đây.
Nhưng kết quả cuối cùng lại bị ném vào trong một bộ lạc của Băng Sơn tộc, nằm bò trên mặt đất, không thể nhúc nhích.
Một lần nằm sấp thế này thường mất tới mấy năm!
Một số võ giả trời sinh đã có thần lực kinh người, có thể đứng dậy trong khoảng mấy tháng, dần dần quen với sức hút ở đây, sau đó gia nhập Băng Sơn tộc, bắt đầu tiếp nhận thử luyện.
Cuối cùng, khi hoàn thành thử luyện, sức mạnh và thân thể của bản thân người đó đều được nâng cao một cách khủng khiếp!
Nhưng càng có nhiều võ giả lại nằm sấp ở chỗ này hơn bảy tám năm mới có thể dần dần đứng lên hơn.
Đối với võ giả Hóa Thần Tam Biến, chút thời gian này không thành vấn đề.
Nhưng trong vòng mười năm mà không đứng dậy nổi thì cũng sẽ bị đuổi ra khỏi Băng Sơn tộc, đó mới là chuyện thảm nhất.
Cho nên sau khi vị Trưởng công chúa Hàm Lưu Tô kia ý thức được đây là địa bàn của Băng Sơn tộc, nàng mới thấy do dự.
Mục đích của nàng là tiến vào trấn Hồn Nhai, không hề có nhu cầu luyện thể.
Nếu bị đưa vào lãnh địa của Băng Sơn tộc như vậy, trong vòng mười năm, cho dù nàng muốn đi ra ngoài thì cũng phải tự đứng lên, dựa vào sức của mình mà tự đi ra ngoài.
Nếu không làm được thì sẽ lãng phí thời gian và công sức của nàng.
Tất nhiên mười năm của nàng đáng giá hơn nhiều so với võ giả bình thường.
Mấy canh giờ sau…
Những điểm sáng trên nóc hang động to lớn kia lần lượt sáng trở lại, phóng ra hào quang nhàn nhạt.
Dưới sự chiếu rọi của vô số luồng sáng, ban đêm ở cấm địa Luyện Thần này đã qua, ban ngày cũng đã đến.
Những võ giả trước mặt La Chinh vẫn nằm bò trên mặt đất, không hề nhúc nhích, giống như xác chết.
Duy trì tư thế này suốt mười năm không thể nhúc nhích, ngẫm lại cũng là một chuyện khiến người ta khó chịu.
La Chinh cũng không nhịn được mà cảm thán trong lòng.
Ngay vào lúc này, từ trong bộ lạc của Băng Sơn tộc bỗng truyền đến một tiếng gào thét!
“Áu!”
Một người Băng Sơn tộc đứng ở chỗ cao nhất, hướng về phía bầu trời mà gào thét!
Đồng thời tất cả người Băng Sơn tộc cũng đáp lại tiếng gào của người kia, bắt đầu hét lên hát như muốn xé rách cổ họng!
La Chinh hoàn toàn không hiểu bài ca này.
Đây là ngôn ngữ của người Băng Sơn tộc, cũng không tuân theo nhạc lý cho lắm, nhưng qua giọng ca thô và có trật tự ấy, cùng với một sức mạnh phi thường thì lại có một khí thế rất đặc biệt!
“Họ hát cái gì vậy?” La Chinh hỏi.
Hàm Lưu Tô bĩu môi: “Nghe cho kỹ đi, vậy mới có lợi với ngươi… Nếu ngươi có thể đứng dậy thì còn có thể cõng ta ra ngoài!”
Nàng không định luyện thể, càng không muốn nằm ở chỗ này hơn mười năm.
Lúc này mới nằm mấy canh giờ mà nàng đã khá buồn bực rồi, có đánh chết nàng cũng không muốn nằm ở đây, lãng phí mười năm như thế này!
Cho nên trong mấy canh giờ này, Hàm Lưu Tô nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào La Chinh!
Thằng nhãi này vừa mới đi vào đã có thể tự ngồi dậy.
Tất nhiên nàng hy vọng La Chinh có thể nhanh chóng thích ứng với sức hút ở đây…
“Có lợi? Lợi thế nào?” Trên mặt La Chinh là vẻ nghi hoặc.
Nhưng chẳng mấy chốc, cơ thể hắn liền cảm nhận được một chút khác thường!
Trong những âm thanh này ẩn chứa một chấn động kỳ lạ.
Khi gầm rú liên tục như vậy, cơ thể của hắn xuất hiện cộng hưởng vô cùng kỳ dị.
Khi cộng hưởng như vậy, tốc độ máu chảy trong toàn thân La Chinh đột nhiên tăng vọt, tốc độ đập của tim cũng bắt đầu tăng lên.
Khi nhìn sang những võ giả khác, sắc mặt ai nấy cũng ửng hồng!
Băng Sơn tộc này hết sức đặc biệt, chỉ cần dựa vào tiếng hát của bọn họ mà đã có thể luyện thể?
Chương 1478: Thủ đoạn
Nhìn qua thì Băng Sơn tộc là một chủng tộc hết sức nguyên thủy, ngay cả kết cấu xã hội cũng được duy trì ở trạng thái thị tộc thời xưaNhưng trong đó lại ẩn chứa không ít đạo lý huyền diệu!
Thậm chí có thể nói, mỗi hành động của họ đều là đang tu luyện!
Ví dụ như thời gian các cô gái Băng Sơn tộc mang thai dài tới ba mươi năm.
Trong thời gian ba mươi năm này, mỗi ngày thai nhi đều được tiếng ca của bộ lạc rèn luyện, chưa sinh ra đã được luyện thể một cách bị động rồi
Trong quá trình luyện thể này, những thai nhi kia cũng dần dần thích ứng với sức hút nơi đây, sau khi sinh ra cũng sẽ có sức mạnh vô cùng lớn.
Vì vậy, trẻ con của Băng Sơn tộc vừa sinh ra đã có thể bò…
Còn những võ giả Thần Biến Cảnh này thì ngay cả ngón tay cũng không thể động đậy, thậm chí còn chẳng bằng những đứa trẻ sơ sinh của Băng Sơn tộc.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi thu bùa thử luyện thì người Băng Sơn tộc lại ném những võ giả này ở đây như vứt rác.
Băng Sơn tộc sùng bái cường giả, nhưng đám người kia thậm chí còn chẳng bằng những đứa trẻ sơ sinh trong tộc họ.
Như vậy cứ nằm ở nơi này đi, khi nào đứng lên được thì hẵng tới tiếp nhận thử luyện của Băng Sơn tộc!
Tiếng hát của Băng Sơn tộc đã kéo dài đủ một canh giờ!
Mỗi ngày, sau khi trời hửng sáng, bọn họ sẽ hát lên như vậy suốt một canh giờ.
Người Băng Sơn tộc thực sự có sức lực bậc này.
Cấm địa Luyện Thần này vô cùng kỳ quặc, ca hát vốn là một cách thức luyện thể bình thường của chủng tộc này.
Những câu ca kỳ quái này sinh ra một chấn động diệu kỳ.
Chấn động này giống như vô số cái búa nhỏ, liên tục nện quanh thân La Chinh từ tất cả các phương hướng, dần dần thâm nhập từ ngoài vào trong!
Coi nhu La Chinh đã hiểu, phương pháp rèn luyện thân thể này cùng nguyên lý với Thái Thượng Luyện Khí Pháp mà hắn tu!
Chẳng qua Thái Thượng Luyện Khí Pháp sẽ biến người thành binh khí, sau đó mới tiếp nhận tôi luyện.
Còn phương pháp của Băng Sơn tộc lại là trực tiếp nện vào thân thể…
Nếu không phải thân thể của La Chinh đã hóa thành binh khí thì tuyệt đối không thể chịu được đả kích kiểu này, cuối cùng vết thương sẽ ngày càng nặng.
Tất nhiên, người bình thường không dùng được phương pháp này.
Nhưng nói một cách tương đối thì lực chấn động trong tiếng hát này vẫn còn khá ôn hòa.
Bài ca này phối hợp với sức hút mạnh mẽ nơi đây thì rõ ràng sẽ có lợi đối với võ giả luyện thể.
Nghe bài ca luyện thể này một hôm thì có lẽ vẫn chưa cảm thấy gì, chỉ thấy khí huyết bốc lên, thân thể căng ra mà thôi.
Nhưng nếu liên tục nghe suốt một năm, năm năm, mười năm thì dĩ nhiên hiệu quả sẽ không tầm thường.
Nên cho dù sau khoảng mười năm vẫn không đủ tư cách đứng lên, không thể gia nhập Băng Sơn tộc, phải rời khỏi nơi đây thì thân thể và sức mạnh cũng vẫn được nâng cao hơn rất nhiều.
Vì lẽ đó nên Băng Sơn tộc mới được coi là thánh địa tu luyện!
Đợi đến khi tiếng hát kia dừng hẳn, tất cả những người Băng Sơn tộc liền xuất phát theo trật tự rất ngay ngắn, bắt đầu hành trình săn bắt trong ngày.
Không giống với võ giả khác trong vũ trụ, khi tu luyện tới mức độ nhất định thì không cần ăn mà thay vào đó lại dùng nguyên khí trời đất làm thức ăn.
Mặc dù thực lực của người Băng Sơn tộc có thể sánh với Thiên Tôn, Giới Chủ, nhưng vẫn phải nuốt thức ăn để tẩm bổ, hơn nữa còn vì thân thể cường tráng nên càng cần bồi dưỡng bằng một lượng đồ ăn nhiều hơn bình thường.
Nếu như nhóm võ giả tiến vào Băng Sơn tộc tu luyện có thể đứng lên được, dần dần thích ứng với sức hút của nơi này thì cũng phải đi săn cùng Băng Sơn tộc.
Có điều La Chinh và rất nhiều võ giả lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn…
Đến khi những người Băng Sơn tộc đó rời đi hết, cả bộ lạc lập tức yên tĩnh hẳn.
Nhưng chỉ chốc lát sau, lại có rất nhiều đứa bé bắt đầu ào ra từ trong bộ lạc!
Người Băng Sơn tộc có vóc dáng cao to, tất nhiên những đứa trẻ này cũng không nhỏ, một số đứa cao tới bảy, tám thước.
Trong Nhân tộc, với hình dáng như vậy thì đã được coi là có vóc dáng lực lưỡng rồi.
Nhưng nhìn từ bề ngoài thì chúng vẫn có dáng vẻ của trẻ con.
Sau khi xuất hiện thì những đứa trẻ này liền chơi đùa khắp nơi trong bộ lạc.
Thi thoảng còn nghe thấy tiếng một số cô gái Băng Sơn tộc quát tháo.
Đây là một ngày bình thường của Băng Sơn tộc.
Chỉ chốc lát sau, lại có mấy đứa bé kéo về phía này!
“Cóc thúc thúc!”
“Cóc thúc thúc! Trâu gỗ của cháu bị hỏng rồi!”
“Sửa thế nào đây ạ…”
Cóc thúc thúc trong miệng những đứa trẻ này cũng là một võ giả đến đây tiếp nhận thử luyện.
Vị võ giả này giống như La Chinh, có thể miễn cưỡng thích ứng với lực hút ở đây, nhưng vẫn chưa thể đứng lên được.
Tứ chi hắn chạm đất, nằm bò trên mặt đất giống như con cóc.
Có lẽ vì vậy nên mấy đứa bé này mới gọi hắn bằng biệt hiệu như thế…
Nhìn thấy những đứa bé kia thoải mái chạy như bay ở bộ lạc này, La Chinh cũng thầm cảm thán trong lòng: Quả nhiên là không bằng cả đứa bé của Băng Sơn tộc.
Cũng khó trách ba người Băng Sơn tộc kia có thể đánh trăn Vô Tướng Thiên một trận.
Bởi chính sức mạnh thiên phú đáng sợ của bọn họ đã tạo nên loại sinh linh đặc biệt nhường này!
Khi những đứa bé vây quanh Cóc thúc thúc kia, trên mặt những võ giả khác lại hiện lên vẻ hâm mộ.
Lúc đầu La Chinh còn không hiểu, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra.
Cóc thúc thúc này lại dùng kỹ nghệ của mình mà tạo ra một cơ hội tốt cho bản thân!
Sau lưng những đứa bé này đều có một con trâu gỗ nho nhỏ.
Con trâu này được chế tạo hết sức tinh xảo, nhìn trông giống con trâu thật như đúc, vô cùng đáng yêu.
Rõ ràng thuật con rối của người này hết sức đặc biệt.
Trong Băng Sơn tộc không có thuật con rối, Cóc thúc thúc liền truyền cho những đứa trẻ này, để bọn chúng có thể tự chế tạo ra.
Điều duy nhất khiến La Chinh nghĩ mãi không ra là: trâu gỗ này vốn là một con rối, vậy mà lại không bị ảnh hưởng bởi sức hút mạnh mẽ trong Băng Sơn tộc, hoặc có lẽ là vì nó được làm từ vật liệu đặc thù nào đó.
“Cóc thúc thúc, cái chân con trâu gỗ của cháu hỏng rồi, nó cứ như người què ấy, rất khó coi!”
“Hừ, ai bảo ngươi chọi trâu với A Thổ, hỏng là đáng đời!”
“Làm như ngươi không chọi ấy!”
Trong lúc những đứa trẻ này tranh cãi, Cóc thúc thúc kia chỉ cười nói: “Ta có thể dạy cháu sửa chân của trâu gỗ, nhưng theo lệ cũ…”
Cóc thúc thúc này còn chưa dứt lời, một đứa bé trong đó đã lấy ra một miếng gì đó to to màu đen thui để trước mặt hắn: “ Cóc thúc thúc, A Hán đã chuẩn bị một miếng thịt! Hôm qua cháu để dành được đấy ạ!”
Nhìn bề ngoài thì miếng thịt đen thùi lùi kia không được đẹp lắm, nhưng khi ánh sáng chiếu vào lại hiện lên ánh dạ quang đặc biệt.
Không biết miếng thịt này được cắt ra từ cơ thể của sinh linh nào, nhưng theo La Chinh thấy thì đây chắc chắn không phải là vật phàm!
“Ha ha ha, vậy Cóc thúc thúc cũng vui lòng nhận.
Giúp thúc bỏ khối thịt này vào…” Hắn còn chưa dứt lời thì đứa bé đã dùng dao cắt miếng thịt kia ra, lại tự tay đút vào miệng hắn!
Vị võ giả này không chỉ truyền thuật con rối cho chúng, mà đồng thời còn dạy chúng dùng con rối đánh nhau, cũng chính là chọi trâu trong miệng những đứa trẻ này.
Đương nhiên vật liệu để chế tạo trâu gỗ không tầm thường, nhưng khi trâu gỗ đánh nhau thì thể nào cũng sẽ hỏng.
Mặc dù Cóc thúc thúc này truyền thụ phương pháp chế tạo cho chúng, nhưng lại không dạy phải sửa thế nào.
Cho nên, mỗi khi trâu gỗ bị hỏng, tất nhiên chúng phải tìm Cóc thúc thúc để hỏi cách sửa.
Mà điều kiện hắn trao đổi với bọn nhóc đương nhiên chính là những miếng thịt kia!
Trong bộ lạc này chỉ có võ giả tham gia săn bắt với Băng Sơn tộc mới được ăn thịt, võ giả nằm ở đây không có tư cách.
Những miếng thịt này cũng có lợi ích rõ ràng đối với võ giả, nên tất nhiên có người sẽ động não một chút để kiếm.
Trên thực tế, thời gian Cóc thúc thúc kia tiến vào bộ tộc này rất ngắn, chẳng qua bởi vì ăn được mấy miếng thịt này nên mới có thể miễn cưỡng bò dậy.
Từ đó có thể thấy năng lực thần kỳ ẩn chứa trong mấy miếng thịt này.
Hoặc có thể nói, trước khi người này tiến vào Băng Sơn tộc thì cũng đã chuẩn bị cho điều quan trọng này rồi!
“Đúng là nhân tài…” La Chinh không nhịn được mà cảm thán một câu.
Những đứa bé kia thi nhau lấy miếng thịt mà mình mang theo ra, cắt xuống từng nhát, từng nhát, đút cho Cóc thúc thúc này.
Sau khi được truyền thụ phương pháp sửa chữa, đám trẻ mới hài lòng rời đi.
Trước khi những đứa bé kia rời đi, cũng có võ giả nằm dưới đất khác cố gắng cướp mối làm ăn.
“A Hán, ta cũng biết sửa trâu gỗ kia…”
“Thúc thúc kể chuyện xưa cho các con được không?”
“Ta dạy các con chế tạo chim gỗ bay trên trời nhé? Chơi cũng vui lắm đấy!”
Song những đứa bé kia gần như chỉ hứng thú với trâu gỗ, những võ giả khác dụ dỗ không có hiệu quả lắm.
Chẳng mấy chốc, bọn trẻ đã chạy đi hết, đám người này cũng không thể bò dậy đuổi theo, nên chỉ có thể nhìn bóng lưng bọn nhỏ rời đi với vẻ mặt bất đắc dĩ.
La Chinh lại không tham dự vào.
Nếu bản thân đã tình cờ tiến vào trong Băng Sơn tộc thì coi như đây chính là ý trời.
Theo lời giải thích của Hàm Lưu Tô, bùa thử luyện đã khó có được như vậy thì xem như hắn đã được vào đây miễn phí theo nàng.
Như vậy đương nhiên phải nắm lấy cơ hội này mà dốc sức luyện thể!
Ban ngày trôi qua rất nhanh, khi màn đêm buông xuống, những người Băng Sơn tộc kia cũng bắt đầu trở về.
Họ khiêng những con quái vật lớn trên lưng, đó là thành quả bọn họ nỗ lực suốt cả ngày.
Một con trâu một chân lớn bằng một ngọn núi nhỏ, một con diều hâu có máu màu đỏ son, đôi cánh dài đến trăm trượng, hay như nhím dị biến, toàn thân toàn là gai nhọn màu vàng kim…
La Chinh nhìn sự phong phú của thú săn mà trợn mắt há mồm!
Chương 1479: Sự dẫn dắt của ham muốn
Khi còn sống, những con thú dữ này hầu như đều là bá chủ một phương, đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, thậm chí một số con trong đó còn có thể hóa hìnhNhưng giờ lại chỉ có thể trở thành đồ ăn của Băng Sơn tộc…
Trên sân bãi rộng đến mấy nghìn trượng ở trung tâm trong bộ lạc này, người Băng Sơn tộc bắt đầu mổ xẻ, máu chảy đầm đìa!
Thủ pháp của những người Băng Sơn tộc phụ trách mổ hết sức thuần thục.
Họ tách từng lớp da ra khỏi bề mặt cơ thể của những con thú dữ này, sau đó bắt đầu lóc thịt, rút gân…
Những con thú dữ này có thể sánh ngang Giới Chủ, mỗi vị trí trên cơ thể đều rất quý báu.
Không bao lâu sau, tất cả những con thú dữ đều được mổ xẻ xong!
Mùi máu tanh nồng tràn ngập khắp bộ lạc.
Hình như cho dù là võ giả trưởng thành hay đám trẻ con thì đều đã quen.
Ngược lại, một số võ giả bên cạnh La Chinh bắt đầu vô cùng khó chịu!
Đại đa số những võ giả này đều nằm trên mặt đất không thể cựa quậy, tất nhiên không thể nhìn được toàn cảnh.
Còn La Chinh dựa lưng vào vách tường nên có thể nhìn thấy toàn bộ quá trình.
Trước đây hắn đã phát hiện ra, trên quảng trường ở trung tâm bộ lạc này có những cái rãnh.
Lúc đó, hắn còn tưởng là một trận pháp to lớn nào đó.
Nhưng giờ hắn đã hiểu, Băng Sơn tộc căn bản không cần sử dụng trận pháp, những cái rãnh kia chỉ là rãnh để máu của đám thú dữ chảy đi mà thôi.
Máu tươi trong cơ thể những con thú dữ có thể tương đương với Giới Chủ này rất dồi dào.
Khi giết một con thú dữ, máu tươi trong đó chảy ra như một dòng dòng sông.
Nếu không dùng những rãnh máu này để điều hướng dòng chảy thì có lẽ máu tươi của mấy con thú dữ đã có thể làm bộ lạc này bị ngập.
Chỉ có điều, không biết số máu tươi này tập hợp về đâu.
Thú dữ mạnh mẽ thế này thì lượng máu nhiều như trời bể kia cũng là vật báu…
Việc giết mổ hoàn tất, những đống lửa cũng được thắp sáng!
Họ sử dụng một loại củi đặc biệt, sau khi bốc cháy liền phát ra một mùi thơm lạ lùng.
Mặc dù La Chinh đã không ăn mấy năm, nhưng khi ngửi thấy mùi mộc hương đặc biệt kia thì miệng cũng phải nuốt nước bọt.
Mùi hương kia có thể kích thích bản năng thèm ăn nhất của con người!
“Rột rột…”
Xung quanh La Chinh lập tức vang lên một tràng âm thanh!
Bao gồm cả Hàm Lưu Tô…
Thời gian các võ giả ở đây tu luyện đều lâu hơn La Chinh rất nhiều.
Thời gian họ không ăn cũng phải tính bằng đơn vị chục nghìn năm, thế mà giờ đây cái miệng lại bị cám dỗ.
“Ài, lại nữa rồi…”
“Thời gian màn đêm buông xuống chính là lúc khó chịu đựng nhất!”
“Ta muốn ăn một miếng thịt quá!”
“Hu hu…”
Có người bắt đầu gào khóc!
Bó củi kia bốc cháy phát ra mùi hương giống như độc dược, khiến người ta cảm thấy đói bụng.
Võ giả tu luyện tới Hóa Thần Tam Biến rồi thì tất nhiên nghị lực cũng phải hơn người thường nhiều.
Cho dù dùng cực hình với những võ giả đang này nằm thì cũng chưa chắc đã có thể làm bọn họ chảy được một giọt nước mắt.
Người có thể tu luyện tới bước này thường là truyền nhân của thế lực lớn, hoặc cũng phải là người có thiên phú kinh người, nếu không thì cũng từng chịu đựng những nỗi đau rất lớn.
Nhưng vào giờ phút này bọn họ lại trở nên vô cùng yếu đuối.
“Không đến mức đó chứ…” Nhìn phản ứng của đám võ giả kia, La Chinh hơi bất ngờ.
Hàm Lưu Tô nằm trên mặt đất, nghe thấy lời nói của La Chinh thì lên tiếng: “Đó là gỗ Độ Ách.
Hương Độ Ách tỏa ra có thể gợi lên ham muốn nguyên thủy nhất của sinh linh, là đặc sản của cấm địa Luyện Thần”
Phía bắc Băng Sơn tộc có một cánh rừng bao la tên là Ách Nan.
Loại cây nhiều nhất trong khu rừng này chính là những cây đại thụ chọc trời, cao tới nghìn trượng này.
Cây Độ Ách lúc nào cũng phát ra một mùi thơm thoang thoảng lạ lùng.
Trong rừng Ách Nan, ham muốn của tất cả các sinh linh đều bị phóng đại lên nhiều lần, không có giới hạn.
Bản năng của những sinh linh này cũng bị kích thích đến cực hạn.
Nhỏ như con kiến, lớn như chim bay, từ thú dữ cấp thấp đến thú dữ cấp cao, bất cứ lúc nào hay ở đâu đều bị kích thích, bộc phát ra ham muốn mãnh liệt nhất, khiến chúng điên cuồng cắn nuốt, tàn sát, đồng thời cũng điên cuồng giao cấu, duy trì nòi giống…
Nơi đó là địa ngục, song cũng là nơi vui chơi của thú dữ trưởng thành.
Cho dù là võ giả thì ở đó lâu cũng không thể chống lại được ham muốn căn bản nhất trong nội tâm này.
Ham muốn của con người cũng bị kích thích đến cực hạn.
Thèm ăn, tình dục, dục vọng chiếm hữu… tất cả đều bị phóng đại lên nhiều lần, bọn họ sẽ trở nên sa đọa không khác gì thú vật.
“Chẳng qua ngày ngày họ đều đốt lửa, vui vẻ ăn uống như vậy nên khi ở đây lâu, những võ giả kia cũng biết đã đến thời gian ăn cơm của Băng Sơn tộc cho nên mới bị kích thích cảm giác thèm ăn như vậy” Hàm Lưu Tô tự nhiên nói.
La Chinh gật đầu: “Chẳng trách lúc nhìn thấy miếng thịt kia, mọi người đều nhìn chằm chằm.
Hẳn là những năm tháng này cũng đã khiến bọn họ bứt rứt không ít…”
Nếu một người bị trói, ngày nào cũng nhìn thấy thịt cá bên cạnh mà bản thân lại không được ăn một miếng nào thì có lẽ về lâu về dài rất khó chịu dựng được.
Mặc dù võ giả có tâm tính kiên định, nhưng ham muốn của họ lại bị hương Độ Ách phát tán trong không khí kích thích, tất nhiên sẽ vô cùng đau khổ.
La Chinh vừa nói, ánh mắt vừa nhìn vào người Hàm Lưu Tô.
Trước đây La Chinh chưa từng để ý, đánh giá cô gái này.
Nhưng giờ đây hắn gần như không tự chủ được mà chú ý đến nàng.
Hàm Lưu Tô này cũng là tiên tử nhân gian khó gặp.
Lấp ló dưới mái tóc được buộc gọn là một gương mặt tươi cười thanh tú, thoát tục.
Trên người là một bộ áo đơn bằng lụa có hoa văn chìm, bên ngoài quấn chiếc váy lưu tiên có hoa văn như ý.
Tuy đang nằm trên mặt đất nhưng vẫn có thể phác họa ra đường cong thân hình…
“Đừng có nhìn ta!”
Hàm Lưu Tô trừng mắt nhìn La Chinh, nhịn không được mà mở miệng nhắc nhở.
Nghe thấy vậy, La Chinh bỗng giật mình, sau đó quay đầu về phía khác một cách khó khăn.
Hương Độ Ách có thể phóng đại cảm giác thèm ăn, nhưng đồng thời cũng kích thích dục vọng của hắn rồi khuếch đại lên.
Thông thường võ giả luyện thể đều là nam, nên trước đây các võ giả này không thể bị hương Độ Ách kích thích dục vọng.
Nhưng bây giờ xuất hiện một Hàm Lưu Tô, đương nhiên tình huống sẽ khác.
Vừa rồi Hàm Lưu Tô cũng biết phản ứng của La Chinh là gì nên từ mặt đến cổ đều đỏ bừng.
Chẳng qua nàng thầm lẩm nhẩm thanh tâm chú trong lòng để bản thân có thể bình tĩnh lại.
Sau khi lửa trại cháy bùng lên, thời khắc khổ sở nhất cũng đã đến!
Những tảng thịt to lớn gác ở trên ngọn lửa rừng rực kia được lật qua lật lại, mỡ chảy xuống củi bên dưới nổ lên tanh tách, mùi thịt nướng thơm phức nhanh chóng lan đi, khiến người ta tuyệt vọng!
Mùi thịt giống như ma quỷ, khiêu khích dây thần kinh ăn uống nguyên thủy nhất trong lòng mọi người!
“A a a…”
“Ta không chịu nổi!”
“Đói chết mất!”
Nhóm võ giả nằm trên mặt đất cứ như đang phải chịu một cực hình vô cùng tàn khốc, tiếng kêu gào cứ thế vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Hình như người Băng Sơn tộc bên kia đã quen nghe tiếng gào thét như vậy rồi.
Có người đi tới, lạnh giọng nói: “Đừng ồn ào! Có bản lĩnh thì bò dậy, bên này không chỉ có miếng thịt to mà còn có rượu thượng hạng! Còn đã không có bản lĩnh thì nằm im cho ông!”
Bò dậy được thì có thể ăn thịt…
Đây là lời cám dỗ trắng trợn!
Đối với võ giả, đây cũng là một cách thử luyện tàn khốc.
Dùng sức hút mãnh liệt đè ép ngươi, nhưng lại kích thích dục vọng của ngươi.
Muốn thỏa mãn ham muốn của bản thân thì phải chống lại sức hút kinh khủng này.
Nếu thành công, đây chính là đột phá vĩ đại của người luyện thể.
La Chinh vừa tới không lâu nên có thể chống cự lại sự mê hoặc của ham muốn ăn uống, nhưng dáng vẻ động lòng người vừa rồi của Hàm Lưu Tô vẫn cứ liên tục lởn vởn trong đầu.
“Thật là phiền phức” La Chinh dồn sức, cố gắng bóp chết ham muốn trong lòng mình, cố gắng phân tán sức chú ý xem sao.
Nhìn thấy người Băng Sơn tộc bắt đầu ăn uống vui vẻ, cảm giác thèm ăn của hắn bây giờ lại vùng lên!
Cũng khó trách Băng Sơn tộc có thể cường tráng như vậy, ngay cả những đứa bé kia cũng mạnh mẽ hơn võ giả bình thường nhiều.
Hắn tận mắt nhìn thấy những đứa bé kia nhét đồ ăn nhiều gấp mấy lần cân nặng của mình vào bụng như hổ đói.
Ăn được cũng là một loại thiên phú! Hương Độ Ách có tác dụng với đám người La Chinh thì cũng có tác dụng tương tự với người Băng Sơn tộc!
Còn những người trưởng thành của Băng Sơn tộc lại càng khoa trương hơn, khối thịt mà mỗi người nuốt vào một lần có khi còn to bằng cả một căn phòng!
“Ta, ta muốn ăn…”
La Chinh đang nghĩ ngợi lung tung thì lại thấy một vị võ giả gào thét, giãy giụa một hồi dưới đất, ngay sau đó liền đứng lên!
Nhưng chỉ trong nháy mắt đã có hai âm thanh giòn giã truyền đến!
“Rắc, rắc!”
La Chinh thấy đôi chân của võ giả kia vặn vẹo theo một góc độ khó có thể tưởng tượng nổi.
Không ngờ người nọ lại bị gãy xương!
Có lẽ khi võ giả này bộc phát toàn lực thì có thể tạm thời thoát khỏi sức hút mãnh liệt này.
Nhưng dù sao thân thể lại không chịu đựng được.
Sức mạnh của chính mình của bản thân đè thêm vào sức hút kia nên cuối cùng khớp xương hai chân không chịu nổi, gãy lìa!
Giờ này khắc này, La Chinh mới cảm thán: Nói cho cùng thì trên thế giới này không có bữa cơm nào miễn phí cả.
Có lẽ vào trong cấm địa Luyện Thần để tu luyện thì thực lực sẽ tăng lên rất nhanh, nhưng cũng phải chịu áp lực tàn khốc nhất!
Chương 1480: Tĩnh tâm tu luyện
Dưới hai tầng cám dỗ của hương Độ Ách và mùi thơm của thức ăn, rất nhiều võ giả đều bắt đầu run rẩy cả ngườiCó thể thấy họ đều dốc sức muốn bò dậy!
Một khi con người có mục tiêu thì sẽ kích thích ra bản năng mãnh liệt, từ đó phát huy được thực lực vượt xa người thường.
Những võ giả này đã nằm ở nơi đây nhiều năm, mỗi ngày đều tu luyện bằng tiếng hát của Băng Sơn tộc, thực lực mỗi ngày cũng sẽ tăng thêm vài phần.
Ngày nào cũng bị giày vò như vậy, dùng bản năng điều khiển bản thân đi tu luyện, ra sức bò dậy để được ăn món ngon nhân gian kia!
Phương thức tu luyện đặc biệt này là cũng là một cách hủy hoại dã man, nhưng cũng là cách đả kích hữu hiệu nhất!
“Ta cũng muốn…”
Lại có võ giả bắt đầu giãy dưới đất.
Võ giả kia thân là Thần Biến Cảnh cấp cao, hơn nữa còn là người luyện thể, sức mạnh còn hơn cả La Chinh, bởi vì hắn chỉ dựa vào sức mạnh của chính mình mà đứng dậy được!
Nhưng dù đã bò dậy, võ giả này vẫn hết sức miễn cưỡng.
Hai chân cứ như dính vào mặt đất, mỗi bước di chuyển đều cực kỳ khó khăn, đầu ngón chân gần như kéo lê trên mặt đất, thất tha thất thểu giống như kẻ say.
Nhưng cuối cùng, hắn cũng đã đi ra ngoài!
Nhìn thấy hắn đứng lên được, trong mắt rất nhiều võ giả đang nằm bò trên mặt đất đều có vẻ vô cùng phức tạp.
Trong ánh mắt kia không chỉ là sự thèm muốn mà còn có sự đố kỵ.
Dưới tình huống này, khó có ai giữ vững được chủ tâm của mình.
Cho dù là La Chinh thì giờ đây cũng cảm thấy bụng mình kêu vang, đói khát tới mức khó nhịn được.
Từng vò rượu cao cỡ một người bị bóc ra, mùi rượu nồng nàn lan tỏa khắp nơi.
Rượu bình thường không hề có sức hấp dẫn đối với võ giả.
Nhưng Băng Sơn tộc dùng xương cốt của các loại thú dữ để pha chế thành rượu mạnh, vì thế nó ẩn chứa một mùi thơm hoang dã nguyên thủy, sức hấp dẫn cũng không ít.
Mùi thịt nướng, mùi rượu hòa lẫn với hương thơm của gỗ Độ Ách mới trí mạng làm sao?
“Ta… cũng thử xem sao!”
La Chinh lại phát ra lực vảy rồng.
Bây giờ La Chinh đã hơi hối hận.
Lần thứ hai hắn quay về Thiên Vị tộc thì hẳn là hắn đã thu thập được kha khá binh khí, đủ để thắp sáng không ít vảy rồng.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định tích lũy đủ Thiên Diễn Tinh Hoa thì giúp cả chín con rồng chế tạo ra thân thể Thiên Diễn cùng một lúc.
Nếu không phải vậy thì lực vảy rồng La Chinh có thể mượn dùng không chỉ có một chút thế này!
Sau khi dốc hết sức lực, La Chinh cũng bò dậy được một cách hết sức khó khăn!
Tuy rằng tạm thời hắn có thể chống lại sức hút này, nhưng sức lực tiêu hao rất nhanh!
Sức mạnh ẩn chứa trong vảy rồng không phải là vô hạn.
Song, sức mạnh tồn tại trong đó mạnh hơn sức của La Chinh.
Vảy rồng còn chưa tối thì sức mạnh của bản thân La Chinh đã suy kiệt chỉ sau mấy nhịp thở!
“Bịch bịch!”
Hắn vừa mới đứng lên thì lại đột nhiên ngã nhào xuống mặt đất!
Chắc là nghe được tiếng động phía sau truyền tới nên vị võ giả đang lê lết để đi về phía trước kia bây giờ lại quay đầu nhìn La Chinh, cười gượng hai tiếng, sau đó cũng không quay đầu lại nữa mà đi về phía những ngọn lửa trại lớn trên quảng trường kia.
Ẩn ý trong tiếng cười kia rất rõ ràng…
Chẳng qua La Chinh mới tới đây có một hôm, hơn nữa lại chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh, vậy mà đã muốn bò dậy để ăn thịt, chắc chắn là nằm mơ rồi.
Mặt La Chinh nặng nề đập xuống đất.
Nếu không phải hắn chắc như thần khí thì có lẽ đã bị thương.
Dù vậy, hắn cũng cảm thấy mắt mình như nổ đom đóm!
“Ta phải dựa vào sức mạnh của chính mình!”
Vào giây phút này, La Chinh đột nhiên hiểu ra được một chút.
Nói cho cùng thì có một số sức mạnh trên thế giới này vốn không phải là của mình, bao gồm cả sức mạnh của Thanh Long! Đồ đi mượn thì vĩnh viễn là mượn, hơn nữa cuối cùng chín con Chân Long này sẽ rời khỏi mình!
Thử luyện trước mắt quả đúng là một kiểu hành hạ khiến người ta phát điên, nhưng theo La Chinh thấy thì lúc này lại là một cuộc thử luyện tốt nhất.
Nếu ngày nào đó hắn có thể thoải mái rời khỏi lãnh địa của Băng Sơn tộc này thì sức mạnh và thân thể của hắn đều đã tăng lên tới trình độ cao nhất!
Còn đêm nay, chắc chắn hắn không được ăn thịt rồi.
Thời gian về đêm trong cấm địa Luyện Thần không dài như nhau.
Buổi tối thứ nhất kéo dài khoảng sáu mươi sáu canh giờ, còn buổi tối hôm nay lại chỉ kéo dài trong bảy canh giờ.
Hình như những người Băng Sơn tộc kia không biết mệt mỏi là gì.
Họ cắn miếng thịt to, uống ngụm rượu lớn, ăn uống cũng mất tới năm canh giờ, hành hạ La Chinh và Hàm Lưu Tô đủ năm canh giờ này!
Đợi đến khi họ kết thúc bữa ăn, tất cả các võ giả bao gồm La Chinh đều chảy mồ hôi đầy người, giống như mệt quá mà kiệt sức!
Rất nhiều võ giả có linh hồn mạnh mẽ nên đã không cần ngủ từ lâu.
Nhưng ở trong Băng Sơn tộc này thì lúc nào cũng phải chịu sức hút mãnh liệt, lúc trước lại bị hương Độ Ách hành hạ, nên giờ đây bọn họ lại có thể ngủ say sưa!
Những người ngủ vẫn bao gồm cả La Chinh!
Họ vừa mới ngủ được hai canh giờ thì trời lại sáng!
Bài ca của người Băng Sơn tộc lại vang lên, một ngày mới lại bắt đầu…
Đến ngày thứ hai, La Chinh lại nhìn thấy vị Cóc thúc thúc kia dụ dỗ những đứa bé chia sẻ những miếng thịt, trong lòng hắn cũng có chút cảm xúc.
Chẳng trách hôm qua những người khác lại hâm mộ Cóc thúc thúc này như vậy.
Ngay cả chính La Chinh cũng không nhịn được, muốn lừa một chút thịt từ trong tay những đứa bé kia để ăn!
Song, cuối cùng La Chinh vẫn bỏ qua.
Thủ đoạn này quá tốn sức, đã thế hiệu suất còn không cao.
Nếu có thể đứng lên thì tất nhiên sẽ có nhiều thịt ăn, nhiều rượu uống hơn.
La Chinh không vội, nhưng Hàm Lưu Tô lại sốt ruột.
“La Chinh, tốt nhất ngươi nên nghĩ cách để đứng lên nhanh một chút.
Ta không muốn lãng phí nhiều thời gian ở chỗ này” Hàm Lưu Tô nói.
“Chỗ này… chẳng phải rất tốt ư?” La Chinh cười nói: “Nếu có thể đứng lên, thậm chí luyện được sức mạnh kinh khủng giống như người Băng Sơn tộc thì sẽ nâng cao khả năng của bản thân lên rất nhiều!”
Ai ngờ Hàm Lưu Tô lại hừ lạnh một tiếng: “Ta không cần luyện thể.
Nếu ta thật sự cần sức mạnh cơ thể thì cũng không cần tới nơi này!”
Nói theo điều kiện của nàng thì còn có rất nhiều con đường để tu luyện, ở chỗ này chịu hành hạ như vậy chắc là lựa chọn tệ nhất…
“Nhưng ta cần luyện thể” La Chinh trả lời.
Cho dù La Chinh thật sự có thể đứng lên, hắn cũng sẽ không nhanh chóng rời đi.
“Ngươi…” Hàm Lưu Tô lập tức nôn nóng.
Dù có đánh chết nàng cũng không muốn phải ở lại chỗ này tới mấy năm.
“Ngươi có thể tìm người khác đưa ngươi đi ra ngoài.
Với địa vị của ngươi, hẳn là làm được?” La Chinh lại nói.
Không phải hắn không muốn giúp Hàm Lưu Tô.
Có lẽ đối với cô gái này thì thời gian rất quý giá, nhưng đối với hắn thời gian cũng quý giá không kém!
Nàng thực sự có thể làm theo cách mà La Chinh nói.
Trong bộ tộc này, ngoại trừ dân bản địa Băng Sơn tộc ra thì cũng không thiếu người ngoại tộc, thậm chí có một số người còn đến từ Thần Vực, họ cũng ra ngoài săn thú cùng Băng Sơn tộc.
Hàm Lưu Tô có địa vị đặc biệt, nếu lên tiếng nhờ vả thì tất nhiên cũng có người có thể đưa nàng ra ngoài.
“Nhưng chỉ có ngươi mới có thể đưa ta đi trấn Hồn Nhai!” Hàm Lưu Tô bĩu môi nói.
Nàng đuổi theo La Chinh suốt đoạn đường này không phải do ăn no rửng mỡ, mà chẳng phải là vì lời tiên đoán của Thiên Hồn tộc.
Nếu chỉ một mình nàng rời khỏi Băng Sơn tộc thì hầu như không có chút ý nghĩa nào, bởi quan trọng là La Chinh.
La Chinh khẽ lắc đầu: “Ngươi tìm nhầm người rồi, ta không biết trấn Hồn Nhai là chỗ nào, càng không có khả năng đưa ngươi theo”
Nghe xong, Hàm Lưu Tô chỉ lộ vẻ tức giận trừng La Chinh một cái, không nói gì thêm.
Suy đi nghĩ lại một lúc, nàng cũng không nôn nóng như vậy nữa.
Thằng nhãi này không hề biết ý nghĩa của việc đi trấn Hồn Nhai.
Nếu bọn Hạ tả vệ không có gì bất trắc thì sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến Băng Sơn tộc.
Đến lúc đó nàng lại nghĩ cách khác để thuyết phục La Chinh.
Nói không chừng, có thể cưỡng chế đưa thằng nhãi này đi.
Loáng một cái ngày thứ hai đã trôi qua.
Buổi tối đến, quá trình kia lại lặp lại lần nữa, bọn họ lại bị giày vò thêm một lần.
Lực hút nơi đây rất có lợi cho La Chinh.
Lực hút này liên tục ảnh hưởng đến La Chinh, không ngừng tạo nên Hồng Mông Thiên Cương.
Mà dưới khúc ca khúc rèn luyện của Băng Sơn tộc ngày thứ hai, những luồng Hồng Mông Thiên Cương đó đã chảy đều trong thân thể hắn!
Vấn đề duy nhất là thân thể của La Chinh không hề được nâng cấp, đột phá thân thể thần khí hiện tại.
Lần trước, có lẽ hắn chưa nuốt đủ ngọn lửa của Hàm Lưu Tô, hoặc Hồng Mông Thiên Cương tích lũy trong thân thể không đủ.
Hay thậm chí là vì cả hai lý do này.
“Ngươi… có thể ngưng tụ ra ngọn lửa kia lần nữa không?”
Sau một tuần, La Chinh cảm thấy Hồng Mông Thiên Cương đã được tích lũy ở mức tương đối, nên cuối cùng vẫn đề ra yêu cầu này với Hàm Lưu Tô.
Nếu thân thể có thể thăng cấp thì rất có lợi đối với bản thân La Chinh.
Trước đây Hàm Lưu Tô đã chú ý tới điểm đặc biệt của cơ thể La Chinh.
Thằng nhãi này không chỉ không sợ dị hỏa trên người nàng mà vô số phù văn nhỏ bé trên thân thể hắn còn có thể hấp thu ngọn lửa ấy.
Công pháp thằng nhãi này tu luyện chắc chắn cần phải nuốt dị hỏa.
Cuối cùng hắn vẫn phải cầu cạnh mình!
Mắt nàng liền nheo lại, cười thành ánh trăng lưỡi liềm nho nhỏ, mở miệng cười nói: “Vinh hạnh!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









