[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 295 : Đốt thần (c1471-c1475)
❮ sautiếp ❯Chương 1471: Đốt thần
Vốn dĩ La Chinh rất khinh thường việc dùng một cô gái làm bia đỡ đạn cho bản thânNhưng rốt cục đây không phải là vũ trụ của hắn!
Từ khi La Chinh bước lên võ đạo, sau lưng hắn không thiếu cường giả.
La Chinh biết có lẽ những cường giả này là do cái cái gọi là “số mệnh” tạo ra, những cường giả này đã giúp La Chinh từng bước tiến lên phía trước.
Nhưng ở cấm địa Luyện Thần này, La Chinh chỉ có thể dựa chính bản thân mình.
Huống chi, Trưởng công chúa trên tay hắn cũng là do tự nàng tìm tới, nếu không phải cô gái này cứ quấn lấy hắn thì sẽ không có chuyện hắn vừa mới giáng xuống cấm địa Luyện Thần đã đụng phải chuyện kỳ lạ này!
“Ngươi chạy không thoát đâu…”
Giới Chủ được gọi là “lão Ngũ” bám sát La Chinh, trong tay không ngừng hiện lên ánh sáng xanh, giống như muốn dùng loại thần thông khác.
“Nếu lại đến gần thêm nữa, ta sẽ khiến nàng ta rơi đầu!” Rốt cuộc La Chinh cũng mở miệng nói chuyện, nếu những người này quan tâm đến cô gái này như vậy, tất nhiên sẽ phải quan tâm đến tính mạng của nàng ta.
Nhưng lời nói của La Chinh cũng không có hiệu quả lớn lắm!
Việc dùng con tin để uy hiếp cường giả thường không có tác dụng quá lớn.
Trong mắt rất nhiều cường giả, con tin chỉ để trao đổi chút ít điều kiện, nhưng không thể dùng để uy hiếp người khác không có giới hạn như vậy.
Cho dù lão Ngũ có đồng ý với yêu cầu của La Chinh thì cuối cùng Trưởng công chúa vẫn có khả năng mất mạng!
Cho nên lão Ngũ giống như không hề nghe thấy, ánh sáng xanh trong tay càng ngày càng mạnh mẽ, hắn đang tập hợp một loại công kích linh hồn cực kỳ mạnh mẽ, gọi là “Chấn Động Linh Hồn”!
Chỉ cần một chiêu này phát ra, tất cả linh hồn trong chu vi mười mấy dặm đều sẽ đình trệ, đầu óc tạm ngừng suy nghĩ, tạm thời trở nên ngu muội…
Thấy uy hiếp của mình không có chút hiệu quả nào, La Chinh nhíu mày một cái.
Đối phương cũng hiểu rất rõ suy tính của hắn, hắn chẳng qua chỉ muốn chạy thoát thân mà thôi, không có quyết tâm sẽ làm tổn thương cô gái trong tay này!
Nếu tiếp tục như vậy, chỉ e La Chinh sẽ bị dồn đến bước đường cùng!
Nhưng đúng lúc này, phía sau chợt truyền tới một tiếng kêu kỳ lạ!
Tiếng kêu kia dường như đến từ sâu trong lòng đất!
“Ầm ầm!”
Lão Ngũ biến sắc, chỉ thấy trăn Vô Tướng Thiên kia đang không ngừng uốn éo, đồng thời mặt đất phía sau trăn Vô Tướng Thiên bỗng xuất hiện một vết nứt cực lớn, ngay sau đó toàn bộ vết nứt đều bị đẩy lên trên, giống như có vật khổng lồ gì đó từ dưới đất chui lên!
“Ầm!”
Mặt đất nổ ra, thế nhưng lại là một con trăn Vô Tướng Thiên từ bên trong chui ra!
“Hai con trăn Vô Tướng Thiên sao?”
“Không! Vẫn là nó… Đó là cái đuôi của trăn Vô Tướng Thiên!”
“Con trăn Vô Tướng Thiên này có hai cái đầu!”
Trăn Vô Tướng Thiên này dài tới mấy ngàn dặm, đoạn đường này đuổi theo, mọi người không hề thấy cái đuôi của nó.
Sau khi đầu con trăn Vô Tướng Thiên bị Đại Chí Nguyện của vị Giới Chủ kia giam lại, một cái “đầu” khác lại chui từ dưới đất lên, đập mạnh vào không gian màu xanh da trời kia!
“Ầm…”
Chỉ mới đụng một cái, trên không gian kia đã xuất hiện vô số vết nứt!
“Phụt!”
Hạ tả vệ phía xa bỗng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy: “Lão Ngũ! Mau lập Đại Chí Nguyện, trấn áp con thú này!”
Lão Ngũ nhìn tình huống này, cũng chỉ có thể bỏ lại La Chinh trước.
Trưởng công chúa ở trong tay La Chinh, La Chinh chỉ là muốn dựa vào đó để chạy thoát thân, như vậy coi như còn có thể sống… Nhưng nếu trăn Vô Tướng Thiên này thoát khỏi Đại Chí Nguyện của Hạ tả vệ, vậy thì tất cả mọi người đều phải chết!
“Đuổi theo hắn!”
Lão Ngũ ra lệnh cho những võ giả khác, sau đó thân hình hắn bay lên, hai tay đan vào nhau, ngón trỏ chỉ vào trán chính mình!
“Ta phát Đại Chí Nguyện, lấy thánh hồn hạ xuống, ngắm linh hồn chúng sinh liên tục thay đổi, đời đời không nghỉ, nguyện trọn đời an bình, trấn hết ác hồn trong thiên hạ!”
“Ào ào ào…”
Một luồng linh hồn mạnh mẽ bỗng áp xuống!
Sức mạnh của linh hồn này, e là mạnh hơn trăm lần so với linh hồn nguyên bản của lão Ngũ!
Uy lực của linh hồn kia áp xuống, liền trấn áp được linh hồn của trăn Vô Tướng Thiên!
Vốn dĩ một cái đầu của trăn Vô Tướng Thiên đang liều mạng đâm vào phong ấn do Hạ tả vệ bố trí, hai cái đầu đều đang điên cuồng giãy giụa, vết nứt trên không gian màu xanh da trời cũng càng ngày càng nhiều.
Nhưng khi Đại Chí Nguyện của lão Ngũ áp xuống, trăn Vô Tướng Thiên bỗng nhiên trở nên vô tri vô giác, hành động cũng trở nên chậm chạp!
“Rốt cuộc Đại Chí Nguyện này là thứ gì, mà lợi hại như vậy…”
Trong lòng La Chinh hết sức tò mò, thậm chí rất khiếp sợ, rõ ràng chỉ là tu vi Giới Chủ, nhưng sau khi phát ra Đại Chí Nguyện, thì thậm chí bản lĩnh còn mạnh hơn những Thiên Tôn mà La Chinh từng gặp!
Hắn khiếp sợ, dưới chân lại không ngừng nghỉ chút nào, vẫn tiếp tục chạy như điên về phía trước.
Mà nhóm võ giả Thần Biến Cảnh sau lưng La Chinh cũng đuổi sát theo!
Nhưng đám võ giả Thần Biến Cảnh này không thể nào sánh được với hai vị Giới Chủ kia, bọn họ không dám tùy tiện ra tay với La Chinh, chỉ không ngừng quát tháo, không ngừng uy hiếp La Chinh thả Trưởng công chúa ra.
La Chinh đâu để ý tới đám người này? Trước khi chắc chắn chính mình được an toàn, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha con tin trong tay.
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên La Chinh cảm thấy trong tay bị siết chặt, hắn biến sắc, liền hất mạnh cô gái trong tay ra!
“Vèo!”
La Chinh hất rất mạnh, Trưởng công chúa bị ném lên cao hơn mười trượng, cả người dựng ngược trên không trung, đồng thời trên người nàng bỗng cháy lên một ngọn lửa màu xanh lam, bao lấy cả người nàng!
Trong ngọn lửa kia, nụ cười rạng rỡ lặng lẽ nở rộ, đồng thời tiếng nói xa xăm cũng bay tới.
“Còn dám tiếp tục ôm ta sao?”
Đám tùy tùng đang đuổi theo phía sau thấy như vậy, ai nấy đều lộ vẻ mừng rỡ.
“Ngọn lửa kia là thế nào!”
“Các ngươi đã quên danh hiệu của Trưởng công chúa rồi sao?”
“Công chúa Đốt Thần!”
“Đốt Thần Hỏa là thần thông bản mệnh của nàng!”
Những võ giả này thấy như vậy, thì biết rõ Trưởng công chúa không còn đáng lo nữa, ít nhất thì tên nhóc kia không thể gây khó dễ cho Trưởng công chúa nữa!
Khi vị Trưởng công chúa này ra đời, đã dẫn Đốt Thần Hỏa tới!
Lúc nàng ta sinh ra, Đốt Thần Hỏa đã khiến mẹ đẻ của nàng ta hóa thành tro bụi! Sau khi nàng ta hiểu chuyện, trong lòng vẫn canh cánh chuyện này, cũng vô cùng hận thiên phú thần thông của chính mình!
Cho nên mặc dù Trưởng công chúa được phong tước hiệu này, nhưng rất ít người dám nói tới trước mặt nàng, mà nàng cũng rất ít khi sử dụng loại thần thông này!
Tu vi của La Chinh thấp hơn Trưởng công chúa một cảnh giới lớn, nhưng bị La Chinh áp chế, nàng lại không thể nào tránh thoát được, bất đắc dĩ lắm nàng ta mới phải sử dụng thần thông này.
Trước khi sử dụng thần thông, thậm chí nàng còn hơi do dự.
Mục đích của Trưởng công chúa không phải là giết chết La Chinh, vì người bị nhiễm phải Đốt Thần Hỏa này chắc chắn sẽ phải chết.
Cho nên lúc thi triển thần thông, tốc độ của nàng ta cũng hơi chậm lại!
Phản ứng của La Chinh không làm Trưởng công chúa thất vọng, gần như là trong nháy mắt, La Chinh đã ném nàng ta ra!
“Phừng!”
Sau khi đảo một vòng trên không trung, Trưởng công chúa nhẹ nhàng hạ xuống đất, ngọn lửa kia có nhiệt độ cực nóng, dọc theo mũi chân nàng cháy xuống dưới.
Trong nháy mắt, bùn đất dưới chân hòa tan, giống như cơn sóng tràn ra!
Lúc trước La Chinh chưa biết tình huống ra sao, chỉ theo bản năng tự vệ khiến hắn hất Trưởng công chúa ra.
Khi hắn thấy ngọn lửa này, trên mặt lại nở một nụ cười kỳ lạ.
Trưởng công chúa nhìn biểu hiện trên mặt La Chinh, trong lòng nàng hơi khó hiểu.
Không phải là bây giờ tên nhóc này hết cách rồi, sau đó nên bó tay chịu trói sao?
Nhưng chỉ một giây sau, thân hình La Chinh chợt lóe lên, đâm mạnh về phía Trưởng công chúa!
“Á…”
Trưởng công chúa hét lên một tiếng!
Lúc này, không phải nàng ta lo cho bản thân mình, mà là cho La Chinh!
Người này biết rõ không thể dính vào ngọn lửa của nàng ta, lại còn đâm đầu vào, trong mắt nàng ta, chuyện này không khác gì tự sát!
Vì vậy nên một cảnh tượng quái dị như hiện tại cứ thế xuất hiện.
Trưởng công chúa giống như chuồn chuồn lướt trên nước, mũi chân không ngừng điểm trên không trung.
Mỗi lần điểm xuống đất, đất dưới chân sẽ hòa tan trong nháy mắt, tạo thành một vũng bùn lớn cháy khét, mà cây cối xung quanh cũng bỗng chốc khô héo, hóa thành gỗ cháy đen.
Nhưng nàng lui về phía sau, là để tránh cho La Chinh chịu chết!
Giống như một con nhím mang gai độc, cố sức né tránh chỉ sợ đâm đối phương bị thương!
Đám người phía sau cũng không dám tùy tiện đến gần, những võ giả Thần Biến Cảnh này rất rõ uy lực từ ngọn lửa kia của Trưởng công chúa, nếu bị cuốn vào thì chính là mất mạng vô ích…
“Đừng tới đây, sẽ đốt chết ngươi đó!”
Thần thông này của trưởng công chúa cực kỳ đặc biệt, thuở nhỏ nàng không thể nào hoàn toàn khống chế được nó, thậm chí ngay cả người trong Thần Vực cũng không rõ nguồn gốc của ngọn lửa này.
Cho nên trong quá trình nàng trưởng thành, thường không hiểu được mà dấy lên ngọn lửa này, thiêu hủy một mảng lớn đình viện…
Giờ phút này, trong mắt nàng lại lộ vẻ kinh hoàng.
Chương 1472: Đoạn tuyệt
Trong quá trình trưởng thành của nàng, có không ít người bên cạnh chết oan!Người trong tộc xem thần thông của nàng là thiên phú cực lớn, nhưng nàng lại xem ngọn lửa này là yêu ma.
Người bình thường không dám lại gần nàng, chỉ sợ không cẩn thận sẽ bị nàng thiêu chết.
Những nô bộc hầu hạ nàng cũng nơm nớp lo sợ.
Mặc dù đám nô bộc này đều trải qua huấn luyện đặc biệt, lúc đối mặt với Trưởng công chúa đều cố gắng áp chế nỗi sợ của mình, nhưng nỗi sợ chết thì khó lòng triệt tiêu hoàn toàn được.
Dù chỉ là một vài động tĩnh cực kỳ nhỏ, nhưng đám nô bộc này luôn phản ứng thái quá.
Có lẽ bởi vì mệnh lệnh, đám nô bộc này không dám chạy trốn, nhưng từ những phản ứng cứng ngắc của cơ thể, Trưởng công chúa nhạy cảm có thể cảm nhận được bọn họ xem nàng là quái vật.
Năm nàng mười ba tuổi…
Trưởng công chúa thiêu chết hai người bạn thuở nhỏ, khiến cho nàng chìm đắm trong đau thương vô tận.
Nàng chính là một con nhím không thể thu lại những chiếc gai độc, bất kỳ ai đến gần nàng đều có thể gặp nguy hiểm.
Chuyện này luôn ám ảnh nàng cho tới tận bây giờ.
Nhưng uy lực ngọn lửa màu xanh của nàng càng lớn thì ca ca càng vui mừng, cha cũng vui mừng.
Bọn họ có nghiên cứu về ngọn lửa này, nhưng trước giờ chưa từng nói với nàng.
Chỉ sau khi đến cấm địa Luyện Thần, tâm trạng của nàng mới tốt hơn!
Dường như võ giả trong cấm địa đều từng trải qua những ngày tháng nguy hiểm.
Ở bên cạnh nàng có lẽ có nguy hiểm lớn, nhưng nguy hiểm đó là không đáng nhắc đến trong mắt những người này.
Đương nhiên, điều này cũng có liên quan đến tầng lớp nàng tiếp cận sau khi tu vi càng ngày càng cao, thực lực càng ngày càng mạnh.
Sau khi đến Hóa Thần Tam Biến, phản ứng của các võ giả đều nhanh tới khác thường.
Thỉnh thoảng, nàng không khống chế tốt khiến cho ngọn lửa xanh bùng lên, người bên cạnh cũng có thể thong dong tránh xa.
Thế nhưng nỗi ám ảnh trong lòng nàng chưa từng tiêu tan.
Bình thường, nếu chưa đến lúc nguy hiểm, nàng sẽ không muốn sử dụng ngọn lửa này.
Hơn nữa, Trưởng công chúa vốn không có ý định giết La Chinh.
Trong lúc hoảng loạn, Trưởng công chúa lui về sau giống như chuồn chuồn lướt nước, nhưng làm sao nàng có thể tránh được La Chinh cơ chứ?
“Đừng!”
Lúc La Chinh lao về phía nàng, nàng hét lên.
Trông thấy biểu cảm kinh ngạc của nàng, La Chinh lại thấy có chút khó hiểu.
Nhưng hắn không để ý đến, mà vẫn bắt lấy Trưởng công chúa rồi lao nhanh về phía trước.
Còn các võ giả ở phía sau, lúc này đã ngơ ra rồi.
Đã thấy qua nhiều người muốn chết nhưng chưa thấy ai muốn chết như thế này.
Tên này là kẻ ngốc sao? Những võ giả đó đều không hiểu nổi.
Nhưng việc không hiểu này chỉ là tạm thời.
Bởi vì họ nhanh chóng phát hiện, dường như thần thông của thiếu niên này đã vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Ngọn lửa trên người Trưởng công chúa nhanh chóng lan đến trên người La Chinh.
Trong giây lát, hai người đã hóa thành một quả cầu lửa lớn, bốc cháy hừng hực trong không trung!
Trên cơ thể La Chinh lại xuất hiện vô số lốc xoáy màu vàng, nhanh chóng hấp thu ngọn lửa của Trưởng công chúa.
Nghìn năm trước, hai người bạn của nàng cũng bị thiêu cháy như vậy.
Nàng nắm chặt tay người bạn đó, tuyệt vọng nhìn bạn mình bị thiêu hủy từng tấc một.
Nàng muốn nắm chặt lấy đối phương nhưng cuối cùng chỉ nắm được một đám tro tàn!
Lúc này, Trưởng công chúa còn tưởng rằng chuyện này sẽ lại xảy ra.
Nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn La Chinh thì lại trông thấy cơ thể cường tráng của La Chinh đang không ngừng hấp thu ngọn lửa dị thường của nàng.
Người này không sợ ngọn lửa của nàng!
“Lời tiên tri đó… là thật sao?”
Lúc bóng tối buông xuống, nàng vẫn luôn muốn rời khỏi trấn Vĩnh Sinh, mục đích chính là vì muốn tìm người giáng sinh trên bức tường Thiểm Kim Qua.
Mấy ngày trước, có một người của Thiên Hồn tộc đến trấn Vĩnh Sinh buôn bán hoa Lạc Tinh.
Lai lịch của người Thiên Hồn tộc vô cùng thần bí.
Bọn họ có ở khắp nơi trong cấm địa Luyện Thần, nhưng họ lại không biết những dân bản xứ của cấm địa Luyện Thần.
Dường như họ không đến từ vũ trụ, trong Thần Vực cũng không có chủng tộc này.
Có người quy bọn họ thuộc vào Hồn tộc, nhưng người Hồn tộc và người Thiên Hồn tộc vốn khác nhau về bản chất.
Cũng chính người Thiên Hồn tộc đã cung cấp tin tức này cho Trưởng công chúa.
Trong bức tường Thiểm Kim Qua có sinh linh giáng sinh, mà sinh linh này có thể đưa nàng đến Trấn Hồn Nhai!
Ngoài Trưởng công chúa ra thì những người bên cạnh lại không tin lời đồn này.
Nhưng nàng kiên quyết không từ bỏ, cuối cùng cũng tìm được người thanh niên trước mặt.
Lúc này, Trưởng công chúa vẫn chưa xác định được người này thực sự có thể đưa bản thân bước vào Trấn Hồn Nhai hay không.
Nhưng phát hiện người thanh niên này có thể chống lại ngọn lửa màu xanh dị thường của mình, nàng đã tin đến tám phần.
Mặc dù không tìm được lai lịch của ngọn lửa, nhưng cho dù là cha nàng cũng phải kiêng kị ngọn lửa dị thường này.
Làm sao mà tên nhóc này có thể làm được vậy?
La Chinh không biết trong lòng cô gái này nghĩ nhiều như vậy, hắn tiếp tục khống chế cô gái này chạy trốn như điên!
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên phía sau hắn truyền đến âm thanh to lớn, chấn động giống như tiếng sấm.
Sau khi chạy được một lúc, La Chinh đã mang theo cô gái này vượt qua hơn trăm dặm, nhưng âm thanh dữ dội từ đằng sau truyền tới vẫn giống như nổ ngay bên tai.
Con trăn Vô Tướng Thiên lại động đậy.
Hai vị Giới Chủ đều thất bại rồi.
Cuối cùng con trăn Vô Tướng Thiên cũng không phải là đối thủ mà Giới Chủ có thể chống lại được.
Cho dù hai vị Giới Chủ đã sử dụng Đại Chí Nguyện để giam giữ con trăn, nhưng cuối cùng vẫn để nó thoát được.
Thân là Giới Chủ, có thể cầm chân con trăn này một lát cũng đủ để tự hào rồi.
Nhưng sắc mặt của La Chinh lại không tốt.
Hắn trông thấy bóng khổng lồ từ đằng xa kia đột nhiên đổ rạp xuống mặt đất, mặt đất bắt đầu rung chuyển, dường như con trăn đang đuổi về phía bên này.
Mục tiêu của con trăn không phải là La Chinh, cũng không phải hai vị Giới Chủ.
Mục tiêu duy nhất của nó chính là cô gái trong tay La Chinh!
Lúc đầu, Trưởng công chúa còn chưa hiểu, nhưng nàng nhanh chóng ý thức được chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt nhanh chóng trở nên trắng bệch.
“Xin lỗi” La Chinh muốn buông tay, thả cô gái này ra.
Tất cả rắc rối đều do cô gái này tạo ra, không liên quan gì đến La Chinh cả.
Nếu có người rơi vào hoàn cảnh khó khăn, La Chinh sẽ không thấy chết mà không cứu.
Hắn không phải là loại máu lạnh.
Nhưng cô gái này, một là dường như muốn bắt lấy hắn, nghiêm túc mà nói thì là địch chứ không phải là bạn.
Hai là La Chinh vừa mới vào cấm địa Luyện Thần, căn bản không có khả năng chống lại con trăn, không thể vùi thây ở đây được.
“Ngươi!” Sau khi Trưởng công chúa bị thả ra, trông thấy La Chinh cả người vàng rực thì liền tức giận.
Nàng hoàn toàn quên thái độ vô lễ của mình với La Chinh lúc trước, ngược lại còn cho rằng La Chinh thấy chết mà không cứu.
La Chinh không để ý đến, vẫn tiếp tục lao về phía trước, Trưởng công chúa cắn chặt răng, bám sát theo hắn.
“Uổng công vừa nãy ta còn sợ thiêu chết ngươi! Bây giờ xem ra thiêu chết ngươi cũng đáng!” Trưởng công chúa phẫn nộ nói ở đằng sau La Chinh.
“Ta không sợ ngọn lửa dị thường của ngươi, đương nhiên không thiêu chết được ta, nói gì đến đáng hay không… Ngươi đừng đi theo ta” La Chinh mất kiên nhẫn trả lời.
“Ta cứ đi theo ngươi đấy!”
Lúc này Trưởng công chúa cứng đầu lao về phía trước.
Hạ tả vệ và lão Ngũ không thể cản được con trăn, nàng cũng không biết bước tiếp theo sẽ làm thế nào.
Mặc dù người thanh niên này là người lạ, nhưng bởi vì có truyền thuyết kia của Thiên Hồn tộc, bây giờ La Chinh lại chiếm đoạt ngọn lửa dị thường của nàng, nàng càng thêm đặt hy vọng vào hắn.
Người phi thường có cách phi thường.
Đây là điều phụ thân dạy cho nàng.
Cho dù lúc này, thằng nhóc kia mới chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh.
Ai ngờ nàng vừa nói xong, La Chinh lại quay người lại, đột nhiên vung kiếm trong tay lên.
“Vèo!”
Kiếm quang sắc bén khiến cây cối trong phạm vi gần mười dặm xung quanh đều bị đứt lìa.
Kiếm quang quét thành hình vòng cung, hướng đến chỗ Trưởng công chúa.
Nếu như Trưởng công chúa muốn tránh thì phải hạ thấp đầu, hoặc nhảy lên cao để tránh khỏi nhát chém này.
Nhát kiếm này của La Chinh đã cố ý khống chế tốc độ, cho nàng đủ thời gian để tránh!
Nhưng nàng lại cố tình không né tránh, chỉ giữ nguyên độ cao đuổi theo sau La Chinh.
Ánh kiếm chém về bên tai Trưởng công chúa.
Khi sắp có cảnh đầu rơi máu chảy, từ phía sau hàng trăm trượng truyền đến một loạt tiếng kêu kinh sợ!
Đám tùy tùng đi theo Trưởng công chúa bị dọa hết hồn.
Những võ giả Thần Biến Cảnh kia thấy con trăn đã thoát khỏi khống chế của hai vị Giới Chủ, nên bọn họ cũng muốn tự bỏ chạy.
Nhưng bọn họ hiểu rõ hậu quả của việc đó, sợ rằng còn thảm hơn là bị con trăn nuốt, nên chỉ đành bất lực theo sau.
Nhưng cuối cùng, kiếm của La Chinh vẫn dừng lại bên tai Trưởng công chúa!
Tóc dài chỉnh tề bên tai trái Trưởng công chúa bị chém đứt, kiếm cắt trên tai nàng tạo thành một vết thương nhỏ, có giọt máu từ trong đó dần rỉ ra.
Nhưng sắc mặt của Trưởng công chúa lại vẫn bình thản kiên quyết như trước.
Chương 1473: Chiếm đoạt
Sắc mặt La Chinh trầm như nướcCuối cùng hắn vẫn không thể xuống tay giết chết cô gái này.
Trông thấy thân hình to lớn của con trăn đang trườn về phía bên này với tốc độ kinh người, La Chinh hừ một tiếng, một lưỡi đao gió vô hình tản ra từ dưới chân hắn.
Hắn quay đầu tiếp tục lao nhanh về phía trước!
Trên mặt Trưởng công chúa hiện lên nụ cười xảo quyệt, nhón chân bay lên cao, theo sau La Chinh.
Có lẽ thực lực của nàng chỉ bình thường thôi, nhưng với tu vi như vậy, thì tốc độ chạy trốn sẽ không chậm hơn La Chinh, thậm chí còn nhanh hơn hắn một chút.
La Chinh ở phía trước mở đường, nàng theo quỹ tích của hắn đuổi theo sau.
Đám võ giả Thần Biến Cảnh ở phía sau cũng học theo, tiếp tục theo sau Trưởng công chúa.
Con trăn kia chỉ còn cách họ không đến một trăm dặm. thân hình to lớn co lại, rồi đột nhiên bắn lên khỏi mặt đất.
Trong nháy mắt, nó đã vượt qua quãng đường hàng chục dặm.
Sau khi thân hình nó co duỗi vài lần, mọi người liền nghe thấy bên tai truyền tới tiếng vang ầm ầm.
Cùng với chấn động của mặt đất, đột nhiên cái đầu phía trước của con trăn giương cao lên, lập tức từ trên cao hàng nghìn trượng đập xuống.
“Ầm, ầm…”
Cái đầu đầu tiên của con trăn giống như ngọn núi lớn hình cột trụ, đập xuống từ trên không trung.
Cho dù là La Chinh hay là Trưởng công chúa đều hoảng hốt lo sợ.
Những võ giả Thần Biến Cảnh cũng mặt mũi trắng bệch.
“Chạy mau!”
“Thiêu đốt tinh huyết đi!
“Không kịp rồi”
Trong chớp mắt, phần đầu to lớn đã đập thẳng xuống.
Giống như một cái vung nồi to lớn đậy xuống, muốn sống chỉ có thể thoát khỏi phạm vi của cái vung nồi này.
Đột nhiên, hô hấp của Trưởng công chúa trở nên vô cùng gấp gáp, trước ngực phập phồng lên xuống.
Đột nhiên cái ô giấy dầu trong tay nàng xoay tròn, tỏa ra ánh sáng nhẹ.
Lúc này nó kéo lấy nàng lao vụt về phía trước, tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ của La Chinh!
Giờ phút này, La Chinh hoàn toàn đen mặt.
“Vẫn còn bốn trăm trượng…” Hắn ngẩng đầu phán đoán độ cao của đầu con trăn, cũng phán đoán phạm vi bao phủ của cái đầu này, từ đó tính ra vẫn còn ít nhất hai mươi dặm đường nữa phải chạy.
Hai mươi dặm đường đối với La Chinh khi dốc toàn bộ tốc độ thì chỉ là trong chớp mắt.
Nhưng nếu con trăn đập xuống kia từ độ cao bốn trăm trượng, thì La Chinh không thể thoát khỏi khoảng cách này.
Vừa vào cấm địa Luyện Thần đã mất mạng.
La Chinh không cam tâm.
Trước khi tiến vào cấm địa Luyện Thần, La Chinh đã chuẩn bị kỹ càng.
Ví dụ như coi Tiên Phủ thành nơi ẩn nấp.
Lúc thực sự gặp phải phiền phức hoặc nguy cơ, hắn có thể thông qua lệnh bài chữ Cấn để chui vào trong Tiên Phủ, thế là mọi việc được giải quyết.
Nhưng lão tộc trưởng nói với La Chinh, không thể rời khỏi cấm địa Luyện Thần.
Quả thực cho dù là trong vũ trụ hay là trong Thần Vực, La Chinh có thể trốn vào không gian do lệnh bài chữ Cấn tạo thành mọi lúc mọi nơi.
Nhưng trong cấm địa Luyện Thần lại cấm tất cả mọi phương pháp rời khỏi.
Đây là một trong những quy tắc căn bản của cấm địa Luyện Thần.
La Chinh không thể hiểu nổi quy tắc này.
Lão tộc trưởng giải thích cho hắn, phương pháp tạo một điểm nối không gian sau đó trốn vào trong này khá hiếm thấy trong vũ trụ, nhưng nó lại là một phương pháp khá phổ biến trong Thần Vực.
Cấm địa Luyện Thần tiếp nhận các thiên tài trong các vũ trụ và Thần Vực.
Khu vực này không quá lớn, nhưng tự có quy luật của nó.
Nếu như người người trong Thần Vực đều mang một món pháp bảo không gian vào trong cấm địa Luyện Thần, lúc gặp nguy hiểm đều chui vào trong không gian, như vậy thì sự tồn tại của cấm địa Luyện Thần không còn ý nghĩa gì nữa.
“Vèo”
Lúc này La Chinh dốc toàn lực, tốc độ của hắn đã nhanh đến cực hạn, nhưng phần đầu của con trăn đã giáng xuống tới độ cao trăm trượng rồi.
Đúng lúc này, tư duy của hắn lại có chuyển biến.
“Thiếu mất sáu bảy dặm đường…”
Nếu như lúc nãy không quay lại chém Trưởng công chúa một kiếm, dây dưa một lát thì lúc này chắc chắn hắn đã có thể xông ra được rồi.
Xem ra, con trăn này giống như một ống trúc rỗng.
Trong cái miệng khổng lồ mọc lên từng vòng móc nhọn chổng ngược hình xoắn ốc, lượn vòng tới tận đáy bụng, giống như bậc thang hướng tới địa ngục.
Với khoảng cách gần như vậy, La Chinh có thể ngửi thấy hơi thở chết chóc phát ra từ phần bụng của con trăn.
Mùi vị này mang theo tính kích thích mãnh liệt, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Tất cả các con mắt xung quanh cái đầu đều nhìn chằm chằm vào Trưởng công chúa.
Ở khoảng cách này, thậm chí La Chinh có thể trông thấy trong những ánh mắt đấy đều xuất hiện hình ảnh phản chiếu của người con gái này, giống như có hàng trăm chiếc gương treo trước mặt vậy.
Nhưng đúng lúc này, lại có một cánh tay ngọc kéo hắn.
Trưởng công chúa dùng một tay cầm ô, một tay kéo lấy La Chinh.
Nàng thúc giục toàn bộ sức mạnh, khiến tốc độ của La Chinh nhanh hơn gấp đôi.
“Vù vù…”
Lúc cái ô giấy dầu xoay tròn, lại có một sức mạnh cực kỳ đặc biệt, dường như có thể loại bỏ toàn bộ lực cản trong không gian, làm cho hai người nhanh chóng tăng tốc.
“Vèo…”
Cuối cùng con trăn cũng chui vào trong lòng đất.
Tiếng ầm ầm vang lên từ phía sau La Chinh và Trưởng công chúa.
Bọn họ vừa thoát khỏi miệng con trăn.
Lúc thân hình to lớn chui vào lòng đấy, lớp đất xung quanh bị dồn nén.
Những hòn đất to như ngọn núi lớn nhanh chóng mọc lên, bắn tung tóe.
Những hòn đất đụng vào người La Chinh và Trưởng công chúa, đẩy hai người họ tiến về phía trước.
Sau khi duy trì mấy chục dặm, những hòn đất đó mới mất đi lực, dần dần rơi xuống đất.
Còn La Chinh và Trưởng công chúa theo đà xuyên qua những hòn đất, tiếp tục lao nhanh về phía trước.
Sắc mặt của hai người đều không dễ nhìn.
Đám tùy tùng Thần Biến Cảnh theo sau Trưởng công chúa đã sớm mất tích.
Bọn họ căn bản không có cơ hội chạy thoát, đều đã bị con trăn nuốt vào bụng.
Mặt đất vẫn chấn động, không ngừng truyền đến tiếng ầm ầm, giống như có vô số sấm nổ trong lòng đất.
Thân hình to lớn của con trăn ùn ùn chui vào trong lòng đất, tiếp tục di chuyển.
“Tiếp tục hướng về phía trước!”
Mặc dù đã thoát được một kiếp, nhưng hai người vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.
Hai người và con trăn chỉ cách nhau một tầng đất mỏng manh mà thôi.
Bây giờ con trăn đã lặn xuống chỗ tối, giống như một con cá sấu lặn dưới mặt nước, lúc nào cũng có thể bùng nổ, hai người họ lại càng bị động.
Nhưng tốc độ của con trăn vẫn vượt qua sức tưởng tượng của họ.
La Chinh vừa nói xong liền thấy đất dưới chân đột nhiên sụt xuống, hình thành một thung lũng rộng tới hàng trăm trượng.
Sau đó thung lũng nhỏ cùng với cây cối trên mặt đất biến mất, thay vào đó là cái miệng to lớn của con trăn.
Lần này con trăn hướng thẳng lên, muốn nuốt luôn Trưởng công chúa.
Hai người ở đúng phía trên con trăn, lúc này quả thực bọn họ muốn thoát mà không còn đường thoát.
Không thể dùng Na Di Lệnh, cũng không thể dùng lệnh bài chữ Cấn, La Chinh không còn cách nào khác để chạy thoát.
Đối mặt với loài vật khổng lồ này, võ giả thông thường căn bản không thể chống cự lại được.
Có lẽ chỉ có Thiên Tôn xuất hiện, mới có thể tạm thời trấn áp con trăn này.
Tâm trạng của hai người lại chùng xuống.
“Xin lỗi, hại chết ngươi rồi…”
Vào lúc này, Trưởng công chúa nắm lấy ô giấy dầu bình tĩnh nói.
Trông dáng vẻ xin lỗi quả thực vô cùng thành khẩn, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Nhưng trong lòng La Chinh chỉ muốn chửi đổng, đã đến nước này rồi, bây giờ xin lỗi thì có tác dụng gì! Muốn xin lỗi thì ngay từ đầu đừng có hại người ta!
Bây giờ dù hắn có ý muốn liều mạng, nhưng dựa vào thực lực của hắn mà muốn chống lại con trăn thì thậm chí còn không phải là miễn cưỡng, mà là si tâm vọng tưởng.
Con trăn nhanh chóng nâng đầu lên, muốn từ dưới lên nuốt hai người họ.
Hai người cũng liều mạng nâng độ cao của mình, nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn nhiều so với tốc độ nâng cao của miệng con trăn, không thể tránh khỏi bị nó nuốt vào bụng.
Nhưng sau khi con trăn nâng đến một độ cao nhất định thì lại đột ngột dừng lại, thân hình hình trụ tròn giữ thẳng đứng.
La Chinh và Trưởng công chúa cũng sững sờ, ngẩng đầu nhìn xem, lại phát hiện bên ngoài vài trăm dặm, hai vị Giới Chủ Hạ tả vệ và lão Ngũ lại đang thi triển Đại Chí Nguyện! Họ giữ chặt phần đuôi, cũng chính là một phần đầu khác của con trăn.
Đầu và đuôi của con trăn mỗi phần đều có một cái đầu.
Bọn họ giữ chặt phần đuôi, cũng có nghĩa là đã giam giữ một cái đầu khác của con trăn.
Chỉ cần kéo lại cái đuôi của nó thì cái đầu dưới chân La Chinh và Trưởng công chúa sẽ không thể tiếp tục hướng lên trên.
“Đi!”
Từ trước tới giờ, La Chinh chưa từng có dục vọng sinh tồn mãnh liệt như vậy.
Lần này là hắn lôi Trưởng công chúa đi về phía trước, bay vọt qua cái miệng lớn của con trăn, rời khỏi cái chỗ đi xuống vực sâu này.
Nhưng đúng lúc họ vừa chạy thoát, âm thanh chấn động mãnh liệt lại truyền tới, cái đuôi của con trăn đang vùng vẫy điên cuồng.
Chương 1474: Từ trường hỗn loạn
Mặc kệ chấn động sau lưng truyền tới lớn cỡ nào, hai người đều không dừng lạiLinh trí của con trăn này không cao, chỉ ghim chặt mục tiêu là Trưởng công chúa, còn nguyên nhân trong đó thì La Chinh cũng không rõ.
Hai người lao nhanh về phía trước, trong thời gian một nén hương đã chạy được hơn nghìn dặm.
Có lẽ phía trước cũng có một số dị thú hắn không rõ tên, nhưng hai người không để ý đến điều gì khác, chỉ mong nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với con trăn kia.
Nhưng không lâu sau, tiếng ầm ầm lại truyền tới từ phía sau.
Con vật to lớn kia giống như âm hồn không tan, lại đuổi tới.
Xem ra nếu con trăn này không cướp được cô gái bên cạnh thì sẽ không ngừng.
Cũng không biết tình hình của Hạ tả vệ và lão Ngũ thế nào rồi, hai người chỉ biết gắng sức lao đi.
Rừng rậm tươi tốt kéo dài hàng nghìn dặm, tiếp tục hướng về phía trước thì xuất hiện một cái hồ lớn, địa thế chuyển từ thấp tới cao, do đang từ bình nguyên dần dần chuyển sang khu vực đồi núi.
Khoảng cách giữa họ và con trăn nhanh chóng kéo gần lại.
“A! Phía trước…”
Đột nhiên Trưởng công chúa kêu một tiếng, nắm chiếc ô giấy dầu trong tay, bất ngờ dừng lại trên không trung, nhìn về phía trước.
“Sao thế?” La Chinh nhíu mày.
Hắn đã không giết được cô gái này, cô gái này lại sống chết bám lấy hắn, hắn cũng không có cách giải quyết sao cho tốt.
Lúc này cũng xem như là cùng “chung hoạn nạn”, chỉ có điều cuộc hoạn nạn này có chút kì lạ.
“Phía trước là lãnh địa của Băng Sơn tộc, là một trong những dân bản xứ của cấm địa Luyện Thần” Trưởng công chúa trả lời.
“Dân bản xứ? Có nguy hiểm không?” Cô gái này đã nói Băng Sơn tộc là dân xứ, La Chinh liền biết có lẽ cô gái này đến từ Thần Vực.
Trưởng công chúa bĩu môi, “Khó nói, dân bản xứ của cấm địa Luyện Thần rất có ác cảm với người tới từ bên ngoài, nhưng cũng không phải là không có cơ hội…”
Nàng mới nói một nửa, La Chinh đã vọt lên trước, trong đầu vẫn còn đang cằn nhằn cô gái này không biết phán đoán.
Ở lại chỗ này chắc chắn sẽ chết, đi về phía trước vẫn còn một cơ hội sống, lựa chọn này dễ hiểu như thế.
Nhưng La Chinh lại không chú ý đến biểu hiện lúc trước của Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa bất chấp nguy hiểm cực lớn, sau khi màn đêm buông xuống mà đi tìm “người giáng sinh” giống như La Chinh.
Có thể khiến người có tính cách như vậy do dự thì nhất định là người Băng Sơn tộc không hề đơn giản như vậy.
Trưởng công chúa lơ lửng trên không trung do dự một lúc mới đi theo La Chinh.
Quả thực nàng không có con đường nào khác để đi.
Dựa theo tình huống này, xem như Trưởng công chúa có cơ hội tiến vào khu vực an toàn thì con trăn kia cũng sẽ đuổi theo, đến lúc đó không biết sẽ giết oan bao nhiêu người.
Nhưng tiến vào địa bàn của Băng Sơn tộc lại không biết ngày tháng năm nào mới có thể ra ngoài!
“Uỳnh uỳnh uỳnh”
Tiếng ầm ầm cực lớn từ phía sau truyền đến, ở xa có một bóng đen to lớn từ trong lòng hồ chui lên, một cái đầu cắm vào trong hồ nước khác.
“Ê…”
Cô gái phồng má, cũng đuổi theo La Chinh.
Sau khi vượt qua khu vực đồi núi, La Chinh phát hiện ra điểm khác thường của vùng đất này.
Hắn luôn bay ở độ cao bảy tám trượng, nhưng lúc này xung quanh hắn lại có thưa thớt vài hòn đá, lơ lửng giữa không trung.
La Chinh tiện tay bắt lấy một hòn đá, nắm trong tay cẩn thận quan sát một lượt, lại phát hiện đó chỉ là hòn đá bình thường, không có gì đặc biệt.
Hắn lập tức ném hòn đá đi.
Hòn đá này tạo thành một đường vòng cung rơi xuống dưới.
Hòn đá nhỏ này không phải đá bay, không có năng lực bay trong không trung.
Thấy La Chinh lặng lẽ tìm kiếm, Trưởng công chúa bèn mở miệng nói: “Là lực từ trường. lực từ trường của Băng Sơn tộc rất độc đáo, dường như luôn ở trạng thái hỗn loạn…”
La Chinh gật nhẹ đầu.
Trong lòng La Chinh đã có nhận thức hoàn chỉnh liên quan đến thế giới trong cơ thể, cùng với cấu tạo của vũ trụ.
Thế giới trong cơ thể càng trưởng thành, quy tắc bên trong càng chặt chẽ.
Giống như vũ trụ La Chinh đang ở thuộc về thế giới trong cơ thể của thánh nhân chân chính.
Mặc dù như Hoa Thiên Mệnh nói, vị thánh nhân đó đã thoi thóp, gần đất xa trời, nhưng từ thế giới tầng thấp – Đại Thế Giới tới Thượng Giới, sau đó tới các sao trời đều là một thể hoàn chỉnh.
Dường như quy tắc trong đó cũng tương đồng, chỉ là giai đoạn không giống mà thôi.
Nhưng cấm địa Luyện Thần không phải là vũ trụ hoàn chỉnh, cũng có thể thể là thánh nhân kiến tạo nên cấm địa Luyện Thần có ý đồ khác, cho nên quy tắc trong đó hiếm lạ, cổ quái, nên mới sinh ra phong cảnh kỳ quái đến vậy.
Càng tiến về phía trước, đá trôi nổi trong không trung càng nhiều.
Kích thước của những hòn đá này càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành hòn đá kích cỡ nắm đấm, sau đó lại là hòn đá kích cỡ cái cối xay, chầm chậm lơ lửng trong không trung, giống như không có trọng lượng.
La Chinh cũng cảm nhận được lực từ trường hỗn loạn này, nhưng lúc này sức mạnh của lực từ trường này cực kỳ bé nhỏ, không ảnh hưởng nhiều đến La Chinh và cô gái kia.
Thân hình to lớn của con trăn chui lên lặn xuống trong hồ.
Mỗi lần nó chui vào trong hồ, dường như thân hình với đường kính chiều rộng lên tới hàng nghìn trượng có thể chiếm cứ cả cái hồ.
Nước trong hồ đều bị bắn ra ngoài, hình thành một cơn thủy triều tuôn đến hồ khác.
Nhưng nó cứ chui lên lặn xuống, cuối cùng vẫn chỉ có thể ở lại trong hồ, không hề đi vào trong cùng với La Chinh!
Con dị thú to lớn đang do dự!
“Ào ào… ào ào…”
Sau khi lăn lộn bảy tám lần, những cái hồ cũng nứt toác, bị thông với nhau hình thành một cái hồ lớn.
Dường như con trăn này không chịu nổi sự mê hoặc của cô gái này, cuối cùng nó hạ quyết tâm, lựa chọn tiến về phía trước, trực tiếp tiến vào từ phía dưới ngọn núi lớn.
“Uỳnh, uỳnh…”
Dãy núi chấn động.
Con trăn này đã tạo ra một cái hang động lớn cao tới hàng nghìn trượng!
“Đuổi tới rồi, tăng tốc đi” Dù La Chinh không ngoảnh đầu lại, nhưng cảm nhận được chấn động của mặt đất thì liền biết được con trăn đang càng lúc càng gần.
Hai người vừa vào trong, tốc độ hơi chậm lại.
Trong hoàn cảnh xa lạ, cần tiến hành do thám, đây là đạo sinh tồn của võ giả.
Nhưng nguy cơ ở phía sau khiến La Chinh hiểu, bọn họ không có thời gian đi tìm hiểu hiện tượng dị thường ở vùng đất này nữa.
So với uy hiếp từ con vật phía sau, dường như mối uy hiếp khác không đáng nhắc đến nữa.
Nhưng không lâu sau, La Chinh mới phát hiện mình sai rồi, hơn nữa còn quá là sai luôn.
Bởi vì có nhiều đá trôi nổi trong không trung, nên mới đầu bọn họ còn lựa chọn tránh ra, nhưng tiếng ầm ầm càng lúc càng gần, La Chinh dứt khoát ở phía trước mở đường, dọc đường đều đập vỡ tất cả những hòn đá.
Lúc trước, hắn hấp thụ ngọn lửa dị thường trên người cô gái này, thân thể trải qua luyện rèn, nhưng lại không hề thăng cấp.
Ngọn lửa này vô cùng có hiệu quả với La Chinh, nhưng dường như số lượng hấp thụ hơi ít.
Cô gái này vẫn còn chỗ dùng đến, nếu có thể thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm, hắn muốn tìm nàng để dùng ngọn lửa dị thường này thiêu đốt cơ thể hắn.
“Vèo, vèo…”
Lúc nhanh chóng tiến vào, La Chinh đụng vỡ từng hòn đá lớn.
Lúc đầu, hòn đá đụng phải đều là đá cát màu vàng nâu, dần dần, màu sắc đá trôi nổi trong không trung có biến hóa, bề mặt của những hòn đá này đều là màu đỏ máu.
Đó là đá giàu quặng sắt, kiên cố hơn đá cát lúc trước, nhưng với La Chinh mà nói thì không có khác biệt, vừa đụng vào liền vỡ.
Nhưng tiếp tục đi về phía trước, đá màu đỏ dần dần biến mất, bắt đầu xuất hiện đá màu xanh.
Những hòn đá này hình trụ, rắn chắc gấp đôi những viên đá quặng sắt kia.
Dần dần, màu xanh biến thành màu nâu rồi lại tới màu xanh lam, cuối cùng là tinh thể nham thạch long lanh.
Xuất hiện cuối cùng là một loại đá đen sì, La Chinh không thể đụng vỡ nó.
Dưới va đập không thể làm vỡ những hòn đá này, chỉ có thể đi đường vòng, tốc độ lại chậm lại.
“Ta đi phía trước” Trưởng công chúa giương cao chiếc ô giấy dầu trong tay, cán ô hướng vế phía trước, nhìn giống như một thanh trường mâu.
La Chinh trông thấy biến hóa của chiếc ô này thì tỏ vẻ rất hứng thú.
Từ lúc đầu hắn đã luôn cảm thấy chiếc ô mà cô gái này cầm vô cùng thần kỳ!
Sau khi Trưởng công chúa hướng thẳng cán ô về phía trước thì lại xoay tròn.
Lập tức có một hình xoắn ốc nhỏ màu xanh lam dần dần ngưng tụ lại.
Hình xoắn ốc này chỉ nhỏ như một cánh tay, nhưng đầu phía trước vô cùng sắc bén, giống như một con rắn nhỏ không ngừng xoắn vặn.
Đầu trước của hình xoắn ốc đập vào hòn đá màu đen, trong nháy mắt hòn đá liền vỡ tan, uy lực lớn đến kinh ngạc!
Lúc này đến lượt Trưởng công chúa ở phía trước mở đường!
Sau khi họ phá được những hòn đá trôi nổi màu đen, phía trước lại xuất hiện những hòn đá trôi nổi màu bạc.
Trưởng công chúa theo lệ cũ xông lên phía trước, muốn phá vỡ viên đá màu bạc.
Nhưng hai người vừa bay được khoảng cách bảy, tám trượng, thì lập tức cảm nhận được lực hút cực lớn, cản trở tốc độ của họ.
Sức mạnh này lớn đến căn bản không thể chống cự được.
Hai người chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, sau đó lập tức ngã xuống.
Nhưng không phải ngã hướng về phía mặt đất mà là hướng ngang về phía những hòn đá màu bạc.
Đến khi hai người bình tĩnh lại, họ mới phát hiện bản thân đã nằm trên hòn đá lớn màu bạc, chân tay họ không thể cự động được, dường như bị dán chặt trên hòn đá màu bạc này.
Chương 1475: Cội nguồn sức mạnh
Hai người bị dán trên hòn đá màu bạc, ngay cả xoay người cũng cực kỳ khó khănDưới lực từ trường hỗn loạn, hòn đá lớn màu bạc này tỏa ra lực hút không thể kháng cự lại.
La Chinh thử nhấc cánh tay mình lên, nhưng dường như lúc dùng lực thì có một cánh tay vô hình khác bắt mỗi một bộ phận trên dưới trên cơ thể hắn phải gắn chặt trên hòn đá.
“Ngươi cũng không thể cử động à?” Trưởng công chúa nhìn chằm chằm vào La Chinh hỏi.
Lần này ngã trên hòn đá, khoảng cách của hai người cực kỳ gần, vừa vặn ở tư thế đối diện nhau, giống như một đôi tình nhân nằm mặt đối mặt vậy.
“Có chút khó khăn…” La Chinh thử lắc đầu, nhưng phát hiện mình muốn xoay cổ cũng khó, từ đó có thể tượng tượng được lực hút này mạnh đến cỡ nào.
“Lực từ trường của Băng Sơn tộc vô cùng lớn, có người nói võ giả thông thường tiến vào trong không thể cử động được, chỉ có thể trở thành con cừu đợi người ta giết thịt” Trưởng công chúa chớp mắt nhìn La Chinh cười nói.
“…”
La Chinh cạn lời nhìn cô gái này, “Ngươi sớm đã biết tình hình trong này?”
“Đây là nơi cội nguồn của lực, đương nhiên ta đã từng nghe nói đến…” Trưởng công chúa trả lời.
“Như vậy sao ngươi còn dẫn ta vào đây?” La Chinh có chút tức giận.
“Nhưng chúng ta không còn con đường nào khác…” Trưởng công chúa tỏ vẻ đương nhiên.
La Chinh nghẹn họng.
Người con gái này nói không sai, cho dù chạy đến chỗ nào cuối cùng cũng không cắt đuôi được con trăn kia.
Dường như chỉ có tiến vào nơi này để tìm kiếm vận may.
“Ta đánh cược là con trăn kia sẽ không dám tiến vào lãnh địa của Băng Sơn tộc” Cô gái này cũng không phải không có đầu óc, nàng cũng có phán đoán của bản thân mình.
Cấm địa Luyện Thần vốn là một nơi rèn luyện, ở trong đây có thể thăng cấp rất nhanh.
Thậm chí ngay cả Thần Vực cũng không thể so được với chỗ này.
Nhưng cùng với đó là nguy hiểm trong này cũng bị phóng đại lên.
Nơi đây rất nguy hiểm.
Kích cỡ của cấm địa Luyện Thần chỉ lớn bằng hai ba Đại Giới, trong đó phân bố nhiều nơi rèn luyện.
Mà Băng Sơn tộc lại là nơi trông coi cội nguồn của lực, nơi này là thánh địa của những người luyện thể.
“Đáng tiếc… Có lẽ ngươi đã cược nhầm rồi” La Chinh nở nụ cười khổ.
Tiếng ầm ầm tương đối quen thuộc lại truyền tới.
Mặc dù La Chinh và Trưởng công chúa bị hút ở trên tảng đá lớn màu bạc, nhưng vẫn có thể thấy được chấn động phía dưới.
“Ầm, ầm”
Giống như một trận động đất cực lớn sắp đến, mặt đất giống như mặt nước nổi sóng, rõ ràng là ở bên trong có một vật to lớn xuyên qua.
La Chinh hít sâu một hơi.
Lúc này hắn muốn đứng lên khỏi tảng đá, thoát khỏi sự trói buộc của tảng đá này.
Đương nhiên, chỉ dựa vào sức mạnh của một mình La Chinh thì không làm được.
Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể mượn lực vảy rồng.
Sau khi chín con Chân Long thức tỉnh, xem như đã có mâu thuẫn không lớn không nhỏ với La Chinh.
Cho đến tận bây giờ vẫn chưa từng có giao lưu gì, nhưng hắn vẫn có thể mượn sức mạnh của Thanh Long.
Sau khi rót toàn bộ sức mạnh vào trong cơ thể, thân thể của La Chinh bỗng nhiên chấn động!
“Ngươi làm gì vậy?” Trưởng công chúa thấy dáng vẻ này của La Chinh thì trong mắt lộ vẻ khác thường.
“Đứng lên!” La Chinh cắn chặt răng trả lời.
Trưởng công chúa vừa nghe thấy liền cười.
Mặc dù Băng Sơn tộc là chủng tộc không dễ tiếp cận, nhưng không lạm sát người vô tội.
Chỉ có điều, nếu như võ giả không chuẩn bị kỹ càng thì thông thường đều không thể tiến vào nơi đây.
Nguyên nhân quan trọng là ở chỗ bước được bước đầu tiên trong này!
Nhiều võ giả tiến vào bên nơi này liền giống như một cái bánh thịt dán trên mặt đất, căn bản không thể động đậy! Dưới trạng thái này, căn bản không thể tu luyện, chứ đừng nói đến việc tiến vào nơi có nguồn lực.
“Không thể nào, trừ khi ngươi có tu vi Giới Chủ…” Trưởng công chúa bên này vẫn đang nói chuyện, nhưng mới được một nửa thì không nói tiếp được nữa.
Bởi vì quả thực, nàng đang nhìn thấy La Chinh đứng lên.
Lực hút này giống như một bàn tay lớn không thể phản kháng, đè chặt La Chinh trên tảng đá, khiến cho hắn không thể cử động!
Nhưng sau khi rót lực vảy rồng, cuối cùng La Chinh đã có thể chống lại sức mạnh này, chầm chậm nhấc chân tay lên, sau đó là phần eo, cuối cùng hắn co chân ngồi dậy!
“Sao ngươi làm được, ngươi dùng ngoại lực” Nói cho cùng thì Trưởng công chúa cũng có kiến thức rộng lớn, trong nháy mắt đã nhìn ra sức mạnh của La Chinh không phải là sức mạnh của bản thân hắn.
La Chinh gật đầu, hắn không phủ nhận.
Cuối cùng, sức mạnh của hắn cũng sẽ nâng cao lên, hắn sẽ không vĩnh viễn dựa vào lực vảy rồng.
Băng Sơn tộc đã là thánh địa của người luyện thể, vậy thì sao La Chinh có thể bỏ qua chứ?
Lúc này, đột nhiên La Chinh cắn chặt răng, thẳng lưng, bắt đầu từ từ đứng lên!
Chỉ là một động tác đứng lên đơn giản, nhưng hắn lại giống như gánh trên lưng hàng chục dãy núi, cực kỳ khó khăn.
“Răng rắc, răng rắc, răng rắc…”
Mỗi một đốt sống đều phát ra âm thanh chói tai khi hắn vươn người lên.
Cho dù là thân thể thần khí cũng khó mà chịu được.
Trong lòng La Chinh cũng thấy khó hiểu.
Băng Sơn tộc đời đời kiếp kiếp sinh sống ở đây, như vậy làm thế nào mà trẻ em sinh ra ở đây có thể chịu được sức mạnh này?
Ngay cả võ giả Hóa Thần Tam Biến như bọn họ cũng chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng được lực hút này, nếu như sinh linh bình thường tiến vào nơi này thì sợ rằng sẽ bị nén thành bánh thịt trong nháy mắt.
Dưới cái nhìn chăm chú của Trưởng công chúa, La Chinh vẫn đứng dậy được!
“Thật là lợi hại” Trưởng công chúa cười.
Theo lời tiên đoán của ngươi bán hoa, nàng đã công nhận La Chinh, người giáng sinh này nhất định là kẻ phi thường.
Phi thường thì phi thường, nhưng Trưởng công chúa đến từ Thần Vực.
Phi thường mà nàng nhận định, nghĩa là La Chinh có thể đưa nàng vào Trấn Hồn Nhai.
Cho nên lúc đầu, nàng mới vô cùng ngang ngược muốn bắt lấy La Chinh.
Bây giờ Trưởng công chúa mới phát hiện, dường như bản thân đã xem thường người thanh niên Thần Cực Cảnh này rồi.
“Đáng tiếc, cũng vô dụng thôi” La Chinh đứng lên chăm chú nhìn về phía trước, cười khổ.
La Chinh ngã ngang về hướng tảng đá màu bạc, lúc này sau khi đứng dậy hắn liền song song với mặt đất, vừa vặn trông thấy cảnh tượng dị thường phía dưới!
Ở phía dưới những tảng đá này, mặt đất hàng trăm trượng lõm thẳng xuống, hình thành một thung lũng.
Cảnh tượng này, La Chinh đã gặp qua một lần, chính là điềm báo con trăn sắp tấn công.
“Uỳnh!”
Thung lũng đó chỉ tồn tại trong thời gian một nhịp thở rồi lập tức biến mất trước mắt La Chinh.
Thay vào đó là cái miệng to lớn của con trăn đột nhiên nâng cao lên, muốn nuốt chửng Trưởng công chúa và La Chinh!
Những tảng đá màu bạc trôi nổi trong không trung đối với La Chinh mà nói hiển nhiên là to lớn, nhưng đối với con trăn khổng lồ kia thì chẳng qua lại chỉ là hòn đá nhỏ mà thôi.
Thậm chí, lực hút mãnh liệt mà tảng đá màu bạc này phát ra chẳng gây ra ảnh hưởng gì đến con trăn cả.
Vừa mới đến cấm địa Luyện Thần, La Chinh đã rơi vào nguy hiểm ba lần.
Trong lòng hắn cũng vô cùng buồn bực, đúng là quá xui xẻo.
Lần này không có Đại Chí Nguyện của hai Giới Chủ, cũng không có khả năng trốn thoát.
Hắn hơi cúi đầu, nhìn sang cô gái bên cạnh, thấy Trưởng công chúa muốn nói gì đó, La Chinh giành trước một bước nói: “Không cần nói xin lỗi, coi như ta đen đủi!”
Trên mặt Trưởng công chúa không hề có dáng vẻ bi thương, nàng lại còn mỉm cười, “Ai nói ta muốn xin lỗi? Ngươi xem bên đó…”
Trưởng công chúa không phải là người luyện thể.
Dưới tác dụng của lực hút này, ngay cả xoay đầu nàng cũng không làm được, chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước.
La Chinh nhìn theo ánh mắt nàng thì trông thấy từ xa có vài bóng người nhanh chóng đến gần.
“Võ giả?” Ánh mắt La Chinh khựng lại.
“Là người Băng Sơn tộc!” Trưởng công chúa như thấy được cứu binh, cười nói.
Những võ giả này đều để trần cánh tay, lộ ra cơ bắp màu đồng, hiển nhiên là vô cùng cường tráng.
Có vẻ là người Băng Sơn tộc theo như lời của Trưởng công chúa?
Chỉ nhìn từ bề ngoài, dường như người Băng Sơn tộc không có gì đặc biệt, không khác những tộc người bình thường, chỉ là ở một vài điểm có sự khác biệt.
Nhưng khiến La Chinh kinh ngạc chính là những võ giả này lại có thể điên cuồng nhảy trên những tảng đá màu bạc, tốc độ nhanh đến kinh người!
Bọn họ không hề bị ảnh hưởng bởi lực hút, có lẽ có bí pháp nào đó có thể thoát khỏi ảnh hưởng của lực hút này.
Cái miệng lớn của con trăn chỉ mới nâng cao được một nửa, những người Băng Sơn tộc đã vụt tới.
Cảnh tượng xảy ra sau đó, lập tức sửa lại phán đoán của La Chinh.
Những người Băng Sơn tộc không thoát khỏi lực hút này.
Mà là sức mạnh của họ vô cùng lớn.
Lực hút trên tảng đá màu bạc đối với họ mà nói đã trở thành thói quen.
“Bịch, bịch, bịch!”
Ba người Băng Sơn tộc cường tráng nhất xông lên phía trước, đồng thời ra quyền đập vào một bên của con trăn!
Con trăn đang dần dần nâng cao giống như một cây trúc lớn nhanh, nhưng chỉ lớn được một nửa đã bị ba quyền đập trúng.
“Đây là…” Lúc này La Chinh cũng đờ ra.
Sức mạnh này lớn tới mức hắn khó mà có thể lý giải được, có lẽ nếu thắp sáng tất cả vảy rồng của Thanh Long thì cũng chỉ có hiệu quả không khác như thế này?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









