[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 290 : Đại Vu có một không hai (c1446-c1450)
❮ sautiếp ❯Chương 1446: Đại Vu có một không hai
Cùng lúc đó trong đại điện, Huyễn Diệu Thiên Tôn nói với La Chinh ở phía đối diện: “Vị Thiên Vu kia cũng gặp phiền phức rồi…”Vừa dứt lời, một khe hở không gian nổ tung ra.
Một cái đuôi đen sì lao ra từ khe nứt không gian, lập tức quấn chặt lấy Huyễn Diệu Thiên Tôn, túm ông vào không gian mặt sau.
Bởi vì Huyễn Diệu Thiên Tôn xuất hiện nên cục diện hỗn loạn mới ổn định lại được.
Có Thiên Tôn tọa trấn thì chắc hẳn Vu tộc thượng cổ không dám làm khó.
Chẳng ai ngờ tình hình lại chuyển biến nhanh như vậy.
Đám La Chinh thấy tình hình thay đổi thì ai cũng ngây người.
Trên thực tế, Thiên Vị tộc chịu để La Chinh rời đi là bởi đã dự liệu trước được tình huống này, cho nên mới điều động Thiên Tôn bảo vệ.
Thế lực của Vu tộc thượng cổ trong vũ trụ không quá mạnh.
Lần này bỗng nhiên xâm lấn rất nhiều Đại Giới là muốn đánh thức một số hung thú viễn cổ.
Hung thú viễn cổ đang ẩn nấp ở sâu trong một số Đại Giới, thế nên Vu tộc thượng cổ mới xâm lấn vào những nơi đó.
Huyễn Diệu Thiên Tôn và Càn Lam Thiên Tôn vẫn luôn bảo vệ đám người La Chinh, phản kích trước khi Thiên Vu ra tay.
Nhưng hai vị Thiên Tôn lại không thể ngờ rằng lần này, Vu tộc thượng cổ đã có chuẩn bị trước.
Chúc Cửu Âm hay còn gọi là Chúc Long, vốn là một loại Chân Long biến tướng thành, là thánh thú Vu tộc thượng cổ, thực lực có thể sánh ngang với Chân Long, thánh thú được truyền thừa của Thượng Giới.
Hai vị Thiên Tôn đấu với một vị Thiên Vu và một con Chúc Cửu Âm ở thế giới mặt sau.
Sắc mặt đám người Trung Vực trong đại điện đều trắng bệch.
Đương nhiên, sắc mặt của tám Đạo Tử cũng không dễ nhìn.
Thiên Tôn giao đấu với nhau, chỉ cần bị dư âm quét trúng thì bọn họ cũng sẽ giống như con bướm bị đánh nát trong giông bão mà thôi.
Cũng may Vu tộc thượng cổ thích sống trong bóng tối nên đã kéo hai vị Thiên Tôn vào không gian mặt sau.
Nếu chiến đấu ở không gian bên trên Vân Điện thì chỉ sợ toàn bộ Trung Vực sẽ bị sụp đổ ngay.
“La Chinh, đưa chúng ta trở về” Hiên Viên Thần Phong nghiêm nghị nói.
“Đúng, đưa chúng ta về lại Thiên Vị tộc hoặc về ngay Liệt gia” Liệt Thiên Hàn bổ sung.
Bọn họ cho rằng đây là nơi nguy hiểm, phải rời đi trước đã.
Còn chuyện Đại Thế Giới này có trời long đất lở thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Đám người Cơ Lạc Tuyết cũng định đi.
Nói khó nghe thì tính mạng của tám người bọn họ quan trọng hơn võ giả của Đại Thế Giới này không biết bao nhiêu lần…
Thật ra bọn họ còn một phương pháp khác để rời khỏi Đại Thế Giới, chính là giải trừ hiệu quả của đá Yểm Nguyệt để Đại Thế Giới đẩy bọn họ ra, cũng chính là “phi thăng” Thượng Giới.
Nhưng con đường của Đại Thế Giới có tính ngẫu nhiên, có trời mới biết bọn họ sẽ được truyền tống đến Đại Giới nào.
Nhỡ đâu lại phi thăng đến ngay chỗ Vu tộc thượng cổ đã xâm lấn thì khác gì đi vào đường chết?
Chỉ có Na Di Lệnh thần kỳ của La Chinh mới có thể giúp bọn họ bình yên trở về, đây là biện pháp ổn thỏa nhất.
Mắt La Chinh không ngừng lóe lên…
Hiên Viên Thần Phong nói không sai.
Đây là lựa chọn chính xác nhất vào lúc này.
Bọn họ nên rời đi trước rồi nói sau.
Bọn họ thân là Đạo Tử quan trọng nhất của vũ trụ, gánh vác vận mệnh cứu vớt vũ trụ này, đồng thời còn mang trên mình niềm hy vọng của các Thiên Tôn.
Nhưng La Chinh không muốn nhìn thấy quê hương của mình bị hủy hoại.
“Vèo!”
Thấy La Chinh do dự như vậy, Hiên Viên Thần Phong đột nhiên móc ra một cây trường thương, mũi thương chỉ vào mi tâm của La Chinh: “Nhanh lên”
Biểu hiện của La Chinh vẫn không thay đổi.
Hắn đảo mắt nhìn võ giả của các đại tông môn Trung Vực.
Gương mặt bọn họ đều là đau khổ.
Bọn họ biết, tai họa lần này là do La Chinh dẫn về.
Nhưng ở đây, bọn họ chỉ được xem là tôm tép, cho dù có năn nỉ La Chinh ở lại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chỉ sợ cường giả Thần Cực Cảnh còn tránh không kịp, vậy thì dựa vào một mình La Chinh cũng có ích gì.
La Chinh búng ngón tay một cái, Na Di Lệnh trong nhẫn tu di bay ra.
“Ai muốn thì cứ tiến vào bên trong.
Ta sẽ ở lại”
Lúc này, trong lòng La Chinh đã có tính toán.
Sau khi những người khác tiến vào Na Di Lệnh rời đi, hắn sẽ đưa Ninh Vũ Điệp và đám người La Niệm vào trong Tiên Phủ.
Nhưng không đợi La Chinh kích hoạt Na Di Lệnh, một giọng nói lãnh đạm đã truyền đến.
“Ha ha, ai cũng đừng hòng đi được!”
Chương 1447: Lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim
Sắc mặt mọi người đều thay đổi, ngẩng đầu nhìn lên.
Một vết nứt được sinh ra, một bóng người đen sì liền xuất hiện.
Toàn thân người này mọc đầy gai ngược, lởm chởm“Là Đại Vu”
“Tu vi tương đương với Giới Chủ”
“La Chinh, mau kích hoạt cái thứ quái quỷ kia của ngươi đi, đưa chúng ta rời khỏi đây!” Liệt Thiên Hàn gào lên.
“Ta đã nói rồi, không tên nào có thể chạy thoát được.
Nằm mơ đi!” Gã Đại Vu kia cầm thanh cốt trượng lên quơ xung quanh.
Từng luồng sương mù màu đen vòng quanh cốt trượng, lao thẳng đến đám người La Chinh rồi lập tức chui vào trái tim của tám người: “Ha ha, các ngươi thử chạy đi.
Đến lúc đó, tim của các ngươi sẽ nổ tung”
Đây chính là lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim của Vu tộc thượng cổ.
Trừ phi giết chết người tung ra lời nguyền, nếu không thì không ai có thể thoát khỏi luồng sương mù màu đen này.
Từ đó có thể thấy, công dụng của nó giống như Tuyệt Mệnh Loạn Đấu.
Nhưng điều này cũng còn phụ thuộc vào thực lực người tung ra lời nguyền.
Rõ ràng gã Đại Vu này cho rằng mình có đủ thực lực để áp đảo tám vị Đạo Tử này.
“Giải quyết gã trước rồi nói.
Những người khác rời khỏi Vân Điện!” Ánh sáng lấp lóe dưới chân Hoa Thiên Mệnh, bóng người hắn nhanh chóng lao lên, Đằng Xà Kiếm cũng xuất hiện trong tay.
Hôm nay có rất nhiều võ giả đến Vân Điện làm khách.
Bọn họ thật sự không ngờ bản thân lại bị cuốn vào cuộc đấu có trình độ này nên nhất thời đều bối rối, luống cuống, thậm chí còn quên mất việc chạy trốn.
Lúc này, lời của Hoa Thiên Mệnh đã thức tỉnh bọn họ.
Đám võ giả này vội vàng chạy trốn.
Gã Đại Vu kia hình như cũng không quan tâm đến các võ giả tầm thường này mà chỉ tập trung vào tám Đạo Tử.
“Tạm thời phân tán đám người trong Vân Điện, sau đó đưa Niệm Nhi rời khỏi Vân Điện trước” La Chinh dặn dò.
Hoa Thiên Mệnh xông lên, La Chinh cũng đi theo.
Cùng lúc đó, Cơ Lạc Tuyết, Khổ Đăng và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đều thi triển thủ đoạn của riêng mình.
Hiên Viên Thần Phong và Liệt Thiên Hàn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đành cắn răng nghênh chiến.
Mặc dù tu vi của tám vị Đạo Tử chỉ là Thần Cực Cảnh, nhưng cũng không phải không có khả năng vượt cấp để đánh bại võ giả Thần Biến Cảnh.
Mặc dù gã Đại Vu này có tu vi ngang với Giới Chủ, nhưng tám người liên thủ lại với nhau thì chưa hẳn không thể chiến một trận.
Một luồng ánh sáng lập tức tràn khắp toàn thân gã Đại Vu.
Bóng dáng Hoa Thiên Mệnh đồng thời xuất hiện ở cuối tia sáng, tốc độ lóe lên nhanh như chớp, Đằng Xà Kiếm trong tay hắn cũng được đâm ra nhanh chóng.
“Ha ha, không hổ là Đạo Tử” Gã Đại Vu kia cười lạnh, cốt trượng trong tay nhẹ nhàng điểm một cái.
Cốt trượng bạch ngọc đột nhiên rung lên, quỷ trảo màu đen hình thành, bất ngờ chộp vào Đằng Xà Kiếm.
“Keng”
Không biết quỷ trảo màu đen kia được làm từ vật gì mà ngay cả Đằng Xà Kiếm cũng không thể chém đứt.
Quỷ trảo cứ thế vung ra, ép Hoa Thiên Mệnh phải lui về.
“Chết đi!” Cốt trượng của gã Đại Vu xoay một vòng, mũi trượng xuất hiện bóng dáng một con côn trùng màu đen, lướt qua mặt Hoa Thiên Mệnh.
Nếu bị một kích trí mạng này của Vu tộc điểm trúng thì lập tức mất mạng ngay.
Đây là một thủ đoạn lấy đi sinh mệnh cực kỳ bá đạo của Vu tộc thượng cổ.
“Nằm mơ!”
La Chinh lao đến, tất cả lực vảy rồng đều được kích hoạt.
Lúc này, hắn giống như một con thú hoang cổ.
Cú va chạm này, cho dù là Giới Chủ cũng không thể dùng cơ thể để đối chọi lại được chứ huống chi Vu tộc thượng cổ còn không giỏi sử dụng cơ thể để nghênh chiến.
Gã Đại Vu kia chỉ có thể từ bỏ việc giết chết Hoa Thiên Mệnh.
Sau khi vung cốt trượng, rất nhiều quỷ trảo màu đen xuất hiện trong sương mù.
Trong đó có hai quỷ trảo hóa thành nắm đấm, đấm vào mặt La Chinh.
“Bụp, bụp!”
Hai tiếng trầm đục vang lên.
Hai quỷ trảo bị La Chinh đập thành khói đen, nhưng sức mạnh trong quỷ trảo lại vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Sau cú va chạm, La Chinh cũng bay ngược ra ngoài.
Ngay sau đó, Cơ Lạc Tuyết, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và Hiên Viên Thần Phong cũng đã thi triển thủ đoạn của mình, phát động đợt tấn công thứ nhất.
Quân tử nhận ra nguy hiểm sẽ rời đi ngay.
Mặc dù bọn họ hy vọng có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng đang bị lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim khóa chặt nên chỉ có thể giết chết gã Đại Vu này trước mà thôi.
“Ầm…”
Vân Điện đang lơ lửng trên không trung bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Mặc dù bọn họ đều tập trung công kích vào người Đại Vu, nhưng uy lực phát ra vẫn quá mức khổng lồ.
Dù sao Vân Điện cũng không chịu nổi sức mạnh kinh khủng như thế.
Hiên Viên Thần Phong đâm một thương về phía gã Đại Vu kia nhưng thất bại.
Chính ánh thương bắn ra đã khiến nóc cung điện bị lật tung, bắn thẳng về phía kết giới Ánh Nước Tràn Đầy.
Năm đó, Thôi Tà không thể làm gì được kết giới Ánh Nước Tràn Đầy, nhưng khi ánh thương của Hiên Viên Thần Phong phóng tới, gợn sóng của còn chưa kịp khuếch tán hết sức mạnh thì kết giới đã ầm ầm sụp đổ.
Chương 1448: Phá hỏng
Đêm nay thành Vân Hải đã được định trước là một đêm không ngủDưới sự tổ chức của Ninh Vũ Điệp, tất cả các võ giả nhanh chóng phân tán.
Trên không trung, hầu hết các võ giả đều chạy ra khỏi Vân Điện theo những lối khác nhau.
Nếu từ dưới thành Vân Hải nhìn lên thì bốn phía Vân Điện giống như một túi gạo bị rách, các võ giả đổ xô ra ngoài giống như hạt gạo, cứ thế bay tứ tán.
Chấn động ở Vân Điện không ngừng tăng lên.
Trong mắt người phàm ở Trung Vực, Vân Điện chẳng khác gì một con quái vật khổng lồ, là cung điện vĩnh viễn không bao giờ chìm giữa không trung.
Nhưng đám người Ninh Vũ Điệp biết rất rõ, cho dù vị Đại Vu kia hay là tám cường giả Thần Cực Cảnh thì nếu muốn hủy diệt Vận Điện cũng chỉ cần một chiêu mà thôi.
“Bà bà, cha đâu? Vì sao con không nhìn thấy cha?” La Niệm nằm trên lưng Ngọc bà bà hỏi.
Mặc dù cậu bé còn khá nhỏ tuổi, nhưng khi thấy nét kinh hoàng trên gương mặt các võ giả trong Vân Điện thì cậu cũng hiểu Vân Điện đang gặp phải phiền phức rất lớn.
“Niệm Nhi ngoan, cha con không sao đâu” Gương mặt của Ngọc bà bà cũng không được thoải mái.
Vân Điện là tâm huyết của bà, nhưng cái tên La Chinh đáng chết kia lại mang về phiền phức lớn như vậy.
Nhưng nói thì nói như vậy chứ Ngọc bà bà vẫn lo lắng cho hắn.
Dù sao Vân Điện có thể đạt được trình độ như bây giờ, trở thành tông môn đứng đầu Trung Vực thì công lao lớn nhất cũng là của một mình La Chinh.
Nhưng có lợi thì cũng sẽ có hại.
Sau khi phi thăng, La Chinh cũng sẽ gặp phiền phức.
Chỉ là phiền phức mà hắn gặp phải bây giờ không phải là thứ mà Vân Điện có thể can thiệp nữa.
Trong mắt đám đại năng kia, Vân Điện chẳng khác gì một con ruồi, con muỗi, chỉ cần lật tay là có thể đánh nát.
Ngoại trừ Vân Điện, toàn bộ cổng thành Vân Hải đều đã mở, tất cả các truyền tống trận đều sáng trắng đêm.
Tất cả các gia tộc tam phẩm, thế lực của Thiên Hạ Thương Minh, thậm chí là người bình thường cũng được di chuyển ra ngoài thành.
Đám người La Chinh chiến đấu như mãnh thú trong rừng, còn võ giả cấp thấp và người thường giống như tổ kiến.
Chỉ cần mãnh thú không chú ý một chút mà giẫm phải thì tổ kiến sẽ sụp đổ, người chết và bị thương vô số…
“Ầm ầm!”
Tiếng nổ vang lên, một luồng sấm sét chướng mắt bắn lên không trung.
Vân Điện đột nhiên chấn động, không ngừng nghiêng sang một bên.
Cũng may Vân Điện vốn là một khối đá trôi nổi to lớn nên cho dù kiến trúc khổng lồ như vậy có chấn động dữ dội một trận thì vẫn sẽ bay lên trên không trung như trước.
Nhìn thấy cảnh tượng này, đám Ninh Vũ Điệp đang phân tán ra không khỏi thót tim, ngửa cổ nhìn chằm chằm Vân Điện trên đỉnh đầu, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Vân Điện bị hủy thì vẫn có thể xây dựng lại.
Chỉ cần căn cơ vẫn còn, cho dù có vứt hết khối phù thạch này thì nàng cũng không quan tâm.
Nhưng La Chinh thì không thể xảy ra chuyện gì được.
Chỉ có điều, càng nghĩ thì càng lo lắng.
Nàng dừng lại, muốn quay về Vân Điện.
“Tiểu Điệp, con làm cái gì vậy?” Ngọc bà bà bên dưới quát lớn một tiếng.
Mắt Ninh Vũ Điệp lóe lên: “Con, con muốn đi xem…”
“Trận đấu kiểu này con có đi xem cũng vô dụng thôi.
Nếu nộp mạng vô ích thì tên nhóc La Chinh kia sẽ nghĩ như thế nào?” Ngọc bà bà lạnh lùng nói.
Bà biết Ninh Vũ Điệp tính tình quật cường, nên lúc này chỉ có thể dùng thái độ nghiêm khắc để quát bảo nàng, ngăn nàng lại.
Ninh Vũ Điệp im lặng.
Tất nhiên nàng biết mình không giúp được gì, trong lòng không khỏi hâm mộ Khê Ấu Cầm.
Dựa vào thiên phú của Khê Ấu Cầm, nàng ấy có thể giúp đỡ được La Chinh một phần, còn nàng lại chẳng thể làm được gì.
“Tên nhóc La Chinh phúc lớn mạng lớn, vận may còn hù chết người ta, làm sao có thể chết được chứ?” Ngọc bà bà còn nói thêm.
Lời này của Ngọc bà bà khiến Ninh Vũ Điệp yên tâm hơn một chút.
Bây giờ La Chinh đã khác xưa nhiều rồi.
Năm đó, khi La Chinh đối mặt với đối thủ mạnh hơn, hắn còn có thể chiến thắng.
“Vèo vèo vèo vèo…”
Lúc này, một luồng ánh sáng màu đen bắn thẳng từ đỉnh Vân Điện lên bầu trời, lập tức có tám luồng ánh sáng bay lên không.
“Bùm!”
Mọi người nhìn thấy một đường ánh kiếm sắc bén chém ngang trên không trung.
Ánh kiếm này không ngừng khuếch tán ra, giống như một ngôi sao xẹt qua chân trời, bắn thẳng ra khỏi thành Vân Hải, rơi xuống một khu vực hoang dã bên ngoài thành.
Sau đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển.
“Ầm ầm…”
Một kiếm đó là do Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chém ra.
Trong cuộn tranh, các Đạo Tử cũng đã ra tay, lấy đối phương làm mục tiêu, cùng lắm cũng chỉ có thể phá hủy được bàn cờ.
Nhưng bây giờ, hoàn cảnh ra tay hơi khác một chút, chỉ cần không chú ý là có thể dời núi lấp biển rồi.
Một kiếm kia vừa chém xuống nơi hoang dã đã trực tiếp khiến bùn đất bắt đầu cuộn lên, bắn tung tóe, tạo thành một ngọn núi cao trăm trượng.
Nhưng ánh kiếm ấy vẫn không có xu hướng chậm lại, vẫn cứ thế không ngừng lan ra, tạo thành một khe hở dài trăm dặm bên ngoài thành Vân Hải.
Dòng sông ngầm dưới lòng đất bị chém đứt.
Dòng nước xiết không ngừng bào mòn khe hở, hình thành một hang động to lớn, khiến động vật đang ẩn núp bên dưới cũng điên cuồng chạy trốn.
Chỉ một kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã có thể tạo thành một hẻm núi lớn tới mức này.
Vân Điện lộn một vòng, sau đó trở lại như cũ.
Rất nhiều võ giả Vân Điện và thành Vân Hải nhìn thấy cuộc chiến đang xa dần thì ai nấy đều thở phào một hơi, trong lòng thầm cầu nguyện đám người kia đừng quay trở lại.
Trên không trung, La Chinh một mình dẫn đầu, quấn lấy gã Đại Vu phía trước.
Cũng chỉ có hắn mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được công kích của quỷ trảo.
Bảy trong tám Đạo Tử đều là Thần Cực Cảnh, Khê Ấu Cầm là Thần Hải Cảnh.
Tám người liên thủ lại đối phó với một người có tu vi Giới Chủ thì dù sao cũng có thể miễn cưỡng được một chút.
Nhưng trong tình huống tất cả thay nhau ra trận, ác chiến lâu như vậy mà gã Đại Vu kia cũng không thể giết nổi một ai.
Lúc này, gã cũng thầm thấy kinh hãi.
Theo phán đoán trước đây, Chúc Cửu Âm và Thiên Vu đại nhân quấn lấy hai vị Thiên Tôn thì với thực lực của gã đã đủ để nghiền ép đám nhóc con Thần Cực Cảnh trước mặt rồi.
Vì thế cho nên gã mới tự tin tung ra lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim.
Nhưng gã không ngờ đám nhóc Thần Cực Cảnh này thật sự quá khó chơi.
Dù sao bọn họ cũng là Đạo Tử, việc tu luyện thần đạo đã trợ giúp bọn họ rất nhiều.
“Chết đi!”
Hiên Viên Thần Phong đã thực sự nổi giận.
Đang yên đang lành đột nhiên bị cuốn vào đống phiền phức này, trường thương trong tay hắn giống như rắn độc, cứ thế đâm tới người gã Đại Vu.
Hắn tu luyện thương quy tắc, có thể nhìn thấu tất cả!
Nhưng vì hạn chế bởi tu vi nên hắn không thể tìm được quá nhiều sơ hở trên người gã Đại Vu này.
Chẳng qua đối với Hiên Viên Thần Phong mà nói, một thương là đủ rồi.
Chỉ cần đâm trúng sơ hở, cho dù có là Đại Vu thì ngươi cũng phải chết.
Đối mặt với một thương kia, gã Đại Vu thầm kinh hãi.
Công pháp của đám Đạo Tử này, cái nào cũng kỳ lạ, cường đại đến mức khiến người ta phải giận sôi.
Nếu không phải bị cảnh giới áp chế ở Thần Cực Cảnh thì có lẽ gã không phải là đối thủ của bất kỳ ai trong tám người này.
Mà trong tám người này, công kích của Hiên Viên Thần Phong là trí mạng nhất.
Tên nhóc này có thể nhìn ra được mạch môn của gã.
Lực công kích của một thương này có lẽ không là cái gì đối với cường giả Giới Chủ, nhưng khi gã Đại Vu đối mặt với một thương đó thì lại có cảm giác như đang đối mặt với nguy cơ sống chết.
“Quá nguy hiểm, phải giết tên nhóc này trước”
Nghĩ đến đây, cốt trượng trong tay gã Đại Vu đột nhiên vung lên.
Sương mù màu đen khuếch tán ra ngoài, thân hình gã lập tức tiêu tán trong sương mù, tránh được một thương của Hiên Viên Thần Phong.
“Lại là chiêu này”
“Mọi người cẩn thận”
Đám La Chinh nhắc nhở lẫn nhau.
Nếu là Giới Chủ bình thường thì tám người bọn họ có khổ chiến đến đâu cũng chưa chắc đã không thể giành được thắng lợi.
Quan trọng là thủ đoạn của Vu tộc thượng cổ rất lạ.
Công pháp tu luyện cũng không phải là công pháp được diễn sinh từ các loại quy tắc.
Thủ đoạn của bọn chúng cực kỳ quỷ dị, khiến người ta khó lòng phòng bị, khiến bọn họ gặp khó khăn khi chiến đấu.
“Vèo!”
Luồng sương mù kia ngưng kết lại, xuất hiện phía sau Hiên Viên Thần Phong.
Cốt trượng trong tay Đại Vu lập tức đâm thẳng vào sau lưng Hiên Viên Thần Phong.
“Khặc khặc, người chết chắc chắn là ngươi.
Nhóc con, một kích trí mạng”
Bóng con côn trùng này một lần nữa xuất hiện trên cây cốt thương.
Loại trùng kỳ lạ này có tên là ve U Tuyền, do Vu tộc thượng cổ dùng một phương pháp cực kỳ đặc biệt để tạo ra.
Nghe nói ve U Tuyền được bắt trong cõi u minh, cũng chỉ có Đại Vu của Vu tộc mới có thể sử dụng.
Trên cốt trượng của mỗi Đại Vu đều có ve U Tuyền bảy đầu.
Chỉ cần bị một trượng này đánh trúng, ve U Tuyền sẽ xâm nhập vào cơ thể.
Đến lúc đó, ngay cả thần thì cũng giữ được mạng.
Cho nên nó mới có tên là “một kích trí mạng”, ý là khi bị một trượng này đánh trúng thì lập tức mất mạng.
Công kích của gã Đại Vu quá đột ngột, mà Hiên Viên Thần Phong lại vừa mới đánh ra một kích nên đã để lộ lưng, sơ hở vô cùng lớn.
Lúc này có chạy cũng không kịp.
“Mẹ kiếp, ta bị tên ngu xuẩn này hại chết rồi”
Lúc này, trong lòng Hiên Viên Thần Phong còn đang mắng chửi La Chinh.
Chương 1449: Truy sát
Có trời mới biết, Hiên Viên Thần Phong hận La Chinh đến mức nàoCho dù trong khoảnh khắc đối mặt với sự sống chết, hắn vẫn tức giận với La Chinh, hoàn toàn không thèm để ý sự sống chết của mình.
“Ngươi dám? Ngươi biết hắn là ai không?” Liệt Thiên Hàn nổi giận quát.
Ánh sáng ngũ hành của Cơ Lạc Tuyết lấp lóe, ánh mắt đẹp mơ hồ hiện lên sát ý mãnh liệt.
Dù sao ba người bọn họ cũng đến từ cùng một thế lực lớn, địa vị rất đặc biệt, không nghĩ rằng mình sẽ chết ở chỗ này.
Nhìn thấy cốt trượng của Đại Vu đâm ra, bọn họ gần như thốt lên theo bản năng.
Nếu đối mặt với thế lực khác thì có lẽ câu uy hiếp của Liệt Thiên Hàn còn có tác dụng, bởi vì Hiên Viên Thần Phong chính là hậu duệ của Nguyên Tội Thiên Tôn.
Nếu hắn bị giết, người giết hắn chắc chắn sẽ chết.
Nhưng gã Đại Vu kia nghe xong thì chỉ cảm thấy hết sức buồn cười.
Vu tộc thượng cổ bọn họ đối đầu với toàn bộ vũ trụ, mưu đồ đã hàng trăm triệu năm, thế thì việc gì gã phải sợ tên tuổi của Nguyên Tội Thiên Tôn?
Huống chi mỗi lần ra tay gã đều muốn giết chết cả tám Đạo Tử này.
Mắt thấy cốt trượng kia đang lao thẳng đến Hiên Viên Thần Phong, một bóng người bỗng thình lình xuất hiện, chắn phía sau hắn.
Bóng người đó chính là La Chinh.
“A?” Nhìn thấy cảnh tượng này, Khê Ấu Cầm cũng sửng sốt, không kịp ngăn cản.
Khổ Đăng, Hoa Thiên Mệnh cũng có vẻ mặt khác thường.
Bọn họ không ngờ La Chinh sẽ giúp Hiên Viên Thần Phong chặn lại một kích này.
Ngay cả sắc mặt của Hiên Viên Thần Phong cũng trở nên vô cùng kỳ quái.
“Keng!”
Cốt trượng bạch ngọc điểm vào bàn tay La Chinh.
Ve U Tuyền bám trên đuôi trượng lóe lên ánh sáng màu đen, thuận thế chui vào nắm đấm của La Chinh.
Hiệu quả của ve U Tuyền cực kỳ mạnh.
Sau khi chui vào cơ thể, nó có thể tiêu diệt sự sống ngay lập tức.
Cho dù là Giới Chủ thì cũng mất mạng ngay.
Gã Đại Vu kia thấy một trượng đã thành công thì không khỏi cười lạnh, một lần nữa hóa thành khói đen mà né tránh công kích của Cơ Lạc Tuyết và Liệt Thiên Hàn, sau đó xuất hiện ở cách đó mấy trượng.
Tuy đám nhóc này cứ dây dưa mãi, nhưng cuối cùng bọn chúng cũng sẽ chết trong tay gã.
Nghĩ đến đó, gã phá lệ hưởng thụ quá trình này.
Không bao lâu sau, lực sinh mệnh của La Chinh sẽ bị nuốt sạch, hóa thành thi thể mà chết.
“La Chinh” Khê Ấu Cầm vội vàng tiến sát đến bên La Chinh, trong lòng lo lắng không thôi.
Hai bên giao đấu chỉ trong mười mấy nhịp thở.
Tất cả mọi ánh mắt đều tập trung vào La Chinh, chờ đợi tử thần giáng xuống.
Nhưng mặt La Chinh lại chẳng có biểu hiện gì, vẫn thản nhiên nhìn gã Đại Vu đang ở phía đối diện, nở một nụ cười.
Không bao lâu sau, nụ cười lạnh của gã Đại Vu cũng bắt đầu khác lạ, thay vào đó là vẻ mặt như gặp quỷ.
Còn đám người Cơ Lạc Tuyết, Khê Ấu Cầm đang lo lắng thì đã chuyển sang vui sướng.
Hình như La Chinh không có gì đáng ngại?
“Điều này… không thể nào” Gã Đại Vu hét to.
Thân là Đại Vu của Vu tộc, gã biết rõ sự đáng sợ của ve U Tuyền.
Đây là một trong những loại côn trùng nổi tiếng của Vu tộc thượng cổ, vô cùng bá đạo.
Người nào trúng phải độc của nó thì không có khả năng bình yên vô sự.
Nếu không thì nó cũng đã không được xưng là “một kích trí mạng”
Dù đám Đạo Tử kia đã bước vào thần đạo, nhưng không phải cứ vào thần đạo thì trở thành vô địch.
Vu tộc thượng cổ cũng có truyền thừa từ Thần Vực.
Cảnh tượng trước mắt này khiến gã Đại Vu kia không thể lý giải được.
Nhưng không phải La Chinh không có bất kỳ phản ứng nào.
Khi con côn trùng nho nhỏ này trốn vào cơ thể hắn, đúng là nó đã khiến hắn kinh hãi không thôi.
Hắn cảm thấy lực sinh mệnh của mình bị rút ra một cách điên cuồng.
Với tốc độ như vậy, chưa được mấy nhịp thở thì lực sinh mệnh của hắn sẽ cạn kiệt.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, La Chinh đã sử dụng chuyển dời sức mạnh.
La Chinh vốn dĩ chẳng có thiện cảm gì với Hiên Viên Thần Phong.
Huống chi hai người Hiên Viên Thần Phong và Liệt Thiên Hàn không có việc gì làm, chỉ thích nói bậy, càng khiến hắn chán ghét hơn.
Nhưng mười người bọn họ đã được Thiên Đạo định ra, ngay cả Hiên Viên Thần Phong cũng không thể tiếp nhận sự thật này, nhưng cuối cùng thì hắn cũng phải thừa nhận thân phận của La Chinh, mà La Chinh thì cũng giống như vậy.
Vì thế hắn không thể để Hiên Viên Thần Phong chết ở đây.
Chiến đấu ở Đại Thế Giới, La Chinh có ưu thế rất lớn.
Sau khi hắn và ý chí Đại Thế Giới dung hợp lại với nhau, hắn chính là người bất tử.
Trừ phi Đại Thế Giới bị hủy diệt hoàn toàn thì hắn mới có thể bị giết.
Lúc này, trong một khu rừng của Đại Thế Giới, một phần lớn cây cối đã chết với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
Phương thức công kích của ve U Tuyền cũng giống như gió Sinh Tử của Thôi Tà năm đó, nhưng còn lợi hại hơn gấp vô số lần.
Gió Sinh Tử kia thổi qua là chết, nhưng cũng chỉ hút được một lượng lực sinh mệnh có hạn, cho nên Ninh Vũ Điệp mới thoát được một kiếp.
Còn lần này, La Chinh phải hy sinh cả chục nghìn mẫu rừng rậm của Trung Vực mới có thể ngừng lại.
“Lại lần nữa” La Chinh vừa dứt lời, trường kiếm bỗng nâng lên.
Cuộc chiến vốn đã ngừng lại thì giờ lại tiếp tục.
Nhưng khí thế của tám vị Đạo Tử đã hơn trước nhiều rồi.
La Chinh một mình một ngựa cứ thế xông lên, Lôi Phong U Thần Kiếm bắn ra từng luồng sấm sét, dũng mãnh lao tới gã Đại Vu.
Hoa Thiên Mệnh thì chẳng khác gì ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện, ánh kiếm cũng đúng lúc đó mà đến.
Đám người Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, Cơ Lạc Tuyết cũng không để cho gã Đại Vu kia có cơ hội mà thở.
Khí thế của bọn họ càng lúc càng mạnh.
Bị thủ đoạn sắc bén như thế đè ép, gã Đại Vu kia liên tục lui về phía sau.
Hiên Viên Thần Phong đã sớm lấy trường thương ra, nhìn La Chinh đang xông lên phía trước, trong lòng cũng bắt đầu tỉnh ngộ.
Cho dù đã bị La Chinh đánh bại, nhưng Hiên Viên Thần Phong vẫn không hề phục…
Một biến số như La Chinh vốn là do Thiên Đạo bỏ sót.
Còn Hiên Viên Thần Phong hắn chỉ là không được may mắn lắm, hoặc có thể nói là do lão tổ ngăn cản nên hắn mới bại trong tay La Chinh.
Trận thua này vẫn luôn như một cái gai không thể nhổ ra trong lòng, khiến hắn khó mà chịu đựng được.
Nhưng giờ Hiên Viên Thần Phong mới phát hiện ra, trên người La Chinh có một khí chất mà Hiên Viên Thần Phong hắn không có.
Hiên Viên Thần Phong không biết La Chinh đã làm cách nào mà hóa giải được công kích của gã Đại Vu kia, nhưng trong tình huống đó, đổi lại là hắn thì chắc chắn sẽ không đứng ra giúp người ta đỡ một kích này.
Hắn là Đạo Tử, là sự tồn tại quan trọng nhất, muốn chết cũng phải là người khác chết.
Cho dù là hắn hay các trưởng bối của Hiên Viên gia đều cho rằng như vậy.
Đây là một suy nghĩ chính xác.
Nhưng suy nghĩ chính xác chưa hẳn đã là suy nghĩ tốt nhất.
“Xem như ta nợ ngươi một lần” Hiên Viên Thần Phong lẩm bẩm, sau đó nâng thương lao lên.
Đêm nay, trên bầu trời Trung Vực không ngừng truyền đến những tiếng nổ, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm sét đánh xuống rất dữ dội, sau đó là ánh lửa đầy trời, hừng hực cháy trên không trung, gần như chiếu sáng cả nửa bầu trời.
Dây dưa một khoảng thời gian, cục diện bắt đầu thiên về một bên.
La Chinh vận dụng chuyển dời sức mạnh nên không hề sợ bất kỳ thủ đoạn nào của gã Đại Vu kia.
Gần như hắn bám chặt gã Đại Vu như hình với bóng.
Hơn nữa cũng không thể bỏ qua công kích của các Đạo Tử khác.
Mặc dù gã Đại Vu có được tu vi Giới Chủ, nhưng lại không có Thân Thể Kim Cương.
Huống chi, thương quy tắc của Hiên Viên Thần Phong lại càng có tính uy hiếp trí mạng.
Không bao lâu sau, trên người gã Đại Vu đã chồng chất vết thương, máu xanh tuôn ra từ trong người gã.
Đường đường là một Giới Chủ, nhưng lại bị một đám nhóc Thần Cực Cảnh ép đến mức thảm hại như vậy thì cũng được coi là chuyện trước nay chưa từng có.
Tám người vốn là mục tiêu truy sát của gã Đại Vu nhưng giờ hai bên đã đổi vị trí thành tám vị Đạo Tử truy sát gã Đại Vu.
Phiền phức hơn chính là lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim.
Vu thuật của Vu tộc sở dĩ mạnh mẽ là bởi tác dụng phụ tương đối lớn.
Ví dụ như như người Vu tộc và Chiến Vu sau khi chết sẽ sinh ra lực nguyền rủa mãnh liệt, lợi dụng lực nguyền rủa mà hóa thành những chiếc đầu lâu nhỏ không thể phá vỡ, võ giả bình thường khó mà phá giải được… Nhưng đừng quên, đám đầu lâu nhỏ này được tạo ra là bởi chúng đã bỏ cả mạng sống của mình.
Hầu như lúc nào thế giới cũng duy trì sự cân bằng.
Cực hạn của thần đạo Đoạn Tình chính là khiến tình cảm hoàn toàn biến mất, hy sinh tất cả lục dục của mình.
Cho nên thần đạo Đoạn Tình mới có thể mạnh đến vậy.
Vu thuật cũng tương tự.
Sau khi thi triển lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim thì cả trái tim của gã Đại Vu cũng đã bị khóa lại, ngay cả bản thân gã cũng khó mà giải trừ.
Vô cùng chật vật nên cuối cùng gã Đại Vu đã đưa ra quyết định, xé rách không gian, trốn vào thế giới mặt sau.
Đám La Chinh đang hừng hực khí thế, làm sao chịu thả cho gã đi?
Mọi người cũng theo vết nứt không gian đó mà đuổi giết theo.
Khi bọn họ tiến vào thế giới mặt sau, bọn họ sợ ngây người trước cảnh tượng trước mặt.
Gã Đại Vu giống như bị thi triển thuật Định Thân, ngừng lại ngay tại chỗ, không dám cử động dù chỉ một chút.
La Chinh vừa vào thế giới mặt sau thì đã nhìn thấy được trọn vẹn cái đuôi kia.
Chiều dài của con Chúc Cửu Âm hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của La Chinh.
Cơ thể của nó giống như con rắn, nhưng lại to như một con rồng, trên đầu rồng còn đang có một ngọn lửa cháy hừng hực.
Đó là nguyên nhân vì sao Chúc Cửu Âm được gọi là Chúc Long.
Trong truyền thuyết, ngọn lửa trên đỉnh đầu Chúc Long giống như một ngọn nến chiếu theo hỗn độn.
Lúc này, Chúc Cửu Âm đang hỗn chiến với Huyễn Diệu Thiên Tôn.
Khi đám người La Chinh vừa bước vào vết rách không gian, bọn họ vô tình đã xâm nhập vào chính giữa chiến trường.
Chương 1450: Chúc Long quét đuôi
Con Chúc Cửu Âm giống như một con sông kéo dài cả nghìn dặm, không ngừng giãy trong không gian trống trảiThân hình nó giống Chân Long như đúc, chỉ khác mỗi cái đầu.
Đầu nó giống một con chim mỏ dài*, hai bên cổ còn có hai cái vây thịt mỏng, nhìn giống như loài rắn hổ mang.
* Nguyên văn: 喙部: là loài chim Toucan, có mỏ vừa dài vừa rộng.
Chúc Cửu Âm trừng mắt nhìn ngọn lửa kỳ lạ trên đỉnh đầu đang không ngừng vây bắt Huyễn Diệu Thiên Tôn.
Cả hai đều di chuyển trong thế giới mặt trái với tốc độ khiến người ta hoa mắt.
Cơ thể khổng lồ khó mà tưởng tượng được của con Chúc Cửu Âm này cứ vậy mà không ngừng lướt đi trước mặt mọi người.
Hoa văn trên lớp vảy của nó rất tinh xảo, nhưng không ai có tâm trạng thưởng thức cảnh tượng này…
Nếu xem Chúc Cửu Âm là một cường giả cấp bậc Thiên Tôn, vậy đây chính là cuộc chiến giữa hai vị Thiên Tôn.
Mọi người đều biết rất rõ, nếu bị cuốn lên thì có lẽ bọn họ sẽ mất mạng ngay.
Cho dù là La Chinh hay Hoa Thiên Mệnh thì đều muốn rời khỏi thế giới mặt trái ngay lập tức.
Trước mắt không phải là cuộc chiến mà bọn họ có khả năng can thiệp.
Nhất là Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết, bọn họ càng biết rõ thực lực của Thiên Tôn.
Với tu vi của bọn họ lúc này, nếu dây vào thì chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ hóa thành tro tàn ngay.
Nhưng trước ngực mọi người còn có một tia khói đen.
Lời nguyền Lưới Khói Khóa Tim đã trói tám người bọn họ với gã Đại Vu lại với nhau.
“Giải quyết tên Đại Vu trước, sau đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi này”
Hiên Viên Thần Phong nghiến răng nói, ánh mắt đỏ ngầu.
Lúc này trong đầu hắn đã nổi khùng rồi.
Trường thương trong tay chuyển động như luân bàn, nhìn chằm chằm vào gã Đại Vu phía trước, ánh mắt liên tục hiện ra những đường vân màu đen.
Hắn không ngừng làm nổ tung mạch máu trong mắt mình.
Máu tươi chảy ra từ trong mắt hắn, nhìn qua rất dọa người.
Thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đột nhiên vung lên.
Ý thức của thanh kiếm dường như được thôi thúc đến cực hạn.
Từng luồng kiếm văn hình khuyên khuếch tán ra, trói gã Đại Vu lại bên trong.
“Kiếm trận Tiểu Tử Hà”
“Vèo vèo vèo…”
Lúc này, Khê Ấu Cầm cũng không do dự gì nữa mà bố trí kiếm trận.
Cơ Lạc Tuyết, Hoa Thiên Mệnh, Khổ Đăng cũng không hề giấu thực lực…
Trong đầu mọi người chỉ có một suy nghĩ, dùng thời gian ngắn nhất để giết chết gã Đại Vu này, sau đó bọn họ mới có thể trốn đi.
Mọi người cùng ra tay, gã Đại Vu cũng bắt đầu liều mạng.
Chỉ thấy gai ngược trên toàn thân gã dựng đứng, cơ thể vốn biến dạng của gã lại càng có hình dáng quỷ dị hơn, sau lưng còn hiện lên cái bóng của một con bò cạp.
“Thân thể thánh độc”
Đây là một trong những tuyệt chiêu chỉ những người Vu tộc thượng cổ ở tầng cao mới có.
Chỉ bọn họ mới có thể biến huyết dịch của mình thành độc dược trí mạng nhất.
Cái giá của chiêu này tất nhiên là tính mạng của bản thân.
Thân thể thánh độc vô cùng độc.
Sau khi kích phát, bản thân người kích phát cũng sẽ vì phát độc mà bị chết, không dược vật nào có thể giải được.
Vu tộc thượng cổ có rất nhiều công pháp, những công pháp này đều có nhiều tác dụng phụ rất lớn, là thủ đoạn thương địch một nghìn thì cũng tự tổn thương một nghìn.
Nhưng trong vòng một canh giờ sau khi thân thể thánh độc được kích phát, gã Đại Vu chính là thần độc tái thế.
Cho dù là thân thể hay sức mạnh, cảm giác… tất cả đều được cường hóa tới mức lớn nhất.
Sau một canh giờ đó, bản thân gã sẽ vì phát độc mà chết.
Gã Đại Vu không muốn sử dụng thân thể thánh độc, nhưng việc giết chết tám vị Đạo Tử này quá quan trọng.
Vì Vu tộc thượng cổ, gã tình nguyện hy sinh tính mạng của mình.
“Phần phật…”
Sau khi khí độc bốc hơi, gã Đại Vu cũng không né tránh, đối diện với tám người đang xông tới, mặc cho đám tiểu bối kia có dùng thủ đoạn sắc bén tới mức nào để chào hỏi cơ thể của mình.
Điều duy nhất mà gã cần phải tránh chính là trường thương của Hiên Viên Thần Phong.
Thương pháp của tên nhóc này quá nghịch thiên.
Mỗi thương đâm ra đều là đòn uy hiếp trí mạng.
Cho dù đã được thân thể thánh độc cường hóa lên rất nhiều nhưng gã cũng không có khả năng đỡ được thương pháp của người này.
Toàn thân Đại Vu tỏa ra làn sương độc trí mạng màu xanh.
Đám Đạo Tử cũng bắt đầu lui lại, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Thân hình cao lớn của Chúc Cửu Âm thỉnh thoảng lại đảo qua mọi người.
Chỉ cần bị cuốn vào thì chắc chắn sẽ không có cơ hội sống sót.
Bọn họ đang đi trên biên giới cái chết, kéo dài thêm một nhịp thở thì khoảng cách tới cái chết lại gần thêm một chút.
Nhưng bọn họ lại không có biện pháp nào để giết chết gã Đại Vu.
Trong lúc tất cả mọi người lùi lại, đột nhiên có một người xông lên.
“La Chinh, ngươi điên rồi” Cơ Lạc Tuyết kêu lên.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì La Chinh đã đánh vào gã Đại Vu ở phía đối diện, thậm chí còn đánh gãy không ít gai trên người gã, cả người hắn đều đã chui vào trong làn sương độc.
Khi đánh tới, La Chinh cũng đồng thời xoay một cái, vặn chặt cánh tay gã Đại Vu, lật người trên không trung, xuất hiện đằng sau gã.
Hai tay xuyên qua nách gã rồi trói gã Đại Vu lại thật chặt.
“Ra tay!” La Chinh gào lên.
Lúc này, trong đầu La Chinh không nghĩ được gì cả.
Hắn chỉ biết nhất định phải giết chết gã Đại Vu này thì bọn họ mới có khả năng sống sót.
Hiên Viên Thần Phong nghiến răng, thân hình lắc một cái, hai tay cầm thương.
Sau khi kích phát thân thể thánh độc, thực lực của gã Đại Vu đã cao hơn một bậc.
Lúc này, cho dù đối đầu với Đại giới chủ thì có lẽ sơ hở trên người gã cũng không quá nhiều.
Với tu vi của Hiên Viên Thần Phong mà muốn nhìn ra sơ hở của Đại giới chủ thì thật sự quá miễn cưỡng.
Nhưng La Chinh đã nhào vào sương độc để giữ chặt gã Đại Vu thì lý nào Hiên Viên Thần Phong hắn còn do dự nữa?
Ánh máu trong mắt chợt lóe.
Trước đây, hắn đã tiêu hao rất nhiều năng lực hai mắt của mình.
Lúc này liều lĩnh thôi thúc, hai mắt liền nổ tung, mắt đã bị mù, hai dòng máu màu vàng tươi chảy xuống theo hốc mắt.
Nhưng trước khi bị mù, hắn đã nhìn thấy được sơ hở của thân thể thánh độc.
“Chết đi!”
Trường thương tạo thành hình xoắn ốc trên không trung.
Thương quy tắc cứ thế lao đến gã Đại Vu.
“Phập!”
Một thương này đâm vào phần dưới ngực gã Đại Vu khoảng hai tấc.
Đây chính là huyệt tráo môn của gã.
Sau khi đâm trúng một thương này, Hiên Viên Thần Phong lui lại phía sau theo phản xạ có điều kiện, sau đó được Liệt Thiên Hàn đỡ được.
Hiên Viên Thần Phong đã không còn thấy gì nữa, nhưng cũng biết mình đã cách xa gã Đại Vu kia rồi.
Gương mặt gã Đại Vu hiện lên vẻ khó tin.
Sau khi đã kích phát thân thể thánh độc, cho dù gặp phải Đại giới chủ gã cũng có sức để đánh một trận, vậy mà cuối cùng lại bị một đám nhóc Thần Cực Cảnh giết chết.
Gã chật vật quay đầu lại nhìn La Chinh đằng sau.
Bất cứ sinh linh nào khi đụng phải sương độc của gã cũng sẽ mất mạng chỉ trong nháy mắt.
Cho dù là cường giả Giới Chủ cũng không dám đụng vào, vậy tại sao tên nhóc này lại không hề hấn gì?
Đám nhóc này thật đáng sợ…
Đây chính là suy nghĩ cuối cùng trong đầu gã Đại Vu, sau đó nhục thân của gã bắt đầu sụp đổ, hóa thành khói đen mà tiêu tán.
Sau khi khói đen hoàn toàn biến mất, bóng dáng La Chinh mới bắt đầu xuất hiện.
Sương độc màu xanh vẫn vờn quanh cơ thể hắn, nhưng dường như hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Trong đầu đám người Liệt Thiên Hàn lóe lên suy nghĩ, có lẽ sương độc của Đại Vu không đáng sợ như trong tưởng tượng?
Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện thì đã bị bọn họ gạt phăng đi.
Vu tộc thượng cổ tinh thông vu độc, không thể nào chỉ là đem ra để dọa người.
Chỉ có một khả năng, tên nhóc kia có thể miễn dịch với chất độc này.
Sương độc bám vào cơ thể La Chinh nên mọi người không dám đến gần.
Lúc này, việc cần giải quyết đầu tiên chính là rời khỏi cái nơi quỷ quái này.
“Đi!”
Không chút do dự, Hoa Thiên Mệnh chém ra một kiếm, tạo thành một khe hở không gian, chuẩn bị rời khỏi thế giới mặt sau này.
Nhưng lúc này, cái đuôi to lớn của con Chúc Cửu Âm lại quét về phía bọn họ.
Chúc Cửu Âm là hung thú có thực lực ngang ngửa với Thiên Tôn, thậm chí thân thể còn mạnh hơn Thiên Tôn rất nhiều.
Sức mạnh ẩn chứa trong cái đuôi đang quét tới kia chỉ sợ có thể quét sạch một đại lục.
Lúc này, mọi người không thể tránh kịp.
Vốn dĩ Huyễn Diệu Thiên Tôn đang chiến đấu với Chúc Cửu Âm.
Tất nhiên thủ đoạn của Huyễn Diệu Thiên Tôn rất mạnh, nhưng con Chúc Cửu Âm này lại da dày thịt béo.
Phiền phức nhất chính là Huyễn Diệu Thiên Tôn lại am hiểu nhất quy tắc thời gian.
Phần số trời mà ông gánh chịu chính là luật nhân quả trong quy tắc thời gian, có thể khiến thời gian ngừng lại.
Nhưng thời gian không thể ngừng lại hoàn toàn.
Ngay cả quy luật mạnh nhất của Thiên Đạo cũng không làm được điều đó.
Nhưng dưới sự khống chế của Huyễn Diệu Thiên Tôn, thời gian đã trôi rất chậm…
Chỉ có điều, phương pháp này có một khuyết điểm rất lớn, nó chỉ có tác dụng với sinh linh trong Thiên Đạo.
Chúc Cửu Âm vốn không phải là sinh linh trong Thiên Đạo, cho nên lúc này thủ đoạn mạnh nhất của Huyễn Diệu Thiên Tôn lại mất đi hiệu quả.
Ông chỉ có thể dựa vào các kỹ năng của mình, không ngừng vờn qua vờn lại với Chúc Cửu Âm.
Chờ Càn Lam Thiên Tôn giải quyết xong gã Thiên Vu kia thì có lẽ hai vị Thiên Tôn này hợp lực lại sẽ giết chết được con Chúc Cửu Âm này.
Nhưng một khắc sau, ông nhìn thấy đám La Chinh xuất hiện ở thế giới mặt sau, còn nhìn thấy cái đuôi con Chúc Cửu Âm đang quét về phía bọn họ, sắc mặt cũng phải thay đổi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Nương tử ta là Kiếm Thần [Dịch] Nương tử ta là Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Nuong-tu-ta-la-Kiem-Than-Audio-Truyen.jpg)



