[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 288 : Đường cùng (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Đường cùng
Bây giờ cả ma trận Trường Không Thanh đang phải chịu áp lực khổng lồVõ giả bị cạn hết chân nguyên ngày càng nhiều, nhưng Cửu cung chủ thì không còn đường lùi nữa rồi.
Chỉ cần ma trận Trường Không Thanh sụp đổ, như vậy tất cả đám đầu lâu nhỏ sẽ xông lên, mọi người đều sẽ bị xé tan.
“Ngươi đi đi!”
Cửu cung chủ lạnh giọng nói.
Có chống lại nữa cũng uổng công.
Mặc dù Ninh Vũ Điệp đưa bảy trăm võ giả tới trợ giúp, nhưng dù sao chân nguyên trong cơ thể cũng sẽ đến lúc cạn kiệt.
Kết quả cuối cùng vẫn không thể thay đổi, trận vẫn cứ vỡ, người vẫn cứ chết…
Nhưng Ninh Vũ Điệp có thể trốn đến nơi nào, trong lòng Cửu cung chủ cũng chẳng biết được.
Có lẽ mục đích của Vu tộc thượng cổ là hốt gọn toàn bộ những người đến từ Thượng Giới này.
Dù sao trong Đại Thế Giới này, Ninh Vũ Điệp cũng không có chỗ để chạy.
“Chạy đi đâu?” Ninh Vũ Điệp hỏi.
Vấn đề nàng và Cửu cung chủ suy nghĩ cũng giống nhau.
Dù sao cũng không có đường thoát, bây giờ chạy trốn cũng chỉ có thể sống tạm được một thời gian.
Với lại, Ninh Vũ Điệp còn có mối lo lắng khác, nàng sợ đưa tai họa đến Trung Vực, sợ bản thân không nhịn được mà quay lại Vân Điện.
Cửu cung chủ trầm mặc, cuối cùng đành nở một nụ cười gượng: “Cũng thế cả thôi!”
Nói xong, y giương tay, từng tia sáng rực rỡ hiện ra từ phía sau người y, tạo thành một ô vuông bao quanh Ninh Vũ Điệp.
Ô vuông đó không ngừng kéo về phía sau, khoảng bảy trăm người còn lại cũng lần lượt bị bao vào bên trong!
“Ta muốn chân nguyên của các ngươi!”
Cửu cung chủ hét lên!
Lúc này, biển chân nguyên của tất cả các võ giả, bao gồm cả Ninh Vũ Điệp đều bắt đầu dao động.
Nước biển chân nguyên ầm ầm chảy ra, tập trung lên người Cửu cung chủ theo những hoa văn không gian xung quanh ma trận Trường Không Thanh.
Ma trận Trường Không Thanh vốn đã sắp cạn kiệt giờ đã khôi phục lại sức sống như ban đầu!
Một số không gian trận văn đã bị đầu lâu nhỏ cắn tạo ra lỗ hổng nhỏ.
Nhưng khi chân nguyên được truyền ra, những lỗ hổng đó bắt đầu được lấp đầy, cứng rắn đẩy những đầu lâu nhỏ kia ra ngoài.
“Chết đi!”
Cửu cung chủ hô lên một tiếng, lại đánh ra một chưởng!
Dù sao cũng phải chết, vậy thì hãy chết một cách sảng khoái!
Trên trời cao, Lưu Dương trông thấy cảnh tượng này thì mở to mắt há hốc mồm.
Không chỉ Lưu Dương, Quốc chủ của thần quốc Thiên Phong, thần quốc Hắc Thiết đều tới và trông thấy cảnh tượng này cả.
Bọn họ cùng quan sát cẩn thận trận chiến trong hoàng cung.
Trong lòng họ đều lo lắng, dù sao thì tai họa này cũng sinh ra trên đại lục thần quốc bọn họ.
“Rốt cuộc thực lực của người trong trận kia ở trình độ nào?”
“Đại lục thần quốc của chúng ta không có bia tu luyện quy tắc không gian cấp cao, nhưng lại có bản ghi chép lại! Nếp gấp không gian này thuộc tầng thứ tám đến tầng thứ chín của quy tắc không gian!”
“Người này là Giới Chủ trong truyền thuyết sao?”
Dù sao tứ đại thần quốc cũng có qua lại với Thượng Giới.
Mật Giáo hấp thu tín ngưỡng trong Chư Thần Vô Niệm cũng có mặt trong đại lục thần quốc.
Ít nhiều gì bọn họ cũng có nghe nói đến những chuyện ở Thượng Giới.
“E là như vậy..”
“Giới Chủ mà bị truy sát? Rốt cuộc Thượng Giới đã xảy ra chuyện gì?”
Sắc mặt vài vị Quốc chủ cũng cực kỳ kinh ngạc.
Nhưng suy đoán của họ về tu vi của Cửu cung chủ lại sai rồi.
Bản thân Cửu cung chủ không có năng lực khống chế nếp gấp không gian.
Y chỉ dựa vào ma trận Trường Không Thanh mới có thể thi triển phương pháp này.
Nhưng lúc này thực lực của Cửu cung chủ đã có thể sánh ngang với Giới Chủ, thế nên y mới có thể chặn nhiều đầu lâu nhỏ như vậy ở bên ngoài được.
Chẳng qua thực lực này dựa vào ma trận Trường Không Thanh, mà ma trận này lại dựa vào các võ giả Thần Cực Cảnh, cho nên chắc chắn không thể duy trì được lâu dài.
Người Vu tộc chết đi ngày càng nhiều, đầu lâu nhỏ sinh ra cũng nhiều thêm…
Một mảng lớn đầu lâu nhỏ bay tứ phía, chỉ cần tiếp cận với trận văn của ma trận Trường Không Thanh thì liền mở xương hàm ra mà cắn điên cuồng.
“Chân nguyên tiêu hao thật nhanh…” Ninh Vũ Điệp cũng nhíu mày.
Dường như biển chân nguyên trong cơ thể nàng đã bắt đầu giảm mạnh với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Thực lực của Ninh Vũ Điệp không được xem là mạnh.
Chân nguyên của nàng còn kém hơn đệ tử nòng cốt của thánh địa Ngọc Thanh.
Nhưng mà tình trạng của Ninh Vũ Điệp rất tệ, các võ giả khác cũng không khá hơn là bao.
Dù sao bây giờ có lẽ số lượng đầu lâu nhỏ đã tăng gấp đôi, áp lực lên ma trận Trường Không Thanh cũng tăng lên nhiều!
Chỉ kiên trì được nửa canh giờ, biển chân nguyên của không ít võ giả đã tiêu hao quá nửa.
Một số võ giả định ngồi thiền, hấp thụ nguyên khí trời đất để dùng.
Nhưng nguyên khí trời đất của Hạ Giới vốn không bằng Thượng Giới, mà cho dù có là Thượng Giới thì hấp thụ thế cũng không đủ.
Trừ phi trong tay bọn họ có vô hạn ngọc chân nguyên, không ngừng bổ sung thì mới có khả năng duy trì cân bằng.
Lại nửa canh giờ nữa trôi qua!
Đám đầu lâu nhỏ chất đống trước mặt mọi người đã lên tới ba bốn mươi nghìn!
Chúng giống như thanh kiếm sắc trôi nổi trên đầu mọi người.
Chỉ cần chân nguyên của họ tiêu hao hết thì sẽ ầm ầm chém xuống, bọn họ sẽ chết mà không có chỗ chôn!
Ninh Vũ Điệp âm thầm bóp vỡ một viên đá chân nguyên cực phẩm.
Ngọc chân nguyên còn bổ sung không đủ thì đá chân nguyên có bõ bèn gì.
Hấp thụ vào cơ thể chưa được bao lâu thì biển chân nguyên trong cơ thể nàng đã hoàn toàn cạn kiệt rồi.
Không chỉ Ninh Vũ Điệp, biển chân nguyên của tất cả các võ giả Thần Hải Cảnh ở đây đều cạn kiệt rồi…
Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía Cửu cung chủ.
Chương 1437: Đằng xà giải lời nguyền
Cửu cung chủ cười khổThân là võ giả Thần Biến Cảnh, thế giới trong cơ thể y đã bồi dưỡng ra một lượng lớn sinh linh, thậm chí còn có một thần quốc nhỏ.
Trong thần quốc còn có vài thánh địa tam phẩm và vô số sinh linh.
Vừa nãy thế giới trong cơ thể hắn đã xảy ra tai họa cực lớn.
Tất cả sinh linh đã bị hắn tàn nhẫn biến lại thành chân nguyên!
Tất cả các tòa nhà, kiến trúc, đường xá, ao hồ, còn có các loại động vật và hung thú trong thế giới ấy đều không tránh khỏi.
Một số võ giả Hư Kiếp Cảnh và Sinh Tử Cảnh cũng bị hắn biến hết về chân nguyên.
Các sinh linh này vô cùng không cam lòng.
Bọn họ không rõ tình hình của thế giới bên ngoài, càng không hiểu chủ nhân của thế giới trong cơ thể này bây giờ đang phải trải qua nguy cơ sống chết nên đành phải hy sinh từng người bọn họ.
Có những người xây dựng ra sinh linh của thế giới trong cơ thể, thậm chí còn có tình cảm với họ.
Ví dụ như lúc Cửu cung chủ ngao du vào thế giới trong cơ thể cũng từng nhận đồ đệ.
Dưới sự giúp đỡ của Cửu cung chủ, vị đồ đệ đó cũng xây dựng được một thế lực lớn trong thế giới trong cơ thể của y.
Nhưng tất cả đều bị tiêu diệt, sau đó trở về thành chân nguyên thuần túy nhất.
Những sinh linh này không thể chống lại, bởi vì Cửu cung chủ là thần của bọn họ.
Cửu cung chủ cũng không muốn đi đến bước đường này, nhưng y không còn lựa chọn nào khác nữa.
Khi chân nguyên tiêu hao đến cạn kiệt, Cửu cung chủ cũng biết không cần thiết phải kiên trì nữa.
“Rắc…”
Một tiếng nổ lớn truyền tới.
Trận văn của ma trận Trường Không Thanh xuất hiện một vết nứt khổng lồ.
Đám đầu lâu nhỏ trông thấy liền ào ào vào trong theo vết nứt đó!
“Cút!”
Dường như đã dùng hết chút chân nguyên cuối cùng của cơ thể, Cửu cung chủ đập một chưởng, đánh bay đám đầu lâu nhỏ kia.
Nhưng chẳng bao lâu sau lại có càng nhiều đầu lâu nhỏ tiếp tục tiến vào.
Tất cả mọi người đều tuyệt vọng.
Lúc này, Ninh Vũ Điệp lại bình tĩnh lạ thường.
Trong lòng nàng còn rất nhiều nhớ mong, Ngọc bà bà, Vân Điện…
Nhưng nỗi nhớ lớn nhất chính là phu quân của mình.
Có lẽ bản thân mình không nên chạy loạn, nên ngoan ngoãn ở trong Đại Thế Giới đợi La Chinh, đợi đến khi hắn quay lại.
Với tính cách của phu quân, nhất định sẽ có một ngày hắn quay lại Vân Điện.
Mới sáu, bảy năm thì đối với võ giả cũng chỉ như một tháng của người phàm mà thôi.
Nhưng giờ hối hận cũng không có tác dụng gì.
Nàng dùng tay nhẹ tết búi tóc, nhìn về phía ma trận Trường Không Thanh đang không ngừng vỡ tan kia.
Đám đầu lâu nhỏ giống đổ xuống mọi người, ào ào như mây trời.
Sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng bình tĩnh.
Bọn họ đã dùng cạn chân nguyên mới có thể kiên trì đến lúc này, thế nên bây giờ có muốn chạy cũng không chạy nổi nữa rồi.
Không ngờ chạy trốn suốt nửa tháng, cuối cùng số mệnh của họ lại kết thúc ở đây, trong lòng đầy nỗi bất lực.
Một tháng trước, thánh địa Ngọc Thanh vẫn ở trong trạng thái hưng thịnh, vui mừng.
Vậy mà chỉ trong nháy mắt, vũ trụ lại xảy ra nhiều kiếp nạn như vậy, trong lòng mọi người cũng chỉ có thể thở dài một câu: thế sự vô thường.
Vết nứt trên trận văn ngày càng lớn, số lượng đầu lâu tiến vào ngày càng nhiều, chúng cũng đã bắt đầu tấn công Cửu cung chủ.
Nếu Cửu cung chủ chết, tất cả trận văn sẽ sụp đổ, bọn họ cũng sẽ không có đường sống.
Nhưng đúng lúc này….
Đột nhiên bên tai mọi người truyền đến một âm thanh chói tai!
“Vèo!”
Ánh kiếm xen lẫn với khí thế khủng bố từ chân trời bay thẳng tới.
Uy lực ẩn chứa trong đường kiếm này cực kỳ khủng bố.
Ánh kiếm tập trung lại, rồi lập tức vỡ tan.
Trong nháy mắt, tất cả đám đầu lâu nhỏ đều bị đánh văng ra, bắn đi khắp bốn phương tám hướng.
Cửu cung chủ cũng có thể làm được như thế, đặc biệt là sau khi dựa vào ma trận Trường Không Thanh, thực lực của y có thể sánh ngang với Giới Chủ.
Khi đó thậm chí y còn có thể đánh bay những đầu lâu nhỏ này đi một khoảng khá xa.
Nhưng dù sao y cũng không thể tiêu diệt được chúng.
Cho nên, đám đầu lâu này hết bay đi lại bay về, số lượng càng ngày càng lớn.
“Viện binh sao?”
Cửu cung chủ đã bỏ cuộc, nay lại ngẩng đầu nhìn chân trời.
Uy lực của một kiếm vừa rồi có thể sánh với cường giả Thần Biến Cảnh, tuyệt đối không phải là thứ mà sinh linh trong Đại Thế Giới này có thể bạo phát ra được!
Tất cả mọi người đều từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy đang có tám đường ánh sáng nhanh chóng kéo đến đây từ chân trời.
“Vèo!”
Đám đầu lâu nhỏ trước mắt lại bắt đầu tập trung thì kiếm thứ hai đã đánh tan chúng.
Ánh kiếm vạch ra một đường nhỏ thẳng tắp trong không trung, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Ninh Vũ Điệp ngẩng đầu nhìn về không trung.
Sau khi nhìn rõ người dẫn đầu thì mắt liền sáng rực lên, bắt đầu rưng rưng nước mắt.
Nàng từng nghĩ La Chinh sẽ giống như thiên binh, thiên tướng, đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, cứu nàng khỏi hoàn cảnh khó khăn hiện nay.
Nhưng vũ trụ lớn như vậy, làm sao La Chinh biết nàng đang gặp nguy hiểm?
Cho nên Ninh Vũ Điệp tự cười nhạo bản thân.
Đây chỉ là mơ ước của nàng mà thôi.
La Chinh không phải là thần, không thể có mặt ở khắp mọi nơi, thống trị mọi thứ…
Nhưng cuối cùng hắn cũng xuất hiện rồi, vào đúng lúc nàng gần như tuyệt vọng!
Ninh Vũ Điệp không biết La Chinh có thể đối phó với đám đầu lâu nhỏ này hay không, nhưng nàng cảm thấy nếu La Chinh đã xuất hiện ở đây thì nhất định sẽ nghĩ ra cách giải quyết.
Niềm tin vô điều kiện này không chỉ là tín nhiệm, với nàng mà nói, lúc này có thể gặp được La Chinh thì lát nữa có chết cũng đáng.
Dù sao cũng đã thỏa nỗi tương tư mấy năm nay của nàng rồi.
Trong phút chốc tám đường sáng kia đã đến phía trên hoàng cung của thần quốc Đại Vũ, sau đó nhanh chóng hạ xuống.
Mấy vị Quốc chủ của tứ đại thần quốc ở bên cạnh đương nhiên cũng chú ý đến động tĩnh lớn này.
Bọn họ nghĩ mãi không ra, không hiểu những người này xuất hiện như thế nào? Trừ phi bọn họ không đi con đường phi thăng.
Cửu cung chủ nhìn thấy tám thiếu niên trước mặt thì sắc mặt phức tạp lạ thường.
Tất cả các đệ tử nòng cốt ở đây cũng có vẻ mặt phức tạp…
Chương 1438: Tuyệt vọng
Toàn bộ những đệ tử nòng cốt đã bị loại sau khi tham gia chiến trường mộng ảo đều quan sát cuộc so tài của ba trăm người cuối cùng trong cuộn tranhNhững người đang đứng trước mắt này sinh cùng thời với họ, thậm chí còn có cùng cảnh giới, nhưng thực lực của họ lại khác một trời một vực.
Tám người này chính là những Đạo Tử đã vang danh khắp vũ trụ trong chiến trường mộng ảo.
Bọn họ là những nhân vật chính của thời kỳ kinh khủng này, cũng là hy vọng để mọi người vượt qua được nguy hiểm, và là đối tượng được các Thiên Tôn che chở.
Lúc này, tám người lại cùng xuất hiện ở đây.
Như vậy có thể hiểu được sự hãi hùng trong lòng đám đệ tử nòng cốt này!
“Ầm!”
La Chinh lao thẳng xuống mặt đất, Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay chợt vung ra, kiếm khí quét ngang!
“Ầm ầm ầm…”
La Chinh mạnh mẽ kích hoạt Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm, ánh kiếm tản ra xung quanh nhọn như những cái gai nhím màu vàng xám!
Ngay lập tức, một phần đám đầu lâu nhỏ bị văng ra mấy chục nghìn trượng, dù có bay về thì cũng cần một khoảng thời gian…
Quả nhiên đám đầu lâu nhỏ này rất khó đối phó, La Chinh chỉ đánh bay được một phần trong đó, còn lại hầu hết bọn chúng vẫn lao về phía Cửu cung chủ như trước!
“Nhóm Sao Kỳ Diệu!”
La Chinh gần như không hề chần chừ, cả người lấp lánh ánh sao sáng.
Ánh sao sáng dữ dội lại bùng nổ lần thứ hai!
Sóng xung kích mạnh mẽ tỏa ra từ chiêu này còn khiến các đệ tử nòng cốt của thánh địa Ngọc Thanh không đứng vững được, bị hất tung lên hai ba trượng rồi ngã thật mạnh xuống đất… Tuy nhiên với võ giả Thần Hải Cảnh thì chút lực này chẳng là gì.
Thực lực La Chinh thể hiện ra càng mạnh thì hy vọng được cứu của họ càng lớn.
Hàng chục nghìn đầu lâu nhỏ lại lần nữa bay ra khắp nơi, lực đánh quá mạnh khiến những đầu lâu nhỏ kia cũng biến thành vũ khí trí mạng.
Chúng bay vào không gian thì còn ổn, chỉ phá tan không khí mà bay ra một khoảng cách tương đối xa.
“Vù vù vù…”
Vốn dĩ có vài Quốc chủ còn đang đứng trên trời cao xem cuộc chiến, nhưng lúc này thấy mấy cái đầu lâu nhỏ đang bay thẳng đến thì bèn vội vã tránh né!
Một số lượng đầu lâu nhỏ tương tự bắn theo chiều ngang, va chạm vào các công trình kiến trúc xung quanh hoàng cung, chúng liền đâm thủng qua, khiến những kiến trúc này bị thủng lỗ chỗ như những cái rổ.
Rất nhiều công trình kiến trúc to lớn, các pho tượng hoàng gia tinh xảo đồng loạt bị đập vỡ!
Phiền phức nhất là ở chỗ, tuy đám đầu lâu nhỏ này bị đánh bay, nhưng đến lúc lực đẩy hết rồi thì chúng lại đồng loạt quay về tụ tập lại.
Lúc còn ở chiến trường mộng ảo, La Chinh từng bị mấy cái đầu lâu nhỏ kia cho ăn hành.
Khi đó đeo bám sau lưng hắn luôn là mấy trăm cái đầu lâu, trông cực kỳ khủng bố.
Mà dù La Chinh có nghĩ hết cách thì hắn vẫn không thể loại bỏ được mấy cái đầu lâu này.
“Thiên Mệnh huynh!” La Chinh đưa mắt nhìn về phía Hoa Thiên Mệnh.
Trên đường đến đây, La Chinh và Hoa Thiên Mệnh đã bàn bạc với nhau, cũng đã suy xét tới cả đám đầu lâu nhỏ này.
Dường như đám người Cơ Lạc Tuyết, Hiên Viên Thần Phong cũng đã biết ít nhiều.
Với những sinh linh sống trong bóng tối thì thứ phiền phức nhất chính là lực nguyền rủa của chúng… Thậm chí một vài Thiên Tôn cũng không có cách nào để chống lại.
Không ngờ Hoa Thiên Mệnh lại tỏ vẻ nhẹ nhàng, chỉ nói hắn có thể hóa giải được lực nguyền rủa đó.
Mọi người bèn nhìn Hoa Thiên Mệnh chăm chú.
Chỉ thấy Hoa Thiên Mệnh bất ngờ rút Đằng Xà Kiếm của mình ra, thuận tay ném mạnh, cắm thanh kiếm xuống mặt đất.
“Vù vù…”
Xung quanh Đằng Xà Kiếm phóng ra một luồng ánh sáng chói mắt!
Ánh sáng kia không ngừng xoay tròn, nhanh chóng tỏa ra khắp nơi, chỉ trong chốc lát đã bao phủ toàn bộ hoàng cung…
Không phải tất cả đám đầu lâu nhỏ đều đã bị La Chinh đánh bay, có một số rất nhỏ thậm chí đã phá được ma trận Trường Không Thanh, đang ra sức cắn Cửu cung chủ và một vài đệ tử nòng cốt.
Chân nguyên của họ đều đã cạn kiệt, nên lúc này họ không thể cầm cự được nữa, chỉ có thể kệ cho mấy cái đầu lâu kia cắn xé.
Nhưng sau khi ánh sáng kia tỏa ra, toàn bộ đầu lâu nhỏ đều có dấu hiệu khác thường.
Đám đầu lâu khô vốn cực kỳ nguy hiểm, lúc này lại như say rượu.
Chúng chậm rãi xoay tròn theo ánh sáng với tâm là thanh kiếm kia của Hoa Thiên Mệnh!
Đám đầu lâu bị La Chinh đánh bay cũng đồng loạt bay về, nhưng khi đi vào phạm vi hoàng cung thì chúng cũng bắt đầu xoay quanh Đằng Xà Kiếm…
Vậy nên khi nhìn từ trên xuống, có thể thấy một đám đầu lâu nhỏ đang tạo thành hình lốc xoáy, rồi chuyển động dọc theo cùng một hướng.
Đám Hiên Viên Thần Phong, Liệt Thiên Hàn và Cơ Lạc Tuyết xem như đã quen thấy những người mạnh mẽ trong Đại Thế, nhưng khi thấy cách thức của Hoa Thiên Mệnh thì cả đám vẫn ngạc nhiên như thường.
“Thiên Mệnh huynh, sao huynh lại làm được vậy?” Cơ Lạc Tuyết không kìm được bèn tò mò hỏi.
Vốn nàng còn nghĩ, nếu Hoa Thiên Mệnh không đối phó nổi với mấy cái đầu lâu kia thì nàng có thể thi triển khiên ngũ hành.
Với thực lực của đám đầu lâu kia thì để cắn được Khiên Ngũ Hành cũng phải mất tới tám năm mười năm…
Không ngờ một kiếm mà Hoa Thiên Mệnh cắm xuống đất lại thôi miên được chúng.
Hoa Thiên Mệnh cười: “Đằng xà giải lời nguyền.
Vốn dĩ Đằng Xà Kiếm có thể phá giải được các lực nguyền rủa trong thiên hạ.
Ngay cả sát khí trên người của ngươi nó cũng có thể chém được”
“Nhưng nếu không phá hủy những đầu lâu nhỏ kia thì chúng vẫn là một tai họa ngầm” Cơ Lạc Tuyết hỏi.
Nàng nhớ rõ trước đó có một Thiên Tôn bị đám đầu lâu bám theo người, phải mất khoảng ba năm thì nó mới tự biến mất.
Hoa Thiên Mệnh tự tin cười nói: “Yên tâm đi, lát nữa ngươi sẽ biết giải lời nguyền thế nào”
Thấy Hoa Thiên Mệnh chắc chắn như vậy, những Đạo Tử khác cũng không cần ra tay nữa.
Cửu cung chủ bèn đứng dậy, chậm rãi đi về phía bên này.
Còn chưa kịp mở miệng nói lời cảm ơn thì đã có một bóng người thướt tha lướt qua không gian, bay thẳng đến đây.
Chân nguyên của Ninh Vũ Điệp đã hao mòn gần hết, ngay cả việc bay lên cũng rất vất vả.
Cuối cùng cả thân thể xinh đẹp nhỏ bé của nàng ngã thẳng về phía La Chinh…
La Chinh mở rộng vòng tay, ôm chặt lấy nàng, bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở của nàng.
Ninh Vũ Điệp cũng từng không sợ chết, là võ giả có lòng dũng cảm tu luyện trái ý trời, nhưng đối với cái chết, nàng vẫn có giác ngộ nhất định.
Khi nàng quản lý Vân Điện, thâu tóm việc lớn thì còn có thể không quan tâm mọi chuyện.
Khi đó, trong lòng nàng không có vướng bận gì quá lớn.
Nhưng bây giờ đã khác.
Được sống sót là chuyện tốt đẹp cỡ nào cơ chứ.
Nàng thiết tha, không bỏ lại thế giới này được, mà cũng không thể bỏ rơi phu quân của mình.
Chương 1439: Bí mật của Vu tộc
Rất nhiều đệ tử nòng cốt nhìn thấy những chiếc đầu lâu cứ thế xoay vòng, cả đám cũng chẳng còn gì để nóiĐó là lực nguyền rủa mà ngay cả Cửu cung chủ cũng không thể chống lại được.
Vậy mà bọn họ lại đối phó nhẹ nhàng đến thế?
Nghĩ lại, có lẽ cũng là chuyện bình thường.
Thực lực của những người này đã không thể dùng tu vi để suy xét nữa rồi.
Huống chi, họ đều đứng ở những vị trí rất cao, tất nhiên tương lai sau này sẽ rất khác võ giả tầm thường…
Còn Khê Ấu Cầm ở bên cạnh nhìn Ninh Vũ Điệp trong lòng La Chinh thì có vẻ không vui.
Giúp đỡ La Chinh là lựa chọn tất yếu của Khê Ấu Cầm, nhưng cảnh tượng này, dù nhìn thế nào cũng khiến nàng rất đau lòng.
Ôm nhau một lúc lâu, La Chinh mới từ từ đặt Ninh Vũ Điệp xuống.
Gặp lại sau bảy năm xa cách, có quá nhiều chuyện muốn nói, nhưng nhất thời hai người lại không biết nên bắt đầu nói thế nào.
Cuối cùng, vẫn là Ninh Vũ Điệp mở miệng trước: “Chàng… gặp Niệm Nhi chưa?”
La Chinh gật đầu.
“Nó vẫn khỏe chứ?” Thời gian Ninh Vũ Điệp phi thăng cũng chưa lâu, nhưng nàng vẫn không nỡ lòng bỏ La Niệm lại.
“Ừ, chúng ta có thể trở về Vân Điện” La Chinh cười nói.
Sau khi Ninh Vũ Điệp trở về, hắn sẽ đưa những người quan trọng nhất bên mình vào Tiên Phủ.
Bây giờ vũ trụ đã rung chuyển, nhưng dường như tòa Tiên Phủ kia là nơi an toàn tuyệt đối.
“Thế còn mấy cái đầu lâu kia…” Ninh Vũ Điệp chỉ tay.
Những cái đầu lâu đó vẫn chậm rãi xoay tròn, tựa như một biển đầu lâu đang di chuyển không ngừng trên đầu mọi người.
“Giao cho Thiên Mệnh huynh đi” La Chinh cười nói.
Hoa Thiên Mệnh khẽ gật đầu, ngón tay vẽ một vòng, một âm thanh đặc thù truyền ra từ trong thanh trường kiếm.
“Khè khè…”
Đó là ngôn ngữ của rắn.
Ngay lúc này, mọi người đều nhìn thấy những đường đen nhỏ bên trong lốc xoáy!
Những đường đen đó vừa liên kết với đám đầu lâu, vừa liên kết với võ giả.
Hầu hết các đường đen trong đầu lâu khô đều liên kết với Cửu cung chủ!
Tuy Hoa Thiên Mệnh không giải thích, nhưng mọi người đã hiểu rõ.
Lực nguyền rủa của những đầu lâu nhỏ này đang nhắm vào Cửu cung chủ.
Ngay cả trên người của các đệ tử nòng cốt cũng có mấy đường đen, nhưng đầu kia của nó lại không hề kết hợp với cái đầu lâu nào…
Cả trên người Ninh Vũ Điệp cũng liên kết với hai đường đen.
“Đây là liên kết nguyền rủa… Nguyền rủa là một phương pháp tấn công hết sức đặc thù.
Trong hoàn cảnh đặc biệt thì không có cách phá giải, mấy thứ này không thể bị phá hủy” Hoa Thiên Mệnh giải thích.
Lực nguyền rủa mạnh mẽ đó là tà thuật đến từ chính Thần Vực, gần như không ai trong vũ trụ có thể phá giải được.
Nói cách khác, quá trình giải trừ khá phiền phức.
Cho nên khi một vài Thiên Tôn trúng lực nguyền rủa cỡ này thì cũng lười giải chú, chỉ đành suốt ngày cõng theo mấy cái đầu lâu đó đi khắp nơi, hết hai ba năm thì nó sẽ tự động biến mất.
Nhưng cường giả Giới Chủ mà đeo đám đầu lâu này trên lưng thì cũng có một chút áp lực, thậm chí nếu là võ giả trong giai đoạn Hóa Thần Tam Biến trúng phải lực nguyền rủa cỡ này thì e là sẽ chết.
Các võ giả trong vũ trụ dù mạnh hay yếu mà vô tình gặp phải Âm Ảnh tộc, cũng chính là Vu tộc thượng cổ thì cũng phải đi đường vòng.
“Nếu có thể cắt đứt thì liên kết lực nguyền rủa này thật sự rất dễ phá” Hoa Thiên Mệnh thản nhiên nói, sau đó hắn vươn tay nhẹ nhàng búng một cái, một đường đen lặng lẽ đứt rời, yếu ớt như sợi tóc.
Sau khi đường đen đó bị đứt, bề mặt của một cái đầu lâu chợt xuất hiện vô số vết rạn, sau đó hóa thành một đống bột mịn màu đen, chậm rãi biến mất…
Hoa Thiên Mệnh không giải thích quá nhiều, để khiến liên kết lực nguyền rủa xuất hiện cũng không phải việc dễ dàng, bởi đây cũng là chú thuật mà cường giả có thể tu luyện trong Thần Vực.
Trong ba nghìn thần đạo, võ giả cũng có thể tu luyện thần đạo Nguyền Rủa.
Nhưng lực nguyền rủa sẽ bị phá giải sau khi gặp đằng xà.
Đằng xà chính là khắc tinh của lực nguyền rủa.
Lúc trước, mọi người còn không dám ra tay, bởi ai biết sẽ xảy ra chuyện gì khi cắt đứt liên kết nguyền rủa? Nhưng sau khi thấy Hoa Thiên Mệnh ra tay, mọi người cũng nhanh chóng cắt đứt hết liên kết nguyền rủa trên người mình.
Họ chán ghét đám đầu lâu lắm rồi!
Từng đường liên kết lực nguyền rủa đứt ra, từng chiếc đầu lâu khô tương ứng cũng hóa thành bột mịn mà tan biến…
Nổi bật nhất là Cửu cung chủ, những đường đen trên người y thật sự dày như tóc.
Có lẽ phải lên tới hơn hai ba chục nghìn đường.
Nếu không cẩn thận phân biệt, người ta còn tưởng y là một con quái vật có đầy lông đen trên người!
Chỉ thấy xung quanh thân thể Cửu cung chủ chậm rãi hiện ra một vách không gian trong suốt có bốn góc, bao bọc cả người y trong đó.
Mà chính vách không gian trong suốt kia cũng cắt đứt toàn bộ liên kết lực nguyền rủa quanh người y…
Trong chớp mắt, hai ba chục nghìn cái đầu lâu tan biến gần hết.
Lúc này Cửu cung chủ mới thở phào một hơi.
Y đi bộ đến rồi chắp tay với đám người La Chinh và Hoa Thiên Mệnh, “Đa tạ ơn cứu mạng của các vị!”
“Khách khí rồi, nếu không phải có ngươi ra tay giúp đỡ thì e rằng vợ ta cũng không chống cự được đến bây giờ” La Chinh cũng vái chào Cửu cung chủ.
Hắn thực sự muốn cảm ơn Cửu cung chủ.
Tuy rằng ngay khoảnh khắc Ninh Vũ Điệp xuất hiện, La Chinh đã đưa đội ngũ đến đại lục thần quốc, nhưng nếu không có ma trận Trường Không Thanh của Cửu cung chủ thì e rằng nàng đã không kiên trì được đến lúc này.
“Toàn bộ Âm Ảnh tộc đều bị diệt rồi chứ?” Cơ Lạc Tuyết nhìn bốn phía xung quanh.
Xem ra bây giờ bọn họ không có chuyện gì nữa rồi.
“Vèo vèo vèo…”
Lúc này lại có vài bóng người lao thẳng đến.
Người dẫn đầu đúng là Quốc chủ Đại Vũ – Lưu Dương, phía sau Lưu Dương là ba Quốc chủ còn lại.
Lưu Dương ân cần đi tiếp đón La Chinh.
Ngày trước, Lưu Dương chỉ là một trong số rất nhiều hoàng tử ở thần quốc Đại Vũ, chẳng qua đã từng gặp La Chinh mà thôi.
Chương 1440: Di châu bị phủ bụi
Giờ phút này, điều Lưu Dương lo lắng chính là đám người này sẽ ở đây chứ không chịu đi, hắn là Quốc chủ của thần quốc, không thể để bọn họ thật sự làm tu hú chiếm tổ chim khách được.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại một chút thì hình như người ta cũng chẳng coi trọng chút tài nguyên này của thần quốc, thế nên hắn mới thăm dò một phenLa Chinh chắp tay vái người nọ, còn những người khác cũng không thèm nhìn mấy vị Quốc chủ này.
Trong đại lục thần quốc, các Quốc chủ được coi là nhân vật có quyền có thế, nhưng ở Thượng Giới thì lại chẳng đủ tư cách làm đệ tử nòng cốt của một thánh địa nào đó.
Sau khi mối nguy đã được giải trừ, mọi người liền bàn bạc xem bước tiếp theo nên đi như thế nào.
Các đệ tử nòng cốt ở đây đương nhiên hy vọng có thể quay về thánh địa Ngọc Thanh.
Nhưng tình hình hiện tại ở thánh địa Ngọc Thanh như thế nào thì chẳng ai hay biết.
Vấn đề này ngược lại không khó giải quyết, đám người La Chinh có thể dựa vào Na Di Lệnh để trở về Thượng Giới, sau khi hỏi rõ tình hình thì sẽ báo tin về liền…
Nhưng trong lúc bọn họ đang thảo luận, ở mặt sau của thế giới, một tòa tháp quỷ dị được xây dựng trong bóng tối vô tận kia!
Trong bóng đêm, tòa tháp này tỏa ra ánh sáng màu xanh lá kỳ dị, mà phương hướng của nó lại nằm ở trung tâm của Bạo Loạn Tinh Hải!
Ngay ở dưới tháp là mấy nghìn cái đầu lâu khổng lồ bay lơ lửng, giống như đang bàn bạc cái gì đó.
Đứng trên lập trường mà xem xét thì hình như những đầu lâu khổng lồ này thuộc hai nhóm người khác nhau.
Mặc dù đều là Âm Ảnh tộc, nhưng một nhóm vẫn luôn ẩn núp ở Đại Thế Giới này, nhóm còn lại thì đuổi giết đám người Cửu cung chủ theo con đường phi thăng mà tiến vào Đại Thế Giới này.
Mà bất ngờ là đứng đầu hai nhóm người, chính là hai vị Đại Vu!
“Đại Hà, người làm việc thế nào vậy? Để nhiều chuột trốn vào nơi quan trọng nhất như thế!” Một gã Đại Vu lạnh giọng nói.
Gã Đại Vu tên là Đại Hà kia lắc đầu, tâm trạng có vẻ rất tệ: “Hừ! Lúc trước, khi bọn họ sắp chui vào Đại Thế Giới, ta đã bắt đầu chặn đường ngay rồi.
Ta cũng đã cố hết sức!”
“Đối phương chẳng qua chỉ có một võ giả Thần Biến Cảnh, một mình ngươi ra tay cũng đủ hốt gọn một mẻ, vậy mà lại để bọn chúng trốn thoát đến nơi quan trọng thế này.
Thế mà ngươi còn nói là đã cố gắng hết sức?” Đại Vu kia lạnh giọng nói.
Đại Hà lắc đầu: “Lúc ấy, hình như có Thiên Tôn theo dõi ta.
Nếu ta tự ra tay, chỉ sợ sẽ khiến những Thiên Tôn đó chú ý.
Thế nên dọc đường ta chỉ có thể để thằng nhóc kia ra tay…”
“Đúng là sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó.
Nếu kế hoạch thành công thì tiến trình có thể đẩy nhanh rất nhiều! Nơi này quan trọng đối với Vu tộc thượng cổ chúng ta tới mức nào, ngươi không biết sao? Bây giờ lại để phát sinh ra biến số lớn như thế!” Đại Vu kia vẫn giận dữ nói.
Đại Hà lại thở dài một tiếng nữa: “Vậy ngươi nói xem bây giờ làm sao?”
“Tám tên mới tới kia thuộc về thế lực nào?” Đại Vu kia hỏi.
Đại Hà lắc đầu: “Ngươi cũng không biết thì ta làm sao biết được? Nhưng chỉ một đám tiểu bối Thần Cực Cảnh mà lại có thực lực như vậy, thậm chí còn có thể chặt đứt dây xích nguyền rủa thì lai lịch chắc chắn không nhỏ”
Đại Vu kia suy nghĩ một lúc rồi cũng nói: “Nếu bọn họ ngoan ngoãn rời đi thì cũng không cần gây phiền phức cho bọn họ làm gì! Mọi chuyện cứ theo kế hoạch mà làm.
Nếu có động tĩnh gì, hay dám tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải thì phải tiêu diệt trong thời gian ngắn nhất! Tạm thời ngươi cũng không cần quay về Thượng Giới, phải lấy đại cuộc làm trọng!”
Đại Hà gật đầu…
Gã Đại Hà này được coi là một trong những Đại Vu dẫn dắt Vu tộc thượng cổ đánh vào thánh địa Ngọc Thanh.
Gã cũng không nghĩ đến tại sao có nhiều Đại Thế Giới như vậy mà đám người này lại chọn đúng con đường phi thăng đặc biệt nhất?
Nếu chọn vào những con đường phi thăng khác thì gã cũng sẽ không đưa người đuổi theo làm gì, cũng không đến nỗi xảy ra những chuyện phiền toái này.
Giờ phút này, bọn họ thật sự như đang đi trên băng mỏng.
Nếu một số bí mật bị lộ thì tình hình sẽ còn trở nên phiền phức hơn.
Ngay khi hai gã Đại Vu đang bàn bạc thì trong hư không dần dần hiện ra một cái bóng xanh.
Bóng người kia tỏa ra ánh sáng xanh biếc óng ánh trong suốt, làm cho toàn bộ không gian tối tăm này được nhuộm lên một chút màu sắc càng thêm quỷ dị.
Khi hai gã Đại Vu vừa thấy bóng xanh kia xuất hiện, gần như không hẹn mà cùng giơ cốt trượng trong tay lên, miễn cưỡng có thể nhận ra vẻ sùng kính từ trên khuôn mặt quái dị kia của bọn họ.
“Tham kiến Thiên Vu đại nhân!”
“Thiên Vu đại nhân đến thăm, không biết có chuyện gì?”
Vu tộc thượng cổ cũng có một hệ thống cấp bậc riêng.
Vu tộc bình thường thì gọi là Vu Nô, những Vu Nô này có địa vị cực thấp, giống như vật hy sinh trong Vu tộc thượng cổ.
Những người có thực lực mạnh hơn một chút thì là Chiến Vu.
Thực lực của những Chiến Vu này không mạnh lắm, những người Vu tộc bị Cửu cung chủ giết chết lúc trước hầu như đều là Chiến Vu.
Còn thực lực của Đại Vu thì đã sánh ngang cường giả Giới Chủ, có thể thống lĩnh một nhóm người ở trong Vu tộc thượng cổ.
Còn Thiên Vu thì tương đương với cường giả Thiên Tôn trong vũ trụ.
Tuy những Thiên Vu này không gánh vác số trời, nhưng bọn họ sử dụng chú thuật rất thông thạo nên có thể đối đầu với các Thiên Tôn!
Về những tồn tại trên Thiên Vu thì lại càng mạnh hơn, ví dụ như Tổ Vu, Vu Thánh Đẳng.
Những cường giả đó chỉ tồn tại ở Thần Vực…
Trên bóng người màu xanh kia bật ra một đợt gợn sóng nước rực rỡ, ngay sau đó liền có một giọng nói uy nghiêm truyền tới: “Đại Hà, Đại Niết!”
“Có thuộc hạ!”
“Có mặt!”
Nghe thấy giọng nói của Thiên Vu đại nhân, hai vị Đại Vu liền run lên, có vẻ tâm trạng của Thiên Vu đại nhân rất xấu?
“Tám Đạo Tử của Thiên Đạo đều đã đến Đại Thế Giới này, đám cáo già Thiên Vị tộc đã để ý tới nơi đây, vì sao các ngươi còn chưa hành động?” Thiên Vu đại nhân chất vấn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Cẩm Y Vệ [Dịch] Cẩm Y Vệ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Cam-Y-Ve-Audio-Full.jpg)
