1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 287 : Quen thuộc (c1431-c1435)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 287 : Quen thuộc (c1431-c1435)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1431: Quen thuộc

Lúc trước, La Chinh còn lo con đường phi thăng kia sẽ dẫn đến hải vực xa xôi nào đó, hay thậm chí là đại lục Hải Thần bên kiaTuy La Chinh có tu vi Thần Cực Cảnh, nhưng để vượt qua được biển rộng mệnh mông thì vần cần một khoảng thời gian nhất định.

Nhỡ đâu đám người kia đuổi kịp thì chỉ sợ hắn không kịp cứu.

Nhưng lại là ở đại lục thần quốc tình hình lạc quan hơn nhiều.

“Đi!”

Trước tiên, La Chinh thông báo cho đám Hoa Thiên Mệnh.

Khê Ấu Cầm đã sớm trở lại sau khi đi đến Hư Linh Tông một chuyến.

Mặc dù trong lòng nàng có khúc mắc với Ninh Vũ Điệp, nhưng nàng càng để ý tới tâm tình của La Chinh hơn.

Nàng cũng biết giờ là lúc La Chinh cần giúp đỡ nhất.

Hoa Thiên Mệnh, Khê Ấu Cầm, Khổ Đăng, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu vốn đã ở trạng thái đợi lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.

Lúc này, La Chinh vừa gọi một tiếng thì mọi người liền ào ào hưởng ứng.

Ngược lại, trên mặt Liệt Thiên Hàn và Hiên Viên Thần Phong đều có ý do dự.

Mới tĩnh dưỡng mấy ngày, thương tích trên người bọn họ đã hoàn toàn khỏi hẳn, thậm chí cũng đã biến mất.

Thánh dược cấp cao nhất của Chư Thần Vô Niệm đúng là có hiệu quả phi thường.

Hai người bọ họ cũng không biết vì sao mình lại theo tới đây.

Hình như vì thấy Cơ Lạc Tuyết đi theo, các Đạo Tử khác cũng đến nên bọn họ mới đi mà thôi…

Chẳng hiểu sao mà hai người bọn họ lại không hợp với La Chinh cho lắm, thế nên làm sao chịu bán mạng vì hắn được?

La Chinh cũng lười để ý đến hai người này, cứ thế sai người mở ra một con đường trên Ánh Nước Tràn Đầy, sau đó sẽ bay đi ngay.

“Cha! Cha! Niệm Nhi cũng muốn đi!”

La Niệm cũng chạy ra.

Cậu không thể bay được nên đành nhón mũi chân, không ngừng vẫy tay.

“Niệm Nhi ở nhà chờ là được rồi.

Ngọc bà bà, làm phiền bà!” La Chinh nghiêm nghị nói.

Thật ra La Chinh cho rằng trong vũ trụ này đã không còn nơi nào tuyệt đối an toàn nữa rồi.

Nơi an toàn duy nhất chính là Tiên Phủ.

Nhưng thấy La Niệm như vậy, nhét nó vào trong Tiên Phủ thì chắc chắn không phải một chuyện đơn giản.

Thế nên lúc này hắn chỉ có thể giao cho Ngọc bà bà.

Mặc dù Ngọc bà bà chỉ trích La Chinh rất nhiều, nhưng lúc này cũng chỉ có thể ra sức dỗ dành La Niệm mà thôi.

Ngay sau đó, La Chinh đã hóa thành một cái cầu vồng mà bay đi, tiếp theo là Hoa Thiên Mệnh, Khê Ấu Cầm, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.

Giờ phút này, Cơ Lạc Tuyết lại chắp hai tay sau lưng, bay lơ lửng ở bên cạnh Hiên Viên Thần Phong.

Ánh mắt nàng lướt qua Liệt Thiên Hàn và Hiên Viên Thần Phong, sau đó thản nhiên nói: “Lời dặn của người trong nhà, các ngươi đã quên?”

Hiên Viên Thần Phong biết Cơ Lạc Tuyết muốn ám chỉ cái gì, hắn hừ lạnh một tiếng: “Hừ, các ngươi vốn phải giúp đỡ ta!”

Cơ Lạc Tuyết lắc đầu: “Ai lấy được hạng nhất thì giúp đỡ người đó.

Dù sao cũng là do ngươi bại dưới tay hắn!”

“Đó là do ta chưa dốc hết sức” Nhắc tới chuyện bị thua, trên mặt Hiên Viên Thần Phong vẫn có vẻ phẫn nộ.

Như vậy có thể thấy, lúc ấy hắn không cam lòng tới cỡ nào.

“Thua chính là thua, chưa hẳn La Chinh đã dốc hết sức” Cơ Lạc Tuyết khẽ mỉm cười.

Hiên Viên Thần Phong mím môi, thở dài một hơi, lúc này mới đứng dậy.

Liệt Thiên Hàn lắc đầu, vẻ mặt cũng như gặp ma.

Lúc này ba người của Chư Thần Vô Niệm mới đi theo…

Ở một góc của Vân Điện, Bách Lý Hồng Phong và Bùi Thiên Diệu ngồi xổm xuống, nhìn thấy từng đường ánh sáng xẹt qua trên bầu trời.

“Tên La Chinh kia thậm chí còn không chịu gặp mặt một lần!” Trông Bách Lý Hồng Phong có vẻ hơi tức giận.

“Chẳng phải Thiên Mệnh đã nói rồi sao? Điện chủ chưa về, hắn còn lòng dạ nào mà tiếp khách? Đừng nói không gặp ngươi, người muốn thăm hỏi La Chinh nhiều lắm, tất cả hắn đều từ chối đấy.

Nói vậy thì nhất định Điện chủ đã gặp nguy hiểm” Bùi Thiên Diệu thản nhiên nói.

“Điện chủ gặp nạn, ít nhất thì cũng gọi chúng ta một tiếng, chúng ta cũng có thể giúp một tay mà!” Bách Lý Hồng Phong vẫn hơi khó chịu.

Bùi Thiên Diệu cười một tiếng: “Ngươi nhìn thực lực của đám người kia đi.

Tu vi bọn họ còn cao hơn Thần Hải Cảnh một tầng, là cường giả Thần Cực Cảnh.

Kêu ngươi đi thì là giúp đỡ hay chuốc thêm phiền phức?”

Bách Lý Hồng Phong mím môi.

Hắn định phản bác lại, nhưng lời của Bùi Thiên Diệu quá đúng, thực lực chênh lệch quá lớn, hắn đi thì cũng làm được gì? Đến để trình diễn đại pháp thoát thân?

Bách Lý Hồng Phong vẫn nhìn chằm chằm vào giữa không trung, liền phát hiện ra một đường ánh sáng bỗng nhiên ngừng lại, đó là một tiểu hòa thượng.

Dường như tiểu hòa thượng này cảm nhận được cái gì nên ánh mắt nhìn thẳng về phía hai người bọn họ.

Góc của Bách Lý Hồng Phong và Bùi Thiên Diệu rất khuất, người bình thường cũng không chú ý tới nơi này.

Bách Lý Hồng Phong cũng cảm thấy kỳ lạ, vỗ vỗ bả vai Bùi Thiên Diệu nói: “Này, cùng nghề với ngươi đấy.

Hắn nhìn qua đây là có ý gì?”

“Cái gì gọi là cùng nghề?” Bùi Thiên Diệu buồn bực ra mặt.

“Ha ha.

Ngươi không phải là hòa thượng chuyển thế sao? Đó cũng là một hòa thượng đấy…” Bách Lý Hồng Phong cười nói.

Tính cách của Bùi Thiên Diệu rất ôn hòa, lại công bằng chính trực, nhưng thật ra cũng không giống như Hoa Thiên Mệnh.

Nếu Hoa Thiên Mệnh bị cười nhạo như vậy thì chắc chắn Bách Lý Hồng Phong sẽ gặp xui xẻo.

“Không biết.

Nhưng ta cũng cảm thấy tiểu hòa thượng kia rất đặc biệt” Bùi Thiên Diệu cũng hơi buồn bực.

Trong Trung Vực, Phật môn không hề hưng thịnh.

Gần đây có mấy thế lực Phật môn, nhưng cũng chỉ tới tam phẩm, mà công pháp hiếm có trong Vân Điện lại phù hợp với việc tu luyện của Bùi Thiên Diệu hơn.

Thế nên hắn cũng không biết, trong vũ trụ vốn còn có một thế lực là thánh vực Vạn Phật, thanh thế to lớn mạnh mẽ vô cùng!

Tiểu hòa thượng dừng lại trong không trung kia đương nhiên là Khổ Đăng.

Vốn dĩ Khổ Đăng cũng phải đuổi theo La Chinh, nhưng đột nhiên hắn cảm thấy Phật tâm của mình đập mạnh một nhịp, một cảm giác thân thiết đột nhiên trỗi dậy.

Trong lòng cảm thấy kỳ quái nên liền quay đầu lại, hắn lập tức nhìn thấy Bùi Thiên Diệu.

Khổ Đăng có vẻ suy tư, thấy bóng dáng nhóm La Chinh đi xa thì thầm nghĩ: Tạm thời chắc cũng sẽ chưa rời khỏi nơi này, nên cứ giúp La Chinh giải quyết vấn đề trước rồi tính sau…

Trên bầu trời quang đãng rất xa Trung Vực, tám bóng dáng hóa thành từng đường thẳng, lao nhanh về phía trước!

Dưới sự dẫn đầu của La Chinh, mọi người cứ thế đi thẳng về phía bắc…

Tốc độ bay của tám người không thể bảo là không nhanh, thế nên cũng chưa mất bao lâu thì đã băng qua Trung Vực, tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải.

Nhìn thấy gió lốc khắp nơi, La Chinh dừng lại một lúc.

Đối với bọn họ, trực tiếp vượt qua gió lốc này vẫn có chút nguy hiểm nhất định.

Ít nhất thì tuyệt đối phải tránh được trung tâm của Bạo Loạn Tinh Hải.

“Không cần trực tiếp băng qua đâu đúng không?” Mắt Liệt Thiên Hàn có vẻ sợ hãi.

Gió lốc ở nơi này đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn…

Ngày trước, để tránh gió lốc nơi đây, đội ngũ của Thiên Vị tộc đã từng đi từ không gian mặt sau.

Nhưng ở mặt sau lại gặp phải Âm Ảnh tộc, cũng chính là Vu tộc thượng cổ.

La Chinh nhắm mắt, đắm chìm trong ý nghĩ.

Hắn thấy hình như Ninh Vũ Điệp đang nghỉ ngơi ở đại lục thần quốc, cũng không có ý rời đi ngay.

Thời gian tương đối dư dả…

“Theo ta!”

La Chinh hóa thành tia sáng, tiến về hướng tây bắc.

Tất nhiên Bạo Loạn Tinh Hải rất kinh khủng, nhưng chỉ cần không tới gần trung tâm là được, bọn họ hoàn toàn có thể đi đường vòng, tránh vùng gió lốc mạnh nhất ở trung tâm.

Mặc dù đường đi có dài, nhưng vẫn an toàn hơn…

Đại lục thần quốc.

Hơn một nghìn đệ tử nòng cốt của thánh địa Ngọc Thanh được bố trí ở trong hoàng cung to lớn.

Hầu hết mọi người ở đây đều đang tập trung vào việc trị thương …

Sức chiến đấu của Vu tộc thượng cổ không mạnh.

Nhưng chủ yếu là những người tiêu diệt chủng tộc này xong đều sẽ bị nguyền rủa.

Đám đầu lâu nhỏ đáng chết kia như một cơn ác mộng, lao thẳng đến võ giả, quấn đến chết mới thôi, căn bản không có cách nào giải quyết.


Chương 1432: Tử sĩ

“Rầm”Một chưởng của Cửu cung chủ đã đánh bay đám đầu lâu này.

Thực lực của cường giả Thần Biến Cảnh có thể đánh bay đám đầu lâu ra xa hàng trăm nghìn trượng.

Cũng chỉ có giờ phút này mới là lúc bọn họ cảm thấy nhẹ nhàng nhất.

Cửu cung chủ nhanh chóng lấy ra hai viên ngọc chân nguyên, bóp nát rồi hấp thu hết, sau đó lại lấy ra ba viên đan dược màu xanh lục mà nuốt xuống.

Sắc mặt bỗng chốc đã hồi phục lại được kha khá.

“Nghỉ ngơi và hồi phục một lúc rồi chúng ta đi đâu?” Cửu cung chủ hỏi.

Cửu cung chủ là cường giả Thần Biến Cảnh, hắn nên đưa ra quyết định của mình ngay lập tức.

Nhưng đối mặt với những tồn tại khó hiểu như Vu tộc thượng cổ này, y cũng bắt đầu băn khoăn, sau đó liền quay qua hỏi Ninh Vũ Điệp.

Khi Ninh Vũ Điệp đề xuất quay về Hạ Giới, Cửu cung chủ cho rằng đây là một quyết định rất sáng suốt.

Vũ trụ đại loạn, e rằng chỉ có Hạ Giới là không bị ảnh hưởng mà thôi.

Thế nhưng kỳ quái nhất là Vu tộc thượng cổ lại cứ theo sau bọn họ, không chịu rời đi.

Cửu cung chủ cũng cảm thấy khá thắc mắc.

Trong nhóm bọn họ cũng chẳng có ai là nhân vật quá quan trọng, tại sao phải làm to chuyện, truy sát bọn họ đến tận đây?

Đã thế, thời gian và địa điểm mà đám Vu tộc thượng cổ này xuất hiện cũng rất kỳ lạ.

Lúc bọn họ vừa mới tới giếng phi thăng, đám Vu tộc thượng cổ này đã xuất hiện, dường như mục tiêu của bọn họ vốn là trông coi giếng phi thăng vậy.

Ninh Vũ Điệp cũng khẽ lắc đầu, nét mặt có vẻ mờ mịt: “Ta cũng không rõ.

Có lẽ đám Vu tộc thượng cổ này bỗng dưng xuất hiện ở giếng phi thăng không phải là muốn chặn đường của chúng ta”

“Ta cũng cảm thấy vậy” Cửu cung chủ đồng ý với suy đoán của Ninh Vũ Điệp. “Nghĩ theo cách khác thì Vu tộc thượng cổ này vốn muốn trông coi giếng phi thăng, vậy thì bên dưới hẳn phải có thứ gì đó rất quan trọng”

Giếng phi thăng nối liền với con đường phi thăng, mà con đường phi thăng thì lại nối liền với Đại Thế Giới phía dưới.

Nói cách khác, trong Đại Thế Giới phải có một thứ mà Vu tộc thượng cổ coi trọng.

“Ta nhớ ra rồi.

Trong Đại Thế Giới này dường như cũng tồn tại Vu tộc thượng cổ” Ninh Vũ Điệp nói.

“Không phải chứ…” Mắt Cửu cung chủ chợt nheo lại.

Ninh Vũ Điệp lại khẳng định vô cùng chắc chắn: “Ta có nghe phu quân từng nói, hắn đã gặp được Vu tộc thượng cổ ở đây tới hai lần”

“Thực lực mà Vu tộc thượng cổ này che giấu có thể sánh ngang với cả một thế lực lớn.

Bọn họ ẩn mình trong Đại Thế Giới này để làm gì?” Nét mặt của Cửu cung chủ càng lúc càng đen đi.

Cửu cung chủ vốn dẫn theo Ninh Vũ Điệp chạy thục mạng tới đây để trốn.

Nhưng xem ra lúc này họ còn gặp phải rắc rối lớn hơn nữa rồi.

Nhưng tình thế khi ấy rất gấp gáp, chạy trốn xuống Hạ Giới hẳn là lựa chọn chính xác nhất.

Nhưng chết người hơn là bây giờ phải làm thế nào với đám người đang đuổi theo phía sau?

Sau khi nghỉ ngơi, Cửu cung chủ đã hồi phục được bảy phần thực lực, nhưng vẫn không thể đánh đám đầu lâu này đi hết, thứ chờ đợi y vẫn là cái chết dần chết mòn đang đến.

Trừ khi Thiên Tôn ra tay thì may ra mới có thể cứu được một mạng này của y.

Nhưng chẳng lẽ bây giờ lại trở về con đường phi thăng, trở về Đại Giới?

Chưa nói đến việc Vu tộc thượng cổ trong thánh địa Ngọc Thanh còn chưa giải quyết xong, nếu trực tiếp trở lại từ con đường phi thăng thì cuối cùng vẫn sẽ bị đám Vu tộc thượng cổ kia đuổi giết.

Lúc này bọn họ đã rơi vào cảnh tiến không được mà lùi cũng không xong.

“Đi bước nào tính bước đó vậy…”

Nét mặt Ninh Vũ Điệp vô cùng chua xót.

Nàng rất muốn quay lại Vân Điện, thăm Ngọc bà bà và Niệm Nhi mà nàng ngày đêm mong nhớ.

Nhưng bây giờ nàng cũng không thể làm theo ý mình.

Thực ra, lúc đi ngược xuống dưới trong con đường phi thăng, đối mặt với một đám đang đuổi theo phía sau, Ninh Vũ Điệp cũng từng tự hỏi không biết Đại Thế Giới lớn như vậy mà dẫn đám Vu tộc thượng cổ này xuống thì có ảnh hướng tới Trung Vực hay không?

Nàng có thể lùi về sau, thậm chí có thể chết trong con đường phi thăng, nhưng Cửu cung chủ và hơn một nghìn đệ tử nòng cốt sẽ không chịu hy sinh như thế.

Đầu óc nàng rối như tơ vò, Ninh Vũ Điệp không biết phải làm gì tiếp theo, cảm xúc hỗn loạn cứ quấy nhiễu lòng nàng.

Nàng ngồi xuống đất, hai cánh tay mảnh khảnh ôm lấy gối, vùi đầu vào trong.

Nàng không kiềm chế được mà rơi nước mắt, một lần nữa rơi vào trạng thái bất lực.

Vậy mà bên cạnh lại chẳng có ai để dựa dẫm.

Chắc có lẽ La Chinh vẫn đang ở Thượng Giới…

Của cải của thần quốc Đại Vũ đều được đưa vào hoàng cung ùn ùn.

Không ít những của cải quý giá trong đó đều là thứ đã được tích lũy suốt bao nhiêu năm của thần quốc Đại Vũ.

Một phần trong số đó còn được đưa đến từ ba thần quốc còn lại.

Ba thần quốc kia cũng biết chuyện, bọn họ cùng sống trên một đại lục nên cũng chẳng thể nào thoát được.

Khi chúng được đưa vào trong hoàng cung, Lưu Dương cảm thấy trái tim mình như đang rỉ máu.

Thiên Thủ Ô hàng chục nghìn năm, Huyết Nguyệt Tinh một trăm nghìn năm, Tam Sênh buộc thành bó… những thứ này đều là vô giá!

Nhưng tâm trạng của Lưu Dương cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, bởi người ta vốn chẳng thèm để mắt tới những thứ được đưa vào kia.

Chỉ có vài người là tùy tiện chọn một vài món, còn đâu đa số đều chỉ cầm lên xem xong trực tiếp bỏ qua một bên.

Thấy cảnh ấy, trong lòng hắn hơi thất vọng… Dù sao thì những người này đều là nhân vật lớn trên Thượng Giới, nếu quan hệ tốt một chút thì sau này biết đâu khi bản thân phi thăng lại được lợi một chút.

Chỉ có điều, Lưu Dương không biết rằng con đường phi thăng của Đại Thế Giới không chỉ nối liền với một Đại Giới.

Dù sau này gã có phi thăng, xác suất tiến vào thánh địa Ngọc Thanh cũng rất nhỏ.

Cửu cung chủ ngồi trên đài cao, nhìn các đệ tử nòng cốt đang nghỉ ngơi hồi phục ở bên dưới, nét mặt hiện lên sự kiên quyết.

Dù sao y cũng là nhân vật có tên tuổi trong thánh địa Ngọc Thanh, y tuyệt đối sẽ không ngồi đây chờ chết!

Cửu cung chủ lập tức đứng dậy, hét lớn: “Các vị!”

Tất cả đệ tử nòng cốt đều chăm chú nhìn Cửu cung chủ.


Chương 1433: Ra trận

Có thể trở thành đệ tử nòng cốt của thánh địa Ngọc Thanh thì dù là thiên phú hay xuất thân đều không quá thấp, thậm chí một vài đệ tử trong đó còn có bối cảnh hơn cả Cửu cung chủ.

Nhưng bây giờ mọi người đã rơi vào hoàn cảnh này rồi thì chỉ có thể coi Cửu cung chủ như người dẫn đường“Vu tộc thượng cổ cũng không mạnh như trong tưởng tượng” Cửu cung chủ lớn giọng nói.

Mọi người đều tỏ vẻ khó hiểu ra mặt.

Lời Cửu cung chủ nói bọn họ đều rõ, chỉ riêng về thực lực thì đám Vu tộc thượng cổ không có gì là lợi hại, võ giả Thần Hải Cảnh cũng có thể dễ dàng giết chết bọn họ.

Không biết rốt cuộc Vu tộc thượng cổ dùng thủ đoạn gì nữa.

Thông thường, sau khi các sinh linh bị giết chết thì sẽ sinh ra sát khí – chính là lực nguyền rủa sau khi chết của sinh linh đó.

Nhưng lực nguyền rủa sau khi chết của Vu tộc thượng cổ lại là đám đầu lâu không thể loại bỏ được kia.

Nó cứ như một căn bệnh nan y khó chữa vậy.

Chỉ cần bị đám đầu lâu này quấn lấy thì chắc chắn bọn họ sẽ không sống nổi.

“Trong chúng ta cần một nhóm tử sĩ để đánh chết Vu tộc thượng cổ! Chỉ có vậy thì những người khác mới có thể sống sót!” Cửu cung chủ nói thêm: “Ai bằng lòng làm tử sĩ, có thể đứng dậy!”

Trên quảng trường xanh um trong hoàng cung, không khí bất chợt trở nên vô cùng yên tĩnh.

Phương án mà Cửu cung chủ đưa ra, bọn họ đã từng thảo luận lúc trước.

Đa số các đệ tử nòng cốt ở đây đều còn rất trẻ, cảnh tượng nhiều người như vậy bị đám đầu lâu kia nhai thành từng mảnh vụn trong cung điện dưới mặt đất vẫn còn hiện rõ trước mắt họ.

Bọn họ đã sợ chết khiếp…

Trong lòng họ, giết chết Vu tộc thượng cổ đồng nghĩa với việc tự sát!

Thế nên trong suốt hành trình từ con đường phi thăng xuống dưới, chẳng có ai muốn ra tay chống lại những thứ có dáng vẻ kinh khủng kia.

Cuối cùng vẫn là nhờ Cửu cung chủ ra tay, tạm thời chặn những thứ đó lại nên bọn họ mới chạy trốn được.

Nhưng giờ thì sao?

Nếu không có ai hy sinh thì tất cả mọi người sẽ chết.

Có lẽ thái độ của Cửu cung chủ đã lan truyền tới một nhóm người, hoặc cũng có lẽ là do đã thực sự đến bước đường cùng.

Sau một lúc yên lặng, rốt cuộc cũng có người lặng lẽ đi lên đài cao, đứng bên cạnh Cửu cung chủ.

Đó là một vị võ giả mặc áo choàng đen.

Cửu cung chủ bước lên trước, ôm võ giả kia một cái.

Người đó là tinh anh của thánh địa Ngọc Thanh, cũng là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm, vậy mà lúc này lại muốn trở thành tử sĩ…

Người thứ hai…

Người thứ ba…

Dần dần, số lượng võ giả bước lên đài càng lúc càng nhiều.

Cuối cùng, có đến hơn ba trăm người đứng bên cạnh Cửu cung chủ.

Bảy trăm người còn lại trên quảng trường thì đều đang băn khoăn.

Mỗi người đều có lĩnh ngộ về sinh mệnh khác nhau, có thể đưa ra quyết định như thế thì cũng không dễ dàng gì.

Cửu cung chủ không bắt ép, hơn nữa y cũng chỉ muốn cố hết sức để bảo vệ được càng nhiều võ giả càng tốt.

“Được rồi! Ba trăm người là đủ rồi!” Cửu cung chủ nói. “Các ngươi nghe theo lệnh ta, ta sẽ bày ma trận Trường Không Thanh, các ngươi chỉ cần bảo vệ chắc chắn ba trăm điểm mắt trận là được…”

Có thể thấy rằng phần lớn áp lực của lần phản kích này đều do Cửu cung chủ gánh vác.

Cửu cung chủ sẽ gánh chịu phần lớn lực nguyền rủa của Vu tộc thượng cổ.

Cửu cung chủ lập tức bày trận pháp và nói cho các đệ tử nòng cốt này biết những điểm quan trọng khi bảo vệ mắt trận.

Những người này đều đến từ thánh địa Ngọc Thanh, trận pháp mà Cửu cung chủ bày ra đều cùng một nguồn gốc với truyền thừa của thánh địa Ngọc Thanh nên họ cũng lĩnh ngộ rất nhanh.

Ninh Vũ Điệp thấy khí thế ấy bèn nhìn đám võ giả này với cặp mắt khác.

Mặc dù bọn họ đều là đệ tử nòng cốt, nhưng cũng không quá tỏa sáng trong vũ trụ, vậy mà sức mạnh bùng lên khi vào đường cùng cũng không hề tầm thường, đây hẳn cũng có thể coi là sức mạnh của con người.

Có thể đánh úp được đám Vu tộc thượng cổ ở đây là kết quả tốt nhất.

Lúc này, trong lòng người của tứ đại thần quốc cũng bắt đầu hoang mang.

Những người cấp cao trong thần quốc đều biết đã xảy ra chuyện.

Những cường giả không biết từ đâu chui ra này dường như đã kéo phiền toái lớn đến đây.

Nhưng bọn họ không thể phản đối, cũng chẳng thể đuổi những người ấy đi được.

Ai dám mở miệng chứ?

Cứ thế, sáu canh giờ đã trôi qua.

Sáu canh giờ sau, bầu trời lại lần nữa xuất hiện một vết nứt cực lớn.

“Vèo vèo vèo…”

Trong khe nứt ấy lại xuất hiện rất nhiều chấm đen nhỏ lần nữa …

Những chấm đen này mau chóng rơi xuống, bắt đầu không ngừng lớn hơn.

Một vài người trong thần quốc cũng vô cùng tò mò, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bọn họ nhanh chóng phát hiện ra những thứ đang rơi xuống là những chiếc đầu lâu vô cùng lớn.

“Ầm ầm!”

Những chiếc đầu lâu cực lớn kia kéo theo một tia sét màu đen, đập mạnh xuống đất tạo thành một cái hố thật sâu.

Ngay sau đó, từng cái bóng đen lởm chởm bắt đầu bò ra từ trong đầu lâu kia!

Xung quanh cái đầu lâu ấy có không ít các võ giả thần quốc.

Các võ giả vây xung quanh nhìn thấy cảnh ấy đều chẳng dám thở mạnh.

Những sinh linh này có dáng vẻ kinh khủng như vậy đã đủ khiến bọn họ sợ chết khiếp rồi.

Nói cũng lạ, dường như Vu tộc thượng cổ còn chẳng thèm liếc mắt nhìn những võ giả ấy, bọn chúng đi thẳng về phía hoàng cung của thần quốc Đại Vũ.

Mục tiêu của bọn họ dường như chỉ là người trong thánh địa Ngọc Thanh mà thôi, chứ bọn họ chẳng có hứng thú gì với đại lục thần quốc cả.

“Đến rồi” Lúc này, Cửu cung chủ đứng trên đỉnh cao nhất trong hoàng cung Đại Vũ, hai tay dùng sức đập xuống.

Lực không gian rực cháy lên màu trắng, vẽ nên từng đường nét ngang dọc rất nghiêm túc, dần mở rộng ra xung quanh người y.

Những đường nét ấy nhanh chóng bao phủ ba trăm vị tử sĩ kia vào trong.


Chương 1434: Đầu lâu khủng bố

Ninh Vũ Điệp và bảy trăm đệ tử nòng cốt còn lại đều trốn sâu trong hoàng cungCửu cung chủ đã dặn dò riêng Ninh Vũ Điệp.

Sứ mệnh của y là bảo vệ tính mạng Ninh Vũ Điệp, nếu lần này không cản được Vu tộc thượng cổ thì y hy vọng nàng có thể tự rời đi.

Lời này khiến Ninh Vũ Điệp rất cảm động.

Nàng và Cửu cung chủ không phải quá thân quen.

Lần này Cửu cung chủ liều chết để bảo vệ bản thân mình chỉ là vì mệnh lệnh của Thánh chủ Ngọc Thanh.

Đây là một người trung thành.

Phải biết là lần này Vu tộc thượng cổ đến đây, sợ rằng cả thánh địa Ngọc Thanh cũng không thể tồn tại được nữa, điểm này chắc hẳn Cửu cung chủ hiểu rõ hơn nàng.

Cả vùng lân cận hoàng thành của thần quốc Đại Vũ đều không ngừng có những chiếc đầu lâu khổng lồ nện xuống.

Vu tộc thượng cổ không có hứng thú với võ giả trong Đại Thế Giới, cho nên không tàn sát với quy mô lớn.

Chỉ có một bộ phận người không được may mắn cho lắm, trực tiếp bị đầu lâu khổng lồ đâm phải mà chết.

Từng bóng dáng màu đen gầy trơ xương rời khỏi đầu lâu, ào ào tập trung về phía hoàng cung.

Lúc này, Lưu Dương đã đưa con cháu hoàng gia rút ra khỏi hoàng thành, còn hắn đang ở trên không trung, nhìn bao quát toàn bộ hoàng thành Đại Vũ.

“Đây… rốt cuộc là quái vật gì vậy?”

Những con quái vật này có hình dáng vô cùng đáng sợ, tư thế cũng rất kỳ dị mà tiến về phía trước, tạo thành một cơn thủy triều vây quanh hoàng cung từ bốn phương tám hướng.

Cảnh tượng này khiến Lưu Dương rất lo lắng.

Điều duy nhất khiến hắn hơi vui mừng chính là những con quái vật này đều hướng thẳng về hoàng cung, rõ ràng mục tiêu là đám người Ninh Vũ Điệp, không làm hại đến thần dân của hắn.

Như vậy cũng khiến Lưu Dương nảy sinh ảo tưởng trong lòng.

Hắn hy vọng sau khi những con quái vật này giết đám võ giả kia thì có thể ngoan ngoãn bỏ đi.

“Đến rồi!”

Đột nhiên Cửu cung chủ đang ngồi ở trung tâm lại hô lên một tiếng.

Đột nhiên bảy viên pha lê hình nón màu trắng đặt ngay trước mặt hắn vỡ tan.

“Rắc, rắc, rắc…”

Đột nhiên toàn bộ ma trận Trường Không Thanh đều tỏa ra ánh sáng trắng chói mắt.

Dường như những ánh sáng này dựa chảy ra ngoài bố cục của tường thành trong hoàng cung, cả hoàng cung đều được bao phủ ánh sáng, trông đẹp như mơ vậy.

Ba trăm võ giả Thần Hải Cảnh đứng trên các vị trí tương ứng của mình, đồng thời bộc phát chân nguyên của bản thân, khí thế lập tức được tỏa ra ở mức lớn mạnh nhất!

Đối mặt với đợt Vu tộc thượng cổ đầu tiên, Cửu cung chủ đưa tay ra đập một cái!

“Két két két!”

Một đợt chấn động dữ dội đến từ trung tâm ma trận Trường Không Thanh, chính là phóng ra từ vị trí trước mặt Cửu cung chủ!

Đợt chấn động này đến từ nếp gấp không gian!

Ma trận Trường Không Thanh là trận pháp lợi dụng quy tắc không gian để bố trí.

Cửu cung chủ là người nắm giữ trận pháp, thực lực lúc này có thể sánh ngang với Giới Chủ.

Nếp gấp không gian này có thể gấp không gian một trượng thành không gian một thước!

Cứ thế nén xuống, tất cả mọi thứ trong không gian một trượng sẽ bị biến hình rồi hủy hoại…

Nhìn bằng mắt thì giống như một cánh cửa không ngừng bị nén lại, bắn ra về phía trước.

Cánh cửa đó lướt qua tường rào của hoàng cung, cả tường rào lập tức bị nén lại, thể tích cũng bắt đầu giảm mạnh.

Tường thành vốn rộng nửa mét giờ lại chỉ còn mỏng như một chiếc bánh tráng.

Cảnh tượng này rất kỳ quái.

Mặc dù chỉ còn mỏng như một chiếc bánh tráng, nhưng bởi vì bị nén xuống cực độ nên vô cùng kiên cố.

Nó vẫn là một bước tường, chỉ là mỏng hơn trước mà thôi.

Tường rào là vật chết, nên dù bị nén xuống cũng chỉ biến hình, còn vật sống thì lại khác.

Những hàng cây xanh chỉnh tề trong hoàng cung bị ép thành thành nước màu xanh, chảy xuống mặt đất.

Cây cối biến thành từng tấm gỗ có hình dạng kỳ lạ, đổ sụp trên mặt đất.

Còn Vu tộc thượng cổ…

Khi bị nén lại, chúng cũng bị chia năm xẻ bảy, cuối cùng trở thành một trang giấy đen kịt, nằm trên mặt đất như một con quái vật khổng lồ nào đó bị ép phẳng ra, hơn nữa còn được trải rất đều.

Đã trở thành bộ dạng như vậy thì chắc chắn những sinh linh Vu tộc thượng cổ này đã chết.

Nhưng trên mặt ba trăm tử sĩ và Cửu cung chủ đều không có gì gọi là vui vẻ.

Giết chết Vu tộc thượng cổ không khó, phiền phức nhất chính là lực nguyền rủa của bọn họ.

“Khục khục khục…”

Quả nhiên, từng chiếc đầu lâu nhỏ bắt đầu xuất hiện từ những thân hình bị trải phẳng ra của chúng.

Xương hàm của đám đầu lâu ấy không ngừng cử động, lập tức bay thẳng về phía Cửu cung chủ.

Trên chiến trường, võ giả không phải là kẻ hèn nhát.

Trong mắt bọn họ, đầu lâu bình thường chẳng là cái thá gì mà phải để mắt tới.

Nhưng mười mấy cái đầu lâu nhỏ lúc này lại chẳng khác gì ác quỷ đòi mạng.

“Cút!”

Cửu cung chủ đã bất chấp mọi giá đánh cược một lần, nên giờ phút này khí thế cũng rất sung mãn.

Y lại mượn sức mạnh của ma trận Trường Không Thanh, đánh ra một chưởng.

Dù sao sau khi bày ra ma trận Trường Không Thanh thì sức mạnh của y cũng có thể sánh ngang với Giới Chủ rồi!

Hắn muốn thử xem, mượn dùng ma trận này có thể giải quyết được đám đầu lâu hay không!

Sức mạnh dồn ép không gian lại bao phủ lên trên đám đầu lâu nhỏ kia.


Chương 1435: Tuyệt vọng chống cự

“Két két, két két…”Lúc không gian bị nén lại thì phát ra âm thanh rất rõ ràng.

Mọi người trông thấy xung quanh đầu lâu nhỏ xuất hiện rất nhiều vết nứt không gian.

Không gian này không thể nén vỡ đầu lâu nhỏ, ngược lại chính không gian còn bị nứt…

“Không được…”

Có lẽ sớm đã sớm dự liệu được cảnh tượng này nên sắc mặt Cửu cung chủ không thay đổi gì.

Y lật tay vỗ xuống, đánh bay mười mấy cái đầu lâu nhỏ, còn ánh mắt vẫn tập trung ở phía trước, càng nhiều người Vu tộc đang tràn ra.

“Giết!”

Cửu cung chủ vẫy tay đập một cái, hai nếp gấp không gian cứ thế di chuyển ra ngoài.

Ma trận Trường Không Thanh là một trận pháp tập hợp.

Ba trăm võ giả Thần Hải Cảnh đứng trên mắt trận chỉ cần phân phối chân nguyên của bản thân dựa theo chỉ thị của Cửu cung chủ là được.

Nhưng sơ hở lớn nhất của ma trận Trường Không Thanh chính là bản thân Cửu cung chủ.

Chỉ cần y không ngã thì toàn bộ trận lớn này đều sẽ bị không gian khóa chặt, ba trăm võ giả Thần Hải Cảnh được phân tán ra ba trăm mắt trận cũng sẽ an toàn hơn.

“Rắc, rắc…”

Những tiếng vỡ lại vang lên!

Sinh linh Vu tộc dám chen vào đều bị nén thành một tờ giấy mỏng màu đen, từng tờ cứ thế xếp chồng lên mặt đất thành các hình dạng kỳ quái!

Nhưng mỗi sinh linh Vu tộc chết đi đều sẽ có một đầu lâu nhỏ bay ra.

Mặc dù Cửu cung chủ có thể đánh bay những đầu lâu nhỏ đó đi chỉ với một chưởng, nhưng cho dù chúng có bay xa đến đâu thì cũng sẽ quay trở lại.

Sinh linh Vu tộc chết đi càng nhiều thì lượng đầu lâu nhỏ cũng càng nhiều!

Đợt đầu tiên và đợt thứ hai đã kéo tới bốn mươi lăm cái đầu lâu nhỏ.

Sinh linh Vu tộc bị Cửu cung chủ giết càng nhiều thì số lượng đầu lâu nhỏ cũng bắt đầu tăng mạnh!

Không lâu sau, số lượng đầu lâu nhỏ bay tán loạn trong không trung đã lên tới hơn một trăm!

Với số lượng này thì Cửu cung chủ vẫn có thể ứng phó.

Nhưng nửa canh giờ sau, đám đầu lâu nhỏ tập trung trên bầu trời đã lên tới con số hàng nghìn!

Chúng giống như rác trong biển cả, mắc lại với nhau.

Những tiếng “khục khục khục” ngày càng dày đặc, khiến người ta đau hết cả đầu.

Đa số đầu lâu nhỏ đều cắn về phía Cửu cung chủ, còn một bộ phận lại cắn bên ngoài ma trận Trường Không Thanh – một trận văn màu trắng sáng rực được tạo thành từ quy tắc không gian.

Mặc dù ba trăm võ giả Thần Hải Cảnh biết bản thân mình chắc chắn sẽ chết, nhưng trông thấy nhiều đầu lâu như vậy thì sắc mặt ai nấy cũng lập tức trắng bệch.

Một vài người ở mắt trận gần bên ngoài thì chỉ cách những đầu lâu nhỏ ấy trong gang tấc mà thôi.

Mặc dù Cửu cung chủ từng dặn dò, chỉ cần y không ngã xuống thì đám đầu lâu nhỏ này không thể phá được trận pháp, nhưng bọn họ vẫn không nhịn được nỗi kinh hoàng trong lòng!

May là trận này không cần bọn họ phải làm nhiều việc, chỉ cần phóng chân nguyên ra theo tiết tấu đã định là được.

Nếu đổi lại là một trận pháp cần phối hợp với nhau thì có lẽ bây giờ họ sớm đã ngã quỵ, sau đó bị phá trận rồi!

Nhưng vết cắn của đám đầu lâu này cũng không ngừng làm tiêu hao chân nguyên của ma trận Trường Không Thanh.

Mọi người cảm thấy Cửu cung chủ đang rút chân nguyên của bản thân họ một cách điên cuồng! Dựa vào tốc độ này thì chỉ sợ chẳng bao lâu nữa biển chân nguyên của họ cũng cạn kiệt rồi!

“Bụp!”

Các võ giả không ngừng bóp vỡ ngọc chân nguyên trong tay, bắt đầu bổ sung chân nguyên bị tiêu hao của bản thân.

Số lượng đầu lâu nhỏ càng lúc càng nhiều, vết cắn càng lúc càng kinh khủng hơn, tốc độ tiêu hao chân nguyên cũng càng ngày càng nhanh.

Cuối cùng, ma trận Trường Không Thanh cũng bị chúng cắn vỡ!

Nửa canh giờ sau, trước mặt mọi người đã là hơn chục nghìn chiếc đầu lâu nhỏ.

Chúng cứ lúc nhúc trên không trung, che phủ cả bầu trời.

Mặc dù Cửu cung chủ đã tung ra một chưởng, đánh bay chúng đi, nhưng chúng như là những con bọ đuổi mãi không đi, cứ thế quay lại tiếp, tiếp tục cắn ma trận Trường Không Thanh…

“Ta… không được rồi!”

Sắc mặt một đệ tử nòng cốt đã cực kỳ suy yếu, ngồi trên mặt đất, biển chân nguyên trong cơ thể hẳn đã cạn kiệt.

“Ta hết ngọc chân nguyên mất rồi!” Lại có một võ giả nữa rút lui.

Mỗi một võ giả rút đi thì gánh nặng của võ giả khác lại càng nặng hơn, tốc độ rút chân nguyên lại càng nhanh, sắc mặt Cửu cung chủ càng lúc càng khó coi.

Chỉ cần ma trận Trường Không Thanh sụp đổ thì tất cả mọi người sẽ bị những đầu lâu nhỏ kia cắn nát chỉ trong nháy mắt.

“Như vậy dù có chống lại cũng chỉ uổng công sao?”

Trông thấy đám đầu lâu nhỏ dày đặc thủy triều, trong lòng Cửu cung chủ cũng trầm xuống.

Cứ như thế này thì chưa đến một nén nhang nữa là chân nguyên của tất cả mọi người sẽ cạn kiệt hết!

Đúng lúc này, đám đệ tử nòng cốt vốn đang trốn ở nơi sâu trong hoàng cung lại xuất hiện phía sau ma trận Trường Không Thanh.

“Cửu cung chủ, vẫn còn chúng ta” Đột nhiên tiếng của Ninh Vũ Điệp truyền đến.

Trên khuôn mặt xinh đẹp kia đã không còn vẻ bất lực và thương cảm nữa, thay vào đó lại là vẻ mặt vô cùng kiên quyết.

Vẻ mặt của những đệ tử nòng cốt theo sau Ninh Vũ Điệp thì khác.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 1 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box