1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 252 : Dương mưu (c1256-c1260)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 252 : Dương mưu (c1256-c1260)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1256: Dương mưu

Trong vùng tối tăm ở bờ bên kia…Mười tên võ giả đứng thành một hàng, nhìn chăm chú về phía trước.

Trong mắt bọn họ, từng luồng sương mù lan ra khắp bờ đối diện tạo thành vô số ảo ảnh, người rắn sâu kiến, vạn vật luân phiên thay đổi, hoàn toàn che giấu bảy người trong đó.

“Vèo…”

Trong bóng tối, có người vung cái móc dài ra!

Móc dài giống như một cây giáo, vượt qua khoảng cách ba trăm trượng, xông thẳng vào trong đám sương mù kia!

Nhưng khi cái móc này chui vào trong sương mù, móc trúng một bóng người thì hóa ra đó lại chỉ là một ảo ảnh, ảo ảnh kia tan đi rồi lại trở về.

Trong bóng tối này có người tung móc, trong sương mù bên kia cũng có người làm thế.

Sau khi móc một người từ phía bên kia tới thì có thể lập tức tấn công đồng loạt để đạt được hiệu quả chết trong nháy mắt!

Giống như Lý Trình Nham kia, sau khi bị móc sang bờ đối diện thì gần như không có cả sức đánh trả.

Sau khi tuôn ra một đám điểm sáng mộng ảo thì bị đuổi thẳng về thành chính.

Nhưng bây giờ một bên có quy tắc hắc ám, bên còn lại thì sở hữu sương mù, hai bên đều ẩn núp.

Những chiếc móc câu dài vòng đi vòng về trên rãnh sâu ba trăm trượng này như thoi đưa, nhưng lại không hề móc được một người nào.

“Có chút thú vị đây.

Sương mù Ảo Cảnh Vãng Sinh, là người của thánh vực Vạn Phật!”

Người cầm đầu trong mười người này cũng là võ giả Nhân tộc.

Thân hình người này giống như cây trúc, bộ dạng ốm yếu không thể ra gió, song hai mắt lại đầy sắc bén.

Trong ánh mắt ung dung kia của hắn, dường như đang ẩn chứa hai con dao nhỏ!

“Hẳn phía đối diện cũng là đội ngũ đã vượt qua hai tòa đại sảnh Nhân Quả phía trước, nhưng đã tổn thất hai người, cộng thêm cái tên chúng ta vừa mới giết chết kia… Khà khà, thực lực cùng lắm cũng chỉ có thế!” Một tên võ giả khác lạnh lùng cười nói.

“E rằng một mình đại ca Độc Cô cũng có thể trực tiếp quét sạch bên đối diện? Độ khó của đại sảnh Nhân Quả thứ ba này thấp thật đấy…” Trong bóng tối lại có người nói.

Muốn vượt qua đại sảnh Nhân Quả thứ ba thì phải giết chết đám võ giả đối diện.

Lối vào của nhóm La Chinh chính là lối ra của mười người này.

Còn cửa vào của mười người này lại là lối ra của bảy người La Chinh!

Muốn vượt qua đại sảnh Nhân Quả thứ ba thì phải giết chết toàn bộ võ giả đối diện.

“Phải đó! Đại ca Độc Cô chính là Thiên Kiêu, làm gì có đối thủ ở chỗ này? Nếu đưa đại ca Độc Cô qua thì chẳng phải là nghiền ép được những tên ở bên đối diện kia sao?” Lại có một người nói.

“Nhưng trước mắt bên đối diện đang thi triển sương mù Ảo Cảnh Vãng Sinh, khó mà móc được người ở đối diện sang…” Có người ngập ngừng nói.

“Ha ha, bọn họ cũng không phá được Ám Giới Tuyệt Đối của ta” Một tên võ giả khác nói trong bóng tối.

Có thể dễ dàng nhận thấy quy tắc hắc ám chính là do người này bố trí.

Dựa theo quy tắc của đại sảnh Nhân Quả này, mỗi võ giả hai bên sẽ cầm một cái móc dài trong tay, đứng song song cách nhau một khoảng không.

Bọn họ chỉ cần móc võ giả ở phía bên kia sang rồi giết chết từng người một thì sẽ trở thành bên thắng lợi.

Nói một cách nghiêm túc thì độ khó của tòa đại sảnh Nhân Quả thứ ba mà bọn họ đối mặt lần này lớn hơn so với các vòng trước.

Bởi vì trong đại sảnh Nhân Quả thứ ba này đã định trước, chỉ một đội ngũ có thể thông qua, người thua bị giết chết xong thì sẽ về thẳng thành chính!

Nguyên nhân tạo nên bố cục này không hề do một cá nhân quyết định.

Chiến trường mộng ảo đang dần mở rộng, tình hình chiến đấu càng lúc càng quyết liệt, sự va chạm cũng sẽ càng lúc càng dữ dội! Dần dần, cường giả sẽ thu nạp càng nhiều điểm mộng ảo, còn cường giả cấp một chỉ cần thất bại một lần thì sẽ rất khó bò dậy.

“Không phá được nhưng cũng có tác dụng quái gì đâu! Chúng ta sợ bên đối diện chắc? Thu cái thứ rác rưởi này của ngươi lại cho ta, đen thùi lùi không nhìn thấy cái gì hết!” Trong bóng tối lại có một tên vóc dáng cao lớn nói, thân hình tên đó cao chừng một trượng, hiển nhiên là một võ giả Ma tộc!

“Hừ! Ta bố trí quy tắc hắc ám này chẳng phải là để bảo vệ mọi người…” Người nọ không phục nói.

“Ông đây không cần sự bảo vệ của ngươi, ta cứ đứng ở chỗ này, xem bên đối diện có ai dám móc ông!” Võ giả Ma tộc lại la lớn lên.

“Ngươi…”

Không ngờ hai người này lại bắt đầu cãi nhau.

“Thu lại đi” Tên võ giả gầy như cây gậy trúc được gọi là Độc Cô kia hờ hững nói: “Thu quy tắc hắc ám quanh người Đại Mộng lại”

“Độc Cô đại ca… Thu lại thật sao?” Võ giả kia hỏi.

“Đại Mộng, nếu bọn họ phát hiện ra ngươi thì hẳn cũng sẽ móc ngươi qua… Sau khi bị móc đi thì kéo ta theo là được” Độc Cô thản nhiên nói. “Song ngươi phải cẩn thận với thủ đoạn của đối phương, võ giả có thể đi vào đại sảnh Nhân Quả thì đều không yếu!”

Võ giả Ma tộc Đại Mộng kia cười ha ha một tiếng: “Hừ, chẳng qua là đám hèn nhát mà thôi, vội vội vàng vàng núp trong sương mù không dám đánh một trận đường đường chính chính.

Chỉ cần ông đây qua là có thể nghiền ép, bọn họ làm gì đủ sức gây sợ hãi?”

“Chớ có xem thường đối thủ của ngươi” Độc Cô thản nhiên nói. “Ngươi đi trước đi, sau đó quay đầu tung móc câu về phía ta!”

Trong giọng nói của Độc Cô mơ hồ ẩn chứa một khí thế không cho phép được nghi ngờ.

Gã Đại Mộng kia là tên có địa vị cao trong Ma tộc, bản thân cũng là hạng người cương quyết.

Đừng nói là những võ giả của chủng tộc khác, cho dù là trưởng bối Ma tộc cũng khó làm cho gã nghe lời.

Nhưng Độc Cô từng cứu Đại Mộng một mạng trong tòa đại sảnh Nhân Quả thứ hai.

Hoặc có thể nói, Độc Cô chỉ dựa vào sức lực của một mình hắn mà đã phá tan một tình thế ắt phải chết trong tòa đại sảnh Nhân Quả thứ hai, đưa chín người khác vượt qua tòa đại sảnh đó.

Vậy nên mọi người đều cực kỳ khâm phục Độc Cô!

Sau khi nghe thấy lời của Độc Cô, gã gật đầu, nói với giọng điệu khá là tôn trọng: “Ta hiểu rồi, đại ca Độc Cô, chỉ cần ta qua được thì ta phải kéo ngươi qua trước tiên.

Hai người chúng ta có thể dọn dẹp đám ô hợp phía trước! Khà khà!”

“Được rồi, chuẩn bị sẵn sàng” Độc Cô lại chỉ hờ hững đáp lại.

Chỉ chốc lát sau, bờ đối diện vốn hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối lại có sự thay đổi kỳ lạ.

Một chỗ tối tăm trong đó lại lõm vào một khoảng!

Một bóng dáng lực lưỡng cầm chày kim cương trong tay liền dần dần lộ rõ ra, đây chính là tên võ giả Ma tộc Đại Mộng kia!

Trong sương mù…

Ánh mắt La Chinh, Quý Nam và đám Kim Hải, Huyễn Linh đều đồng loạt dán trên người võ giả Ma tộc kia.

Lúc trước, hai bên tung móc về phía nhau nhưng đều không thu hoạch được gì, thế cục bắt đầu có chút sốt ruột!

Dĩ nhiên, La Chinh có thể nhìn thấy chút bóng dáng dựa vào Thanh Mục Linh Đồng, nhưng nói cho cùng thì nó vẫn rất mờ nhạt, lại thêm đối phương cũng hết sức cảnh giác, nên hắn vung móc ba lần mà vẫn không thể móc được đối phương sang.

Nhưng trước mắt, đối phương lại chủ động thu sức mạnh của quy tắc hắc ám về, cũng đẩy tên võ giả Ma tộc từ phía sau màn này lên phía trước, đây là ý gì?

Trong chốc lát, mấy vị võ giả bên La Chinh lại bắt đầu do dự.

“Bên đối diện cố ý?” Kim Hải nhìn chằm chằm võ giả Ma tộc thân hình cao lớn kia nói.

“Chắc thế, trong đó nhất định có bẫy” Quý Nam gật đầu.

Thương Ma nhìn võ giả Ma tộc đối diện, mồm lại há thật to, sửng sốt một hồi lâu mới lên tiếng: “Đó, đó là Đại Mộng!”

“Đại Mộng?” La Chinh nhìn chằm chằm Thương Ma hỏi.

Thương Ma gật đầu, hình như gã đã nhận ra võ giả Ma tộc đối diện. “Đại Mộng, con trai một của Ma Thủy Thiên Tôn! Không ngờ gã cũng tới! Tòa… tòa đại sảnh Nhân Quả thứ ba này không khỏi khó quá rồi ư?”

Kim Hải hờ hững liếc mắt nhìn Thương Ma: “Gã này rất mạnh sao? Trong mấy vị Thiên Kiêu của Ma tộc không có người này mà”

Theo Kim Hải, chỉ cần không phải là Thiên Kiêu của gia tộc lớn thì không khó xử lý lắm…

“Thằng nhóc này không phải là Thiên Kiêu, bởi vì gã không có mệnh cách mạnh như vậy! Nhưng ngoại trừ mệnh cách ra thì thực lực và thiên phú của gã không kém gì những Thiên Kiêu kia!” Thương Ma tiếp tục nói.

Cho dù là Thiên Kiêu hay là Đạo Tử thì đều phải sở hữu mệnh Đại Thế Chi Tranh, mà võ giả sở hữu mệnh Đại Thế Chi Tranh lại chưa chắc là Thiên Kiêu…

Ý tứ của Thương Ma rất đơn giản, đối phương chỉ thiếu mệnh cách này, chứ thực lực thì vẫn không thể coi thường!

Cho nên nghe Thương Ma nói xong, sắc mặt đám người Kim Hải, Quý Nam cũng trở nên cẩn thận hơn.

Càng quan trọng hơn là người ta còn có tự tin đứng ở chỗ đó chờ bọn hắn vung móc!

La Chinh chụp cái móc kia trong tay, nhìn võ giả Ma tộc trước mặt chằm chằm, ánh mắt lại từ trên người võ giả Ma tộc kia chuyển đến trên dòng sông năng lượng tràn ngập màu sắc huyền ảo kia…

Mặc kệ thực lực người này thế nào, trong cái móc này chứa đựng quy tắc Thiên Đạo, cơ bản không thể thoát khỏi.

Trong nháy mắt móc sang bên này thì gã cũng sẽ vô cùng bị động, nếu tự mình ra tay, chắc gã sẽ không thể tránh né.

Nhưng người này tự tin như vậy, tất nhiên là có chỗ dựa khác.

Suy nghĩ như vậy xong, ở bên đối diện, Đại Mộng lại gào thét qua rãnh sâu ba trăm trượng.

“Đám hèn nhát kia, ông đây đứng ở chỗ này mà các ngươi cũng không dám ra tay ư?”

“Vậy chẳng thà chịu thua sớm đi, thu đám sương mù kia lại, tới quỳ xuống đất xin ông tha thứ, ông có thể để cho các ngươi chết thoải mái một chút!”

“Mau quăng móc! Móc ông qua đi! Ta tuyệt đối không đánh trả, cũng sẽ không chửi lại!”


Chương 1257: Đánh trống truyền hoa

Cách một cái rãnh sâu, Đại Mộng không ngừng khiêu khích bằng ngôn ngữCòn trong sương mù lại hoàn toàn im ắng.

Qua hồi lâu mới có một giọng nói truyền tới.

“Đồ ngu!”

Đột nhiên nghe thấy tiếng nói này, Đại Mộng hơi sững sờ, trên mặt hiện ra vẻ giận dữ: “Ngươi dám mắng ta?”

“Thằng ngốc!”

Một giọng nói khác lại truyền tới.

“Ngươi mới là thằng ngốc!” Đại Mộng nổi giận mắng, tiếng hét của gã phát ra không ngừng quanh quẩn trong đại sảnh rộng rãi này.

“Tên lừa đảo! Chẳng phải nói không đánh lại, cũng không chửi lại sao? Ta vừa mới mắng ngươi hai câu, ngươi liền cãi lại, thế ngươi bảo ta tin ngươi không đánh trả thế nào được?” Giọng nói kia lại vang lên.

“Cái này…” Đại Mộng hơi sững sờ, bị những lời này làm cho nghẹn cứng cổ.

Vốn dĩ gã cũng chỉ nói như vậy để khiêu khích, câu nói này của La Chinh khiến gã vô cùng tức giận, nhưng lại không biết phải trả lời thế nào.

“Đại Mộng, không cần để ý tới bọn họ, bọn họ sẽ không nhịn được” Giọng nói của Độc Cô bay tới từ trong bóng tối.

Đại Mộng bỗng nhiên gật đầu: “Hừ, để ta xem đám người này có thể nhẫn nại tới khi nào!”

“Hì hì!” Trong sương mù, Quý Nam nhìn La Chinh bên cạnh mà cười ra tiếng: “Không ngờ ngươi cãi nhau cũng rất lợi hại đó!”

La Chinh nhún vai một cái, khẽ mỉm cười.

Ngay vào lúc này, tay trái hắn lại thò ra nhanh như tia chớp, một tay bắt lấy Quý Nam, lùi một bước sang bên phải.

Trong chớp mắt, một cái móc liền lướt qua rãnh sâu, móc thẳng tới vị trí Quý Nam vừa đứng.

Nhưng La Chinh kéo một cái đã giúp cho Quý Nam tránh được kiếp nạn này!

“Nguy hiểm thật!” Quý Nam kinh hãi mà thốt ra một tiếng run sợ.

Nếu nàng bị móc đi thì tất nhiên sẽ bị mười người bên đối phương đánh chết.

Nếu vậy, cho dù nhóm La Chinh có thắng lợi thông qua đại sảnh Nhân Quả này thì câu chuyện về sau cũng không liên quan chút gì đến nàng nữa.

“Không ai ở phía đối diện có thể nhìn thấu sương mù của ta, không biết là căn cứ vào giọng nói hay là cái gì khác” Kim Hải thấy vậy, bèn nói với vẻ mặt nặng nề.

Đã có lớp sương mù Ảo Cảnh Vãng Sinh bao phủ xuống không có nghĩa là có thể bình chân như vại.

Hình như bên đối diện có một số võ giả cũng có thể nhìn thấu sương mù giống như Thanh Mục Linh Đồng của La Chinh có thể nhìn thấu một chút quy tắc hắc ám!

“Ta… có thể bắn chết đối phương” Nãy giờ Huyễn Linh vẫn luôn im lặng không nói, giờ lại hơi giơ Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung trong tay lên.

Lúc này La Chinh lại khẽ mỉm cười: “Không cần, để ta tới đối phó tên nhãi này đi, nhưng đối phương nhất định còn có chuẩn bị chiêu sau, tốt nhất mọi người nên phân tán một chút!”

Từ sau khi thông qua tòa đại sảnh Nhân Quả thứ hai, La Chinh ngầm trở thành người dẫn đầu của mấy người bọn họ.

La Chinh đã nói như vậy thì tất nhiên hắn cũng đã có phần nắm chắc, mọi người không dị nghị nữa.

Sau đó bóng dáng La Chinh khẽ nhoáng lên một cái, lướt ngang trong sương mù.

Hai mắt hắn nhìn chăm chú vào võ giả Ma tộc đối diện kia, tay trái nắm phần đuôi dây xích của cái móc câu dài này, tay phải đột nhiên ném về phía võ giả Ma tộc kia!

Bởi vì Kim Hải thi triển ra làn sương mù, nên đôi bên đều nằm ở thế giằng co, e rằng thế giằng co trước mắt này sắp bị phá vỡ, tất nhiên mọi người cũng ở trong trạng thái căng thẳng cao độ!

“Vèo!”

Cái móc dài vẽ ra một quỹ đạo màu bạc sáng loáng trên không trung rồi bay thẳng tới võ giả Ma tộc kia!

Giây phút này, La Chinh rõ ràng nhìn thấy một nụ cười gian trá trên mặt của võ giả Ma tộc.

Nhưng hắn vẫn hết sức bình tĩnh, cho dù võ giả Ma tộc kia có bản lĩnh cao cường gì thì hắn cũng có thể giết chết kẻ kia chỉ trong nháy mắt!

Tốc độ bay của cái móc dài này cực nhanh, trong nháy mắt liền vượt qua chiều rộng ba trăm trượng, cuốn võ giả Ma tộc kia vào.

La Chinh nhẹ nhàng kéo một cái, võ giả Ma tộc kia liền bị một tay hắn kéo sang!

Theo nguyên tắc, cái móc trong đại sảnh Nhân Quả là báu vật đặc biệt của chiến trường mộng ảo, tương tự với Na Di Lệnh trong tay La Chinh, gần như không thể phản kháng lại quy tắc ẩn chứa trong đó.

Cái móc này cũng sẽ không tạo thành tổn thương cho võ giả, đồng thời cũng không thể thoát khỏi nó.

Trong nháy mắt bị móc trúng, thân thể cường tráng của võ giả Ma tộc kia gần như không có chút trọng lượng nào, bị La Chinh kéo thẳng tới.

“Vù…”

Trong nháy mắt võ giả Ma tộc kia bị La Chinh kéo tới, gã cũng đồng thời phát ra một tiếng cười điên cuồng.

Cùng lúc đó, bên ngoài thân thể gã đột nhiên bùng lên cương nguyên dữ dội!

Cương nguyên của người luyện thể bình thường đều bùng nổ trong cơ thể của võ giả, bởi vì cương nguyên không thể quán tưởng giống như chân nguyên, nên không nhất thiết phải rút cương nguyên ra điều khiển…

Nhưng trong nháy mắt võ giả Ma tộc gọi là Đại Mộng này bị lôi đi, gã liền gầm lên một tiếng, cương nguyên toàn thân hóa thành những tinh thể hình thoi, hiện lên ở bên ngoài thân thể gã.

Cương Tinh Thánh Thể!

Là thần võ tối cao được truyền thừa của Ma Thủy Thiên Tôn!

Ai cũng hiểu rõ, bị đối phương móc qua sẽ rất nguy hiểm.

Võ giả có thể sở hữu năm triệu điểm mộng ảo để tiến vào đại sảnh Nhân Quả thì đều là nhân vật lợi hại trong chiến trường mộng ảo.

Những người này đều là nhân vật cao nhất trên chuỗi thức ăn trong thành chính nơi mình ở, gần như không có kẻ địch nào đáng nói.

Nhưng Đại Mộng lại nắm chắc mười phần đối với Cương Tinh Thánh Thể của mình!

Sau khi biến cương nguyên thành tinh thể, ngưng kết Cương Tinh Thánh Thể, đừng nói là võ giả Thần Hải Cảnh, cho dù là võ giả Thần Cực Cảnh, hay thậm chí là võ giả Thần Biến Cảnh thì cũng khó mà phá vỡ được phòng ngự của gã trong thời gian ngắn.

Như vậy gã liền có đủ thời gian để móc về đằng sau.

Chỉ cần móc đại ca Độc Cô tới, con đường của đám người nhu nhược này trong đại sảnh Nhân Quả xem như đã đi đến hồi kết.

Ngay lúc gã vừa mới ngưng kết ra Cương Tinh Thánh Thể thì liền muốn quăng móc câu của mình về phía sau, còn công kích của nhóm võ giả này thì để Cương Tinh Thánh Thể của gã gánh vác.

Nhưng giờ khắc này, La Chinh lại chưa xuất chiêu, hắn chỉ khẽ mỉm cười.

Lúc Đại Mộng xoay người cũng chú ý tới vẻ tươi cười của La Chinh, nhưng gã không để tâm.

Chỉ có điều, ngay trong nháy mắt nụ cười của La Chinh vừa mới lộ ra, từ sau lưng La Chinh liền có một cái móc dài bay ra, cuốn lấy Đại Mộng!

“Rầm…”

Trong nháy mắt cái móc dài kia cuốn lấy Đại Mộng, Cương Tinh Thánh Thể của gã liền bị quy tắc Thiên Đạo ẩn chứa trong cái móc dài phá hỏng.

Ở cách đó không xa, Kim Hải cầm một cái móc dài, ánh mắt lạnh nhạt kia nhìn về phía Đại Mộng, vẻ mặt giống như đang nhìn thằng đần.

Theo quy tắc trong đại sảnh Nhân Quả này, võ giả bị móc dài cuốn lấy thì không thể thoát ra, cũng không có năng lực đánh trả.

Cương Tinh Thánh Thể kia có lực phòng ngự cực mạnh, nhưng mạnh hơn nữa thì cũng không thể mạnh hơn quy tắc trong đại sảnh Nhân Quả này được!

Vốn dĩ La Chinh định đẩy thẳng nhãi này vào trong rãnh sâu, chắc hẳn không ai có thể chống lại dòng sông năng lượng màu sắc sặc sỡ trong rãnh sâu này, cho dù là La Chinh thì rơi vào trong đó cũng sẽ chết chắc.

Nhưng chiêu này không hề chắc chắn!

Quả thật là hắn cực kỳ tự tin với sức mạnh của bản thân, sợ rằng trong cùng thế hệ hiếm ai có thể đối chọi với hắn về sức mạnh.

Trong chiến trường mộng ảo thiên tài đông đúc, võ giả Ma tộc này lại tự tin như vậy, hắn chỉ có thể nghĩ ra một phương pháp ổn thỏa hơn.

Quả thực, rất nhiều lúc, quy luật nhân quả trong đại sảnh Nhân Quả có che giấu sát khí, chỉ cần hơi đụng chạm một chút là sẽ bị giết chết ngay.

Ví dụ như dòng sông năng lượng trong rãnh sâu này, ví dụ như tảng đá khổng lồ hình vuông trong đại sảnh Nhân Quả thứ hai.

Nhưng nếu có thể đem ra sử dụng thì lại lợi hại không gì sánh được…

Cái móc dài này ẩn chứa một luật nhân quả cực kỳ lợi hại, người bị móc trúng liền rơi vào một trạng thái đặc biệt.

Dưới trạng thái này, võ giả không có trọng lượng, không thể phản kháng, cũng không thể vận dụng chân nguyên và cương nguyên, đồng thời cũng sẽ không bị thương!

Chỉ khi cái móc dài này thả ra thì đôi bên mới có thể đánh nhau!

Cho nên Đại Mộng vừa mới ngưng kết ra Cương Tinh Thánh Thể, Kim Hải ẩn núp cách đó không xa liền trực tiếp tung móc.

Tất nhiên, cương tinh hình thoi mà Đại Mộng này tiêu hao cương nguyên để ngưng tụ ra liền bị quy tắc Thiên Đạo trên cái móc phá hỏng!

Mà sau khi Kim Hải móc gã về phía mình xong thì nhanh chóng di chuyển thân mình lui về phía sau.

Hắn không đối kháng chính diện với Đại Mộng.

Giờ phút này, trên mặt Đại Mộng lộ ra vẻ kinh hoảng! Cương Tinh Thánh Thể do gã tiêu hao nhiều cương nguyên ngưng tụ ra cứ như vậy bị một cái móc nho nhỏ phá sạch? Đây chính là thần võ mạnh nhất mà suốt đời cha gã lĩnh ngộ được!

“Cương tinh hộ thể!”

Tốc độ suy nghĩ của Đại Mộng cũng cực nhanh.

Gã không hề ra tay với Kim Hải mà lại ngưng tụ Cương Tinh Thánh Thể lần nữa, đồng thời còn muốn ném mạnh cái móc trong tay đi! Quan trọng hơn là… phải móc đại ca Độc Cô sang!

“Vèo…”

Nhưng lần này Quý Nam đứng ở chỗ xa hơn lại tung móc.

Cương tinh hộ thể của Đại Mộng vừa mới ngưng kết lại bị cái móc dài của Quý Nam phá hỏng, đồng thời kéo thân thể vạm vỡ của gã về phía nàng…

Cảnh tượng này giống như đánh trống truyền hoa, hết người này đến người khác lôi kéo Đại Mộng, suốt dọc đường không có một chút khe hở nào.

Gã vừa mới bị một cái móc dài thả ra thì cái móc dài khác lại quấn lấy gã lần nữa.

Cương Tinh Thánh Thể của Đại Mộng ngưng kết hết lần này đến lần khác lại bị quy tắc Thiên Đạo ẩn chứa trong cái móc dài đập vụn hết lần nọ đến lần kia.

Từ đầu đến cuối, cái móc dài trong tay Đại Mộng đều không có cơ hội ném trở về!


Chương 1258: Tước vũ khí

Đại Mộng bị cái móc dài trong tay mấy người kéo tới kéo lui cứ như một món đồ chơi liền tức giận kêu la oai oái“Hình như các ngươi tiến vào đại sảnh Nhân Quả này trước, chiếm trước thời cơ, song dường như không hề động não gì cả…”

“Để xông pha trong đại sảnh Nhân Quả không phải chỉ dựa vào sức lực thô bạo là được.

Mặc dù võ giả Thần Hải Cảnh như ngươi là sự tồn tại tương đương với Thiên Kiêu, trong tay còn cầm một thanh thần khí chí tôn, nhưng luật nhân quả ẩn chứa trong thần khí chí tôn kia cũng không thể mạnh hơn quy tắc Thiên Đạo…”

“Vận dụng quy tắc trong đó một cách hợp lý mới là vương đạo.

Ta không biết tên gọi ban đầu của luật nhân quả ẩn chứa trong cái móc dài này là gì, ta tạm thời gọi nó là ‘tước vũ khí’.

Khi bị nó móc trúng, ngươi sẽ không có năng lực phản kháng, cho dù ngươi là Thiên Kiêu cũng thế thôi! Bởi vì ngươi đã bị tước vũ khí!”

La Chinh nhìn Đại Mộng bị kéo đông kéo tây mà thản nhiên nói.

Tuy rằng giọng nói của hắn không lớn, nhưng vừa vang lên thì mọi người trong đại sảnh Nhân Quả lại nghe rõ ràng.

Chín người trong bóng tối bờ bên kia nghe thấy lời này, trong ánh mắt đều lóe ra một chút sắc bén!

Mười người bọn họ tiến vào đại sảnh Nhân Quả trước nhóm La Chinh, đã sớm bố trí quy tắc hắc ám, quả thực xem như là chiếm trước thời cơ.

Nhưng bọn họ vẫn chưa nghiên cứu cái móc dài trong tay này quá nhiều.

Không phải bọn họ nghĩ không ra, mà là bọn họ quá tự phụ.

Trong mười người bọn họ bên này có một vị Thiên Kiêu, ngoài ra còn có hai vị truyền nhân của Thiên Tôn, hai truyền nhân của Đại giới chủ.

Mà ngoại trừ vị Thiên Kiêu kia ra, bốn người còn lại đều có mệnh cách Đại Thế Chi Tranh!

Một đội ngũ như thế làm sao có thể để mắt đến phe của La Chinh?

Cho nên Đại Mộng mới đề nghị, trước hết để cho bên đối diện móc gã qua, sau đó sẽ để Đại Mộng đưa Độc Cô theo, tiếp theo liền hành hạ đối phương đến chết, chính là đơn giản đến mức thô bạo như vậy.

Phải hết sức tự tin với thực lực của chính mình thì mới dám thi triển kế hoạch này…

Tuy rằng bọn họ không thấy được chuyện gì xảy ra trong sương mù, nhưng đại khái cũng có thể tưởng tượng ra tình cảnh của Đại Mộng lúc này.

“Thằng nhãi đang nói chuyện này thú vị đấy, thực sự rất thú vị” Độc Cô quan sát cái móc trong tay mình.

Hắn chưa từng nghĩ tới luật nhân quả ẩn chứa trong cái móc này mạnh mẽ cỡ nào.

Hắn chỉ biết cái móc này được quy tắc Thiên Đạo bảo vệ, không cách nào phá hỏng, hơn nữa chỉ cần móc trúng người thì nhất định có thể câu đối phương tới.

“Làm sao bây giờ? Đại Mộng vẫn chưa chết, nên cứu gã hay không?” Một tên võ giả khác hỏi.

Hai cánh tay giống như cây gậy của Độc Cô mở ra, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Cứu thế nào? Trừ khi gã có thể kéo ta qua, tất nhiên ta có thể giết đám người kia đi”

Những võ giả khác cũng im lặng.

Đại Mộng hét lên một tiếng hết sức chói tai, giống như đang cười nhạo bọn họ thật non nớt.

Cho dù là ai mà bị đùa bỡn thì cũng sẽ không vui, huống hồ còn bị đùa bỡn dễ dàng như vậy.

Hơn nữa bọn họ còn là một nhóm Thiên Kiêu tâm cao khí ngạo!

“Vèo…”

Dĩ nhiên, không vui nhất chính là Đại Mộng bị móc đến móc đi kia.

Trên mặt Thương Ma là nụ cười đắc ý.

Mặc dù đều là Ma tộc, nhưng gã chẳng có gì gọi là thương xót đồng bào của mình.

Tất cả điểm mộng ảo của Thương Ma đều thu hoạch từ trên người đồng bào của gã.

Trong chuyến xông pha vào chiến trường mộng ảo này, chắc gã cũng phải giết chết mấy nghìn võ giả cùng tộc rồi.

Gã chỉ biết người trước mắt này không cùng phe với gã!

“Đến lượt ta móc!” Thương Ma lại quăng cái móc dài trong tay, kéo Đại Mộng về phía mình!

Vừa mới kéo Đại Mộng đến trước mặt, một cái móc dài khác lại bay vụt tới, chính là La Chinh đã tung móc lần nữa…

Nhưng ngay lúc La Chinh kéo Đại Mộng đến trước người, lại không có cái móc nào khác theo kịp!

Đại Mộng hơi sững sờ, điên cuồng hét lên một tiếng, hai bàn tay lớn như quạt hương bồ liền đánh sang hai bên trái phải.

Thực lực bản thân gã cũng không tầm thường, lúc trước gã còn muốn giết chết bảy người này dựa vào sức lực của một mình gã.

Bây giờ, Đại Mộng cũng không để ý tới việc ném móc để câu Độc Cô sang nữa.

Gã chỉ muốn đập cái đầu của thanh niên Nhân tộc trước mắt này thành một đống bùn!

“Vù vù!”

Hai bàn tay của gã vỗ tới thật mạnh, kéo theo chưởng gió dữ dội.

Chỉ chưởng gió thôi cũng đã ẩn chứa sức mạnh phá nhà hủy miếu, như thế thôi là có thể tưởng tượng được uy thế trong đó lớn thế nào.

Nhưng ánh mắt của La Chinh vẫn dửng dưng, chỉ nhìn Đại Mộng rồi thản nhiên nói: “Kết thúc rồi”

Cùng lúc đó, bóng dáng thấp bé của Kim Hải đã nhảy lên thật cao, thần khí chí tôn đao Phật Viết trong tay đã âm thầm lướt qua cổ của Đại Mộng…

“Phật nói vạn vật trên trời đất sống rồi chết đi, không có ai không luân hồi, ngươi cũng nên đi luân hồi đi…” La Chinh hờ hững cười nói, sau khi nói xong, hắn liền vỗ nhẹ một cái lên ngực Đại Mộng.

Một luồng sức mạnh to lớn truyền vào trong thân thể Đại Mộng, điên cuồng phá hủy lục phủ ngũ tạng của gã.

Cũng không đến mức thật sự luân hồi, bị đánh chết trong đại sảnh Nhân Quả thì đương nhiên Đại Mộng này sẽ bị đá ra khỏi đại sảnh Nhân Quả, quay về trong thành chính, từ từ đợi sống lại.

Trên cổ của Đại Mộng dần xuất hiện một đường máu, sau đó đường máu kia càng lúc càng rộng ra, dần dần có máu tươi màu nâu tràn ra từ bên trong.

“Bịch…”

Thân thể to lớn đột nhiên ngã xuống trước mặt La Chinh.

Thân thể gã dần dần tiêu tan, vô số đốm sáng mộng ảo tỏa ra từ bên trong, kết quả lại bắn tới phía La Chinh!

“Phật… không nói như vậy” Trên mặt Kim Hải lộ ra vẻ phiền muộn, hắn tu hành trong chùa chiền lớn, tất nhiên biết La Chinh đang nói bậy, đồng thời còn nói thêm: “Vì sao toàn bộ điểm mộng ảo này đều thuộc về ngươi!”

Ai đánh chết đối phương thì có thể thu nạp một nửa điểm số mộng ảo trong cơ thể gã.

Hiển nhiên một kích trí mạng mới vừa rồi là do Kim Hải thi triển, La Chinh chỉ đánh ra một chưởng mà thôi.

Điểm mộng ảo này do ai sở hữu là do quy tắc của chiến trường mộng ảo nhận định.

La Chinh cũng không thể biết vì sao toàn bộ điểm mộng ảo trong cơ thể Đại Mộng lại đều bị mình hấp thu.

Lúc này điểm mộng ảo trong cơ thể gã Ma tộc còn khoảng hơn hai triệu, tất nhiên Kim Hải sẽ hơi buồn bực.

“Đừng nóng vội, đối phương… vẫn còn chín người mà!” La Chinh hơi mỉm cười.

Tòa đại sảnh Nhân Quả thứ ba này chính là để hai nhóm người tiến hành va chạm, độ khó tạm thời tăng lên rất nhiều, nhưng phần thưởng cũng trở nên hết sức hậu hĩnh.

Dẫu sao về cơ bản thì võ giả có thể đi vào đại sảnh Nhân Quả đều là hạng người xuất thân khá giàu có.

Có thể bỏ ra được năm triệu điểm mộng ảo, vậy ít nhất trong cơ thể cũng phải có bảy triệu điểm trở lên.

Nếu đánh chết thì ít nhất cũng có thể giành được một triệu điểm mộng ảo.

“Tên này hẳn không phải là người mạnh nhất ở phe đối diện” Quý Nam nhìn chằm chằm vào thân thể đang không ngừng tan đi của Đại Mộng mà nói.

“Ừ” La Chinh khẽ gật đầu, nhìn không gian đen ngòm bên đối diện kia. “Ngoại trừ võ giả Ma tộc này, tên nhãi thi triển quy tắc hắc ám kia cũng có thực lực không tầm thường.

Trừ cái đó ra thì hẳn bên kia còn một nhân vật lợi hại khác đang ẩn núp, nếu không võ giả Ma tộc này cũng sẽ không lớn mật như thế”

“Khi gã vừa mới bị móc sang thì liền muốn kéo một người khác theo cùng” Huyễn Linh kiệm lời mở miệng nói. “Thế thì người này hẳn phải có tự tin giết chết được tất cả chúng ta!”

“Người tự tin như vậy, ít nhất phải là một vị Thiên Kiêu” Quý Nam bổ sung.

Suy đoán ra kết luận này, sắc mặt mấy vị võ giả khác liền hơi trầm xuống.

Võ giả có thể xưng là Thiên Kiêu trong vũ trụ miễn cưỡng lắm cũng chỉ có hơn một trăm người.

Chia đều xuống năm mươi Đại Giới trong chiến trường mộng ảo này thì trong một Đại Giới cũng chỉ có ba vị Thiên Kiêu.

Đương nhiên đây chỉ là con số bình quân, có khả năng trong một số Đại Giới có nhiều Thiên Kiêu hơn một chút, một số Đại Giới khác thì lại không có lấy một võ giả nào có thể xưng là Thiên Kiêu.

Lúc trước, Quý Nam xông vào đại sảnh Nhân Quả lần đầu tiên thì liền có hai vị Thiên Kiêu đi cùng, bây giờ lại gặp phải vị Thiên Kiêu thứ ba, nhưng mà vị Thiên Kiêu này lại ở phía đối lập với bọn họ!

“Phải đối phó với vị Thiên Kiêu kia như thế nào?” Kim Hải trầm giọng hỏi, dũng mãnh như hắn cũng không có thực lực đánh một trận với Thiên Kiêu.

Cảm nhận được sự biến đổi tế nhị của bầu không khí này, La Chinh khẽ mỉm cười: “Cho dù là Thiên Kiêu thì cũng có thể giết chết như thường.

Song, hiện giờ Thiên Kiêu kia cũng hiểu rõ quy tắc trong cái móc dài rồi, chỉ sợ sẽ không ngốc đến nỗi bị chúng ta móc sang, hay là để ta bị bọn họ móc qua xem sao?”

“Cái này…” Kim Hải hơi sững sờ.

Mọi người đều hiểu rõ cái móc dài này sở hữu có uy lực biến thái đến mức nào. “Tước vũ khí” kia gần như có thể phá hỏng bất kỳ sức mạnh và võ kỹ nào, e rằng cũng chỉ có Thiên Tôn mới có thể thoát khỏi quy tắc Thiên Đạo này.

Cho dù là cường giả Giới Chủ bị cái móc này móc trúng thì sợ rằng cũng sẽ bị trói buộc, không thể phản kháng.

Bản thân La Chinh cũng hiểu đạo lý này, vì sao còn đưa ra đề nghị như thế?

Nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Kim Hải, La Chinh cười nói: “Giỡn thôi, ta cũng đâu có ngu như vậy”


Chương 1259: Do dự

La Chinh cũng không thể chống lại quy tắc ẩn chứa trong cái móc câu nàyGiống như tảng đá hình vuông to lớn kia, vốn dĩ cũng chỉ là đá bình thường, sau khi dựa vào quy tắc Thiên Đạo thì dù cho La Chinh bùng nổ hết sức mạnh cũng không thể làm tảng đá kia xê dịch đi tí nào.

Trong vũ trụ này, cũng chỉ có Thiên Tôn mới có thể đột phá quy tắc Thiên Đạo ở một mức độ nhất định, La Chinh của giai đoạn hiện nay thì còn lâu mới đủ sức.

Nhưng sau khi La Chinh nói xong, ánh mắt của hắn dừng ở trên người Huyễn Linh.

Cô gái Yêu Dạ tộc lặng lẽ ít nói này dùng một tay cầm cây cung dài, một tay còn lại thì cầm cái móc dài kia, vẫn luôn vô cùng cảnh giác nhìn bờ đối diện

Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung!

Khi La Chinh nhìn kỹ Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung kia, ánh mắt hắn hơi lóe lên, trong lòng đã lên kế hoạch, ngay sau đó bèn nói thêm: “Hoặc là, ta cũng có thể làm đồ ngốc một lần”

Kim Hải và Quý Nam nghe thấy lời của La Chinh thì trên mặt hơi có vẻ nghi hoặc.

Còn Thương Ma cẩu thả thì càng buồn bực hơn: “Ngươi thực sự định để mình bị móc đi?”

Đã có vết xe đổ của Đại Mộng…

Nếu La Chinh bị đối phương móc qua, kết cục cuối cùng có thể sẽ giống như Đại Mộng, bị đùa bỡn bằng cái móc dài trong tay, sau đó dễ dàng bị đánh chết.

“Có lẽ…” La Chinh nhún vai một cái, lại dùng chân nguyên truyền âm để truyền lời của mình sang.

Tuy rằng đôi bên cách nhau một khoảng ba trăm trượng, nhưng thính giác của võ giả tốt hơn bình thường, chưa chắc đối phương sẽ không nghe thấy lời của hắn.

Lần giằng co này, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Trong lòng nhóm võ giả của đại sảnh Nhân Quả ít nhiều gì cũng có chút sốt ruột.

Võ giả đi vào đại sảnh mộng ảo gần như đều có thể lọt vào tốp ba trăm người đầu tiên của Đại Giới này.

Nhưng cuộc so đấu trong chiến trường mộng ảo càng lúc càng quyết liệt, tốc độ giành được điểm mộng ảo của võ giả xếp hạng đầu cũng càng lúc càng nhanh.

Đây chính là đi ngược dòng nước, không tiến tất lùi.

Hiện giờ bọn họ giằng co như vậy, những võ giả bên ngoài đại sảnh Nhân Quả đang điên cuồng cướp đoạt điểm mộng ảo, tất nhiên thứ hạng của bọn họ sẽ không ngừng giảm xuống!

Mỗi khi bọn họ kiểm tra thứ hạng của mình liền phát hiện mình đã rớt xuống một hai bậc.

“Đại ca Độc Cô, chúng ta cứ chờ mãi thế này sao?” Có người hỏi.

Độc Cô nọ ngồi tại chỗ, ánh mắt nhìn vào lớp sương mù không ngừng quay cuồng kia, khẽ cười nói: “Vì sao không thể chờ?”

“Nhưng!”

“Chắc hẳn đối phương càng nóng ruột hơn chúng ta” Độc Cô thản nhiên nói. “Bọn họ hẳn sẽ không giữ được bình tĩnh”

Thực ra vào giờ này khắc này, trong lòng Độc Cô cũng không quá chắc chắn.

Cũng không phải hắn không tự tin với thực lực của bản thân.

Nếu đại sảnh Nhân Quả thứ ba này để cho đôi bên chém giết lẫn nhau thì vấn đề này cũng rất dễ giải quyết.

Một mình hắn ra tay cũng đủ để dọn sạch bảy tên võ giả bên đối diện, đó cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Theo như lời người nọ bên đối diện, thực lực không phải điểm then chốt để quyết định thắng bại trong đại sảnh Nhân Quả, mà phải xem ai có thể nắm bắt được quy luật trong đó.

Thực lực của Đại Mộng không thể nói là không mạnh.

Trong nhóm mười người này, có lẽ thực lực của Đại Mộng chỉ đứng sau hắn.

Cũng bởi vì như thế nên hắn mới yên tâm để cho Đại Mộng bị câu đi, tin rằng Đại Mộng có đủ thời gian để kéo mình qua…

Nhưng kết quả cuối cùng lại nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Đại Mộng bị đối phương đánh chết với phương thức gần như đùa bỡn, thậm chí còn không có chút khả năng chống cự nào.

Vì thế, trong lòng Độc Cô cũng âm thầm cảnh giác.

“Vèo!”

Một cái móc dài đột nhiên bắn ra, cuối cùng vẫn trở về mà không thu hoạch được gì.

Đôi bên đều đang tiến hành kiểu thăm dò vô vị này, nhưng do không thể phong tỏa đối phương nên hành động này chỉ giống như câu cá trong một dòng sông đen như mực, căn bản không thể nào cắn câu.

Ngoại trừ dùng cái móc dài để thăm dò ra, đôi bên cũng thi triển một số công kích khác, ví dụ như phi, đao, cung, tiễn các loại, nhưng cuối cùng vẫn không thể quấy nhiễu đối phương được là bao.

Nhưng vào lúc này, bóng dáng của La Chinh lại rời khỏi sương mù, xuất hiện trước mắt mọi người.

Trong nháy mắt La Chinh đột nhiên hiện thân, sắc mặt đám chín người được cầm đầu bởi Độc Cô bỗng phức tạp hẳn lên.

“Thằng nhóc này ra khỏi sương mù là muốn bắt chước Đại Mộng? Chủ động để chúng ta câu?”

“Như vậy chẳng phải hắn đi tìm chết sao? Chưa chắc hắn đã có thực lực như Đại Mộng!”

“Cho dù có thực lực như Đại Mộng thì đã sao? Câu thằng nhóc này qua thì chẳng phải có thể tùy tiện trêu chọc nó à?”

“Để ta!”

Trong bóng tối có người nóng lòng muốn thử, muốn quăng cái móc dài của bản thân tới chỗ La Chinh.

Nhìn thấy cảnh này, Độc Cô lại thản nhiên nói: “Chờ một chút”

Độc Cô nhìn La Chinh, chân mày hơi nhíu lại.

Đối phương đã đánh chết Đại Mộng thì hiển nhiên hiểu rất rõ quy luật của cái móc trong tay mọi người.

Sau khi bị móc trúng, toàn bộ trạng thái của bản thân đều sẽ bị cái móc dài trực tiếp loại bỏ, hơn nữa cũng không thể ra tay đánh lại.

Như vậy, người này còn dám rời khỏi sương mù Ảo Cảnh Vãng Sinh thì nếu không phải đồ ngốc thì cũng là có mưu kế khác.

Nghĩ tới đây…

Giọng nói của Độc Cô liền bay ra ngoài từ trong bóng tối.

“Người chính là người vừa mới lên tiếng? Đại Mộng là bị ngươi đánh chết?” Độc Cô hỏi, trong ngữ khí của gã ẩn chứa vẻ ngạo nghễ không hề che giấu, luôn khiến người ta có cảm giác như nhìn từ trên cao xuống.

La Chinh nhìn một vùng tối đen bên bờ đối diện, hơi lướt qua theo phương hướng giọng nói truyền tới, Thanh Mục Linh Đồng vận chuyển, liền nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ ngồi im trong đó.

“Là ta, thì sao?” La Chinh đáp lại.

“Chịu để lộ vị trí của mình, ngươi không sợ chết?” Độc Cô lại hỏi.

“Ta sẽ không chết, sao lại phải sợ?” La Chinh hỏi ngược lại.

Độc Cô nhìn chăm chú vào La Chinh một cách lạnh nhạt, trên mặt cũng lộ chút do dự.

Nếu đối phương chịu hiện thân thì nhất định đã chuẩn bị kế sách đầy đủ, hắn khẽ nhíu mày phỏng đoán tâm tư của đối phương.

Trước mắt, đại sảnh Nhân Quả thứ ba này giống như là một trò chơi đấu trí tuệ, so dũng khí, xem ai hiểu quy tắc của trò chơi này sâu sắc hơn thì mới có thể nắm giữ thế chủ động.

Độc Cô luôn tự phụ, nhưng đối mặt với La Chinh thì trong lòng cũng mơ hồ có chút bất an.

“Không quăng móc à?”

Tuy rằng trên mặt La Chinh là nụ cười tươi, nhưng trong lòng lại hơi buồn bực.

Nếu đối phương vẫn không chịu quăng móc thì hắn cũng không làm được gì.

“Các ngươi đã không vung móc, thế thì để ta tới vậy!”

“Vù!”

Mặc dù hắn chỉ thấy được cái bóng như có như không trong bóng tối, nhưng cái móc dài bay vọt ra vẫn bay thẳng đến người ngồi ngay ngắn trong bóng tối kia.

Cái móc dài như thoi đưa tới ngay lập tức!

Tuy rằng tốc độ ném móc đã được La Chinh đẩy đến cực hạn, nhưng tốc độ phản ứng của đối phương cũng không chậm chút nào.

Thân hình hắn hơi di chuyển hai thước liền dễ dàng tránh được một móc này của La Chinh.

Xuất phát từ tự tin nên hắn cũng chỉ di chuyển hai thước.

Song vốn dĩ La Chinh cũng không có ý định móc trúng, hành động này của hắn chỉ là để khiêu khích, giống hệt như phương pháp của Đại Mộng kia.

Song Đại Mộng là chế giễu bằng lời nói, còn La Chinh thì vừa bắt đầu liền trực tiếp ra tay.

Một móc không trúng, La Chinh không hề dừng lại, khóa chắc bóng dáng gầy gò lờ mờ kia, cái móc dài trong tay lại quăng đi!

“Vù!”

Cái móc dài bay vụt tới, bóng người kia chỉ có thể di chuyển vài thước để tránh né cái móc dài này.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần!

Lần lượt tung móc, lần lượt kéo về mà không thu hoạch được gì.

Nhưng trên mặt La Chinh vẫn nở nụ cười thản nhiên, tỏ ra rất kiên nhẫn.

Chỉ có điều, trên khuôn mặt vốn dĩ lạnh nhạt của Độc Cô trong bóng tối rốt cuộc cũng có vẻ tức giận.

“Vèo!”

Sau khi tránh được cái móc của La Chinh, cái móc dài trong tay gã cũng vọt ra, bay thẳng về phía La Chinh.

“Đến rồi!”

Ánh mắt La Chinh đột nhiên lóe lên.

Cái hắn chờ chính là giây phút này.

Cái móc dài này bay thẳng đến chỗ La Chinh, khi nó sắp cuốn lấy La Chinh đến nơi mới bay vụt đến chỗ cách La Chinh không xa thì đột nhiên ngừng lại!

Chính là do Độc Cô nắm phần đuôi dây xích của móc dài lại, cứng rắn kéo cái móc dài đã bắn đi được một nửa trở về.

Nhìn phương hướng cái móc dài lùi về, trong mắt La Chinh liền hiện ra ý cười gian trá: “Sao lại lấy về vậy?”

Trong vùng tối tăm ở bờ bên kia không có ai nói chuyện, nhưng ngay sau đó có một khí thế bén nhọn truyền đến từ trong bóng tối, chính là từ Độc Cô.

“Đại ca Độc Cô, vì sao không ra tay?” Một võ giả hỏi.

“Chỉ cần móc thằng nhóc này sang thì hắn chết chắc, vì sao phải do dự?” Có người hoàn toàn không hiểu.

Độc Cô chầm chậm đứng dậy, quan sát La Chinh từ trên xuống dưới.

Trong nháy mắt, ngay lúc gã vừa mới tung móc ra thì trong lòng xuất hiện một linh cảm cực kỳ xấu, cho nên cuối cùng gã mới thu hồi cái móc dài lại.

Nhưng vào thời khắc này, người đứng bên cạnh gã lại không nhịn được.

Một người trong đó đột nhiên ném cái móc dài về phía La Chinh, cuốn thẳng lấy hắn, Độc Cô muốn ngăn cản cũng không còn kịp rồi.


Chương 1260: Thanh kiếm thần bí

Sự khiêu khích của La Chinh vẫn có hiệu quảTrong bóng tối, một cái móc dài lập tức bắn về phía La Chinh, quấn lấy hắn.

Khi bị quấn vào, cơ thể La Chinh bị một quy tắc kỳ lạ trói buộc.

Quy tắc này không cho phép hắn chống cự, thế nên cả người hắn trực tiếp bị giam lại như một cây lục bình không hề có trọng lượng, bị kéo vào trong bóng tối ở phía đối diện!

“Chính là lúc này!”

Trong nháy mắt, La Chinh lại bị câu đi một lần nữa, Huyễn Linh đã thả dây cung ra!

Phía trước Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung của nàng có một ngọn lửa bồng bềnh trôi liên tục xoay tròn.

Trong ngọn lửa đó mơ hồ lộ ra mũi tên bén nhọn!

“Vù vù vù!”

Mục tiêu của ba ngọn lửa này không phải là người khác, mà chính là La Chinh!

Thật ra giờ phút này, trong lòng Huyễn Linh cũng rất do dự.

Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung đã được gọi là thần khí chí tôn thì đương nhiên nó cũng có điểm mạnh.

Tuy nàng không thể phóng ra toàn bộ uy lực của mũi tên lửa này, nhưng khi dùng toàn lực để phóng ra thì võ giả bình thường cũng khó mà ngăn cản được uy lực của nó.

Cho dù là Thiên Kiêu thì cũng phải tránh né.

Nhưng La Chinh lại cứ khăng khăng như thế, lại còn thề với nàng rằng tuyệt đối không có vấn đề.

Vậy nên, Huyễn Linh cũng chỉ có thể làm theo.

“Hừ!”

Thấy bên mình đã có người ra tay kéo La Chinh qua, Độc Cô hừ lạnh một tiếng, bóng dáng gầy gò đột nhiên lóe lên, nhanh chóng tiếp cận La Chinh.

Mặc dù Độc Cô vẫn chưa nghĩ ra cách phá giải, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sợ La Chinh.

“Không cần biết ngươi có mưu kế gì, nếu đã tới, thì chết ở chỗ này đi” Nói xong, cánh tay giống như cây gậy thô ráp của Độc Cô vung lên, trong tay xuất hiện thêm một thanh trường kiếm.

Độc Cô không phải là tên đầy đủ của hắn.

Tên đầy đủ của hắn là Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu…

Thiên Kiêu duy nhất trong số các võ giả độc lập.

Thiên Kiêu, chính là niềm hy vọng trong một tộc lớn.

Trong một tộc lớn thường cũng chỉ có vài Thiên Kiêu.

Sự tồn tại của Thiên Kiêu thường cần phải dốc hết sức lực của toàn tộc, giống như Cơ Lạc Tuyết vậy.

Khi nàng tham gia chiến đấu chiến trường mộng ảo, ngay cả lão tổ của Cơ gia cũng ra mặt quan tâm.

Nhưng trong vũ trụ luôn luôn có một số tồn tại khác biệt.

Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chính là một người khác biệt như vậy.

Hắn tu luyện thẳng một mạch đến Thần Hải Cảnh chỉ trong ba mươi mốt năm.

Trong vũ trụ tồn tại nhiều thiên tài, đặc biệt là dưới bối cảnh Đại Thế Chi Tranh, thế nên tốc độ này cũng không đáng để đặc biệt kiêu ngạo.

Dù sao thì khi một đại thế này mở ra, tốc độ tu luyện đến Thần Hải Cảnh của những thiên tài nòng cốt đều không chậm.

Trong quá khứ, có thể mở được Thần Hải Cảnh trước năm năm mươi tuổi đã vô cùng hiếm thấy, nhưng ở hiện tại thì lại không tính là gì.

Thậm chí rất nhiều thiên tài nòng cốt đã mở ra biển chân nguyên lúc hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi…

Điểm thật sự đáng chú ý của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu là hắn hoàn toàn dựa vào sự xông xáo của bản thân.

Từ một võ giả độc lập lặng lẽ không có tiếng tăm, hắn đã đánh bại Thiên Kiêu đến từ thánh vực Vạn Phật!

Từ đó, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã một trận thành danh!

Lúc ấy, Chư Thần Vô Niệm hoàn toàn chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một võ giả độc lập như thế xuất hiện!

Bốn gia tộc lớn ngay lập tức chìa tay ra muốn giúp đỡ Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.

Thiên Kiêu chỉ là một cái danh hiệu, Độc Cô Kiêm Tiêu Tiêu đã đánh bại đối thủ của hắn, điều này chứng minh hắn có thực lực đối đầu với Thiên Kiêu, vậy hắn chính là Thiên Kiêu.

Không ai muốn bỏ qua một thiên tài đẳng cấp như vậy.

Nhưng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lại kiên quyết từ chối.

Mặc dù hắn hiểu rõ bốn gia tộc lớn rất mạnh, mà hắn càng hiểu rõ hơn rằng nếu bản thân được Thiên Tôn chỉ bảo thì sẽ có được chỗ tốt khó có thể tưởng tượng.

Nhưng hắn vẫn từ chối.

Lý do rất đơn giản, chính kiếm của hắn giúp hắn từ chối.

Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu có được thành tựu như thế chính là vì kiếm của hắn.

Lúc trước, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng chỉ là một võ giả nghèo túng bình thường.

Có được tu vi Tiên Thiên ở trong Thượng Giới thì cũng chẳng khác gì tro bụi.

Có một lần đánh nhau với người khác, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bị người ta đánh cho gần chết, bị ném vào một bãi tha ma, nằm thoi thóp bảy ngày bảy đêm.

Khi hắn tỉnh lại, hắn liền phát hiện ra thanh kiếm này trên một cái xác bên cạnh.

Nhìn qua thì thiết kiếm tối màu này vô cùng bình thường, không phải là thần binh lợi khí gì.

Cho dù bị vứt bỏ ở bãi tha ma này cũng chẳng ai thèm tìm.

Nhưng khi chạm vào thanh kiếm này, hắn lập tức bị một tia ý thức mạnh mẽ bao phủ…

Đó là một thanh kiếm có ý thức của riêng mình, và đó cũng chính là thanh kiếm tối màu dài nhỏ trong tay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hiện giờ.

Võ học tối cao mà hắn tu luyện, bí cảnh hiếm thấy mà hắn đã thăm dò, tất cả đều nhờ thanh kiếm này ban tặng cho.

Thiết kiếm này vừa là vũ khí mạnh nhất của hắn, cũng là sư phụ, là ân nhân tái sinh của hắn.

Cũng bởi sau khi lấy được thanh kiếm này, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cứ thế nổi lên như diều gặp gió.

Lấy thân phận võ giả độc lập mà thu gom được rất nhiều vật quý báu nhất của Đại Giới, tham gia cuộc thi đấu của bốn gia tộc lớn với thân phận võ giả độc lập.

Từ một tiểu bối không có tiếng tăm, hắn đã lọt vào phạm vi tranh giành của nhóm Thiên Kiêu, đồng thời cũng vượt đường sá xa xôi, đánh bại Thiên Kiêu của Ách Nan Tự trong thánh vực Vạn Phật.

Kể từ đó, danh tiếng của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã bay ngút trời!

Hiện giờ ở Chư Thần Vô Niệm, thậm chí hắn còn ngang hàng với Liệt Thiên Hàn, Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết.

Có người còn cho rằng Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chính là kỳ tích trong đám võ giả độc lập.

“Dưới thực lực tuyệt đối, mưu kế gì đi nữa cũng không có tác dụng” Giờ phút này, ý thức của thanh trường kiếm trong tay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu dường như đã gắn liền với hắn.

“Hiểu rồi.

Lúc trước… là ta đã do dự” Trên mặt Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu không có quá nhiều biểu cảm.

Giờ phút này, hắn đã cầm trường kiếm, đi thẳng về phía La Chinh.

Thanh kiếm kia đã bầu bạn bên Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nhiều năm, thế nên hắn cũng có những suy đoán về lai lịch của nó.

Nó không thuộc về vũ trụ này, mà đến từ một nơi còn kinh khủng hơn, cũng chính là sự tồn tại vượt qua Thiên Đạo.

Thanh kiếm này nói cho hắn biết, nơi đó gọi là Thần Vực.

Ban đầu, thanh kiếm này đi theo hắn chẳng qua cũng chỉ là do hai bên lợi dụng lẫn nhau.

Nhưng sau này làm bạn với nhau nhiều năm, tình cảm dần dần sâu đậm.

Hắn cũng biết một vài chuyện bí mật của thanh kiếm này, mà nó cũng góp sức, giúp hắn trở thành Đạo Tử, vượt qua cả Thiên Đạo…

Khi chiến trường mộng ảo mở ra, thanh kiếm này liền nói cho Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu biết, cuộc đua trong chiến trường mộng ảo vô cùng quan trọng.

Trên đường vào chiến trường mộng ảo, cho đến bây giờ Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu vẫn chưa gặp bất cứ cản trở nào.

Những người đồng lứa trong vũ trụ có thể trở thành đối thủ của hắn cũng không nhiều.

Trong mắt hắn, dường như người trước mắt này có chút thông minh, nhưng cũng không đủ để đối kháng với hắn.

Nhưng mà…

Khi bị câu vào trong bóng tối, La Chinh cũng lấy lại được tự do chỉ trong nháy mắt.

Đồng thời lúc này, phía sau hắn liền có ba ngọn lửa bùng lên với uy thế cực kỳ to lớn!

Vốn dĩ võ giả kia câu La Chinh qua cũng là bởi xúc động nhất thời.

Sự xúc động đã chứng minh gã không chắc chắn.

Trong nháy mắt câu được La Chinh qua, gã liền ra tay luôn.

Một cây thương ngắn xuất hiện trong tay, đâm thẳng đến đầu La Chinh.

Thương này đâm ra, mũi thương xoay tròn, chỉ cần đánh trúng thì tất có thể xoắn nát đầu La Chinh!

Nhưng võ giả này tuyệt đối không ngờ rằng, thương này của gã vừa đâm ra, phía sau La Chinh đã có ba mũi tên lửa phóng về phía gã!

“Đệch…”

Võ giả kia thầm mắng một tiếng, giờ phút này cũng không để ý đến việc ám sát La Chinh nữa.

Bóng người gã lóe lên, muốn chạy trốn.

La Chinh khẽ mỉm cười, hai tay nhanh như chớp, bắt võ giả kia lại! Hai tay hắn như một cái vòng sắt, kẹp chặt võ giả kia, gã nào còn đường mà thoát ra nữa?

“Chết đi!”

Cùng lúc đó, thiết kiếm tối màu của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng xuyên qua bóng tối lao thẳng đến La Chinh.

Hắn không suy nghĩ gì nhiều.

Thanh thiết kiếm này gần như có thể làm được tất cả! Nó chính là sự phụ thuộc lớn nhất, cũng là một phần cơ thể của hắn!

Đúng là lúc trước, hắn không dựa vào thực lực của bản thân để đánh bại vị Thiên Kiêu của thánh vực Vạn Phật kia, mà là nhờ có thanh thiết kiếm trong tay này.

Nhưng thế là đủ rồi, bởi vì thanh thiết kiếm tối màu quý báu này thuộc về hắn.

Mà theo một ý nghĩa nào đó thì hắn cũng thuộc về thanh thiết kiếm màu tối này…

Nhưng một kiếm này của hắn còn chưa đâm ra, ba ngọn lửa kia đã bùng lên.

“Ầm, ầm, ầm…”

Ba ngọn lửa ngay lập tức bùng lên, cho dù là quy tắc hắc ám thì cũng không thể ngăn cản được ánh sáng mà ngọn lửa này tỏa ra.

Thậm chí ngọn lửa này còn muốn cắn nuốt quy tắc hắc ám.

Võ giả thi triển ra quy tắc hắc ám liền sững người đứng ở một chỗ khác, vẻ mặt u ám.

Gã đang cố hết sức để duy trì quy tắc hắc ám mà mình đã bố trí.

“A a a…”

Trong nháy mắt, mấy võ giả vốn ở nơi ba ngọn lửa bùng lên cũng đã nhanh chóng trốn đi, nhưng võ giả đã bị La Chinh bắt được kia thì trực tiếp bị đốt thành tro bụi.

Suy cho cùng, Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung này vẫn là thần khí chí tôn, trong đó có luật nhân quả riêng của hệ Hỏa, thế nên võ giả Thần Hải Cảnh nào có thể ngăn cản được?

Thấy ngọn lửa hừng hực kia phun ra, con ngươi của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hơi co lại, trong lòng liền có ý nghĩ lùi bước…

Có lẽ bởi dựa vào thanh kiếm này mới đạt được thành tựu như hôm nay, nên nghiêm túc mà nói thì tâm võ đạo của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu không mạnh.

Chẳng qua chuyện này không quan trọng, bởi vì thanh kiếm kia đã là một phần của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, nên nó có thể đại diện cho hắn.

“Nhóc con, không phải sợ.

Chỉ là ý nghĩa sâu xa của Bạo Viêm – quy tắc hệ Hỏa tầng sáu mà thôi.

Ta vẫn có thể ngăn cản giúp ngươi!”

Lúc này, thanh thiết kiếm tối màu truyền một dòng ý thức đến cho Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.

Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng màu vàng đột nhiên phóng ra từ chỗ chuôi thanh thiết kiếm tối màu.

Bàn tay của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lập tức bị nhuộm thành màu vàng, đồng thời màu vàng này bắt đầu lan về phía cánh tay, ngực và cổ của hắn…

Cả người hắn lập tức vàng rực.

Ý nghĩa Bạo Viêm cũng không thể làm tổn thương tới Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu!

“Nhưng như đã nói, thằng nhóc kia thi triển thủ đoạn như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ ý nghĩa Bạo Viêm này sao?

Thanh thiết kiếm tối màu cũng rất nghi ngờ, nó cũng không nghĩ ra việc này.

Sau khi Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và thanh kiếm trong tay nhảy vào trong ý nghĩa Bạo Viêm, thanh thiết kiếm tối màu kia mới thấy rõ cảnh tượng trước mắt.

La Chinh và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu giống nhau, toàn thân đều mạ lên một tầng màu vàng.

Nhưng khác nhau ở chỗ, màu vàng trên người La Chinh chi chít những vòng xoáy, dường như đang điên cuồng hấp thu ý nghĩa sâu xa của Bạo Viêm phun ra từ ngọn lửa.

“Đây, đây là!”

Sau khi thiết kiếm tối màu kia chú ý tới sự thay đổi của cơ thể La Chinh thì cũng truyền tới Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu một dòng ý thức kinh ngạc.

“Đây là cái gì?”

Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nghi hoặc hỏi.

Kể từ khi hắn thiết lập liên hệ với thiết kiếm tới nay, bất kỳ đồ vật nào trong vũ trụ này cũng đều là vật tầm thường trong mắt thiết kiếm.

Thậm chí nó cũng chưa từng coi những Thiên Tôn kia ra gì, giống như trong vũ trụ này vốn không có cái gì đáng để nó khiếp sợ.

Vậy mà sau khi chú ý tới sự thay đổi trên cơ thể La Chinh, nó lại lộ ra cảm xúc kinh ngạc mãnh liệt.

“Không sao, cứ chém chết người này trước đã” Ý thức của thiết kiếm tối màu lại truyền đến Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.

“Hiểu rồi” Lúc này, khoảng cách giữa Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và La Chinh đã rất gần.

Trên thực tế, thiết kiếm truyền dạy cho Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nhiều nhất là thân pháp.

Bởi vì căn bản thanh kiếm này chính là một sự tồn tại bất khả chiến bại.

Chỉ cần Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu có thể tới gần đối thủ, vấn đề tấn công cứ giao cho thanh kiếm này là hắn cũng có thể yên tâm!

Thậm chí Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng hoài nghi, không biết nếu mình có thể tới gần Thiên Tôn, thanh kiếm này có thể dùng một kiếm chém chết cả Thiên Tôn không.

“Vù!”

Thiết kiếm tối màu vẽ ra một đường cong trên không trung.

Nó này vẫn chưa bộc phát ra uy thế gì, chỉ có mình Độc Cô rõ điểm đáng sợ của nó…

Người trước mặt này chết chắc rồi.

Nhưng ngay lập tức, La Chinh mỉm cười với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, bóng người bắt đầu lùi về sau một cách quỷ dị, đột nhiên lùi về phía bờ bên kia!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box