1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 251 : Phần thưởng (c1251-c1255)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 251 : Phần thưởng (c1251-c1255)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1251: Phần thưởng

Sau khi gương mặt quỷ màu đỏ sậm kia bị bắn trúng thì bất chợt vỡ vụn…Vết nứt lan rộng ra, cuối cùng khiến cả tảng đá đều đầy các vết nứt rồi vỡ tan, đá vụn bay ra tứ tung.

Những tảng đá hình vuông này vốn chỉ là những tảng đá bình thường.

Chẳng qua bên ngoài tảng đá có một loại luật nhân quả cực mạnh nào đó, được quy tắc Thiên Đạo bảo vệ nên mới không thể phá vỡ được nó.

Nó cũng giống như tường thành của các thành chính lớn vậy.

Vì lý do này mà trong khi chiến đấu với nhau, dù các võ giả có bùng nổ ra sức mạnh kinh khủng tới mức nào thì cũng không thể phá hoại được các bức tường.

“Dọa ta sợ chết đi được…”

Người nói chuyện chính là võ giả Ma tộc kia.

Khi nãy, trong lúc cấp bách, La Chinh đã trực tiếp buông dây cung.

Mũi tên thứ nhất tùy tiện bắn ra lại vừa khéo xẹt qua bên người võ giả Ma tộc, làm gã suýt thì bị mũi tên của La Chinh bắn trúng.

La Chinh cũng thấy cảnh đó, nhưng thời gian quá gấp gáp nên hắn không để ý được nhiều đến vậy.

“Xin lỗi” La Chinh khẽ mỉm cười nói.

“Không sao… Ít ra chúng ta cũng vượt qua cái đại sảnh chết tiệt này rồi!” Võ giả Ma tộc cười khà, không quá để tâm.

Huống chi cho dù mũi tên kia có bắn trúng thì cũng chưa chắc có thể lấy mạng gã được.

La Chinh có được cây cung này ở Hạ Giới, chỉ có thể coi như là bảo vật phẩm cấp thấp trong các loại thần khí, còn võ giả Ma tộc này thì lại được trang bị đầy đủ.

Một vị võ giả nhìn sang tảng đá lớn bất động bên cạnh, vươn tay khẽ vỗ một cái, tảng đá vỡ nát thành từng mảnh nhỏ…

Khi nãy, bọn họ còn bị những tảng đá này đuổi chạy tứ tán, bây giờ phải trút giận cho hả dạ, thế nên những tảng đá đó đều bị bọn họ lần lượt đập nát hết.

Quý Nam bay tới trước mặt La Chinh, khẽ mỉm cười rồi nói với hắn: “Lợi hại!”

“May mắn thôi.

Không ngờ cái đầu lâu này lại có tác dụng” La Chinh dỡ một cái đầu lâu sau lưng xuống rồi đáp.

Thứ này không thể bị phá hủy nên cũng khiến La Chinh cực kỳ đau đầu, được cái trong lúc quan trọng lại phát huy tác dụng.

Lần này, La Chinh được coi như là công thần giúp mọi người vượt qua đại sảnh Nhân Quả thứ hai.

Trong đại sảnh Nhân Quả thứ nhất, suýt chút nữa La Chinh đã hại chết mấy người, nên trong lòng họ vẫn còn có chút không vui, thậm chí còn có tức giận, nhưng đến giờ thì cũng tiêu tan.

Mặc dù mọi người chỉ tạm thời tạo thành một đội ngũ, nhưng trong lúc hợp tác, mọi người đã kéo gần khoảng cách với nhau hơn.

“Ầm ầm ầm”

Xung quanh đại sảnh Nhân Quả vang lên các tiếng nổ vang.

Chỉ trong chớp mắt, hơn bốn mươi tảng đá hình vuông đều bị vỡ nát hoàn toàn, chỉ để lại những đống đá vụn đầy trên mặt đất.

Lúc này đây, mọi người đều đưa mắt về một phía trong đại sảnh, ở đó có hai đám điểm mộng ảo đang lơ lửng.

Hai đám đốm sáng đó chính là của hai người bị cột sáng chiếu phải trước đây.

Vì hai người này không phải bị người khác giết, nên những điểm mộng ảo này đều trở thành vật vô chủ.

Trước đây mọi người đều ngầm thống nhất, không nhân lúc rối loạn mà hấp thu hai đám điểm mộng ảo này.

Hiện giờ mọi người đã vượt qua đại sảnh Nhân Quả, nên đều bắt đầu quan tâm đến chúng.

Dẫu sao hai đám điểm mộng ảo này cộng lại cũng có đến mấy triệu điểm liền, đó không phải là con số nhỏ.

Nhưng vấn đề là phải phân chia như thế nào…

“La Thiên Hành lấy nguyên một đám đi” Quý Nam thản nhiên nói.

Mặc dù nét mặt nàng thong dong, nhưng giọng điệu lại mang theo một khí thế không thể chống lại.

“Ừ, đám còn lại thì chúng ta chia đều” Võ giả thấp bé gật đầu nói.

Thế nhưng trên khuôn mặt của võ giả đội mũ tròn kia lại hiện lên vẻ không phục: “Dựa vào cái gì…”

Hắn vừa mới mở miệng, ánh mắt của Quý Nam và võ giả thấp bé kia đã tập trung trên người hắn, khiến hắn lập tức phải ngậm miệng lại.

Người có công lớn nhất giúp mọi người đi qua được đại sảnh Nhân Quả thứ hai chính là La Chinh, để hắn lấy một phần điểm mộng ảo cũng không quá đáng chút nào cả.

Dĩ nhiên, La Chinh sẽ không từ chối.

Hắn khẽ mỉm cười, đi thẳng đến chỗ một đám điểm mộng ảo rồi hấp thu.

Cũng coi như đây là thu nhập thêm, hoặc gọi nó là “di sản” cũng được.

Còn đám điểm mộng ảo còn lại, sau khi giao ước thì mọi người sẽ lần lượt hấp thu nó.

Mỗi người hấp thu khoảng một trăm nghìn điểm mộng ảo xong sẽ mau chóng đẩy ra để chuyển cho người khác.

Không ai dám nhân cơ hội độc chiếm, vì dù sao nếu độc chiếm thì sẽ bị các võ giả khác liên hợp đuổi giết, chẳng ai dám đối mặt với sự mạo hiểm đó.

Huống chi, cũng chỉ là mấy trăm nghìn điểm mộng ảo mà thôi.

Sau khi hấp thu hết những điểm mộng ảo này, mọi người mới đi tới phía cuối của đại sảnh Nhân Quả.

Khi bọn họ đi tới rìa của đại sảnh, hàng rào ánh sáng trắng ngăn cản ở đây cũng đã biến mất.

Chỉ có điều, lại có một tảng đá lớn hình vuông chặn lối đi lại.

Tảng đá hình vuông kia bịt kín lối ra của đại sảnh Nhân Quả!

“Sao vẫn còn một tảng đá thế này?”

“Làm sao tảng đá hình vuông này lại đến đây được?”

“Để ta!”

Khi nãy võ giả Ma tộc kia đã đập nát hết mười lăm tảng đá, bây giờ thấy còn lại mỗi tảng đá này nên gã bèn gom hết sức mạnh rồi tới trước tảng đá, cơ bắp toàn thân nở ra, hai tay đánh ra một chưởng.

“Uỳnh!”

Mọi người vốn tưởng rằng sau khi đánh ra chưởng này, tảng đá đó sẽ đổ ầm xuống.

Nhưng không, tảng đá đó vẫn đứng sừng sững ở đây, không hề sứt mẻ chút nào.

Thấy thế, mọi người không khỏi nhíu mày…

Theo lý thì khi bọn họ đã phá giải được quy tắc Thiên Đạo trong đại sảnh Nhân Quả, tảng đá này sẽ không thể chịu nổi một chưởng mới đúng.

Nhưng xem ra, nó lại không hề bị sứt mẻ chút nào.

Nếu tảng đá này vẫn được bao phủ bởi lực quy tắc vô hình thì trọng lượng của nó cũng gần đạt tới mức vô hạn, không có cách nào phá hủy được, cũng không thể di chuyển ra chỗ khác.

Giờ nó chặn trước cửa, bọn họ làm thế nào để đi qua được?

Võ giả Ma tộc chẳng hiểu ra sao, ngơ ngác hỏi: “Chuyện gì thế này? Tại sao ta không phá vỡ được tảng đá kia?”

Gã vừa dứt lời thì nhìn thấy một luồng ánh sáng màu vàng bay ra từ mặt ngoài của tảng đá này.

Những đốm sáng màu vàng này bay ra khắp bốn phía, sau đó lập tức muốn xâm nhập vào cơ thể của võ giả Ma tộc…

“Tại… Tại sao lại có điểm mộng ảo bay ra thế này?” Võ giả Ma tộc ngạc nhiên hét lên, hơn nữa số lượng điểm mộng ảo rải rác bay ra cũng không ít.

Trong chớp mắt, gã đã đạt được thêm gần bốn trăm nghìn điểm mộng ảo.

Thấy thế, trên khuôn mặt của mọi người đều lộ ra vẻ hứng thú.

Quý Nam bình thản nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì đây chính là phần thưởng của tòa đại sảnh Nhân Quả thứ hai, ai cũng có phần.

Có điều, chắc là sẽ thưởng điểm mộng ảo dựa theo uy lực thi triển sức mạnh của bản thân mỗi người!”

“Á!” Võ giả Ma tộc trợn mắt, bỗng nhiên hét lên: “Vậy cái vừa rồi không tính! Ta phải làm lại!”

Ban nãy gã chỉ định phá nát tảng đá này nên mới chỉ sử dụng có một nửa sức mạnh của bản thân vào chưởng đó mà thôi.

Vì không dùng võ kỹ nên mới đạt được mỗi bốn trăm nghìn điểm mộng ảo.

Vừa hối hận, gã vừa siết chặt nắm tay giáng thêm một chưởng nữa lên tảng đá lớn hình vuông này….

“Uỳnh!”

Uy lực của chưởng này lớn hơn gấp nhiều lần so với chưởng lúc nãy, nhưng lại không thấy điểm mộng ảo bay ra từ bên ngoài tảng đá nữa.

Võ giả Ma tộc khóc không ra nước mắt, những người khác đều tỏ ra thương hại gã.

Mọi người đều biết gã đã bỏ lỡ điều gì, nhưng lại chẳng ai nói ra…

Võ giả Ma tộc lặng lẽ tránh sang một bên, vẻ tức giận khi nãy cũng được thay bằng vẻ hối hận không thôi.

Sao gã lại tranh phá vỡ tảng đá đó làm gì cơ chứ!

Đợi sau khi võ giả Ma tộc rời khỏi, võ giả Yêu Dạ tộc bèn đi đến phía trước tảng đá này.

Có vết xe đổ của võ giả Ma tộc lúc trước, mọi người đã được rút kinh nghiệm nên đều bày ra chiêu thức lợi hại nhất của bản thân.

Có một vài chiêu mặc dù khá lợi hại, nhưng lại không tạo ra thương tổn cao, hoặc không tạo thành thương tổn thực tế.

Cô gái Yêu Dạ tộc đứng trước tảng đá ngẫm nghĩ một lát, sau đó lùi về phía sau hai bước, lấy ra một cây cung màu đỏ như lửa.

“Cây cung này… cũng là một món thần khí chí tôn ư?”

Lúc trước, La Chinh không quá để ý đến cô gái Yêu Dạ tộc này.

Nàng ta vốn rất trầm lặng, từ đầu đến cuối đều rất ít khi thể hiện mình, cũng chỉ từng tặng một cọng lông chim Thanh Loan cho Quý Nam mà thôi.

Ấy vậy mà cô gái này lại lấy ra được một món thần khí chí tôn ư? Xem ra địa vị của nàng ta trong Yêu Dạ tộc cũng không thấp, hẳn là còn cao hơn cả Lam Nhiễm!

Nàng ta thành thạo giữ lấy cánh cung, ngón tay khẽ nắm lấy dây cung, kéo ra phía sau…

“Không cần mũi tên?” La Chinh khẽ nhíu mày, cây cung trong tay cô gái Yêu Dạ tộc vẫn chưa hề lắp tên.

Nhưng sau khi nàng kéo dây cung ra sau, màu đỏ tuyệt đẹp trên cây cung bắt đầu trở nên sống động, đồng thời, phía trước cây cung xuất hiện một vòng xoáy lửa.

Trong lúc vòng xoáy không ngừng chuyển động, một mũi tên màu đỏ thẫm liền hiện ra!

“Đây là Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung, xếp hạng hơn hai nghìn một trăm trên bia hoàn vũ vạn linh”.

Thấy ánh nhìn chăm chú của La Chinh, Quý Nam bèn giải thích.

Đúng lúc này, cô gái Yêu Dạ tộc cũng thả dây cung ra.


Chương 1252: Thể hiện bản lĩnh

Sau khi nàng buông dây cung, nó phát ra một tiếng “vù” vang dộiMọi người liền nhìn thấy dây trên cây cung kia chấn động không ngừng…

Còn vòng xoáy lửa ở phía trước cây cung dài kia lại chưa bắn ra, mà chỉ lơ lửng đằng trước nàng, xoay tròn chầm chậm…

Lúc này cô gái Yêu Dạ tộc lại cười với mọi người một cách ngại ngùng: “Chúng ta… nên lùi lại phía sau một chút thì tốt hơn!”

Nhìn thấy uy thế ẩn chứa trong vòng xoáy lửa kia, mọi người cũng biết có lẽ uy lực khi thứ này nổ tung sẽ bao trùm hơn cả tưởng tượng, vì vậy liền lũ lượt lùi về phía sau.

Thậm chí, cô gái Yêu Dạ tộc kia cất Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung xong thì cũng lui lại cùng mọi người, chỉ để lại vòng xoáy lửa kia chuyển động chầm chậm trên không trung…

Đám La Chinh, Quý Nam liên tục lùi lại, được một khoảng mấy chục trượng thì định dừng lại.

“Vẫn chưa đủ, lui tiếp đi.

Ta sợ ảnh hưởng đến mọi người” Cô gái Yêu Dạ tộc mỉm cười nói.

Vì vậy mọi người và nàng cùng lùi đến đoạn giữa của đại sảnh Nhân Quả.

“Tốt, được rồi” Giọng nói của cô gái Yêu Dạ tộc vang lên, ánh mắt nàng hơi lóe.

Sau đó, mọi người nghe thấy một âm thanh cháy bùng lên!

“Vụt…”

Vòng xoáy lửa kia bắn về phía tảng đá to lớn hình vuông.

Cú va chạm mãnh liệt khiến ngọn lửa chứa trong đó khuếch tán ra, lan về đằng sau.

Gần một nửa phạm vi của đại sảnh Nhân Quả đều chìm trong ngọn lửa dữ dội này.

Hình như cô gái Yêu Dạ tộc nọ hiểu rất rõ cây cung này.

Nàng để cho mọi người lùi lại, nhưng lại không lùi quá xa mà chỉ vừa vặn.

“Lực quy tắc hệ Hỏa tầng năm, hơn nữa còn ẩn chứa một luật nhân quả kỳ lạ, có thể ngưng kết lực của ngọn lửa ở mức độ cao, đây là điểm đặc biệt của Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung ư?” Quý Nam khẽ nói.

Trong ngọn lửa cháy hừng hực kia, bề mặt của tảng đá to lớn liền toát ra vô số điểm sáng mộng ảo, không ngừng bay lượn rồi bay thẳng về phía cô gái Yêu Dạ tộc!

Số lượng điểm sáng mộng ảo này đâu chỉ nhiều hơn gấp đôi võ giả Ma tộc lúc trước?

Đợi đến khi lửa mạnh tan hết, cô gái Yêu Dạ tộc cũng đã nhận hết điểm sáng mộng ảo xong, võ giả Ma tộc liền nôn nóng mà lớn tiếng hỏi: “Bao nhiêu, ngươi nhận được bao nhiêu điểm mộng ảo?”

“Hai triệu tám” Cô gái Yêu Dạ tộc cười nhạt mà đáp.

“A a a a…” Võ giả Ma tộc gào thét, lúc này trong lòng gã vô cùng mất cân bằng.

Nhưng trên thế giới này lại không có thuốc hối hận, ai bảo gã ngứa tay đi đập tảng đá hình vuông to lớn kia làm gì?

Nghe thấy lời của cô gái Yêu Dạ tộc, trong lòng những võ giả khác lập tức nóng như lửa đốt.

Quả nhiên…

Giống như Quý Nam nói, trong đại sảnh Nhân Quả này, kiếm điểm mộng ảo quá dễ!

Lúc này mới chỉ thông qua đại sảnh Nhân Quả thứ hai, vậy mà đã có thể giành được nhiều điểm mộng ảo như vậy, thế còn sau đó thì sao?

“Thì ra là thế…”

Chỉ dựa vào việc cướp đoạt của những võ giả khác thì rất khó bảo vệ thứ hạng của mình, muốn nhận được thứ hạng tốt thì phải tiến vào đại sảnh Nhân Quả này, La Chinh thầm nghĩ trong lòng.

Đợi đến khi ngọn lửa kia tàn, những võ giả khác cũng vội vã xông về phía tảng đá hình vuông to lớn.

Tiếp theo, lại là một võ giả Nhân tộc phát động công kích về phía tảng đá!

Nếu đã biết quy tắc thì tất nhiên hắn cũng không nương tay, mà dốc hết sức ra thi triển võ kỹ mạnh nhất của mình về phía tảng đá…

Tất nhiên, thực lực của võ giả Nhân tộc này không tệ.

Có điều, hắn không có thần khí chí tôn, nên số điểm mộng ảo thoát ra từ tảng đá kia không được bằng cô gái Yêu Dạ tộc, nhưng chắc cũng được chừng một triệu điểm mộng ảo.

Cùng lúc đó, võ giả Ma tộc kia lại kêu lên một tiếng bi ai…

Mọi người ở đây luân phiên phát động công kích về phía tảng đá hình vuông to lớn này, cơ bản mỗi người đều có thể nhận được phần thưởng từ triệu điểm mộng ảo trở lên.

Mà cứ mỗi khi có người tiếp nhận điểm sáng mộng ảo thì lại nghe thấy một tiếng kêu bi ai truyền đến.

Mấy người phía trước đều đã lấy được phần thưởng của mình.

Lúc này Quý Nam mới xuất hiện bên cạnh tảng đá hình vuông to lớn, nàng nở nụ cười tự tin.

Nàng lại không lấy ra bất kỳ pháp bảo hay vũ khí nào, mà bụm hai bàn tay nhỏ lại một chỗ, nhẹ nhàng xoay tròn ngược hướng với nhau, từ trong bàn tay kia của nàng truyền ra một khí thế đặc biệt!

Sau đó chỉ thấy nàng vỗ nhẹ một cái về phía tảng đá hình vuông khổng lồ.

“Bốp!” Một tiếng vang giòn giã truyền tới, giống như tát cho tảng đá hình vuông to lớn này một cái vậy.

Võ giả Ma tộc kia trợn to hai mắt nhìn Quý Nam rồi nói: “Ngươi… không muốn điểm mộng ảo à?”

Võ giả Ma tộc không cảm nhận được sức mạnh quá mãnh liệt, cũng không thể hiểu vì sao Quý Nam lại làm như vậy.

Nhưng nghĩ tới việc có người sẽ lấy được số điểm mộng ảo ít hơn mình thì trong lòng gã lại cảm thấy được an ủi một chút.

Quý Nam chỉ cười không nói…

Còn La Chinh, võ giả thấp bé và cô gái Yêu Dạ tộc kia nhìn thấy cảnh này thì đều tỏ vẻ bất ngờ.

Rõ ràng một chưởng mà Quý Nam đánh ra tuyệt đối không bình thường!

Không bao lâu sau, điểm sáng mộng ảo màu vàng trên tảng đá hình vuông khổng lồ bắt đầu lan ra, mới đầu chỉ rải rác ra từng điểm từng điểm một.

Thấy vậy, võ giả Ma tộc cười ha ha nói: “E là sẽ có khoảng một trăm điểm mộng ảo đó!”

Nhưng sau đó võ giả Ma tộc không cười được nữa…

Số lượng điểm sáng mộng ảo kia bay ra càng lúc càng nhiều, hết đám này đến đám khác…

“Ba triệu một trăm nghìn, cũng không tệ lắm” Quý Nam cười nhẹ một cái với La Chinh rồi lùi sang một bên, chỉ để lại võ giả Ma tộc kia đứng đực ra tại chỗ.

Trong tám người còn ở lại đây thì sáu người đã nhận điểm mộng ảo, số điểm mỗi người mỗi khác, giờ chỉ còn La Chinh và võ giả thấp bé kia.

Sau khi hai người nhìn nhau một cái, võ giả thấp bé liền bước ra trước một bước: “Lần này để ta đi!”

Trong tay võ giả thấp bé này có một thần khí chí tôn là thanh đao Phật Viết, chắc hẳn điểm mộng ảo lấy được sẽ không ít.

Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, hình như hắn không định sử dụng đao Phật Viết.

Võ giả thấp bé đứng sừng sững ở phía trước tảng đá khổng lồ, chắp tay trước ngực, sau đó bèn nhắm hai mắt lại, không hề nhúc nhích.

“Tên này làm cái gì vậy nhỉ…” Võ giả Ma tộc lẩm bẩm.

Những người khác không nói gì.

Tảng đá hình vuông to lớn trước mặt này thưởng điểm sáng mộng ảo căn cứ vào lực công kích mạnh yếu của mọi người.

Như vậy mỗi người đều sẽ thể hiện ra thực lực mạnh nhất của bản thân trước tảng đá khổng lồ này.

Tạm thời mọi người đang hợp tác với nhau trong đại sảnh Nhân Quả, nhưng một khi rời đi thì với thực lực của họ, trước sau gì cũng có một ngày phải chạm mặt nhau.

Việc sớm hiểu rõ thực lực chân chính, thậm chí là đòn sát thủ của đối phương cũng là một lợi thế cực lớn!

Sau khi nhắm mắt lại, võ giả thấp bé giống như một lão tăng ngồi thiền, kể cả hơi thở cũng trở nên yên lặng.

Vào giây phút này, hình như hắn đã quên hết thời gian, quên hết không gian, cứ như giữa thế gian này chỉ có một mình hắn vậy…

Sau chừng một nén nhang, mọi người nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng thở dài.

Tiếng thở dài này hết sức thê lương, tựa như lời thở than đến từ sinh linh đã nhìn thấu chúng sinh.

“Ài…”

Theo đó, võ giả thấp bé nhẹ nhàng giơ tay đẩy về phía tảng đá hình vuông to lớn kia.

Cú đẩy này có vẻ vô cùng ung dung, thậm chí còn có thể nói là “dịu dàng”!

Khi Quý Nam dùng tay vỗ vào bề mặt của tảng đá khổng lồ hình vuông kia thì nó còn phát ra một tiếng vang giòn giã, nhưng cú đẩy của võ giả thấp bé này lại không hề phát ra âm thanh.

Mà khi bàn tay của hắn chạm đến tảng đá hình vuông to lớn này thì lập tức lại rụt trở về, giống như chuồn chuồn lướt nước.

Ấy vậy mà, điểm sáng mộng ảo ùn ùn bắn thẳng về phía võ giả thấp bé!

“Sức mạnh này thật quái dị, bản lĩnh của thánh vực Vạn Phật quả nhiên uyên thâm!” La Chinh chăm chú nhìn võ giả thấp bé này, trong lòng cũng cảm thán.

Ba thế lực Nhân tộc trong vũ trụ đều có sự hùng mạnh của riêng mình.

Chư Thần Vô Niệm chính là do rất nhiều gia tộc tạo thành, liên minh Nhân Đạo lại là liên minh của vô số thánh địa, còn thánh vực Vạn Phật thì là một nhánh cổ xưa nhất trong Nhân tộc.

Bọn họ truyền thụ đạo Phật, nên đi tuyến đường hoàn toàn khác với Chư Thần Vô Niệm và liên minh Nhân Đạo, bởi vì bọn họ có được truyền thừa của chư thiên thần Phật!

“Ba triệu chín” Võ giả thấp bé hờ hững nói.

Khi mọi người nghe thấy con số này thì cũng không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Không phải vì số điểm mộng ảo đó đã dọa bọn họ, mà trên thực tế số điểm mộng ảo chứa trong cơ thể tám người này cũng không ít hơn bốn triệu.

Nhưng võ giả thấp bé có thể nhận được gần bốn triệu điểm mộng ảo, vậy chẳng phải đã nói rõ sức mạnh trong một chưởng này của hắn gấp mấy lần bọn họ ư?

Mới vừa rồi, cô gái Yêu Dạ tộc phải dùng cả thần khí chí tôn mới đạt được có hai triệu tám trăm nghìn điểm mộng ảo, còn người này chỉ dựa vào hai bàn tay không đã lấy được ba triệu chín trăm nghìn điểm?

Quý Nam bĩu môi.

Nhoáng một cái, kỷ lục nàng vừa mới tạo ra đã bị tên này phá sạch.

Trong lòng không cam chịu, nàng quay đầu về phía La Chinh nói, “Tới lượt ngươi rồi!”

Nàng hy vọng biểu hiện của La Thiên Hành có thể mạnh hơn võ giả thấp bé kia.


Chương 1253: Tên gọi

Sau khi võ giả thấp bé kia tránh sang một bên, tất nhiên ánh mắt của mọi người liền tập trung vào La ChinhHiện tại, La Chinh là võ giả duy nhất chưa hề ra tay trong tám người.

Nghe thấy lời của Quý Nam, La Chinh khẽ mỉm cười với nàng, sau đó liền đi về phía tảng đá khổng lồ hình vuông trước mặt.

Mọi người hơi ngạc nhiên, không biết La Chinh này định thi triển bản lĩnh gì đây?

Nhưng theo tư thế La Chinh bày ra, trên mặt mọi người lại lộ ra vẻ thất vọng.

Hắn chỉ làm tư thế trung bình tấn, tay trái hóa chưởng, tay phải nắm thành quyền, đứng đối diện với tảng đá, tầm mắt nhìn thẳng phía trước.

Nhìn thấy dáng vẻ này, hắn định chỉ sử dụng một quyền thẳng bình thường thôi ư?

Hình như thằng nhóc này chẳng coi trọng chuyện điểm mộng ảo lắm thì phải?

Nhìn qua thì một chưởng vừa rồi của võ giả thấp bé kia vô cùng bình thường, nhưng ý cảnh ẩn chứa trong đó lại hết sức sâu xa.

Trên thực tế, khả năng khống chế sức mạnh của hắn đã đến cảnh giới hoàn hảo, nên mới xuất hiện thế tiến công gần như là dịu dàng đó.

“La Thiên Hành, ngươi định cứ như vậy mà đập tảng đá hình vuông to lớn này à? Ngươi không có vũ khí khác sao?” Quý Nam đang ở một bên bèn lên tiếng hỏi.

Sau khi tiến vào đại sảnh Nhân Quả, La Chinh vẫn chưa sử dụng bất kỳ vũ khí nào, bây giờ nàng đề nghị La Chinh sử dụng vũ khí là để có thể lấy được nhiều điểm mộng ảo hơn.

“Không cần…”

Tất nhiên, La Chinh hiểu rõ mối nghi hoặc trong lòng Quý Nam, nhưng hắn vẫn chẳng hề giải thích.

Khi hắn thắp sáng hết bốn mươi nghìn tấm vảy rồng, có lẽ sức lực thân thể bộc phát ra cũng bất phân thắng bại với uy lực của Dịch Thần Nhất Kiếm.

Nhưng sử dụng sức mạnh thân thể có rất nhiều hạn chế, trong lúc võ giả đánh nhau sống chết rất khó bắt được cơ hội lại gần đối phương, nên tất nhiên trên phương diện giao đấu thì không bằng Dịch Thần Nhất Kiếm.

Sau khi tất cả sức mạnh đều tuôn ồ ạt vào nắm đấm trên tay phải của mình, hắn liền tung một cú đấm thẳng bình thường về phía trước!

Chỉ nhìn chiêu thức của La Chinh, chẳng ai biết trong đó ẩn chứa sức mạnh kinh khủng đến cỡ nào!

Khi nắm đấm của La Chinh đụng vào bề mặt tảng đá hình vuông to lớn kia thì liền truyền đến một tiếng “rắc”, đó là một âm thanh nặng nề.

“Ha ha, xem ra có một tên lót đáy rồi” Võ giả Ma tộc đứng ở phía sau mở miệng cười nói.

Lúc trước võ giả Ma tộc cũng tung ra một quyền bình thường, cho nên mới lấy được có chừng bốn trăm nghìn điểm mộng ảo…

Mà hắn gã là võ giả Ma tộc, sức mạnh thể xác mạnh mẽ hơn võ giả Nhân tộc nhiều.

Mặc dù vừa rồi gã vận dụng chưa tới sáu phần sức mạnh, nhưng tuyệt đối mạnh hơn võ giả Nhân tộc này, gã vẫn rất tự tin về điểm này.

Đợi đến khi La Chinh thu một quyền này lại, bề mặt của tảng đá khổng lồ hình vuông liền bắt đầu có điểm sáng mộng ảo bay ra.

Một điểm, hai điểm…

Điểm sáng mộng ảo màu vàng nhạt giống như những con đom đóm bay ra từ bề mặt tảng đá hình vuông to lớn kia.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào điểm sáng mộng ảo đó, trên mặt dần dần lộ ra vẻ nghi hoặc.

Mấy nhịp thở trôi qua, vậy mà lại chỉ có hơn trăm điểm sáng mộng ảo bay ra từ trong tảng đá hình vuông to lớn này, số lượng ít đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Song trên mặt La Chinh lại không hề có vẻ căng thẳng, hắn vẫn thản nhiên nhìn tảng đá khổng lồ trước mắt.

“Ta nói là lót đáy thôi mà, anh bạn Nhân tộc này cũng không cần lót đáy đến triệt để như thế này chứ.

Ha ha ha…” Tâm tình của võ giả Ma tộc kia cuối cùng cũng thoải mái hơn.

Võ giả Nhân tộc này bận rộn lâu như vậy mà lại chỉ lấy được có hơn trăm điểm sáng mộng ảo, đây không phải ít, mà có thể dùng chữ khó coi để hình dung.

Khi võ giả Ma tộc này đang cười ha ha thì đột nhiên từ bốn phương tám hướng của tảng đá hình vuông to lớn này bỗng lóe ra vô số điểm sáng màu vàng.

Giống như La Chinh chọc phải tổ ong vò vẽ nào đó, những đốm sáng kia như thể từng đám từng đám ong vò vẽ ùa ra, tạo thành một dòng sông ánh sáng, không ngừng ùn ùn tuôn về phía La Chinh!

Võ giả Ma tộc vẫn giữ nguyên biểu cảm cười hô hố, nhưng trong mắt lại không có chút ý cười nào, cái mồm vẫn há thật to.

Vẻ mặt của gã từ cười to tự nhiên biến thành kinh ngạc không khép được miệng!

“A, này…” Võ giả Ma tộc lập tức không nói nên lời.

Tất cả những người khác cũng đều ngơ ngác, hết nhìn La Chinh rồi lại nhìn những điểm sáng mộng ảo giống như một dòng sông kia, trên mặt là vẻ đờ đẫn.

Con ngươi của Quý Nam với võ giả thấp bé kia nở to ra, ánh mắt khi nhìn về phía La Chinh cũng trở nên nghiêm túc…

Bọn họ xác định, vừa rồi La Chinh không sử dụng bất kỳ võ kỹ nào.

Quyền pháp mà hắn sử dụng cùng lắm cũng chỉ là một cú đấm thẳng trong quyền pháp căn bản mà thôi.

Chỉ dựa vào một cú đấm thẳng đã thu được nhiều điểm mộng ảo như vậy từ tảng đá hình vuông to lớn, điều này chỉ có thể nói rõ một vấn đề, đó là sức mạnh thể xác của La Chinh đã dũng mãnh đến một mức độ khó có thể tưởng tượng!

“Vèo vèo vèo…”

Vô số đốm sáng mộng ảo ồ ạt tuôn vào trong thân thể La Chinh.

Nhiều điểm sáng mộng ảo như thế khiến cho những võ giả khác đều sinh lòng ao ước…

Vốn dĩ bọn họ lấy được một triệu, thậm chí hai triệu điểm sáng mộng ảo thì trong lòng cũng đã vô cùng thỏa mãn.

Nhưng bây giờ thấy La Chinh hút vào lượng đốm sáng mộng ảo nhiều như trời bể thì trong lòng liền có cảm giác mất mát.

Mọi người cùng nhau xông pha trong đại sảnh Nhân Quả này, nhưng kết quả lại chênh lệch quá lớn! E rằng số điểm sáng mộng ảo La Chinh đạt được sẽ gấp mười lần thu hoạch của bọn họ!

Nhưng cơ hội này cũng rất công bằng, mỗi người đều có một cơ hội để nhận được điểm mộng ảo, lấy được ít thì chỉ có thể trách thực lực của bản thân không đủ.

Nghĩ lại thì…

Nếu một quyền này của La Chinh lấy được nhiều gấp mười lần điểm sáng mộng ảo của bọn họ, vậy chẳng phải thực lực của La Chinh cũng gấp mười lần bọn họ ư?

Không thể nào!

Bọn họ đều là thiên tài nòng cốt của các chủng tộc lớn, sao lại tùy tiện thừa nhận mình yếu hơn người khác? Mà còn là yếu hơn mười lần!

Huống hồ, khi võ giả giao đấu chịu ảnh hưởng của rất nhiều nhân tố, không thể nào có chuyên chênh lệch tới mười lần…

Vấn đề là La Chinh mới chỉ thi triển một quyền này mà thôi, đây còn không phải là đòn sát thủ của hắn.

Một số võ giả suy nghĩ trong lòng, càng lúc càng cảm thấy La Chinh quả là sâu không lường được.

Sau khi La Chinh nhận hết tất cả đốm sáng mộng ảo thì khẽ nhắm mắt lại.

Đợi đến khi hắn mở mắt ra, võ giả Ma tộc kia liền sốt ruột hỏi: “Ngươi, ngươi nhận được bao nhiêu điểm mộng ảo?”

“Mười triệu bốn trăm nghìn” La Chinh thản nhiên nói.

“Mười triệu!”

Võ giả Ma tộc lại bắt đầu gào thét như điên.

Quả thật con số này khiến gã khó mà chịu đựng nổi.

Điểm mộng ảo gã lấy được chỉ bằng số lẻ của La Chinh mà thôi!

“Ta sử dụng thần thông của thiền ý yên tĩnh, bùng nổ sức mạnh cực hạn của bản thân, cho dù là trong thánh vực Vạn Phật, nơi vốn có thiên tài đông đúc thì cũng hiếm ai có thể vượt qua ta… Vậy mà người này chỉ dùng sức mạnh thân thể đã gấp ba lần ta ư?”

Từ số lượng điểm sáng mộng ảo, xem như hắn đã suy đoán ra chênh lệch về sức mạnh giữa hai người…

Lúc này Quý Nam vẫn chưa nói gì, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười, trong ánh mắt lộ ra nhiều hứng thú, lặng lẽ nhìn chăm chú vào La Chinh.

Đợt này, La Chinh nhận mười triệu điểm sáng mộng ảo một lần, điểm mộng ảo trong cơ thể hắn liền tăng lên nhanh chóng!

Vốn dĩ sau khi giao nộp năm triệu điểm mộng ảo, thứ hạng của La Chinh trên kim tự tháp đã rơi thẳng xuống không thấy đâu nữa.

Vào giờ phút này, thứ hạng của La Chinh liền tăng một mạch!

“Cuối cùng ta cũng đã tiến vào một trong mười nghìn người đứng đầu trong toàn bộ chiến trường mộng ảo, đứng thứ chín nghìn hai trăm!”

“Xếp hạng trong Đại Giới này thì là trong một trăm người đứng đầu…”

Lúc trước giao nộp năm triệu điểm mộng ảo, bây giờ kiếm về cả vốn lẫn lời!

Hiện giờ La Chinh là người cuối cùng, nên sau khi hấp thu điểm mộng ảo xong thì bề mặt của tảng đá hình vuông to lớn kia cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt, sau đó nó ầm ầm sụp đổ, trở thành một đống đá vụn.

Mọi người vừa cảm thán, vừa tràn đầy kỳ vọng với hành trình tiếp theo!

Mới chỉ đến đại sảnh Nhân Quả thứ hai mà đã thu được nhiều mộng điểm ảo như vậy, thế tiếp theo sẽ thế nào?

Song trong kỳ vọng này cũng ẩn chứa lo lắng.

Độ khó của đại sảnh Nhân Quả thứ hai không thấp, đã có hai người ngã xuống rồi, cũng không biết trong đại sảnh mộng ảo thứ ba sẽ gặp phải cái gì?

Sau khi đi qua cửa ra của đại sảnh, mọi người lại bước lên bậc thang, tiếp tục leo lên trên núi.

Lúc đi trên con đường này, Quý Nam mới mở miệng nói: “Mọi người giới thiệu một chút về bản thân với nhau đi.

Để xông pha trong đại sảnh mộng ảo này cần phối hợp với nhau, không thể ngay cả tên gọi cũng không biết chứ?”

Qua lần hợp tác lúc trước, mọi người đã trở thành một tập thể tạm thời, cũng tin tưởng nhau nhiều hơn một chút.

Nghe thấy lời của Quý Nam, võ giả thấp bé đến từ thánh vực Vạn Phật liền thản nhiên nói: “Ta là Kim Hải”

“Kim Hải? Ngươi chính là con của Luân Hồi ở Kim Thân Tự kia!”

Khi võ giả thấp bé này báo tên của mình, một vị võ giả Nhân tộc bên cạnh đột nhiên kêu lên.

Kim Hải nọ cười nhẹ: “Chính là tại hạ”

“La Thiên Hành. “ La Chinh lại báo tên của mình.

“Ta là Thương Ma…” Võ giả Ma tộc kia lớn tiếng nói.

Cô gái Yêu Dạ tộc chớp mắt một cái, khẽ nói: “Tên ta là Huyễn Linh”

“…”

Sau khi mọi người đều giới thiệu mình thì Quý Nam khẽ cười nói: “Đều rất thành thực, chỉ có một mình La Thiên Hành dùng tên giả!”


Chương 1254: Cái móc

Cũng không biết Quý Nam này sở hữu thiên phú nào mà lại có thể phân biệt ra được đối phương nói thật hay nói dốiTừ khi sinh ra tới nay, những người đang ở đây chưa từng gặp mặt nhau, cũng không cần phải che che giấu giấu làm gì.

Nghe thấy Quý Nam nói La Thiên Hành báo tên giả, ánh mắt mọi người lại đồng thời tập trung ở trên người La Chinh.

La Chinh chỉ khẽ mỉm cười mà không giải thích, tin rằng bọn họ cũng sẽ không xoắn xuýt quá nhiều về vấn đề này…

Tiếp tục leo lên theo bậc thang, mọi người liền đi đến phía trên sườn núi.

Trước mắt La Chinh lại xuất hiện một đại điện màu xanh da trời.

Đại điện trước mắt này giống như được dùng thủy tinh màu xanh da trời mà xây dựng nên, toàn thân lấp lánh ánh sáng màu xanh da trời bóng loáng.

Còn khi bọn họ tới gần thì có một luồng khí mát rượi tỏa ra từ trong đại điện này.

“Độ khó của đại sảnh Nhân Quả thứ ba này như thế nào?” Kim Hải quay đầu nhìn về phía Quý Nam.

Quý Nam nhìn đại điện này mấy cái, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm trọng: “Mỗi một đại sảnh Nhân Quả lại khác nhau, ta cũng không rõ.

Nhưng từ dưới chân đến đỉnh núi có tổng cộng năm đại sảnh Nhân Quả! Lần trước, khi chúng ta tiến vào đây, trong đội ngũ còn có hai vị Thiên Kiêu! Trong đại sảnh Nhân Quả đầu tiên thì không hề có ai chết, trong đại sảnh Nhân Quả thứ hai có ba người chết đi, đại sảnh Nhân Quả thứ ba là bốn người, ta cũng bỏ mạng ở trong đại sảnh Nhân Quả thứ tư…”

“Có hai vị Thiên Kiêu mà còn có nhiều người bị chết như vậy?” Hai mắt của võ giả Ma tộc mở lớn.

Nhưng trong mười người ở đây, chẳng có nổi lấy một vị Thiên Kiêu…

Tuy bọn họ chưa so đấu với nhau, nhưng xếp hạng thực lực của ba người đứng đầu không thể nghi ngờ gì chính là La Chinh, Kim Hải, Quý Nam.

Trong lòng bọn họ, dĩ nhiên thực lực đám người La Chinh không hề kém, nhưng có lẽ không thể đánh đồng được với Thiên Kiêu.

Người có thể xưng là Thiên Kiêu thì gần như đã chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, trên người tập trung toàn bộ vận may của vũ trụ.

Bọn họ không chỉ gánh vác số mệnh Đại Thế Chi Tranh, mà còn gánh vác kỳ vọng của cả một chủng tộc, một thế lực.

Ngay cả đội ngũ có Thiên Kiêu mà cũng không thể đi qua đại sảnh Nhân Quả này, như vậy độ khó ở đây lại càng lớn hơn tưởng tượng của bọn họ.

Cho nên Quý Nam vừa nói xong, trong tám người liền có người muốn bỏ cuộc giữa chừng.

Nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, Quý Nam khẽ mỉm cười: “Không cần căng thẳng, thành tích chúng ta lấy được chẳng phải đã tốt hơn sao? Chỉ cần mọi người đồng lòng hợp sức, cuối cùng sẽ có thể thông qua đại sảnh Nhân Quả này!”

Khi phát âm bốn chữ đồng lòng hợp sức, Quý Nam nhấn khá mạnh.

Có một chuyện Quý Nam không nói ra, chính là lần trước, khi nàng tiến vào đại sảnh Nhân Quả thì hai vị Thiên Kiêu kia không ai phục ai, không ngừng đấu đá nội bộ, thậm chí ra tay đánh nhau ngay trên núi.

Hơn nữa, nhìn thấy những võ giả khác rơi vào cảnh nguy hiểm, hai vị kia Thiên Kiêu lại thấy chết không cứu…

Nếu không phải như thế, lần trước rất có thể cả mười người bọn họ đều đã thông qua đại sảnh Nhân Quả thứ năm!

Đây cũng là nguyên nhân từ khi vừa mới bắt đầu Quý Nam đã nhấn mạnh về việc hợp tác.

Cũng bởi vì thế, đội ngũ này của bọn họ mới có biểu hiện tốt hơn so với đội ngũ trước, ít nhất thì trong đại sảnh Nhân Quả thứ hai chỉ ngã xuống hai người.

“Quý Nam nói rất đúng, muốn lấy được càng nhiều điểm mộng ảo thì cần phải phối hợp với nhau, bằng không chẳng ai đi xa được.

Nếu phối hợp tốt, biết đâu lần này chúng ta cũng có thể tiến vào danh sách một nghìn người đầu tiên!” La Chinh cười nói, “Mọi người, đi vào thôi!”

Nói xong, La Chinh liền dẫn đầu bước vào trong đại điện này.

Hoàn cảnh bên trong đại điện có màu sắc tương đồng với bên ngoài, dù mặt đất hay trần nhà, hoặc bức tường hai bên và cột đứng, tất cả đều mang màu xanh da trời.

Khi dùng tay chạm vào thì liền truyền đến cảm giác mát mẻ, khiến cho người ta thấy dễ chịu.

“Đại sảnh Nhân Quả này thật là đẹp” Quý Nam ngẩng đầu quan sát một vòng rồi cảm thán nói.

Đám người La Chinh lại không có cảm giác đó, con gái trời sinh đã cảm thấy hứng thú với những thứ xinh đẹp, không chỉ nàng mà cả cô gái Yêu Dạ tộc tên là Huyễn Linh kia cũng như vậy.

Nhưng mọi người chưa đi được bao xa thì liền dừng bước.

Không phải bọn họ không muốn tiến lên, mà là bọn họ không thể tiến lên được.

Trước mặt mọi người xuất hiện một rãnh sâu rộng chừng ba trăm trượng.

Ở trong rãnh sâu này lại có một dòng chảy mang màu sắc kỳ dị, đó là những luồng năng lượng tinh khiết đang chảy trôi…

Thương Ma đứng ở sát rìa rãnh sâu, rướn cổ xuống phía dưới quan sát, sau đó lại nhìn về phía trước nói: “Sợ rằng ngã xuống đây thì sẽ bị đưa thẳng về thành chính! Thế làm sao để đi qua đây!”

Nếu là bình thường, đừng nói rãnh sâu rộng chừng trăm trượng, cho dù rộng đến chục nghìn trượng, hay cả triệu trượng thì mọi người cũng có thể nhảy qua.

Vấn đề là trong đại sảnh Nhân Quả cấm bay, nên hiện tại mọi người không thể phi hành!

“Hẳn là có thể nhảy qua” Kim Hải trông về nơi xa, mở miệng nói.

“Vấn đề không lớn” La Chinh cũng gật đầu nói.

Nếu lao vọt tới thì nhảy qua khoảng cách ba trăm trượng cũng không phải quá khó khăn…

Nhưng rãnh sâu xuất hiện ở trước mặt mọi người không thể nào chỉ để khảo nghiệm khả năng nhảy của bọn họ.

Cứ liều lĩnh tiến lên như vậy, hơn chín phần là tự tìm đường chết.

Giống như trong đại sảnh Nhân Quả thứ hai, mọi người đi thẳng đến cuối đại sảnh nhanh như một cơn gió, song lại phát hiện ra có một hàng rào ánh sáng màu trắng dựng đứng ở chỗ đó, chặn lối đi của mọi người.

“Hình như bên này có thứ gì đó” Quý Nam chỉ vào bên trái đại sảnh nói.

La Chinh nhìn theo phương hướng Quý Nam chỉ, thấy trên góc tường của đại sảnh này có mười cái bia vuông màu xanh da trời đang đứng thẳng!

Đến gần nhìn một cái, xuyên qua tấm bia hình vuông màu xanh da trời kia, La Chinh phát hiện có một cái móc trong tấm bia hình vuông.

“Sao lại có nhiều cái móc như vậy?” Võ giả Ma tộc tò mò hỏi.

Trước mắt có mười tấm bia vuông, mỗi tấm đều bao lấy một cái móc dài, đoạn cuối của cái móc này chính là một chuỗi dây xích hẹp dài, cuộn tròn lại một chỗ nên chẳng biết dài chừng nào…

Mười cái?

La Chinh đưa mắt nhìn một lát, liền đưa tay đập thẳng về phía tấm bia hình vuông kia.

Trên lý thuyết, trong đại sảnh Nhân Quả tồn tại quy tắc Thiên Đạo, nên không thể phá hỏng bất kỳ vật gì.

Nhưng dưới cái vỗ này của La Chinh, tấm bia hình vuông lại vô cùng dễ vỡ.

Một tấm bia vuông to như vậy trực tiếp hóa thành bột trong suốt, sáng long lanh, rơi lả tả xuống dưới, còn cái móc bị phong ấn ở trong đó cũng rơi ra.

“Cái móc này…”

Sau khi nhặt cái móc lên, La Chinh gắng sức kéo kéo dây xích phía sau cái móc.

Mặc dù sợi xích này chỉ lớn bằng ngón tay út, nhưng dù La Chinh đã cố sức kéo mà vẫn nó không nhúc nhích chút nào, căn bản không thể kéo đứt nó.

“Quả nhiên cũng có quy tắc Thiên Đạo bảo vệ, cái móc này không thể bị phá hỏng” La Chinh nói.

“Xoảng…”

Mọi người thấy La Chinh lấy cái móc từ trong tấm bia hình vuông ra thì cũng tới tấp học theo, đánh nát tấm bia hình vuông này, rồi lấy cái móc từ trong đó ra.

Đáp án càng lúc càng rõ ràng, những cái móc hình thù tinh xảo này chính là chuẩn bị cho đám La Chinh.

Đội ngũ xông qua đại sảnh Nhân Quả vốn dĩ gom đủ mười người, nhưng do hai người đã ngã xuống, nên cái móc trong hai tấm bia hình vuông còn lại đã là vật vô chủ.

Thương Ma cũng đánh nát một tấm bia vuông, lấy ra một cái móc.

Nhưng gã vẫn chưa hài lòng, ánh mắt lại quan sát hai tấm bia hình vuông kia.

Chỉ là, khi gã muốn đập vỡ hai tấm bia hình vuông kia thì chúng lại không hề hư hao, căn bản là không thể bị phá hỏng.

Xem ra mỗi người chỉ có thể lấy được một cái móc.

Sau khi mọi người lấy được cái móc này thì lại nhìn sang Quý Nam.

Quý Nam nhìn về phía La Chinh với vẻ vô tội: “Ta cũng không biết bước tiếp theo nên làm cái gì…”

La Chinh khẽ mỉm cười rồi mang theo cái móc này đi thẳng về phía rìa của rãnh sâu, ánh mắt hướng sang bờ bên kia.

Bờ bên kia của rãnh sâu giấu trong bóng tối đen như mực, không thấy rõ khung cảnh đối diện.

Nhưng khi đôi mắt La Chinh chuyển sang màu xanh lá, bóng tối ở bờ bên kia dần dần tan đi, hắn nhìn thấy một số cái bóng lờ mờ ẩn hiện ở trong bóng tối đó.

“Hình như trước mặt có cái gì đó” La Chinh nói.

“Có cái gì?” Quý Nam lập tức hỏi.

Trước khi hiểu rõ quy tắc, mọi người bị vây trong tình trạng không biết gì về đại sảnh Nhân Quả này, rất có khả năng hơi không chú ý là sẽ bị giết chết chỉ trong nháy mắt, cho nên mọi người đều có chút căng thẳng.

“Không thấy rõ” La Chinh nói xong, ánh sáng xanh lục trong con ngươi càng sâu hơn.

Nhưng lần này, khi La Chinh vận chuyển Thanh Mục Linh Đồng thì bỗng nhiên biến sắc: “Mau tránh ra!”

Tiếng nói của hắn vừa mới vang lên, trong bóng tối ở bờ bên kia của rãnh sâu đã nhanh chóng có một cái móc bay vụt về phía bên này…

La Chinh vừa nhắc nhở xong, mọi người bèn nhanh chóng di chuyển sang hai bên.

Nhưng thế tới của cái móc kia cực nhanh, gần như bay qua khoảng cách ba trăm trượng chỉ trong chớp mắt.

Cái móc từ phía đối diện vung tới này trực tiếp móc vào trên người võ giả Nhân tộc tên là Lý Trình Nham!

Sau khi bị móc trúng, dường như Lý Trình Nham không có chút sức chống cự nào, chỉ kịp kêu cứu một tiếng rồi toàn thân liền bị câu thẳng sang bờ đối diện!


Chương 1255: Võ giả trong bóng tối

Võ giả Nhân tộc tên Lý Trình Nham kia bị câu thẳng một mạch vào trong bóng tối“A!”

Kèm theo đó là một tiếng hét thảm.

Mọi người chỉ thấy trong bóng tối ở bờ bên kia đột nhiên bùng lên những đốm sáng màu vàng…

Có thể dễ dàng nhận thấy, Lý Trình Nham đã ngã xuống, một nửa điểm mộng ảo trong cơ thể hắn phun ra tung tóe!

Trong nháy mắt, những điểm mộng ảo kia bùng lên rồi biến mất, dường như chúng đã chìm nghỉm vào trong bóng tối!

“Điểm sáng mộng ảo đâu?”

“Bị hấp thu rồi ư? Hình như là bị hấp thu rồi!”

“Không thể nào!” Quý Nam cũng tỏ vẻ kinh ngạc, “Trong đại sảnh Nhân Quả này có thứ gì hấp thu điểm mộng ảo ư?”

Trong chiến trường mộng ảo, chỉ có võ giả mới có thể hấp thu điểm mộng ảo của nhau.

Nếu La Chinh đánh chết Lý Trình Nham, thế thì dù có cách bao xa, những điểm mộng ảo này đều sẽ bay về phía La Chinh.

Giống như Cơ Lạc Tuyết ban đạn vàng cho thuộc hạ của nàng để họ tự sát.

Trên viên đạn vàng kia có ý thức của Cơ Lạc Tuyết, cho nên khi mấy tên thuộc hạ của nàng tự sát, chiến trường mộng ảo liền phán là do Cơ Lạc Tuyết giết chết.

Một số võ giả bị chết do bị thú dữ tấn công ở bí cảnh hoặc trong vùng hoang dã thì điểm sáng mộng ảo của bọn họ sẽ lơ lửng tại chỗ, trở thành điểm sáng mộng ảo không có chủ.

Cho dù kẻ nào cũng có thể hấp thu những điểm mộng ảo không chủ này, nhưng những thú dữ kia thì lại không thể.

Thế nhưng sau khi Lý Trình Nham kia bị câu sang, điểm sáng mộng ảo lại bị hấp thu?

Chuyện này chỉ có một khả năng, đó là phía đối diện của đại sảnh Nhân Quả có võ giả!

Nhưng mỗi lần đại sảnh Nhân Quả mở ra thì chỉ có thể chứa mười người đồng thời tiến vào.

Vì sao phía trước lại có những võ giả khác?

Chính võ giả kia đã móc Lý Trình Nham qua rồi đánh chết, đồng thời hấp thu điểm mộng ảo của hắn.

Điểm này không giải thích được…

“Mọi người lui về phía sau, cẩn thận một chút” Chân mày La Chinh nhíu lại, siết chặt cái móc kia trong tay, màu xanh lục trong hai con ngươi càng đậm hơn.

Mặc dù hắn đã sử dụng Thanh Mục Linh Đồng tới cực hạn, nhưng vẫn khó để thấy rõ bóng tối bên kia.

Dường như vùng tối tăm này được dựng nên bởi quy tắc hắc ám.

Nó giống như một tấm màn, bảo vệ đối phương ở trong đó.

“Là lực quy tắc hắc ám, đối phương có chuẩn bị” Kim Hải lạnh giọng nói, một tay của hắn cầm cái móc, tay còn lại đã cầm đao Phật Viết.

Ánh mắt của La Chinh không ngừng nhìn lướt đi trong bóng tối kia, cuối cùng tập trung vào một bóng đen mờ mờ ở trong đó.

Những cái móc này xếp chỉnh tề ở bên cạnh, hơn nữa phân phối cho từng người một, hiển nhiên là để cho nhóm La Chinh bọn họ trực tiếp sử dụng.

Nếu đối phương có thể móc người bên này qua, thì La Chinh cũng có thể móc người đối diện tới…

“Chính là lúc này!”

Sau khi ngắm chuẩn, La Chinh vung tay một cái, cái móc trong tay kia liền bay thẳng qua phía đối diện!

“Vèo…”

Mặc dù tốc độ bay của cái móc này cực nhanh, nhưng hình như những sinh linh phía bên kia rất có kinh nghiệm, bọn họ không ngừng di chuyển vòng vèo ở ven rãnh sâu này.

“Không móc được!”

La Chinh hơi nhíu mày, giơ tay kéo một cái, lại lôi cái móc từ phía đối diện trở về.

Ngay trong nháy mắt La Chinh vừa mới lấy cái móc về, đột nhiên hắn nhướng mày lên, “Cẩn thận! Huyễn Linh…”

Nhưng lời nhắc nhở của hắn đã muộn, sau khi hắn vừa dứt lời, trong bóng tối trước mặt lại có một cái móc bay ra với tốc độ cực nhanh, cuốn lấy Huyễn Linh kéo về phía bên kia.

Thực ra từ khi Lý Trình Nham kia bị câu đi, La Chinh đã phát hiện, bản thân cái móc này không thể trực tiếp làm người ta bị thương.

Nhưng hình như một khi đã móc vào thì chúng sẽ sinh ra một sức mạnh khó có thể chống cự, trực tiếp cuốn lấy võ giả mà kéo đi.

Thấy Huyễn Linh bị móc đi, sắp bị kéo vào trong vùng tối kia, đôi mắt của La Chinh lóe lên, hắn vừa mới thu cái móc về, lại ném về phía bờ bên kia!

“Vèo…”

Cú ném này của hắn không hề nhắm vào cái bóng trong vùng tối kia, mà móc thẳng về phía Huyễn Linh!

Bóng dáng của Huyễn Linh vừa mới biến mất trong một vùng tối đen như mực, nàng cảm thấy một sự uy hiếp mãnh liệt, định đánh lại trước đã, nhưng một cái móc khác đã cuốn lấy người nàng, trực tiếp kéo nàng quay về…

“Nguy hiểm thật!”

Nhìn thấy Huyễn Linh không làm sao, đám người Quý Nam bên cạnh cũng thở phào một hơi.

“Mẹ nó, những thằng cha ở phía đối diện núp trong bóng tối thì làm sao mà đánh! Căn bản là không công bằng!” Võ giả Ma tộc giơ cái móc trong tay lên, nhìn chằm chằm bờ đối diện lạnh lùng nói.

Vừa rồi cũng do Huyễn Linh lơ là một chút nên mới bị đối phương móc trúng, lúc này xem như nàng thoát được một kiếp.

Huyễn Linh được La Chinh kéo trở về, liền khẽ gật đầu với hắn, sau đó trên khuôn mặt thanh tú kia lộ ra vẻ tức giận.

“Ở phía đối diện quả thực có những võ giả khác!”

Nói xong, nàng đột nhiên lấy Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung ra.

Ngay sau đó, nàng điên cuồng rút chân nguyên trong cơ thể ra, một vòng xoáy lửa liền xuất hiện ở trước mặt nàng, chuẩn bị thi triển đòn phản kích ác liệt nhất!

“Vèo…”

Ngay khi Huyễn Linh ngưng tụ ra vòng xoáy lửa kia, không ngờ lại có một cái móc từ bên đối diện bay vụt về phía nàng.

Đã bị móc đi qua một lần, tất nhiên Huyễn Linh sẽ không để cho chuyện như vậy xảy ra lần thứ hai.

Nàng liền cầm lấy Phá Nguyệt Bạo Viêm Cung, hừ lạnh một tiếng, thân hình nhẹ nhàng xoay một cái, di chuyển một bước về phía bên cạnh, đồng thời cũng buông dây cung trong tay ra!

“Vù!”

Vòng xoáy lửa quay cuồng kia liền vọt thẳng tới phía đối diện!

Nhìn thấy cảnh tượng này, La Chinh, Quý Nam và đám người Kim Hải cũng nhìn chăm chú vào bờ đối diện.

Khi ngọn lửa này của Huyễn Linh nổ tung, có lẽ sẽ giành lại cho bọn họ một chút cơ hội…

“Ầm!”

Trong nháy mắt vòng xoáy lửa kia bùng lên ngọn lửa dữ dội, bờ đối diện liền bị chiếu sáng rõ ràng.

Đến lúc này, đám người La Chinh mới thấy rõ, trên bờ bên kia có mười người đứng thật chỉnh tề, trong tay bọn họ đều cầm một cái móc, miệng cười lạnh, cách một khoảng không mà nhìn nhau.

Mặc dù uy lực của mũi tên do Huyễn Linh bắn ra không nhỏ, nhưng hình như lại không thể phát huy ở trong quy tắc hắc ám kia.

Vòng xoáy lửa kia bị quy tắc hắc ám cắn nuốt, bắt đầu nhanh chóng co lại…

Tên võ giả đứng đầu tiên ở chính giữa bờ đối diện chỉ chỉ về phía La Chinh, trên mặt là nụ cười khinh miệt, đồng thời hắn dùng tay làm động tác cắt cổ.

Làm xong động tác tay này, vòng xoáy lửa kia liền bị cắn nuốt hoàn toàn, mười tên võ giả ở bờ đối diện lại chìm trong bóng tối.

“Đội ngũ phía bên kia vẫn còn đủ mười người, thực lực không thể khinh thường!” Quý Nam nói với vẻ mặt thận trọng.

Theo suy đoán của Quý Nam, mười người trước mặt hẳn cũng là võ giả đang xông qua đại sảnh Nhân Quả.

Nhưng thật không may, không ngờ đại sảnh Nhân Quả thứ ba này lại sắp xếp cho hai đội ở hai phía đối lập!

Mười người phía bên kia hẳn là cũng đã xông qua hai tòa đại sảnh Nhân Quả trước, nhưng bọn họ không có người nào ngã xuống, chứng tỏ thực lực của bọn họ tuyệt đối không thể coi thường.

Càng nguy hiểm hơn là bọn họ đã sớm bố trí quy tắc hắc ám, giấu mình ở trong bóng tối, vô hình trung lại tăng thêm độ khó cho bên La Chinh.

“Có ai có thể thi triển quy tắc hắc ám?” Quý Nam hỏi, quy tắc hắc ám thuộc về lực quy tắc tương đối ít được chú ý, Quý Nam cũng không hiểu.

Mà La Chinh mặc dù đã tiếp nhận qua lễ tẩy trần quy tắc, nhưng hắn lại chưa từng lĩnh ngộ.

Nghe thấy câu hỏi của Quý Nam, Kim Hải lại cười lạnh một tiếng: “Không cần quy tắc hắc ám! Nhìn ta đây!”

Chỉ thấy Kim Hải vỗ nhẹ hai tay một cái, từng chữ tiếng Phạn trùng trùng, hương khói mù mịt lao ra.

Từ trong cơ thể hắn tỏa ra một màu sắc huyền ảo, không ngừng lan ra bốn phía…

Đám La Chinh ở trong màn sương khói này còn chưa phát hiện được điểm khác thường gì.

Nhưng nhìn từ phía đối diện lại bỗng thấy có thêm vô số ảo ảnh như giả như thật, khó mà phân biệt.

“Để ta xem bọn họ câu tiếp thế nào!” Kim Hải cười lạnh rồi nói.

Mặc dù phương pháp này không thể che chắn hoàn toàn cho bảy người bọn họ, nhưng lại có thể quấy nhiễu đối phương.

Bây giờ nhìn lại, khảo nghiệm của tòa đại sảnh Nhân Quả thứ ba này chính là cuộc so đấu giữa hai đội ngũ.

Ở trong màn sương khói này, bọn họ phải suy xét xem nên phản kích như thế nào.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box