[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 196 : Móc câu trong bóng tối (c976-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 976: Móc câu trong bóng tối
Nhất thời, tất cả thần văn cùng lúc phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, bao trùm cả ngọn núi Nguyên Từ ThầnNgọn núi lập tức rung chuyển, chậm rãi bay lên.
Hình dạng của núi Nguyên Từ Thần không khác gì những ngọn núi bình thường khác, cao khoảng hơn ngàn trượng, nhưng trọng lượng tổng thể lại nặng hơn nhiều.
Núi bình thường đều được tạo thành từ nham thạch, nhưng núi Nguyên Từ Thần là do đá Nguyên Từ Thần tạo nên.
Mặc dù đá Nguyên Từ Thần rất cứng, nhưng trên thực tế cũng không quá nặng.
Chủ yếu là do nó ẩn chứa lực ngũ hành hỗn tạp, nên bất cứ quy tắc nào cũng không thể xâm nhập vào bên trong được.
Vì thế, nó mới có đặc tính đao kiếm chém không vỡ.
Một số ngọn núi khác có chứa rất nhiều quặng sắt bên trong, nên có lẽ trọng lượng còn nặng hơn núi Nguyên Từ Thần rất nhiều, nhưng chúng lại chẳng có lợi ích gì, nên La Chinh cũng chẳng rảnh mà đi luyện hóa.
La Chinh không ngừng bay cao lên, ngọn núi vốn chìm trong biển cũng dần được nâng lên cao, cuối cùng toàn bộ ngọn núi đã lên khỏi mặt biển.
Một số loài vật sinh sống trên ngọn núi Nguyên Từ Thần vội vàng chạy ra khỏi hang ổ của mình, nhảy xuống biển…
Lúc này, ngón tay La Chinh nhẹ nhàng bắn ra hơn mấy chục giọt máu.
“Thuật luyện máu!”
Muốn thu được ngọn núi Nguyên Từ Thần này thì không những phải bố trí thần văn cấp sáu, mà quan trọng nhất chính là thuật luyện máu được ghi chép trong Kỳ Quan Vạn Vật.
Khi những giọt máu rời khỏi cơ thể La Chinh, chúng chậm rãi xoay tròn trên không.
Theo quy luật vận chuyển của thuật luyện máu, những giọt máu này sẽ dung hợp với nhau, sau đó nhanh chóng tạo thành một phù văn bằng máu lớn cỡ bàn tay.
Phù văn luyện ra từ máu vẫn không ngừng xoay tròn, đồng thời bao trùm cả ngọn núi.
Đối với vật có lực ngũ hành hỗn tạp như ngọn núi Nguyên Từ Thần, bình thường rất khó thu được.
Bởi vì, cho dù dùng lực quy tắc gì cũng không thể xảy ra phản ứng với núi Nguyên Từ Thần.
Nhưng nếu dùng thuật luyện máu để luyện hóa thì lại có hiệu quả.
Cũng chính vì vậy, La Chinh càng lúc càng bội phục sư phụ.
Chỉ có điều, hắn không biết có phải các loại bí pháp trong Kỳ Quan Vạn Vật đều do sư phụ sáng tạo ra hay không, hay là do ông sưu tầm được trong thời gian đi ngao du thiên hạ?
Phù văn luyện từ máu đánh thẳng lên trên ngọn núi, tốc độ xoay của ngọn núi cũng nhanh chóng tăng lên, tương đương với tốc độ xoay của những giọt máu và phù văn luyện từ máu.
Vù vù vù…
Sự chuyển động của một ngọn núi to lớn như thế, tất nhiên sẽ tạo ra uy thế không gì sánh nổi.
Khi ngọn núi xoay tròn, từng luồng gió lớn được sinh ra, thỉnh thoảng có vài lưỡi đao gió màu xanh ở xung quanh đánh vào ngọn núi, phát ra âm thanh trầm đục.
Sau khi phù văn luyện từ máu được hạ xuống, ngọn núi đã hình thành mối liên hệ nào đó với La Chinh.
Nhưng mối liên hệ này lại đến từ mối liên hệ giữa La Chinh và tấm phù văn luyện từ máu.
Dù sao thì phù văn luyện từ máu này cũng là do máu trong cơ thể La Chinh tạo thành.
Cũng bởi vì thế, mối liên hệ này rất yếu ớt, La Chinh không thể điều khiển được núi Nguyên Từ Thần.
Đúng vào lúc này, ba mươi ba cái thần văn được dán xung quanh ngọn núi đồng thời phát ra ánh sáng chói mắt.
Sức mạnh của ba mươi ba tấm thần văn không giống nhau.
Khi La Chinh chế tác thần văn cấp sáu thì cũng có phần hao tâm tổn sức.
Thậm chí có đôi khi không thể không thảo luận với Thanh Long, nhờ Thanh Long ra mặt hỗ trợ.
Thanh Long phân tích, mục đích của ba mươi ba tấm thần văn này chính là để tạm thời áp chế lực ngũ hành hỗn tạp trong ngọn núi Nguyên Từ Thần.
Cũng chỉ có như vậy, hắn mới có thể đưa phù văn luyện từ máu xuyên thẳng vào trong ngọn núi.
Tình huống trước mắt quả nhiên như những gì Thanh Long đã nói.
Trong lòng núi Nguyên Từ Thần đang có mấy loại màu sắc chậm rãi di chuyển.
Nhưng khi ba mươi ba tấm thần văn phát huy hiệu quả, lực ngũ hành trong ngọn núi bỗng ngừng di chuyển.
Một ngọn núi vốn có màu sắc hỗn tạp, vậy mà trong nháy mắt đã hoàn toàn chuyển thành một ngọn núi màu vàng nhạt.
“Lực ngũ hành đã biến mất?” Mặt La Chinh biến sắc.
Hắn cảm nhận được bốn loại lực khác trong lực ngũ hành đã hoàn toàn biến mất.
Cả một ngọn núi chỉ còn lại lực quy tắc hệ Thổ.
Nói cách khác, chỉ trong chớp mắt, ngọn núi Nguyên Từ Thần này đã biến thành một ngọn núi bình thường…
Phập phập…
Mấy lưỡi đao gió màu xanh đánh vào ngọn núi Nguyên Từ Thần, nhanh chóng tạo thành một vết cắt thật sâu trên “ngọn núi bình thường” này.
Lúc trước, mấy lưỡi đao gió chỉ ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng hai này không làm gì được núi Nguyên Từ Thần, ngay cả sức mạnh của đao gió màu đen cũng chỉ có thể để lại một vết nhỏ xíu mà thôi.
Nhưng sự thay đổi của núi Nguyên Từ Thần chỉ là tạm thời.
Nếu không áp chế lực ngũ hành của nó, thì việc muốn thu cả ngọn núi thực sự là việc nằm mơ giữa ban ngày.
“Người có thể nghĩ ra cách thu ngọn núi Nguyên Từ Thần này nhất định là một kỳ tài có một không hai” Thanh Long ở trong đầu La Chinh quan sát cảnh tượng này cũng phải lẩm bẩm nói vài câu.
“Nhân lúc lực ngũ hành của núi Nguyên Từ Thần đã bị áp chế, mau luyện hóa nó đi thôi” Trong nháy mắt, tay La Chinh lập tức đánh ra mấy động tác huyền ảo.
Phù văn bằng máu vốn đang khắc trên ngọn núi cũng dần dần chìm vào bên trong.
“Dùng tu di làm ranh giới, vẽ thế giới sáu phương, thu!”
Lúc này, có sáu thần văn trong ba mươi ba tấm thần văn cấp sáu bộc phát ra lực quy tắc không gian dữ dội.
Lực quy tắc không gian nhanh chóng khuếch tán, hình thành thế giới sáu phương, bao trọn cả ngọn núi Nguyên Từ Thần.
Thật ra đây cũng chỉ là một không gian tu di, mà ngọn núi Nguyên Từ Thần lại được thu vào trong mà thôi.
Không gian tu di dần dần ổn định, thế giới sáu phương cũng bắt đầu thu nhỏ lại.
Tỷ lệ ngọn núi Nguyên Từ Thần cũng thu nhỏ theo.
Cùng lúc đó, tốc độ xoay tròn của nó càng ngày càng nhanh.
Một ngọn núi lớn hơn nghìn trượng nay đã biến thành một ngọn núi nhỏ chừng một bàn tay ở trước mặt La Chinh.
Cái chính là nó vẫn không ngừng chuyển động, bên ngoài vẫn là màu vàng.
Sau khi áp chế lực ngũ hành thì vẫn còn cần một khoảng thời gian mới có thể khôi phục lại, nhưng La Chinh không quan tâm.
Hắn chỉ cần chờ năng lượng trong thần văn cấp sáu yếu đi, khi đó núi Nguyên Từ Thần sẽ khôi phục lại dáng vẻ vốn có.
Cầm ngọn núi đã được thu nhỏ nhưng vẫn đang không ngừng chuyển động trong tay, La Chinh nở nụ cười hài lòng.
Do bị lực ngũ hành áp chế, núi Nguyên Từ Thần quả thực đã vô dụng.
Một quyền của cường giả Sinh Tử Cảnh cũng có thể đánh cho nó vỡ nát.
Chỉ có điều, biện pháp áp chế lực ngũ hành này không phải người bình thường có thể nghĩ ra được, chỉ có trong Kỳ Quan Vạn Vật mới ghi chép lại mà thôi.
Sở dĩ Thanh Long cảm thán là bởi nó cảm thấy chỉ dùng có ba mươi ba cái thần văn cấp sáu mà lại có thể vô hiệu hóa lực ngũ hành, chuyển hóa thành quy tắc hệ Thổ thì quả thực là điều quá thần kỳ.
Theo Thanh Long biết, kết giới của rất nhiều thánh địa trên Thượng Giới đều sử dụng lực ngũ hành để tạo thành đại trận hộ tông, bởi lực ngũ hành tuyệt đối không có nhược điểm.
Cho nên khi ba mươi ba tấm thần văn này không những có thể vô hiệu hóa lực ngũ hành của núi Nguyên Từ Thần, mà còn có thể biến đại trận hộ tông cường đại của Thượng Giới kia trở thành vỏ trứng giòn.
Mà núi Nguyên Từ Thần khi khôi phục lực ngũ hành thì cứng rắn đến cỡ nào? Lúc đó, ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không làm gì được ngọn núi này, thậm chí đại năng Thần Cực Cảnh gặp phải nó thì cũng chỉ có thể thở dài.
Muốn dùng sức mạnh đánh nát Nguyên Từ Thần? Đề cập đến cấp độ sức mạnh thì sợ là phải cần sức mạnh quy tắc tầng năm, thậm chí tầng sáu và tầng bảy thì may ra mới có thể.
Ở Thượng Giới, số người có thể làm được điều này không nhiều.
Cho nên, tất nhiên núi Nguyên Từ Thần sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho La Chinh.
Sau khi thu ngọn núi Nguyên Từ Thần này xong, La Chinh đã đạt được mục đích.
Nhưng khi hắn vừa cất ngọn núi Nguyên Từ Thần đi, tim của hắn bỗng đập mạnh một cái, trong lòng sinh ra một cảm giác không hề thoải mái.
“Có người đang nhìn trộm mình ư?” La Chinh nhướng mày, quét mắt nhìn xung quanh, khuếch tán cảm giác ra ngoài.
Đao gió bắn phá, sóng biển xoay tròn, ở trong khoảng trời đất này chẳng hề có vật gì.
Về phần những sinh linh trong Bạo Loạn Tinh Hải, chúng đã sớm nếm vị đắng mà La Chinh mang lại, không dễ dàng gì ngóc đầu lên lần nữa.
Hắn cũng không phát hiện được bất cứ sinh linh nào đang nhìn trộm hắn, nhưng cảm giác bất an lại càng lúc càng tăng lên.
Đúng lúc này, không gian đằng sau, cách La Chinh không xa bỗng xuất hiện một vết nứt.
Không gian đã bị người ta phá vỡ, bên trong là khoảng không đen kịt, ngay cả ánh sáng cũng không thể chiếu vào mặt trái của thế giới.
Cùng lúc đó, một móc câu dài đen nhánh từ bên trong bắn ra, lao thẳng về phía La Chinh.
Chương 977: Tranh nhau chen lấn
Sinh linh bóng ma!Giữa chân mày La Chinh đột nhiên giật giật.
Hình như móc câu màu đen kia được tạo ra từ xương động vật.
Nó lao về phía La Chinh với tốc độ vô cùng nhanh, có vẻ muốn kéo hắn vào trong khe hở.
La Chinh cũng phản ứng cực nhanh.
Nhân lúc một cơn gió lớn thổi đến, hắn nương theo đó mà lướt ngang khoảng vài thước, khó khăn lắm mới tránh được móc câu này.
Móc câu màu đen chưa móc trúng được mục tiêu nên liền bay trên không một vòng, sau đó lại lao về hướng La Chinh vừa mới thay đổi.
“Thân pháp Truy Vân!”
La Chinh nào dám dừng lại.
Ngay cả bảy vị cường giả Thần Cực Cảnh của Thiên Vị tộc cũng còn phải chạy bán sống bán chết trước sinh linh bóng ma, nên nếu hắn bị kéo vào trong cái khe kia thì nghĩ cũng biết kết quả thế nào rồi.
“Vù!”
Trong gió lốc vốn ẩn chứa rất nhiều quy tắc hệ Phong.
Khi thi triển thân pháp Truy Vân, cương nguyên trong cơ thể cũng đồng thời bộc phát.
Tốc độ của La Chinh nhanh chóng đạt đến cực hạn.
Nhưng tốc độ của móc câu màu đen kia lại nhanh không kém, cứ bám sát sau lưng La Chinh, giống như không móc được hắn thì thề sẽ không bỏ qua vậy.
“Không thoát nổi ư?” Dựa vào cảm giác, La Chinh biết tốc độ của móc câu màu đen sau lưng càng lúc càng nhanh, cũng càng lúc càng gần hắn, nên sắc mặt hắn liền sa sầm xuống.
Khoảng cách giữa móc câu màu đen với La Chinh chỉ còn một hai trượng, chỉ sợ một hai nhịp thở nữa thôi là sẽ đuổi kịp hắn.
Trong lúc đang bay, La Chinh đột nhiên xoay người một cái, sức mạnh trong cơ thể tuôn trào ra.
Nếu trốn không thoát, vậy thì đành liều mạng.
Trong đầu hắn bây giờ chỉ còn một suy nghĩ này.
Nhưng đúng lúc này, một cảnh hài kịch bỗng xảy ra.
Trong lúc La Chinh đang tập trung tinh thần thì móc câu kia vẫn đang bay thẳng đến, mũi móc câu còn đang tỏa ra từng luồng hơi lạnh, nhưng đột nhiên nó lại đứng im.
Mắt La Chinh sáng lên, hắn mỉm cười.
Chiều dài của móc câu này không đủ rồi.
Móc câu là do sinh linh bóng ma ở mặt trái của thế giới phóng ra.
Móc câu có thể rời khỏi mặt trái của thế giới, nhưng lại không thể rời khỏi sinh linh bóng ma.
Ngay sau đó, móc câu màu đen bay “vù” một cái, trở về khe hở, cứ như những sinh linh bóng ma kia đã bỏ cuộc vậy.
Nhưng La Chinh cũng không dám chủ quan.
Hình như sinh linh bóng ma sinh sống ở “mặt trái” của Bạo Loạn Tinh Hải.
Mặc dù hắn không biết chúng có ác ý gì với hắn, nhưng ở lại đây cũng không phải là một quyết định sáng suốt.
Vì thế, hắn nhanh chóng chạy trở về Trung Vực.
Quả nhiên, như La Chinh đã đoán, trên đường về không ngừng xuất hiện các khe hở không gian, mấy cái móc câu lại tiếp tục đuổi theo La Chinh.
Nhưng trong khoảng thời gian từ lúc không gian nứt ra cho đến khi móc câu xuất hiện thì La Chinh đã sớm bay xa mất rồi.
Vì thế, trên đoạn đường này, hắn chưa bị móc phải lần nào.
Cuộc truy đuổi tiếp tục kéo dài đến biên giới Bạo Loạn Tinh Hải, đến lúc này sinh linh bóng ma mới chịu từ bỏ việc đuổi giết La Chinh.
Đối với việc vì sao sinh linh bóng ma lại ngừng đuổi giết, La Chinh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Theo lý thuyết thì sinh linh bóng ma không hề bị giới hạn phạm vi di chuyển, cho dù có đến Trung Vực thì bọn chúng cũng vẫn có thể đuổi giết hắn.
Nhưng vì sao chúng lại đột nhiên dừng tay?
Đương nhiên, dù thế nào thì lúc này La Chinh cũng đã có thể thở phào một hơi.
Nếu chẳng may bị bọn chúng bám lấy như âm hồn không tan thì cho dù La Chinh có chạy vào Vân Điện, chúng vẫn có thể đuổi giết hắn trong bóng tối, vĩnh viễn chẳng có ngày nào yên ổn.
Nhưng vì sao bọn chúng lại dừng tay? La Chinh nghĩ mãi cũng không ra đáp án.
Hay là trong Trung Vực có cái gì đó khiến chúng e ngại?
Điều này thì không có khả năng.
Dù trong Trung Vực có rất nhiều nơi hiểm yếu, nhưng tu vi đạt tới Sinh Tử Cảnh đã có thể tùy ý ra vào.
Ví dụ như đầm Vân Mộng, mặc dù nó nguy hiểm và thần bí đối với võ giả bình thường, nhưng đối với La Chinh thì cũng chẳng có gì đáng sợ.
Trên đường trở về Vân Điện, La Chinh vẫn luôn duy trì cảnh giác, trong lòng vẫn thầm suy đoán.
Nghĩ tới nghĩ lui, La Chinh đưa ra một suy đoán đáng tin nhất.
Có lẽ “mặt trái” Trung Vực tồn tại một thứ gì đó rất mạnh, mà sinh linh bóng ma lại kiêng kỵ thứ rất mạnh đó, cho nên bọn chúng không dám xâm nhập vào mặt trái của Trung Vực.
Nhưng rốt cuộc mặt trái của Trung Vực có thứ gì?
La Chinh lại càng cảm thấy tò mò.
Với thực lực của hắn bây giờ, hắn có thể cưỡng ép để xé mở không gian, tiến vào bên trong.
Nhưng suy nghĩ một lát, hắn đành từ bỏ.
Mặc kệ mặt trái Trung Vực có thứ gì, nó đều không phải là thứ mà hắn có thể trêu chọc vào lúc này.
Ít nhất, vật đó được cất giữ ở Trung Vực lâu như vậy, lại dường như chưa từng xuất hiện trong lịch sử, tốt nhất là hắn không nên tìm hiểu thì hơn.
La Chinh biết hắn có số mệnh lớn, nhưng đôi khi tự mình tìm đường chết thì dù số mệnh có tốt hơn nữa cũng chẳng làm được gì.
Sau khi lấy được ngọn núi Nguyên Từ Thần, La Chinh trở về Vân Điện.
Ngoại trừ tu luyện bí thuật Hỗn Độn, hắn còn nghiên cứu ngọn núi Nguyên Từ Thần.
Tác dụng đơn giản mà thô bạo nhất của ngọn núi này chính là để đập người.
Nếu luyện hóa một ngọn núi bình thường, thì cứ đập nó ra là được.
Thông thường chỉ cần một quyền của đại năng Thần Hải Cảnh là đã có thể đánh vỡ ngọn núi rồi.
Nhưng núi Nguyên Từ Thần lại không dễ ăn như vậy.
Đương nhiên, đập người chỉ là cách dùng đơn giản nhất, ngoài ra hắn còn có thể rút Nguyên Từ Thần Quang ra, chính là lực ngũ hành đã nằm trong ngọn núi vô số năm rồi.
Trong Kỳ Quan Vạn Vật có giải thích, Nguyên Từ Thần Quang có thể khắc chế tất cả lực ngũ hành trong thiên hạ.
Nghiên cứu mất hai tháng, vào một buổi sáng sớm, La Chinh bỗng cảm thấy linh hồn của hắn bị chấn động.
Từ chỗ sâu trong linh hồn của hắn truyền đến một cảm giác cực kỳ vui sướng, là niềm vui sướng đến từ ý chí thế giới.
“Ý?”
La Chinh đang tu luyện thì lập tức cảm thấy kỳ lạ, vội nhắm hai mắt lại.
Ngay sau đó, lông mày của hắn nhướng lên: “Con đường phi thăng đã được sửa rồi!”
La Chinh cũng không rõ con đường phi thăng là do ai chữa lại, có thể là Thiên Vị tộc, cũng có thể là Nhân tộc.
Theo những gì ông lão Thiên Vị tộc nói, Thiên Vị tộc hẳn đã “thỏa thuận” thành công việc gì đó với Nhân tộc.
Ít nhất thì bạch mi đạo nhân cũng không đi tìm Thiên Vị tộc để gây phiền phức.
Về phần ai đã mang tà long trong bí cảnh Thiên Thần đi, La Chinh cũng hoàn toàn không biết.
Không ngờ hiệu suất của việc này lại nhanh như thế.
Chỉ trong thời gian ngắn mà con đường phi thăng đã được sửa rồi.
Tuy nhiên, trong Đại Thế Giới, ngoài bản thân La Chinh cảm nhận được điều này ra thì tất cả các sinh linh dưới Thần Hải Cảnh đều ở trạng thái thờ ơ.
Thực lực của cường giả Sinh Tử Cảnh không đủ để bị Đại Thế Giới bài xích, bọn họ cũng không thể phi thăng, nên việc con đường phi thăng có được sửa chữa hay không tất nhiên cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Nhưng đại năng Thần Hải Cảnh thì lại khác.
Trong tứ đại thần quốc, hơn mười vị đại năng Thần Hải Cảnh đã cảm nhận được một lực bài trừ vô hình đang tác động đến bọn họ.
Lực bài xích đó muốn gạt bọn họ ra khỏi vị diện này.
Trong nháy mắt cảm nhận được lực bài xích, từng vị đại năng Thần Hải Cảnh đều mừng như điên, ngay cả Chiến Đế Đại Vũ, Chiến Hoàng Thiên Phong cũng như vậy.
Bọn họ ngày đêm đều mơ, hy vọng một ngày có thể phi thăng Thượng Giới.
Bây giờ lực bài xích xuất hiện, chính là một tin vui rất lớn đối với bọn họ.
Sau khi lực bài xích xuất hiện được khoảng một nén nhang, một luồng ánh sáng màu trắng bộc phát ra từ trong thần quốc Hắc Thiết, xông thẳng về phía chân trời.
“Mẹ kiếp, người vừa phi thăng là ai vậy? Có cần phải gấp đến thế không?” Đứng trong hoàng cung của thần quốc Hắc Thiết, Chu Hoàng không nhịn được mà mắng một câu.
Quả thật, các đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy rồi, trong lòng ai nấy đều nôn nóng.
Nhưng dù vậy thì cũng không thể phi thăng bừa được!
Mối quan hệ giữa tứ đại thần quốc với nhau cũng không tồi, nhưng vẫn là lấy thực lực để duy trì cân bằng.
Nếu tất cả đại năng Thần Hải Cảnh của thần quốc Hắc Thiết đều phi thăng hết, chỉ còn lại một mình Chu Hoàng, thì cả thần quốc to như vậy sẽ vận hành như thế nào nữa?
Thế là, Chu Hoàng bắt đầu triệu toàn bộ các đại năng Thần Hải Cảnh trong thần quốc Hắc Thiết đến hoàng cung.
Vấn đề là, lúc này đám đại năng Thần Hải Cảnh đều chỉ chăm chăm muốn phi thăng.
Vốn dĩ chỉ cần thăng cấp lên Thần Hải Cảnh là đã có thể phi thăng rồi, mà trong số này, tuyệt đại đa số các võ giả đều đã thăng cấp lên Thần Hải Cảnh rất nhiều năm, Chu Hoàng có muốn ngăn cũng không ngăn được.
Trong đại lục thần quốc, tất nhiên người ta nhận ngươi là Quốc chủ thần quốc.
Chỉ có điều, khi phi thăng Thượng Giới, xét về tình cảm thì có lẽ còn có thể nhận ngươi làm Quốc chủ, nhưng nếu ngươi muốn ngăn cản ta phi thăng, thì nằm mơ đi…
Chương 978: Tăng lên quá nhanh
Ngay khi Chu Hoàng tuyên bố triệu vào gặp, lại có thêm hai ba luồng ánh sáng màu trắng xông thẳng về chân trời.
Chỉ có một nửa số đại năng Thần Hải Cảnh nghe theo chiếu lệnh của Chu Hoàng, chạy đến hoàng cung của thần quốc Hắc Thiết.
Mà những đại năng Thần Hải Cảnh này lại có quan hệ vô cùng tốt với Chu Hoàng, một số người còn có xuất thân là võ giả Chu gia…Tình huống này không chỉ xảy ra trong thần quốc Hắc Thiết.
Ở ngoài thánh hải Thiên Vũ, không ngừng có ánh sáng màu trắng xông thẳng lên trời, một lần nữa trở thành kỳ quan trong miệng con dân tứ đại thần quốc.
Một số đại năng Thần Hải Cảnh khác lại không quá nôn nóng như vậy, nhưng sau khi bàn giao sự việc trong gia tộc, dặn dò các đồ tử đồ tôn của mình xong thì cũng lựa chọn phi thăng.
Thật ra, trong lòng Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong, Quốc chủ Thiên Vận và Chiến Đế Đại Vũ đều rất lo lắng.
Nhìn thuộc hạ của mình tranh nhau phi thăng, làm sao bọn họ lại không cảm thấy vội chứ? Nhưng dù sao bọn họ cũng là Quốc chủ, không phải chỉ có một thân một mình như những đại năng Thần Hải Cảnh khác.
Mấy người đó cùng lắm chỉ cần thông báo cho hậu bối vài câu rồi chuồn đi luôn được.
Nhưng bọn họ thân là Quốc chủ, họ còn có quá nhiều thứ cần phải xử lý rồi sau đó mới có thể phi thăng.
Trong đó, người tức giận nhất chính là Chiến Đế Đại Vũ.
Toàn bộ thần quốc Đại Vũ có gần hai mươi vị đại năng Thần Hải Cảnh, vậy mà chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, gần như toàn bộ đều đã phi thăng, chỉ còn lại một người, mà người đó lại là người em ruột thuộc Lưu gia ông ta.
Trong khoảnh khắc con đường phi thăng được sửa xong, Chiến Đế Đại Vũ đã tuyên bố gọi hết tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh vào gặp.
Nhưng mấy tên ngày xưa còn cung kính, vậy mà bây giờ lại không thèm để ý đến ông ta nữa.
Chiến Đế Đại Vũ vốn muốn uy hiếp mấy tên này, rằng ai dám tự tiện phi thăng thì ông ta sẽ diệt cả gia tộc người đó.
Nhưng cuối cùng ông ta vẫn không nói ra, bởi nếu có một ngày ông ta phi thăng, người ta diệt luôn cả Lưu gia thì sao?
Đây cũng là do ngày thường Chiến Đế Đại Vũ đối đãi với các đại năng Thần Hải Cảnh trong thần quốc của mình quá mức hà khắc.
Bây giờ, mọi người chẳng khác gì con chim sổ lồng, cuối cùng cũng được bay ra ngoài, không cần hứng chịu cơn tức giận của Chiến Đế Đại Vũ nữa.
Vậy nên nào ai còn thèm nghe lệnh ông ta?
So sánh ra thì số lượng đại năng Thần Hải Cảnh trong ba nước còn lại vẫn nhiều hơn một chút.
Nhưng trong vòng một ngày, số đại năng Thần Hải Cảnh phi thăng vẫn chiếm hơn bảy mươi phần trăm.
Tin rằng không lâu sau đó, các thế lực trong thần quốc sẽ tiến hành một đợt thanh lọc.
Dù sao thì tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều phi thăng, thực lực của tứ đại thần quốc sẽ trở nên suy yếu.
Đến lúc đó, chỉ sợ đám cường giả Sinh Tử Cảnh sẽ tiến hành tranh đấu với nhau.
Tình huống tranh nhau phi thăng không hề xảy ra trong đại lục Hải Thần.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi số lượng đại năng Thần Hải Cảnh ở đại lục Hải Thần ít hơn nhiều so với đại lục thần quốc.
Nhiều thì mỗi chủng tộc có khoảng hai ba người, ít thì có một người.
Bây giờ đại lục Hải Thần đang rơi vào hỗn loạn, thân là đại năng Thần Hải Cảnh trong tộc, tất nhiên sẽ có cảm giác về sứ mệnh và nguy cơ cực kỳ mãnh liệt.
Còn ở đại lục thần quốc, Nhân tộc là chúa tể, tất nhiên bọn họ sẽ không có cảm giác nguy cơ này.
Nhưng đám người Tư Đồ Hạo Thiên vẫn thảo luận vấn đề này rất lâu.
Trong đó, người buồn phiền nhất chính là Lưu Vũ.
Bây giờ, tháp Tội Ác đã được mở ra hoàn toàn, số lượng cường giả của đại lục Hải Thần sẽ có sự đột phá.
Trong đó, Nhân tộc và Yêu Dạ tộc vốn khống chế tháp Tội Ác, tất nhiên sẽ trở thành kẻ thống trị đại lục Hải Thần.
Lưu Vũ không buồn phiền về chuyện này, mà nàng cũng không muốn phi thăng.
Lưu Vũ đã từng cực kỳ khát khao được phi thăng.
Nàng biết thiên phú của mình thế nào.
Thông qua tháp Tội Ác, nàng biết nàng có thể được Thiên Vị tộc thừa nhận thiên phú, cho dù nàng chỉ đứng hàng thứ hai thì tuyệt đối vẫn thuộc tầng lớp cấp cao trên Thượng Giới.
Nàng có thể làm cho Yêu Dạ tộc nở mày nở mặt, tranh thủ được nhiều vinh dự cho ba vị Vương giả.
Nhưng bây giờ, nàng lại không muốn phi thăng.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi nàng đã vô tình liên lụy vào cuộc tranh đấu giữa hai vị Vương.
La Chinh đã đánh nát pho tượng của Hình Phạt Vương tới lần thứ hai, khiến cho Hình Phạt Vương nổi giận.
Lần trước, khi La Chinh trở lại thánh địa Thiên Vũ, lúc đó đã xảy ra xung đột trực tiếp với Hình Phạt Vương.
Hình Phạt Vương từng ra lệnh cho nàng phải giết chết La Chinh và Huân.
Nhưng Lưu Vũ không làm theo.
Theo lý mà nói, nàng đã không vâng lệnh Vương, đó là phạm vào tội chết.
Nếu phi thăng, trở lại Yêu Dạ tộc, kết cục của nàng thế nào thì đã có thể đoán trước rồi.
Nhưng nếu nàng không phi thăng, chẳng lẽ cả đời chỉ dừng lại ở Thần Hải Cảnh? Mặc dù nàng còn rất trẻ, mới hơn hai trăm tuổi, nhưng võ giả nào cũng có dã tâm của mình, làm sao nàng có thể cam tâm an phận ở một góc, lãng phí tuổi thọ của mình?
Cho nên, sau khi con đường phi thăng mở ra, Lưu Vũ vẫn còn rất mâu thuẫn.
Về phần Trung Vực, Trung Vực không có đại năng Thần Hải Cảnh.
Chuyện con đường phi thăng được sửa chữa là chuyện lớn ở những nơi khác.
Ngay cả một số đại lục hoang sơ còn chưa khai hóa cũng có một số sinh linh phi thăng, thậm chí ở hải vực Vô Ngân, một số mãnh thú cường đại cũng tiến hành phi thăng.
Nhưng ở Trung Vực, ngoại trừ một mình La Chinh thì ngàn vạn sinh linh khác đều không biết chuyện lớn này.
Mặt trời vẫn mọc như thường lệ, cuộc sống của người dân bình thường vẫn như cũ, đám võ giả thì vẫn không hề lơ là việc tu luyện.
Còn La Chinh, hắn đã bắt đầu độ Sinh Tử Kiếp lần thứ ba.
Chỉ cần con mắt màu đen kia không xuất hiện, tiểu Thiên Kiếp sẽ không có uy hiếp quá lớn đối với hắn.
Sau khi uống đan dược của ông lão Thiên Vị tộc, tốc độ tăng tu vi của hắn đã tăng lên đến mấy cấp bậc.
Mặc dù nghe ông cụ kia nói, đan dược này chỉ có thể giúp hắn nhanh chóng bước vào Thần Hải Cảnh mà thôi, nhưng đối với hắn bây giờ thì tác dụng như vậy đã tương đối lớn rồi.
Thời gian nhanh chóng trôi đi.
Ngoài việc tu luyện và làm bạn với ba cô gái, La Chinh vẫn luôn chú ý đến tứ đại thần quốc.
Hắn phát hiện ra đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đã phi thăng không ít, chỉ còn lại khoảng năm sáu vị đại năng Thần Hải Cảnh trẻ tuổi là còn ở lại mà thôi.
Điều làm cho La Chinh cảm thấy bất ngờ chính là Hỏa Doãn Nhi cũng đã phi thăng…
Cô gái có được huyết mạch Chân Phượng này vậy mà cũng đã phi thăng, quả thật khiến cho La Chinh giật mình.
Nhưng sau khi thăm dò, La Chinh mới biết rằng nàng cũng không được coi là phi thăng.
Khi rời khỏi thế giới này, Hỏa Doãn Nhi chỉ vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh mà thôi.
Nhưng huyết mạch Chân Phượng trong cơ thể nàng bộc phát, trực tiếp sinh ra một ngọn lửa đặc biệt.
Về phần ngọn lửa này là gì thì La Chinh cũng không rõ lắm.
Sau khi tiến vào trong ngọn lửa đó, nàng đã biến mất khỏi vị diện này.
La Chinh đoán, nàng sẽ không đến chỗ Nhân tộc, mà chắc hẳn sẽ tiến vào Chân Phượng tộc trong Đại Giới.
Nghĩ đến chuyện đã hứa với nàng, rằng một ngày nào đó hắn sẽ quay lại đại lục thần quốc, trong lòng hắn hơi tiếc nuối.
Nhưng nàng đã phi thăng Thượng Giới, sau này có khả năng sẽ gặp lại.
Chỉ có điều mười vạn Đại Thế Giới quá rộng lớn, La Chinh cũng biết hy vọng này quá xa vời.
Thời gian trôi qua rất nhanh, tu vi của La Chinh cũng đang từng bước tăng lên.
Trong hai năm qua, hắn đã nhiều lần kiểm tra Dưỡng Hồn Mộc.
Linh hồn của Huân được nuôi dưỡng trong Dưỡng Hồn Mộc đang dần dần khôi phục, chẳng qua vẫn trong trạng thái ngủ say, chưa tỉnh lại.
Về phần Phong Niệm Vân…
Được Thanh Long nhờ vả nên La Chinh đã từng giúp nàng liên lạc với Thanh Long mấy lần.
Ở Hạ Giới, hắn cũng không có phương pháp phá giải đại pháp Phong Hồn.
Muốn phá giải đại pháp Phong Hồn này thì chỉ sợ phải trở lại Thượng Giới.
Nhưng nếu sau này phi thăng, La Chinh cũng không thể mang theo Phong Niệm Vân.
Thật ra, muốn mang Phong Niệm Vân lên Thượng Giới chỉ là chuyện rất đơn giản, Thăng Long Đài có thể làm được điều này.
Hơn nữa, Phong Niệm Vân vốn là người Chân Long tộc, dùng Thăng Long Đài thì quả thật không còn gì thích hợp hơn.
Đáng tiếc, La Chinh vừa mới đưa ra đề nghị này thì Phong Niệm Vân và Thanh Long đều đồng thời phản đối.
Xem ra, không chỉ Thanh Long có liên quan đến Chân Long tộc, mà cả Phong Niệm Vân cũng không muốn trở về Chân Long tộc.
Như vậy, La Chinh cũng chẳng còn cách nào tốt hơn để giúp Phong Niệm Vân.
Hắn đành đặt thân thể của nàng ở trong Vân Điện, canh giữ nghiêm ngặt, người không có phận sự đều không được đến gần.
Khi hắn phi thăng Thượng Giới, hắn sẽ tìm phương pháp phá giải đại pháp Phong Hồn, sau đó sẽ trở lại Hạ Giới để giúp Phong Niệm Vân.
Tu vi của La Chinh vẫn đang tăng vọt.
Viên đan dược của ông lão Thiên Vị tộc vẫn tiếp tục phát huy hiệu quả.
Chỉ một thời gian ngắn sau đó, La Chinh đã đón Sinh Tử Kiếp lần thứ tư, mà khoảng cách giữa Sinh Tử Kiếp lần thứ ba và thứ tư chỉ cách nhau có ba tháng.
Thời gian giữa mỗi lần độ Sinh Tử Kiếp càng lúc càng ngắn.
Đối với La Chinh mà nói, khoảng thời gian này là khoảng thời gian hắn cảm thấy thoải mái nhất.
Thậm chí hắn còn muốn cố gắng áp chế tốc độ gia tăng tu vi, dành chút thời gian để ở bên cạnh ba cô gái.
Tu vi tăng nhanh như vậy khiến hắn cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
Nhưng hắn nghĩ, cho dù có tiến vào Thần Hải Cảnh, hắn cũng sẽ áp chế mình, không vội phi thăng.
Sau Sinh Tử Kiếp lần thứ năm, hắn phát hiện không ngờ bản thân lại bị Đại Thế Giới bài xích.
Chương 979: Phi thăng
Thông thường, chỉ sau khi đột phá Thần Hải Cảnh, mở ra thế giới bên trong cơ thể thì mới có cảm giác bị Đại Thế Giới bài xíchNhưng La Chinh chỉ mới đột phá Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, vậy mà lại cảm nhận được lực bài xích đó, đúng là kỳ lạ.
Huống chi, La Chinh đã dung hợp với ý chí thế giới, nên việc hắn bị Đại Thế Giới bài xích, có khác nào tự mình bài xích chính mình?
Đáng tiếc, La Chinh không thể đi tra hỏi Đại Thế Giới được.
Cho dù có hỏi thì cũng không có được đáp án.
Đại Thế Giới là nơi tập hợp toàn bộ sinh linh trong thế giới, không phải chỉ là một ý chí đơn độc.
Cho dù cảm nhận được lực bài xích, La Chinh vẫn cố gắng áp chế chính mình, đối kháng với lực bài xích, thậm chí còn làm hao tổn sức mạnh của bản thân.
“Không đúng” La Chinh hoàn toàn không nghĩ ra.
Thông qua ý chí của Đại Thế Giới, La Chinh dò xét được, ở tứ đại thần quốc và đại lục Hải Thần, đám người Lưu Vũ cũng đang chịu sự bài xích tương tự.
Nhưng dường như bọn họ rất nhẹ nhàng áp chế bản thân ở vị diện này, sức mạnh đó cũng không tạo thành phiền phức quá lớn bọn họ.
Nhưng sau khi La Chinh đột phá Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, lực bài xích vô hình này ngày càng mãnh liệt, thậm chí còn tăng lên gấp bội so với lúc trước.
Ngày đầu tiên, La Chinh còn khá nhẹ nhõm.
Ngày thứ hai, lực bài xích đã tạo ra áp lực cho La Chinh.
Đến ngày thứ ba, lực bài xích đã ảnh hưởng đến hắn, khiến hắn không thể không phân tâm áp chế.
Nếu không, hắn sẽ không thể chuyên tâm tu luyện.
Ngày thứ tư, gương mặt La Chinh hiện lên sự lo lắng.
Bởi hắn phải bỏ ra rất nhiều sức mạnh mới có thể áp chế nổi lực bài xích.
Lúc này, Ninh Vũ Điệp cũng phát hiện ra sự không ổn của phu quân.
Nàng thấy La Chinh có vẻ rất lo lắng, không biết có phải hắn đang cảm thấy không khỏe hay không.
Nhưng tu luyện đến trình độ này rồi thì có thể nói là bách bệnh bất xâm, không có khả năng mắc mấy căn bệnh vặt vãnh.
Vì không muốn khiến Ninh Vũ Điệp lo lắng, La Chinh cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nói cho Ninh Vũ Điệp biết hắn không sao.
Nhưng đến ngày thứ năm, La Chinh không chịu nổi nữa, vội gọi ba cô gái đến, nói ra tình hình thực tế của bản thân.
Hắn sợ không thể ngăn cản được lực bài xích này, sắp bị Đại Thế Giới đuổi ra ngoài.
Sau khi ba cô gái nghe xong, sắc mặt ai nấy đều kinh hãi.
Mặc dù các nàng biết rất rõ sẽ có một ngày La Chinh phi thăng Thượng Giới, nhưng bây giờ hắn còn đang ở Sinh Tử Cảnh ngũ trọng.
Dù tính thế nào thì các nàng cũng còn có thể làm bạn với hắn một khoảng thời gian nữa mới đúng, tại sao bây giờ lại phi thăng?
Thấy dáng vẻ phải cố hết sức của La Chinh, ba cô gái không thể không tin.
Trong lòng Ninh Vũ Điệp cảm thấy rất phiền muộn.
Đã ở với nhau một thời gian dài, cuối cùng cũng đến ngày phải chia tay, nàng hoàn toàn không thích cảm giác này.
La Chinh lại càng phiền muộn hơn.
Không biết Đại Thế Giới có ý gì.
Vốn dĩ khi hắn dung hợp với ý chí thế giới rồi thì cũng chính là người phát ngôn cho vị diện này.
Vậy mà bây giờ lại bị Đại Thế Giới đá đi, hắn nghĩ mãi mà cũng không thông.
Về phần Thanh Long, nó cũng không nghĩ ra.
Xét từ bất cứ phương diện nào thì cũng không thể giải thích được hiện tượng này vì sao lại xảy ra đối với La Chinh.
Cuối cùng, Thanh Long đành quy kết mọi chuyện cho việc La Chinh tu luyện bí thuật Hỗn Độn.
Vấn đề cũng chỉ có khả năng xuất hiện từ điểm này.
Bởi vì phi thăng liên quan đến thế giới bên trong cơ thể, người bình thường, sau khi mở ra thế giới bên trong cơ thể mới có thể phi thăng.
Nhưng thế giới hình thành bên trong cơ thể lại chính là biển chân nguyên.
Mặc dù La Chinh không mở ra thế giới bên trong cơ thể, nhưng trong người hắn lại không phải là chân nguyên mà là khí hỗn độn.
La Chinh cũng đành đồng ý với suy đoán này.
Hắn tu luyện bí thuật Hỗn Độn, chính là đi trên một con đường hoàn toàn khác với mọi người.
Cho dù sư phụ hắn có ở đây thì cũng không cách nào giải thích được.
Cũng chỉ có suy đoán của Thanh Long là đáng tin cậy nhất.
Ngày thứ năm, La Chinh không thể không bỏ ra một phần ba sức mạnh để áp chế.
Đến ngày thứ sáu, La Chinh không thể không vận dụng lực vảy rồng.
Chỉ có như thế, hắn mới có thể duy trì để không “bị” phi thăng.
Đến lúc này, La Chinh biết, cùng lắm thì hắn cũng chỉ có thể kéo dài được qua hôm nay.
Hai ngày qua, Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận cũng ngừng tu luyện.
Lần này chia tay không biết đến khi nào mới có thể gặp lại.
Về phần Khê Ấu Cầm, nàng cứ dính sát lấy La Chinh suốt ngày.
Hai ngày qua lại càng dính chặt hơn.
Nàng biết rõ, chờ đến khi La Chinh rời đi, nàng cũng sẽ rời khỏi Trung Vực, tiến vào tháp Vô Định ở Tử Cực giới để tu luyện.
Nhưng điều khiến Khê Ấu Cầm rối rắm là một vấn đề khác.
Thượng Giới lớn như vậy, vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng, cho dù nàng tu luyện thành công ở Tử Cực giới thì sau này biết đi tìm La Chinh bằng cách nào?
Lực vảy rồng không phải là vô tận.
La Chinh không ngừng sử dụng để áp chế bản thân nên chúng cũng dần trở nên ảm đạm.
Cũng may số lượng vảy rồng trong cơ thể La Chinh không ít.
Sau khi một lượng vảy rồng này đều ảm đạm, hắn có thể rút ra lực của một nhóm vảy rồng khác.
Giữa trưa, Khê Ấu Cầm tự mình nấu một bàn ăn lớn.
Cả nhà La Chinh tập trung tại Băng Cung trong Vân Điện.
Vẻ mặt của ba cô gái đều không giống nhau, nhưng ánh mắt thì đều là vẻ không muốn rời xa.
La Chinh đang suy nghĩ, bởi có một số chuyện hắn phải nói cho rõ ràng.
Với thực lực của Ninh Vũ Điệp bây giờ, ở Trung Vực có lẽ không ai có thể uy hiếp đến nàng.
Hắn chỉ sợ sau này nàng vô tình xâm nhập vào mặt trái của thế giới, cho nên vội vã nhắc nhở nàng chuyện này.
Ban đêm, La Chinh đã không thể áp chế được lực bài xích kia nữa.
Trong khoảnh khắc La Chinh ngừng sử dụng lực vảy rồng, một luồng ánh sáng liền bao trùm lấy hắn.
Ở trong luồng ánh sáng đó, La Chinh mỉm cười với ba cô gái.
Ninh Vũ Điệp cắn môi, đang định nói điều gì đó thì ánh sáng kia càng lúc càng đậm, cả người La Chinh đã chìm vào bên trong, không còn nhìn thấy rõ dung mạo nữa rồi.
Sau đó luồng ánh sáng đó bỗng nhiên bắn lên không trung.
Bởi vì đang là ban đêm, mà luồng ánh sáng này thậm chí còn sáng hơn cả tia chớp, trong phạm vi nghìn dặm xung quanh thành Vân Hải, tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh tượng này.
Vậy nên lập tức có đủ loại tin đồn xuất hiện, mà không ai biết người đứng đầu Trung Vực đã được luồng ánh sáng đó mang đến Thượng Giới.
Ba cô gái ngơ ngác nhìn đại sảnh trống trải, bỗng cảm thấy như trong lòng thiếu thiếu cái gì đó.
Trong số ba người, Khê Ấu Cầm là người ít buồn nhất.
Nàng tin rằng không bao lâu nữa mình sẽ gặp lại La Chinh.
Lúc này, nàng nhìn biểu hiện khó chịu của Ninh Vũ Điệp, hỏi: “Vừa rồi ngươi định nói gì với La Chinh thế?”
Ninh Vũ Điệp mím môi, cúi đầu nhìn sàn nhà, đáp: “Không có gì…”
Nhìn thấy Ninh Vũ Điệp như thế, Khê Ấu Cầm làm sao mà tin? Nhưng Ninh Vũ Điệp không nói, Khê Ấu Cầm cũng không thể ép nàng nói được.
Ninh Vũ Điệp vừa mới xoay người thì bỗng ôm ngực.
Nàng cảm thấy cổ họng khó chịu, sau đó liền nôn khan một trận.
Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận sững sờ nhìn nàng, bỗng nhiên hiểu ra.
Ninh Vũ Điệp đã mang thai.
Thật ra, Ninh Vũ Điệp đã phát hiện ra mình mang thai từ mấy ngày trước, nhưng nàng chưa kịp nói với La Chinh.
Hai ngày qua, nàng nghe nói La Chinh không thể áp chế được bản thân, sắp bị Đại Thế Giới đá ra ngoài thì trong lòng nàng càng thêm hoảng hốt.
Khả năng khống chế cơ thể của võ giả cao hơn người bình thường rất nhiều.
Trước mặt La Chinh, nàng cố gắng để không để bị nôn là chuyện rất dễ dàng.
Nhưng sinh linh trong bụng nàng đang dần lớn lên, mang thai cũng nên có những phản ứng đó, cứ kiềm chế mãi cũng không phải là chuyện tốt.
Vì thế, sau khi La Chinh đi rồi, nàng mới có thể nôn ra một trận…
Nhìn thấy biểu hiện của Ninh Vũ Điệp, Khê Ấu Cầm hỏi: “Vì sao không nói cho chàng biết?”
Ninh Vũ Điệp lắc đầu: “Bây giờ chưa phải là lúc”
Khê Ấu Cầm mỉm cười: “Không sao, chờ đến khi ta gặp lại La Chinh, ta sẽ nói với chàng”
“Ngươi nói vậy là có ý gì?” Sau khi nôn một trận, cảm giác khó chịu cũng biến mất.
Ninh Vũ Điệp nghe Khê Ấu Cầm nói như thế, trong lòng cũng cảm thấy lạ.
“Không có ý gì” Khê Ấu Cầm cười, “Ta cũng phải rời khỏi Trung Vực.
Ngày mai ta sẽ đến Hư Linh Tông tạm biệt ông cố nội và Khê Tiểu Giới”
“Ngươi muốn đến Tử Cực giới?” Ninh Vũ Điệp nhướng mày hỏi.
Mặc dù La Chinh không nói, nhưng Ninh Vũ Điệp cũng biết, hắn hy vọng nàng có thể bảo vệ Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận thật tốt.
Dù sao thì thực lực của nàng vẫn là mạnh nhất.
“Đúng” Khê Ấu Cầm có vẻ đắc ý.
La Chinh không có ở đây, tính tình của Khê Ấu Cầm vốn như thế nào thì giờ liền trở lại như thế đấy.
Ninh Vũ Điệp hoàn toàn không dự đoán được chuyện này nên vội thốt lên: “Ta không cho phép”
Nhưng Khê Ấu Cầm nào nghe lời Ninh Vũ Điệp chứ? Nàng hừ lạnh một tiếng: “Chỉ dựa vào ngươi mà cũng muốn quản ta?”
Ninh Vũ Điệp biết mình không can thiệp vào việc của Khê Ấu Cầm được.
Thật ra, ngày nàng và La Chinh tiến hành đại điển song tu, nàng đã thấy ông lão của Thiên Vị tộc nói rất nhiều chuyện với Khê Ấu Cầm.
Dường như Khê Ấu Cầm còn rất hớn hở, chắc hẳn là có liên quan đến chuyện này.
Bây giờ nhìn Khê Ấu Cầm bình tĩnh như thế, trong lòng Ninh Vũ Điệp lại càng chắc chắn hơn.
Ninh Vũ Điệp ngăn cản Khê Ấu Cầm cũng là có ý riêng.
Bây giờ, tu vi của nàng không thể phi thăng Thượng Giới, tất nhiên nàng cũng không muốn Khê Ấu Cầm đến Tử Cực giới.
Vì thế mới chơi trò vòng vo…
Hai cô gái tranh chấp hoàn toàn không chú ý đến Tô Linh Vận bên cạnh.
Trong lòng Tô Linh Vận vốn đã có quyết tâm, bây giờ quyết tâm ấy lại càng tăng lên nhiều lần.
Nàng biết thiên phú của mình là yếu nhất, cho nên phải nỗ lực hơn hai người kia gấp hàng chục lần mới có thể đuổi kịp bước chân của họ.
Nhưng Tô Linh Vận không biết, ngày sau nàng sẽ gặp được một kỳ ngộ khác.
Chương 980: Giếng phi thăng
Dưới sự bao trùm của ánh sáng bạc, tốc độ bay của La Chinh càng lúc càng nhanh, bay càng lúc càng caoMột luồng sức mạnh vô hình đẩy hắn rời khỏi vị diện hiện tại, bay lên không gian mênh mông phía trên.
Sinh linh quá mạnh sẽ bị vị diện bài xích.
Các cường giả Thiên Vị tộc lúc trước hẳn đã dùng bí pháp nào đó nên mới có thể tránh được lực bài xích này.
Giống như người không biết bơi thì rất khó để nổi được, do đó bị chìm xuống nước.
Nếu sau này La Chinh muốn trở lại Đại Thế Giới, hắn nhất định phải nắm giữ được bí pháp này.
Nhìn xuống đại lục bên dưới, ban đầu hắn còn có thể mơ hồ nhìn thấy ánh đèn đến từ thành Vân Hải, thành Thiên Khải.
Nhưng sau khi bay lên cao hơn, tầm nhìn của hắn càng lúc càng thu hẹp lại.
Sau đó, hắn chỉ nhìn thấy được đại lục thần quốc và Trung Vực.
“Vù vù…”
Tiếng gió xẹt qua bên tai xen lẫn tiếng kim loại, đó là những trận gió đối lưu đánh tới.
Nhưng giờ phút này, những trận gió đối lưu bất khả chiến bại ấy lại không thể gây ra tổn thương cho La Chinh.
Ánh sáng màu bạc đã tạo thành một màng bảo vệ đặc biệt, công kích bình thường cứ vậy mà lướt qua, không tạo ra bất cứ thương tổn gì cho hắn.
Xuyên qua tầng gió đối lưu, La Chinh tiếp tục gia tăng độ cao của mình.
Khi La Chinh tu luyện Sao Chiến Thể, hắn đã sớm trải nghiệm việc này rồi.
Nhưng khi đó, hắn dựa vào lực hút ngôi sao để dẫn cảm giác của mình phi thăng lên mà thôi, còn bây giờ là chính thân thể hắn đang ngao du tận chân trời.
Nhưng đây cũng không phải do sức mạnh của hắn, mà là mượn lực bài xích của Đại Thế Giới để thực hiện.
Khi khoảng cách giữa La Chinh và Đại Thế Giới càng lúc càng xa, mối liên hệ giữa hắn và Đại Thế Giới cũng ngày càng trở nên yếu ớt.
Lúc này, hắn chợt nhớ đến một chuyện quan trọng.
Khi còn ở Đại Thế Giới, hắn có thể tùy ý chuyển dời sức mạnh đến bất kỳ địa điểm nào trong thế giới.
Bây giờ hắn đã rời khỏi Đại Thế Giới, không biết hắn còn có thể làm như vậy được nữa hay không?
Có được năng lực chuyển dời sức mạnh thần kỳ như thế, nên ở vị diện của mình, La Chinh gần như vô địch.
Cho dù sức mạnh ấy có mạnh đến đâu thì cũng không thể gây tổn thương mang tính thực chất cho hắn.
Trừ khi sức mạnh đó mạnh đến mức toàn bộ Đại Thế Giới cũng không thể gánh được.
Nhưng như thế thì toàn bộ Đại Thế Giới cũng sẽ bị hủy diệt.
Còn bây giờ, hắn đã rời khỏi Đại Thế Giới, không biết năng lực này còn dùng được hay không?
Nghĩ đến đây, La Chinh sử dụng suy nghĩ, muốn chuyển dời sức mạnh trong người ra ngoài.
Nhưng rồi hắn lại phải cười khổ.
Việc chuyển dời sức mạnh đã mất đi hiệu quả.
Năng lực quan trọng nhất đã biến mất sau khi rời khỏi Đại Thế Giới.
Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng tâm trạng La Chinh nhanh chóng trở lại bình thường.
Dù sao thì việc chuyển dời sức mạnh cũng không phải năng lực của hắn, mà là hắn mượn nhờ Đại Thế Giới mới có thể phát huy được.
Võ giả muốn tu luyện, cần tập trung vào sức mạnh của bản thân nhiều nhất.
Việc dựa vào sức mạnh bên ngoài chỉ có thể khiến bản thân mạnh lên trong lúc nhất thời, cuối cùng vẫn không thể cười ngạo nghễ cả đời được.
Quá dựa dẫm vào năng lực này, hắn sẽ không thể rèn luyện đầy đủ được.
Mặc dù không thể vận dụng được khả năng chuyển dời sức mạnh, nhưng ký ức về Đại Thế Giới vẫn còn tồn tại trong đầu La Chinh.
Hắn vẫn duy trì một mối quan hệ yếu ớt với Đại Thế Giới, cũng có thể tìm hiểu toàn bộ Đại Thế Giới đã xảy ra chuyện gì trong quá khứ và hiện tại.
Cho dù đã rời khỏi vị diện này, La Chinh vẫn có thể quan sát được động tĩnh của nhóm người Ninh Vũ Điệp.
Tốc độ thân thể xuyên qua kém xa cảm giác, cũng không bằng con đường phi thăng do Thăng Long Đài mở ra.
La Chinh cứ như một chiếc lá cây bay theo gió, phiêu đãng trong vũ trụ rộng lớn này.
Mấy ngày trôi qua, La Chinh vẫn duy trì một tư thế, không hề nhúc nhích.
La Chinh đã nhìn đi nhìn lại cảnh sắc trong vũ trụ đến mấy chục lần.
Lúc này, hắn nhắm mắt lại, thông qua ký ức Đại Thế Giới, quan sát động tĩnh trong Vân Điện…
Hắn nhìn thấy Ninh Vũ Điệp đang ngơ ngẩn ngồi trong Băng Cung, ngước nhìn bầu trời.
Nhìn dáng vẻ đó của nàng, hắn có chút đau lòng.
Hắn cũng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tô Linh Vận, cẩn thận tu luyện.
Chỉ là, Khê Ấu Cầm đâu? Tại sao lại không thấy?
Suy nghĩ trong đầu hắn đều tập trung vào trong ký ức của Đại Thế Giới, nhưng vẫn không thể tìm được tung tích của Khê Ấu Cầm.
Với tu vi của Khê Ấu Cầm, nàng không có khả năng phi thăng vào lúc này.
Trước mắt cũng chỉ có một lời giải thích, nàng đã tiến vào Tử Cực giới.
Vì sao nàng lại muốn tiến vào Tử Cực giới?
La Chinh cũng cảm thấy hơi nghi hoặc.
Từ sau khi ông lão Thiên Vị tộc đến, Khê Ấu Cầm đã mấy lần ăn nói mập mờ với hắn, chẳng lẽ đang lén lút lừa gạt hắn điều gì?
Suy nghĩ một hồi, La Chinh vẫn không nghĩ ra, nên chỉ có thể buông xuôi.
Khi ở trước mặt hắn, cô gái này cực kỳ nghe lời, nhưng thực chất bên trong lại vô cùng tùy hứng.
Nàng muốn làm cái gì, La Chinh cũng không quản được.
Cả một đoạn đường phi thăng tốn hết một tháng.
Sau một tháng, ánh sáng bao trùm La Chinh đột nhiên tản ra.
Dưới đà tốc độ cực nhanh, hắn rơi vào một cái lỗ đen.
Sau khi xuyên qua cái lỗ đó, bên trên liền truyền đến tiếng nổ vang.
“Ầm ầm!”
Tiếng vang này dữ dội giống như đang có nghìn vạn sấm sét đánh xuống, vang vọng bên tai hắn, gần như khiến hắn ngất đi, đầu óc cũng biến thành bột nhão.
Đợi đến khi ý thức của hắn dần dần khôi phục, hắn mới phát hiện ra mình đang nằm dưới một cái giếng.
Cái giếng này tỏa ra ánh sáng màu xanh lam mờ nhạt, nước giếng trong suốt thấy đáy.
Ngâm mình trong dòng nước màu xanh lam này, La Chinh cảm thấy rất thoải mái.
Ngoài La Chinh ra, trong giếng còn có một số người khác.
Những người này cũng giống như La Chinh, gương mặt đều hiện lên vẻ ngơ ngác, dường như vẫn còn chưa rõ hoàn cảnh của mình.
La Chinh tùy ý quan sát một chút.
Những người đó đều có tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng dường như chỉ vừa mới bước vào Thần Hải Cảnh mà thôi, thực lực vẫn còn thua đám Chu Hoàng và Chiến Hoàng Thiên Phong của đại lục thần quốc.
Cho dù là so với ba vị Phủ chủ của võ phủ Ngọc Huyền thì cũng còn kém xa tít tắp.
Mấy người này hẳn là cũng phi thăng đến đây.
Trong lòng La Chinh suy đoán, những người này vừa mới tu đến Thần Hải Cảnh đã lựa chọn phi thăng.
Bởi vì lúc trước con đường phi thăng bị hỏng, nên rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh ở đại lục thần quốc đều không thể phi thăng.
Năm tháng dài đằng đẵng dần dần trôi đi, tu vi của bọn họ đều tăng lên đến Thần Hải Cảnh trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ, còn những võ giả này chỉ mới bước vào Thần Hải Cảnh, nên tất nhiên không thể sánh bằng.
“Đây… chính là Thượng Giới sao?” Một võ giả quan sát xung quanh một lúc rồi lên tiếng.
Một người khác gật đầu: “Chắc vậy, nhưng tại sao chúng ta lại rơi vào trong cái giếng vuông này?”
Những người khác đều lắc đầu.
Ở một góc, một cô gái mặc đồ trắng lên tiếng: “Nơi này chính là giếng phi thăng”
“Giếng phi thăng?” Mọi người đồng loạt hỏi lại.
Cô gái mặc đồ trắng gật đầu: “Nghe nói một số thánh địa lớn của Thượng Giới đều lợi dụng giếng phi thăng để đưa những người phi thăng từ vũ trụ đến.
Có lẽ, đây chính là giếng phi thăng.
Chỉ là không biết chúng ta đã phi thăng đến thánh địa của tộc nào mà thôi”
“Có khi nào là thánh địa của Nhân tộc không? Nếu chẳng may là thánh địa của tộc khác thì sao?” Một người đàn ông râu quai nón hỏi.
Cô gái mặc đồ trắng tiếp tục nói: “Tình huống này khá hiếm thấy.
Bởi vì ở giữa các chủng tộc đều có một mối liên hệ nhân quả thần bí.
Nhưng nghe nói cũng có tình huống người của tộc này phi thăng đến Đại Giới của tộc khác.
Ví dụ như một thánh địa nào đó của Nhân tộc vừa mới bị Ma tộc đoạt đi chẳng hạn.
Nếu chúng ta phi thăng đến đó, chỉ sợ cũng…”
“Chỉ sợ cũng gì?” Một võ giả có vóc người gầy nhom hỏi.
Cô gái mặc đồ trắng cười khẩy: “Rơi vào tay Ma tộc, chúng ta đương nhiên không còn đường sống”
Nghe xong, tất cả mọi người đều biến sắc.
Có thể thành công đột phá Thần Hải Cảnh, phi thăng Thượng Giới, chứng tỏ bọn họ đều là cường giả đỉnh cao ở Hạ Giới.
Sở dĩ bọn họ không chờ nổi mà rời đi, cũng là do tham vọng hoặc dã tâm trong lòng thôi thúc, muốn đạt được tu vi cao hơn, theo đuổi cực hạn của võ đạo.
Nếu phi thăng đến sai chỗ, thậm chí rơi vào tay Ma tộc, hay những chủng tộc tàn nhẫn khác, khi đó thì có khóc cũng không ra nước mắt.
Ai cũng sợ gặp phải tình cảnh vừa ra trận, chưa chiến đã chết.
Nhìn sắc mặt mọi người như thế, cô gái mặc đồ trắng chỉ cười: “Đừng sợ, tình huống này rất ít khi xảy ra.
Vận may của chúng ta cũng không đến nỗi tệ như thế” Đột nhiên, ánh mắt của cô gái rơi xuống người La Chinh.
Tại sao người này chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Vũ Nghịch Càn Khôn [Dịch] Vũ Nghịch Càn Khôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vu-Nghich-Can-Khon-Audio-Full.jpg)

