[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 195 : Khí hỗn độn (c971-c975)
❮ sautiếp ❯Chương 971: Khí hỗn độn
Đau đớn có thể khiến con người ta phát điên.
Nỗi đau ấy đã kéo dài lâu như vậy, tra tấn với cường độ cao như vậy mà La Chinh vẫn không phát điên, như vậy đủ để thấy nghị lực của hắn cũng rất kinh ngườiSau khi nỗi đau đớn lúc trước biến mất, La Chinh thật sự có cảm giác phát điên, nhưng là vui đến phát điên…
Cố gắng nửa năm, cuối cùng cũng vượt qua được nỗi đau đớn này.
Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp không biết La Chinh đã không còn đau đớn gì nữa.
Thấy La Chinh đứng lên, bàn tay đang đánh đàn của Khê Ấu Cầm khẽ run lên, còn Ninh Vũ Điệp ở bên cạnh lại hỏi: “Phu quân có cảm thấy đỡ hơn chút nào không?”
La Chinh khẽ lắc đầu, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, biểu hiện cực kỳ khó chịu: “Ta… ta chỉ sợ không qua được…”
Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm biến sắc.
Cách đó không xa, Tô Linh Vận đang cầm bùa bình an định cầu phúc cho La Chinh cũng cuống quýt ném xuống, chạy về phía hắn.
Cả ba cô gái đều cảm thấy rất lo lắng, vây quanh La Chinh.
Đúng lúc này, La Chinh dang rộng cánh tay, ôm cả ba vào lòng.
Nghe Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận “á” lên một tiếng, La Chinh cười to, ôm cả ba phóng lên trời, trực tiếp nhảy từ sân vườn trong Băng Cung lên giữa không trung.
Nhìn thấy La Chinh như vậy, làm sao ba cô gái lại không biết La Chinh đã khỏi hẳn.
Gương mặt Tô Linh Vận hiện lên vẻ vui mừng, nhưng bị La Chinh ôm vào lòng như vậy, nàng vẫn còn hơi ngượng ngùng.
Về phần Khê Ấu Cầm, nàng dùng bàn tay trắng như phấn của mình đánh La Chinh vài cái, mắng La Chinh quá xấu xa.
Còn Ninh Vũ Điệp thì giận dữ trừng mắt với La Chinh.
Bởi vì khó chịu nên khí lạnh trong cơ thể nàng tỏa ra ngoài.
“Này, ta chết cóng mất” Khê Ấu Cầm bất mãn nói.
Ba cô gái được La Chinh ôm, cả ba đều chen chúc một chỗ.
Ninh Vũ Điệp thả ra khí lạnh, tất nhiên Tô Linh Vận và Khê Ấu Cầm lãnh đủ.
Ninh Vũ Điệp hừ một tiếng, thân hình giống như một con cá linh hoạt, chui ra khỏi vòng tay La Chinh, bay về Băng Cung của mình.
Mấy tháng qua, cũng có thể coi ba cô gái này sống hòa thuận với nhau, nhưng sau khi La Chinh hồi phục thì lại lập tức trở về nguyên hình.
Dù sao thì sự ghen tuông giữa phụ nữ với nhau cùng lắm cũng chỉ có thể kiềm chế, chứ không thể loại bỏ hoàn toàn.
La Chinh cười khổ, buông Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận ra, một mình tiến vào Băng Cung an ủi Ninh Vũ Điệp.
Buổi tối, sau khi tắm rửa thay quần áo, La Chinh ngồi một mình trên một đài cao trong Vân Điện.
Sau khi trải qua nỗi đau cực hạn này, La Chinh cũng không rõ trong đan điền của mình đã biến đổi thế nào.
Hắn an ủi Ninh Vũ Điệp thật lâu mới có thể khiến nàng nín khóc mà cười, ngay cả hắn cũng cảm thấy bất đắc dĩ.
Bây giờ, La Chinh muốn tranh thủ thời gian để kiểm tra sự thay đổi trong cơ thể của hắn.
Sau khi ngồi khoanh chân lại, La Chinh đưa cảm giác của mình chìm vào trong đan điền.
Trong nháy mắt hắn tiến vào cơ thể, gương mặt của hắn lập tức kinh sợ.
Trước đây, trong đan điền của La Chinh tràn ngập chân nguyên bị hóa lỏng.
Chân nguyên của La Chinh tương đối đặc biệt, sau khi hóa lỏng thì nó trở nên sền sệt.
Nhưng bây giờ, hắn phát hiện ra chân nguyên trong đan điền của hắn đã hoàn toàn biến mất!
Trong cơ thể của hắn, thậm chí không còn một chút chân nguyên nào, thay vào đó là từng luồng khí hỗn độn, mờ mịt.
“Thành công rồi sao? Thật sự có thể dùng khí hỗn độn để thay thế chân nguyên?” La Chinh lẩm bẩm.
Lúc này, Thanh Long mới lên tiếng: “Khí hỗn độn… Ha ha, vậy mà cái vị vượt trên cả Thiên Đạo này thật sự có thể làm được.
Lấy đan điền để đoạt tạo hóa của thiên địa, cung cấp cho mình tu luyện.
Đây chính là quy luật thép bên trong vũ trụ, ngay cả đám Thiên Tôn cũng không thể vượt qua được quy luật này.
Không ngờ La Chinh ngươi lại có thể tu luyện được môn công pháp kỳ lạ này.
Đúng là khó mà đoán trước được” Nói xong, Thanh Long cũng không nhịn được mà lắc đầu.
La Chinh nghi hoặc hỏi: “Nhưng dựa theo cấp độ tu luyện của võ giả, chúng ta sẽ hóa lỏng chân nguyên ở Sinh Tử Cảnh, mở ra một vùng biển ở Thần Hải Cảnh.
Đến Thần Cực Cảnh thì bắt đầu ngưng kết chân nguyên, tạo thành sinh linh bên trong cơ thể.
Bây giờ khí hỗn độn đã thay thế chân nguyên, ta làm thế nào…”
Thanh Long lắc đầu nói: “Chuyện này chưa từng xảy ra, đã vượt ra khỏi năng lực phân tích của ta.
Ta làm sao có thể trả lời ngươi?”
Đừng nói là Thanh Long không có cách nào để trả lời La Chinh, chỉ sợ ngay cả Phủ chủ, người đã suy diễn ra bí thuật Hỗn Độn này cũng không thể trả lời được, bởi vì ông chưa bao giờ tu luyện bí thuật Hỗn Độn, công pháp này hoàn toàn là suy diễn mà ra.
Tương lai La Chinh có thể đi đến bước nào, ngay cả ông trời cũng chưa chắc tính được.
Nhưng Thanh Long lại nói tiếp: “Không những khí hỗn độn này, những thứ tồn tại bên ngoài vũ trụ đều cực kỳ nguy hiểm với tất cả các sinh linh trong vũ trụ.
Trong truyền thuyết, vạn vật đều là do hỗn độn tạo thành.
Vậy mà ngươi có thể đặt hỗn độn vào đan điền, tất nhiên là không bình thường.
Chẳng qua, khí hỗn độn thật sự có thể thay thế chân nguyên sao?”
Võ giả luyện ra chân nguyên trong đan điền là để thi triển công pháp…
Chân nguyên trong cơ thể của La Chinh đã biến mất, thay vào đó là khí hỗn độn.
Nói cách khác, những công pháp mà La Chinh đã từng tu luyện đều không còn phù hợp nữa?
Nghe Thanh Long hỏi vậy, trong lòng La Chinh liền giật thót một cái.
Thanh Long nói rất có lý.
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng nhiên vận chuyển đan điền dựa theo phương thức trước đây hắn vẫn dùng, lợi dụng kinh mạch để rút chân nguyên ra khỏi cơ thể.
Nhưng bây giờ, thứ rút ra không còn là chân nguyên nữa mà là khí hỗn độn.
Khi khí hỗn độn đi qua kinh mạch của hắn, cơn đau dữ dội lập tức truyền đến.
“Vẫn còn sao?”
La Chinh cắn răng, gương mặt hiện lên sự bi phẫn.
Cố gắng cả nửa năm mới vượt qua được, chẳng lẽ bây giờ nỗi đau đớn ấy lại dời vị trí, bắt đầu khảo nghiệm kinh mạch của hắn?
Cũng may, đau đớn chỉ kéo dài mấy giây rồi biến mất.
Ngay sau đó, La Chinh vận chuyển chân nguyên, nhẹ nhàng đánh về phía trước.
Một luồng khí hỗn độn tuôn trào ra từ bàn tay của hắn.
“Quy tắc hệ Hỏa…”
La Chinh chưa từng tu luyện công pháp hệ Hỏa, nhưng đối với hắn thì kích hoạt quy tắc hệ Hỏa là chuyện rất dễ dàng.
“Ầm ầm…”
Bởi vì là buổi tối, không khí yên lặng như tờ, chỉ có đám võ giả Vân Điện là tu luyện không biết ngày đêm, còn lại đại đa số người dân thành Vân Hải đều đã ngủ say.
Chính vào lúc này, một tiếng nổ thật lớn vang lên trong màn đêm đã đánh thức tất cả mọi người.
Cùng lúc đó, bọn họ đều nghẹn họng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rõ ràng chỉ mới canh ba, người đi tuần đêm vừa mới đánh kẻng, tại sao trời đã sáng rồi?
Chỉ cần ngẩng đầu lên, mọi người sẽ nhìn thấy một mặt trời thật lớn xuất hiện trên bầu trời, chiếu rọi xung quanh, sáng như ban ngày.
La Chinh chỉ căn cứ vào quy tắc hệ Hỏa tầng thứ nhất, tiện tay đánh ra một quả cầu lửa.
Hắn hoàn toàn không ngờ uy lực lại lớn đến như vậy.
Quả cầu lửa khuếch tán ra xung quanh, cuối cùng bị “Ánh Nước Tràn Đầy” bao lại bên trong.
Từ bên ngoài nhìn vào, chẳng khác nào một mặt trời.
“Thật, thật… uy lực thật lớn…” Sắc mặt La Chinh cũng thay đổi.
Cũng may hắn ném quả cầu lửa lên trời, mặc dù tia lửa của nó đốt cháy không ít khu vực trong Vân Điện, nhưng cũng không gây tổn thương đến người khác.
Ngọn lửa nổ tung, kéo dài một hai nhịp thở rồi biến mất, chỉ có điều nó đã hại không ít người trong Vân Điện phải chạy ra cứu hỏa…
Hỗn độn hóa Âm Dương, Âm Dương hóa vạn vật.
La Chinh bắt đầu trầm tư.
Võ giả tu luyện chân nguyên chính là đoạt tạo hóa của thiên địa.
Còn thứ mà La Chinh đoạt lại không phải là tạo hóa thiên địa, mà là tạo hóa hỗn độn…
Vừa nãy, hắn chỉ thông qua khí hỗn độn để thúc giục quy tắc hệ Hỏa.
Nếu thi triển bí thuật Hỗn Độn của sư phụ, chẳng phải uy lực càng kinh khủng hơn sao? Với lại, nếu La Chinh khống chế khí hỗn độn ngày càng thuần thục, chưa chắc đã bị giới hạn trong suy diễn của sư phụ.
Dù sao sư phụ suy diễn ra bí thuật Hỗn Độn, nhưng bản thân lại không tu luyện.
Bây giờ La Chinh đã thay thế chân nguyên bằng khí hỗn độn trong cơ thể, ngày sau hắn sẽ vượt qua được giới hạn của sư phụ, tự sáng tạo ra công pháp của mình.
Nghĩ đến đây, làm sao La Chinh không kích động cho được? Mặc dù con đường này chưa từng có ai đi, nếu La Chinh chỉ dựa vào bản thân thì nhất định sẽ rất gian nan.
Nhưng hắn tin rằng, một khi đi hết được con đường này thì chắc hẳn hắn sẽ mở ra được một thời đại mới.
Chương 972: Phương pháp thu phục
Mục đích tu luyện võ đạo của mỗi người không giống nhauCó người xem võ đạo là bàn đạp, với mong muốn có thể khuynh đảo thiên hạ; có người thì lại vì muốn trở nên nổi bật, có thể mở mày mở mặt, cũng có người lại vì sắc đẹp vây quanh như mây.
Động lực lớn nhất khiến La Chinh kiên trì, mê đắm với võ đạo được phát ra từ hứng thú sâu trong lòng hắn.
Khi La Chinh tu luyện kiếm pháp, hắn đã từng sáng tạo ra “Vô Thức”.
Bí thuật Hỗn Độn mà sư phụ truyền cho hắn giống như một điểm xuất phát của thành công, mà để thành công thì La Chinh phải tự mình bước đi.
Hắn tin con đường này rất gian khổ, nhưng hắn cũng tin cuối con đường đó sẽ là một quang cảnh tuyệt đẹp.
Quả cầu lửa kia kinh động đến người trong Vân Điện.
Nhưng khi mọi người biết là do La Chinh tu luyện tạo thành thì cũng không nói gì nữa.
Thật ra, thân phận của La Chinh ở Vân Điện vẫn như lúc trước, là đệ tử của Tinh Anh Đường.
Sau khi rời khỏi Vân Điện, La Chinh vẫn luôn chạy ngược chạy xuôi, chưa từng nhớ đến thân phận này.
Nhưng bây giờ hắn chính là người đứng đầu Trung Vực, lại là phu quân của Điện chủ Vân Điện, địa vị đã siêu cao rồi…
Chuyến trở về Đông Vực lần này xem như đã hoàn thành tâm nguyện của La Chinh.
Trong khoảng thời gian ở Vân Điện, tất cả đều không xảy ra chuyện gì.
Ngoài việc tu luyện thì còn có thêm ba mỹ nữ làm bạn, ngày ngày ung dung thoải mái.
Đương nhiên, giữa ba cô gái vẫn còn chút mâu thuẫn…
Khê Ấu Cầm vẫn tiếp tục vô tư tới mức không tim không phổi, ngoài đùa với rồng tổ ra thì phần lớn thời gian đều dính lấy La Chinh.
Về phần tu luyện, nàng ta hoàn toàn không biết cái gì gọi là tu luyện.
Nhiều thời gian rảnh như thế, cộng thêm tài nguyên Vân Điện cung cấp, lẽ ra với thiên phú của Khê Ấu Cầm thì phải thăng cấp rồi.
Nhưng tu vi của Khê Ấu Cầm vẫn dừng ở Thần Đan Cảnh, lại còn là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, chẳng hề tiến bộ chút nào.
Thật ra, trong lòng La Chinh vẫn còn tồn tại chút nghi hoặc đối với Khê Ấu Cầm.
Ở đại điển song tu, ông lão Thiên Vị tộc đã nói gì với Khê Ấu Cầm? Để điều tra chân tướng, La Chinh từng vận dụng ý chí thế giới để tìm kiếm ký ức, nhưng điều kỳ lạ là La Chinh lại không thể điều tra ra.
Ông lão đó là người từ bên ngoài tới, không phải người của Đại Thế Giới này, nên không thể điều tra ra cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Khê Ấu Cầm là người lớn lên ở Trung Vực, vậy mà lại không điều tra ra, đúng là có chút kỳ lạ.
La Chinh chỉ có thể đoán, ông lão kia đã dùng phương thức đại thần thông nào đó để che giấu, dẫn đến ký ức của Đại Thế Giới bị khuyết.
La Chinh tiếp tục lục soát trong ý chí thế giới.
Hắn phát hiện, đêm hôm đó Khê Ấu Cầm đã từng biến mất khỏi Vân Điện, hẳn là nàng đã tiến vào Tử Cực giới.
Nhưng vì sao nàng lại tiến vào Tử Cực giới? Rốt cuộc trong Tử Cực giới đã xảy ra chuyện gì, La Chinh hoàn toàn không biết.
Dù sao thì ký ức cũng chỉ có phạm vi trong Đại Thế Giới này mà thôi…
Xem trộm chuyện riêng của Khê Ấu Cầm không phải là ý của La Chinh.
Nhưng hắn biết Khê Ấu Cầm khá ngốc nghếch ở một số phương diện, nếu bị người ta lừa gạt thì sẽ là vấn đề rất lớn.
Vì là chuyện riêng của nàng, nên La Chinh cũng không tiện mở miệng hỏi thẳng, hơn nữa Khê Ấu Cầm đã sớm có đề phòng, không chịu nói, La Chinh cũng không còn cách nào.
Về phần Tô Linh Vận và Ninh Vũ Điệp, hai nàng đều vô cùng nỗ lực.
Ngoài việc xử lý chính vụ của Vân Điện, thời gian còn lại Ninh Vũ Điệp cũng chỉ dành để tu luyện.
Nhưng đối với chuyện Khê Ấu Cầm suốt ngày cứ dính lấy La Chinh, nàng cũng phê bình một cách tế nhị.
Đáng tiếc, Khê Ấu Cầm không phải là đệ tử Vân Điện, việc nàng có chuyên tâm tu luyện hay không, Ninh Vũ Điệp cũng không tiện xen vào…
Điều làm cho La Chinh kinh ngạc nhất chính là Tô Linh Vận.
Sau khi tiến vào Vân Điện, Tô Linh Vận là người chăm chỉ nhất.
Sau khi chọn được một bộ công pháp trong Tiên Phủ xong, cả ngày nàng đều ở trong mật thất Vân Điện, đắm chìm trong tu luyện.
Trong nửa năm La Chinh bị khí hỗn độn tàn phá, tu vi của Tô Linh Vận đã liên tiếp tăng lên mấy tầng, từ Chiếu Thần Cảnh tứ trọng nhảy lên Chiếu Thần Cảnh bát trọng.
Cách đây không lâu, tu vi của Tô Linh Vận đã đạt đến Chiếu Thần Chung Cực, sắp đuổi kịp Khê Ấu Cầm rồi.
Tu vi của La Chinh cũng ngày càng tăng lên.
Không lâu sau, La Chinh đã trải qua Sinh Tử Kiếp lần thứ hai.
Lần này, khí thế của Sinh Tử Kiếp rất hung hãn, nhưng hắn đã có thể chuyển dời sức mạnh lên đá Nguyên Từ Thần, thế nên tiểu Thiên Kiếp lần này đối với La Chinh cũng không tính là khảo nghiệm gì.
Nhưng hắn vẫn đề phòng con mắt màu đen kia.
Nếu con mắt màu đen kia phát hiện hắn ra không chết, vẫn muốn tiêu diệt hắn, vậy hắn thật sự cũng không có cách nào để đối phó.
Lần trước, hắn đánh đổi năm trăm vạn ngọn núi mới thoát khỏi một kích nó tiện tay đánh ra.
Hắn chắc chắn rằng, nếu con mắt đen đó nghiêm túc thì việc giết hắn chỉ là một chuyện rất dễ dàng.
Đại Thế Giới còn thì La Chinh còn.
Nhưng vấn đề là, nếu tên kia muốn hủy diệt toàn bộ Đại Thế Giới này thì cũng không phải việc gì khó.
Cũng may, trong quá trình độ Sinh Tử Kiếp lần hai, con mắt đen này không xuất hiện.
Mặc dù tiểu Thiên Kiếp có thanh thế rất lớn, nhưng La Chinh cũng không cần hao phí quá nhiều sức lực đã có thể vượt qua.
Sau khi uống viên đan dược mà ông lão Thiên Vị tộc tặng cho, tốc độ gia tăng tu vi của La Chinh đã lên một giai đoạn mới.
Nửa năm sau khi vượt qua được Sinh Tử Kiếp lần hai, Sinh Tử Kiếp lần ba lại giáng xuống…
Trong khoảng thời gian này, Trung Vực đã xảy ra một số chuyện thú vị.
Thiên tài các nơi xuất hiện càng lúc càng nhiều.
Thiên tài cùng lứa với La Chinh cũng đã tìm được vị trí cho riêng mình.
Ví dụ như Hoa Thiên Mệnh, chỉ mới hai mươi tuổi đã vinh dự trở thành trưởng lão trẻ tuổi nhất Vân Điện, Thiên Kiếm mà hắn lĩnh ngộ cũng càng lúc càng kinh khủng.
Với thiên phú của hắn, cứ thế tiếp tục tu luyện thì có lẽ hắn sẽ có tư cách tranh vị trí Điện chủ đời tiếp theo.
Ninh Vũ Điệp đã từng đề cập với La Chinh chuyện này.
Nàng biết La Chinh chuẩn bị phi thăng, trong lòng tất nhiên cũng đã có dự định đi theo phu quân của mình.
Mặc dù tốc độ tu luyện của Ninh Vũ Điệp không có khả năng đuổi kịp La Chinh, nhưng nàng sẽ không từ bỏ.
Nếu chẳng may sau này nàng cũng phi thăng, tất nhiên nàng hy vọng Vân Điện sẽ có người kế vị.
Cho dù là từ nhân phẩm, tính cách hay thiên phú thì Hoa Thiên Mệnh đều xứng đáng là người được chọn.
Đương nhiên, thiên tài Vân Điện không chỉ có một mình Hoa Thiên Mệnh, muốn lên làm Điện chủ thì còn cần khiêu chiến với những thiên tài khác.
Sau khi nhóm thiên tài như La Chinh xuất thế, võ đạo Trung Vực ngày càng phồn vinh, hưng thịnh.
Mặc dù vẫn không cách nào so với tứ đại thần quốc, nhưng cũng đã vượt xa Trung Vực trong quá khứ rồi.
Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán, Hắc Sơn Tông và Hư Linh Tông đang xây dựng lại cũng ra sức bồi dưỡng hậu bối.
Sau này, Trung Vực xuất hiện nhiều thiên tài cấp Thần như thế, theo thời gian dần trôi, chắc hẳn sẽ sinh ra mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh.
Cả ngày nay, La Chinh cầm lệnh bài chữ Cấn trong tay.
Sau khi có được lệnh bài chữ Cấn này, La Chinh vẫn chưa từng sử dụng, nên cũng không rõ nguyên lý của lệnh bài này là gì.
Trong nháy mắt La Chinh kích hoạt lệnh bài chữ Cấn, hắn đã hiểu ra.
Bởi trước mặt hắn xuất hiện một tòa Tiên Phủ.
Nhìn thấy Tiên Phủ ở trước mắt, La Chinh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Tiên Phủ này giống hệt Tiên Phủ trong núi Cửu Âm của sư phụ, nhưng lại cực kỳ nhỏ.
Đặt trước mặt La Chinh, nó chỉ giống như một hình chiếu, chỉ có điều nhìn lại rất thật.
Khi La Chinh bước vào tòa Tiên Phủ này, cả người hắn lập tức xuất hiện bên trong Tiên Phủ thực sự.
Mà trong khoảnh khắc này, hắn cảm thấy mình bị thu nhỏ đi vô số lần, bởi tất cả mọi thứ xung quanh đều to lớn vô cùng.
Nhưng thật ra hắn không bị thu nhỏ, chẳng qua sau khi từ tòa Tiên Phủ nhỏ tiến vào tòa Tiên Phủ thật, Tiên Phủ bỗng biến lớn nên khiến hắn có ảo giác mà thôi.
“Thì ra lệnh bài chữ Cấn này có thể sử dụng như vậy” Đứng ở cổng Tiên Phủ, La Chinh mỉm cười.
Nếu sau này có gặp phải phiền phức gì, hắn có thể trốn vào trong Tiên Phủ.
Hắn tiến vào Tiên Phủ thông qua lệnh bài chứ Cấn, sau đó hắn tiếp tục đi đến Tàng Thư Các.
Giá trị của Tiên Phủ thật sự quá lớn.
Đáng tiếc, bây giờ La Chinh chỉ có quyền tiến vào Tàng Thư Các.
Nhưng chỉ một Tàng Thư Các thôi cũng đã mang lại cho La Chinh lợi ích vô cùng lớn rồi.
Lần này, hắn không tìm kiếm công pháp mà là góp nhặt tư liệu, ví dụ như sách về luyện khí, về vẽ thần văn.
Mặc dù tiên trong sách vẫn lải nhải bên tai hắn, giới thiệu cho hắn một số quyển sách, nhưng La Chinh vẫn tự mình lật xem rất nhiều.
Tuy nhiên, trong một quyển sách, La Chinh lại vô tình thu được một tin tức liên quan đến núi Nguyên Từ Thần.
Thì ra có thể lấy được núi Nguyên Từ Thần.
Núi Nguyên Từ Thần ẩn chứa sức mạnh ngũ hành, không phải vàng, không phải đá, nhưng lại cực kỳ kiên cố, đao kiếm không thể làm tổn hại được.
Cũng chính vì nguyên nhân này nên dù cả một ngọn núi Nguyên Từ Thần ném ở nơi đó mà chẳng ai trong tứ đại thần quốc có ý đồ với nó.
Chương 973: Dùng đao gió cắt núi
Không thể không nói, sự uyên bác của sư phụ vượt xa sức tưởng tượng của La ChinhQuyển Kỳ Quan Vạn Vật này có ghi chép về những vật kỳ lạ có uy lực cực mạnh.
Núi Nguyên Từ Thần cũng được liệt kê trong đó.
Trong Kỳ Quan Vạn Vật không chỉ ghi lại phương pháp luyện hóa núi Nguyên Từ Thần, mà còn có rất nhiều thứ vượt xa trí tưởng tượng của La Chinh.
Tuy nhiên vật liệu để luyện chế những bảo vật này lại vô cùng hiếm thấy, lúc này La Chinh không thể nào tìm được chúng.
Núi Nguyên Từ Thần là vật hiện hữu ở Đại Thế Giới này, nhưng La Chinh không rõ về lai lịch của nó, nên tạm thời coi như là vật vô chủ…
Nếu không phải những đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc không có cách nào mang núi Nguyên Từ Thần đi, thì chỉ sợ nó đã sớm bị dời đến đại lục thần quốc rồi.
Tuy La Chinh đã có được phương pháp chiếm núi Nguyên Từ Thần, nhưng vẫn còn vài điểm khó khăn.
Trận gió lốc quỷ dị trong Bạo Loạn Tinh Hải kia vẫn không ngừng thổi.
Đao gió trong đó vẫn có tính uy hiếp rất lớn với các cường giả Thần Cực Cảnh.
Mặc dù tu vi La Chinh đã tăng liền hai bậc, lên đến Sinh Tử Cảnh tam trọng, nhưng dựa vào thực lực của hắn bây giờ thì vẫn không thể ngăn cản những đao gió kinh khủng ấy được.
Mà điểm quan trọng nhất để thu được núi Nguyên Từ Thần là phải tách được phần đáy của nó ra.
Núi Nguyên Từ Thần này chắc chắn như thế, cho dù có hơn mười vị đại năng Thần Hải Cảnh cùng ra tay cũng chưa chắc phá hủy được nó.
Như vậy rõ ràng một mình La Chinh sẽ không thể làm được.
Sau khi suy nghĩ một lúc, La Chinh cũng lập ra được một kế hoạch.
Thời gian gần đây, Thiên Hạ Thương Minh chợt tuyên bố một tin tức, bọn họ bắt đầu thu mua các loại vật liệu quý hiếm.
Những vật liệu này đều rất hiếm gặp, chúng đều từng xuất hiện ở Trung Vực, nhưng thực sự rất khó tìm kiếm.
Tuy nhiên có trọng thưởng ắt có kẻ dũng cảm, Thiên Hạ Thương Minh ra giá thu mua cao như vậy, liệu có mấy người chống lại được cám dỗ đây?
Một vài vật liệu vốn được các gia tộc truyền từ đời này sang đời khác, nhưng khi nghe tới giá cao như thế, đều tình nguyện lấy ra bán cho Thiên Hạ Thương Minh…
Những vật liệu này được Thiên Hạ Thương Minh thu mua, tập trung lại một chỗ, sau đó vận chuyển theo từng đợt đến Vân Điện.
Bởi vì lần thu mua này có động tĩnh lớn, nên các tông môn khác cũng bắt đầu chú ý.
Sau khi cẩn thận tìm hiểu, bọn họ cũng biết, chuyện này là do Thiên Hạ Thương Minh trợ giúp Vân Điện.
Hay nói cách khác, là làm việc cho La Chinh.
Những thứ này có tác dụng gì với La Chinh?
Đủ loại tin đồn bắt đầu xuất hiện.
Có nơi nói là La Chinh muốn chế tạo một đại trận hộ tông siêu cấp cho Vân Điện.
Có nơi lại nói, những đồ vật này được dùng để chuẩn bị cho hắn đánh sâu vào Thần Hải Cảnh.
Những tin đồn này thật sự không thể nào tin được.
Vân Điện đã có một đại trận hộ tông, mà La Chinh và Ninh Vũ Điệp đều là cường giả đứng đầu của Trung Vực, Vân Điện cũng không cần dùng đại trận hộ tông để bảo vệ.
Về tin đồn chuẩn bị đánh sâu vào Thần Hải Cảnh thì lại càng vớ vẩn.
Bây giờ hắn mới chỉ là Sinh Tử Cảnh tam trọng, đường đến Thần Hải Cảnh vẫn còn rất xa.
Những vật liệu này là để La Chinh chế tạo thần văn.
Theo ghi chép trong Kỳ Quan Vạn Vật, muốn thu phục núi Nguyên Từ Thần thì cần có ba bước.
Đầu tiên, phải nén Nguyên Từ Thần Sơn vào trong một không gian cực nhỏ.
Bước thứ hai là sử dụng lực ngũ hành để áp chế.
Bước cuối cùng mới là thu lấy!
Bây giờ La Chinh vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị.
Vì thế, trong hoảng thời gian này, ban ngày La Chinh chuẩn bị vật liệu, chế tác thần văn, đêm xuống thì dốc lòng tu luyện.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc đã qua ba tháng…
Bóng dáng La Chinh xuất hiện ở vùng biển phía nam tiếp giáp với Trung Vực.
Lần này, Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm muốn đi cùng La Chinh tới Bạo Loạn Tinh Hải để lấy núi Nguyên Từ Thần, nhưng lại bị hắn kiên quyết từ chối.
Mặc dù thực lực của Ninh Vũ Điệp tiến bộ rất nhanh, nhưng vẫn không đủ để ứng phó với đao gió trong Bạo Loạn Tinh Hải.
Trong đao gió đó ẩn chứa lực quy tắc hệ Phong tầng thứ năm, nếu không phải La Chinh có thân thể thánh khí thì những chúng đã xé nát thân thể hắn chỉ trong nháy mắt rồi.
Từ khi có được ý chí của Đại Thế Giới, La Chinh cũng có ý định tiếp thu hết các ký ức trong đầu.
Từ những ký ức đó, La Chinh biết được thế giới này vẫn còn vô số bí mật…
Ví dụ như ở phía bắc đại lục thần quốc có một đại lục hoang dã rộng lớn, trong đó có những thú dữ cực mạnh, thậm chí còn có vài chủng tộc vô cùng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, nền văn minh của đại lục hoang dã kia lại quá lạc hậu, kém xa đại lục Hải Thần.
Lại ví như ở một góc nhỏ khác trong Đại Thế Giới đã từng có một nền văn minh huy hoàng.
Nhưng nền văn minh này đã bị hủy diệt từ năm mươi vạn năm trước.
Nguyên nhân nền văn minh này bị hủy diệt có liên quan đến tháp Tội Ác.
Khi các cường giả ở Thượng Giới tranh chấp với nhau, một phần sức mạnh lan ra đã hủy diệt toàn bộ nền văn minh kia, đánh chìm cả đại lục nọ vào sâu dưới đáy biển…
Tuy nhiên, cho dù La Chinh có tìm như thế nào thì hắn cũng không thấy được tin tức về Bạo Loạn Tinh Hải.
Trận gió lốc này sinh ra như thế nào? Trong gió lốc liệu có tồn tại gì không? Đến bản thân Đại Thế Giới cũng không biết, thật sự là quái dị.
Hơn nữa, ở phía sau của khu vực này còn có một đám sinh linh bóng ma.
Thực lực của đám sinh linh bóng ma này khủng bố đến mức ngay cả những đại năng Thiên Vị tộc kia cũng phải sợ hãi.
Tại sao những thứ này lại xuất hiện ở Đại Thế Giới, liệu chúng có gây ra ảnh hưởng gì với Đại Thế Giới không? Tất cả vẫn còn là câu hỏi chưa có lời giải.
Hiện tại, La Chinh cũng không có đủ thực lực để mà đi tìm đáp án cho câu hỏi này.
Bây giờ hắn chỉ quan tâm đến việc thu lấy núi Nguyên Từ Thần mà thôi.
“Vù vù vù…”
Vừa mới tiến vào khu vực trên không của Bạo Loạn Tinh Hải, cuồng phong liền cuốn tới, tàn sát tất cả mọi thứ trong phạm vi cơn bão!
Từng luồng nước biển bị gió lốc hút mạnh lên trời, giống như một con rồng nước, nối liền mặt biển và bầu trời, cũng coi như một kỳ quan.
Thân hình nhỏ bé của La Chinh nhanh nhẹn lách qua rồng nước.
Chỉ mới ở mép ngoài trận gió lốc, nhưng đã có không ít đao gió nhao nhao bay về phía hắn.
Đao gió đa phần là màu xanh nhạt, bề ngoài màu trắng chỉ ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng một, thỉnh thoảng có lẫn vào một số đao gió màu xanh ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng hai.
Dựa vào thực lực hiện giờ của La Chinh, hắn hoàn toàn không quan tâm đến những đao gió này, trực tiếp để thân thể va chạm với chúng.
“Phập phập phập…”
Cho dù không cần chuyển dời sức mạnh, những đao gió này cũng không thể làm tổn thương được La Chinh.
Vừa chống đỡ những đao gió này, tốc độ của La Chinh cũng càng lúc càng nhanh.
Nhưng hắn lại không đi về phía núi Nguyên Từ Thần.
Thông qua ký ức của Đại Thế Giới, La Chinh biết rõ núi Nguyên Từ Thần nằm ở phía tây Bạo Loạn Tinh Hải, nhưng hắn lại đi ngược về phía nam, tiến thẳng vào trung tâm trận gió lốc.
Hắn bay về phía trung tâm trận gió lốc cũng không phải là muốn thăm dò sự huyền bí của cơn lốc này.
Cho dù trong trung tâm gió lốc có điều huyền bí gì thì chỉ dựa vào thực lực của hắn bây giờ cũng chẳng thể tìm hiểu được.
Nếu chẳng may trong trận gió lốc có thứ gì cường đại xuất hiện, sợ là hắn sẽ vùi mình trong đó mất.
Để thu được núi Nguyên Từ Thần, đầu tiên cần phải đánh bong được phía dưới đáy trước.
Một mình La Chinh không đủ thực lực làm chuyện này, nhưng mượn dùng sức mạnh của gió lốc thì có lẽ sẽ được!
Uy lực của đao gió rất mạnh, mà La Chinh lại có thể chuyển dời sức mạnh của đao gió lên núi Nguyên Từ Thần!
Một lưỡi đao gió có lẽ không đủ để đánh bong núi Nguyên Từ Thần, nhưng mười vạn, trăm vạn thì sao? Nếu chuyển dời hoàn toàn sức mạnh của đao gió lên ngọn núi, hắn không tin là không thể thành công.
Đây là biện pháp mà La Chinh nghĩ ra sau khi suy tư hồi lâu…
La Chinh bay thẳng vào trung tâm gió lốc, đao gió càng ngày càng sắc bén.
Dần dần, xung quanh La Chinh bắt đầu xuất hiện đao gió ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng ba, thậm chí là tầng bốn.
Màu sắc của đao gió cũng bắt đầu chuyển từ xanh nhạt sang xanh đậm, cuối cùng là xanh đen…
“Vẫn chưa đủ.
Những đao gió này có thể uy hiếp được ta, nhưng vẫn không thể rung chuyển được núi Nguyên Từ Thần” Nhìn những đao gió thổi quét lung tung ở xung quanh mình, La Chinh bình tĩnh suy nghĩ.
Hắn đã thử chuyển dời sức mạnh của đao gió lên đáy ngọn núi Nguyên Từ Thần, nhưng vẫn không có hiệu quả gì.
“Có lẽ phải tìm đao gió màu đen.
Tiến lên!” Ánh mắt La Chinh hiện vẻ kiên định, thân thể vẫn hứng lấy đao gió, tiếp tục bay về phía trước.
Bay cả nửa ngày, cuối cùng lưỡi đao gió màu đen đầu tiên đã xuất hiện.
Chương 974: Đao gió có linh trí?
Nhìn thấy đao gió màu đen xuất hiện, vẻ mặt La Chinh liền vui mừng!Thấy hướng bay của đao gió màu đen không như mình đã đoán, La Chinh điều chỉnh góc độ, bay thẳng về phía nó.
“Phập!”
Lưỡi đao gió ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng năm đánh thẳng vào ngực La Chinh, phát ra một âm thanh thật trầm.
“Chuyển dời sức mạnh!”
Ngay lúc lưỡi đao gió màu đen đánh vào ngực của mình, La Chinh liền vận dụng ý chí Đại Thế Giới để tra xét núi Nguyên Từ Thần.
Lần điều tra này, ánh mắt La Chinh cũng hơi lóe lên.
Hắn phát hiện, cuối cùng đáy núi Nguyên Từ Thần cũng đã xuất hiện một vết màu trắng nhạt…
Cho dù là quy tắc hệ Phong tầng năm, vậy mà cũng chỉ có thể để lại một dấu vết mờ nhạt như vậy.
Núi Nguyên Từ Thần lớn như thế, phải chém đến năm nào tháng nào?
Vẻ mặt La Chinh trầm xuống.
Nhưng hắn quyết không bỏ cuộc.
Những ngày qua, La Chinh ở Trung Vực không chỉ để tu luyện mà còn để chuẩn bị phi thăng lên Thượng Giới.
Hắn hiểu rõ đạo lý: Thành công chỉ đến với người có chuẩn bị đầy đủ.
Nếu có thể dùng cái giá thật nhỏ mà có thể thu được núi Nguyên Từ Thần thì tại sao lại không làm?
Càng đi sâu vào bên trong, đao gió màu đen xuất hiện ngày càng nhiều, mà đao gió màu xanh thì bắt đầu giảm dần đi…
“Phập phập phập phập phập…”
Quỹ đạo của những đao gió màu đen này không giống nhau, La Chinh chỉ có thể cố gắng dùng thân thể của mình để không ngừng va chạm với đao gió, chuyển dời sức mạnh của chúng xuống đáy núi Nguyên Từ Thần.
“Mười lưỡi…”
“Trăm lưỡi…”
“Nghìn lưỡi…”
Trong mắt người khác, những đao gió màu đen này giống như tử thần, nhìn thấy đều phải bỏ chạy, nhưng La Chinh lại còn vội vàng đi đâm đầu về phía chúng…
Sau một thời gian va chạm nhanh chóng, La Chinh đã đâm nát ba nghìn lưỡi đao gió màu đen.
Sức mạnh từ lưỡi đao gió này đều bị hắn chuyển hết xuống đáy núi Nguyên Từ Thần.
Sau đó hắn kiểm tra thì thấy, rốt cuộc cũng đã cắt ra được một vết gần bằng ngón tay cái ở dưới đáy núi!
“…”
Thấy vậy, La Chinh có chút cạn lời.
Sức mạnh của mấy nghìn lưỡi đao gió màu đen lại chỉ làm cho núi Nguyên Từ Thần xuất hiện một dấu vết nhỏ như vậy.
Mà một ngọn núi lớn thường là trên nhỏ dưới to, muốn đánh bong phần đáy của núi Nguyên Từ Thần, không biết là cần bao nhiêu lưỡi đao gió màu đen đây? Mấy nghìn vạn hay mấy trăm triệu?
Cứ tiếp tục như thế này cũng không giải quyết được vấn đề.
Mặc dù số lượng đao gió màu đen rất nhiều, nhưng chúng phân bố rộng khắp trong Bạo Loạn Tinh Hải, chứ không chỉ chăm chăm nhằm về phía La Chinh.
La Chinh cũng tự nhận là mình không có cái sức hút này.
Mà cứ dựa vào sức lực bản thân để bay đi va chạm với chúng thì có muốn thành công cũng phải mất mấy chục năm.
Không phải La Chinh không có tinh thần Ngu Công dời núi, mà là hắn không có thời gian.
Vì vậy, hắn chỉ có thể tiếp tục bay vào sâu bên trong Bạo Loạn Tinh Hải…
Trước đây, khi trận gió lốc tạm ngừng, La Chinh đã từng tiến vào trung tâm của Bạo Loạn Tinh Hải.
Ngoài một vài thú dữ cường đại ra, hắn cũng không phát hiện ra điểm gì kỳ lạ.
Dưới ảnh hưởng của trận gió lốc, những con thú dữ cấp mười một cũng không dám xuất hiện trên mặt biển, xung quanh chỉ còn toàn đao gió màu đen.
Tiếp tục bay về phía trước hơn nghìn dặm, ánh mắt La Chinh lóe lên.
Hắn phát hiện cách đó không xa có một lưỡi đao gió màu đen quỷ dị đang bay nhanh về phía mình!
Lưỡi đao gió này có vẻ ngoài giống hệt những đao gió màu đen khác, tuy nhiên cách bay của nó rất quỷ dị.
Trong lúc bay, nó thoắt ẩn thoắt hiện, có lúc trở nên trong suốt, có lúc lại chuyển thành màu đen kịt.
Hai màu sắc luân phiên thay đổi, mà có vẻ quy tắc hệ Phong từ nó tỏa ra cũng mạnh mẽ hơn!
La Chinh không thể đoán được lưỡi đao gió này ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng thứ mấy.
Bản thân hắn cũng mới chỉ tu luyện đến tầng thứ nhất mà thôi.
Chẳng qua nhờ bảy người Thiên Vị tộc nên hắn mới biết các đao gió màu đen ẩn chứa quy tắc hệ Phong tầng thứ năm.
Không chỉ có màu sắc biến hóa quỷ dị, lực quy tắc bên trong lưỡi đao gió này cũng cao hơn so với đao gió màu đen bình thường.
Hắn chỉ có thể đánh giá, lưỡi đao gió này ít nhất cũng phải chứa quy tắc hệ Phong tầng thứ sáu.
La Chinh vốn đang buồn rầu, bởi nếu chỉ dựa vào sức mạnh của đao gió màu đen thì không biết phải chém cái đáy của núi Nguyên Từ Thần đến bao giờ mới được.
Bây giờ nhìn thấy lưỡi đao gió hai màu này, hắn liền thấy mừng rỡ!
“Kiên trì nào!”
Ngay trong khoảnh khắc La Chinh vừa xông lên, lưỡi đao gió kia cũng chém thẳng vào thân thể hắn với tốc độ cực nhanh, uy lực cực mạnh.
Lần va chạm này làm cơ thể La Chinh bắn ra một dòng khí, tạo thành một vòng xoáy thật lớn ở vùng biển phía dưới hắn!
Nhưng hầu như toàn bộ sức mạnh của lưỡi đao gió hai màu này đã bị hắn chuyển dời đến núi Nguyên Từ Thần, vậy mà sức mạnh còn dư lại vẫn kinh khủng như thế.
“Ầm!”
Núi Nguyên Từ Thần ở cách La Chinh hơn vạn dặm bỗng chấn động…
Ngọn núi Nguyên Từ Thần ẩn chứa lực ngũ hành này đã tồn tại sừng sững vô số năm.
Trên ngọn núi này không hề có bất cứ dấu vết gì của thời gian, cho dù là nước biển ngày ngày ăn mòn, hay là đao gió cắt phá thì cũng không ảnh hưởng gì đến nó.
Dù sao núi Nguyên Từ Thần cũng nằm cách xa trung tâm trận gió lốc, nơi ấy cũng không xuất hiện đao gió quá mạnh mẽ.
Giờ khắc này, núi Nguyên Từ Thần bỗng nhiên chấn động, sức mạnh khổng lồ trực tiếp cắt lên phần đáy núi.
Nước biển xung quanh núi Nguyên Từ Thần bắt đầu cuộn trào, bọt trắng dâng trào lên nhiều đến mức làm cả một vùng hải vực vốn có màu xanh đều đổi sang màu trắng xóa, giống như nước cháo loãng…
“Có tác dụng rồi!” Vẻ mặt La Chinh càng thêm vui mừng.
Chỉ một lưỡi đao gió hai màu đã có thể tạo thành một vết nứt dài gần một trượng trên núi Nguyên Từ Thần.
Vết nứt này quá lớn, giống như là vết do một thiên thần tay cầm búa lớn chém vào đáy núi vậy.
Uy lực của đao gió hai màu quá mạnh mẽ, vượt quá sức tưởng tượng của La Chinh.
Nếu hắn không thể chuyển dời sức mạnh, chỉ sợ sẽ bị lưỡi đao gió này cắt thành bụi rồi.
“Đến nữa đi!” La Chinh nhìn quanh, nhưng hắn không phát hiện ra thêm lưỡi đao gió hai màu nào nữa.
Dù sao thì điều này cũng đã thắp lên hy vọng trong lòng hắn.
Nếu như ở đây có thể tìm được lưỡi đao gió hai màu, thì chắc chắn phía trước cũng sẽ có.
La Chinh tiếp tục bay về trung tâm trận gió lốc.
Dọc theo đường hắn bay đi, thỉnh thoảng mới xuất hiện một lưỡi đao gió hai màu, nhưng hắn không bỏ qua bất cứ lưỡi đao nào.
Sau khi hắn tìm được hơn mười lưỡi đao gió hai màu, vết nứt dưới đáy núi Nguyên Từ Thần cũng ngày một lớn hơn…
Nhưng đi tiếp về phía trước, La Chinh lại hơi chần chừ.
Không biết ở trung tâm trận gió lốc này còn tồn tại những thứ gì.
Hắn không ngại đao gió hai màu, mà chỉ sợ không cẩn thận đụng phải một số thứ cường đại đến mức không thể chọc vào bên trong gió lốc, đến lúc đó khó có thể thoát thân thì nguy to.
Do dự một chút, La Chinh vẫn quyết định tiếp tục bay về phía trước.
Càng tiến về phía trước, số lượng đao gió hai màu ngày càng nhiều.
Mỗi một lưỡi đao gió đều có thể tạo ra một vết nứt dài khoảng một trượng trên núi Nguyên Từ Thần.
Mặc dù núi Nguyên Từ Thần rất khổng lồ, nhưng cứ bị chém như vậy thì cuối cùng cũng sẽ tách rời ra thôi.
Tâm tình La Chinh cũng càng trở nên vững vàng hơn.
Nhưng khi bay về phía trước thêm hai trăm dặm nữa, La Chinh phát hiện thêm một loại đao gió khác, đao gió màu vàng!
Đao gió màu vàng này khác hẳn những đao gió bình thường kia.
Chúng không bay lung tung mà tập trung lại một chỗ thành từng đám, lơ lửng trên không trung như những bầy chim di cư.
“Những đao gió này có linh trí ư?” La Chinh nghẹn họng nhìn những lưỡi đao gió màu vàng này…
Đao gió chỉ là thứ được sinh ra từ bên trong gió lốc.
Đao gió càng mạnh thì quy tắc hệ Phong ẩn chứa trong đó càng cao cấp.
Thế nhưng, đao gió cũng chỉ là một cơn gió, làm sao có thể sinh ra linh trí được chứ?
Giống như việc dung nhập với ý chí của Đại Thế Giới, La Chinh biết rõ thế giới này còn nhiều điều không thể giải thích được.
Hắn vốn như là kẻ không gì không làm được trong Đại Thế Giới này, nhưng hiện tại hắn vẫn rất hoang mang…
Ngay lúc La Chinh đang quan sát những đao gió màu vàng kia thì có một số lưỡi đao gió màu vàng đã phát hiện ra La Chinh.
Trong đó, một lưỡi đao gió màu vàng ở phía xa liền xoay vòng tại chỗ, ngay lập tức những đao gió màu vàng khác như được truyền tin, đồng thời cùng hành động, bắt đầu đuổi giết La Chinh!
“Chạy!”
Giờ khắc này, trong đầu La Chinh chỉ có ý nghĩ chạy trốn.
Chương 975: Lên
Ba nghìn lưỡi đao gió màu đen chém lên, nhưng chỉ để lại trên núi Nguyên Từ Thần một vết cắt sâu bằng ngón tay cáiCòn đao gió hai màu thì chỉ cần một lưỡi đao thôi đã để lại trên ngọn núi một vết cắt sâu hơn một trượng.
Sự chênh lệch giữa uy lực của hai loại đao gió này hẳn phải dùng từ “hơn vạn lần” để hình dung…
Về phần uy lực của đao gió màu vàng, nếu nó tương đương với hơn vạn lưỡi đao gió hai màu, vậy chỉ cần một lưỡi đao thôi cũng đủ để cắt nát toàn bộ ngọn núi Nguyên Từ Thần rồi.
Nếu La Chinh có thể thu hút được một lưỡi đao gió màu vàng, hắn sẽ vui mừng biết bao.
Nhờ đó, hắn có thể tiết kiệm được không ít thời gian và sức lực.
Nhưng vấn đề là, đám đao gió màu vàng đang đuổi giết hắn đây phải có tới hơn mấy trăm lưỡi.
Dùng chúng thì thừa sức để chém núi Nguyên Từ Thần.
Nhưng vấn đề là phần sức mạnh lan ra, La Chinh nên chuyển đi chỗ nào?
Chuyển đến đại lục thần quốc hay là Trung Vực? Sức mạnh kinh khủng kia chắc có thể cắt đại lục thần quốc thành vô số mảnh…
Vì thế, đầu tiên La Chinh lựa chọn chạy trốn.
Cũng may, trên đường bay đi La Chinh đều rất cẩn thận.
Khoảng cách giữa hắn và đám đao gió màu vàng kia khá xa, vừa đối mặt hắn đã nhanh chóng rời đi rồi.
Nhưng ngay cả như vậy, sau khi nhận ra tốc độ của đao gió màu vàng, hắn vẫn khá kinh sợ.
Khoảng cách xa như vậy, thế mà chỉ trong khoảng mười nhịp thở, đao gió màu vàng đã xuất hiện ngay phía sau La Chinh khoảng năm sáu dặm.
Chỉ cần thêm mấy nhịp thở nữa thôi thì có lẽ nó sẽ đuổi kịp La Chinh.
Lúc này, trong lòng La Chinh cũng nhanh chóng đưa ra quyết định.
Nếu sử dụng chuyển dời sức mạnh, hắn không muốn làm đại lục thần quốc và Trung Vực bị hư hại.
Đương nhiên, hắn cũng không chuyển dời sức mạnh lên đại lục Hải Thần.
Nếu bị đao gió màu vàng này đuổi kịp, sau khi núi Nguyên Từ Thần bong ra thì có lẽ hắn sẽ phải hy sinh đại lục hoang dã kia…
Tuy nhiên, La Chinh vẫn còn một biện pháp.
Hắn có mang theo lệnh bài chữ Cấn bên người, nên khi cần có thể chui vào trong Tiên Phủ.
La Chinh điên cuồng chạy trốn, đao gió màu vàng cũng càng lúc càng gần.
Trước khi La Chinh đưa ra quyết định, đám đao gió màu vàng chợt khựng lại, tạo thành một hình vòng cung trên không trung, sau đó bỗng quay một trăm tám mươi độ, bay trở về.
“Đúng là có linh trí” Nhìn đám đao gió màu vàng càng lúc càng xa, La Chinh thở phào một hơi.
Vừa rồi thật sự quá nguy hiểm.
Đám đao gió màu vàng cũng không dám đuổi theo quá xa, xem ra là đang bảo vệ thứ gì đó.
Trên đoạn đường bay trong không gian của Bạo Loạn Tinh Hải, La Chinh càng lúc càng tò mò với trung tâm của trận gió lốc.
Nhưng hắn cũng không muốn chết.
Dù trong đó là thứ gì thì cũng tuyệt đối không phải là thứ thuộc về Đại Thế Giới này.
Trăm vạn Đại Thế Giới ở Hạ Giới, không thể nào tạo ra thứ lợi hại như thế.
Chưa biết chừng, cho dù có hy sinh toàn bộ Đại Thế Giới này thì La Chinh cũng khó mà tiếp cận được khu trung tâm của trận gió lốc.
“Được rồi, mình vẫn nên đi tìm đao gió hai màu thôi” La Chinh không dám đến gần trung tâm trận gió lốc, hắn chỉ duy trì một khoảng cách thích hợp, không ngừng va chạm với đao gió hai màu.
Một lưỡi đao gió hai màu đã tạo được một vết cắt hơn một trượng, một trăm lưỡi đao, một nghìn lưỡi, một vạn lưỡi…
Nửa tháng trôi qua, thân thể La Chinh đã va chạm với khoảng hơn ba vạn lưỡi đao gió hai màu.
Chân núi Nguyên Từ Thần đã hoàn toàn bong ra, chỉ còn vài chỗ bên mép vẫn còn nối với đáy.
Nhưng với thực lực của La Chinh bây giờ, cho dù núi Nguyên Từ Thần chỉ còn dính với đáy có một thước thì hắn cũng chẳng làm gì được.
Phập phập phập…
Lại va chạm thêm mấy lưỡi đao gió nữa, rốt cuộc toàn bộ núi Nguyên Từ Thần cũng đã bong ra hết.
Lúc này, La Chinh mới thở phào một hơi, nhìn về hướng trung tâm trận gió lốc, lắc đầu.
Tò mò thì chỉ có chết! Đây không phải là nơi mà bây giờ hắn có thể đến gần.
Vì thế, hắn quay đầu bay về phía núi Nguyên Từ Thần.
Khoảng cách nghìn dặm đối với La Chinh thì cũng chỉ mất khoảng hơn canh giờ.
Thoáng chốc, La Chinh đã đến gần núi Nguyên Từ Thần.
Mặc dù thông qua ý chí Đại Thế Giới, hắn đã quan sát ngọn núi này không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đích thân đến.
Toàn bộ núi Nguyên Từ Thần chỉ có khoảng một phần sáu lơ lửng trên mặt biển.
Phần lớn còn lại đều ẩn núp bên dưới.
Phần trồi lên mặt biển chỉ là đỉnh núi mà thôi.
“Vù!”
La Chinh bay vụt đến, đứng trên đỉnh núi Nguyên Từ Thần.
“Ủa?” Nhìn xuống chân núi Nguyên Từ Thần, ánh mắt La Chinh bỗng lóe lên.
Hắn nhớ tới tảng đá Nguyên Từ Thần mà Thái tử Hỏa Thần từng lấy ra trong bí cảnh Thần Hoàng.
Tảng đá đó cao bằng một người, vừa vặn với phần nhọn phía trên đỉnh núi.
Hắn không biết tại sao tảng đá này lại bị gãy ra như thế.
Bây giờ, chân núi Nguyên Từ Thần đã bong ra hoàn toàn, việc tiếp theo chính là bố trí thần văn, tiến hành thu núi.
Một ngọn núi chứ không phải thứ nhỏ bé gì.
Dựa theo phương pháp trong Kỳ Quan Vạn Vật, hắn phải dùng ba mươi ba cái thần văn cấp sáu để bố trí tại các nơi trên núi Nguyên Từ Thần, tạo thành một khoảng không gian tu di, trói ngọn núi này lại, sau đó đem luyện hóa là xong.
Nghĩ đến đây, La Chinh lấy từng món đồ đã được chuẩn bị trong nhẫn tu di ra.
Sau đó, hắn bắt đầu dán từng thần văn lên đỉnh núi Nguyên Từ Thần.
Sau khi khắc xong tấm đầu tiên, La Chinh nhảy lên, sóng biển bên dưới không ngừng cuộn trào, thần văn trong tay hắn cũng bắt đầu được dán xung quanh ngọn núi.
Ban đầu mọi việc rất thuận lợi, nhưng khi La Chinh đang chuyên tâm dán thần văn thì lại có hơn chục sinh linh từ dưới biển sâu xông về phía hắn.
Âm thanh trên biển truyền đi không được tốt lắm, nên La Chinh chỉ cảm thấy dòng nước phía sau có điểm khác thường.
Hắn quay đầu lại nhìn xuống dưới, lông mày lập tức nhíu chặt: “Mãnh thú cấp mười?”
Mãnh thú cấp mười tương đương võ giả Sinh Tử Cảnh.
Núi Nguyên Từ Thần nằm ở nơi này không biết đã bao nhiêu năm, thế nên tất nhiên, dưới đáy biển có không ít sinh vật dựa vào núi Nguyên Từ Thần mà sinh tồn.
Đám mãnh thú kia phát hiện La Chinh đến gần núi Nguyên Từ Thần liền bắt đầu tập trung công kích hắn.
Trong đám mãnh thú cấp mười này có quái ngư hình dạng xấu xí, cũng có bạch tuộc với hình thể khổng lồ, thân hình mềm mại, nhưng chỗ nào cũng đầy răng nanh màu đen.
Còn có một số quái thú có hình thù kỳ quái, hắn thật sự không nhận ra.
“Muốn chết?”
La Chinh không mấy để tâm đến đám mãnh thú này.
Trong mắt hắn, cho dù là mãnh thú tương đương với Sinh Tử Cảnh thì cũng chẳng khác gì mấy loại cá bình thường.
Nhưng lần này, La Chinh muốn bắt đám mãnh thú để luyện tập.
Hắn bắt đầu thả khí hỗn độn trong đan điền ra, trong tay cầm thêm một thanh trường kiếm.
Vù!
Dùng khí hỗn độn để thúc giục kiếm ý, hình thành từng luồng khí xoáy màu xám.
Trên mặt biển bắt đầu xuất hiện từng chuỗi bọt biển nhỏ bé.
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Từng âm thanh trầm trầm vang lên.
Đám mãnh thú xông tới đã bị La Chinh cắt thành vô số mảnh.
Độ sắc bén của này thậm chí còn nằm ngoài dự liệu của La Chinh.
Sau khi đổi chân nguyên trong cơ thể, thực lực của hắn đã có sự thay đổi về chất, nhưng trước mắt lại chỉ là yêu thú cấp mười mà thôi.
Mặc dù đám yêu thú này có thể so với Sinh Tử Cảnh, nhưng linh trí của chúng lại không bằng võ giả Nhân tộc.
Chẳng qua khí hỗn độn cũng có một nhược điểm.
Chân nguyên chính là do đoạt tạo hóa thiên địa mà thành.
Nếu võ giả sử dụng hết chân nguyên, có thể không ngừng hấp thu nguyên khí thiên địa để bổ sung.
Còn muốn bổ sung một cách nhanh chóng, họ có thể sử dụng đá chân nguyên.
Còn khí hỗn độn thì hơi phiền phức, gần như chỉ có thể tự mình luyện ra ở trong cơ thể.
Nhưng theo như sư phụ suy diễn, thật ra vạn vật thế gian đều do hỗn độn hóa thành, cho nên vẫn có thể biến vạn vật trở lại thành hỗn độn như trước.
Chẳng qua La Chinh chưa tu luyện đến bước đó, nên tất nhiên không thể nào làm được chuyện thần kỳ như vậy.
Với khuyết điểm này, La Chinh tạm thời chỉ có thể nhẫn nại.
Một kiếm đã giết được mấy chục con mãnh thú đằng trước.
Đám mãnh thú cấp chín, cấp mười đằng sau chẳng lẽ lại không rõ về sự lợi hại của La Chinh nữa sao? Lúc này, bọn chúng đang chạy bán sống bán chết.
La Chinh cũng lười đuổi theo.
Hắn không rõ lý do đám mãnh thú này tập kích mình.
Có lẽ là bởi bọn chúng biết hắn muốn lấy ngọn núi Nguyên Từ Thần này đi chăng? Cho dù thế nào thì cũng có thể coi như hắn đã hủy đi quê hương mà bọn chúng đã sống nghìn vạn năm.
Nếu không phải đám mãnh thú kia đột nhiên tập kích hắn, hắn cũng không muốn sát sinh.
Sau khi cưỡng chế khiến đám mãnh thú kia chạy đi, La Chinh nhanh chóng bố trí tất cả thần văn.
Khi công cuộc chuẩn bị đã được hoàn thành, La Chinh dựa theo phương pháp ghi lại trong Kỳ Quan Vạn Vật, bắt đầu kích hoạt từng tấm thần văn.
Sau đó, hắn nhảy lên đỉnh núi Nguyên Từ Thần, kích hoạt tấm thần văn cuối cùng.
Lúc này, hắn đột nhiên vỗ một cái thật mạnh xuống ngọn núi Nguyên Từ Thần bên dưới, miệng lẩm bẩm: “Lên!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Chúa Tể Chi Vương [Dịch] Chúa Tể Chi Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/12/Dich-Chua-Te-Chi-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)


