1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 194 : Nghiền ép nhiều lần (c966-c970)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 194 : Nghiền ép nhiều lần (c966-c970)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 966: Nghiền ép nhiều lần

Đúng lúc này, Khê Ấu Cầm chủ động bước ra phía trước, móc một chiếc khăn tay bằng tơ trắng tinh ra, lau mồ hôi trên gương mặt La ChinhMới lau được hai lần thì chiếc khăn tay đã bị mồ hôi và máu làm ướt hết rồi!

Khê Ấu Cầm nháy mắt với La Chinh, nhẹ nhàng vuốt mặt hắn một cái: “Cố lên!”

So với Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận, Khê Ấu Cầm lại không lo lắng quá nhiều, hoặc có thể nói là nàng không cân nhắc gì nhiều.

Ngược lại, nàng còn rất thích dáng vẻ bây giờ của La Chinh.

Đây mới là thời điểm hấp dẫn nhất của đàn ông.

La Chinh gật đầu, đang định lấy đan dược ra thì Ninh Vũ Điệp đã kịp thời đưa cho hắn một viên đan dược màu trắng ngà.

Sau khi nhận viên đan dược từ tay Ninh Vũ Điệp, La Chinh liền nuốt vào.

Đan dược của Vân Điện không tệ.

Huống chi nhìn thì có vẻ như La Chinh đang bị thương rất nặng, nhưng trên thực tế, tình hình của hắn cũng không quá nghiêm trọng.

Hơn nữa, tốc độ khôi phục của La Chinh lại vượt xa người bình thường.

Dược hiệu nhanh chóng tản ra khắp cơ thể hắn.

Bằng mắt thường cũng có thể thấy được vết thương bên ngoài cơ thể hắn đang khôi phục một cách nhanh chóng.

Chỉ sau một nén nhang, ngoài quần áo bị mũi tên máu bắn rách ra thì dường như hắn đã trở về trạng thái ban đầu!

Trước mắt, La Chinh muốn tìm hiểu xem những dấu chân này là gì.

Đừng nói là La Chinh, ngay cả những đại năng Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh bước lên con đường này thì chỉ sợ cũng giống như La Chinh thôi.

Con đường này đang khảo nghiệm sức mạnh cực hạn của hắn.

Chỉ có ép bản thân đến cực hạn thì mới có thể bước đi trên con đường này.

Lui về sau? Rất dễ dàng.

Chỉ cần bước về sau một bước là có thể nhẹ nhàng rời đi, nhưng những gì làm được trước đó đều sẽ trở nên vô nghĩa!

“Cái mà ta không sợ nhất chính là khảo nghiệm!” Mặc dù phải bước qua mấy nghìn bước, La Chinh có cảm giác hai mắt của mình sắp biến thành màu đen, nhưng hắn vẫn không hề lùi bước.

“Đi!”

Lực vảy rồng một lần nữa được rót vào cơ thể La Chinh.

Từng mũi tên máu bắn ra, hắn tiếp tục di chuyển bước chân.

Lần này La Chinh đi được mười bước, cái giá phải trả là mười hai vết thương trên cơ thể.

Vừa mới dừng lại, Ninh Vũ Điệp đã quả quyết nhét một viên đan dược vào trong miệng La Chinh, nhẹ giọng nói: “Băng Tuyết Ngọc Cơ Đan.

Ta vẫn còn bốn mươi viên.

Ngoài ra còn có năm mươi viên Hồi Xuân Đan, nhưng dấu chân vẫn còn khoảng ba nghìn bước nữa…”

Ninh Vũ Điệp lo không đủ đan dược để giúp La Chinh chống đỡ mà vượt qua con đường này.

Nghe Ninh Vũ Điệp nói xong, Khê Ấu Cầm vội kiểm tra nhẫn tu di của mình, sau đó cười gượng.

Mặc dù không gian tu di của nàng chất không ít thứ, nhưng chỉ toàn là quần áo các kiểu và một số vật khác, còn đan dược thì chẳng có lấy một viên.

Tô Linh Vận nói: “Ta vẫn còn một ít đan dược…”

Ánh mắt Ninh Vũ Điệp lóe lên: “Đan dược của ngươi đều vô dụng”

Tô Linh Vận hơi đỏ mặt.

Đan dược của nàng tất nhiên không thể so với Điện chủ Vân Điện.

Đan dược tốt nhất mà Tô Linh Vận có cũng chỉ là đan dược ngũ phẩm mà thôi.

Còn đan dược trong tay Ninh Vũ Điệp toàn là thất phẩm, bát phẩm, được xem là đan dược cao cấp nhất ở Trung Vực.

Chỉ một viên đan dược ấy thôi, giá trị của nó cũng tương đương với khoản chi tiêu một năm của Thanh Vân Tông rồi, giữa hai bên căn bản không thể so sánh nổi.

“Như nhau cả mà, ta có thể vượt qua.

Huống chi, ta vẫn còn một ít đan dược dự phòng” La Chinh thản nhiên cười.

Tiên trong sách không nói gì, A Phúc thì lắc đầu: “Đáng tiếc phòng luyện đan vẫn chưa mở, ta cũng chẳng cách nào mang đan dược đến cho ngươi được.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, lò luyện đan của phòng luyện đan đã hoạt động vô số năm rồi.

Ta nhớ khi chủ nhân rời đi, vẫn còn một lò đan dược chưa được luyện thành.

Không biết bây giờ thế nào rồi…”

Nghe xong, La Chinh mỉm cười.

Bình thường, không phải cứ luyện đan càng lâu thì càng tốt.

Trên thực tế, thời gian luyện quá dài sẽ dẫn đến khả năng gây nổ lò luyện.

Nhưng chủ nhân của Tiên Phủ có bản lĩnh rất cao cường, không ai có thể sánh nổi.

Nếu một ngày nào đó hắn có thể mở được phòng luyện đan, chắc chắn sẽ có lợi ích rất lớn.

Đương nhiên, đây không phải là việc hắn cần làm lúc này.

Hắn vẫn còn có một chặng đường gian nan đằng trước.

La Chinh không dừng lại quá lâu.

Chờ vết thương trên người khỏi hẳn, hắn hít mạnh một hơi, một lần nữa mở ra lực của hơn sáu nghìn tấm vảy rồng rồi tiếp tục di chuyển về phía trước.

Hắn cứ thế tiến lên, sau lưng đều là vết máu.

Bộ quần áo trắng mà hắn đang mặc đã thủng hàng trăm nghìn lỗ, bị nhuộm đỏ chẳng khác nào huyết y!

Bất đắc dĩ, La Chinh đành thay bộ quần áo khác.

Nhưng mới đi chưa đầy hai trăm bước, nó lại biến thành bộ huyết y.

Hết một canh giờ, rốt cuộc La Chinh cũng đã đi đến chính giữa giá sách.

Tiên trong sách cũng không nhịn được mà lắc đầu: “Khảo hạch mà chủ nhân thiết kế quả thật quá tàn nhẫn”

A Phúc cũng đồng ý: “Cho dù có muốn khảo nghiệm cực hạn của La Chinh thì cũng không cần phải thiết kế nhiều dấu chân như vậy.

Một hai trăm bước là đủ rồi, cần gì phải đến ba nghìn bước chứ? Võ giả bình thường hoàn toàn không thể chịu đựng được!”

Chỉ cần cắn răng, cố gắng chịu đựng thì ai cũng có thể bộc phát được sức mạnh cực hạn của mình.

Đặc biệt là trong thời khắc sinh tử, võ giả thường có thể phát huy được tiềm lực vượt xa bình thường.

Vấn đề là có đến mấy nghìn bước, mỗi bước đều muốn người ta phải thể hiện thực lực cực hạn của bản thân.

Đây đồng thời còn muốn khảo nghiệm lực ý chí của con người.

Tuy La Chinh đã đi được một nửa đoạn đường, nhưng bọn họ hoài nghi, không biết La Chinh còn có thể kiên trì được nữa không.

Sắc mặt La Chinh càng lúc càng trắng bệch…

Cho dù hắn có thân thể thánh khí, lại có không ít đan dược chữa thương thượng phẩm, nhưng máu trong cơ thể hắn không phải là vô hạn.

Đoạn đường này đã khiến hắn chảy không biết bao nhiêu máu.

Hắn càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi, hai chân như bị rót chì.

Mặc dù có lực vảy rồng trợ giúp, nhưng hắn cũng khó có thể bước thêm bước nữa.

Một nghìn bảy trăm bước…

Con đường này hắn đã đi được hơn một nửa, bây giờ mà bỏ cuộc thì thật là đáng tiếc.

La Chinh mệt đến nỗi chẳng muốn suy nghĩ gì cả.

Trước mắt hắn chỉ còn lại những dấu chân mờ nhạt.

Dấu chân kéo dài đến quyển sách khổng lồ ở phía trước, mỗi dấu chân đều giống như ác ma đang cười nhạo hắn.

Cho dù có cắn răng chịu đựng, La Chinh cũng cảm thấy uể oải.

Đây chính là dấu hiệu của việc sức lực đã khô cạn.

Phù phù! La Chinh đứng im tại chỗ, ánh mắt hơi ngây ra.

Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận thấy La Chinh như vậy thì đau lòng vô cùng, nhưng ngoài việc cổ vũ sĩ khí cho hắn, bọn họ cũng không biết phải giúp hắn thế nào.

Đúng lúc này, Khê Ấu Cầm bước lên, ôm lấy La Chinh.

Vết máu trên người hắn thấm đỏ cả ngực nàng.

Khê Ấu Cầm hít hít vài cái, một mùi hương tanh nồng xộc thẳng vào mũi: “Mùi máu thật nặng!”

“Làm gì vậy?” La Chinh gần như dán vào người Khê Ấu Cầm.

“Không có gì, chỉ là cổ vũ chàng mà thôi” Khê Ấu Cầm khẽ cười nói.

La Chinh mỉm cười: “Sợ ta bỏ cuộc sao?”

Khê Ấu Cầm lắc đầu, gương mặt đầy vẻ tự tin: “Không, phu quân của ta sao lại bỏ cuộc dễ dàng được chứ?”

Trong suy nghĩ của Khê Ấu Cầm, đại điển song tu vẫn là khúc mắc không nhỏ trong lòng nàng, chỉ là nàng không biểu lộ ra ngoài mà thôi.

Nàng tưởng tượng, một ngày nào đó tiến lên Thượng Giới, nàng sẽ cử hành một buổi lễ còn long trọng hơn đại điển song tu với La Chinh, mời hết tất cả các đại năng chi sĩ trong vũ trụ này.

Người đến nhất định phải là người có máu mặt, nhân vật cấp bậc như Vô Danh, Vô Định.

Không những như thế, nàng còn muốn mời hết tất cả các Thiên Tôn đến!

Đại điển song tu của nàng nhất định phải long trọng hơn đại điển song tu của Ninh Vũ Điệp gấp ngàn lần, gấp vạn lần…

Về cái danh hiệu Thiên Tôn, sau khi bái Vô Định lão nhân làm sư phụ thì nàng mới biết được.

Thật ra nàng không ý thức được nhân vật cấp bậc Thiên Tôn là gì.

Nếu để cho nhóm sinh linh trên Thượng Giới nghe được thì sợ rằng bọn họ sẽ phải sợ hãi một phen trước sự tưởng tượng của nàng.

“Đương nhiên sẽ không bỏ cuộc!”

Nghỉ ngơi một lúc, La Chinh lại một lần nữa cất bước.

Mặc dù con đường này không có nguy hiểm, nhưng lại là con đường khảo nghiệm tốn sức nhất của La Chinh.

Dù thì sao mỗi bước đi La Chinh đều phải cưỡng ép bản thân đến cực hạn.

Nơi này có hơn ba nghìn dấu chân, La Chinh phải cưỡng ép mình đến ba nghìn lần.

Cho dù là thánh khí thì cứ nghiền ép lặp đi lặp lại như thế này, chỉ sợ cũng phải biến thành cám…


Chương 967: Bái sư

Trước nay La Chinh vẫn luôn tin rằng, nỗ lực càng nhiều thì cũng sẽ được báo đáp càng nhiều!Cho dù khi đi đến cuối con đường, phát hiện ra rằng đây chỉ là một trò đùa quái ác mà vị Phủ chủ kia để lại thì La Chinh cũng sẽ chấp nhận!

Vận may của hắn vẫn luôn tốt.

Nhưng một người không thể nào cứ thuận buồm xuôi gió mãi.

Điểm này La Chinh cũng phải có chút giác ngộ, cho nên hắn chỉ có thể kiên cường giữ vững một niềm tin, cứ thế hướng về phía trước.

Nhưng con đường vừa đi vẫn phải dùng hai từ “thê thảm” mới có thể hình dung.

Đi được nửa đường, thời gian La Chinh dừng lại nghỉ ngơi càng dài hơn.

Di chuyển bước chân cũng càng tốn sức hơn, dường như hơn phân nửa thời gian hắn chỉ dùng để nghỉ ngơi!

Cũng may là con đường này không hạn chế về thời gian.

Sau khi đi được hai nghìn bước, thời gian mỗi lần nghỉ ngơi của La Chinh đã lên đến mấy canh giờ.

Sau hai nghìn năm trăm bước, cứ mỗi một trăm bước, thời gian hắn cần nghỉ ngơi phải mất tới một ngày một đêm.

Tính kiên nhẫn của ba cô gái cực kỳ tốt.

Dù sao thì có thể đi theo phu quân chính là một chuyện vui đối với các nàng, nên có ở đâu thì cũng vậy thôi.

Về phần A Phúc và tiên trong sách, thời gian bọn họ tồn tại cũng đã quá lâu rồi, nên chút thời gian đó đối với bọn họ chẳng khác gì một cái nháy mắt của phàm nhân.

Mỗi ngày một trăm bước.

Bảy trăm bước còn lại, La Chinh phải đi mất bảy ngày.

Sau bảy ngày, rốt cuộc chân phải của La Chinh cũng đặt lên được dấu chân cuối cùng…

Cùng lúc đó, phía sau La Chinh đột nhiên phóng ra một luồng ánh sáng.

Ở điểm xuất phát của những dấu chân kia có một bóng người mờ ảo xuất hiện.

Bóng người đó đi theo những dấu chân mà La Chinh đã bước qua.

Hơn ba nghìn bước chân, vậy mà chỉ một cái nháy mắt là đã đến nơi, sượt qua người La Chinh, đi thẳng đến quyển sách kia.

Sau khi bóng người đó đến trước quyển sách, tay ông ta nhẹ nhàng lật quyển sách ra.

Một quyển sách vốn không thể lật ra được bỗng nhiên lại mở ra.

“Mở ra rồi!” Tiên trong sách nhìn bóng người này: “Chẳng lẽ là chủ nhân?”

A Phúc cũng nhìn chằm chằm bóng người kia một lúc lâu, nhưng không nhận ra có phải hay không: “Có lẽ phải, có lẽ không phải…” Bóng người kia quá mơ hồ, không thể phân biệt được, có lẽ chỉ là một cái bóng do chủ nhân để lại.

Ngay khi quyển sách được mở ra, mọi người nhìn thấy có một cánh cửa ở ngay trang thứ nhất!

Đó là một cánh cửa được vẽ trên quyển sách, rất sinh động, nhưng dù sao cũng chỉ là một bức vẽ mà thôi.

Đúng vào lúc này, bóng người kia lại bước đến trước trang giấy có cánh cửa đó, đưa tay sờ vào cánh cửa.

Mọi người chỉ thấy cánh cửa bị ông ta nhẹ nhàng đẩy ra.

Bức tranh tự động di chuyển, cánh cửa vốn đang đóng chặt cứ như vậy mà mở ra.

“Chơi hay thật, bức tranh biết động đậy kìa” Khê Ấu Cầm cười nói.

Ninh Vũ Điệp liếc nhìn Khê Ấu Cầm một cái.

Mặc dù nàng cũng cảm thấy nó rất thần kỳ, nhưng nha đầu này lại nói thêm một chữ “chơi”, nên nàng nghe xong lại không hài lòng.

Để mở ra được cánh cửa này, La Chinh đã phải tốn quá nhiều khí lực.

Sau khi cánh cửa trên bức tranh được mở ra, bên trong xuất hiện một không gian màu đen.

Bóng người kia bước vào đó.

Ngay khi ông ta bước vào, ông ta đưa tay ra chỉ vào La Chinh.

“Bảo ta vào sao?” La Chinh nhướng mày.

Bóng người kia nhẹ gật đầu.

La Chinh không do dự, bước thẳng theo bóng người kia vào trong cánh cửa.

“Ta cũng vào!” Khê Ấu Cầm cười nói.

“Tuyệt đối không được!” Tiên trong sách bên cạnh vội vàng can ngăn.

“Muốn chết sao?” Ninh Vũ Điệp cũng tức giận.

Đương nhiên Tiên Phủ không có gì nguy hiểm, nhưng khắp nơi đều rất quỷ dị.

La Chinh phải đi qua con đường này mới có tư cách tiến vào.

Khê Ấu Cầm xông vào như thế, nghĩ cũng biết kết cục thế nào rồi!

Khê Ấu Cầm tặc lưỡi: “Đùa một chút thôi mà!”

Ninh Vũ Điệp trừng mắt, không thèm quan tâm tới Khê Ấu Cầm nữa.

Còn Tô Linh Vận, nàng chỉ ở bên cạnh hé miệng cười trộm.

La Chinh đi theo bóng người kia tiến vào hình vẽ cánh cửa.

Vừa rảo bước tiến lên, bên trong quả thật có một không gian khác.

Nhưng khi La Chinh vừa mới tiến vào bên trong, bức tranh lại chuyển động, cánh cửa đang rộng mở từ từ đóng lại.

Khi cánh cửa đóng lại, ánh sáng đằng sau cũng lập tức biến mất.

Cả người La Chinh chìm trong bóng tối, cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Đúng lúc La Chinh còn đang do dự thì một giọng nói vang lên: “Có thể bước qua được con đường của ta, nghị lực của ngươi rất cao.

Nhưng ngươi cũng không biết bên trong cuốn sách này có gì, vậy rốt cuộc điều gì đã giúp ngươi vượt qua con đường này?”

Bỗng nhiên nghe được câu hỏi như vậy, La Chinh hơi sửng sốt.

Vấn đề này khá khó.

Suy nghĩ một chút, La Chinh liền cười nói: “Ta nghĩ, con đường này khó đi như vậy, phần thưởng chắc sẽ không tệ…”

“Thẳng thắn! Lão phu thích, ha ha ha!”

Trong tiếng cười cuồng loạn ấy, màu đen xung quanh bỗng biến mất, thay vào đó là ánh sáng bảy màu.

Từng luồng ánh sáng chầm chậm di chuyển, phác họa ra vô số hình vẽ không theo quy tắc.

Bóng người mở ra quyển sách đang đứng trước mặt La Chinh.

“Môn công pháp mà lão phu sáng tạo ra này, phải tu luyện trước khi đột phá Thần Hải Cảnh.

Bởi một khi đan điền đã tạo ra biển chân nguyên, hình thức ban đầu của thế giới trong cơ thể cũng bắt đầu được hình thành.

Đến lúc đó, lại lấy hỗn độn để đổi với chân nguyên thì muộn rồi…” Bóng người kia thản nhiên nói.

Quả nhiên…

Kiến thức của tiên trong sách đúng là vô cùng uyên bác, rất hiểu rõ tính cách của Phủ chủ.

Tiên trong sách biết Phủ chủ đã tốn thời gian tạo ra một bản công pháp, nhưng lại không thể tu luyện được bản công pháp đó.

Chỉ có điều, tiên trong sách cũng không biết vì sao Phủ chủ lại không tu luyện được.

Thì ra, tiền đề của môn công pháp này chính là không được mở ra thế giới trong cơ thể.

Cường giả Sinh Tử Cảnh bắt đầu hóa lỏng đan điền, đến Thần Hải Cảnh mới hình thành biển chân nguyên.

Khi La Chinh còn ở Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, chân nguyên đã bắt đầu hóa lỏng.

Khi đột phá đến Sinh Tử Cảnh, thậm chí nó còn bắt đầu cô đọng lại.

Nhưng hắn vẫn chưa đột phá Thần Hải Cảnh, nên chưa hình thành thế giới trong cơ thể.

“Nhưng môn công pháp lão phu sáng tạo ra này cũng chỉ là một suy đoán.

Nói cho cùng thì công pháp này thật ra chỉ là một hình thức ban đầu mà thôi.

Chỉ sợ con đường tu luyện tiếp theo, bản thân ngươi phải tự mình lĩnh ngộ và tìm tòi.

Rất có thể… điểm cuối của bản công pháp này là một con đường chết, hoặc một ngõ cụt, nhưng cũng có khả năng nó sẽ mở ra một con đường mới, ngươi có dám tu luyện không?” Bóng người kia hỏi La Chinh.

Nghe ý của Phủ chủ thì ông ta cũng chưa biên soạn hoàn chỉnh bản công pháp này, mà chỉ dựa vào kiến thức uyên bác của mình để suy diễn ra.

Cho đến lúc này, bản thân ông ta cũng chưa tu luyện thành công…

Công pháp như vậy, trong vũ trụ này có rất nhiều, thậm chí ở Trung Vực, Đông Vực cũng tồn tại không ít.

Nói trắng ra, đây chỉ là một khái niệm mà thôi!

Ví dụ như ở Trung Vực, có người đưa ra khái niệm “Sao Rèn Thể”.

Khái niệm này có thể chính xác.

Như Sao Chiến Thể của La Chinh, dẫn sức mạnh của các ngôi sao để rèn luyện cơ thể.

Như vậy việc rèn thể không phải là không có khả năng.

Nhưng điều này không thể nói võ giả Trung Vực đó có thể soạn ra được loại thần võ tối cao như Sao Chiến Thể.

Khái niệm và hiện thực có chênh lệch rất lớn.

Sự chênh lệch rất lớn đó của nó đủ để chúng tách biệt với nhau…

Đương nhiên, chênh lệch giữa người Trung Vực và vị Phủ chủ này không hề nhỏ.

Vị Phủ chủ có bản lĩnh cao cường, là siêu việt trong vũ trụ này, thậm chí còn có khả năng siêu việt trong cả Thiên Đạo, người bình thường không thể nào với tới.

Khái niệm mà ông ta suy luận ra được từ phán đoán của mình, tất nhiên đáng tin cậy hơn nhiều.

Từ lời nói của ông ta, La Chinh cũng nhận ra được sự tự tin mãnh liệt.

Vì thế, hắn không chút do dự, gật đầu nói: “Dám!”

Bóng người kia cười một tiếng: “Rất tốt, vậy ngươi quỳ xuống đi!”

“Quỳ xuống?” La Chinh nhíu mày.

Thấy biểu hiện của hắn, bóng người kia bật cười: “Không muốn sao? Muốn tu luyện truyền thừa của ta, vậy mà ngay cả bái sư cũng không muốn?”

Bái sư…

Từ lúc La Chinh bước chân vào võ đạo đến nay, hắn chưa từng có một sư phụ đúng nghĩa.

Tô Linh Vận là đạo sư của La Chinh, nhưng cũng không phải sư phụ chính thức.

Ninh Vũ Điệp là Điện chủ Vân Điện, La Chinh cùng lắm cũng chỉ là thuộc hạ của nàng…

La Chinh chưa từng nghĩ đến, khi hắn bước vào quyển sách này lại phải bái sư, nên nhất thời có chút do dự.

“Ha ha ha… Ta cũng không ngờ có một ngày ta nhận đệ tử mà đối phương lại do dự không chịu bái sư” Bóng người kia cười xong lại nói: “Chẳng lẽ còn muốn ta xin ngươi?”


Chương 968: Thét Lệnh

Thấy vậy, La Chinh không dám do dự nữa, hắn cung kính quỳ lạy bóng người kiaLúc trước hắn do dự là vì bỗng nhiên phải bái sư.

Nhưng suy nghĩ của hắn cũng rất nhanh nhạy.

Nếu hắn đã nhận y bát* của Phủ chủ, vậy thì chắc chắn phải bái sư.

Dưới gối đàn ông có vàng, làm sao La Chinh có thể tùy tiện quỳ lạy người khác?

* Y bát: Ở đây ý chỉ những gì được Phủ chủ truyền lại, bao gồm cả Tiên Phủ và tất cả những thứ bên trong.

Nhưng nếu đã bái sư, hắn cũng không cứng đầu nữa, mà đương nhiên sẽ hành lễ theo quy củ.

Vị Phủ chủ này lại là người cực kỳ thoải mái, không quá coi trọng nghi lễ bái sư.

Ngay lúc La Chinh dập đầu, một luồng sức mạnh vô hình đã ngăn cản hắn, đỡ hắn đứng thẳng dậy.

“Được rồi…” Phủ chủ gật đầu, “Chúng ta là người tu luyện, cũng không cần để ý lễ nghi thế tục.

Ngươi đã chịu bái ta làm thầy, tất nhiên ta sẽ truyền thụ công pháp trong quyển sách này cho ngươi.

Ngươi có biết vì sao ta lại phải thiết kế ra một con đường trước quyển sách này hay không?”

“Đồ nhi không biết…” La Chinh lắc đầu.

Phủ chủ tiếp tục nói: “Ta đã mất tới vạn năm, suy diễn ra vô số, cuối cùng đã sáng tạo ra một con đường mới.

Có điều, cuối con đường này là cái gì thì ta cũng chưa rõ.

Nhưng điểm xuất phát của công pháp này chính là lấy hỗn độn thay thế cho chân nguyên.

Việc này cần phải đánh nát đan điền, sau đó dẫn hỗn độn vào trong cơ thể.

Chỉ những ai có nghị lực cao và thật kiên trì thì mới có thể chịu đựng được nỗi đau đớn này.

Mặc dù ngươi dựa vào chính nghị lực của mình để vượt qua con đường kia, nhưng ta vẫn muốn nhắc ngươi, nỗi đau khi lấy hỗn độn thay thế chân nguyên không phải là điều mà ngươi có thể tưởng tượng được đâu, hiểu chưa?”

La Chinh gật nhẹ đầu, thận trọng đáp: “Đồ nhi hiểu rồi”

Phủ chủ mỉm cười: “Bây giờ nói hiểu cũng vô dụng.

Đến lúc đó ngươi sẽ cảm nhận rõ sự đau đớn này” Nói xong, Phủ chủ lại đánh giá La Chinh một chút: “Thật kỳ lạ, bên trong cơ thể ngươi hình như có Hồng Mông Thiên Cương? Ngươi đã dùng Hồng Mông Thiên Cương để rèn luyện cơ thể ư?”

La Chinh gật đầu, trong mắt sư phụ, dường như hắn chẳng còn chỗ để che giấu bí mật của thân thể mình.

“Cơ thể của ngươi hơi lạ” Phủ chủ khẽ gật đầu, nhưng ông cũng không nói thẳng ra bí mật trong cơ thể của La Chinh: “Rèn thể là một chuyện rất đau đớn, nhưng sự đau đớn khi lấy hỗn độn thay thế chân nguyên có lẽ còn đau hơn gấp trăm nghìn lần…”

Đau đớn là một thứ không cách nào định lượng được.

Có một số nỗi đau nhiều người không chịu đựng được, nhưng nhiều người lại có thể vượt qua.

Vị Phủ chủ này biết rõ trong đó có sự chênh lệch đến nghìn lần.

Hẳn là ông ấy đã biết rất rõ về nỗi đau này, cho nên ông không nói ngoa.

La Chinh gật đầu: “Nếu đồ nhi đã bái sư, thì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng rồi”

“Ừm…” Phủ chủ nói: “Nếu ngươi đã có thể sống sót qua con đường kia thì ngươi xứng đáng được công nhận.

Vậy, ta sẽ vì ngươi mà gieo xuống một chút hỗn độn!”

Nói xong, Phủ chủ chỉ tay về phía xa.

Ở sâu trong không gian, một luồng sương mù xám xịt lập tức xuất hiện.

“Đây chính là hỗn độn ư?” La Chinh nhìn chằm chằm vào luồng sương mù xám xịt kia, lông mày nhướng lên.

Luồng hỗn độn kia quanh quẩn trên không trung một vòng, sau đó bay thẳng vào bụng La Chinh.

Chỉ trong nháy mắt, nó đã chui thẳng vào đan điền của hắn.

Từ đầu đến cuối, La Chinh vẫn không cảm nhận được điểm khác thường nào.

Nhưng khi luồng sương mù kia chui vào trong đan điền thì hắn có cảm giác phần bụng giống như bị kim đâm, hơi nhói đau…

“Ta đã gieo hỗn độn cho ngươi” Phủ chủ thản nhiên nói.

La Chinh thử vận chuyển chân nguyên, cũng không thấy có gì khác thường, không thấy cái gọi là đau đớn không chịu đựng được.

Hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Hắn cho rằng bây giờ hắn sẽ đau đến chết đi sống lại, nhưng hiện tại lại không có cảm giác gì.

Thấy sắc mặt của La Chinh như vậy, Phủ chủ mỉm cười: “Mới chỉ là gieo hỗn độn vào trong đan điền của ngươi thôi.

Vi sư sẽ truyền cho ngươi một bộ công pháp, nuôi dưỡng hỗn độn.

Đến lúc đó ngươi sẽ hiểu…

Nói xong, trời đất xung quanh liền quay cuồng.

Từng câu khẩu quyết công pháp huyền ảo được rót vào trong đầu La Chinh.

Trong lúc truyền công pháp cho La Chinh, Phủ chủ đột nhiên “A” lên một tiếng, trên mặt là vẻ kinh ngạc… Không ngờ chín con Chân Long lại bị đỉnh Thần Hỏa trấn áp…

“Ha ha, cơ duyên của đồ nhi cũng không nhỏ nhỉ?” Với bản lĩnh cao cường của mình, sao Phủ chủ có thể nhận người thường làm đồ đệ cho được?

Trên thực tế, trong số những năm tháng vô tận này, ông cũng chỉ mới nhận hai đồ đệ, chẳng qua ông không nói cho La Chinh biết.

Đồ nhi tự có cơ duyên của mình, ông làm sư phụ cũng sẽ không can thiệp quá nhiều.

Nhưng nghĩ đến lai lịch của đỉnh Thần Hỏa, ông vẫn không nhịn được mà nhắc nhở: “Nếu sau này ngươi phi thăng Thượng Giới, nhất định không được tiết lộ về đỉnh Thần Hỏa trong đầu.

Trước khi ngươi thật sự trưởng thành, đây là bí mật lớn nhất cần phải che giấu”

“Đỉnh Thần Hỏa?” La Chinh cũng biết, muốn che giấu bí mật của mình trước mặt sư phụ là một chuyện viển vông.

Tuy nhiên, khi nghe sư phụ đọc thẳng tên lò luyện thần bí này ra thì hắn vô cùng ngạc nhiên.

La Chinh biết lò luyện thần bí này có lai lịch không nhỏ, nhưng Thanh Long không chịu nói, hắn cũng chẳng biết tìm hiểu ở đâu.

Cho nên, hắn nào biết tên của lò luyện thần bí này?

Bây giờ thông qua sư phụ, hắn đã biết được tên của nó.

Nhưng có vẻ sư phụ hắn cũng không muốn nói quá nhiều về đỉnh Thần Hỏa, mà chỉ nói: “Mặc dù ta đã lưu lại một hình chiếu trong sách, nhưng hôm nay nhận ngươi làm đồ đệ, vi sư cũng không có quà gặp mặt.

Ta chỉ có những vật này, có lẽ ngày sau ngươi sẽ cần dùng đến…”

Sau khi nói xong, bóng người ông nhẹ nhàng vung tay lên.

Một vài món đồ sáng lấp lánh bay đến chỗ La Chinh.

La Chinh nói một câu cảm ơn, sau đó thu tất cả vào trong tay.

Hắn phát hiện ra đây đều là những mảnh vỡ trong suốt sáng lấp lánh, nhưng bên trong mảnh vỡ lại có mấy bảo vật được cất giữ.

“Được rồi, ta rời đi đã lâu, hình chiếu linh hồn này cũng chỉ tồn tại được trong thời gian ngắn.

Ta đã gieo hỗn độn và truyền dạy công pháp cho ngươi, ngươi hãy cố gắng tu luyện.

Biết đâu có một ngày vi sư sẽ từ ngoại vực vô tận trở về, khi đó vi sư sẽ kiểm tra lại thực lực của tên đồ đệ hời nhà ngươi…” Tiếng nói càng lúc càng nhỏ, bóng người kia cũng càng lúc càng mờ.

“Nhưng vật này dùng như thế nào?” La Chinh vuốt ve mảnh vỡ trong tay.

Kích cỡ của mảnh vỡ còn không bằng ngón tay cái của La Chinh, rất dễ bỏ túi.

“Bóp nát là được” Bóng người càng lúc càng mờ, giọng nói cũng nhỏ đến mức không thể nghe được.

“Bóp nát?” Ánh mắt La Chinh lóe lên, nhìn bóng người đã hoàn toàn biến mất, khó hiểu hỏi: “Đồ đệ hời… hời chỗ nào?”

Đúng lúc này, giọng nói của Thanh Long vang lên: “Ha ha, tự nhiên vớ được một đồ đệ như ngươi, tất nhiên là ông ta kiếm hời rồi” Vừa nãy Thanh Long không dám nói câu nào, nhưng nó biết, nếu sư phụ của La Chinh đã phát hiện ra đỉnh Thần Hỏa, thì tất nhiên cũng sẽ phát hiện ra chín con Chân Long, chẳng qua ông ấy không có hứng chỉ ra mà thôi.

Người ta không nói, Thanh Long tất nhiên cũng không chủ động hiện thân.

“Cái này mà cũng gọi là kiếm hời?” La Chinh dở khóc dở cười.

Hắn mò được một bộ công pháp trong Tiên Phủ, lại còn lấy được những “vật phẩm” này, nhìn từ góc độ nào cũng là La Chinh kiếm được lợi.

Thanh Long lại cười: “Nhận một người có thể nở ra hoa sen đại thừa làm đồ đệ, tất nhiên là kiếm hời rồi…” Góc nhìn vấn đề của Thanh Long đương nhiên khác với La Chinh.

La Chinh không quan tâm vấn đề này quá nhiều.

Lúc này, bên trong không gian phía sau xuất hiện một cánh cửa, tất nhiên là cánh cửa trên bức tranh bên ngoài kia lại mở ra.

La Chinh vừa nắm chặt những mảnh vỡ sáng lấp lánh trong tay, vừa bay ra bên ngoài.

Trong quá trình này, La Chinh dựa theo lời sư phụ chỉ dạy, bóp nát một mảnh vỡ trong tay.

Mảnh vỡ kia nhìn thì rất cứng, nhưng thật ra lại rất giòn, xốp.

Chỉ cần bóp nhẹ một cái là vỡ ngay.

Bên trong mảnh vỡ thứ nhất là một tấm điêu khắc to bằng bàn tay, là hình của một con gấu đang há miệng.

“Đây là vật gì?” La Chinh tò mò nhìn miếng điêu khắc.

Ngay cả kẻ có kiến thức rộng rãi như Thanh Long cũng phải nhìn chằm chằm tấm điêu khắc to chừng bàn tay kia, trên mặt hiện vẻ do dự.

Đúng vào lúc này, La Chinh đã bước ra khỏi quyển sách.

Tiên trong sách nhìn tấm điêu khắc trong tay La Chinh, cười nói: “Quả nhiên chủ nhân đã lưu lại truyền thừa trong quyển sách.

Ngài ấy đã để lại Thét Lệnh cho ngươi”

“Thét Lệnh!” Thanh Long nghe xong, kinh hãi thốt lên trong đầu La Chinh.


Chương 969: Sợi xích Tuyệt Mệnh

Thét Lệnh là cái quỷ gì vậy?La Chinh không hiểu, liền nhìn chằm chằm vào tiên trong sách.

Tiên trong sách gật gù đắc ý, chuẩn bị khoe khoang kiến thức của mình, nhưng A Phúc đã cướp lời trước: “Thét Lệnh chính là Thét Lệnh, là một vật mà chủ nhân đã từng sử dụng, là thứ dùng để truyền tin trong vũ trụ này.

Dùng nó để truyền tin thì âm thanh có thể truyền khắp toàn bộ vũ trụ.

Thét Lệnh rất phổ biến, nhưng Thét Lệnh của chủ nhân đặc biệt hơn một chút, không hạn chế số lần sử dụng, ha ha”

“Không hạn chế số lần!” Lần này đến lượt Thanh Long gầm lên trong đầu La Chinh.

“Sao lại có thứ quỷ quái này được?” Xích Long vốn không thích nói chuyện đồng thời cũng gào lên.

Hai con Chân Long kích động một cách khó hiểu khiến La Chinh hơi choáng váng.

Nghe ý của A Phúc thì đây chỉ là một thứ dùng để truyền tin mà thôi.

Hơn nữa, nhìn biểu hiện của hắn thì đây cũng chẳng phải là thứ quan trọng gì.

Vì sao hai con Chân Long kia lại kích động như thế?

“Giải thích xem nào?” Hết cách, La Chinh hỏi Thanh Long trong đầu.

Thanh Long thở dài một hơi, dùng giọng điệu khó có thể tin được mà nói: “Mặc dù ta biết Phủ chủ Tiên Phủ này có thể đã là một vị thần đã vượt qua cả Thiên Đạo, nhưng không ngờ ông ta lại có bảo bối cỡ này…

“Rốt cuộc là có ý gì? Ngươi có thể nói rõ một chút được không?” La Chinh bó tay.

Nếu chỉ là một thứ dùng để truyền tin, tại sao lại đáng để cho Thanh Long phải cảm thán như vậy? Khi La Chinh lấy được cuốc Hắc Tinh, Thanh Long cũng không tỏ thái độ gì mấy, có khi nào giá trị của Thét Lệnh này còn hơn cả thần khí thí tôn không?

Thanh Long đáp: “Mười vạn Đại Thế Giới quá mức rộng lớn.

Muốn giao tiếp với nhau trong vũ trụ này là một chuyện vô cùng bất tiện.

Nhưng nếu sử dụng Thét Lệnh, chúng ta có thể truyền giọng nói của mình đi khắp vũ trụ!”

“Ồ…” Vừa nãy A Phúc cũng đã giải thích, nên khi Thanh Long giải thích cũng sẽ lặp lại.

Chẳng lẽ truyền được khắp vũ trụ thì quan trọng lắm ư?

Nhìn vẻ mặt khinh thường của La Chinh, Thanh Long cười khổ: “Chờ sau khi phi thăng ngươi sẽ biết.

Truyền khắp vũ trụ chẳng khác gì có được quyền lên tiếng nhất định! Cho nên, mỗi thế lực, mỗi chủng tộc đều có nhu cầu gần như vô hạn đối với Thét Lệnh”

Thanh Long cũng không biết nên giải thích với La Chinh như thế nào.

Mặc dù La Chinh biết rõ Thượng Giới là do mười vạn Đại Thế Giới tạo thành, nhưng hắn lại không nhận biết một cách rõ ràng phạm vi mười vạn Đại Thế Giới.

Để điều động và quản lý thế lực của một Đại Thế Giới đã vô cùng khó khăn, huống chi có những chủng tộc như Nhân tộc – một trong ba thế lực lớn đã chiếm cứ hơn vạn Đại Thế Giới.

Việc giao tiếp trong một phạm vi rộng như thế đã trở thành một phiền phức lớn.

Nhưng may còn có thứ như Thét Lệnh.

Vì sao Thét Lệnh lại lấy chữ “Thét”? Đó là bởi nó bắt nguồn từ tiếng gầm của một loài thần thú, là thần thú “Hao Thiên Mô” – thần thú chỉ có trong Đại Thế Giới này.

Trong số các thần thú, thực lực của Hao Thiên Mô cũng không phải cực kỳ mạnh mẽ, nhưng sau khi chúng trưởng thành thì lại có được một thiên phú thần thông.

Trong thiên phú thần thông của nó ẩn chứa luật nhân quả.

Nhờ đó, tiếng gầm của Hao Thiên Mô có thể truyền khắp vũ trụ.

Một số đại năng Thiên Tôn đã phát hiện ra thiên phú thần thông của Hao Thiên Mô, từ đó liền nảy ra ý tưởng, lập tức giết chết Hao Thiên Mô, lấy cổ họng để thợ trong tộc chế tạo ra Thét Lệnh.

Thét Lệnh đủ để truyền hiệu lệnh của Thiên Tôn đi khắp vũ trụ.

Từ đó về sau, số phận của thần thú Hao Thiên Mô trở nên vô cùng bi thảm.

Khi đó, trong vũ trụ có rất nhiều Thét Lệnh.

Ngay cả một số Giới chủ cũng có rất nhiều Thét Lệnh.

Trong vũ trụ này, đôi khi bên tai của ngươi bỗng nhiên sẽ vang lên âm thanh không biết của ai.

Lần kỳ lạ nhất là lúc có hai chủng tộc vốn là kẻ thù của nhau, cách nhau mấy trăm Đại Thế Giới, vậy mà liền dùng Thét Lệnh để mắng nhau suốt mấy tháng trời.

Các sinh linh trong vũ trụ đều khổ không thể tả.

Thế là một số Thiên Tôn không thể không ra mặt cảnh cáo.

Nếu hai chủng tộc này vẫn còn tiếp tục cuộc chiến miệng như vậy, thì sẽ phải coi chừng chính lãnh địa của bọn họ.

Nhưng cảnh cáo cũng không có tác dụng gì lớn.

Đám nhân vật có máu mặt dùng Thét Lệnh thì có thể bị Thiên Tôn sờ gáy, nhưng nếu là một người không tên không tuổi ra mặt thì âm thanh qua Thét Lệnh vẫn được truyền khắp vũ trụ, mà người ta cũng không có cách nào truy ra được nguồn gốc.

Không biết thân phận thì cũng không biết người sử dụng Thét Lệnh là ai.

Cũng may số lượng Hao Thiên Mô cũng không phải là vô tận.

Số lượng thần thú trong mười vạn Đại Thế Giới không ít, nhưng quá nhiều chủng tộc đều cần Thét Lệnh, có thể nói rằng người nào giữ nhiều Thét Lệnh thì người đó sẽ có quyền lên tiếng nhất định.

Một con Hao Thiên Mô chỉ có thể tạo ra một Thét Lệnh.

Cho dù là thợ khéo nhất thì cũng chỉ chế tạo được hai cái.

Vì vậy, số lượng Thét Lệnh nhanh chóng giảm xuống.

Sau này, chúng đã trở thành vật cực kỳ quý hiếm.

Bởi vì số lượng Hao Thiên Mô đã giảm đi, nên giá trị của Thét Lệnh đột nhiên tăng lên gấp bội.

Về sau, các Giới chủ bình thường căn bản không có tư cách dùng Thét Lệnh.

Cuối cùng, sau mấy trăm năm ồn ào náo động, bên tai mọi người trong vũ trụ cũng yên tĩnh trở lại…

Bây giờ, vũ trụ vẫn còn tồn tại khá nhiều Thét Lệnh, bởi vì có vài thế lực bắt đầu nuôi nhốt Hao Thiên Mô.

Nhưng tốc độ sinh trưởng của loài thần thú này quá chậm, vậy nên giá trị của một tấm Thét Lệnh vẫn không giảm.

Trong tay một số Giới chủ của mười vạn Đại Thế Giới cũng có một hai tấm Thét Lệnh, nhưng bình thường thì chẳng ai nỡ dùng.

Về phần số lượng Thét Lệnh trong tay nhóm Thiên Tôn thì dĩ nhiên cũng nhiều hơn một chút, nhưng dù sao bọn họ cũng sẽ không sử dụng lung tung.

Nghe Thanh Long nói xong, La Chinh cũng đã hiểu ra được một chút…

Hắn không ngờ một thứ chỉ dùng để truyền tin lại quan trọng như vậy.

Nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, hắn đã hiểu được tác dụng thật sự của Thét Lệnh.

Nói trắng ra thì thứ này có thể truyền tin trong toàn bộ vũ trụ, mà lại không giới hạn số lần.

Ví dụ đơn giản thế này, nếu Nhân tộc và Ma tộc xảy ra chiến tranh, chém giết nhau trong mấy nghìn Đại Thế Giới, vậy thì rất khó để liên lạc với nhau.

Khi một trận chiến ác liệt được triển khai ở góc của một Đại Thế Giới nào đó, mà chờ tới khi viện quân hai bên biết tin chạy đến thì có lẽ trận chiến này đã kết thúc mấy năm rồi.

Đây chính là lúc Thét Lệnh phát huy tác dụng.

Nói đơn giản hơn một chút thì khi hai bên khai chiến, nếu bên nào có nhiều Thét Lệnh hơn, cả ngày đều nhục mạ đối phương, chê bai, hạ thấp đối phương, thậm chí còn tạo ra tin tình báo giả rồi nói cho tất cả mọi người biết về đối phương, như vậy cũng có thể đả kích tới tinh thần của đối phương rồi!

Nếu phía ngươi có quá ít Thét Lệnh, hoặc không có thì chỉ có thể giương mắt lên mà nhìn.

La Chinh cầm Thét Lệnh trong tay, cười mỉm.

Đây đúng là một thứ tốt!

La Chinh không hề quên bản thân còn một mục đích quan trọng, đó chính là tìm kiếm muội muội.

Mặc dù hắn đoán tính mạng La Yên không bị nguy hiểm, nhưng vấn đề là hắn không thể nào chịu được khi không biết La Yên bị kẻ không rõ lai lịch kia mang đi đâu?

Nếu ngày sau phi thăng Thượng Giới, có khi hắn phải dùng Thét Lệnh để truyền tin một phen, xem La Yên có nghe thấy hay không.

“Ta không nghĩ ra, làm thế nào mà Phủ chủ lại chế tạo ra được một Thét Lệnh không giới hạn số lần sử dụng như thế…” Thanh Long vẫn thấy có chút không thể tin nổi.

“Kệ nó đi…” La Chinh lười nghĩ thêm về chuyện này.

Chỉ cần dùng tốt là được.

Nhét Thét Lệnh vào trong nhẫn tu di, La Chinh bóp nát mảnh vỡ thứ hai.

Trong mảnh vỡ xuất hiện một sợi xích sáng lập lòe.

La Chinh cầm sợi xích, cảm thấy có chút cạn lời, hỏi: “Cái này… là thứ quỷ gì vậy?”

Vốn hắn cho rằng quà gặp mặt của sư phụ, chắc hẳn sẽ là thần khí chí tôn hay ít nhất cũng phải là thần khí.

Nhưng tại sao lại đều là mấy thứ đồ kỳ quái này chứ?

A Phúc nhìn thấy sợi xích thì cười nói: “Đây chính là sợi xích Tuyệt Mệnh!”

“Sợi xích Tuyệt Mệnh?” La Chinh hỏi, “Dùng để làm gì?”

A Phúc đáp: “Năm đó, khi lần đầu tiên ngươi bước chân vào Tiên Phủ, ngươi đã trải qua trận pháp ‘Tuyệt Mệnh Loạn Đấu’ trong đình nghỉ mát phải không?”

La Chinh gật đầu.

Đến nay, ký ức về trận Tuyệt Mệnh Loạn Đấu đó vẫn còn hiện rõ như in trong đầu hắn.

Tất cả mọi người đều bị kết nối bởi một loại năng lượng đặc biệt, phải quyết tử chiến đấu để có thể sống sót đến cuối cùng.

“Chính là như thế.

Sợi xích Tuyệt Mệnh này có thể khóa ngươi và đối thủ lại với nhau.

Khi nào phân rõ sống chết mới có thể mở ra.

Cho dù khóa một vị Thiên Tôn nào đó lại với ngươi, nếu Thiên Tôn không giết chết được ngươi thì người đó cũng không đi được”


Chương 970: Đau khổ tuyệt vọng

Khóa cùng một chỗ với Thiên Tôn? Trừ khi não bị teo, còn không, đương nhiên La Chinh sẽ không làm như vậyNhưng thông qua lời giải thích của A Phúc, La Chinh đã hiểu, sợi xích Tuyệt Mệnh này có tác dụng không nhỏ.

Nếu đụng phải đối thủ có thực lực không kém mình bao nhiêu, chỉ cần kẻ đó bị sợi xích Tuyệt Mệnh khóa lại, thì có muốn trốn cũng không thoát.

So với Thét Lệnh, sợi xích Tuyệt Mệnh này có tác dụng với La Chinh hơn nhiều.

Dù sao thì khóa hay không, khóa ai, quyền quyết định đều nằm trong tay La Chinh.

Sau khi cất sợi xích Tuyệt Mệnh vào trong nhẫn tu di, La Chinh cũng không nôn nóng bóp nát những mảnh vỡ còn lại.

Trước mắt, hắn cần phải thành thạo công pháp sư phụ vừa mới truyền cho đã.

Sư phụ đã truyền công pháp vào trong đầu La Chinh.

Công pháp này là do sư phụ sáng tạo ra, tên của nó tất nhiên cũng là do ông đặt, gọi là bí thuật Hỗn Độn.

Việc chỉ thêm hai chữ “bí thuật” vào đó cũng đủ để thấy được người đặt tên cho nó lười đến cỡ nào.

Nhưng thực lực của võ giả mạnh yếu thế nào không phải được quyết định bởi tên của võ giả.

Tất nhiên độ mạnh yếu của công pháp cũng không thể khẳng định thông qua tên gọi của công pháp.

Thật ra, La Chinh cũng hơi lo lắng về việc tu luyện công pháp.

Dù sao Phủ chủ cũng chỉ suy diễn ra mà thôi, chính bản thân ông cũng chưa từng tu luyện.

Nhưng thế gian chính là như vậy, nếu một con đường có quá nhiều người đi thì lợi ích trên con đường đó đều đã bị người ta chia sạch từ lâu rồi.

Con đường mà La Chinh đi bây giờ có lẽ là một con đường “trước chưa có ai đi, sau cũng chẳng có ai tới”.

Nếu có thể đi hết, ai biết hắn sẽ phát hiện được điều gì ở cuối đường?

La Chinh dựa theo phương pháp ghi chép trong công pháp, chậm rãi ngưng tụ chân nguyên trong đan điền.

Luồng khí hỗn độn vốn đã biến mất không thấy đâu đột nhiên nhảy nhót trong đan điền của hắn.

Lúc này, La Chinh mới hiểu được cái gì gọi là đau đớn!

Trong nháy mắt cơn đau truyền đến, sắc hồng hào trên mặt La Chinh đột nhiên biến mất, mặt hắn tái nhợt như tờ giấy trắng, cả người đứng im tại chỗ, không thể nhúc nhích nổi, ngay cả bản năng kêu rên cũng không còn…

“Sao vậy?” Thấy La Chinh tiến vào trong sách, đạt được truyền thừa, ba cô gái đều cảm thấy rất vui.

Nhưng bỗng nhiên, sắc mặt La Chinh trở nên tái nhợt khiến Ninh Vũ Điệp lập tức lo lắng hỏi.

Cơn đau từ đan điền truyền đến giống như có một cây giũa thô ráp đang không ngừng mài đan điền của hắn.

Đan điền là nơi quan trọng nhất của võ giả, nên nó cũng rất mẫn cảm.

Khi cơn đau xuất hiện, nó kích thích từng sợi dây thần kinh của La Chinh.

Khê Ấu Cầm bước lên phía trước, lo lắng nhìn La Chinh: “La Chinh, chàng cảm thấy khó chịu lắm sao?”

La Chinh không trả lời, hai mắt trợn ngược, sau đó bất tỉnh.

Hắn rất hy vọng mình sẽ ngất luôn, bởi chỉ cần thời gian hắn tỉnh lại sớm hơn một nhịp thở thôi cũng đã là một sự tra tấn chẳng khác nào địa ngục đối với hắn rồi.

Ba cô gái nhìn thấy La Chinh như vậy thì ai nấy đều biến sắc, vội vàng vây quanh hắn.

“Phu quân, chàng sao vậy?”

“Tại sao lại ngất đi như vậy…”

“Hu hu…”

Tiên trong sách nhìn thoáng qua La Chinh: “Chỉ là bị ngất thôi mà, chắc là… do đau quá”

Một lúc lâu sau, La Chinh tỉnh lại, nhưng cơn đau đó vẫn cứ như hình với bóng.

Lần này La Chinh kêu lên một tiếng, sau đó mắt lại trợn trắng, hôn mê một lần nữa.

Không phải ý chí của La Chinh không đủ mà là nỗi đau này đã vượt ra khỏi sức chịu đựng của nhân loại vô số lần.

Trong đan điền vốn chứa chân nguyên tinh khiết, sao có thể chuyển thành vật lạ khác?

Quá đau đớn nên cơ thể La Chinh đã khởi động cơ chế tự bảo vệ, ép La Chinh ngất đi.

Thấy bộ dạng La Chinh như vậy, ba cô gái không biết nên nói gì, chỉ có thể lo lắng đứng nhìn.

Bọn họ không hiểu La Chinh đã gặp phải chuyện gì, tại sao hắn lại đau đớn như thế?

Một lúc lâu sau, La Chinh tỉnh lại, nhưng lần này La Chinh vẫn không nói câu nào.

Chẳng qua, lần này thời gian hắn tỉnh lại dài hơn lần trước một chút.

Lần thứ hai tỉnh lại, hắn chỉ trụ được một nhịp thở.

Lần thứ ba tỉnh lại, hắn đã trụ được năm sáu nhịp thở rồi mới ngất đi.

Lần thứ tư tỉnh lại, hắn chịu được khoảng hai mươi nhịp thở.

Trong khoảng thời gian đó, hắn đã phải kêu rên vô số lần.

Lần thứ năm tỉnh lại, La Chinh chịu được khoảng năm mươi nhịp thở.

Lần thứ sáu, một trăm nhịp thở…

Lần thứ bảy, một nén nhang…

Lần thứ tám…

Ngất rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngất, La Chinh vẫn chưa thích ứng được với nỗi đau đớn này.

Nỗi đau đớn đó không phải thứ mà nhân loại có thể thích ứng được.

Tuy nhiên, nghị lực chịu đựng đau đớn của hắn vẫn đang nhanh chóng gia tăng.

Sau lần tỉnh lại thứ mười một, bờ môi La Chinh run rẩy, rốt cuộc cũng nói ra được một câu: “Chúng ta xin cáo từ trước… Về Trung Vực trước rồi tính” Sau đó lại tiếp tục hôn mê bất tỉnh.

La Chinh có được lệnh bài chữ “Cấn”.

Cầm được lệnh bài này thì tương đương với việc thiết kế được một giao điểm không gian, cực kỳ thuận tiện cho việc trở về Tiên Phủ.

Nhưng thời gian để La Chinh suy nghĩ không nhiều.

Dưới nỗi đau đớn cùng cực như vậy, tập trung tinh thần là một chuyện vô cùng khó khăn.

Mọi chuyện cứ chờ về lại Trung Vực rồi tính.

Nếu La Chinh đã nói như vậy, ba cô gái tất nhiên sẽ đưa La Chinh về Trung Vực.

Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng vỗ một cái, lấy ra con rối Giao Long mà lúc trước La Chinh đã liên thủ với nàng để lấy được.

Khi La Chinh tỉnh lại lần nữa, hắn miễn cưỡng từ biệt tiên trong sách và A Phúc, sau đó cùng ba cô gái cưỡi con rối Giao Long rời khỏi Tiên Phủ.

Về đến Đông Vực, nó lại bay từ núi Cửu Âm mà đi.

Trong núi Cửu Âm có một sơn cốc tên Ngọc Long Cốc.

Vốn có người truyền rằng trong Ngọc Long Cốc có rồng hiển linh.

Khi con rối Giao Long rời khỏi núi Cửu Âm, không ít người trong quận Quảng Hán đều nhìn thấy cảnh tượng này.

Điều này lại càng khẳng định truyền thuyết núi Cửu Âm có rồng.

Nếu đó là sào huyệt của rồng, tất nhiên là phải cung phụng.

Nếu chọc giận Chân Long thì sợ rằng chúng sinh sẽ bị giáng tội.

Vì thế, một số tộc lớn của quận Quảng Hán đã ban bố lệnh cấm, người không phận sự không được vào núi Cửu Âm.

Trong cơ thể con rối Giao Long, La Chinh vẫn không ngừng ngất đi, tỉnh lại.

Nói chung, thời gian hắn ngất dài hơn thời gian tỉnh rất nhiều.

Thường hắn chỉ tỉnh trong một hai nén nhang, nhưng ngất thì lại đến mấy canh giờ.

Mấy ngày sau, Ninh Vũ Điệp đã điều khiển con rối Giao Long về đến Vân Điện.

Nàng dặn dò bên dưới chuẩn bị một chỗ ở cho Tô Linh Vận, sau đó ở lại bên La Chinh trong Băng Cung.

Thoáng một cái đã ba tháng trôi qua.

Trong ba tháng này, La Chinh vẫn cứ ngất rồi tỉnh, tỉnh rồi ngất.

Dù là ai thì chuyện này cũng chẳng khác gì tra tấn, tất nhiên La Chinh cũng không ngoại lệ.

Nỗi đau này kéo dài quá lâu, thậm chí còn khiến cho tâm tình La Chinh có thay đổi.

Hắn vô cùng hối hận.

Sớm biết là đau đớn như vậy thì có đánh chết hắn cũng không tu luyện bí thuật Hỗn Độn gì cả.

Điều này không thể trách La Chinh không đủ nghị lực.

Hắn không phải là thần thánh không gì không làm được.

Cho dù tâm võ đạo của hắn kiên cố hơn người bình thường; cho dù nghị lực của hắn vượt xa người bình thường đi nữa, nhưng nỗi đau đớn này thật sự không phải là điều mà người bình thường có thể chịu đựng được, hoặc có thể nói là nó đã vượt qua giới hạn chịu đựng của sinh linh.

Trừ khi La Chinh là một tảng đá thì may ra còn chịu được.

Thấy La Chinh đau khổ như vậy, tâm trạng của ba cô gái làm sao mà tốt được?

Ninh Vũ Điệp luôn túc trực ngày đêm trong Băng Cung.

Những chuyện khác của Vân Điện, cơ bản nàng đều giao lại cho Đại Mộng chân nhân xử lý.

Thời gian nỗi đau kéo dài càng lâu thì thời gian La Chinh tỉnh lại cũng càng lúc càng dài.

Nỗi thống khổ đó cũng không phải là cảm giác “chết lặng”.

Từng cơn đau đớn truyền đến đều rất rõ ràng, khiến đầu La Chinh có cảm giác giống như muốn nổ tung.

Hắn thà rằng thời gian mình tỉnh lại ngắn hơn một chút…

Đến một hôm, khi La Chinh tỉnh lại, hắn biết mình phải tiếp tục trải qua sự giày vò suốt mấy canh giờ nữa.

Nhưng trong nháy mắt khi tỉnh lại, hắn đã nghe được một tiếng đàn rất êm tai, là Khê Ấu Cầm đang đánh đàn ở một góc trong Băng Cung.

Tiếng đàn đó rất thư thái, rất dịu dàng, giống như gió xuân thổi qua, khiến cho người ta có cảm giác yên lặng.

Mặc dù tiếng đàn này không thể áp chế được nỗi đau đớn, nhưng vẫn giúp cho hắn dễ chịu hơn một chút.

Hắn động đậy, muốn đứng lên, Ninh Vũ Điệp đã ở bên cạnh đợi chờ nhiều đêm lập tức đỡ lấy hắn: “Cẩn thận…”

Nhưng đúng lúc này, La Chinh chợt phát hiện, nỗi đau đớn trong đan điền đã hoàn toàn biến mất.

Sự tra tấn kéo dài nửa năm cứ như vậy mà kết thúc!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box