1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 193 : Cảm động (c961-c965)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 193 : Cảm động (c961-c965)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 961: Cảm động

Ýthức của La Chinh rời khỏi quyển sách.

Hắn liền phát hiện Ninh Vũ Điệp, Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận cũng đang thả ý thức của mình ra, ngơ ngác đứng bên cạnh quyển sách, hẳn là đang ngao du trong Hỗn Độn Mục Vân Lục…Một lát sau, ba cô gái cũng rời khỏi quyển sách, trong mắt cả đám đều là vẻ vô cùng khiếp sợ.

Bọn họ cũng giống như La Chinh, xem không hiểu quyển sách này.

Nhưng thế giới hiện ra bên trong quyển sách lại khiến bọn họ chấn động.

Thế giới đó gần như đã chạm đến nguồn gốc tạo ra toàn bộ thế giới thật, khiến cho người xem phải than thở.

Tiên trong sách thấy vẻ mặt của mọi người thì cảm thấy rất hài lòng.

Thân là sử ma của Tàng Thư Các, ông ta gần như đã đọc hết toàn bộ các cuốn sách ở đây.

Nhưng niềm vui vô tận chính là phải chia sẻ với người khác.

Mà trong những năm tháng dài đằng đẵng ở đây, ông ta vẫn luôn đắm chìm trong biển sách, quan sát tới điểm kỳ diệu cùng cực của chúng, trong lòng ông ta cũng cảm thấy rất vui.

Chỉ có điều, ở đây lại không có ai để ông ta chia sẻ sự kỳ diệu đó.

Muốn tìm một người để giới thiệu cũng không thể.

Phải biết rằng, chia sẻ một quyển sách hay với người khác chính là một niềm vui vô tận.

Đương nhiên ông ta biết những người trước mắt đang bị sốc bởi thế giới hỗn độn, nên trong lòng cảm thấy cực kỳ vui sướng. “Trong Tàng Thư Các này, Hỗn Độn Mục Vân Lục cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi.

Sách được chủ nhân lưu lại ở đây đều là tinh hoa.

Nếu các ngươi muốn đọc từng quyển thì phải tốn rất nhiều thời gian mới xem hết được.

Đến đây, đến đây… để ta giới thiệu cho các ngươi mấy quyển”

Gương mặt La Chinh, Ninh Vũ Điệp, và Tô Linh Vận đều hiện lên sự mong chờ, chỉ có Khê Ấu Cầm là bĩu môi: “Chỉ là một thế giới mơ hồ mà thôi, có gì hay đâu? Chắc những quyển khác cũng chẳng có gì hay!”

“Ồ?” Nghe Khê Ấu Cầm nói như vậy, tiên trong sách cảm thấy không vui.

Giống như một thứ đạt tiêu chuẩn trong mắt ông ta lại là rác trong mắt người khác vậy.

Đây là điều mà tiên trong sách không thể nào tha thứ được.

Ông ta nói: “Này con bé kia, ngươi nói lung tung gì đấy? Sách trong Tàng Thư Các này nhiều như mây bay, sẽ có quyển thích hợp với ngươi.

Nói đi, ngươi thích loại sách nào, ta đều có thể giới thiệu cho ngươi!”

Khê Ấu Cầm vừa mới xem quyển Hỗn Độn Mục Vân Lục.

Tuy nàng cũng bị sốc, nhưng lại không có hứng thú về phương diện này.

Nghe tiên trong sách muốn giới thiệu sách cho mình, nàng quay đầu lại, mỉm cười nói: “Sách mà ta thích đọc, chỉ sợ ở đây không có”

“Hừ!” Tiên trong sách hừ một tiếng.

Gương mặt vốn đang hòa nhã của ông ta liền lộ ra vẻ không phục: “Sách của Phủ chủ, một cô bé Nhân tộc như ngươi sao có thể hiểu được.

Ngươi hãy nói ra sách mà ngươi thích, nếu lão phu tìm không ra thì cũng thẹn với danh hiệu ‘tiên trong sách’ này”

Nhìn thấy sắc mặt không vui của tiên trong sách, La Chinh quay sang nói với Khê Ấu Cầm: “Ấu Cầm, không được ăn nói lung tung”

Ai ngờ tiên trong sách vội giải thích với La Chinh: “Không sao, không sao, không phải lão phu tức giận, chỉ không phục mà thôi.

Cô gái, ngươi nói đi”

Khê Ấu Cầm chớp mắt một cái, cười đáp: “Ta thích xem mấy loại sách nói về những câu chuyện phong hoa tuyết dạ, chắc hẳn nơi này không có…”

Nghe nàng trả lời xong, mọi người đều bó tay.

La Chinh lắc đầu cười khổ, còn Ninh Vũ Điệp thì ngây người ra.

Nàng cũng đoán Khê Ấu Cầm sẽ đưa ra yêu cầu kỳ quái rồi.

Về phần Tô Linh Vận, nàng chỉ biết che miệng cười.

Trong thành Hư Linh mà Khê Ấu Cầm đang ở cũng có khá nhiều người đọc sách.

Có người nhàn rỗi đến nỗi sẽ viết ra mấy loại sách tào lao.

Mặc dù mấy loại sách tào lao này không được coi ra gì, nhưng lại được các phu nhân đã có chồng ưa thích rồi truyền tay nhau.

Trong số đó có những truyện cực kỳ tình cảm, khiến một số người xem xong cũng phải rưng rưng rơi lệ.

Khi còn ở Khê gia, rảnh rỗi nàng cũng sẽ phái người đi mua mấy quyển sách này về để giải trí.

Từ đó có thể thấy, ngày thường Khê Ấu Cầm cũng không dành thời gian để tu luyện võ đạo…

Về phần Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận, một người là Điện chủ, một người là đạo sư trong Thanh Vân Tông, bình thường không tu luyện thì cũng phải xử lý chính sự, nào có thời gian đi xem mấy thứ truyện tào lao này?

Nghe thấy yêu cầu của Khê Ấu Cầm, tiên trong sách cũng sững sờ, lập tức ngửa đầu lên trời cười ha ha: “Cô bé, ngươi đi theo ta!”

“Có thật sao?” Khê Ấu Cầm hỏi lại.

Tiên trong sách không trả lời câu hỏi của Khê Ấu Cầm, mà chỉ dẫn nàng đến trước một giá sách.

Vừa đưa tay lên chỉ một cái, một quyển sách to từ trên giá sách chậm rãi bay xuống.

Nhìn thấy năng lực của tiên trong sách, La Chinh nhướng mày.

Tiên trong sách lấy sách không hề tốn sức.

Trọng lượng của quyển sách tương đương với một ngọn núi, nhưng ông ta cứ như vậy mà nhẹ nhàng lấy xuống.

Trong Tiên Phủ, nơi đâu cũng thấy toàn là thực lực vô cùng khủng khiếp.

Cho dù chỉ là một sử ma quản lý Tàng Thư Các cũng đã có được thực lực mà La Chinh khó có thể tưởng tượng nổi rồi.

Dưới sự hướng dẫn của tiên trong sách, Khê Ấu Cầm bước đến trước quyển sách, ý thức nhanh chóng chìm vào bên trong…

La Chinh, Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận cũng tò mò bước đến, tiến vào thế giới trong sách.

Một lát sau, cả đám người lục tục chui ra.

Lúc này, Khê Ấu Cầm không ngừng rơi nước mắt, cái mũi nhỏ không ngừng khịt khịt, ánh mắt vẫn đắm chìm trong câu chuyện của quyển sách.

Vẻ mặt Tô Linh Vận cũng vô cùng đau thương, nàng cũng bị cảm động bởi câu chuyện trong quyển sách.

Ngay cả Ninh Vũ Điệp cũng tỏ ra suy tư.

Thật ra, trước giờ nàng vẫn luôn đắm chìm trong võ đạo, chưa từng tiếp xúc với những câu chuyện buồn triền miên như thế.

Câu chuyện kia thực sự đã tác động lớn tới Ninh Vũ Điệp, nhưng tâm võ đạo của nàng vẫn hơn người, nên cho dù cảm động cũng không tới mức không thể kềm chế như Khê Ấu Cầm.

Về phần La Chinh, gương mặt của hắn tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.

Hắn hoàn toàn không có chút cảm giác nào đối với tình tiết trong câu chuyện này.

Khê Ấu Cầm vừa nức nở vừa nhào vào lòng La Chinh: “Cô gái tên Tảm Phong trong truyện thật sự quá thảm.

Về sau không xem mấy loại truyện này nữa, hu hu…”

“Ha ha, cô bé, ngươi còn muốn xem nữa không?” Gương mặt tiên trong sách hiện lên vẻ đắc ý.

Khê Ấu Cầm lau nước mắt, ngạc nhiên hỏi: “Vẫn còn ư?”

Thấy phản ứng của Khê Ấu Cầm như vậy, La Chinh cạn lời luôn.

Đợi tiên trong sách chọn cho Khê Ấu Cầm mấy quyển sách xong, La Chinh mới lên tiếng hỏi: “Tiên trong sách, không biết trong Tàng Thư Các này có quyển công pháp nào không?’

Không ngờ tiên trong sách lại cười to: “Ta đã nói rồi, mặc dù cái tên Tàng Thư Các nghe có vẻ đơn giản, nhưng trong chính ý nghĩa của nó đã bao gồm sự toàn diện, sao lại không có cho được? Các ngươi đi theo ta!”

Nói xong, tiên trong sách cưỡi mây đạp gió, mang theo đám người La Chinh đi vào sâu trong Tàng Thư Các, A Phúc cũng đi theo đằng sau.

Còn Khê Ấu Cầm, mọi người để nàng ta đứng đó khóc một mình…

Khi La Chinh nhắc đến công pháp, ánh mắt của Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận đều sáng lên.

Ninh Vũ Điệp đã biết công pháp Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh của nàng là bản không hoàn chỉnh.

Trong đầu nàng vốn luôn cho rằng tu vi và thực lực của nàng cao hơn La Chinh, nhưng bây giờ xem ra, khoảng cách giữa nàng và La Chinh càng lúc càng xa.

Nếu có thể tìm được bản công pháp thích hợp cho mình ở Tàng Thư Các này thì đúng là không còn gì hài lòng hơn.

Trên thực tế, đối với tương lai của La Chinh, Ninh Vũ Điệp luôn cân nhắc một cách sâu sắc hơn Khê Ấu Cầm.

Khê Ấu Cầm thông qua Vô Danh lão nhân mới hiểu được đạo lý này, còn trong lòng Ninh Vũ Điệp đã sớm xác định rõ ràng.

Sau khi La Chinh phi thăng, nàng lưu lại Hạ Giới làm gì? Thế nên đương nhiên nàng không muốn.

Đối với nàng mà nói, lúc này chính là một cơ hội tốt.

Về phần Tô Linh Vận, tầm nhìn của nàng không rộng lớn được như thế, nhưng nàng lại có một tín niệm: Không cầu đuổi kịp bước chân La Chinh, nhưng cầu có thể đi theo phía sau hắn.

Không gian bên trong Tàng Thư Các lớn đến mức khiến người ta phải sợ hãi, thán phục.

Mọi người đi qua từng giá sách mà chẳng khác nào đang dạo bước giữa các dãy núi lớn.

Vừa đi, tiên trong sách vừa giới thiệu: “Một nửa số sách ở đây đều là kiệt tác cả đời của chủ nhân”

“Bên này là du ký”

“Bên này là thơ từ”

“Bên kia là ca phú”

“Bên kia nữa….”

Một lúc lâu sau, tiên trong sách dừng lại: “Ở đây đều là những công pháp do bản thân chủ nhân sáng tạo ra.

Tất cả các công pháp ở ngăn tủ này đều thích hợp cho nữ tử tu luyện”

Nghe tiên trong sách nói, ánh mắt La Chinh sáng lên: “Không biết trong số những công pháp này có thần võ tối cao hay không?”


Chương 962: Sách rơi

Nghe La Chinh hỏi, tiên trong sách chỉ cườiTrên mặt La Chinh hiện lên vẻ buồn bực: “Ngươi cười cái gì?”

A Phúc đứng bên cạnh lập tức lên tiếng: “Lão ngớ ngẩn này xem nhiều sách quá nên cứ thích tỏ vẻ ta đây”

Tiên trong sách hừ một tiếng với A Phúc, chẳng thèm so đo, quay sang nói với La Chinh: “Công pháp võ kỹ trên thế giới này vốn không phân chia cao thấp.

Nhưng thần võ tối cao mà ngươi nói có thể là một loại công pháp liên quan đến luật nhân quả.

Loại công pháp này cực kỳ hiếm, nhưng không phải là không có…”

Nghe vậy, La Chinh liền hỏi trong đầu: “Thanh Long, tất cả ‘thần võ tối cao’ đều liên quan đến luật nhân quả sao?”

Sau khi có được cuốc Hắc Tinh, La Chinh đã hiểu rõ sự mạnh mẽ của luật nhân quả.

Hiện tại, hắn còn đang tu luyện Sao Chiến Thể, nhưng cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa luyện được hết phần cơ bản nên không thể biết được bên trong có luật nhân quả mạnh mẽ nào đó hay không?

Thật ra, sau khi La Chinh bước vào Tiên Phủ, Thanh Long cũng bị chấn động, nhưng nó vẫn luôn im lặng.

Nghe La Chinh hỏi vậy, nó mới lên tiếng trả lời: “Cũng có thể nói như vậy.

Hầu hết thần võ tối cao đều ẩn chứa luật nhân quả, nhưng ta chỉ lấy được phần đầu của Sao Chiến Thể, trong khi rất có khả năng luật nhân quả được giấu ở phần sau…”

“Thì ra là thế…” La Chinh gật đầu.

Tiên trong sách nhìn A Phúc, hình như bất mãn với cách A Phúc gọi ông ta là lão ngớ ngẩn.

Ông ta chủ động nói với La Chinh: “Ta biết các ngươi muốn lựa chọn một công pháp tu luyện thích hợp với bản thân, nhưng số lượng công pháp ở đây thật sự rất nhiều.

Tuy nhiên, Phủ chủ đã xây dựng một Tàng Thư Các lớn đến như thế, tất nhiên là muốn để lại cho người đời sau.

Ngài ấy cũng đã để lại phương pháp để phân biệt” Nói xong, ông ta dẫn đám La Chinh đến trước một hàng sách: “Hai cô bé kia, công pháp trong các ngăn tủ ở đây đều thích hợp cho nữ tu luyện, các ngươi chọn đi”

Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận đều nhìn La Chinh.

Thấy La Chinh gật đầu, hai nàng mới đi theo tiên trong sách.

Tiên trong sách chỉ tay xuống đất, trên mặt đất lập tức xuất hiện một vòng ánh sáng.

Bên trong vòng ánh sáng có từng sợi dây nhỏ, ánh sáng không ngừng bắn ra dọc theo mép dây: “Ai vào trước?”

Ánh mắt Ninh Vũ Điệp lóe lên, lập tức bước thẳng vào trong vòng sáng.

Trong khoảnh khắc Ninh Vũ Điệp bước vào, toàn bộ giá sách không ngừng chấn động.

Một kệ sách cao lớn như thế mà rung lên thì chẳng khác nào một cơn động đất.

“Ầm ầm…”

Dưới sự chấn động như vậy, tất cả sách trên giá đều tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo.

Một lát sau, một quyển sách trên tầng cao nhất tự động bay ra khỏi hàng, chậm rãi rơi xuống trước mặt Ninh Vũ Điệp.

Tiên trong sách cười ha ha nói: “Số ngươi cũng may đấy.

Tu luyện công pháp Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản đến hậu kỳ thì bên trong cũng ẩn chứa luật nhân quả.

Như vậy cũng được coi như là thần võ tối cao mà La Chinh nói” Giọng điệu của tiên trong sách dường như rất khinh thường cái gọi là thần võ tối cao…

Nghe xong, La Chinh chỉ mỉm cười.

Mặc dù tiên trong sách rất thích khoe khoang, nhưng cũng là người không tệ.

Dù sao thì như Thanh Long đã nói, thần võ tối cao chính là công pháp đẳng cấp nhất trong vũ trụ này, Ninh Vũ Điệp có được một bản công pháp thần võ tối cao, cũng có thể coi là may mắn của nàng.

“Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản…” Ninh Vũ Điệp kích động nói: “Lợi hại lắm sao?”

Tiên trong sách thản nhiên đánh giá Ninh Vũ Điệp một chút, sau đó mới giải thích: “Lúc trước, ngươi tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh, tán công chín lần chính là để tạo căn cơ tốt cho mình, nhưng Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh không phải là bản hoàn chỉnh, cũng không dễ hoàn thành.

Ngược lại, tu luyện Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản còn tốt gấp chục, gấp trăm lần.

Lão già cổ hủ này nói như vậy thì cũng không tính là gì, ngươi cứ tiến vào trong sách thì sẽ biết”

Ninh Vũ Điệp gật đầu.

Cho dù thế nào thì từ lúc tiến vào Tiên Phủ đến nay, nàng cũng đã nhìn thấy đủ chuyện phi phàm khó mà hiểu được rồi.

Thế nên công pháp cất trong Tàng Thư Các làm sao mà đơn giản được?

Thế là, nàng liền đưa cảm giác của mình chìm vào trong quyển Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản.

Một lát sau, Ninh Vũ Điệp rời khỏi quyển sách, gương mặt hiện lên vẻ kích động khó kiềm chế nổi.

Nàng nắm lấy tay La Chinh: “Phu quân, công pháp này…”

“Công pháp này thế nào?” La Chinh cười hỏi.

“Công pháp này quả thật như là vì thiếp mà tạo ra vậy.

Hơn nữa, trong đó rất thâm sâu, quá mức thần kỳ.

Thiếp… thiếp…” Thân là Điện chủ Vân Điện, có chuyện lớn nào mà nàng chưa từng thấy? Cho dù thuộc hạ Vân Điện có báo lên chuyện lớn hơn nữa thì biểu hiện của Ninh Vũ Điệp vẫn cứ lạnh nhạt.

Nhưng lúc này, nàng thật sự quá kích động, hoàn toàn không khống chế được cảm xúc của mình.

La Chinh cũng thấy tò mò.

Rốt cuộc Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản này là loại công pháp như thế nào, tại sao lại khiến Ninh Vũ Điệp kích động như vậy.

Một lúc sau, tâm trạng của Ninh Vũ Điệp mới bình tĩnh trở lại.

Như tiên trong sách đã nói, nàng tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh thật ra là để tạo căn cơ vững chắc cho mình.

Nhưng nếu nàng muốn có sự đột phá lớn, thì tu luyện Thanh Sương Huyền Băng Linh Bản đúng là không gì thích hợp bằng.

Thấy Ninh Vũ Điệp đã bình tĩnh trở lại, La Chinh cười hỏi: “Nàng còn chưa nói cho ta biết đâu, làm sao vậy?”

Ninh Vũ Điệp mỉm cười, đáp khẽ: “Thiếp tu luyện công pháp này, sợ là sẽ siêu việt hơn phu quân”

La Chinh cười ha ha, tự giễu: “Vậy thì ta phải cố gắng hơn nữa mới được”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, bên Tô Linh Vận cũng đã có kết quả.

Một quyển sách chậm rãi rơi xuống bên cạnh nàng.

So với Ninh Vũ Điệp, Tô Linh Vận không có hứng thú với quyển sách mà nàng chọn.

Quyển sách của nàng là một bản công pháp thuộc tính Phong.

Mặc dù sắc mặt của Tô Linh Vận vẫn lạnh nhạt, nhưng quyết tâm trong lòng không hề thua kém Ninh Vũ Điệp.

Cho dù là tài nguyên hay là công pháp của Đông Vực đều không thể sánh bằng Trung Vực.

Nàng cũng chỉ biết rằng cố gắng càng nhiều thì mới có thể tiến lên.

Hai cô gái đã chọn xong công pháp của mình, cuối cùng đến lượt La Chinh.

Công pháp ở đây chỉ thích hợp cho nữ tu luyện, thế nên tiên trong sách tiếp tục dẫn La Chinh tiến vào sâu trong Tàng Thư Các.

Dừng lại trước một loạt giá sách, tiên trong sách lại vẽ ra một vòng ánh sáng trên mặt đất, sau đó nói với La Chinh: “Ngươi cũng vào đi”

La Chinh gật đầu, bước vào vòng ánh sáng.

Toàn bộ giá sách nhanh chóng rung lên.

“Ầm ầm…”

Lúc đầu, quá trình này cũng được xem là bình thường.

Khi giá sách rung lên, một quyển sách từ hàng thứ hai rơi xuống.

Tiên trong sách cười nhẹ, nói với La Chinh: “Không tệ, xem ra Càn Khôn Ngự Kiếm Thuật đã chọn trúng ngươi…” Nhưng tiên trong sách vừa mới dứt lời thì lại có thêm một quyển sách nữa từ trên giá sách chậm rãi bay xuống.

“Sao?”

“Cái gì?”

Lúc này, tiên trong sách và A Phúc đều kinh ngạc.

Thật ra việc tiến vào Tàng Thư Các để chọn sách cũng không quy định giới hạn gì.

La Chinh chọn một bản công pháp, đồng thời chọn thêm mấy bản nữa cũng không thành vấn đề.

Tiên trong sách có năng lực chọn ra bản công pháp thích hợp nhất cho mọi người.

Tuy nhiên, bình thường đều chỉ có một quyển, vậy mà bây giờ lại có tới hai quyển thích hợp với La Chinh.

“Đồng thời xuất hiện hai quyển công pháp, đúng là hiếm thấy, nhưng không phải chưa từng xuất hiện” Vẻ ngạc nhiên trên gương mặt tiên trong sách nhanh chóng biến mất, ung dung mỉm cười.

Ông ta vừa mới dứt lời, lại thêm một quyển sách thứ ba từ trên giá sách bắt đầu xê dịch, nhô ra một nửa, dường như cũng muốn rơi xuống.

“Quyển thứ ba…” Trên mặt tiên trong sách cũng phải hiện lên vẻ ngạc nhiên.

A Phúc nhíu mày: “Lão ngớ ngẩn, có phải bí pháp của ngươi xảy ra vấn đề gì hay không? Tại sao lại có đến ba quyển công pháp xuất hiện?”

Bí pháp của tiên trong sách giúp cho võ giả chọn được quyển công pháp “thích hợp nhất” với mình.

Một chữ “nhất” đã định sẵn rằng chỉ có một quyển.

Về phần thỉnh thoảng xuất hiện hai quyển công pháp thì cho thấy vị võ giả chọn sách sẽ có hai phương diện năng lực ngang bằng nhau.

Bây giờ xuất hiện tình huống có đến ba quyển, A Phúc nghi là bí pháp của tiên trong sách xuất hiện vấn đề.

Nhưng A Phúc vừa nói xong, quyển thứ tư, quyển thứ năm, quyển thứ sáu bắt đầu xê dịch…

Nhìn thấy cảnh tượng này, tiên trong sách hoảng sợ nói: “Lui, đẩy ra”


Chương 963: Quyển sách duy nhất

Mỗi một quyển sách đều cao khoảng ba trượng, toàn bộ giá sách cứ như một ngọn núi lớn, cao hơn nghìn trượng.

Mỗi giá sách đều có tới ba trăm tầng, sách được đặt theo chiều thẳng đứng.

Vì thế, bề ngang lại có thể chứa càng nhiều sách, chỉ sợ một giá sách cũng có hơn vạn quyểnBây giờ, những quyển sách lớn này lại liên tiếp rơi xuống…

Trọng lượng của một quyển sách đã bằng một ngọn núi, hơn vạn quyển sách sẽ tương đương với hơn vạn ngọn núi.

Tất cả đều rơi xuống, vậy là khái niệm gì chứ?

Tiên trong sách đưa tay ra để chặn lại mấy cuốn sách đang rơi xuống, nhưng càng lúc sách rơi lại càng nhiều, tiên trong sách cũng khó mà ngăn cản được.

“Vù vù vù…”

La Chinh cuốn lấy Tô Linh Vận, còn Ninh Vũ Điệp, tiên trong sách và A Phúc đều lui về phía sau.

Đợi sau khi mọi người lui hết về phía sau, toàn bộ giá sách đã trống huơ trống hoắc.

Sách nằm ngổn ngang trên mặt đất, chất thành đống, biến thành một ngọn núi sách.

“Lão ngớ ngẩn, ta đã nói bí pháp của ngươi có vấn đề mà ngươi còn không tin” A Phúc lắc đầu nói.

Tiên trong sách sững sờ nhìn ngọn núi sách, mãi một lúc lâu cũng không nói nổi câu nào, cuối cùng ông ta mới lên tiếng: “Không, không phải…”

“Cái gì không phải?” A Phúc nhìn vẻ kinh hồn bạt vía của tiên trong sách thì bất mãn nói.

Tiên trong sách là sử ma phục vụ cho chủ nhân.

Bây giờ vất vả lắm mới có La Chinh cầm lệnh bài chữ Khảm đến, còn tiên trong sách dường như đã ở trong Tàng Thư Các quá lâu nên bị lụt nghề rồi.

Tiên trong sách lẩm bẩm: “Không phải, ta cảm thấy… bọn chúng đang hò hét.

Đám công pháp này đều thích hợp cho La Chinh tu luyện”

A Phúc nghe tiên trong sách nói vậy thì vẻ mặt liền khiếp sợ: “Không thể nào!”

Võ giả tu luyện thì dù sao cũng phải có điểm mạnh, điểm yếu.

Trên thế gian này, có rất nhiều võ giả có tài năng ở một lĩnh vực nào đó, nhưng đồng thời cũng sẽ có nhược điểm không nhỏ.

Ví dụ như, khi La Chinh lĩnh ngộ được sức mạnh quy tắc, hắn có thiên hướng về quy tắc không gian.

Nhưng sau khi trải qua lễ tẩy trần quy tắc thì độ tương thích giữa hắn với tất cả các lực quy tắc đều đã đạt đến trình độ cao nhất.

Nhưng cho dù vậy thì hắn làm gì có khả năng thu hút được toàn bộ công pháp trên giá sách?

Bởi vì trong đó có những loại công pháp không hề phân biệt thuộc tính, cũng không cần tu luyện quy tắc, ví dụ như công pháp tu luyện linh hồn thì vốn chỉ có yêu cầu về cường độ linh hồn mà thôi…

Vậy thì chỉ có một cách giải thích, chính là các phương diện của La Chinh đều rất cân đối.

Hắn hầu như không có nhược điểm.

Cho dù là vậy, hắn cũng không có khả năng thu hút nhiều công pháp đến như thế.

Không có nhược điểm, vẫn có thể tìm ra một ưu điểm lớn nhất.

Nếu không, làm sao có chữ “nhất” được chứ?

Dù là A Phúc hay là tiên trong sách thì đều nghĩ không thông.

Nhưng sự thật chính là như vậy.

Chọn lựa công pháp thôi mà suýt chút nữa đã tạo thành một vụ tai nạn.

Bọn họ cũng chẳng còn lời nào để nói.

Về phần La Chinh, hắn đi thẳng đến ngọn núi sách, cười khổ: “Thế giờ phải làm sao? Ta nên tu luyện quyển nào?”

Tham thì thâm, không phải cứ luyện nhiều công pháp là tốt.

La Chinh tất nhiên hiểu rõ đạo lý này.

Bí pháp của tiên trong sách đúng là không tệ, có thể giúp võ giả lựa chọn phương án tốt nhất cho mình.

Thế nhưng tại sao đến lượt La Chinh thì lại không phát huy được tác dụng…

Ninh Vũ Điệp bước đến bên cạnh La Chinh, nói đùa: “Phu quân có thể tu luyện hết”

La Chinh trợn mắt.

Nếu có thể tu luyện hết thì tốt quá.

Giống như tiên trong sách đã nói, luật nhân quả trong mắt ông ta cũng chỉ là thứ tầm thường mà thôi.

Mỗi công pháp ở đây chắc chắn đều không tệ, nhưng luyện hết thì tốn quá nhiều thời gian mà thôi.

Đương nhiên, La Chinh cũng biết Ninh Vũ Điệp đang nói đùa.

Nhưng La Chinh nhìn thấy trên giá sách vẫn còn một quyển chưa rơi xuống.

Quyển sách đó cao ba trượng, rộng hai trượng, rất mỏng.

Trước đây có hơn vạn bản công pháp được bày trên giá sách, chưa từng có ai chú ý đến quyển sách này.

Bây giờ tất cả đều rơi xuống, một mình nó đứng lẻ loi một góc nên lại vô cùng dễ thấy.

Khi La Chinh ngẩng đầu nhìn lên, Ninh Vũ Điệp cũng thuận thế nhìn theo rồi kinh ngạc kêu lên: “A, tại sao vẫn có một quyển chưa rơi xuống? Quyển sách này chắc là thanh cao lắm, cho nên mới không để phu quân tu luyện”

Tiên trong sách và A Phúc cũng chú ý đến quyển sách.

A Phúc hỏi: “Lão ngớ ngẩn, quyển sách kia là công pháp gì vậy?”

Tiên trong sách đánh giá vài lần, cũng cảm thấy lạ: “Thật kỳ lạ, trước đó ta chưa từng nhìn thấy quyển sách này”

“Uổng cho ngươi ở Tàng Thư Các nhiều năm như thế, lại còn tự xưng là tiên trong sách.

Chẳng phải nói ngươi đã xem qua tất cả các loại sách ở đây sao? Còn có sách mà ngươi không biết?” A Phúc hỏi.

Vẻ mặt tiên trong sách tỏ ra vô tội.

Thân là sử ma của Tàng Thư Các, tuổi thọ có thể nói là vô hạn, ông ta có rất nhiều thời gian.

Nhiều thời gian như thế, đủ để ông ta xem qua xem lại hết tất cả sách ở Tàng Thư Các này đến vạn lần…

Mặc dù ở đây có rất nhiều sách, nhưng có thể nói, mỗi một cuốn ông ta đều đã đọc qua đọc lại ít nhất cả vạn lần.

Nhưng thật sự ông ta chưa từng nhìn thấy quyển sách này.

Đây đúng là một chuyện rất kỳ lạ, thậm chí còn chút quỷ dị.

La Chinh nhảy lên một cái, bay thẳng đến hàng sách kia.

Quyển sách nằm ở hàng thứ hai mươi.

La Chinh cũng phải bay tới sáu trăm trượng mới lên tới nơi.

Hắn đứng vững trên giá sách, trước mặt là quyển sách duy nhất còn chưa rơi xuống.

Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận cũng bay theo đằng sau La Chinh.

Tiên trong sách và A Phúc cũng không chịu đứng dưới.

Nhìn quyển sách cuối cùng, La Chinh bắt đầu đánh giá.

Quyển sách này có sự khác biệt không nhỏ với các quyển khác.

Bề ngoài của những quyển sách khác có một phù văn hình xoắn ốc mờ.

Sau khi tiên trong sách kích hoạt phù văn, mọi người có thể rót cảm giác của mình vào trong đó, dễ dàng đọc được nội dung quyển sách.

Nhưng quyển sách này lại không thể dùng phương pháp đó để tìm hiểu được.

Nghĩ đến đây, La Chinh bước thẳng về phía trước, một tay đặt lên góc của trang bìa quyển sách.

Đã không thể dùng cảm giác để tìm hiểu thì La Chinh quyết định tự tay mở quyển sách này ra.

Hắn khẽ dùng sức, nhưng quyển sách lại không nhúc nhích.

La Chinh nhíu mày, lập tức bộc phát lực của hai nghìn tấm vảy rồng.

Nhưng quyển sách vẫn không hề nhúc nhích.

Ba nghìn…

Bốn nghìn…

Năm nghìn…

Quyển sách vốn rất mỏng, vậy mà lại không hề động đậy.

Không thể mở được quyển sách này, giống như nó chỉ có cái xác ngoài, còn bên trong đều là giả.

“Để ta!”

A Phúc và tiên trong sách tất nhiên có thực lực cao hơn La Chinh, nhưng hiện tại La Chinh đang dần dần khống chế Tiên Phủ, nên trên thực tế cũng được xem là chủ nhân của bọn họ.

Hai người không tranh giành mà cùng nhau dùng sức, muốn mở quyển sách không rõ nguồn gốc này ra.

Nhưng cả hai người đã hợp lực lại, vậy mà quyển sách vốn không có gì đặc biệt này cũng vẫn không nhúc nhích.

“Lão ngớ ngẩn, ngươi nói xem rốt cuộc là chuyện gì?” A Phúc bất mãn nói.

Trong lòng lão thật sự rất tò mò, đồng thời cũng cảm thấy khó chịu khi không làm gì được quyển sách này.

Tiên trong sách lắc đầu: “Nguồn tri thức chủ nhân để lại nhiều quá, trong mấy cuốn hồi ký cũng không tìm ra được đáp án.

Ta cũng không rõ nữa” Từ lúc đầu, tiên trong sách cũng đã cố gắng nhớ lại để tìm ra đáp án rồi.

Mỗi quyển sách ở Tàng Thư Các này, ông ta đều đã đọc qua hơn vạn lần, là dù rút ra quyển nào, ông ta cũng có thể đọc được một cách trôi chảy, có thể nói đây là một chuyện quá mức đơn giản.

Nhưng trong hồi ức của ông, chủ nhân chưa từng nhắc đến quyển sách này.

Chẳng lẽ là bởi nó quá quan trọng, nên mới giấu ở đây?

“Chắc chắn trước đây quyển sách này đã bị cài thủ thuật che mắt nào đó.

Có lẽ chủ nhân không muốn người khác tìm thấy nó.

Nếu ta đoán không lầm thì chủ nhân đã hạ phong ấn lên quyển sách.

Dựa vào thực lực của chúng ta mà muốn mở quyển sách này ra thì chỉ sợ là mơ mộng hão huyền” Cuối cùng, tiên trong sách cũng đưa ra được kết luận.

La Chinh chăm chú nhìn vào quyển sách, trong lòng đang nghĩ cách phá giải.

Thật ra, đống sách bên dưới cũng đã đủ để cho hắn tu luyện rồi.

Nhưng con người chính là như vậy, thứ càng không dễ chinh phục lại càng hấp dẫn.

La Chinh không chọn bất cứ quyển công pháp nào rơi xuống trước mặt hắn, lại đi chọn một quyển công pháp không hề có động tĩnh gì, bởi trong lòng hắn thật sự rất tò mò.

Mặc kệ cái thứ này có ghi lại công pháp gì hay không, dù thế nào hắn cũng phải mở ra xem bên trong là gì!


Chương 964: Dấu chân

La Chinh bước về phía trước, đánh giá xung quanh một phen.

Bề ngoài của những quyển sách ở đây cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ dày hơn bình thường một chút, màu sắc trang bìa cũng nhạt hơn một chútCòn màu sắc trang bìa của quyển sách này lại có màu đỏ sậm.

Cẩn thận đánh giá một lúc, mọi người có thể nhìn thấy một lớp năng lượng thật mỏng lặng lẽ di chuyển bên ngoài bìa sách.

“Đây là thứ gì vậy?” La Chinh chăm chú nhìn nguồn năng lượng đang di chuyển bên ngoài kia rồi hỏi.

Tiên trong sách lắc đầu: “Chỉ là bùa chú dùng để tránh bụi mà thôi.

Tuy ngày nào ta cũng quét dọn Tàng Thư Các, nhưng vẫn không tránh khỏi việc có bụi, chính vì thế mà chủ nhân đã hạ rất nhiều bùa tránh bụi…”

A Phúc di chuyển xung quanh quyển sách vài vòng, sau đó lập tức lắc đầu: “Ta hiểu tính cách của chủ nhân.

Bình thường, ngài ấy sẽ không để lại những câu đố không có lời giải như thế này.

Cho dù có thì chắc chắn cũng không có trong Tàng Thư Các”

Nghe xong, La Chinh hỏi tiếp: “Thế bây giờ vị chủ nhân trước đây của Tiên Phủ đang ở đâu?”

Ngay cả con rối mà ông ấy tạo ra cũng có thể bất tử bất diệt thì có thể tưởng tượng được chủ nhân Tiên Phủ này thần thông tới mức nào.

Nhưng không biết chủ nhân đời đầu của Tiên Phủ đã đi đâu?

“Chủ nhân… Sau khi ông ấy tiến vào sâu trong hỗn độn thì vẫn chưa trở về…” A Phúc lẩm bẩm.

“Sâu trong hỗn độn…” La Chinh chợt nhớ đến quyển Hỗn Độn Mục Vân Lục.

Hỗn độn vô biên vô hạn, cũng không biết phải tốn bao nhiêu năm mới có thể thăm dò hết.

La Chinh thật sự không đoán ra được.

Tiên trong sách vẫn trầm tư.

Ông ta thân là sử ma của Tàng Thư Các, thế mà lại có thứ mà ông ta không biết.

Như vậy chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với ông ta.

Dù sao thì ở Tàng Thư Các này đã nhiều năm như thế, ông ta cũng không thể không biết được.

Im lặng một lúc lâu, tiên trong sách mới chậm rãi lên tiếng: “Quyển sách này đã được đặt ở đây thì tất nhiên là một bản công pháp có thể tu luyện”

“Nói nhảm” A Phúc tức giận quát.

Tiên trong sách lắc đầu: “Cả đời chủ nhân lấy được rất nhiều công pháp, nhiều vô số kể.

Hơn nữa, những công pháp này không cái nào là ngài ấy không học, không chỗ nào là ngài ấy không tinh, tất cả đều là dùng làm của riêng…”

Nghe tiên trong sách nói vậy, ánh mắt La Chinh hiện lên vẻ kinh ngạc: “Ý của ngươi là, ông ấy đã tu luyện hơn vạn bản công pháp ở đây?”

Tiên trong sách đáp: “Không sai.

Công pháp trong Tàng Thư Các đâu chỉ có ngần ấy, nào chỉ là vạn bản? Với thiên tư của chủ nhân, mỗi ngày tinh thông một môn là cực kỳ đơn giản”

La Chinh nhất thời rung động.

Có lẽ thiên phú này đã đạt đến trình độ mà hắn không thể nào hiểu được…

“Nhưng trong hơn vạn năm trước khi chủ nhân rời đi, ngài ấy vẫn luôn buồn rầu vì một việc” Tiên trong sách lại nói thêm.

Ánh mắt La Chinh lóe lên: “Đại năng chi sĩ như ông ấy đã tương đương với việc không có gì là không làm được, vậy mà còn có chuyện khiến ông ấy khổ tâm sao?”

Tiên trong sách gật đầu: “Chủ nhân thần thông quảng đại, thế nên chuyện có thể khiến ngài ấy buồn rầu dĩ nhiên rất ít.

Nhưng ngài ấy đã tốn gần vạn năm chỉ để làm một việc, chính là muốn đặt hỗn độn vào trong cơ thể để bản thân ngài ấy sử dụng”

“Để bản thân sử dụng hỗn độn?” Vẻ mặt La Chinh hiện khiếp sợ.

Đan điền của võ giả là nơi tinh khiết nhất.

Mặc dù có thể bỏ dị vật như công pháp, bảo vật vào trong đó, xem đó như không gian riêng để sử dụng.

Nhưng muốn tạo ra thế giới trong đan điền thì nhất định phải dùng chân nguyên tinh khiết nhất để tạo thành.

Ví dụ như hòn đảo nhỏ, biển chân nguyên rộng lớn, sấm sét và tất cả các sinh linh ở thế giới trong cơ thể của Phong Niệm Vân kia chính là do chân nguyên biến hóa thành.

Còn cương nguyên thì rải khắp các nơi trên cơ thể người, lục phủ ngũ tạng, gân mạch, cơ bắp… Hai loại năng lượng này vốn tách biệt với nhau, nước sông không phạm nước giếng, ngay cả cương nguyên cũng không thể đặt vào trong đan điền, làm sao có thể mang cả hỗn độn vào trong cơ thể?

Tiên trong sách gật đầu: “Đúng, chủ nhân đoán hỗn độn chính là một loại lực nguyên gốc.

Âm dương nhị khí cũng là do hỗn độn biến đổi mà thành.

Sau đó âm dương nhị khí tăng lên thành tứ tượng… Đủ loại vật thể trong trời đất này đều do hỗn độn tạo ra, ngay cả nguyên khí trời đất cũng vậy.

Vậy tại sao không thể biến hỗn độn thành một loại ‘chân nguyên’ chứ?”

La Chinh im lặng, chỉ có thể cho rằng tư duy của những người như vậy cao hơn mình quá nhiều cấp độ.

Mặc dù hắn cũng hiểu rõ suy đoán đó có đạo lý riêng của nó, nhưng làm gì có sinh linh nào trong vũ trụ này dám làm như vậy? Quan trọng nhất chính là, hỗn độn nằm bên ngoài vũ trụ.

Cho dù là cường giả Thiên Tôn thì cũng không cách nào thoát khỏi vũ trụ để tiến vào trong hỗn độn ấy chứ?

“Chủ nhân của ta có để lại một bản hồi ký, ta tìm được một vài thông tin trong đó.

Thật sự ngài ấy đã nghiệm chứng phương pháp của mình, đồng thời còn biên soạn ra một môn công pháp.

Nhưng dường như công pháp đó có một hạn chế mà chính bản thân ngài ấy cũng không cách nào tu luyện được” Tiên trong sách nói: “Ta nghi đây chính là bản công pháp đó”

Tiên trong sách đã từng đọc hết toàn bộ sách trong Tàng Thư Các.

Những gì mà chủ nhân Tiên Phủ để lại, ông ta đều có thể đọc thuộc làu làu.

Suy đoán lần này có logic rõ ràng.

Ngay cả A Phúc vẫn luôn không tin tiên trong sách cũng phải gật đầu: “Có lẽ đây chính là cách chủ nhân đã tìm ra.

Đáng tiếc, công pháp này dường như không thể mở được”

La Chinh nhìn quyển sách, trong lòng càng tò mò hơn.

Nói thẳng ra thì La Chinh cũng không thiếu công pháp, nhưng trước đây hắn có quá ít thời gian, không đủ để ngộ ra công pháp.

Thế nên đến bây giờ vẫn còn có công pháp mà hắn chưa lĩnh ngộ được hoàn toàn, ví dụ như công pháp do Huyết Ma Đại Đế để lại, còn Sao Chiến Thể thì La Chinh cũng mới chỉ tu đến tầng thứ hai mà thôi…

Nhưng chung quy lại thì La Chinh cũng phải phi thăng lên Thượng Giới, vì vậy, có thể lấy được truyền thừa của Tiên Phủ thì cũng xem như là may mắn của hắn.

Sau này, người hắn phải đối mặt không còn là những thiên tài trong Đại Thế Giới này nữa, mà là thiên tài trong mười vạn Đại Giới.

Cho dù là về số lượng hay chất lượng thì đều tăng lên đến vài cấp.

Sao Chiến Thể là một bộ thần võ tối cao nhưng không trọn vẹn, tất nhiên La Chinh vẫn sẽ dốc lòng tu luyện, nhưng chắc chắn nó cũng có chỗ thiếu sót.

Cũng giống như Ninh Vũ Điệp tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh vậy.

Bản thân nó chính là một công pháp không hoàn chỉnh, nên tu luyện đến lúc này liền gặp phải bình cảnh.

Thế nên, lần chọn công pháp này vô cùng quan trọng đối với La Chinh.

La Chinh không rõ công pháp của Phủ chủ ở đây như thế nào, nhưng như tiên trong sách đã nói, nếu công pháp này thần kỳ như vậy thì tất nhiên La Chinh muốn xem thử, còn hắn có tu luyện được hay không lại là chuyện khác.

Mấu chốt là ở chỗ, hắn không thể nào mở được quyển sách này.

Chỉ sợ sức mạnh đơn thuần thì không cách nào mở ra được, vậy nếu dùng cuốc Hắc Tinh thì sao?

Nghĩ đến đây, La Chinh liền lấy cuốc Hắc Tinh ra.

Hắn muốn dùng cuốc Hắc Tinh bổ nát trang bìa của quyển sách.

Nhìn thấy La Chinh định làm như vậy, mặt tiên trong sách và A Phúc đều biến sắc.

A Phúc nhanh chóng bắt lấy tay La Chinh: “Tuyệt đối không được!”

Tiên trong sách cũng vội vàng nói theo: “Chủ nhân kỵ nhất là việc người khác hủy sách.

Luật nhân quả trong cuốc Hắc Tinh của ngươi đúng là không tầm thường, nhưng muốn đập nát trang bìa quyển sách này thì vẫn là mơ mộng hão huyền.

Huống chi, nếu ngươi hủy quyển sách này, tác động đến sự liên kết chặt chẽ giữa các quyển sách trong Tàng Thư Các thì sẽ là phiền phức lớn…”

Thấy phản ứng của hai người như vậy, ánh mắt La Chinh hơi chớp.

Hắn cảm thấy bó tay luôn rồi.

Đừng nói là tu luyện công pháp trong quyển sách này, ngay cả việc mở nó ra để nhìn qua cũng không được.

Nhưng đúng lúc này, Tô Linh Vận đang đứng sau lưng không xa chợt chớp mắt: “Hình như giá sách thay đổi rồi”

“Thay đổi? Thay đổi chỗ nào?” A Phúc hỏi.

Tô Linh Vận chỉ xuống dưới chân, mọi người đều cúi đầu nhìn xuống.

Bọn họ chỉ thấy dưới chân xuất hiện một dấu ấn rất mờ, dường như là dấu chân…

Dấu chân kia cực kỳ mờ, thêm vào đó là giá sách màu đen nên nhất thời mọi người đều không chú ý đến.

Nhưng khi Tô Linh Vận đánh giá xung quanh đã vô tình để ý thấy những dấu chân này.

“Dấu chân? Dấu chân này từ đâu mà ra vậy?” A Phúc nhìn những dấu chân, hỏi.

Tiên trong sách cũng cảm thấy kỳ lạ: “Giá sách nào ta cũng từng quét dọn vô số lần rồi, nhưng ta chưa nhìn thấy những dấu chân này bao giờ!”

“Chẳng biết nên nói ngươi ngớ ngẩn tới mức nào nữa?” A Phúc trợn mắt.

“A Phúc, Phủ chủ cao bao nhiêu?” La Chinh nhìn những dấu chân, hỏi.

A Phúc đáp: “Hình thể chủ nhân rất khổng lồ.

Mặc dù ngài ấy có thể khống chế thể trạng của mình lớn nhỏ tùy ý, nhưng bình thường thì đều cao bằng những giá sách này”

Cao bằng giá sách, tương đương chiều cao của một ngọn núi.

Nếu đã cao như thế thì tại sao chỉ để lại những dấu chân nhỏ như vậy?


Chương 965: Bộ pháp khó di chuyển

Hình thể Phủ chủ to lớn, tất nhiên không thể nào để lại những dấu chân này, chắc chắn là do ông ấy cố ý để lại“Tại sao ngài ấy lại để lại một chuỗi dấu chân này nhỉ?” A Phúc tò mò hỏi: “Hơn nữa, độ rộng của dấu chân này lại tương đương với Nhân tộc… Hay là chủ nhân đã đoán được ngày hôm nay!”

Cho dù là thế nào thì sau khi vạn quyển sách cùng nhau rơi xuống lại xuất hiện một bản công pháp đặc biệt, cộng thêm dấu chân này thì không giống như trùng hợp, mà là có sự sắp xếp đặc biệt.

“Ta cũng nghĩ vậy.

Với bản lĩnh thần thông quảng đại của chủ nhân thì ngài ấy có thể tính toán toàn bộ mọi chuyện trong thiên hạ.

Chút chuyện này, ngài ấy nhất định có thể tính ra được” Tiên trong sách cũng đồng ý với quan điểm của A Phúc: “Nói vậy thì chủ nhân đã biết trước rằng sẽ có một ngày La Chinh bước vào Tàng Thư Các, cho nên mới sắp xếp như thế.

Khó trách! Ta mà lại có thể phát hiện ra được sắp xếp của chủ nhân sao? Ha ha…” Tiên trong sách nhân tiện an ủi chính mình.

Không đúng…

La Chinh đương nhiên không nghi ngờ gì năng lực của chủ nhân Tiên Phủ.

Trong vũ trụ này, nhân vật siêu việt như ông ấy thì dù có được thần thông lớn hơn nữa cũng có thể hiểu được.

Nhưng ông lão Thiên Vị tộc và Vân Lạc đều đã nói cho hắn biết, hắn chính là người không có số mệnh.

Không có ai trong vũ trụ này có thể tính ra được vận mệnh của hắn.

Cho dù là Thiên Miểu đạo nhân đã suy diễn ra mệnh cách của hắn, nhưng chẳng qua đó cũng chỉ là mệnh cách giả mà thôi.

Như vậy thì cũng chỉ có hai cách giải thích.

Hoặc là năng lực của chủ nhân Tiên Phủ đã tăng lên tới một cấp độ nào đó, cho dù La Chinh là người không có số mệnh thì ông ta cũng có thể tính ra, hoặc đây chỉ là sự trùng hợp…

Trước mắt, cho dù là cách giải thích nào thì cũng không quan trọng, quan trọng là mở được quyển sách.

Nghĩ đến đây, La Chinh bay vụt đến một giá sách khác.

Hắn phát hiện dấu chân này kéo dài từ giá sách chính giữa đến giá sách cuối cùng, đối diện với quyển sách kia.

La Chinh bước vào trong, muốn di chuyển theo dấu chân trên giá sách.

Nhưng thật không thể ngờ được, hai chân La Chinh vừa mới giẫm lên dấu chân đó thì hắn lập tức cảm nhận được một lực hút rất lớn, giống như bị hàn cứng trên giá sách vậy, khó mà di chuyển được nữa.

“Chuyện này…” La Chinh nhướng mày, thử vận chuyển cương nguyên trong cơ thể để nhấc hai chân lên…

Tuy cương nguyên đã bộc phát, nhưng vẫn không hề có chút động tĩnh nào.

Lực trên hai chân hắn vốn đã đủ khiến người ta phải kinh ngạc, vậy mà chúng vẫn không hề nhúc nhích!

Thấy La Chinh đứng im không động đậy, tiên trong sách, A Phúc và ba cô gái vội vây quanh.

“Không đi được à?” A Phúc nhìn chằm chằm vào hai chân La Chinh.

La Chinh gật đầu, vẫn cố mỉm cười: “Không sao, ta có thể!”

Đối với sức mạnh của mình, La Chinh vẫn rất tự tin.

Hắn cắn răng, mở ra lực của ba nghìn tấm vảy rồng, dùng sức để nhấc hai chân lên.

Nhưng vẫn thế, không hề nhúc nhích!

“Đây…” La Chinh hít sâu một hơi.

Hắn không ngờ lực hút trên dấu chân lại mạnh như thế.

Nhưng ngay sau đó, trên mặt hắn hiện lên vẻ không phục.

Bốn nghìn tấm…

Năm nghìn tấm…

Cho dù La Chinh tăng sức mạnh lên đến cực hạn thì hai chân của hắn vẫn đứng im!

La Chinh chớp mắt.

Hắn thật sự không ngờ bước theo những dấu chân này lại khó như vậy, ngay cả một bước thôi hắn cũng không làm được.

Sức mạnh của năm nghìn tấm vảy rồng đã sắp chạm đến cực hạn của La Chinh rồi.

Vừa nãy, hắn tập trung sức mạnh vào trong hai chân, dùng sức để búng người lên không trung.

Bây giờ hai chân đã truyền đến cảm giác nóng rát.

Nếu hắn tiếp tục dồn sức mạnh xuống chân nữa thì chỉ sợ hai chân hắn sẽ gãy.

“Nếu mình vẫn không nhấc chân lên được thì chẳng phải cả đời sẽ bị đóng đinh trên những dấu chân này sao?” Nghĩ đến đây, La Chinh liền muốn lui về phía sau.

Không ngờ khi hắn lui về sau thì lại dễ như trở bàn tay.

Nhưng vì dùng sức quá mạnh nên La Chinh lảo đảo lui về sau tới mấy bước, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Sau khi đứng vững, hắn nhìn hàng dấu chân kia, ánh mắt bắt đầu bình tĩnh lại.

Lúc này, tiên trong sách mới lên tiếng: “Ha ha, chuyện này rất giống với tác phong của chủ nhân.

Mặc dù không biết vì sao chủ nhân lại cứ phải bố trí như thế, nhưng rõ ràng có ý muốn nói ‘tiến khó lui dễ’ đây mà!”

Tiến khó lui dễ…

Muốn tiến lên thì đương nhiên là vạn phần gian nan, nhưng lui về thì lại đơn giản một cách lạ thường.

Hắn hiểu đạo lý này, nhưng xưa nay mấy ai thực sự làm được điều đó? Phần lớn mọi người đều hiểu đạo lý kia, tuy nhiên đến thời điểm quan trọng thì vẫn luôn là một câu “biết khó mà lui”.

Nghĩ đến đây, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, trong con ngươi tràn đầy vẻ cương quyết.

Hắn đạp lên dấu chân kia một lần nữa.

Ba cô gái đều không lên tiếng.

Tuy không lên tiếng, nhưng trong lòng các nàng vẫn rất lo lắng.

Ngược lại, chỉ có Khê Ấu Cầm là ngây ngốc nhìn La Chinh.

Nàng rất thích vẻ mặt nghiêm túc của hắn.

Lúc này là lúc quyến rũ nhất của một người đàn ông.

Hai chân La Chinh lại giẫm mạnh lên dấu chân kia.

Vị Phủ chủ đã thiết kế ra con đường như vậy thì không thể nào lại không giải được.

Lần này, La Chinh đã chuẩn bị xong.

Đầu tiên là thả lỏng toàn thân, sau đó hít một hơi thật sâu.

Nếu sức mạnh năm nghìn tấm vảy rồng không thể nào xê dịch được bước chân, vậy thì dùng sáu nghìn tấm.

Sau khi đột phá Sinh Tử Cảnh, tu vi của La Chinh đã tăng lên, có thể chịu được nhiều lực vảy rồng hơn.

Nhưng khi tăng lên tới sáu nghìn tấm vảy rồng thì cơ thể của hắn đã đạt đến cực hạn!

Lần này, cơ thể hắn tăng vọt lên, trên người bắt đầu nứt ra, chảy máu.

Phụt phụt phụt…

Ba luồng máu phun ra mạnh như mũi tên được bắn đi từ ngực và lưng La Chinh.

“Lên!”

La Chinh định nhấc một chân lên.

“Vẫn chưa được…”

“Sáu nghìn một trăm tấm!”

“Phụt!”

Một luồng máu thứ tư xuất hiện.

“Lên tiếp!”

Bàn chân vẫn không hề nhúc nhích.

“Sáu nghìn hai trăm tấm!”

Phụt!

Vẫn không động đậy…

“Sáu nghìn ba trăm tấm…”

Sáu nghìn bốn trăm…

Sáu nghìn năm…

Sáu nghìn sáu…

Sức mạnh không ngừng gia tăng, máu trên người La Chinh cũng càng lúc càng nhiều.

Tiên trong sách quái lạ hỏi: “Tên nhóc này lấy đâu ra sức mạnh như thế? Sức mạnh đó đã vượt ra khỏi mức cực hạn mà bản thân hắn có thể chịu đựng được rồi…”

A Phúc cũng lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt.

Về phần ba cô gái, vẻ lo lắng càng lúc càng mãnh liệt, nhưng các nàng cố gắng không lên tiếng.

Trong lòng Tô Linh Vận hối hận vô cùng.

Sớm biết vậy thì nàng sẽ không nhắc nhở rằng bên dưới có dấu chân.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, dù nàng không nói, sớm muộn gì La Chinh cũng sẽ phát hiện.

“Sáu nghìn bảy trăm tấm, lên!”

Lần này La Chinh rốt cuộc đã rút được chân phải của mình ra.

Trong nháy mắt khi chân phải của hắn giẫm lên dấu chân đằng trước, hắn lại tiếp tục bị dấu chân đó hút chặt.

La Chinh cố kìm nén luồng sức mạnh này, nâng chân trái lên.

“Lên!”

Bởi vì sức mạnh đang ép mạch máu khắp toàn thân La Chinh, nên mạch máu nhỏ bé trong mắt hắn nhanh chóng nổi lên, nhìn đỏ rực.

Một bước…

Hai bước…

Ba bước…

Thật ra, nếu duy trì sức mạnh ở khoảng năm nghìn tấm vảy rồng thì La Chinh có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh nhất.

Khi cố tăng lên sáu nghìn tấm vảy rồng, cơ thể của hắn đã gần đạt tới cực hạn, riêng việc áp chế sức mạnh cuồng bạo bên trong cơ thể của hắn thôi cũng đã đủ khiến hắn phải đau đầu.

Vì thế, lần này cất bước đi, tốc độ của La Chinh cũng rất nhanh, nhưng so với tốc độ đi của người bình thường thì vẫn chậm hơn một nửa, giống như đang phải khiêng một ngọn núi lớn mà đi vậy.

Bốn bước, năm bước, sáu bước…

Cứ mỗi một bước, trên người La Chinh sẽ xuất hiện thêm một vết máu, chúng như một mũi tên phá nát quần áo của hắn mà bắn ra ngoài.

Khi mũi tên máu lao thẳng về phía Tô Linh Vận, Ninh Vũ Điệp đã nhanh tay nhanh mắt, phất tay tung ra một luồng băng tuyết làm tấm chắn ngăn cản mũi tên máu này.

Khi quét sạch sức mạnh của mũi tên, lá chắn bằng băng của Ninh Vũ Điệp xuất hiện một vết lõm.

Nhìn vết lõm trên tấm lá chắn, ánh mắt Ninh Vũ Điệp tràn đầy vẻ kinh hãi.

Mạnh như vậy thì chứng tỏ sức mạnh đang tràn ngập trong cơ thể La Chinh khủng bố đến cỡ nào.

Tô Linh Vận đưa tay ra sờ vết lõm trên lá chắn băng.

Khi mũi tên máu đụng vào tấm lá chắn thì lập tức bị hàn khí ngưng kết.

Sờ vào ngấn máu đó, Tô Linh Vận cũng đờ ra, nói không nên lời.

Bảy bước, tám bước, chín bước…

Cực hạn…

La Chinh đột nhiên thở hắt ra một hơi, ngay cả hơi thở cũng dính một chút bọt máu của hắn, phun ra một đám sương mù màu đỏ.

Lục phủ ngũ tạng của hắn không chịu đựng nổi luồng sức mạnh này, thế nên đã bị thương.

Phù phù…

La Chinh thở phì phò.

Hắn chỉ mới đi được chín bước mà thôi, mà dấu chân này còn kéo dài đến giá sách bên kia.

Đối với Phủ chủ mà nói, toàn bộ giá sách ở đây chẳng qua cũng chỉ cách nhau khoảng hai ba bước, nhưng đối với La Chinh mà nói thì có lẽ là mấy ngàn bước.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box