[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 190 : Bốn năm (c946-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 946: Bốn năm
Khê Ấu Cầm bay thẳng vào trong lầu các, trên mặt vương ý cười, gọi một tiếng ngọt ngào: “Lão gia gia, con giúp ngài châm trà!”Ông lão cười, gật đầu đồng ý.
Thực ra đêm qua Khê Ấu Cầm đã bái Vô Định lão nhân làm sư phụ, nên gọi ông già này một tiếng sư công.
Nhưng Khê Ấu Cầm muốn giấu La Chinh nên chỉ có thể mở miệng gọi là lão gia gia.
Sau khi được ông già này đồng ý, Khê Ấu Cầm mỉm cười, thành thục tráng dụng cụ pha trà bằng nước sôi một lần, sau đó lại dùng phễu để lọc trà, được một ấm nước trà màu xanh lục rồi mới rót đầy một chén đưa cho ông lão.
Sắc mặt ông lão rất vui vẻ, cười ha ha nói: “Mấy đám đồ tử đồ tôn kia của ta đều không nhanh nhẹn thế này.
Tốt! Rất tốt…”
Lần này Khê Ấu Cầm bái sư, bà già kia nhà lão chắc chắn phải cảm tạ mình tử tế.
Trước mắt thấy Khê Ấu Cầm thông minh như vậy, nên lão càng nhìn càng ưa thích.
Nhưng mà lão lại nhìn thấu lòng người.
Trên đại điển song tu hôm qua, trong lòng Khê Ấu Cầm này đau khổ thế nào, làm sao lão không nhìn ra? Ở trước mặt La Chinh, tất nhiên lão phải khen Khê Ấu Cầm thật nhiều mới được.
Khê Ấu Cầm mỉm cười, rót thêm một chén, sau khi thận trọng đưa cho La Chinh thì bèn lui sang một bên.
La Chinh khẽ uống một ngụm trà xong mới lên tiếng hỏi: “Hôm qua may mắn được ông ban thuốc cho, ta…”
Ai ngờ La Chinh vừa mới mở miệng, ông lão liền khoát khoát tay.
Lão không phải là một người thích dài dòng, nên nói ngay: “Bọn Tiểu Mạc đã trở về Thiên Vị tộc! Viên thuốc đó cũng không phải thứ quý báu gì, song nó có thể làm cho tốc độ tu luyện của ngươi tiến triển nhanh hơn.
Còn người của đám Lôi Phạt ta đã đuổi rồi! Ta không có tên, đừng hỏi…”
La Chinh há hốc miệng.
Hắn còn chưa hỏi gì cả, ông già này đã bật ra một tràng dài như thế, hơn nữa người ta còn biết hết những điều mình muốn hỏi.
La Chinh cảm thấy không biết nên nói gì.
Ông lão chỉ cười, uống một hơi cạn sạch chén trà trong tay rồi quay đầu nói với Khê Ấu Cầm: “Tiểu nha đầu, rót cho lão già này chén trà nữa!”
Khê Ấu Cầm liền đi qua, rót đầy chén trà bằng sứ men xanh rồi lại lùi sang một bên.
La Chinh còn chưa mở miệng, ông già này lại tiếp tục nói: “Ngươi thân là người không có số mệnh, Thiên Vị tộc chúng ta không thể chi phối vận mệnh của ngươi, cho nên lần này ta sẽ không đưa ngươi vào Thiên Vị tộc”
“Hả?” La Chinh hơi sững sờ.
Ông lão cười: “Hả cũng vô ích thôi.
Không đưa chính là không đưa.
Tuy rằng vì chuyện này mà đám lão già kia suýt chút nữa thì đánh nhau với lão tử ta đây, nhưng chẳng qua quan điểm của lão tử là đúng! Ngươi, tự do phi thăng! Thiên Vị tộc ta không can dự vào con đường của ngươi”
Lần này La Chinh càng nghĩ lại càng không ra được.
Ngẫm nghĩ một lát, hắn lại chuẩn bị mở miệng nói.
Lần này La Chinh muốn hỏi chuyện về tháp Linh Lung.
Hắn đã đồng ý với đề nghị của đám Mạc lão đại, cũng chính là Tiểu Mạc trong miệng ông già này.
Giao ước chính là phát động hoàn toàn tháp Linh Lung, để tháp Linh Lung ở lại đại lục Hải Thần trong ba trăm năm!
Nhưng hắn còn chưa mở miệng, ông lão đã nói tiếp: “Trước hết cứ để tháp Linh Lung ở đó đi, dù sao nó cũng không có tác dụng gì lớn”
Nghe xong La Chinh cũng nghẹn họng, nhìn chằm chằm ông lão kia.
Hắn từng gặp người thích cướp lời, nhưng chưa từng thấy người nào lại đến mức này.
Hắn chưa kịp nói gì thì lão già này đã lên tiếng trước, nên La Chinh chỉ có thể ngậm miệng giống như bị chẹn ngang họng.
Khê Ấu Cầm ở bên cạnh lại bắt đầu cười ha ha.
Từ trước đến nay chưa bao giờ nàng thấy La Chinh có vẻ buồn cười như thế…
Vì vậy lần này La Chinh muốn hỏi lý do xem sao.
Thế nhưng mới vừa mở miệng ra thì hắn liền ngậm miệng lại.
Hắn chắc chắn ông già này sẽ không cho hắn mở miệng.
Quả nhiên, hắn mới chỉ hé miệng ra thì ông lão liền tiếp tục nói: “Chẳng có lý do gì đâu! Ta đã suy nghĩ rất nhiều rồi, người không có số mệnh đều có con đường của mình.
Ngươi đã là người có mệnh Đại Thế Chi Tranh, nhưng cũng là người không có số mệnh, cho nên ngươi phải tự đi con đường của mình, người khác không nên can thiệp vào…”
La Chinh chỉ lặng lẽ uống một ngụm trà.
Vân Lạc cũng từng nói giống như vậy.
Nàng không để cho Thiên Vị tộc đưa Triệu Lập – người nhận được danh hiệu Tu La màu bạc đi, nhưng lại không can thiệp gì đến mình.
Thậm chí sau khi mình lấy được mảnh vỡ Thiên Đạo thì cũng không có phản ứng gì, mà chỉ tùy ý để mình tự đưa ra quyết định…
Như thế đúng là La Chinh rất tự do, nhưng dù sao cũng phải có người chỉ đường cho mình mới được chứ.
Trong lòng La Chinh có phần xoắn xuýt.
Lần này căn bản La Chinh không nghĩ đến việc nói chuyện, ông lão bèn vỗ vỗ vai La Chinh: “Từ trước đến nay chưa từng có con đường nào dành cho người sáng lập nên truyền kỳ, không ai có tư cách chỉ đường cho ngươi, cho dù là Thiên Tôn thì cũng không đủ tư cách! Song ngươi phải nhớ kỹ, ta không đưa ngươi đến Thiên Vị tộc, ngươi cũng không thay máu, nhưng suy cho cùng thì ngươi vẫn là một thành viên của Thiên Vị tộc ta, coi như là bởi vì giao ước của tháp Linh Lung đi!”
Nói xong, ông lão cũng đã đứng dậy, giơ giơ chén trà bằng sứ men xanh trong tay lên: “Có thể cho lão già này một chén trà nữa không?”
Khê Ấu Cầm mỉm cười, đi tới rót đầy cho lão.
Sau khi ông lão uống một hơi cạn sạch, nhìn con rồng tổ bên cạnh Khê Ấu Cầm kia, lập tức nói thêm: “Quên mất, rồng tổ này ngươi cứ nuôi, lão già ta cũng nên đi rồi! Tạm biệt…”
Lần này La Chinh dứt khoát không nói gì cả, bởi chỉ cần hắn vừa mở miệng thì lão già này chắc chắn sẽ lại chặn họng hắn…
Nhưng lần này người mở miệng không phải La Chinh mà là Khê Ấu Cầm.
Khê Ấu Cầm cười khúc khích, mở miệng hỏi: “Lão gia gia, ông tên là gì… Có thể nói cho Ấu Cầm không?”
Lão già kia nghiêng đầu lại, cười khà khà với Khê Ấu Cầm, miệng hơi mấp máy, lập tức có một luồng chân nguyên chấn động truyền về phía Khê Ấu Cầm.
Sau khi nói xong, bóng dáng của lão nhoáng một cái, trực tiếp biến mất ở trước mắt La Chinh.
“Vô Danh… Thì ra sư công tên là Vô Danh.
Thì ra là thế” Thông qua truyền âm chân nguyên, Khê Ấu Cầm liền nghe được tên của lão gia gia.
Tên của lão là Vô Danh, cũng giống như sư phụ của Khê Ấu Cầm – gọi là Vô Định.
“Vô Danh, Vô Định” Cặp vợ chồng này cũng là võ giả có tiếng tăm lừng lẫy trong thiên hạ.
La Chinh nhìn Khê Ấu Cầm với vẻ kỳ quái mà hỏi: “Ấu Cầm, rốt cuộc ông già này tên là gì?”
Khóe miệng Khê Ấu Cầm hơi nhếch lên một chút, cười thầm: “Không nói cho chàng!”
“Không được, nhất định phải nói cho ta biết!” La Chinh liền không vui.
Bây giờ nha đầu này còn thừa nước đục thả câu trước mặt mình, hắn đâu thể cho phép được.
“Cứ không nói đấy!” Khê Ấu Cầm mỉm cười, trong hai mắt chan chứa ý xuân đầy ắp, nhưng thân thể lại chầm chậm lùi về đằng sau.
Sao La Chinh có thể bỏ qua cho Khê Ấu Cầm? Hắn bước ra một bước, chặn đầu nàng, ôm nàng vào lòng.
Thấy Khê Ấu Cầm dù chết cũng không mở miệng, La Chinh cũng chỉ có thể không buông tay.
Chỉ chốc lát sau, một đường chân nguyên khuếch tán ra bao trùm lên lầu các này, Khê Ấu Cầm nhẹ nhàng đặt bình trà trong tay lên bàn, cả người mềm nhũn trong lòng La Chinh…
Chỉ thoáng chốc sau, trong lầu các nho nhỏ liền ngập tràn sắc xuân.
Cuối cùng, La Chinh vẫn không biết được tên của lão già kia.
La Chinh cũng không hỏi ra lúc trước lão già kia nói gì với Khê Ấu Cầm hay đêm qua Khê Ấu Cầm đi đâu.
Trong lòng hắn tò mò, nhưng không hỏi được nguyên nhân, cuối cùng cũng chỉ có thể bỏ qua.
Cho nên ở trong mắt La Chinh, Khê Ấu Cầm tỏ ra có phần thần bí, hắn cũng không biết rốt cuộc nha đầu mà mình vốn muốn gì được đó đang giấu mình chuyện gì, có liên quan gì đến lão già Thiên Vị tộc kia.
Khê Ấu Cầm không chịu nói ra chân tướng, dĩ nhiên cũng là còn nguyên nhân khác.
Thẳng thắn mà nói, nếu như lúc nào cũng có thể bầu bạn ở bên cạnh La Chinh thì quả thực nàng không hề có lòng cầu võ.
Nhưng hiện tại nàng đã hiểu, sợ là Hạ Giới này không giữ được La Chinh, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải phi thăng…
Nàng muốn tặng cho La Chinh một niềm vui bất ngờ.
Đợi sau khi La Chinh phi thăng, nàng liền có thể an tâm tiến vào trong Tử Cực giới tu luyện, hy vọng có thể đoàn tụ với La Chinh ở Thượng Giới.
Còn Ninh Vũ Điệp, nếu như nàng ta tu luyện một trăm năm mới có thể phi thăng Thượng Giới, vậy thì cứ để nàng ta từ từ chờ ở Hạ Giới đi.
Khê Ấu Cầm cảm thấy vô cùng vênh váo đắc ý với cái kế hoạch này.
Nửa tháng nay, ngoại trừ bầu bạn với Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm thì thời gian khác La Chinh đều dùng để tu luyện.
Nhưng sau nửa tháng, La Chinh bèn đứng ở Vân Điện, nhìn về phía đông.
Đông Vực…
Từ sau khi hắn bước trên Thanh Vân Lộ, nhoáng một cái đã bốn năm.
Đối với võ giả, bốn năm chỉ là một cái búng tay, nhưng cho tới bây giờ La Chinh cùng lắm mới hai mươi tuổi, bốn năm cũng đã tương đương với một phần năm thời gian trong cuộc đời hắn.
Mà bốn năm này, cũng là bốn năm quan trọng nhất của hắn!
Hẳn phải trở về một chuyến.
Bốn năm nay, La Chinh liên tục bôn ba hầu như không ngừng, mãi cho đến bây giờ La Chinh mới có thời gian tạm nghỉ, hắn phải trở về một chuyến.
Chương 947: Quay về Thanh Vân Tông
Lần này trông về phương nam, trong lòng La Chinh bỗng nhiên xuất hiện một bóng hình…Vị kia là trưởng công chúa Tô Linh Vận của vương triều Phần Thiên.
Nàng mặc đồ màu xanh, hay che chở cho mình khi còn ở trong Thanh Vân Tông.
Sau khi mình rời khỏi Đông Vực, vì La Yên nên không có chút thời gian nghỉ xả hơi nào, Tô Linh Vận vẫn ở đó chờ mình, nhưng tới bây giờ mình mới có thể trở về.
Nghĩ đến lúc mình kéo Tô Linh Vận chạy băng băng trong hoàng cung, đụng nát hết bờ tường này đến bờ tường khác, dáng vẻ bụi đất đầy đầu, vậy mà Tô Linh Vận lại cười chẳng để ý đến.
Yêu cầu của nàng vẫn luôn rất nhỏ nhoi, hoặc có thể nói là nàng vẫn luôn giống như là đạo sư vỡ lòng của mình, hết lòng làm tốt tất cả bổn phận, chưa từng có yêu cầu gì quá đáng.
Vì vậy trong lòng La Chinh bất ngờ dâng lên một chút áy náy.
Song, danh tiếng của La Chinh trong Vân Điện tăng lên, sau đó uy chấn Trung Vực.
Danh tiếng lớn như vậy chắc chắn sẽ truyền về, mà cũng vì thế nên có thể bảo vệ cho Tô Linh Vận bình yên.
Tông chủ Thạch Kinh Thiên của Thanh Vân Tông không phải kẻ ngốc, sao dám để cho Tô Linh Vận bị tổn thương?
La Chinh không hề lo lắng cho sự an nguy của Tô Linh Vận, chẳng qua hắn đã hứa sẽ quay về Đông Vực, mà thời gian trì hoãn cũng đã lâu rồi.
Đối với người khác mà nói, bốn năm đã được coi là tốc độ không thể tưởng tượng nổi rồi.
Nhưng trước đây La Chinh đã có mấy cơ hội để trở lại Đông Vực, chỉ có điều là vì vấn đề của La Yên nên cuối cùng vẫn chọn phương án dùng thời gian để tu luyện.
Như vậy chẳng khác nào La Chinh đặt Tô Linh Vận ở phía sau…
Có hai con đường để trở về Đông Vực, một là thông qua truyền tống trận, tiến vào trong di tích của tông môn lục phẩm kia.
Một con đường khác lại là trực tiếp đi từ Trung Vực.
Nếu là La Chinh lúc trước thì có lẽ hắn sẽ chọn con đường ngắn nhất, trực tiếp đi vào truyền tống trận.
Chẳng qua bây giờ hắn đột nhiên cảm thấy ung dung hơn, dường như thời gian bỗng nhiều hơn vô số lần, thế nên hắn bèn dắt hai cô gái chạy một mạch về phía Đông, chọn cách đi xuyên qua toàn bộ Trung Vực để đi tới Đông Vực.
“Ta chưa từng đi Đông Vực” Ninh Vũ Điệp mỉm cười nói.
Suốt dọc đường đi về hướng đông, tâm tình của hai cô gái dường như cũng không tệ lắm, không biết trong lòng các nàng có còn vướng mắc về La Chinh hay không, nhưng ít nhất thì cả hai đều không để lộ ra.
Khê Ấu Cầm nháy mắt cười nói: “Ta cũng chưa đi bao giờ, song ta cũng muốn xem nơi La Chinh sinh ra và lớn lên, nhìn quê hương của chàng một chút!”
Nói một cách nghiêm túc thì Đông Vực chỉ là một vùng được đất kéo dài ra của Trung Vực, nhưng lại lớn hơn nhiều so với Tây Vực rộng lớn.
Cho nên ở một góc của Đông Vực mới có một vương triều Phần Thiên như vậy.
Với tốc độ của La Chinh và hai cô gái, nếu tăng hết tốc lực thì chỉ cần một ngày là có thể đi ngang qua Trung Vực rồi.
Nhưng ba người bọn họ đi một cách nhàn nhã, coi như một cuộc đạp thanh* du ngoạn nên tốc độ liền chậm hơn một chút, đi khoảng sáu bảy ngày mới tới vương triều Phần Thiên.
* Đạp thanh: Cuộc đi chơi, du ngoạn trong tiết thanh minh.
La Chinh dẫn theo hai nhân vật như tiên nữ đứng ở cổng thành vương triều Phần Thiên, lập tức thu hút vô số ánh mắt nhìn qua.
Đặc biệt là hai cô gái Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp, nhân vật có khí chất tựa như tiên nữ trong tranh…
“Nhìn kìa, thằng nhóc kia thật phách lối, đưa hai cô gái tuyệt sắc như vậy đến Đế Đô!”
“Nếu bị đám nhóc của Đế Đô theo dõi thì khó tránh khỏi phiền phức…”
“Ngươi cứ nói đùa.
Ngươi xem, hoàn toàn không thể nhìn thấu tu vi của tên đó, cả tu vi của hai cô gái kia nữa, sợ rằng ít nhất phải là Chiếu Thần Cảnh.
Đặc biệt là tên đó kia, e rằng là Thần Đan Cảnh! Ai dám gây sự với bọn họ, bát đại thế gia? Đó chính là đâm đầu vào chỗ chết!”
Một số dân thường và võ giả nhỏ giọng bình luận ở phía sau.
Dĩ nhiên ba người bọn họ hoàn toàn bỏ ngoài tai những âm thanh này…
Trong Đông Vực, trình độ cao nhất của võ giả chỉ là Thần Đan Cảnh, hơn nữa võ giả mạnh nhất Đông Vực chính là Thạch Kinh Thiên, thuộc hạ của Vân Điện, tông chủ Thanh Vân Tông.
Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm đều có chút hứng thú với đế đô Phần Thiên.
Khỏi nói tới Ninh Vũ Điệp, nàng nắm Vân Điện trong tay, coi như là người cầm quyền thành Vân Hải, đế đô Phần Thiên này hoàn toàn không thể nào so được với thành Vân Hải có rất nhiều thế gia bên trong.
Còn Khê Ấu Cầm, từ nhỏ đến lớn đều trưởng thành trong thành Hư Thiên.
Thành Hư Thiên kia chính là thành lớn nổi tiếng.
Mặc dù đã bị Thiên Tà Tông hủy diệt chỉ trong chốc lát, nhưng trước đây thành Hư Thiên cũng chẳng thèm để ý tới những thành lớn khác trong Trung Vực.
Đương nhiên cảm giác của La Chinh thì hoàn toàn khác.
Khi thăm lại chốn xưa, trong lòng hắn cũng ngập tràn cảm xúc.
Cứ thế đi về phía trước, La Chinh và hai cô gái liền đi tới cổng của Thanh Vân Tông.
Hình như hôm nay đang tổ chức hoạt động gì đó nên ở cổng Thanh Vân Tông có mấy vị chấp sự của Thanh Vân Tông đứng trên phi thiên liễn làm nhiệm vụ gác cổng.
Thấy La Chinh, Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm bên này đang đi tới, một vị chấp sự khẽ nhìn lướt qua, vẻ mặt liền khiếp sợ!
Chấp sự nọ hoàn toàn không nhìn ra tu vi của La Chinh và Ninh Vũ Điệp, còn Khê Ấu Cầm thì gã có thể nhận ra, chính là võ giả Thần Đan Cảnh!
Tuy không dựa vào Âm Thể Tử Cực thì sợ rằng sức chiến đấu của Khê Ấu Cầm còn không bằng mấy cường giả Chiếu Thần Chung Cực, nhưng tu vi Thần Đan Cảnh của nàng vẫn có thể hù dọa một số võ giả.
Đặc biệt là ở Đông Vực, Thần Đan Cảnh chính là cường giả đứng đầu.
Chấp sự kia liền cưỡi phi thiên liễn bay tới, rồi nhảy xuống, chắp tay với đám người La Chinh: “Xin hỏi ba vị đến Thanh Vân Tông ta có việc gì?”
La Chinh mỉm cười, nhìn vị chấp sự trước mắt này liền cười nói: “Chấp sự Tào, không nhớ ta rồi sao?”
Vị chấp sự Tào này chính là vị chấp sự năm đó canh giữ Huyễn Ngư Thâm Đàm, có vẻ bây giờ thuyên chuyển làm chấp sự tuần tra.
Xem ra là bị giáng chức…
Chấp sự Tào rùng mình, trong lòng ngạc nhiên nhìn vị nam tử trước mắt này.
Thực ra mới đầu La Chinh đã tạo cho gã một cảm giác vô cùng quen thuộc, dường như đã gặp người này ở nơi nào đó.
Nhưng dù sao La Chinh đã rời đi hơn bốn năm.
Bốn năm này chính là quá trình một thiếu niên trở thành thanh niên.
Vả lại, trong quá trình này, thực lực của La Chinh càng tăng lên vùn vụt.
Sau mấy lần tôi luyện cơ thể, thân thể của hắn như thay da đổi thịt, khí chất cũng sáng bừng lên.
Làm sao chấp sự Tào có thể nhận ra được?
Sau khi tỉ mỉ quan sát, hai mắt chấp sự Tào bỗng đờ ra, một khả năng đột nhiên hiện lên trong đầu gã!
La Chinh!
Tuy rằng tin tức từ Trung Vực, Đông Vực thường không nhanh nhạy lắm, nhưng rất nhiều tin tức vẫn được truyền tới thông qua Thanh Vân Tông.
Mà La Chinh chính là đệ tử đi ra từ Đông Vực, từ Thanh Vân Tông! Làm sao Thanh Vân Tông có thể không chú ý? Trên thực tế, nếu có cơ hội thì bất kỳ tin tức nào về La Chinh, dù là nhất cử nhất động hay đôi câu vài lời thì đều được truyền từ Trung Vực về cả.
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của chấp sự Tào, La Chinh khẽ gật đầu, nhẹ nhàng dùng tay ra hiệu chớ có lên tiếng.
Chấp sự Tào hơi gật đầu, rồi kiềm chế để không gọi lớn tiếng.
Chuyện hồi đó La Chinh rèn luyện ở Huyễn Ngư Thâm Đàm vẫn còn rành rành ngay trước mắt chấp sự Tào.
Gã đặc biệt tấu lên cấp cao về La Chinh, nhưng lại bị mấy vị chân nhân kia cản lại.
Tất nhiên, những chân nhân kia đều bị Thạch Kinh Thiên trách phạt, một người trong số đó còn bị giết chết ngay tại chỗ trong đại hội toàn phong.
Nhưng sau khi chuyện này dần dần bị lãng quên thì những chân nhân kia mới bắt đầu tính sổ.
Chỉ có điều, chuyện của chấp sự Tào cũng không thể trở thành nguyên nhân khiến cho Thạch Kinh Thiên tức điên lên.
Vì vậy những chân nhân kia bèn tìm một cái cớ, đẩy gã xuống làm chấp sự tuần tra.
“Vì sao ông lại xuống làm chấp sự tuần tra?” La Chinh khó hiểu hỏi.
Chấp sự Tào cảm thấy trong lòng vui vẻ, gã biết địa vị hiện tại của La Chinh.
Gã không thể trèo cao, nhưng La Chinh đã hỏi thì có lẽ sẽ có cơ hội xoay chuyển tình thế.
Đối với nhân vật như gã thì một số việc có thể nói là muôn vàn khó khăn, nhưng đối với La Chinh bây giờ thì e rằng chỉ cần một câu nói.
Vì vậy gã liền kể sơ lược…
La Chinh khẽ gật đầu không nói gì, Ninh Vũ Điệp bên cạnh liền hơi nhíu mày, thản nhiên nói: “Ta chưa từng đến Thanh Vân Tông, cứ tưởng trong tông môn nhị phẩm không có loại chuyện vô vị này.
Chẳng biết Thạch Kinh Thiên kia quản lý như thế nào, nếu gặp thì ta phải hỏi tội hắn mới được”
Trên mặt chấp sự Tào lộ ra vẻ kỳ dị, gọi thẳng tên của tông chủ, còn muốn hỏi tội tông chủ? Nữ nhân này là nhân vật nào?
Tào chấp sự không dám hỏi lung tung, song trong lòng thì đang suy đoán.
Nhìn thấy dáng vẻ này của chấp sự Tào, La Chinh bèn mỉm cười, “Được rồi, chính chủ đã lên tiếng, chắc hẳn sẽ không có vấn đề”
“Chính chủ…” La Chinh lên tiếng như vậy nên chấp sự Tào mới dám tiện hỏi, “Vị cô nương giống như tiên nữ này là…”
La Chinh nhún vai một cái: “Nàng là Điện chủ của Vân Điện các ngươi”
Chương 948: Hướng đi của Tô Linh Vận
Thanh Vân Tông là tông môn nhị phẩm, nên cũng là tông môn dưới quyền quản lý của Vân ĐiệnNhưng với tuyệt đại đa số chấp sự và đệ tử của toàn bộ Thanh Vân Tông thì Vân Điện chỉ có thể là một truyền thuyết.
Chỉ có người đứng đầu đại hội toàn phong được tổ chức ba năm một lần mới có tư cách bước lên Thanh Vân Lộ.
Mà trong một Thanh Vân Tông đã có tới mấy chục vạn đệ tử, thật sự có thể nói là một chọi mười vạn.
Đã như vậy, nhóm tinh anh của Thanh Vân Tông còn phải cạnh tranh với bốn tông môn cấp hai khác…
Còn tông chủ của Thanh Vân Tông bọn họ thực ra cũng chỉ có thể xem như là một chấp sự trong Vân Điện mà thôi, thậm chí còn không có tư cách làm trưởng lão, bởi vậy có thể tưởng tượng được Vân Điện kia là sự tồn tại ở cấp bậc cao đến nhường nào.
Lần này La Chinh đưa Ninh Vũ Điệp trở về, hoàn toàn không định giấu giếm gì nên mới nói thẳng ra như vậy.
Nhưng hắn lại không cân nhắc đến năng lực chịu đựng của chấp sự Tào.
Gã liền há to miệng, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng mà nhìn Ninh Vũ Điệp, bỗng nhiên nói không nên lời.
Thật ra có một số trưởng lão trong Vân Điện đã từng đi tuần tra Thanh Vân Tông, nhưng Điện chủ thì chưa lần nào đích thân tới, nên tạm thời trong lòng chấp sự Tào không thể phân biệt được.
Nhưng coi như chấp sự Tào cũng phản ứng khá nhanh nhẹn, lạy Ninh Vũ Điệp mấy lạy rồi cung kính nói: “Điện chủ đại nhân đích thân tới Thanh Vân Tông, tiểu nhân đây phải đi thông báo cho tông chủ mới được!”
Mặc kệ người trước mặt này có phải Điện chủ hay không, chung quy thì cứ để Thạch Kinh Thiên đến phân biệt, còn gã phải làm cho tốt chuyện của mình.
Dứt lời, chấp sự Tào liền vội vã nhảy lên phi thiên liễn, bay như tên bắn vào trong Thanh Vân Tông.
“Lão Tào, vội vàng thế làm gì?” Một vị chấp sự tuần tra bên cạnh hỏi.
Chấp sự Tào đâu để ý tới người khác? Gã không hề dừng lại, cứ thế bay thẳng về phía điện Thanh Vân…
“Có bệnh!” Nhìn thấy chấp sự Tào không để ý tới mình, vị chấp sự tuần tra kia mở miệng mắng, song mấy vị chấp sự khác cũng ngạc nhiên, không biết rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì.
Bọn họ vừa quay đầu nhìn lại thì liền phát hiện ra ba người đang đứng ở cổng Thanh Vân Tông, tu vi của ba người này, bọn họ đều nhìn không thấu, thế nên vị chấp sự nào cũng giật bắn cả mình, vẻ mặt liền căng thẳng.
Liên tưởng đến dáng vẻ rời đi vội vàng của chấp sự Tào, vẻ mặt bọn họ lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cho dù ba người trước mắt này là ai thì rốt cuộc cũng đều là nhân vật mà bọn họ không chọc vào nổi.
Chấp sự Tào này mới đi được một lát thì ngay lập tức đã có một bóng dáng cao lớn chạy thẳng tới bên này, chính là Thạch Kinh Thiên, tông chủ Thanh Vân Tông.
“Tông chủ!”
Những chấp sự kia đều giỏi nhìn mặt gửi lời, nhìn thấy dáng vẻ vội vàng này của Thạch Kinh Thiên thì sợ là ba người đứng trước cửa tông môn này có địa vị không nhỏ, chỉ là bọn họ không đoán ra thân phận của ba người này mà thôi.
Thạch Kinh Thiên lướt tới, thấy La Chinh thì trước hết trên mặt liền lộ ra vẻ vui mừng, đến khi nhìn sang Ninh Vũ Điệp thì lại cung kính: “Thuộc hạ tham kiến Điện chủ.
Không biết Điện chủ đích thân tới, không tiếp đón từ xa, mong Điện chủ thứ tội!”
Trong Vân Điện, Ninh Vũ Điệp cũng chính là thần long thấy đầu không thấy đuôi, còn Thạch Kinh Thiên chỉ là một vị chấp sự mà thôi.
Hắn chịu đựng nhiều năm như vậy là bởi vì tu vi của hắn chỉ dừng lại ở Thần Đan Cảnh nên không có tư cách tiến lên vị trí trưởng lão.
Nhóm chấp sự kia nhìn thấy tông chủ làm lễ lớn như vậy, lại nghe được hai chữ Điện chủ thì tim người nào người nấy đều bắt đầu đập điên cuồng.
Trong Trung Vực không có thần quốc, nhưng địa vị của Điện chủ Vân Điện về cơ bản cũng giống như là Quốc chủ của thần quốc, còn Đông Vực và Thanh Vân Tông chỉ có thể xem như là một thuộc địa của Vân Điện mà thôi!
Bọn họ có nghĩ thế nào cũng không hiểu Điện chủ của Vân Điện này chạy đến chỗ như Đông Vực làm cái gì?
Song những chấp sự này cũng biết nắm bắt tình hình, nhanh chóng theo sau Thạch Kinh Thiên mà cung kính thi lễ với Ninh Vũ Điệp: “Thuộc hạ tham kiến Điện chủ” Trên thực tế, với thực lực của bọn họ thì không có tư cách trở thành thuộc hạ của Ninh Vũ Điệp, nhưng cho dù là nhân vật thuộc tầng lớp nào thì cũng vẫn có lòng phấn đấu tiến về phía trước.
Tuy cơ hội mong manh, nhưng dù sao vẫn muốn biểu hiện một chút.
Lúc này chấp sự Tào kia cũng vội vã lái phi thiên liễn chạy tới, nháy mắt nhìn thấy cảnh tượng này thì không còn nghi ngờ gì nữa, nhân vật giống như tiên nữ kia tất nhiên là Điện chủ Vân Điện!
Gã bắt đầu nhảy từ trên phi thiên liễn xuống, đứng chung một chỗ với những chấp sự khác, vái lạy Ninh Vũ Điệp vài lần.
Ninh Vũ Điệp hờ hững liếc mắt nhìn chấp sự Tào rồi lại thản nhiên bảo: “Ta vừa mới nghe nói…”
Nàng vừa nói ra lời này, Thạch Kinh Thiên lập tức cảm giác da đầu nóng ran.
Điện chủ hỏi tội, làm sao hắn không căng thẳng cho được? Bỗng nhiên hắn nhớ ra chuyện của chấp sự Tào còn có liên quan với La Chinh hồi đó.
Ngay lúc ấy quả thực hắn đã cảnh cáo nghiêm khắc mấy vị chân nhân đó một phen, song đám chân nhân lộn xộn này lại có muôn vàn liên hệ với bảy đại sĩ tộc nên hắn cũng không tiện chèn ép toàn bộ.
Còn bản thân chấp sự Tào vốn không có gì chống lưng nên chắc là bị những chân nhân kia trả thù…
Một tông chủ như hắn đâu thể quản nhiều như vậy? Lần này lại để La Chinh bắt gặp, Ninh Vũ Điệp tra hỏi, hắn thực sự hận mấy tên chân nhân chết tiệt kia.
Đợi lần này tra hỏi xong, hắn cũng phải nghiêm khắc chỉnh đốn một phen!
“Thuộc hạ đáng chết, trị kẻ dưới không nghiêm, hôm khác chắc chắn sẽ nghiêm khắc chỉnh đốn lại Thanh Vân Tông! Còn chấp sự Tào, thuộc hạ sẽ tự mình sắp xếp…” Thạch Kinh Thiên càng cúi đầu thấp hơn.
Những chấp sự tuần tra khác nhìn chấp sự Tào, trong lòng cũng lập tức rùng mình.
Điện chủ Vân Điện đã hỏi tới, lại có tông chủ hứa hẹn, e rằng số phận của chấp sự Tào sẽ hoàn toàn được đổi đời rồi! Hồi đó, sau khi chấp sự Tào bị giáng chức thì mọi người đều theo đó bỏ đá xuống giếng, nhóm chấp sự tuần tra này quả thực đã bắt nạt gã không ít lần, lúc này chấp sự Tào cũng xem như là đến lúc đổi vận…
Trong lòng chấp sự Tào cũng vô cùng kích động, gã thật không ngờ chỉ cần một câu nói tùy tiện liền có thể xoay chuyển vận mệnh của mình!
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thạch Kinh Thiên, Ninh Vũ Điệp bèn cười nói: “Được rồi, lần này ta đến Đông Vực chỉ là theo La Chinh đi du lịch mà thôi, cũng không có chuyện gì, ngươi không cần quá căng thẳng”
Lời này khiến cho tâm tình của Thạch Kinh Thiên thả lỏng hơn một chút.
Lần đầu tiên trong lịch sử, Điện chủ đích thân xuất hiện ở Thanh Vân Tông, vậy mà mở miệng liền hỏi tội, quả thực dọa hắn sợ mất mật.
“Thạch tông chủ không cần quá căng thẳng” La Chinh cũng cười nói.
Thạch Kinh Thiên liền mỉm cười: “La Chinh, ngươi không cần gọi hai chữ tông chủ này đâu, chúng ta vẫn nên xưng hô ngang hàng mới đúng…”
Võ giả dùng thực lực để luận vai vế, mặc dù quả thật La Chinh đi ra từ Thanh Vân Tông, nhưng thực lực của La Chinh bây giờ đã đạt đến mức độ khiến Thạch Kinh Thiên phải ngước lên mà nhìn từ lâu rồi, cho nên hắn không nhận nổi cách xưng hô này của La Chinh.
Song La Chinh lại nói một cách nghiêm túc: “Ta đi ra từ Thanh Vân Tông, gọi một tiếng tông chủ cũng hết sức bình thường, chẳng có gì không ổn cả”
La Chinh đã nói như vậy, Thạch Kinh Thiên cũng không tiện từ chối, song lời này lại khiến cho Thạch Kinh Thiên cảm thán.
Nói thế nào thì La Chinh cũng là người còn nhớ tới tình bạn cũ.
Thực ra hồi đó trước khi La Chinh tham gia đại hội toàn phong thì Thạch Kinh Thiên cũng không giúp đỡ hắn cái gì, tất cả đều dựa vào bản thân La Chinh ra sức tự thực hiện.
Nào ngờ mới chỉ mấy năm hắn đã trở thành người đứng đầu Trung Vực?
Khoảng thời gian trước, Thạch Kinh Thiên cũng biết chuyện đại điển song tu của Ninh Vũ Điệp và La Chinh, song Thanh Vân Tông chỉ dành riêng một phần lễ hậu hĩnh để đưa tặng.
Ngày đó bọn họ chỉ mời các nhân vật lãnh đạo các tông môn tam phẩm, tuy rằng Thanh Vân Tông lệ thuộc vào Vân Điện, nhưng lại chỉ là tông môn nhị phẩm nên không có tư cách đích thân tới.
Lần này La Chinh đột nhiên trở về Đông Vực… dĩ nhiên trong Đông Vực còn có người nhà của La Chinh, nhưng người liên quan tới hắn nhất hẳn là vị công chúa Trường Không Tô Linh Vận kia.
Dưới sự hướng dẫn của Thạch Kinh Thiên, Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm đi theo sau, tham quan toàn bộ Thanh Vân Tông.
Ngay lúc đó, La Chinh lại dùng chân nguyên truyền âm hỏi Thạch Kinh Thiên: “Tông chủ, Tô đạo sư ở nơi nào?”
Thạch Kinh Thiên sớm đoán được La Chinh sẽ hỏi vấn đề này, hắn liền thành thật trả lời: “Sau khi ngươi rời khỏi Trung Vực thì Tô Linh Vận vẫn bị giam lỏng ở trong hoàng cung, không quá nửa năm sau ta đã đưa nàng về Thanh Vân Tông.
Nàng vẫn đảm nhiệm vị trí đạo sư trên Tiểu Vũ Phong”
Thạch Kinh Thiên đã từng hứa hẹn với La Chinh, chỉ cần ngày nào hắn còn ở đây thì Tô Linh Vận sẽ không phải chịu bất cứ tổn thương nào.
Hắn không thể giúp Tô Linh Vận đoạt lại ngôi vị hoàng đế, nhưng vẫn có khả năng bảo vệ nàng an toàn.
Một năm sau, khi tin tức La Chinh vang danh trên đại hội võ đạo truyền tới tay Thạch Kinh Thiên thì tất nhiên lời hứa hẹn này liền thay đổi.
Thạch Kinh Thiên biết quan hệ giữa Tô Linh Vận và La Chinh, sau này chắc chắn La Chinh sẽ trở thành nhân vật nòng cốt của Vân Điện!
Ngày thứ hai sau khi nhận được tin tức này, Thạch Kinh Thiên bèn đích thân tới Phần Thiên Cung, trực tiếp đá Thái tử Tô Duệ đã lên ngôi Hoàng đế từ trên ngai vàng xuống ngay trước mặt văn võ bá quan, sau đó liền giải thoát cho Tô Linh Vận đang bị giam lỏng.
Chương 949: Thi đấu
Sau khi Tô Khiêm mất tích, Thạch Kinh Thiên chính là người duy nhất đại diện cho Đông Vực ở Vân Điện, trong cả Phần Thiên Cung làm gì có ai dám đối địch với hắn?Cả vương triều Phần Thiên cùng lắm cũng chỉ là vương triều của quốc gia người phàm mà thôi, ở trước mặt võ giả thì chẳng khác nào trẻ con yếu đuối, phế ai lập ai thì cũng chỉ cần một câu nói của cường giả mà thôi!
Văn võ bá quan trong triều trợn mắt há mồm kinh hãi, nhưng không ai dám nhảy ra nói lấy một câu, còn mấy vị võ giả Thần Đan Cảnh ẩn cư ở Phần Thiên Cung thì căn bản không tình nguyện đứng ra can thiệp…
Hắn để cho chính Tô Linh Vận lựa chọn phế bỏ Tô Duệ để tự mình đăng cơ làm hoàng đế hay là đi về Trung Vực nương nhờ La Chinh.
Nhưng lựa chọn của Tô Linh Vận lại làm cho Thạch Kinh Thiên phải giật mình.
Nàng không hề chọn giết chết Tô Duệ cũng không trở thành nữ hoàng đầu tiên của vương triều Phần Thiên, đồng thời cũng không rời khỏi Đông Vực mà trở về Thanh Vân Tông, trở về Tiểu Vũ Phong tiếp tục cuộc đời đạo sư của nàng.
Thạch Kinh Thiên thuật lại một lần tình hình về Tô Linh Vận sau khi La Chinh rời đi.
La Chinh khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười tủm tỉm.
Không thể không nói, những gì Thạch Kinh Thiên đã làm cũng đủ để hắn hài lòng, chẳng qua chuyện Tô Linh Vận chịu sống ở trên Tiểu Vũ Phong thì lại làm cho La Chinh hết sức bất ngờ.
Hai người dùng chân nguyên truyền âm, Ninh Vũ Điệp liền tò mò hỏi: “Các ngươi đang nói cái gì thế?”
“Cái này…” Trên mặt Thạch Kinh Thiên lộ ra vẻ lúng túng, La Chinh đã dùng chân nguyên truyền âm thì dĩ nhiên là không muốn hai nữ tử bên cạnh nghe thấy, làm sao hắn có thể nói ra được? Nhưng Điện chủ đã hỏi như vậy, hắn lại không biết phải trả lời như thế nào.
La Chinh mỉm cười nói: “Không có chuyện gì, chỉ tâm sự mấy việc xảy ra ở Thanh Vân Tông thôi.
Tiểu Điệp, Ấu Cầm, các nàng đã tới thì để cho Thạch tông chủ dẫn mọi người đi dạo một chút, ta có một số việc phải đi xử lý”
Khê Ấu Cầm vẫn luôn im lặng, song nhìn thấy hai mắt La Chinh hơi lóe lên, trong lòng liền sáng tỏ, đoán ra được một chút.
Ngược lại Ninh Vũ Điệp vẫn còn ngây thơ không biết, ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Thạch Kinh Thiên đi ngay đằng trước vội vàng nói: “Điện chủ, trước tiên xin mời tới tiểu tọa trong điện Thanh Vân, sau đó ta sẽ đưa người đi tham quan các Phong của Thanh Vân Tông…”
La Chinh tìm một lý do rồi rời đi, còn Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp theo Thạch Kinh Thiên đi thẳng vào trong điện Thanh Vân.
Thạch Kinh Thiên vừa vào điện Thanh Vân liền sắp xếp các thị nữ lên nghênh tiếp, song trước khi vào trong điện, Khê Ấu Cầm bèn đứng ở ngoài cổng chính điện.
Ninh Vũ Điệp liếc Khê Ấu Cầm một cái rồi hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”
Khê Ấu Cầm mỉm cười: “Không có gì, chỉ cảm thấy có cái gì đó không bình thường mà thôi”
“Cái gì không bình thường?” Ninh Vũ Điệp lại hỏi.
Khê Ấu Cầm không nói, ngước đầu bước vào trong điện Thanh Vân.
Ninh Vũ Điệp nhíu mày, không biết nha đầu kia có ý tưởng gì, nàng bèn dời gót sen, thân thể lách một cái liền ngăn ở trước mặt Khê Ấu Cầm, đối mặt với Khê Ấu Cầm mà hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì? Liên quan tới La Chinh ư?”
Khê Ấu Cầm đương nhiên biết rõ tính cách của Ninh Vũ Điệp, thứ Ninh Vũ Điệp không nhìn ra, nàng lại có thể nhìn ra.
Song Khê Ấu Cầm cũng không mong muốn can thiệp vào chuyện của La Chinh, hoặc có thể nói là nàng không dám can thiệp, nhưng Ninh Vũ Điệp lại dám, nàng cố tình để lộ một nút thắt, mục đích chính là gợi để Ninh Vũ Điệp truy hỏi.
Quả nhiên, chỉ là một động tác nho nhỏ là Ninh Vũ Điệp đã không chịu bỏ qua.
Khê Ấu Cầm mỉm cười, “Cũng có thể coi là như vậy, song ta thấy nên quên đi thì hơn”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Giọng Ninh Vũ Điệp đã trầm xuống.
Thạch Kinh Thiên đã sai đám thị nữ sắp xếp trà nước, bánh ngọt tinh tế trong điện xong xuôi, ngay cả bàn ghế cũng đã thay đổi.
Trong lúc chờ Ninh Vũ Điệp vào điện, Thạch Kinh Thiên còn suy xét xem cần phải tổ chức để các đệ tử tinh anh của ba mươi ba Phong trong Thanh Vân Tông diễn luyện một lần cho Điện chủ xem qua.
Thế nhưng hai nữ tử kia lại cứ đứng ở cửa điện, không biết đang nói gì.
Khê Ấu Cầm lạnh lùng nói: “La Chinh sống ở Đông Vực, sinh ra từ tông môn nhị phẩm này, tuy hắn không phải là người bừa bãi, nhưng sợ rằng cũng có nhân tình.
Ta đang suy nghĩ xem người đó là ai?”
Nghe thấy câu này, trong lòng Ninh Vũ Điệp liền nổi cơn ghen.
Nàng khác với Khê Ấu Cầm ở chỗ, nàng là nữ tử có bản tính hiếu thắng, để cho một Khê Ấu Cầm ở bên cạnh La Chinh đã là ranh giới cuối cùng của nàng rồi.
Hiện tại xem ra, Khê Ấu Cầm không phải là người đầu tiên, hoặc có thể nói cũng không phải là người cuối cùng.
Tuy nàng đã cố hết sức để kiểm soát tâm tình của mình, nhưng sắc mặt vẫn còn chút biến đổi khó mà dìm xuống.
Nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của Ninh Vũ Điệp, Khê Ấu Cầm cười cười, ngược lại còn an ủi: “Chẳng phải nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường sao? Nếu như không có thì mới bất thường”
“Ngụy biện!” Ninh Vũ Điệp thở hồng hộc xông vào trong điện Thanh Vân, Thạch Kinh Thiên đang kính cẩn chờ Ninh Vũ Điệp nhập tọa thì đã thấy nàng thở hổn hển tựa vào chính giữa ghế rồng rồi!
Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Điện chủ, Thạch Kinh Thiên cũng căng thẳng không dám nói câu nào.
Trái lại, Khê Ấu Cầm ung dung đi về phía Ninh Vũ Điệp.
Nàng ngồi ở bên cạnh Ninh Vũ Điệp, bỗng nhiên nói một cách thật thà: “Cho dù có thế nào thì đây cũng là lựa chọn của La Chinh.
Chàng đã là phu quân của tỷ, tỷ cũng không thể giận dữ với chàng như vậy”
Tuy rằng Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm bất hòa, nhưng đã sống chung với nhau một khoảng thời gian nên dù quan hệ không đến mức tình như tỷ muội thì biểu hiện cũng rất hòa hợp.
Lúc này Ninh Vũ Điệp sinh ra một cảm giác đồng bệnh tương liên.
“Tỷ không muốn đi xem sao?” Khê Ấu Cầm bỗng nhiên nhỏ giọng nói.
Ninh Vũ Điệp không hề suy nghĩ, lập tức trả lời: “Không muốn!”
“Thực sự không muốn?” Khê Ấu Cầm xích tới gần, tiến tới trước mặt Ninh Vũ Điệp.
“Không muốn…” Thái độ của Ninh Vũ Điệp cũng không kiên quyết lắm.
Nhìn thấy ý cười giễu cợt Khê Ấu Cầm để lộ ra ngoài thì nàng mới lên tiếng: “Lén đi xem sao…”
Bên này Thạch Kinh Thiên do dự một lúc, vừa mới chuẩn bị nói thì chợt nghe thấy Ninh Vũ Điệp lạnh lùng hỏi: “Chấp sự Thạch, La Chinh đi tới chỗ nào?”
Vấn đề này hơi khó trả lời, vẻ mặt Thạch Kinh Thiên khó xử.
“Chẳng lẽ ngươi muốn ta tự mình đi tìm?” Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm Thạch Kinh Thiên nói.
“Thuộc hạ không dám.
La Chinh đã đi Tiểu Vũ Phong, để thuộc hạ đưa người qua đó” Thạch Kinh Thiên vội vàng đáp.
Suy cho cùng thì Ninh Vũ Điệp mới là chính chủ, Thạch Kinh Thiên thà đắc tội La Chinh chứ có đánh chết cũng không muốn làm mất lòng Ninh Vũ Điệp.
Hơn nữa La Chinh đường đường là đại nam nhân, tuyệt đối rộng lượng hơn nữ nhân.
Đừng thấy Điện chủ thường ngày hành động mạnh mẽ vang dội như vậy mà lầm, về mặt tình cảm thì đánh chết Thạch Kinh Thiên hắn cũng không tin Ninh Vũ Điệp sẽ độ lượng.
Vì vậy, hai cô gái liền chạy thẳng tới Tiểu Vũ Phong dưới sự dẫn đường của Thạch Kinh Thiên.
Tiểu Vũ Phong…
Mấy tháng trước, vì chống lại sức mạnh từ luồng sáng đen nên La Chinh đã phá hủy những ngọn núi của Đại Thế Giới chỉ trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại những ngọn núi ở Đông Vực.
Nếu không thì sợ rằng toàn bộ ba mươi ba Phong của Thanh Vân Tông bây giờ đều đã bị chôn vùi rồi.
Sau một hồi đứng ngơ ngác dưới chân núi, thân hình của hắn liền bay vụt lên!
Trên lưng chừng núi của Tiểu Vũ Phong này chính là chỗ các đệ tử ngoại môn ở, đi lên trên là nơi ở của đạo sư.
Khi La Chinh đi lướt qua sườn núi thì nhìn thấy rất nhiều võ giả tụ tập ở chỗ đó.
“Lôi đài?” Ánh mắt La Chinh lóe lên, hắn thu khí tức của mình lại, sau đó liền chầm chậm tới gần.
Trên lôi đài đang có hai đệ tử mặc trường bào đen so đấu.
“Vì sao đệ tử nội môn lại thi đấu ở chỗ này?” La Chinh cũng thấy hơi buồn bực.
Dưới ánh mắt chăm chú, bỗng nhiên trên mặt hắn lộ ra nét vui mừng, “Không ngờ lại là Mạc Xán!”
Mạc Xán chính là người bạn đầu tiên mà La Chinh kết giao sau khi bước vào Thanh Vân Tông.
So với La Chinh lúc rời đi, tính tình của Mạc Xán cũng có thay đổi lớn, quan trọng nhất chính là không ngờ hắn lại có thể làm đệ tử nội môn!
Thiên phú của Mạc Xán cũng bình thường, thậm chí ngay cả nghị lực cũng không đủ, rất nhiều lúc đều là nhờ sự khích lệ liên tục của La Chinh nên mới có thể kiên trì đến cùng.
Hồi đó La Chinh cũng vì Mạc Xán mà đánh nhau với vị gia chủ của Mạc gia một trận…
Xem ra sau khi mình rời đi thì Mạc Xán cũng bỏ ra không ít nỗ lực.
Trên lôi đài lúc này, Mạc Xán đang bùng phát từng luồng chân nguyên, song thực lực của đối phương cũng không yếu, thậm chí còn lợi hại hơn vài phần so với Mạc Xán.
Nhưng nghị lực của Mạc Xán lại cực kỳ kiên định, cho dù đối phương phản kích mạnh tới mức nào thì hắn đều cắn chặt răng không chịu lui về phía sau lấy một bước!
Quả thật là Mạc Xán đã thay đổi rồi…
Trong lòng La Chinh cảm thán một câu, song sau khi quan sát, chân mày hắn lại nhíu chặt.
Thực lực của người còn lại trên lôi đài cao hơn Mạc Xán một bậc, có vẻ thành thạo trong chiến đấu hơn Mạc Xán, hơn nữa trên mặt còn có vẻ giống như đang bỡn cợt, công kích trong tay tùy ý trêu chọc Mạc Xán.
Xuyên qua tiếng động ầm ĩ có thể nghe thấy người nọ vừa tiến công vừa cười lạnh nói: “Tiểu Vũ Phong có tư cách gì xếp hạng thứ nhất trong ba mươi ba Phong? Cùng lắm cũng chỉ cho ra một La Chinh mà thôi, chẳng phải La Chinh kia vừa đi thì tất sẽ lộ ra nguyên hình hay sao?”
Chương 950: Chờ đợi
Vị đệ tử nội môn kia đầy vẻ ngông cuồng, thế tiến công cũng càng lúc càng mãnh liệtSong bên người Mạc Xán lại tỏa ra một chút khí tức màu xám tro.
Mặc dù công kích của đối phương dày đặc như mưa rơi thì cũng không thể đánh bại hắn!
Khí tức màu xám tro kia vô cùng đặc biệt, chắc hẳn Mạc Xán cũng có kỳ ngộ của chính mình.
“Mạc Xán cố lên!”
“Tuyệt đối không thể thua thằng nhãi Thiên Nhất Phong này!”
“Bảo vệ tôn nghiêm của Phong đứng đầu Thanh Vân Tông chúng ta!”
Nghe thấy tiếng mọi người hò hét, La Chinh cũng mỉm cười, không ngờ lại là Thiên Nhất Phong!
Hồi đó, sau khi La Chinh đánh bại Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu thì Tiểu Vũ Phong cũng được xếp thứ nhất, còn Hoa Thiên Mệnh xuất phát từ Thiên Nhất Phong đành phải xếp thứ hai, không ngờ cách sắp xếp này vẫn giữ nguyên đến bây giờ…
“Bịch!”
Sau khi ngăn cản vô số lần công kích của đối thủ, cuối cùng có một chiêu đánh trúng Mạc Xán, trực tiếp đánh bay Mạc Xán ra ngoài, lăn đến sát mép lôi đài.
Đệ tử mặc trường bào đen kia cười lạnh đi về phía Mạc Xán, giương vũ khí trong tay lên: “Ngươi tự lăn xuống hay để ta phế đây?”
Mạc Xán cắn răng, trên mặt liền là vẻ quật cường, bắt đầu tập hợp chân nguyên trong thân thể.
Đã rơi vào tình huống này mà Mạc Xán vẫn muốn phản kích!
“Chưa từ bỏ ý định? Vậy để ta phế ngươi đi!” Đệ tử mặc trường bào đen của Thiên Nhất Phong cười lạnh nói, ngay sau đó liền giương vũ khí trong tay lên, muốn đập xuống.
Đúng lúc này, bên tai mọi người bỗng nhiên vang lên một giọng nói: “Đủ rồi!”
Một nữ tử liền đi ra từ giữa đám đông, cô gái kia mặc một chiếc áo có vạt màu vàng tơ, phối cùng một cái váy dài cũng màu vàng nhạt, phác họa nên vóc người yểu điệu.
Dung nhan kia vẫn xinh đẹp như tiên tử, chẳng qua sau bốn năm thì trên mặt nàng đã bớt đi mấy phần ngây ngô, lại nhiều thêm một chút chín chắn…
“Tô… đạo sư” Ánh mắt của La Chinh lóe lên.
Tất nhiên Tô Linh Vận không phát hiện ra La Chinh, nàng đi thẳng về phía lôi đài, nói với Mạc Xán: “Ngươi đã làm đủ tốt rồi, nhận thua đi, Mạc Xán”
“Nhưng Tô đạo sư…” Trên mặt Mạc Xán lộ ra vẻ không phục.
Tô Linh Vận lại cười khẩy một cái: “Nghị lực không phải là một con đường phải đi vào tuyệt vọng như vậy, nếu như vậy thì không còn là nghị lực nữa mà là đần độn”
Nhìn Mạc Xán, tâm tư của Tô Linh Vận vẫn hơi lay động.
Dù sao thì không phải ai cũng sở hữu thiên phú như La Chinh, dĩ nhiên nghị lực là phẩm chất quan trọng nhất, nhưng chỉ khi phối hợp với thiên phú mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất.
Nhưng cuối cùng, Mạc Xán vẫn cắn răng một cái, xoay người đứng lên, chạy thẳng về phía đối thủ.
“Ha ha, đâm đầu vào chỗ chết! Đã không chịu thua, vậy ta đây liền phế ngươi!” Vị đệ tử nội môn kia cười lạnh một tiếng, đột nhiên tốc độ nhanh hơn mấy lần, chân nhảy một cái nhanh như chớp, quét Mạc Xán ngã trên mặt đất.
Ngay sau đó hắn liền giương một quyền lên đập về phía đan điền của Mạc Xán.
Tô Linh Vận nhíu mày, muốn ngăn cản nhưng tốc độ vẫn chậm hơn một chút.
Đúng vào lúc này, đột nhiên lại có một bóng người lướt xuống từ giữa không trung, đứng ở lôi đài, nhẹ nhàng dùng tay đẩy một cái, dễ dàng cản vị đệ tử nội môn kia lại.
Chẳng qua dưới cái đẩy nhẹ nhàng này, đệ tử nội môn liền cảm nhận được một sức mạnh không thể chống cự.
Sau khi lui hơn mười bước về phía bên kia lôi đài, hắn mới ngừng lại được, liền nhìn chằm chằm La Chinh với ánh mắt u ám.
Còn Mạc Xán, vốn cho là mình sẽ thảm rồi, nhưng đột nhiên lại có một bóng trắng xuất hiện, hắn ngẩng đầu nhìn lại thì trên mặt lập tức là vẻ không thể tưởng tượng nổi.
“La… La…” Trong chốc lát, Mạc Xán cũng không biết nên xưng hô với La Chinh như thế nào.
Mà lúc này, trong đám người lại xuất hiện mấy vị đệ tử nội môn, cũng là đám người Chương Vô Huyền!
Tất nhiên bọn họ cũng vô cùng quan tâm đến trận so đấu này của Mạc Xán, nhưng tuyệt đối không ngờ vào lúc này sẽ đột nhiên xuất hiện một người.
Tất nhiên Chương Vô Huyền rất quen với La Chinh, cho dù khí chất của La Chinh đã thay đổi nhiều, nhưng dù sao bọn họ vẫn có thể nhận ra dung mạo.
“La Chinh!”
“Thật sự là La Chinh!”
“La Chinh đã trở về!”
Mới đầu, rất nhiều đệ tử của Tiểu Vũ Phong không nhận ra La Chinh, nhưng sau khi có người hô lên cái tên này thì những người khác cũng lập tức tỉnh ngộ.
Chỉ trong nháy mắt, trên sườn núi liền bắt đầu xôn xao!
Cái tên La Chinh này chính là vinh quang của Tiểu Vũ Phong!
Bất kỳ tin tức gì về La Chinh ở Trung Vực đều được lan truyền trong Tiểu Vũ Phong đầu tiên, sau đó lan rộng ra khắp toàn bộ Thanh Vân Tông, rồi đến toàn bộ Đông Vực…
“La Chinh!” Khắp mặt của vị đệ tử nội môn Thiên Nhất Phong kia đều là vẻ hoảng sợ.
Người trước mắt này chính là người mạnh nhất trong Trung Vực… cũng đã từng là đệ tử đi ra từ Tiểu Vũ Phong sao?
Sau khi Tô Linh Vận nhìn thấy La Chinh thì thân thể đột nhiên run lên, nàng dừng mắt nhìn rồi lại dứt khoát quay đầu bước đi, ẩn vào trong đám người.
La Chinh nhận ra hành động của Tô Linh Vận thì liền kéo Mạc Xán từ dưới đất lên rồi bóng dáng loáng một cái liền biến mất ngay trước mặt mọi người.
Hắn chạy thẳng về phía Tô Linh Vận.
Tô Linh Vận đi giày thêu hoa lụa, bước nhanh về phía trước, nhưng nàng cũng không biết phía trước là chỗ nào.
“Tô đạo sư!” La Chinh đuổi tới sau lưng Tô Linh Vận thì cất tiếng gọi.
Tô Linh Vận nhìn đằng trước, trong mắt sinh ra một chút mờ mịt.
Nàng vén mái tóc lên vành tai rồi lại lắc lắc đầu: “Ta đã không phải là đạo sư của ngươi nữa rồi”
Từ lâu hắn đã vào Vân Điện, tất nhiên nàng không thể được coi là đạo sư của La Chinh.
La Chinh lại mỉm cười: “Được, vậy ta gọi nàng là Linh Vận”
“Ta đã từng là đạo sư của ngươi, cũng tương đối lớn tuổi hơn ngươi, sao ngươi có thể gọi thẳng tên của ta?” Tô Linh Vận đưa lưng về phía La Chinh mà thản nhiên nói.
“Vậy… Linh Vận tỷ tỷ?” Trên mặt La Chinh hiện lên ý cười, thần thái cũng thả lỏng.
Tô Linh Vận không lên tiếng trả lời.
Khi Thạch Kinh Thiên tiến vào hoàng cung, đá Tô Duệ khỏi ngai vàng thì trong lòng Tô Linh Vận liền xuất hiện hai suy đoán…
Hoặc là La Chinh, hoặc là phụ hoàng Tô Khiêm đã trở về.
Chẳng mấy chốc, Tô Linh Vận liền có được đáp án.
Chính là nàng nghe nói được các loại sự tích về La Chinh ở Trung Vực.
Thằng nhóc kia chẳng hề kém thiên tài của các tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm chút nào.
Với thực lực của Chiếu Thần Cảnh, hắn đã đè ép toàn bộ thiên tài của Trung Vực…
Khi đó, trước mặt Tô Linh Vận có rất nhiều lựa chọn.
Thái độ của Thạch Kinh Thiên vô cùng tích cực, cho dù nàng muốn như thế nào thì Thạch Kinh Thiên đều sẽ dốc hết sức phối hợp, thậm chí còn có thể nâng đỡ nàng bước lên ngai vàng, quân lâm thiên hạ!
Nhưng nàng lại từ bỏ.
Tô Linh Vận vẫn trở về Tiểu Vũ Phong, lặng lẽ đảm nhiệm chức vụ của một đạo sư.
Thực ra sâu trong nội tâm Tô Linh Vận nàng đang chờ đợi, nhưng nàng lại không biết mình đang chờ đợi cái gì, hoặc có thể nói là nàng không dám nghĩ tới.
Võ đạo mênh mông, lúc này La Chinh đã bước lên một trình độ hoàn toàn mới, một cấp độ mà nàng không thể đạt tới, thậm chí ngay cả nhìn từ xa cũng không thể…
Nhưng nàng vẫn đang chờ, đồng thời đặt tất cả sức lực lên Tiểu Vũ Phong, tìm kiếm ra càng nhiều đệ tử có thiên phú, cho họ sự trợ giúp lớn nhất, để tạo ra kết quả tốt hơn.
Chỉ có như vậy, nàng mới có thể kiên trì lâu hơn một chút.
Bốn năm cũng không phải là dài, nàng chưa từng nghĩ La Chinh sẽ trở về.
Trong bốn năm này, nàng nghe nói La Chinh đã làm mất lòng cường giả của Trung Vực, sau lại nghe nói La Chinh mất tích, sau nữa nghe nói La Chinh đã trở về, lại nghe nói La Chinh đang tìm danh y, lại nghe nói La Chinh vì Điện chủ của Vân Điện mà rời khỏi Trung Vực đi ra ngoài biển xa xôi, đến mức nàng khó có thể tưởng tượng được…
Kích động, lo lắng, hy vọng, yên tâm, vui mừng… Khoảng cách giữa Đông Vực và Trung Vực quá xa, mấy tin tức này được truyền qua cũng không quá dễ dàng, cho nên mỗi một tâm tình đều sẽ ở bên Tô Linh Vận rất lâu.
Mãi cho đến khi một tin tức mới truyền đến, sau đó có một tâm tình khác thay thế.
Hôm nay La Chinh lại trở về rồi, mình đang đợi hắn sao? Tâm tư Tô Linh Vận hoàn toàn rối bời, nàng không thể tự hỏi, cũng không biết đáp án.
Vào lúc này, thân thể Tô Linh Vận đột nhiên run lên.
Một đôi tay từ sau lưng nàng vươn tới, La Chinh đi thẳng tới ôm lấy nàng.
“Thả, thả ta ra…” Vẻ mặt Tô Linh Vận hơi căng thẳng.
Dù sao thì nàng cũng là một vị đạo sư, cho dù tuổi tác không lớn hơn các đệ tử của Tiểu Vũ Phong bao nhiêu, nhưng rất nhiều đệ tử trên sườn núi đang nhìn sang bên này, làm sao có thể để các đệ tử Tiểu Vũ Phong nhìn thấy?
La Chinh đâu có nghe Tô Linh Vận nói, liền ôm lấy nàng từ phía sau lưng một lúc lâu rồi mới thoải mái nói: “Xin lỗi, ta trở về muộn…”
Hắn đã hứa trở về thì nhất định sẽ trở về.
Ở một bên khác của Tiểu Vũ Phong, Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp đang lặng lẽ núp phía sau một khối nham thạch nhô ra, Khê Ấu Cầm bèn cười: “Nhìn kìa, ta đã đoán đúng!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








