[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 189 : Hoa chúc (c941-c945)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Hoa chúc
Ông lão nhịn không được mà sờ trán, trong lòng lại hết sức cảm thán.
Rốt cuộc thói đời thế nào vậy?Bà vợ kia của lão chính là đại năng siêu cấp, người cầm quyền đứng đầu của Tử Cực giới.
Trên đời này có không biết bao nhiêu võ giả hết khóc rồi quỳ muốn được bái sư, bây giờ bà ấy muốn cho tiểu cô nương trước mắt này bái sư, vậy mà nói nhiều tới mức như vậy vẫn không thuyết phục được nàng!
Còn bên La Chinh, hôm nay lão cũng có mấy lời nhưng không tiện nói cho lắm, nên đành để sau.
Đại điển song tu kéo dài suốt mấy canh giờ.
Đến tận khi mặt trời xuống núi, trời bắt đầu tối đen, Vân Điện tiễn khách xong thì tiếng huyên náo mới dần dần chìm xuống.
Khăn trải giường mới được dùng tơ mềm màu vàng đen và tơ của tằm nâu đan thành, mềm mại như mây trên trời, tựa như không khí vậy.
Ninh Vũ Điệp ngồi ngay ngắn ở trên đó, thân thể cứng ngắc giống như một cây gậy băng.
Ở gia đình bình thường, con gái mười bốn mười lăm tuổi đã được gả đi rồi.
Tuy trong giới võ giả, tuổi tác của Ninh Vũ Điệp vẫn thuộc dạng mặt trời mới mọc, nhưng so sánh với con gái người phàm thì coi như lớn tuổi rồi.
Ninh Vũ Điệp giữ thân như ngọc đến tận bây giờ, nên dĩ nhiên nàng khó tránh khỏi cảm giác hồi hộp và mất tự nhiên, thậm chí còn có một chút sợ hãi.
Đây cũng là chuyện thường tình.
Vì quá căng thẳng, Ninh Vũ Điệp không nhịn được bèn tìm một vài đề tài để nói.
Nàng liền thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc ông lão ngày hôm nay là ai thế?”
La Chinh cười lắc lắc đầu: “Không rõ!”
Lão già kia không nói rõ thân phận của mình, bây giờ vẫn còn đứng trong Vân Điện.
Nhưng thông qua thực lực mạnh mẽ của lão, La Chinh đoán, rất có thể lão là đại năng Thiên Vị tộc mời tới.
Đương nhiên cũng có khả năng là Nhân tộc.
Bạch mi đạo nhân kia cũng không phải người ôn hòa, tất nhiên sẽ bẩm báo việc này lên Thượng Giới rõ ràng từ đầu đến cuối…
“Không biết mà còn tùy tiện ăn đan dược của người ta như thế” Trên mặt Ninh Vũ Điệp lộ ra vẻ trách cứ.
Nhưng trong vẻ mặt nàng còn mang theo một chút ý cười, vô cùng đáng yêu.
Thấy nét mặt Ninh Vũ Điệp như vậy, La Chinh liền thuận thế ngồi qua đó rồi bất đắc dĩ nói: “Đâu phải là nàng không thấy lão già kia kiên quyết nhét cho ta…”
Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, tuy rằng không biết đan dược kia có lợi ích gì, nhưng sau khi La Chinh hấp thu thì cho tới bây giờ vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Dường như hiệu quả của nó hoàn toàn không phát huy được.
Rất nhiều đan dược vừa dùng là sẽ thấy hiệu quả ngay, nhưng không biết rốt cuộc viên đan dược đó có hiệu quả gì?
“Cơ thể không cảm thấy khó chịu gì chứ?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Vũ Điệp sáp tới gần hỏi.
La Chinh lại thuận thế dùng một tay ôm nàng vào lòng.
Nói xong, liền dán môi mình lên môi Ninh Vũ Điệp.
“Chàng!” Ninh Vũ Điệp vốn dĩ còn muốn giãy giụa, nhưng mùi hương nam tính ập tới khiến nàng hơi rối loạn.
Huống hồ, tối nay nàng quả thực không có lý do để kháng cự.
Tư tưởng vừa dứt khoát quyết xong, nàng liền ngoan ngoãn giống như một con cừu non, cuộn mình ở đó.
Nến chiếu nửa lồng ngọc bích vàng, xạ hương mấy độ thêu phù dung…
Đối với La Chinh và Ninh Vũ Điệp, đương nhiên cảnh tượng đêm nay vô cùng tốt.
Nhưng đối với Khê Ấu Cầm thì thật khó nói.
Dưới bóng đêm sâu thẳm, xuyên qua kết giới Ánh Nước Tràn Đầy nhìn về các tầng mây, chỉ có thể loáng thoáng phân biệt ra ánh sáng trăng lưỡi liềm trong đó.
“Kéc” Sức của con rồng tổ này rất tốt, hầu như rất ít ngủ.
Dường như nó biết Khê Ấu Cầm không vui nên cũng không dám nhảy nhót quá nhiều, chỉ lẳng lặng canh giữ bên người nàng.
Ngồi như vậy hồi lâu, gió cũng khá lạnh, nàng bèn xoa xoa vai, đột nhiên nói với rồng tổ: “Ở đây chơi không tiện.
Ta đưa ngươi đến một chỗ vui hơn, được không?”
“Kéc!” Rồng tổ không hề kháng cự.
Rồng tổ gần gũi với La Chinh hoàn toàn xuất phát từ dấu ấn đầu tiên.
Đó là đến từ bản năng sinh lý của nó.
Còn sự chăm sóc hết lòng của Khê Ấu Cầm những ngày qua đã khiến nó càng thân cận hơn.
Ngược lại còn có phần xa cách với La Chinh.
“Vậy chúng ta đi!” Khê Ấu Cầm đứng lên vỗ vỗ tay về phía rồng tổ.
Đuôi của rồng tổ đột nhiên đập một cái, cả người nó liền bắn vào lòng Khê Ấu Cầm.
Ngay sau đó, một luồng khí màu tím trong cơ thể Khê Ấu Cầm uốn lượn bay ra ngoài.
Giữa hai tròng mắt của nàng có một ánh sáng màu tím đen uốn quanh.
Ngay sau đó, thân hình nàng liền lặng lẽ biến mất, bước vào trong một điểm giao không gian.
Đi qua cái điểm giao không gian này thì nàng có thể dễ dàng bước vào Tử Cực giới.
Lão già kia đã nói chỉ cần mình tiến vào Tử Cực giới thì bà vợ của lão sẽ lập tức tìm được.
Lúc này nàng muốn tiến vào xem sao.
Trong Tử Cực giới, xung quanh tràn ngập những ánh sáng tím lóa mắt.
Cái mặt tiếp xúc này cũng không phải mặt tiếp xúc hoàn chỉnh.
Trên thực tế, nó là một Đại Giới bị nát vụn.
Đương nhiên, độ rộng của một Đại Giới này lớn hơn Hạ Giới nhiều.
Cho dù Tử Cực giới này chỉ bằng một phần tư so với trước khi đổ nát, nhưng cũng lớn gấp vô số lần một Đại Thế Giới.
“Kéc! Kéc!”
Chẳng qua sau khi rồng tổ tiến vào Tử Cực giới thì lại có vẻ vô cùng thích thú.
Nó lượn vòng xung quanh không gian rộng lớn vô biên này, không ngừng phát ra tiếng kêu vui sướng.
Mặc dù xung quanh trống trải, nhưng Khê Ấu Cầm lại không hề sợ hãi.
Trái lại, ở trong Tử Cực giới có thể cho nàng một cảm giác yên bình, tựa như nơi này chính là nhà của nàng.
Vốn dĩ, nàng và Tử Cực giới có một mối ràng buộc vô cùng thần bí.
“Không phải đã nói sẽ có người nhận ta làm đồ đệ sao? Lão già lừa đảo…” Khê Ấu Cầm bĩu môi, vẻ mặt hơi mất hứng.
Dĩ nhiên nàng không muốn luyện võ, nhưng vì La Chinh nên lại là một trường hợp ngoại lệ.
Từ lâu trong đầu Khê Ấu Cầm đã xuất hiện một hình ảnh, đó chính là trong lúc La Chinh oai phong hướng tới khắp thiên hạ thì nàng sẽ là người kiêu hãnh đứng ở bên cạnh La Chinh.
Có thể giúp đỡ phu quân của mình, làm sao nàng có thể không vui cho được?
Nghĩ tới đây, thậm chí nàng còn cảm thấy sốt ruột đến mức không thể ngăn lại được, chỉ muốn nhanh chóng đi tu luyện.
Hừ, đến lúc đó ta sẽ mạnh mẽ hơn ngươi vô số lần.
Nàng hung hăng thầm nghĩ.
Lúc này, trước mắt liền xuất hiện một quân địch giả tưởng, dĩ nhiên chính là Ninh Vũ Điệp đang mặc trang phục đỏ kia.
Tu luyện, ta phải tu luyện!
Cho dù “sư phụ” không xuất hiện thì ta cũng có thể tu luyện.
Một vẻ cương quyết hiện lên trong hai mắt Khê Ấu Cầm.
Ánh mắt này rất không tương xứng với nàng, bởi chỉ có võ giả cực kỳ cố chấp với võ đạo mới có thể có vẻ mặt này.
Song, Khê Ấu Cầm chỉ thay đổi một mục tiêu mà thôi, cái nàng cố chấp không phải võ đạo, mà là La Chinh.
“Vù…”
Nàng nhẹ nhàng vung tay lên.
Một thanh cự kiếm từ sâu trong khoảng không giáng xuống nhanh như gió.
“Một thanh…”
“Vù…”
“Hai thanh…”
“Vù vù vù vù…”
Vô số thanh cự kiếm từ sâu trong không gian của Tử Cực giới giáng xuống.
Chín trăm chín mươi chín thanh cự kiếm của Tử Cực giới được sắp xếp theo quy luật nhất định, bày ra chằng chịt ở sâu trong không gian.
Nếu Khê Ấu Cầm tùy ý kêu gọi như bình thường thì sau khi những thanh cự kiếm này vung chém xong sẽ chậm rãi biến mất, trở về vị trí ban đầu.
Hiện tại không như thế.
Nàng đứng trong Tử Cực giới mà gọi từng thanh cự kiếm này ra nên chúng đều thoát khỏi vị trí ban đầu…
Những thanh cự kiếm này chính là do những người của các vùng Thiên Vực khác nhau trong Tử Cực giới quản lý.
Ở Nam Thiên Vực, một con thuyền lớn được trang trí hoa lệ đang ngao du phía chân trời.
Tại mũi trước của chiếc thuyền lớn có một nữ tử mặc áo bào tím đang đứng sừng sững.
Thoạt nhìn nàng chỉ khoảng ba mươi tuổi, dáng vẻ kiêu ngạo và dung nhan quyến rũ.
Đang đi dạo như vậy, nàng nhìn thấy một thanh cự kiếm ở Nam Thiên Vực đang nhanh chóng chìm xuống!
“Chuyện gì thế này?” Nhìn thấy cảnh tượng này, chân mày nàng lập tức nhíu lại.
Thường thường thì sau khi liên hệ với Tử Cực giới, người sở hữu Âm Thể Tử Cực liền có thể phát huy thiên phú của mình để sử dụng cự kiếm trong Tử Cực giới.
Song, bản thân tất cả các thanh cự kiếm này đều có năng lực xuyên thấu không gian và dịch chuyển tức thời.
Từ một mức độ nào đó mà nói thì đây cũng coi như là luật nhân quả.
Mà luật nhân quả này đã được rót vào trong cự kiếm ngay từ khi chế tạo.
Cho nên, dù là ở bất kỳ Đại Giới nào, chỉ cần là Âm Thể Tử Cực thì đều có thể trưng dụng những thanh cự kiếm này trong nháy mắt!
Chương 942: Sông kiếm
Vấn đề là hiện tại, những thanh cự kiếm này không hề bị trưng dụng mà là từng thanh, từng thanh bị kéo xuống khỏi Nam Thiên Vực.
Điều này đương nhiên sẽ khiến nàng chú ý“Chẳng lẽ có người đang luyện kiếm trận Muôn Tía Nghìn Hồng ư?” Nữ tử áo bào màu tím tò mò nghĩ.
Kiếm trận Muôn Tía Nghìn Hồng là một loại kiếm trận được lưu truyền trong Tử Cực giới, lúc tu luyện cần tới hơn một vạn, một nghìn thanh cự kiếm!
Song chẳng mấy chốc, cảnh tượng tiếp theo liền khiến cho nữ tử áo bào tím này lập tức phủ định suy đoán của chính mình.
Bởi vì số lượng cự kiếm bị kéo xuống khoảng không sâu thẳm trước mắt càng lúc càng nhiều!
Mới đầu chỉ là một hai thanh, kế tiếp lại là mấy chục thanh.
Sau đó là hơn trăm thanh, hơn nghìn thanh, hơn vạn thanh…
Tiếp theo chính là lấy mười vạn làm đơn vị mà đếm.
Lượng cự kiếm trên bầu trời ở Nam Thiên Vực bắt đầu giảm đi một cách nhanh chóng.
“Lấy nhiều thanh cự kiếm như vậy để ăn chắc?” Vẻ mặt nữ tử áo bào tím biến đổi.
Số lượng cự kiếm trong Tử Cực giới dĩ nhiên rất nhiều.
Nhưng số lượng võ giả sở hữu Âm Thể Tử Cực trong thiên hạ cũng không ít.
Mỗi ngày đều một số lượng lớn cự kiếm bị mượn đi.
Song, sau khi cự kiếm vung chém xong thì liền được trả về ngay lập tức.
Những thanh cự kiếm này không ngừng được cho mượn, sau đó không ngừng được trả lại, chuyện này cũng rất bình thường.
Trái lại, rất ít người sẽ mượn cả chín mươi chín tỉ chín trăm triệu thanh cự kiếm cùng một lúc.
Mượn được nhiều cự kiếm như vậy thì hẳn là Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, cũng chính là võ giả cấp tím đen mới có tư cách.
Nhưng người như vậy thì thực lực đã vô cùng mạnh mẽ, bình thường cũng sẽ không dùng những cự kiếm này.
Tuy rằng những cự kiếm này đủ để hủy diệt một Đại Thế Giới nhưng lại không tạo thành uy hiếp quá lớn đối với cường giả.
Cho nên cự kiếm chỉ là một mối uy hiếp đối với cường giả mà thôi!
Ví dụ như khi hai vị cường giả giằng co, có lẽ ta đánh không lại ngươi, nhưng cự kiếm nhiều như mây mà ta gọi ra có thể giết hết đám đồ tử đồ tôn của ngươi.
Vậy ngươi có sợ hay không…
Đương nhiên tình huống này rất ít gặp.
Nhưng mà một năm trước, cự kiếm trên Nam Thiên Vực đã từng có một lần bị mượn đi với số lượng lớn.
Tuy rằng không biết là bị ai mượn đi, nhưng lần mượn cự kiếm ấy đã khiến cho những đại năng siêu cấp của Tử Cực giới chú ý.
Tình huống này giống như là có một vài Âm Thể Tử Cực phẩm cấp cao ra đời, ít nhất cũng là thể chất tím trong cấp ba hoặc tím đậm cấp hai!
Đã thế thì các nàng cũng phải phái không ít người tìm kiếm người có Âm Thể Tử Cực này trong Tử Cực giới…
Nhưng mà tìm tới tìm lui, lật tung toàn bộ Tử Cực giới mà vẫn không phát hiện được tung tích của người này.
Lần đó đã khiến những đại năng siêu cấp trong Tử Cực giới kia vô cùng buồn bực.
Sau khi Âm Thể Tử Cực thức tỉnh, hầu như sẽ có một lòng trung thành bản năng đối với Tử Cực giới.
Nhưng rõ ràng nữ tử có Âm Thể Tử Cực đã thức tỉnh kia hoàn toàn không dừng lại trong Tử Cực giới quá lâu.
Đây là một chuyện vô cùng khác thường.
Chẳng qua vì chuyện này không có kết quả nên cuối cùng cũng chỉ có thể gác lại.
Nữ tử kia không chủ động xuất hiện, bọn họ muốn thông qua giao điểm không gian để đi tìm thì gần như là chuyện không có khả năng.
“Có phải là cái người một năm trước hay không?” Nữ tử áo bào tím này liền suy đoán.
Thông thường, võ giả của Tử Cực giới đều hiểu rõ quy tắc trong giới.
Trừ phi mượn cự kiếm để tu luyện kiếm trận, còn bình thường sẽ không nhàm chán đến mức kéo hết những này cự kiếm xuống.
Còn nữ tử này lại kéo hơn mười vạn thanh cự kiếm xuống.
Võ giả có thể khống chế được cự kiếm này mà không hề tốn sức thì tất nhiên phẩm cấp của Âm Thể Tử Cực sẽ không thấp, chỉ là còn chưa hiểu quy tắc mà thôi.
Nữ tử áo bào tím rất dễ liên tưởng đến chuyện cự kiếm nhiều như mây bị mượn đi một năm trước.
Nghĩ tới đây, nàng nhẹ nhàng giậm chân, chiếc thuyền lớn kia liền quay đầu, lao xuống phía dưới.
“Vù vù vù…”
Nàng điều khiển thuyền lớn hạ xuống.
Nhưng cự kiếm trên bầu trời Thiên Vực vẫn không ngừng bị kéo xuống, khó tránh khỏi một số cự kiếm có cùng quỹ đạo với thuyền lớn của nàng.
Thế là nữ tử áo bào tím này không thể không điều khiển thuyền lớn tránh né những cự kiếm đang tới tấp rơi xuống kia.
“Mẹ nó!” Nữ tử áo bào tím tránh né những cự kiếm kia, trong lòng cũng hơi giận dữ.
Không hiểu quy tắc thì cũng thôi, nhưng thế này cũng quá đáng lắm rồi.
Rốt cuộc kéo toàn bộ những cự kiếm này xuống là để làm gì? Dù sao cũng chẳng ăn được! Lát nữa lại trả từng thanh một trong hơn mười vạn thanh cự kiếm này về vị trí ban đầu thì đúng là công trình lớn hạng nhất!
Theo quỹ đạo của cự kiếm, chiếc thuyền lớn kia cũng bắt đầu nhanh chóng lao xuống!
Ngay sau đó, trong mắt của nữ tử áo bào tím đứng ở đầu thuyền liền lộ ra vẻ khiếp sợ…
Ở bên dưới tập hợp đầy đủ mấy trăm vạn thanh kiếm lớn! Rõ ràng, người này không chỉ kéo cự kiếm từ Nam Thiên Vực xuống, mà còn kéo không ít cự kiếm từ Bắc Thiên Vực, Tây Thiên Vực và Đông Thiên Vực!
Mấy trăm vạn thanh kiếm lớn chậm rãi lượn vòng trên không trung, tạo thành một dòng sông kiếm mênh mông, hùng vĩ!
“Đây…”
Từ mặt khác mà nói thì việc cho Âm Thể Tử Cực mượn cự kiếm cũng chẳng hề khó khăn, bởi vì toàn bộ quá trình vô cùng đơn giản.
Mượn xong, cự kiếm chém xuống nhờ vào quán tính, sau đó biến mất.
Tổng cộng cũng chỉ có ba bước, người sở hữu Âm Thể Tử Cực chỉ cần hoàn thành bước thứ nhất, rồi sau đó không cần phải để ý đến các bước tiếp theo.
Nhưng cự kiếm trong dòng sông kiếm đang chậm rãi chuyển động trước mắt này đều là do một người điều khiển.
Mỗi thanh cự kiếm sau khi chảy đến tận cùng “sông kiếm” sẽ thay đổi phương hướng, khéo léo lội lại vào trong sông kiếm một lần nữa như cá bơi trong nước.
Kinh khủng hơn chính là khi chuyển động, những cự kiếm này lại không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Điều này nói lên cái gì? Nó chứng tỏ người này điều khiển mấy trăm vạn thanh cự kiếm mà lại không để bất kỳ thanh cự kiếm nào va chạm vào nhau.
Cảnh tượng trước mắt không chỉ là kinh khủng, mà trong kinh khủng còn lộ ra sự kỳ dị.
Phải có sức khống chế mạnh tới mức nào mới có thể làm được thế này?
Khê Ấu Cầm xắn tay áo trong lên, để lộ ra hai cổ tay trắng nõn.
Nàng không ngừng giơ hai tay lên trời mà lắc, ngón tay trắng mịn khẽ run rẩy.
Nàng không hề biết mình nên tu luyện như thế nào.
Khống chế những cự kiếm này một mặt là xuất phát từ bản năng, còn mặt khác là chỉ xuất phát từ nỗi buồn chán…
Nàng vẫy vẫy tay về phía bầu trời, trên mặt còn vương nụ cười mà nói với rồng tổ: “Nhóc con, đẹp không?”
“Kéc!” Rồng tổ thấy dòng sông kiếm trên bầu trời thì cái đuôi nhỏ của nó cũng đột nhiên phe phẩy.
Nghe thấy tiếng kêu của rồng tổ, Khê Ấu Cầm mỉm cười: “Thế thì làm lại lần nữa!” Nói xong, bỗng nhiên Khê Ấu Cầm ngưng vẫy tay mà lại dựng mười ngón tay lên!
“Vù vù vù vù…”
Trong cùng một lúc, tất cả các cự kiếm liền dựng lên một cách ngay ngắn.
“Xoay!”
“Vèo vèo!”
Lần này mấy trăm vạn thanh cự kiếm lại tạo thành một vòng xoáy hình tròn rồi bắt đầu xoay!
Nhìn thấy những biến đổi này của cự kiếm, nữ tử áo bào tím đứng ở trên thuyền lớn liền nhìn đến ngây người…
Kiếm trận Muôn Tía Nghìn Hồng là một loại kiếm trận cực kỳ lợi hại trong thiên hạ.
Người mới học thì có thể khống chế một vạn, một nghìn thanh cự kiếm!
Còn sau khi tu luyện thành công thì cũng chỉ có thể khống chế thuần thục mười một vạn thanh cự kiếm.
Đương nhiên phẩm cấp của những cự kiếm trong Tử Cực giới này không cao, nếu là võ giả Thần Cực Cảnh và hoặc những ai mà vô cùng giàu có thì có thể rèn ra mười một vạn thanh thánh khí hạ phẩm…
Song, trong Tử Cực giới có không ít cường giả có thể đồng thời khống chế mười vạn thanh cự kiếm một cách hoàn mỹ, hơn nữa đều là thánh khí thượng phẩm!
Một số đại năng siêu cấp thì có thể khống chế một nghìn một trăm vạn thanh cự kiếm… Đương nhiên, trong mắt một vài đại năng siêu cấp này thì thần khí cũng chẳng phải thứ quá quý giá, nhưng bọn họ cũng không thể nào đi tìm một nghìn một trăm vạn cự kiếm cấp bậc thần khí được, thế nên cũng chỉ có thể đưa một ít thần khí vào trong kiếm trận này.
Vậy mà bây giờ người này lại dễ dàng khống chế mấy trăm vạn thanh cự kiếm này một cách thành thạo!
Đáng sợ nhất là kiếm trận này vận hành theo một quy luật nhất định.
Việc này cần phải không ngừng luyện tập, là cả một quá trình từ khi mới tập tành đến lúc thuần thục.
Nhưng hiện tại, những cự kiếm này cũng không phải là xếp thành một thanh cự kiếm thật lớn, mà chỉ là biến đổi thành đủ loại hình dạng khác nhau mà thôi.
“Hả…”
Nữ tử áo bào tím điều chỉnh góc độ của thuyền lớn.
Vượt qua những cự kiếm chằng chịt kia, nàng liền nhìn thấy phía dưới có một nữ tử mặc thường phục màu trắng, mặt mang ý cười, tùy ý điều khiển những cự kiếm này…
“Quả nhiên chỉ là chơi đùa…” Nữ tử áo bào tím đột nhiên cảm thấy hơi tức giận: “Không ngờ lại là một con nhãi Thần Đan Cảnh.
Dựa vào cái gì!”
Lòng đố kỵ giữa phụ nữ với nhau khá là mãnh liệt.
Trong Thượng Giới, võ giả Thần Đan Cảnh chẳng khác gì trẻ con vừa mới ra đời chứ chưa nói tới chuyện bước chân vào võ đạo.
Song, cô gái trước mắt này lại thực sự chỉ có tu vi Thần Đan Cảnh!
Chương 943: Vạn Tử Quỳnh Lâu
Nhưng đố kỵ thì đố kỵ, nữ tử áo bào tím này cũng rất sáng suốt.
Bỏ qua sức khống chế bất thường của nữ tử này thì việc có thể tùy ý sử dụng mấy trăm vạn thanh cự kiếm cũng đã chứng minh phẩm cấp Âm Thể Tử Cực của nữ tử trước mắt này chắc không thấp!Nghĩ tới đây, nữ tử áo bào tím bèn điều khiển thuyền lớn chầm chậm hạ xuống phía dưới.
Khê Ấu Cầm đang chơi đùa vui vẻ, lúc này ánh mắt nàng lóe lên, rút một thanh cự kiếm ra khỏi vòng xoáy đang chậm rãi xoay tròn.
Nàng xếp từng thanh cự kiếm vào chung một chỗ, dần dần hình thành từng nét chữ, trở thành nửa bài thơ tứ tuyệt trên không trung…
“Đêm dài lạnh lẽo màn ngọc thấp,
Tỳ bà dừng ngân vì ai buồn”
Nhìn câu thơ trên bầu trời, trong mắt Khê Ấu Cầm lại lộ ra vẻ cô đơn.
Mặc dù nàng đang đùa một cách vui vẻ, nhưng dù sao vẫn không xua được nỗi trống vắng trong lòng.
Còn nữ tử áo bào tím cách đó không xa đã rời khỏi thuyền lớn.
Nàng ngẩng thấy câu thơ kia liền chần chừ một chút bởi ý tứ trong đó, trên mặt liền hiện ra một nụ cười lạnh: “Lại còn là một oán phụ…”
Nữ tử áo bào tím này nghĩ xong nên mở lời thế nào thì bèn tặc lưỡi hai tiếng: “Với thiên phú của ngươi, tu luyện thành công rồi thì chẳng phải dạng nam nhân ưu tú nào trong thiên hạ này cũng mặc cho ngươi lựa chọn ư? Tội gì ra vẻ đau khổ như vậy?”
Khê Ấu Cầm nghiêng đầu lại.
Vừa nãy nàng quá chú tâm nên không chú ý tới nữ tử áo bào tím và chiếc thuyền lớn này.
Nàng liếc mắt quan sát nữ tử áo bào tím này rồi mới nói: “Nam nhân ưu tú hơn nữa cũng không bằng hắn”
“Không bằng? Ta lại không nghĩ vậy” Vẻ mặt nữ tử áo bào tím có chút khinh thường.
Theo nàng thấy nhìn thì nữ tử này chỉ có tu vi Thần Đan Cảnh, hoàn toàn không biết gì về Tử Cực giới.
Như vậy, rõ ràng là nàng sinh ra ở Hạ Giới nào đó.
Võ giả của Hạ Giới thì có thể ưu tú thế đến mức nào?
Hơn nữa, tu vi của cô gái này là Thần Đan Cảnh hậu kỳ, e rằng tu vi của nam nhân mà nàng nhung nhớ cũng không cao được đến đâu, cùng lắm chắc cũng chỉ là Hư Kiếp Cảnh nhỉ? Tuyệt vời lắm thì cũng là Sinh Tử Cảnh, một tiểu lâu la mà thôi.
Nữ võ giả của Hạ Giới không tốt ở chỗ tầm nhìn quá hạn hẹp, không biết trong thiên hạ còn rất nhiều nam nhân ưu tú…
Khê Ấu Cầm không muốn mở miệng dây dưa đề tài này với nàng ta nữa, nên đột nhiên nàng mở miệng gọi: “Ngươi là sư phụ ư?”
Nàng được lão già kia căn dặn rằng chỉ cần tiến vào trong Tử Cực giới thì đương nhiên “sư phụ” sẽ tìm đến.
Trước mắt lại chỉ xuất hiện một nữ tử áo bào tím, nàng liền cho rằng đó là sư phụ của mình…
Một tiếng sư phụ này vừa gọi ra, nữ tử áo bào tím này liền kinh hãi, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.
Nói một cách công bằng thì nữ tử áo bào tím có tu vi Thần Cực Cảnh, làm sư phụ của một vị võ giả Thần Đan Cảnh tuyệt đối là dư sức.
Vấn đề là nữ tử áo bào tím sớm đã nhìn ra Khê Ấu Cầm không phải người tầm thường, nếu như nàng thực sự tùy tiện nhận Khê Ấu Cầm này làm đồ đệ thì sợ rằng chính nàng sẽ bị sư tôn của mình đuổi ra khỏi Tử Cực giới!
Song, báo cho sư tôn của mình về thông tin của cô gái này thì chắc hẳn bà ấy hẳn sẽ hết sức hài lòng.
Nghĩ tới đây, nữ tử áo bào tím liền dằn sự đố kỵ trong lòng xuống, trên mặt hiện lên nụ cười khách khí: “Ngươi muốn bái sư?”
Khê Ấu Cầm “Ừ” một tiếng.
Tuy rằng nàng muốn tu luyện, nhưng vẫn không biết phương pháp tu luyện nào cả.
Thật ra thời gian ở Khê gia nàng có học qua vài công pháp của Hư Linh Tông, nhưng chúng không hợp với Âm Thể Tử Cực, nên căn bản là không thể phát huy.
Nếu lúc này có một sư phụ thì nàng sẽ rất vui mừng.
Nghĩ đến sau này có thể giúp La Chinh một tay, thậm chí còn có thể cho hắn một niềm vui bất ngờ thật lớn, trong lòng Khê Ấu Cầm liền thấy ấm áp.
Nữ tử áo bào tím bèn mỉm cười: “Với điều kiện của ngươi thì tất nhiên có tư cách có một sư phụ tốt.
Chờ một chút, sư phụ… lập tức tới ngay!”
Đề cử cô gái này cho sư tôn thì nhất định sẽ là một công lao lớn, nên đương nhiên nàng sẽ không bỏ qua Khê Ấu Cầm!
Song, trong Tử Cực giới này cũng không phải chỉ có một mình nàng.
Tiểu cô nương này loáng một cái liền gọi ra mấy trăm vạn thanh cự kiếm như vậy, sợ rằng cũng không chỉ kinh động một mình nàng.
Cho nên nàng phải ra tay trước để chiếm lấy lợi thế mới được.
Thế là nữ tử áo bào tím liền vội vàng lấy một lá phù truyền âm ra đốt.
Đương nhiên phù truyền âm mà nàng sử dụng mạnh hơn nhiều so với mấy cái phù truyền âm của Hạ Giới kia, thậm chí còn có thể truyền âm qua toàn bộ Đại Giới.
Cô gái này đã nói sư phụ lập tức tới ngay, nên Khê Ấu Cầm cũng không để bụng.
Ngoại trừ khả năng đối nhân xử thế, Khê Ấu Cầm rất yếu về những phương diện khác.
Hoặc có thể nói, căn bản là nàng lười suy nghĩ nhiều.
Vậy nên nàng bèn ôm lấy rồng tổ, tiếp tục điều khiển mấy trăm vạn thanh cự kiếm hợp lại thành từng chữ từng một trên không trung. “Lòng chàng vô định như trăng sáng, vừa cuốn đông lầu đã chuyển tây”
Trong quá trình chờ sư tôn của mình, nữ tử áo bào tím cũng thấy Khê Ấu Cầm xếp chữ.
Câu thơ vừa u oán, lại tự thương cảm, tự thấy xót xa như vậy làm cho nữ tử áo bào tím này không biết nên nói gì, thậm chí còn hơi ngạc nhiên.
Chẳng phải chỉ là một gã đàn ông thôi sao, việc gì phải đến mức đó?
Nữ tử áo bào tím bèn mở miệng nói: “Sư tôn của ta chính là đại năng siêu cấp trong Tử Cực giới, nếu ngươi may mắn được làm học trò của lão nhân gia ngài thì phải toàn tâm toàn ý mà tu luyện.
Còn nam nhân này, không cần nhớ đến nữa”
Ai dè Khê Ấu Cầm bỗng nhiên xoay đầu lại, nháy mắt một cái, trên mặt lại lộ ra một chút ý cười: “Nếu bắt ta không nhớ nữa thì ta thà rằng không tu luyện”
Chân mày của nữ tử áo bào tím lập tức nhíu lại, ngay sau đó còn nói: “Nếu như ngươi bái sư, vào làm đệ tử của sư tôn thì sau này ta chính là sư tỷ của ngươi.
Có mấy lời đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.
Sư tôn, bà ấy thần thông quảng đại, người trong thiên hạ có tư cách bái bà làm sư vô cùng ít, tự bản thân ngươi phải nắm chắc cơ hội.
Chờ thực lực ngươi tiến bộ rồi thì ngươi có thể tùy ý chọn lựa thanh niên tài giỏi trong thiên hạ! Ngươi phải hiểu rằng khổ trước sướng sau”
Khê Ấu Cầm lại cười nói: “Ta tu luyện chính là vì chàng.
Ngươi nói ta không được nhớ thì tất nhiên ta đây sẽ không đi luyện nữa.
Ngươi hiểu chưa?”
“Hả…” Nữ tử áo bào tím nghe thấy kiểu suy luận của Khê Ấu Cầm thì kinh ngạc đến ngây người.
Làm gì có ai tu luyện vì người khác? Nàng nghĩ tới nghĩ lui rồi nói: “Tu luyện võ đạo, củng cố bản tâm thì mới có thể phá tâm chướng* của mình.
Đương nhiên phải lấy bản thân làm gốc.
Sao có thể tu luyện vì người khác?”
* Tâm chướng: Những gì ngăn cản cái tâm của mình hướng tới mục tiêu.
“Nhưng ta đúng là tu luyện vì người khác đó.
Không được à?” Khê Ấu Cầm nghiêng đầu ngờ vực hỏi.
Nữ tử áo bào tím chỉ biết câm nín.
Bỏ đi, cứ để sư tôn giáo dục tiểu cô nương này, nàng cũng không cần phải dính dáng đến làm gì.
Quả thực, nói chuyện với nàng ta quá mệt mỏi.
Chỉ chốc lát sau, dưới từng tia sáng màu tím đang không ngừng ngưng tụ lại, có một người chậm rãi xuất hiện trên thuyền lớn.
Nữ tử áo bào tím quay đầu nhìn sang, trên mặt lập tức hiện vẻ cung kính.
Nàng quỳ xuống đất nói: “Đồ nhi khấu kiến sư tôn!”
Người ở trên thuyền mặc một bộ áo giáp lớn màu tím nhạt, chỉ nhìn bề ngoài thì chính là một phu nhân diễm lệ tầm ba, bốn mươi tuổi.
Sau khi xuất hiện, hai mắt bà liền nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm, đồng thời lướt qua những cự kiếm đang trôi trên bầu trời kia, trên mặt cũng đầy vẻ ngạc nhiên.
Vừa rồi đồ đệ của bà vừa báo lên rằng phát hiện ra một nữ tử sở hữu Âm Thể Tử Cực thượng phẩm ở trong Tử Cực giới, ít nhất là thể chất tím trong cấp ba! Phu nhân xinh đẹp này liền vội vội vàng vàng chạy từ Vạn Tử Quỳnh Lâu tới!
Số lượng Âm Thể Tử Cực trong thiên hạ hoàn toàn không ít, nhưng đại đa số các Âm Thể Tử Cực đều là hai cấp tím nhạt và tím xanh, cũng chính là lục phẩm và ngũ phẩm.
Còn số lượng tím đỏ ngũ phẩm thì cực kỳ hiếm thấy.
Hễ là nữ tử sở hữu tím đỏ cấp bốn thì liền có tư cách gia nhập Vạn Tử Quỳnh Lâu bà một cách vô điều kiện!
Cho nên khi nghe thấy đồ đệ nói là có một người có Âm Thể Tử Cực tím trong, làm sao bà không nôn nóng cho được? Đây chính là tam phẩm đó!
Kết quả, đến nơi này nhìn một cái, bà liền thấy kinh hãi.
Tiểu cô nương trước mắt này không phải tím trong tam phẩm, cũng không phải tím đậm nhị phẩm, mà là tím đen nhất phẩm.
Sao có thể nhảy ra một người có tím đen nhất phẩm? Trong thoáng chốc, phu nhân xinh đẹp này cảm thấy nghĩ không thông.
* Âm Thể Tử Cực gồm 6 cấp bậc: Tím nhạt -> Tím xanh -> Tím đỏ -> Tím trong -> Tím đậm -> Tím đen, được xếp theo chiều tăng dần của độ mạnh.
Mỗi cấp bậc được chia ra theo các phẩm cấp: nhất phẩm -> nhị phẩm -> tam phẩm ->… theo chiều giảm dần của độ mạnh.
“Sư… tôn?” Nữ tử áo tím quỳ trên mặt đất kia bèn gọi khẽ.
Sau khi ý thức được bản thân hơi thất thố, phu nhân xinh đẹp mới nói với nữ tử áo bào tím kia: “Hồng Nguyệt, đứng dậy đi”
Nói xong, phu nhân xinh đẹp này lại nhẹ nhàng dời bước về phía Khê Ấu Cầm.
Còn Hồng Nguyệt nọ thì tiến lên đỡ một tay của sư tôn.
Đợi đến khi hai người bọn họ đi tới trước mặt Khê Ấu Cầm, phu nhân xinh đẹp kia liền mở miệng hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Sau khi ý thức được đây chính là sư phụ của mình, Khê Ấu Cầm cũng hơi thi lễ: “Ta họ Khê, tên là Ấu Cầm”
“Khê Ấu Cầm à?” Phu nhân xinh đẹp hỏi.
Khê Ấu Cầm vội vàng gật đầu: “Phải!”
Phu nhân xinh đẹp lập tức nói: “Ta là lâu chủ của Vạn Tử Quỳnh Lâu.
Nếu như ngươi bái ta làm sư thì phải gia nhập Vạn Tử Quỳnh Lâu”
Chương 944: Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu
Vạn Tử Quỳnh Lâu cũng là nơi có tiếng tăm lừng lẫy trong thiên hạ, nhưng đối với Khê Ấu Cầm thì nàng lại hoàn toàn không biếtNếu bái sư thì phải gia nhập Vạn Tử Quỳnh Lâu.
Nàng tỏ thái độ chẳng quan tâm, mỉm cười nói với phu nhân xinh đẹp nọ: “Vâng! Không thành vấn đề!”
Lúc bấy giờ phu nhân xinh đẹp kia lại ngẩng đầu nhìn lên trời.
Những chữ to do cự kiếm chằng chịt ghép lại tạo thành một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ai oán.
Vì vậy, phu nhân xinh đẹp nhíu mày rồi nói: “Công pháp tu luyện của Vạn Tử Quỳnh Lâu ta coi trọng thanh tâm quả dục*, nếu như ngươi có duyên trần gì chưa dứt thì dứt hết đi, đừng có nhớ nhung cái gì nữa”
* Thanh tâm quả dục: Giữ tâm trong sạch, thanh tịnh, hạn chế mọi ham muốn người thường.
“A…” Khê Ấu Cầm chớp mắt một cái.
Sao lại không giống như lão già kia nói vậy? Nhưng nàng vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không được.
Ta đây thà rằng không gia nhập Vạn Tử Quỳnh Lâu, cũng không bái bà làm sư phụ!”
Phu nhân xinh đẹp không ngờ tiểu cô nương này lại thay đổi nhanh như vậy.
Nhưng Khê Ấu Cầm này có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, sao bà có thể bỏ qua được?
Phu nhân xinh đẹp bèn cười lạnh một tiếng: “Ngươi còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện.
Ta há có thể để ngươi làm theo ý mình!”
Mặc kệ phu nhân xinh đẹp trước mắt này là đại năng nào, Khê Ấu Cầm cũng không hề nể mặt: “Cứ không gia nhập đấy! Ngươi làm gì được ta?”
Vị nữ tử tên là Hồng Nguyệt bên cạnh kia nhìn thấy sắc mặt của sư tôn không tốt thì cũng vội vàng khuyên: “Ấu Cầm cô nương, sư tôn cũng chỉ muốn tốt cho cô.
Ta thấy cô vẫn…”
Sắc mặt của Khê Ấu Cầm khó chịu hẳn.
Nàng không hiểu, bái sư thì bái sư, chứ sao lại có quy tắc này? Lúc này nàng không nói lời nào, quay đầu muốn rời đi.
Nhưng nàng vừa định xoay người liền cảm thấy thân thể của mình như rơi vào trong bùn lầy, không bước nổi một bước.
“Kéc!” Con rồng tổ kia không hề bị ảnh hướng, nó liền nhảy lên vai của Khê Ấu Cầm, gầm gừ với phu nhân xinh đẹp!
“Ồ, Không ngờ con rồng nhỏ này lại không bị ảnh hưởng?” Trên mặt phu nhân xinh đẹp kia cũng có chút kinh ngạc.
Trên thực tế, con rồng tổ này có thể thoát ra khỏi tuyệt đại đa số ràng buộc của các lực quy tắc căn bản.
Ngay cả quy tắc không gian và quy tắc thời gian cấp cao cũng không thể ảnh hưởng tới nó.
“Thả ta ra!” Khê Ấu Cầm muốn rời khỏi giao điểm không gian này để trở về Đại Thế Giới.
Do bản thân không thể di chuyển, nàng bất ngờ vung tay lên.
Tất cả cự kiếm trên bầu trời liền lao xuống.
Phu nhân xinh đẹp lại cười khẩy, nhẹ nhàng vung tay lên tương tự Khê Ấu Cầm.
Những cự kiếm kia liền thoát khỏi sự khống chế của Khê Ấu Cầm mà trở về vị trí cũ của mình. “Ngươi mới ở Thần Đan Cảnh đã có thể điều khiển mấy trăm vạn cự kiếm trong tay, thiên phú này quả thực khiến người ta phải cảm thán.
Nhưng ngươi trông chờ những cự kiếm kia có thể làm ta bị thương thì đúng là mơ mộng hão huyền! Ngươi còn nhỏ tuổi, nên dù sao tính tình cũng còn hơi bướng bỉnh, vi sư không so đo.
Ngươi nên ngoan ngoãn theo ta đến Vạn Tử Quỳnh Lâu đi! Vi sư sẽ đối xử tử tế với ngươi.
Chờ ngươi học thành tài, tất nhiên vi sư sẽ giúp ngươi lựa chọn một thiên tài kiệt xuất nhất trong thiên hạ…”
“Bà không phải là sư phụ ta.
Ai cần bà chọn giúp ta?” Khê Ấu Cầm lạnh lùng quát.
Phu nhân xinh đẹp lại không hề tức giận, trên mặt vẫn hiện lên nụ cười mỉm.
Hồng Nguyệt bên cạnh nhìn cũng ngây người.
Nàng biết tính tình của sư tôn rất tệ, bị tiểu cô nương này quát tháo như vậy mà cũng không tức giận thì có thể tưởng tượng được sư tôn xem trọng Khê Ấu Cầm này đến mức nào…
Đáng tiếc nàng ta lại không biết tốt xấu, cuối cùng là tự chuốc khổ vào thân.
Hồng Nguyệt cảm thán một câu trong lòng.
Đến khi phu nhân xinh đẹp này đi tới trước mặt Khê Ấu Cầm, hờ hững liếc mắt nhìn Khê Ấu Cầm, sau đó vẫn nói một cách hiền hòa: “Nếu như ngươi không chịu đi đến Vạn Tử Quỳnh Lâu ta, vậy thì cũng đơn giản thôi.
Ta liền đi giết nam nhân kia, cắt đứt hy vọng của ngươi.
Thế nào?”
“A…”
Nghe thấy câu này, Khê Ấu Cầm lập tức sốt ruột.
Nàng không biết rốt cuộc nữ nhân này mạnh đến mức nào, nhưng tuyệt đối là sự tồn tại mạnh đến mức làm cho người ta tuyệt vọng.
Giống như lão già kia, ở trước mặt lão thì La Chinh không hề có sức phản kháng.
Nếu nữ nhân này thực sự muốn đi giết La Chinh thì mình nên làm gì đây?
Nhìn thấy sắc mặt hoảng hốt lo sợ của Khê Ấu Cầm, phu nhân xinh đẹp kia cười: “Yên tâm đi.
Vào Vạn Tử Quỳnh Lâu ta tu luyện thanh tâm quả dục, không bao lâu là ngươi có thể quên đi thôi.
Đối với võ giả, nói cho cùng thì chuyện tình cảm cũng chỉ là một ràng buộc không có mấy tác dụng mà thôi…”
Ai ngờ vẻ mặt hoảng hốt lo sợ của Khê Ấu Cầm chỉ duy trì trong nháy mắt.
Sau chốc lát, nàng liền lạnh lùng nói với phu nhân xinh đẹp nọ: “Không cần phải suy nghĩ.
Nếu bà dám giết La Chinh, ta sẽ lập tức tự sát.
Có chết cũng sẽ không bái bà làm sư phụ!”
“La Chinh?” Phu nhân xinh đẹp nghiền ngẫm cái tên này một chút.
Thậm chí bà còn đối chiếu với mấy trăm vị hào kiệt trẻ tuổi trong thiên hạ mà bà có ấn tượng sâu nhất.
Trong đó không có cái tên này, vậy nên lòng bà đã sáng tỏ.
Nếu là hạng người vô danh thì lại càng không cần phải kiêng kỵ gì.
Lúc trước, phu nhân xinh đẹp còn hơi kiêng dè, ngộ nhỡ người mà Khê Ấu Cầm ngưỡng mộ kia chính là người kế thừa của vị Thiên Tôn nào đó thì có chút phiền phức.
Khê Ấu Cầm ý thức được mình lỡ lời nói ra cái tên La Chinh này.
Nàng vội vàng bụm miệng mình lại, lòng đầy hối hận.
Song, phu nhân xinh đẹp lại không ngờ hiện tại cái tên La Chinh này không có chút tiếng tăm nào, nhưng đã được định trước sau này sẽ là người có tiếng tăm vang khắp thiên hạ, là cái tên đủ để khiến cho bà khắc ghi trong lòng suốt cuộc đời này!
“Ha ha ha…”
Ngay vào lúc này, giữa không trung đột nhiên truyền đến một tiếng cười phóng túng.
Âm thanh kia êm ái vui tai, lại vô cùng mê hoặc.
Chỉ một tiếng cười này liền khiến cho người ta mắt đỏ tai hồng, tim đập nhanh hơn.
Lúc này phu nhân xinh đẹp kia còn khá ổn, vẻ mặt không thay đổi chút nào, còn trên mặt Hồng Nguyệt nọ đã lộ ra vẻ không được tự nhiên.
Về phần Khê Ấu Cầm, tu vi của nàng thấp nhất, nên từng âm thanh lẳng lơ kia truyền vào trong tai, trên mặt liền ửng hồng, hô hấp cũng càng dồn dập hơn.
Nàng đã trao thân cho La Chinh, nên cũng đã không còn là hoàng hoa khuê nữ.
Lần này thân thể liền sinh ra phản ứng cực kỳ mất tự nhiên.
“Vạn Tử Quỳnh Lâu kia chính là lầu ni cô.
Vào trong đó liền sống cuộc sống của quả phụ thủ tiết.
Bái nữ nhân này làm sư phụ thì cuộc đời còn hứng thú gì nữa, chẳng bằng chết quách đi cho rồi” Giọng nói kia nhẹ nhàng bay qua, tựa như có người đang hà hơi bên tai Khê Ấu Cầm, khiến lông tơ toàn thân nàng dựng ngược, run rẩy mãi không thôi.
Chỉ chốc lát sau liền thấy giữa không trung xuất hiện một chiếc giường lớn nạm vàng.
Chiếc giường lớn này rộng khoảng mười trượng, dài đến mười trượng, nhưng người ngủ trên giường lớn này lại không phải là người khổng lồ, mà là một nữ tử yểu điệu.
Nhìn qua thì nữ tử này tinh khôi như một đóa sen trắng, dáng vẻ vô cùng thuần khiết, nhưng cả người cô lại mặc rất ít quần áo, nơi nào cũng lộ ra vẻ cám dỗ.
Đừng nói là nam nhân bình thường, ngay cả Khê Ấu Cầm thì chỉ cần liếc mắt nhìn lên cũng thấy miệng khô lưỡi nóng.
Mà thứ khiến cho Khê Ấu Cầm nghẹn họng nhất chính là mười nam tử ở trần ngồi thẳng một cách chỉnh tề trên mép chiếc giường lớn này.
Những nam tử kia ai nấy đều cường tráng mạnh mẽ, lúc này đang ngồi xếp bằng, nhắm mắt bất động.
“Triệu Tiêu Tiêu, đồ lẳng lơ phóng đãng, chẳng biết thấp kém là gì như ngươi thì lấy đâu ra tư cách mà nói ta?” Sau khi phu nhân xinh đẹp nhìn thấy cô nàng kia xuất hiện thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nữ tử tên là Triệu Tiêu Tiêu này liền nhấc thân thể như không xương của mình dậy, đôi chân càng giống như là hai con rắn nhỏ, cánh tay cô nàng đặt trên vai một nam tử cường tráng.
Cô nàng nhìn lên bài thơ thất ngôn tứ tuyệt trên bầu trời kia, rồi sau đó cười quyến rũ nói: “Tiểu nha đầu, ta thấy ngươi đã phá thân, làm bài thơ này nhất định là muốn nam nhân.
Chi bằng đến Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu của ta, như vậy có thể nếm hết nam sắc nhân gian, còn có thể bí mật luyện song tu…”
Lời của Triệu Tiêu Tiêu còn chưa dứt, phu nhân xinh đẹp lại trực tiếp mắng: “Phóng đãng!”
Triệu Tiêu Tiêu kia bị người khác mắng như vậy nhưng cũng không giận, chỉ cười nói: “Võ đạo không phải chỉ có một đường.
Hoa Băng Yến, ta đã tranh luận với ngươi rất nhiều lần rồi, thế nhưng ngươi chưa từng thuyết phục được ta lần nào”
Khê Ấu Cầm ôm rồng tổ đứng tại chỗ, đầu óc hỗn loạn, cảm thấy mình sắp suy sụp đến nơi.
Những người này là kiểu quái gì vậy…
Nàng không biết ba tầng lầu ở Tử Cực giới có danh tiếng rất lớn trong thiên hạ.
Hoa Băng Yến chính là Lâu chủ của Vạn Tử Quỳnh Lâu.
Còn Triệu Tiêu Tiêu lại là Lâu chủ của Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu.
Mà hai tầng lầu này lại khá cực đoan.
Vạn Tử Quỳnh Lâu thuộc loại am ni cô điển hình, vào trong đó liền thanh tâm quả dục, cắt đứt tất cả nhớ nhung.
Còn Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu, nhìn tên là biết.
Đối với rất nhiều võ giả nam thì tất nhiên đây là là sự quyến rũ cực lớn.
Trong đó tiên nữ như mây, hơn nữa tác phong bạo dạn, phóng đãng.
Song, thật sự không có mấy ai dám đi vào.
Chương 945: Tháp chủ Vô Định
Nguyên nhân rất đơn giản, cho dù là võ giả háo sắc đến mức nào thì cũng sợ chếtCòn sống thì còn có thể hưởng thụ, nhưng sau khi chết thì chẳng còn gì cả…
Nữ tử trong Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu chẳng hề ép buộc, nhưng thuật quyến rũ mà họ tu luyện lại làm cho nam nhân không thể tự dứt ra được, cuối cùng thân thể sẽ bị ép khô.
Nhẹ thì nguyên khí bị tổn thương nặng nề, tu vi trăm năm, nghìn năm bị hủy trong chốc lát.
Nặng thì tổn thương căn nguyên, trở thành đồ bỏ đi.
Thậm chí cũng có rất nhiều người mất mạng.
Rõ ràng Khê Ấu Cầm nàng muốn nam nhân, nhưng nàng chỉ muốn một mình La Chinh, làm sao nàng lại có thể tiến vào chỗ đó?
Còn Vạn Tử Quỳnh Lâu lại trực tiếp chặt đứt rễ tình, nàng cũng không làm được.
Bị lão già kia lừa rồi…
Khê Ấu Cầm căm tức nghĩ.
Nhưng vấn đề là nàng đã tới đây, đối diện với hai người trước mắt này thì sao nàng có thể thoát thân? Cho dù nàng thông qua giao điểm không gian để trốn về Trung Vực thì liệu có dẫn tới tai họa cho La Chinh hay không? Đây đều là chuyện khiến Khê Ấu Cầm vô cùng lo lắng.
Khê Ấu Cầm buồn bực suy nghĩ trong lòng, còn hai vị Lâu chủ bên cạnh lại xoay quanh nàng mà tranh cãi!
Hai người bọn họ đều sẽ không bỏ qua thể chất Âm Thể Tử Cực nhất phẩm này của Khê Ấu Cầm.
Cuộc tranh luận này cứ giằng co mãi không có hồi kết.
Thấy cuộc cãi vã của hai nữ nhân này sắp biến thành đánh nhau thì ngay vào lúc này, một giọng nói già nua mà uy nghiêm lại vang lên.
“Cút hết ngay cho ta!”
Sau khi giọng nói này truyền tới thì sắc mặt Triệu Tiêu Tiêu và Hoa Băng Yến đều trĩu xuống.
Ngay sau đó là một bà lão dung mạo hiền hòa, nhưng vẻ mặt nghiêm trang, chống một cây quải trượng xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Mặc dù Triệu Tiêu Tiêu và Hoa Băng Yến có sắc mặt u ám, nhưng vẫn cung kính kêu một tiếng “Tháp chủ” với bà lão kia.
Trong Tử Cực giới có một tháp ba lầu, ngoại trừ Vạn Tử Quỳnh Lâu, Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu ra thì còn có một tòa là Lãm Nguyệt Lâu! Chiếm ưu thế tuyệt đối trong đó chính là tòa tháp này, tên là tháp Vô Định!
Bà lão này chính là Tháp chủ tháp Vô Định.
Người bên ngoài đều gọi bà một tiếng là “Vô Định lão nhân”.
Vô Định lão nhân chống quải trượng chậm rãi đi về phía Khê Ấu Cầm, trên mặt là ý cười nhẹ: “Không tệ, không tệ.
Lão già kia đã tìm cho ta một hạt giống tốt!”
“Tháp chủ, tiểu cô nương Khê Ấu Cầm này do ta thấy trước…” Nghe Vô Định lão nhân nói như vậy, Hoa Băng Yến đâu thể cam tâm, liền theo lý mà tranh.
Còn Triệu Tiêu Tiêu lại khẽ cười nói: “Tới trước thì sao? Người ta cũng không muốn đi theo ngươi làm ni cô!”
“Ngươi trước?” Vô Định lão nhân lạnh lùng nhìn lướt qua Hoa Băng Yến rồi cười nói với Khê Ấu Cầm: “Tiểu nha đầu, giơ tay phải của ngươi ra”
Lúc này Khê Ấu Cầm cũng không dám gọi sư phụ lung tung nữa, bèn sợ hãi đưa tay phải ra trước mặt bà lão này.
Mọi người lúc này đều nhìn thấy rất rõ ràng, trong lòng bàn tay Khê Ấu Cầm có một phù định vị đặc biệt của Thiên Vị tộc.
Nhìn thấy phù định vị này, Hoa Băng Yến và Triệu Tiêu Tiêu lập tức hiểu ra.
Bản thân Tháp chủ không phải là người của Thiên Vị tộc nhưng vị lão nhân nhà bà lại là nhân vật quan trọng của Thiên Vị tộc.
Chắc hẳn cô gái này là do lão già kia đưa tới?
Vô Định lão nhân hờ hững nhìn Hoa Băng Yến nói: “Thấy chưa? Còn cần ta giải thích lại không?”
Sắc mặt Hoa Băng Yến hơi xấu hổ, lắc lắc đầu: “Không cần đâu Tháp chủ.
Vừa rồi là ta không biết”
“Không biết là tốt rồi” Vô Định lão nhân dùng ánh mắt hiền hòa đánh giá Khê Ấu Cầm, lại cười nói: “Tiểu cô nương, sư phụ mà lão già nhà ta bảo ngươi bái làm sư chính là bà lão cổ hủ ta đây”
Khê Ấu Cầm bĩu môi.
Làm ầm ĩ như thế, ngay cả nguyện vọng bái sư của nàng cũng tiêu tan.
Nhưng nghĩ lại thì hình như nàng chỉ có thể lựa chọn tu hành tiếp.
Cho dù như thế nào thì đối với La Chinh, chuyện mình trở nên mạnh mẽ cũng là một chuyện tốt.
Chẳng qua nàng vẫn cảnh giác hỏi: “Bà… có để cho ta nhớ tới nam nhân không?”
Một câu nói không đầu không đuôi này khiến cho Vô Định lão nhân không hiểu ra sao cả, trên mặt cũng hiện ra đủ vẻ kỳ quái.
Triệu Tiêu Tiêu bên cạnh liền cười lẳng lơ: “Ha ha ha, dáng dấp tiểu cô nương này đứng đắn như vậy mà lại có chân truyền của Tiêu Hồn Đãng Phách Lâu ta! Xem ra gia nhập lâu ta vẫn là thích hợp nhất!”
“Không, không, không… không phải là ý này!” Sắc mặt Khê Ấu Cầm bỗng chốc lại đỏ bừng lên.
Nàng bị hai vị Lâu chủ kia quấy nhiễu đến mức choáng váng đầu óc, loạn ngôn mất rồi.
Khi nói những lời này ra khỏi miệng đúng là vô cùng lúng túng.
Ngược lại, Vô Định lão nhân vẫn hiểu lời của Khê Ấu Cầm, chỉ thản nhiên nói: “Lão già đã nói chuyện của ngươi với ta.
Ta cũng biết ngươi không có lòng với võ đạo, tu luyện chính là vì người kia.
Nếu ngươi bái ta làm thầy thì ta sẽ không hạn chế ngươi nhiều.
Chẳng qua, dù sao con đường võ đạo cũng phải dựa vào ý muốn lúc đầu.
Nếu ngươi có thể kiên trì thì tất nhiên sẽ có thành tựu.
Nhưng phải xem bản thân ngươi có thể kiên trì vì người kia không thôi…”
Nghe thấy câu này, Khê Ấu Cầm xem như đã yên lòng.
Nàng liền lặng lẽ gật đầu rồi lập tức nói: “Ta có thể!”
“Tốt lắm” Vô Định lão nhân hờ hững cười cười, “Đã như vậy, ngươi theo ta vào trong tháp”
“Có thể không phải là bây giờ được không?” Khê Ấu Cầm lại hỏi.
Động cơ nàng chọn bái sư quả thực rất mãnh liệt.
Nhưng nàng không muốn tiến vào tháp Vô Định ngay bây giờ.
La Chinh vừa mới trở lại Trung Vực chưa được bao lâu, trong khoảng thời gian này nàng muốn dành chút thời gian bầu bạn với hắn.
Vô Định lão nhân cười: “Tùy ngươi! Song, nếu ngươi đi theo vào tháp Vô Định một chuyến thì sau này khi ngươi quay về trong Tử Cực giới, giao điểm không gian tự nhiên sẽ thông với cổng tháp Vô Định”
Võ giả sở hữu Âm Thể Tử Cực lần đầu tiên tiến vào Tử Cực giới thì vị trí sẽ là ngẫu nhiên.
Nhưng nếu như thay đổi địa điểm thì lần sau tiến vào sẽ trực tiếp đến chỗ mà lần trước rời đi.
Vô Định lão nhân muốn thay đổi giao điểm không gian đến gần tháp Vô Định.
“Vâng!” Rốt cuộc trên mặt Khê Ấu Cầm cũng lộ ra ý cười.
Không ngờ bà lão này dễ nói chuyện như thế.
Khê Ấu Cầm không chịu được quá nhiều ràng buộc, tất nhiên nàng cảm thấy Vô Định lão nhân hòa nhã dễ gần.
…
Một đêm xuân.
Ninh Vũ Điệp mệt mỏi duỗi thân thể cân đối của nàng ra.
Nhìn thấy La Chinh bên người, mặt nàng vẫn đỏ bừng.
Đối với võ giả thì tiêu hao chút sức lực này cũng chẳng khác gì chín trâu mất đi sợi lông.
Một đêm phóng đãng này, hai người đều không ngủ tí nào!
“Đang ngủ sao?” Ninh Vũ Điệp nằm sấp trên lồng ngực của La Chinh, cả mái tóc đen đều phủ xuống ngực hắn.
Thân thể nàng nhỏ nhắn xinh xắn, nằm trên người La Chinh như vậy giống như là nằm trên một chiếc thuyền.
Ý thức được La Chinh chỉ giả vờ ngủ say chợp mắt mà thôi, nàng bèn tinh nghịch giơ tay, chuẩn bị bóp mũi hắn.
Song cái tay nhỏ còn chưa chạm vào chóp mũi của La Chinh thì đã bị hắn nhanh như chớp bắt được.
“Đáng ghét, buông ra!” Ninh Vũ Điệp hờn dỗi nói.
Sao La Chinh có thể buông ra được? Sau khi nắm lấy tay Ninh Vũ Điệp, hắn liền kéo một cái, lại ôm chặt nàng vào lòng.
“Hừ, đêm qua chàng…” Ninh Vũ Điệp lại nói.
La Chinh biết Ninh Vũ Điệp sắp nói gì, vậy nên hắn cười nói: “Còn nói nữa, nàng thế mà lại làm ta chết rét!”
“Hừ hừ, ai bảo chàng làm chuyện xấu? Sau này chỉ cần chàng dám giở trò xấu, ta liền khiến chàng lạnh chết!” Trên mặt Ninh Vũ Điệp lộ vẻ đắc ý.
“Ta cũng không sợ lạnh! Không tin thử lại lần nữa?” La Chinh cười nói.
“Ai thèm.
Chàng coi ta là đứa ngốc chắc…”
Sau khi liếc mắt đưa tình một phen, hai người bèn rửa mặt chải đầu.
Ninh Vũ Điệp vấn tóc sau đầu, quấn thành một búi tóc, để lộ rõ vành tai nõn nà xinh xắn.
Cách trang điểm này chính là tập tục của Trung Vực.
Hễ là nữ tử đã gả cho người ta thì phải vấn tóc thành búi quanh đầu trong ba ngày.
Với cách trang điểm như vậy, Ninh Vũ Điệp thiếu đi vài phần xinh đẹp, hoạt bát, nhưng lại sang trọng hơn rất nhiều.
Lão già hôm qua vẫn chưa rời khỏi Vân Điện.
Hôm qua chính là đại điển song tu của La Chinh, mà ngay cả mục đích đến của đối phương là gì hắn cũng không rõ cho nên sáng sớm hôm nay liền chạy thẳng tới chỗ ông lão kia.
Vân Điện bố trí một tòa lầu các để uống trà, lão già này đang uống trà trong đó!
La Chinh vừa tiến vào trong lầu các nọ liền làm lễ với lão già kia.
Ông ta liền cười, nhìn ra bên ngoài.
Mà đúng lúc này, ở ngoài có một bóng người bay vụt tới, chính là Khê Ấu Cầm đã đi ra ngoài cả đêm đến giờ mới về.
Nhìn dáng vẻ Khê Ấu Cầm có chút phong trần mệt mỏi.
Hôm qua nàng rời khỏi Vân Điện ư? Trên mặt La Chinh lộ vẻ hiếu kỳ, thắc mắc không biết Khê Ấu Cầm đã đi đâu.
Mấu chốt là ở chỗ, hôm qua hắn thấy lão già này nói với Khê Ấu Cầm cái gì đó, mà sáng sớm hôm nay Khê Ấu Cầm liền chạy thẳng tới bên này.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








