1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 191 : Lại thăm dò Tiên Phủ (c951-c955)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 191 : Lại thăm dò Tiên Phủ (c951-c955)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 951: Lại thăm dò Tiên Phủ

Ninh Vũ Điệp cong cong môi, trên mặt liền lộ ra vẻ không phục: “Ban phát tình yêu khắp nơi, không phải là người tốt!”Thấy Ninh Vũ Điệp có dáng vẻ như vậy, Khê Ấu Cầm mỉm cười.

Dường như nhìn người khác ghen tuông cũng là một chuyện rất vui vẻ, thậm chí còn triệt tiêu được nỗi chua xót trong lòng.

Vì vậy nàng liền tiếp tục trêu đùa: “Nói cho cùng thì La Chinh cũng quen biết cô gái này trước mà!”

“Trước hay sau gì thì đều là đồ lăng nhăng, không phải người tốt” Ninh Vũ Điệp càng nói càng tủi thân.

Thấy dáng vẻ này của nàng, Khê Ấu Cầm lại càng nhân cơ hội nói thêm vào: “Nếu La Chinh không phải là người tốt thì rất có khả năng hắn đã dứt áo ra đi rồi, khỏi cần trở về.

Chính bởi vì hắn trọng tình trọng nghĩa nên mới giữ lời hứa…”

“Cũng không phải là người tốt, không phải người tốt!” Ninh Vũ Điệp nóng nảy, hai mắt càng đầm đìa nước.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Ninh Vũ Điệp, Khê Ấu Cầm lại im lặng chìa tay về phía nàng.

“Ngươi làm gì đó!” Ninh Vũ Điệp nói với giọng nghẹn ngào mà lui một bước, tránh được tay của Khê Ấu Cầm.

Song Khê Ấu Cầm vẫn áp sát một bước, cầm ống tay áo lau nước mắt trên mặt nàng đi, vừa lau vừa nói: “Không phải người tốt thì hắn cũng là phu quân của tỷ”

Ninh Vũ Điệp đờ ra, cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng, hai mắt ửng đỏ nhìn chăm chú vào La Chinh cách đó không xa.

Tục ngữ nói phu quân chính là oan gia, La Chinh này có lẽ chính là oan gia cả đời nàng.

Còn Thạch Kinh Thiên lại bay lơ lửng ở nơi xa hơn, hết nhìn Điện chủ rồi lại nhìn La Chinh và Tô Linh Vận, trong lòng cũng cảm thán.

Đậu xanh rau má, La Chinh này thật lợi hại, không hổ là người đi ra từ Thanh Vân Tông của ông đây!

Tuy nói võ giả tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, Thạch Kinh Thiên hắn có tới mấy chục vợ bé, so với hắn thì La Chinh chẳng qua cũng chỉ múa rìu qua mắt thợ.

Nhưng cũng phải nhìn xem người mình cưới là ai!

Thạch Kinh Thiên không biết thân phận của vị nữ tử da trắng bên cạnh Điện chủ kia, nhưng chắc chắn người này cũng có xuất thân không thấp, quá nửa là đến từ danh môn thế gia.

Còn Ninh Vũ Điệp lại là người cầm quyền tông môn có thế lực lớn nhất trong Trung Vực! Nàng có thân phận thế nào? Một nữ tử bình thường có thể so sánh được sao?

Song, dù sao La Chinh cũng vừa mới đại hôn xong ấy vậy mà liền trở về tìm Tô Linh Vận.

Trông Điện chủ quá mức tức giận mà vẫn không thể làm gì La Chinh, Thạch Kinh Thiên cũng chỉ có thể bội phục trong lòng.

La Chinh an ủi Tô Linh Vận một lúc, sau khi hai người dốc bầu tâm sự xong thì cuối cùng Tô Linh Vận lại nhắc tới phụ hoàng nàng.

Tô Khiêm thân là chấp sự của Vân Điện, từ lúc mất tích trong khi đang thi hành nhiệm vụ đến tận bây giờ vẫn không có tin tức gì, hình như trong Vân Điện cũng không có bất cứ tin tức gì của ông.

Lúc này La Chinh chợt nghĩ, hắn có thể tra xét hướng đi của Tô Khiêm trong trí nhớ của ý chí Đại Thế Giới.

Trong trí nhớ kia bao quát tất cả các tin tức của Đại Thế Giới, chỉ cần là sinh linh đến từ chính Đại Thế Giới thì sẽ không bỏ sót!

Sau một suy nghĩ, trong nháy mắt La Chinh liền có được thứ mình muốn.

Hắn hơi im lặng một chút rồi mới nói với Tô Linh Vận: “Chắc là phụ thân nàng… tọa hóa ở trong một tòa di tích”

“Thật ư?” Ánh mắt Tô Linh Vận nhẹ nhàng lóe lên.

Thực ra cha nàng mất tích đã lâu như vậy, Tô Linh Vận đã sớm có dự cảm này.

Nhưng bởi vì từ trước tới nay không có tin tức nào nên trong lòng nàng vẫn còn giữ lại một chút hy vọng mà thôi.

Tuy nàng không rõ làm sao mà La Chinh biết được chuyện này, nhưng nàng lại tin lời La Chinh nói.

“Ta sẽ bảo Vân Điện phái người đưa hài cốt của phụ thân nàng về” La Chinh tiếp tục nói.

Tô Linh Vận gật đầu.

Nàng hẳn là kín đáo hơn Ninh Vũ Điệp vài phần.

Lần này La Chinh buông lỏng tay, nàng lại cố ý kéo dãn khoảng cách với hắn.

Còn Khê Ấu Cầm bên kia nhìn thấy tâm trạng của Ninh Vũ Điệp đã ổn định thì liền kéo tay của nàng ta, song tay của Ninh Vũ Điệp đột nhiên rụt lại: “Làm cái gì đấy!”

“Đi qua chào hỏi đi” Khê Ấu Cầm cười nói.

“Không đi!” Ninh Vũ Điệp nói một cách quật cường.

“Dù sao cũng phải quen biết nhau, sao tỷ có thể trốn tránh được?” Khê Ấu Cầm nói.

“…”

Sau khi suy nghĩ một chút, Ninh Vũ Điệp đành bất đắc dĩ đi theo Khê Ấu Cầm, bay về phía sườn núi bên kia.

Tảng đá trong lòng Khê Ấu Cầm quả thực nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với Ninh Vũ Điệp.

Trong lòng nàng luôn có một niềm tin, mặc kệ La Chinh có bao nhiêu nữ nhân thì cuối cùng người bầu bạn bên cạnh chàng vẫn là mình.

Câu nói kia của Vô Danh rất hay, để xem ai mới là người cười cuối cùng!

Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp chầm chậm bay tới, trên mặt La Chinh hơi tỏ ra mất tự nhiên, trong lòng hắn cũng không nghĩ ra nên xử lý quan hệ giữa ba cô gái như thế nào, nên chỉ có thể kiên trì giới thiệu mọi người với nhau.

Cũng may Khê Ấu Cầm tự nhiên thoải mái lên tiếng chào Tô Linh Vận, còn Ninh Vũ Điệp đứng ở một bên.

Ba cô gái quan sát lẫn nhau, trong mắt lộ ra ý tứ không nói nên lời…

Mỗi người đều nếm được những mùi vị ngọt bùi cay đắng khác nhau.

Nhưng dù sao hình ảnh này cũng có thể coi như hài hòa, khiến cho La Chinh có cảm giác mình đã may mắn qua ải.

La Chinh dừng lại ở trong Thanh Vân Tông hai ngày.

Có người nói Mạc Xán dựa vào thực lực của bản thân, gắng lấy lại địa vị của mình trong Mạc gia.

Còn Chương Vô Huyền bây giờ đã chính thức tiếp quản chuyện làm ăn của Chương gia hắn.

Cảnh ngộ của mỗi người mỗi khác, nhưng tổng thể thì đều thuận lợi.

Sau đó La Chinh lại đi về hướng nam, trở về La gia ở quận Sùng Dương.

La gia ngày nay đã là một thế lực không thể xem nhẹ, tuy vị trí địa lý không phải ở đế đô Phần Thiên, nhưng xu thế phát triển bây giờ đã âm ỉ có chiều hướng sẽ vượt qua bảy đại sĩ tộc, nguyên nhân cũng chỉ có một, đó là La Chinh.

La Chinh lặn ngụp trong Trung Vực, thậm chí có lần mất tích hai năm, nhưng không ai dám bảo đảm hắn sẽ không trở về.

Người nào thực sự chọc vào La gia thì khó bảo toàn, bởi ngày nào đó La Chinh trở về, đó chính là ngày đại họa diệt tộc giáng xuống!

Không bị những gia tộc khác cản trở, thế lực của La gia mở rộng nhanh như gió, không gia tộc nào trong quận Sùng Dương có thể địch nổi.

Đối với La gia, tất nhiên sự trở về của La Chinh là là một chuyện cực vui.

Lần này trở về, La Chinh cũng để lại một ít châu báu và công pháp.

Đương nhiên La Chinh cũng không dám để lại những thứ quá mức quý giá.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội, đồ tốt quá La gia cũng không giữ được, ngược lại sẽ dẫn tới họa sát thân.

Nhưng theo La Chinh thì công pháp và vũ khí thông thường đã là vô cùng quý báu đối với La gia rồi.

La Chinh cũng hiểu con đường võ đạo chính là càng chạy càng xa, càng trèo càng cao.

Dĩ nhiên tình cảm gia tộc là quan trọng, nhưng trong những năm tháng tuổi thọ dài dằng dặc, sự kế thừa sẽ bị năm tháng làm loãng dần.

Tiếp theo, hắn phải dốc lòng tu luyện, chuẩn bị phi thăng, không biết phải mất bao nhiêu năm nữa mới trở về Đông Vực, cho nên hắn bèn cố gắng hết sức sắp xếp một vài thứ cho thỏa đáng.

Song, vốn dĩ Đông Vực là thiên hạ của Thanh Vân Tông, còn Thanh Vân Tông lại do Vân Điện quản lý.

Cho dù La Chinh không nói câu nào thì Thanh Vân Tông cũng sẽ ráng sức trông nom La gia, không đến mức để cho La gia phải chịu thiệt.

Chẳng qua La gia muốn sinh ra nhân vật gì thì vẫn phải xem các đệ tử lớp sau trong gia tộc nỗ lực ra sao.

Mấy ngày sau, La Chinh liền rời khỏi La gia, hắn lại đi về hướng tây…

Ba cô gái tò mò, chuyến này trở về quê nhà, La Chinh hẳn phải chạy về Trung Vực, vì sao lại đi sang hướng tây?

La Chinh lại làm ra vẻ thần bí, nói cho các nàng biết hắn sẽ đưa mọi người đến một nơi bí mật…

Cuối cùng cũng đến núi Cửu Âm, cốc Ngọc Long, đó chính là Tiên Phủ mà La Chinh đã từng tiến vào.

Lai lịch của tòa Tiên Phủ này hơi thần bí, cho dù là La Chinh hiện tại cũng khó mà suy đoán được.

Còn người đã tới Tiên Phủ giống như La Chinh chính là Thiên Miểu đạo nhân kia.

Mặc dù Thiên Miểu đạo nhân có thực lực của Thần Cực Cảnh, nhưng ông ta vẫn không thể nắm Tiên Phủ trong tay, chỉ có nhiều hơn La Chinh một tấm lệnh bài mà thôi.

Đó chính là lệnh bài chữ “Chấn” mà ông ta đã đưa cho La Chinh, cộng thêm lệnh bài chữ “Tốn” trong tay La Chinh.

Như vậy, ông đã sở hữu hai tấm lệnh bài Tiên Phủ rồi.

Tòa Tiên Phủ này không phải bình thường.

Theo như lời của Thiên Miểu đạo nhân thì tòa Tiên Phủ này không có tên, hơn nữa trong toàn bộ mười vạn Đại Giới cũng không ai có đủ tư cách để đặt tên cho Tiên Phủ này!

Hoặc cứ cho là Thiên Miểu đạo nhân nói khoa trương, nhưng La Chinh cũng hiểu, cho dù có khoa trương hay không thì trước khi phi thăng hắn vẫn cần phải thăm dò bí mật của tòa Tiên Phủ này một lần.

Hiện tại, La Chinh đã đột phá Sinh Tử Cảnh, nhưng không biết hắn có thể lấy được nhiều bí mật hơn hay không, thậm chí là nắm tòa Tiên Phủ này trong tay hay không?

“Chính là chỗ này sao?” Ninh Vũ Điệp nhìn khe núi trống rỗng, tò mò hỏi.

Nàng thực sự không nghĩ ra trong Đông Vực có thứ gì đáng để La Chinh coi trọng như vậy.

“Đi theo ta!” La Chinh đi thẳng tới một góc trong khe núi, ngay sau đó một tia sáng xanh lóe lên, La Chinh liền biến mất giữa hai cây trúc.


Chương 952: Gặp lại A Phúc

Nhìn thấy bóng dáng La Chinh đột nhiên biến mất, vẻ mặt của Tô Linh Vận liền trở nên hiếu kỳ: “Đây là… truyền tống trận à?”Trong Đông Vực hoàn toàn không xây dựng nhiều truyền tống trận, con đường truyền tống duy nhất cũng chỉ xây ở trong Thanh Vân Tông, thông với cái truyền tống trận của Thanh Vân Lộ kia, hơn nữa đã nhiều năm rồi không tu sửa nên nó cũng nát kinh khủng.

Chở một người cũng phải tốn đá chân nguyên cực phẩm, cho dù là Thạch Kinh Thiên thì khi sử dụng cũng khá tiếc của.

Cho nên dưới con mắt của Tô Linh Vận thì chuyện này khá kỳ lạ.

Còn vẻ mặt Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm lại hờ hững như thường.

Ở trong Trung Vực, truyền tống trận là vật rất tầm thường, ngay cả một số phú thương người phàm cũng thỉnh thoảng đi truyền tống trận để vận chuyển hàng hóa.

Tuy rằng giá thành đắt đỏ, nhưng lại an toàn, nhanh gọn.

La Chinh giả vờ thần bí nhưng ở trong mắt Ninh Vũ Điệp, cho dù trong Đông Vực nho nhỏ này có cái bí mật gì thì e rằng cũng chỉ là là thứ không đáng nhắc tới.

Nhưng có phu quân dẫn đường thì đi nơi nào nàng cũng bằng lòng đi cùng.

Song, ngay sau khi Ninh Vũ Điệp vừa mới bước vào giữa hai cây trúc kia thì ánh sáng trắng liền lóe lên, đột nhiên nàng bị chuyển đến một nơi xa lạ, vẻ mặt nàng liền trở nên quái dị.

“Hình như truyền tống trận này không có lối đi không gian, a cũng không cảm nhận được sức mạnh của quy tắc không gian.

Thế này thì cũng hơi kỳ lạ” Ninh Vũ Điệp lẩm bẩm nói.

Sau đó, Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận cũng thông qua hai cây trúc nọ mà bước vào trong thế giới này.

Dõi mắt trông sang, phong cảnh trong đó lập tức khiến cả ba cô gái đều chấn động.

“Những cái cây này to lớn như vậy, đây là thế giới người khổng lồ sao?” Tô Linh Vận nhìn những cây đại thụ cao ngang núi lớn kia, khuôn mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Thoạt đầu, liếc mắt nhìn qua thì thấy cảnh vật xung quanh hết sức bình thường, nhưng quan sát kỹ thì dường như tất cả những gì xung quanh đều đã bị phóng to lên vô số lần.

Không nói những cây đại thụ to lớn kia, ngay cả một vài cây cỏ dại bên dưới cũng to bằng một ngôi nhà, dường như trong này là một thế giới khổng lồ.

Nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của ba cô gái, La Chinh cũng chỉ mỉm cười.

Hồi đó, khi hắn tiến vào bên trong thì thực lực cũng chỉ mới Tiên Thiên Cảnh mà thôi.

Khi đó hắn sợ hết hồn, hơn nữa ở một đầu khác còn có một con hổ trắng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Lúc đó cũng may có một kết giới ngăn cản nên mới giúp La Chinh tránh được một kiếp nạn.

“Rốt cuộc đây là đâu?” Khê Ấu Cầm cũng tò mò hỏi.

Thực ra ở sâu trong nội tâm nàng thì cho dù đây này là nơi nào cũng không quan trọng.

Song nhìn thấy hình như La Chinh muốn cho các nàng một niềm vui bất ngờ nên đương nhiên Khê Ấu Cầm phải hỏi một câu phù hợp với tình hình.

Còn Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận thì thật sự vô cùng hiếu kỳ, họ liền nhìn về phía La Chinh.

La Chinh bèn cười: “Đi theo ta nào!” Sau khi dứt lời, hắn liền đi trước dẫn đường.

Vừa mới bước ra hai bước lại đột nhiên nghe thấy Khê Ấu Cầm và Tô Linh Vận hét lên những tiếng thét chói tai, còn trên người Ninh Vũ Điệp lại bùng nổ một đường chân nguyên, hết sức cảnh giác nhìn đằng sau.

Ở sau đường kết giới xuất hiện mười mấy con báo gấm có thân thể to lớn mạnh mẽ!

Giống như con hổ trắng hồi đó La Chinh gặp phải, những con báo này đều cực kỳ to lớn, một cái răng nanh của chúng khi há miệng để lộ ra cũng đã cao cỡ một người!

“Lại có dã thú sao?” Ánh mắt La Chinh lóe lên, liền nói: “Yên tâm, những con dã thú này không vào được, chạm vào kết giới kia thì chết chắc!”

Hắn vừa nói lại vừa quan sát những con báo gấm này.

Khi đó La Chinh chỉ là võ giả Tiên Thiên Cảnh, tất nhiên không thể nhận ra tu vi của con hổ trắng kia.

Nhưng hiện tại La Chinh đã đột phá Sinh Tử Cảnh nên không thể đánh đồng như trước được.

Nhưng lần này sau khi quan sát thì trong lòng hắn lại lập tức kinh hãi, hắn vẫn không thể dò xét tu vi của những con báo gấm này!

Phân chia theo tu vi thì mãnh thú cấp mười tương đương với Sinh Tử Cảnh, mãnh thú cấp mười một tương đương với Thần Hải Cảnh, mãnh thú cấp mười hai chính là tương đương với cường giả Thần Cực Cảnh…

Với năng lực phân biệt của La Chinh bây giờ thì có thể nhận ra tu vi Thần Hải Cảnh, thậm chí là tu vi Thần Cực Cảnh.

Việc La Chinh vẫn không nhìn ra thực lực của những con báo gấm trước mắt này chỉ có thể chứng minh một điều, đó là tu vi của những con báo gấm này vượt ngoài sức tưởng tượng của La Chinh.

Xem ra, La Chinh vẫn không thể đoán được phương hướng của vị trí cái Tiên Phủ này và cả thế giới này rồi.

Chẳng trách cho dù Thiên Miểu đạo nhân sở hữu thực lực như vậy cũng không cách nào thật sự nắm tòa Tiên Phủ này trong tay mà chỉ có nhiều hơn mình một tấm lệnh bài chữ Chấn mà thôi.

“Grừ… grừ…”

Những con báo gấm kia phát ra tiếng gào trầm thấp, từ từ tới gần kết giới.

Tô Linh Vận và Khê Ấu Cầm nghe La Chinh nói vậy thì trên mặt không còn căng thẳng lắm nữa.

Hai cô gái rất tin tưởng La Chinh, không nghi ngờ gì cả.

Hắn nói đứng ở đằng sau kết giới là an toàn thì tất nhiên là an toàn.

Còn trên mặt Ninh Vũ Điệp vẫn hơi tái.

Dĩ nhiên nàng cũng tin tưởng lời La Chinh nói, nhưng nàng có tu vi cao hơn nên càng có thể cảm nhận được thực lực của những con thú dữ này.

Không ngờ những con báo hình thể to lớn này lại sở hữu tu vi mà ngay cả nàng cũng không thể nhìn thấu, điều này làm sao không khiến cho Ninh Vũ Điệp kinh ngạc cho được?

Vẻ mặt La Chinh vẫn lãnh đạm, nếu những con báo gấm này dám nhào tới thì kết cục cuối cùng sẽ giống như con hổ trắng hơn ba năm trước kia, biến thành một cái xác mà thôi.

Song, mấy con báo gấm này lại vòng tới vòng lui ở bên ngoài kết giới kia.

Hình như vô cùng kiêng dè kết giới này, cuối cùng đành bất đắc dĩ rít gào ở bên ngoài kết giới.

Chúng không hề muốn tự tìm đường chết.

Thực lực và trí khôn của mãnh thú cũng không có liên quan với nhau.

Có một số mãnh thú có tu vi rất thấp, nhưng linh trí lại mạnh mẽ khác thường, thậm chí thông minh hơn loài người.

Còn một bộ phận mãnh thú có thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng linh trí vẫn nằm ở giai đoạn sơ khai.

Những con báo gấm này thông minh hơn so với con hổ trắng tự tìm cái chết kia một chút, song xem ra cũng chẳng thông minh cho lắm, bằng không đã chẳng lãng phí thời gian đứng ở phía trước kết giới.

“Đi thôi!” La Chinh đi tới kéo tay của Ninh Vũ Điệp.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Khê Ấu Cầm liền cười rồi chạy tới: “Ta cũng muốn!” Nàng bèn chủ động đi tới nắm tay của La Chinh.

Còn Tô Linh Vận chỉ cười trừ, lặng lẽ đi theo sau.

Cứ thế tiến về phía trước một lúc, một tòa Tiên Phủ liền xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Cửa chính của Tiên Phủ kia cao tầm nghìn trượng, ngay cả người khổng lồ to bằng núi lớn cũng có thể đi qua một cách thuận lợi.

“Tòa Tiên Phủ này thật to lớn!” Ninh Vũ Điệp ngạc nhiên thốt lên.

“Người sống trong Tiên Phủ này phải cao lớn nhường nào…” Khê Ấu Cầm cảm thán một câu.

La Chinh mỉm cười, dẫn mọi người nhảy qua cánh cửa mà vào.

Đi lại dọc theo quảng trường rộng rãi chưa được bao lâu, mọi người chợt phát hiện mặt đất bắt đầu chấn động.

“Ầm ầm ầm…”

Ngay sau đó có hai con rối khổng lồ vọt ra từ bên trong!

Nhìn thấy con rối khổng lồ như vậy, ba cô gái cũng khẽ hô một tiếng.

“Phu quân…”

“La Chinh…”

Song, chỉ trong nháy mắt La Chinh đã lấy một tấm lệnh bài từ trong túi áo ra, chính là lệnh bài chữ Tốn mà hắn nhận từ A Phúc kia.

A Phúc từng nói, lệnh bài chữ Tốn này có thể quản lý bên ngoài Tiên Phủ, để hắn thuận lợi tiến vào bên trong.

Trên danh nghĩa, quả thật La Chinh là chủ nhân của tòa Tiên Phủ này, nhưng vì chỉ có đúng một tấm lệnh bài nên trên thực tế hắn lại không có quyền hạn gì…

Trong nháy mắt khi La Chinh lấy lệnh bài ra, động tác của hai con rối khổng lồ lập tức chậm lại.

Tuy rằng vẫn bước đi, nhưng có thể nhìn ra được bọn chúng cũng không có ý tấn công.

“Rầm rầm…”

Không ngờ hai con rối khổng lồ lại đi tới trước mặt La Chinh mà quỳ một gối xuống.

La Chinh hơi gật đầu, lúc này mới bảo với ba người Ninh Vũ Điệp tiếp tục bước vào bên trong.

Thực ra với thực lực bây giờ của La Chinh thì căn bản những con rối này không thể làm hại hắn, nhưng hắn có lệnh bài Tiên Phủ nên tất nhiên không cần phí công với bọn chúng.

Vào bên trong, trước mắt liền hiện ra một hồ nước rộng lớn, trong hồ nước lại có vô số cá cẩm đang bơi lội.

La Chinh cầm lệnh bài, đưa ba cô gái đi thẳng một mạch, trực tiếp đi qua cái đình nghỉ mát to lớn kia, ngay sau đó để cho những pho tượng trong đình nghỉ mát kia tùy ý hoạt động, xếp hàng theo quy tắc nhất định rồi đi qua đình nghỉ mát.

Ngay sau đó lập tức có một tiếng nói truyền tới: “La Chinh, đã lâu không gặp, ta chờ ngươi bốn năm rồi”

Một người trung niên mặc một bộ áo bào gấm đứng cách đó không xa, chính là A Phúc đã xa nhau mấy năm.

A Phúc này là một con rối, song bên trong lại là một linh hồn thứ thiệt!

La Chinh mỉm cười, nói với A Phúc: “Đã lâu không gặp”

“Thời gian bốn năm, ngươi từ một Tiên Thiên Cảnh nho nhỏ mà đã bước chân vào Sinh Tử Cảnh, tốc độ tăng tu vi xem như không tệ” A Phúc gật đầu, “Nhưng vẫn chưa đủ”


Chương 953: Chân Tuyệt Lộ

Vừa nghe A Phúc nói vậy, vẻ mặt Ninh Vũ Điệp vô cùng kinh ngạcTừ Tiên Thiên Cảnh tu luyện đến Sinh Tử Cảnh trong vòng bốn năm mà vẫn bị nhận xét là “coi như không tệ”?

Tốc độ tu luyện nhanh như vậy đã là cực kỳ hiếm thấy rồi!

Theo Ninh Vũ Điệp biết, từ xưa đến nay ở Trung Vực chưa từng có thiên tài nào có tốc độ tu luyện nhanh như thế!

Rốt cuộc, tầm mắt của tên A Phúc này cao đến mức nào vậy?

A Phúc thở dài một tiếng, lại nói thêm một câu làm Ninh Vũ Điệp càng thêm kinh ngạc: “Ta biết ngươi vừa mới bước vào Sinh Tử Cảnh không lâu.

Cho dù căn cơ của ngươi có vững chắc hơn so với võ giả bình thường, thực lực có thể tương đương với Thần Hải Cảnh, nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Ngươi không thể phá được vách Chân Tuyệt, cũng không thể vào được Chân Tuyệt Lộ.

Thật là tiếc, ngươi nên tu luyện thêm vài năm nữa rồi hẵng quay lại đây!”

“Chưa đủ…” Ninh Vũ Điệp không còn lời gì để nói.

Đây chính là Đông Vực sao? Cái Tiên Phủ này rốt cuộc là truyền thừa ở trình độ nào mà ngay cả cường giả Sinh Tử Cảnh cũng không đủ tư cách?

Nghe A Phúc nói vậy, La Chinh lại không hề uể oải.

Hắn khẽ cười: “Nếu như ta có lệnh bài này thì sao?”

Nói xong, La Chinh liền lấy một tấm lệnh bài trong nhẫn tu di ra.

Trên lệnh bài có khắc một chữ “Chấn”.

Cái lệnh bài này được La Chinh lấy từ chỗ Thiên Miểu đạo nhân.

Sau khi trải qua thiên nhân ngũ suy, Thiên Miểu đạo nhân chỉ còn một luồng tàn hồn, không thể dùng được tấm lệnh bài này nữa, thế nên hắn liền tặng nó cho La Chinh.

Hắn nói với La Chinh rằng có thể dùng tấm lệnh bài chữ “Chấn” này để mở Chân Tuyệt Lộ.

Tòa Tiên Phủ này mang ý nghĩa trọng đại.

Lúc trước ở Thượng Giới, La Chinh đã từng thử khống chế tòa Tiên Phủ này một lần nhưng không được.

Lúc này đây, hắn nhất định phải đi vào Chân Tuyệt Lộ.

A Phúc dùng vẻ mặt thản nhiên nhìn thoáng qua lệnh bài trong tay La Chinh rồi đờ đẫn nói: “Cái này là lệnh bài của Thiên Miểu, chẳng lẽ hắn… đã mất rồi sao? Không ngờ hắn lại giao lệnh bài này cho ngươi, vậy ngươi cũng không cần phá vách Chân Tuyệt, có thể trực tiếp tiến vào Chân Tuyệt Lộ.

Tuy nhiên với thực lực của ngươi hiện nay, chỉ sợ ngay cả cửa thứ nhất của Chân Tuyệt Lộ cũng không cách nào vượt qua được”

“Vậy qua được cửa thứ nhất thì có lợi ích gì không?” Ánh mắt La Chinh chợt lóe lên, hỏi.

A Phúc trả lời:” Tiên Phủ có tổng cộng tám tấm lệnh bài: Càn, Khôn, Khảm, Ly, Chấn, Tốn, Cấn, Đoài.

Ngoài hai tấm lệnh bài Càn, Khôn ra, sáu tấm kia đều có thể đạt được.

“Sáu tấm lệnh bài? Nhưng ta đã lấy được lệnh bài chữ Chấn và chữ Tốn, lỡ như phải lặp lại…” La Chinh khó hiểu hỏi.

A Phúc cười khẩy: “Cái này phụ thuộc vào vận may của ngươi, lặp lại thì lặp lại”

Trên mặt La Chinh lộ vẻ bất đắc dĩ, hắn lại hỏi: “Vậy những tấm lệnh bài này có tác dụng gì?”

Nghe vậy, A Phúc chỉ một ngón tay rồi nói: “Chữ Tốn để đi sân trước, có thể giúp ngươi tùy ý ra vào Tiên Phủ.

Chữ Chấn mở ra vách Chân Tuyệt, có thể giúp ngươi vào Chân Tuyệt Lộ.

Chữ Đoài để ngửi hòm thuốc, có thể vào phòng luyện đan.

Chữ Ly tháo gỡ binh khí, có thể vào phòng luyện khí.

Chữ Khảm biết hết mọi sự, có thể vào Tàng Thư Các, chữ Cấn…”

Nghe A Phúc trả lời, La Chinh mới hiểu rõ tác dụng của sáu tấm lệnh bài này là để khống chế Tiên Phủ.

Mỗi tấm có thể khống chế một phần Tiên Phủ.

Cũng không biết tại sao chủ nhân trước đây của Tiên Phủ lại bố trí như vậy, chuyện này đúng là khó giải quyết!

Nghĩ tới đây, La Chinh lại hỏi tiếp: “Vậy công dụng của hai tấm lệnh bài Càn, Khôn là gì?”

A Phúc lại cười một tiếng rồi nói: “Bây giờ ta chưa thể nói.

Muốn biết thì gom đủ sáu tấm lệnh bài rồi quay lại đây hỏi ta”

La Chinh nhún vai.

Hắn cũng biết trách nhiệm của A Phúc.

Nếu đã không muốn trả lời thì có hỏi kiểu gì A Phúc cũng sẽ không đáp lại.

Tuy nhiên, hắn nhất quyết phải tiến vào Chân Tuyệt Lộ.

Năm đó, lúc hắn phát hiện ra Tiên Phủ, hắn cũng chỉ lấy được một bức Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Về phần phòng luyện đan, luyện khí hay Tàng Thư Các bên trong Tiên Phủ, dựa vào thực lực của La Chinh bây giờ cũng không có cách nào tiến vào, thế nên vẫn không nghĩ đến thì hơn.

Để chuẩn bị sẵn sàng cho việc phi thăng, chắc chắn hắn sẽ không lùi bước.

“Chân Tuyệt Lộ thật sự nguy hiểm như vậy sao?” Khê Ấu Cầm đứng bên cạnh lo lắng hỏi lại.

Mặc dù nàng biết, có nguy hiểm thì La Chinh cũng sẽ không lùi bước, nhưng nàng vẫn hỏi.

A Phúc trả lời: “Chân Tuyệt Lộ nguy hiểm hay không, còn phải xem bản thân La Chinh…”

Mọi người thường nói, cầu phú quý trong hung hiểm.

Nếu đồ vật mà ai cũng có thể lấy được thì đó không phải là vật tốt.

Từ trước đến nay, La Chinh có lần nào không mạo hiểm đâu?

La Chinh đang định nhờ A Phúc dẫn vào Chân Tuyệt Lộ thì bỗng nhiên trong đầu chợt lóe ra một ý tưởng, hắn hỏi: “Lần trước ta đã thông qua thử luyện, vậy những người khác có thể tham gia không?

Ninh Vũ Điệp đã có được công pháp của mình, Băng Phượng chính là do nàng quán tưởng mà thành, nhưng cũng không có nghĩa là những bức quán tưởng trong Tiên Phủ không có tác dụng với nàng và đám người Khê Ấu Cầm.

Nếu như ba nàng cũng có thể tiến vào tham gia thử luyện, đạt được bức quán tưởng phù hợp với mình thì thật tốt.

A Phúc gật đầu: “Có thể, tuy nhiên các nàng không thể đạt được lệnh bài”

Hiện tại, La Chinh coi như là chủ nhân trên danh nghĩa của tòa Tiên Phủ này, nên chỉ có hắn mới có tư cách đoạt lấy lệnh bài.

Cũng bởi vì lần trước lúc La Chinh tiến vào Tiên Phủ, chủ nhân Tiên Phủ là Thiên Miểu đạo nhân đã trải qua thiên nhân ngũ suy, trên thực tế đã là người chết, chỉ còn lưu lại một luồng tàn hồn nên La Chinh mới có tư cách lấy được lệnh bài.

Bây giờ, trừ khi La Chinh chết đi, nếu không những người khác sẽ không có tư cách được Tiên Phủ thừa nhận.

“Ừ, đã hiểu” La Chinh cẩn thận gật đầu, nhìn về phía ba cô gái.

Không biết ba nàng kia nghe được câu trả lời của A Phúc sẽ lựa chọn thế nào?

Quả nhiên, mỗi người đều có phản ứng khác nhau.

Sau khi biết rằng hoàn thành thử luyện có thể đạt được cơ duyên bên trong, Ninh Vũ Điệp rất hưng phấn.

Bản thân là con cưng của trời trong Vân Điện, nàng chưa bao giờ sợ bất cứ cuộc khiêu chiến hay thử luyện nào!

Tô Linh Vận lại hơi chần chừ, tu vi của nàng là thấp nhất trong ba người.

Bây giờ nàng mới chỉ là Chiếu Thần Cảnh tứ trọng, mặc dù nàng rất muốn tham gia thử luyện, nhưng lại không chắc có thể vượt qua hay không.

Thế nhưng A Phúc đã nói thử luyện sẽ dựa vào tu vi của người tham gia mà điều chỉnh, có lẽ cũng không cần lo lắng quá.

Cuối cùng là Khê Ấu Cầm, mặc dù tu vi của nàng là Thần Đan Cảnh, nhưng nếu không vận dụng được năng lực của Tử Cực giới thì chỉ sợ Tô Linh Vận cũng có thể đánh bại được nàng.

Tu vi của nàng đều là dùng tài nguyên mà chồng chất lên, căn cơ lỏng lẻo, không vững chắc!

“Có thể dùng ngoại lực không?” Khê Ấu Cầm hỏi.

A Phúc liếc Khê Ấu Cầm một cái rồi lắc đầu nói: “Ngươi có thân thể Thiên Tử, bên trong có giao điểm có thể liên thông ngoại giới… Thế nhưng không thể dùng ngoại lực”

Qua lời của A Phúc thì dường như Âm Thể Tử Cực đã được thay đổi cách nói, có điều Khê Ấu Cầm cũng chẳng hứng thú gì với thân thể Thiên Tử.

Không thể mượn ngoại lực, chỉ dựa vào thực lực của mình thì Khê Ấu Cầm chắc chắn không thể thông qua được thử luyện.

Vậy nên Khê Ấu Cầm quyết định lựa chọn không tham gia.

Đối với quyết định của Khê Ấu Cầm, La Chinh cũng không thể thuyết phục.

Hắn liền để A Phúc đưa Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận tiến vào tham gia thử luyện trước.

Thời gian thử luyện cũng không quá dài, sau nửa canh giờ, cả hai nàng đều thành công thông qua!

Vẻ mặt Ninh Vũ Điệp vẫn bình thường, nhìn qua có vẻ nàng thông qua thử luyện rất thoải mái.

Trái lại, rõ ràng Tô Linh Vận đã phải cố gắng hết sức.

Cho dù đã rời khỏi ảo cảnh của thử luyện, sắc mặt nàng vẫn trắng bệch.

Sau khi La Chinh đưa cho nàng một viên thuốc an thần, nàng mới bình tĩnh trở lại.

Ninh Vũ Điệp lấy được một bức Thịnh Vân Phi Điểu, gần với bức Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Thực lực và thiên phú của Ninh Vũ Điệp vốn rất mạnh, đạt được thành tích này cũng không ngoài dự đoán của mọi người.

Trái lại, Tô Linh Vận càng làm tất cả ngạc nhiên, không ngờ nàng lại lấy được bức Cửu Thiên Luân Hồi xếp hạng thứ ba!

Nhìn thấy Ninh Vũ Điệp và Tô Linh Vận đều lấy được bức quán tưởng, Khê Ấu Cầm có chút mặc cảm trong lòng.

Tuy nhiên nàng biết rõ, nếu không có Âm Thể Tử Cực thì thực lực của nàng cũng chẳng ra gì.

Trong lòng nàng thầm nhủ, về sau tiến vào tháp Vô Định, nhất định phải đi theo Vô Định lão nhân chăm chỉ tu luyện, không để cho hai nàng kia khinh thường mình.

Sau khi Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm thông qua thử luyện, A Phúc liền dẫn theo La Chinh đi đến chỗ Chân Tuyệt Lộ.

Sau khi đi qua một con đường hẹp dài, trước mặt hai người xuất hiện một bức tường màu vàng nhạt.


Chương 954: Không đi đường tắt

“Vách tường này chính là vách Chân Tuyệt”“ A Phúc nhìn bức tường màu vàng nhạt trước mắt rồi nóiLa Chinh tiến lên, lấy tay sờ lên vách tường.

Vách Chân Tuyệt này chắn ngang con đường phía trước.

Theo như A Phúc nói, muốn tiếp tục đi vào Chân Tuyệt Lộ thì phải phá vỡ vách Chân Tuyệt này.

Tuy nhiên, La Chinh lại có được lệnh bài chữ “Chấn”, nên hắn đã có tư cách đi qua.

La Chinh liếc nhìn vách tường màu vàng nhạt này một lúc, ánh mắt hơi lóe lên, hỏi: “Thật sự là không có cách nào phá vỡ vách tường này sao?”

A Phúc mỉm cười: “Ngươi thử thì biết”

Bỗng nhiên, Ninh Vũ Điệp ở phía sau lại lên tiếng: “Ta có thể thử không?”

“Không thành vấn đề” A Phúc nói.

Thấy Ninh Vũ Điệp muốn thử, La Chinh mỉm cười rồi tránh sang một bên.

Tính tình Ninh Vũ Điệp vốn hiếu thắng, nàng với La Chinh đều là Sinh Tử Cảnh nhất trọng, nên nghĩ mặc dù thực lực hai bên có chênh lệch, nhưng chắc sẽ không lớn, nàng muốn thử một phen.

Đợi mọi người tránh ra hết, Ninh Vũ Điệp liền bước lên một bước, đứng trước vách Chân Tuyệt, mắt nhìn thẳng, vận chuyển chân nguyên trong cơ thể…

“Tách…”

Từng bông tuyết không ngừng ngưng tụ lại với nhau.

Lúc sau, bên cạnh Ninh Vũ Điệp xuất hiện một con Băng Phượng

A Phúc lạnh nhạt nói: “Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh này là một loại công pháp không tệ, tuy nhiên nó chỉ là bản không đầy đủ, không thể tu luyện đến cảnh giới cao nhất”

Nghe được lời của A Phúc nói, cả La Chinh và Ninh Vũ Điệp đều tỏ ra bất ngờ.

Công pháp của Ninh Vũ Điệp ở Trung Vực là một trong những công pháp đẳng cấp.

Tuy nhiên tầm mắt của A Phúc rất cao, có thể được hắn đánh giá hai chữ “không tệ” đã là công pháp lợi hại lắm rồi.

Nhưng mà hắn lại nói Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh chỉ là một công pháp không hoàn chỉnh?

Công pháp này được sư phụ của Ninh Vũ Điệp là Ngọc bà bà truyền lại cho nàng.

Ngọc bà bà cũng không rõ lai lịch của Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh, đương nhiên Ninh Vũ Điệp thì lại càng không rõ.

“Không đầy đủ?” Ninh Vũ Điệp hỏi với vẻ kỳ quái.

A Phúc gật đầu: “Đúng, bản Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh không đầy đủ.

Ta đã đọc qua nghìn vạn công pháp trong Tàng Thư Các, chắc chắn không nhầm”

Dù đã biết là bản không đầy đủ, nhưng Ninh Vũ Điệp đã tu luyện đến bước này thì cũng chỉ có thể cắn răng tiếp tục.

Nghĩ đến đây, Ninh Vũ Điệp dùng ngón tay xoay nhẹ một vòng, Băng Phượng liền bắt đầu xoay xung quanh cánh tay nàng.

Ánh mắt nàng nhìn thẳng, một luồng khí lạnh mãnh liệt bộc phát ra từ trong cơ thể nàng!

“Không hổ là Điện chủ Vân Điện, khí thế thật lợi hại!” Tô Linh Vận kinh hãi nói.

Cảnh giới và thực lực của Ninh Vũ Điệp cao hơn nàng rất nhiều, đến mức Tô Linh Vận không thể tưởng tượng nổi.

Khê Ấu Cầm thì nhẹ “hừ” một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Có gì đặc biệt hơn người chứ.

Cứ đợi đến lúc ta vào tháp Vô Định xem, ngày sau…

Băng Phượng bên trên cánh tay của Ninh Vũ Điệp bay tròn càng lúc càng nhanh, tản ra khí lạnh mãnh liệt.

Trong vòng mấy trượng xung quanh nàng, nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống.

Nhìn thấy Tô Linh Vận và Khê Ấu Cầm bắt đầu không chịu được hàn khí này, La Chinh liền vung tay tạo ra một màn chân nguyên hộ thể, che chở cho hai nàng.

Thân hình Ninh Vũ Điệp lóe lên, đánh một quyền thẳng về vách Chân Tuyệt…

“Ầm ầm…”

Sau khi tung ra một quyền, trên vách Chân Tuyệt xuất hiện một dấu vết màu tuyết trắng.

Tuy nhiên, dấu vết kia không khuếch tán ra mà lại nhanh chóng co rút lại, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa.

Nhìn thấy một quyền này của Ninh Vũ Điệp, La Chinh gật nhẹ đầu.

Tuy nhìn qua thì có vẻ quyền này đánh lên vách Chân Tuyệt không dữ dội lắm, nhưng nếu ở Trung Vực thì có lẽ không ai đỡ được quyền này của nàng, kể cả là Ngọc bà bà hay mấy vị Sinh Tử Cảnh ẩn dật.

Thực lực này quả là kinh người.

Đây chính là thành quả của việc tán công chín lần rồi mới đột phá Sinh Tử Cảnh!

Mặc dù đã sớm đoán trước được kết quả, biết mình sẽ không phá được vách Chân Tuyệt, nhưng nhìn vách tường này không hề có lấy một vết nứt, Ninh Vũ Điệp vẫn có chút thất vọng.

Lúc này, Ninh Vũ Điệp đứng sang một bên, rốt cuộc cũng đến lượt La Chinh ra tay.

Hắn bước lên trước, sờ soạng vách Chân Tuyệt một chút, cảm nhận được bên trong có một loại quy tắc huyền ảo, nhưng lại không phải là quy tắc cơ bản.

Suy nghĩ một lúc, hắn quay lại hỏi: “Chẳng lẽ trong vách Chân Tuyệt này có ẩn chứa luật nhân quả?”

A Phúc gật đầu nói: “Đúng là chủ nhân có bố trí một luật nhân quả trên vách Chân Tuyệt.

Với thực lực của ngươi bây giờ, không có cách nào phá vỡ được đâu.

Để tiết kiệm thời gian, ta nghĩ ngươi nên dùng lệnh bài chữ ‘Chấn’ đi”

La Chinh không trả lời mà cười một tiếng.

Có được lệnh bài chữ “Chấn”, coi như có một con đường tắt dành cho hắn.

Thế nhưng La Chinh biết rõ, một võ giả chân chính không bao giờ lợi dụng đường ngang ngõ tắt.

Có những tình huống bất đắc dĩ phải đi đường tắt, nhưng có những đường tắt lại nên tránh đi.

Đã là võ giả thì cần không ngừng kiểm tra thực lực của mình, khiêu chiến giới hạn của bản thân.

Tuy đi đường tắt có thể nhất thời khiến bản thân vượt lên đầu, nhưng sẽ không thể tiến xa trên con đường tu luyện.

Vì vậy, trừ khi dùng hết tất cả thực lực mà vẫn không thể phá được vách Chân Tuyệt, nếu không La Chinh nhất quyết không chịu dùng lệnh bài.

Đứng trước mặt vách Chân Tuyệt, nhìn vách tường màu vàng kia, La Chinh hít sâu một hơi, bắt đầu thắp sáng vảy rồng trong cơ thể.

Lực vảy rồng mạnh mẽ bùng phát trong cơ thể hắn.

Một nghìn tấm…

Hai nghìn tấm…

Ba nghìn tấm…

Bốn nghìn tấm…

Năm nghìn!

Sau khi La Chinh củng cố tu vi của mình, giới hạn có thể chứa đựng lực vảy rồng trong cơ thể chính là năm nghìn tấm.

Thời điểm hắn mới đột phá đến Sinh Tử Cảnh, sức mạnh của năm nghìn tấm vảy rồng suýt chút nữa làm hắn nổ tan xác.

Hiện tại, tuy thân thể của hắn có chút khó chịu, nhưng vẫn miễn cưỡng chịu đựng được.

“Tạch tạch tạch…”

Vì chịu đựng sức mạnh này mà các khớp ngón tay của La Chinh cũng phát ra từng tiếng nổ vang, thân hình hắn bắt đầu phình lên, thoáng chốc tăng vọt lên gấp đôi!

Ninh Vũ Điệp nhìn thấy thế vội lo lắng: “Phu quân, đừng quá miễn cưỡng!”

Ở bên cạnh, Tô Linh Vận ngơ ngác nhìn La Chinh.

Khí tức La Chinh phát ra ép nàng không thể thở nổi.

Tô Linh Vận biết là La Chinh rất mạnh, nhưng không thể ngờ hắn lại mạnh đến như vậy.

Bây giờ ở Đông Vực, không còn có ai là đối thủ của hắn nữa rồi!

La Chinh ngưng tụ ra sức mạnh cường đại làm cả người đều xảy ra biến hóa, mà khí thế hắn phát ra lại mạnh mẽ đến cỡ nào? Chắc ngay cả võ giả tầm cỡ như Thạch Kinh Thiên, khi đứng đối diện với La Chinh lúc này cũng sẽ bị ép đến không đứng vững được.

Mới mấy năm trôi qua, La Chinh đã mạnh đến mức này, ngày sau, hắn còn có thể trưởng thành đến mức nào nữa chứ? Trung Vực nho nhỏ có lẽ không trói buộc được bước chân của hắn nữa.

Trong lòng Tô Linh Vận thoáng trầm tư, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bắt đầu xuất hiện trong lòng nàng.

Nàng không biết là cảm giác của mình và Khê Ấu Cầm cũng tương tự nhau.

Cách đây hai tháng, Khê Ấu Cầm vì được ông lão Vô Danh kia nhắc nhở mà sớm ngộ ra, cho nên nàng mới quyết tâm đi bái sư ở tháp Vô Định.

Tuy nhiên, Khê Ấu Cầm còn có thể dựa vào thể chất của mình để nâng cao tu vi, còn Tô Linh Vận nàng thì lấy gì để có thể đuổi kịp bước chân của La Chinh đây?

Nghĩ đến trước đây khi La Chinh gia nhập Thanh Vân Tông, nàng còn cùng các trưởng lão tranh đoạt hắn.

Đến bây giờ, chẳng lẽ nàng chỉ có thể ngước mắt nhìn tu vi của hắn vượt xa mình sao…

Trong lòng Tô Linh Vận chợt có chút ai oán.

Khi La Chinh trở về đã thể hiện rõ tâm ý của hắn, nhưng nàng lại không thể làm được gì.

Nàng giống như một con rối gỗ, chẳng thay đổi được gì cả.

Trong lúc Tô Linh Vận còn đang trầm tư, La Chinh đã tung ra một quyền!

“Ầm ầm…”

Khí lưu do sức mạnh cường đại sinh ra làm Tô Linh Vận và Khê Ấu Cầm đứng không vững.

Ninh Vũ Điệp và A Phúc thì vẫn lẳng lặng đứng im, nhìn về phía La Chinh ra quyền.

“Ầm ầm!”

Cú đánh này nện vào vách Chân Tuyệt làm cả vách tường rung lên, từng vết nứt bắt đầu xuất hiện.

Tuy nhiên những vết nứt kia lại tự mình lành lại, nhanh chóng biến mất.

Một quyền này của La Chinh, thất bại.


Chương 955: Bia hoàn vũ vạn linh

Thấy cảnh này, Ninh Vũ Điệp bĩu môi, nói với A Phúc: “Sợ là vách này căn bản không mở ra được!”La Chinh đánh một quyển kinh khủng như thế, sức mạnh bộc phát ra vượt ngoài dự liệu của Ninh Vũ Điệp rồi, vậy mà vẫn không thể phá được.

Nàng cảm thấy có lẽ là A Phúc cố tình trêu đùa bọn họ.

Đối với lời chất vấn của Ninh Vũ Điệp, sắc mặt A Phúc chỉ lạnh nhạt: “La Chinh không phá được không có nghĩa là người khác cũng không phá được”

“Hừ hừ, ngay cả La Chinh cũng không phá được thì còn ai có thể phá được?” Khê Ấu Cầm cũng không phục nói.

Ba người các nàng đều hết lòng hết dạ cố gắng bảo vệ mặt mũi cho phu quân của mình…

A Phúc cũng lười để ý đến sự càn quấy của những cô gái này, hắn nói thẳng với La Chinh: “Nếu đã thử rồi thì nên sử dụng lệnh bài chữ Chấn đi.

Ta đã nói rồi, với thực lực của ngươi, không thể mở được vách Chân Tuyệt đâu”

Nhưng La Chinh lại cười nói: “Không cần!” Nói xong, trong tay hắn bỗng nhiên xuất hiện một cái cuốc.

Nhìn thấy cái cuốc trong tay La Chinh, cuối cùng trên mặt A Phúc cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Hắc Tinh?”

La Chinh gật đầu.

Lúc này hắn vung thẳng cuốc Hắc Tinh trong tay, chém mạnh lên vách Chân Tuyệt!

“Rầm rầm!”

Cuốc Hắc Tinh vừa vung lên, vách Chân Tuyệt vỡ tan.

Với cuốc Hắc Tinh, vách tường vô cùng chắc chắn này cũng giống như một tờ giấy mà thôi.

Sau đó, La Chinh mới nói: “Ngươi luôn ở trong Tiên Phủ, vậy mà cũng biết cái cuốc đào mỏ này sao?

A Phúc cười nhẹ, vẻ kinh ngạc trên mặt dần dần biến mất, hắn chỉ nói: “Trong vũ trụ, có rất nhiều chi sĩ nhàm chán đã từng chế tạo ra đủ loại bảng thần binh, nhưng bia hoàn vũ vạn linh là được truyền bá rộng rãi nhất.

Sau khi bia vạn linh được tạo ra, các tộc lớn đều khắc lại.

Hễ có thần khí chí tôn nào được sinh ra thì bia vạn linh đều có thể cảm nhận được, và tên của nó sẽ xuất hiện ở trên bia…

“Bia hoàn vũ vạn linh?” La Chinh liền nhíu mày.

A Phúc gật đầu, nói tiếp: “Nếu ta nhớ không lầm thì cuốc Hắc Tinh này là thần khí chí tôn, nó được xếp vào khoảng hạng chín trăm trở xuống.

Luật nhân quả của cuốc Hắc Tinh đúng là luật nhân quả cấp cao.

Nhưng nó cũng chỉ là một cái cuốc đào mỏ mà thôi, khó có thể phát huy ra thực lực chân chính của nó.

Nếu lúc trước khi được rèn thành một cái cuốc, cuốc Hắc Tinh được rèn thành một loại kiếm nào đó thì chắc còn có thể tăng thêm hai ba trăm hạng”

Nghe đến việc xếp hạng, La Chinh gật đầu, hắn biết rất ít về tình hình ở Thượng Giới, nên vô cùng tò mò với bia vạn linh.

Hắn liền mở miệng hỏi: “Trên bia hoàn vũ vạn linh có hơn vạn binh khí? Tất cả nó đều là thần khí chí tôn sao?”

A Phúc lắc đầu, nói: “Số lượng thần khí chí tôn trong vũ trụ rất ít.

Hơn vạn thần khí chí tôn ư? Ở trong một vũ trụ nho nhỏ không chứa được nhiều như vậy đâu”

“Một vũ trụ nho nhỏ…” Vẻ mặt La Chinh ngạc nhiên.

Trong vũ trụ này bao gồm mười vạn Đại Giới, mà phạm vi một Đại Giới cũng rộng lớn tới mức La Chinh khó có thể tưởng tượng được, vậy mà A Phúc lại cảm thấy vũ trụ rất nhỏ? Từ những lời này thì vũ trụ này cũng có giới hạn? Giới hạn của vũ trụ là cái gì? Sau đó thì là gì?

Vấn đề này, đã lên đến phạm trù mà La Chinh khó có thể hiểu được, cũng không phải thứ mà bây giờ La Chinh cần tìm hiểu.

Hắn chỉ muốn biết thêm tin tức về bảng Vạn Linh Hỗn Độn thôi.

“Chỉ cần luyện chế ra được một thần khí chí tôn thì cơ bản đều có thể xếp vào ba nghìn cái tên đầu tiên trên bia vạn linh, mà sau ba nghìn đều là thần khí.

Nhưng trong một trăm cái tên đầu tiên trên bảng Vạn Linh Hỗn Độn, vũ khí ở mười hạng đầu đều vô cùng đặc biệt.

Sau này ngươi phi thăng lên Thượng Giới, tự nhiên sẽ biết” A Phúc mở miệng nói: “Huống hồ, đã rất lâu rồi ta chưa thấy bia hoàn vũ vạn linh.

Bia vạn linh cũng không phải được làm ra từ tảng đá lạnh như băng, các vũ khí trên đó sẽ căn cứ vào cảm ứng của bia vạn linh mà liên tục thay đổi… Qua bao nhiêu năm, cuốc Hắc Tinh chỉ có thể dùng để lấy quặng, sợ rằng thứ hạng cũng đã rơi khỏi một nghìn hạng đầu rồi”

La Chinh im lặng gật đầu.

Đối với La Chinh, cuốc Hắc Tinh cũng không phải thực sự là vũ khí.

Nhưng rất nhiều lúc, quả thực nó có thể phát huy tác dụng không nhỏ: “Được rồi, cuối cùng vẫn phải dùng cuốc Hắc Tinh để phá vách Chân Tuyệt.

Bây giờ hãy đưa ta đến Chân Tuyệt Lộ đi!”

A Phúc gật đầu: “Đi theo ta”

Được A Phúc dẫn đường, La Chinh và ba cô gái tiếp tục đi về phía trước.

Giống như Thiên Miểu đạo nhân đã nói, Tiên Phủ này quả thực lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của La Chinh.

Sau khi đi được một lúc, La Chinh nhìn thấy cảnh vật xung quanh đã lặng lẽ thay đổi.

Tường cao ngói xanh ban đầu đã không thấy đâu nữa, xung quanh bắt đầu hiện vẻ trống trải.

Các loại hoa cỏ hiếm lạ nở rộ hai bên đường, ở giữa còn có một con đường đất nhỏ!

Đó là một đường bờ ruộng như ở trong một thôn nhỏ bình thường mà thôi, nhưng bờ ruộng này rất hẹp, chỉ có thể cho một người đi qua.

Nó kéo dài đến nơi rất xa, không nhìn thấy điểm cuối…

“Tới rồi” A Phúc nói.

Nhìn thấy con đường nhỏ này, vẻ mặt La Chinh, Ninh Vũ Điệp và hai cô gái còn lại đều khó hiểu: “Đây… chính là Chân Tuyệt Lộ ư?” La Chinh không nhịn được mở miệng hỏi.

A Phúc gật đầu: “Đúng vậy, đây là Chân Tuyệt Lộ, tổng cộng có sáu giai đoạn.

Mỗi khi vượt qua một giai đoạn, ngươi sẽ nhận được một tấm lệnh bài.

Nhưng ta khuyên ngươi chỉ nên thử thách ở giai đoạn đầu tiên, bởi vì mấy giai đoạn sau, bây giờ ngươi không vượt qua được”

“Cũng chỉ là đường bờ ruộng nhỏ mà thôi, có gì khó chứ!” Khê Ấu Cầm cười.

“Ngươi có thể thử” Tuy tư duy của A Phúc có chút chậm chạp, nhưng dù sao hắn cũng là linh hồn sống sờ sờ, nên khi nghe thấy vậy liền thản nhiên nói.

“Để ta thử!” Khê Ấu Cầm mỉm cười, nói xong liền muốn bước lên bờ ruộng thật.

Nhưng La Chinh kéo Khê Ấu Cầm lại, sau đó mới hỏi: “Chân Tuyệt Lộ này có nguy hiểm đến tính mạng không?”

“Chân Tuyệt Lộ cũng không phải là ảo trận, tất cả các thử thách trên đây đều là thật, sẽ nguy hiểm đến tính mạng” A Phúc nói, “Thông thường, Chân Tuyệt Lộ được chuẩn bị cho võ giả từ Thần Hải Cảnh trở lên, đương nhiên một số võ giả Sinh Tử Cảnh xuất sắc cũng có thể đi qua.

Nhưng võ giả Sinh Tử Cảnh thì cùng lắm cũng chỉ có thể đi qua giai đoạn đầu tiên”

Nghe thấy vậy, La Chinh trực tiếp túm Khê Ấu Cầm về.

May mà còn túm được nàng, với thực lực thực sự của Khê Ấu Cầm lúc này, chỉ sợ đi lên Chân Tuyệt Lộ cũng chẳng kiên trì được bao lâu.

Lời này của A Phúc đã khiến cho đám người Ninh Vũ Điệp lo lắng.

Ba cô gái cũng không muốn La Chinh phải mạo hiểm tính mạng.

Tô Linh Vận không nhịn được nên mở miệng ngăn cản: “La Chinh, nếu quá nguy hiểm thì chi bằng lần này bỏ qua đi, chờ sau này tu vi của ngươi tiến bộ rồi lại đến?”

Ninh Vũ Điệp cũng nhíu mày gật đầu.

Vừa mới đột phá Sinh Tử Cảnh, nếu tùy tiện khiêu chiến thì quả thật rất không sáng suốt.

La Chinh nhìn bờ ruộng kéo dài đến vô tận và cân nhắc một lúc.

Lúc ở đại điển song tu, ông lão thần bí kia đã đút cho hắn một viên đan dược.

Lúc ấy hắn cũng không thấy có phản ứng gì, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, La Chinh ngạc nhiên khi phát hiện ra, trong đan điền của hắn lại có sự biến đổi kỳ diệu.

Chân nguyên vốn đang dần dần ngưng kết lại, không ngờ dường như lúc này lại có xu hướng hóa lỏng.

Hơn nữa, hắn cảm nhận được tốc độ tăng tu vi của mình nhanh hơn gấp mấy lần.

Tuy ông lão kia nói vô cùng khinh thường, coi đan dược này là rác rưởi, nhưng La Chinh hiểu rõ, đan dược này đã được mở linh trí, đã vậy còn có thể chạy trốn, còn có thể tấn công người khác, thậm chí thực lực của nó cũng không tệ lắm.

Nhưng dù đan dược này có là rác rưởi, thì La Chinh cũng khó có thể tưởng tượng được hết tác dụng của nó.

Tóm lại, tốc độ tu luyện của La Chinh đã tăng lên rất nhiều.

Tuy hai tháng này, hơn phân nửa thời gian hắn đều bầu bạn với Ninh Vũ Điệp và Khê Ấu Cầm, chỉ dành một phần nhỏ thời gian cho tu luyện, nhưng La Chinh lại mơ hồ cảm nhận được tu vi của mình đã dần chạm tới ranh giới rồi.

Chỉ sợ hắn sắp phải đón lấy tiểu Thiên Kiếp lần thứ hai, thăng cấp lên Sinh Tử Cảnh nhị trọng.

Với thực lực hiên tại của La Chinh, từ Trung Vực quay về Đông Vực, tiến vào trong Tiên Phủ cũng không phải việc gì khó, Ninh Vũ Điệp nói cũng có lý.

Nhưng La Chinh vẫn lắc đầu: “Nếu đã đến đây, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua?”

A Phúc lại cười khẩy: “Ta biết ngươi sẽ không bỏ cuộc giữa chừng, cho nên chỉ nhắc nhở ngươi một chút mà thôi.

Thực lực của ngươi có thể so với Thần Hải Cảnh, nhưng như vậy cũng chỉ mới có thể đột phá được giai đoạn thứ nhất của Chân Tuyệt Lộ.

Chỉ cần lấy được một tấm lệnh bài thì cũng đã không tồi rồi.

Dù sao chỉ cần mở ra phường luyện khí, hoặc mở được Tàng Thư Các thì cũng sẽ vô cùng có lợi cho ngươi.

Nên thật ra ngươi cũng có thể thử một lần”

Khê Ấu Cầm khó chịu nói: “Vậy lỡ như La Chinh bị thương, ngươi có chịu trách nhiệm không?”

A Phúc coi như không nghe thấy, sao hắn có thể đi so đo với một cô gái chứ?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box