1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 188 : Đại điển song tu (c936-c940)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 188 : Đại điển song tu (c936-c940)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 936: Đại điển song tu

Mặc dù khối băng mà Ninh Vũ Điệp ngưng kết ra cứng không kém gì sắt, nhưng sức mạnh của La Chinh đột nhiên cũng bộc phát ra.

Trong nháy mắt, cơ bắp toàn thân hắn đều rung lên với biên độ cực kỳ nhỏ, phía trên quan tài băng lập tức xuất hiện vô số vết nứt.

Nếu nhìn từ bên ngoài, cái hòm băng hoàn mỹ trong suốt này đã biến thành màu trắng ngà do các vết nứt tạo ra, người ngoài sẽ không thể nhìn rõ tình hình bên trongNgay sau đó “rầm” một tiếng, quan tài bỗng nhiên vỡ vụn…

Ninh Vũ Điệp vẫn không phục.

Khi chiếc hòm băng sắp sụp đổ, nàng phóng ra lượng chân nguyên hùng hậu, ngưng tụ một cái hòm băng mới.

Nhưng ngay sau đó, La Chinh chỉ hơi dùng sức giãy một cái, chiếc hòm băng này lại một lần nữa sụp đổ!

Cứ không ngừng ngưng kết, không ngừng vỡ vụn như thế, vụn băng dưới chân hai người càng lúc càng nhiều, tạo thành một ngọn núi băng nho nhỏ, đẩy hai người lên càng lúc càng cao hơn.

Lần trước, khi Ninh Vũ Điệp độ kiếp gần như đã thổi tung mái vòm Băng Cung.

Về sau, khi được xây dựng lại, mọi người đã để mở một khoảng không gian trên nóc nhà, tạo thành một cửa trên nóc, đứng chính giữa Băng Cung có thể nhìn thấy cả bầu trời.

Ngọn núi băng không ngừng cao lên, đẩy hai người lên thẳng nóc nhà…

Mặc dù Băng Cung của Ninh Vũ Điệp được xây dựng ở nơi sâu nhất của Vân Điện, nhưng đây cũng là nơi có địa thế cao nhất Vân Điện.

Trên không trung của Vân Điện có không ít thủ vệ đang tuần tra, mà ánh mắt và thị lực của võ giả vốn rất tốt.

Võ giả bên dưới thì chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy cảnh tượng trên đỉnh Băng Cung.

La Chinh vẫn ôm Ninh Vũ Điệp thật chặt, bị ngọn núi băng kia đẩy thẳng lên nóc nhà, nhìn có phần bắt mắt!

“Tại sao lại có ngọn núi băng mọc ra từ cung điện của Điện chủ nhỉ?”

“Chắc Điện chủ đang tu luyện công pháp nào đó? Có đột phá mới chăng?”

“Đồ ngốc! Không nhìn thấy trên ngọn núi băng có người à?”

Mặc dù tiếng bàn tán ở cách đó rất xa, nhưng với thực lực Sinh Tử Cảnh của Ninh Vũ Điệp thì thính giác của nàng nhạy đến cỡ nào? Cho dù là âm thanh rất nhỏ, nhưng lại truyền hết vào tai của nàng không sót chữ nào.

Thế là, Ninh Vũ Điệp vừa thẹn vừa xấu hổ, giận dữ quát nhỏ: “Thả ta ra!”

“Không thả!” La Chinh nói Ninh Vũ Điệp chắc như đinh đóng cột, vẻ mặt cương quyết.

“Ta xin ngươi đấy!” Trước giờ Ninh Vũ Điệp chưa từng cầu xin ai, nhưng nàng thật sự bó tay với La Chinh rồi.

“Xin ta cũng vô ích!” La Chinh mỉm cười.

Mặc dù các trưởng lão, chấp sự, đệ tử Vân Điện đều hiểu đạo lý “phi lễ chớ nhìn*”, nhưng từ trong từng cái cửa sổ, từ trong từng góc nhỏ lại có những ánh mắt tập trung nhìn qua đây càng lúc càng nhiều.

* Phi lễ chớ nhìn: Chỉ những điều không phải phép thì không nên nhìn.

Sắc mặt Ninh Vũ Điệp từ trắng dần chuyển sang đỏ, đỏ từ gò má đến tận mang tai.

Mặc dù ngồi trên ngọn núi băng lạnh lẽo, nhưng cũng không thể giúp hai gò má của nàng giảm nhiệt độ.

Bây giờ, nàng vừa tức vừa xấu hổ.

Mấy lần năn nỉ La Chinh cũng không có kết quả, một người luôn kiên cường hơn cả nam nhân như Ninh Vũ Điệp lại không nhịn được mà bật khóc.

“Ngươi bắt nạt người ta!” Ninh Vũ Điệp nghẹn ngào.

“Ta bắt nạt nàng đấy!” La Chinh nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Ninh Vũ Điệp.

Hai mắt Ninh Vũ Điệp ngập nước, đột nhiên cắn vào bả vai La Chinh.

Nhưng độ cứng của cơ thể La Chinh có thể so ngang với thánh khí, Ninh Vũ Điệp cắn như vậy suýt nữa còn làm gãy cả răng mình.

Đánh cũng đánh không lại, mắng cũng mắng không xong, ngay cả cắn cũng cắn không nổi, Ninh Vũ Điệp bất lực như một cô bé con, quay đầu sang một bên khóc thút thít!

Lúc này, một tay La Chinh xuyên qua mái tóc của Ninh Vũ Điệp, kéo gương mặt của nàng sát lại gần.

Nhìn Ninh Vũ Điệp khóc mức nức nở như hoa lê dưới mưa, hắn lại cúi đầu hôn lên một cái.

Lúc đầu, Ninh Vũ Điệp không cam lòng nên khóc thút thít, nhưng chưa đầy một lát, nàng không chống cự nữa, yên tĩnh nhắm mắt, về sau lại càng chủ động nghênh đón.

Đường đường là Điện chủ Vân Điện, vậy mà lại có hành vi hôn hít không biết xấu hổ với nam nhân trên đỉnh núi băng.

Nếu chuyện này mà nói ra, chỉ sợ bản thân Ninh Vũ Điệp cũng không tin nổi.

Tuy nhiên, Ninh Vũ Điệp đã hoàn toàn không còn suy nghĩ gì nữa, cũng không quan tâm đến ánh mắt của người khác nữa…

Trước một túp lều nhỏ gần Vân Điện, Ngọc bà bà lưng còng đứng nhìn cảnh tượng trước mặt, khẽ mỉm cười, một lát sau mới quay người bước vào túp lều nhỏ của mình, miệng lẩm bẩm: “Mấy đứa nhỏ liếc mắt đưa tình… cũng là chuyện bình thường…”

Sau khi đầu óc Ninh Vũ Điệp tỉnh táo trở lại, một tay nàng đặt ra sau lưng La Chinh, nhấn vào ngọn núi băng bên dưới một cái, tất cả vụn băng tiêu tan chỉ trong nháy mắt, hóa thành chân nguyên tan biến giữa trời đất.

Mất đi sự nâng đỡ của ngọn núi băng, La Chinh và Ninh Vũ Điệp nhanh chóng rơi xuống dưới.

“Bịch!” một tiếng, La Chinh rơi thật mạnh xuống đất, còn Ninh Vũ Điệp thì coi La Chinh như miếng đệm thịt, cơ thể nhỏ nhắn, xinh xắn của nàng dựa vào phản lực bắn ra khi rơi xuống mà đứng lên.

Hai chân trần đứng trên mặt đất, dùng tay chỉnh lại mái tóc dài có vẻ rối loạn, gương mặt mang nụ cười quyến rũ trừng mắt nhìn La Chinh.

Tuy nhiên, sự vuốt ve thân mật vừa rồi của hai người đã khơi dậy dục vọng trong người La Chinh.

Rất nhiều võ giả khi đạt đến Hư Kiếp Cảnh thì có lẽ đều đã nếm hết sắc đẹp khắp nhân gian, nhưng La Chinh lại mới chỉ được trải nghiệm với một mình Khê Ấu Cầm.

Lúc này, hắn khó mà ngăn được cảm xúc của mình, thân hình lóe lên, một lần nữa nhào về phía Ninh Vũ Điệp.

Lần này đến lượt Ninh Vũ Điệp kinh hãi, dùng tay che ngực, nhướng đôi lông mày cong như ánh trăng khuyết kêu lên: “Không được!”

“Tại sao?” La Chinh cũng không miễn cưỡng Ninh Vũ Điệp.

“Lời ngươi hứa với ta còn chưa thực hiện… Chúng ta… ít nhất phải sau đại điển song tu mới được…” Mặc dù Ninh Vũ Điệp tác phong mạnh mẽ phóng khoáng, nhưng thực chất bên trong nàng vẫn là một cô gái rất truyền thống.

Rất nhiều võ giả không coi trọng chuyện nhân duyên, nhưng Ninh Vũ Điệp lại không thể tiếp thu được điều này.

Nàng không muốn, La Chinh cũng không miễn cưỡng, nhỏ giọng thì thầm bên tai Ninh Vũ Điệp: “Vậy ngày mai chúng ta bắt đầu chuẩn bị đại điển song tu đi!”

Ninh Vũ Điệp mím đôi môi mỏng, không lên tiếng, nhưng cũng coi như chấp nhận.

Tin tức Vân Điện sắp tổ chức đại điển song tu chỉ trong vòng ba ngày đã được Thiên Hạ Thương Minh lan truyền khắp Trung Vực.

Hiện tại, Thương Minh chính là thế lực lớn nhất Trung Vực, nhưng Vân Điện có được La Chinh, hơn nữa lại là tông môn lớn nhất.

Thiệp mời tới đại điển song tu được phát đi khắp nơi, hễ là thế lực tam phẩm ở Trung Vực thì đều nhận được.

Về phần tranh chấp giữa Khê Ấu Cầm và Ninh Vũ Điệp thì cũng coi như kết thúc.

Trước đó, Ninh Vũ Điệp không thể chấp nhận được cảnh chồng chung.

Bây giờ nghĩ lại, mặc dù trong lòng vẫn còn rất ghen tức, nhưng đã có La Chinh mạnh mẽ ép xuống.

Có thể giữa nàng và Khê Ấu Cầm vẫn còn mâu thuẫn, nhưng trước mắt nàng cũng không suy nghĩ quá nhiều nữa.

Việc chuẩn bị cho đại điển song tu kéo dài khoảng hơn một tháng.

Sau khi chọn được một ngày hoàng đạo, truyền tống trận ở thành Vân Hải liên tiếp lóe sáng.

Võ giả có tiếng các nơi vội vã đến chúc mừng, đủ loại quà mừng chồng chất thành một ngọn núi nhỏ cao hai ba trượng.

Toàn bộ Vân Điện đều sáng bừng lên.

Ba cái thần văn mà La Chinh tạo ra gần như khiến cho đại sư phù văn Tông Duệ của Vân Điện mất đi đất dụng võ.

Chỉ sợ ông ta có cố gắng đến cỡ nào cũng không theo kịp đại trận hộ tông mà La Chinh đã bố trí.

Nhưng thiên phú của Tông Duệ về phù văn hoàn toàn không kém.

Thông qua nghiên cứu những thần văn rất sáng tạo của La Chinh, tay nghề về phù văn của ông ta đã tăng lên rất nhiều.

Ở Trung Vực, ngoài La Chinh ra thì sợ là không có ai vượt qua được ông ta.

Lần này Tông Duệ đã có đất dụng võ.

Ông ta nảy ra một suy nghĩ khác người, đó là lợi dụng phù văn để trang trí toàn bộ Vân Điện.

Mặc dù uy lực của phù văn không mạnh, nhưng chỉ cần bổ sung đá chân nguyên thì chúng có thể tỏa ra màu sắc theo một quy luật nhất định, thậm chí còn thể phóng lên phía trên kết giới Ánh Nước Tràn Đầy, ngưng kết thành rồng bay phượng múa, sinh động như thật…

Trên sân luyện võ ở Vân Điện, các võ giả đến từ khắp nơi trong Trung Vực đứng đầy hai bên.

Về cơ bản thì những người có thể đứng ở chỗ này đều là các thế gia lớn, gia chủ và tông chủ của các tông môn, ví dụ như tông chủ Ngọc Long Tông hôm nay cũng đích thân có mặt.

Đương nhiên cũng không thiếu tông chủ các tông môn tứ phẩm như Huyền Âm Quán, Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông…

Khi bọn họ gặp La Chinh lần đầu tiên, hắn chẳng qua chỉ là một tiểu bối Chiếu Thần Cảnh.

Nhưng hiện tại, La Chinh đã bay lên tận trời, không ai ở Trung Vực này có thể đối kháng được với hắn.

Hôm nay, sau khi mọi người đến đây chúc mừng, trong lòng còn khó tránh khỏi cảm thán lấy vài câu.

Ngày xưa, bọn họ nhìn hắn bằng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.

Bây giờ, hắn nghiễm nhiên trở thành đối tượng mà bọn họ phải ngẩng đầu lên mà nhìn.


Chương 937: Quà mừng

Trong một góc Thiên Điện của Vân Điện, Khê Ấu Cầm cầm một con dao phay sáng loáng, không ngừng múa may trên thớt gỗHôm nay là ngày vui của Ninh Vũ Điệp và La Chinh, vẻ mặt Khê Ấu Cầm lại thẫn thờ, còn con dao phay được làm từ Canh Kim vô cùng sắc bén trong tay nàng để lại trên mặt thớt làm từ Thiết Mộc từng vết cắt thật sâu.

“Rầm rầm…”

Nghe thấy tiếng náo nhiệt vang lên bên ngoài, Khê Ấu Cầm bĩu môi, mấy cọng rau xanh trong tay nàng bị băm vụn.

“Kéc!” Cơ thể nho nhỏ của rồng tổ cuộn tròn lại, nó kêu lên một tiếng.

Từ sau khi rồng tổ ăn vụng đồ do Khê Ấu Cầm đích thân nấu thì gần như quên luôn cả La Chinh, quái vật nhỏ tham ăn này suốt ngày lượn lờ bên cạnh Khê Ấu Cầm.

Có lẽ là do Khê Ấu Cầm đang tập trung chú ý đến bên ngoài nên hành động hơi chậm lại, rồng tổ thấy vậy bèn mở miệng giục Khê Ấu Cầm.

“Chờ một lát” Khuôn mặt Khê Ấu Cầm lộ vẻ tươi cười, hoàn toàn không biết những vụn rau kia lúc này đã biến thành bùn nhão.

“Rầm! Rầm!”

Trên Vân Điện, từng đường ánh sáng lấp lánh bay lên không trung, biến thành từng đám mây ngũ sắc bay về phía xa.

Khê Ấu Cầm nhìn xuyên qua song cửa sổ là có thể thấy rất rõ cảnh đó.

Con dao phay trong tay nàng vẫn không ngừng lại, còn chiếc thớt làm bằng Thiết Mộc bên dưới thì đã bị chặt thành vài khúc.

“Kéc…” Rồng tổ lại kêu một tiếng.

“Chờ một lát” Khê Ấu Cầm vẫn nở nụ cười bình thản, có điều nụ cười không chút thay đổi nào như vậy càng giống như nàng đang đeo một chiếc mặt nạ vậy, vô cùng gượng gạo.

“Kéc…”

“Phập!”

Con dao phay trong tay Khê Ấu Cầm bất thình lình ghim chặt trên bếp lò, cơ thể mềm mại của nàng khẽ run lên, một luồng khí thế lạnh lẽo phát ra từ trên người nàng: “Không phải đã bảo là chờ một lát rồi sao?”

“Ke…”

Thấy dáng vẻ sắp bùng nổ của Khê Ấu Cầm, rồng tổ liền rùng mình, sau đó cuộn tròn cơ thể nho nhỏ của mình lại rồi dúi đầu vào trong.

Trên sân luyện võ, đại điển song tu vẫn tiến hành theo trình tự.

Mặc dù lễ nghi trong đại điển song tu của võ giả rất long trọng, bất cứ một khâu nào trong đó cũng có thể sánh ngang với chi tiêu cả mấy trăm năm của một gia tộc người phàm, nhưng lại bớt đi rất nhiều lễ nghi rườm rà.

La Chinh đứng giữa sân luyện võ, đợi tân nương đến trong tiếng chúc mừng của mọi người.

Trong sự chờ đợi của tất cả mọi người, Ninh Vũ Điệp mặc một bộ y phục màu đỏ, xung quanh là các thị nữ mặc trang phục lộng lẫy, đứng trên một đám mây lành từ từ bay tới.

* Mây lành: Đám mây đặc biệt mang ý nghĩa tốt lành.

Cho dù không trang điểm, dung nhan của Ninh Vũ Điệp cũng đã thuộc loại xinh đẹp có một không hai, lộng lẫy động lòng người.

Huống hồ, hôm nay còn là đại điển song tu, nàng trang điểm vô cùng tỉ mỉ, mỗi một chi tiết đều được chăm chút kỹ càng, chỉ cần liếc mắt cũng khiến người khác tim đập rộn ràng.

Đến khi Ninh Vũ Điệp bước xuống, tiếng chiêng trống xung quanh liền vang lên, mây lành chín màu không ngừng vờn quanh, một đôi rồng phượng chiếu trên kết giới Ánh Nước Tràn Đầy đang bay múa.

Trong thành Vân Hải, rất nhiều người phàm ngước lên Vân Điện lộng lẫy sắc màu trên bầu trời, vẻ mặt đều là hâm mộ.

“Nghe nói các tiên nhân đang tổ chức đại điển song tu! Khung cảnh thật hoành tráng!”

“Hừ! Tiên nhân cái gì chứ! Chỉ là một đám võ giả có tu vi cực cao thôi!”

“Chẳng phải ngươi cũng là một võ giả đấy sao? Lúc nào thì có thể tổ chức một đại điển song tu long trọng như vậy?”

Đại điển song tu lần này được đám người phàm truyền miệng cho nhau nghe, tạo thành vô số phiên bản truyền thuyết ly kỳ.

Nào là ăn một miếng đào tiên có thể tăng vạn năm tuổi thọ, rồi thì một ly rượu ngon có thể trị bách bệnh…

Ngay khi La Chinh chuẩn bị đi về phía Ninh Vũ Điệp, tất cả mọi người ở Trung Vực liền nghe thấy một tiếng cười.

Tiếng cười ấy như thể truyền tới từ phía chân trời khiến trong lòng mọi người đều dấy lên chút sợ hãi.

La Chinh nhíu mày, hắn không biết kẻ mới đến là người nào.

Hôm nay là ngày vui của hắn, dù gì cũng không thể để kẻ khác đến náo loạn, như vậy sẽ không tốt.

“Vù!”

Một bóng người bay vụt từ trên trời xuống, là một ông lão mặc đồ trắng!

Kỳ lạ là ông lão này lại trực tiếp xuyên qua được lớp kết giới Ánh Nước Tràn Đầy kia.

Chẳng ngờ một kết giới vốn vô cùng vững chắc lại không hề tạo ra một chút trở ngại nào cho ông lão đó!

Cho dù là La Chinh muốn lặng lẽ tiến vào Ánh Nước Tràn Đầy mà không gây ra tiếng động thì cũng phải tiến vào từ chỗ lúc trước hắn ngầm để lại ở dưới đáy.

Vậy mà ông lão này lại có thể tùy ý xuyên qua Ánh Nước Tràn Đầy.

Chỉ riêng khả năng này cũng đủ khiến ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, vừa liếc nhìn, không khỏi hoảng sợ.

Họ không thể nhìn ra thực lực của ông lão này!

Hầu hết các võ giả ở đây đều là Hư Kiếp Cảnh, trong đó còn có ba vị võ giả độc lập là cường giả Sinh Tử Cảnh.

Đến cả bọn họ còn không nhìn ra được thực lực của ông lão này, vậy ông lão này chắc chắn là trên cả Thần Hải Cảnh!

Nhưng La Chinh lại là người biết rõ nhất, thực lực của người này chắc chắn không chỉ đơn giản là Thần Cực Cảnh!

Trước đây La Chinh từng ở cùng với bảy cường giả của Thiên Vị tộc, cũng có phán đoán sơ lược về khí thế của cường giả Thần Cực Cảnh.

Nếu như tu vi chỉ cao hơn một tầng thì còn có thể nhìn ra, cao hơn hai tầng thì không thể biết rõ.

Đối với La Chinh, Thần Cực Cảnh và võ giả càng mạnh hơn Thần Cực Cảnh thì La Chinh không thể nào nhìn ra tu vi của bọn họ.

Nhưng dựa vào trực giác, La Chinh cho rằng ông lão này còn hơn cả Thần Cực Cảnh.

Trong đám người, hầu hết mọi người đều đang khá là căng thẳng, ví như người của Thương Minh, còn có người của Hư Linh Tông.

Mặc dù nhân vật chính trong đại điển song tu lần này không phải là Khê Ấu Cầm, nhưng dù sao La Chinh cũng là người mà Khê Ấu Cầm dựa vào cả đời.

Lúc này, Khê Tiểu Giới bĩu môi.

Hắn biết thừa tỷ tỷ của mình đang rất không vui, nên chỉ ước ông lão không biết chui từ đâu ra này quấy phá đại điển song tu luôn, đừng để Ninh Vũ Điệp được dễ chịu.

Còn một vài người như đám Hắc Sơn Tông, các gia tộc từng xảy ra mâu thuẫn với La Chinh mà giờ phải thần phục Vân Điện thì đứng xem trò hay.

Bề ngoài thì bọn họ tỏ vẻ cung kính với La Chinh, nhưng thực chất trong lòng chỉ mong sao La Chinh gặp cảnh khốn đốn.

Thấy nét mặt La Chinh lộ vẻ mất tự nhiên, ông lão lại cười lớn: “Đừng căng thẳng.

Hôm nay là đại điển song tu của ngươi, ông già ta đến góp vui, thế nào? Không hoan nghênh à?”

Nghe vậy, La Chinh bèn thở phào nhẹ nhõm, có vẻ người tới cũng không có ác ý.

Không cần biết hắn là ai, La Chinh bèn tươi cười chào đón, hắn nói lớn: “Người từ phương xa tới là khách, các hạ sẵn lòng tham gia đại điển song tu của ta, La Chinh đương nhiên là hoan nghênh!”

“Nhóc con, phóng khoáng đấy! Ta thích!” Ông lão này không dài dòng thêm, cười khà khà nói: “Có điều lần này ta tới hơi vội, không có đại lễ gì, làm sao cho phải đây?” Nói rồi, lão hơi nhíu mày.

La Chinh cười nói: “Quà mừng chẳng qua cũng chỉ là tấm lòng mà thôi.

Võ giả chúng ta đâu để ý đến những vật ngoài thân đó.

Mọi người đến tham dự đã là giữ thể diện cho La Chinh này rồi! Mời các hạ ngồi bên đây!”

Các vị khách nghe vậy cũng khẽ gật đầu, hai thị nữ bên cạnh đặt thêm một chiếc bàn lên phía trên.

Những thị nữ này không biết thực lực của ông lão thế nào, nhưng nhìn thấy phản ứng của các cường giả đẳng cấp của Trung Vực thì sao còn không rõ.

Mặc dù hình tượng ông lão này không tốt, nhưng e rằng là người mạnh hơn sức tưởng tượng của các nàng nhiều lần, đương nhiên là có tư cách ngồi ở vị trí đầu.

Không ngờ ông lão lại lắc đầu nói: “Không được!”

Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên: “Không được cái gì?”

“Đại điển song tu chính là chuyện lớn cả đời, sao có thể thiếu quà mừng được chứ?” Ông lão lắc đầu.

Nét mặt La Chinh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, trong lòng lại mắng thầm.

Sao mấy lão già càng lớn tuổi lại càng trở nên khó chiều thế này? Chẳng lẽ sau này mình già rồi cũng như vậy ư?

Có điều La Chinh vẫn không nói gì, một vài vị khách to gan lớn mật xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

“Nếu ngài muốn tặng quà mừng thì mau lấy ra đi!”

“Có phải ngài úp mở thế thôi, nhưng thực ra đã chuẩn bị sẵn quà mừng rồi đúng không?”

“Vậy mau để cho mọi người được mở rộng tầm mắt đi!”

Những vị khách này có tu vi không cao, chỉ là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ.

Bọn họ ỷ vào việc hôm nay là ngày vui nên chẳng quan tâm thực lực của ông lão này mạnh yếu ra sao, có lẽ cũng sẽ không đến mức giận quá liền trở mặt đâu.

Ông lão cười ha ha, gật đầu nói: “Khà khà! Sao các ngươi biết ta đã chuẩn bị xong quà mừng thế?” Nói xong, thân hình ông lão chợt lóe lên rồi xuất hiện ngay trước mặt La Chinh!

Ông lão ngay lập tức mặt đối mặt với La Chinh, mở to mắt, còn La Chinh dường như chưa kịp phản ứng, hai mắt đã nhắm lại nằm trên mặt đất.


Chương 938: Thần khí

Hành động đột ngột này của ông lão khiến mọi người ở đây đều biến sắcCó điều, có một nhóm nhỏ võ giả khác lại có vẻ mặt hả hê.

Tên La Chinh này bỗng nhiên nổi lên nhanh chóng, tiền đồ rộng mở, cuối cùng cũng có người đến xử lý hắn rồi sao?

Sắc mặt của Ninh Vũ Điệp hiện vẻ lạnh lẽo.

Nàng khẽ nhún chân, mũ châu khảm ngọc trai loáng lên, thoắt cái nàng đã bay về phía La Chinh.

Còn sắc mặt của Ngọc bà bà, Thanh Hư đạo nhân và ba vị Minh chủ mập mạp cũng sa sầm xuống…

Nhưng mọi người còn chưa kịp phản ứng thì thời gian đột nhiên ngừng lại.

Trong thánh địa Thiên Thần, Thiên Vị tộc đã tăng tốc thời gian lên gấp một nghìn lần lúc ấp trứng rồng tổ! Trong kết giới đó, quả thực thời gian trôi qua nhanh như hạt cát chảy qua kẽ ngón tay, một năm trong đó bằng cả nghìn năm bên ngoài.

Mà hiện tại, trong Vân Điện, tốc độ thời gian cũng thay đổi gấp một nghìn lần, nhưng là chậm lại một nghìn lần!

Tất cả đều diễn ra với tốc độ một phần một nghìn, động tác của mọi người còn chậm hơn vô số lần so với ốc sên.

Nếu dùng mắt thường thì chẳng thể nhận ra bọn họ đang cử động.

Đáng sợ hơn là phạm vi của việc làm chậm tốc độ thời gian này cũng cực kỳ rộng.

Trong vòng hơn nghìn dặm xung quanh Vân Điện, thời gian đều bị ngưng lại…

Chim chóc trên trời ngừng bay, khói bếp ngưng lại thành từng cột khói bất động, gợn sóng trên mặt hồ vẫn giữ nguyên hình dáng lúc trước.

Con dao phay trong tay Khê Ấu Cầm vẫn ghim trên bếp lò, chỉ có rồng tổ là không bị ảnh hưởng gì cả.

“Kéc!” Rồng tổ kêu lên một tiếng.

Linh trí của nó mới chỉ bằng một đứa trẻ vài tuổi của nhân loại.

Mặc dù nó không bị ảnh hưởng bởi tốc độ thời gian, nhưng nó lại không hiểu vì sao Khê Ấu Cầm bất động.

Bỗng nhiên, từ bản năng, nó cảm nhận được điều gì đó nên liền bay ra ngoài cửa sổ, đến thẳng phía sân luyện võ.

Ông lão kia khẽ mỉm cười nhìn lên trời, thở dài: “Thời gian đúng là không đợi người! Dù tốc độ tăng trưởng tu vi của ngươi đã rất nhanh, nhưng trong Hạ Giới này thiếu thốn tài nguyên, tốc độ vẫn có phần chậm.

Lão già này sẽ giúp ngươi một phen vậy!”

Vừa nói xong, rồng tổ kia cũng đã lao tới.

“Kéc! Kéc!”

Thấy La Chinh nhắm mắt nằm trên mặt đất, rồng tổ lo lắng kêu, đồng thời còn nhìn ông lão với ánh mắt thù địch.

Ông lão cười khà khà, nói với rồng tổ: “Đứa nhóc này…”

Ông lão không để ý đến rồng tổ mà đi thẳng về phía La Chinh, vươn một cánh tay nhăn nheo ra, trên tay ông lão là một viên đan dược màu xanh biếc!

Viên đan dược vừa được lấy ra đã bay lên trời!

“Vừa mở ra một chút linh trí đã muốn chạy trốn ư? Đừng mơ!” Ông lão khẽ phất tay một cái, một luồng sức mạnh vô hình kéo viên đan dược kia xuống!

Kỳ lạ hơn là trong viên đan dược kia chợt có từng luồng sáng màu xanh biếc hiện lên, sau đó chúng biến thành một tia chớp xanh, còn công kích lại ông lão.

Ông lão rất không vui, lập tức chỉ một ngón tay, viên đan dược liền vỡ vụn.

Sau đó nó biến thành một đám mây xanh tản ra.

Một viên đan dược nho nhỏ lại chứa đựng một đám mây xanh lục thật lớn.

Nó cứ trôi nổi trên bầu trời Vân Điện, không hề di chuyển.

“Đi!” Ông lão khẽ thở dài, đám mây to đùng màu xanh biếc kia bắt đầu từ từ xoay tròn, cuối cùng hóa thành một dòng nước nhỏ giọt, không ngừng chảy vào miệng La Chinh.

Một lúc sau, La Chinh đã hấp thu hết đám mây xanh này.

Ông lão trở lại chỗ của mình, tự lấy bầu rượu rót một ly.

Chỉ chớp mắt, tốc độ thời gian lại trở về như thường.

Ninh Vũ Điệp vừa đáp xuống một bước liền ổn định lại cơ thể, nhưng nét mặt vẫn còn có phần mất tự nhiên.

Mặc dù khi nãy ông lão này làm chậm tốc độ thời gian, nhưng cũng chỉ là làm chậm gấp một nghìn lần thôi chứ không phải ngưng lại hoàn toàn.

Thực tế thì để ngưng hoàn toàn thời gian là chuyện không thể nào xảy ra.

Dưới vòm trời này, có một kết luận về quy tắc thời gian, đó là bất kỳ sinh linh nào tu luyện quy tắc thời gian cũng chỉ có thể làm chậm thời gian vô hạn, nhưng không thể đạt đến trạng thái ngưng hoàn toàn!

Thế nên mọi người mới có thể nhìn thấy cảnh tượng diễn ra trước mặt, não vẫn có thể suy nghĩ.

Mọi người đều hiểu ông lão này quả thực không có ác ý gì.

Còn quy tắc không gian mà ông vừa thực hiện lại khiến mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Trong Trung Vực, võ giả tinh thông quy tắc không gian đã ít lại càng ít.

Mà tu luyện quy tắc thời gian còn khó hơn quy tắc không gian nhiều lần.

Tới nay, vẫn chưa có một vị võ giả nào tinh thông quy tắc thời gian.

Đương nhiên La Chinh là ngoại lệ.

Huống hồ hắn vốn cũng chẳng thể hiện thần thông quy tắc thời gian của mình trước mặt người khác.

Nhưng ông lão này thì khác, chưa kịp nhìn ông lão ra tay thế nào đã thấy ông thay đổi tốc độ quy tắc thời gian của cả Vân Điện rồi.

Mọi người cứ như bị trúng phép định thân, quả là khó lường.

Cho dù mọi người đều cho rằng ông lão này rất mạnh, nhưng giờ bọn họ mới phát hiện ra mình vẫn đánh giá sai rồi.

Đây mà là rất mạnh ư? Đây là khủng bố không hợp lẽ thường thì có!

Còn viên đan dược mà ông lão vừa mới lấy ra kia thì lại càng khiến người khác khó có thể tưởng tượng nổi.

Chưa biết hiệu quả của nó như thế nào, chỉ riêng việc đan dược này biết chạy trốn, còn có thể công kích ông lão thì đừng nói đến thực lực sâu không lường được của ông lão kia, chỉ cần tia chớp màu xanh biếc lóe ra từ trong viên đan dược đó thôi e rằng cũng đủ để giết chết chín mươi chín phần trăm các võ giả trước mặt rồi.

Loại đan dược này có thể có chất lượng kém được chắc?

Càng khiến người ta căm phẫn hơn là, dường như La Chinh cũng không nhận ra ông lão này.

Không biết ông lão này chui ra từ nơi xa xôi nghìn dặm nào ra mà còn đến tặng quà mừng.

Một vài võ giả vốn căm phẫn trong lòng, còn có còn vài người đang hả hê trong bụng thì giờ lại ghen tỵ đến ói máu.

“Các hạ! Ngài làm gì với La Chinh vậy?” Ninh Vũ Điệp tiến lên một bước nhìn chằm chằm ông lão kia hỏi.

Lúc này, ông lão thong thả lắc đầu nói: “Tặng quà mừng ấy mà!” Ông lão vừa nói xong, đảo mắt một cái lại vỗ đầu nói: “Đúng rồi, nếu tân lang đã có quà mừng thì không thể thiếu phần của tân nương được.

Có điều quà này hơi giản dị, ngươi đừng để bụng nhé!”

Nói rồi, ông lão khẽ vỗ vào bụng mình.

Vỗ xong một cái mà hai tay vẫn trống trơn, ông lão bèn cúi đầu lẩm bẩm: “Ngươi đừng có mà lòng tham không đáy như thế, ông đây để mấy thứ thần khí ở chỗ này không phải để cho ngươi dùng.

Ngày thường ngươi dùng chúng, ta không nói gì thì ngươi liền tưởng chúng là của mình chắc?”

Thấy dáng vẻ điên khùng của ông lão, mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

Ông lão này đang nói chuyện gì với cái bụng của mình sao? Chẳng lẽ là một tên điên ư?

Bấy giờ La Chinh lại đứng lên, vẻ mặt tươi cười nói: “Thế giới trong cơ thể của các hạ đã sinh ra cường giả có thể sử dụng thần khí rồi sao?”

Ông lão trợn trắng mắt tức giận: “Trong cơ thể có một tên đã tu luyện đến Thần Hải Cảnh, bèn trực tiếp chiếm núi xưng vương, tự phong là Thánh Hoàng chó má gì đó, còn giấu đi hơn nghìn món thần khí mà ta để ở thế giới trong cơ thể.

Hắn tưởng rằng đó là đồ của mình chắc! Mẹ nó, lấy ra đây cho ta!”

Dứt lời, ngón tay ông lão hơi vung lên, một chiếc vòng tay màu vàng kim xuất hiện lơ lửng giữa không trung.

Ông lão cười khà khà nói: “Đến vội vàng quá, không kịp chuẩn bị thứ gì tốt.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có chiếc vòng tay này là tạm được.

Mặc dù hơi nát, đem ra cũng hơi ngại, nhưng dù sao nó cũng là thần khí.

Tặng cho ngươi này!” Nói xong, chiếc vòng tay bèn bay về phía Ninh Vũ Điệp.

“Thần khí…”

Vẻ mặt mọi người đều ngơ ngác.

Có vài người nghe thấy ông lão này nói vậy thì suýt thì hôn mê luôn.

Cái gì gọi là nát? Thần khí mà còn nát?

Mẹ nó nữa… Có vài người còn chửi thầm trong bụng.

Bảo vật đẳng cấp nhất ở Trung Vực cũng chỉ là thánh khí trung phẩm mà thôi.

Bảo vật cấp thánh khí ít ỏi đến mức đếm được trên đầu ngón tay.

Còn thần khí thì mọi người chỉ đọc được trong sách cổ, làm gì được nhìn thấy thứ như vậy bao giờ?

Vậy mà còn nói thứ này lấy ra thì hơi ngại? Giờ phút này, nhiều người lại bắt đầu ghen tị đến mức rỉ máu trong lòng.


Chương 939: Thắc mắc của Khê Ấu Cầm

Vẻ mặt La Chinh cũng cực kỳ kinh ngạc.

Nhưng thứ khiến La Chinh kinh ngạc không phải là vì món thần khí nàyThần khí quả thực rất quý giá, nhưng với tầm mắt hiện giờ của hắn thì sẽ chẳng chấn động về nó.

Thứ khiến hắn chấn động chính là lời nói của ông lão này!

Chỉ có võ giả Thần Hải Cảnh mới có thể mở ra một phương thần hải, chỉ có cường giả Thần Cực Cảnh mới có thể ngưng kết chân nguyên, tạo nên một thế giới.

Như Phong Niệm Vân, nuôi dưỡng mười vạn năm cũng chỉ tạo ra được một hòn đảo nhỏ trong cơ thể.

Còn sinh linh sống trong đó thì vẫn đang ở giai đoạn nguyên thủy mà thôi.

Lúc ấy, quả thực chẳng cần dùng nhẫn tu di nữa, bởi thế giới trong cơ thể đã hoàn toàn thay thế được nhẫn tu di rồi.

Ông lão này bỏ một vài bảo vật trong đan điền.

Nhưng nghe ông lão nói thế giới trong cơ thể của ông ta có cả cường giả Thần Hải Cảnh.

Điều này thật khó tin!

Thế giới trong cơ thể chính là do chân nguyên ngưng kết lại tạo thành, sau đó dẫn sấm sét vào trong cơ thể để tạo ra sinh linh rồi để chúng từ từ sinh sôi, tiến hóa.

Sau khi sinh linh trong đó có linh trí thì vẫn có thể mượn chân nguyên trong thế giới cơ thể để tu luyện.

Nhưng không gian của thế giới trong cơ thể dẫu và tài nguyên cũng có hạn, e rằng còn bị hạn chế hơn Hạ Giới này vô số lần!

Trong hoàn cảnh như thế mà cơ thể của ông lão này còn có thể sinh ra một đại năng Thần Hải Cảnh.

Rốt cuộc thế giới trong cơ thể của ông lão phải lớn đến mức nào? Thực lực của ông lão này rốt cuộc mạnh đến nhường nào?

Thấy La Chinh nhìn mình đầy khiếp sợ, ông lão bèn phất tay nói với La Chinh: “Được rồi, quà ta cũng đã tặng, đại điển song tu của ngươi quan trọng hơn.

Đừng quan tâm đến ông già này nữa! Có chuyện gì thì để sau hãy nói!”

Thế nhưng Ninh Vũ Điệp vẫn cung kính cúi người hành lễ.

Quà mừng cũng chỉ là tấm lòng người tặng.

Mặc dù theo lời của ông lão này thì món thần khí đó chỉ là một thứ “nát”, nhưng đối với nàng lại quý giá không gì sánh được.

Giá trị của nó đã vượt xa thứ quà mừng thông thường, vậy mà người nọ lại có thể đem tặng, hẳn là có liên quan đến La Chinh.

Nàng không thể từ chối, đành phải nhận lấy.

Đúng lúc này, Khê Ấu Cầm mặc một bộ thường phục chậm rãi bay tới từ phía xa.

“Ấu Cầm”

“Tỷ!”

Thanh Hư đạo nhân và Khê Tiểu Giới thấy Khê Ấu Cầm xuất hiện bèn cùng hô lên.

Hôm này là đại điển song tu của La Chinh và Ninh Vũ Điệp, người của Khê gia không quá vui mừng, nhưng về tình về lý thì bọn họ cũng không thể vắng mặt nên đành phải đến.

Lần này không nhìn thấy Khê Ấu Cầm xuất hiện, Thanh Hư đạo nhân và Khê Tiểu Giới đều có phần lo lắng cho nàng, xem ra hôm nay nàng cũng không vui vẻ gì.

Khê Ấu Cầm khẽ gật đầu với Khê Tiểu Giới và ông cố nội, ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt của Ninh Vũ Điệp, trong lòng dấy lên chua xót.

Nàng ở phòng bếp nấu ăn là vì không muốn nhìn thấy cảnh này.

Quả thực là nàng đã tự thuyết phục bản thân không nên ghen tỵ với Ninh Vũ Điệp, nhưng nàng cũng không phải là kẻ ngốc.

Tâm trạng này chỉ có thể khống chế chứ không thể nào hoàn toàn biến mất.

Thấy La Chinh và Ninh Vũ Điệp trai tài gái sắc bên nhau như vậy, sao nàng lại không chua xót cho được?

Có điều, khi nãy bỗng nhiên không nhìn thấy rồng tổ, nàng cũng sợ làm mất rồng tổ nên mới đi tìm nó.

“Kéc!”

Rồng tổ cảm nhận được La Chinh gặp nguy hiểm nên mới chạy tới, giờ thấy La Chinh không bị thương chút nào mới nhớ tới món ngon chưa được ăn, bèn kêu lên rồi quay lại nhào vào lòng Khê Ấu Cầm.

Sự việc này cũng không làm rối loạn trình tự của đại điển song tu, bên này, La Chinh và Ninh Vũ Điệp lại bắt đầu tiếp tục nghi thức của đại điển.

Chỉ là đúng lúc này, ông lão ngồi cách đó không xa cũng chăm chú nhìn Khê Ấu Cầm, bỗng nhiên mở miệng gọi: “Tiểu cô nương!”

“Hả?” Khê Ấu Cầm tò mò nhìn xung quanh một lúc, nàng không biết ai đang gọi mình.

“Tiểu cô nương, ngươi lại đây một lát.

Đằng này!” Lão nhân dùng chân nguyên truyền âm nói chuyện với Khê Ấu Cầm.

Khê Ấu Cầm đảo quanh một lượt mới nhìn thấy người đang nói chuyện với mình.

Đó là một ông già, thoạt nhìn trông có vẻ lôi thôi.

Nàng khẽ nhíu mày, nét mặt lộ vẻ nghi hoặc, định bụng không để ý đến người này.

Với tu vi Thần Đan Cảnh của nàng thì chẳng thể nào phân biệt được cường giả gì gì đó.

Ở giai đoạn đầu, Khê Ấu Cầm vốn cũng chỉ tu luyện qua loa, cũng chẳng có hứng thú lắm với võ đạo.

Có để một vị cường giả Sinh Tử Cảnh với cường giả Thần Cực Cảnh đứng trước mặt nàng thì cũng chẳng có gì khác nhau.

Vì thế Khê Ấu Cầm ôm rồng tổ chuẩn bị rời đi, nàng chẳng muốn nhìn thấy La Chinh và Ninh Vũ Điệp tình tứ với nhau chút nào.

Tuy nàng rộng lượng, nhưng cũng không rộng lượng đến mức đó!

Thấy Khê Ấu Cầm chuẩn bị rời đi, ông lão không nhịn được nữa.

Ông lão này rất biết dò ý người khác qua sắc mặt, liền cười “hừ hừ” nói: “Tiểu cô nương, ngươi thích La Chinh, lại ghen tỵ khi hắn lấy người khác làm nương tử đúng không?”

Nghe thấy thế, biểu cảm trên mặt Khê Ấu Cầm hơi dao động, nàng trừng mắt nhìn ông lão kia, khó chịu nói: “Liên quan gì tới ngươi?”

Ông lão cười khà khà: “Ta chỉ muốn chỉ dạy ngươi một chút thôi.

Tân nương tử hôm nay quả thực là được nở mày nở mặt, nhưng người có thể ở bên La Chinh vô số ngày tháng sau này, nhất định là ngươi!”

Nét mặt Khê Ấu Cầm hiện lên vẻ kỳ quái, rốt cuộc những lời này có ý gì?

Dù Khê Ấu Cầm không rõ lắm, nhưng vẫn đi về phía ông lão.

Một thị nữ bê ghế ra, Khê Ấu Cầm bèn ngồi bên cạnh ông lão này.

Mọi người thấy thế đều vô cùng tò mò, đến cả La Chinh cũng hơi phân tâm.

Ninh Vũ Điệp đang chăm chú cầm tay La Chinh bèn hóa ra một tia chân nguyên, tia chân nguyên lạnh lẽo truyền từ ngón tay nàng sang tay La Chinh.

La Chinh thấy ánh mắt tức giận của Ninh Vũ Điệp bèn hơi giật mình, đáy mắt lại lộ vẻ áy náy.

Dù sao hôm nay cũng là ngày vui của Ninh Vũ Điệp, nếu hắn chú ý đến Khê Ấu Cầm, Ninh Vũ Điệp không tức mới lạ.

“Lão gia gia, ngài nói như vậy là có ý gì?” Khê Ấu Cầm tò mò hỏi.

Vì ông lão này nhắc tới La Chinh nên giọng nói của Khê Ấu Cầm cũng dịu đi.

Trên khuôn mặt trang nhã xuất hiện một nụ cười dịu dàng.

Ông lão lại cười ha ha: “Không có ý gì, ta muốn hỏi ngươi, ngươi là Âm Thể Tử Cực đúng không?”

Khê Ấu Cầm khẽ gật đầu.

“Thể chất hắc tử là Âm Thể Tử Cực nhất phẩm.

Khà khà, ngươi không biết nó có nghĩa gì sao?”

Khê Ấu Cầm lắc đầu, mặt ngẩn ra.

Nàng không hứng thú với võ đạo, tu luyện khắc khổ chẳng bằng học tập phương pháp nấu nướng mới còn hơn.

Lý tưởng của nàng rất nhỏ bé, bây giờ chỉ cần một lòng ở bên La Chinh là được.

Cho dù nàng biết mình có thể chất hắc tử, nhưng rốt cuộc mạnh đến nhường nào, có thể phát huy tác dụng ra làm sao thì nàng hoàn toàn không hề hay biết.

Thực ra Khê Ấu Cầm muốn hiểu cũng không khó.

Tử Cực giới là một thế giới rất đặc biệt, trong đó còn có vô số đại năng.

Chỉ cần nàng chịu đi vào Tử Cực giới vài lượt là sẽ dễ dàng có được sự hỗ trợ của không ít đại năng siêu cấp.

Nên biết rằng, người có thể chất hắc tử có thể trở thành người nắm giữ Tử Cực giới là người vô cùng hiếm hoi trong thế giới này.

Vấn đề là sau khi Khê Ấu Cầm mở ra Âm Thể Tử Cực, ngoài mấy lần mượn không ít kiếm từ trong đó và lần tạm thời kéo La Chinh với Ninh Vũ Điệp trốn vào Tử Cực giới lúc ở ngoài thành Thiên Khải ra thì nàng hầu như chưa từng sử dụng năng lực của Âm Thể Tử Cực, cũng chưa từng bước vào Tử Cực giới.

“Thảo nào.

Thảo nào bà vợ ta không phát hiện ra ngươi” Ông lão khẽ lắc đầu rồi lập tức hỏi: “Ngươi có muốn trở nên mạnh hơn không? Ta tìm một sư phụ cho ngươi, thế nào?”

Khê Ấu Cầm khó hiểu liếc nhìn ông lão này một lượt.

Cái người này càng nói càng lạc đề, nàng ngồi đây chẳng qua là vì ông lão này nói nàng có thể ở bên cạnh La Chinh trải qua vô số ngày tháng sau này, bây giờ lại lạc đến vấn đề trở nên mạnh hơn, còn tìm sư phụ nữa? Chuyện gì thế này?

Thế nên thái độ của Khê Ấu Cầm bắt đầu qua quýt có lệ: “Không có hứng”

“Cái này mà cũng không có hứng ư? Ngươi có biết điều đó có ý nghĩa gì không? Nó sẽ khiến ngươi trở thành một sự tồn tại đẳng cấp đứng trên tất cả!” Ông lão không biết rằng một câu trước đó của mình nói đúng trọng điểm, nhưng câu hiện tại ông ta lại đi sai trọng điểm mất rồi.

“Đứng trên tất cả thì thế nào? Thú vị lắm à?” Khê Ấu Cầm càng lúc càng cảm thấy ông lão này đang trêu nàng, bèn đứng dậy ôm rồng tổ rời đi.

Thấy Khê Ấu Cầm làm vậy, ông lão ngẫm lại mới phát hiện ra mấu chốt: tiểu cô nương này hoàn toàn không có hứng thú với võ đạo chút nào.

Nhưng thế cũng chẳng sao, ông lão sẽ có cách để thuyết phục nàng.


Chương 940: Khuyên nhủ

“Đừng đi mà, tiểu cô nương.

Nghe ông già này nói mấy câu đã!” Ông lão vội vàng nói.

Là do ông ta tính sai, không ngờ còn có tiểu bối kỳ lạ như vậy, coi võ đạo như rác rưởiCó điều nói đi cũng phải nói lại, mỗi người đều có chí hướng riêng.

Ông lão đã từng gặp không ít những tên kỳ quái của Thiên Vị tộc, nếu cô nhóc kia có hứng thú với La Chinh, ông lão đành phải dùng La Chinh để làm mồi dụ vậy.

Thấy biểu cảm của ông lão, Khê Ấu Cầm bèn dằn lòng trở lại chỗ ngồi.

Nàng lạnh nhạt hỏi: “Lại gì nữa?”

Ông lão cười ha hả: “Hôm nay, tân nương trên đại điển này không phải là ngươi.

Nhưng ta dám bảo đảm sau này ngươi là người ở bên cạnh La Chinh lâu nhất”

“Sao lại nói vậy?” Khê Ấu Cầm chớp mắt hỏi.

Ông lão khẽ lắc đầu, liếc mắt nhìn Ninh Vũ Điệp nói: “Mặc dù thiên phú của tân nương tử cũng tạm, ở Hạ Giới có lẽ thuộc hàng đứng đầu, nhưng đặt ở Thượng Giới lại không đáng nhắc tới”

Thiên phú của Ninh Vũ Điệp có lẽ tương đương Hỏa Doãn Nhi, cũng có thể không chênh lệch bao nhiêu so với Lưu Vũ, nhưng cùng lắm cũng chỉ có thể xếp ở hàng thứ hai trên bia thiên phú thôi.

Trình độ này chỉ vừa đủ để Thiên Vị tộc thừa nhận chứ còn lâu mới lọt vào mắt ông lão.

“Cái đó liên quan gì đến ta?” Khê Ấu Cầm ngẩn ra.

Ông lão này nói lòng và lòng vòng, nàng cũng chẳng rõ ông ta có ý gì nữa.

Ông lão lại cười khà khà: “Liên quan nhiều là đằng khác.

Ngươi thử nghĩ xem, La Chinh là người nào? Người như thế sao có thể chỉ ở lại một Trung Vực nhỏ bé này đây?”

Khê Ấu Cầm trợn mắt lườm ông lão: “Cái gì mà chỉ ở lại một Trung Vực nhỏ bé? Trung Vực này đất rộng của nhiều, La Chinh còn cần đi đâu nữa?”

Trong mắt Khê Ấu Cầm, Trung Vực là cả thế giới.

Có lẽ nàng mơ hồ biết được dường như cách Trung Vực không xa còn có một đại lục thần quốc, có lẽ nàng cũng biết thế giới này thực ra được chia thành rất nhiều tầng bậc… Nhưng những thứ đó liên quan gì đến nàng chứ?

Theo nàng thì Trung Vực không có gì là không tốt.

Với thực lực hiện tại của La Chinh, đã chẳng còn bất kỳ kẻ nào có thể uy hiếp được hắn ở Trung Vực này nữa.

Hắn có thể sống an nhàn trong chốn này, điều đó hạnh phúc biết nhường nào.

Không thể nói rằng tầm nhìn của Khê Ấu Cầm hạn hẹp, chỉ là nàng không có hứng thú với những thứ khác mà thôi.

Sau khi thức tỉnh Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, Khê Ấu Cầm cũng mơ hồ biết rằng thể chất của nàng rất đặc biệt, nhưng đến giờ nàng vẫn chưa từng nghĩ tới việc tu luyện.

Hoặc có thể nói rằng nàng không quá mức hứng thú với việc khiến mình trở nên ngày càng mạnh hơn.

Nghe thấy câu trả lời của Khê Ấu Cầm, ông lão không khỏi liếc mắt xem thường.

Trung Vực này mà cũng được xưng là nơi đất rộng của nhiều á? Với ông lão, chỉ cần ông ta đi vài bước là đã đi hết toàn bộ Trung Vực rồi.

Diện tích của nó còn chẳng bằng một cái sân nhà ông ta, chẳng bằng thế giới trong cơ thể ông ta…

Còn tài nguyên thì càng là ít đến thảm thương.

Nhìn đám quỷ nghèo này xem, thấy một món thần khí của ông lão thôi mà hai mắt đã xanh lè, thèm thuồng như quỷ chết đói cả trăm năm, quá không có tiền đồ! Thần khí cũng coi là thứ tốt đối với võ giả Hư Kiếp Cảnh ở Thượng Giới, nhưng trong mắt đám nhóc Hư Kiếp Cảnh ở Thượng Giới kia thì nó cũng chẳng hiếm lạ đến mức này.

Thế nên ông lão không đành lòng khái quát Trung Vực bằng bốn chữ “thâm sơn cùng cốc”.

Bởi vì nơi này còn không có tư cách được gọi là thâm sơn cùng cốc!

Ông lão biết tính cách Khê Ấu Cầm kỳ lạ nên đương nhiên không nói ra câu này, chỉ cười tiếp tục nói: “Trung Vực đất rộng của nhiều, nhưng đó chỉ là trong mắt ngươi thôi.

Với thiên phú của La Chinh và việc ta cho hắn dùng viên Thiên Dụ Đan kia thì tu vi của La Chinh sẽ tăng lên với tốc độ cực nhanh.

Sau này La Chinh đột phá Thần Hải Cảnh, cũng sẽ bị Đại Thế Giới này bài xích, phải phi thăng lên Thượng Giới…” Thực ra phi thăng Thượng Giới còn có một vấn đề là khôi phục lại con đường phi thăng, nhưng ông lão biết Khê Ấu Cầm không có hứng với cái đó, thậm chí có lẽ hoàn toàn không biết vấn đề của con đường phi thăng, thế nên ông dứt khoát giấu nhẹm không nói ra.

Không ngờ Khê Ấu Cầm lại tỏ ra tức giận, còn trách móc nói: “Ông lão này chẳng làm được gì tốt cả!”

Ông lão bỗng chốc nghẹn lời.

Ông ta tặng một viên Thiên Dụ Đan cho La Chinh mà còn không được coi là làm điều tốt? Lại còn bị nói là người xấu nữa sao? Thế nên ông lão dùng ánh mắt vô cùng buồn cười trừng Khê Ấu Cầm.

Cuối cùng ông lão đành phải lên tiếng: “Cho dù ta không cho hắn đan dược thì hắn vẫn sẽ phi thăng”

“Sau đó thì sao?” Khê Ấu Cầm hỏi tiếp.

Ông lão bèn nói tiếp: “Vấn đề là chỗ đó.

Với Âm Thể Tử Cực nhất phẩm của ngươi thì tốc độ tu luyện sẽ không chậm hơn hắn.

Sau này hắn ngao du trên Thượng Giới, chắc chắn vị tân nương tử kia sẽ tạm thời không phi thăng ngay được, trừ khi La Chinh đạt được thành tựu rồi quay lại đón nàng.

Nếu không, với thực lực của nàng thì ít nhất cũng cần một hai trăm năm mới phi thăng được”

“Sau đó thì sao?” Khê Ấu Cầm lại hỏi.

Ông lão liếc mắt khinh khỉnh: “Chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao? Ngươi cũng có thể phi thăng sớm.

Dựa vào thể chất của ngươi thì hoàn toàn có thể đuổi theo bước chân La Chinh, trợ giúp rất lớn cho hắn, như thế chẳng phải là có thể ở bên cạnh hắn rồi ư? Ài! Còn vị tân nương tử này của hắn, e rằng phải phòng không gối chiếc cả trăm năm rồi”

Nghe thấy câu than thở này của ông lão, cái gì mà phòng không gối chiếc, thế nên liền khiến ánh mắt Khê Ấu Cầm sáng lên: “Thì ra là thế!”

“Đúng vậy” Ông lão cười ha ha nói: “Thế nên ấy mà, ta tìm cho ngươi một sư phụ, ngươi vào Tử Cực giới tu luyện nhiều hơn một chút, sau này tu vi tăng lên liền có thể làm chim liền cánh với La Chinh ở Thượng Giới!” Nói rồi ông lão lại cố ý dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn Ninh Vũ Điệp nói: “Đừng thấy hiện giờ nàng nở mày nở mặt hơn ngươi thế mà tự ti, phải xem ai mới là người cười đến cuối cùng mới được, phải không?”

Ánh mắt Khê Ấu Cầm hoàn toàn rực sáng, nàng chưa từng theo đuổi bất cứ điều gì về võ đạo, tu luyện đến Thần Đan Cảnh cũng là do dùng đan dược mà lên chứ không phải dựa vào Âm Thể Tử Cực.

Thực lực của nàng còn chẳng bằng một vài võ giả Chiếu Thần Cảnh.

Thế nhưng lòng người sẽ thay đổi, đặc biệt là bức tranh mà ông lão vẽ ra cho nàng lại quá đẹp đẽ!

Vì La Chinh, nàng có thể chịu đựng Ninh Vũ Điệp, có thể mỉm cười trong đại điển song tu của La Chinh và người con gái khác.

Nhưng việc duy trì nụ cười ấy quá vất vả, bây giờ có một con đường khác, đương nhiên là nàng sẽ không bỏ qua.

“Ừm! Ta hiểu rồi” Khê Ấu Cầm nghiêng đầu hỏi tiếp: “Ngươi nói muốn tìm một sư phụ cho ta, không phải chính là ngươi đó chứ?”

Ông lão bèn lắc đầu nguầy nguậy: “Đương nhiên không phải là ta, là bà già nhà ta cơ!”

Võ giả có Âm Thể Tử Cực thì chín mươi chín phần trăm đều là phụ nữ, có rất ít là ngoại lệ.

Rõ ràng ông lão này sẽ không thể chỉ dạy Khê Ấu Cầm được.

“Nhưng… bà ấy đang ở đâu?” Khê Ấu Cầm tò mò hỏi.

Ông lão bèn duỗi bàn tay nhăn nheo về phía Khê Ấu Cầm, nói: “Nắm lấy tay ta!”

Trên mặt Khê Ấu Cầm ngập tràn vẻ khó hiểu, nhưng nàng vẫn vươn tay phải của mình ra.

“Xòe ra!” Ông lão lại ra lệnh.

Khê Ấu Cầm nghe lời xòe bàn tay trắng nõn ra trước mặt ông lão.

Trên ngón tay của ông lão lập tức lóe lên một hình chữ thập màu máu.

Trong chữ thập này có chứa thần văn, tương tự như phù định vị của Thiên Vị tộc, có điều chữ thập màu máu này nhỏ hơn nhiều lần mà thôi.

“Vèo!”

Chữ thập màu máu này xuất hiện xong liền bay vào trong tay Khê Ấu Cầm.

Sau đó, chữ thập màu máu này hiện lên giữa lòng bàn tay trắng nõn mịn màng của nàng, nhìn có vẻ vô cùng bắt mắt.

Khê Ấu Cầm giơ tay lên nhìn phù văn này một lượt, nét mặt vẫn có phần lo lắng: “Đây là cái gì?”

Ông lão trả lời: “Phù định vị.

Lần sau ngươi vào Tử Cực giới, bà già nhà ta liền có thể tìm được ngươi!”

“Lần sau vào Tử Cực giới… Nhưng ta không định vào đó” Lời Khê Ấu Cầm nói là sự thật.

Trừ khi có người truy sát Khê Ấu Cầm, bằng không nàng sẽ không nhàm chán đến mức trốn vào đó.

Ông lão trừng mắt nhìn nàng: “Rốt cuộc ngươi ghét tu luyện đến mức nào vậy? Không được! Ngươi phải dành thời gian vào đó, chỉ cần ngươi bước vào là bà già nhà ta sẽ tìm thấy ngươi! Tiểu cô nương à, nghĩ tới hạnh phúc cả đời sau này đi! Ngươi phải cố gắng đạt được nó chứ!” Dứt lời, ông lão còn cố ý chép miệng nhìn về phía sân luyện võ.

Lúc này rất nhiều khách mời đang cười nói xôn xao, La Chinh và Ninh Vũ Điệp thì nở nụ cười hạnh phúc.

Khê Ấu Cầm lạnh lùng nhìn thoáng qua La Chinh và Ninh Vũ Điệp, bấy giờ mới cực kỳ nghiêm túc gật đầu: “Ừm, ta hiểu rồi!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box