[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 176 : Thế giới trong cơ thể (c876-c880)
❮ sautiếp ❯Chương 876: Thế giới trong cơ thể
Chính những gợn sóng màu đỏ này đã khóa chặt La Chinh vào trong đầu“Muốn trốn? Hừ! Chỉ dựa vào linh hồn chưa tới Bích Hồn Cảnh của ngươi?” Giọng nói kia lại vang lên.
La Chinh vẫn không ngừng phát động xung kích về phía rìa bộ óc.
Nhưng khi hắn nghe thấy câu nói này thì cả trái tim lập tức cảm thấy nặng trĩu.
Hình như trong mắt cô gái này, Bích Hồn Cảnh cũng chẳng là cái gì.
Rốt cuộc lần này La Chinh cũng gặp phải phiền phức lớn rồi.
Đã mấy lần phát động xung kích tới rìa bộ não, vậy mà La Chinh vẫn không thể thành công, cuối cùng hắn cũng chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Dù sao thì sức mạnh của linh hồn cũng có hạn, cho dù là La Chinh thì cũng không thể sử dụng sức mạnh của linh hồn mãi được.
Hắn lẳng lặng trôi lơ lửng trong không gian đen như mực này.
Một lát sau, hắn mới khuếch tán ý thức ở trong đầu một lần nữa: “Ngươi giữ ta lại chỗ này cũng chẳng có giá trị gì, chi bằng thả ta ra ngoài…” La Chinh vẫn cố gắng thuyết phục cô gái này.
Đối phương không hề trả lời mà chỉ ném La Chinh vào trong đêm đen.
Bởi vì La Chinh không kiểm soát được thân thể của cô gái này nên linh hồn của hắn cũng không cảm nhận được bất kỳ tình hình gì ở bên ngoài.
Hiện tại dường như hắn đã tiến vào trong một nhà giam tối đen như mực.
Thấy cô gái kia không trả lời, La Chinh lại tiếp tục tỏa ý thức của mình ra.
“Này!”
“Cô nói một câu đi!”
“Thân thể của cô bị trói trong quan tài thủy tinh này bao nhiêu năm như vậy rồi, chính ta đã giúp cô tháo gỡ ràng buộc đó đấy!”
“Mấy cái xiềng xích còn đang trói hai chân của cô kia, nếu cô muốn được tự do thì ta có thể giúp cô tháo chúng ra!”
Cho dù La Chinh có nói như thế nào thì cô gái kia cũng không đáp lại.
La Chinh đành bĩu môi, buồn bực trôi lơ lửng trong bộ óc.
Khỏi phải nói cũng biết tâm tình hắn phiền muộn đến mức nào.
Đáng lẽ ra hắn không nên trốn vào trong đầu cô gái này, thà rằng trực tiếp đập cô ta từ trên cột đá xuống, sau đó tùy tiện ném ở một chỗ nào đó… Như vậy thì sẽ không phải chịu ảnh hưởng của cô gái này, mà rất có thể hắn sẽ chiếm giữ được thi thể của một vị đại năng siêu cấp ở tầng mười ba này rồi!
Không ngờ tham thì thâm, tuy rằng thực lực của những đại năng siêu cấp này rất dũng mãnh, nhưng cũng chỉ mạnh mẽ hơn so với mấy vị Quốc chủ vài phần mà thôi, không cách nào so sánh với cô gái Thần Cực Cảnh trước mắt!
Chỉ có điều, chuyện này cũng chẳng thể trách La Chinh.
Chu Hoàng, Chiến Đế Đại Vũ và Chiến Hoàng Thiên Phong chẳng lẽ lại không có ý định này? Chẳng qua quan tài thủy tinh này là do La Chinh đập ra, bọn họ còn muốn giữ thể diện nên mới không tranh giành với La Chinh thôi.
Ngay lúc La Chinh đang suy tư tự kiểm điểm thì trong đầu chợt xuất hiện từng gợn sóng đỏ như máu.
Sau khi gợn sóng này xuất hiện thì liền nhanh chóng bay vụt về phía La Chinh!
“Né!”
Thấy gợn sóng đỏ như máu này, linh hồn của La Chinh liền bắt đầu né tránh trong bộ não!
Mặc dù tốc độ né tránh của La Chinh không chậm, mà gợn sóng đỏ như máu kia căn bản cũng đuổi không kịp được tốc độ di chuyển của linh hồn La Chinh.
Song dù sao không gian bộ óc này cũng có hạn, mà khả năng lan tràn của gợn sóng đỏ như máu lại vô tận.
Không cần mất nhiều thời gian, gợn sóng đỏ như máu kia đã có thể che phủ hết cả bộ não.
Xung quanh La Chinh, tất cả đều là gợn sóng màu đỏ này.
Hắn bị vây trong hình thái linh hồn, nên căn bản không có khả năng phát huy quy tắc không gian.
Mà hiện tại, La Chinh cũng không có chút không gian nào để né tránh.
Chẳng mấy chốc, giữa gợn sóng màu đỏ này xuất hiện một bàn tay màu đỏ, nó nắm linh hồn La Chinh vào trong tay rồi lập tức kéo xuống phía dưới!
“Ầm ầm…”
La Chinh cảm nhận được linh hồn của bản thân đang không ngừng rơi xuống!
Trong quá trình rơi xuống, dường như La Chinh đã xuyên qua các tầng mây cao cao, sau đó lại thấy từng tia chớp uốn lượn vòng quanh, không ngừng phóng ra ánh chớp màu trắng rực.
“Ảo cảnh? Hay là ảo giác?”
La Chinh không ngờ mình lại nhìn thấy một vùng biển rộng mênh mông vào lúc này.
Nước biển không ngừng cuộn trào, mà ở chính giữa biển rộng hình như còn có một hòn đảo nhỏ!
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Trên đảo nhỏ được bao phủ bởi một tầng thực vật xanh tốt.
Trên bầu trời lấp lóe ánh chớp sáng chói, đánh thẳng xuống rừng cây trên hòn đảo, sau đó nó bốc lên ánh lửa hừng hực…
Bàn tay to màu đỏ kia tóm La Chinh tới trung tâm của hòn đảo nhỏ này.
Khi La Chinh còn đang kinh ngạc thì hắn liền thấy một đám người đứng ở cách đó không xa!
Cách ăn mặc, trang điểm của những người này đều vô cùng nguyên thủy.
Vũ khí trong tay bọn họ chính là trường thương được vót từ thân cây, trang phục trên người đều dùng lá cây bện thành, nhìn qua thì có lẽ bọn họ cũng không có mấy linh trí.
Có điều, sự chú ý của La Chinh không đặt trên những người nguyên thủy này.
Bởi vì La Chinh thấy chính giữa đám người kia còn có bốn người khác đang khiêng một cỗ kiệu đơn giản được làm từ gỗ.
Mà ở trên cỗ kiệu có một đôi chân dài nhỏ thả xuống, một cặp mắt màu vàng lạnh nhạt nhìn La Chinh, khuôn mặt tinh tế cũng thoáng có vẻ trào phúng!
Đây chính là cô gái trong cột đá kia! Nói chính xác hơn một chút thì đây chính là linh hồn của cô ta!
Đám người nguyên thủy kia không ngừng la hét, mồm phát ra đủ thứ tiếng quái dị, sau đó liền khiêng thiếu nữ kia sang phía La Chinh.
Cô gái kia nhẹ nhàng giơ tay một cái, bọn họ liền đặt nàng xuống.
“Đây là nơi nào?” La Chinh dò hỏi.
Nàng ta cười nhạt rồi nói: “Quả nhiên võ giả Hạ Giới kiến thức hạn hẹp, ngay cả nơi này cũng không biết!”
Chân mày La Chinh nhíu lại, kỳ thực trong lòng hắn cũng đã suy đoán được sáu bảy phần, chỉ là không dám xác định mà thôi.
Trước đây La Chinh cũng đã biết, vào giai đoạn đầu của Sinh Tử Cảnh thì chân nguyên trong cơ thể sẽ không ngừng hóa lỏng.
Khi hóa lỏng đến một mức độ nhất định, tu vi tiến vào Thần Hải Cảnh thì có thể mở ra thần hải trong cơ thể!
Có người nói, sau khi lên tới Thần Hải Cảnh thì thần hải trong cơ thể sẽ bắt đầu sản sinh ra các sinh mệnh.
Chỉ có điều, khả năng này tương đối nhỏ, phần lớn đều phải tu luyện tới cảnh giới cao hơn mới có thể!
Sau khi tu vi đột phá Thần Hải Cảnh, đạt đến Thần Cực Cảnh thì biển chân nguyên trong cơ thể liền bắt đầu đông đặc lại, sau đó chậm rãi sản sinh ra đủ các loại sinh linh…
Những điều này La Chinh cũng mới chỉ nghe nói, mà hiện tại lại chính mắt nhìn thấy, tất cả đều có vẻ chân thật như vậy nên hắn có chút không dám kết luận.
Nhưng nghe thấy giọng điệu của cô gái kia, La Chinh lại lạnh lùng nói: “Thần Cực Cảnh, thế giới trong đan điền mà thôi.
Hạng kiến thức này thì có là gì, sao có thể coi là kiến thức hạn hẹp?”
Nàng ta nghe La Chinh đáp lại như vậy thì thái độ xoay hẳn một trăm tám mươi độ, vỗ tay cười nói: “Trả lời đúng rồi!”
“Vì sao phải dẫn ta đến nơi này?” La Chinh hỏi.
Nàng ta nháy mắt một cái rồi nói: “Thì chính ngươi muốn đoạt xác, chiếm đoạt… Ừm, chiếm đoạt cơ thể của ta! Mà ngươi đã thất bại nên dĩ nhiên đã trở thành tù binh của ta! Hiểu chưa?”
Nhìn dáng vẻ gần như điên cuồng của cô gái này, trong lòng La Chinh thầm nghĩ không ổn…
Không biết cô gái này đã bị nhốt trong quan tài thủy tinh kia bao nhiêu năm.
Một người bị nhốt nhiều năm như vậy thì chắc chắn phần lớn tính cách sẽ thất thường.
Tình huống thế này quả thực vô cùng phiền phức.
“Thả ta ra ngoài đi, bạn bè của ta còn đang chờ ta ở bên ngoài.
Nếu ta không ra thì sợ rằng bọn họ sẽ phá hủy thân thể của cô đấy” La Chinh không còn cách nào tốt hơn nên chỉ đành uy hiếp như vậy.
Nghe La Chinh nói thế, trên mặt cô gái kia lập tức hiện ra vẻ khinh thường: “Bạn bè ngươi? Ý ngươi là những tên nhóc Thần Hải Cảnh kia?”
Tên nhóc Thần Hải Cảnh kia…
Trong mắt La Chinh, Chiến Hoàng Chiến Đế chính là lão quái vật đã sống hơn vạn năm.
Nhưng ở trong mắt cô gái này thì dường như bọn họ đã biến thành những tên nhóc không đáng để nhắc tới.
Thấy La Chinh im lặng như vậy, nàng ta lại thản nhiên nói: “Ngươi cho là ngươi dùng cuốc Hắc Tinh đập vỡ quan tài thủy tinh ra thì bọn họ có thể làm hại ta? Không tin ngươi cứ thử xem, những tên kia dám tới đây…” Nói đến đây, nàng ta dừng một chút, ngay sau đó liền mở miệng cười nói: “Thật sự có một tên ngu ngốc tới rồi!”
La Chinh thấy nàng ta hơi nhắm mắt, đến lúc mở ra thì ánh sáng màu vàng kim trong đôi mắt đó chợt lóe lên.
Sau đó, giọng của nàng ta lập tức trở nên mệt mỏi vô cùng: “Được rồi, một tên nhóc Thần Hải Cảnh đã bị ta giết”
“Cái gì…” Trong lòng La Chinh thầm kinh hãi.
Linh hồn của hắn bị rơi vào thế giới trong cơ thể cô gái này nên hiện tại hắn cũng không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Nhưng chỉ trong nháy mắt mà đã giết chết một vị đại năng Thần Hải Cảnh bên ngoài? Chuyện này…
“Ngươi lừa ta!” La Chinh suy nghĩ một lúc rồi nói với vẻ mặt nặng nề.
Giọng nói của cô gái bỗng nhiên trở nên lạnh lùng: “Lừa ngươi? Có cần thiết không? Vốn dĩ ta cũng không muốn giết hắn.
Nhưng nếu ngươi dám lấy bọn họ ra uy hiếp ta thì đương nhiên ta phải chứng minh cho ngươi xem một chút.
Ta đã tiêu diệt cả thi thể và linh hồn của tên kia rồi.
Khà khà, dám lấy trộm thi thể của Long mạch tộc ta thì chính là gieo gió gặt bão!”
Chương 877: Thần Sáng Thế
Khi linh hồn La Chinh xâm nhập vào não của cô gái này thì Hồn Hạch hoàn toàn không phát huy được tác dụng, mà linh hồn của La Chinh cũng không bị bắn raNhững đại năng Thần Hải Cảnh ở bên ngoài bỗng chốc cũng cảm thấy hơi lo lắng cho La Chinh.
Tứ đại thần quốc đã cẩn thận tìm tòi rất nhiều nơi trong khu nghĩa địa này, nhưng chỉ có thân phận của cô gái đó là bọn họ không điều tra ra được.
Tuy rằng nàng ta có thể nói, nhưng lại không thể nào xác định được rằng nàng còn sống hay đã chết từ giọng nói máy móc này.
La Chinh vừa lên tới nơi liền đập vỡ quan tài thủy tinh, muốn chiếm thân thể của nàng ta, đây chắc chắn là một cuộc mạo hiểm.
Chẳng qua cô gái đã bị giam ở chỗ này rất nhiều năm.
Theo lý thuyết thì cho dù nàng ta có là đại năng Thần Cực Cảnh thì tuổi thọ cũng đã hao hết, trải qua thiên nhân ngũ suy, cuối cùng vẫn không thể trốn khỏi cái chết từ lâu rồi!
Vô số các đại năng trong thiên hạ cũng không thể chạy thoát khỏi sự hạn chế của tuổi thọ, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi.
Cho nên việc mạo hiểm như vậy tuyệt đối là đáng giá.
Lúc đó Chiến Hoàng Thiên Phong, Chu Hoàng và Chiến Đế Đại Vũ đều muốn thử một lần, nhưng chẳng qua lại bị La Chinh giành trước.
Nhưng thấy La Chinh chui vào trong thân thể này xong thì bỗng nhiên không có chút động tĩnh nào, mọi người cũng bắt đầu lo lắng không yên, muốn lên kiểm tra kết quả.
Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh khống chế thi thể mà mình vừa mới chiếm được, ào ào đến gần.
Một vị đại năng Thần Hải Cảnh ở gần thân xác cô gái này nhất, chỉ khoảng vài thước, vào lúc hắn đang quan sát ở cự ly gần thì hai mắt cô gái kia chợt mở ra!
Đại năng Thần Hải Cảnh vốn đã phản ứng nhanh vô cùng, hơn nữa bọn họ còn chiếm giữ được một số thi thể của đại năng Thần Hải Cảnh.
Mặc dù toàn thân thi thể này đều là vật chết, nhưng thông qua Hồn Hạch thì cũng dư sức phát huy tới sáu bảy phần thực lực.
Thế mà vị đại năng Thần Hải Cảnh đứng gần nhất kia vẫn không thể né tránh!
Sau khi nàng ta mở to hai mắt, đại năng Thần Hải Cảnh trước mắt này lập tức gào lên đau đớn vì bị vỡ đầu do đôi mắt màu vàng như hỏa nhãn kim tinh của nàng ta bao phủ.
Chẳng mấy chốc, bề ngoài thi thể mà các đại năng Thần Hải Cảnh chiếm giữ đều bắt đầu xuất hiện những vết nứt giống như mặt đất khô hạn, thấy vô số vết nứt!
Những thi thể này ít nhất cũng tồn tại được vạn năm trở lên rồi, máu trong cơ thể đã khô cạn từ lâu.
Cho nên sau khi đánh thức thì thi thể hoàn toàn không có máu chảy ra nữa.
Thế nhưng lần này, linh hồn của vị đại năng Thần Hải Cảnh kia đã bị ép phải ra khỏi thi thể.
Linh hồn của hắn vẫn gào thét, hắn hoàn toàn không thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của ánh mắt vàng rực kia.
Linh hồn Chiến Hồn Cảnh vốn dĩ vô cùng vững chắc, nhưng dưới ánh sáng vàng kim này thì nó lại nhanh chóng tan ra giống như khối một băng được lấy ra từ hầm băng rồi đặt dưới ánh nắng mặt trời trong ngày hè vậy.
Chỉ trong nháy mắt, linh hồn đó đã hoàn toàn tiêu tan vào giữa đất trời.
“Thật là ác độc… Chắc chắn cô ta còn sống!”
“Mọi người lui ra, chớ tới gần!”
“Không biết La Thiên Hành thế nào rồi? Chỉ mong hắn đừng bỏ mạng ở chỗ này.
Sớm biết vậy thì đã không đưa hắn vào bí cảnh Thần Hoàng!”
Các đại năng Thần Hải Cảnh này nghĩ linh hồn của La Chinh mạnh mẽ hơn bất kỳ người nào trong số bọn họ nên hắn tiến vào bí cảnh Thần Hoàng thì chắc hẳn cũng sẽ không có trở ngại gì.
Với thực lực của La Chinh thì chỉ tùy tiện thôi cũng có thể chiếm được thi thể của một vị đại năng Thần Hải Cảnh rồi.
Nhưng ai có thể ngờ được rằng La Chinh lại muốn chiếm thân xác của cô gái trên cây cột kia?
Lần này có lẽ gặp phải phiền phức lớn rồi…
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh, cả Hỏa Thần, Yến vương… tất cả đều lui sang một bên, vẻ mặt căng thẳng, nhìn chằm chằm vào cô gái đó, rất sợ nàng ta nhảy ra làm khó dễ.
Nếu cô gái này thực sự còn sống thì có lẽ với tu vi Thần Cực Cảnh của nàng ta sẽ giết chết tất cả mọi người!
Nhưng sau khi đã xác định như vậy được một lúc thì lại thấy nàng ta chậm rãi khép đôi mắt màu vàng kim lại, sau đó mọi người mới yên lòng hơn một chút.
“Quốc chủ, làm sao bây giờ…” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh hỏi Chu Hoàng.
Sắc mặt của Chu Hoàng và Chiến Hoàng Thiên Phong đều âm u mê mang.
Theo kế hoạch lúc đầu thì mọi người sẽ chỉ tiến vào nghĩa địa này chiếm một thi thể rồi tiếp tục tiến về phía bí cảnh Thiên Thần.
Về phần bốn vị Quốc chủ bọn hắn thì nghĩ cách chiếm giữ thi thể trên tầng mười ba.
Có thể chiếm liền chiếm, không thì lui xuống bậc thang bên dưới, chẳng hạn như Quốc chủ Thiên Vận.
Nhưng ai ngờ La Chinh vừa tới đã làm đảo lộn hết kế hoạch ban đầu của bọn họ.
Không ngờ hắn lại muốn chiếm thân xác của cô nàng kia, kết quả là rơi vào hoàn cảnh phiền phức thế này.
Chu Hoàng do dự một chút, sau đó liền nghiến răng nói: “Chờ!”
Hiện tại cũng không thể xác định rằng La Chinh đã chết, nhưng thấy kết cục bi thảm bị tan biến linh hồn của vị đại năng Thần Hải Cảnh kia thì khả năng lớn là La Chinh lành ít dữ nhiều rồi.
Thế nhưng vận mệnh trong thế gian đã có trời định, đại khái thì luôn phải tuân theo một vài quy luật nhất định.
Số mệnh của La Chinh cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa hắn còn mở ra hoa sen đại thừa.
Một người gánh vác vận mệnh lớn như vậy thì chắc chắn không đến mức bỏ mạng ở Hạ Giới.
Hắn hẳn phải gánh vác sứ mệnh lớn mạnh hơn nhiều, cũng nên sở hữu võ đài rộng lớn hơn.
Cho nên Chu Hoàng quyết định, trước hết cứ chờ một chút xem sao.
Tuy rằng lực huyết tế trong thánh hải Thiên Vũ sẽ dần dần khôi phục theo thời gian, nhưng ít ra vẫn còn lại mấy ngày nữa, không quá gấp gáp.
Mọi người chỉ đành duy trì một khoảng cách nhất định với thiếu nữ trên cây cột kia, cùng lẳng lặng chờ đợi.
Tại thế giới trong cơ thể, từng đợt sấm chớp rền vang rồi đánh xuống biển chân nguyên…
Cô gái này cũng không bộc lộ ác ý quá lớn với La Chinh mà chỉ để cho La Chinh ngoan ngoãn đuổi kịp rồi thuận tiện bị một đám thổ dân khiêng kiệu dẫn đến một hòn đảo nhỏ.
Chẳng mấy chốc, La Chinh đã thấy một bộ lạc cực kỳ nguyên thủy.
Chỉ có điều số lượng người trong bộ lạc này cũng không ít, khắp nơi đều có người già và trẻ em.
Thế nhưng văn minh nơi này lại cực kỳ lạc hậu, đại đa số áo quần của những người ở đây đều không đủ che thân.
Vừa tiến vào thì liền có một cụ già với một cái đầu lâu to treo trên người, vung gậy bạch cốt trong tay và tiến tới, quỳ rạp xuống trước mặt cô gái.
Toàn bộ người trong bộ lạc đều hướng về phía nàng ta mà quỳ xuống, thành kính hành lễ.
“Những người này đều do chính cô tạo ra?”
Nàng ta cười nhẹ một cái, sau đó lập tức nói: “Đúng, bọn họ đều gọi ta là thần Sáng Thế.
Ta nghĩ cách xưng hô này cũng đúng.
Dù sao thì ta cũng tốn không ít thời gian để sáng tạo thế giới này”
“Ầm ầm!”
Đang lúc nói chuyện thì lại có một tia chớp đánh về phía mặt biển.
Sấm sét nổ vang khắp thế giới trong cơ thể, giống như muốn diệt thế, cả mặt biển chân nguyên cũng bắt đầu điên cuồng gào thét.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của La Chinh, nàng ta cũng cười nói: “Không cần phải sợ, sấm sét này không hề mạnh, chẳng qua là trực tiếp cảm nhận ở thế giới trong cơ thể nên cảm giác đáng sợ như vậy thôi.
Để lấy được những sấm sét này vào đây, ta thật sự đã tốn không ít công sức! Quan tài thủy tinh kia không thể dẫn sấm sét vào được, chỉ có thể nhân lúc có giông tố rồi nhờ vào xiềng xích để gắng gượng đưa sấm sét vào thân thể mà thôi.
Quá phiền phức…”
Đúng là ở tu vi Thần Cực Cảnh thì có thể làm đông đặc chân nguyên, nhưng cho dù là lục địa được tạo ra ra từ thần hải thì cũng chỉ là một thế giới đầy không khí chết chóc.
Muốn làm cho bên trong cơ thể mình tràn ngập sức sống thì cũng chỉ có cách dẫn sấm sét vào trong, để nó không ngừng đánh xuống mới có thể từ từ hình thành một vài sinh mệnh cấp thấp trong biển chân nguyên!
Nhưng sinh mệnh cũng sẽ chậm rãi tiến hóa.
Quá trình tiến hóa này thường là mấy trăm năm, mấy nghìn năm, thậm chí là mấy vạn năm mới có thể thấy được hiệu quả rõ ràng!
“Ta tốn mất mười hai vạn năm để bồi đắp nên hòn đảo nhỏ này và các loại sinh linh trên đó” Cô gái khẽ thở dài một hơi.
“Mười hai vạn năm mới chỉ được một chút như thế này…” La Chinh sửng sốt, tốc độ này chậm hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Nàng ta lại mỉm cười, lắc đầu: “Ngươi không hiểu tốc độ hình thành thế giới trong cơ thể rồi.
Từ khi một thế giới ra đời cho đến khi xuất hiện các sinh linh vô cùng bé nhỏ đầu tiên có thể phải trải qua tới mười vạn năm.
Còn nền văn minh lớn mạnh này thì thực tế chỉ cần mấy nghìn năm mà thôi!”
“Thì ra là thế” La Chinh chớp mắt một cái.
Hắn không cảm nhận được quá nhiều ác ý trên người cô gái này nên thận trọng hỏi lại lần nữa: “Nhưng rốt cuộc mục đích cô nhốt ta ở chỗ này là gì?”
Ai dè cô gái kia mỉm cười, sau đó nói: “Sáng tạo thế giới một mình quá nhàm chán.
Ngươi sống ở đây, cùng sáng tạo với ta, thế có phải vui hay không?”
“…”
Hắn vốn muốn nói “vui cái rắm”, nhưng may mà vẫn kiềm chế được.
Sau khi suy nghĩ một chút, La Chinh liền trả lời: “Linh hồn của ta đã thoát ra, nhưng thân xác vẫn còn ở bên ngoài.
Thoát xác như vậy vài ngày thì còn có thể chịu được, nhưng nếu như linh hồn và thân xác bị cắt đứt liên hệ trong thời gian dài thì có lẽ sẽ phiền phức đấy”
Ai ngờ nàng ta lại bĩu môi, nói: “Thế thì làm sao? Linh hồn và thân xác của ta cũng đã mất đi liên hệ! Ngươi xem xem, chẳng phải thân xác của ta vẫn rất tốt, mà linh hồn cũng sống rất tốt đấy thôi! Ta có biện pháp làm cho linh hồn của ngươi sống mãi, bất diệt! Biện pháp này được truyền thừa từ Hồn tộc, có muốn ta dạy cho ngươi không?”
Chương 878: Quanh co
Nghe vậy, La Chinh không nhịn được mà lại trợn trắng mắt.
Hắn sợ là bản thân đã thật sự gặp phải người điênTốt nhất là bà điên này đừng có hơi tí là giết người, chứ nếu không, với thực lực của nàng ta thì e rằng có thể hủy diệt linh hồn của mình chỉ trong giây lát.
Vấn đề ở đây là nếu như thực sự bị nàng ta nhốt lại thì tình hình cũng khá phiền phức.
La Chinh đang suy tư thì bỗng nhiên sóng chấn động của một linh hồn truyền tới.
“La Chinh, hình như ngươi gặp phải phiền toái gì đó?” Sóng linh hồn đến từ Thanh Long.
Thanh Long và lò luyện thần bí hiện tại vẫn ở trong bộ óc của thể xác.
Chẳng qua lúc trước La Chinh cũng đã nghiệm chứng rằng hắn vẫn có thể liên hệ với Thanh Long.
Về phần Thanh Long dùng phương pháp gì để quan sát mình thì La Chinh cũng không biết.
Vì vậy La Chinh liền trả lời: “Có chút vấn đề.
Đụng phải một bà điên”
“Bà điên?” Giọng nói của Thanh Long có chút nghi hoặc.
“Ừ…” La Chinh liền thuật lại chuyện mình gặp phải trong khu nghĩa địa cho Thanh Long từ đầu tới cuối.
Khi La Chinh nói rằng thân xác của cô gái này sở hữu một đôi đồng tử màu vàng ánh kim thì Thanh Long liền cắt ngang lời hắn: “Ngươi nói là cô gái kia sở hữu đôi đồng tử màu vàng kim, hơn nữa còn bị phong ấn ở trong quan tài thủy tinh?”
“Đúng!” La Chinh đáp lại.
“Ha ha, thì ra là thế!” Tiếng cười của Thanh Long truyền tới.
“Có gì đáng cười? Đại năng Chân Long tộc ngươi có cách nào để thoát thân không?” La Chinh bực bội hỏi.
Đúng lúc này, cô gái kia bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào linh hồn La Chinh, sau đó lập tức hỏi: “Ngươi đang liên hệ với người nơi nào?”
Thế giới trong cơ thể này chính là do cô gái kia tạo ra.
Cho dù La Chinh thông qua cảm giác để liên lạc với Thanh Long thì cũng sẽ bị nàng ta nhạy bén nhận ra.
La Chinh bĩu môi, không để ý tới nàng ta.
Giọng nói của Thanh Long lại truyền tới trong đầu hắn lần nữa: “La Chinh, ngươi hỏi thử tên của nàng ta xem có phải là Phong Niệm Vân hay không?”
“Ngươi quen người này?” La Chinh hỏi.
“Chắc là vậy” Thanh Long hờ hững trả lời.
Nghe giọng điệu kia thì hình như nó lại đắm chìm trong chuyện xưa rồi.
Vì vậy La Chinh gật đầu, nhoẻn miệng cười nói với cô gái kia: “Có người nhờ ta hỏi ngươi, ngươi có phải là Phong Niệm Vân hay không?”
Khi La Chinh thốt ra ba chữ này, cả người cô gái chợt chấn động, sau đó toàn bộ thế giới này đều rung chuyển…
“Ầm ầm…”
Tiếng sấm dữ dội vang lên, cả hòn đảo nhỏ đang không ngừng rung chuyển, biển chân nguyên kia điên cuồng rít gào, từng con sóng lớn như những ngọn núi nhỏ cuồn cuộn đổ về phía hòn đảo.
Tất cả những người dân trên đảo đều kinh hoảng tránh né khắp xung quanh, trong miệng đều lẩm bẩm thứ ngôn ngữ mà La Chinh nghe không hiểu.
Ngôn ngữ này có lẽ cũng do cô gái kia sáng tạo ra…
Thế giới trong cơ thể này chính là nàng ta tạo thành, cho nên trạng thái thế giới trong cơ thể hẳn phải giống tâm tình của nàng.
Nói cách khác thì câu hỏi này của La Chinh đã thực sự khiến nội tâm nàng dâng lên sóng to gió lớn.
Chứng kiến cảnh tượng giống như tận thế này, La Chinh liền hít một hơi thật sâu, trong lòng cũng buồn bực.
Không phải chỉ là một cái tên thôi sao, cần gì phải đến mức như vậy?”
“Là ai, là ai nói cho ngươi biết tên của ta?” Phong Niệm Vân nhìn chằm chằm La Chinh rồi hỏi.
La Chinh còn chưa mở miệng thì Thanh Long đã lên tiếng: “Nói cho nàng biết là Thất gia gia của nàng”
Nghe thấy thế, trong lòng La Chinh lập tức vui lên một chút: “Không phải là cháu gái của ngươi đấy chứ?”
Thanh Huyền là Chân Long, nhưng cô gái này hoàn toàn không phải Chân Long.
Nhưng nghe nói, sau khi thần thú lớn tới một mức độ nhất định thì quả thực có thể hóa thành hình người.
Nói cách khác, Phong Niệm Vân này cũng là một Chân Long?
Ánh mắt sáng rực của cô gái kia nhìn chằm chằm vào La Chinh rồi hỏi lần nữa: “Nói cho ta biết, rốt cuộc là ai?”
“Hắn nói hắn là Thất gia gia của ngươi!” La Chinh cười nói.
“Ầm ầm…”
Lại có một tia chớp cực lớn nữa từ trên trời giáng xuống, từng luồng sét màu bạc đánh thẳng vào giữa đại dương.
Nếu ở bên ngoài thì có lẽ sấm sét này cũng không đáng sợ, nhưng chẳng qua ở thế giới trong cơ thể này thì đường kính của sấm sét có thể so với hẳn một ngọn núi lớn, uy thế cũng rất kinh người.
Thấy nội tâm cô gái này chấn động dữ dội như vậy, La Chinh không nhịn được mà nói: “Có thể bình tĩnh lại một chút hay không…”
Trên mặt cô gái hiện lên vẻ bi thương không thể kìm nén được, cuối cùng bắt đầu gào khóc.
Nhưng dù sao nàng cũng ở trong trạng thái linh hồn nên có khóc thì cũng chỉ nghe được âm thanh chứ không có nước mắt.
Lần này La Chinh lại càng bó tay.
An ủi thì không được, mà không an ủi cũng không xong.
Thoạt nhìn thì bề ngoài Phong Niệm Vân này cũng chỉ như một cô bé, nhưng trên thực tế tuổi tác của nàng ta còn lớn hơn cả những lão quái vật ngoài kia rồi.
“Thanh Long, làm sao bây giờ?” La Chinh chỉ có thể nhờ Thanh Long giúp đỡ.
“Đừng để cho nàng khóc” Thanh Long thản nhiên trả lời.
La Chinh cũng chỉ có thể thành thật thuật lại: “Thất gia gia của cô bảo cô đừng khóc!”
Hiệu quả của câu nói này coi như cũng không tệ.
La Chinh vừa nói xong thì Phong Niệm Vân bỗng ngừng khóc, ngay sau đó liền kinh ngạc nhìn chằm chằm La Chinh, hỏi lại: “Vì sao Thất gia gia lại ở bên cạnh ngươi? Đại gia gia đâu…”
“Có thể nói thật với cô ấy không?” La Chinh hỏi Thanh Long.
Cho đến nay, La Chinh chưa từng nói bí mật về lò luyện thần bí và chín con Chân Long với người ngoài.
Ngay cả Hắc Hỏa trong lò luyện thì cũng chỉ lúc bất đắc dĩ lắm hắn mới sử dụng mà thôi.
Người duy nhất biết chín con Chân Long này cũng chỉ có Huân.
Cho nên lúc này, La Chinh cũng hết sức cẩn thận.
“Nàng không phải người ngoài, ngươi có thể nói cho nàng biết đầu đuôi sự việc” Thanh Long đáp.
Vì vậy La Chinh nhún vai một cái, sau đó nói qua về chuyện của Chân Long trong đầu hắn, sau đó lại bổ sung: “Xem ra chín con Chân Long này chính là Đại gia gia, Nhị gia gia… của cô”
Phong Niệm Vân gật đầu, khuôn mặt vẫn vô cùng bi thương nói: “Ta hiểu rồi”
Đến lúc này, rốt cuộc La Chinh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hiểu là tốt rồi.
Xem ra cô gái này chẳng những không phải kẻ điên mà còn coi như là người một nhà.
Đã như vậy thì chuyện tiếp theo cũng dễ làm rồi.
Sớm biết việc này sẽ giải quyết như vậy thì lúc trước La Chinh đã không lãng phí nước bọt.
La Chinh liền nói ngay: “Hiểu rồi thì tốt, có thể thả ta đi ra được chưa?”
Phong Niệm Vân chớp mắt một cái, sau đó mới lên tiếng: “Vì sao phải thả ngươi ra ngoài?”
“Sao? Chẳng nhẽ còn muốn nhốt ta ở chỗ này cùng cô sáng tạo thế giới?” La Chinh buồn bực nói.
Cho dù có như thế nào thì cô gái này hình như có một tầng quan hệ khá sâu với chín con Chân Long, chắc cũng không đến nỗi vô duyên vô cớ làm khó mình.
Ai ngờ Phong Niệm Vân lại nói: “Ta trúng đại pháp Phong Hồn do Hồn tộc thi triển, cho nên linh hồn của ta bị nhốt ở thế giới trong cơ thể mình.
Đại pháp Phong Hồn này còn chưa được phá giải thì ta không thể khống chế thân xác của mình”
La Chinh cũng có thể thấy rõ rằng Phong Niệm Vân bị từng xiềng xích trói lại ở đây, hơn nữa còn nhốt trong quan tài thủy tinh, bản thân không thể hành động.
Hơn nữa nhìn qua thì có vẻ cô nàng đã bị nhốt vô số năm.
Cho dù tuổi thọ của đại năng Thần Cực Cảnh dài hơn so với đại năng Thần Hải Cảnh thì hẳn cũng chỉ giới hạn trong vòng mười vạn năm trở lại.
Chẳng qua theo như lời Phong Niệm Vân nói thì riêng việc khiến thế giới trong cơ thể này sản sinh ra sinh linh đã tốn mất của nàng mười vạn năm rồi, thế nhưng nàng vẫn không bước vào thiên nhân ngũ suy.
Như vậy thì chắc chắn là do dùng thủ pháp gì đó.
Phương pháp này chính là đại pháp Phong Hồn, hơn nữa lại không phải do chính Phong Niệm Vân thực hiện mà là có người làm vậy với nàng!
Ở một trình độ nào đó thì quả thực đại pháp Phong Hồn có thể chống lại được thiên nhân ngũ suy.
Trong Thượng Giới, thực sự có một số đại năng siêu cấp sử dụng loại phương pháp này để kéo dài tính mạng.
Nhưng điểm yếu của loại phương pháp này cũng vô cùng rõ ràng.
Trước khi giải được đại pháp Phong Hồn thì không thể hoàn toàn khống chế thân thể của mình, linh hồn cũng bị nhốt ở trong chính cơ thể của bản thân.
Ngoại trừ những lúc buồn tẻ sáng tạo thế giới ra thì cũng không có chuyện gì khác để làm…
Thần Cực Cảnh thông thường chỉ cần dùng một luồng phân thần để sáng lập thế giới trong đan điền là được, đâu cần toàn bộ linh hồn tiến vào trong đó làm gì?
Chẳng qua là Phong Niệm Vân không thể làm gì được vì bị người khác nhốt vào trong đan điền.
“Tự ta không thể khống chế thân xác của ta.
Nhưng trong linh hồn của ngươi đã dung nhập với Hồn Hạch, ta có thể giúp ngươi khống chế thân xác của ta!” Phong Niệm Vân bỗng nhiên cười nói.
Còn có thể đùa như vậy sao? La Chinh cũng không còn gì để nói, song trên mặt lại hiện lên vẻ hớn hở.
Khống chế cái thân thể này vốn dĩ là mục đích của hắn.
Xem ra hắn vẫn đạt được mục đích, chẳng qua không ngờ lại thông qua một quá trình ly kỳ cổ quái như thế này mà thôi.
Cũng may Phong Niệm Vân và Thanh Long là chỗ quen biết cũ, nếu không thì chỉ sợ chuyến này hắn thật sự gặp phiền phức rồi.
Đối mặt với linh hồn của một cường giả Thần Cực Cảnh, La Chinh không có cửa để phản kháng.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 879: Rồng đen
“Được rồi, ta tiễn ngươi rời khỏi thế giới trong cơ thể!”Phong Niệm Vân nhẹ nhàng vung tay hướng về phía La Chinh, một luồng sức mạnh vô hình liền bao phủ hắn.
Sau đó linh hồn của La Chinh liền bay thẳng lên trời.
Có điều, vào lúc hắn đang bay ở thế giới trong cơ thể này thì một tia chớp sáng như tuyết đánh tới, khiến hắn càng hoảng sợ.
Rời khỏi thế giới trong cơ thể này, La Chinh lại trở về bộ não, sau đó giọng nói của Phong Niệm Vân văng vẳng truyền tới.
“Sức mạnh của Hồn Hạch mà ngươi phóng ra trước đây, ta đã ngăn lại toàn bộ, nhưng hiện tại thì không có vấn đề gì nữa rồi”
Vào lúc này, từng luồng sáng màu xám tro liền thấm vào thân thể của Phong Niệm Vân.
Linh hồn của La Chinh đang ở trong bộ não nên cũng từ từ cảm nhận được!
Vào thời điểm này, sắc mặt đám người Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong đều vô cùng u ám.
Bầu không khí trên đài cao vô cùng áp lực!
Thời gian càng dài, hy vọng cũng càng xa vời.
Bọn họ đã chờ ở chỗ này hai canh giờ, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức gì của La Chinh.
Trong lòng mọi người cũng hiểu, có lẽ linh hồn của La Chinh đã sớm tiêu tan, chẳng qua bọn họ không muốn thừa nhận mà thôi.
“Ôi, chuyến này không nên thăm dò bí cảnh Thiên Thần, không lấy trứng rồng tổ mới phải! Điểm chết người nhất là lại còn đưa La Thiên Hành đi cùng! Một khi hắn chết, chúng ta…” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh rầu rĩ nói.
“Bỏ qua bí cảnh Thiên Thần? Hừ! Đốc công nhất định không vui!” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh khác vặn lại.
“Đốc công có gì mà không vui? Mặc dù trứng rồng tổ rất quan trọng, nhưng chẳng lẽ La Thiên Hành không quan trọng sao? Huống hồ trứng rồng này cũng không phải một năm thì hai năm là có thể lấy được, chẳng phải sang năm vẫn còn cơ hội ư?”
“Quả thật là có cơ hội.
Có điều, bản thân La Chinh lại cứ muốn đi vào bí cảnh Thiên Thần…”
Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh cứ thế đứng ở tầng trên cùng mà tranh cãi.
“Đừng nói nữa!”
Ngay sau khi cuộc tranh cãi này nổ ra, Chiến Hoàng Thiên Phong không nhịn được mà hét lên.
Tuy rằng đều là đại năng Thần Hải Cảnh, nhưng vẫn không thể nghi ngờ quyền uy của mấy vị Quốc chủ.
Cho nên Chiến Hoàng Thiên Phong vừa hét lên một câu như thế, các đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng ngậm miệng lại.
“Ta đi chiếm thi thể ở tầng mười hai! Sau đó xuất phát về phía bí cảnh Thiên Thần!” Tâm tình của Chiến Hoàng Thiên Phong vốn đã rất tồi tệ, nên khi nghe mấy tên này tranh cãi ầm ĩ ở đây thì tất nhiên bực bội kinh khủng.
Nghe phụ hoàng nói phải rời đi, Hỏa Doãn Nhi lại nói: “Phụ hoàng, hay là chúng ta đợi thêm một chút?”
Mặc dù thi thể mà Hỏa Doãn Nhi chiếm giữ là của người khác, nhưng Chiến Hoàng Thiên Phong vẫn có thể nhận thấy nét đau thương trong mắt nàng.
Hắn cũng thở dài một hơi: “Ôi, Doãn Nhi, La Chinh… e là đã mất mạng rồi”
Tuy rằng mọi người không biết rõ tình hình trong thân xác cô gái kia, nhưng vị đại năng Thần Hải Cảnh vừa chết đã nói rõ tất cả.
Đến đại năng Thần Hải Cảnh ẩn náu trong thi thể mà thi thể còn bị thiêu nứt ra, linh hồn trực tiếp bị hòa tan.
Cô gái này thật lợi hại, dù thế nào thì đây cũng là thi thể của Long mạch tộc, vậy mà hai mắt nàng ta cứ thế thiêu hủy nó!
Hỏa Doãn Nhi mím môi, trên mặt hiện lên vẻ quật cường, nàng cũng nói: “Cha, con muốn thăm dò một phen!”
“Không được!” Chiến Hoàng Thiên Phong kiên quyết cự tuyệt yêu cầu của Hỏa Doãn Nhi.
Thảm trạng vừa rồi của vị đại năng Thần Hải Cảnh kia còn sờ sờ ngay trước mắt, sao hắn có thể để cho con gái mình đi chịu chết?
“Tỷ tỷ, bỏ cuộc đi thôi” Hỏa Thần lắc đầu nói với Hỏa Doãn Nhi.
Hỏa Doãn Nhi không tỏ rõ thái độ, nàng chỉ nhìn cột đá cách đó không xa, không biết đang nghĩ gì.
Hiện tại trong số những người ở đây chỉ có Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong và Chiến Đế Đại Vũ là vẫn còn trong hình thái linh hồn.
Sau khi quan tài thủy tinh của cô gái kia bị đập ra, bọn họ sợ có chuyện ngoài ý muốn nên đều chọn tiến vào tầng mười hai.
Chỉ chốc lát sau, ba vị Quốc chủ đều tự chọn được một thi thể ở tầng mười hai rồi lại lần nữa trở về tầng mười ba.
“Đi thôi, chúng ta xuất phát!” Chiến Hoàng Thiên Phong ra lệnh.
Tuy rằng mọi người cảm thấy không đành lòng, nhưng quả thực bọn họ cũng chẳng làm được gì khác, chỉ có thể đi bí cảnh Thiên Thần trước…
Con đường thông đến bí cảnh Thiên Thần nằm ở đằng sau khu nghĩa địa này, chỉ cần đi xuống từ một bên cầu thang khác là được.
Nhưng ngay vào lúc vòng qua cột đá để chuẩn bị rời đi thì đột nhiên Hỏa Doãn Nhi lại tiến tới gần cột đá!
“Tỷ tỷ!” Thấy cảnh tượng này, Hỏa Thần hét to một tiếng.
Hành động của Hỏa Doãn Nhi lập tức kinh động tới những đại năng Thần Hải Cảnh đằng trước.
Cùng lúc đó, thân hình của Chiến Hoàng Thiên Phong giống như một mũi tên nhọn, lao nhanh về phía Hỏa Doãn Nhi!
Đứa con gái này luôn luôn nghe lời hắn, nhưng hiện tại quả thực lại muốn làm chuyện hồ đồ.
Trước hết không nói đếm chuyện La Chinh đã chết thật hay chưa, chỉ riêng chuyện Hỏa Doãn Nhi tới gần thân xác của cô gái kia thôi thì chắc chắn đã là đường chết!
Chẳng qua trong lòng Hỏa Doãn Nhi chỉ cảm thấy tiếc nuối.
Nàng nghĩ La Chinh không thể chết ở chỗ này.
Còn bí ẩn trên người cô gái này thì nàng quả thực cũng muốn tìm hiểu một phen.
“Doãn Nhi! Đứng lại cho ta!” Chiến Hoàng Thiên Phong giận dữ hét lên.
Đối mặt với phụ hoàng đang giận dữ, Hỏa Doãn Nhi lại như mắt điếc tai ngơ, đứng thẳng ở trước mặt cô gái kia, thản nhiên hỏi: “Ngươi, ngươi đã làm gì La Thiên Hành rồi?”
Nhìn thấy cảnh tượng này, Chiến Hoàng Thiên Phong liền thầm tức giận mắng đứa con gái này của mình quá mức ngây thơ.
Có điều, cô gái kia hình như cũng không mở hai mắt ra, hy vọng cô ta buông tha Hỏa Doãn Nhi! Lúc này Chiến Hoàng Thiên Phong cũng chỉ còn cách Hỏa Doãn Nhi có hai ba trượng, còn những đại năng Thần Hải Cảnh khác đều đã vòng trở lại, đi theo sau lưng Chiến Hoàng Thiên Phong.
Vào lúc này, những luồng sáng màu xám của Hồn Hạch đã bao phủ khắp thân xác Phong Niệm Vân.
“Lại có một con nhóc không sợ chết dám lại gần! Có phải là người tình của ngươi hay không?” Giọng nói thản nhiên của Phong Niệm Vân truyền đến tai La Chinh.
Nữ võ giả ở đây cũng chỉ có một mình Hỏa Doãn Nhi, nên La Chinh liền đáp lại: “Ngươi đừng có động đến nàng ấy!”
Phong Niệm Vân chỉ cười một tiếng, cũng không nói gì.
Lúc này La Chinh đã hoàn tất việc dung hợp.
Quyền khống chế thân xác này tạm thời đã nằm trong tay hắn.
Hắn thử cử động ngón tay, sau đó lập tức chậm rãi mở hai mắt ra!
Khi đôi đồng tử màu vàng ánh kim lộ ra, trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong càng là vẻ kinh hãi, tốc độ bay lại càng nhanh hơn mấy phần.
Hắn muốn đưa Hỏa Doãn Nhi ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Mà Hỏa Doãn Nhi lại nghiêm nghị nói: “Tiền bối, xin nói cho ta biết La Thiên Hành hiện tại như thế nào? Chúng ta chỉ là vì…”
Nàng còn chưa nói hết thì một bóng người nhanh chóng xông lại, lập tức lôi nàng từ bên cạnh cột đá ra ngoài!
“Đi! Đi mau! Cô ta lại tỉnh rồi!”
“Rời khỏi nơi này, chúng ta đi bí cảnh Thiên Thần!”
Dù sao thì cô gái này cũng có tu vi là Thần Cực Cảnh, trong Đại Thế Giới này, căn bản là một sự tồn tại có tính hủy diệt, thế nên không ai muốn trêu chọc nàng ta!
Hỏa Doãn Nhi bị Chiến Hoàng Thiên Phong túm lấy, sau đó chạy băng băng xuống phía dưới từ một lối bậc thang khác.
Những đại năng Thần Hải Cảnh khác cũng chen lấn để vượt lên trước…
Còn La Chinh, sau khi mở mắt liền nhìn thấy cảnh tượng này thì mặt mày liền ngơ ngác không hiểu chuyện ra làm sao, tại sao họ lại bỏ rơi mình mà chạy mất? Nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì hắn cũng hiểu…
Trước đây, Phong Niệm Vân từng giết một vị đại năng Thần Hải Cảnh, bây giờ mình khống chế thân thể này “thức tỉnh”, đương nhiên đám người này không chạy mới là lạ!
La Chinh không quen thuộc bí cảnh Thiên Thần nên hắn vẫn có ý định đi cùng người của tứ đại thần quốc để tiến vào trong đó, hắn không thể để mình thực sự bị vứt bỏ như vậy.
Nghĩ tới đây, La Chinh liền nhanh chóng chạm vào nhẫn tu di, lập tức lấy cuốc Hắc Tinh từ trong đó ra, nhẹ nhàng vung lên, đập vỡ xiềng xích trên hai chân…
Sau đó hắn bắt đầu nhảy xuống từ trên cây cột…
Không hổ là thân xác của đại năng Thần Cực Cảnh! La Chinh cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn, tràn đầy trong thân thể này!
Sức mạnh của chính La Chinh cũng không kém gì người khác, nhưng đó là so sánh với cường giả Sinh Tử Cảnh.
Nếu không vận dụng lực vảy rồng thì sức mạnh của bản thân La Chinh cũng chẳng sánh được với đại năng Thần Hải Cảnh.
Thế nhưng hắn vừa mới giẫm lên trên sàn nhà thì lập tức cảm thấy ngực mình trĩu xuống, đồng thời trên mặt cũng hiện lên vẻ kỳ quái.
Cấu tạo thân thể của nữ nhân và nam nhân có chỗ khác nhau, có một vài vị trí có cảm giác vô cùng kỳ quái.
Nhưng lúc này La Chinh cũng không quan tâm được nhiều như vậy.
Hắn vừa mới đứng vững, hai chân trần nhẹ nhàng giẫm lên mặt đất một cái thì cả người cũng lập tức bắn đi như một mũi tên nhọn, bám sát theo sau đám người Chu Hoàng!
“Không sao! Hẳn là sẽ không đuổi theo, hai chân cô ta còn bị xiềng xích trói lại!”
“Ừm, sẽ không nhanh như vậy!”
“Vừa rồi nguy hiểm thật.
Rốt cuộc cô gái đó có lai lịch gì? Chẳng phải lên tới Thần Cực Cảnh thì sẽ bị Đại Thế Giới vứt bỏ rồi sao? Sao lại vẫn sống ở đây?”
Lúc các võ giả của tứ đại thần quốc vừa mới bình tĩnh lại thì một vị đại năng Thần Hải Cảnh quay đầu nhìn lại.
Hắn liền thấy cô gái kia lao đến với tốc độ cực nhanh, thế nên lập tức hô lên: “Đi mau, thực sự đuổi tới rồi!”
Chương 880: Cảm giác kỳ lạ
Rất nhiều võ giả đồng thời quay đầu lại, thấy cô gái Thần Cực Cảnh kia lao đến với tốc độ không thể tưởng tượng nổi thì người nào người nấy đều kinh hãi!Đó cũng chính là những người vừa nãy chen lấn xông lên phía trước!
Chiến Hoàng Thiên Phong cũng túm ngay Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần rồi xông lên đầu tiên.
Trong lòng mọi người đều hiểu, bây giờ phải chạy nhanh hơn đối phương, người tụt lại phía sau nhất định chỉ có một con đường chết.
“Mẹ nó, chạy nhanh thế!”
La Chinh nhìn những đại năng Thần Hải Cảnh ở phía trước đều đang lao đi với tốc độ cực nhanh thì cũng không biết làm thế nào.
Nhưng hắn cảm thấy bụng dưới của mình hơi nóng lên, từng luồng chân nguyên được truyền tới!
Nhờ số chân nguyên được rút ra từ thế giới trong cơ thể mà La Chinh đã vận dụng để khiến cả người lập tức bay lên…
Bởi vì lực huyết tế nên sau khi tiến vào đảo Thần Hoàng dưới trạng thái linh hồn thì sẽ không thể bay được nữa.
Mà bản thân trong thi thể bị chiếm giữ cũng không có chân nguyên, nên thứ duy nhất có thể dựa vào chính là sức lực của thân thể.
Những lúc bình thường, nhóm đại năng Thần Hải Cảnh đằng trước tất nhiên có thể bay lượn tự do tự tại đến tận chân trời, song hiện tại cũng chỉ có thể dùng hai chân, chạy như điên trên mặt đất.
Chạy như vậy thì đương nhiên tốc độ không thể bằng La Chinh phi hành được!
“Vèo…”
Tốc độ này…
Ngay cả bản thân La Chinh cũng hơi ngây người! Đây là thực lực của Thần Cực Cảnh sao?
Chỉ vận chuyển chân nguyên thôi mà tốc độ bắn ra gần như sắp đạt tới mức độ mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi rồi.
Cho dù La Chinh đồng thời bùng nổ cả cương nguyên và chân nguyên thì tốc độ cũng không thể bằng một phần mười bây giờ.
Cho nên chỉ cần một nhịp thở, La Chinh đã trực tiếp đuổi kịp!
Không chỉ đuổi, mà nhất thời hắn còn không khống chế được tốc độ của mình nên bay qua đầu một vị đại năng Thần Hải Cảnh, trực tiếp rơi xuống ngay trước mặt hắn ta.
Dù sao thì thân thể này cũng chẳng phải là chính La Chinh, nên khi rơi xuống đất hắn cũng chưa phối hợp được tốt, thân thể nặng nề đập xuống, tạo thành một cái hố to trên mặt đất.
“Này, đây là cơ thể của ta, ngươi đừng có làm ẩu!” Vì đại pháp Phong Hồn nên Phong Niệm Vân không thể khống chế thân thể của mình, nhưng dù sao đây cũng là thân thể của nàng.
Tuy là đụng bậy đụng bạ như vậy không đến mức làm tổn hại thân thể, nhưng dù sao thì cũng không tốt.
La Chinh cười rồi bò dậy khỏi mặt đất, rốt cuộc cũng ngăn được đám người này lại…
Hắn đi tới với khuôn mặt đầy ý cười, song sắc mặt của nhóm đại năng Thần Hải Cảnh này lại lộ ra sự âm u lạnh lẽo!
Tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều vô cùng căng thẳng, còn các Quốc chủ như Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong có thực lực cao hơn một bậc nên thần sắc cũng bình tĩnh hơn một chút.
Nhưng vào thời điểm này, bọn họ cũng đã tính toán đến việc liều mạng rồi.
Chẳng qua, bọn họ có thể đối kháng với cường giả Thần Cực Cảnh sao?
Huống hồ, hiện tại bọn họ đều chiếm giữ thi thể của người khác, không thể phát huy hoàn toàn thực lực của bản thân được.
Lần này có lẽ cường giả đứng đầu tứ đại thần quốc gặp phải phiền phức rồi…
Thần sắc Chu Hoàng trầm tĩnh nhìn cô gái đang nở nụ cười này, sau đó mở lời nói: “Tiền bối, chúng ta vô tình đã xông vào khu mộ này.
Nếu như quấy rối đến người thì xin hãy thông cảm…”
Thấy sắc mặt của bọn họ, trong lòng La Chinh bỗng nhiên muốn đùa dai một chút.
Hắn đột ngột thu lại nụ cười trên mặt, lạnh giọng nói: “Thông cảm? Vô ý xông tới? Hừ! Nói thật dễ nghe!’
Đám Chu Hoàng nghe thấy lời này thì trái tim lập tức trĩu xuống.
Quả nhiên đối phương không có ý tốt!
Sắc mặt của tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều trở nên khó coi vô cùng.
Nếu như cô gái Thần Cực Cảnh này ra tay thì chỉ sợ mọi người đều phải bỏ mạng ở chỗ này!
Nhưng ngay vào lúc này, Hỏa Doãn Nhi lại lao từ trong đám người ra.
Nàng truy hỏi: “Tiền bối, người làm gì La Thiên Hành thế? Hắn đã chết ư?”
Cho tới bây giờ, thấy Hỏa Doãn Nhi dường như vẫn còn quan tâm tới mình nên trong lòng La Chinh cũng dâng lên một chút cảm động.
Bỗng nhiên hắn cười với Hỏa Doãn Nhi rồi lên tiếng: “Ta đương nhiên không có việc gì!”
Nghe thấy câu nói khó hiểu này, mọi người thoáng mơ hồ.
Khuôn mặt Hỏa Doãn Nhi hiện lên vẻ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn thiếu nữ trước mắt.
Bỗng nhiên nàng cảm thấy nụ cười trên mặt cô gái này có phần quen thuộc.
Một người cho dù có thay đổi dung mạo, thậm chí thay đổi sang một thân thể khác thì những thói quen, một vài động tác nhỏ hay thậm chí nụ cười trước đây đều sẽ không thay đổi.
Trong lòng nàng thầm nghĩ đến một khả năng!
Hỏa Doãn Nhi là người đầu tiên kịp phản ứng: “Thiên Hành, huynh là La Thiên Hành.
Huynh thành công rồi!”
La Chinh khẽ gật đầu, miệng hơi nhoẻn cười.
Đến lúc này, các đại năng Thần Hải Cảnh đó mới bỗng tỉnh ngộ.
Thì ra người này chính là La Chinh, không ngờ hắn lại thành công chiếm được thân xác của cô gái trên cây cột!
Đám người Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn.
Bọn họ quả thực không ngờ rằng La Chinh lại thành công.
“Thiên Hành, ngươi đã thành công, vậy chẳng phải chúng ta…” Ngay sau đó, Chiến Hoàng Thiên Phong cũng nói.
Vừa rồi bọn họ không thể nhập vào trong thân xác của mấy đại năng siêu cấp ở tầng mười ba là bởi vì cô gái này.
Nhưng bây giờ La Chinh đã trực tiếp cướp đi thân xác của nàng, vậy bọn họ hoàn toàn có thể trở về để đoạt những thi thể khác!
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Việc La Chinh lấy được thân xác của nàng ta coi như là dọn dẹp một chướng ngại vật then chốt.
La Chinh liền gật đầu với bọn họ rồi lập tức nói: “Có thể, các người có thể đi chiếm thi thể khác!”
Trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong, Quốc chủ Thiên Vận, Chiến Đế Đại Vũ và Chu Hoàng đều hiện lên vẻ vui mừng.
Vì vậy bốn người bọn họ liền đi vòng trở lại, một vài đại năng Thần Hải Cảnh cho rằng cường độ linh hồn của mình có thể sánh vai với bốn vị Quốc chủ cũng nhao nhao muốn thử! Dù sao thì ai cũng hy vọng có thể chiếm được thi thể mạnh mẽ hơn!
Đám người La Chinh và Hỏa Doãn Nhi, Hỏa Thần, Yến vương đều đứng tại chỗ chờ bọn họ đi lên đổi thi thể.
Lúc này, đám người Hỏa Doãn Nhi, Hỏa Thần, Yến Vương đều dùng ánh mắt vô cùng quái dị nhìn La Chinh.
Hỏa Doãn Nhi lại vui vẻ mà chậm rãi đi tới.
Thông thường, chiếm thi thể đều là tìm những xác phàm cùng giới tính.
Chiếm thân xác khác phái quả thật là một trải nghiệm vô cùng quái dị, thế mà cỡ như La Chinh lại tạm thời sở hữu một thân thể nữ nhân…
Trước đây bọn họ không rõ cô gái này là La Chinh nên tất nhiên rất sợ tu vi Thần Cực Cảnh của nàng ta.
Hiện giờ phát hiện ra là La Chinh thì mấy người này liền xông tới quan sát, không ngừng đánh giá!
Yến Vương cười nói: “Thiên Hành, cảm giác thế nào?”
Vấn đề này đúng là La Chinh cũng không có cách nào mà trả lời.
Hắn đường đường là nam nhân, tất nhiên sẽ không thích cái cảm giác này.
Song, dù sao cũng là thân xác của cường giả Thần Cực Cảnh, có được sự trợ giúp của thân thể Phong Niệm Vân thì xác suất hắn lấy được trứng rồng tổ khi tiến vào bí cảnh Thiên Thần sẽ cao hơn gấp bội.
“Không được rồi” Hỏa Doãn Nhi quan sát bên trái bên phải, xem xét từ trên xuống dưới sau đó cũng lắc đầu nói.
La Chinh buồn bực liếc Hỏa Doãn Nhi một cái, sau đó lập tức hỏi: “Cái gì không được?”
“Huynh mặc quá ít!” Nói rồi Hỏa Doãn Nhi bắt đầu lấy một bộ quần áo trong nhẫn tu di ra và ném cho La Chinh.
Tuy rằng phần lớn các võ giả đều tiến vào nghĩa địa này với hình thái linh hồn, nhưng vẫn mang nhẫn tu di theo người.
Dù sao thì cũng có một vài vật phẩm quan trọng cần dùng đến.
Trang phục trên người Phong Niệm Vân vô cùng phong phanh, hai chân thon dài lộ cả ra bên ngoài, Hỏa Doãn Nhi đều lưu ý đến những chi tiết này.
Chẳng qua La Chinh cầm y phục mà Hỏa Doãn Nhi ném tới, vừa nhìn thì lập tức nói không nên lời.
Không ngờ lại là một bộ váy màu xanh lá cây.
La Chinh cũng chỉ có thể khéo léo từ chối ý tốt của Hỏa Doãn Nhi rồi lấy ra một bộ trang phục nam giới trong nhẫn tu di của mình, tùy ý khoác lên trên người.
Không cần tra hỏi tên tuổi nên bốn vị Quốc chủ dễ dàng chiếm được thi thể trên tầng mười ba.
Lần này, sau khi thay đổi một thi thể khác thì bọn họ đã nhanh chóng vòng trở về lần nữa.
Cho dù là Chu Hoàng hay Chiến Hoàng Thiên Phong, trên mặt cả bốn vị Quốc chủ này đều không kìm nén được sự hưng phấn trong lòng.
Tuy rằng chiếm giữ thi thể của người khác, nhưng từ trong hai mắt bọn họ đều hiện lên vẻ hưng phấn.
Trước đây, chỉ có duy nhất một lần bọn họ có thể chiếm được thi thể ở tầng mười ba.
Nhưng lần này, cả bốn người đều lấy được! Lúc này đây tinh thần của bọn họ rất hăng hái, lần này thực sự có thể thăm dò trọn vẹn toàn bộ bí cảnh Thiên Thần, thậm chí còn có thể lấy được trứng rồng tổ!
“Lần này phải cám ơn Thiên Hành rồi!” Chu Hoàng nói với La Chinh.
Chiến Hoàng Thiên Phong cũng đồng ý nói: “Đúng, nếu không nhờ Thiên Hành thì chúng ta đã không lấy được nhiều Hồn Hạch như vậy, càng không thể chiếm được những thi thể này!” Thi thể mà Chiến Hoàng Thiên Phong chiếm giữ là của vị Phong Trảm.
Lúc này hắn giống như là một tòa tháp sắt đứng giữa mọi người, trong thân thể tỏa ra khí phách uy mãnh.
La Chinh cũng mỉm cười một cái, khiêm nhường hai câu rồi mới lên tiếng: “Sắp tới vào bí cảnh Thiên Thần còn cần các vị Quốc chủ giúp đỡ”
Ánh mắt hắn nhìn về phía tận cùng của khu nghĩa địa.
Bí cảnh Thiên Thần sắp tới đây còn nguy hiểm hơn cả ba bí cảnh lớn ở nơi này, đó chính là trung tâm của Long mạch tộc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








