1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 175 : Phong Tuyết Long Thần (c871-c875)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 175 : Phong Tuyết Long Thần (c871-c875)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 871: Phong Tuyết Long Thần

Tầng thứ mười ba là tầng chót của cái bậc thang này.

Sau khi La Chinh và bốn vị Quốc chủ khác tiến lên đến đây thì cũng không cần tránh Tịnh Hồn Quang nữaTrên đỉnh của mười ba tầng này là một đài cao có hình tròn, dạng mở.

Đứng ở chỗ này có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh bí cảnh Thần Hoàng.

Chỉ có điều, bí cảnh Thần Hoàng chỉ là một nghĩa địa khổng lồ, chẳng có cảnh sắc gì đẹp đẽ để mà xem.

Dọc theo xung quanh đài cao này là các cỗ quan tài được xếp lần lượt từng chiếc một!

Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ mười ba, thi thể ở trong đó đều là nhân vật chính của Long mạch tộc.

Tạo hình của những chiếc quan tài ở mỗi tầng đều vô cùng tinh xảo.

Mà quan tài ở trên đài cao này lại càng cầu kỳ hơn.

Phía trên quan tài đều được khắc một đống thần văn huyền bí, hơn nữa đa số các thần văn này đều lóe sáng!

Nói cách khác, thần văn này vẫn đang trong trạng thái được kích hoạt!

Muốn kích hoạt thần văn thì nhất định phải liên tục cung cấp chân nguyên cho nó.

Trên mặt La Chinh cũng lộ ra vẻ tò mò.

Chẳng lẽ ngay dưới nghĩa địa này lại có một viên đá chân nguyên khổng lồ, không ngừng cung cấp chân nguyên để duy trì thần văn ở trạng thái kích hoạt?

“Đây… Rốt cuộc là làm sao lại có thể như thế này được? Chỗ này phải cần bao nhiêu viên đá chân nguyên mới có thể duy trì chúng ở trạng thái kích hoạt được chứ?” La Chinh chỉ vào những thần văn đang tỏa ra ánh sáng và hỏi.

Cho dù có viên đá chân nguyên khổng lồ thật đi nữa thì cũng không thể duy trì thần văn ở trạng thái hoạt động suốt hàng nghìn hàng vạn năm như vậy được.

Lực huyết tế hủy diệt của Long mạch tộc ít nhất cũng đã hơn vạn năm rồi…

Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của La Chinh, Chu Hoàng cười nhạt: “Những thần văn này không phải được đá chân nguyên cung cấp năng lượng! Ngươi nhìn dưới chân đi rồi sẽ biết”

La Chinh cúi đầu, nhìn thấy trên mặt đất dưới chân có vẽ một cái thần văn khổng lồ.

Nhìn đến đây, ánh mắt La Chinh lóe lên, trên mặt là vẻ bừng tỉnh.

Hắn biết thần văn này.

Trong thuật thần văn mà Thanh Long đã truyền dạy cho hắn, đây là một thần văn hết sức quan trọng, chính là thần văn cấp bảy – Tụ Linh.

Thông qua thần văn cấp bảy này thì có thể không ngừng thu thập nguyên khí trời đất trong không trung, tập hợp lại rồi chuyển hóa thành chân nguyên.

Thần văn trên quan tài có thể hoạt động được chính là dựa vào thần văn Tụ Linh này.

“Nhưng phía trên những quan tài này đều được vẽ thần văn, muốn chiếm được thi thể bên trong thì có lẽ sẽ có chút khó khăn nhỉ?” La Chinh hỏi.

“Đúng vậy.

Chủ nhân của những quan tài ở trên tầng mười ba này đều là đại năng Thần Hải Cảnh cấp cao.

Thực lực lúc còn sống có lẽ đều mạnh hơn chúng ta rất nhiều” Chu Hoàng trả lời.

Suốt từng ấy năm tới nay, trong tứ đại thần quốc cũng chỉ từng có một lần chiếm thi thể ở tầng thứ mười ba thành công!

Ba mươi sáu năm trước, Chiến Hoàng Thiên Phong đã thành công một lần.

Dựa vào thi thể cực mạnh ở tầng mười ba này thì việc thăm dò bí cảnh Thiên Thần đã được tiến thêm một bước.

Nhưng từng ấy năm tới nay, cũng chỉ thành công được một lần ấy mà thôi! Kể từ đó, bốn vị Quốc chủ cũng lần lượt leo lên tầng cao nhất này, muốn chiếm thi thể trong đó.

Nhưng tất cả đều kết thúc trong thất bại, cuối cùng chỉ có thể rút lui tìm cách khác, chọn chiếm thi thể ở tầng mười hai.

Như vậy thì cũng có thể tưởng tượng được khó khăn khi chiếm thi thể ở tầng trên cùng lớn như thế nào.

“Vì sao lại khó khăn như thế?” La Chinh tò mò hỏi.

Cho dù thực lực của những đại năng Thần Hải Cảnh này khi còn sống mạnh hơn mấy người Chu Hoàng đi nữa thì hẳn là cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

Dù sao Chu Hoàng và mấy người như Chiến Hoàng Thiên Phong cũng thuộc loại đại năng Thần Hải Cảnh cấp cao rồi.

Chẳng qua vì ở Hạ Giới, tài nguyên còn hạn chế nên chưa thể đột phá Thần Hải Cảnh được mà thôi.

Trên mặt Chu Hoàng cũng lộ ra một nụ cười khổ: “Rất đơn giản, là bởi chúng ta không nhớ được tên của bọn họ…”

“Đây là lý do gì vậy?” Lời giải thích này lại làm cho La Chinh càng thêm kinh ngạc.

Ý thức Chu Hoàng lướt nhẹ qua rồi nói: “Lát nữa ngươi sẽ hiểu.

Thi thể được đặt ở tầng mười ba chính là các nhân vật đứng đầu trong Long mạch tộc.

Làm sao thi thể của bọn họ lại dễ dàng để người khác coi thường? Muốn chiếm được các thi thể này, đương nhiên khó khăn không phải ở mức bình thường!”

Lúc này, Chiến Đế Đại Vũ, Quốc chủ Thiên Vận và Chiến Hoàng Thiên Phong đều không ngừng đi dọc theo đài cao này, còn những đại năng Thần Hải Cảnh khác cũng theo sát phía sau.

Chỉ trong chốc lát, Quốc chủ Thiên Vận đã dừng lại bên cạnh một chiếc quan tài trắng như tuyết.

Bên cạnh chiếc quan tài này có mấy loại cây nhỏ không biết tên, không hiểu sao chúng đã sinh trưởng hơn mấy nghìn vạn năm rồi thế mà còn không cao bằng một người.

“Tên?” Ý thức của Quốc chủ Thiên Vận được thả ra.

Một vị đại năng Thần Hải Cảnh khác trả lời: “Chủ nhân của thi thể này tên là Phong Tuyết Long Thần! Từng là người đứng đầu thánh địa của Long mạch tộc, đã chết được bốn vạn năm…”

Nơi này là nghĩa địa của Long mạch tộc, người nằm ở đây đương nhiên là có thời gian chết lâu hơn thời gian Long mạch tộc bị diệt vong!

“Phong Tuyết Long Thần? Phong Tuyết Long Thần…” Quốc chủ Thiên Vận không ngừng lặp lại cái tên này.

Thấy vậy, La Chinh lại càng tò mò hơn.

Cái tên thật sự rất quan trọng sao? Vì sao muốn chiếm thi thể lại còn phải nhắc đi nhắc lại cái tên nhiều lần? Hiện tại, La Chinh hoàn toàn nhìn mà chẳng hiểu chuyện gì.

Sau khi Quốc chủ Thiên Vận vừa nghiền ngẫm, vừa lặp đi lặp lại cái tên này nhiều lần thì liền thản nhiên nói: “Mở quan tài đi, ta đã chuẩn bị xong!”

Bây giờ, Quốc chủ Thiên Vận vẫn còn ở trạng thái linh hồn, chỉ lấy linh hồn Chiến Hồn Cảnh thì sợ là khó có thể mở được quan tài này ra.

Nhưng bên cạnh có không ít đại năng Thần Hải Cảnh đã lấy được “thi thể”.

Tuy mấy thân thể này không thể nào tốt bằng bản thể của mình, nhưng hẳn cũng có thể phát huy được khoảng bảy phần thực lực.

Một vài vị đại năng Thần Hải Cảnh bắt đầu vây lại, đứng quanh bốn phía quan tài chứa thi thể của Phong Tuyết Long Thần, cùng đồng tâm hiệp lực để mở quan tài ra.

Nhân vật nằm ở nơi như vậy thì nhất định sẽ được bảo vệ vẹn toàn.

Khi vài vị đại năng Thần Hải Cảnh vừa mới thử mở quan tài ra thì quan tài đột nhiên truyền đến một trận chấn động dữ dội, thần văn phía trên điên cuồng lóe lên.

“Vù vù vù vù…”

Sau đó, mọi người đột nhiên nghe thấy một tiếng rồng gào dữ dội!

“Grào!”

Từ trong thần văn đột nhiên nổ bắn ra bảy, tám con rồng con được tạo thành từ chân nguyên, xông về phía mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh.

“Thần văn cấp sáu, Thương Long Ấn” Nhìn những con rồng con này, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.

Sức mạnh của thần văn cấp năm thì đủ để chống lại cường giả Sinh Tử Cảnh, còn thần văn cấp sáu cũng đủ để chống lại đại năng Thần Hải Cảnh!

Nhưng lúc này, số lượng đại năng Thần Hải Cảnh trên đài cao không hề ít, muốn dựa vào thần văn cấp sáu để ngăn cản nhiều đại năng Thần Hải Cảnh như vậy thì chính là điều không thể.

Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh kia dường như cực kỳ thành thạo.

Sau khi Thương Long Ấn bắt đầu hoạt động, bọn họ lập tức bỏ qua việc mở quan tài ra mà nhảy sang hai bên.

Ngay sau đó, bảy, tám con rồng con điên cuồng đuổi theo.

Đúng lúc này, mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh khác đã nhanh chóng tiến lại gần quan tài, bắt đầu công kích thần văn cấp sáu trên đó!

Thần văn cấp sáu nhanh chóng vỡ vụn dưới sự liên thủ của các đại năng Thần Hải Cảnh.

Bảy, tám con rồng con cũng dần dần tiêu tan ngay lúc đó.

Từ đầu tới cuối, Quốc chủ Thiên Vận vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẫn lẩm nhẩm bốn chữ “Phong Tuyết Long Thần”.

Hắn cũng không hề chú ý tới quá trình những người khác đối đầu với mấy con rồng con kia!

Xem ra cái tên kia thật sự rất quan trọng.

La Chinh yên lặng nghĩ trong lòng.

Sau khi phá vỡ được Thương Long Ấn – thần văn phòng ngự bên ngoài quan tài, mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh kia lại điều khiển cái xác của mình, từ từ mở quan tài ra.

Ở bên trong quan tài có một người đàn ông trung niên tóc bạc đang nằm.

Người đàn ông trung niên tóc bạc này chính là Phong Tuyết Long Thần.

Ngay cả khi nhắm mắt lại thì cũng có thể cảm nhận được bên trong thi thể của Phong Tuyết Long Thần truyền đến một luồng uy thế.

Loại uy thế này chính là khí chất tiêu chuẩn của bề trên.

Loại khí chất này, trên người bốn vị Quốc chủ đều có, nhưng lại không sắc bén bằng Phong Tuyết Long Thần.

Từ đó có thể hình dung ra, bản thân Phong Tuyết Long Thần chắc chắn là người đứng đầu trong các đại năng Thần Hải Cảnh, có thể coi như là võ giả mạnh nhất trong Đại Thế Giới!

Quốc chủ Thiên Vận nhìn thấy người đàn ông trung niên tóc bạc trong quan tài thì trên mặt lộ ra vẻ thận trọng.

Hắn quay lại gật đầu với ba vị Quốc chủ khác, sau đó bất ngờ nhảy vào trong quan tài!

Trong nháy mắt xông về phía Phong Tuyết Long Thần, Quốc chủ Thiên Vận đột nhiên vươn tay ra, ấn về phía ấn đường của Phong Tuyết Long Thần! Theo đó, thi thể liền mở miệng ra.

Ngay sau đó, linh hồn của Quốc chủ Thiên Vận liền chui vào trong thi thể.

Sau khi đợi cho sức mạnh của Hồn Hạch lan xuống cánh tay, nội tạng và hai chân thì thân thể cao lớn của Phong Tuyết Long Thần bắt đầu từ trong quan tài đi ra.


Chương 872: Khốn khổ vì cái tên

Rõ ràng Quốc chủ Thiên Vận lợi hại hơn nhiều so với Hỏa Doãn Nhi.

Khi Hỏa Doãn Nhi vừa mới điều khiển cái xác, động tác của nàng cứng ngắc giống như con rối gỗ, ngay cả việc đi lại cũng không vữngCòn Quốc chủ Thiên Vận sau khi tiến vào trong đó thì lại có vẻ vô cùng tự nhiên, giống như thân thể này vốn dĩ là của mình vậy.

Mọi người chỉ thấy hắn trèo ra, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên, đứng vững trên mặt đất.

Nhưng điều này cũng liên quan đến kinh nghiệm.

Quốc chủ Thiên Vận đã tiến vào bí cảnh Thần Hoàng khống chế thi thể không biết bao nhiêu lần rồi nên tất nhiên cũng thuần thục hơn Hỏa Doãn Nhi nhiều.

Ngay khi Quốc chủ Thiên Vận vừa mới trèo ra, hắn đã đưa tay đặt lên trán của mình, trên mặt lộ ra bộ dạng vô cùng khổ sở.

Chắc chắn, lúc này người khổ sở không phải là Phong Tuyết Long Thần, bởi vì bản thân Phong Tuyết Long Thần đã chết không biết bao nhiêu năm rồi.

Thế nên người lúc này chịu nỗi thống khổ chính là kẻ đã xâm nhập vào trong đầu Phong Tuyết Long Thần – Quốc chủ Thiên Vận!

Cùng lúc đó, ngay giữa đài cao ở tầng trên cùng này bỗng nhiên có một cây cột đá từ từ ngoi lên!

“Cạch cạch cạch cạch…”

Đó là một cây cột đá có đường kính phải đến hai trượng.

Trước đây, cột đá này vẫn ẩn ở giữa đài cao, có cùng độ cao với mặt đất.

Nhưng lúc này bỗng nhiên ngoi lên nên đã khiến La Chinh hoảng sợ.

Nhưng dường như những đại năng Thần Hải Cảnh khác đều đã thấy quen, đại khái đã sớm biết ở nơi này có một cây cột đá!

Cột đá dần dần ngoi lên, La Chinh cũng không ngừng nhướng mày!

Ở giữa cột đá có bốn cái đinh tán cỡ cái bàn! Mà phần cuối của cái đinh tán lại treo bốn sợi dây xích đen kịt kéo dài đến giữa, nó khóa chặt một cỗ quan tài!

Cỗ quan tài này hoàn toàn khác biệt với các quan tài khác.

Toàn thân nó phát ra ánh sáng màu xanh da trời, là một cỗ quan tài thủy tinh trong suốt!

Bởi vì cỗ quan tài thủy tinh này được khảm ở trong cột đá, lại bị xiềng xích khóa chặt, cho nên người trong quan tài không thể nằm.

Lúc này người kia vẫn duy trì tư thế đứng ở trong cỗ quan tài!

Thi thể trong quan tài thủy tinh là một cô gái mặc áo trắng, cơ thể chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo hơi mỏng, hai chân trần bị sợi dây xích màu đen khóa chặt lại…

“Cô gái này thật xinh đẹp, rốt cuộc là có thân phận gì?” Thái tử thần quốc Thiên Phong nhìn cô gái trong cỗ quan tài thủy tinh rồi thì thào.

Phải công nhận rằng cho dù có là Thái tử thần quốc đã quen thấy mỹ nữ thì khi nhìn thấy dung mạo của cô gái này cũng không nhịn được mà phải cảm thán!

Ánh mắt La Chinh nhìn chăm chú vài lần, lúc này hắn đã hoàn toàn mơ hồ, không hiểu cảnh tượng trước mắt này rốt cuộc là thế nào.

Ai ngờ dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, mí mắt của cô gái kia đột nhiên mở ra, đôi con ngươi màu vàng nhìn xuống!

“A…”

Hỏa Doãn Nhi vốn cũng đang nhìn cô gái này.

Là con gái thì đều vô cùng mẫn cảm với vẻ ngoài, cho dù chỉ là một thi thể…

Giống như thi thể mà Hỏa Doãn Nhi chiếm cứ, tuy dung mạo cũng có xinh đẹp, nhưng nếu so với bản thân Hỏa Doãn Nhi thì vẫn có chút chênh lệch.

Nhưng thi hài của cô gái trong cỗ quan tài thủy tinh này so với Hỏa Doãn Nhi còn đẹp hơn ba phần.

Khi Hỏa Doãn Nhi đang nhìn chằm chằm như vậy, cô gái kia lại đột nhiên mở hai mắt nên nhất thời đã khiến nàng hoảng sợ.

Cảnh tượng này không chỉ dọa Hỏa Doãn Nhi, mà ngay cả La Chinh, Hỏa Thần và các võ giả không biết tình hình khác đều sợ hãi.

Về phần các đại năng Thần Hải Cảnh khác thì chắc là mỗi lần tiến vào đều có thể thấy cảnh tượng này nên cũng chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên.

Ngược lại, bọn họ còn lộ ra vẻ lo lắng, nhìn về phía Phong Tuyết Long Thần, hay nói cách khác thì chính là cái xác mà Quốc chủ Thiên Vận đang chiếm cứ.

Chỉ thấy Quốc chủ Thiên Vận cứ ôm lấy đầu, lảo đảo đi về phía trước.

Lúc nãy hắn cũng đã phải chịu đau đớn rồi, nhưng khi cô gái này mở mắt thì hắn lại càng ôm đầu mình chặt hơn!

Ngay khi đang lảo đảo, Quốc chủ Thiên Vận dần dần cúi người xuống, sau đó bỗng nhiên “huỵch” một tiếng, quỳ gối trên mặt đất, không tự chủ được mà dập đầu trên mặt đất, phát ra một tiếng “cốp” thật lớn!

Cái thi thể này vô cùng mạnh mẽ, đầu hắn đập trên mặt đất không chỉ không bị thương mà ngược lại còn làm mặt đất vỡ nát một mảng.

Cùng lúc đó, một luồng uy thế khổng lồ từ trên người cô gái kia truyền ra, nhưng luồng uy thế này cũng không phải nhằm vào những người khác, mà là nhằm vào Quốc chủ Thiên Vận.

“Ta là dũng sĩ của Long mạch tộc, vì ngươi đã sống lại, vậy thì đừng quên sứ mệnh của chính mình mà làm một cái xác không hồn… Trả lời câu hỏi của ta, nói cho ta biết tên của ngươi!” Cô gái thong thả hỏi.

“Tên?” Nghe đến cái tên, La Chinh liền nhướng mày.

Lúc này hắn mới nhớ tới lời nói của Chu Hoàng, chẳng lẽ bọn họ không nhớ được tên sao?

Chẳng phải vị đại năng Thần Hải Cảnh này khi còn sống tên là Phong Tuyết Long Thần sao? Nói ra tên này hẳn là cũng không có gì khó chứ…

Ai ngờ Quốc chủ Thiên Vận đập đầu trên mặt đất, trong cổ họng lại không ngừng nức nở: “Ta là, ta là…”

“Phong Tuyết Long Thần! Quốc chủ, là Phong Tuyết Long Thần!”

“Phong Tuyết Long Thần…”

Vài vị đại năng Thần Hải Cảnh liền nhắc nhở.

Nhưng mặc cho bọn họ có la hét to thế nào thì dường như Quốc chủ Thiên Vận vẫn hoàn toàn không nghe thấy, trong miệng hắn vẫn mơ hồ không rõ: “Ta là Phong, Phong Tuyết… Ta là…”

Dường như muốn nói ra mấy chữ “Phong Tuyết Long Thần” là một việc cực kỳ khó khăn!

“Trả lời ta tên của ngươi…” Cô gái thản nhiên lặp lại.

“A a a a a…” Quốc chủ Thiên Vận càng ngày càng thống khổ: “Ta là, ta là…”

Cô gái lại thản nhiên hỏi: “Tên của ngươi, nếu không ta sẽ coi như ngươi là kẻ bị lạc, từ chối việc sống lại của ngươi”

“Ta là Lục Thành Diệm!” Cuối cùng Quốc chủ Thiên Vận không chỉ không báo ra được bốn chữ “Phong Tuyết Long Thần” mà ngược lại còn nói ra tên của mình.

Sau khi Quốc chủ Thiên Vận mở miệng, trên mặt các đại năng Thần Hải Cảnh kia đều lộ rõ vẻ thất vọng.

Chu Hoàng cũng tiếc nuối nói: “Haiz, vẫn thất bại”

Đợi sau khi báo tên ra, cô gái trong cỗ quan tài thủy tinh liền thản nhiên nói: “Ngươi đã không nhận ra mình”

Cô gái kia vừa nói xong thì thi thể của Phong Tuyết Long Thần đột nhiên chấn động dữ dội, sau đó linh hồn của Quốc chủ Thiên Vận bắn thẳng ra khỏi đó!

Sau khi linh hồn của Quốc chủ Thiên Vận bị bắn ra, thi thể của Phong Tuyết Long Thần lại từ từ bước đi, đi thẳng về phía quan tài của hắn, sau đó lại từ từ nằm xuống!

Đến lúc này, cô gái kia mới chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Mọi người không còn cảm nhận được hô hấp từ trên người cô gái, cũng không còn cảm nhận được bất cứ sức sống nào nữa.

Nhưng vừa rồi nàng mới mở mắt ra giống như người bình thường, cảnh tượng này thật sự quỷ dị.

Linh hồn của Quốc chủ Thiên Vận nhẹ nhàng lơ lửng trong không trung, trên mặt cũng lộ vẻ tiếc nuối: “Ôi, ý chí của người này ta rất khó chống lại, chỉ cần bị ý chí của nàng bao phủ, ta liền không thể nói ra được cái tên kia… Lão Hỏa, lúc trước ngươi làm sao nói ra cái tên này được vậy”

Chiến Hoàng Thiên Phong cũng cười khổ nói: “Chẳng phải ta đã nói nhiều lần rồi sao, ta thật sự không có ấn tượng, thậm chí ta cũng không rõ bản thân đã trả lời như thế nào.

Có lẽ là ăn may thôi”

Tới lúc này, La Chinh coi như đã hoàn toàn hiểu rõ.

Thật ra Long mạch tộc cũng không lường trước được rằng tứ đại thần quốc sẽ lợi dụng Hồn Hạch để điều khiển thi thể của bọn họ.

Nhưng bọn họ lại bảo lưu lại thi thể của những cường giả đứng đầu tộc mình để đối phó với một số chuyện khác trong tộc.

Nhưng cũng vì được bảo tồn như vậy nên rất có khả năng thi thể sẽ trở thành “cương thi”.

Để tránh tình huống này, Long mạch tộc mới thiết lập một biện pháp xử lý như vậy ở trong nghĩa địa.

Nếu thi thể thật sự trở thành “cương thi” thì khi cô gái kia thử thách tâm trí mà thấy lời nói không phù hợp, nàng ta sẽ trực tiếp khống chế, đẩy linh hồn trong đầu ra.

Nhưng, điều mà Long mạch tộc không nghĩ tới chính là, quả thực bọn họ đã đẩy ra không ít linh hồn, nhưng từ trước tới nay đều là đẩy ra linh hồn của Nhân tộc…

“Đừng tức giận, lão Lục.

Thử lại một nữa chứ?” Chiến Hoàng Thiên Phong an ủi.

Quốc chủ Thiên Vận lắc đầu: “Thôi, ta vẫn nên xuống tầng mười hai chọn một thi thể khác thôi.

Lão Hỏa, Chu Hoàng, Lưu Tán, các ngươi tự thử đi!”

Vừa dứt lời cũng là lúc Tịnh Hồn Quang trên bậc thang vừa biến mất, Quốc chủ Thiên Vận liền bắn nhanh về phía tầng mười hai.

Chiến Hoàng Thiên Phong và Chu Hoàng liếc mắt nhìn nhau, sau đó Chu Hoàng mới lên tiếng: “Được, vậy giờ để ta tới!”

Nói xong, Chu Hoàng cũng đi quanh đài cao một vòng, hắn không chọn thi thể của Phong Tuyết Long Thần mà dừng lại trên một cỗ quan tài màu đen.

Sau khi linh hồn Chu Hoàng dừng lại, một vị đại năng Thần Hải Cảnh bên cạnh lập tức nói: “Đây là thủ lĩnh của Long mạch tộc bảy vạn năm trước, tên là Phong Tiêu.

Hai chữ, tên dễ nhớ hơn một chút…”

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)


Chương 873: Phong Trảm

Tứ đại thần quốc nắm rõ tư liệu về những nhân vật trong quan tài này như lòng bàn tay.

Bởi muốn lấy được thi thể của họ nên rất nhiều năm trước tứ đại thần quốc đã điều tra kỹ càngNhưng vấn đề là tên gọi cũng không dễ nhớ.

Tên gọi và việc nhớ được tên gọi gần như chẳng liên quan gì tới nhau.

Bởi vì sau khi linh hồn dung hợp vào thi thể thì sẽ bị bản năng của thi thể loại trừ.

Hơn nữa, khi phải đối mặt với sự tra hỏi của cô gái trên cột đá kia, ký ức trong linh hồn sẽ lại rơi vào trạng thái hỗn loạn, cho nên rất khó có thể báo ra tên gọi của thi thể mà mình đã chiếm giữ.

Lúc trước, Chiến Hoàng Thiên Phong cố lắm mới đoán đúng được một lần, nhưng hắn cũng không rõ lúc ấy mình đã làm như thế nào, cho nên những năm gần đây cũng chỉ thành công được một lần.

Các đại năng Thần Hải Cảnh mở quan tài này ra, nằm trong đó là một ông lão gầy gò, ông chính là “Phong Tiêu” trong miệng đại năng Thần Hải Cảnh kia.

Chiến Hoàng Thiên Phong không hề do dự, linh hồn nhẹ nhàng bay lên rồi đột nhiên chui vào trong miệng ông lão!

Chỉ chốc lát sau, Chiến Hoàng Thiên Phong đã dung hợp với thi thể của Phong Tiêu, sau đó chậm rãi từ trong quan tài leo ra.

Lần này dường như phản ứng bài xích của thi thể này với Chiến Hoàng Thiên Phong mãnh liệt hơn.

Hắn khống chế thi thể này giống như một kẻ uống say, không tự chủ được mà lảo đảo bước đi về phía cột đá kia.

Tiếp theo là cảnh quan trọng nhất.

Chỉ có trả lời đúng tên gọi thì mới có thể thoát khỏi sự khống chế của thiếu nữ trong cột đá kia.

Chỉ có điều, lúc trước Quốc chủ Thiên Vận đã thất bại một lần, cho nên bọn họ nghĩ, khả năng thành công của Chiến Hoàng Thiên Phong cũng không lớn.

Quả nhiên khi thiếu nữ tra hỏi, Chiến Hoàng Thiên Phong cũng lộ ra vẻ hết sức đau đớn, ôm đầu lắc tới lắc lui, không thể nói ra được hai chữ “Phong Tiêu”.

Kết quả cuối cùng cũng giống như Quốc chủ Thiên Vận trước đó, linh hồn của Chiến Hoàng Thiên Phong cũng bị thiếu nữ kia cưỡng chế đẩy ra.

Trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong lúc này là vẻ buồn bực vô cùng, nhưng hắn không vào tầng mười hai chọn một thi thể giống Quốc chủ Thiên Vận, mà tiếp tục suy tư.

Hắn muốn thử một lần nữa.

Về phần Chiến Đế Đại Vũ và Chu Hoàng, hai người họ cũng không tùy tiện lên thử, bọn họ đi đi lại lại vài vòng bên ngoài quan tài.

Biện pháp gì thì cũng đều do con người nghĩ ra mà thôi.

Lúc trước, đừng nói là bí cảnh Thiên Thần, ngay cả ba bí cảnh lớn là Vũ Hoàng, Thần Hoàng và Mộng Thần thì đối với tứ đại thần quốc cũng là khó khăn chồng chất.

Nhưng cuối cùng, những khó khăn đó vẫn được giải quyết.

Nếu mọi người có thể chiếm cứ những thi thể của các đại năng siêu cấp này dễ dàng, vậy thì có lẽ bí cảnh Thiên Thần có thể đã bị bọn họ mở ra rồi.

Thế nhưng cho đến nay, tứ đại thần quốc vẫn chưa có cách nào để phá giải.

Trong lúc ba vị Quốc chủ đang do dự thì La Chinh cũng rơi vào trầm tư.

Giống như Chu Hoàng đã nói, vấn đề này thật ra cũng chỉ là một cái tên mà thôi.

Nếu nói rõ ràng chuẩn xác tên của thi thể khi đứng trước mặt cô gái ở cột đá kia thì có thể thuận lợi chiếm lấy thi thể này.

Thế nhưng, chỉ vẻn vẹn mấy chữ mà thật sự khó như vậy sao?

Vừa rồi Chiến Hoàng Thiên Phong và Quốc chủ Thiên Vận đã lặp đi lặp lại cái tên kia, như vậy căn bản không có khả năng quên.

Hơn nữa bên cạnh còn có người không ngừng nhắc nhở, nhưng họ vẫn không thể nào nói ra được chính xác tên của thi thể.

“Cái tên…”

Nghĩ tới đây, trong đầu La Chinh lóe lên, sau đó hắn đi về phía một quan tài.

“Thiên Hành, ngươi cũng định thử một lần sao?” Chu Hoàng hỏi.

Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng tập trung nhìn vào La Chinh.

Tuy tu vi của La Chinh không cao, thế nhưng tất cả những chuyện xảy ra đối với hắn, căn bản không thể dùng lẽ thường để phán xét, biết đâu hắn lại có thể nghĩ ra cách?

Nghĩ tới đây, một số đại năng Thần Hải Cảnh cũng tích cực hẳn lên, một người trong số đó nói với La Chinh: “Chủ nhân của quan tài này tên là Phong Trảm! Là một trong những dũng sĩ mạnh nhất của Long mạch tộc.

Theo tư liệu ghi lại thì người này có thần lực trời sinh, khí phách phi phàm!”

“Phong Trảm” La Chinh nhắc lại cái tên này hai lần.

“Chúng ta tới giúp ngươi mở quan tài nhé?” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh nói.

“Chờ một chút!” La Chinh từ tốn nói.

Hắn không chọn mở quan tài để trực tiếp chiếm cứ thi thể của Phong Trảm này, mà lại đi tới bên cạnh cột đá kia.

“Tên La Thiên Hành này muốn làm gì?”

“Không rõ lắm, nhìn không hiểu”

“Hình như hắn muốn khắc thứ gì lên trụ đá, không phải là muốn khắc cái tên này lên trên đó đấy chứ? Chiêu này không dùng được đâu!”

Để chiếm giữ thi thể ở tầng này, các đại năng Thần Hải Cảnh cũng đã nghĩ ra đủ mọi biện pháp.

Biện pháp khắc tên này, bọn họ cũng đã từng thử rồi, nhưng cho dù là có người bên cạnh nhắc nhở thì cũng không thể trả lời nổi chứ nói gì tới khắc tên?

Đứng bên cạnh cột đá, La Chinh duỗi một ngón tay ra, ngón tay kia chậm rãi trở nên bén nhọn.

Hắn nhẹ nhàng vung tay, bắt đầu khắc lên trên cột đá này.

Đúng là hắn đang khắc chữ thật, nhưng không phải chỉ có hai chữ “Phong Trảm”, mà lại là trực tiếp viết rõ cấu tạo của hai chữ “Phong Trảm”!

Long mạch tộc vẫn sử dụng chữ viết của Nhân tộc, mà chữ viết của Nhân tộc có thể tách thành tám nét gồm: Chấm, ngang, sổ, phẩy, mác, sổ móc, ngang móc, nét hất… Chữ có tính đại diện nhất chính là chữ “Vĩnh”, trong chữ này đã bao gồm tất cả các nét.

La Chinh tách cái tên kia thành các nét, sau đó khắc lên trên cột đá.

Sau khi làm xong công tác chuẩn bị này, hắn mới trở lại bên cạnh quan tài, khẽ cười nói: “Được rồi, bây giờ ta đã chuẩn bị sẵn sàng!”

Thấy cảnh này, mặc dù những đại năng Thần Hải Cảnh đó cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Cứ thử xem biện pháp này của La Chinh có thành công hay không đã.

Nếu thành công, bọn họ cũng có thể bắt chước.

Thế là những đại năng Thần Hải Cảnh này bắt đầu phá phù văn trên quan tài, để quan tài lộ ra.

Quan tài này dài hơn các quan tài khác một đoạn, trong quan tài có một vị tráng hán oai phong dũng mãnh đang ngủ, mà bên cạnh tráng hán này còn đặt hai cái búa lớn màu vàng.

La Chinh không hề do dự mà lấy nhẫn tu di của mình ra, đặt ở bên cạnh quan tài.

Cái nhẫn tu di này vô cùng quan trọng đối với hắn, cho nên hắn không để nó lại trên người, sau khi tiến vào hình thái linh hồn liền tháo nhẫn tu di xuống.

Sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng, La Chinh tiến về phía vị tráng hán này.

Trong nháy mắt khi phóng tới, hắn cũng học theo những người trước, bóp miệng của tráng hán này để nó mở ra, linh hồn không ngừng chui vào bên trong!

Linh hồn La Chinh nhanh chóng chui vào trong óc tráng hán.

Trong nháy mắt khi linh hồn chui vào thi thể này, La Chinh liền cảm nhận được một lực kháng cự rất mạnh!

Bình thường, nếu võ giả muốn đoạt xác thì nhất định phải tiêu diệt được linh hồn của đối phương.

Nhưng vị võ giả tên Phong Trảm này đã mất nhiều năm, linh hồn đã sớm biến mất, hoặc có lẽ đã đi vào luân hồi, cho nên chuyện này cũng không gọi là chiếm đoạt, chỉ là chiếm cứ thi thể mà thôi.

Nhưng võ giả đã tu luyện đến bước này, cho dù đã chết nhiều năm thì uy thế còn sót lại trong cơ thể vẫn không thể xóa nhòa!

Cho nên có một số cường giả tọa hóa ở nơi rừng sâu núi thẳm, nhưng đến con muỗi cũng không dám tới gần, lang sói không dám quấy nhiễu.

Sức mạnh kia muốn đẩy linh hồn La Chinh ra ngoài, nếu là linh hồn Chiến Hồn Cảnh bình thường thì có lẽ sẽ không chịu được mà đã bị cưỡng ép đẩy ra khỏi não của thi thể này rồi.

Ví như đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc, bọn họ tự biết linh hồn mình khó mà tiến vào bộ não này được, thế nên dứt khoát lựa chọn thi thể ở tầng mười một, tầng mười hai.

Linh hồn La Chinh sớm đã mạnh hơn so với các đại năng Thần Hải Cảnh bình thường, cho dù là bốn vị Quốc chủ thì cũng không thể so sánh được với hắn.

Huống chi hắn còn dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới! Linh hồn hắn đón lấy sức mạnh kia, mạnh mẽ chiếm cứ trong bộ óc!

Nhưng mặc dù linh hồn hắn đã đi vào, thế mà lại không thể nào khống chế được thi thể này.

Hắn còn phải chờ sức mạnh của Hồn Hạch khuếch tán ra, rồi dung hợp vào bên trong thi thể.

Từng luồng khí màu xám dâng lên từ cơ thể tráng hán.

Sau mấy nhịp thở, La Chinh dần dần có một chút cảm giác.

Hắn có cảm giác mình có được hai tay, hai chân, dần dần, hắn cảm thấy mình có thể điều khiển được thi thể này.

“Lên!”

La Chinh muốn vươn mình, nhưng hắn đã xem nhẹ chuyện này rồi.

Vừa đứng dậy một cái, hắn liền đứng không vững, ngã trở lại quan tài.

Mặc dù động tác của La Chinh rất buồn cười, nhưng không có ai cười cả.

Dựa vào tu vi ở độ tuổi này của La Chinh thì chỉ riêng việc có thể chui vào trong thi thể này cũng đã đủ để tự hào rồi!

La Chinh vừa mới ngã ngồi trở lại thì bỗng nhiên hắn nhảy dựng lên một cái, thân thể vạm vỡ kia giống như một pho tượng sắt vững vàng đứng trên mặt đất, đồng thời hai mắt như hai cái chuông đồng cũng mở ra.


Chương 874: Thần Cực Cảnh

Mọi người vốn quen với dáng vẻ gầy yếu của La Chinh nên lần này nhìn thấy hắn chiếm cứ một thi thể cường tráng như vậy thì nhất thời có chút không quenMấy người Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần thậm chí còn nhếch môi cười rộ lên khi nhìn thấy La Chinh.

Trên mặt La Chinh cũng thoáng lộ ra nụ cười, tùy ý đi lại mấy bước, trong một khoảng thời gian ngắn hắn đã có thể khống chế thi thể một cách tự nhiên.

Nhưng đúng vào lúc này, hắn bỗng cảm thấy một áp lực lớn đè lên người mình!

Trong bộ óc rỗng tuếch kia bỗng nhiên khuếch tán ra từng làn sóng đỏ như máu, trong não cũng biến thành màu đỏ.

Áp lực này hoàn toàn không phải đến từ bên ngoài, mà đến từ bản năng của thi thể này!

Thông qua Hồn Hạch, vốn dĩ La Chinh đã nắm được quyền khống chế thi thể này.

Thế nhưng giờ đây hắn lại phát hiện mình không thể nào khống chế được nó.

Trong trạng thái không bị khống chế, thi thể này cứ như vậy mà lảo đảo đi về phía cột đá.

“Đến rồi!” Giờ khắc này La Chinh lập tức trở nên thận trọng.

Trước đây, Chiến Hoàng Thiên Phong và Quốc chủ Thiên Vận đã biểu diễn cho La Chinh xem, bọn họ căn bản không cách nào chống cự lại mệnh lệnh của cô gái kia, nên không tự chủ được mà đi đến phía trước cột đá.

Vấn đề mấu chốt không phải ở điểm này, mà là ở việc bản thân không thể nào trả lời được tên của thi thể.

“Phong Trảm…” La Chinh nhẹ nhàng nhẩm lại trong lòng.

Sau khi lảo đảo đi đến trước cây cột đá thì thi thể này bỗng quỳ xuống.

Cùng lúc đó, La Chinh cũng cảm nhận được làn sóng đỏ trong óc càng ngày càng đậm hơn, chính nó đã hoàn toàn ngăn cách linh hồn La Chinh với bên ngoài!

Vào thời khắc này, La Chinh cảm thấy tất cả đều cách hắn rất xa!

Bên cạnh dường như có người đang nói gì đó với hắn, thế nhưng một chữ hắn cũng không nghe được rõ.

Tiếng nói kia giống như từ một nơi xa xôi nào đó truyền đến, rất nhỏ mà chói tai.

Cùng lúc đó, suy nghĩ của La Chinh cũng trở nên vô cùng hỗn loạn!

“Trả lời ta, tên của ngươi” Sau đó, tiếng nói của cô gái kia cũng nhanh chóng vang lên.

“Tên của ta, tên của ta…” Trong lúc vô cùng rối loạn, La Chinh hoàn toàn không nhớ ra được tên của thi thể này.

“Thật kỳ lạ, ta hoàn toàn không nhớ nổi thi thể này tên là gì.

Vừa rồi rõ ràng vẫn còn nhớ mà!” Vẻ mặt La Chinh cũng vô cùng buồn bực, mặc cho hắn cố gắng nhớ lại như thế nào thì vẫn không có bất kỳ ký ức nào liên quan tới thi thể này.

“Nói cho ta biết, tên của ngươi.

Nếu không ta sẽ…” Tiếng nói của cô gái kia lại vang lên, La Chinh thật sự nghe thấy rất rõ ràng.

Nếu lại không nghĩ ra cái tên đó thì mình sẽ bị đá ra khỏi bộ óc này.

Vết xe đổ này La Chinh đã từng nhìn thấy hai lần, thế nhưng hắn càng sốt ruột thì lại càng không nghĩ ra, giống như cái tên đó hoàn toàn bị xóa khỏi trí nhớ của hắn vậy.

Tên…

Ngay lúc La Chinh đang hoang mang thì ánh mắt của hắn xuyên qua từng làn sóng đỏ, cuối cùng rơi vào trên cột đá!

Tên gọi, tám nét của chữ Vĩnh!

La Chinh đã viết lại tên của thi thể này thành từng nét trên cột đá, chỉ cần lắp ghép lại theo trình tự là có thể suy ra được cái tên kia.

Ngang, ngang, sổ, ngang.

Tuy suy nghĩ của La Chinh đã rơi vào hỗn loạn, nhưng cô gái này chỉ ảnh hưởng đến một phần tư duy của La Chinh mà thôi, chứ không phải toàn bộ.

Dựa theo dấu vết La Chinh lưu tại trên cột đá trước đó rồi ghép ra một cái tên cũng không phải là quá khó!

“Chữ thứ nhất, Phong!”

“Mác, ngang, sổ, móc”

“Chữ thứ hai, Trảm!”

Tên gọi đã được ghép lại, thế nhưng La Chinh lại sinh ra một cảm giác hết sức kỳ lạ với hai chữ này!

Hai chữ “Phong Trảm” này cũng là hai chữ khá phổ biến, thế nhưng bỗng nhiên hắn phát hiện ra mình căn bản không thể nào nhận ra hai chữ này! Hai chữ này vốn dĩ phải trở nên vô cùng quen thuộc, nhưng trong mắt La Chinh lại trở nên vô cùng lạ lẫm.

Chính cảm giác quái dị này đã quấy nhiễu La Chinh.

Rõ ràng thông qua tám nét của chữ Vĩnh đã suy ra được hai chữ “Phong Trảm”, nhưng bản thân lại cảm thấy lạ lẫm, không hề nhận ra.

La Chinh lập tức cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Đúng vào lúc này, làn sóng đỏ trong óc kia bỗng điên cuồng lan tràn.

Chỉ trong thoáng chốc, linh hồn hắn liền không tự chủ được mà bị ép phải đi ra.

Sau đó, thi thể của Phong Trảm lảo đảo trở lại quan tài rồi chậm rãi nằm xuống.

Thấy cảnh này, đám người kia cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Rất rõ ràng, La Chinh cũng không chống lại được ý chí của cô gái kia.

“Cảm thấy thế nào?” Chu Hoàng cười nói.

Thật ra hắn cũng đã sớm dự đoán được kết quả này.

La Chinh cười một tiếng, nói: “Ta đã ghép được hai chữ này, biết chủ nhân của thi thể này từng được gọi là Phong Trảm”

“Ồ?” Nghe thấy lời nói của La Chinh, Chu Hoàng và mấy người Chiến Đế Đại Vũ lập tức sáng mắt lên.

Xem ra biện pháp này thật sự có hiệu quả?

Nhưng ngay sau đó, La Chinh lại nhún vai: “Nhưng ghép ra được cũng vô dụng, có lẽ không thể nào chống lại được ý chí của cô gái kia.

Ta đoán, để có thể thuận lợi nói ra tên của thi thể thì chỉ có một biện pháp”

“Biện pháp gì?” Chiến Hoàng Thiên Phong hỏi.

“Bản năng.

Chỉ có dựa vào bản năng mới có thể nói ra tên của thi thể được.

Kẻ chiếm cứ thi thể của người khác như chúng ta thế này căn bản sẽ không thể nói ra cái tên này được đâu!” La Chinh nói.

Một người, từ khi sinh ra đến khi chết đi thì chỉ có cái tên là không thay đổi, trừ phi biến thành kẻ ngớ ngẩn, nếu không thì sẽ chẳng có ai quên mất tên của mình.

Việc nói ra tên của mình có lẽ đã trở thành bản năng, cho nên trước đây, trong lúc đứng trước mặt cô gái, có người không chỉ không thể nói ra tên của thi thể mà ngược lại còn nói ra tên của bản thân.

Cũng chỉ có dựa vào bản năng của mình mới có thể thoát khỏi tư duy hỗn loạn kia.

Nhưng vấn đề là muốn phá bỏ chướng ngại này thì khó khăn tới mức nào?

Có lẽ, người bình thường căn bản không thể nào làm được chuyện này…

Trừ phi bị tinh thần phân liệt, ngày đêm đều ảo tưởng rằng mình là người khác.

Mà nếu cứ tiếp tục như vậy thì cũng chẳng khác gì một kẻ điên.

Nghe La Chinh phân tích như vậy, mấy người Chu Hoàng cũng cảm thấy rất có lý.

Về phần Chiến Hoàng Thiên Phong lần trước đã may mắn thành công một lần thì cũng chỉ có thể nói là may mắn.

“Ài! Xem ra lần này vẫn không thành công rồi” Trên mặt Chu Hoàng lộ ra vẻ phiền não.

Bí cảnh Thiên Thần có độ khó vượt xa ba bí cảnh lớn còn lại, không có thi thể mạnh mẽ nhất thì căn bản không thể lấy được trứng rồng tổ.

Nếu lần này bọn họ vẫn không thể chiếm cứ được thi thể trên tầng thứ mười ba, thì cũng không thể thu hoạch được gì ở bí cảnh Thiên Thần.

Nhưng đúng vào lúc này, La Chinh lại mỉm cười và nói: “Nếu không thể nào chiếm cứ được thi thể trong quan tài, ta có thể thay đổi mục tiêu”

“Thay đổi mục tiêu? Ngươi nói thi thể ở tầng thứ mười hai sao?” Chiến Hoàng Thiên Phong hỏi.

La Chinh mỉm cười, ánh mắt lại rơi xuống trên người cô gái trên cột đá.

Tuy không biết cô gái này có tu vi gì, nhưng từ “dư uy” phát ra trên người cô nàng thôi cũng có thể thấy được tuyệt đối mạnh hơn những đại năng siêu cấp còn lại ở tầng thứ mười ba nhiều!

Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh nhìn thấy ánh mắt của La Chinh thì hơi kinh hãi, một người trong đó nói: “Cô gái này chính là cường giả Thần Cực Cảnh! Cô ta còn mạnh hơn cả đốc công, làm sao có thể chiếm cứ thi thể cô ta được? Hơn nữa, cũng chẳng rõ cô ta còn sống hay đã chết!”

Thần Cực Cảnh.

Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.

Trong Thượng Giới, Sinh Tử Cảnh mới chỉ là điểm xuất phát, còn Thần Hải Cảnh mới được coi là nhập môn, võ giả Thần Cực Cảnh là lực lượng chính ở Thượng Giới!

Đốc công chính là bạch mi đạo nhân, ông ta hẳn cũng có tu vi Thần Cực Cảnh.

Còn Thiên Miểu đạo nhân, có lẽ cũng là cường giả Thần Cực Cảnh.

Nhưng còn Vân Lạc thì sao? Mặc dù phân thân của Vân Lạc có tu vi không cao, thế nhưng nàng lại có tới trăm vạn phân thân, e là thực lực còn vượt xa Thần Cực Cảnh

Nhân vật càng mạnh thì càng không phải là đối tượng mà bây giờ La Chinh có thể tiếp xúc được.

Cho dù là Thần Cực Cảnh thì cũng đã đủ khiến La Chinh phải ngẩng đầu lên mà nhìn rồi.

Cho nên, khi nghe thấy lời nói của đại năng Thần Hải Cảnh kia, hắn lại càng cảm thấy hứng thú với cô gái trên cột đá hơn.

“Trước hết không nói tới chuyện nàng ta còn sống hay đã chết.

Đầu tiên là không thể nào tháo cái xích sắt kia ra được.

Cả chiếc quan tài thủy tinh này cũng không thể nào phá được.

Muốn điều khiển thân thể của nàng ta, chuyện này căn bản không có khả năng” Chu Hoàng lại nói.

Nhưng đúng vào lúc này, La Chinh lại mỉm cười quỷ dị, chậm rãi trở lại bên cạnh quan tài của Phong Trảm, lấy nhẫn tu di ra.

Khi các Đại Năng Thần Hải Cảnh nhìn thấy cảnh này, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ giật mình tỉnh ngộ, trong mắt giống như bắn ra ánh sáng vui mừng!

Cả mấy người Hỏa Doãn Nhi, Yến Vương cũng đã hiểu rõ ràng.

Ngay cả Hỏa Thần cũng nói: “Đúng rồi, dùng cuốc Hắc Tinh là có thể đập vỡ quan tài thủy tinh này!”


Chương 875: Còn sống

Bí cảnh Thiên Thần bao trùm trên ba bí cảnh lớn còn lại, tất nhiên là trung tâm của Long mạch tộcNhiều năm như vậy mà những đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể lấy được trứng rồng tổ, nếu La Chinh muốn một lần liền thành công thì có lẽ phải mở lối đi riêng.

Như vậy, việc chiếm cứ thi thể cô gái Thần Cực Cảnh này là chuyện đương nhiên hắn phải làm.

Thật ra lúc La Chinh lấy cuốc Hắc Tinh ra, các Đại Năng Thần Hải Cảnh còn lại cũng bắt đầu rục rịch, đặc biệt là mấy người Chiến Đế Đại Vũ.

Không phải là bọn họ chừa từng có ý đồ với cô gái trong cột đá kia!

Thế nhưng dù là quan tài thủy tinh hay là xiềng xích thì căn bản bọn họ cũng đều không có khả năng phá mở.

Lúc này thấy La Chinh lấy ra cuốc Hắc Tinh, ánh mắt bọn họ cũng lóe lên.

Để tiến vào bí cảnh Thiên Thần, ai cũng muốn chọn thi thể càng mạnh mẽ hơn.

Nếu La Chinh có thể mở được quan tài thủy tinh này thì bọn họ cũng có thể thử chiếm cứ thi thể của cô gái này!

Nhưng lúc này không ai dám tranh với La Chinh.

Lấy được trứng rồng tổ có lẽ là một công lớn, nhưng vì công lao này mà đắc tội với La Chinh, đó chính là một điều ngu xuẩn.

Ví như Chiến Đế Đại Vũ trước đây vốn có thù oán với La Chinh, bây giờ hắn muốn cải thiện quan hệ với Chinh còn không kịp, nào dám tranh đoạt để đắc tội thêm với La Chinh nữa?

La Chinh lấy cuốc Hắc Tinh từ trong nhẫn tu di ra, chậm rãi bay về phía cô gái trên cột đá kia.

Tứ đại thần quốc đã cướp sạch thánh hải Thiên Vũ một lần, cũng đã tìm hiểu rõ ràng thân phận của mỗi thi thể trong khu nghĩa địa, thế nhưng chỉ có thân phận của cô gái này là bọn họ không thể điều tra ra.

Có vẻ lai lịch của nàng khá thần bí.

Mặc dù vẻ mặt La Chinh khá thận trọng, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Ví như chẳng may cô gái này chưa chết mà lại bị La Chinh thả ra như vậy thì liệu có rước lấy phiền phức hay không?

Linh hồn hắn cầm cuốc Hắc Tinh chậm rãi bay lượn quanh cột đá, xuyên qua quan tài thủy tinh sạch sẽ không tì vết, La Chinh có thể quan sát cô gái trong quan tài một cách rõ ràng.

Quần áo trên người nàng ta cũng không nhiều, hai tay, hai chân để trần, bị xích sắt trói chặt, trên làn da trắng muốt là những vết hằn nhìn thấy mà giật mình.

Tại sao cô gái này lại bị trói ở đây, thân phận của nàng là gì?

Sau một hồi dò xét, La Chinh bỗng vung cuốc Hắc Tinh trong tay lên!

Bình thường khó có thể lấy cuốc Hắc Tinh ra để đối phó với đối thủ, bởi dù sao trên thế giới này có kiếm pháp, đao pháp, thương pháp, nhưng lại không có cái gọi là “cuốc pháp”.

Nhưng là thần khí chí tôn, luật nhân quả chất chứa trong đó lại vô cùng mạnh mẽ! La Chinh cũng rất tin tưởng, có lẽ trên thế giới này không có thứ gì mà cuốc Hắc Tinh không đào ra được.

“Loảng xoảng!”

Mặc dù Bích Hồn Cảnh của La Chinh vô cùng kiên cố, nhưng so sánh với sức mạnh của cơ thể thì vẫn kém rất xa.

Chỉ có điều, sử dụng cuốc Hắc Tinh cũng không cần dùng quá nhiều sức, chỉ cần nhẹ nhàng vung lên, cái cuốc đập lên quan tài thủy tinh một cái, trên quan tài liền xuất hiện từng vết nứt.

“Lách cách, rầm, rầm”

Sau khi trên quan tài thủy tinh xuất hiện vết nứt, nó dường như liền trở nên vô cùng yếu ớt, không cần La Chinh đập lần thứ hai.

Những vết rạn kia liền không ngừng lan ra, thủy tinh hóa thành các mảnh vỡ, liên tục rơi xuống!

Toàn bộ quan tài thủy tinh nhanh chóng rơi xuống, nhưng cô gái kia vẫn bị xiềng xích trói buộc, khóa chặt trên cột đá.

“Lại còn có mùi thơm thoang thoảng, chẳng lẽ nàng vẫn còn sống?” Trong mắt La Chinh lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Sau khi mở quan tài thủy tinh này ra liền có một mùi thơm của thuộc về phái nữ tỏa ra.

Xuất phát từ sự tò mò, La Chinh vươn tay ra, chạm vào ngực thiếu nữ này.

“Thình thịch, thình thịch” Khi La Chinh vừa chạm vào ngực nàng, hắn lập tức cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ!

Đây là cơ thể của một người sống! Hoàn toàn không phải là thi thể người chết! La Chinh lập tức giật mình!

Mặc dù trước đó, cô gái này có thể nói chuyện, thế nhưng cách nói chuyện lại hết sức máy móc, không hề giống như người sống có trí tuệ.

Người của tứ đại thần quốc cũng không thể nào phán đoán ra được rằng nàng còn sống hay đã chết.

Bây giờ La Chinh đã có thể xác định, người này còn sống!

Không phải Long mạch tộc đã huyết tế toàn bộ các sinh linh rồi sao? Vì sao còn có một người sống? Mục đích mà nàng còn tồn tại ở đây là gì?

Trong lòng La Chinh suy đoán, có thể là sau khi linh hồn nàng bị tiêu diệt, thân thể đã bị bí pháp nào đó giữ lại đến bây giờ.

Nếu là như vậy thì kế hoạch đoạt xác của La Chinh sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Đây chính là một thân thể còn sống, trực tiếp chiếm cứ, thậm chí không cần Hồn Hạch cũng có thể khống chế thân thể nàng.

Hơn nữa cơ thể còn sống có thể phát huy một trăm phần trăm sức mạnh.

Dù sao thì lợi dụng Hồn Hạch để khống chế thi thể cũng kém hơn rất nhiều.

“Như vậy thì bắt đầu đi” Không nghĩ nhiều nữa, La Chinh lấy cuốc Hắc Tinh chặt đứt xiềng xích trên hai tay cô gái, sau đó cất cuốc Hắc Tinh vào trong nhẫn tu di.

Hắn lập tức đưa tay nhẹ nhàng bóp hai má nàng, cười nhẹ một tiếng rồi chỉ nói một câu: “Xin lỗi, chỉ đành chiếm cứ cơ thể ngươi trước vậy!”

Sau khi nói xong, linh hồn La Chinh liền chui vào trong miệng cô gái này!

Linh hồn La Chinh nhanh chóng xuất hiện trong óc cô gái.

Trong nháy mắt linh hồn hắn chui vào trong đó, lông mày hắn lập tức nhíu lại, trên mặt hiện lên vẻ cảnh giác.

Quá thuận lợi.

Kinh nghiệm của La Chinh cho hắn thấy, cứ chuyện gì quá thuận lợi thì tất nhiên có điểm kỳ lạ.

Thực lực của cô gái này mạnh hơn các thi thể trong quan tài kia nhiều, nhưng La Chinh lại dễ dàng chiếm cứ não nàng như thế, thậm chí còn không hề cảm nhận được một chút lực kháng cự nào.

Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để La Chinh phải cảnh giác rồi.

“Dung hợp đi chứ? Có vẻ như mình không thể nào dung hợp được?”

Lúc này hẳn là Hồn Hạch sẽ phát huy tác dụng, trợ giúp linh hồn La Chinh khống chế thân thể này.

Thế nhưng trong bộ óc tối đen như mực này, La Chinh căn bản không cảm nhận được tác dụng của Hồn Hạch!

La Chinh có chút hoảng loạn.

Gần như là xuất phát từ bản năng, hắn muốn nhanh chóng rời khỏi bộ não này ngay lập tức!

“Lui ra ngoài!”

Tốc độ của La Chinh cũng không chậm.

Từ lúc phát hiện ra tình hình có vẻ không hợp lý đến lúc hành động chỉ vẻn vẹn trong thời gian một hai nhịp thở.

Thế nhưng hắn nhanh chóng phát hiện, mình đã ở trong trạng thái thân bất do kỷ*!

* Thân bất do kỷ: Ý chỉ những sự việc bản thân không thể kiểm soát, điều khiển được.

Đúng lúc này, trong đầu liền truyền đến một giọng nữ đầy uy nghiêm: “Đã vào đây rồi còn muốn thoải mái rời đi ư?”

“Quả nhiên là bẫy mà” Sắc mặt La Chinh dần trở nên bình tĩnh.

Vừa rồi hắn bối rối là bởi vì hắn nghĩ bản thân còn có cơ hội ra ngoài, nhưng bây giờ nếu đã bị đối phương giữ lại thì hắn cũng không hoảng hốt nữa.

Bởi vì có cái gọi là nhập gia tùy tục*, nên bây giờ hắn chỉ có thể bình tĩnh, tỉnh táo mà hành động.

* Nhập gia tùy tục: Đi đến đâu thì phải theo tục lệ nơi đó, đến nhà người khác thì phải theo tục lệ, thói quen nhà họ.

“Ngươi là ai?” Ý thức của La Chinh lan ra.

“Ta? Không phải ngươi đã nhìn chằm chằm ta rất nhiều lần sao, chẳng lẽ còn không biết ta là ai?” Giọng nữ kia lại vang lên.

La Chinh chớp mắt một cái, lạnh nhạt đáp lại: “Thì ra ngươi không phải là người chết, vậy vì sao lại bị nhốt trong khu nghĩa địa này?”

“Hừ! Ai nói ta không phải người chết? Ta thực sự đã chết rồi, chỉ không ngờ đã nhiều năm như vậy mà lại có người sẽ ngu ngốc tới mức tiến vào đầu óc ta, đến bầu bạn cùng ta!” Linh hồn kia lạnh nhạt đáp lại.

“Thực sự đã chết…” La Chinh không thể nào hiểu được câu nói này, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Một thi thể có được linh hồn của chính mình, lại có thân thể hoàn hảo không hề bị tổn hại, nhịp tim đập còn mạnh hơn La Chinh nhiều, vậy thì sao có thể coi như là người chết được?

“Hừ! Không thể giải thích rõ ràng với ngươi được, nhưng ngươi đã tự xâm nhập vào trong đầu ta, vậy thì ở lại cùng ta đi, không cần ra ngoài nữa đâu!” Giọng nói kia lại vang lên.

Trong đầu óc đen như mực, La Chinh chắp hai tay rồi nói với nàng: “Tiền bối, ta cũng không biết rõ tình huống nên mới vô tình xông vào, nếu có chỗ nào đắc tội, kính xin người rộng lượng, giơ cao đánh khẽ”

Ngay lúc hắn đang khách khí giải thích thì giọng nữ kia lại nghiêm nghị đáp lại: “Ha ha ha, không biết rõ tình huống, vô tình? Ngươi cho ta là đứa trẻ ba tuổi chắc? Rõ ràng là muốn chiếm lấy cơ thể của ta, còn văn vẻ giải thích.

Muốn ta thả ngươi ra ngoài? Nằm mơ đi!”

Xem ra cô gái này sẽ không để mình ra ngoài, La Chinh nhướng mày, linh hồn bỗng nhiên tăng tốc, chạy vội ra ngoài bộ não.

Thế nhưng hắn nhanh chóng phát hiện, ý nghĩ của mình quá ngây thơ.

Linh hồn của cô gái này dường như còn mạnh hơn bản thân hắn nhiều, thậm chí nàng ta cũng chưa từng xuất hiện trong đầu mà chỉ thản nhiên lạnh lùng hừ lên một tiếng, ở viền bộ óc liền xuất hiện từng làn sóng đỏ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box