1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 177 : Khiên lớn (c881-c885)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 177 : Khiên lớn (c881-c885)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 881: Khiên lớn

Toàn bộ đảo Thần Hoàng là một khu nghĩa địa lớn, ở hai bên đường đi gần như chật ních các bia mộThánh địa của Long mạch tộc chính là thế lực cấp tám, những võ giả được chôn cất ở trong nghĩa địa này tất nhiên sẽ không phải hạng vô danh.

Trên đài cao vừa rồi có lẽ là nơi chôn cất nhân vật nòng cốt của Long mạch tộc.

Mà trong Long mạch tộc, ngoài họ Phong ra thì còn có đông đảo các cường giả mang họ khác.

Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không có tư cách được bảo lưu thi thể, chỉ có thể chôn cất trong nghĩa địa, chậm rãi thối rữa, trở thành một nắm đất vàng dưới một tấm bia mộ bình thường.

Điều khác biệt duy nhất chính là, bia mộ của đại năng Thần Hải Cảnh đều được tạo ra từ Long Đầu Kim màu vàng sáng, chỉ nhìn qua là có thể phân biệt được.

Đám đại năng Thần Hải Cảnh nhìn những bia mộ này, trong lòng cũng cảm thán không thôi.

Nếu con đường phi thăng không được mở ra thì vận mệnh của bọn họ cuối cùng vẫn sẽ là bị kẹt ở Thần Hải Cảnh.

Chờ đến khi hết tuổi thọ thì cũng không thoát được cái chết.

Cuối cùng, nhiều lắm cũng chỉ được tổ chức một lễ tang linh đình hơn một chút, rồi ngủ say trong một chiếc quan tài tinh xảo, dần dần bị người ta lãng quên…

Võ giả trên khắp vũ trụ đều dùng cả đời để vượt qua điểm cực hạn này, thoát khỏi sự đuổi bắt của tử thần.

Sau khi rời khỏi nghĩa địa, phía trước là một khu rừng rậm đen tuyền, phía cuối khu rừng này cũng chính là phần cuối của đảo Thần Hoàng.

Mà phần cuối này lại kéo dài ra thành một khu vực hình như cái phễu, phía cuối cái phễu này chính là một đường biển hẹp dài.

Con đường có chiều rộng khoảng chừng hai trượng này kéo dài theo hải vực, cắt vùng hải vực này thành hai nửa, giống như một sợi ruy băng màu nâu nằm trên mặt biển, nghiễm nhiên trở thành một kỳ quan lớn.

Ở bên bờ sông Tây Long, bạch mi đạo nhân chủ trì một cuộc hiến tế, loại trừ không ít lực huyết tế trong thánh hải Thiên Vũ.

Nhưng lực huyết tế quay xung quanh hải vực của bí cảnh Thiên Thần vẫn không hề yếu đi chút nào.

Từng làn nước biển màu vàng chẳng khác gì vàng ròng bị hòa tan đang không ngừng vỗ về phía con đường hẹp dài này.

Lực huyết tế ở khu vực này vô cùng mạnh, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không thể nào xông qua.

Nhưng lực huyết tế này lại không có bất cứ tác dụng gì với người của Long mạch tộc, đó cũng là lý do vì sao đám đại năng Thần Hải Cảnh muốn đi chiếm đoạt thi thể của họ, cũng chỉ có thể như thế mới bình yên vào được bí cảnh Thiên Thần.

Thân hình Chiến Hoàng Thiên Phong giống như tháp sắt, dừng lại trước con đường hẹp dài rồi lập tức nói với mọi người: “Đây là con đường thánh giả của Long mạch tộc, cuối con đường này chính là cửa vào bí cảnh Thiên Thần.

Nhưng con đường thánh giả này không dễ đi qua, mọi người cẩn thận”

Nghe thấy phụ hoàng nhắc nhở như vậy, Hỏa Thần thật thà hỏi: “Phụ hoàng, con đường thánh giả này có gì nguy hiểm?”

Chiến Hoàng Thiên Phong cười nhẹ đáp lại: “Lúc trước, các ngươi từng đi qua khu vực Mũi Tên Chậm trong bí cảnh Vũ Hoàng rồi đúng không?”

Đám tiểu bối đều gật đầu.

Đến bây giờ, những mũi tên nhọn bay chậm kia vẫn khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi.

Nếu lúc đó không có La Chinh đẩy giúp đá Nguyên Từ Thần thì có lẽ tất cả các võ giả trẻ tuổi đều đã bị nhốt ở khu vực Mũi Tên Chậm đó rồi.

Chiến Hoàng Thiên Phong lại tiếp tục nói: “Trong bí cảnh Vũ Hoàng là khu vực Mũi Tên Chậm, còn trong con đường thánh giả này có thể nói là khu vực Mũi Tên Nhanh!”

“Tên nhanh?” Lông mày La Chinh hơi nhướng lên: “Con đường này hẹp như thế, nếu có mũi tên bắn lại đây thì tránh thế nào?”

Nghe La Chinh nói vậy, Chiến Hoàng Thiên Phong cũng mỉm cười nói: “Tuy rằng tứ đại thần quốc chúng ta không thể thăm dò hết toàn bộ bí cảnh Thiên Thần, nhưng nếu đã lần mò tìm đến được đây thì tất nhiên cũng đã nghĩ tới vô số biện pháp.

Nhớ năm đó, để vượt qua con đường thánh giả này mà đã phải hy sinh hơn mười vị đại năng Thần Hải Cảnh, đây đều là những kinh nghiệm được dùng máu tươi để đổi lấy đấy!”

Sau đó ánh mắt Chiến Hoàng Thiên Phong dừng ở trên người Chu Hoàng, Chu Hoàng liền mở miệng nói: “Lấy đồ ra!”

Vừa dứt lời, bốn đại năng Thần Hải Cảnh đến từ chính thần quốc Hắc Thiết bắt đầu móc từ trong nhẫn tu di ra từng cái từng cái khiên lớn, dài khoảng hai trượng.

Bọn họ cắm những cái khiên lớn này trên mặt đất.

La Chinh liếc mắt qua thì thấy có khoảng hơn mười cái khiên lớn như thế.

Mặt ngoài của những cái khiên này mơ hồ lộ ra ánh sáng bảy màu, mà La Chinh cũng cảm nhận được lực ngũ hành ở trong đó.

“Đá Nguyên Từ Thần!” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, sau đó mở miệng hỏi: “Chẳng phải đá Nguyên Từ Thần không thể gia công được sao?”

La Chinh đã từng thử độ cứng của đá Nguyên Từ Thần, lực ngũ hành trong thứ này vô cùng hỗn loạn, cũng chính vì vậy mà không có một loại sức mạnh nào có thể khống chế nó một cách tuyệt đối.

Thêm vào đó, bản thân nó cũng vô cùng rắn chắc, cho dù là dùng thần khí để chém lên thì có lẽ cũng chỉ làm hỏng thần khí mà thôi!

Cho nên, dù có là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không thể làm gì được ngọn núi Nguyên Từ Thần kia.

Nhìn thấy ánh mắt La Chinh, trong mắt Chu Hoàng cũng lộ ra vẻ đắc ý.

Hắn liền cười nói: “Quả thực không thể gia công đá Nguyên Từ Thần, nhưng núi Nguyên Từ Thần này là từ trên trời rơi xuống.

Khi nó rơi xuống đã gây nên chấn động trên khắp Đại Thế Giới này.

Cả ngọn núi Nguyên Từ Thần rơi xuống nên có những mảnh vỡ nhỏ rơi ra.

Đa số những mảnh vỡ này đều được thần quốc Hắc Thiết ta thu thập lại”

Nghe Chu Hoàng giải thích thì lúc này La Chinh mới hiểu.

Ánh mắt hắn lại đánh giá những cái khiên lớn kia lần nữa.

Trong những cái khiên này quả thực được khảm những khối đá Nguyên Từ Thần nho nhỏ.

Còn về phần thần quốc Hắc Thiết dùng kỹ thuật gì để khảm đá Nguyên Từ Thần lên thì La Chinh cũng không biết được.

Để tiến vào bí cảnh Thiên Thần, quả thực tứ đại thần quốc đã nghĩ ra đủ mọi biện pháp…

“Được rồi, thời gian không còn sớm nữa.

Dựng khiên lên, chúng ta xuất phát! Doãn Nhi, Hỏa Thần, đám tiểu bối các ngươi chú ý đi sau chúng ta.

Khu vực Mũi Tên Nhanh còn khó hơn khu vực Mũi Tên Chậm rất nhiều!” Chiến Hoàng Thiên Phong dặn dò.

Đám tiểu bối nghe thấy thế, trong lòng cũng hơi giật mình, vẻ mặt bắt đầu trở nên khẩn trương mà đi theo sau.

Một đại năng Thần Hải Cảnh khiêng một cái khiên lớn đi lên chính giữa phía trước, hắn xoay ngang cái khiên, đối diện với con đường thánh giả.

Còn bốn đại năng Thần Hải Cảnh khác thì cũng khiêng những chiếc khiên lớn, chắn ở hai bên.

Hai đại năng Thần Hải Cảnh khác nữa thì lại khiêng khiên, giơ lên trên đầu, một đại năng Thần Hải Cảnh cuối cùng che chắn ở mặt sau.

Những cái khiên lớn này không hề nhẹ, nhưng dù sao bọn họ cũng đã chiếm giữ xác chết của đại năng Thần Hải Cảnh, thế nên muốn giơ chúng lên thì quả thực dễ như trở bàn tay.

Thậm chí khi thợ thủ công của thần quốc Hắc Thiết tạo ra khiên còn chế tạo thêm một cái móc cài tinh xảo ở bên cạnh, các đại năng Thần Hải Cảnh chỉ cần đụng nhẹ là mấy cái móc cài này sẽ hợp hai khiên lại với nhau.

Vì thế, khiên lớn trong tay tám người này liền tạo thành một cái hộp kín kẽ không có khe hở, che chở hơn một trăm người ở trong đó.

Chiến Hoàng Thiên Phong hô lên một tiếng: “Đi!”

Mọi người lập tức cất bước cùng lúc, tám đại năng Thần Hải Cảnh cũng khiêng khiên lớn, duy trì bước đi đồng nhất với những người khác.

Cái “hộp” hẹp dài kia liền chậm rãi di chuyển trên con đường thánh giả để vượt qua biển cả này.

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)

Tốc độ đi của mọi người cũng không nhanh, chắc chỉ nhanh hơn ba phần so với tốc độ của một ông lão đi dạo.

Ngay khi mọi người đi được khoảng mười trượng, hải vực màu vàng xung quanh bỗng nhiên truyền đến tiếng của vô số những con sóng quay cuồng.

Vậy mà bên trong nước biển lại hiện ra một pho tượng hình rồng! Trong miệng pho tượng hình rồng này ngậm từng mũi tên nhọn màu xanh lam!

Chiến Hoàng Thiên Phong bình tĩnh, thản nhiên nói: “Sắp tới rồi, nắm chắc khiên lớn!”

Sắc mặt tám đại năng Thần Hải Cảnh nghiêm túc, nắm chặt khiên lớn trong tay.

Ngay lúc chiếc hộp đi được khoảng một trượng trên con đường thánh giả thì nghe thấy tiếng tên bắn vang lên!

“Vút!”

Một mũi tên ánh sáng màu xanh lam bay theo mặt biển, kéo theo một con sóng màu xanh trên không trung, bắn thẳng về phía cái hộp nhỏ.

Nhìn tốc độ bay của mũi tên ánh sáng kia, ánh mắt La Chinh lập tức hơi lóe lên.

E là khu vực Mũi Tên Nhanh này còn phiền phức hơn gấp nhiều lần khu vực Mũi Tên Chậm.

Cho dù là thân thể của đại năng Thần Hải Cảnh mà bị mũi tên này bắn trúng cũng sẽ bị đâm thành một cái lỗ lớn.

Huống hồ trên mũi tên xanh này chắc chắn có bôi độc Long Tỳ!

Hiện tại thân thể La Chinh là thân thể của Phong Niệm Vân, chứ không phải thân thể thánh khí của hắn.

Nếu bị mũi tên này bắn trúng thì chắc cũng không may mắn thoát được.

Mũi tên nhọn vốn còn cách xa trăm trượng, nhưng gần như chỉ trong chớp mắt đã đi tới trước mặt mọi người, nện thật mạnh lên trên khiên lớn!

“Rầm!”

Dưới va chạm ở tốc độ cao, chỉ là một mũi tên nhưng lại pha trộn sức mạnh khó có thể chống cự.

Cái hộp được tạo thành từ khiên lớn nghiêng về phía bên phải một cái, suýt chút nữa ngã vào biển!

“Đứng vững một chút!” Chiến Hoàng Thiên Phong hét lớn một tiếng, hắn vươn bàn tay to ra, vỗ thật mạnh lên chiếc khiên lớn bên trái.

Động tác này liền “sửa” cái hộp về lại con đường thánh giả.


Chương 882: Cung thủ Long mạch

Xác chết của những đại năng Thần Hải Cảnh vẫn giữ được bảy tám phần sức mạnh, nhưng chỉ một mũi tên nhọn kia mà lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng như thế…Sắc mặt đám tiểu bối lập tức trở nên căng thẳng!

Chiến Hoàng Thiên Phong chú ý tới sắc mặt Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần, sau đó cười khẽ nói: “Đừng sợ, bọn ta từng đi qua con đường thánh giả không ít lần, không có nguy hiểm quá lớn!”

Vốn dĩ hắn còn muốn nói rằng nguy hiểm chân chính thật ra ở trong bí cảnh Thiên Thần, nhưng trước mắt không cần phải dọa bọn họ.

“Vút vút vút!”

Sau khi mũi tên thứ nhất bay đến, bên phải cái “hộp” lại có ba mũi tên bắn lên!

“Bên phải! Chú ý dùng sức!” Chiến Hoàng Thiên Phong chỉ huy lần hai.

Sắc mặt hai đại năng Thần Hải Cảnh bên phải đầy thận trọng, lập tức tăng thêm vài lần lực trong tay!

“Bụp bụp bụp!”

Mũi tên vỡ nát trên mặt khiên lớn.

Lúc này đã có chuẩn bị trước nên chiếc hộp chỉ hơi lay động một chút rồi lại tiếp tục ổn định tiến lên.

“Khu vực Mũi Tên Nhanh này khó tránh né, nhưng có khiên lớn ứng phó thì cũng không tính là phiền toái quá lớn” Thái tử thần quốc Thiên Phong cười khẽ nói.

Dù sao thì chuyến đi này có nhiều trưởng bối che chở cho bọn họ như vậy, thế nên đám Hoàng tử, Thái tử cũng coi như được thả lỏng một chút.

“Vút vút vút vút…”

Cái hộp được tạo thành từ những cái khiên lớn cứ thế càng đi càng xa, những bức tượng hình rồng nhô lên từ trên mặt biển càng lúc càng nhiều, mũi tên màu xanh bắn ra cũng ngày một nhiều hơn.

Những mũi tên này không chỉ đến từ chính diện, trái phải, mà còn có từ góc xiên bắn đến.

Thậm chí có vài bức tượng hình rồng ngẩng cái đầu rồng của nó lên, mũi tên liền bắn theo hình vòng cung, phóng từ phía trên xuống!

May mà khiên lớn có che trên đỉnh đầu, trước sau và hai mặt bên, nên cho dù mũi tên bắn từ phía nào thì cũng không thể xuyên qua được.

Đám mũi tên bắn đến từ bốn phương tám hướng này cũng không thể làm gì được bọn họ.

Tuy rằng tốc độ tiến lên của mọi người không nhanh, nhưng sau một nén nhang, bọn họ cũng đã đi được một phần ba quãng đường.

“ Phập phập phập phập…”

Những mũi tên giã trên cái khiên giống như những hạt mưa, Chiến Hoàng Thiên Phong vẫn tập trung nhắc nhở các đại năng Thần Hải Cảnh cầm khiên duy trì thẳng bằng, đừng để ngã vào trong biển.

“Con đường thánh giả này chỉ có hai mươi dặm, với tốc độ này thì chỉ nửa canh giờ là có thể đi qua” Chu Hoàng mở miệng nói với La Chinh.

La Chinh khẽ gật đầu, hắn vẫn ung dung đi ở giữa đám người.

Dù sao thì -việc vượt qua con đường thánh giả cũng không cần phải bận tâm, hắn không sốt ruột.

Đúng lúc này, cách hai trăm trượng về phía bên phải của con đường thánh giả có một bức tượng chậm rãi nhô lên.

Bức tượng này không phải hình rồng, mà lại là hình người!

Bức tượng hình người này được điêu khắc bằng một loại bạch ngọc, mỗi chi tiết trên mặt hay trên thân thể đều trông rất sống động.

Đôi mắt dường như được dùng đá quý nào đó tạo thành, lóe lên ánh sáng màu đỏ tươi.

Càng kỳ lạ hơn là mặc dù nó là một bức tượng, nhưng tứ chi lại có thể chuyển động linh hoạt, giống như người sống vậy!

Trong tay bức tượng hình người này cầm một cái cung dài màu vàng nhạt, phía sau lưng còn có hơn mười mũi tên nhọn màu đen.

Khi hắn chậm rãi nhô lên từ trong biển, hắn liền vươn tay lấy một mũi tên đen từ túi mũi tên phía sau lưng, đặt trên cung tên màu vàng nhạt, nhắm thẳng về phía đám người La Chinh.

Vẻ mặt La Chinh vốn đang bình tĩnh, bởi đi theo nhiều đại năng Thần Hải Cảnh như vậy thì chuyến đi vào bí cảnh Thiên Thần hắn sẽ vô cùng dễ dàng.

Có lẽ ngay cả thân thể Thần Cực Cảnh của Phong Niệm Vân này cũng không có đất dụng võ.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí lạnh đột nhiên dâng lên từ sau lưng hắn, giống như cơ thể này theo bản năng cảm nhận được nguy cơ lớn nào đó!

“Có nguy hiểm sao?”

Ánh mắt La Chinh lóe lên, xuyên qua khiên lớn nhìn khắp xung quanh.

Ngay lúc này, linh hồn Phong Niệm Vân từ thế giới bên trong cơ thể truyền lại một tin tức: “Ngu ngốc.

Các ngươi làm kinh động đến tên kia rồi!”

“Tên kia? Là ai?” Ánh mắt La Chinh lập tức nhìn về phía bên phải, vừa tập trung nhìn vào liền phát hiện điều bất thường.

Các bức tượng không ngừng nhô lên xung quanh gần như đều là hình rồng, nhưng cách nơi này khoảng hai trăm trượng lại có một “người” đứng đó!

Phong Niệm Vân thản nhiên nói: “Là cung thủ Long mạch, là một trong những kiệt tác mà đại sư Phong Ba lấy làm kiêu ngạo nhất”

“Có thể bắn xuyên qua khiên lớn này sao?” La Chinh hỏi tiếp.

Phong Niệm Vân cười nhạt: “Có lẽ.

Tuy đá Nguyên Từ Thần rất chắc chắn, nhưng tám mặt khiên lớn này không phải là một khối đá Nguyên Từ Thần hoàn chỉnh, mà là do những viên đá Nguyên Từ Thần nhỏ ghép lại.

Chắc không ngăn nổi mũi tên của tên kia đâu! Mũi tên của tên kia… uy lực của nó không phải lớn bình thường!”

Phong Niệm Vân vừa nói xong thì cung thủ Long mạch kia đã kéo cung.

Thấy vậy, La Chinh chợt hô: “Mọi người cẩn thận! Chú ý bên phải…”

Hắn vừa dứt lời thì cung thủ Long mạch đã buông dây cung…

“Vù…”

Dây cung dao động tạo thành một âm thanh chói tai truyền vào tai mọi người.

Âm thanh dây cung dao động này khiến cả mặt biển đều chấn động, xuất hiện từng gợn sóng giống như vảy cá!

Mọi người lập tức nhìn thấy một tia sáng đen bắn vọt về phía này!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chẳng mấy ai có thể phản ứng kịp trong thời gian ngắn như thế.

Khi tia sáng đen kia chợt bắn ra, trên không trung lại truyền đến một tiếng nổ tung, tốc độ mũi tên màu đen lại tăng lên gấp đôi!

Mà khi khoảng cách giữa mũi tên đen và cái “hộp” được tạo thành từ những chiếc khiên lớn này chỉ còn năm mươi trượng thì lại lần nữa vang lên một tiếng nổ, lần nữa tốc độ của mũi tên cũng tăng lên gấp đôi!

“Tăng tốc ba lần!”

Ánh mắt La Chinh khựng lại, hai tay nhanh như chớp chụp lên người Hỏa Thần và Yến Vương, đồng thời hô lên: “Nằm xuống! Tất cả đều nằm sấp xuống!”

Hắn vội vàng hô lên như vậy, giọng nói cũng là chất giọng giòn vang của Phong Niệm Vân, nhưng rất ít đại năng Thần Hải Cảnh kịp phản ứng.

Các đại năng Thần Hải Cảnh khác mới chỉ kịp quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy tia sáng đen kia thì nó chỉ còn cách khiên lớn có hai ba trượng.

“Bụp! Bụp!”

Mọi người chỉ nghe thấy hai tiếng động cực kỳ nhỏ bé.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều đã ngừng bước, trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng vẻ mặt kia chậm rãi thay đổi, từ kinh ngạc dần biến thành sợ hãi…

Phía trên cái “hộp” được tạo thành từ khiên lớn này xuất hiện hai cái lỗ nhỏ tròn trịa, nằm ở hai bên trái phải trên cái khiên thứ nhất.

Không ngờ mũi tên này lại bắn xuyên qua khiên lớn.

Một cái khiên lớn dài khoảng hai trượng, rộng một trượng.

Tám cái khiên lớn tạo thành một không gian không nhỏ.

Nhưng tám chín mươi đại năng Thần Hải Cảnh chen chúc bên trong nên không gian cũng chẳng còn rộng rãi là bao.

Gần như mọi người phải chen chúc nhau đứng chung một chỗ, không có không gian hoạt động gì quá lớn.

Bị một mũi tên như vậy xuyên qua, mọi người liền đưa mắt nhìn nhau.

Lúc này mới thấy có bốn người vẫn đứng tại chỗ không hề nhúc nhích…

Trên trán bọn họ đều xuất hiện một cái lỗ nhỏ.

Rõ ràng tia sáng đen vừa bắn vụt qua kia đã xuyên thẳng qua trán của họ!

Bốn người đều là đại năng Thần Hải Cảnh, cũng đều có được linh hồn Chiến Hồn Cảnh.

Nhưng uy lực của mũi tên này quá lớn, nó bắn xuyên qua đầu rồi xâm nhập vào trong óc, trực tiếp làm vỡ nát linh hồn của bọn họ!

“Rầm, rầm, rầm…”

Sau khi linh hồn bị vỡ nát, xác chết cũng trở thành vật vô chủ, ngã thẳng xuống đất.

Trong mắt hai người Hỏa Thần và Yến Vương đều lộ ra vẻ sợ hãi tột độ.

Vị trí bọn họ vừa đứng chính là nơi mũi tên vừa xuyên qua, nếu không phải La Chinh kéo bọn họ một cái thì mũi tên kia chắc chắn đã xuyên qua đầu bọn họ.

Chỉ sợ giờ phút này linh hồn của bọn họ đã tiêu tán rồi!

“Đây, đây rốt cuộc là thứ gì?”

“Bức tượng kia, bức tượng hình người kia! Mũi tên của hắn có thể bắn thủng cái khiên!”

“Làm thế nào đây? Chúng ta còn không mau đi thì sẽ thành cái bia ngắm bắn di động của hắn mất…”

Chỉ một mũi tên đã khiến bốn vị đại năng Thần Hải Cảnh ngã xuống, những người khác sao có thể không kích động?

Nhưng mấu chốt là mọi người đều bị giới hạn trong cái “hộp” được tạo thành từ những cái khiên lớn này.

Không gian trong đây thật sự rất hữu hạn, căn bản không có chỗ để tránh.

Trừ phi mọi người từ bỏ cái “hộp”.

Nhưng nếu từ bỏ cái hộp thì đồng nghĩa với việc phải đối mặt với vô cùng vô tận các “mũi tên nhanh” bên ngoài, như vậy thì cũng không có đường sống!

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)


Chương 883: Cứu mạng

Hiện giờ mọi người đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, lui cũng không được mà tiến cũng không xongSắc mặt của bốn vị Quốc chủ u ám tựa như có thể chảy ra nước, như bầu trời đầy mây đen vậy.

“Đây rốt cuộc là cái gì?” La Chinh nheo mắt hỏi.

Chu Hoàng lắc đầu: “Chưa từng thấy, trước giờ chưa từng thấy!”

Chiến Hoàng Thiên Phong nhíu mày: “Hơn nữa, bức tượng hình người này dường như có linh trí, hắn biết chúng ta chiếm cứ thi thể vì vậy mũi tên bắn ra đều ngắm bắn vào đầu!”

Thứ mọi người chiếm cứ là thi thể, nên hiện giờ mọi người đều giống như cương thi, chẳng qua là một cương thi có linh hồn mà thôi.

Nếu thi thể này bị đâm xuyên qua thì cũng chỉ xuất hiện thêm một lỗ thủng, chứ không tạo thành vết thương nào, cũng sẽ không có máu chảy ra.

Nhưng nếu bị đâm xuyên qua đầu thì lại khác.

Mũi tên với tốc độ nhanh như vậy mà xuyên qua đầu thì linh hồn sẽ trực tiếp bị chấn thương, vỡ vụn!

Đến dùng lá chắn được làm từ đá Nguyên Từ Thần mà uy lực của mũi tên này cũng có thể xuyên qua được thì cho dù là thi thể của đại năng siêu cấp mà bốn vị Quốc chủ chiếm cứ cũng sẽ không thể chống đỡ.

“Quốc chủ, làm sao đây? Chúng ta rút lui thôi!”

“Quốc chủ, mau nghĩ cách đi…”

Một số đại năng Thần Hải Cảnh đã thật sự hoảng loạn, ngược lại đám người Hỏa Thần tuy có hoảng sợ, nhưng lại không nói gì.

Đám võ giả trẻ tuổi Hỏa Doãn Nhi cũng biết rõ, bọn họ căn bản không có sức để tạo ra bất kỳ thay đổi nào, nên cũng chỉ có thể nghe lệnh của phụ hoàng, hy vọng phụ hoàng của bọn họ có thể nghĩ ra cách.

Nhưng bốn vị Quốc chủ thì có thể nghĩ ra được cách gì?

Trên mặt của Chiến Đế Đại Vũ và Chu Hoàng, còn cả Quốc chủ Thiên Vận đều lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Không dễ gì mới chiếm được thi thể ở tầng thứ mười ba, vốn dĩ đã chuẩn bị thi triển quyền cước trong bí cảnh Thiên Thần, vậy mà còn chưa kịp vào bí cảnh Thiên Thần đã gặp phải rắc rối như thế này rồi thì thiên hạ còn có chuyện gì phiền não hơn được nữa?

Lúc này Chiến Hoàng Thiên Phong mới lớn giọng nói: “Đi! Chúng ta xông qua! Cũng chỉ có thể xông qua thôi, có lẽ bức tượng kia không thể di chuyển! Mọi người cùng chú ý vào cái khiên lớn mà xông lên!”

Thân là Quốc chủ, cho dù nhất thời chưa nghĩ ra được cách giải quyết thì cũng phải nhanh chóng có quyết định gan dạ, sáng suốt.

Chiến Hoàng Thiên Phong cũng không biết phỏng đoán của bản thân có đúng hay không.

Rất có khả năng mệnh lệnh của hắn sẽ khiến nhiều người chết hơn, nhưng cho dù là đối sách gì thì cũng tốt hơn là cả đám đứng đây làm bia bắn!

Những đại năng Thần Hải Cảnh này nghe thấy lời của Chiến Hoàng Thiên Phong thì không hề do dự thêm nữa mà khiêng những tấm khiên xung quanh chạy về con đường thánh giả!

Mọi người bị nhốt trong “cái hộp” này nên cho dù có tăng tốc thì tốc độ cũng không quá nhanh, chẳng qua là cũng tăng lên không ít so với tốc độ chậm rì lúc trước.

Nhưng ngay lúc này, một vị đại năng Thần Hải Cảnh lại chỉ lên mặt biển rồi nói: “Nhìn kìa, cái tên kia!”

Nhìn theo hướng tay đại năng Thần Hải Cảnh này chỉ thì nhìn thấy bức tượng hình người đó nhảy lên, không ngờ nó lại có thể đạp lên mặt biển mà di chuyển.

“Không ngờ nó lại bám theo! Hơn nữa còn có thể di chuyển trên mặt biển…” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh hét lớn.

“Hắn giương cung rồi, giương cung rồi! Mọi người cẩn thận!”

Dưới con mắt quan sát của mọi người, bức tượng hình người đó lại lần nữa rút một mũi tên màu đen từ sau lưng ra, nhẹ nhàng lắp lên cái cung dài màu vàng nhạt và nhắm thẳng về bên này.

Vừa rồi mọi người còn có thể đồng tâm hiệp lực mà chạy, nhưng hiện giờ bức tượng người đó lại nhắm bắn về bên này nên tất cả mọi người đều trở nên hoảng loạn.

Vốn dĩ ở trong “cái hộp” đã không đủ không gian rồi, bây giờ mọi người lại tranh nhau tránh né thế nên càng chen chúc lại một chỗ!

“Trấn tĩnh hết lại cho ta! Toàn một lũ vô dụng, đừng có làm càn!” Chiến Hoàng Thiên Phong đột nhiên hét lên.

Khi Quốc chủ tức giận thì vẫn có chút tác dụng, mọi người cũng bình tĩnh hơn một chút.

Sau đó, Chiến Hoàng Thiên Phong mới nói: “Mọi người tản ra, tản ra hết cỡ đi, đừng tụ lại một chỗ.

Chụm lại một chỗ thì người chết sẽ càng nhiều!”

Nếu mọi người đều tản ra thì mũi tên mà hình người đó phóng ra sẽ không dễ gì đâm xuyên được vài người.

Nhưng nếu ở tất cả cùng chen chúc một chỗ thì tình hình sẽ khác, e là chỉ cần một tên thôi thì cũng có thể giết chết năm sáu người, thậm chí còn nhiều hơn.

Ngay sau khi mọi người bắt đầu tản ra theo mệnh lệnh của Chiến Hoàng Thiên Phong thì ở giữa cây cung dài màu vàng nhạt của bức tượng người kia lại phóng ra ánh sáng đen!

“Vèo… bụp bụp bụp!”

Khi vừa được phóng ra thì sức mạnh của ánh sáng đen đó dường như cũng không kinh khủng lắm, tốc độ cũng chỉ nhanh hơn mũi tên được tẩm độc Long Tỳ kia một chút mà thôi.

Nhưng khi mũi tên bay lên không trung, nó sẽ nổ lên ba lần liên tiếp, tốc độ và sức mạnh sau mỗi lần nổ đều tăng lên gấp đôi, gấp ba.

Vậy nên tốc độ và sức mạnh của mũi tên đó mới vô cùng khủng bố!

Ánh sáng đen đó xẹt qua mắt mọi người, ngay sau đó trên cái khiên lớn đã xuất hiện hai lỗ hổng nho nhỏ.

Mọi người đều nhìn lại bản thân mình, cuối cùng tất cả đều tập trung vào một vị đại năng Thần Hải Cảnh.

Trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một cái lỗ nho nhỏ, sau đó “rầm” một tiếng, hắn liền ngã trên mặt đất.

“Lần này chỉ chết một người” Chu Hoàng lẩm bẩm nói.

“Vẫn còn một đoạn nữa mới qua hết con đường thánh giả này, nhưng dù vượt qua được thì có lẽ người chết cũng tương đối rồi!”

“Rút lui thì tình hình cũng chẳng khác gì!”

“Vậy phải làm sao?”

Cho dù mũi tên thứ hai này chỉ khiến một người chết, nhưng phần lớn các đại năng Thần Hải Cảnh đều đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng.

Không phải những đại năng Thần Hải Cảnh này sợ chết.

Chẳng qua là bọn họ đã chờ đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đợi được đến ngày có thể mở ra con đường phi thăng thì giờ lại phải đối diện với đường cùng thế này.

Tưởng tượng thôi cũng biết tâm trạng bọn họ phức tạp tới mức nào!

“Phái một người qua xử lý bức tượng người đó!” Chiến Hoàng Thiên Phong trầm giọng nói.

“Nhưng đây là hải vực ở bên cạnh con đường thánh giả, chúng ta không thể dùng chân nguyên nên đâu thể bay được!” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh nói.

Hắn vừa dứt lời thì ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía La Chinh!

Mọi người đều hiểu rõ, lúc này chỉ có thân thể mà La Chinh chiếm được là có thể, hơn nữa lúc trước hắn cũng từng dùng chân nguyên để bay.

Huống hồ, thân thể mà hắn chiếm có được tu vi Thần Cực Cảnh, thế nên hy vọng duy nhất lúc này đều đặt cả vào hắn!

Nhưng, ra khỏi tấm khiên này thì còn phải đối mặt với vô số cơn mưa tên ập xuống, thế nên để La Chinh ra ngoài thì cũng vô cùng nguy hiểm.

Thấy mọi người nhìn mình, hắn chớp đôi mắt có đồng tử màu vàng rồi thoáng cười: “Xem ra chỉ có thể là ta đi đối phó với hình người đó!”

Ánh mắt của Chiến Hoàng Thiên Phong nhìn chằm chằm vào La Chinh, sau đó liền nói: “La Thiên Hành! Lần này ngươi có thể giải cứu bọn ta thì chính là đại ân nhân của tứ đại thần quốc! Sau này, nếu như…”

La Chinh khẽ phẩy tay ngăn lời của Chiến Hoàng Thiên Phong, thản nhiên nói: “Mọi người cùng xông vào bí cảnh Thiên Thần, vậy cũng coi như là cùng hội cùng thuyền.

Ta cứu mọi người thì cũng chẳng khác gì tự cứu mình, không cần nói nhiều, mở khiên ra đi!”

Tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều dùng ánh mắt cảm kích nhìn La Chinh.

Ai có thể tưởng tượng được tên nhóc ở bờ sông Tây Long này vốn chỉ đại diện cho võ phủ Ngọc Huyền xuất chiến, sau đó thực lực lại lớn mạnh đến mức chèn ép những võ giả trẻ tuổi cùng cấp.

Tiếp đó, sau khi vào thánh hải Thiên Vũ, hắn lại phát huy tác dụng to lớn, mà đến hiện tại thì đã trở thành ngọn cỏ cứu mạng duy nhất trong tay mọi người!

Thời điểm này, trong lòng mọi người ngoài cảm kích ra thì chỉ còn cảm thán.

Hai vị đại năng Thần Hải Cảnh liền mở phần nối hai tấm khiên ra, tạo thành một khe hở nho nhỏ để thân hình nhỏ bé của Phong Niệm Vân vừa vặn chui qua.

Nhưng La Chinh không chú ý mấy đến độ to nhỏ của phần ngực nên phần ngực đã bị cọ phải, khiến Phong Niệm Vân ở trong cơ thể phàn nàn một lúc!

Đương nhiên đối với mấy lời phàn nàn kiểu này thì La Chinh cũng sẽ lựa chọn bơ đi…

“Kèn kẹt!”

Sau khi La Chinh ra ngoài thì hai vị đại năng Thần Hải Cảnh liền lập tức đóng tấm chắn lại.

Thứ ánh sáng đen và những mũi tên nhanh kia đều là đòn trí mạng!

La Chinh vừa rời khỏi sự bảo vệ của “cái hộp” thì lập tức có bảy tám mũi tên màu xanh nhanh chóng phóng về phía hắn.

Chỉ trong nháy mắt, những mũi tên đó chỉ còn cách La Chinh khoảng một trượng.

“Đi!”

Chân nguyên của La Chinh đã sớm vận chuyển rồi.

Tốc độ của đại năng Thần Cực Cảnh có thể khủng bố đến mức nào thì không phải nói nữa.

Gần như chỉ trong nháy mắt, La Chinh đã nhảy lên không trung!

Nhưng, vì không khống chế tốt chân nguyên và lực lượng nên lần này hắn đã nhảy cao tới năm sáu trăm trượng…

“Ngươi cẩn thận chút cho ta.

Nếu bị trúng tên thì việc xử lý độc Long Tỳ cũng rất rắc rối đấy!” Giọng nói của Phong Niệm Vân ở thế giới trong cơ thể lại vang lên.

La Chinh chỉ cười rồi gật đầu, ánh mắt quét qua mặt biển màu vàng, sau đó ánh mắt mới ghim ở chỗ cung thủ Long mạch kia.

Cùng lúc đó, cung thủ Long mạch cũng ngẩng đầu, tròng mắt màu đỏ tươi cũng ghim chặt trên người La Chinh.

(*Truyện được phát hành độc quyền trên Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)


Chương 884: Quyết đấu

Cung thủ Long mạch này thực ra là một con rối được người ta chế tạo ra, là một cung thủ đơn thuần nhất!Khi ánh mắt của con rối này nhắm thẳng vào La Chinh, hắn lập tức cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Cảm giác này giống như một con cừu non bị một con sói nhắm trúng, mà La Chinh chính là con cừu đó vậy!

“Bị mũi tên đó bắn trúng thì ngươi sẽ chết sao?” La Chinh đột nhiên hỏi.

Dù sao thì thân thể này cũng có tu vi là Thần Cực Cảnh, là sự tồn tại còn mạnh hơn cả Thần Hải Cảnh nên La Chinh cũng tò mò.

Không biết rốt cuộc thân thể Thần Cực Cảnh này mạnh đến mức độ nào?

Ai ngờ Phong Niệm Vân lại tức giận nói: “Nhảm nhí! Tuy cây cung của cung thủ Long mạch này chỉ là Húc Nhật Long – một cây bán thần khí mà thôi, nhưng mũi tên ở phía sau hắn lại là một mũi tên có cấp bậc thần khí hàng thật giá thật đấy! Ta làm sao có thể dùng cơ thể chống đỡ được!”

“Mũi tên cấp bậc thần khí…” Trên mặt La Chinh lộ vẻ kinh ngạc.

Không hổ là thánh địa bát phẩm, chỉ một con rối bảo vệ mà lại có thể dùng mũi tên cấp bậc thần khí.

Chẳng trách mũi tên màu đen đó lại sắc bén như vậy.

Ngay lúc này, cảm giác không thoải mái trên người La Chinh đã không ngừng tăng lên, từng đợt khí lạnh bắt đầu toát ra từ sau lưng hắn!

Trên mặt biển màu vàng, cung thủ Long mạch đó đã bắt đầu gắn mũi tên màu đen lên dây cung, nhắm ngay vào La Chinh, rõ ràng là trực tiếp muốn giết chết La Chinh.

Đôi mắt La Chinh khẽ híp lại, hắn đang chuẩn bị lao xuống thì Phong Niệm Vân lại mở miệng nói: “Ngươi định cứ như thế lao tới? Chỉ dựa vào chân nguyên và thân thể của ta để giết hắn?”

“Không thì có thể làm gì?” La Chinh nói.

Thân thể Thần Cực Cảnh chỉ cần dựa vào chân nguyên và sức mạnh mà cơ thể trực tiếp bộc phát ra là đã đủ để trấn áp Thần Hải Cảnh rồi.

Con rối cung thủ Long mạch bên dưới này mặc dù nhạy bén, nhưng dựa vào ưu thế tốc độ của bản thân thì La Chinh cũng không quá sợ hãi.

“Hay là khởi động… Này!” Phong Niệm Vân mới nói được một nửa thì La Chinh đã lao xuống dưới!

“La Chinh tấn công rồi! Hắn lao về phía bức tượng hình người kia rồi!”

“Mong là một quyền có thể tiêu diệt bức tượng hình người đó.

Ông trời phù hộ!”

“Hừ, ông trời phù hộ cái đầu ngươi.

Nếu ông trời thực sự phù hộ ngươi thì liệu còn tồn tại cái thứ như Thiên Kiếp hay không?”

“Bức tượng hình người đó cũng đã nhắm vào La Chinh, mong là tên đừng bắn trúng…”

Tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh đều xuyên qua tấm khiên, nhìn chằm chằm lên bầu trời.

Nhìn thấy bóng dáng “cô gái” đang nhanh nhẹn lao xuống dưới với tốc độ không thể tưởng tượng được!

Tiếng gió vù vù xuyên qua tai La Chinh, đôi đồng tử màu vàng cũng nhìn chằm chằm vào cung thủ Long mạch ở phía dưới.

Hắn liền nhìn thấy cánh tay giữ mũi tên màu đen của cung thủ Long mạch đó khẽ động, rồi một luồng sáng đen trực diện phóng tới!

“Vèo…”

Ngay khi bức tượng hình người vừa thả tay thì cơ thể của La Chinh đột nhiên lóe lên một cái, xoay chuyển trong không trung theo một hình thang kỳ dị.

“Bùm bùm bùm!”

Sau khi ba tiếng nổ liên tiếp truyền tới thì mũi tên đen đó đã phóng về phía La Chinh với một tốc độ kinh khủng!

Một tên, một người giao nhau giữa không trung.

Mũi tên sượt qua sát tai La Chinh, do bay quá nhanh nên luồng khí lưu hỗn loạn bị nó kéo theo xoẹt qua mặt hắn, cho dù là thân thể Thần Cực Cảnh thì cũng cảm nhận được một cảm giác đau nhức ở trên mặt!

“Cẩn thận một chút!” Phong Niệm Vân tức giận nói.

Mặc dù bị phong ấn linh hồn nên không thể khống chế thân thể của mình, nhưng dù sao đây vẫn là cơ thể của nàng ta.

“Xin lỗi, mặt ngươi mềm quá” La Chinh cười nói.

Ý thức vừa truyền đi thì cơ thể đã áp sát cung thủ Long mạch kia.

Mà lúc này, La Chinh vừa mới vào quỹ đạo lao xuống thì bắt đầu có vô số mũi tên màu xanh bay tới.

Tốc độ của những mũi tên màu xanh này còn kém xa tốc độ của La Chinh…

Mặc dù vị cung thủ Long mạch này là một con rối, nhưng dường như linh trí của bản thân hắn rất mạnh mẽ.

Nhìn thấy La Chinh tiếp cận mình với tốc độ không tưởng tượng được thì hắn đột nhiên vội vàng lùi sang một bên.

Lúc này La Chinh mới phát hiện ra, cung thủ Long mạch này vốn dĩ không biết bay, hắn chỉ dựa vào chân nguyên để đứng trên mặt biển mà thôi.

Dưới mặt biển này có những cột đá, mà nước biển vừa vặn bao phủ chúng cho nên hắn ta mới có thể đi lại trên mặt biển!

Hắn vội vàng đạp lên từng cột đá để rút lui, nhìn từ xa chẳng khác gì chuồn chuồn đạp nước, như đang đi trên mặt biển vậy.

Nhưng làm sao La Chinh lại bỏ qua cho hắn được?

Điều cung thủ kiêng kỵ nhất là bị người khác đến gần.

Nếu La Chinh đã tiếp cận được rồi thì dĩ nhiên sẽ không để hắn kéo dài khoảng cách ra nữa.

“Tách tách…”

Hai người nhanh chóng đạp lên mặt nước, hai chân La Chinh đột nhiên căng cứng, cả người nhanh nhẹn bay qua, chân nguyên trong tay bắt đầu vận chuyển, ngưng tụ thành một lưỡi dao mỏng!

Chỗ chân nguyên này chẳng qua cũng chỉ là hắn gom góp tạm mà thôi.

Nhưng chân nguyên của người có tu vi Thần Cực Cảnh không phải là thứ mà Thần Hải Cảnh và Sinh Tử Cảnh có thể so sánh được.

Trong chân nguyên này đã hàm chứa quy tắc của thế giới trong cơ thể Phong Niệm Vân.

Mặc dù chỉ là lưỡi dao mỏng được quán tưởng ra, nhưng như vậy đã đủ dùng rồi!

Cung thủ Long mạch nhìn thấy không thể thoát khỏi La Chinh thì đột nhiên đứng vững lại trên một cột đá.

Một chân hắn dùng sức đạp trên mặt biển, tạo thành những đợt sóng màu vàng bắn lên tung tóe, nhiễu loạn tầm nhìn của La Chinh!

Thừa dịp các đợt sóng màu vàng đang nhiễu loạn tầm nhìn của La Chinh, cung thủ Long mạch lại lần nữa rút tên ra, giương cung.

Tất cả các động tác này hoàn thành chỉ trong một cái chớp mắt.

Thao tác liền mạch, vô cùng thành thạo.

Không ngờ hắn lại muốn bắn chết La Chinh ở khoảng cách gần!

Mà La Chinh chỉ bay cách cung thủ Long mạch này có ba tấc, đợi đến khi bọt nước rơi xuống thì đối diện chính là cung thủ Long mạch.

Đôi đồng tử màu vàng của hắn nhìn chằm chằm vào đầu mũi tên màu đen kia, lông mày khẽ nhíu lại.

“Kẹt, kẹt, chết… đi…”

Không ngờ cung thủ Long mạch đó lại mở miệng nói! Hơn nữa còn nói ngôn ngữ của Nhân tộc!

Vừa dứt lời, dây cung đột nhiên được buông ra, luồng sáng đen lại lần nữa phóng về phía mặt La Chinh.

Phản ứng của La Chinh cũng không chậm, đầu hắn nhẹ nhàng dịch chuyển, luồng sáng đen lại lần nữa sượt qua bên tai.

Đồng thời, trên mặt hắn cũng lộ rõ nụ cười đắc ý, hắn trả lời: “Làm gì dễ chết như thế!”

Điểm đáng sợ của luồng sáng đen này nằm ở ba đoạn tăng tốc trong không trung.

Sau ba lần nổ thì sức mạnh mà mũi tên cấp bậc thần khí này bộc phát ra cũng đủ để giết chết một võ giả Thần Cực Cảnh.

Nhưng lúc mũi tên đen mới rời khỏi cung thì dù là tốc độ hay sức mạnh đều không đủ để uy hiếp La Chinh.

“Vút!”

Một mũi tên không bắn trúng La Chinh, cung thủ Long mạch trực tiếp vung trường cung trong tay, lấy dây cung làm lưỡi dao và chém về phía cổ La Chinh!

Nhưng La Chinh khẽ giơ tay lên, ngón tay thanh mảnh của Phong Niệm Vân liền nắm chặt dây cung!

“Bụp!”

Mặc dù đã nắm chắc, nhưng trên ngón tay vẫn bắn ra một luồng máu tươi.

Ngón tay bị dây cung cứa phải, tạo thành một vết thương.

“Này! Ngươi có thể bình thường một chút được không! Đây là cơ thể của ta!” Phong Niệm Vân lại tức giận.

Tên nhóc La Chinh này căn bản không quý trọng cơ thể nàng.

Nếu không phải La Chinh là người của Thất gia gia thì nàng tuyệt đối sẽ kéo linh hồn La Chinh vào lại thế giới trong cơ thể, sau đó chà đạp một trận ra trò!

Cơ thể của bản thân La Chinh vốn đao thương bất nhập, hắn lại quen với cách khống chế địch man rợ mà quên mất rằng mặc dù Phong Niệm Vân là võ giả Thần Cực Cảnh, nhưng cơ thể vẫn là bằng xương bằng thịt.

Hắn lại không để ý đến Phong Niệm Vân mà nhanh như chớp kéo rồi lập tức thả dây cung ra!

Khi cung thủ Long mạch này vẫn chưa kịp phản ứng thì dây cung đã bắn ngược trở lại.

Cùng với âm thanh đặc biệt do dây cung tạo ra thì mặt biển xung quanh liền xuất hiện những gợn sóng giống như vảy cá.

Ngay sau đó, cung thủ Long mạch đơ ngay tại chỗ.

Trên cổ hắn xuất hiện một đường nhỏ, đôi mắt màu đỏ nhìn chằm chằm La Chinh.

Chỉ một lát sau, đầu hắn chậm rãi rơi khỏi cổ.

Vết cắt trên cổ vô cùng nhẵn nhụi, không biết con rối cung thủ Long mạch này được tạo thành từ chất liệu gì mà cảm giác giống như một loại ngọc thạch nào đó, nhưng tính chất lại vô cùng mềm.

Đầu hắn đã rơi trên cột đá dưới mặt biển, nên La Chinh định lấy đi cung và tên của hắn!

Một món bán thần khí, cộng thêm mũi tên cấp bậc thần khí, La Chinh sẽ không phung phí của trời mà ném nó vào trong biển lớn.

Nhưng ngay khi La Chinh vừa giơ tay ra thì cơ thể của cung thủ Long mạch đột nhiên lại động đậy.

Mặc dù mất đi phần đầu, nhưng động tác của cung thủ Long mạch vẫn nhanh nhẹn khác thường.

Hắn đột nhiên rút một mũi tên màu đen từ sau lưng ra, muốn bắn về phía đầu La Chinh!

Nhưng động tác của hắn mới chỉ thực hiện được một nửa thì lại có một tiếng nổ vang lên.

Cuối cùng, động tác của con rối không đầu này cũng dừng lại.

La Chinh lại nhấc chân lên, trên mặt mang theo ý cười.

Đầu của cung thủ Long mạch dưới chân đã bị hắn giẫm nát.


Chương 885: Nước biển nơi vực sâu

Con rối này không phải là người, La Chinh cũng không ngốc đến mức cho rằng cắt bỏ cổ rồi là đã có thể giết hắnNhưng sau khi giẫm nát đầu hắn thì con rối này đã hoàn toàn không thể cử động được nữa, cơ thể cứ như vậy mà đứng đơ trên cột đá.

Lúc này dù có hơi vội nhưng La Chinh vẫn lấy cây cung màu vàng.

Độ dài của cây cung này vừa vặn bằng chiều cao của một người, trên đường vân màu vàng nhạt lộ ra chút khí tức huyền ảo.

Còn dây cung cũng không biết được tạo thành từ thứ gì, mặc dù nhỏ bé như sợi tóc nhưng lại vô cùng dẻo dai.

La Chinh vừa tiện tay khẽ miết một cái, vậy mà ngón tay của Phong Niệm Vân đã bị thương.

“Bán thần khí… Đáng tiếc, lại là một cây cung” La Chinh chưa từng dùng vũ khí dạng cung, nhưng có lúc, loại vũ khí chiến đấu ở khoảng cách xa này cũng có thể đem lại hiệu quả kỳ diệu.

Sau khi đặt trong tay đánh giá một hồi, La Chinh lại lần nữa giơ tay ra lấy hộp mũi tên phía sau con rối.

“Mũi tên cấp bậc thần khí!”

Những mũi tên này không hề có thêm năng lực đặc biệt nào khác, nhưng uy lực khi vừa phóng ra của nó vô cùng khủng bố.

Không chỉ có thể dễ dàng giết chết đại năng Thần Hải Cảnh, mà còn có thể xuyên thủng tấm khiên được tạo từ đá Nguyên Từ Thần.

Theo những gì Phong Niệm Vân nói, cho dù là cơ thể của nàng bị đâm trúng thì có lẽ cũng khó có thể may mắn thoát khỏi!

“Đáng tiếc, số lượng những mũi tên này không nhiều” La Chinh xem xét túi đựng tên, ước chừng có khoảng tám mũi tên màu đen trong đó.

Mặc dù những mũi tên màu đen này là vũ khí cấp bậc thần khí, nhưng cũng giống như Thiên Lôi Chiến Kích, đều mang tính chất dùng một lần.

Dùng xong một cây là mất đi một cây, tám mũi tên này cũng chỉ có thể dùng tám lần.

Nhưng khi La Chinh giơ tay tiếp xúc với túi đựng tên thì ánh mắt đột nhiên sáng lên.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức của quy tắc không gian.

“Không gian tu di?”

Không gian tu di bình thường đều phải tiến hành nhận chủ, nhưng cung thủ Long mạch này chỉ là một con rối thế nên La Chinh lại nhẹ nhàng xóa bỏ dấu ấn ở bên trên, sau đó đưa ý thức vào trong thăm dò.

Ngay sau đó, trên mặt La Chinh lộ rõ vẻ vui mừng.

Không ngờ trong không gian tu di của túi đựng tên này lại có tới vài trăm mũi tên màu đen!

Hơn nữa bên trong không chỉ tồn tại mũi tên màu đen mà còn có hai loại mũi tên có màu khác.

Một loại có phần đầu được khảm một đầu quỷ nho nhỏ, toàn thân màu đỏ thẫm.

Một loại khác thì có màu xanh biếc, hình như có hơi thở sinh mệnh mãnh liệt ẩn giấu bên trong, nhưng không rõ hiệu quả của mỗi loại tên này như thế nào.

“Vèo…”

Đúng lúc La Chinh đang kiểm tra thì lại có mấy luồng sáng và mũi tên màu xanh phóng về phía La Chinh.

Bóng dáng La Chinh nhanh nhẹn lóe lên, lại lần nữa trở về chỗ cũ.

Nhưng hai mũi tên có chứa độc Long Tỳ này không bắn trúng nên rơi vào trong nước biển màu vàng.

Đây không phải là nơi tìm kiếm bảo vật, nên La Chinh nhanh chóng cất cung và túi đựng tên vào trong nhẫn tu di rồi bay lên cao, sau đó lại bước lên con đường thánh giả.

“Vút vút vút vút…”

Mặc dù La Chinh đã giết chết con rối cung thủ Long mạch đó, nhưng xung quanh vẫn có vô số những con rồng hết lên lại xuống, không ngừng phóng ra những mũi tên màu xanh!

Đa phần những mũi tên màu xanh này đều cắm lên tấm khiên, còn thân hình La Chinh nhanh chóng xuyên qua nên không hề có một mũi tên nào bắn trúng hắn.

“Mở khiên ra!”

Nhìn thấy La Chinh không chỉ giết được con rối hình người đó, hơn nữa còn bình yên vô sự trở về, trên mặt các Quốc chủ đều lộ rõ vẻ vô cùng vui mừng! Bọn họ liền ra lệnh mở khiên đón La Chinh vào.

Nhưng La Chinh lại phất tay, thản nhiên nói: “Mọi người tiếp tục tiến về phía trước, ta bay trên không trung được rồi”

Lấy thân thể Thần Cực Cảnh để bay, thế nên ngoài mũi tên màu đen của cung thủ Long mạch ra thì mũi tên màu xanh thông thường không thể tạo thành bất kỳ uy hiếp nào với La Chinh, dĩ nhiên hắn không cần thiết phải chen chúc trong tấm khiên nhỏ bé kia.

Thế nên dưới sự chỉ huy của Chiến Hoàng Thiên Phong, “cái hộp” do tấm khiên tạo thành kia tiếp tục chắn những cơn mưa tên mà tiến về phía trước.

Lần này, tốc độ đã tăng lên không ít.

La Chinh cất cao thân mình, bay lượn trong không trung.

Duy trì ở độ cao này có thể tránh được những cơn mưa tên của bức tượng rồng kia tập kích.

Mà khi bay ở đây, La Chinh cũng nhìn thấy ở phía cuối con đường thánh giả hẹp dài xa lắc xa lơ kia lại có một không gian trống khổng lồ!

Đây là một cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

Khi nước biển chảy đến điểm cuối của con đường thánh giả này thì dừng lưu động, giống như có một luồng sức mạnh vô hình khuếch tán ra, ngăn chặn tất cả nước biển, không có một giọt nước biển nào có thể lọt vào trong.

Như vậy đồng nghĩa với việc hình thành một vực sâu!

“Trong vực sâu này chính là bí cảnh Thiên Thần sao?” Nhìn thấy cảnh này, trong lòng La Chinh cũng cảm thán.

Không biết Long mạch tộc này đã làm thế nào mà lại có thể khiến nước biển dừng chảy!

La Chinh không hề biết độ sâu của cái vực này.

Bởi hắn chỉ duy trì độ cao nghìn trượng, nên từ góc độ của hắn vẫn không thể thấy được phần đáy của vực sâu.

Nhưng hắn không hề vội vàng, chỉ nhàn nhã bay lượn trong không trung, đợi cái hộp ở phía dưới chầm chậm di chuyển, đồng thời đề phòng trên biển xuất hiện những cung thủ Long mạch khác.

Nhưng hình như cung thủ Long mạch này chỉ có một, nên về sau không hề xuất hiện thêm.

Vì vậy, đoạn sau của con đường thánh giả này trở nên đơn giản hơn nhiều.

Đến nửa đoạn sau của con đường thánh giả, số lượng mũi tên bắt đầu trở nên thưa thớt, mà sau khi đến đoạn đường cuối cùng thì các đại năng Thần Hải Cảnh đã có thể trực tiếp thu lại tấm khiên.

Không có sự uy hiếp của mũi tên, cả đám võ giả chạy như bay trên con đường thánh giả.

Chỉ mất một lúc, mọi người đã đến được điểm cuối cùng của con đường thánh giả, còn La Chinh cũng chầm chậm hạ xuống.

Điểm cuối của con đường thánh giả là một cái đài cao có hình quạt, ở giữa còn có một con đường được dựng thẳng đứng trên vực sâu.

Nước biển chảy thẳng tới hai bên của đài cao, chậm rãi chảy xuống với góc chín mươi độ, mọi người đứng trên phần đỉnh do nước biển tạo thành!

“Tiếp theo phải đi thế nào? Nhảy xuống dưới sao?” La Chinh hỏi.

Chiến Hoàng Thiên Phong thản nhiên cười nói: “Đi theo ta là được!”

Không ngờ vừa nói xong, hắn liền đến phía rìa của đài cao.

Phía dưới đài cao này là vực sâu hàng vạn trượng, mà vì đã chiếm lĩnh thi thể nên Chiến Hoàng Thiên Phong không thể dùng chân nguyên để bay lượn được.

Nếu đã bước đi thì chắc chắn sẽ rơi vào vực sâu, nhưng hắn vẫn vô cùng tự tin bước đi.

Ngay khi Chiến Hoàng Thiên Phong vừa bước ra thì một cảnh tượng quỷ dị đã xuất hiện.

Hắn không hề rơi thẳng xuống mà lại đứng trên một con đường thẳng đứng.

Nhìn theo góc độ của La Chinh thì cứ như giữa hai chân của Chiến Hoàng Thiên Phong có một lực hút khiến hắn đứng ngang ở phía dưới mình, hai chân hút chặt vào mặt đường vậy.

Những đại năng Thần Hải Cảnh khác cũng thi nhau bước đi, tất cả mọi người đều đã đổi góc độ, đứng trên con đường thẳng đứng ở phía dưới…

Nhìn thấy cảnh này, La Chinh cũng bước lên theo.

Khi La Chinh đi về phía vực sâu thì đột nhiên cảm nhận được lực hút xung quanh xảy ra biến đổi to lớn.

Giống như những người khác, hắn không hề rơi xuống phía dưới của vực sâu mà lại đứng trên con đường thẳng đứng này một cách rất tự nhiên.

Ở góc độ hiện giờ, La Chinh cảm thấy dường như hắn đang đứng trên một cái cửa động hình tròn khổng lồ, mà ngoài con đường dưới chân hắn ra thì phần đầu, bên trái và cả bên phải trong cái động hình tròn này đều là nước biển màu vàng đang chầm chậm chuyển động.

“Không ngờ biện pháp này của Long mạch tộc lại thay đổi lực hút của thế giới, đã thế còn xây dựng thánh địa trung tâm ở nơi như vậy!” La Chinh không nhịn được mà cảm thán một câu.

Chẳng trách nước biển kia chảy đến đây thì lại chảy xuống phía dưới.

Sau khi lực hút của nơi này được thay đổi thì dòng chảy đương nhiên cũng sẽ thay đổi.

Chu Hoàng nghe thấy La Chinh cảm thán như vậy liền khẽ cười, sau đó nói: “Trong bí cảnh Thiên Thần này còn có rất nhiều điều thần kỳ, có điều cũng không ít nơi vô cùng nguy hiểm, trước hết vẫn phải cẩn thận.

Đặc biệt là sau khi vào thánh địa Thiên Thần thì tất cả đều phải nghe theo chỉ huy, không được tùy ý hành động”

La Chinh gật đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa xa.

Con đường dưới chân lại lần nữa trải dài ra, sau đó liền xuất hiện một thành phố khổng lồ tọa lạc ngay trước mắt mọi người”

Đó chính là thánh địa Thiên Thần sao…?

Đây là thánh địa bát phẩm của Long mạch tộc, gọi là thánh địa Thiên Thần.

Chẳng qua, sau khi Long mạch tộc diệt vong thì thánh địa này tự nhiên trở thành một bí cảnh để mọi người thăm dò.

Trước mắt không hề có gì nguy hiểm, phần lớn đại năng Thần Hải Cảnh và cả đám người La Chinh đi như bay dọc theo con đường dưới chân về phía thánh địa Thiên Thần!

Con đường này dài khoảng năm sáu mươi dặm, nếu đi nhanh thì chỉ mất không tới một nén nhang là mọi người đã đến trước thánh địa này rồi.

Điểm cuối của con đường có một cánh cửa lớn hình vòm, cái cổng vòm cũng do một bức tượng hình rồng tạo ra.

Đi qua cánh cửa này thì coi như bước vào bí cảnh Thiên Thần rồi, nhưng đôi mắt của bức tượng rồng trên cánh cửa này lại phóng ra ánh sáng màu đỏ, nhìn chằm chằm vào mọi người.

Xem ra, cánh cửa này không dễ dàng bước qua như vậy.

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 7 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box