[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 174 : Bí cảnh Thần Hoàng (c866-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 866: Bí cảnh Thần Hoàng
Thông qua Huân, La Chinh đã từng tìm hiểu, cho dù là ở Thượng Giới thì đá chân nguyên cũng là một trong những loại tiền lưu thông chủ yếuNếu đầu óc các đại năng Thần Hải Cảnh đều đã úng nước, đồng ý đưa đá chân nguyên cho hắn thì sao hắn có thể từ chối?
Nhưng La Chinh không ngờ rằng vừa dứt lời thì một đại năng Thần Hải Cảnh đã cười nói: “Ta tu luyện quy tắc hệ Thủy, đúng lúc cần hạch tâm Thủy Dung này.
Ta ra ba vạn viên đá chân nguyên cực phẩm để mua lại thì thế nào?”
Ba vạn viên đá chân nguyên cực phẩm, số lượng này thật sự không ít.
La Chinh cũng không kì kèo gì cả, lần giao dịch đầu tiên cứ thế thành giao.
Trong nhẫn tu di của hắn có không ít các loại khoáng thạch quý giá, giá trị của đám khoáng thạch này đại khái cũng khoảng từ ba đến năm vạn, thậm chí còn có một ít khoáng thạch có giá đến mười vạn!
Phải biết rằng trong quốc khố của mỗi thần quốc thường cũng chỉ có khoảng hai ba mươi vạn viên đá chân nguyên cực phẩm.
Nhưng nhóm đại năng Thần Hải Cảnh thường tương đối giàu có, thế nên cái giá này coi như vẫn có thể trả nổi.
Cho nên sau khi La Chinh định giá cho từng viên khoáng thạch xong, tính sơ qua một chút thì trong tay hắn cũng có đến hơn ba trăm vạn viên đá chân nguyên cực phẩm rồi.
Đây chính là giàu hơn cả một quốc gia* chân chính, hơn nữa còn là thần quốc…
* Gốc ở đây là “phú khả địch quốc”, có nghĩa là có tài sản giàu có sánh ngang được với một quốc gia.
Sau khi xử lý xong những khoáng thạch đó, La Chinh liền lấy ra rất nhiều Hồn Hạch giao cho Chu Hoàng.
Hồn Hạch chính là nhân tố quyết định để tiến vào bí cảnh Thiên Thần, La Chinh có giữ trong tay cũng không có mấy tác dụng.
Hắn chỉ cần đảm bảo bản thân có thể tiến vào bí cảnh Thiên Thần là được.
Nhưng La Chinh vẫn cảm thấy rất hứng thú với cách sử dụng Hồn Hạch.
Mục đích của đám đại năng Thần Hải Cảnh này khi vào đảo Vũ Hoàng chính là để săn giết trùng ăn khoáng thạch, hy vọng có thể lấy được một hai viên Hồn Hạch.
Nhưng lúc này lại bất ngờ thu hoạch được hơn trăm viên, số suất được đi vào thăm dò bí cảnh Thiên Thần này liền phân phối đầy đủ.
“Được rồi, nếu Hồn Hạch đã phân phối xong thì cũng đã đến lúc nên xuất phát đi bí cảnh Thần Hoàng! Thiên Hành, ta đưa ngươi đi cùng!” Chiến Hoàng Thiên Phong bỗng mỉm cười nói.
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đều trừng mắt nhìn Chiến Hoàng Thiên Phong, trong lòng đều thầm mắng tên cáo già này lại ra tay trước, chắc định mặt dày hy sinh con gái mình đây…
Nhưng trước đây, Chiến Hoàng Thiên Phong từng đứng ra nói giúp La Chinh, nên coi như cũng đã chiếm được tiên cơ*.
* Tiên cơ: Cơ hội trước tất cả những người khác, hay có thể nói là cơ hội đầu tiên.
La Chinh gật đầu, không có ý kiến gì.
Thật ra hiện tại, sau khi đột phá Sinh Tử Cảnh, hắn đã có thể dùng chính thực lực của bản thân để đối kháng với lực huyết tế trong thánh hải Thiên Vũ, không cần người khác phải giúp.
Nhưng Chiến Hoàng Thiên Phong đã nhiệt tình trợ giúp như vậy thì hắn cũng không tiện từ chối.
“Khoan đã” Đúng lúc này, Bạch Nguyệt Dung đi về phía La Chinh.
Nhìn thấy Bạch Nguyệt Dung, La Chinh khẽ nhíu mày.
Cô nàng này là kẻ thù duy nhất của hắn trong tứ đại thần quốc.
Cũng chính bởi vì nàng ta nên hắn mới bị Chiến Đế Đại Vũ nhằm vào.
“Có chuyện gì?” La Chinh trầm mặt hỏi.
Bạch Nguyệt Dung mỉm cười, bỗng nhiên lấy ra một miếng tinh thạch màu tím hình thoi, giơ lên và nhắm ngay về phía La Chinh.
“Ngươi có ý gì?” Nhìn thấy miếng tinh thạch kia đang nhắm về phía mình, trên mặt La Chinh lộ vẻ cảnh giác.
Bạch Nguyệt Dung lại thản nhiên nói: “Đừng sợ, chỉ là lưu lại một ít hình ảnh của ngươi mà thôi”
“Hình ảnh?” La Chinh hỏi lại.
Miếng tinh thạch trong tay Bạch Nguyệt Dung cũng giống với tinh thạch chế tạo Tín Khuê, có thể ghi lại một vài hình ảnh.
Nhưng miếng tinh thạch này của nàng ta có thể đi thông qua con đường Nghịch Linh.
Nàng ta thân là thánh nữ Mật Giáo, gánh vác trách nhiệm giao lưu giữa hai giới.
Hiện tại, trong tứ đại thần quốc xuất hiện một võ giả mở ra hoa sen đại thừa, hơn nữa còn mở ra tổng cộng ba mươi lăm cánh hoa sen, nhân vật như vậy tất nhiên nàng ta phải bẩm báo chi tiết.
Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng kháng cự của La Chinh, bạch mi đạo nhân mỉm cười giải thích với hắn.
Đến lúc này, La Chinh coi như mới hiểu rõ vì sao thái độ của đám đại năng Thần Hải Cảnh lại bỗng nhiên thay đổi đột ngột như thế.
Nhưng Nhân tộc ở Thượng Giới là thuộc nhánh nào?
Là nhánh của Vân Lạc? Hay là nhánh của Thiên Miểu đạo nhân? Hay là một thế lực Nhân tộc khác?
La Chinh không mở miệng hỏi, hắn chưa từng tiến vào Nhân tộc ở Thượng Giới nên hiểu biết về thực lực của Nhân tộc cũng không nhiều.
Nếu đã vậy thì giả ngu vẫn hơn.
Chờ sau khi Bạch Nguyệt Dung xong việc, Chiến Hoàng Thiên Phong liền phất ống tay áo một cái, một luồng chân nguyên dũng mãnh đi ra, bao vây lấy đám người La Chinh, Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi.
Sau đó, La Chinh liền cảm thấy có một luồng sức mạnh cực lớn kéo hắn lên không trung, nhanh chóng bay về phía thánh hải Thiên Vũ.
Những đại năng Thần Hải Cảnh khác cũng ào ào bay vụt lên, đám Yến Vương, Chu Ninh cũng được mang theo, rời khỏi đảo Vũ Hoàng.
Nhưng không phải tất cả mọi người đều có tư cách tiến vào bí cảnh Thần Hoàng.
Trên thực tế, hàng năm chỉ có một số ít đại năng Thần Hải Cảnh được đi vào bí cảnh Thần Hoàng mà thôi.
Bởi vì số lượng Hồn Hạch có hạn, đi nhiều cũng chẳng có tác dụng gì…
Chẳng qua hiện nay cũng có thể coi như tứ đại thần quốc “mới phất lên”, số lượng Hồn Hạch đột nhiên nhiều lên gấp mấy lần, vì thế ngoài đám đại năng Thần Hải Cảnh ra thì còn có thể dẫn theo vài tên nhóc trẻ tuổi.
Nhưng cũng chỉ giới hạn trong đám Thái tử và các Hoàng tử thần quốc mà thôi, những thiên tài cấp Thần còn lại chỉ có thể quay về.
La Chinh được bao vây bởi chân nguyên của Chiến Hoàng Thiên Phong bay vút trong không trung.
Chiến Hoàng Thiên Phong cũng nắm lấy cơ hội này, hỏi La Chinh hết chuyện này đến chuyện khác.
Đường đường là một Quốc chủ thần quốc, vậy mà lại hỏi tỉ mỉ thân thế của La Chinh từ đầu đến cuối, giống như mấy bà mối vậy.
La Chinh thấy cạn lời, nhưng cũng hỏi gì đáp nấy.
Nhưng Chiến Hoàng Thiên Phong đột nhiên hỏi La Chinh đã từng cưới vợ hay chưa, lúc này hắn mới chậm chạp hiểu ra ý đồ của Chiến Hoàng Thiên Phong.
Mắt hắn hơi liếc sang một bên, nhìn thoáng qua Hỏa Doãn Nhi bên cạnh, nàng lại cúi đầu rất thấp, tai đã đỏ ửng lên.
La Chinh mỉm cười đáp lại: “Chưa cưới, nhưng trong nhà đã có ước hẹn kết tóc se duyên”
Theo suy nghĩ của La Chinh, lần này trở lại Trung Vực, hắn sẽ thực hiện lời hứa của mình, tổ chức đại điển song tu.
Nghe La Chinh trả lời như thế, trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong liền lộ vẻ thất vọng.
Hắn muốn kiếm cho con gái mình một mối nhân duyên.
Tuy đàn ông tam thê tứ thiếp cũng rất bình thường, mà thế giới võ giả thì chuyện này lại càng bình thường hơn, bản thân hậu cung của ông ta cũng không chỉ có ba nghìn mỹ nữ.
Nhưng đường đường là Công chúa thần quốc, đâu thể giống người bình thường mà gả qua làm thiếp được?
Chiến Hoàng Thiên Phong còn đang trầm ngâm thì trên mặt Hỏa Doãn Nhi đã lộ vẻ tức giận.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Trước mặt phụ hoàng, nàng vẫn luôn khá thông minh, nhưng phụ hoàng làm mối ngay trước mặt nàng, nàng cũng khó có thể nhẫn nhịn.
Huống chi còn nghe thấy La Chinh nói đã có ước hẹn kết tóc se duyên, trong lòng nàng rất thất vọng, thế nên liền oán giận nói: “Phụ hoàng, đừng hỏi việc này nữa”
Chiến Hoàng Thiên Phong vẫn mang vẻ mặt hiền lành cười nói: “Việc này có gì không tiện hỏi, ta đây không phải là đang suy nghĩ thay con sao?”
Hỏa Doãn Nhi lại hung hăng trừng mắt nhìn phụ hoàng mình một cái, trong mắt mơ hồ lộ vẻ phức tạp.
Từ xưa đến nay, mỹ nữ đều yêu anh hùng.
Sau khi La Chinh đánh bại nàng ở bờ sông Tây Long, trong lòng Hỏa Doãn Nhi đã có chút dao động.
Nhưng dù sao nàng cũng chỉ là một thiếu nữ chưa đầy hai mươi, những ngượng ngùng trong lòng sao có thể bày tỏ? Hiện tại bị phụ hoàng nói ra ngay trước mặt như vậy nên nàng vô cùng tức giận.
May mà lúc này ở phía trước mọi người liền xuất hiện một hòn đảo nhỏ màu đen.
Cho dù chỉ còn cách một khoảng, nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được một tầng âm khí tỏa ra từ trong đảo nhỏ này.
Đây chính là một trong tứ đại bí cảnh của thánh hải Thiên Vũ – bí cảnh Thần Hoàng.
Thật ra bí cảnh Thần Hoàng này chính là nghĩa địa của Long mạch tộc.
Trong nghĩa địa này có chôn trăm vạn thi thể của Long mạch tộc.
Sau khi Long mạch tộc huyết tế, tất cả các sinh linh trong tộc đều biến thành màn sương máu, hóa thành sức mạnh nguyền rủa dày đặc, khuếch tán trong toàn bộ thánh hải Thiên Vũ.
Nhưng thi thể trong nghĩa địa này không phải là sinh linh, cho nên chúng không bị ảnh hưởng bởi huyết tế.
Nói thẳng ra thì nếu không phải bởi vì bí cảnh Thiên Thần, võ giả tứ đại thần quốc cũng sẽ không cảm thấy hứng thú với cái bí cảnh Thần Hoàng này.
Có lẽ trong nghĩa địa cũng có một vài vật bồi táng*, nhưng đa số các đại năng Thần Hải Cảnh đều khinh thường mấy thứ này!
* Vật bồi táng: Ý chỉ những đồ vật được chôn cùng với người đã chết.
Ở thời nay, khi an táng người đã chết cũng thường có những vật bồi táng này.
Thông thường vật bồi táng sẽ là thứ mà người chết khi còn sống yêu quý nhất, chôn theo để coi như xuống dưới có cái bầu bạn.
Nhưng sức mạnh huyết tế trong bí cảnh Thiên Thần quá mãnh liệt, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể chống lại được.
Nên cuối cùng bọn họ đành suy nghĩ ra một phương pháp bất đắc dĩ là lợi dụng Hồn Hạch để khống chế thi thể của Long mạch tộc, sau đó thông qua thi thể mà tiến vào bí cảnh Thiên Thần.
Đây chính là mục đích tiến vào bí cảnh Thần Hoàng này!
Chỉ chốc lát sau, các đại năng Thần Hải Cảnh đã đáp xuống bí cảnh Thần Hoàng, mà ở đây cũng đã có một nhóm đại năng Thần Hải Cảnh khác chờ ở đây nhiều ngày rồi.
Chương 867: Linh Ham
Cả hòn đảo Thần Hoàng này chính là một nghĩa địa khổng lồKhi các đại năng Thần Hải Cảnh đã chờ ở bãi biển trên đảo Thần Hoàng này nhìn thấy bên người bốn vị Quốc chủ còn dẫn theo mấy người Hỏa Doãn Nhi, Chu Ninh thì trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.
“Quốc chủ, vì sao phải dẫn theo bọn họ vào bí cảnh Thần Hoàng?” Một đại năng Thần Hải Cảnh của thần quốc Hắc Thiết không nhịn được mà hỏi.
Đám đại năng Thần Hải Cảnh này vẫn luôn chờ ở đây, không đi đảo Vũ Hoàng, cho nên cũng không biết La Chinh đã lấy được cuốc Hắc Tinh, lấy ra được một số lượng lớn Hồn Hạch.
Bởi vì mỗi năm đều không đủ Hồn Hạch, ngay cả những đại năng Thần Hải Cảnh cũng phải tranh trước tranh sau để tiến vào bí cảnh Thiên Thần.
Cho nên năm nào cũng có rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh phải cãi nhau vì tư cách có được Hồn Hạch.
Trong tình trạng Hồn Hạch không đủ phân chia, thậm chí còn có đại năng Thần Hải Cảnh đề nghị mọi người dứt khoát so đấu một trận.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đề nghị này rất không thực tế.
Uy thế do đại năng Thần Hải Cảnh so đấu phóng ra quá lớn, nếu đánh nhau thì chắc chưa so được mấy trận đã phá hủy luôn cả đảo Thần Hoàng rồi…
Mâu thuẫn này còn chưa giải quyết, thế mà Quốc chủ còn dẫn theo nhóm Hoàng tử, Thái tử lại đây là có ý gì? Sao ngay cả La Thiên Hành cũng tới? Chẳng lẽ năm nay định chia một phần Hồn Hạch cho lớp trẻ?
Chu Hoàng cười nhẹ nói: “Chu Khánh, lấy Linh Ham dự trữ ra đi!”
Nghe thế, đại năng Thần Hải Cảnh tên Chu Khánh kia giật mình: “Quốc chủ, lần này lấy được bao nhiêu Hồn Hạch? Cần dùng bao nhiêu Linh Ham?”
Linh Ham là vật dùng để kích thích Hồn Hạch, do nhóm thợ thủ công của thần quốc Hắc Thiết tạo ra.
Năm nay, trước khi xuất phát đã kiểm kê thấy có tổng cộng hai mươi chín viên Hồn Hạch, vì vậy phải cần hai mươi chín cái Linh Ham để đặt Hồn Hạch.
Bình thường trên đảo Vũ Hoàng, nếu giết chết tất cả trùng ăn khoáng thạch mà có thể lấy được một viên Hồn Hạch thì đã coi như là may mắn rồi.
Hai viên Hồn Hạch cũng còn rất ít khi thấy, mấy chục năm cũng chưa thấy được một lần.
Chẳng lẽ lần này nhóm Quốc chủ may mắn, lấy được ba viên, hoặc thậm chí là bốn viên Hồn Hạch?
Linh Ham không phải là thứ quý giá gì, trong tay Chu Khánh có hai trăm cái Linh Ham, nhưng dù có nhiều Linh Ham mà không có Hồn Hạch thì cũng uổng phí.
Chu Hoàng lại thản nhiên cười nói: “Lấy tất cả Linh Ham ra đây, lần này chúng ta lấy được hơn một trăm viên Hồn Hạch”
“Cái gì!”
“Hơn một trăm viên Hồn Hạch! Vậy chẳng phải là tất cả mọi người đều có thể tiến vào bí cảnh Thiên Thần sao?”
“Không thể nào! Cả cái cây mỏ đó cộng lại chắc cũng chỉ có ngần ấy ý chứ? Đời nào lại bị trùng ăn khoáng thạch đào hết ra được!”
Hồn Hạch không chỉ cần bị trùng ăn khoáng thạch đào ra, mà còn phải được đào ra ngay trong mấy ngày gần đây.
Nếu thời gian quá dài thì Hồn Hạch đó sẽ bị trùng ăn khoáng thạch tiêu hóa hết.
Cho nên bọn họ căn bản không tin rằng Hồn Hạch này được lấy ra từ trong bụng trùng ăn khoáng thạch.
Ngược lại có một đại năng Thần Hải Cảnh nói: “Quốc chủ, có phải mọi người đã nghĩ ra được biện pháp mở phiến lá ở tầng trên cùng rồi không?”
Nghĩ tới nghĩ lui thì cũng chỉ có khả năng này.
Nhưng phiến lá ở tầng trên cùng khó khai thác thế nào, trong lòng đám đại năng Thần Hải Cảnh đều rõ ràng.
Cho nên vẻ mặt cả đám vừa cẩn thận, vừa hưng phấn.
Chu Hoàng cười nói: “Các vị, việc này phải cảm ơn Thiên Hành.
Chỗ Hồn Hạch này đều là do một mình Thiên Hành đào ra”
Những lời này đã khiến đám đại năng Thần Hải Cảnh kinh ngạc lần nữa.
Về phần hơn hai mươi đại năng Thần Hải Cảnh chạy tới đảo Vũ Hoàng thì đều lộ vẻ tươi cười.
Lúc đầu, bọn họ cũng rất bất ngờ, chẳng ai ngờ được rằng La Chinh lại có thể lấy ra cuốc Hắc Tinh.
Nhưng so với sự rung động về cuốc Hắc Tinh và cây mỏ thì màn độ kiếp sau đó của La Chinh còn rung động hơn nhiều…
Sau đó, Chu Hoàng kể lại về chuyện xảy ra trên đảo Vũ Hoàng cho nhóm đại năng Thần Hải Cảnh này.
Lúc bọn họ lại nhìn về phía La Chinh lần nữa thì ánh mắt đều đã thay đổi.
Sửa chữa con đường phi thăng… Đây chắc hẳn là tin vui trước nay chưa từng có với bọn họ.
So sánh với tin vui này thì dường như việc thăm dò bí cảnh Thiên Thần cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng vị đại năng Thần Hải Cảnh tên Chu Khánh kia vẫn nhanh chóng lấy Linh Ham ra.
Lúc này, La Chinh mới nhìn thấy cái gọi là Linh Ham kia.
Thì ra đó là một cái hộp nhỏ được chế tác rất tinh xảo, trên to dưới bé, dưới đáy còn có bốn cái chân nhỏ để chống đỡ.
Điều đặc biệt nhất ở cái hòm này chính là nguyên liệu làm ra nó.
La Chinh định dùng cảm giác để chui vào trong thăm dò một phen, nhưng lập tức lại bị văng ra.
Dường như Linh Ham này có thể ngăn cản cảm giác của linh hồn…
Nhìn đám đại năng Thần Hải Cảnh vội vàng bố trí này nọ, La Chinh chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.
Cho dù thế nào thì chắc đám đại năng Thần Hải Cảnh này sẽ không từ chối việc cho hắn tiến vào bí cảnh Thiên Thần, thế nên hắn chỉ cần chờ là được.
Sau khi bố trí các Linh Ham san sát nhau xong, Chu Hoàng bắt đầu phân phát Hồn Hạch.
Bởi vì lần này có thừa số lượng Hồn Hạch, cho nên không chỉ mỗi đại năng Thần Hải Cảnh đều có thể lấy được một viên mà cả đám Hỏa Doãn Nhi, Hỏa Thần, Chu Tri Hoa, Chu Ninh, và các Hoàng tử, Thái tử thần quốc khác cũng được nhận.
Đương nhiên bởi vì linh hồn Lưu Tú bị thương nên lần này không thích hợp tiến vào bí cảnh Thần Hoàng.
Sau khi hoàn thành tất cả các công việc chuẩn bị, Chiến Hoàng Thiên Phong liền lên tiếng: “Được rồi, lần thăm dò bí cảnh Thiên Thần này có lẽ là lần có nhiều người tham gia nhất trong những năm gần đây.
Mọi người cố gắng phải chiếm lấy xác chết lợi hại một chút! Chuyện này thì phải dựa vào bản lĩnh của các vị!”
Chiến Hoàng Thiên Phong tuyên bố xong, một số đại năng Thần Hải Cảnh liền khoanh chân ngồi xuống ngay cạnh Linh Ham, sau đó lấy Hồn Hạch ra.
Sau khi được lấy ra thì Hồn Hạch kia cứ xoay tròn, rồi tỏa ra một luồng sức mạnh kỳ dị.
Ngay sau đó, bọn họ liền đặt Hồn Hạch vào trong Linh Ham.
Trong nháy mắt khi Hồn Hạch chìm vào trong Linh Ham, một lực hút mãnh liệt liền bắn ra từ trong Linh Ham.
Từ một mặt khác của Linh Ham lại xuất hiện một bóng dáng màu đen mờ nhạt mà mắt thường có thể thấy được!
“Thể linh hồn?” Ánh mắt La Chinh chợt lóe lên.
Thấy La Chinh kinh ngạc như thế, Yến Vương ở bên cạnh liền nói: “Linh Ham phối hợp với Hồn Hạch có thể giúp linh hồn chúng ta rời khỏi thể xác, tiến vào trong nghĩa địa để chiếm lấy xác chết”
Nếu linh hồn đủ mạnh thì võ giả có thể đoạt xác, nhưng nếu muốn khống chế xác chết thì phải cần đến Hồn Hạch mới có thể tạm thời chiếm giữ thi thể!
Lúc này, không ít đại năng Thần Hải Cảnh cũng đã ngồi ở cạnh Linh Ham, cho Hồn Hạch vào trong đó.
Từng linh hồn bị hút vào trong Linh Ham, sau khi dung hợp với Hồn Hạch thì hóa thành từng bóng đen tiến về phía trước.
Đám người Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi, Hỏa Thần cũng học theo, cho Hồn Hạch vào trong.
Chỉ lát sau, bên cạnh Linh Ham liền xuất hiện ba cái bóng đen.
Từ hình dạng của bóng đen thì cũng có thể mơ hồ phân biệt ra được ba người.
Ví dụ như linh hồn của Hỏa Doãn Nhi thì nhỏ nhắn hoạt bát, còn linh hồn của Hỏa Thần thì lại vô cùng cao lớn…
La Chinh thấy thế thì cũng cho Hồn Hạch trong tay mình vào trong Linh Ham.
Chỉ lát sau, hắn liền cảm nhận được một lực hút mãnh liệt truyền ra từ trong Linh Ham!
Lực hút này xuất hiện là để nhằm vào linh hồn của La Chinh, hắn cũng không kháng cự, mà để linh hồn của mình đi vào trong đó!
Chỉ thoáng chốc, La Chinh đã cảm thấy linh hồn của mình dung hòa với Hồn Hạch, sau đó xuất hiện ở một phía khác của Linh Ham.
Lúc này, linh hồn của hắn đã có thể rời khỏi thể xác, tự do hoạt động.
Mà ngay sau khi linh hồn hắn rời khỏi thể xác thì đám người Hỏa Doãn Nhi, Hỏa Thần và Yến Vương đều đồng loạt nhìn lại đây…
Linh hồn của đám người Yến Vương, Chu Ninh, Hỏa Doãn Nhi đều có màu xanh xám, mơ hồ có dấu hiệu không ổn định.
Nhưng linh hồn của La Chinh lại tỏa ra ánh sáng màu xanh ngọc bích sáng bóng! Ngoài ra, trong linh hồn của hắn còn mơ hồ lộ ra một tia sáng rực rỡ nhiều màu sắc, đó đúng là ý chí của Đại Thế Giới!
“La Chinh, linh hồn của ngươi…” Hỏa Doãn Nhi dùng ý thức để giao tiếp với La Chinh.
Trước đây, linh hồn La Chinh ẩn giấu trong đầu óc, nếu không tiến vào trong đầu hắn thì chẳng có ai nhìn thấy được, nhưng hiện tại đã không thể che giấu được nữa.
La Chinh cười nhẹ, nói với bọn họ: “Đi thôi, chúng ta xuất phát nào!”
Lúc này, các linh hồn đã dung hợp với Hồn Hạch liền thẳng tiến về phía sâu trong bí cảnh Thần Hoàng.
Bí cảnh Thần Hoàng là một nghĩa địa được tu sửa vô cùng hoàn mỹ, sau khi những linh hồn này bay vào được một khoảng thì đã đứng ở trước cổng của nghĩa địa, bên cạnh cửa lớn có treo một cái lồng đèn.
“Mọi người, từ từ đã” Một đại năng Thần Hải Cảnh phát ra ý thức, lập tức bao phủ lên đám người La Chinh.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Chương 868: Tịnh Hồn Quang*
* Tịnh Hồn Quang: Ánh sáng làm sạch linh hồnH
iện giờ mỗi người đều ở thể linh hồn nên thực lực tương đối chắc chắn cũng yếu đi không ít.
La Chinh thì còn may, vì linh hồn của hắn vốn mạnh hơn người cùng cảnh giới.
Mặc dù chưa bước vào Bích Hồn Cảnh, nhưng sau khi dung hợp với ý chí thế giới thì đến cả linh hồn của đại năng Thần Hải Cảnh cũng chẳng thể bằng được hắn.
Chiếc đèn treo trước cửa là một chiếc đèn canh mộ!
Đèn canh mộ treo ở đây có thể đả thương tất cả các âm hồn, thế nên đại năng Thần Hải Cảnh này ngăn cản đám tiểu bối Hỏa Doãn Nhi là sợ nó làm bọn họ hồn bay phách tán.
La Chinh đứng yên tại chỗ, không hề có ý tự tiện hành động.
Hắn đang định kết nối với Thanh Long trong đầu.
Đã bao nhiêu năm rồi mà các Chiến Đế Chiến Hoàng này cũng không lấy được trứng rồng tổ trong bí cảnh Thiên Thần.
Bây giờ La Chinh muốn có được thì chắc chắn phải nhờ Thanh Long giúp đỡ.
Long mạch tộc và Thanh Long đều là Chân Long tộc, tiếp theo e là hắn cần phải có sự trợ giúp của Thanh Long.
Chỉ có điều, kết nối một lúc hắn đã có được câu trả lời của Thanh Long.
Xem ra vấn đề không lớn, La Chinh cũng yên tâm rồi.
“Mọi người đợi đã.
Sau khi chiếc đèn canh mộ này tắt thì hãy vào trong!” Vị đại năng Thần Hải Cảnh đó lại nói với đám người La Chinh.
Sau đó La Chinh nhìn thấy một bóng đen đột nhiên xông thẳng vào trong nghĩa địa với tốc độ không tưởng tượng được!
Trong nháy mắt bóng đen đó xông vào trong, cây đèn canh mộ đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng đẹp mắt, hung hăng lao thẳng về phía linh hồn đó.
“Ánh sáng này cũng chính là một loại tấn công linh hồn!” Lông mày của La Chinh đột nhiên dựng lên, trong Long mạch tộc này quả thật có không ít thứ thần kỳ.
Có điều, bóng đen đó chính là linh hồn của một đại năng Thần Hải Cảnh.
Ngay khi ánh sáng của chiếc đèn canh mộ đó phóng vào hắn thì một phần linh hồn của hắn đột nhiên thay đổi hình dạng, biến thành một tấm chắn, chắn ở phía trước hắn.
“Hóa hồn thành bia đỡ?” Nhìn thấy cảnh này, trên mặt La Chinh lộ ra ý cười.
Linh hồn của vị đại năng Thần Hải Cảnh đó cũng chỉ là Chiến Hồn Cảnh mà thôi, đối phó với chiếc đèn canh mộ này thì cần phải như vậy.
Mà có lẽ với cường độ linh hồn của La Chinh thì có thể trực tiếp đi qua mà không phải chịu tốn thương gì quá lớn…
Sau khi linh hồn của đại năng Thần Hải Cảnh đó xông qua không lâu thì chiếc đèn canh mộ đó đột nhiên lóe sáng rồi từ từ nhạt dần.
Lúc này linh hồn của những đại năng Thần Hải Cảnh khác mới nối đuôi nhau vào.
Còn về đám thanh niên như La Chinh thì đi theo sau cùng.
Nghĩa địa rộng lớn này gần như chiếm cứ toàn bộ đảo Thần Hoàng, từng bia mộ sừng sững hai bên lối đi, trên mặt đất thì dày đặc bụi bẩn.
Đã không biết bao nhiêu năm không có ai đặt chân đến đây rồi, cho dù là người của tứ đại thần quốc thì cũng chỉ dùng thể linh hồn để vào trong này.
“Nơi này chôn vùi hơn trăm vạn thi thể của Long mạch tộc? Đã trôi qua nhiều năm như vậy, những thi thể này phải hóa thành tro cốt từ lâu rồi chứ?” La Chinh lại dùng ý thức nói chuyện với đám người Hỏa Doãn Nhi.
Không ngờ Hỏa Doãn Nhi còn vô tích sự hơn La Chinh, nàng cũng hoàn toàn không rõ tình hình bên trong, đã thế còn có chút âu lo: “Chiếm cứ thi thể của người khác liệu có quá bất kính không…”
Trong lớp võ giả trẻ tuổi cũng chỉ có Yến Vương có thể trả lời câu hỏi này.
Hắn liền nói với La Chinh: “Theo ta được biết thì thi thể mà chúng ta cần chiếm lĩnh không hề ở đây, mà là ở một nơi sâu trong nghĩa địa.
Thi thể được chôn dưới những bia mộ này đều là những nhân vật bình thường nên không được xử lý đặc biệt.
Đừng nói là thi thể, cho dù là hài cốt thì sau nhiều năm như vậy cũng sớm hóa thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi nhân gian này rồi”
La Chinh gật đầu.
Thi thể thông thường không được xử lý bằng bí pháp thì căn bản không thể vượt qua thời gian hàng ngàn, hàng vạn năm.
Linh hồn của các đại năng Thần Hải Cảnh đi trước dẫn đường, còn phía sau chỉ có hơn chục tiểu bối đi theo.
Mặc dù bốn phía đều âm u, đen sì sì, nhưng mọi người cũng không hề gặp phải nguy hiểm gì.
Sau khi đi được một đoạn thì trước mặt mọi người xuất hiện bậc thang, hai bên bậc thang dựng nên từng đài cao, xếp thành hàng trông như ruộng bậc thang vậy.
Trên mỗi đài cao đều có những căn phòng.
Mỗi căn phòng đó chỉ cao cỡ hơn một người, bên trong đặt một cỗ quan tài!
La Chinh ngẩng đầu đếm.
Những chiếc đài cao được xếp theo kiểu ruộng bậc thang này có tổng cộng ba mươi tầng.
Trong đó, đài cao ở tầng đầu tiên là nhiều nhất, rơi vào khoảng hơn một nghìn, trên mỗi đài cao có ba căn phòng.
Còn trên tầng thứ hai tiếp đó, trên mỗi đài cao đều có hai căn phòng.
Cứ như vậy tiến lên, càng lên cao thì số đài cao càng ít, số lượng căn phòng và quan tài cũng theo đó giảm đi.
Rất nhiều linh hồn đều đã đến phía dưới đài cao mà không hề đặt chân lên trên.
Ngay lúc này có một đại năng Thần Hải Cảnh nói với đám người La Chinh: “Thi thể trên các đài cao này được sắp xếp theo địa vị và thực lực.
Thi thể ở tầng càng cao thì thực lực tiền thân* càng mạnh.
Lần này dẫn các ngươi vào trong bí cảnh Thần Hoàng cũng không hy vọng các ngươi có thể chiếm được thi thể thật mạnh mẽ! Các ngươi chỉ cần cẩn thận với Tịnh Hồn Quang trên các đài cao này là được.
Tịnh Hồn Quang này có thể tịnh hóa linh hồn chỉ trong chớp mắt! Với cường độ linh hồn của các ngươi thì không cách nào phản kháng được! Các ngươi phải tự cẩn thận! Một lát nữa khi chúng ta leo lên trên, Tịnh Hồn Quang sẽ sáng, lúc đó các ngươi liền tiến vào đài cao bên cạnh ngay, rõ chưa?”
Đám La Chinh và Hỏa Doãn Nhi nghe được mà câu hiểu câu không nhưng vẫn gật đầu.
Đương nhiên các đại năng Thần Hải Cảnh không hề hy vọng đám tiểu bối này có thể làm được gì đó.
Nhưng hiện giờ lại lấy được nhiều Hồn Hạch như vậy nên nhất thời khiến mấy vị Quốc chủ cảm thấy bùng nổ, vì vậy mới dẫn đám Thái tử, Hoàng tử của tứ đại thần quốc vào trong trải nghiệm…
Chỉ có điều, trải nghiệm thì cũng có thể sẽ xảy ra chuyện, vì vậy bọn họ mới đặc biệt dặn dò đám La Chinh một số việc cần chú ý trong bí cảnh Thần Hoàng này.
Ngay khi đại năng Thần Hải Cảnh đó vừa nói xong thì đã có một luồng ánh sáng từ bậc thang trung tâm chiếu xuống!
Từng tầng, từng tầng ánh sáng lóe lên, chiếu thẳng từ bậc thang cao nhất xuống đến bậc thang cuối cùng.
Hàng nghìn bậc thang đột nhiên sáng lên mãnh liệt, giống như trước mặt là một cái cầu thang ánh sáng vậy.
Đám đại năng Thần Hải Cảnh thì còn đỡ, vì đây không phải lần đầu tiên bọn họ vào trong nghĩa địa.
Nhưng khi đám Hỏa Thần, Hỏa Doãn Nhi và Yến Vương nhìn thấy ánh sáng trên bậc thang này thì sắc mặt ai nấy lập tức lộ rõ vẻ thận trọng.
Những luồng sáng này duy trì trong khoảng hơn mười nhịp thở, sau đó nhanh chóng nhạt đi.
Ngay khi chúng bắt đầu nhạt đi thì mọi người liền nghe thấy Chiến Hoàng Thiên Phong ở phía trước ra lệnh: “Mọi người, lên!”
Lúc này tất cả các linh hồn đều không một tiếng động mà nhảy lên bậc thang!
La Chinh cũng nhảy lên, đám người Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi theo sát phía sau!
Linh hồn của mọi người đều nhanh chóng leo lên bậc thang, nhưng lại không hề phát ra một tiếng động nào.
Bản thân linh hồn vốn cũng không phát ra tiếng, giữa các linh hồn chỉ có thể dùng ý thức để liên lạc với nhau, cho dù có âm thanh thì mọi người cũng không nghe thấy!
Chạy lên bậc thang được hơn mười nhịp thở thì ở bậc thang cao nhất lại đột nhiên phóng ra một luồng ánh sáng.
Sau đó ánh sáng này dùng tốc độ cực nhanh lan xuống phía dưới!
“Rút! Lên đài cao!” Ý thức của Chiến Hoàng Thiên Phong phát ra, tất cả mọi người lập tức lao vào đài cao ở hai bên sườn bậc thang!
Sau khi Chiến Hoàng Thiên Phong đứng trên một đài cao ở bên trái thì ánh mắt liền dán chặt vào người Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần.
Trong rất nhiều đứa con của mình thì hắn quan tâm nhất là hai người này, đương nhiên hắn cũng sợ Hỏa Doãn Nhi không kịp lên đài cao, trực tiếp bị Tịnh Hồn Quang tịnh hóa…
Đợt Tịnh Hồn Quang này vừa chiếu xuống thì tất cả mọi người đều đã nhảy lên trên đài cao ở hai bên, không ai xảy ra chuyện.
Hiện giờ mọi người mới chỉ leo lên đến tầng thứ hai, nên lượng đài cao cũng liên tiếp nối đuôi nhau xếp hàng dày đặc.
La Chinh liền đánh giá qua chiếc quan tài bên trong căn phòng.
“Thi thể trong quan tài này hoàn toàn không tổn thất gì ư?” Nghĩ đến đây, La Chinh định dùng cảm giác để thăm dò bên trong.
Nhưng đáng tiếc là cảm giác của hắn vừa phóng ra liền bị quan tài đó chặn lại.
Khỏi nói cũng biết, quan tài này và Linh Ham kia đều được làm từ cùng một chất liệu, có thể hoàn toàn cách ly cảm giác của thế giới bên ngoài.
Thấy vậy, Yến Vương liền cười nói: “Thực lực của thi thể ở tầng thứ hai quá yếu, có lẽ chỉ tương đương với tu vi Thần Đan Cảnh, có chiếm lĩnh thì cũng hoàn toàn không có giá trị, ít nhất cũng nên chọn thi thể ở các tầng trên!”
La Chinh cười gật đầu.
Đại khái hắn cũng hiểu rõ việc dùng thi thể để vào trong bí cảnh Thiên Thần thực sự cần phải chú ý.
Trong bí cảnh Thiên Thần, những thi thể quá yếu thì có lẽ đến nửa bước cũng khó đi, vì vậy chuyến chọn thi thể này là vô cùng quan trọng.
Lần này, ánh mắt của La Chinh nhìn lên tầng cao nhất.
Không biết rốt cuộc thi thể trên tầng cao nhất mạnh đến thế nào? Là thi thể của đại năng Thần Hải Cảnh sao?
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 869: Nguy hiểm
Bản thân La Chinh cũng không thể dự liệu được rằng mình có thể đoạt được thi thể mạnh mẽ tới mức nào, nhưng nếu là lựa chọn thì dù sao càng cao càng tốtTịnh Hồn Quang trên bậc thang duy trì được khoảng hơn mười nhịp thở thì bắt đầu tan đi.
Ngay thời điểm Tịnh Hồn Quang biến mất, Chiến Hoàng Thiên Phong liền dùng ý thức phát lệnh đi tiếp.
“Lên!”
Tất cả các võ giả trên đài cao ở hai bên lập tức rời đi, bắt đầu xông lên trên.
Mỗi lần Tịnh Hồn Quang sẽ tan đi trong khoảng mười nhịp thở, mọi người sẽ lợi dụng lúc này để leo lên tầng trên.
Mọi người nhanh chóng vượt qua hơn mười bậc, đến khi ánh sáng ở phần đỉnh lại bắt đầu sáng lên thì Chiến Hoàng Thiên Phong lại lên tiếng chỉ huy: “Rút, chia sang hai bên, lên đài!”
Tất cả linh hồn vẫn lặng lẽ lướt lên đài cao ở hai bên.
Trên đài cao của tầng thứ ba cũng được bố trí không ít căn phòng, nhưng thực lực của những võ giả trong quan tài ở căn phòng đó cũng chỉ là Thần Đan Cảnh hậu kỳ mà thôi.
Thế lực của Long mạch tộc còn mạnh hơn cả tứ đại thần quốc liên kết lại với nhau.
Ngay cả tứ đại thần quốc còn có vô số các võ giả Thần Đan Cảnh, Hư Kiếp Cảnh thì số lượng võ giả Thần Đan Cảnh trong Long mạch tộc dĩ nhiên sẽ không ít.
Chỉ có điều, đi khắp một vòng trong tầng thứ ba thì thấy trên đài cao này cũng chỉ có khoảng sáu trăm đến bảy trăm căn phòng mà thôi.
Võ giả Thần Đan Cảnh được mai táng ở nơi này chắc chắn là nhân vật nòng cốt của Long mạch tộc nhưng lại chết sớm.
Lần này La Chinh không hề thăm dò những quan tài này nữa, thi thể có thực lực quá yếu thì chẳng có tác dụng gì với hắn.
Mọi người đều thận trọng chờ đợi mệnh lệnh của Chiến Hoàng Thiên Phong.
Tịnh Hồn Quang có lực uy hiếp chí mạng tới linh hồn, mà hành động của hơn một trăm người không thể nào nhịp nhàng như một.
Chỉ cần chậm trễ một chút thôi, hành động không theo kịp đồng đội, lại vừa đúng lúc Tịnh Hồn Quang trên bậc sáng lên thì chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn, linh hồn sẽ bị tịnh hóa, thân thể của bản thân cũng sẽ bị biến thành một cái xác không hồn…
“Mọi người đừng nới lỏng cảnh giác, Tịnh Hồn Quang này sẽ chỉ phóng từ trên xuống dưới, càng lên cao thì thời gian cho mọi người càng ngắn!” Chiến Hoàng Thiên Phong nhìn chằm chằm Tịnh Hồn Quang giống như chùm sáng thẳng đứng kia, sau đó từng chùm sáng bắt đầu nhạt dần rồi biến mất.
Lúc này Chiến Hoàng Thiên Phong lại lần nữa phóng ý thức ra: “Lên!”
Động tác của mọi người nhất loạt đều như một, gần như không chậm trễ chút nào mà nhảy lên đài cao hai bên.
“Tầng thứ tư, tản ra!”
Hiệu lệnh của Chiến Hoàng Thiên Phong vừa vang lên, bản thân ông cũng nhảy lên đài cao ở bên cạnh!
Nhưng sau khi Chiến Hoàng Thiên Phong nhảy lên đài rồi quay đầu lại nhìn thì lập tức bị dọa khiếp vía.
Không ngờ Hỏa Doãn Nhi lại tụt lại phía sau!
Vừa rồi khi mọi người bắt đầu nhảy lên đài cao thì Hỏa Doãn Nhi đã tiến sâu vào trong đài cao vài bước.
Hình như nàng đang quan sát chữ của Long mạch tộc được khắc trên quan tài nên có hơi thất thần.
Đợi đến khi ý thức của Chiến Hoàng Thiên Phong phóng ra thì động tác của Hỏa Doãn Nhi lại bị chậm một nhịp.
Chính vì bị chậm một nhịp nên Hỏa Doãn Nhi đã tụt lại phía sau.
Lúc này, phần lớn mọi người đều đã nhảy lên trên đài cao, còn Tịnh Hồn Quang ở trên bậc thang đang không ngừng phủ xuống từng tầng từng tầng một!
Tịnh Hồn Quang mạnh hơn nhiều so với chiếc đèn canh mộ ở cửa nghĩa địa này, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì chỉ cần linh hồn tiếp xúc nhẹ với nó thôi cũng sẽ bị tịnh hóa sạch sẽ!
Nhìn thấy cảnh tượng này, làm sao Chiến Hoàng Thiên Phong có thể không sốt ruột?
“Tỷ!” Hỏa Thần cũng khẩn trương hơn.
Tuy tính tình hắn vốn hiền lành chất phác, nhưng làm việc lại vô cùng nghiêm túc, không hề phân tâm, vì vậy nên Hỏa Thần cũng theo sát đội ngũ nhảy lên tầng thứ tư theo mệnh lệnh của Chiến Hoàng Thiên Phong.
Hiện giờ nhìn thấy Hỏa Doãn Nhi bị tụt lại phía sau, sao hắn có thể không vội? Hắn không nghĩ nhiều, liền muốn xông ra cứu Hỏa Doãn Nhi!
Nhưng Hỏa Thần vừa mới bước ra được một bước thì đã bị một vị đại năng Thần Hải Cảnh nhanh tay nhanh mắt chặn trước mặt rồi.
Tịnh Hồn Quang đã sáng lên, từ tầng trên cùng tràn xuống cũng chỉ trong thời gian một hai nhịp thở, Hỏa Thần xông ra thì chẳng khác gì tự sát.
Tất cả các võ giả đều nhìn Hỏa Doãn Nhi ở trên bậc thang, trong mắt đều lộ vẻ tiếc nuối.
Hỏa Doãn Nhi là con cưng của trời, là hậu duệ của phượng hoàng, lại có Chân Phượng làm khế ước thú, cho dù phi thăng lên Thượng Giới cũng sẽ chẳng thua kém gì những thiên tài đứng đầu của Thượng Giới, thành tựu trong tương lai có lẽ còn lớn hơn cả đám lão quái vật đại năng Thần Hải Cảnh bọn họ.
Lẽ nào hôm nay cứ như vậy mà chết ở đây?
Sắc mặt của Chiến Hoàng Thiên Phong đã gấp gáp đến không thể vội hơn! Nhưng có vội thì có tác dụng gì? Linh hồn của hắn có lẽ được coi là mạnh nhất trong tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh ở đây, nhưng chính hắn cũng không dám động vào Tịnh Hồn Quang.
Hơn nữa với khoảng thời gian lúc này thì hoàn toàn không kịp!
Nhưng ngay lúc này lại có một bóng người xẹt qua!
“La Thiên Hành?”
“Tuyệt đối không được đi!”
“La Thiên Hành! Đừng đi!” Người lên tiếng ngăn cản La Chinh chính là Chu Hoàng.
Cho dù cường độ linh hồn của La Chinh có vượt xa những võ giả khác ở đây thì sao? Hắn cũng chẳng thể kịp được.
Linh hồn của hắn có mạnh đi nữa nhưng gặp phải Tịnh Hồn Quang thì cũng chỉ như ném một khối đá lạnh vào trong nham thạch, trong nháy mắt sẽ bị tiêu tan sạch sẽ!
Hơn nữa những người khác ở đây chết cũng không hề gì, nhưng chỉ có La Chinh thì không thể!
Nguyên nhân thì thực sự rất đơn giản, đối với đám đai năng Thần Hải Cảnh này thì La Chinh chính là hy vọng để được sửa lại con đường phi thăng!
Ý thức của mười mấy đại năng Thần Hải Cảnh đều thi nhau bay tới, tất cả đều chỉ với một nội dung giống nhau, đó chính là: La Chinh đừng xuống dưới.
Đáng tiếc, La Chinh không hề để ý đến những ý thức đó, linh hồn của hắn đã hóa thành một bóng đen, bay xuống phía dưới.
Mà trong lúc này, Tịnh Hồn Quang cũng theo bậc thang tràn xuống dưới rồi.
Tịnh Hồn Quang lóa mắt từ bậc thang trên cùng chiếu ra những chùm sáng dài hẹp, phóng thẳng lên trời, chỉ trong thời gian một nhịp thở đã có thể phủ kín tất cả các bậc thang của mười ba tầng.
Hiện giờ, nó đã lan xuống tầng thứ tư, cũng chỉ còn một phần ba thời gian nữa là sẽ phủ kín các bậc thang còn lại.
Lúc này La Chinh căn bản không kịp để ý đến khoảng cách giữa Tịnh Hồn Quang và mình nữa.
Hắn vừa xông về phía Hỏa Doãn Nhi thì lập tức túm chặt lấy nàng, sau đó tiếp tục xông về phía trước.
Hắn không hề nghĩ sẽ đưa Hỏa Doãn Nhi quay lại bậc thứ tư, thời gian ngắn như vậy, căn bản không kịp quay lại.
Vì vậy sau khi ôm chặt Hỏa Doãn Nhi, La Chinh dựa vào đà đang lao đi của bản thân mà xông về phía đài cao bên trái của tầng thứ ba!
Ngay khi Tịnh Hồn Quang vừa tràn đến dưới chân La Chinh thì hai linh hồn của La Chinh và Hỏa Doãn Nhi đã kịp bay lên đài cao.
Vì dùng sức quá lớn nên thế bay của La Chinh và Hỏa Doãn Nhi mạnh hơn so với dự tính, bọn họ không khống chế được mà trực tiếp vượt qua đài cao ở tầng thứ ba, ngã thẳng vào đài cao tầng thứ hai!
Có điều khi ngã xuống, La Chinh liền điều chỉnh góc độ, đặt Hỏa Doãn Nhi ở phía trên, đồng nghĩa với việc đặt linh hồn của bản thân hắn làm “đệm linh hồn”, lót phía dưới cho nàng.
Linh hồn của La Chinh vô cùng kiên cố, nhưng Hỏa Doãn Nhi thì khác.
Linh hồn trước khi chưa bước vào Chiến Hồn Cảnh thì chỉ yếu đuối như một đứa trẻ.
Mặc dù linh hồn của Hỏa Doãn Nhi đã được tu luyện, nhưng vẫn chẳng mạnh lên được bao nhiêu.
Hỏa Doãn Nhi ngồi trên La Chinh, lúc này hơi mơ màng.
Vừa rồi quả thật nàng hơi do dự.
Bởi thực ra, nếu đã hành động chậm rồi thì hoàn toàn có thể ngồi im tại chỗ đợi tới khi Tịnh Hồn Quang đó biến mất rồi tiếp tục xông lên cũng được.
Nhưng chính sự do dự này của nàng đã làm tốc độ càng trở nên chậm hơn, trơ mắt nhìn Tịnh Hồn Quang tràn xuống từng tầng một, mà bản thân lại không có không gian để né tránh.
Nhìn thấy cảnh tượng này, mấy chục vị đại năng Thần Hải Cảnh ở phía trên đều thở phào một hơi dài.
Chiến Hoàng Thiên Phong thì lo lắng cho con gái của mình.
Bởi sau khi tiến vào Thần Hải Cảnh, Chiến Hoàng Thiên Phong không bận quá nhiều việc nữa nên phần lớn tâm tư của hắn đều đặt lên con gái mình.
Nếu chỉ vì thăm dò bí cảnh Thiên Thần mà mất đi tính mạng thì đây là tình huống dù có thế nào hắn cũng không muốn nhìn thấy.
Lần này La Chinh cứu Hỏa Doãn Nhi một mạng, nên trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong cũng lộ vẻ cảm kích.
Có điều, những đại năng Thần Hải Cảnh khác thì lại lo lắng cho La Chinh, bọn họ còn đang mỏi mắt trông đợi thánh nữ thông báo lên Thượng Giới.
Nếu La Chinh chết ở đây thì có lẽ hy vọng của bọn họ cũng bị dập tắt.
So với tính mạng của Hỏa Doãn Nhi thì tính mạng của La Chinh quan trọng hơn nhiều.
Nếu vừa rồi có thể ngăn cản La Chinh, bọn họ tuyệt đối sẽ không cho phép La Chinh mạo hiểm!
Trên bậc thang vẫn lập lòe Tịnh Hồn Quang, Hỏa Doãn Nhi bò dậy khỏi người La Chinh rồi dùng ý thức nói với hắn: “Cảm ơn”
La Chinh khẽ cười, ý thức sáng lên: “Không sao, chúng ta tiếp tục đi lên!”
Chiến Hoàng Thiên Phong không dẫn đầu mọi người leo lên nữa mà ở lại tầng thứ tư đợi La Chinh và Hỏa Doãn Nhi.
Chương 870: Chiếm cứ
Thực ra leo lên các bậc thang trong nghĩa địa này không hề khó, chỉ cần nắm bắt đúng cơ hội và hành động quyết đoán thì bình thường sẽ không gặp phải nguy hiểm gì quá lớnMỗi năm tứ đại thần quốc đều đến đây, ngoại trừ lần đầu tiên vì không biết tình hình nên có một đại năng Thần Hải Cảnh bỏ mạng thì về sau không có bất kỳ ai chết ở trong này nữa.
Sau hai lần Tịnh Hồn Quang tắt đi, La Chinh và Hỏa Doãn Nhi đã nhanh chóng trở lại tầng thứ tư.
Chiến Hoàng Thiên Phong cũng tỏ rõ sự cảm kích với La Chinh, sau đó đám đông lại bắt đầu leo lên bậc thang trong nghĩa địa.
Tầng thứ năm, tầng thứ sáu, tầng thứ bảy… Phần lớn các đại năng Thần Hải Cảnh đều không gặp gì nguy hiểm, họ cứ thế tiến lên.
Chỉ là mọi người leo càng cao thì thời gian giữa các đợt Tịnh Hồn Quang phóng ra cũng càng ngắn!
Đối với đại năng Thần Hải Cảnh thì áp lực không hề lớn, nhưng đối với những võ giả Hư Kiếp Cảnh như Hỏa Doãn Nhi, Chu Ninh thì ngược lại.
“Ninh Nhi, Tri Hoa, leo lên cao nữa thì có lẽ quá khó đối với các con.
Hơn nữa, cho dù có leo lên trên được thì các con cũng chẳng thể chiếm cứ được thân thể của những cường giả đó.
Có lẽ tầng này đã là cực hạn của các con rồi, các con cứ chiếm lấy thi thể ở tầng này đi” Ý thức của Chu Hoàng chầm chậm bay tới.
Mặc dù những cường giả này đã chết không biết bao nhiêu năm rồi, nhưng muốn chiếm được thi thể của họ thì cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hồn Hạch có thể khiến mức độ bài xích trong thi thể giảm xuống mức thấp nhất, nhưng thực lực của bản thân thi thể càng mạnh thì lực bài xích cũng càng mạnh!
Những võ giả trẻ tuổi như Chu Ninh, Yến Vương và Hỏa Doãn Nhi đều khẽ gật đầu.
Mặc dù lần này đi cùng các bậc cha chú vào trong bí cảnh Thần Hoàng, nhưng đối với bọn họ, việc quan trọng nhất là trải nghiệm chứ không nhất định phải đạt được thứ gì trong đó.
“Để ta giúp các ngươi mở quan tài vậy” Chiến Hoàng Thiên Phong ở đài cao bên cạnh đi tới, bước vào trong căn phòng, đứng ở bên cạnh một cái quan tài.
Sau khi đứng vững, Chiến Hoàng Thiên Phong đột nhiên nhắm mắt lại, lầm rầm đọc vài câu sau đó mới kết nối ý thức rồi nói: “Những thi thể đã ở đây rất nhiều năm rồi, vậy nên phải có sự kính trọng tối thiểu với họ”
Sau đó, hai cánh tay của Chiến Hoàng Thiên Phong đột nhiên thay đổi hình dạng, di chuyển theo cái lỗ được khảm ở cạnh bên của quan tài đó.
Linh hồn có thể tùy ý thay đổi hình dạng, sau khi một phần linh hồn của Chiến Hoàng Thiên Phong xâm nhập vào từ cạnh bên của quan tài thì linh hồn hắn khẽ lay động, sức mạnh của linh hồn Chiến Hồn Cảnh lập tức bộc phát ra, sau đó mọi người liền thấy nắp quan tài đó bật mở ra.
Bên trong chiếc quan tài này là một cô gái Sinh Tử Cảnh!
Cũng không biết Long mạch tộc dùng phương pháp gì để bảo quản thi thể mà trải qua nhiều năm như vậy, thi thể không hề có dấu hiệu mục nát.
Cô gái này vẫn duy trì được dung mạo tuyệt trần của mình, mặc một bộ cung phục màu xanh nhạt, ngoài sắc mặt hơi trắng bệch ra thì nhìn giống như đang ngủ!
Chiến Hoàng Thiên Phong liền hỏi: “Các ngươi, ai tới…”
Có điều, hắn vừa mới hỏi xong thì mọi người liền dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hắn…
Võ giả trẻ tuổi có thể đi cùng tới đây chỉ có các Hoàng tử vô cùng xuất sắc và các Thái tử thần quốc, trong đó chỉ có một người con gái duy nhất đó chính là Hỏa Doãn Nhi.
Nhìn thấy ánh mắt quỷ dị của mọi người, Chiến Hoàng Thiên Phong mới cười ngại ngùng rồi nói: “Doãn Nhi, con khống chế thi thể này là được rồi”
Hỏa Doãn Nhi chớp mắt, nhìn chằm chằm thi thể trong quan tài, sau đó gật gật đầu: “Vâng!”
Khống chế thi thể và chiếm đoạt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Có điều, rót linh hồn của bản thân vào trong đó tuyệt đối không phải là một trải nghiệm quá đẹp đẽ.
Chẳng qua đây gần như là cách duy nhất để vào được bí cảnh Thiên Thần.
Sau đó Hỏa Doãn Nhi nhảy lên trên quan tài, trên mặt vẫn lộ ra vẻ do dự nhìn phụ hoàng của mình.
Chiến Hoàng Thiên Phong khẽ cười đi đến bên cạnh chiếc quan tài, đột nhiên giơ tay ấn vào phần đầu của thi thể đó! Thi thể kia bỗng mở to miệng, hai mắt cũng lập tức mở to.
Dù sao thì Hỏa Doãn Nhi cũng là con gái, cho dù nàng biết rõ thi thể này không có gì đáng sợ, nhưng vẫn bị giật mình.
“Đừng sợ, hòa vào với nàng ta là được” Chiến Hoàng Thiên Phong khích lệ.
Hỏa Doãn Nhi vẫn nhìn chằm chằm thi thể đó, trên mặt hiện rõ vẻ kiên định, sau đó liền chui vào trong thi thể.
Một luồng sáng màu xám lập tức tràn ra từ phần đầu của thi thể này, đó là năng lượng của Hồn Hạch.
Trước đó, Hồn Hạch đã hoàn toàn dung hợp với linh hồn của Hỏa Doãn Nhi, nhưng sau khi nàng dung hợp với thi thể này thì năng lượng đó bắt đầu tràn ra khắp thi thể.
Chiếm cứ và chiếm đoạt thi thể là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Chiếm đoạt không cần tới sự trợ giúp của Hồn Hạch, vì đối tượng bị chiếm đoạt buộc phải là người sống, mà thân thể của người sống vốn dĩ đã hoàn hảo không tổn hại gì.
Tổn hại trong việc chiếm đoạt chính là linh hồn của đối tượng chiếm đoạt.
Nhưng những thi thể này đã chết rất nhiều năm, máu đều đã khô cạn, cơ thể đã chết, muốn kích hoạt chúng thì chỉ có thể dựa vào Hồn Hạch mà thôi.
Sau khi ánh sáng màu xám hợp nhất lại với thi thể thì ngón tay của cô gái mặc cung phục đột nhiên động đậy, một lúc sau thì đôi mắt đang nhắm chặt kia đột nhiên mở to!
Sau đó mọi người liền nhìn thấy thi thể đó nhảy từ trong quan tài ra, đi lại vài bước với động tác ra vô cùng quái dị, cứng ngắc như một con rối vậy.
Có thể thấy, Hỏa Doãn Nhi vừa khống chế thi thể này nên vẫn chưa thành thục lắm.
Nhưng động tác của nàng đã nhanh chóng thành thạo, sau vài chục nhịp thở thì Hỏa Doãn Nhi liền khép hai chân lại, bày ra tư thế vô cùng thục nữ giống như tư thái thường ngày của nàng, uyển chuyển mà lại ưu nhã.
La Chinh để lộ ý cười nhẹ trên mặt, cô nàng này cho dù là khống chế thi thể thì vẫn duy trì thói quen vốn có của mình.
“Ta, ta khống chế được rồi…” Hỏa Doãn Nhi mở miệng nói.
Nhưng vì khống chế một thi thể nữ mặc cung phục nên giọng nói của nàng đã hoàn toàn thay đổi.
“Tốt lắm” Chiến Hoàng Thiên Phong gật đầu: “Chúng ta giúp mọi người mở những quan tài khác, các ngươi tiếp tục chiếm cứ những thi thể này đi”
Thế là các đại năng Thần Hải Cảnh cũng đi mở những quan tài khác.
Ngoại trừ thi thể đầu tiên là một cô gái mặc cung phục ra thì những thi thể khác đều là nam giới.
Những nam giới này đều mặc giáp, thậm chí bên cạnh còn đặt thánh khí thượng phẩm, đây có lẽ đều là đồ được chôn theo.
Yến Vương, Thái tử Chu Ninh, Hỏa Thần và cả đám Hoàng tử thần quốc khác, mỗi người cũng thi nhau chiếm lấy một thi thể.
Quá trình này không tốn quá nhiều thời gian, chỉ mất khoảng một nén nhang, sau khi bọn họ chiếm cứ thi thể xong thì ánh mắt Chu Hoàng lại hướng về La Chinh.
Mặc dù La Chinh đã tiến vào Sinh Tử Cảnh, nhưng thực lực bản thân thế nào thì cũng khó mà ước lượng được.
Chẳng qua, trong ánh mắt phần lớn các đại năng Thần Hải Cảnh đều là vẻ nghiêm trọng, bởi hắn vẫn là thế hệ trẻ tuổi.
Ý nghĩa của ánh mắt này rất đơn giản, chính là phải chăng La Chinh cũng nên chọn lấy một thi thể?
Bí cảnh Thiên Thần tuyệt đối không phải là nơi dễ vào, mà thử thách với một thi thể mạnh mẽ cũng là một yếu tố vô cùng quan trọng, đương nhiên La Chinh sẽ không tùy ý chọn bừa.
Chưa đợi bọn họ mở lời thì ý thức của La Chinh đã bay ra: “Ta đi lên trên cùng mọi người!”
Chiến Hoàng Thiên Phong cười nói: “Linh hồn của Thiên Hành vốn đã gần với Bích Hồn Cảnh rồi, so với mấy lão già chúng ta thì có khi còn mạnh hơn không ít, dĩ nhiên có tư cách tiếp tục đi lên trên!”
Thế là La Chinh vừa tiếp tục cùng đám đại năng Thần Hải Cảnh tránh Tịnh Hồn Quang, vừa tiếp tục leo lên trên.
Còn đám Hỏa Doãn Nhi và Yến Vương đã chiếm được thi thể, nên linh hồn cũng đã chui vào trong đầu của những thi thể đó.
Tịnh Hồn Quang là nhằm vào linh hồn, nên sẽ không tạo ra bất kỳ tổn hại gì đối với những người đã có cơ thể như bọn họ.
Vì vậy, bọn họ căn bản không cần phải tránh né Tịnh Hồn Quang nên không hề hoảng hốt mà cũng đi lên.
Tầng thứ tám, tầng thứ chín, tầng thứ mười…
Số lượng quan tài được đặt ở ba tầng trên ngày càng ít, tu vi của thi thể trong quan tài đó cũng càng mạnh hơn.
Bắt đầu từ tầng mười, thi thể trong quan tài đã có tu vi là Thần Hải Cảnh!
“Ta chọn tầng này thôi” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh chủ động dừng lại, chọn chiếm cứ một thi thể ở tầng thứ mười.
Vị đại năng Thần Hải Cảnh này hình như mới bước vào Chiến Hồn Cảnh không lâu, nếu không phải La Chinh đào ra được nhiều Hồn Hạch như vậy thì có lẽ năm nay hắn cũng không được vào trong nghĩa địa.
Không đủ tự tin với cường độ linh hồn của mình thì cho dù có lên cao nữa cũng không tốt, chi bằng cứ chiếm thi thể ở tầng này.
Thế nên bắt đầu từ tầng mười, các đại năng Thần Hải Cảnh đã lục tục chọn lấy thi thể cho bản thân.
Tầng mười một…
Tầng mười hai…
Trong hai tầng này đã có sáu bảy vị đại năng Thần Hải Cảnh dừng lại rồi.
Mà khi đến tầng thứ mười hai thì phần lớn các võ giả đều đã khống chế thi thể, vì vậy bọn họ đều đi lên trên bậc thang trong trạng thái “cơ thể”, chỉ có năm người là La Chinh, Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong, Chiến Đế Đại Vũ và Quốc chủ Thiên Vận là vẫn chưa chọn được thi thể cho mình.
Năm người bọn họ cùng hướng ánh mắt đến tầng thứ mười ba!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








