[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 173 : Hoa sen đại thừa (c861-c865)
❮ sautiếp ❯Chương 861: Hoa sen đại thừa
Trước đây, mỗi lần đóa sen này rung động đều sẽ nở ra một cánh hoa.
Bây giờ bông sen này lại rung động, lẽ nào sắp nở thêm một cánh nữa?Vừa rồi những lời bạch mi đạo nhân nói đã làm tiêu tan hy vọng của những đại năng Thần Hải Cảnh đó, thế nhưng lần rung động này lại tức khắc kéo ánh mắt của mọi người tập trung trở lại!
Không phải bạch mi đạo nhân đã nói, trong một Đại Giới thường không có nổi một võ giả mở được hoa sen chín cánh sao? Nhân vật bậc này tất nhiên sẽ kinh động Thượng Giới!
Về phần con đường phi thăng thì dù có phải bỏ ra cái giá lớn hơn nữa cũng phải sửa chữa lại!
Ngay cả sắc mặt của bạch mi đạo nhân cũng trở nên nghiêm túc không gì sánh được.
Ánh mắt của ông như có điện, nhìn chằm chằm vào bông sen đang không ngừng chấn động!
So sánh với những đại năng Thần Hải Cảnh kia, sự hiểu biết của ông đối với bông sen này càng rõ ràng hơn, cũng càng hiểu hoa sen chín cánh có ý nghĩa như thế nào.
Võ giả tu luyện có thể làm theo ý trời mà từng bước một hấp thu quy tắc trong Thiên Đạo.
Từ quy tắc cấp thấp đến quy tắc căn bản, sau đó là quy tắc cấp cao, cũng chính là luật nhân quả…
Thế nhưng tu hành thuận theo lòng trời thế nào cũng sẽ gặp phải bình cảnh tương đối lớn, không thể thoát khỏi luân hồi, cũng không có khả năng thoát khỏi ràng buộc của Thiên Đạo!
Chỉ có võ giả tu hành nghịch thiên mới có thể vượt qua Thiên Đạo, đạt được thành tựu cao hơn!
Không phải tất cả các võ giả đều có thể vượt qua Thiên Đạo.
Cho dù mở ra hoa sen chín cánh thì cũng chỉ chứng minh rằng vị võ giả đó sở hữu khả năng này, hay nói cách khác là có tiềm lực và thiên phú.
Chỉ có người như thế mới được gọi là thiên tài ở trong Thượng Giới!
Mỗi nơi khác nhau, hàm nghĩa của hai chữ thiên tài cũng khác nhau.
Thiên tài của Hạ Giới là chỉ cái tài trời cho, chính là người sở hữu thiên phú đặc biệt ở một phương diện nào đó!
Còn cái gọi là thiên tài trong Thượng Giới là chỉ sinh linh sở hữu tài năng vượt qua Thiên Đạo!
Một vị võ giả có thể mở ra hoa sen chín cánh thì cũng đủ để phát huy tiềm năng vượt qua Thiên Đạo đến cực hạn.
Nhân vật như vậy thì có đặt ở trong bất kỳ chủng tộc nào, bất kỳ thế lực nào cũng sẽ như là vật quý báu nhất.
So sánh với hoa sen chín cánh thì lễ tẩy trần quy tắc cũng chẳng tính là gì.
Cho nên trước đây, khi La Chinh có thể lĩnh hội quy tắc thời gian của Hỏa Doãn Nhi trong khoảng thời gian ngắn thì mặc dù có cảm thấy kinh ngạc nhưng chẳng qua cũng chỉ là thu hút được sự chú ý của ông mà thôi, khác xa sự chấn động mà hoa sen chín cánh bây giờ mang lại!
Tuy rằng nhóm đại năng Thần Hải Cảnh sau khi nghe lời bạch mi đạo nhân nói thì cũng hiểu hoa sen chín cánh này hết sức lợi hại, một Đại Giới cũng không thể sản sinh ra một nhân vật như vậy.
Nhưng cơ bản nhóm đại năng Thần Hải Cảnh này vẫn chưa lên Thượng Giới, cũng không có cảm nhận trực quan đối với một Đại Giới hay mười vạn Đại Giới.
Tựa như một người ở thủ đô, dù có nói cho một người ở miền núi xa xôi rằng thủ đô rộng lớn như thế nào, giàu có ra sao thì trong nội tâm người vùng núi cũng chỉ có một tưởng tượng đại khái.
Mà cho dù nhóm đại năng Thần Hải Cảnh này có sức tưởng tượng vô tận thì cũng rất khó để nhận biết một Đại Giới khổng lồ cỡ nào, càng khó mà hiểu được hoa sen chín cánh hiếm hoi ra sao…
Bọn họ mặc kệ những thứ này, họ chỉ biết là nếu hoa sen chín cánh nở ra thì con đường phi thăng chắc chắn sẽ được sửa chữa, vậy là đủ rồi!
Hoa sen chín cánh vẫn chầm chậm rung động, La Chinh lẳng lặng nhìn nó không chớp mắt.
Xét cho công bằng thì đương nhiên hắn hy vọng có thể mở ra toàn bộ cánh của đóa sen này.
Chẳng qua Thanh Long đã nói rõ, bông sen này có thể nở bao nhiêu cánh không phải chuyện bản thân hắn có thể quyết định.
Cánh hoa nhiều hay ít gần như quyết định tầm cao mà một người tung hoành trong Đại Giới có thể đạt được.
Đây cũng là một cuộc đo thử vận mệnh của một vị võ giả.
La Chinh thực sự cũng không có nhận thức rõ ràng đối với Đại Giới, đối với Giới Chủ, đối với Thiên Tôn, nhưng hắn hiểu thực lực của người thanh niên ở Hư Linh Tông kia.
Thực lực của người kia có lẽ đã vượt qua sự tồn tại của Thiên Tôn.
Hắn và La Yên mới chỉ gặp nhau được một thời gian ngắn ngủi thì nàng đã bị người thanh niên kia mang đi rồi.
Nếu như hắn muốn gặp La Yên lần nữa thì cũng có thể tưởng tượng ra độ cao mà bản thân cần phải đạt được!
Nhưng mà dù có mở ra hoa sen chín cánh thì cũng không có nghĩa là hắn nhất định có thể đạt đến độ cao mình muốn…
Dưới cái nhìn chăm chú của La Chinh, hai cánh hoa cuối cùng trên bông sen rốt cuộc cũng chậm rãi nở ra trong lúc vẫn không ngừng rung động.
“Nở… Nở hết rồi! Xem ra mấy năm nay chúng ta cũng chịu đựng xong rồi!”
“Cánh hoa thứ tám nở, ha ha ha ha… Từ nay không cần phải tìm mấy cái cách tà môn ngoại đạo nữa, chúng ta cũng có thể quang minh chính đại phi thăng rồi!”
Đến lúc này, thậm chí còn có một vị đại năng Thần Hải Cảnh rưng rưng nước mắt!
Vì đột phá Thần Hải Cảnh, vì chuyện phi thăng mà các đại năng Thần Hải Cảnh đã sống hàng nghìn, hàng vạn năm này đã nghĩ ra hết tất cả biện pháp có thể nghĩ được rồi.
Trước thì ra bên ngoài tìm kiếm cơ duyên, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, sau đi đến ranh giới Đại Thế Giới, mơ mộng hão huyền rằng xuyên qua lá chắn của thế giới để tiến vào một Đại Thế Giới khác, sau đó sẽ phi thăng…
Ở trong biển sâu săn giết một vài con vật thật hung dữ, hy vọng tìm được một vài phương pháp đặc thù từ trên người chúng để giúp mình đột phá…
Trong những năm tháng dài đằng đẵng này, bọn họ đã hao phí rất nhiều thời gian, mục đích chính là muốn trở nên mạnh mẽ hơn để phi thăng!
Trong đại giới này, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không phải vô địch.
Trong quá trình tìm kiếm cơ duyên cũng không thiếu đại năng Thần Hải Cảnh liên tục ngã xuống.
Trả giá bằng cả tính mạng nhưng cuối cùng bọn họ vẫn chết không nhắm mắt.
Nhưng ai có thể ngờ rằng vào ngày hôm nay, bọn họ rất có khả năng sẽ hoàn thành được giấc mộng cả đời của bản thân – sửa chữa con đường phi thăng.
Có điều, những người này có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Thiên Bắc Vực cực kỳ cằn cỗi trong mắt bọn họ, nói cách khác là Trung Vực, ba năm trước đã có Thăng Long Đài tái thế.
Mà Thăng Long Đài này vốn dĩ thuộc về Long mạch tộc trong thánh hải Thiên Vũ.
Nếu mượn dùng Thăng Long Đài này thì bọn họ có thể phi thăng lên Thượng Giới.
Bởi vì Thượng Giới mà khi phi thăng lên từ Thăng Long Đài chính là Chân Long giới, cũng chính vì vậy mà bọn họ liền bị giam giữ một nghìn năm!
Thời gian nghìn năm tất nhiên rất dài, nhưng đối với tuổi thọ dài đằng đẵng của đại năng Thần Hải Cảnh thì từng ấy thời gian cũng không tính là cái gì.
Dùng tuổi thọ một nghìn năm để đổi lấy việc được phi thăng thì chắc chắn là một vụ buôn bán có lời…
Trên bông sen đang không ngừng rung động kia, cánh hoa thứ tám rốt cuộc cũng từ từ nở ra.
Sau khi cánh thứ tám này nở ra, dưới con mắt chăm chú của mọi người, cánh hoa thứ chín cũng chậm rãi nở…
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Cuối cùng, chín cánh hoa cũng hoàn toàn nở rộ.
Một đóa hoa sen hoàn mỹ liền từ từ xoay tròn giữa không trung.
Khóe miệng La Chinh thở phào một hơi.
Tuy độ khó của lần thăng cấp lên Sinh Tử Cảnh này không nhỏ, quá trình cũng hơi lắt léo một chút, nhưng kết quả cũng không tệ.
Mọi người cũng hiểu tất cả đã trở thành chuyện chắc chắn rồi, nên trong lòng liền thở phào một hơi, cảm giác vui sướng ngập tràn trong lòng.
Nhưng vào lúc mọi người cho rằng đã kết thúc thì bông sen lại rung động lần nữa!
“Hử?” Ấn đường La Chinh hơi giật một cái, nhìn chăm chăm vào bông sen, trên mặt là vẻ ngỡ ngàng.
Chín cánh sen đều đã nở cả rồi, không biết đóa sen này còn rung cái gì?
“Đốc công, thế này là sao?” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh hỏi.
Bạch mi đạo nhân cũng kinh ngạc.
Theo lý thì khi chín cánh sen nở rộ xong, đóa sen này cũng duy trì hình dạng hoàn mỹ nhất.
Nhưng bây giờ nó vẫn còn tiếp tục rung động, có vẻ như có thứ gì đó muốn thoát ra từ trong bông sen này.
Rốt cuộc là chuyện gì?
Trong chốc lát, bạch mi đạo nhân cũng hoàn toàn không nghĩ ra, vẻ mặt ông chỉ có thể dùng bốn chữ “không giải thích được” để hình dung.
Bạch Nguyệt Dung nhìn bông sen, khẽ cắn môi, trong đầu hiện lên ký ức về tài liệu lịch sử tuyệt mật…
Lịch sử của Mật Giáo vô cùng lâu đời.
Có người nói truyền thừa của Mật Giáo có thể tìm hiểu mọi chuyện của hơn một diễn kỷ* về trước.
Nói cách khác, vào diễn kỷ trước, khi tất cả các sinh linh chưa được sinh ra, Mật Giáo đã tồn tại.
Một diễn kỷ kết thúc thì liền có một vòng Thiên Đạo tiêu tan, nhưng dưới vòm trời này luôn có đại năng chi sĩ có thể tiếp tục kéo dài truyền thừa.
Một số truyền thừa có thể thoát khỏi thời gian, thoát khỏi năm tháng, thậm chí còn thoát khỏi Thiên Đạo.
* Diễn kỷ: Đơn vị đo thời gian, một diễn kỷ bằng ba tỉ sáu trăm triệu năm.
Cho nên tuy kiến thức của Bạch Nguyệt Dung không rộng bằng bạch mi đạo nhân, nhưng nàng thân là một thánh nữ trong Mật Giáo, lại có thể được tiếp xúc với một vài tư liệu mà bản thân bạch mi đạo nhân không thể tiếp xúc.
Đóa sen kia chia thành chín cánh, chín cánh sen đại diện cho mệnh Liên Hoa Cửu Trân…
Nhưng đây chỉ là tầng trời thứ nhất, chính là hoa sen tiểu thừa.
Nếu có thể phá vỡ ngăn cách của trời này thì tất sẽ độ vào đại thừa.
Khi đó lại có thể mở ra hai mươi bảy tâm nguyên, đó chính là tầng trời thứ hai…
Nghĩ tới đây, trái tim của Bạch Nguyệt Dung chợt nảy lên.
Nàng buột miệng nói: “Đốc công, có phải La Chinh này sắp mở ra tầng trời thứ hai hay không? Trở thành hoa sen đại thừa?”
Nàng không dám chắc nên cũng chỉ có thể nói như vậy với bạch mi đạo nhân.
Chương 862: Sợi dây mảnh
Bạch mi đạo nhân không hiểu cảnh tượng trước mắt lắm, nhưng chuyện này cũng không chứng tỏ ông không biết hoa sen đại thừa là cái gì!Chỉ là ông vốn không nghĩ rằng tên nhóc trước mắt này thật sự có thể mở ra tầng trời thứ hai, có thể tiến vào cảnh giới hoa sen đại thừa.
Bởi vì trong nhận thức của bạch mi đạo nhân, chuyện này căn bản là không thể xảy ra.
Hoa sen này được chia làm tiểu thừa và đại thừa.
Tiểu thừa thì tối đa chỉ có thể nở đến chín cánh, còn đại thừa lại có thể nở đến hai mươi bảy cánh…
Không ít võ giả có thể mở ra hoa sen tiểu thừa, nhưng có thể khiến hoa sen tiểu thừa nở đến chín cánh thì trong cả Đại Giới cũng khó mà xuất hiện lấy một người.
Đây là chuyện cực kỳ hiếm có.
Tuy nhiên, nếu tính theo một diễn kỷ, hay nói cách khác là tính từ ba tỉ sáu trăm triệu năm trở lại đây thì số lượng cũng tuyệt đối không ít.
Song võ giả có thể mở ra hoa sen đại thừa…
Trong mấy vạn năm này, có lẽ ở một nơi nào đó của một Đại Giới nào đó cũng đã có người mở ra được hoa sen đại thừa.
Dù sao thì Thượng Giới thật sự quá lớn nên cũng không thể trách bạch mi đạo nhân kiến thức hạn hẹp.
Nhưng theo hiểu biết của bản thân bạch mi đạo nhân thì căn bản là không có một ai!
Ông chỉ nghe nói vào hai trăm sáu mươi vạn năm trước, Thiên Tôn Lăng Tiêu của Lăng Tiêu giới sau khi độ xong Luân Hồi Kiếp thì đã từng mở được hoa sen đại thừa.
Về phần những Thiên Tôn khác có mở ra hoa sen đại thừa hay không thì bạch mi đạo nhân cũng không rõ lắm.
Đây chính là đãi ngộ chỉ Thiên Tôn mới có, tên nhóc trước mắt này thực sự làm được sao?
Trong mắt của bạch mi đạo nhân hiện lên sự chăm chú trước nay chưa từng có.
Nếu như hoa sen chín cánh còn nằm trong tầm khống chế của ông thì hiện tại ông đã hoàn toàn không nghĩ ra cái gì nữa rồi.
Bởi vì bản thân ông cũng không hiểu, rốt cuộc chuyện này có ý nghĩa như thế nào.
Điều duy nhất ông biết là nếu báo chuyện này lên trên thông qua con đường Nghịch Linh thì có lẽ sẽ tạo ra náo động trước nay chưa từng có!
Ông cảm thấy cổ họng của mình trở nên khô khốc.
Từ khi Thượng Giới đày ông xuống đây giám sát tứ đại thần quốc để lấy trứng rồng tổ đến nay cũng đã không ít năm rồi!
Bạch mi đạo nhân hiểu rõ vận mệnh của mình.
Sợ rằng chỉ khi thực sự lấy được trứng rồng tổ thì ông mới có tư cách trở về Thượng Giới.
Nếu như có thể phát hiện ra một vị võ giả mở được hoa sen đại thừa thì số phận của ông lúc đó cũng sẽ thay đổi, thậm chí còn có thể nhận được lợi ích khó mà tưởng tượng nổi.
Nhưng La Chinh thật sự có thể mở ra tầng trời thứ hai sao?
Trong lòng bạch mi đạo nhân vẫn vô cùng nghi hoặc.
Khả năng này gần như nhỏ đến nỗi không đáng kể…
Chỉ là sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng thì cũng không phải là không có khả năng.
Hoa sen chín cánh chính là cực hạn của hoa sen tiểu thừa.
Nếu như thống kê toàn bộ số võ giả đã mở ra hoa sen chín cánh trong một diễn kỷ năm qua, sau đó lại thống kê xem võ giả nào đã mở ra hoa sen đại thừa thì xác suất cũng sẽ không quá thấp!
Hoa sen chín cánh trên không trung rung động càng lúc càng mãnh liệt, tốc độ cánh hoa xoay tròn cũng càng lúc càng nhanh.
La Chinh không rõ chuyện này nên chỉ có thể hỏi Thanh Long trong đầu: “Thanh Long, hoa sen chín cánh không phải đã nở hết rồi sao? Chẳng lẽ thứ này còn có thể mọc rễ nảy mầm, sinh ra đóa hoa thứ hai?”
Trong đầu truyền đến tiếng cười của Thanh Long: “Ha ha ha ha, ý tưởng này của ngươi cũng thật là kỳ lạ.
Làm sao có thể mọc ra đóa sen thứ hai được.
Nhìn tình hình này thì có lẽ là sắp mở ra tầng trời thứ hai.
Thân ngươi gánh vác mệnh Đại Thế Chi Tranh thì quả thực cũng có khả năng này.
Cứ chờ xem đi!”
“Tầng trời thứ hai rốt cuộc là cái gì?” Khuôn mặt La Chinh đầy vẻ khó hiểu.
Thanh Long bình tĩnh giải thích: “Đây là sự khác nhau giữa tiểu thừa và đại thừa.
Một lát nữa ngươi sẽ rõ ràng thôi”
Thanh Long bên này vừa dứt lời thì từ giữa bông sen liền có một nhụy hoa chậm rãi mọc lên.
Quái dị là giữa nhụy hoa còn có một nụ hoa nho nhỏ.
Trước con mắt chăm chú của bao nhiêu người, nhụy hoa mọc càng lúc càng dài, còn nụ hoa lại không ngừng to ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ chốc lát sau, phần đầu nụ hoa đã vượt qua bông sen chín cánh, được tầng tầng lớp lớp cánh hoa bao phủ chặt chẽ!
“Thật sự có đóa sen thứ hai, vậy ta nói trúng rồi” La Chinh cười nói.
“Cái này đâu tính là ngươi nói trúng? Đây vốn dĩ chỉ là một đóa hoa sen mà thôi…” Thanh Long phản bác.
Khi đóa hoa sen lớn hơn mọc cao lên, cánh sen phía trên nở ra từng cánh từng cánh…
“Một cánh, hai cánh, ba, bốn cánh…” Hỏa Thần không ngừng nhìn cánh hoa mà đếm.
Cũng không mất nhiều thời gian lắm, đóa hoa sen lớn hơn ở phía trên đã mở đủ hai mươi sáu cánh, chỉ có một cánh chưa nở khiến cho người ta cảm thấy không trọn vẹn.
Hai tầng hoa sen trên dưới nở rộ như vậy, chậm rãi rung rinh trước mắt mọi người, tỏa ra hương vị ngọt ngào, hiện lên màu sắc rực rỡ.
“Người này…” Bạch Nguyệt Dung thở dài một cái.
Bạch mi đạo nhân lập tức nói: “Ít nhất thì hắn cũng sở hữu mệnh Đại Thế Chi Tranh.
Hơn nữa vào lúc đại thế giáng xuống, có thể hắn không phải là nhân vật chính nhưng ít ra cũng có thể đảm nhiệm một vai trò quan trọng!”
“Người có mệnh Đại Thế Chi Tranh…” Bạch Nguyệt Dung vốn cũng muốn nói như vậy.
Nàng làm sao không hiểu đại thế đã giáng xuống chứ? Nếu không, trong tứ đại thần quốc làm sao có thể xuất hiện nhiều thiên tài cấp Thần như vậy? Trong lịch sử của thần quốc, đây là chuyện chưa từng xảy ra!
Mặc dù biết đại thế đã giáng xuống, mặc dù đã xuất hiện nhiều thiên tài cấp Thần như vậy, nhưng Bạch Nguyệt Dung cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có một vị võ giả mang mệnh Đại Thế Chi Tranh xuất hiện ở Đại Thế Giới này.
Vào giờ khắc này, Bạch Nguyệt Dung bỗng nhiên nhớ lại chuyện đã xảy ra ở mộ Tiên Thiên Miểu.
Trong vòng xoay số mệnh của mộ Tiên Thiên Miểu, số mệnh của La Chinh lúc đầu rất kém cỏi, có thể nói là gập ghềnh tới mức không gì sánh nổi.
Nhưng khi hắn gắng gượng qua được thì liền một đường bay thẳng lên mây xanh, vượt qua vòng xoay số mệnh!
Nhớ tới điểm này, lại thêm việc nhìn thấy La Chinh bây giờ mở ra hoa sen đại thừa nên càng chứng thực suy đoán của Bạch Nguyệt Dung…
Thảo nào số mệnh của hắn lại cường đại như vậy.
Thảo nào… Bạch Nguyệt Dung lẩm bẩm nói.
Trên mặt Chiến Hoàng Thiên Phong hiện lên ý cười, ánh mắt của hắn đã dời khỏi đỉnh hoa sen mà quan sát La Chinh từ trên xuống dưới.
Trong mắt Chiến Hoàng Thiên Phong, La Chinh càng ngày càng thuận mắt, càng ngày càng hoàn mỹ!
Chiến Hoàng Thiên Phong tính khí nóng nảy, tính cách cũng ngay thẳng.
Có lẽ là đại đa số võ giả tu luyện quy tắc hệ Hỏa đều như vậy, trong lòng có lời gì đều không giấu được.
Lúc này hắn nhìn Hỏa Doãn Nhi ngồi ở một bên một lúc.
Nàng đúng là đang ở độ tuổi nụ hoa chớm nở, toàn thân tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Tuy tuổi thọ của võ giả rất dài, nhưng cuối cùng nàng cũng phải tìm một người bạn đời để song tu!
Ánh mắt của Chiến Hoàng Thiên Phong hôm nay cũng không phải dạng soi mói bình thường.
Thực ra không ít đại năng Thần Hải Cảnh đều đề cập tới việc hôn nhân trước mặt hắn, nhưng đều bị hắn cản lại hết.
Trong con mắt của Chiến Hoàng Thiên Phong hắn, có lẽ trong toàn bộ võ giả trẻ tuổi của tứ đại thần quốc cũng chẳng tìm ra một người trẻ tuổi tuấn kiệt nào xứng đôi với con gái mình!
Tuy La Thiên Hành này lai lịch không rõ ràng, hình như xuất thân từ cái địa phương nhỏ Thiên Bắc Vực kia.
Nhưng được đốc công coi trọng như vậy thì tiền đồ tương lai của tên nhóc này có lẽ ngay cả hắn cũng khó có thể tưởng tượng được.
Nhân vật như vậy không nên bỏ lỡ.
Vì vậy Chiến Hoàng Thiên Phong liền mở miệng hỏi: “Doãn Nhi, con cảm thấy tên nhóc này thế nào?”
Chiến Hoàng Thiên Phong không hề biết kiêng dè gì liền mở lời, mà xung quanh cũng có không ít người.
Tuy Hỏa Doãn Nhi hồn nhiên ngây thơ, nhưng dù sao cũng đã ngần ấy tuổi, làm sao không nghe ra ý tứ trong lời nói của phụ hoàng?
Đôi mắt đẹp của nàng vốn đang ngơ ngẩn nhìn La Chinh, vậy mà khi nghe Chiến Hoàng Thiên Phong vừa mở miệng thì liền đỏ mặt, thu hồi tầm nhìn rồi hờn dỗi nói: “Phụ hoàng, người nói cái gì đó?”
Chiến Hoàng Thiên Phong cười, hắn cũng biết con gái mình xấu hổ, nhưng chuyện này không phải là cứ xấu hổ thì có thể giải quyết.
Nếu vì xấu hổ mà bỏ lỡ thì sau này sẽ hối hận, vậy nên hắn muốn tìm một cơ hội để trực tiếp mở lời với La Chinh.
Cuộc nói chuyện này đều truyền vào trong tai các đại năng Thần Hải Cảnh khác, trên mặt mỗi người đều hơi hiện ra vẻ bừng tỉnh, đầu óc của lão Hỏa này hoạt động cũng thật nhanh! Nếu như có thể kết làm bạn đời song tu với La Chinh, thì với thiên tư của La Chinh, tiền đồ sau này có lẽ sẽ không thể lường được!
Kết quả là trong lòng các đại năng Thần Hải Cảnh khác cũng mơ hồ có dự định, đặc biệt là những người có con gái, hơn nữa tư chất và ngoại hình cũng không tệ…
Đóa hoa sen trên không trung đang chậm rãi xoay tròn thì cuối cùng màu sắc cũng ảm đạm đi rồi dần dần biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Thấy cảnh tượng này, La Chinh cũng khẽ thở dài một cái liền nói: “Ài, ta còn tưởng cánh hoa cuối cùng cũng có thể nở!”
Thanh Long trong đầu cũng cười lạnh nói: “Ngươi nằm mơ giữa ban ngày à? Có thể khiến hoa sen đại thừa nở được đến mức độ này thì ngươi cũng nên thỏa mãn rồi.
Hơn nữa, chỉ cần đóa sen này xuất hiện thì về sau mỗi lần ngươi độ kiếp đều sẽ xuất hiện…”
La Chinh gật gật đầu, sau đó liền đi về phía kim tự tháp ở bên kia, trong tay hắn vẫn còn một lượng lớn khoáng thạch quý báu phải xử lý!
Nhưng mà đúng lúc này, giữa bầu trời đột nhiên xuất hiện một sợi dây mảnh màu đen…
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Chương 863: Luồng sáng đen
Sợi dây nhỏ xuất hiện trên bầu trời vô cùng đột ngột, thế nhưng vừa xuất hiện thì tất cả mọi người, bao gồm cả chính La Chinh đều đứng im tại chỗ như bị trúng định thân pháp vậyTrong nháy mắt này, La Chinh lập tức cảm nhận được một uy thế lớn lao! Uy thế này dường như đã hoàn toàn vượt ra ngoài cực hạn của sinh linh!
Vào thời khắc này, mọi người cũng cảm thấy thân thể của mình bị đông cứng, máu ngưng chảy, trái tim ngừng đập, chỉ có ý thức vẫn còn chậm rãi hoạt động.
Bọn họ có cảm giác dưới sợi dây nhỏ này, linh hồn của mình chỉ như hạt bụi bé nhỏ, không đáng kể chút nào.
“Đó là cái gì…”
“Tại sao có thứ mạnh mẽ như vậy.
Chỉ là một sợi dây mảnh mà lại khiến ta cảm nhận được uy thế như vậy!”
“Ta, ta quá nhỏ bé, ta chỉ sống tạm bợ qua ngày…”
Đại năng Thần Hải Cảnh đã sống vạn năm, tuổi thọ lâu dài, kiến thức vô cùng uyên bác, tư tưởng cũng cực kỳ chín chắn, tâm võ đạo lại càng không cần phải nói, kiên cố như tường đồng vách sắt!
Nhưng dưới uy thế của sợi dây nhỏ kia, tâm võ đạo của một số đại năng Thần Hải Cảnh dường như có dấu hiệu sụp đổ…
Mà uy thế của sợi dây nhỏ kia là nhằm vào La Chinh.
Người khác cách La Chinh một khoảng mà đã vậy thì bản thân La Chinh lại càng khó khăn hơn!
La Chinh bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào sợi dây mảnh kia, trên mặt cũng hiện lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị: “Thanh Long, đó là cái gì?” La Chinh không suy nghĩ gì nhiều.
Vào giờ khắc này, hắn cảm thấy mình đang phải đối mặt với lựa chọn sống còn.
Cho nên trước tiên phải hỏi dò Thanh Long đã, chí ít thì hắn cũng muốn biết có phương pháp phá giải hay không!
Thế nhưng Thanh Long lại chậm rãi nhả ra hai chữ: “Không biết…”
Cho dù là Thanh Long thì cũng chưa từng thấy thứ này.
Nó quả thực không thể trả lời vấn đề của La Chinh.
Có điều, chẳng mấy chốc La Chinh đã biết đó là cái gì.
Sợi dây mảnh kia không ngừng kéo dài ra tới mấy trượng trên không trung.
Ngay sau đó, sợi dây nhỏ này chia làm hai, hai sợi dây sau khi tách ra thì nối liền lại với nhau, vừa vặn phác họa thành hình dạng có độ cong như con mắt.
Mà ở chính giữa con mắt lại xuất hiện một con ngươi đen kịt!
Đây là một con mắt.
Trong thiên hạ, e rằng phải có tới hàng vạn, hàng nghìn chủng tộc khác nhau, hình dạng mỗi loài sinh vật cũng không giống nhau, nhưng có một thứ chúng đều không thể thiếu, đó chính là con mắt!
“Mắt, đây là mắt của ai?” Hai mắt La Chinh nheo lại, cả gương mặt đầy vẻ thận trọng.
Hắn không cảm nhận được thiện chí gì từ trong ánh mắt nọ.
Trái lại, hắn cảm nhận được một chút địch ý sắc bén từ trong đó!
Không đúng, có lẽ không thể nói là địch ý, trong lòng La Chinh thản nhiên nghĩ.
Mình căn bản không đủ tư cách làm cho đối phương sinh ra thái độ thù địch, mình quá nhỏ bé… Con mắt này xuất hiện, hoàn toàn là vì tò mò, địch ý sắc bén kia chắc là xuất phát từ bản năng.
Chỉ cần nó muốn thì sẽ có thể giết chết ta trong khoảnh khắc!
Hai mắt của La Chinh và con mắt kia nhìn nhau, lẳng lặng đứng sừng sững tại chỗ!
Một lúc sau, con mắt kia bỗng nhiên khẽ chớp một cái, từ trong con ngươi màu đen nọ chợt bắn ra một luồng ánh sáng màu đen!
Ngay sau đó nó lại chớp hai cái hai cái rồi tan biến vào không trung.
Thế nhưng ánh sáng màu đen nó bắn ra lúc trước vẫn không biến mất mà bắn đi theo một góc độ nào đó, không ngừng khúc xạ trên không trung, rồi không ngừng tới gần La Chinh!
Vào giờ khắc này, cho dù là bạch mi đạo nhân hay đông đảo các đại năng Thần Hải Cảnh đều im lặng.
Sắc mặt của bọn họ trắng bệch, nhìn ánh sáng đen không ngừng khúc xạ trên bầu trời…
Vừa rồi La Chinh đã làm hoa sen nở rộ, thế nên trong lòng rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh, La Chinh chính là hy vọng phi thăng Thượng Giới của họ.
Hiện tại, dù có kẻ nào muốn đoạt mất tính mạng của La Chinh thì có lẽ bọn họ đều sẽ bảo vệ La Chinh, đều sẽ giết chết đối phương! Có thể nói, La Chinh ở trong mắt họ đã trở thành chìa khóa để phi thăng Thượng Giới, cũng là nhân vật nòng cốt nhất, quan trọng nhất.
Nhưng lúc này bọn họ lại không hề nhúc nhích!
Ánh sáng đen liên tiếp khúc xạ, không ngừng thay đổi phương hướng thật sự quá đáng sợ, bọn họ căn bản không thể nghĩ nổi chuyện phản kháng!
“Vù…”
Ánh sáng đen chợt hướng về nơi cách đó mấy trượng, sau đó lập tức thay đổi phương hướng một lần nữa theo góc ba mươi độ, kéo dài ra thêm bảy tám trượng.
Cứ thế, nó khúc xạ ra những phương hướng khác nhau, nhưng khoảng cách với La Chinh cũng càng lúc càng gần, sớm muộn gì cũng bắn tới La Chinh!
Ánh sáng đen này, phải ngăn chặn như thế nào bây giờ…
Thời gian dành cho La Chinh cũng không nhiều.
Hắn biết mình không thể chống lại ánh sáng đen này, chân nguyên hộ thể không được, thân thể thánh khí không được, Sao Chiến Thể cũng không được.
Cái duy nhất hắn có thể dựa vào chính là ý chí của Đại Thế Giới!
“Chỉ có thể dùng cách chuyển dời sức mạnh, dùng toàn bộ Đại Thế Giới để đối kháng với ánh sáng đen này ư?” Vào giờ khắc này, trong lòng La Chinh bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng điên rồ!
Với thực lực của con mắt kia thì sợ rằng chỉ chớp mắt một cái thôi cũng đủ để hủy diệt toàn bộ Đại Thế Giới rồi…
Bây giờ La Chinh cũng chỉ còn lại một biện pháp như vậy!
Nghĩ tới đây, đầu óc La Chinh bắt đầu xoay như chong chóng.
Hắn đang điên cuồng tiếp nhận ký ức trong đầu, ký ức mà ý chí Đại Thế Giới ném cho hắn!
Trong nháy mắt này, hắn thâu tóm toàn bộ ký ức về tất cả các dãy núi cao trong Đại Thế Giới vào đầu mình!
Núi, núi cao…
Đông Vực, Luyện Ngục Sơn, Ngọc Long Sơn, còn có ba mươi ba ngọn núi, còn có loạt núi rộng lớn nơi phương bắc của Đông Vực.
Trung Vực, dãy núi tây bộ, Thập Vạn Đại Sơn*, Cửu Long Sơn.
* Thập Vạn Đại Sơn: Dãy núi lớn dài 170 km, rộng 15-30 km ở đông nam khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây.
Toàn bộ Thiên Bắc Vực cộng lại thì có tất cả khoảng bảy mươi ba vạn ngọn núi lớn…
Đại lục thần quốc có một trăm ba mươi vạn ngọn núi lớn…
Đại lục Hải Thần có tám mươi sáu vạn núi lớn…
Ngoài ra còn có núi non rậm rạp trên hoang đảo ở các nơi khác…
Còn có một vùng đất hoang lớn hơn so với đại lục thần quốc, nơi đó có hơn hai trăm vạn ngọn núi lớn…
Tổng cộng là hơn năm trăm vạn ngọn núi lớn!
Suy nghĩ trong đầu một lát, La Chinh thống kê toàn bộ núi lớn!
Sau khi suy nghĩ, La Chinh loại bỏ Đông Vực ra khỏi danh sách.
Trước khi ánh sáng đen bắn tới La Chinh, hắn sẽ bắt đầu dời sức mạnh đi chỗ khác!
“Nếu ta đã là đại diện của Đại Thế Giới này thì cũng coi như là người có quyền chi phối Đại Thế Giới này đi.
Xin ngươi giúp ta vượt qua kiếp nạn này” La Chinh ung dung nói.
“Ngươi” Trong miệng La Chinh chính là ý chí của Đại Thế Giới này.
Tuy rằng La Chinh đã dung hợp ý chí của toàn bộ Đại Thế Giới, nhưng dù sao hắn cũng không được coi là chủ nhân của Đại Thế Giới này.
Chẳng qua hắn không thể chống lại luồng ánh sáng đen này nên chỉ có thể mượn toàn bộ Đại Thế Giới để đối kháng mà thôi.
Đương nhiên ý chí của Đại Thế Giới chính là tập hợp của tất cả các sinh linh trong Đại Thế Giới lại chứ không phải một cá nhân nên cũng không có tư duy cụ thể.
Giống như tiểu quái vật vậy, hắn chính là hóa thân của ý chí Đại Thế Giới này, nhưng ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu chuyện đó.
La Chinh nói như vậy chẳng qua là vì tôn trọng sinh linh của toàn bộ Đại Thế Giới, cũng là tôn trọng chính mình!
Vừa dứt lời, ánh sáng đen đã bắn về phía La Chinh.
Tất cả mọi người ở đây đều chỉ có thể sững sờ nhìn cảnh tượng này.
Sau khi nhìn thấy ánh sáng đen này, không ai có thể sinh ra tâm tư phản kháng, bởi vì chuyện này căn bản là không thể phản kháng!
Ánh sáng đen nhanh chóng bắn trúng vào ngực La Chinh.
Ngay một khắc sau, cả người La Chinh bao gồm y phục của hắn, đôi môi, lòng trắng trong cặp mắt, móng tay… tất cả đều biến thành màu đen chỉ trong chớp mắt!
Sau khi ánh sáng đen này chui vào thân thể La Chinh, nó lập tức bao vây từng tế bào trong cơ thể hắn rồi tiêu diệt chúng! Nếu có người thấy được cảnh tượng bên trong thân thể La Chinh thì sẽ phát hiện ra não bộ, lục phủ ngũ tạng, xương cốt, huyết quản, ngay cả mỗi giọt máu của hắn đều đã biến thành màu đen…
Đây là một phương thức xóa bỏ.
Sau khi dùng phương thức xóa bỏ này thì ngay cả một cọng lông La Chinh cũng sẽ chẳng còn.
Hoặc có thể nói là ngay cả một tế bào trên người hắn cũng không còn lưu lại trên đời này nữa.
Đó chính là hoàn toàn biến mất, sạch sẽ hơn trăm vạn lần so với việc tan thành tro bụi!
Tuy nhiên, một nhịp thở sau, một uy lực cực kỳ kinh khủng đã phóng ra!
Cùng lúc đó, mỗi một tế bào, mỗi một bộ phận trên thân thể La Chinh đều bắt đầu phải chịu lực xung kích to lớn!
Ngay khi năng lượng của ánh sáng đen kia tỏa ra, ngọn núi lớn đầu tiên cũng bắt đầu sụp xuống!
“Ầm ầm…”
Đó là một ngọn núi lớn ở vùng tây bộ Trung Vực.
Ngọn núi chịu đựng năng lượng to lớn ấy lập tức bị nổ tung từ bên trong.
Thế nhưng không có một khối nham thạch nào rơi xuống, hình dáng ngọn núi cũng không bị phá vỡ.
Bởi vì trước khi hoàn toàn đổ nát, cả ngọn núi biến mất thì nó đã bị tiêu tan bởi năng lượng này!
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 864: Toàn thế giới
Sào huyệt của hai con Tuyết Giao vốn được xây ở trong ngọn núi lớn này.
Trong nháy mắt ngọn núi đột nhiên biến mất, hai con Tuyết Giao không kịp đề phòng, nên liền rơi xuống.
Nhưng với Tuyết Giao thì bay lượn là việc rất dễ dàng.
Chẳng qua đối với kẻ đã có linh trí như chúng thì chúng vẫn hoàn toàn không thể nghĩ ra được chuyện gì đang xảy ra lúc này.
Vì sao đang yên đang lành, một ngọn núi lớn lại đột nhiên biến mất như vậy?Nhưng chuyện sau đó lại khiến hai con Tuyết Giao này phải đứng hình.
Những ngọn núi cao chìm trong làn mây ở ngay trước mắt chúng cũng đang nhanh chóng biến mất.
Mỗi khi những ngọn núi lớn đó bắt đầu sụp đổ thì lại có thể hoàn toàn biến mất chỉ trong nháy mắt!
“Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm…”
Phía tây Trung Vực ít có người lui tới, núi cao liên miên không dứt, hết ngọn này tới ngọn khác, tính ra cũng có khoảng hơn năm sáu vạn ngọn núi.
Số lượng núi nhiều như thế, cho dù là một võ giả Hư Kiếp Cảnh mà muốn đi hết thì chắc cũng phải tốn không ít thời gian.
Nhưng vào giờ khắc này, tất cả những ngọn núi đó đều bắt đầu biến mất chỉ trong mấy nhịp thở…
Cảnh tượng quỷ dị này cũng không phải chỉ xảy ra ở phía tây Trung Vực, toàn bộ những ngọn núi bên trong Trung Vực đều đang không ngừng biến mất!
Trên một ngọn núi nhỏ cao hơn một trăm mét phía nam thành Thiên Khải, ba vị Minh chủ Thương Minh đang chủ trì một cuộc họp, người tham dự đều là những người đã bỏ vốn vào Thương Minh.
Hiện tại, trong toàn bộ Trung Vực cũng chỉ có Thiên Hạ Thương Minh là lớn nhất, nhưng Thạch Khắc Phàm không có dã tâm xây dựng thánh địa.
Tất nhiên, Thương Minh là một thế lực lớn, nhưng trong xương tủy bọn họ vẫn là người làm ăn.
Nhưng khi mọi người đang họp thì bất chợt ngọn núi nhỏ dưới chân này lại bắt đầu sụp đổ.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, chưa kịp phản ứng thì dưới chân đã trống không, toàn bộ ngọn núi biến mất chỉ trong nháy mắt…
“Kẻ địch, kẻ địch tập kích sao?” Một võ giả Thần Đan Cảnh thét to.
Tuy bóng ma của thần quốc Thiên Tà đã qua đi, nhưng vẫn để lại ấn tượng sâu sắc cho rất nhiều võ giả.
“Tập cái rắm!” Yên Duyệt Sơn lơ lửng trong không trung mà mắng.
Việc có thể hủy diệt cả một ngọn núi lớn, rất nhiều võ giả đều có thể làm được, đám Yên Duyệt Sơn bọn họ cũng có thể làm được.
Tuy hủy một ngọn núi không quá khó, nhưng vấn đề là bọn họ cũng không có khả năng làm cả một ngọn núi lớn biến mất chỉ trong nháy mắt! Bản lĩnh cao cường tới mức này thì đã vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ rồi!
Càng đáng sợ hơn là tiếp đó có một tiếng sụp đổ càng dữ dội hơn truyền đến.
Ngọn núi Bạch Danh cao tới một ngàn năm trăm mét ở ngoài thành Thiên Khải kia cũng đột nhiên biến mất…
Trong thành Thiên Khải, chỉ cần ngẩng đầu nhìn về phía nam là có thể nhìn thấy bóng của núi Bạch Danh.
Ngọn núi lớn kia giống như một người khổng lồ, trấn giữ ở phía nam thành Thiên Khải.
Nhưng vào giờ khắc này, cái bóng đó đã biến mất chỉ trong nháy mắt!
“Núi, núi Bạch Danh cũng biến mất rồi…” Yên Duyệt Sơn nuốt xuống một câu chửi đã lên đến bên miệng, trong mắt tất cả mọi người đều tràn ngập sợ hãi, nhưng bọn họ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Những ngọn núi cứ thế liên tiếp biến mất…
Một nghìn ngọn núi, một vạn ngọn núi, mười vạn ngọn núi, cho dù là ngọn núi nhỏ chỉ cao trăm mét hay núi lớn cao nghìn mét thì đều bị biến mất bởi một luồng sức mạnh khó có thể chống cự được.
Trung Vực, đại lục thần quốc, đại lục Hải Thần, còn có…
Tất cả những ngọn núi trong toàn bộ Đại Thế Giới đều đang không ngừng biến mất.
Cả người La Chinh vẫn phủ một màu đen tuyền, nhìn qua giống như vừa bò ra từ trong bùn đen vậy.
Hắn đứng sừng sững tại chỗ, không nhúc nhích, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.
Thông qua ký ức không ngừng ùa đến trong đầu, La Chinh đang tìm đọc xem trong Đại Thế Giới này còn lại bao nhiêu ngọn núi!
Năm trăm vạn ngọn núi…
Bốn trăm vạn ngọn núi…
Ba trăm vạn…
Hai trăm vạn…
Một trăm vạn…
“Cho dù có làm tất cả các ngọn núi biến mất thì cũng không thể ngăn cản được sức mạnh của luồng sáng đen này sao?” Ánh mắt La Chinh lóe lên.
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của luồng sáng này vẫn đang tiếp tục được phóng ra, đáng sợ hơn là hắn không biết rốt cuộc nó có bao nhiêu sức mạnh.
Nhưng La Chinh còn có hậu thuẫn mạnh mẽ là biển cả và đại lục…
Vừa rồi La Chinh chưa chọn biển cả làm nơi chuyển dời sức mạnh!
Trước đây, vì đối kháng với uy lực của Thiên Kiếp nên La Chinh đã chuyển dời phần lớn sức mạnh vào trong thánh hải Thiên Vũ, gây ra đợt sóng thần rất lớn.
Cũng may nhờ những đại năng Thần Hải Cảnh ra tay nên mới có thể ngăn cản được sóng thần, nếu không thì tổn thất của tứ đại thần quốc quả thực không thể tính nổi.
Có lẽ võ giả thì sẽ không quá sợ sóng thần, nhưng dân thường thì lại khác, chỉ sợ sẽ gây ra cho bọn họ thương vong vô cùng thảm thiết.
Nếu chuyển dời sức mạnh của luồng sáng đen này vào trong biển trên khắp Đại Thế Giới thì có lẽ sẽ khiến sóng thần nổi lên cuồn cuộn, cao đến mười nghìn, trăm nghìn mét.
Với sóng thần như thế thì cho dù là ở đại lục Hải Thần, đại lục thần quốc hay Trung Vực thì đều sẽ chịu tai ương ngập đầu, chín mươi chín phần trăm số sinh linh đều sẽ bị hủy diệt trong thoáng chốc.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao La Chinh không lựa chọn chuyển dời sức mạnh vào trong biển cả.
Mà La Chinh cũng không muốn chuyển dời sức mạnh lên đại lục, nếu chuyển dời sức mạnh lên đại lục thần quốc thì cho dù có rộng thế rộng nữa cũng sẽ bị sụp đổ trong nháy mắt!
Nhưng…
Nếu La Chinh không còn sự lựa chọn nào khác, có lẽ hắn cũng chỉ có thể làm như vậy.
Chỉ là, đó không phải điều hắn muốn nhìn thấy!
Tuy con đường võ đạo chính là cá lớn nuốt cá bé, bản thân là nhất.
Nhưng La Chinh không chỉ theo đuổi sức mạnh, hắn không muốn chỉ một mực đuổi theo sức mạnh, không muốn hy sinh hàng tỉ sinh linh chỉ để mưu lợi cho mình.
Không phải La Chinh có tâm địa thiện lương, tấm lòng nhân nghĩa bác ái gì, mà chỉ là hắn không muốn mất đi một chút nhân tính cuối cùng, thật sự biến mình trở thành dã thú trốn ra từ trong cái gọi là luật rừng mà thôi.
Năm mươi vạn ngọn núi…
La Chinh nghiến chặt răng, hàng mày đã nhíu chặt lại.
Ba mươi vạn ngọn núi…
Tốc độ biến mất của các ngọn núi này vượt xa sức tưởng tượng của La Chinh!
Hai mươi vạn ngọn núi…
Vào giờ phút này, tim La Chinh đập càng lúc càng nhanh.
Hắn sắp phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn, là hắn chết? Hay là để cho ngàn ngàn vạn sinh linh chết?
Đối với rất nhiều võ giả, có lẽ câu hỏi lựa chọn này vô cùng đơn giản, nhưng với La Chinh thì lại quá khó khăn…
Mười vạn ngọn núi…
Năm vạn ngọn núi…
Một vạn ngọn núi…
Nếu toàn bộ ngọn núi đều đã biến mất mà sức mạnh của luồng sáng đen này vẫn không suy giảm thì có lẽ La Chinh sẽ phải dùng đến những ngọn núi ở Đông Vực.
Ngẫm lại thì trong ba mươi ba Phong mà hắn từng ở còn có vô số các đệ tử đang tu luyện, đa số mọi người vẫn chỉ là Tiên Thiên Cảnh, còn chưa thể phi hành.
Nếu những ngọn núi đó biến mất thì không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết!
Ngay lúc sắc mặt La Chinh càng lúc càng khó coi hơn thì rốt cuộc hắn cũng cảm nhận thấy năng lượng màu đen kia bắt đầu yếu đi…
Luồng sáng đen này khi tấn công thì khí thế to lớn, nhưng khi đi thì cũng nhanh, gần như là trong nháy mắt, thân thể vốn toàn một màu đen của La Chinh đã bắt đầu thay đổi, từng luồng năng lượng màu đen nhanh chóng biến mất!
Thân thể La Chinh giống như được rửa sạch sẽ, nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.
“Qua rồi…” Lúc này, trên mặt La Chinh lại không hiện chút vui mừng nào, ngược lại còn lộ vẻ bi thương.
Quả thực là hắn đã chống đỡ qua được, mà bản thân cũng không phải trả cái giá gì quá lớn, nhưng toàn bộ Đại Thế Giới đã phải trả giá thay cho hắn.
Tuy lượng sinh linh trong những ngọn núi kia không nhiều lắm, nhưng cũng là hơn năm trăm vạn ngọn núi lớn.
Những sinh linh đã hy sinh trong đó, bao gồm cả nhân loại, tuyệt đối sẽ không ít…
“La Chinh, hắn chống đỡ được luồng ánh sáng đen kia rồi.
Đến như thế mà cũng không thể tiêu diệt được hắn, người này thật sự là…” Bạch Nguyệt Dung vô cùng khiếp sợ, thậm chí ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng yên lặng không nói gì, bọn họ biết La Chinh có thể chuyển dời sức mạnh.
Quái vật nhỏ của võ phủ Cửu Đỉnh kia đã từng bày ra năng lực này ở trước mặt mọi người không chỉ một lần, nhưng không ai biết rõ cực hạn của năng lực này như thế nào? Chẳng lẽ có thể chuyển dời sức mạnh không giới hạn hay sao?
Các đại năng Thần Hải Cảnh này không rõ lắm về lai lịch của luồng sáng đen kia, nhưng bọn họ nhìn ra được, nếu nó muốn làm các đại năng Thần Hải Cảnh ở đây biến mất thì cũng là một chuyện dễ dàng.
Cho dù có tăng thêm trăm lần số đại năng Thâm Hải Cảnh thì cũng không thể nào chống đỡ được luồng sáng đen kia!
Mà công kích như vậy, La Chinh lại vẫn có thể ngăn cản, rốt cuộc hắn đã hy sinh cái gì? Chuyển dời sức mạnh đi nơi nào?
Trên đảo Vũ Hoàng không có núi, cho nên các đại năng Thần Hải Cảnh đều không biết rằng tất cả núi non trên đại lục thần quốc đều đã biến mất…
Chu Hoàng cũng không nhịn được, tò mò mở miệng hỏi: “Thiên Hành, ta biết ngươi dùng phép chuyển dời sức mạnh, nhưng… ngươi dời sức mạnh đó đi đâu?”
La Chinh chớp mắt một chút, đáp ngay: “Núi, núi lớn…”
“Núi? Bao nhiêu ngọn núi?” Chu Hoàng tò mò hỏi tới.
“Toàn thế giới” La Chinh giật mình, bi thương nói.
Chương 865: Định giá
Toàn thế giới…Các đại năng Thần Hải Cảnh đều câm nín…
“Nói cách khác, tất cả các ngọn núi trong tứ đại thần quốc đều đã bị phá hủy?” Chu Hoàng lại hỏi.
“Không chỉ là tứ đại thần quốc, tất cả núi của Trung Vực và những nơi khác trên Đại Thế Giới này gần như đều đã bị phá hủy” La Chinh thành thật trả lời.
Thật ra vừa rồi, khi La Chinh nói hắn chuyển dời sức mạnh lên những ngọn núi, trong lòng rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đều đã có suy đoán đại khái.
Giống như khi đại năng Thần Hải Cảnh ra tay, hay như khi Chiến Đế Đại Vũ ra tay, La Chinh đều sử dụng phép chuyển dời sức mạnh, sức mạnh bị dời đi cũng đủ để hủy diệt một mảnh núi non…
Uy thế của con mắt màu đen kia kinh khủng như thế, mà sức mạnh chất chứa trong luồng ánh sáng đen kia lại càng lớn đến không thể tưởng tượng nổi.
Nếu chuyển dời toàn bộ sức mạnh đó lên mấy ngọn núi, vậy phải cần đến bao nhiêu ngọn núi?
Trong đại lục thần quốc, tính cả lớn cả nhỏ thì cũng có không ít ngọn núi.
Dù chưa có ai làm công tác thống kê cụ thể, nhưng tính sơ qua thì cũng phải có đến mấy chục vạn ngọn núi ấy chứ?
Nhiều núi như vậy còn không đủ để triệt tiêu sức mạnh chứa trong luồng sáng đen kia sao?
Rốt cuộc là cần bao nhiêu ngọn núi mới có thể triệt tiêu được nó? Một ngàn ngọn núi? Hay là một vạn ngọn núi? Hay mười vạn?
Đáp án chính xác là cần năm trăm vạn ngọn núi…
Núi non trên toàn thế giới, ngoài ở Đông Vực còn được giữ lại ra thì tất cả đều đã bị phá hủy.
Lúc đầu, những đại năng Thần Hải Cảnh này trầm mặc một hồi, sau đó trên mặt dần biến sắc, cuối cùng chỉ còn lại vẻ kinh hãi.
Bọn họ không tài nào đoán được, điều này sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào đến toàn bộ Đại Thế Giới?
Mà năng lực chuyển dời sức mạnh của La Chinh cực hạn là ở mức nào?
Vậy mà hắn lại có thể tùy ý chuyển dời sức mạnh lên toàn bộ Đại Thế Giới, hay là hắn có thể đại diện toàn bộ Đại Thế Giới…
Cho tới bây giờ, rốt cuộc cũng có người có kết luận này ở trong lòng.
Đương nhiên, bọn họ vẫn không thể đoán ra được là La Chinh đã dung hợp với ý chí Đại Thế Giới.
Từ góc độ nào đó mà nói thì La Chinh chính là toàn bộ Đại Thế Giới!
“Con mắt đen kia rốt cuộc là cái gì?” Chiến Hoàng Thiên Phong thở ra một hơi thật dài, nhỏ giọng hỏi.
Một chiêu đánh ra đã hủy diệt hết núi non của toàn bộ thế giới, đó rốt cuộc là thứ gì vậy…
Mà quan trọng hơn là chủ nhân của con mắt kia chắc hẳn còn cho rằng La Chinh quá nhỏ bé, căn bản không có khả năng ngăn cản một đòn chết ngay này, cho nên vừa phóng ra tia sáng đen xong liền rời đi.
Chỉ là một luồng sáng đen tùy ý thả ra mà lại có thể hủy diệt hết núi non trên toàn thế giới.
Nếu như lại thả ra thêm vài luồng, vậy chẳng phải là có thể hủy diệt toàn bộ Đại Thế Giới rồi sao?
Rốt cuộc đó là cấp bậc gì? Mọi người thật sự khó có thể tưởng tượng…
“Không rõ lắm…” La Chinh lắc lắc đầu.
Ngay cả Thanh Long cũng không thể trả lời vấn đề này thì tất nhiên La Chinh cũng không đáp được.
Nhưng lúc này bạch mi đạo nhân lại mở miệng nói: “Ta không biết đó là cái gì, nhưng kẻ có được sức mạnh như thế, sự tồn tại mạnh đến như vậy thì ít nhất cũng phải có cấp bậc Thiên Tôn.
Đây có lẽ là một vị Thiên Tôn!”
“Ít nhất là cấp bậc Thiên Tôn sao?” Trong lòng La Chinh giật mình.
Cường giả Thiên Tôn, cho dù là dưới cả vòm trời này cũng là người đứng đầu.
Với bọn họ, muốn hủy diệt một cái Đại Thế Giới cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Nhưng Thanh Long trong đầu lại đưa ra ý kiến ngược lại: “Cũng không nhất định phải là cường giả Thiên Tôn mới làm được.
Giới Chủ đại giới trên Thượng Giới cũng có thể hủy diệt được một cái Đại Thế Giới.
Nhưng cho dù là Giới Chủ hay là Thiên Tôn thì đều không thể dễ dàng làm được như thế, ta cũng không thể kết luận được lai lịch của con mắt này…”
“Ta hiểu rồi” La Chinh gật đầu.
Hiện tại hắn cũng không thể đoán được lai lịch của con mắt này, nó rốt cuộc là của ai? Vì sao phải nhằm vào hắn?
Cho dù thế nào thì việc La Chinh lôi kéo toàn bộ thế giới làm hậu thuẫn cho mình cũng coi như vượt qua một kiếp nạn! Về phần con mắt đen quỷ dị này… coi như là một phần của Thiên Kiếp đi.
Đương nhiên, La Chinh cũng không phải là người hồ đồ, trong lòng hắn vẫn cảnh giác.
Ở Thượng Giới, hẳn là La Chinh cũng không có kẻ địch gì lớn, con mắt đen kia nhằm vào hắn, tất nhiên phải có lý do.
Bản thân hắn đã kinh động đến nó khi nào? Hay là có lý do gì khác? Cho dù là thế nào thì thời gian tới hắn cũng phải vô cùng cẩn thận.
Mà hiện tại La Chinh đã bước chân vào Sinh Tử Cảnh, chân nguyên trong cơ thể chuyển động rất chậm, sền sệt giống như nhựa cao su.
Như vậy đan điền có thể chứa đựng nhiều chân nguyên hơn, mà bản thân chân nguyên cũng càng ngưng luyện lại, thực lực bản thân cũng tăng lên không ít.
Hoàn thành đột phá tu vi, La Chinh cũng quay lại mục tiêu bí cảnh Thiên Thần.
Hắn đã đồng ý sẽ giúp Thanh Long lấy được trứng rồng tổ, cho nên dù thế nào cũng phải đi một chuyến.
Nhưng trước khi xuất phát, La Chinh cũng muốn giải quyết mấy việc trong tay trước đã…
Chỉ là chờ khi La Chinh tới gần kim tự tháp thì hắn mới cảm thấy có một bầu không khí vô cùng kỳ quái, ánh mắt mọi người nhìn hắn đã trở nên hoàn toàn khác.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Đa số các đại năng Thần Hải Cảnh đều tin tưởng lời thánh nữ và Chiến Đế Đại Vũ nói.
Trong lòng bọn họ biết rõ La Chinh không xuất thân từ tứ đại thần quốc.
Tuy trước đây khi bọn họ đánh giá La Chinh không tràn ngập địch ý như Chiến Đế Đại Vũ, nhưng tuyệt đối không thể nói là thân cận, chỉ có thể nói là xã giao mà thôi.
Nhưng hiện tại trong ánh mắt của mọi người lại mang theo cảm giác hòa nhã, hoàn toàn coi La Chinh là người nhà mà đối đãi…
Bị mấy chục lão quái vật dùng ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, trong lòng La Chinh lập tức cảm thấy nổi da gà.
Hắn nghi ngờ không biết có phải đám đại năng Thần Hải Cảnh này uống nhầm thuốc hay không?
Tất nhiên La Chinh không biết, hắn trong cảm nhận của đám đại năng Thần Hải Cảnh rõ ràng đã biến thành bảo bối.
Lúc này La Chinh đã hóa thân thành chìa khóa mở ra con đường phi thăng.
Không chỉ như thế, La Chinh đã mở ra hoa sen đại thừa, ngày sau sẽ có tiền đồ rộng mở ở Thượng Giới.
Tạo quan hệ tốt với La Chinh tuyệt đối không phải là chuyện xấu.
Trong cái cảm giác nổi da gà này, La Chinh lại mở miệng nói: “Được rồi, hiện tại cần phải phân phối những khoáng sản khai thác được một chút đã!”
Dù đào được nhiều khoáng thạch quý giá từ trong cây mỏ, nhưng La Chinh không có ý định độc chiếm.
Trước hết, hắn không phải là luyện khí sư, tuy đa số khoáng thạch trong đó đều rất quý báu, nhưng lại không có tác dụng lớn với bản thân hắn.
Nhưng hắn đã để Thanh Long phân loại rõ ràng, có một vài khoáng thạch có thể dùng để chế tạo thần văn cấp cao, nên mấy thứ này La Chinh sẽ giữ lại.
Còn những thứ khác, La Chinh định để cho Chu Hoàng tiến hành phân phối.
Dù sao thì hắn cũng đang ở địa bàn của tứ đại thần quốc, tuy mấy thứ này là do La Chinh tự đào được, nhưng nếu muốn độc chiếm thì có vẻ không thực tế.
Ai ngờ La Chinh vừa nói xong, một đại năng Thần Hải Cảnh đã cười nói: “Phân phối? Thiên Hành này, những khoáng thạch đó đều do một mình ngươi đào được, cứ như vậy phân phối cho mọi người thì có vẻ không thích hợp lắm?”
“Đúng vậy” Chu Hoàng cũng cười nói: “Trong đó không ít khoáng thạch đều là thứ vô giá, sao có thể tùy tiện chia cho người ta chứ.
Nhưng quả thực chúng ta đều cần mấy thứ này, Thiên Hành, ngươi cứ định giá rồi bán cho chúng ta đi!”
“Thế này…” La Chinh nhất thời nghẹn lời không biết nói gì.
Hắn thực sự nghi ngờ rằng đám đại năng Thần Hải Cảnh này uống lộn thuốc thì phải? Làm sao mà sau khi hắn độ kiếp, thái độ cả đám lại thay đổi ba trăm sáu mươi độ thế này?
Không phải là đang có âm mưu gì đó chứ…
Bạch mi đạo nhân và Bạch Nguyệt Dung đều đang lặng lẽ đánh giá La Chinh.
Tin tức về La Chinh nhất định phải báo lên trên qua con đường Nghịch Linh, nhưng chắc chắn còn chưa phải lúc, tốt nhất vẫn nên chờ La Chinh xử lý xong khoáng thạch rồi tính.
La Chinh nghĩ mãi mà không tìm được đáp án, thậm chí sau khi trao đổi với Thanh Long trong đầu một lúc mà Thanh Long cũng không hiểu đám người này có ý gì.
Dù sao Thanh Long cũng không biết rằng La Chinh đã mang ý nghĩa gắn liền với con đường phi thăng của bọn họ.
Nếu không nghĩ ra, La Chinh dứt khoát xem nhẹ việc suy xét vấn đề này.
Hắn lấy từng viên khoáng thạch ra khỏi nhẫn tu di.
Trước đây, khi La Chinh đang khai thác, rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đều dõi mắt trông mong toàn bộ quá trình.
Thế nên trong tay La Chinh có khoáng thạch gì, bọn họ đều biết rõ.
Số lượng khoáng thạch trong phiến lá của các tầng từ bốn mươi lăm đến bốn mươi bảy cũng không nhiều lắm, nhưng mỗi một viên đều có hình dáng kỳ lạ.
Ví dụ như viên tinh thạch đầu tiên được La Chinh móc ra.
Khi vừa lấy ra khỏi nhẫn tu di, nó liền rơi xuống mặt đất qua kẽ của ngón tay, giống như là nước vậy.
Nhưng sau đó chất lỏng màu xanh lam này lại nhanh chóng hòa vào nhau, tạo thành một quả cầu nhỏ, không ngừng nhảy trên mặt đất.
La Chinh cười nói: “Nếu đã như vậy thì viên hạch tâm Thủy Dung này nên ra giá bao nhiêu để bán cho các vị đây?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








