[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 169 : Không giỏi tính toán (c841-c845)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Không giỏi tính toán
Từ sau khi vào thánh hải Thiên Vũ, Lưu Tú và La Chinh đã nhiều lần nảy sinh mâu thuẫnVốn dĩ thần quốc Đại Vũ và La Chinh đã có mâu thuẫn không thể thỏa hiệp, dù là Bạch Nguyệt Dung hay Chiến Đế Đại Vũ thì đều muốn nhanh chóng trừ khử La Chinh cho hả dạ.
Nhưng Lưu Tú tự biết thực lực của mình có chênh lệch quá lớn với La Chinh cho nên mấy lần xung đột nhỏ trước đó hắn cũng hết sức nhẫn nại.
Trong tâm can Lưu Tú, La Chinh cũng chỉ giống lũ châu chấu sau mùa gặt, chẳng nhảy nhót được mấy ngày.
Chỉ có điều, dù sao Lưu Tú cũng là Thái tử thần quốc, hơn nữa còn là người ưu tú nhất trong bốn vị Thái tử của tứ đại thần quốc!
Sự nhẫn nhịn của hắn cũng có giới hạn.
Có thể làm cho hắn, đường đường đệ nhất Thái tử phải nhẫn nhịn một tên dân thường nhỏ nhoi đã là vô cùng hiếm thấy rồi.
Nhưng tên này lại vẫn cứ ngông cuồng như vậy, làm sao Lưu Tú hắn có thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa?
Một luồng lửa giận vô hình xông thẳng lên não hắn!
Nếu đổi lại là người khác, cho dù là tiểu quái vật thì có lẽ Lưu Tú cũng đã ra tay.
Nhưng nghĩ đến thực lực biến thái của La Chinh, Lưu Tú vẫn phải cắn răng nói: “Nếu như ta không trả thì sao? Ngươi muốn thế nào? Ngươi dám ra tay với ta?”
“Đúng, đúng là ta không dám ra tay với ngươi.
Nhưng cũng không cần thiết phải ra tay!” La Chinh cười nhạt, trong mắt hiện vẻ lạnh lùng, đồng thời một luồng uy áp linh hồn vô hình từ từ khuếch tán ra!
Với linh hồn đã sắp đạt đến Bích Hồn Cảnh của La Chinh, uy áp phát ra cũng đủ để nghiền ép những thiên tài cấp Thần này, bao gồm cả Lưu Tú! Huống chi bây giờ trong linh hồn La Chinh còn dung hợp thêm ý chí của Đại Thế Giới!
Bởi vì mâu thuẫn bên này nên không ít võ giả sau khi rời khỏi cây mỏ cũng không tiến vào trong kim tự tháp nữa mà vây xung quanh xem bọn họ.
Thật ra, trong lòng đại đa số võ giả đều biết, cho dù giữa Lưu Tú và La Chinh có mâu thuẫn thì có lẽ cũng khó mà ra tay.
Nguyên nhân rất đơn giản là bởi khi ở bờ sông Tây Long, La Chinh đã nhận một đòn của Chiến Đế Đại Vũ mà vẫn bình yên vô sự.
Nói cách khác, đại năng Thần Hải Cảnh mà không mở Lĩnh Vực ra thì cũng không thể làm được gì La Chinh.
Như vậy, những võ giả có tu vi dưới đại năng Thần Hải Cảnh căn bản không có cách nào làm gì được hắn!
Mà La Chinh ắt cũng không dám động vào Lưu Tú.
Trước đây hắn đã phạm phải tội chết của thần quốc Đại Vũ.
Nếu bây giờ La Chinh ra tay với Lưu Tú, đánh hắn bị thương hay thậm chí đánh chết hắn thì chờ đến khi đại năng Thần Hải Cảnh tới bí cảnh Vũ Hoàng lấy Hồn Hạch, Chiến Đế Đại Vũ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho La Chinh.
Cho nên mọi người ở chỗ này cũng chỉ là xem náo nhiệt mà thôi.
Nhưng ngay sau khi La Chinh thả ra uy áp linh hồn thì sắc mặt tất cả các thiên tài cấp Thần cùng lúc đại biến!
Linh hồn La Chinh thả ra ngoài có khí thế hoàn toàn không thua gì đại năng Thần Hải Cảnh, thậm chí còn mạnh hơn cả những đại năng Thần Hải Cảnh bình thường, hơn nữa còn có cả ý chí Đại Thế Giới thì bọn họ làm sao có thể ngăn cản được?
Vào giờ khắc này, tất cả mọi người đều có cảm giác như không phải đang đối mặt với một con người mà là đối mặt với thiên địa, biển cả, là cả một loạt những dãy núi lớn.
Khí thế này lớn mạnh như vậy, khó chống cự như vậy, cho dù là Chiến Hoàng Chiến Đế thì có lẽ lúc này cũng phải cúi đầu xưng thần!
Ban đầu, những thiên tài cấp Thần sau lưng Lưu Tú còn cắn răng chống đỡ uy áp của La Chinh.
Bị uy áp của một tên nhãi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ ép tới mức phải lui lại, sao bọn họ sao có thể cam lòng cho được?
Nhưng La Chinh không ngừng tăng cường uy áp của mình khiến những thiên tài cấp Thần kia cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Một tên, hai tên, ba tên… Hai chân bọn họ đang run lẩy bẩy, đồng thời gần như không tự chủ được mà lui về phía sau!
Chỉ còn lại một mình Lưu Tú vững vàng đứng tại chỗ, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào La Chinh, cắn răng nói: “La Chinh! Ngươi đừng có khinh người quá đáng!”
Đúng là La Chinh không ra tay, chẳng qua hắn chỉ lợi dụng uy áp linh hồn để áp chế Lưu Tú mà thôi.
Nhưng vấn đề là lấy uy áp cường hãn như vậy để ép người ta thì có khác gì đã ra tay đâu?
Trên người Lưu Tú có một sợi dây chuyền là thánh khí thượng phẩm, tên là “dây chuyền Ngưng Tâm”.
Sợi dây chuyền này có thể loại bỏ sáu phần công kích linh hồn của đối phương! Nói cách khác, uy áp linh hồn La Chinh thả ra ngoài có thể bị dây chuyền của hắn tiêu trừ hết khoảng sáu phần.
Vốn dĩ mấy món đồ phòng ngự cấp thánh khí vô cùng hiếm hoi, mức độ quý giá vượt xa các thánh khí thượng phẩm thông thường.
Còn bảo vật giúp ngăn chặn công kích linh hồn thì lại càng hiếm thấy, cho nên giá trị của sợi dây chuyền Ngưng Tâm này cũng đủ để sánh ngang với bán thần khí rồi.
Có điều, sợi dây chuyền này có kiểu dáng khá nữ tính, ở giữa sợi dây còn được khảm một viên bảo thạch Ngưng Tâm màu tím.
Chính tác dụng của viên bảo thạch Ngưng Tâm này phát ra mới là điều cực kỳ quan trọng! Bởi vì sợi dây chuyền này được chế tạo riêng cho nữ võ giả, cho nên Lưu Tú vẫn luôn đeo ở bên trong, không cho người ngoài thấy!
Chính dựa vào nó nên Lưu Tú mới có thể tận lực chống đỡ trước mặt La Chinh.
“Ồ?” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười, “Linh hồn ngươi kém Chiến Hồn Cảnh rất xa, vậy mà lại có thể đối chọi với uy áp của linh hồn ta.
Thú vị! Để ta xem ngươi có thể chống đỡ được đến mức nào!”
Nói xong, La Chinh nhấc chân bước một bước về phía Lưu Tú.
Hắn vừa bước ra một bước thì trên mặt Lưu Tú đã bắt đầu đỏ ửng lên.
Nhưng chỉ một khoảng thời gian sau, vẻ đỏ ửng ấy liền dần dần tiêu tán, thay vào đó là sắc mặt trắng bệch, vậy mà Lưu Tú vẫn cắn răng gắng gượng.
Thật ra thực lực của La Chinh đã hoàn toàn tương đương với Thần Hải Cảnh tầng đầu tiên rồi! Chẳng qua hắn chưa trải qua Sinh Tử Kiếp nên chưa mở ra Thần Hải, cũng không có Lĩnh Vực của chính mình!
Nhưng Lưu Tú lại không chịu thừa nhận sự thật này, hắn vẫn xem La Chinh như những nhân vật cùng thế hệ với mình, chẳng qua La Chinh xuất sắc hơn một chút mà thôi!
Cũng bởi vì điểm này nên Lưu Tú tuyệt đối không cúi đầu trước La Chinh! Nếu đổi La Chinh thành bất kỳ một vị đại năng Thần Hải Cảnh nào thì có lẽ Lưu Tú đều sẽ nhượng bộ, cũng sẽ cúi đầu.
Một bước…
Hai bước…
Ba bước…
Mỗi khi La Chinh bước ra một bước, áp lực ép xuống người Lưu Tú lại tăng lên một phần, sắc mặt hắn cũng trắng bệch thêm!
Sau khoảng sáu bảy bước, gương mặt Lưu Tú đã trắng như tờ giấy.
“Ta, ta liều mạng với ngươi!”
Lưu Tú quả thực không nhịn được nữa, vào giờ khắc này, trong tay hắn đã xuất hiện một cái kích nhỏ, ngắn!
Thấy cái kích nhỏ trong tay Lưu Tú, khóe miệng La Chinh hơi cong lên: “Nghe nói mặc dù Thiên Lôi Chiến Kích này chỉ là hàng dùng một lần, nhưng lại là bảo vật bán thần khí, giá trị khó mà lường được, hẳn là cha ngươi cho ngươi để bảo vệ tính mạng nhỉ?”
“Cái kích này mà không có ba bốn trăm nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm thì có lẽ chẳng thể nào mua được.
Ta chỉ muốn ngươi trả lại chín nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm kia cho Hỏa Thần mà thôi.
Đường đường Thái tử mà khoản này ngươi cũng không biết tính? Chẳng lẽ ngươi chưa từng học cách tính toán?”
“Ta biết ngươi sĩ diện, nhưng cho dù ngươi là Thái tử thần quốc thì cũng nên học cách nhận định tình hình.
Đường đường là thần quốc nhưng chẳng qua cũng chỉ là một cái thần quốc nhỏ bé mà thôi, trong Đại Thế Giới thì cũng chẳng là gì, nếu ở Thượng Giới lại càng là nhỏ bé như hạt bụi.
Nếu ngươi có thể hiểu rõ điểm này, hẳn cũng biết nên làm như thế nào”
Ánh mắt La Chinh trong trẻo lạnh lùng, trong lời nói xen lẫn uy nghiêm khó mà kháng cự!
Nghe thấy lời nói của La Chinh, ánh mắt Hỏa Doãn Nhi cũng hơi lóe lên.
Một mặt, nàng cảm kích La Chinh thay hai tỷ đệ nàng ra mặt, nhưng đồng thời cũng tự đánh thức bản thân!
Nàng vẫn luôn sống trong vòng tay bao bọc của phụ hoàng, cho nên mới có thể bĩnh tĩnh, thanh nhã như thế, thậm chí còn vô cùng tùy hứng! Nhưng dù phụ hoàng chính là Quốc chủ thần quốc thì chắc chắn cũng không thể che chở nàng cả đời được, huống chi tương lai nàng còn có thể phát triển rộng hơn.
Có lẽ nàng đã nghĩ mục tiêu cuộc đời mình quá mức đơn giản.
La Chinh cũng không quan tâm lắm đến chín nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm, bởi chỉ riêng việc Nguyệt Doanh bán khoáng thạch thôi cũng đã tích lũy được một lượng lớn đá chân nguyên rồi.
Lúc đó, điều mà Lưu Tú quan tâm cũng không phải là chín nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm này.
Nếu hắn thật sự trả lại số đá chân nguyên này thì như vậy chính là cúi đầu trước La Chinh.
Đây là chuyện dù như thế nào hắn cũng không muốn!
Cho nên dù La Chinh nói có căn cứ, nhưng Lưu Tú vẫn không đồng ý với đề nghị của hắn.
Chân nguyên trong tay Lưu Tú chợt lóe lên, từng đường sấm sét màu tím bao quanh Thiên Lôi Chiến Kích dài hai thước kia!
Phù văn trên Thiên Lôi Chiến Kích bắt đầu không ngừng lóe lên, rõ ràng đã bị Lưu Tú kích hoạt!
Thấy cảnh tượng này, sắc mặt toàn bộ các võ giả đều đại biến.
Không ít võ giả đã được biết đến uy lực của Thiên Lôi Chiến Kích này.
Gần như chỉ trong nháy mắt, uy lực của nó đã có thể giết chết nhiều oán linh như vậy thì cũng đã có thể so với chiêu khi đại năng Thần Hải Cảnh ra tay rồi!
Không ít võ giả rối rít lui về phía sau, kể cả mấy người Nguyệt Doanh, Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần cũng kéo dài khoảng cách với La Chinh.
Dính phải uy lực của Thiên Lôi Chiến Kích thì có lẽ không chết cũng sẽ trọng thương!
“Ài, Không giỏi tính toán đúng là bi kịch…” La Chinh khẽ thở dài một hơi, sau đó lại bước thêm một bước về phía Lưu Tú.
Chương 842: Mục tiêu: Đào mỏ quặng!
Vào giờ khắc này, thần kinh Lưu Tú cũng trở nên căng thẳng! Làm sao hắn lại không hiểu tính toán trong miệng La Chinh chứ?Trong tứ đại thần quốc, giá trị của Thiên Lôi Chiến Kích căn bản không thể đánh giá được!
Ở Thượng Giới, có lẽ Thiên Lôi Chiến Kích cũng chỉ tương đương với mấy trăm nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm.
Nhưng ở Hạ Giới, cho dù có tiền cũng không mua được.
Bảo vật bán thần khí ở Hạ Giới cũng có thể nói là bảo vật vô giá.
Lần trước vì bảo vệ tính mạng, hắn đã phải dùng mất một chiếc Thiên Lôi Chiến Kích nên Lưu Tú cũng cực kỳ xót.
Bây giờ lại dùng hết một chiếc Thiên Lôi Chiến Kích cuối cùng với La Chinh sao?
“Lốp bốp…”
Bên ngoài chiếc Thiên Lôi Chiến Kích này không ngừng phát ra tia chớp, mặt ngoài của nó có một phù văn hình tròn màu đỏ, chỉ cần ngón tay hắn nhẹ nhàng đè lên trên thì chiếc Thiên Lôi Chiến Kích này sẽ bị kích hoạt và phát nổ chỉ trong nháy mắt!
Ngón tay hắn đang khẽ run lên, áp lực mà La Chinh gây ra cho hắn thật sự là quá lớn, thậm chí còn khiến ý thức của hắn bắt đầu mơ hồ!
Vào giờ khắc này, Lưu Tú cũng rất muốn bỏ cuộc, bản năng hắn sợ hãi La Chinh, nó không ngừng nhắc nhở bản thân hắn rằng không nên đối nghịch với người này, người này tuyệt đối không phải là nhân vật hắn có thể trêu chọc vào được.
Nhưng ngay vào lúc này, một giọng nói khác lại vang lên: “Giết hắn, chỉ cần giết được La Chinh thì có bỏ ra một Thiên Lôi Chiến Kích cũng vẫn có lời, phụ hoàng chắc chắn cũng sẽ khen thưởng mình thật nhiều!”
Từng luồng máu tươi theo nhịp đập điên cuồng của trái tim mà bơm lên, theo động mạch chủ mà chảy về trong hai mắt hắn.
Đôi mắt hắn nhất thời đỏ lên một màu.
Cùng lúc đó, ngón tay hắn đè xuống phù văn trên Thiên Lôi Chiến Kích!
“Ầm…”
Một tiếng vang chói tai từ trong chiếc Thiên Lôi Chiến Kích ngắn kia truyền ra, khiến cho lỗ tai người ta hết sức khó chịu.
Đó là tiếng khởi động lực sấm sét.
Ngay sau đó, trên đầu Thiên Lôi Chiến Kích chợt tuôn ra một tia chớp lớn.
“Đi chết đi! Tên dân quèn!” Lưu Tú quát lên một tiếng lớn.
Cuối cùng hắn cũng không thể buông bỏ thân phận của mình, thế nên hắn cũng từ chối việc cúi đầu trước mặt La Chinh.
Tuy tiếng nói của Lưu Tú đã bị tiếng sấm át đi, nhưng La Chinh vẫn nghe được.
“Ha ha…”
La Chinh mỉm cười, chỉ trong nháy mắt, cả người hắn đã bị một tia chớp to lớn bao trùm!
Lực lôi điện này giống như một dòng chảy, đổ về phía La Chinh rồi kéo dài ra rất xa.
“Đùng…”
Các thiên tài cấp Thần đều không thể mở mắt nổi bởi ánh sáng lóa mắt này!
Lực lôi điện này hủy diệt hết tất cả mọi thứ trên đường đi của nó, cuối cùng bất ngờ tập kích về phía thánh hải Thiên Vũ! Bề mặt thánh hải Thiên Vũ vẫn hiện ra màu vàng nhạt như trước, dưới sức ảnh hưởng của sấm sét, không ít ánh sáng vàng đã bị tan ra.
Ánh chớp lóa mắt kéo dài thật lâu, sau đó mới dần dần tiêu tan.
Mọi người chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn thấy La Chinh, mắt ai nấy đều tròn xoe.
La Chinh vẫn đứng sừng sững tại chỗ, toàn thân không hề bị thương!
Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì bị lực sấm sét mạnh như thế oanh tạc cũng sẽ hết sức chật vật.
Nhưng La Chinh vẫn duy trì nụ cười lạnh nhạt như trước, dù là thần thái hay động tác thì cũng không hề thay đổi!
Thấy cảnh tượng này, một vị thiên tài cấp Thần thầm thở dài một hơi: “La Chinh này có phải là do thần hóa thân hay không?”
“Đừng mong đối kháng được với hắn.
Mới là Hư Kiếp Cảnh đã có thể làm tới mức này, sau này có lẽ sẽ tung hoành khắp toàn bộ Đại Thế Giới”
“Là năng lực chuyển dời của tiểu quái vật.
Nhưng tiểu quái vật cũng không thể phát huy đến trình độ này”
Dù sao thì Thiên Lôi Chiến Kích cũng là một bán thần khí, nếu như chỉ dùng cơ thể của La Chinh để đối kháng thì hắn không thể nào hoàn toàn ngăn cản được.
Cho dù là thân thể thánh khí của hắn thì cũng sẽ trọng thương.
Nhưng ngay từ đầu La Chinh đã không có ý định dùng cơ thể để đối kháng.
Trong nháy mắt Lưu Tú kích hoạt Thiên Lôi Chiến Kích, để tránh cho bản thân bị thương, hắn liền chuyển đòn tấn công đó tới thánh hải Thiên Vũ!
Mặc dù thánh hải Thiên Vũ chỉ là một biển trong đất liền, nhưng diện tích hải vực vẫn tương đối lớn.
Cho dù lực sấm sét có lớn thế nào thì hải vực cũng có thể hóa giải.
Lực sấm sét tấn công La Chinh kia căn bản là không thể tạo ra bất kỳ gợn sóng nào trong thánh hải Thiên Vũ!
La Chinh lại thả uy áp linh hồn ra, sau đó bước lên một bước, đồng thời lắc đầu nói: “Lần này ngươi lỗ lớn rồi!”
Lưu Tú cắn chặt hàm răng, nhìn La Chinh không hề bị thương chút nào, trong mắt hắn tràn đầy sợ hãi.
Hắn bỗng nhiên lạc giọng hét lên: “Thế thì đã sao? Cha ta nhất định sẽ giết chết ngươi! Ngươi không thể nào là đối thủ của cha ta!”
“Ta không phủ nhận” La Chinh gật đầu một cái, bước ra một bước nữa.
“Vậy ngươi còn không mau quỳ xuống cho ta.
Ta có thể xin cha ta tha cho cho cái mạng chó nhà ngươi.
Ha ha ha!” Lưu Tú đã bắt đầu điên cuồng, trong mắt đều là vẻ cố chấp.
“Ngươi, còn chưa đủ tư cách” Đối mặt với Lưu Tú đang điên cuồng như thế, ánh mắt La Chinh vẫn trong trẻo, bình tĩnh, đồng thời bước ra thêm một bước nữa!
“Bụp!”
Ngay vào lúc này, trên người Lưu Tú bỗng nhiên truyền tới một tiếng nổ!
Bảo thạch Ngưng Tâm trong sợi dây chuyền trên ngực Lưu Tú bỗng nổ vỡ thành vô số mảnh vụn.
Viên bảo thạch vốn tỏa ra kết giới vô hình để ngăn cản uy áp của linh hồn La Chinh, nhưng vì La Chinh từng bước ép sát nên bảo thạch Ngưng Tâm kia cũng không thể chịu nổi uy áp mãnh liệt này nữa, cuối cùng vỡ ra!
Linh hồn Lưu Tú cũng không mạnh hơn những võ giả khác bao nhiêu, thế nên khi mất đi sự bảo vệ của bảo thạch Ngưng Tâm này, chẳng khác gì hắn trực tiếp dùng linh hồn yếu ớt kia để đối mặt với uy áp không thể chống cự nổi của La Chinh!
Chỉ trong một nhịp thở, Lưu Tú đã cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó hai mắt trợn trắng lên, thân thể cứng ngắc, trực tiếp ngất đi.
Nhìn Lưu Tú ngất trên mặt đất, La Chinh cũng chỉ đành lắc đầu, hắn vốn không có ý định giết chết Lưu Tú.
Sau khi dung hợp với ý chí Đại Thế Giới, đúng là La Chinh có thể ngăn cản đòn tấn công của đại năng Thần Hải Cảnh, nhưng với Lĩnh Vực mà đại năng Thần Hải Cảnh lĩnh ngộ được thì La Chinh lại không phải đối thủ.
Một khi hắn bị Lĩnh Vực bao phủ, cắt đứt liên lạc giữa hắn với ý chí Đại Thế Giới thì hắn cũng sẽ không phải là đối thủ của đại năng Thần Hải Cảnh.
Vì thế cho nên hắn cũng không muốn chọc giận Chiến Đế Đại Vũ.
Tất cả các thiên tài cấp Thần đều nhìn La Chinh chằm chằm, trong mắt chính là vẻ sợ hãi.
Bọn họ cũng biết La Chinh rất mạnh, bởi trước đây La Chinh chỉ giao đấu với những thiên tài cấp Thần đứng đầu như Vân Long Đào, Hỏa Doãn Nhi, tiểu quái vật, cho nên tất cả mọi người đều tin La Chinh mạnh, nhưng không cảm giác được hắn mạnh tới mức nào!
Bây giờ những người này cũng đã biết rõ rằng thực lực của La Chinh kinh khủng thế nào rồi!
Với sức của một mình La Chinh, chỉ cần cho hắn đủ không gian và thời gian thì có lẽ chỉ một mình hắn cũng có thể tiêu diệt toàn bộ thiên tài cấp Thần ở đây! Sự chênh lệch này đã không còn là một cảnh giới nữa rồi, mà là chênh lệch hai cảnh giới, mặc dù La Chinh chỉ có tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà thôi.
“Ngất rồi?” La Chinh khẽ mỉm cười, “Chờ hắn tỉnh lại rồi nói!”
Hỏa Doãn Nhi nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó mới lên tiếng: “Không cần đâu, chỉ là chín nghìn viên đá chân nguyên mà thôi”
Mặc dù đối với Hỏa Thần thì đó là một khoản tiền lớn, nhưng chẳng qua Hỏa Doãn Nhi chỉ giận vì đệ đệ mình bị Lưu Tú lừa nên không chịu nổi mà thôi.
Chứ thực sự bàn về giá trị con người thì chín nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm cũng không là cái gì.
Huống chi bây giờ Lưu Tú cũng chỉ vì chút đá chân nguyên này mà đã phải trả giá lớn, chỉ riêng giá trị Thiên Lôi Chiến Kích cũng đã không thể nào lường được rồi.
Lúc này, Hỏa Doãn Nhi lại lo cho La Chinh hơn.
Lúc trước hắn cũng đã chọc giận Chiến Đế Đại Vũ, nếu Chiến Đế Đại Vũ tới bí cảnh Vũ Hoàng, có khi nào sẽ trực tiếp ra tay với La Chinh không? Nếu thật sự đến mức đó thì mình nhất định sẽ nhúng tay!
Chỉ cần mình đứng ra, phụ hoàng chắc chắn cũng sẽ đứng ra.
Trong lòng Hỏa Doãn Nhi đã thầm quyết định.
“Đào mỏ quặng thôi!”
La Chinh nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên.
Bây giờ hắn còn có chính sự phải làm! Đã hấp thu nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy, cũng thắp sáng hơn mười nghìn tấm vảy rồng, mục tiêu bây giờ của hắn chính là đập vỡ phiến lá màu vàng kia, lấy cuốc Hắc Tinh trong đó ra, sau đó tiến đến tầng cao nhất của cây mỏ này.
Nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ của La Chinh mà thôi.
Khả năng lớn nhất là hắn không thể nào đập vỡ phiến lá màu vàng kia được, tất nhiên cũng không thể lấy ra cái cuốc thần khí chí tôn kia.
Chương 843: Máu tươi
Trước con mắt sợ hãi của rất nhiều thiên tài cấp Thần, La Chinh bắt đầu leo lên trên kim tự tháp.
Cuối cùng, hắn leo lên tầng ba mươi lăm“Hắn lên tầng ba mươi lăm làm gì?”
“Chịu! Hình như hắn đi vào cánh cửa hẹp kia!”
“Chiếc là màu vàng? Mục tiêu của hắn là cuốc Hắc Tinh? Căn bản cũng chỉ phí công, chẳng lẽ hắn chắc chắn mình có thể lấy ra được?”
Đi vào cánh cửa hẹp đặc thù ở tầng ba mươi lăm kia có thể sẽ rơi xuống trên một phiến lá ở đoạn giữa cây mỏ, cũng chính là phiến là màu vàng nhạt kia, mà ở giữa phiến lá này lại bao bọc một thần khí chí tôn.
Thông tin này sớm đã được truyền ra từ thánh hải Thiên Vũ từ lâu, cho nên đại đa số các võ giả trong tứ đại thần quốc đều biết rõ!
Tất cả mọi người đều biết ở đây có một thần khí chí tôn, hơn nữa còn là một cái cuốc đào mỏ kỳ lạ, chỉ là không ai có thể lấy nó ra được.
Nhiều năm như vậy, các đại năng Thần Hải Cảnh đã nghĩ ra vô số biện pháp, nhưng vẫn không ai có thể đập vỡ phiến lá màu vàng kia để lấy cuốc Hắc Tinh.
Nhưng La Chinh cứ thế đi vào như vậy, chẳng lẽ có cách gì phá vỡ được phiến lá màu vàng kia?
Trước đây, La Chinh đã khiến mọi người cảm thấy dường như hắn không gì là không thể làm được, cho nên đầu tiên bọn họ cũng theo phản xạ mà cho là hắn có thể, nhưng sau khi cẩn thận nghĩ lại, ai nấy đều lắc đầu phủ định.
“Không thể nào! Nếu cuốc Hắc Tinh này dễ lấy như vậy thì đại năng Thần Hải Cảnh đã lấy đi từ lâu rồi!”
“Đúng vậy, có lẽ lần này La Thiên Hành cũng chỉ thử thôi.
Thần khí chí tôn đâu phải đồ vật bình thường? Hắn không lấy nổi đâu!”
“Sức lực người này đúng là rất mạnh, nhưng chẳng qua cũng chỉ có thể đả thương Chiến Đế Đại Vũ mà thôi.
Trừ phi sức lực của hắn tăng lên gấp hơn mười lần thì còn có khả năng!”
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, một vài võ giả đã bắt đầu leo lên kim tự tháp.
Đối với những thiên tài cấp Thần như bọn họ thì tầng ba mươi lăm cũng có một chút nguy hiểm.
Nhưng nếu khi gặp phải trùng ăn khoáng thạch màu xanh mà kịp thời chạy trốn thì cũng không phải vấn đề gì quá lớn.
Chỉ cần đừng đụng đến những con trùng ăn khoáng thạch màu tím là được.
Mà trùng ăn khoáng thạch màu tím cũng thường ở tầng bốn mươi trở lên, đến tận bây giờ cũng chỉ có La Chinh tiến vào tầng bốn mươi mới khiến bọn chúng đi xuống, thế nên vấn đề hẳn cũng không quá lớn.
Thế là không ít võ giả cũng tiến vào các cánh cửa hẹp khác ở tầng ba mươi lăm và những cánh cửa phía dưới.
Bởi vì mỗi cánh cửa chỉ một võ giả có thể tiến vào, thế nên có vài võ giả thậm chí còn to gan tiến vào cánh cửa hẹp phía trên La Chinh.
Đứng trên phiến lá màu vàng, nhìn trên đỉnh đầu, dưới chân, bên trái, bên phải, thậm chí bên trái của bên trái, bên phải của bên phải, tất cả đều kín người, La Chinh cũng không còn gì để nói.
Chẳng qua chỉ là đập vỡ một phiến lá, có gì đẹp mắt mà phải vào xem?
Nhưng La Chinh cũng không kiêng dè gì lắm, việc hắn lấy cuốc Hắc Tinh đi nhất định sẽ tạo ra động tĩnh cực lớn, căn bản cũng không thể thoát khỏi tai mắt của người khác.
Chẳng qua hắn không thích bị người ta vây xem như thế mà thôi.
“Có nên dẫn một con trùng ăn khoáng thạch màu tím ra đuổi những người này đi không nhỉ?” Trong lòng La Chinh thầm nghĩ.
Suy nghĩ một chút thì vẫn thôi đi, muốn xem náo nhiệt thì cứ để họ nhìn cho đã.
Trên phiến lá, hắn bước mấy bước là đã đến bên trên cuốc Hắc Tinh kia, sau đó hắn hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại.
Sau khi thân thể đạt tới thể thánh khí, La Chinh cũng không rõ bản thân có thể chịu được lượng sức mạnh lớn đến mức nào.
Khi vừa mới hấp thu Thiên Diễn Tinh Hoa, La Chinh đã định thử một chút, nhưng lại bị Hỏa Doãn Nhi xen ngang, thế nên bây giờ hắn phải thử một chút trước đã!
La Chinh từ từ nhắm mắt lại, bắt đầu không ngừng hấp thu lực vảy rồng!
Một tấm, mười tấm, trăm tấm, nghìn tấm.
Lúc ở thân thể còn ở thể tiên khí, cơ thể La Chinh chỉ có thể chịu được tối đa lực của khoảng một nghìn tấm vảy rồng, nếu hấp thu nhiều hơn thì cơ thể rất dễ tan vỡ.
Nhưng lần này, La Chinh đã trực tiếp mở ra nghìn tấm vảy rồng, sau đó là hai nghìn tấm!
La Chinh có thể cảm nhận được luồng sức mạnh kinh khủng kia đang chậm rãi chảy xuôi trong cơ thể mình giống như từng luồng chất lỏng được ngưng luyện, chậm rãi di chuyển khắp toàn thân.
Lực của hai nghìn tấm vảy rồng mà thân thể mình vẫn còn có thể chịu được, vậy tiếp tục!
Ba nghìn!
Sau đó La Chinh lập tức mở ra lực của ba nghìn tấm vảy rồng!
“Vẫn có thể chịu được!”
Vào giờ khắc này, La Chinh nhận thấy mỗi một tế bào trong cơ thể đều giãn ra, bên trong cũng ẩn chứa sức mạnh cực kỳ lớn.
Nếu trút hết sức mạnh này xuống thì sẽ kinh khủng tới mức nào?
Còn chưa tới cực hạn! Vẫn có thể chịu thêm!
La Chinh lại hít thật sâu một lần nữa, ngay sau đó mở ra lực của bốn nghìn tấm vảy rồng!
“Rắc rắc”
Xương cốt trên người La Chinh bắt đầu truyền tới từng tiếng nổ dữ dội!
Từ sau khi cơ thể La Chinh tu luyện tới thể huyền khí, xương cốt của hắn đã rất ít khi phát ra âm thanh này.
Bởi vì thân thể của hắn vô cùng cứng rắn, nên khi các khớp xương bắt đầu giãn ra, chúng không thể nào chịu được sức mạnh lớn tới mức đấy nên cả người mới phát ra âm thanh như vậy!
Mà cũng bởi vì luồng sức mạnh này nên mỗi tế bào trên người La Chinh đều giãn ra thêm lần nữa! Giờ khắc này đã giãn tới mức cực hạn!
“Nhìn kìa! Hình như La Chinh cao lớn hơn rồi!”
“Dường như thân thể hắn to lên gấp đôi!”
“Rốt cuộc sao lại có thể làm được điều này? Ta cảm thấy trong thân thể của hắn tràn đầy sức mạnh!”
Trên đỉnh đầu và hai bên trái phải nơi phiến lá La Chinh đang đứng, không ít võ giả cũng tiến đến sát bên mép phiến lá để quan sát.
Một số võ giả to gan còn tập trung tinh thần nhìn chằm chằm xem thân thể La Chinh biến hóa thế nào.
Mấy người nhát gan thì liếc mắt nhìn một cái, sau đó còn phải nhìn đông, nhìn tây một phen, để nếu trùng ăn khoáng thạch mà đến thì bọn họ chỉ cần nhẹ nhàng xoay mình một cái là có thể nhảy ra khỏi chiếc lá mà thoát thân.
“Cực hạn sao? Như vậy đã là cực hạn?” La Chinh nhíu mày.
Hắn cảm thấy mỗi nơi trên thân thể mình đều truyền tới cảm giác căng đau, hắn không thể nào khống chế lực của bốn nghìn tấm vảy rồng được!
“Ài, xem ra vẫn phải trải qua một lần luyện thể nữa! Nhưng mà mình còn chưa thu thập đủ Hồng Mông Thiên Cương!” Sau khi cơ thể lên tới thể tiên khí, La Chinh đã luyện thể thêm một lần, cơ thể cũng vững chắc hơn không ít.
Nhưng sau khi hắn tiến vào thể thánh khí thì vẫn chưa từng có cơ hội tiến hành luyện thể.
Dù sao thì bây giờ Xích Long cũng còn đang ngủ say.
Lực của bốn nghìn tấm vảy rồng có thể đập vỡ phiến lá màu vàng này sao?
La Chinh nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ do dự! Hắn nhanh chóng phủ định.
Các đại năng Thần Hải Cảnh đều đã nghĩ ra không ít biện pháp để lấy cái cuốc này rồi.
Mặc dù phiến lá này chỉ cho một vị đại năng Thần Hải Cảnh tiến vào, nhưng các vị đại năng Thần Hải Cảnh bên trái, bên phải, phía trên, phía dưới cũng có thể cùng ra tay.
Nếu bọn họ đồng loạt ra tay mà cũng không thể đập vỡ phiến lá này thì chỉ dựa vào lực của bốn nghìn tấm vảy rồng có lẽ cũng không thể nào phá vỡ được.
“Năm nghìn!”
La Chinh không do dự mà tiếp tục mượn càng nhiều lực vảy rồng hơn!
Nhưng ngay sau khi lực của cả năm nghìn tấm vảy rồng bộc phát ra, La Chinh bắt đầu cảm nhận được đau đớn dữ dội! Nỗi đau này truyền đến từ mỗi một tế bào trên thân thể La Chinh, nghĩ cũng biết đau đến mức nào! Nỗi đau này căn bản khó có thể chịu đựng được!
“Cảnh giới Vong Ngã!”
Trong nháy mắt này, La Chinh liền thi triển một kỹ xảo mà lúc trước mình đã từng dùng.
Ở cảnh giới Vong Ngã, La Chinh có thể tạm thời quên đi nỗi đau thể xác, hắn giống như một người ngoài, đứng nhìn thân thể của mình mà thôi.
Thật ra thì cảnh giới Vong Ngã có lợi nhưng cũng có hại, bởi vì đối với thân thể con người, đau đớn thật ra là lúc thân thể nói cho ngươi biết rằng nó đã không thể chịu đựng được nữa, hoặc là nói cho ngươi biết nó đã xảy ra vấn đề.
Nếu không thể cảm nhận được nỗi đau, vậy thì sẽ chỉ khiến thân thể phải chịu tổn thương lớn hơn mà thôi!
Nhưng bây giờ La Chinh không có lựa chọn.
Nếu hắn đã quyết định, tất nhiên phải liều mạng dốc hết sức lực.
Lực của năm nghìn tấm vảy rồng rót vào trong người La Chinh đã khiến mỗi nơi trên thân thể hắn giãn ra tới cực hạn, những âm thanh như tiếng hạt đậu nổ lốp bốp đã không còn nữa, nhưng chỉ trong một hơi thở, ngực La Chinh bất chợt nứt toác ra!
“Roẹt!”
Một âm thanh giống như tiếng vải bị xé rách truyền tới, nhất thời trên ngực La Chinh xuất hiện một vệt máu tươi đỏ thẫm, vệt máu kia kéo thành một đường dài trên quần áo của hắn! Ngực hắn bị lượng sức mạnh khổng lồ đó oanh tạc nên máu tươi bắn ra với tốc độ cao tới mức xé nát áo quần hắn chỉ trong nháy mắt!
“Roẹt, roẹt, roẹt, roẹt!”
Ngay sau đó, phía sau lưng, chân và bả vai La Chinh cũng có tia máu bắn ra, xé nát quần áo của hắn!
Chương 844: Thất bại
“Sao La Thiên Hành này lại bị thương? Có ai công kích hắn hay sao?”“Đúng là kỳ quái, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với người này vậy?”
“Tình huống này ta đã từng gặp rồi.
Có một số võ giả khi rót sức mạnh vào người nhiều quá, đến mức thân thể không chịu được thì sẽ xảy ra tình huống này! Nhưng thân thể La Chinh mạnh mẽ như vậy, sức mạnh phải lớn tới cỡ nào mới có thể đạt tới hiệu quả này đây?”
La Chinh thở hổn hển, vẻ mặt cũng cực kỳ chăm chú, thân thể của hắn đã đến bên bờ tan vỡ, nếu như tiếp tục gia tăng lực vảy rồng thì có lẽ cơ thể hắn sẽ không thể chống đỡ được!
Lực của năm nghìn tấm vảy rồng sao?
Hắn chật vật bước lên một bước, mặc dù có cảnh giới Vong Ngã nên hắn không cảm nhận được nỗi đau đớn do sức mạnh chèn ép trên cơ thể, nhưng khi liếc mắt nhìn chính mình hắn vẫn cảm thấy ghê người.
Có nên mở ra sáu nghìn tấm không?
Trên mặt La Chinh hiện vẻ do dự, nhưng hắn nhanh chóng bỏ qua ý tưởng bất chợt này.
Bởi vì chỉ mới bước ra một bước thôi mà trên thân thể hắn lại chảy ra ba bốn tia máu tươi rồi.
“Dùng năm nghìn tấm vảy rồng thử một lần đi!”
Nếu đã đến cực hạn thì La Chinh cũng sẽ không đần độn mà thử mở lực của sáu nghìn tấm vảy rồng nữa.
Chẳng may cơ thể thật sự vỡ nát thì dù có là thần tiên cũng chẳng cứu được hắn.
Ngay sau đó, La Chinh mở hai chân ra, bước ra một bước, vững vàng đứng trên phiến lá.
Dưới chân hắn chính là vị trí của cuốc Hắc Tinh, sau đó La Chinh siết chặt quả đấm trong tay!
“Bụp! Bụp! Bụp!”
Sức mạnh trong cơ thể La Chinh không ngừng chảy xuôi xuống cánh tay, mỗi kinh mạch trên tay hắn nổi lên như một con rắn nhỏ! Đồng thời trên da thịt bắt đầu tuôn ra từng giọt máu tươi.
Trong khoảnh khắc, tay áo hắn đã hoàn toàn bị máu bắn ra mạnh đến nỗi nát vụn.
Ngay cả như vậy, hắn vẫn cắn chặt hàm răng, từ từ giơ quả đấm lên.
La Chinh không dám vận chuyển chân nguyên và cương nguyên nữa, bởi bây giờ thân thể đã bị hắn thúc đến cực hạn rồi.
Có lẽ, chỉ cần tăng thêm một chút lực nữa thôi thì cũng đủ khiến cơ thể hắn vỡ nát, thậm chí còn nổ mà chết!
“Trút hết sức mạnh này ra đi!”
Sau đó quả đấm của La Chinh liền đập ầm ầm xuống phiến lá màu vàng.
Tốc độ quả đấm của hắn cũng không nhanh, ẩn chứa sức mạnh kinh khủng như vậy nên cũng không cần dùng tốc độ để tăng cường uy lực…
Khi quả đấm của hắn chậm rãi đến gần phiến lá này, sức mạnh khổng lồ trong thân thể hắn liền bắt đầu trút xuống phiến lá màu vàng!
Mà cũng trong nháy mắt này, thân thể La Chinh nhanh chóng thu nhỏ lại! Vừa rồi cơ thể hắn giãn ra phải lớn hơn gấp đôi, trong lúc sức mạnh của hắn phát ra, cơ thể cũng thu nhỏ lại một nửa!
“Rầm!”
Một âm thanh nặng nề vang lên.
Trong nháy mắt khi tiếng động kia vang lên, phiến lá màu vàng kia bắt đầu hạ xuống.
Hạ xuống khoảng một trượng mà phiến lá vẫn không hề có dấu hiệu rạn nứt.
Phiến lá vừa bị ép xuống một trượng liền giống như dây cung được kéo căng, sau đó nhanh chóng bắn trở lại.
Cú bắn này trực tiếp hất La Chinh lên!
La Chinh giống như một con cá rán trong chảo mỡ, bị phiến lá kia ném lên thật cao rồi lật một cái lại ngã lên phiến lá.
Lực chấn động mạnh nhanh chóng truyền đến cây mỏ.
Chấn động quá lớn, lại thêm phiến lá trơn trượt khiến vài võ giả vì không nhìn thấy được nên nằm trên mép phiến lá vây xem La Chinh bị rơi thẳng từ trên phiến lá xuống dưới khe hở…
“Thất bại rồi.
Sức mạnh vừa rồi của La Chinh đã khiến cây mỏ này rung chuyển”
“Sức mạnh kia thật sự mạnh đến mức không thể tưởng tượng được.
Có lẽ ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể có được uy lực kinh khủng như vậy!”
“Đáng tiếc.
Mặc dù La Chinh không đi cùng với thần quốc Đại Vũ ta, nhưng ta cũng thực sự mong hắn có thể đập vỡ được phiến lá này, lấy đi cuốc Hắc Tinh kia!”
Đông đảo các thiên tài cấp Thần cũng trầm mặc một hồi, trên mặt không ít người đều lộ ra vẻ thất vọng.
La Chinh có thể lấy đi cuốc Hắc Tinh hay không thì thật ra bọn họ cũng không quan tâm cho lắm.
Chẳng qua vào lúc này, bọn họ đều cảm thấy rung động bởi hành động của La Chinh, cho dù là võ giả của thần quốc Đại Vũ thì trong lòng cũng sinh ra một tia thương tiếc.
La Chinh nằm trên phiến lá thở hổn hển.
Lúc này, hắn đã rời khỏi cảnh giới Vong Ngã, có thể cảm nhận được nỗi đau đớn truyền tới từ khắp nơi trên cơ thể!
Vẫn thất bại.
Dường như lực của năm nghìn tấm vảy rồng cũng không đủ.
Hơn nữa, xem tình hình thì có vẻ như lực của sáu nghìn tấm vảy rồng cũng không đủ.
Nguyên nhân rất đơn giản, phiến lá màu vàng này được một cái rễ cây cũng không to lắm chống đỡ, mà lá cây lại có độ co giãn nhất định nên dù một người cầm đầu búa mà đập thì cũng không thể nào đập vỡ lá cây được.
Tình huống bây giờ cũng như vậy.
Mặc dù cây mỏ này rất rắn, nhưng cũng có độ co dãn nhất định.
Chính phần co dãn này đã triệt tiêu đi không ít sức mạnh của La Chinh.
“Nếu muốn đập vỡ phiến lá màu vàng này, có lẽ phải cần tới lực của mười nghìn tấm vảy rồng trở lên.
Bây giờ ta đã có hơn một vạn bốn nghìn tấm vảy rồng, nhưng căn bản cơ thể lại không chịu được sức mạnh to lớn như thế.
Phải làm sao mới ổn đây?” Nhất thời, La Chinh cũng bắt đầu rối rắm.
Mặc dù cơ thể hắn không ngừng truyền tới đau đớn, nhưng dù có đau thế nào cũng không so được với tâm trạng mất mát của La Chinh!
“Từ bỏ đi, Thiên Hành huynh!” Giọng nói của Yến Vương bỗng nhiên truyền tới.
Yến Vương vẫn đứng trên phiến lá ở tầng ba mươi ba, mặc dù vị trí thấp hơn hai tầng so với La Chinh, nhưng lại nằm ngay phía dưới bên trái của La Chinh nên có thể thấy rất rõ ràng.
Thật ra không ít võ giả bên ngoài cũng đi vào, ví dụ như Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi.
Nhưng Hỏa Doãn Nhi cách La Chinh hơi xa một chút, yên tĩnh ngồi trên phiến lá tầng ba mươi sáu, đôi chân dài khép lại, mắt nhìn theo nhất cử nhất động của La Chinh, trong con mắt hiện lên vẻ thương tiếc.
Nghe thấy tiếng nói của Yến Vương, La Chinh chậm rãi bò dậy khỏi phiến lá.
Ngay sau đó Yến Vương lại nói tiếp: “Sinh Mệnh Nguyên Thạch, ta giúp ngươi! Tuy phần lớn số lượng hằng năm lấy ra được đều bị dùng hết, nhưng trong tứ đại thần quốc chắc chắn cũng sẽ có tản mát một chút, nhất định có thể thu thập được!”
Yến Vương vừa mới nói xong, tiếng Hỏa Doãn Nhi cũng truyền đến.
Nhưng bởi vì khoảng cách khá xa, nên nàng đã rót chân nguyên vào giọng của mình: “Chỗ phụ hoàng ta còn một ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
La Thiên Hành, mục tiêu của huynh là bao nhiêu viên? Ta nghĩ mọi người cùng nhau góp lại thì hẳn cũng sẽ đủ!”
“Thiên Hành ca… Ta lại lấy được tám viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch…” Nguyệt Doanh là người lên tiếng cuối cùng.
Nàng ngồi trên phiến lá tầng thứ ba mươi hai, ngước nhìn La Chinh mà nói.
Nghe thấy lời nói của bọn họ, trong lòng La Chinh cảm thấy vô cùng ấm áp.
Mục tiêu lớn nhất của La Chinh đúng là Sinh Mệnh Nguyên Thạch, là bởi vì cứu Ninh Vũ Điệp.
Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là mục tiêu của La Chinh chỉ là Sinh Mệnh Nguyên Thạch!
Cho tới bây giờ, La Chinh vẫn chưa quên người thanh niên mà hắn đã từng gặp ở Hư Linh Tông kia.
Cho dù người đó không thể hiện ra chút địch ý nào với La Yên, hay với chính bản thân hắn, nhưng La Chinh cũng hiểu rõ, muốn gặp lại La Yên thì phải cố gắng hơn người thường nghìn lần, vạn lần!
Đây cũng là một trong những mục tiêu sống của La Chinh!
Tuy La Chinh hiểu rõ, nếu chính mình vững bước đi tiếp về phía trước thì con đường phía trước sẽ còn rất dài, còn có rất nhiều năm tháng cho hắn trưởng thành.
Nhưng La Chinh cũng sẽ không lãng phí thời gian dù chỉ một chút.
Hắn chỉ có thể trưởng thành nhanh hơn, từng bước từng bước đi khiêu chiến những đỉnh cao hơn, cho đến khi có thể đứng trước mặt người thanh niên kia!
Cho nên, đối mặt với phiến lá màu vàng này và cả chiếc cuốc Hắc Tinh được bao bọc trong đó, La Chinh tuyệt đối sẽ không buông tay.
“Cảm ơn!”
La Chinh rót chân nguyên vào giọng rồi từ tốn nói.
Một tiếng cảm ơn này, dĩ nhiên là nói với đám người Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi và Nguyệt Doanh.
Ngay sau đó, La Chinh ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại lần nữa, bắt đầu nghĩ cách đập vỡ phiến lá dưới chân.
Cơ thể hắn không thể chịu được lượng sức mạnh khổng lồ như thế, điểm này có vẻ như không thể giải quyết được.
Nhưng mà…
Thời gian dần dần trôi qua, rất nhiều võ giả trên phiến lá cũng tập trung nhìn vào La Chinh.
Mặc dù cảnh này có hơi nhàm chán, nhưng dường như mỗi vị võ giả đều rất kiên nhẫn, giống như là một vở kịch trước khi đến hồi cao trào vậy.
Mặc dù giờ phút này không khí khá trầm lặng, nhưng người xem vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Bọn họ muốn nhìn xem La Chinh sẽ nghĩ ra biện pháp gì.
“Không có cách nào, hẳn là không có cách nào đâu!”
“Đã qua cả vạn năm rồi, những đại năng Thần Hải Cảnh kia đã nghĩ ra bao nhiêu biện pháp? Cách gì có thể nghĩ được thì đều nghĩ đến hết rồi!”
“Mặc dù La Thiên Hành này là kỳ tài hiếm có, nhưng có đại năng Thần Hải Cảnh nào lại không phải là kỳ tài ngút trời?”
Chương 845: Vỡ tan tành
La Chinh yên lặng ngồi trên phiến lá, ánh mắt càng lúc càng bình tĩnh, suy nghĩ trong đầu cũng càng lúc càng rõ ràng!Hắn không thể nào bộc phát ra tất cả sức mạnh của chính mình là bởi vì giới hạn của cơ thể.
Bây giờ vấn đề lớn nhất chính là đột phá giới hạn này.
Xét về bản chất thì sức mạnh đến từ bên ngoài và sức mạnh của chính bản thân mình đều là giống nhau…
Nếu như vậy, chính bản thân hắn cũng có thể chuyển dời sức mạnh của mình đi!
Từ sau khi lấy được ý chí Đại Thế Giới từ chỗ tiểu quái vật, La Chinh gần như có thể kết nối với bất kỳ thứ gì trong Đại Thế Giới này!
Mỗi đóa hoa, mỗi khúc gỗ, mỗi ngọn núi, mỗi vùng biển…
Tất cả những thứ hắn đã nhìn thấy đều có thể thành lập một mối liên kết kỳ diệu với La Chinh, thậm chí cả những thứ hắn chưa từng thấy cũng như vậy.
Bởi ký ức của cả thế giới này đều đã ở trong đầu hắn, bây giờ hắn chính là người phát ngôn của Đại Thế Giới này.
Hắn có thể cảm nhận được nguồn gốc ý chí của Đại Thế Giới này, sau này ắt cũng sẽ phải tự mình đi tìm tòi, nhưng bây giờ còn chưa phải lúc.
Lợi dụng cách dời sức mạnh đi khiến cho La Chinh có thể chịu được sức mạnh lớn hơn mà không bị bất cứ tổn thương nào, bởi vì dù là sức mạnh ở bất kỳ hình thức nào thì cũng sẽ bị hắn lợi dụng vật khác để thay thế.
Ở bên bờ sống Tây Long, thứ thay thế cho La Chinh chính là dãy núi bên bờ sông, còn vừa rồi ngăn cản Thiên Lôi Chiến Kích của Lưu Tú chính là thánh hải Thiên Vũ mênh mông vô tận.
Nếu lợi dụng việc dời sức mạnh đi, vậy bản thân La Chinh cũng có thể chịu được lực của mười nghìn tấm vảy rồng, thậm chí là một trăm nghìn tấm vảy rồng cũng được! Dù sao thì sức ép lên cơ thể hắn cũng đã được dời đi cho những vật khác chịu giúp rồi.
Nhưng vấn đề là dường như cách này cũng không ổn lắm.
Bây giờ hắn cần phải trút toàn bộ sức mạnh lên phiến lá này, nếu lợi dụng việc dời sức mạnh đi thì cũng tương đương như việc chuyển lực từ vảy rồng tới người hắn…
“Dời đi”
Nghĩ tới đây, La Chinh vỗ mạnh vào sau gáy một cái!
Chắc là do đầu óc La Chinh quá mức cứng nhắc mà thôi, thì ra chuyển dời lực còn có thể sử dụng như vậy!
Thấy động tác và vẻ mặt của La Chinh, mắt Yến Vương chợt lóe lên, sắc mặt có chút kỳ lạ.
Hình như tiểu tử này lại nghĩ ra biện pháp gì rồi?
Hỏa Doãn Nhi cũng chớp mắt một cái, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.
Nàng tin, với ngộ tính của La Chinh thì có lẽ đã thật sự tìm ra cách gì đó rồi!
Lúc này La Chinh đứng dậy, một lần nữa đứng trên phiến lá này, hít một hơi thật sâu!
“Lực vảy rồng!”
Vảy rồng trên người Thanh Long trên lò luyện lại một lần nữa phát ra ánh sáng xanh lấp lánh, sức mạnh bên trong vảy rồng kia giống như thủy triều, không ngừng tràn vào trong cơ thể La Chinh.
Trăm tấm…
Nghìn tấm…
Hai nghìn tấm…
Ba nghìn tấm…
Bốn nghìn tấm…
Sức mạnh kinh khủng không ngừng tích tụ trong cơ thể La Chinh!
Lần thử nghiệm trước, khi đến bốn nghìn tấm La Chinh đã cảm nhận được áp lực tương đối lớn.
Lần này cũng như thế, thân thể La Chinh lại căng lên và kéo giãn ra lần nữa!
Nhưng La Chinh lại không hề do dự mà trực tiếp rót thêm lực của năm nghìn tấm vảy rồng!
Sáu nghìn tấm!
Bảy nghìn tấm!
Tám nghìn tấm!
Chín nghìn tấm!
Lúc trước, khi đến năm nghìn tấm vảy rồng, cơ thể La Chinh đã gần đạt đến cực hạn, không thể gia tăng sức mạnh được nữa, nếu không cơ thể sẽ lập tức vỡ vụn.
Nhưng lần này, La Chinh lại vọt thẳng qua năm nghìn tấm vảy rồng, hơn nữa sức mạnh của hắn còn đang không ngừng gia tăng, nhưng lần này hắn lại không hề bị thương!
“Mọi người mau nhìn kìa! Dưới chân La Chinh!”
“Phiến lá kia giống như đang bị một thứ gì đó cực nặng đè ép, nó đang không ngừng hạ xuống!”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Chẳng qua La Chinh chỉ đứng sừng sững trên phiến lá, vậy mà cũng có thể đè phiến lá này xuống được!
Phiến lá này vững chắc thế nào, trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
Cho dù đặt vài ngọn núi lớn ở phía trên thì cũng không thể nào đè phiến lá này xuống được.
Nhưng chỉ một mình La Chinh đứng trên đó lại có thể bộc phát ra sức mạnh như thế khiến mọi người cũng hoảng sợ trong lòng.
Ánh mắt La Chinh kiên nghị, hai mắt càng lúc càng sáng, giống như có hai ngôi sao khảm trong con mắt hắn.
“Mười nghìn tấm!”
“Mười một nghìn tấm!”
“Mười hai nghìn tấm”
Lúc trước, La Chinh đang không ngừng suy tư nên quên mất đặc tính chuyển dời sức mạnh của chính mình!
Ngay từ đầu, hắn cho là mình không thể nào dùng cách dời sức mạnh đi khi mở lực vảy rồng, bởi vì nếu dời đi, sức mạnh chỉ có chuyển đến một chỗ bất kỳ nào đó trong Đại Thế Giới!
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, La Chinh đã nghĩ đến một phương pháp khác.
Nếu hắn có thể chuyển dời sức mạnh tới bất kỳ địa điểm nào, như vậy hắn chuyển lên chính cây mỏ này, chính trên phiến lá này thì thế nào?
Nói cách khác, thân thể La Chinh chỉ chịu lực của bốn nghìn tấm vảy rồng mà thôi!
Phần lực vảy rồng được mở thêm sau khi vượt qua bốn nghìn tấm thì đã bị La Chinh dời hết lên phiến lá màu vàng kim này!
Đây cũng là lý do vì sao La Chinh có thể mở ra lực của hơn mười nghìn tấm vảy rồng mà cơ thể lại không tan vỡ.
Mười ba nghìn tấm!
Mười bốn nghìn tấm!
La Chinh đã mở ra toàn bộ lực vảy rồng, trong đó mười nghìn tấm vảy rồng đã hoàn toàn truyền lên phiến lá này, bốn nghìn tấm vảy rồng còn lại là thì được tích tụ trong cơ thể La Chinh!
Phiến lá màu vàng hoàn toàn bị La Chinh đè xuống.
Dưới áp lực mạnh như vậy, phiến lá cũng lung lay sắp vỡ, bị La Chinh ép đến cực hạn!
“Cũng tương đối rồi!”
Đến lúc này, La Chinh bước hai chân ra lần nữa, bắt đầu dồn sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể vào hai quả đấm!
Gân xanh trên cánh tay giống như những con rắn nhỏ, lần này La Chinh đã phát huy sức mạnh đến cực hạn của chính mình.
Nếu vẫn không thể nào đập vỡ phiến lá này, La Chinh cũng sẽ không dừng lại.
Cùng lắm là lại mời Hỏa Doãn Nhi cùng hắn đi một chuyến, để hắn lại đi hấp thu những binh khí bị nguyền rủa kia lần nữa.
Nghĩ tới đây, đột nhiên hai quả đấm của La Chinh đập xuống phiến lá màu vàng.
Vốn đã phải chịu lực của vạn tấm vảy rồng truyền lên, mà lần này cương nguyên trong cơ thể La Chinh cũng bộc phát, kết hợp với lực của bốn nghìn tấm vảy rồng bất ngờ tràn ra.
“Ầm!”
Bị hai quả đấm mạnh mẽ đánh lên, trên phiến lá màu vàng nhạt đã xuất hiện một vết nứt nhẹ!
Có vết nứt!
Trên mặt La Chinh hiện ra vẻ vui mừng!
Sắc mặt những võ giả vây xem xung quanh bất chợt cũng thay đổi.
“Hắn làm được rồi! La Thiên Hành làm được rồi!”
“Ông trời ơi, suốt bao năm qua đều không thể nào đập vỡ phiến lá màu vàng này, vậy mà bây giờ thật sự bị La Thiên Hành đập vỡ!”
“La Thiên Hành này thật sự quá mạnh mẽ!”
“Cuốc Hắc Tinh mặc dù chỉ là một cái cuốc, thế nhưng dù sao cũng là thần khí chí tôn!”
“Sự kiện trọng đại.
Đây thật sự là một sự kiện trọng đại”
Các thiên tài cấp Thần ai nấy đều biến sắc.
Chỉ chốc lát mà trong đầu họ đã có đủ loại ý tưởng! Có điều chỉ trừ rất ít người như đám Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi, Nguyệt Doanh ra thì trong lòng những người khác đều khó kiềm chế được mà nổi lên lòng ganh tỵ! Sự ghen tỵ dường như đến từ bản năng của cơ thể, căn bản không thể trốn tránh!
Lúc trước, một vài người vốn mong đợi La Chinh đập vỡ phiến lá màu vàng này, nhưng bây giờ họ lại không muốn thế nữa mà lại hy vọng La Chinh thất bại.
Con người chính là loài động vật mâu thuẫn như vậy đấy.
“Tiếp tục!”
Dáng người vạm vỡ của La Chinh lại cúi xuống một lần nữa, hai quả đấm tiếp tục đập thật mạnh xuống!
“Ầm!”
Vết nứt thứ hai đã xuất hiện trên phiến lá.
Vết nứt này xuôi theo vết nứt thứ nhất chạy dọc ra ngoài.
Vạn sự khởi đầu nan, sau khi trên phiến lá xuất hiện vết nứt đầu tiên thì vết nứt thứ hai đã bắt đầu mở ra lớn hơn, chính từ đây mà La Chinh cũng đập ra càng nhiều vết nứt hơn.
“Ầm! Ầm! Ầm”
Hết quyền này đến quyền khác nện trên phiến lá màu vàng, từng vết nứt cũng theo đó dần hiện ra.
Khi những vết nứt kia càng lúc càng lớn hơn, ánh mắt La Chinh cũng khựng lại một chút.
Hắn run nhẹ hai quả đấm, sau đó chợt xuất hiện từng luồng chân nguyên, chúng tỏa ra ánh sao bao phủ trên người La Chinh.
“Sao Rơi, Đất Động! Vỡ cho ta!”
La Chinh cắn răng, đánh ra một quyền cuối cùng.
“Ầm!”
“Binh…”
Mọi người bỗng nghe thấy một tiếng nổ tung chói tai, phiến lá màu vàng dưới chân La Chinh bỗng nứt ra, cùng lúc đó cuống lá cũng ầm ầm vỡ vụn!
Cuốc Hắc Tinh nhảy ra từ trong nghìn vạn mảnh vụn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








