1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 170 : Quan sát (c846-c850)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 170 : Quan sát (c846-c850)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 846: Quan sát

Mặc dù không ít thiên tài cấp Thần ở đây đều hiểu rõ mình tuyệt đối không phải là đối thủ của La Chinh, nhưng nhìn vào cái cuốc Hắc Tinh này thì bọn họ cũng không làm cách nào dửng dưng đượcĐừng nói là một thần khí chí tôn, cho dù là một thần khí bình thường thì cũng sẽ khiến vô số thiên tài cấp Thần bí quá hóa liều rồi.

Cho dù phải trả giá bằng sự nguy hiểm đến tính mạng thì bọn họ cũng sẽ phải ra tay, bởi vì sức hấp dẫn này lớn đến mức không thể tưởng tượng được.

“Vù…”

“Vù… vù… vù…”

Chỉ trong chớp mắt, trên những phiến lá tầng ba mươi sáu đã có bảy tám vị thiên tài cấp Thần vọt ra! Tuy lúc rời khỏi phiến lá bọn họ sẽ bị một sức hút vô hình kéo xuống, nhưng trong nháy mắt đó họ cũng có thể điều chỉnh phương hướng của mình trong mức độ nhất định!

Đương nhiên phương hướng của bọn họ đều nhắm tới cái cuốc này!

Không chỉ tầng ba mươi sáu, một số võ giả trên tầng ba mươi bảy cũng nhảy xuống, gia nhập vào cuộc tranh đoạt cuốc Hắc Tinh.

Còn các võ giả tầng ba mươi bốn, ba mươi ba thì đang quan sát thời cơ, chỉ chờ cuốc Hắc Tinh rơi xuống là bọn họ cũng sẽ không chùn bước mà tham gia vào cuộc tranh đoạt.

Khi chiếc lá màu vàng bị La Chinh làm vỡ, tất cả các mảnh vụn của nó và cả La Chinh cùng cuốc Hắc Tinh đều bị tung lên theo quán tính, sau đó lại bị lực hút mạnh mẽ kéo xuống phía dưới.

“Thiên Hành huynh, cẩn thận!” Yến Vương đứng ở trên phiến lá cách đó không xa lên tiếng nhắc nhở.

Yến Vương cách La Chinh hơi xa, lại không thể tới gần bên La Chinh nên lúc này chỉ có thể lên tiếng nhắc nhở.

Còn Nguyệt Doanh và Hỏa Doãn Nhi cũng ở trong tình huống tương tự.

La Chinh thấy các võ giả đều bay vút xuống, bắn vọt về phía cuốc Hắc Tinh thì sắc mặt cũng trầm lại.

Bản thân dốc hết sức lực mới có thể lấy được cuốc Hắc Tinh, vậy mà đám người kia lại định tiện tay chiếm lợi! Có điều, chẳng lẽ La Chinh lại cho bọn họ dễ dàng chiếm lấy như vậy?

“Cướp đồ của ta? Muốn chết!” La Chinh hừ lạnh một tiếng, uy áp linh hồn trong đầu hắn chợt bùng nổ!

Thực tế lúc phóng uy áp linh hồn ra trước đây, La Chinh vẫn giữ ở một mức độ nhất định, nếu không, dựa vào linh hồn đã được kết hợp với ý chí thế giới thì những võ giả Hư Kiếp Cảnh này căn bản còn chẳng thể tới gần hắn.

Chiếc cuốc Hắc Tinh này vô cùng quan trọng đối với La Chinh, nên làm sao hắn có thể dễ dàng khoan nhượng, để yên cho kẻ khác tranh giành.

Vì thế, lần này uy áp linh hồn của La Chinh đã bùng phát ra hoàn toàn!

La Chinh lao xuống với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã cùng cuốc Hắc Tinh và mảnh vụn của chiếc lá màu vàng kia rơi từ tầng ba mươi lăm xuống đến khoảng tầng hai mươi.

Lúc này hắn đã cách nhóm Hỏa Doãn Nhi và Yến Vương khá xa rồi!

Nhưng cho dù đã cách nhau hơn mười tầng thì uy áp linh hồn của La Chinh cũng làm cho sắc mặt Yến Vương, Hỏa Doãn Nhi và các võ giả khác không rời khỏi phiến lá trở nên trắng bệch!

“Cách nhau xa thế mà uy áp linh hồn vẫn kinh khủng như vậy.

Lần này e là La Chinh thực sự nổi giận rồi!” Yến Vương thản nhiên nói.

Nguyệt Doanh ở cách đó không xa hừ lạnh một tiếng: “Thiên Hành ca ca phải liều mạng mới mở phiến lá này ra được, vậy mà mấy tên đáng chết kia lại muốn ngồi không hưởng lợi.

Tự bọn họ đâm đầu vào chỗ chết, chẳng thể trách người khác!”

Hỏa Doãn Nhi ngồi bên rìa chiếc lá, lắc lư hai chân, ánh mắt hờ hững…

Nếu như trước đây mà thấy cảnh tượng như vậy thì cho dù là ai nàng cũng sẽ khuyên can, bảo đối phương dừng tay.

Dưới uy áp linh hồn như vậy, chỉ sợ mấy tên kia cũng khó sống được… Thế nhưng vào giờ khắc này, cán cân trong lòng nàng đã hoàn toàn nghiêng về một bên.

Nàng thầm nghĩ, La Thiên Hành làm thế là đúng.

Ai bảo mấy tên kia đi cướp cái cuốc Hắc Tinh đó làm gì, bị như vậy cũng đáng đời.

Ở trên phiến lá còn có mấy võ giả thầm cảm thấy may mắn.

Vừa rồi bọn họ cũng muốn lao xuống liều mạng một phen, nhưng bọn họ ở cách chiếc lá chỗ La Chinh quá xa, hoặc là đang kiềm chế xúc động của bản thân.

Vào lúc cảm nhận được uy áp linh hồn của La Chinh, trong lòng bọn họ làm sao có thể không cảm thấy may mắn được? Dưới uy áp linh hồn như vậy, chỉ sợ võ giả Hư Kiếp Cảnh cũng không thể giữ được mạng!

Khoảng cách xa như thế mà vẫn bị uy áp linh hồn của La Chinh áp chế, trong khi mười vị thiên tài cấp Thần đuổi theo để cướp cuốc Hắc Tinh chỉ cách La Chinh cùng lắm là một hai trượng mà thôi, mấy vị gần nhất thậm chí còn chưa tới một trượng.

Trong số đó có một vị ở sát bên cuốc Hắc Tinh, đang đưa tay về phía nó rồi.

Nhưng giờ phút này, tay gã đã dừng lại ở đúng khoảng cách đó, vĩnh viễn không tiến thêm một tấc nào nữa…

Chỉ trong khoảnh khắc, hơn mười vị thiên tài cấp Thần này đã bị uy áp linh hồn của La Chinh ăn mòn, máu tươi không ngừng chảy ra từ trong miệng, mũi, tai và hai mắt bọn họ.

Trong khi máu vẫn còn đang chảy thì cũng đã không cảm giác được bất cứ dấu hiệu của sự sống nào trên người bọn họ nữa rồi.

Chẳng mấy chốc, La Chinh và cuốc Hắc Tinh đã rơi xuống dưới khe hở, còn những thiên tài cấp Thần này cũng theo sát phía sau.

Ở khe hở không ngừng lóe sáng của một bên của kim tự tháp, La Chinh đang đứng vững ở trong cái hố to mà lúc trước đã đập ra, còn cái cuốc Hắc Tinh thì cắm chắc trên đất.

Chỉ nháy mắt sau, khe sáng trên đỉnh đầu La Chinh không ngừng lóe lên, tiếp theo đó là từng thi thể nặng nề đập xuống đất.

“Bịch bịch bịch…”

Hơn mười thi thể thiên tài cấp Thần rơi xuống quanh La Chinh như mưa rơi.

La Chinh đứng ở giữa đám thi thể này, tay nâng cái cuốc kia lên giống như một pho tượng tử thần đứng sừng sững ngay giữa hố lớn.

Không phải tất cả các thiên tài cấp Thần đều tiến vào trong cây mỏ.

Dù sao thì một chiếc lá cũng chỉ có thể chứa một vị võ giả.

Nếu khoảng cách quá xa, tầm nhìn bị cản trở thì cũng không thấy được gì.

Cho nên đại đa số các thiên tài cấp Thần đều ở lại bên ngoài kim tự tháp.

Bây giờ, những thiên tài cấp Thần này thấy cảnh tượng trước mắt thì ai ấy đều bị dọa sợ mất mật, đồng thời trên mặt cũng hiện lên vẻ đề phòng.

Chẳng biết La Thiên Hành này lúc nổi điên lên liệu có tàn sát luôn bọn họ hay không? Giả sử thật sự là như thế thì cũng không ai có thể ngăn cản hắn!

“Giết nhiều người thế! Vì sao La Thiên Hành lại muốn giết người?”

“Bên tay hắn là… là cái gì kia? Hình như là…”

“Nếu như ta không nhìn lầm thì đó chính là cuốc Hắc Tinh được chôn trong phiến lá màu vàng ở tầng ba mươi lăm”

“Hắn, hắn, hắn làm sao lấy được…”

Khi các thiên tài cấp Thần bên ngoài kim tự tháp chú ý tới cuốc Hắc Tinh thì cũng đã vứt hơn mười thi thể kia lên chín tầng mây rồi!

Giết chết một vài thiên tài cấp Thần không phải là chuyện gì to tát, nhưng lấy được cuốc Hắc Tinh này thì thật là đáng sợ.

Đây căn bản không phải chuyện mà bọn họ có thể tưởng tượng được.

Mặc dù cái cuốc này cũng được chôn trong một chiếc lá, nhưng làm gì có ai đủ khả năng để lấy được nó?

Vấn đề này đã từng được truyền tới khắp các võ giả của tứ đại thần quốc.

Hiện tại đáp án đã rõ như ban ngày, ai có thể? La Thiên Hành có thể!

La Chinh xách theo cái cuốc Hắc Tinh này đi ra khỏi hố to.

Căn bản hắn cũng không để ý đến đám người đó.

Đối với La Chinh mà nói, những thiên tài cấp Thần này không hề đáng sợ, vậy nên hắn đã dồn tất cả tinh thần lên cái cuốc trong tay!

Ở trong cây mỏ, khi nhìn thấy khe hở phía dưới dần dần tan biến, Yến Vương liền mỉm cười rồi nói ngay: “Đi thôi, chúng ta cùng ra ngoài xem!”

Sau khi Yến Vương bước ra, những võ giả khác cũng theo sau, tung người nhảy lên, rơi xuống dưới.

Trên mặt Chu Ninh của thần quốc Hắc Thiết hiện lên một nụ cười thản nhiên.

La Thiên Hành này đã sớm vượt ra khỏi dự liệu của mình rồi, thế nhưng không ngờ cứ hết lần này đến lần khác, hắn đều vượt ngoài dự đoán của mình.

Lúc trước, Chu Ninh cảm nhận được nguy cơ cạnh tranh từ Yến Vương nên liền bắt đầu chèn ép Yến Vương, cho tới nay hắn đều chiếm giữ ưu thế tuyệt đối.

Mà bây giờ chỉ bởi vì một mình La Chinh mà có lẽ Chu Ninh cũng đã có nguy cơ bị Chu Tri Hoa chèn ép không thể trở mình…

Thế nhưng nói cho đến cùng thì bọn họ vẫn là huynh đệ, có lẽ cũng không cần phải cạnh tranh gay gắt như vậy.

Trên mặt Chu Ninh hiện lên vẻ thoải mái, hắn cũng lập tức rời khỏi chiếc lá.

Tất cả mọi người đều trở về bên ngoài kim tự tháp, còn một mình La Chinh lại đứng ở cách đó không xa, trong tay cầm cuốc Hắc Tinh, chân mày hơi nhíu lại.

La Chinh hoàn toàn không nhìn ra cuốc Hắc Tinh này được chế tạo từ nguyên liệu gì.

Quan trọng nhất là hắn lật qua lật lại quan sát mãi mà vẫn không nhận ra nó có chỗ nào đặc biệt!

“Đây là cái được gọi là thần khí chí tôn? Vấn đề là cái món này thì thần ở chỗ nào?”

Cho dù là bán thần khí trên cánh tay của Hỏa Doãn Nhi, hay Thiên Lôi Chiến Kích của Lưu Tú thì khí thế và uy lực được chứa trong đó đều không phải là thứ mà thánh khí có thể so sánh được.

Thế nhưng cuốc Hắc Tinh này ngoài cái chất liệu gỗ vô cùng cứng rắn ra thì La Chinh cũng chẳng thấy nó có chỗ nào giống một món thần khí, chứ đừng nói là thần khí chí tôn…


Chương 847: Lấy máu nhận chủ

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào La Chinh.

Tuy không ít thiên tài cấp Thần để lộ vẻ mặt tham lam, nhưng cả đống thi thể trong hố to vẫn rành rành ngay trước mắt đấyCướp đồ trong tay La Chinh? Đó không phải là bí quá hóa liều nữa mà rõ ràng là muốn đâm đầu vào chỗ chết!

Cho nên mọi người cũng chỉ có thể duy trì một khoảng cách nhất định với La Chinh mà nhìn từ đằng xa.

Cái cuốc Hắc Tinh này rất nhỏ, thoạt nhìn giống như là một cây búa be bé.

Cho nên quan sát hết lần này đến lần khác mà La Chinh vẫn không thể nhìn ra cách sử dụng nó.

“Cái cuốc này cần kích hoạt bằng chân nguyên sao?”

Nghĩ tới đây, trong tay La Chinh liền xuất hiện một luồng chân nguyên, hắn rót chân nguyên vào cái cuốc này.

Thông thường, chân nguyên có thể thẩm thấu vào vũ khí một cách rất dễ dàng.

Thế nhưng hắn mơ hồ cảm nhận được dường như cái cuốc này kháng cự lại chân nguyên, vì luồng chân nguyên kia căn bản không thể rót vào trong đó được…

“Cảm nhận…”

Tiếp đó La Chinh dùng linh hồn của mình để cảm nhận.

Nhưng mới vừa tiếp xúc tới cuốc Hắc Tinh thì lại bị một luồng sức mạnh vô hình tương tự ngăn cách ở bên ngoài.

“Chẳng lẽ phải lấy máu nhận chủ?”

Trong chớp mắt, ngón tay La Chinh khẽ phẩy một cái, một tia máu tươi liền bắn ra.

Thế nhưng giọt máu kia còn chưa tiếp xúc với cuốc Hắc Tinh thì đã chảy sang hai bên.

Điều này…

Nhìn chiếc cuốc Hắc Tinh dầu muối đều không nhận này, thoáng chốc La Chinh sinh ra một loại cảm giác như đi vào một kho báu mà ra về tay không vậy.

Hắn không biết phải làm thế nào với cái thứ này.

La Chinh bất đắc dĩ chớp mắt một cái, nhìn đám thiên tài cấp Thần ở phía xa xa.

Lúc này không ai dám tới gần hắn, mà cũng không thể trông mong rằng bọn họ sẽ nói ra phương pháp.

Vào lúc La Chinh đang hết đường xoay xở thì một giọng nói xa xăm lại vang lên trong đầu…

“Cuốc Hắc Tinh? Khà khà, thần khí chí tôn… Ta biết nó bị giấu ở trong cây đất mẹ, nhưng không ngờ ngươi lại thực sự lấy được nó ra…” Giọng nói xa xăm của Thanh Long vang tới.

“Ngươi tỉnh rồi!” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ kinh ngạc.

Hắn vốn cho là Thanh Long sẽ phải ngủ say rất lâu.

Giọng nói hờ hững của Thanh Long vang tới, trong đó còn lộ ra vẻ uể oải: “Ta cảm nhận được cái thần khí chí tôn này”

Bây giờ La Chinh cũng đang sốt ruột, nên khi nghe giọng điệu của Thanh Long có vẻ nó hiểu rất rõ về cây mỏ và cuốc Hắc Tinh này thì hắn lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng: “Hình như ta không thể sử dụng chiếc cuốc này”

Thanh Long cười khà khà nói: “Thần khí chí tôn mà vừa lấy được đã có thể sử dụng thì mới là chuyện kỳ quái!”

“Vậy ta phải làm thế nào?” La Chinh liền vội vàng hỏi.

Long mạch tộc là một nhánh của Chân Long tộc, mang trong mình huyết thống nửa rồng nửa người.

Còn Thanh Long chính là thần thú siêu cấp trong Chân Long giới, thuộc Chân Long tộc hàng thật giá thật.

Nếu như ngay cả Thanh Long cũng không biết cách sử dụng cuốc Hắc Tinh này thì những người khác lại càng không có khả năng biết.

“Thôi thì để ta dạy cho ngươi cách nhận chủ vậy” Thanh Long nói.

“Dễ không?” La Chinh hỏi.

“Làm theo phương pháp của ta thì tất nhiên sẽ không quá khó khăn” Thanh Long nói thêm.

Nghe Thanh Long nói vậy, La Chinh lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại, hắn đang ở trên địa bàn của tứ đại thần quốc, hơn nữa theo như lời nhóm Yến Vương nói thì các đại năng Thần Hải Cảnh kia còn muốn đến bí cảnh Vũ Hoàng bắt trùng ăn khoáng thạch để lấy Hồn Hạch ở trong bụng chúng.

Nếu không thể bắt cuốc Hắc Tinh nhận mình làm chủ thì tất nhiên thứ này sẽ bị các Chiến Hoàng, Chiến Đế đó đoạt đi mất.

“Thấy ba cái thần văn trên cái cuốc này không?” Thanh Long tiếp tục nói, “Chỉ cần kích hoạt ba cái thần văn cấp mười này thì ngươi có thể nhận chủ”

La Chinh gật đầu.

Ba cái thần văn cấp mười trên cuốc Hắc Tinh này là do Chân Long tộc truyền lại, không hề có liên quan đến Nhân tộc.

Trước đây La Chinh cũng nghĩ, không biết có phải cần kích hoạt ba cái thần văn cấp mười này thì mới có thể nhận chủ hay không? Cho nên hắn mới thử rót chân nguyên vào trong cuốc Hắc Tinh.

Thế nhưng lúc hắn rót chân nguyên vào thì cái cuốc Hắc Tinh này lại không hề có phản ứng.

Thế nên hắn cũng đành chịu…

“Ngươi chỉ cần dựa theo ba cái thần văn cấp mười này mà vẽ ra ba cái thần văn khác ngược lại là kích hoạt được nó rồi” Thanh Long cười nói.

“Ba cái thần văn khác ngược lại?” Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ ngạc nhiên, “Chắc không phải là vẽ thần văn cấp mười đấy chứ?”

Với lực linh hồn bây giờ của La Chinh thì cũng chỉ có thể vẽ thần văn cấp năm, cùng lắm là cấp sáu.

Thần văn cấp bảy thì căn bản hắn không thể vẽ ra được.

Về phần thần văn cấp mười, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Thanh Long thản nhiên nói: “Khà khà, nếu đúng là thần văn cấp mười thì dưới vòm trời này có lẽ cũng chẳng mấy ai có thể khiến cuốc Hắc Tinh nhận chủ… Ngươi tự tưởng tượng một chút rồi đảo ngược thần văn này lại thì sẽ hiểu ngay”

“Đảo ngược lại?” Lông mày La Chinh nhướng lên, ba cái thần văn cấp mười liền đập vào trong tầm mắt hắn.

La Chinh liền hình dung hoa văn tương phản của thần văn này trong đầu, sau đó gương mặt lập tức hiện vẻ ngạc nhiên, “Không ngờ đây lại là ba đường thần văn cấp một.

Hơn nữa còn là thần văn định thần mà ta luyện lúc tu luyện thần văn trước đây”

Thần văn cấp mười này vẽ ngược lại chính là thần văn cấp một…

La Chinh cũng không biết đây là trùng hợp hay là do đại năng thiết kế ra thần văn này cố ý làm vậy.

“Đúng! Có điều, người biết cái bí mật này quá ít… Cho dù cuốc Hắc Tinh bị kẻ khác lấy đi mà họ không biết bí mật trong đó thì căn bản cũng không thể khiến nó nhận chủ”

La Chinh gật đầu, sau đó nói: “Ta hiểu rồi, bây giờ ta sẽ tới nhận chủ”

Đến bước này La Chinh cũng đã sốt ruột lắm rồi.

Nhưng vừa liếc nhìn một cái liền thấy ánh mắt của mọi người đều tụ tập ở trên người mình, La Chinh lạnh lùng cười.

Hắn đột nhiên vung cuốc lên rồi đập mạnh xuống mặt đất!

Mặc dù chưa nhận chủ, nhưng độ cứng của cuốc Hắc Tinh này cũng không hề tầm thường.

Khi La Chinh vung như vậy, mặt đất tức khắc bị hắn đào ra thành một cái hố sâu.

Sau đó La Chinh liền nhảy vào trong hố, phóng chân nguyên ra, bao phủ phạm vi xung quanh.

Dù sao thì cũng chỉ cần ba cái thần văn cấp một là đã có thể giải được thần văn cấp mười trên cuốc Hắc Tinh này ra rồi.

Trong tứ đại thần quốc cũng được truyền thụ thuật thần văn, cũng có sự tồn tại của thần văn sư, hắn không muốn tiết lộ bí mật này ra ngoài.

Ở dưới đáy hố to này, La Chinh lôi ra một ít vật liệu, hai tay khéo léo chế tạo mực nước để vẽ thần văn.

Vẽ ra thần văn định thần cấp một cũng không quá khó.

Trước đây La Chinh còn để thừa lại một ít vật liệu, nên hắn liền thuần thục hoàn tất việc chuẩn bị.

Sau khi trải giấy vẽ thần văn, một luồng linh hồn từ giữa chân mày hắn bay ra, kết nối với bút phù văn rồi bắt đầu múa trên mặt giấy.

Với bản lĩnh bây giờ của La Chinh, việc chế tạo thần văn cấp một chẳng qua là chuyện trong khoảnh khắc.

Sau mười mấy nhịp thở, ba tờ thần văn định thần đã được vẽ hoàn tất.

Hắn cầm ba tờ thần văn định thần này lên so sánh với thần văn cấp mười trên cuốc Hắc Tinh.

Quả thực, nếu như vẽ ngược thần văn cấp một này lại thì gần như chính là hoa văn của thần văn cấp mười.

La Chinh vốn nghĩ cấu trúc của thần văn cấp mười sẽ vô cùng phức tạp, nhưng bây giờ nhìn lại thì đúng là khác xa so với mình tưởng tượng.

Như vậy có thể thấy, ý nghĩa thật sự chính là trăm đường đều quy về một mối.

“Giờ làm thế nào nữa?” La Chinh hỏi.

“Dùng chân nguyên kích hoạt thần văn cấp một này, sau đó ấn lên phía trên là được rồi” Thanh Long lại nói.

Làm theo lời Thanh Long hướng dẫn, La Chinh liền ấn một tờ thần văn lên mặt trên.

Ngay nháy mắt đó, một cái thần văn trên cuốc Hắc Tinh đột nhiên phát sáng.

La Chinh không hỏi lại Thanh Long nữa mà tiếp tục ấn tờ thần văn thứ hai lên, sau đó là tờ thứ ba…

“Vù vù vù…”

Đến lúc này, cuối cùng cuốc Hắc Tinh cũng được kích hoạt rồi!

Bề ngoài chiếc cuốc hiện lên màu sắc đẹp đẽ giống như một lớp dầu nổi trên mặt nước, tỏa ra ánh sáng chói lọi.

“Thật là đẹp!” La Chinh khen ngợi một câu.

“Đừng có cảm thán nữa, nhanh lấy máu nhận chủ.

Nhưng mà phải nhắc nhở ngươi một chút, đây chính là thần khí chí tôn.

Nó tự có ý thức độc lập để nhận định chủ nhân của mình, không phải ai cũng có thể khiến nó nhận chủ đâu” Thanh Long nói.

“Ừm! Ta hiểu!” La Chinh gật đầu.

Bận rộn một lúc lâu như vậy, cho dù thực sự không thể nhận chủ thì La Chinh cũng đành chịu chứ biết làm sao.

Dù sao thì hắn cũng đã cố gắng hết sức rồi!

Gật đầu xong, ngón tay La Chinh nhẹ nhàng vẩy một cái, một giọt máu bắn về phía cuốc Hắc Tinh…

Tuy La Chinh hiểu rõ, nếu thật sự không thể lấy máu nhận chủ thì cũng là số mệnh của mình.

Làm đến bước này rồi thì đã không còn chuyện hắn có thể điều khiển được nữa.

Thế nhưng trên mặt hắn vẫn có chút căng thẳng, nhìn chằm chằm vào giọt máu nhỏ kia…


Chương 848: Luật nhân quả kỳ quái

Một giọt máu vẩy lên trên cuốc Hắc Tinh, nhưng lại không thấm vào trong đó.

Nhưng cũng may nó không lăn xuống, hay trực tiếp bị cuốc Hắc Tinh hất văng ra ngoàiGiọt máu giống như một con bò sát nhỏ, thong thả bò trên chiếc cuốc.

“Có thể thành công không?” La Chinh hồi hộp nhìn chằm chằm giọt máu này.

Giọt máu chậm rãi trượt từ đỉnh cuốc xuống, ánh mắt La Chinh cũng từ từ di chuyển, dõi theo nó.

Giọt máu chầm chậm lăn xuống phía dưới, trái tim của La Chinh cũng càng lúc càng chìm xuống.

Nhìn kiểu này thì có vẻ…

Vào lúc La Chinh đang sầu não, giọt máu kia bất chợt tan ra, lan trên chiếc cuốc rồi ngay sau đó hoàn toàn thấm vào bên trong!

“Thành… thành công?” La Chinh mừng rỡ như điên!

Ngay sau đó, La Chinh liền cảm thấy mình và cái cuốc Hắc Tinh này dường như đã hình thành một mối liên kết nào đó, giống như kiểu liên kết giữa máu thịt với nhau.

Cái cảm giác này La Chinh đã từng trải qua, tương tự như trước đây, khi La Chinh ngưng tụ ra kiếm linh thì liền có cảm giác này.

Tâm linh của hắn và Huân có thể nối liền với nhau.

Điểm khác biệt chính là Huân làm kiếm linh của La Chinh nhưng lại có linh hồn và tư duy của chính mình, còn cuốc Hắc Tinh này thì mặc dù có ý thức tự chủ, song lại không có tư duy của chính mình.

Bởi vì ý thức tự chủ của nó chỉ dùng để nhận chủ, một loại ý thức tương đối đơn giản.

“Vù vù vù…”

Trên ba cái thần văn của cuốc Hắc Tinh chợt phát ra một luồng ánh sáng cực kỳ mãnh liệt.

Luồng ánh sáng kia trực tiếp đâm thủng chân nguyên La Chinh bố trí bên ngoài rồi xông thẳng tới chân trời!

“Trong cái hố kia xảy ra chuyện gì vậy?”

“Ai mà biết được? Ai dám tới đó xem chứ? La Thiên Hành bố trí mấy cái đó, rõ ràng là bởi không muốn cho người khác nhìn.

Bây giờ mà đi qua thì chẳng phải đâm đầu vào chỗ chết hay sao?”

“Ta cũng không dám.

Nếu như qua bên đó thì chắc chắn sẽ bị giết…”

Nhìn thấy thi thể của những thiên tài cấp Thần kia nên lúc này cũng không có một vị võ giả nào dám lại gần.

Đợi đến khi hào quang kia tan hết, La Chinh lại vác cái cuốc Hắc Tinh này leo ra khỏi hố.

Trên mặt hắn nở nụ cười, trong đầu thì liên lạc với Thanh Long: “Cuốc Hắc Tinh này có tác dụng đặc biệt nào không?”

Tuy La Chinh không rõ về đẳng cấp của thần khí chí tôn, nhưng chỉ một món bán thần khí của Hỏa Doãn Nhi đã lợi hại như vậy thì thần khí chí tôn này dù có thế nào cũng sẽ không yếu!

“Tác dụng của cuốc Hắc Tinh?” Thanh Long nói, “Đây là một chiếc cuốc, ngươi hy vọng nó có tác dụng gì? Nó có thể đào được bất cứ thứ gì”

“…”

Nghe Thanh Long nói vậy, La Chinh chợt sững sờ: “Chỉ… chỉ có tác dụng này?”

“Còn chê vậy chưa đủ? Ngươi đừng có coi thứ này như vũ khí.

Với tư cách là một cái cuốc, nó thật sự vô cùng xuất sắc” Thanh Long nói thêm.

Nghe xong lời này, La Chinh lập tức cảm thấy trái tim mình lạnh đi một nửa.

Thế này thì tính là cái quần què gì!

Lúc trước, La Chinh thấy ba đường thần văn cấp mười trên cuốc Hắc Tinh nên trong lòng liền gửi gắm kỳ vọng rất cao, thế nên hắn mới liều mạng để lấy chiếc cuốc Hắc Tinh này ra như vậy.

Tốt xấu gì thì cuốc Hắc Tinh này cũng là một món thần khí chí tôn.

Mặc dù chỉ là một cái cuốc, nhưng cũng có thể lấy cuốc làm vũ khí mà! Lẽ nào cái cuốc này thực sự chỉ có tác dụng đào bới?

Nhìn vẻ mặt thất vọng của La Chinh, Thanh Long liền chậm rãi giải thích: “Đừng xem thường cuốc Hắc Tinh này.

Trong thần khí chí tôn có ẩn chứa luật nhân quả độc nhất vô nhị, hiếm có cái gì mà nó đào không ra”

“Luật nhân quả!”

La Chinh đã từng nghe Huân nhắc tới luật nhân quả này, nên trong lòng cũng hơi rùng mình.

Luật nhân quả đúng là cực kỳ bá đạo! Trước đây, ví dụ về gió Sinh Tử của Thôi Tà cũng rành rành ngay trước mắt.

Nó đi qua đâu thì vật sống ở nơi đó đều chết chắc.

Một nhân, một quả, căn bản không thể chống lại!

“Đúng! Hơn nữa còn là luật nhân quả là độc nhất vô nhị.

Cũng chỉ như vậy mới có thể xưng là thần khí chí tôn” Thanh Long nói.

“Luật nhân quả trong này, thế nào là nhân, thế nào là quả?” La Chinh hỏi.

Thanh Long suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng: “Nhân chính là bản thân cuốc Hắc Tinh, quả chính là có thể đào ra tất cả”

Nghe thấy câu này của Thanh Long, La Chinh nhịn không được mà trợn trừng mắt.

Đây là cái luật nhân quả khỉ gì vậy? Rốt cuộc vẫn là đào đào đào…

Đại khái thì Thanh Long cũng không hài lòng lắm với lời giải thích của mình.

Nhưng thực sự cuốc Hắc Tinh này là một chiếc cuốc vô cùng đặc thù.

Vị luyện khí sư hồi đó chế tạo ra nó chính là vì muốn tạo ra một cái cuốc lợi hại nhất trong thiên hạ, vốn dĩ cũng không muốn lấy nó làm vũ khí.

Nhưng chỉ xét từ điểm đó thì luật nhân quả này đã là không tệ rồi.

Nếu có thể đào được tất cả mọi thứ, thế thì tất cả các loại phòng ngự đều không có tác dụng gì trước cái cuốc này.

Chỉ tiếc đây là một chiếc cuốc mà không phải một thanh kiếm sắc.

Nếu là một thanh trường kiếm cấp bậc thần khí chí tôn, lại chứa đựng luật nhân quả có thể phá vỡ tất cả thì dù chỉ dựa vào kiếm pháp do thanh kiếm này thi triển, liệu ai có thể chống đỡ được?

Còn chiếc cuốc… Từ xưa đến nay cũng không có cái gọi là “cuốc pháp”* nhỉ?

* Cuốc pháp: Công pháp dùng cuốc.

Tương tự như kiếm pháp.

Thật ra La Chinh cũng không quá quan tâm chuyện này.

Hắn vất vả lắm mới lấy được cuốc Hắc Tinh, mục đích chẳng qua cũng là vì chiếc lá ở tầng trên cùng.

Nếu cuốc Hắc Tinh này lợi hại như vậy, chắc hẳn muốn đào những chiếc lá từ tầng bốn mươi lăm trở lên cũng không khó khăn gì? Luật nhân quả mà, phiến lá cứng rắn hơn nữa cũng không có khả năng chống lại cái cuốc này.

Nghĩ tới đây, La Chinh quyết định đi lấy Sinh Mệnh Kết Tinh đã rồi tính.

Thế nhưng La Chinh còn chưa kịp leo lên trên kim tự tháp thì phía chân trời chợt có mười mấy luồng sáng vọt đến với tốc độ cực nhanh!

Trong thánh hải Thiên Vũ còn lực huyết tế nồng nặc nên võ giả Hư Kiếp Cảnh khó có thể phi hành.

Người có thể trực tiếp phi hành trên vùng trời ở thán hải Thiên Vũ, hơn nữa còn duy trì được tốc độ cao như thế thì tất nhiên là đại năng Thần Hải Cảnh!

La Chinh đoán không sai.

Người tới chính là một nhóm đại năng Thần Hải Cảnh bao gồm Chu Hoàng, Chiến Đế Đại Vũ, Quốc chủ Thiên Vận và Chiến Hoàng Thiên Phong….

Giờ phút này bọn họ đều cùng nhau tới.

Với địa vị của đại năng Thần Hải Cảnh, bọn họ cũng không để mắt đến các loại khoáng thạch thông thường.

Mà mấy chiếc lá từ tầng bốn mươi lăm trở lên bọn họ cũng đào không được, cho nên chuyến này đến đây chính là để đi bắt trùng ăn khoáng thạch trong cây mỏ.

Bọn họ cũng sẽ không chém tận giết tuyệt tất cả đám trùng đó.

Trứng của những con trùng ăn khoáng thạch này nằm ở trên rễ của cây mỏ khoáng, mỗi một năm đều sẽ nở ra một lứa trùng ăn khoáng thạch mới.

Bọn họ gửi gắm hy vọng lên trên người mấy con trùng ăn khoáng thạch này, mong chúng ăn Hồn Hạch rồi họ có thể lấy ra trước khi chúng hoàn toàn tiêu hóa.

Hơn hai mươi đại năng Thần Hải Cảnh đáp xuống dưới đáy của kim tự tháp.

Chiến Đế Đại Vũ là người đến đầu tiên.

Khi hắn vừa đứng vững thì mấy thiên tài cấp Thần đã cõng Lưu Tú vẫn đang ngất xỉu trên đất đi về phía hắn.

Chiến Đế Đại Vũ thấy hơi thở của Lưu Tú rất yếu, hôn mê bất tỉnh thì sắc mặt lập tức đen lại.

Thế này là thế nào? Trong tứ đại thần quốc có ai dám mạo phạm Thái tử của thần quốc Đại Vũ hắn!

“Lưu Tú con ta làm sao vậy? Vì sao ta cảm thấy linh hồn nó lại suy kiệt đến mức kinh khủng như thế? Là ai? Ai làm tổn thương hồn phách của nó?” Chiến Đế Đại Vũ lạnh giọng chất vấn.

Đối với các thiên tài cấp Thần thông thường thì thần hồn bị hao tổn là một việc rất phiền phức.

Nhưng đối với người đường đường Thái tử thần quốc thì cũng không phải là chuyện gì to tát.

Nền tảng của thần quốc Đại Vũ hắn không phải là thứ mà các tông môn thông thường và thế lực của các thế gia có thể so sánh nổi.

Thật ra, điều khiến Chiến Đế Đại Vũ tức giận là ai dám làm Lưu Tú bị thương!

Nói trắng ra thì đại lục thần quốc này thuộc về tứ đại hoàng tộc, toàn bộ đại lục đều là sân nhà của bốn gia tộc này.

Thái tử của Lưu gia hắn lại bị người khác biến thành cái dạng này ở chính sân nhà mình, là ai trong đại lục thần quốc lại có gan khiêu chiến uy nghiêm của hoàng tộc?

Thực tế, lúc Chiến Đế Đại Vũ nói ra những lời này thì trong lòng cũng mơ hồ có đáp án rồi.

Người khác có thể không dám, nhưng La Chinh kia thì chưa chắc đã không!

La Chinh và mình đã xảy ra xung đột kịch liệt, may mà nhờ đám người Chu Hoàng nói giúp nên mình mới giữ lại cái mạng chó cho hắn, hiện tại cũng không đẩy hắn vào chỗ chết.

Thế mà giờ hắn còn dám đối phó với Lưu Tú thì chẳng phải là tự tìm đường chết sao?

Một vị thiên tài cấp Thần của thần quốc Đại Vũ thấy Chiến Đế Đại Vũ tức giận thì liền run rẩy một lúc rồi mới lên tiếng: “Quốc chủ, là, là La Chinh… Hắn dùng uy áp linh hồn ép Thái tử thành ra như vậy!”

Chiến Đế Đại Vũ bước ra một bước, giơ tay lần xuống dưới cổ Lưu Tú, móc ra một cái vòng.

Viên bảo thạch Ngưng Tâm ở trong chiếc vòng cổ đã hoàn toàn vỡ nát, màu sắc ảm đạm.

Chiến Đế Đại Vũ liền cắn răng quát về phía La Chinh: “La Chinh, quỳ xuống nhận chết cho ta!”

Mặc dù chiếc dây chuyền Ngưng Tâm này là thánh khí thượng phẩm nhưng giá trị của bản thân nó cũng tương đương với một món bán thần khí, lần này làm sao Chiến Đế Đại Vũ không tức cho được?

La Chinh đứng ở chỗ giáp ranh với kim tự tháp, chớp mắt một cái rồi thản nhiên nói: “Nếu thật sự phải chết thì ta đây cần gì phải quỳ trước ngươi?”


Chương 849: Thị phi

Chiến Đế Đại Vũ căn bản không muốn đấu võ mồm với La Chinh!Đường đường Quốc chủ lại đi cãi nhau với một võ giả Hư Kiếp Cảnh thì vốn đã là chuyện mất mặt rồi.

Hắn biết, chỉ dựa vào thực lực của mình thì không thể giết chết La Chinh.

Tên nhóc này trộm đi năng lực của tiểu quái vật nên có thể tùy ý chuyển dời sức mạnh đến những vật khác.

Có điều, đối với Chiến Đế Đại Vũ mà nói thì đó cũng không phải chuyện không thể giải quyết.

Chỉ cần cắt đứt liên hệ giữa La Chinh với Đại Thế Giới này là được rồi.

Ở trong Lĩnh Vực của hắn thì phải theo quy tắc do hắn thiết lập, La Chinh chỉ có thể là thịt cá nằm trên thớt gỗ của hắn chờ chết mà thôi!

Chu Hoàng nhíu mày, hắn có lòng muốn ngăn cản nhưng lại hơi do dự.

Tính tình hắn vốn bình đạm, luôn theo đuổi công bằng hợp lý, nhưng hiện giờ nhìn vào thì hình như là La Thiên Hành không đúng?

Trong một thoáng do dự đó, Chiến Đế Đại Vũ đã nhanh như chớp rút ngắn khoảng cách với La Chinh.

Thế mà Chiến Đế Đại Vũ vẫn không thể đến gần La Chinh, vì một bóng người đã ngăn ở trước mặt La Chinh.

Người tới không phải Yến Vương mà là Hỏa Doãn Nhi.

Hỏa Doãn Nhi đứng ở trước mặt La Chinh, vẻ mặt nghiêm túc, chiếc vòng ngọc trên cánh tay càng không ngừng rung lên!

Sau khi Hỏa Doãn Nhi tiến lên, Hỏa Thần cũng chắn ở trước mặt La Chinh.

“Cút ngay!”

Chiến Đế Đại Vũ nói chuyện như vậy đã coi như là khách khí lắm rồi.

Chẳng qua là bởi vì nể thân phận Thái tử, Công chúa thần quốc Thiên Phong của Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi mà thôi.

Nếu như đổi lại thành những thiên tài cấp Thần khác thì cho dù có là người của thần quốc nào thì hắn cũng sẽ giết hết một lượt!

“Thần Nhi, Doãn Nhi! Các con đang làm gì vậy?”

Chiến Hoàng Thiên Phong thấy Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi xông ra thì cũng sốt ruột.

Lần này Chiến Đế Đại Vũ đang nổi cáu, vậy mà không hiểu vì sao Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần lại muốn nhúng tay vào.

“La Thiên Hành là ra mặt thay chúng ta nên mới làm Lưu Tú bị thương! Chiến Đế Đại Vũ, ông không biết cách dạy dỗ con trai mình, ngược lại còn oán trách La Thiên Hành là đạo lý gì?” Tính cách Hỏa Doãn Nhi hồn nhiên ngây thơ, nhưng không có nghĩa là nàng nhát gan! Trái lại, cũng chính vì tính tình nàng ngây thơ nên lại càng có vẻ nghiêm túc!

Nàng nhận định rằng chuyện này là do Lưu Tú không đúng nên mới nói năng hùng hồn đầy lý lẽ trước mặt Chiến Đế Đại Vũ như vậy.

Nhưng Hỏa Doãn Nhi nào nghĩ đến việc Chiến Đế Đại Vũ không định nói đạo lý với nàng?

Chiến Đế Đại Vũ vốn muốn trừ khử La Chinh từ lâu rồi, mà Lưu Tú lại chính là một cái cớ tuyệt hảo!

“Hừ!” Chiến Đế Đại Vũ chỉ hơi dừng lại, nhẹ nhàng đưa tay quét qua một cái, một luồng sức mạnh vô hình liền bao phủ lấy Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần, muốn dẹp hai tỷ đệ này sang một bên.

Song, vào lúc sức mạnh của Chiến Đế Đại Vũ vừa bao trùm lên thì trong tay Chiến Hoàng Thiên Phong vẫn đứng bên cạnh Hỏa Doãn Nhi xuất hiện một lá chắn lửa màu nâu.

Khi lá chắn lửa kia va chạm với sức mạnh vô hình do Chiến Đế Đại Vũ phóng ra thì liền bùng lên một ngọn lửa dữ dội.

Cùng lúc đó, lá chắn lửa kia đã làm tan biến sức mạnh của Chiến Đế Đại Vũ.

“Lưu Tán, làm rõ mâu thuẫn giữa bọn trẻ đã rồi nói” Sắc mặt của Chiến Hoàng Thiên Phong cũng sầm xuống.

Vừa rồi hắn nghe rõ là La Thiên Hành ra mặt giúp con gái hắn nên mới khiến Lưu Tú bị thương.

Hỏa Doãn Nhi sẽ không nói láo, vậy cũng tức là Lưu Tú đã bắt nạt con gái hắn!

“Lão Hỏa!” Sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ đầy giận dữ.

Lần trước hắn ra đòn sát thủ với La Chinh nhưng đã bị Chu Hoàng ngăn cản, lần này lại đến Chiến Hoàng Thiên Phong.

Cái mạng của La Chinh này chẳng lẽ dai như vậy?

Nhìn thấy Chiến Hoàng Thiên Phong ra mặt, Chu Hoàng cũng nhẹ nhàng cất bước đi về phía này, hắn cười nói: “Lão Hỏa nói không sai, đám trẻ có mâu thuẫn gì thì cứ nói cho rõ ràng”

Mặc dù Chu Hoàng nói một cách khách khí, nhưng lại đứng bên cạnh Chiến Hoàng Thiên Phong, rõ ràng chính là ngăn cản trước mặt Chiến Đế Đại Vũ.

Hai người này đều đứng ra khiến Chiến Đế Đại Vũ cũng không biết phải làm sao, chỉ đành xem tình hình tiến triển như thế nào.

Chiến Hoàng Thiên Phong quay đầu hỏi Hỏa Doãn Nhi: “Doãn Nhi, con nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hỏa Doãn Nhi khẽ gật đầu một cái rồi nói lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Nghe đến đoạn Lưu Tú bày trò lừa gạt Hỏa Thần để lấy đá chân nguyên thì đầu lông mày của Chiến Hoàng Thiên Phong lập tức nhíu lại, sắc mặt của Chiến Đế Đại Vũ cũng chẳng dễ nhìn.

Đường đường là Thái tử thần quốc mà lại làm loại chuyện này chỉ vì đá chân nguyên cực phẩm, quả thật quá mất mặt.

Nhưng vấn đề mấu chốt nhất là trắng trợn lợi dụng tính cách vốn thật thà chất phác của Hỏa Thần.

Vậy chẳng phải là bắt nạt người khác sao?

Tuy hầu như toàn bộ tâm tư của Chiến Hoàng Thiên Phong đều dành cho Hỏa Doãn Nhi, nhưng dù sao Hỏa Thần cũng là Thái tử của thần quốc Thiên Phong hắn, Lưu Tú làm như thế quả thực vô cùng quá đáng.

Nghe Hỏa Doãn Nhi nói xong, Chiến Hoàng Thiên Phong lại nói với Chiến Đế Đại Vũ: “Lưu Tán, chuyện này nghe có vẻ tất cả đều là do Lưu Tú sai.

Nó bị La Thiên Hành làm bị thương cũng do bản thân nó gieo gió gặt bão! Ta nói không sai chứ?”

Chu Hoàng cũng vừa cười vừa nói: “Ta cũng cảm thấy thế.

Lưu Tán, con trai ngươi thật quá đáng.

Bị người ta vạch trần âm mưu thì trả lại số đá chân nguyên kia là được rồi, lại còn muốn cố chấp đến chết cũng không buông.

Cái này có phải hơi…” Hắn vốn định nói Lưu Tú quá mức ngu xuẩn, nhưng may là lời này đến bên miệng rồi cuối cùng vẫn nhịn được.

“Nhưng con ta cứ như thế mà phải bị thương ư? Dây chuyền Ngưng Tâm, Thiên Lôi Chiến Kích đều là vật vô giá, dù sao cũng phải có người chịu tội!” Chiến Đế Đại Vũ nghe Hỏa Doãn Nhi nói Lưu Tú xách Thiên Lôi Chiến Kích ra dùng hết mà vẫn không thể làm tổn hại được La Thiên Hành thì trong lòng hắn không biết đã buồn bực đến mức nào rồi.

Chu Hoàng vẫn không nói gì, nhưng sắc mặt của Chiến Hoàng Thiên Phong lại sầm xuống, “Trả giá? Lưu Tán, mấy năm nay ngươi càng ngày càng không nói lý lẽ! Muốn nói trả giá thì Lưu Tú con ngươi ăn hiếp Hỏa Thần con ta có phải cũng nên trả cái giá thật lớn hay không! Ta còn chưa truy cứu, ngươi đã đòi phải trả giá.

Ngươi tự cho rằng thần quốc Đại Vũ ngươi cao hơn người khác một bậc rồi ư?”

Tính tình của Chiến Hoàng Thiên Phong cũng không dễ chịu như Chu Hoàng, huống hồ Hỏa Doãn Nhi lại chính là hòn ngọc quý trên tay hắn.

Nàng vừa mới kể thì Chiến Hoàng Thiên Phong liền nhận ra con gái đã phải chịu ấm ức, may mà La Thiên Hành còn ra mặt giúp Hỏa Doãn Nhi.

Thế nên người làm cha như hắn đứng ở đây lại nghe thấy Lưu Tán nói những lời bất công như vậy, lửa giận trong lòng liền bùng lên.

“Lão Hỏa! Ngươi…” Chiến Hoàng Thiên Phong bật ra những lời này khiến Chiến Đế Đại Vũ đành phải nín nhịn.

Chiến Hoàng Thiên Phong hừ lạnh một tiếng, mặc kệ Lưu Tán.

Nếu không vì tứ đại thần quốc luôn như tay với chân, hòa thuận suốt nhiều năm qua thì chỉ sợ lúc này hắn đã ra tay ngay rồi.

Mấy năm gần đây, đúng là thần quốc Đại Vũ phát triển tới mức khiến người ta phải để ý.

Nhưng đó cũng chỉ là võ giả trẻ tuổi, còn đại năng Thần Hải Cảnh trong các thần quốc về cơ bản vẫn không có gì biến động.

Nếu thật sự trở mặt thì Chiến Hoàng Thiên Phong hắn và Chu Hoàng đều sẽ không thua Lưu Tán.

Chiến Hoàng Thiên Phong nghiêng đầu qua chỗ khác, trên mặt hiện lên ý cười, sau đó liền nói: “La Thiên Hành, ngươi làm tốt lắm.

Chỉ cần lão Hỏa ta ở đây thì không kẻ nào dám động vào ngươi, nếu không chính là đâm đầu vào chỗ chết!”

Giữa các Quốc chủ mà nói chuyện với nhau như vậy thì chính là không hề nể mặt gì nữa.

Khuôn mặt La Chinh mang ý cười, gật đầu đáp lại: “La Thiên Hành tạ ơn Chiến Hoàng Thiên Phong!”

“Không dám, không dám.

Ta còn phải thay mặt Hỏa Doãn Nhi cảm ơn ngươi!” Chiến Hoàng Thiên Phong cũng quan sát La Chinh từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy hài lòng.

La Chinh không muốn dừng lại ở chỗ này nữa nên cũng nói với Chu Hoàng và Chiến Hoàng Thiên Phong: “Các vị Quốc chủ, ta còn phải đi đào mỏ, xin lỗi không tiếp chuyện được…”

La Chinh vẫn xách cuốc Hắc Tinh trong tay.

Nhìn qua thì quốc Hắc Tinh quá mức bình thường nên khi nhìn từ đằng xa cũng chẳng khác gì một cái búa đen thùi lùi mà thôi.

Nhưng lúc La Chinh xoay người, ánh mắt của các đại năng Thần Hải Cảnh kia đều tập trung vào trong tay La Chinh.

Tất cả các đại năng Thần Hải Cảnh, bao gồm Lưu Tán, Chu Hoàng, Chiến Hoàng Thiên Phong và cả Quốc chủ Thiên Vận… tất cả đều lộ ra vẻ nghi hoặc.

Cái cuốc trong tay La Chinh hình như hơi quen?

Thực tế, các Quốc chủ cũng đã từng nghiên cứu cuốc Hắc Tinh, cũng từng thử lấy nó ra nên có ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Thế nhưng trong tiềm thức bọn họ nghĩ, cuốc Hắc Tinh căn bản là không thể lấy ra được.

Ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh như bọn họ còn không lấy ra được thì người nào có thể? Cho nên, mặc dù cảm thấy cuốc Hắc Tinh trong tay La Chinh nhìn vô cùng quen mắt, nhưng vẫn không nhận ra! Bởi vì bọn họ không ngờ La Chinh lại thực sự lấy được cuốc Hắc Tinh này.

Ánh mắt u ám của Lưu Tán nhìn chằm chằm vào chiếc cuốc.

Tầm mắt lóe sáng một cái rồi cũng rơi lên ba đường thần văn trên cái cuốc.

Thần văn cấp mười… Cuốc Hắc Tinh? Ở trong tay La Chinh?

Chuyện gì vậy?

Cũng vào lúc đó, trong đầu các đại năng Thần Hải Cảnh ấy cũng đều tràn ngập sự hoài nghi.


Chương 850: Chiến Hoàng nổi giận

Bọn họ cũng không dám xác định chiếc cuốc trong tay La Chinh chính là cuốc Hắc Tinh bị chôn trong phiến lá màu vàng kiaThế nhưng người đầu tiên kịp phản ứng lại là Chiến Đế Đại Vũ.

Nguyên nhân rất đơn giản, một vị thiên tài cấp Thần của thần quốc Đại Vũ đã có phản ứng rất nhanh.

Hắn thấy ánh mắt của các đại năng Thần Hải Cảnh đều tập trung vào thứ nằm trên tay La Chinh thì lập tức dùng chân nguyên truyền âm báo tin cho Lưu Tán.

Vốn dĩ khi thấy chiếc cuốc đen thui này thì trong lòng Lưu Tán cũng đã rất nghi ngờ rồi, chỉ là không dám khẳng định mà thôi.

Hắn thực sự không thể tin La Chinh lại lấy được cuốc Hắc Tinh, nhưng sau khi nghe vị thiên tài cấp Thần kia nhắc nhở thì không còn chút do dự nào nữa.

Vào lúc các đại năng Thần Hải Cảnh khác vẫn chưa ra tay, bóng dáng của Chiến Đế Đại Vũ đã nhoáng lên, chỉ trong chớp mắt đã tới sát La Chinh!

Tốc độ của Lưu Tán đã sắp đạt cực hạn.

Đợi khi Chu Hoàng và Chiến Hoàng Thiên Phong phản ứng kịp thì chiếc cuốc kia đã xuất hiện ở trong tay Chiến Đế Đại Vũ, trên mặt hắn liền hiện lên vẻ mừng rỡ như điên.

La Chinh đứng bên cạnh kim tự tháp, ánh mắt thản nhiên nhìn Chiến Đế Đại Vũ đang vui mừng tột độ, cũng may là còn chưa để lộ ra ánh mắt khinh thường.

Hắn cũng không chống cự lại Chiến Đế Đại Vũ.

Nếu như muốn chống cự thì Chiến Đế Đại Vũ đã không dễ dàng cướp được cuốc Hắc Tinh như vậy.

Đặc biệt là khi La Chinh vận dụng lực của bốn nghìn tấm vảy rồng thì Chiến Đế Đại Vũ căn bản không có cửa để cướp đi cuốc Hắc Tinh trong tay hắn.

Chẳng qua giữa thực lực của La Chinh và Chiến Đế Đại Vũ có chênh lệch không nhỏ.

Hắn cũng không muốn làm Chiến Đế Đại Vũ tức giận quá mức, ép hắn tự ra tay với mình.

Nguyên nhân quan trọng nhất chính là thần khí chí tôn này đã nhận chủ với La Chinh.

Loại thần khí kỳ lạ này cho dù có bị Chiến Đế Đại Vũ lấy đi thì cũng không dùng được…

“Cuốc Hắc Tinh.

Ha ha ha ha, quả nhiên là cuốc Hắc Tinh!” Chiến Đế Đại Vũ mừng rỡ như điên, lớn tiếng cười nói.

Chiếc lá ở ba tầng trên cùng của cây mỏ bao bọc không ít thứ tốt, đặc biệt Hồn Hạch – vật cực kỳ quan trọng đối với tứ đại thần quốc.

Thế nhưng đến bây giờ bọn họ đều chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào mấy con trùng ăn khoáng thạch.

Nhưng trùng ăn khoáng thạch rất ít khi bò lên để ăn khoáng thạch ở tầng trên cùng…

Nếu như có được cuốc Hắc Tinh này thì hắn có thể tùy ý khai thác chiếc lá trên tầng cao nhất!

“Thực sự là cuốc Hắc Tinh?”

“Làm thế nào mà lấy ra được cuốc Hắc Tinh vậy?”

“La Thiên Hành đào được cuốc Hắc Tinh ra khỏi chiếc lá tầng ba mươi lăm? Sao hắn có thể làm được?”

Không ít đại năng Thần Hải Cảnh ở đây đều từng thử đào cuốc Hắc Tinh nhưng tất cả đều thất bại.

Lần này đã xác định được chiếc cuốc kia chính là cuốc Hắc Tinh thì sao bọn họ có thể không kinh ngạc được? Một số đại năng Thần Hải Cảnh còn kinh ngạc đến mức nói không nên lời!

“Thật sự là do La Thiên Hành lấy được sao?” Chiến Hoàng Thiên Phong cũng hỏi Hỏa Doãn Nhi.

Hỏa Doãn Nhi gật đầu: “Đúng, chúng con tận mắt nhìn thấy La Chinh đập vỡ chiếc lá màu vàng trên tầng ba mươi lăm”

“Cái này… Rốt cuộc hắn đã làm thế nào” Chiến Hoàng Thiên Phong cũng hơi hối hận.

Sớm biết vậy thì năm nay bọn họ sẽ không đi bí cảnh Mộng Thần mà trực tiếp tới bí cảnh Vũ Hoàng thì đã không bỏ lỡ mất chuyện hay.

Thế nhưng vấn đề lớn nhất là cuốc Hắc Tinh này đã rơi vào trong tay Chiến Đế Đại Vũ!

Bởi vì tiểu quái vật nên mấy năm nay cả ba thần quốc lớn còn lại đều bị thần quốc Đại Vũ cản trở, cho nên nay cuốc Hắc Tinh lại rơi vào tay hắn ta thì không phải là chuyện tốt lành gì.

Chu Hoàng cũng nhíu mày.

Tốt xấu gì La Chinh cũng là người của thần quốc Hắc Thiết hắn, vậy mà Lưu Tán này nói cướp liền cướp? Chu Hoàng cũng chậm rãi tới gần kim tự tháp, ánh mắt rơi xuống người Lưu Tán, sau đó liền nói: “Lưu Tán, ngươi thân là Quốc chủ thần quốc mà lại giật đồ của hậu bối, không phải hơi quá đáng sao?”

“Quá đáng? Hừ! Chu Hoàng, đừng nói với ta là ngươi không muốn lấy thứ này?” Chiến Đế Đại Vũ nắm cuốc Hắc Tinh trong tay, không kìm nén được kích động trong lòng.

Thậm chí trong mắt hắn lúc này, ngay cả La Chinh vẫn đang lặng im không nói kia cũng trở nên vô cùng dễ thương, ân oán với lúc trước dường như cũng bị xóa bỏ!

Thiên Lôi Chiến Kích đã là cái gì? Dây chuyền Ngưng Tâm cũng là cái thá gì? So sánh với cuốc Hắc Tinh này thì đều không đáng gì cả!

Bảo thạch Ngưng Tâm trong chiếc dây chuyền Ngưng Tâm được lấy từ trong bụng một con trùng ăn khoáng thạch màu tím, chỉ cần có cái cuốc Hắc Tinh này thì về sau mỗi năm đều có thể thu lấy bảo thạch Ngưng Tâm!

Càng quan trọng hơn là, nếu sở hữu cuốc Hắc Tinh này thì còn có thể tùy ý khai thác Hồn Hạch ở tầng trên cùng! Ngay cả bây giờ cũng không thiếu đại năng Thần Hải Cảnh mỏi mắt mong chờ Hồn Hạch!

“Nhưng cái cuốc này do La Thiên Hành đào ra, vốn dĩ đã thuộc về La Thiên Hành!” Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Hỏa Doãn Nhi cũng không nhịn được nữa, trong giọng nói thậm chí còn có một chút tức giận.

Chiến Đế Đại Vũ làm gì thèm để ý tới một hậu bối như Hỏa Doãn Nhi, hắn còn mải ngắm nghía cuốc Hắc Tinh từ trên xuống dưới.

Lúc này, Chiến Đế Đại Vũ cũng giống hệt như lúc La Chinh vừa mới lấy được cuốc Hắc Tinh, hắn phát hiện ra mình không thể khống chế chiếc cuốc này được.

Trong nháy mắt khi thu cuốc Hắc Tinh vào tay, Chiến Đế Đại Vũ liền cố gắng dùng những phương pháp khác nhau để khống chế nó.

Rót chân nguyên…

Trích máu nhận chủ…

Hồn ấn nhận chủ…

Lực cảm nhận…

Chiến Đế Đại Vũ xoay qua xoay lại chiếc cuốc Hắc Tinh trong tay, nhưng những phương pháp này vẫn không hề có tác dụng nào.

Chỉ có La Chinh mang vẻ mặt giễu cợt mà nhìn Chiến Đế Đại Vũ.

Ngay sau đó hắn lại thản nhiên cười nói với Hỏa Doãn Nhi: “Doãn Nhi, không vội.

Có một số thứ đã là của ai thì nhất định sẽ là của người đó, có chạy cũng không thoát!”

Con ngươi linh động của Hỏa Doãn Nhi đảo quanh vài cái, môi hơi hé nụ cười.

Vừa rồi La Chinh bố trí một cái hố to ngăn cản cảm giác của mọi người ở bên ngoài, có vẻ là làm cho cuốc Hắc Tinh này nhận chủ.

Không ai biết La Chinh đã sử dụng phương pháp gì để làm cuốc Hắc Tinh nhận chủ, nhưng xem ra Chiến Đế Đại Vũ cũng đang bó tay trước chiếc cuốc Hắc Tinh này…

Mãi một lúc lâu sau, sắc mặt của Chiến Đế Đại Vũ dần trở nên u ám.

Cái cuốc này dầu muối gì đều không nhận, thế nên căn bản hắn cũng chẳng biết phải làm sao.

Chợt nghe La Chinh nói ra lời này, hắn liền quay đầu nhìn chằm chằm vào La Chinh hỏi: “La Chinh! Có phải ngươi đã khiến cái cuốc này nhận chủ rồi hay không?”

Ánh mắt của mấy vị Quốc chủ lại chăm chú nhìn về phía La Chinh lần nữa.

Thực ra trong cả bốn Quốc chủ thì Chu Hoàng và Chiến Hoàng Thiên Phong lại cam tâm tình nguyện để cuốc Hắc Tinh này rơi vào tay La Chinh.

Về phần Quốc chủ Thiên Vận thì tạm thời không tỏ thái độ, đại khái là thái độ trung lập.

La Chinh cười nhẹ một cái, thản nhiên gật đầu: “Phải, thì thế nào?”

“Giao phương pháp đó ra đây! Nếu không ta sẽ lấy mạng của ngươi!” Chiến Đế Đại Vũ không hiểu La Chinh đã làm gì để khiến cuốc Hắc Tinh nhận chủ, nhưng cho dù thế nào thì hắn cũng phải lấy được phương pháp đó.

La Chinh cười ha ha, sau đó lại nói: “Thật thú vị, cuốc Hắc Tinh này chính là ta đào lên ở tầng ba mươi lăm, cũng là tự ta khiến nó nhận chủ.

Bây giờ ngươi tới cướp cuốc của ta, còn mong ta cho ngươi biết phương pháp nhận chủ? Có phải quá ấu trĩ rồi không? Uổng cho ngươi là Quốc chủ thần quốc, vô sỉ đến mức độ này thì cũng coi như là người hiếm thấy trên thế gian!”

Sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ không hề thay đổi, dù sao thì thần khí chí tôn này quá mức quan trọng.

Hắn suy đi nghĩ lại một hồi, trên mặt lại hơi có vẻ do dự.

Trực tiếp ra tay với La Chinh?

Lão Hỏa và Chu Hoàng chắc chắn sẽ không đồng ý.

Mà đe dọa tên nhóc này thì cũng vô dụng.

Suy nghĩ một hồi lâu, sau đó hắn mới lên tiếng: “Nói cho ta biết phương pháp nhận chủ, thần quốc Đại Vũ ta có thể thỏa mãn nguyện vọng của ngươi cả đời! Có thể dốc sức bồi dưỡng ngươi, tất cả các võ phủ và mật địa tu luyện đều mở rộng cửa chào đón ngươi!”

Đe dọa không có tác dụng, Chiến Đế Đại Vũ chỉ còn cách dụ dỗ bằng lợi ích.

Nghe thấy lời này, Chu Hoàng nhịn không được mà trợn trắng mắt.

Lưu Tán này coi La Chinh là đứa trẻ lên ba à? Thứ mà thần quốc Đại Vũ có thể cho La Chinh thì thần quốc Hắc Thiết hắn cũng có thể.

Cho dù có hơi chênh lệch thì cũng không hơn kém bao nhiêu.

La Chinh người ta sẽ vì vậy mà từ bỏ một thần khí chí tôn sao?

Chu Hoàng liền mở miệng: “Lưu Tán, trả lại cho La Chinh đi.

Nếu cuốc Hắc Tinh đã nhận chủ, chúng ta có thể nhờ La Chinh khai thác Hồn Hạch giúp.

“Hừ, đường đường là Chiến Đế, ta cần gì sự giúp đỡ của một tên nhóc con?” Lưu Tán đâu cam tâm tình nguyện trả lại cuốc Hắc Tinh.

“Ầm ầm…”

Tính tình Chiến Hoàng Thiên Phong vốn nóng nảy nên bất chợt dưới chân bùng phát một đường lửa cháy rừng rực.

Mỗi ngọn lửa đều hóa thành một con chim lửa tinh xảo, không ngừng lượn quanh Chiến Hoàng Thiên Phong.

Đây chính là Lĩnh Vực của Chiến Hoàng Thiên Phong – Lĩnh Vực Hỏa Điểu!

“Ngươi không cần La Chinh trợ giúp, nhưng chúng ta lại cần! Mấy năm nay mọi người đều nể mặt Lưu Tán ngươi, ngươi lại càng ngày càng tự cho là mình đúng! Lão Hỏa ta thà để cuốc Hắc Tinh này rơi vào tay người ngoài cũng không muốn ngươi có được nó! Lưu Tán, trả lại cuốc Hắc Tinh cho La Chinh, nếu không chúng ta sẽ phải đấu một trận!

Lần này, Chiến Hoàng Thiên Phong đã thật sự nổi giận.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box