1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 168 : Tăng cường sức mạnh (c836-c840)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 168 : Tăng cường sức mạnh (c836-c840)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 836: Tăng cường sức mạnh

Nhìn những hòn đá tròn trịa ở dưới chân, tâm tình La Chinh cũng bắt đầu không yên, trong đầu không ngừng suy nghĩ xem rốt cuộc hắn nên làm thế nào để lấy những hòn đá này ra“Thử một lần xem sao!”

La Chinh lùi hai bước, kéo căng hai chân ra, đồng thời bắt đầu vận chuyển chân nguyên và cương nguyên.

Cùng lúc đó, lực vảy rồng cũng không ngừng chuyển động trong cơ thể hắn, thời khắc này hắn đã rút ra toàn bộ lực vảy rồng!

Với cường độ cơ thể hiện giờ thì lực vảy rồng sẽ không khiến La Chinh phải chịu sức ép quá lớn.

Ngoài việc vận dụng các loại lực này ra, La Chinh còn nhắm hai mắt lại, bắt đầu kết nối với các ngôi sao.

“Song Tinh…”

Ngay khi La Chinh nhắm mắt, bắt đầu kết nối các ngôi sao thì trên bầu trời của bí cảnh Vũ Hoàng đột nhiên lóe lên ánh sáng của hai ngôi sao đó!

Nguồn lực mạnh mẽ từ các ngôi sao bắt đầu thâm nhập vào trong chân nguyên của La Chinh.

Sau đó La Chinh liền nhảy lên!

Trên phiến lá không hề cảm nhận được tác dụng của luồng lực hút mạnh mẽ đó, cú nhảy này của La Chinh đã đưa cơ thể hắn lên cao khoảng một trượng, sau khi xoay một vòng trong không trung liền lao về phía phiến lá bên dưới.

Nắm đấm mạnh mẽ liên tiếp đánh vào trên phiến lá.

Quyền này của La Chinh đã bộc phát ra toàn bộ sức mạnh của cơ thể, uy lực phát ra không thể xem thường, thậm chí còn mạnh hơn quyền từng đả thương Chiến Đế Đại Vũ lần trước không ít, hơn nữa quyền này hắn còn khởi động Sao Chiến Thể!

“Ầm ầm!”

Khi quyền này của La Chinh đánh vào trên phiến lá thì lập tức phát ra âm thanh dữ dội.

Âm thanh này giống như tiếng sấm, toàn bộ cây mỏ quặng đều có thể nghe rõ mồn một.

Bên dưới có vài con trùng ăn khoáng thạch thậm chí còn sợ hãi giương cánh bay lên không trung!

Nắm đấm của La Chinh dính chặt trên phiến lá, từng tia máu không ngừng chảy ra theo phiến lá…

Cho dù La Chinh có cơ thể thánh khí, nhưng mức độ kiên cố của phiến lá dưới chân hắn dường như đã vượt xa thánh khí rồi.

La Chinh hung hăng đánh lên như vậy chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, những phiến lá bao quanh khoáng thạch bên trong này không chỉ không hề nứt, mà ngược lại nắm đấm của La Chinh còn bị thương, nứt toác ra.

“Độ cứng của phiến lá ở ba tầng cuối cùng còn cao hơn cả phiến lá màu vàng kim bên dưới.

Chẳng trách những đại năng Thần Hải Cảnh kia không thể lấy được khoáng thạch bên trong” La Chinh không thất vọng quá nhiều, quyền này của hắn chỉ là muốn kiểm chứng mà thôi.

Cuốc đào mỏ…

Nếu có thể lấy được cái cuốc Hắc Tinh kia thì có lẽ sẽ khai thác được phiến lá ở tầng cao nhất.

Nhưng, người của tứ đại thần quốc cũng không cách nào mở được phiến lá màu vàng kim bao quanh cái cuốc đó, La Chinh cũng vậy.

Sau khi nghĩ ngợi một lúc, La Chinh rời khỏi phiến lá tầng bốn mươi lăm.

Lần này hắn rơi xuống, có hai con trùng ăn khoáng thạch ở tầng bốn mươi mốt và bốn mươi ba đã phát hiện ra La Chinh.

Chúng muốn truy đuổi La Chinh, nhưng vì khoảng cách của quá xa, mà tốc độ rơi xuống của La Chinh cũng nhanh nên sau khi phát hiện ra rằng dù có truy đuổi cũng không có hy vọng thì chúng liền trở lại phiến lá.

Cùng lúc rơi xuống từ phiến lá, La Chinh vẫn tiếp tục suy tính trong đầu.

Với sức mạnh hiện giờ của La Chinh, quả thực không thể mở được phiến lá màu vàng kim kia.

Nhưng so với phiến lá tầng bốn mươi lăm thì đã dễ dàng hơn rất nhiều, cũng có nghĩa là cơ hội cuối cùng của La Chinh vẫn nằm ở cái cuốc Hắc Tinh kia.

Nếu hắn có thể lấy được thần khí chí tôn này thì chắc chắn hắn cũng có thể mở được phiến lá trên tầng cao nhất.

Một mình hắn không được, vậy thêm vài người thì sao? Nếu mấy người cùng liên hợp lại, đồng thời tập trung tấn công trên phiến lá này…

Nhưng suy nghĩ này đã nhanh chóng bị bác bỏ.

Lúc ở ngoài kim tự tháp, Yến Vương đã nói với La Chinh rằng mỗi cánh cửa hẹp chỉ một võ giả có thể đi vào.

Nếu nhiều võ giả cùng đi vào một cánh cửa thì chỉ có võ giả đầu tiên mới rơi chính xác vào phiến lá, những võ giả còn lại sẽ tự động rơi xuống dưới, căn bản không thể lên đúng phiến lá đó.

La Chinh cũng không bất ngờ với câu trả lời này của Yến Vương cho lắm, thứ hắn có thể nghĩ tới thì làm sao những đại năng Thần Hải Cảnh kia không thể nghĩ tới chứ?

Ví dụ có vài vị đại năng Thần Hải Cảnh thậm chí còn phân bố ở vài phiến lá liền nhau rồi tiến hành tấn công một phiến lá trong đó… Nhưng mấy cách này đều bị quy tắc trong cây mỏ giới hạn rồi.

Cái giới hạn này không phải là thứ mà bọn họ có thể chống lại được.

Muốn có được cuốc Hắc Tinh thì cũng chỉ có thể tự dựa vào sức mạnh của bản thân để đập vỡ phiến lá mà thôi!

Đứng ở dưới kim tự tháp, mắt La Chinh thản nhiên nhìn lên đỉnh, trong miệng không ngừng lặp lại hai chữ “sức mạnh…”

Sức mạnh… Cần nhiều sức mạnh hơn nữa…

Ngay lúc này, trên lối đi bên trái kim tự tháp có mười mấy vị võ giả đi vòng trở về, miệng vẫn đang lầm rầm thì thầm.

“Mẹ kiếp! Mấy năm nay đến cả rác của kho vũ khí cũng bị nhặt sạch rồi! Còn thứ gì nữa mà nhặt? Thà rằng ngoan ngoãn quay lại khai thác quặng còn hơn!”

“Ta tìm lâu như vậy mà mới tìm được hai thanh linh khí.

Mà mẹ nó lại còn là hạ phẩm!”

“Không biết những con trùng ăn khoáng thạch đó đã đi hay chưa.

Nếu đi rồi thì chúng ta tiếp tục vào cây mỏ khai thác!”

Mười mấy vị võ giả đó là mấy thiên tài cấp Thần đi “nhặt rác” lúc trước.

Mặc dù số lượng binh đao trong kho vũ khí bên đó không ít, nhưng muốn chọn ra một thứ không bị dính lời nguyền thì vẫn cần vận may nhất định.

Hơn nữa, trong mấy năm nay, mỗi năm đều có không ít võ giả đến nhặt rác, số lượng vũ khí không bị dính lời nguyền cũng nhanh chóng giảm đi, tỉ lệ nhặt được thánh khí cũng ngày càng nhỏ.

Binh đao, vũ khí? Lông mày La Chinh khẽ nhăn lại.

Chỉ cần là một món vũ khí không bị hư hỏng thì lượng Thiên Diễn Tinh Hoa bên trong sẽ không bị tan biến, trở về với thiên địa…

Mình có thể luyện hóa lượng lớn vũ khí này!

Nghĩ đến đây, tim La Chinh đột nhiên cũng đập mạnh theo.

Trước kia, La Chinh không hề vội vã thu thập Thiên Diễn Tinh Hoa, vì bản thân hắn khó có thể chịu được sức mạnh quá lớn, khi bùng nổ sức mạnh hàng nghìn tấm vảy rồng thì thể tiên khí của hắn có vẻ không ổn định lắm.

Mà hiện giờ thân thể La Chinh đã đột phá tiên khí, trở thành thánh khí, sức mạnh đã có thể thăng lên vài cấp!

Dùng lực của một nghìn tấm vảy rồng có lẽ không thể đập vỡ phiến lá màu vàng kim đó, cũng không thể lấy được chiếc cuốc Hắc Tinh bên trong.

Nhưng… năm nghìn tấm vảy rồng thì sao? Một vạn tấm vảy rồng thì thế nào?

Trước đây dù không đủ năng lực thì La Chinh cũng sẽ cố gắng hết sức để thử, mà hiện tại ngay trước mặt lại là một kế hoạch rất có khả năng thực hiện, đương nhiên hắn không thể bỏ qua cơ hội này.

Vấn đề duy nhất chính là không biết đám binh khí bị dính lời nguyền kia có còn ẩn chứa Thiên Diễn Tinh Hoa bên trong hay không? Liệu lời nguyền có vì Thiên Diễn Tinh Hoa mà biến mất hay không?

Nhìn một cái là biết trong lòng La Chinh đã hạ quyết tâm, lúc này hắn nói với Yến Vương: “Yến Vương, ta cũng muốn đi nhặt rác…”

Nguyệt Doanh còn đang trông chừng khối khoáng thạch kia đến phát sầu, bỗng nghe thấy La Chinh nói đi nhặt rác thì trên mặt liền lộ vẻ kỳ quái: “Vì sao phải đi nhặt rác? Cho dù đi nhặt rác có may mắn thì chẳng qua cũng chỉ có thể tìm ra được thánh khí từ trong đám binh khí dính lời nguyền kia mà thôi, còn chẳng bằng đào mỏ quặng”

Nhưng mà đống khoáng thạch bên cạnh Nguyệt Doanh đã chồng chất như núi, mang về tứ đại thần quốc rồi bán thì đại khái cũng có thể mua được năm sáu thanh thánh khí rồi.

“Nguyệt Doanh nói đúng.

Với thực lực của ngươi hoàn toàn không cần phải đi nhặt rác” Yến Vương cũng không đồng ý, nhưng không hiểu sao Yến Vương cứ có một dự cảm rằng La Chinh không chỉ đơn giản là đi nhặt rác ở kho vũ khí.

“Không sao, ta chỉ tò mò mà thôi, lát nữa ta chắc chắn vẫn trở lại đào mỏ!” La Chinh cười cười trả lời.

Nói đến đây, hắn khẽ ngẩng đầu, vừa hay đối mắt với Hỏa Doãn Nhi.

Mặc dù La Chinh vẫn luôn ra ra vào vào trong kim tự tháp, nhưng cảm giác của hắn nhạy cảm tới mức nào? Đương nhiên hắn cảm nhận được ánh mắt của Hỏa Doãn Nhi vẫn luôn tập trung ở chỗ mình.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên Hỏa Doãn Nhi lại nở nụ cười dịu dàng.

Nàng thuận theo kim tự tháp mà nhảy thẳng xuống.

Vì bị lực huyết tế áp chế nên mọi người đều không thể bay, nhưng Hỏa Doãn Nhi đã thi triển một vòng chân nguyên hộ thể màu đỏ rực như lửa, đi thẳng vài trượng, lao đến trước mặt La Chinh.

“Ta đi qua đó với ngươi xem thế nào!” Hỏa Doãn Nhi cười nói với La Chinh.

Mục đích tiến vào bí cảnh Vũ Hoàng và thánh hải Thiên Vũ của Hỏa Doãn Nhi lần này đương nhiên không phải vì khoáng thạch và bảo vật ở đây mà là để trải nghiệm.

La Chinh khẽ cười gật đầu, đi trước dẫn đường.

Sau khi đi qua kim tự tháp thì tới một con đường thẳng tắp.

Trên con đường này có không ít thiên tài cấp Thần đang lục tục vòng trở về từ kho vũ khí bên kia.

Hai bên đi ngược chiều, cho nên ánh mắt rất nhiều người trong đám bọn họ đều đang thăm dò La Chinh và Hỏa Doãn Nhi.

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)


Chương 837: Thắp sáng

Khi đi qua Hỏa Doãn Nhi và La Chinh, một số võ giả không tránh khỏi buôn dưa lê một phen, nhỏ giọng xì xào bàn tán“Ngươi nói xem Hỏa Công chúa của thần quốc Thiên Phong này bị làm sao vậy? Hình như cứ luôn đi theo La Chinh?”

“Có quỷ mới biết.

Lúc ở sông Tây Long, nàng ta còn cho hắn mượn bán thần khí của mình đấy…”

“Tên nhóc La Chinh này cũng thật nhiều diễm phúc.

Nếu Hỏa Doãn Nhi kia coi trọng ta, thì dù chết cũng đáng!”

Đám thiên tài cấp Thần này không phải bàn tán về La Chinh, mà đang bàn tán về Hỏa Doãn Nhi.

Nhưng bọn họ lại kiêng dè, không dám để La Chinh và Hỏa Doãn Nhi nghe thấy.

Đi dọc theo con đường thẳng tắp này về phía trước khoảng hai ba dặm thì thấy một bức tường vây dài không thấy điểm cuối.

Sau khi La Chinh và Hỏa Doãn Nhi vào trong mới phát hiện ra bức tường này chính là một bức điêu khắc hình rồng.

Cơ thể thật dài của con rồng này lượn một vòng, một đầu một đuôi vừa vặn tạo thành cái cột ở cửa chính của kho vũ khí.

Đi vào bên trong là những cái kho rộng mênh mông, hơn nữa còn có một số thiên tài cấp Thần đang từ trong đó đi ra.

“Các loại binh khí có lẽ được trưng bày ở trong những cái kho này” Sau khi nhìn qua một lượt, Hỏa Doãn Nhi dẫn đầu đi vào một trong số những cái kho đó.

Sau khi vào trong, ánh mắt La Chinh khẽ quét một lượt và dừng lại ở một đống rương lớn.

Những chiếc rương này đều được tạo ra từ đồng tinh khiết, bề mặt của nó đã được xử lý đặc biệt nên không hề có lớp mốc xanh mà vẫn sáng lên màu vàng đồng.

Phần lớn các rương đồng đều từng bị mở ra, không ít binh khí trong đó đều đã rơi ra ngoài, rơi rải rác trên mặt đất.

“Bề mặt những binh khí này…”

Nhìn qua thì chúng đều sáng loáng, mới tinh, gần như chưa từng có ai sử dụng.

Nhưng nếu nhìn một cách cẩn thận thì có thể phát hiện ra, từ trong những binh khí này đều tản ra những làn khói đen mờ ảo…

“Lực nguyền rủa mạnh quá” Hỏa Doãn Nhi chầm chậm đi tới, tiện tay nhấc một món binh khí lên.

Đó là một thanh tiên khí trung phẩm, là một cây thương ngắn tinh xảo.

Nàng tiện tay lắc nó một cái, trong thân cây thương đó liền phát ra một chút sương mù màu đen mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

La Chinh không hề quan tâm tới lực nguyền rủa ẩn chứa trong những binh khí này, điều hắn quan tâm là liệu bản thân hắn có thể lấy được Thiên Diễn Tinh Hoa bên trong hay không.

Khi Hỏa Doãn Nhi vẫn đang đánh giá cây thương này thì La Chinh đã đi đến một nơi ở sâu trong kho rồi.

Ở đây, hai bên trái phải đều đặt đầy các rương đồng, mỗi rương đều đã bị mở ra, binh khí vốn đầy ắp cũng bị ném lộn xộn ở bên trong.

Đây đều là những thứ còn lại sau khi đám thiên tài cấp Thần “nhặt rác” xong.

“Lực nguyền rủa này không thể loại bỏ được, nhưng nếu có thể tách Thiên Diễn Tinh Hoa bên trong ra thì đối với ta cũng đã đủ rồi” La Chinh chọn ra một thanh đại đao ở trong rương đồng.

Loại đại đao này có lẽ là trang bị tiêu chuẩn của Long mạch tộc, bởi dù nó chỉ là một thanh tiên khí trung phẩm nhưng chế tác lại không hề tầm thường.

Thấy Hỏa Doãn Nhi không hề đi theo, La Chinh nhẹ nhàng nhắm mắt, bắt đầu kết nối với lò luyện thần bí trong đầu.

Lò luyện thần bí dần dần chuyển động, rồi từ đó phóng ra một luồng Hắc Hỏa.

Đối với La Chinh, dùng Hắc Hỏa để luyện hóa binh khí đã chẳng còn gì xa lạ nữa rồi.

Hắc Hỏa rất có linh tính, sau khi phóng ra khỏi mi tâm La Chinh thì khẽ xoay chuyển trong không trung, sau đó nhẹ nhàng quấn lên thanh đại đao này.

Thanh đại đao được gắn trên cán đao đã hóa thành thể lỏng chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, chất lỏng đó cũng dần bị tan ra, cuối cùng ngưng tụ lại thành từng giọt Thiên Diễn Tinh Hoa!

Dù sao thì cũng là một thanh tiên khí trung phẩm, số lượng Thiên Diễn Tinh Hoa được dung luyện ra nhiều hơn huyền khí và linh khí không ít.

Lượng Thiên Diễn Tinh Hoa này phải tới hơn một trăm giọt, đủ để La Chinh thắp sáng hai mươi tấm vảy rồng.

Nhưng La Chinh cũng không vội vàng hấp thu Thiên Diễn Tinh Hoa ngay, vì hắn nhìn thấy trên Thiên Diễn Tinh Hoa này vẫn có làn khói đen quấn quanh.

“Hắc Hỏa có thể dung luyện tất cả binh đao pháp bảo, nhưng lại không thể xóa bỏ lời nguyền trong đó” Lông mày của La Chinh lập tức nhăn lại.

Đối với La Chinh, đây không phải tin tốt lành gì.

Nhiều binh khí như vậy mà không bị tứ đại thần quốc mang đi thì chắc chắn là vì chúng đều bị nguyền rủa, lực nguyền rủa bên trong e là khó có thể giải được!

Nếu bản thân hắn hấp thụ số Thiên Diễn Tinh Hoa này thì liệu có ảnh hưởng xấu gì không?

Nhìn qua lượng Thiên Diễn Tinh Hoa đen này, trên mặt La Chinh lộ vẻ do dự.

Thực ra trong lòng La Chinh vẫn có một suy nghĩ khác.

Thanh Long từng nói, nếu có được một lượng thật lớn Thiên Diễn Tinh Hoa đủ để giúp Thanh Long tạo ra thân Thiên Diễn thì cũng tương đương với việc giúp Thanh Long tạo ra một cơ thể mới.

Mà trong kho vũ khí này có vô số binh khí, phần lớn trong đó là linh khí và tiên khí, thậm chí còn có không ít thánh khí!

Chỉ tiên khí thôi cũng đã đủ để dung luyện ra không ít Thiên Diễn Tinh Hoa, mà trong một thanh thánh khí thì có một lượng lớn Thiên Diễn Tinh Hoa.

Nếu hấp thụ hoàn toàn số binh khí này, có lẽ La Chinh có thể giúp Thanh Long tạo ra thân thể!

Thân Thiên Diễn có lẽ cũng không quá to lớn, không thể khôi phục tới độ dài hàng mấy nghìn dặm như Thanh Long năm đó, nhưng đại khái thì cũng có thể đạt đến kích thước như con Giao Long bình thường.

Dù là như vậy thì cũng đủ để giúp La Chinh, và tạm thời cũng trở thành một trợ lực lớn của hắn rồi.

Nhưng vấn đề hiện giờ chính là những lời nguyền ở đây…

“Thử trước đã”

Thân thể thánh khí của La Chinh vốn dĩ bách độc bất xâm, nhưng đám sương mù màu đen này không phải là độc, mà là lời nguyền nên hắn cũng không rõ bản thân có thể chịu được hay không.

Sau đó Thiên Diễn Tinh Hoa liền thuận thế chui vào trong mi tâm của La Chinh.

Thiên Diễn Tinh Hoa quả thực đã bị hắn hấp thụ hết, trên lò luyện thần bí, vảy rồng ở ngoài da Thanh Long cũng đã được thắp sáng hơn hai mươi tấm, mà dường như La Chinh cũng không hề cảm nhận được điểm khác thường nào…

“Không sao?” Trên mặt La Chinh lộ ra ý cười nhẹ nhõm.

Có lẽ là do bản thân hắn suy nghĩ quá nhiều thôi.

Thế nên Hắc Hỏa không ngừng bay vào trong rương đồng.

Trong rương đồng khổng lồ này phải có tới hơn một trăm thanh đại đao tiên khí trung phẩm, Hắc Hỏa không ngừng chuyển động ở bên trong, những thanh đại đao này chẳng khác gì mấy ngọn nến mềm, nhanh chóng bị Hắc Hỏa dung hòa.

Cùng lúc đó, Thiên Diễn Tinh Hoa cũng nhanh chóng chảy ra, từng giọt, từng giọt tụ lại với nhau, sáng lấp lánh như thủy ngân, tạo thành một dòng chảy Thiên Diễn Tinh Hoa lớn.

Một thanh đại đao đã có thể dung luyện ra hơn một trăm giọt Thiên Diễn Tinh Hoa, như vậy lượng đại đao trong cái rương đồng lớn này đã có thể dung luyện ra hơn một vạn giọt Thiên Diễn Tinh Hoa! Đủ để thắp sáng hai nghìn tấm vảy rồng.

Trước kia, khi La Chinh dung luyện binh khí còn phải tự mình móc tiền ra mua…

Hiện giờ La Chinh ngồi trong kho binh khí, đâu đâu cũng là tiên khí trung phẩm, trong kho khác có lẽ còn có một lượng lớn tiên khí thượng phẩm, thậm chí là thánh khí!

Điều này đồng nghĩa với việc La Chinh đã ngồi trên một ngọn núi toàn bảo vật, hoặc cũng có thể nói hắn như một con chim bay vào trong một kho thóc khổng lồ.

Thế nên La Chinh không hề kiêng nể gì cả mà bắt đầu hấp thu số Thiên Diễn Tinh Hoa này.

Sau khi dung luyện hết đại đao trong một cái rương đồng lớn như vậy, luồng Hắc Hỏa lại nhẹ nhàng bay đi, chui vào trong một cái rương đồng khác.

Nó trực tiếp tạo ra một cái lỗ nhỏ trên rương đồng dày hai thước này, sau đó bắt đầu dung luyện binh khí bên trong.

Binh khí trong rương đồng này là chùy nanh sói, mặc dù đều là tiên khí trung phẩm như đại đao, nhưng vì chùy răng sói dày hơn, nặng hơn, nguyên liệu để chế tạo cũng càng nhiều hơn cho nên dung luyện mỗi một thanh chùy nanh sói này cũng cho ra càng nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa hơn!

Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, năm cái rương đồng…

Toàn bộ tiên khí trung phẩm trong các rương đồng này đều bị Hắc Hỏa thiêu trụi! Thế là trong thời gian vài tuần nhang ngắn ngủi, La Chinh đã hấp thụ khoảng sáu bảy vạn giọt Thiên Diễn Tinh Hoa.

Từng tấm vảy rồng trên bề mặt Thanh Long cũng được thắp sáng, nhìn vảy rồng tỏa ra ánh sáng xanh long lanh, trên mặt La Chinh lại lần nữa lộ ra ý cười, bây giờ Thanh Long vẫn đang chìm trong giấc ngủ.

Sau khi giúp hắn ngăn chặn công kích của tiểu quái vật, nó và Xích Long dường như đã quá mệt, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại lần nào.

Không biết khi nó tỉnh lại liệu có bị giật mình bởi cảnh tượng này hay không?

“Hiện giờ ta đã thắp sáng được tổng cộng khoảng mười bốn nghìn tấm vảy rồng rồi…”

Lực của một nghìn tấm vảy rồng mà bộc phát ra đại khái tương đương với một đòn tấn công toàn lực của cơ thể đại năng Thần Hải Cảnh.

Nếu sức mạnh lực của mười bốn nghìn tấm vảy rồng bộc phát ra thì sao? Uy lực này e là khó tưởng tượng được.

Nhưng cho dù hiện giờ La Chinh đã có thân thể thánh khí thì e là cũng khó mà chịu đựng được nhỉ?


Chương 838: Tịnh Hỏa

Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh bộc phát ra toàn bộ sức mạnh, hay dù có mở cả chân nguyên hộ thể thì cũng chưa chắc đã đỡ được một quyền của La ChinhChỉ có điều, bây giờ La Chinh vẫn chưa thể nào chiến đấu với đại năng Thần Hải Cảnh được.

Dù sao đại năng Thần Hải Cảnh không chỉ có sức mạnh, mà cả tốc độ, võ kỹ, công pháp hay lĩnh ngộ về quy tắc thì bọn họ đều cao hơn La Chinh một bậc.

Mục tiêu của La Chinh chính là phiến lá màu vàng kia.

Hắn muốn lợi dụng sức mạnh của bản thân để đánh vỡ chiếc lá, lấy được cuốc Hắc Tinh trong đó!

Nghĩ đến đây, La Chinh liền muốn thử thách giới hạn tối đa của thân thể mình một chút.

Vì thế, hắn bắt đầu thử mượn lực vảy rồng.

Nhưng ngay vào lúc hắn đang định tập trung lực vảy rồng vào cơ thể mình thì đã nghe thấy tiếng Hỏa Doãn Nhi truyền đến từ cách đó không xa.

“La Thiên Hành? Ngươi ở đâu thế?”

Hỏa Doãn Nhi đi cùng La Chinh vào kho vũ khí này, vừa rồi nàng cũng đi đánh giá các món vũ khí ở xung quanh.

Nhìn thấy lực nguyền rủa bên ngoài đám vũ khí, Hỏa Doãn Nhi bèn tự hỏi xem có cách gì để loại bỏ hay không.

Trong các lực quy tắc căn bản, có một vài quy tắc sau khi tu luyện đến đẳng cấp cao thì sẽ có hiệu quả đặc biệt.

Ví dụ như trong quy tắc không gian, quy tắc hệ Lôi và quy tắc hệ Hỏa có một hiệu quả tương đương nhau, chính là thanh tẩy.

Tuy nhiên, nguyên lý thanh tẩy của từng loại lại hơi khác nhau.

Quy tắc hệ Lôi có thể phóng ra vô số tia chớp nhỏ li ti để thanh tẩy một mục tiêu nào đó, nhưng quy tắc hệ Hỏa lại khác.

Trong quy tắc hệ Hỏa, thay vì gọi là “thanh tẩy” thì nên nói là “đốt cháy tất cả” thì đúng hơn.

Hỏa Doãn Nhi có thể khống chế một loại lửa đặc biệt, “Tịnh Hỏa”.

Độ nóng của Tịnh Hỏa cũng không cao, có thể nói là vô cùng thấp.

Cho dù đặt củi trên “Tịnh Hỏa” để đốt thì cũng không thể nào đốt cháy được.

Nhưng Tịnh Hỏa lại có hiệu quả với lực nguyền rủa và một vài sức mạnh khác.

Đương nhiên, nó cũng hiệu quả với những loại tà vật.

Chỉ là Hỏa Doãn Nhi cũng không hiểu rõ về việc Tịnh Hỏa của mình có tác dụng với lực nguyền rủa này hay không.

Nghĩ đến đây, nàng cũng tự mình thử nghiệm.

Trong tay nàng xuất hiện một ngọn lửa màu trắng ngà, bắt đầu đốt cháy lực nguyền rủa trên cây trường thương!

Tịnh Hỏa của Hỏa Doãn Nhi và Hắc Hỏa trong đầu La Chinh có thể coi là hai dạng trái ngược nhau.

Hắc Hỏa trong đầu La Chinh chỉ cần nhẹ nhàng lượn một vòng thì gần như đã có thể thiêu trụi vạn vật, còn Tịnh Hỏa của Hỏa Doãn Nhi sẽ không khiến binh khí bị hỏng.

Khi ngọn lửa màu trắng ngà này lượn lờ đi ra, khói đen trên cây trường thương cũng không ngừng biến mất!

“Có tác dụng!” Trên mặt Hỏa Doãn Nhi cũng lộ vẻ ngạc nhiên.

Nhưng chẳng qua nàng cũng chỉ cảm thấy vui hơn một chút mà thôi.

Với những thiên tài cấp Thần khác, nếu có thể tìm được thánh khí trong đống binh khí bị nguyền rủa này thì cũng coi như đã kiếm lớn rồi.

Nhưng với Hỏa Doãn Nhi thì thánh khí cũng không hơn rác rưởi là bao.

Mặc dù Tịnh Hỏa của nàng có tác dụng, nhưng nàng cũng lười “thanh tẩy” toàn bộ các binh khí kia.

Lúc này, Hỏa Doãn Nhi mới kinh ngạc phát hiện, hình như La Chinh đi vào trong kho vũ khí.

Nàng bèn tiện tay ném cây trường thương mới thanh tẩy kia đi rồi đi tìm La Chinh.

“La Thiên Hành…”

Vừa mới nhẹ nhàng gọi vài tiếng thì đã nhìn thấy bóng dáng La Chinh lóe ra.

Hỏa Doãn Nhi nhìn thoáng qua, sau đó liền giơ tay bịt kín miệng nhỏ của mình: “La Thiên Hành, ngươi, ngươi làm sao vậy?”

La Chinh nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hỏa Doãn Nhi khi nhìn mình thì thật sự hắn cũng vô cùng buồn bực.

Hắn làm sao à? Chẳng qua chỉ là hấp thu không ít Thiên Diễn Tinh Hoa thôi mà.

Nhưng mà hấp thu Thiên Diễn Tinh Hoa thì người khác làm sao nhận ra được nhỉ?

Kết quả, câu nói tiếp theo của Hỏa Doãn Nhi đã trực tiếp khiến La Chinh hoảng sợ: “Có phải ngươi đã ăn hết mấy món binh khí kia không vậy…”

Lời này khiến trái tim La Chinh đập mạnh hẳn lên.

Việc hắn hấp thu Thiên Diễn Tinh Hoa, hắn không muốn để bất cứ ai biết.

Dù sao thì nó cũng liên quan đến Hắc Hỏa, đến lò luyện thần bí.

Cho tới nay, người biết chuyện này chắc cũng chỉ có một mình Huân.

Nhưng Huân vẫn còn là dạng linh hồn bám vào cơ thể hắn.

“Có ý gì?” Cho dù nguyên nhân Hỏa Doãn Nhi có thể nhận ra là như thế nào thì La Chinh cũng sẽ không thừa nhận.

Hỏa Doãn Nhi chỉ vào mặt La Chinh rồi nói: “Nếu không phải ngươi ăn những món binh khí kia thì làm sao lực nguyền rủa lại ở trong thân thể ngươi được? Trên người ngươi cứ bốc khói lên kia kìa…”

Bản thân La Chinh không biết rằng sau khi hắn hấp thụ Thiên Diễn Tinh Hoa, lực nguyền rủa trên đó cũng không hề biến mất mà đang dần hội tụ trong thân thể hắn.

Mà từ đây cũng xuất hiện vấn đề.

Điều La Chinh không biết rõ chính là lực nguyền rủa này gây tổn hại không ít tới các sinh linh, hơn nữa còn gây hại từ hai phương diện.

Lực nguyền rủa sẽ không ngừng ngấm vào trong thân thể, sau đó chậm rãi ăn mòn thần trí của người đó, khiến thần trí dần bị lệch lạc, thậm chí còn trở nên bất thường rồi biến thành một kẻ điên…

Tuy nhiên điều này chỉ xảy ra với võ giả thường xuyên mang theo binh khí bị nguyền rủa, thế nên không ai muốn mang mấy thứ binh khí bị nguyền rủa này theo.

Đặc tính của lực nguyền rủa này chẳng khác gì thuốc độc, mà thân thể thánh khí của La Chinh lại hoàn toàn phớt lờ nó.

Nhưng lực nguyền rủa còn có một ảnh hưởng khác.

Chúng khiến binh khí dễ bị bẻ gãy hơn.

Độ cứng của những binh khí này đã bị lực nguyền rủa giảm đi một nửa.

La Chinh phải để ý tới ảnh hưởng xấu này, vì bản thân hắn có thân thể thánh khí, nếu cơ thể bị nhiễm lực nguyền rủa thì độ cứng của thân thể hắn sẽ bị giảm đi rất nhiều!

La Chinh hoàn toàn không biết gì về tác dụng của lực nguyền rủa, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để mặc thứ khói đen này liên tục tỏa ra từ trong thân thể của mình…

Cho nên khi nghe thấy lời Hỏa Doãn Nhi nói, trong lòng La Chinh liền giật mình, trực tiếp nhặt một thanh đao lớn trong một chiếc rương đồng lên.

Lưỡi đao lóe sáng giống như mặt gương nên có thể thông qua đó mà tự quan sát bản thân.

Quả thật cơ thể hắn đang không ngừng tỏa ra khói đen.

Như thế thì hơi phiền phức rồi.

Lòng La Chinh lập tức chùng xuống, hắn vội hỏi: “Lực nguyền rủa này có ảnh hưởng gì?”

“Ta cũng không rõ lắm…” Hỏa Doãn Nhi chớp đôi mắt, nhìn chằm chằm La Chinh với vẻ hết sức tò mò.

Nàng thực sự không nghĩ ra, rốt cuộc La Chinh làm như thế nào mà lại khiến lực nguyền rủa đi vào trong thân thể của hắn được? Đến người bình thường có muốn ép vào cũng còn không được mà? Trừ phi hắn đã mang theo bên mình một món binh khí bị nguyền rủa trong thời gian dài.

Chẳng lẽ hắn thật sự đã ăn hết binh khí vào bụng? Đây chính là tiên khí đấy! Dù thân thể hắn có mạnh mẽ hơn nữa thì làm gì có khả năng tiêu hóa được tiên khí.

Thấy Hỏa Doãn Nhi tò mò nhìn mình chằm chằm, trên mặt La Chinh cũng lộ vẻ bất đắc dĩ.

Có lẽ Hỏa Doãn Nhi dễ lừa gạt, hay thậm chí nếu mình không nói thì nàng cũng sẽ không hỏi nhiều.

Nhưng những người khác không dễ lừa gạt như thế.

Lỡ như để các đại năng Thần Hải Cảnh kia gặp được rồi ép hỏi thì sẽ rất phiền phức.

Nhưng mà bây giờ La Chinh thật sự cũng không có cách nào.

Nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của La Chinh, Hỏa Doãn Nhi lại hơi mỉm cười.

Trong đôi mắt đẹp của nàng hiện ra vẻ ung dung, nàng nói: “Ta không rõ lực nguyền rủa này có hậu quả gì, nhưng chắc chắn là hậu quả không tốt.

Chẳng qua ta có thể thanh tẩy nó!”

“Ngươi có thể thanh tẩy?” La Chinh lập tức kinh ngạc.

“Ừm” Hỏa Doãn Nhi nói một cách nghiêm túc, nàng là kiểu không nói đùa.

“Nếu ngươi có thể thanh tẩy, vậy ngươi…” La Chinh mới nói một nửa thì trên mặt bỗng hiện lên một nụ cười.

Theo suy luận của La Chinh, nếu hắn có năng lực cỡ này thì tất nhiên sẽ thanh tẩy từng món binh khí cho đến hết, sau đó bán đi… Nhưng mà người ta đường đường là Công chúa thần quốc, làm gì coi trọng mấy thứ tiên khí, thánh khí đó chứ?

Đại khái Hỏa Doãn Nhi đã đoán ra La Chinh muốn nói cái gì, nàng cười hiểu ý rồi nói với La Chinh: “Đừng nhúc nhích!”

Sau khi nói xong, trong tay Hỏa Doãn Nhi bốc lên một ngọn lửa màu trắng ngà, mà La Chinh lại không hề cảm nhận được bất kỳ sức nóng nào từ trong ngọn lửa kia.

“Đây là lửa gì vậy?” Nhìn ngọn lửa màu trắng ngà này, trên khuôn mặt La Chinh hiện ra vẻ ngạc nhiên.

“Đây là Tịnh Hỏa, ngọn lửa có thể thanh tẩy tất cả” Hỏa Doãn Nhi nói rồi từ từ đẩy ngọn lửa đến trên người La Chinh.

Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa, La Chinh không chỉ không hề cảm nhận được độ nóng, ngược lại còn cảm nhận được một chút lạnh lẽo.

Trên đời còn có ngọn lửa như thế này sao? La Chinh cũng cảm thấy hết sức thần kỳ.

Nhưng khi cái lạnh đó thâm nhập vào cơ thể, tư duy của La Chinh lại trở nên trong sáng một cách bất thường!

Tịnh Hỏa của Hỏa Doãn Nhi không chỉ có thể thanh tẩy lực nguyền rủa mà còn có thể thanh tẩy được toàn bộ tạp niệm, tà niệm, ác niệm của các sinh linh.

Đương nhiên, tạp niệm của con người thì không ngừng được sinh ra, chỉ là sau khi Tịnh Hỏa tiến vào trong cơ thể La Chinh thì tạp niệm của hắn tạm thời sẽ được thanh tẩy mà thôi.

Sau khi Tịnh Hỏa rời khỏi cơ thế, tất nhiên nó sẽ khôi phục lại bình thường.


Chương 839: Ô Tâm Hỏa Thạch

Lúc này, Hỏa Doãn Nhi đứng rất gần La Chinh, nàng không ngừng phóng ra Tịnh Hỏa, chậm rãi đẩy nó vào trong thân thể La ChinhĐứng ở góc độ của La Chinh thì có thể nhìn thấy nét mặt nghiêm túc trên mặt nàng.

Bởi vì suy nghĩ trong đầu hắn không ngừng được Tịnh Hỏa thanh tẩy nên thật ra La Chinh cũng không sinh ra dục vọng gì.

Tâm trí La Chinh rơi vào trong một cảnh giới vô cùng kỳ lạ, trong đó hoàn toàn không có một chút tạp niệm nào.

La Chinh có thể dùng tâm tư cực kỳ thuần khiết để tán thưởng vị Công chúa thần quốc trước mắt này.

Trong mắt La Chinh, làn da của Hỏa Doãn Nhi trắng nõn giống như đồ sứ, con ngươi đen láy và sâu hút, đôi lông mi tinh tế không ngừng rung lên, cùng với đó là một mái tóc dài xõa trên bộ giáp hai bên vai, giống như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp…

Nhưng Hỏa Doãn Nhi bị La Chinh dùng loại ánh mắt “thuần khiết” này nhìn chằm chằm thì hai má trắng nõn liền ửng hồng, ngón tay hơi run rẩy.

Tịnh Hỏa không ngừng nhảy lên ở trong tay nàng, tần suất cũng chẳng kém nhịp đập của trái tim nàng là bao.

Cũng may Tịnh Hỏa của nàng không gây tổn thương cho người khác, cho dù có nhảy lung tung thì cũng không đến nỗi đốt cháy La Chinh.

La Chinh hấp thu nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy nên cũng đã hấp thu toàn bộ lực nguyền rủa trong binh khí vào cơ thể của mình.

Lực nguyền rủa hắn hấp thu được cũng tương đối khổng lồ.

Cho dù năng lực tinh lọc của Tịnh Hỏa có phi thường thật, nhưng uy lực của nó lại không quá mạnh, lại đòi hỏi phải có khả năng kiểm soát quy tắc hệ Hỏa ở một mức nhất định.

Cho nên, dù nàng đã lĩnh ngộ được quy tắc hệ Hỏa tầng thứ ba thì cũng chỉ có thể dùng chân nguyên biến ra Tịnh Hỏa có độ dày bằng ngón tay cái, muốn thanh tẩy tất cả lực nguyền rủa này sẽ mất rất nhiều thời gian.

Dần dần, ngọn lửa của Tịnh Hỏa đã khiến lực nguyền rủa mà La Chinh đã hấp thu không ngừng tiêu tan.

Khoảng chừng một canh giờ sau, trên trán Hỏa Doãn Nhi đã lấm tấm mồ hôi, mà lực nguyền rủa tỏa ra từ cơ thể La Chinh cũng càng lúc càng ít.

“Phù… Xong rồi!” Hỏa Doãn Nhi thở hắt ra một hơi, lúc này trên mặt mới lộ ra nụ cười thoải mái.

Nhưng cho dù sau khi Hỏa Doãn Nhi đã dập tắt Tịnh Hỏa, ánh mắt La Chinh nhìn nàng vẫn mang vẻ kinh ngạc.

Trong suốt một canh giờ này, tâm tư của hắn thật sự đã tiến vào một trạng thái kỳ diệu.

Theo con mắt của La Chinh, Tịnh Hỏa của Hỏa Doãn Nhi ngoài tác dụng thanh tẩy lực nguyền rủa thì còn có tác dụng khác không kém phần tuyệt diệu.

Ví dụ như khi võ giả tu luyện, có đôi lúc không thể tĩnh tâm được thì thường sẽ sinh ra rất nhiều tạp niệm.

Nếu lúc đó có được Tịnh Hỏa này sẽ có thể loại bỏ tạp niệm chỉ trong nháy mắt.

Mà vừa rồi, dưới tình huống trong lòng không có bất kỳ tạp niệm nào, La Chinh cứ như vậy nhìn chằm chằm Hỏa Doãn Nhi suốt nửa canh giờ.

Trong trạng thái ấy, dung nhan của Hỏa Doãn Nhi như được vẽ trên giấy trắng, khắc ghi trong đầu La Chinh.

Cho nên ở trong đầu La Chinh, ngọn lửa của Hỏa Doãn Nhi đã mang đến cho hắn một cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Cảm giác này không phải là mến mộ, mà là cảm giác thân thiết hơi giống như cảm giác của gà con với con gà mái đầu tiên mà nó nhìn thấy sau khi phá vỡ vỏ trứng.

Phát hiện ra La Chinh vẫn nhìn mình đến ngây ngốc, Hỏa Doãn Nhi nào biết trong lòng La Chinh đang nghĩ gì? Vẻ mặt nàng mất tự nhiên, nói: “Ngươi còn chưa nói cho ta biết làm sao ngươi lại có thể khiến lực nguyền rủa xâm nhập vào trong cơ thể!”

“Cái này…” La chinh cũng không thể nói thẳng ra được.

Hắn suy nghĩ một lúc rồi mới cười nói, “Ngươi cứ coi như ta ăn binh khí đi!”

Trên mặt Hỏa Doãn Nhi lộ vẻ không tin.

Nhưng biết tính cách của hắn, nên nàng cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Nàng chưa từng gây sự với người khác, nếu La Chinh không muốn nói chuyện này, tất nhiên nàng sẽ không ép hắn.

Nhưng cho dù là võ giả mang binh khí bị nguyền rủa bên người trong một thời gian ngắn thì cũng sẽ không bị lực nguyền rủa xâm nhập.

Phải mất một khoảng thời gian thì lực nguyền rủa mới có thể phát huy hiệu quả, ăn mòn từ bên trong cơ thể người.

Cho dù La Chinh thật sự nuốt binh khí vào bụng thì cũng không thể hấp thu lực nguyền rủa vào cơ thể trong một khoảng thời gian ngắn như vậy được.

Hơn nữa… Ánh mắt Hỏa Doãn Nhi quét qua một cái, trong rương đồng trước mặt đều đã trống không, đến một cây binh khí cũng không còn.

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Cái tên La Thiên Hành này…

Nàng vốn đã lẳng lặng quan sát La Chinh, nhưng sau khi cùng tiến vào thánh hải Thiên Vũ, nàng phát hiện những gì quan sát được không những không khiến nàng biết nhiều hơn về La Chinh, mà ngược lại còn cảm thấy người này càng lúc càng thần bí.

Dường như bí mật trên người hắn nhiều đến nỗi không thể đếm hết được.

Chỉ có điều, tìm hiểu bí mật của một người quả thực là một việc khá hứng thú.

Đối với Hỏa Doãn Nhi mà nói, thăm dò thánh hải Thiên Vũ cũng chỉ giống như một chuyến đi chơi, mà tìm hiểu bí mật trên người La Chinh cũng giống như một trò chơi nho nhỏ!

Vừa rồi La Chinh đã hấp thu nhiều Thiên Diễn Tinh Hoa như vậy nên hắn cũng gấp rút muốn trút sức mạnh trong cơ thể ra ngoài, hắn liền cùng Hỏa Doãn Nhi rời khỏi kho vũ khí, trở lại kim tự tháp.

Lúc này, phần lớn võ giả đi “nhặt rác” cũng đã trở về từ kho vũ khí bên kia một lần nữa rồi.

Bởi vì mối nguy hiểm từ trùng ăn khoáng thạch đã được loại bỏ nên không ít thiên tài cấp Thần đã bắt đầu tiến vào trong cây mỏ lấy quặng lần nữa.

Vì thế ở phía trước kim tự tháp, các nhóm võ giả cũng bắt đầu mua bán sôi nổi trở lại!

Nhìn thấy La Thiên Hành trở về, Nguyệt Doanh vội vã vẫy tay, hào hứng nói: “Thiên Hành ca, Thiên Hành ca! Ta lại thu được ba mươi sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch này!”

Các thiên tài cấp Thần đã nắm bắt được tâm tư của Nguyệt Doanh nên toàn bộ Sinh Mệnh Nguyên Thạch năm nay đều đã bị Nguyệt Doanh và La Chinh thu mua hết.

Hiện tại, Sinh Mệnh Nguyên Thạch đã trở của quý, của hiếm, thậm chí còn hiếm hơn nhiều các khoáng thạch hiếm khác …

Nguyên nhân rất đơn giản.

Khi đào được khoáng thạch hiếm khác thì có thể không dùng được, hoặc căn bản là chính mình không cần nên chỉ có thể đem ra trao đổi với người khác.

Còn đào được Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì có thể đi thẳng tới chỗ Nguyệt Doanh, đổi lấy khoáng thạch mà mình cần.

Hơn nữa, hiện tại càng ngày càng ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch, bảng giá Nguyệt Doanh đưa ra cũng càng ngày càng cao.

Cái giá nàng đưa ra đã vượt xa giá trị thật của Sinh Mệnh Nguyên Thạch rồi!

Đương nhiên Nguyệt Doanh hiểu rõ mục đích của La Chinh nên dù hiện tại có mua bán thua lỗ lớn đến thế nào thì chỉ cần có người lấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch đến đổi thì nàng đều sẽ cố gắng thỏa mãn yêu cầu của đối phương.

Mặc dù Nguyệt Doanh rất không cam lòng, nhưng vì muốn giúp La Chinh đổi được Sinh Mệnh Nguyên Thạch nên nàng cũng chỉ có thể dùng biện pháp này.

La Chinh mỉm cười gật đầu.

Mặc dù mục tiêu của La Chinh đã thay đổi, nhưng Sinh Mệnh Nguyên Thạch hắn cũng cần dùng đến.

Cho dù lợi dụng binh khí bị nguyền rủa để luyện ra Thiên Diễn Tinh Hoa, thắp sáng hơn vạn tấm vảy rồng thì La Chinh cũng không chắc có thể đập vỡ phiến lá màu vàng kia để lấy được cuốc Hắc Tinh!

Cho nên La Chinh vẫn lựa chọn Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Cùng lắm thì năm nay lấy đi một phần Sinh Mệnh Nguyên Thạch, sang năm lại trở lại!

Lúc này, Hỏa Thần cũng xuất hiện ở trong khe hở, chạy về phía Hỏa Doãn Nhi, trên mặt đầy phấn khích.

Hắn hét lớn: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Tỷ xem khối khoáng thạch của ta này!”

Trong tay Hỏa Thần có một viên đá đỏ rực, bề mặt nhìn qua hơi gai góc, trông như một đám mây lửa uốn khúc, vô cùng đẹp mắt.

“Đây là đá gì vậy?” Hỏa Doãn Nhi chớp mắt, tò mò nhìn chằm chằm vào khối khoáng thạch.

Tỷ đệ Hỏa gia cũng không biết nhiều về khoáng thạch, khi nhìn thấy dáng vẻ hưng phấn của Hỏa Thần, Hỏa Doãn Nhi cũng nhìn chằm chằm khối khoáng thạch kia với vẻ mặt tò mò.

La Chinh cũng nhìn chằm chằm khối khoáng thạch với vẻ mặt buồn bực.

Khoáng thạch này ngoài cái hình dáng vô cùng độc đáo ra thì hắn cũng không thấy có chỗ nào đặc biệt.

Mà đám mây lửa kia lại phân bố một cách có quy tắc như thế, tám chín phần là được điêu khắc thủ công.

Mặc dù bản thân La Chinh cũng không đủ năng lực phân biệt được khoáng thạch, nhưng với bản năng và năng lực nhận biết của hắn thì đại khái cũng có thể nhận ra chất lượng tốt xấu.

Cho dù trong số khoáng thạch mà hắn ném cho Nguyệt Doanh giao dịch cũng có không ít khoáng thạch chỉ là đồ bỏ đi, nhưng hơn bảy phần vẫn thuộc loại cực kỳ hiếm.

“Đây là Ô Tâm Hỏa Thạch! Có tác dụng rất lớn đối với võ giả tu luyện quy tắc hệ Hỏa! Tỷ tỷ, tặng cho tỷ!” Hỏa Thần tươi cười nói.

Nghe Hỏa Thần nói vậy, sắc mặt La Chinh lại càng kỳ quái hơn, còn Nguyệt Doanh bên cạnh thì chớp mắt một cái, hỏi với vẻ mặt đầy tò mò: “Ô Tâm Hỏa Thạch? Sao ta chưa nghe nói đến khoáng thạch này bao giờ?”

Khoáng thạch trong cây mỏ có hơn một nghìn chủng loại, gần như loại nào Nguyệt Doanh cũng biết, thế nhưng nàng lại chưa từng nghe nói đến Ô Tâm Hỏa Thạch này.

Nàng chớp mắt nhìn viên đá trong tay Hỏa Thần, trong lòng lại nghĩ đến Hỏa Thần là người hiền lành chất phác, chẳng lẽ bị người ta lừa? Nếu viên đá này là do chính hắn đào được thì tốt, nhưng nếu là từ giao dịch với người khác mà ra thì chỉ sợ là bị lỗ lớn rồi.

Nghĩ đến đây, Nguyệt Doanh dùng chân nguyên truyền âm để nói những ý nghĩ trong lòng cho La Chinh.

Vốn dĩ La Chinh cũng đã nghi ngờ, thế nên khi Nguyệt Doanh phân tích như vậy, hắn cơ bản đã khẳng định được tám chín phần.

Lúc này hắn liền nhẹ nhàng hỏi: “Thái tử Hỏa Thần, Ô Tâm Hỏa Thạch này là chính ngươi tự mình đào được hay là do trao đổi với người khác mà có?”


Chương 840: Mâu thuẫn

Hỏa Thần cũng không rõ vì sao La Chinh lại hỏi câu này, thế nên hắn thật thà trả lời: “Cái này không phải là ta đào ra, là Lưu Tú bán cho ta.

Sao vậy?”Nghe thấy cái tên Lưu Tú, lông mày Hỏa Doãn Nhi cũng hơi nhíu lại.

Trong bốn vị Thái tử của tứ đại thần quốc, trừ người đệ đệ này của nàng là thật thà chất phác ra thì ba người còn lại nàng đều không thích.

Đặc biệt là Thái tử Lưu Tú của thần quốc Đại Vũ, tên này vô cùng âm hiểm giả dối.

Tuy Hỏa Doãn Nhi rất ít khi qua lại với hắn, nhưng hắn tuyệt đối chẳng để lại cho nàng ấn tượng gì tốt đẹp.

Vì thế Hỏa Doãn Nhi liền hỏi: “Đệ đã tốn bao nhiêu đá chân nguyên?”

Hỏa Thần trả lời: “Chín nghìn…”

Đá chân nguyên được nhắc đến ở đây đương nhiên là đá chân nguyên cực phẩm.

Chín nghìn viên đá chân nguyên cực phẩm, đối với Thái tử thần quốc mà nói đây tuyệt đối không phải là một số lượng nhỏ, có thể tương đương với hơn nửa giá trị con người của Hỏa Thần.

Hỏa Doãn Nhi nhận lấy Ô Tâm Hỏa Thạch từ trong tay Hỏa Thần, lông mày cứ thế nhanh chóng nhíu hết cả lại.

Nhìn thấy vẻ mặt của tỷ tỷ như vậy, Hỏa Thần lại mở miệng nói: “Tỷ tỷ, bọn họ đã biểu diễn ngay trước mắt ta, khối khoáng thạch này có thể chịu được chân hỏa.

Bọn họ nói, sau khi mang khối khoáng thạch đi luyện hóa thì có thể gia tăng độ tinh khiết của ngọn lửa đến mức lớn nhất”

Hỏa Thần vừa nói xong, trong tay Hỏa Doãn Nhi liền bùng lên một ngọn lửa.

Ngọn lửa trong tay nàng tuy không lớn, nhưng nhiệt độ tỏa ra lại cực kỳ cao.

Uy lực của quy tắc hệ Hỏa tầng ba bộc phát ra không phải là trò đùa!

Bị ngọn lửa tinh thuần đốt cháy, khối Ô Tâm Hỏa Thạch kia liền truyền đến một loạt tiếng nổ đôm đốp.

Từng đám mây lửa tinh xảo trên khối Ô Tâm Hỏa Thạch này bắt đầu nứt ra.

Trong nháy mắt, cả khối Ô Tâm Hỏa Thạch đã bị đốt cháy thành mảnh vụn…

Mắt Hỏa Thần mở to, ngơ ngác nhìn mấy mảnh vỡ, trên mặt đầy vẻ khó tin.

Thực lực của Hỏa Thần có lẽ không bằng Hỏa Doãn Nhi, nhưng hắn cũng đã tu luyện quy tắc hệ Hỏa đến tầng thứ ba.

Trước đó, hắn cũng dùng bản mệnh chân hỏa của mình để luyện hóa Ô Tâm Hỏa Thạch rồi.

Khi đó, đốt cháy trong thời gian khoảng nửa nén nhang vẫn không thể thiêu hủy được Ô Tâm Hỏa Thạch này.

Vì sao tỷ tỷ vừa ra tay…

Lúc này, Hỏa thần cũng hiểu, có lẽ mình đã bị lừa.

Trong lòng hai người La Chinh và Nguyệt Doanh đều đoán Lưu Tú đã dùng thủ đoạn gì đó để lừa gạt Hỏa Thần.

Hỏa Thần không hề có tâm cơ, cũng là người hiền lành chất phác, muốn lừa gạt hắn cũng không khó.

Ánh mắt Hỏa Doãn Nhi vẫn hờ hững, nhưng trên mặt đã lộ vẻ lạnh lùng.

Tính tình nàng hiền lành, từ trước đến nay không thích tranh giành với người khác, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không cho phép người khác lừa gạt đệ đệ của nàng!

Đúng lúc này, khe hở bên cạnh kim tự tháp hơi lóe ra, Lưu Tú vác một chiếc cuốc đi ra khỏi cây mỏ.

Sau khi Lưu Tú đi ra, khe hở kia cũng không ngừng lóe sáng, mấy võ giả đi theo Lưu Tú cũng rời khỏi khe hở.

Tuy trên một phiến lá chỉ có thể chứa được một võ giả, nhưng đám người Lưu Tú có thể chọn tiến vào từ những cánh cửa hẹp cạnh nhau.

Như vậy, sau khi bọn họ tiến vào cây mỏ thì cũng sẽ rơi xuống trên mấy phiến lá liền nhau.

Lúc này Lưu Tú lấy được quặng rồi đi ra, tất nhiên mấy thiên tài cấp Thần đi theo hắn cũng đi ra theo.

Hỏa Doãn Nhi cầm mảnh vỡ của “Ô Tâm Hỏa Thạch” trên tay, nhìn thẳng về phía Lưu Tú.

Mặc dù trong lòng nàng đang tức giận, nhưng giọng điệu vẫn tao nhã, lạnh nhạt như trước.

Chỉ có điều, trong lời nói lại để lộ sự uy nghiêm không thể kháng cự.

“Lưu Tú, trả lại chín nghìn viên đá chân nguyên cho ta.

Mấy thứ này ngươi cầm lại đi, chuyện này về sau ta sẽ không nhắc tới nữa”

Trong chuyến đi vào bí cảnh Vũ Hoàng lấy quặng lần này, thu hoạch của Lưu Tú khá phong phú, tâm tình cũng không tồi.

Tính ra, ngoài tên La Chinh biến thái kia thì thu hoạch của các Thái tử, Hoàng tử và đám thiên tài cấp Thần hẳn đều thua kém hắn.

Về phần La chinh, tuy rằng hắn ghen tỵ vì chỉ riêng ở chỗ Nguyệt Doanh có lẽ cũng đã thu được hơn mười vạn viên đá chân nguyên cực phẩm rồi, hắn căn bản không thể so sánh được.

Nhưng cũng không sao, trong mắt Lưu Tú thì La Chinh chẳng khác nào kẻ đã chết.

Thằng nhóc kia quá mức nổi bật, phụ hoàng không đời nào lại bỏ qua cho hắn.

Nghe thấy lời nói của Hỏa Doãn Nhi, ánh mắt Lưu Tú lóe lên.

Hắn nhìn một đống mảnh vỡ trong tay nàng thì cũng biết trò lừa bịp của mình đã bị lộ.

Nhưng hắn vẫn không lộ vẻ lo lắng chút nào, ngược lại còn trả lời rất nghiêm túc: “Ồ? Đây là cái gì vậy?”

“Viên đá ngươi bán cho Hỏa Thần là giả.

Ngươi trả lại đá chân nguyên cho Hỏa Thần đi” Thấy Lưu Tú giả ngu, lông mày Hỏa Doãn Nhi càng nhíu chặt hơn.

Nàng có lòng dạ lương thiện vô tư, cho dù đối với người xa lạ thì cũng không hề có lòng đề phòng, nhưng nàng không thể chấp nhận để người khác lừa đệ đệ của nàng.

Nghe Hỏa Doãn Nhi nói vậy, Lưu Tú cười khà khà: “Công chúa Doãn Nhi, lời này không đúng rồi.

Ta nói viên đá này là đồ thật lúc nào?”

“Ngươi, rõ ràng ngươi…” Hỏa Thần cũng bắt đầu nôn nóng, vừa mới mở miệng nói chuyện thì Lưu Tú đã nói thẳng: “Ta làm sao? Hỏa Thần, ta có nói với ngươi viên đá này là đồ thật sao?”

“Chẳng phải ta còn nhắc ngươi rằng ta cũng không dám chắc về giá trị chính xác của viên đá này rồi ư?”

“Hơn nữa, chẳng phải ta còn nói rằng không muốn bán cho ngươi, đúng không?”

“Là chính ngươi cứ nhất định muốn mua, còn thề son thề sắt rằng dù có là thật hay giả ngươi cũng không truy cứu, đúng không?”

Lưu Tú miệng lưỡi lanh lợi, vừa nói ra mấy câu đã khiến Hỏa Thần nghẹn họng, ngay cả một câu cũng không nói lại được.

Cuối cùng, chỉ có thể nghẹn đỏ cả mặt, gật đầu.

Những lời nói này của Lưu Tú hoàn toàn là sự thật.

Trên thực tế, hắn và mấy tên thiên tài cấp Thần kia đã tạo ra một cái bẫy, dễ dàng dụ dỗ Hỏa Thần.

“Công chúa Doãn Nhi, đệ đệ ngươi cũng thừa nhận rồi, như vậy việc này cũng đã rõ rồi nhỉ? Ta đã nói không bán cho hắn, nhưng hắn cứ khăng khăng muốn mua, bây giờ ngươi lại tìm ta gây rối, có phải không thích hợp lắm hay không?” Lưu Tú chất vấn.

Đối mặt với lời chất vấn của Lưu Tú, Hỏa Doãn Nhi cũng không biết nên trả lời thế nào.

Nàng cũng không phải là người hay tranh cãi.

Hơn nữa, những lời Lưu Tú nói ra đều có lợi cho hắn, nhìn qua thì dường như là do chính đệ đệ của nàng không đúng.

Nhìn thấy vẻ mặt của Hỏa Doãn Nhi, trên mặt Lưu Tú cũng lộ ra nụ cười đắc ý.

Hắn lại cười khà khà: “Thực ra, tuy viên đá này Hỏa Thần đòi ta bán cho hắn, hơn nữa còn bị Công chúa Doãn Nhi đốt thành như vậy, nhưng cũng không phải ta không thể mua lại!”

Sắc mặt Hỏa Doãn Nhi hơi thay đổi: “Có ý gì?”

Lưu Tú cười nói: “Nếu Công chúa Doãn Nhi đưa chiếc vòng ngọc ngươi đang đeo cho ta mượn một năm rưỡi, ta liền tự nhận xui xẻo mà trả lại đủ số đá chân nguyên cho ngươi! Công chúa Doãn Nhi thấy thế nào?”

Giá trị của bán thần khí trên cánh tay Hỏa Doãn Nhi khó có thể ước lượng được! Thái tử bình thường căn bản không có đãi ngộ này! Cho dù Lưu Tú thân là Thái tử thần quốc Đại Vũ giàu có nhất thì cũng chỉ có được hai chiếc Thiên Lôi Chiến Kích được xếp vào loại bán thần khí.

Thế nhưng Thiên Lôi Chiến Kích chỉ là pháp bảo dùng một lần.

Lúc trước, vì muốn thoát khi ở khu vực Linh Thú, hắn đã dùng mất một chiếc Thiên Lôi Chiến Kích, nên hiện tại trong tay hắn chỉ còn lại một chiếc Thiên Lôi Chiến Kích mà thôi.

“Ha ha ha ha…” Nghe đến đây, cuối cùng La Chinh cũng không thể nhịn được cười.

Thấy La Chinh cười ha ha, không kiêng nể gì trước mặt mình như thế, sắc mặt Lưu Tú hơi trầm xuống: “Ngươi cười cái gì?”

“Ta cười có một số người có thể nói khoác mà không biết ngượng, có thể không biết xấu hổ, vô sỉ đến mức độ này.

Ta thật sự rất bội phục, bội phục!” La Chinh thản nhiên cười nói.

“Hỗn xược! La Chinh, ngươi nói ai không biết xấu hổ?”

“Điện hạ chính là Thái tử của thần quốc Đại Vũ ta, sao có thể để ngươi sỉ nhục?”

“La Chinh, hình như ngươi vẫn còn chưa rõ thân phận của mình.

Ngươi chẳng qua chỉ là một tên dân đen, ở trước mặt hoàng tộc thì chẳng là cái thá gì!”

Chính bản thân Lưu Tú còn chưa lên tiếng mà mấy tên thiên tài cấp Thần đi theo hắn đã bắt đầu nhao nhao lên rồi.

Trong tứ đại thần quốc, võ giả có một ranh giới mà người thường không thể vượt qua, còn hoàng tộc cũng có một ranh giới mà võ giả không thể vượt qua.

Đây là quyền lợi của hoàng tộc thần quốc.

Loại suy nghĩ hạn hẹp này cũng được hình thành sau lịch sử ngàn năm vạn năm của tứ đại thần quốc.

Nhưng đối với La Chinh mà nói, nó cũng chẳng có chút lực uy hiếp nào!

Nói trắng ra thì để thành lập được một thần quốc cũng phải dựa vào thực lực bản thân.

Nếu một hoàng tộc thần quốc mất đi thực lực, như vậy thần quốc này cũng sẽ gặp phải nguy cơ.

Mà ở đây cũng không có đại năng Thần Hải Cảnh, thực lực của La Chinh gần như có thể đánh bại hết những thiên tài cấp Thần này.

Thế thì sao hắn có thể coi trọng Lưu Tú?

Cho dù Lưu Tú có là Thái tử của thần quốc Đại Vũ thì đã sao? Phía sau La Chinh còn có thần quốc Hắc Thiết.

Huống hồ La Chinh vẫn luôn ra tay giúp đỡ Hỏa Doãn Nhi và Hỏa Thần, phía sau bọn họ còn có một thần quốc Thiên Phong nữa!

“Các ngươi thật lắm lời!” La Chinh cười lạnh, ánh mắt dừng trên người Lưu Tú, “Ta chỉ nói một lần, trả lại đá chân nguyên cho Hỏa Thần, chuyện này coi như xong.

Đừng chuốc vạ vào thân!”

Lời này vừa dứt, sắc mặt Lưu Tú liền vô cùng khó coi.

Thực lực của Hỏa Doãn Nhi có lẽ rất mạnh, nhưng Lưu Tú cũng không kiêng kỵ gì nhiều.

Hai tỷ đệ Hỏa gia, một người thì thiếu tầm nhìn, một người thì quá khờ khạo.

Nhưng La Chinh lại cứ muốn ra mặt thay bọn họ!

Nếu La Chinh khách khí một chút, có lẽ Lưu Tú sẽ chịu thua.

Nhưng lời hắn nói ra quá khó nghe.

Nếu Lưu Tú chịu khuất phục thì sau này hắn còn biết để mặt mũi ở đâu nữa?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box