1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 167 : Chưa đủ số lượng (c831-c835)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 167 : Chưa đủ số lượng (c831-c835)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 831: Chưa đủ số lượng

Chờ đến khi La Chinh xử lý xong số khoáng thạch này thì liền giao nó cho Nguyệt DoanhQuả thực trong bụng nó có không ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch, nhưng vẫn còn cách rất xa so với mục tiêu của La Chinh.

Lực sinh mệnh của Ninh Vũ Điệp đã rơi vào trạng thái gần như khô kiệt, có lẽ chỗ Sinh Mệnh Nguyên Thạch này có thể khiến nàng tỉnh lại, nhưng chúng không thể khiến cho lực sinh mệnh của nàng tràn đầy như lúc ban đầu.

Việc khiến Ninh Vũ Điệp rơi vào tình cảnh như thế vẫn luôn là nỗi hổ thẹn lớn trong lòng La Chinh.

Hắn cũng từng rất tự trách bản thân, cho nên đối với La Chinh mà nói, có càng nhiều Sinh Mệnh Nguyên Thạch càng tốt.

Trong cơ thể con trùng ăn khoáng thạch này không có Hồn Hạch, đa số các thiên tài cấp Thần đều lộ rõ vẻ thất vọng.

Mặc dù La Chinh có đào được một miếng Hồn Hạch từ trong thi thể con trùng ăn khoáng thạch này thì cũng không đến lượt bọn họ lấy được, nhưng mọi người thấy La Chinh bắt được một con trùng ăn khoáng thạch thì vẫn hy vọng có thể kiếm chác được gì đó.

Sau khi xử lý xong thi thể của con trùng ăn khoáng thạch này, La Chinh cũng tò mò hỏi Yến Vương: “Vì sao cái gọi là Hồn Hạch này lại quan trọng như vậy?”

Đây cũng không phải bí mật gì, cho dù là những thiên tài cấp Thần lần đầu tiên tiến vào thánh hải Thiên Vũ thì chắc cũng đều biết rõ.

Yến Vương liền dùng lời ít ý nhiều nói cho La Chinh biết: “Còn nhớ về bí cảnh Thiên Thần mà ta từng nhắc tới không?”

La Chinh hơi gật đầu.

Hiện tại có rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh không còn hứng thú với bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Mộng Thần và bí cảnh Thần Hoàng nữa.

Bây giờ, thứ duy nhất mà bọn họ cảm thấy hứng thú chính là tiến vào bí cảnh Thiên Thần – bí cảnh đứng trên ba bí cảnh còn lại.

Nơi đó mới là nơi quan trọng nhất của Long mạch tộc, cũng chính là nơi có trứng rồng tổ.

“Chẳng lẽ Hồn Hạch này có liên quan đến việc tiến vào bí cảnh Thiên Thần?” La Chinh tiếp tục hỏi.

Thật ra những lời này của Yến Vương cũng coi như đã nói rõ cho La Chinh biết rồi.

“Đúng, phải lấy được Hồn Hạch thì mới có tư cách đi vào khu mộ của bí cảnh Thần Hoàng để khống chế xác chết của Long mạch tộc!” Yến Vương khẽ cười nói.

Nghe những lời này của Yến Vương, ánh mắt La Chinh chợt lóe lên.

Đồng thời hắn cảm thấy trong đầu bỗng nhiên truyền lại chút chấn động, hắn cảm nhận được có thể đó là chấn động đến từ linh hồn của Thanh Long.

La Chinh đã đồng ý với Thanh Long là sẽ đi lấy quả trứng rồng tổ kia, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có cơ hội.

Nơi mà ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng khó có thể tiến vào như bí cảnh Thiên Thần thì với thực lực bây giờ của La Chinh sợ rằng cũng hơi bất lực.

Nhưng hằng năm, thánh hải Thiên Vũ đều sẽ mở ra, nếu năm nay La Chinh không có cơ hội, vậy thì khi tích góp đủ Sinh Mệnh Nguyên Thạch, hắn sẽ trở về bổ sung lực sinh mệnh cho Ninh Vũ Điệp trước rồi chờ đến khi có cơ hội thích hợp lại đi đại lục thần quốc cũng được.

Dù sao thì qua nhiều năm như vậy mà tứ đại thần quốc vẫn chưa thể lấy đi trứng rồng tổ ra khỏi bí cảnh Thiên Thần, vậy chắc trong thời gian ngắn bọn họ cũng không thể nào lấy được.

Thanh Long còn chưa nói gì thì La Chinh đã đáp lại đáp lại trong đầu trước: “Nếu có thể tìm được Hồn Hạch trong quặng mỏ, ta cũng sẽ vào bí cảnh Thiên Thần một chuyến”

Nghe La Chinh trả lời như thế, trên mặt Thanh Long lộ vẻ vui mừng.

Tuy nó sống nhờ trong đầu La Chinh, nhưng cũng không thể yêu cầu La Chinh quá nhiều.

Với thực lực của hắn, muốn đối đầu với những đại năng Thần Hải Cảnh đó thì vẫn có chút quá sức.

Chưa nói đến việc bí cảnh Thiên Thần nguy hiểm tới mức nào, chỉ riêng việc ứng phó với nhóm Chiến Hoàng Chiến Đế cũng đã là một thử thách gian nan đối với La Chinh rồi.

Huống hồ, lúc trước La Chinh còn kết thù với thần quốc Đại Vũ…

Vì thế Thanh Long và Xích Long đều không nói gì, an tâm nhắm đôi mắt rồng cực lớn lại.

Trước đây khi trợ giúp La Chinh đỡ đòn va chạm linh hồn của quái vật nhỏ, linh hồn chúng đã bị hao tổn không ít, cần phải tĩnh dưỡng linh hồn một thời gian.

Về phần vì sao muốn khống chế xác chết trong bí cảnh Thần Hoàng lại cần đến Hồn Hạch này, La Chinh cũng không hỏi thêm.

Trước mắt, La Chinh phải lấy được Hồn Hạch đã, những đáp án khác biết nhiều thêm lại không hay.

Hiện tại, hắn còn phải nhanh chóng khai thác Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Nguyệt Doanh tích góp lại tất cả số khoáng thạch của La Chinh, sau đó bắt đầu tiến hành một lượt mua bán mới trong đám đông võ giả.

Lúc này, tất cả các võ giả đang đào mỏ quặng đều đã bị La Chinh hấp dẫn đi ra, trong đó chắc chắn có không ít võ giả đào được Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Nguyệt Doanh khôn khéo như thế, tất nhiên cũng sẽ nắm lấy cơ hội này.

Tạm biệt Yến Vương, La Chinh lại tiếp tục tiến vào tầng thứ ba mươi của kim tự tháp.

Vốn dĩ La Chinh tưởng rằng càng lên các tầng cao thì xác suất phát hiện Sinh Mệnh Nguyên Thạch cũng càng lớn, nhưng tìm cả nửa ngày trời, La Chinh đã có chút thất vọng.

Những chiếc lá trên tầng ba mươi khó khai thác hơn so với hai mươi chín tầng bên dưới một chút, nhưng số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch lại không hề tăng lên mà ngược lại còn có phần giảm đi…

Khó trách Yến Vương lại đề nghị La Chinh nên khai thác ở những tầng trên tầng hai mươi lăm và dưới tầng ba mươi, chắc là vì số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch ở năm tầng này nhiều hơn.

Vấn đề là từ tầng hai mươi lăm đến tầng hai mươi chín, La Chinh đã tìm khắp một lượt rồi.

Chỗ Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong đó đa phần có lẽ đã bị La Chinh đào đi, một phần khác thì có khả năng nằm trong tay các võ giả khác, nhưng số lượng chắc chắn không nhiều.

La Chinh đoán, tổng số Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong tay võ giả khác chắc cũng chỉ khoảng hơn trăm viên, cộng thêm số Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong tay La Chinh thì chắc cũng chỉ có khoảng ba bốn trăm viên mà thôi.

Số lượng này vẫn chênh lệch quá lớn với mục tiêu một ngàn viên của La Chinh.

“Hằng năm, cây mỏ quặng này đều hấp thu đủ loại khoáng thạch từ những nơi nào đó không biết tên, sau đó lại bị tứ đại thần quốc khai thác sạch sẽ, năm sau mới có thể mọc thêm lá mới.

Nói cách khác…”

La Chinh cho ra một cái kết luận rất phiền phức.

Dựa vào sản lượng của năm nay thì chắc cũng chỉ có năm sáu trăm viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch!

Đứng trên phiến lá thật lớn, trái tim La Chinh dường như đã lạnh đi một nửa.

Có lẽ chỗ Sinh Mệnh Nguyên Thạch hắn gom góp được có thể đảm bảo Ninh Vũ Điệp không chết, nhưng vẫn cách mục tiêu của hắn quá xa.

“Haizzz…”

La Chinh thở dài một hơi.

Dù vậy, hắn cũng chỉ có thể kiên trì khai thác khoáng thạch, tận dụng mọi khả năng để thu thập thêm Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà thôi.

“Rắc, rắc…”

La Chinh không ngừng đào móc nên số lượng khoáng thạch khác mà hắn thu được càng ngày càng nhiều, nhưng Sinh Mệnh Nguyên Thạch lại không tăng bao nhiêu.

Từ tầng ba mươi trở lên, Sinh Mệnh Nguyên Thạch càng ngày càng ít.

Tầng ba mươi, tầng ba mươi mốt, tầng ba mươi hai…

Cứ leo lên từng tầng, từng tầng một, phiến lá càng ngày càng chắc chắn hơn, La Chinh cũng chỉ có thể không ngừng mượn càng nhiều lực vảy rồng hơn.

Ba canh giờ sau, khi La Chinh đi ra ngoài một lần nữa thì bên người Nguyệt Doanh đã chồng chất một núi khoáng thạch nhỏ với đủ loại màu sắc rồi…

Đây là kết quả sau khi La Chinh tùy ý lựa chọn, nếu không thì số lượng còn lớn hơn nhiều.

Đương nhiên trong đó có không ít khoáng thạch quý hiếm, nhưng cũng có một phần kha khá khoáng thạch có giá trị không cao.

Dù sao La Chinh cũng không biết phân biệt khoáng thạch, chỉ lấy đại mà thôi.

Ngọn núi khoáng thạch này cũng hấp dẫn một nửa các thiên tài cấp Thần tới vây xem.

“Ta nghi tên La Thiên Hành này là một con rối không biết mệt mỏi.

Hiệu suất này, chậc chậc, sợ là ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh đích thân tới cũng không bằng hắn đâu nhỉ?”

“Dù sao ta cũng không biết nói gì nữa.

Năm nay thì bỏ đi, sang năm ta nhất định phải đề nghị với phụ hoàng, đừng cho hắn tiến vào.

Cứ thế này thì một mình hắn có thể sẽ đào hết khoáng thạch trong cây mỏ quặng này mất!”

“Haizzz, ta muốn khối đá Thánh Đoạn kia.

Nhưng cô nàng chết tiệt kia ra giá quá cao, còn nói phải dùng năm mươi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch mới đổi được! Ta thật sự không có năm mươi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà! Ngay cả một viên cũng không có…”

Rất nhiều thiên tài cấp Thần cũng thèm thuồng, nhưng khổ nỗi là bọn họ không dám trắng trợn cướp đoạt.

La Chinh không nể mặt ai cả, ngay cả Thái tử Lưu Tú của thần quốc Đại Vũ mà hắn còn chẳng coi ra gì cơ mà.

Nếu thật sự lên cướp, sợ rằng đến cả chạy thoát thân cũng khó.

Hiệu suất đào mỏ của La Chinh thật sự không kém gì đại năng Thần Hải Cảnh.

Sau khi hắn mượn lực vảy rồng, chỉ riêng sức mạnh thân thể đơn thuần thôi cũng đã không kém đại năng Thần Hải Cảnh là bao rồi, thậm chí có khi còn mạnh hơn một vài đại năng Thần Hải Cảnh nữa.

Hơn nữa, nếu những đại năng Thần Hải Cảnh đó muốn đào mỏ quặng thì còn phải tiêu hao sức mạnh dự trữ trong thân thể mình, còn La Chinh lại là trực tiếp mượn sức mạnh cuồn cuộn của vảy rồng.

Tuy lực vảy rồng cũng sẽ bị tiêu hao, nhưng với cường độ hiện tại của La Chinh, tốc độ tiêu hao còn chậm hơn cả tốc độ khôi phục.

Chuyện này tương đương với việc La Chinh có một nguồn suối sức mạnh cuồn cuộn không ngừng, cứ như vậy, có ai so được với hắn về hiệu suất đào mỏ quặng?

Hiệu suất đào mỏ quặng không phải vấn đề, vấn đề chính là Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

“Nguyệt Doanh, đổi được bao nhiêu Sinh Mệnh Nguyên Thạch?” La Chinh đi thẳng qua, sau đó ném một viên khoáng thạch màu sắc sặc sỡ vào ngọn núi khoáng thạch cao hơn một người kia, trong ngọn núi đó đã có ít nhất hơn một ngàn viên khoáng thạch rồi.


Chương 832: Cuốc Hắc Tinh

“Không được bao nhiêu, nhưng lại bán được không ít đá chân nguyên cực phẩm.

Chỗ ta đã có hơn ba vạn viên đá chân nguyên cực phẩm rồi…” Nguyệt Doanh trề môi nói.

Nàng cũng biết La Chinh không quan tâm đến đá chân nguyên cực phẩm, nhưng cứ có tin đồn gì về võ giả có được Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì nàng đều thu mua với giá cao.

Hiện tại, trong tay mọi người đã thật sự không còn Sinh Mệnh Nguyên Thạch nữa rồi.

Nàng còn dùng một số khoáng thạch hiếm có để thu hút những thiên tài cấp Thần, khiến bọn họ suýt nữa phải đi mượn Sinh Mệnh Nguyên Thạch của người khác nữa cơNhưng tất cả Sinh Mệnh Nguyên Thạch đều đã ở chỗ Nguyệt Doanh, thế nên bọn họ tìm ai mượn bây giờ?

“Ừ, ta hiểu mà” La Chinh thản nhiên trả lời một câu, sau đó lại trèo lên trên kim tự tháp lần nữa.

Lúc trước, hắn đã thăm dò hết ba mươi tư tầng, mục tiêu hiện tại chính là nhắm thẳng tầng ba mươi lăm.

Có lẽ càng lên cao, số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong phiến lá càng ít, nhưng hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.

Ngay lúc La Chinh trèo lên tầng ba mươi lăm của kim tự tháp, hắn lại thấy được một cánh cổng chật hẹp rất đặc biệt.

Tất cả các cánh cổng hẹp trong kim tự tháp đều được chống đỡ bằng có hai cột trụ phủ đầy bụi, tạo thành một con đường nhỏ hẹp, cho nên mỗi lần chỉ một người có thể đi vào.

Nhưng cánh cổng hẹp đặc biệt trong tầng ba mươi lăm lại khác, cây cột ở đây được điêu khắc hình hai con Chân Long.

Hai con Chân Long đang há to miệng, giận dữ nhìn La Chinh, trông rất sống động.

“Vì sao cái cổng này lại khác vậy?” Trên mặt La Chinh lộ vẻ tò mò.

Đa số các võ giả đều hoạt động ở dưới tầng ba mươi, gần như không có thiên tài cấp Thần nào tiến vào tầng ba mươi lăm.

Nguyên nhân rất đơn giản, tiến vào cũng chỉ lãng phí thời gian, bọn họ căn bản không làm gì được phiến lá của tầng ba mươi lăm.

Hơn nữa, lỡ như gặp phải trùng ăn khoáng thạch thì còn có khả năng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Cho dù là trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá thì sợ là bọn họ cũng khó có thể ngăn cản.

La Chinh không nghĩ nhiều, hắn quyết định tự mình tiến vào trong đó tìm hiểu đến cùng.

Ngay sau khi La Chinh bước vào trong cánh cổng thì liền rơi xuống giống như lúc trước.

Hắn nhanh chóng rơi xuống trên một phiến lá rất lớn, nhưng phiến lá này lại hoàn toàn không giống những phiến lá khác!

Những phiến lá khác đều trong suốt, đẹp đẽ như lưu ly, tỏa ra ánh sáng màu xanh lam.

Phiến lá ở tầng thấp hơn thì thì màu nhạt hơn, lên tầng cao hơn thì màu xanh đậm hơn.

Nhưng phiến lá dưới chân La Chinh lúc này lại tỏa ra ánh sáng màu vàng.

“Phiến lá này có vẻ rất đặc biệt” Trên mặt La Chinh lộ vẻ tò mò, bắt đầu cẩn thận đánh giá phiến lá.

Nhưng sau khi đánh giá, ánh mắt La Chinh liền khựng lại!

“Đây là… một cuốc đào quặng! Cuốc đào quặng này có cấp bậc gì vậy?” La Chinh thất thanh kêu lên.

Trong phiến lá màu vàng nhạt này được khảm một cái cuốc đào quặng ngắn nhỏ màu đen, nhưng khí thế nó phát ra lại khiến La Chinh thầm cảm thấy kinh hãi.

Quan trọng hơn là trên cái cuốc đó còn có thần văn kỳ lạ quay vòng, mà thần văn này…

“Thần văn cấp mười! Đã thế còn là ba cái thần văn cấp mười!” La Chinh thất thanh kêu lên lần nữa.

La Chinh không thể phân biệt được thần văn mà tứ đại thần quốc truyền thừa và của Nhân tộc Thượng Giới khác nhau thế nào, nhưng đây rõ ràng là thần văn của Long mạch tộc, cũng là truyền thừa của Chân Long tộc mà La Chinh đã từng học tập được thông qua Thanh Long!

Cho dù là ở Thượng Giới thì thần văn cấp mười cũng là một trong những thần văn đứng đầu.

Ngay cả lúc Thanh Long mạnh mẽ nhất mà muốn vẽ thần văn cấp mười thì cũng phải phí không ít sực lực và thời gian mới có thể vẽ được.

Đây là còn chưa nói đến lượng nguyên liệu tiêu hao khi vẽ thần văn cấp mười!

Lúc trước, La Chinh dựa vào ba cái thần văn cấp năm đã có thể ngăn cản không cho cường giả Sinh Tử Cảnh xâm chiếm.

Trong các thần văn, sự cách biệt giữa mỗi cấp độ đều là cả một trời một vực.

Cấp sáu thì sao? Cấp bảy thì sao? Cấp tám thì thế nào?

Như vậy cái cuốc có được ba cái thần văn cấp mười này là bảo vật có phẩm cấp gì?

Nhất thời La Chinh không đoán ra được, nhưng trong lòng hắn hiểu, nếu cái cuốc này đã được khắc ba cái thần văn cấp mười, vậy chắc chắn phẩm cấp sẽ không thấp!

“Có nên đào ra không?”

La Chinh khó có thể ngăn nổi mà nảy ra suy nghĩ này trong đầu.

Nhưng nghĩ lại thì cái cổng hẹp này lộ ra rõ ràng như thế, hẳn là cũng đã có không ít võ giả từng tiến vào thăm dò phiến lá này rồi, hơn nữa đa số đều là cường giả Sinh Tử Cảnh và đại năng Thần Hải Cảnh.

Nếu ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể lấy cái cuốc này ra được, vậy thì hắn phải làm thế nào mới lấy ra được đây?

Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng La Chinh vẫn lấy cái cuốc cấp thánh khí của mình ra, bước trên phiến lá màu vàng nhạt, đi về phía cái cuốc đào quặng có ba cái thần văn kia.

Sau đó hắn đứng lại, dùng cái cuốc trong tay, gõ nhẹ lên trên phiến lá hai cái.

Phiến lá màu vàng nhạt đáp lại bằng hai tiếng vang trầm đục.

Sau đó La Chinh nhắm ngay một vị trí, giơ cao cái cuốc trong tay lên và dùng sức đập xuống phiến lá!

“Bốp! Rắc… keng…”

Âm thanh vang lên đầu tiên chính là tiếng phát ra khi La Chinh đập cái cuốc lên bề mặt phiến lá.

Âm thanh thứ hai vang lên chính là tiếng cái cuốc trong tay La Chinh bị gãy.

Âm thanh thứ ba vang lên, chính là tiếng một bộ phận của cái cuốc đã bị gãy bay ra, lăn đến mép phiến lá rồi rơi xuống!

Thấy cảnh tượng này, La Chinh ngẩn người, sau đó lập tức nở nụ cười khổ.

Tuy cái cuốc Yến Vương đưa tặng La Chinh là một thánh khí hạ phẩm, nhưng La Chinh đã dùng nó với cường độ như thế thì cái cuốc vốn đã có chút tổn hại rồi.

Mà mức độ cứng rắn của phiến lá màu vàng nhạt dưới chân La Chinh hiện tại quả thực rất khó có thể tưởng tượng!

Theo phán đoán của hắn, có lẽ phiến lá màu vàng nhạt này cũng phải tương đương với thần khí!

Nói cách khác, chỉ cần cắt được phiến lá màu vàng nhạt này xuống thì cũng có thể chế tạo ra binh khí có sức mạnh ngang ngửa thần khí!

Lấy một cái cuốc cấp thánh khí mà gõ lên thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, nháy mắt liền gãy ngay.

Cái cuốc vỡ vụn, nhưng phía phiến lá lại không hề có chút vết tích hư hại nào…

Nhìn cái cuốc đen thui lẳng lặng nằm trong phiến lá, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ không muốn chịu thua.

Nhẫn tu di trong tay chợt lóe sáng, hắn lấy thánh khí thượng phẩm của mình ra.

Tuy rằng kiếm nổi tiếng sắc bén, nhưng lại không thích hợp để đào quặng.

Xét về độ cứng rắn tổng thể thì kiếm không thể bằng cái quốc được, cho nên La Chinh rút kiếm ra khoa chân múa tay một chút, cuối cùng vẫn không nỡ đâm xuống.

Nếu đâm xuống thì khả năng lớn sẽ là kiếm của hắn sẽ bị gãy.

Sau khi suy nghĩ, La Chinh thở dài một hơi, nhảy xuống khỏi phiến lá màu vàng kia.

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

Khi La Chinh cầm cái cuốc gãy xuất hiện ở bên cạnh kim tự tháp, Yến Vương khó hiểu hỏi: “La Chinh, ngươi làm gãy cuốc đào quặng rồi?”

La Chinh nhẹ nhàng giơ cái cuốc tàn tạ trong tay lên, bất đắc dĩ mỉm cười.

Chung quy lại thì cái cuốc này cũng là do Yến Vương cho hắn mượn, thế mà giờ hắn lại làm gãy.

“Không thể nào! Cho dù là đào quặng ở tầng ba mươi lăm thì thánh khí hạ phẩm cũng không thể nào gãy nhanh như vậy được” Yến Vương lộ vẻ khó hiểu.

Mặc dù cái cuốc này chỉ là thánh khí hạ phẩm, nhưng hình dáng lại rất thích hợp để đào quặng, đặc biệt là loại cuốc đào quặng được tạo ra vừa rộng vừa thô thế này bình thường sẽ rất khó gãy.

Yến Vương không phải có ý trách cứ La Chinh, tuy cái cuốc thánh khí hạ phẩm này khó kiếm, nhưng dù sao cũng chỉ là một thánh khí hạ phẩm mà thôi.

La Chinh chỉ có thể thành thật trả lời: “Ta phát hiện một thứ kỳ quái ở tầng ba mươi lăm”

“A!” Vừa nghe La Chinh nói như thế xong, trên mặt Yến Vương lập tức lộ vẻ đã hiểu, “Ngươi nói đến cái cuốc trong phiến lá màu vàng đúng không? Không phải ngươi muốn đào cái cuốc đó ra đấy chứ?”

Phiến lá màu vàng nhạt kia cũng không khó tìm, thế nên không phải Yến Vương không biết, La Chinh lập tức gật đầu.

“Ha ha, khó trách! Phải trách ta vì không dặn ngươi trước!” Yến Vương lập tức nói, “Phiến lá vàng kia căn bản không thể đào được.

Phiến lá đó bao lấy một cái cuốc đào quặng có tên là ‘Hắc Tinh’.

Theo tài liệu lịch sử của Long mạch tộc ghi lại thì đây chính là một thần khí chí tôn!”

“Thần khí chí tôn?” La Chinh lập tức sửng sốt.

Vốn dĩ La Chinh cho rằng thần khí cũng giống thánh khí, được chia làm ba loại: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm.

Nhưng xem ra có vẻ không giống như những gì hắn phỏng đoán.

Chỉ có điều trước kia La Chinh chưa từng tiếp xúc, mà hiện tại Thanh Long và Xích Long đều đang chìm vào trong giấc ngủ say, ngay cả Huân cũng đang chôn mình trong Dưỡng Hồn Mộc, hắn chẳng có ai để hỏi cả.

Yến Vương cũng cười nói: “Thần khí chí tôn có uy lực cụ thể thế nào thì ta cũng không rõ lắm.

Dù sao trong lịch sử cũng có ghi chép lại về cái cuốc đào quặng này như thế! Mà tác dụng quan trọng nhất của cái cuốc này đương nhiên không phải dùng để chiến đấu, mà nó vốn dĩ dùng để đào mỏ quặng! Nó dùng để đào phiến lá trên đỉnh cây mỏ quặng”


Chương 833: Trùng ăn khoáng thạch màu tím

Bắt đầu từ tầng bốn mươi lăm, tất cả các phiến lá đều sẽ đạt tới độ cứng rắn khó có thể tưởng tượng nổi, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể làm gì được chúng, có lẽ ngay cả có người có cấp bậc cao hơn cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể phá vỡ đượcSau khi công chiếm thánh hải Thiên Vũ, tứ đại thần quốc chiếm được không ít truyền thừa của Long mạch tộc trong bốn bí cảnh lớn.

Trong các tài liệu lịch sử đó, bọn họ đã hiểu, cũng chỉ có “Hắc Tinh” trong phiến lá màu vàng kia mới có thể mở ra được phiến lá ở tầng cao nhất!

Vấn đề là cái cuốc Hắc Tinh kia lại bị bao phủ bởi phiến lá màu vàng…

Nói cách khác, bọn họ không thể lấy được thần khí chí tôn, cũng không thể khai thác được phiến lá ở tầng cao nhất, lại càng không thể lấy được “Hồn Hạch” trong đó.

Đây là một nút thắt không thể tháo gỡ.

Mãi cho đến khi có người phát hiện ra loài sâu sống trong cây mỏ quặng.

Loài sâu này vốn không có tên, sau đó mọi người trong thần quốc phát hiện ra chúng sống bằng cách ăn khoáng thạch, cho nên mới gọi chúng là trùng ăn khoáng thạch.

Phiến lá mà cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể mở ra kia lại không cách nào ngăn được đám trùng ăn khoáng thạch này.

Cho nên, nhóm võ giả thần quốc mới chuyển sự chú ý từ cái cuốc Hắc Tinh sang đám trùng ăn khoáng thạch.

Công sức bỏ ra đã không hề uổng phí, cuối cùng bọn họ cũng lấy được Hồn Hạch.

Lúc này bọn họ mới thẳng tiến vào bí cảnh Thiên Thần!

Mọi người trong tứ đại thần quốc đều biết rõ rằng không thể lấy được cuốc Hắc Tinh nên cũng đã bỏ cuộc, nhưng ngược lại La Chinh không hề biết chuyện nên mới muốn lấy nó ra.

“Thì ra không thể lấy được” La Chinh thở dài, có chút tiếc nuối.

La Chinh lập tức gác chuyện này sang một bên, lấy lại tinh thần rồi lại tiến vào cánh cổng hẹp trong kim tự tháp, bắt đầu tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Tuy rằng cuốc đào quặng bị gãy, nhưng hai nắm đấm của La Chinh cũng có thể sánh ngang với thánh khí, chẳng qua hắn phải hao phí thêm một chút sức lực mà thôi.

Có điều, suốt một canh giờ sau đó La Chinh lại không thu hoạch được gì.

Vì tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch, thậm chí La Chinh còn bỏ qua việc đào các loại khoáng thạch khác.

Khoáng thạch trong tầng ba mươi lăm đều có giá trị không thấp, nhưng La Chinh không có kiên nhẫn lãng phí thời gian và sức lực ở trong này.

Hắn không ngừng qua lại giữa kim tự tháp và cây mỏ quặng để tìm kiếm tung tích của Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Từ tầng ba mươi lăm cho đến tầng bốn mươi, càng lên trên, số lượng phiến lá trong các tầng cũng càng ít.

La Chinh qua lại hơn một nghìn lần, cẩn thận đánh giá từng phiến lá, vậy mà vẫn không phát hiện ra nổi một viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch nào.

Trong lúc đó, La Chinh còn gặp phải mấy con trùng ăn khoáng thạch màu xanh.

Nhưng dường như đám trùng này đã thông minh hơn, chỉ cần La Chinh rơi xuống phiến lá, chúng đều lập tức đập cánh, cẩn thận tránh đi, vậy nên La Chinh cũng không có cơ hội bắt đám trùng đó.

Có lẽ hơi phiền phức rồi, tâm tình La Chinh dần trầm xuống, mày nhíu chặt lại!

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì ngay cả việc kiếm đủ năm trăm viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch cũng là một vấn đề.

Nghĩ đến đây, La Chinh không đào tiếp nữa mà bay thẳng lên tầng bốn mươi của kim tự tháp!

“La Chinh!” Nhìn thấy La Chinh chuẩn bị tiến vào tầng bốn mươi, Yến Vương không nhịn được mà lên tiếng ngăn cản, “Từ tầng bốn mươi trở lên chỉ có đại năng Thần Hải Cảnh mới có thể tiến vào.

Ngươi tiến vào đó, chỉ sợ…”

Từ tầng thứ bốn mươi đã bắt đầu có trùng ăn khoáng thạch màu tím, bọn chúng còn lợi hại hơn trùng ăn khoáng thạch màu xanh gấp mười lần! Cho dù là cường giả đứng đầu trong đám cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng khó có thể ứng phó được, như vậy La Chinh có tiến vào tầng bốn mươi thì cũng làm được gì? Hắn cũng không thể phá vỡ phiến lá của tầng bốn mươi.

“Tên nhóc kia muốn chết thì cứ để cho hắn tiến vào đi! Khoáng thạch trong tầng bốn mươi, mỗi khối đều vô giá, chỉ cần đào ra một khối là đã kiếm lớn rồi!

“Ngay cả Chiến Đế Đại Vũ người ta còn có thể đả thương, hì hì, biết đâu hắn thật sự có thể khai thác được mỏ quặng ở tầng bốn mươi!”

Một vài thiên tài cấp Thần đã sớm ngứa mắt vì La Chinh cứ tằng tằng tiến lên như thế chẳng khác gì trắng trợn khoe khoang trước mắt bọn họ! Dù sao thì từ tầng bốn mươi trở lên dường như là cấm địa đối với đám thiên tài cấp Thần Hư Kiếp Cảnh này.

La Chinh nào có để ý tới những lời này? Hắn chỉ nói với Yến Vương: “Ta chỉ vào xem thôi, yên tâm, ta sẽ cẩn thận!”

Cho dù ở tầng bốn mươi sẽ gặp phải trùng ăn khoáng thạch màu tím, mà loại trùng màu tím này tương đương với một mãnh thú cấp mười một, có thể ngang ngửa với một đại năng Thần Hải Cảnh, nhưng chỉ cần con trùng này không có năng lực Lĩnh Vực để chặt đứt liên hệ giữa hắn và Đại Thế Giới thì cũng không thể nào giết chết được La Chinh.

Dù sao thì La Chinh cũng có thể lợi dụng “chuyển dời sức mạnh”, chuyển dời công kích đến chỗ hắn sang chỗ khác.

La Chinh cũng biết Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong toàn bộ ba mươi tầng đã ít như vậy thì xác suất tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong tầng bốn mươi chắc càng thấp hơn, nhưng hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.

Sau khi bước qua cánh cổng hẹp, chỉ trong nháy mắt La Chinh đã rơi xuống phiến lá tầng bốn mươi!

Giẫm trên phiến lá tầng bốn mươi, ánh mắt La Chinh hơi đảo qua một chút, trên phiến lá trước mắt này không có trùng ăn khoáng thạch màu tím trong truyền thuyết, nhưng ở phiến lá bên cạnh lại có sáu con!

Kích thước của trùng ăn khoáng thạch màu tím lớn khoảng gấp đôi loại màu xanh, hơn nữa trên đầu còn có thêm hai con mắt kép, trên người nó còn tỏa ra một luồng khí thế âm u lạnh lẽo.

Sáu con trùng đều đang ghé vào trên phiến lá, xem ra chúng vừa mới đào ra được khoáng thạch trong phiến lá này.

Chúng đang dùng xúc tu để không ngừng ăn khoáng thạch, mà cái bụng màu tím đen thật lớn kia thì bắt đầu nhếch lên cao.

La Chinh rơi xuống trên phiến lá đã gây ra động tĩnh nên cũng kinh động đến một con trong đám trùng kia.

Con trùng đó hạ thấp bụng xuống, thân thể giống như đòn bẩy, cái đầu ngẩng cao, râu trên đỉnh đầu hơi rung lên một cái, nó quay đầu dùng bốn con mắt kép đen nhánh kia đánh giá La Chinh.

Tuy La Chinh nắm chắc rằng bản thân có thể chạy trốn khỏi đám trùng màu tím này, nhưng hắn cũng sẽ không tự dưng đi khiêu chiến chúng.

Với thực lực của hắn hiện giờ, chưa chắc đã có thể đánh vỡ vỏ giáp bên ngoài của đám trùng màu tím này.

Thấy con trùng đó chú ý tới mình, hắn nhanh chóng quét mắt nhìn phiến lá dưới chân.

Khoáng thạch trong phiến lá ở đây gần như đều có kích thước giống nhau, bên trong còn có một ít khoáng thạch mơ hồ tỏa ra các loại lực quy tắc huyền ảo.

Cho dù La Chinh chưa hiểu rõ chủng loại và giá trị của khoáng thạch, nhưng hắn cũng biết chỗ khoáng thạch này chắc chắn có giá trị xa xỉ!

“Không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch” Thật ra La Chinh đã sớm đoán được kết quả này.

Nếu trên tầng ba mươi lăm cũng không có, vậy tầng bốn mươi càng không có! Chỉ là hắn chưa bỏ cuộc mà thôi.

“Chít…”

Trong miệng con trùng trên phiến lá bên cạnh bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu sắc bén, sau đó nó quơ đôi chân trước dài nhỏ mà sắc nhọn ra và chỉ về phía La Chinh.

Năm con trùng khác vốn đang cúi đầu cắn nuốt khoáng thạch lập tức dừng lại, sau đó “ầm” một cái liền bắt đầu bay lên, hóa thành năm tia sáng tím bay đến bao vây La Chinh!

Năm con trùng ăn khoáng thạch màu tím có thực lực có thể sánh ngang với mãnh thú cấp mười một, cũng tương đương với năm đại năng Thần Hải Cảnh!

Cho dù La Chinh không cảm nhận được sức mạnh Lĩnh Vực từ trên người chúng nhưng mặt hắn vẫn lập tức biến sắc.

Gần như không do dự, hắn dùng một chiêu diều hâu xoay người mà lập tức nhảy ra khỏi phiến lá!

“Chít chít chít…”

Trong nháy mắt khi La Chinh nhảy ra, con trùng bay ngay đầu tiên cách La Chinh khoảng ba mét không dùng chân trước sắc nhọn tấn công La Chinh mà dùng đôi chân nhỏ ở bụng để bắt lấy hắn.

Một khi La Chinh bị con trùng này bắt lấy, sợ rằng hắn sẽ bị bọn chúng đánh từ cả hai phía, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi!

“Muốn bắt ta ư! Nằm mơ đi!”

La Chinh xoay người trên không trung một cái, trong tay lóe ra một tia sáng lạnh, trường kiếm trong tay vung ra!

“Leng keng!”

Thánh khí thượng phẩm vốn vô cùng rắn chắc, vậy mà lúc này lại không phát huy được bất cứ tác dụng nào! Đôi chân nhỏ của con trùng kia cũng chỉ to bằng cánh tay, nhưng khi trường kiếm có cấp bậc thánh khí thượng phẩm chém lên nó lại chỉ phát ra âm thanh thanh thúy, tóe ra chút ánh lửa.

“Vỏ giáp của loại sâu này cứng thế ư?” Sắc mặt La Chinh lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng dựa vào lực đẩy của hai nhát chém này, La Chinh cũng rơi thẳng xuống!

Tốc độ rơi của hắn cực nhanh, dù sao ngoài lực đẩy kia ra thì phía dưới còn có lực hút mãnh liệt không ngừng kéo hắn xuống nữa.

Nhưng mấy con trùng kia cũng lao thẳng về phía La Chinh, đuổi theo không tha!

“Vèo!”

Thấy thế, có lý nào La Chinh lại không chạy? Hắn điên cuồng vận chuyển chân nguyên, đồng thời bộc phát cương nguyên trong cơ thể để lao xuống phía dưới.

Dưới sự tăng tốc của bốn năm loại sức mạnh, tốc độ rơi xuống của La Chinh đã đạt tới mức độ khó có thể tin nổi!


Chương 834: Nhặt rác?

Mãnh thú cấp mười một quả thực còn lợi hại hơn so với trong tưởng tượng của La Chinh nhiều! Dưới tốc độ cao như thế hắn mới cắt đuôi được đám trùng kia, rơi thẳng về phía đáy khe hở.

Trong nháy mắt rơi xuống, La Chinh còn đang lo lắng không biết đám trùng này có đuổi theo hay không.

Nếu đuổi theo ra ngoài, các võ giả Hư Kiếp Cảnh bên ngoài làm sao chống đỡ nổi?Nhưng mà mấy con trùng màu tím kia không đuổi theo La Chinh là vì chúng phát hiện trong cây mỏ quặng này còn có một số nhân loại khác cũng đang đào mỏ quặng, thế nên chúng liền lao về phía những người đó giống như gió lốc!

Lúc này Hỏa Thần đang chăm chú đào quặng ở tầng hai mươi bảy, lại chợt nghe thấy động tĩnh không nhỏ, hắn ngẩng đầu nhìn lên liền lập tức biến sắc.

“Đây… đây là cái quỷ gì vậy!” Hỏa Thần ngơ ngác nhìn những con trùng ăn khoáng thạch màu tím cực lớn kia.

“A!!! Cứu mạng, cứu ta với!” Cách Hỏa Thần không xa, một thiên tài cấp Thần bị một con trùng ăn khoáng thạch màu tím bắt được, con trùng kia lập tức ném thiên tài cấp Thần kia vào trong không trung…

Chỉ cần võ giả rời khỏi phiến lá thì sẽ bị một lực hút cực lớn kéo xuống, nhưng lực ném của con trùng kia lại triệt tiêu hết lực hút này, từ đó có thể tưởng tượng lực ném của con trùng này lớn đến mức độ nào?

“Cứu…” Võ giả kia ngoài việc kêu to cứu mạng theo bản năng thì đã không còn sức chống cự nữa rồi.

Khi hắn bị ném vào giữa không trung, mấy con trùng ăn khoáng thạch khác liền xúm vào, vươn đôi chân nhỏ ở dưới bụng ra, bắt đầu xé xác võ giả kia!

Trùng ăn khoáng thạch sống bằng cách ăn khoáng thạch trên cây mỏ quặng.

Chúng không ăn thịt nhân loại, cho nên việc xé xác như vậy chỉ là vì muốn ngược đãi võ giả kia đến chết mà thôi.

Thân thể của võ giả Hư Kiếp Cảnh sao có thể chịu nổi sức tấn công của mãnh thú cấp mười một? Tiếng thét kêu cứu chói tai của võ giả kia im bặt, hắn đã bị xé thành mảnh nhỏ chỉ trong nháy mắt.

Mảnh vụn thi thể rơi xuống dưới gốc cây mỏ quặng…

Những võ giả khác, bao gồm cả đám người Hỏa Thần thấy vậy thì đều xanh cả mặt.

Lúc này, kẻ ngốc cũng biết nếu không chạy sẽ mất mạng, thế nên cả đám liền liều mạng nhảy ra khỏi phiến lá, lao xuống phía dưới.

Ở ngoài kim tự tháp, đa số võ giả còn chưa biết về biến cố vừa xảy ra trong cây mỏ quặng, bọn họ còn đang mải giao dịch khoáng thạch của mình, hoặc cò kè mặc cả với Nguyệt Doanh…

Số lượng đá chân nguyên cực phẩm trong tay Nguyệt Doanh đã tích lũy được phải lên đến bảy tám vạn viên rồi!

Nhiều đá chân nguyên cực phẩm như vậy, cho dù là Thái tử thần quốc thì cũng không thể coi đây là một số tiền nhỏ.

Cho dù là trong quốc khố của tứ đại thần quốc thì bình thường cũng chỉ dự trữ hai ba mươi vạn viên đá chân nguyên cực phẩm mà thôi.

Nhưng chỉ trong bốn năm canh giờ ngắn ngủi mà Nguyệt Doanh đã kiếm được bảy tám vạn viên đá chân nguyên cực phẩm rồi.

Nếu là lúc trước thì việc kiếm được nhiều đá chân nguyên cực phẩm như vậy sẽ khiến trong lòng Nguyệt Doanh vui sướng đến mức nở hoa luôn rồi.

Cho dù nàng chỉ lấy một khoản tiền hoa hồng thôi thì đối với nàng mà nói cũng đã là một khoản cực lớn!

Nhưng nàng buồn bực là vì không thể giúp La Chinh kiếm được nhiều Sinh Mệnh Nguyên Thạch hơn.

Số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch trao đổi được thấp hơn nhiều so với kỳ vọng của La Chinh, nhưng mỗi năm cây mỏ quặng cũng chỉ có thể sản xuất ra có chừng đó Sinh Mệnh Nguyên Thạch, đây là sự thật mà La Chinh không cách nào thay đổi được.

Ngay lúc nàng đang ra giá với một thiên tài cấp thần để giao dịch một viên Hắc Sương thì bỗng nhiên có một tiếng nổ truyền đến.

“Ầm ầm!”

Dư chấn ở khe hở bên cạnh kim tự tháp vẫn chưa hoàn toàn tan đi thì phía dưới đã xuất hiện một cái hố to, còn La Chinh thì đang nằm ở ngay giữa hố.

“Ấy, Thiên Hành ca làm sao vậy?” Nguyệt Doanh chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm La Chinh đang nằm trong hố rồi nói.

Vừa rồi La Chinh gần như đã phát huy ra tốc độ nhanh nhất nên mới có thể thoát khỏi đám trùng ăn khoáng thạch màu tím kia.

Với tốc độ nhanh như vậy, hắn không thể dừng lại ngay được, cho nên mới rơi xuống mặt đất, tạo thành một cái hố to.

Đương nhiên, với thân thể thánh khí của La Chinh thì sẽ không đến mức bị thương, nhưng dưới sự va chạm như vậy, hắn cũng cảm thấy khí huyết của mình quay cuồng.

Mọi người thấy La Chinh bò ra khỏi cái hố to kia, ngay sau đó, trên đỉnh đầu La Chinh bắt đầu lóe ra vô số khe hở nhỏ.

Mảnh vụn thi thể chảy máu đầm đìa rơi xuống như mưa từ vô số khe hở đó.

La Chinh quay đầu thấy cảnh tượng như vậy thì trên mặt cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Mà kế tiếp, vô số khe hở không ngừng xuất hiện, một thiên tài cấp Thần sắc mặt tái nhợt chui ra từ bên trong khe hở.

Chỉ có rất ít thiên tài cấp Thần có thể đứng mà đi ra, đa số thiên tài cấp Thần đều là bị quăng ra.

Bọn họ không có thân thể rắn chắc như La Chinh, nên cả đám đều bị ngã rất thê thảm.

“Xảy… xảy ra chuyện gì?”

“Trong kim tự tháp hẳn là không nguy hiểm như vậy chứ? Sao cả đám đều giống như chạy nạn vậy?”

“Có phải do trùng ăn khoáng thạch không? Trùng ăn khoáng thạch đi xuống dưới?”

Những thiên tài cấp Thần ở bên ngoài giao dịch sôi nổi bàn luận, có người đã suy đoán ra chân tướng.

“La Thiên Hành!” Một Hoàng tử của thần quốc Tinh Dã bò ra khỏi một cái hố to.

Vẻ mặt Hoàng tử thần quốc này tái nhợt, khóe miệng rõ ràng còn có một vệt máu, hắn căm phẫn gào thét với La Chinh, “Thật không ngờ ngươi lại dẫn trùng ăn khoáng thạch màu tím xuống tầng dưới!”

Nghe Hoàng tử thần quốc kia nói vậy, những thiên tài cấp Thần bên ngoài kim tự tháp lập tức hiểu ra.

Cho dù là trùng ăn khoáng thạch màu xanh thì thiên tài cấp Thần cũng đã khó có thể ứng phó, chỉ có một số người đứng đầu trong đám thiên tài cấp Thần như La Chinh và đám người Lưu Tú mới dám trêu chọc đến chúng.

Nhưng La Chinh có thể đánh chết trùng ăn khoáng thạch màu xanh, còn đám người Lưu Tú lại không thể.

Trùng ăn khoáng thạch màu tím lợi hại hơn nhiều so với trùng ăn khoáng thạch màu xanh.

Đừng nói là võ giả Hư Kiếp Cảnh, cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì sợ rằng cũng tránh còn không kịp.

Tập tính sinh hoạt của đám trùng này rất có quy luật, bình thường trùng ăn khoáng thạch màu xanh sẽ không tiến vào các tầng dưới tầng ba mươi, còn trùng ăn khoáng thạch màu tím thì thường sẽ không tiến vào các tầng dưới tầng bốn mươi.

Mà vừa rồi, mọi người chính mắt nhìn thấy La Chinh tiến vào tầng bốn mươi, nên Hoàng tử thần quốc kia vừa nói như thế cũng khiến mọi người tin rằng chắc chắn là do La Chinh dẫn trùng ăn khoáng thạch màu tím xuống theo.

Xảy ra chuyện thế này, bản thân La Chinh cũng không muốn.

Đối mặt với lời chỉ trích của Hoàng tử thần quốc kia, sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, chỉ nói: “Ta không cố ý”

“Hừ, hại chết người rồi nói một câu không phải cố ý là xong sao?” Hoàng tử thần quốc kia vẫn bất bình.

La Chinh nhún nhún vai.

Tình huống này hắn đâu thể đoán trước được? Mà dù có đoán được thì hắn cũng không định thay đổi quyết định của mình.

Hắn sẽ thăm dò toàn bộ cây mỏ quặng một lần, cho đến khi bản thân không thể tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch nữa mới thôi.

Nhìn thấy La Chinh căn bản không để ý tới mình, Hoàng tử thần quốc kia càng nổi giận đùng đùng.

Nhưng dù có thế nào thì hắn cũng chẳng thể làm gì được La Chinh, nên chỉ đành nói: “Mọi người đừng đi vào mỏ quặng nữa! Có quỷ mới biết đám trùng kia đã bay lên tầng trên hay chưa!”

Những thiên tài cấp Thần này căn bản không thể thoát được sự đuổi giết của trùng ăn khoáng thạch màu tím, nên nếu xui xẻo, gặp phải chúng thì chỉ có một con đường chết.

“Haizzz, hết cách rồi.

Chúng ta đi nhặt rác đi, biết đâu lại nhặt được một vài thứ không tồi!”

“Ta cũng không đào mỏ quặng nữa, đi nhặt rác đây!”

“Đi đi đi, đi còn tốt hơn bị mất mạng ở chỗ này!”

Không ít võ giả lòng đầy căm phẫn nói, bọn họ lập tức tụm năm tụm ba vòng qua kim tự tháp, đi về một phía khác.

Lúc này Yến Vương mới cười khổ đi tới và hỏi: “Vừa rồi ngươi thật sự dẫn trùng ăn khoáng thạch màu tím xuống theo ư?”

La Chinh gật đầu, chuyện hắn đã làm, không có gì là không thể thừa nhận cả.

“Mấy con?” Cũng không phải Yến Vương quan tâm đến chuyện sống chết của những võ giả khác, hơn nữa kẻ chết còn không phải võ giả của thần quốc Hắc Thiết hắn.

Thiên tài cấp Thần đã chết kia chỉ có thể coi như là do bản thân hắn xui xẻo mà thôi.

“Hình như là năm con…” La Chinh đáp lại.

“…”

Một lần có thể dẫn năm con trùng ăn khoáng thạch màu tím xuống, hơn nữa còn có thể không tổn hại cọng lông nào mà trốn ra ngoài thì nhất thời Yến Vương cũng không biết nên nói gì cho phải nữa.

“Ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn là không nên đi vào thì hơn.

Tầng bốn mươi thật sự quá nguy hiểm, nếu ngươi bị năm con trùng ăn khoáng thạch màu tím bao vây thì chỉ sợ là ngươi cũng không thể may mắn thoát khỏi!” Yến Vương khuyên nhủ.

La Chinh lại hơi lắc đầu, trên mặt không lộ ra một chút dao động nào.

Cho dù trong cây mỏ quặng này nguy hiểm đến thế nào thì hắn cũng nhất định phải vào!

Yến Vương cũng biết La Chinh cố chấp, bản thân không khuyên bảo được hắn thì cũng không nói gì thêm nữa.

“Bọn họ nói đi nhặt rác là ý gì vậy?” La Chinh cũng nghe thấy những thiên tài cấp Thần kia nhắc tới chuyện này, thế nên liền hỏi Yến Vương.

“Nhặt rác?” Yến Vương lại mỉm cười, “Nhặt rác chính là đi đến kho binh khí nhặt một ít binh khí không bị dính nguyền rủa.

Nơi này được gọi là bí cảnh Vũ Hoàng vì nó vốn là mỏ quặng của Long mạch tộc, toàn bộ các luyện khí sư của Long mạch tộc đều từng luyện khí trên đảo này, trong đó có một vị luyện khí sư nổi tiếng nhất của Long mạch tộc tên là Vũ Hoàng”

(*Truyện được phát hành độc quyền trên Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)


Chương 835: Sinh Mệnh Kết Tinh

Bí cảnh Vũ Hoàng có cái tên như vậy chính là vì trên đảo này đã từng sinh ra một vị luyện khí sư có thể xưng Hoàng xưng Đế.

Toàn bộ đảo Vũ Hoàng là nơi tập trung khoáng sản khai thác được, rồi tiến hành luyện khí, vân vân, cũng có thể coi là một kho binh khí của Long mạch tộcLúc trước, khi toàn bộ Long mạch tộc bị công phá thì người của Long mạch tộc trên đảo Vũ Hoàng không thể tiêu hủy số lượng binh khí lớn như vậy, nhưng cũng không cam lòng để chúng rơi vào tay Nhân tộc, thế nên họ liền nguyền rủa những binh khí khiến người của các tộc khác không thể sử dụng được những binh khí đó!

Loại nguyền rủa này không thể giải trừ, mà binh khí bị nguyền rủa cũng không thể sử dụng nữa, cho nên trong mắt những thiên tài cấp Thần ở đây, chúng nghiễm nhiên trở thành rác rưởi.

Nhưng số lượng binh khí này thật sự quá mức khổng lồ, từ huyền khí cấp thấp nhất cho đến linh khí, tiên khí, thánh khí, tổng số lượng cũng phải lên đến trăm vạn món, trong đó còn có một vài binh khí bị bỏ sót, không dính phải lời nguyền.

Nếu có thể tìm được một hai món thánh khí ở trong đó thì cũng coi như đã kiếm được một món lớn rồi.

Nhưng xác suất để tìm ra được một món binh khí không bị nguyền rủa trong một đống binh khí khổng lồ như vậy cũng không lớn, thế nên liền biến thành “nhặt rác” trong miệng những thiên tài cấp Thần kia.

Thật ra, ngay từ đầu cũng có một số thiên tài cấp Thần từ bỏ việc khai thác mỏ quặng để đi đến kho binh khí kia “nhặt rác”.

Nhưng đa số võ giả vẫn cho rằng chăm chỉ đào mỏ vẫn kiếm được nhiều hơn.

Nhưng bây giờ La Chinh dẫn đám trùng ăn khoáng thạch màu tím kia xuống tầng dưới rồi, thế nên bọn họ không muốn tiến vào nữa.

Tuy đào mỏ quặng kiếm được kha khá, nhưng không ai muốn dâng tính mạng của mình.

“Thì ra là thế” La Chinh gật đầu.

Hắn không có hứng thú gì với việc “nhặt rác”, cho nên vẫn quyết định đi vào trong cây mỏ quặng.

Ngược lại, hai người Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi cũng không đi nhặt rác, trên thực tế đám người Lưu Tú và Thái tử thần quốc Chu Ninh cũng không đi.

Người đã lên đến địa vị này như bọn họ, ngoài bán thần khí và thần khí ra thì cho dù là thánh khí thượng phẩm cũng khó có thể lọt vào mắt bọn họ.

Nhưng bọn họ cũng không chọn tiến vào kim tự tháp, thế nên các võ giả ở lại đều nhìn vào La Chinh.

Người khác nhìn mình thế nào, La Chinh hoàn toàn không quan tâm, nhưng hắn dẫn trùng ăn khoáng thạch xuống tầng dưới cũng khiến Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi sợ hãi và phải đi ra, vì thế La Chinh liền nói: “Nếu những con trùng kia đã quay về tầng trên, ta sẽ trở ra thông báo cho các ngươi”

Hỏa Doãn Nhi không mấy hứng thú với việc khai thác mỏ quặng nên nàng cũng chỉ tiến vào ba lượt mà thôi.

Đa số thời điểm nàng đều chỉ ngồi ở một góc của kim tự tháp nhìn La Chinh không ngừng ra ra vào vào.

Nghe La Chinh nói vậy, Hỏa Doãn Nhi cũng định khuyên bảo hắn không nên tiến vào nữa, nhưng nghĩ thế nào mà cuối cùng vẫn không nói ra.

Nàng cũng giống Yến Vương, biết rõ mình không khuyên được La Chinh.

Nhưng đám người Lưu Tú và Chu Ninh nghe vậy thì ngược lại cảm thấy hơi vui vẻ.

Như thế mới tốt, dù sao hiện tại vẫn còn một khoảng thời gian nữa thì nhóm đại năng Thần Hải Cảnh mới tiến vào.

Nếu bọn họ không muốn đi “nhặt rác”, vậy đương nhiên cũng không mong sẽ lãng phí khoảng thời gian quý báu này.

Sau khi nói xong, lần này La Chinh cũng không lựa chọn cánh cổng hẹp của tầng bốn mươi mà chọn cánh cổng của tầng bốn mươi mốt.

Lần này tiến vào, La Chinh cũng không gặp phải trùng ăn khoáng thạch màu tím.

Cây mỏ quặng này kéo dài ra mười vạn chiếc lá, La Chinh đứng ở tầng bốn mươi mốt, có lẽ cũng là đứng ở đoạn cao nhất rồi.

Trong tầng bốn mươi mốt tổng cộng chỉ có hai trăm phiến lá, trong tầng bốn mươi hai thì chỉ có một trăm năm mươi phiến lá, trong tầng bốn mươi ba là một trăm phiến lá, còn trong tầng bốn mươi bốn cũng chỉ có sáu mươi phiến lá.

Tầng bốn mươi lăm là mười phiến lá…

Tầng bốn mươi sáu là sáu phiến lá…

Tầng bốn mươi bảy là ba phiến lá…

Tầng bốn mươi mốt chỗ La Chinh đang đứng vẫn không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Hiện tại hắn cũng không trông đợi gì quá lớn, thế nên sau khi nhìn lướt qua, hắn liền đi đến bên cạnh phiến lá, tìm kiếm bóng dáng của đám trùng ăn khoáng thạch màu tím.

“Bên trái có một con…”

“Trên phiến lá tầng bốn mươi ba có một con…”

“Ở đó, có năm con!” Ánh mắt La Chinh lóe lên, hắn nhìn thấy năm con trùng ăn khoáng thạch màu tím đã quay trở về tầng bốn mươi, cũng chính là về lại chỗ lúc trước!

Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhảy xuống lần nữa, chui vào khe hở, truyền tin trùng ăn khoáng thạch màu tím đã quay trở lại tầng bốn mươi, sau đó hắn đi thẳng lên tầng bốn mươi hai.

Cho dù đã không ôm hy vọng tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch nữa, nhưng La Chinh vẫn sẽ cẩn thận tìm kiếm một lần.

Phát hiện phiến lá ở tầng bốn mươi hai không có, hắn tiếp tục nhảy xuống, sau đó lại tiến vào tầng bốn mươi ba.

Tầng bốn mươi bốn…

Tầng bốn mươi lăm…

Hỏa Thần đã tiến vào trong kim tự tháp lần nữa, bắt đầu khai thác mỏ quặng.

Có lẽ trong đám Thái tử, thiên phú của hắn không được coi là xuất chúng, nhưng quả thực hắn là người chăm chỉ nhất.

Còn Hỏa Doãn Nhi thì ngồi ở một góc bên cạnh kim tự tháp, nhìn La Chinh cứ hết tiến vào lại đi ra…

“Hắn thu thập Sinh Mệnh Nguyên Thạch vì ai vậy?” Trong lòng Hỏa Doãn Nhi đã bắt đầu suy đoán, khóe miệng cũng cong lên một chút, ánh mắt hơi lóe lên.

Đúng lúc này, nàng lại nhìn thấy La Chinh tiến vào tầng bốn mươi lăm…

Tầng bốn mươi lăm?

Mắt Hỏa Doãn Nhi chớp chớp vài cái.

Cho dù lúc trước nàng hoàn toàn không biết gì về bí cảnh Vũ Hoàng thì hiện tại nàng cũng biết rõ, từ tầng bốn mươi lăm đến tầng bốn mươi bảy, ba tầng cuối cùng không cần thiết phải tiến vào.

Phiến lá trong ba tầng cuối cùng này căn bản không thể khai thác.

Qua nhiều năm như vậy, nhiều đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đã dùng đủ loại thủ đoạn mà vẫn không thể khai thác được bất cứ thứ gì từ tầng thứ bốn mươi lăm trở lên, bởi vì căn bản không khai thác nổi!

Đừng nói là trong ba tầng cuối cùng này vốn không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, cho dù có thì cũng chỉ có thể giương mắt nhìn thôi.

Sao La Chinh có thể không hiểu rõ điều này? Nhưng hắn vẫn lựa chọn tiến vào tầng bốn mươi lăm, nơi được gọi là không thể khai thác nổi!

Ngay trong nháy mắt La Chinh tiến vào tầng bốn mươi lăm, hắn liền ngửi được một mùi hương thoang thoảng.

“Kỳ lạ, trong tầng bốn mươi bốn cũng không ngửi thấy mùi này, không biết mùi này từ đâu ra?” Trên mặt La Chinh lộ vẻ nghi hoặc.

Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy trên đỉnh đầu có sáu phiến lá rất lớn.

Mà ở trong khe hở kia, La Chinh lại nhìn thấy thêm ba phiến lá nữa.

Sáu phiến lá này là của tầng bốn mươi sáu, còn ba phiến lá kia là của tầng bốn mươi bảy, cũng chính là tầng chót!

Chỉ có điều, ở chính giữa của ba phiến lá kia có một đóa hoa nở rộ!

“Mùi hương truyền ra từ trong đóa hoa kia! Nhưng hình dáng của bông hoa này…” Mắt La Chinh chớp một cái, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Đóa hoa kia không giống hoa của thiên nhiên, ngược lại giống như một loại khoáng vật vậy.

Cho dù là cánh hoa, nhụy hoa, hay rễ cây thì đều như được tạo ra bằng đủ loại khoáng thạch, cho nên nhìn qua cũng có góc có cạnh.

Cũng chính bởi vì vậy, đóa hoa kia mang đến cho người ta vẻ đẹp cực kỳ cân đối.

Sau khi nhìn chăm chú vài lần, La Chinh liền rời mắt khỏi nó.

Cho dù hắn có chút không tình nguyện, nhưng cũng chỉ có thể cảm thán một câu: Đấng sáng thế thật thần kỳ.

Bởi hắn còn có chuyện quan trọng phải làm…

Nhưng lúc này đây khi cúi đầu xuống, trong ánh mắt La Chinh lập tức là vô số sắc thái: “Đây là, đây không phải là Sinh Mệnh Nguyên Thạch sao?”

Dưới chân La Chinh có mười bốn khối đá tròn trịa lớn như quả trứng gà quay quanh một chỗ, chỉ nhìn qua liền thấy rất giống Sinh Mệnh Nguyên Thạch!

Kích thước giống nhau, ánh sáng tỏa ra cũng giống nhau, hơn nữa La Chinh đã khai thác nhiều như vậy nên cũng nhận ra, mỗi lần Sinh Mệnh Nguyên Thạch xuất hiện đều tạo thành một vòng xoay.

Sinh Mệnh Nguyên Thạch sẽ không xuất hiện một viên đơn lẻ, mà mỗi lần xuất hiện đều phải là số chẵn, mười viên, mười hai viên, mười bốn viên… tạo thành một ổ.

Một vòng khoáng thạch đang xoay quanh trước mắt này cũng tương tự, thế nhưng bề ngoài của vòng khoáng thạch này lại là trạng thái nửa trong suốt.

Nhìn xuyên thấu qua phiến lá trong suốt, lại xuyên thấu qua vỏ ngoài nửa trong suốt kia, La Chinh có thể nhìn thấy có một hạt kết tinh đang không ngừng di chuyển trong đó.

“Đó cũng là lực sinh mệnh! Lực sinh mệnh thật đậm!” La Chinh cẩn thận nhìn qua, cảm nhận càng thêm sâu hơn! Cho dù cách phiến lá rất dày thì La Chinh vẫn có thể cảm nhận được lực sinh mệnh trong đó!

Sau khi bóp nát một viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch, bên trong chỉ có một tia lực sinh mệnh rất ít ỏi.

Nhưng những viên đá trước mắt này lại không giống.

Sợ rằng lực sinh mệnh được chứa trong một viên bất kỳ cũng gấp đến ngàn lần so với Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Nói cách khác, chỉ cần một viên đá này thôi có lẽ cũng có thể khiến Ninh Vũ Điệp hoàn toàn khôi phục như trước rồi!

Nhìn thấy những viên đá nhỏ này, La Chinh lại một lần nữa cảm thán về sự thần kỳ của đấng sáng thế, đồng thời tâm tình cũng bắt đầu vô cùng kích động.

“Một viên, ta chỉ cần một viên thôi! Chỉ cần có thể lấy ra một viên là đủ rồi!” Ánh mắt La Chinh nhìn chằm chằm dưới chân.

Vấn đề là mười phiến lá dưới chân La Chinh này, cộng thêm sáu phiến lá trên đỉnh đầu La Chinh và ba phiến lá ở tầng cao nhất, phiến lá của ba tầng này, cho dù là các đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc cũng không thể khai thác nổi đến một lần.

Hơn nữa, rất có thể tứ đại thần quốc đã từng xin sự giúp đỡ của Nhân tộc ở Thượng Giới thông qua con đường Nghịch Linh, thế mà vẫn không thể làm gì được mười chín phiến lá này.

Tất nhiên, La Chinh muốn lấy một viên là không nhiều, nhưng chung quy lại thì vẫn khó như lên trời!

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box