[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 166 : Đi lên trên (c826-c830)
❮ sautiếp ❯Chương 826: Đi lên trên
La Chinh không biết giá trị của thứ này, hắn chỉ đơn thuần là vì đã nhận quà tặng của Hỏa Doãn Nhi nên hơi ngại mà thôiChẳng qua giờ đây thấy ánh mắt của những thiên tài cấp Thần này, La Chinh cũng nhận thấy có cái gì đó không đúng…
Lẽ nào viên đá nhỏ vuông vắn này rất quý giá?
Thấy La Chinh không trả lời mình, Yến Vương nuốt một ngụm nước bọt rồi lập tức hỏi thêm một câu: “Thiên Hành huynh, huynh chắc chắn muốn tặng cho nó Hỏa Doãn Nhi chứ?”
La Chinh cười thản nhiên mà đáp rằng: “Đương nhiên”
“Nhưng giá trị của thứ này gần như không thể ước lượng được…” Yến Vương nhắc nhở lần nữa.
Yến Vương vốn muốn nói Sinh Mệnh Nguyên Thạch hoàn toàn không cách nào so sánh với viên đá trong tay hắn, nhưng lời này hắn không tiện nói thẳng ra.
“Đối với ta, Sinh Mệnh Nguyên Thạch mới là thứ quan trọng nhất, những khoáng thạch khác đều không quan trọng.
Tặng cho ngươi!” Vừa nói xong, La Chinh đã ném khoáng thạch hình vuông sáng lấp lánh qua.
Thấy La Chinh tiện tay ném ra như vậy, không ít võ giả đều hận không thể đưa hai tay ra để đón viên khoáng thạch óng ánh kia vào trong tay.
Đương nhiên, La Chinh ném rất chính xác, không có khả năng ném cho ai khác ngoài Hỏa Doãn Nhi.
Tuy trong ánh mắt của đám người Lưu Tú cũng hiện vẻ tham lam, nhưng lại không dám ra tay cướp giật ở nơi này.
Dù sao thì quy củ của tứ đại thần quốc cũng nghiêm khắc hơn so với Trung Vực, nếu đứng ra cướp thì sợ là cuối cùng bản thân lại là người gặp phiền toái.
Trong hai mắt Hỏa Doãn Nhi lóe lên sắc thái kỳ lạ.
Nàng nhìn viên khoáng thạch trong tay rồi sau đó mới cười nói: “La Thiên Hành, huynh thực sự không biết đây là cái gì sao?”
La Chinh lắc đầu.
“Phù…” Hỏa Doãn Nhi thở hắt ra một hơi, sau đó vừa cười vừa nói, “Xem ra huynh thật sự không phải người của tứ đại thần quốc chúng ta!”
Hiện giờ Hỏa Doãn Nhi thông qua viên đá nhỏ lấp lánh này để xác nhận La Chinh chính xác không phải là của người tứ đại thần quốc.
Nhưng chẳng qua, La Chinh có phải võ giả bản địa của tứ đại thần quốc hay không đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.
La Chinh chỉ cười cười không nói.
Nghe giọng điệu của Hỏa Doãn Nhi thì có lẽ hắn đã thực sự đào ra được một món đồ kỳ quái rồi…
“Thứ sáng lấp lánh này là Thiên Huy Chi Nhãn! Ừm… Thứ này quý giá quá, ta không thể nhận được!” Nói rồi, Hỏa Doãn Nhi lại ném trả La Chinh, sau đó nhẹ nhàng cười với Yến Vương, “Yến Vương, ngài giải thích lại cho huynh ấy đi! Thần quốc Hắc Thiết các vị chắc là biết rõ nhất!”
Yến Vương cười nhẹ rồi nói: “Luyện khí sư giỏi nhất trong thần quốc Hắc Thiết chúng ta cũng chỉ có thể luyện chế ra vũ khí có cấp bậc là bán thần khí, dốc hết tất cả tài nguyên cũng không thể chế tạo ra được thần khí thực sự!”
Thần quốc Hắc Thiết nổi tiếng nhờ luyện khí sư, bọn họ đại diện cho tiêu chuẩn luyện khí cao nhất của tứ đại thần quốc.
Nếu ngay cả thần quốc Hắc Thiết cũng chỉ có thể luyện chế ra bán thần khí thì trong tứ đại thần quốc cũng không có ai đủ khả năng luyện chế ra thần khí.
Mãi cho đến một ngày, một vị cường giả Sinh Tử Cảnh đào ra được một viên đá sáng lấp lánh ở trong bí cảnh Vũ Hoàng!
Lúc đầu, các nhóm luyện khí sư cũng không thể dung nhập viên đá kia vào trong vũ khí, cho nên từng có thời gian viên đá này bị coi là thứ vô dụng.
Song, ngay cả đao kiếm cũng không thể hủy được viên đá này, nó cũng không bị lửa hay sét ăn mòn.
Đặc tính này cực kỳ quái dị nên vẫn có không ít luyện khí sư có hứng thú với nó.
Về sau, rốt cuộc điều huyền bí bên trong viên đá này cũng bị một vị luyện khí sư tên là Chung Thiên Huy khám phá ra, sau đó thành công trong việc sử dụng nó để luyện chế ra món thần khí đầu tiên của tứ đại thần quốc!
Để tưởng niệm vị luyện khí sư tên Chung Thiên Huy này, người ta đặt tên cho loại đá vuông vức đó là Thiên Huy Chi Nhãn.
Về phần vận mệnh nhiều sai trái của vị luyện khí sư này thì tạm thời không nhắc tới nữa.
Sau này, võ giả nào tìm được một viên Thiên Huy Chi Nhãn ở bí cảnh Vũ Hoàng thì trong tứ đại thần quốc đều có thể có thêm một món thần khí hoàn toàn mới! Từ trước tới nay, bí cảnh Vũ Hoàng cũng đã cho ra bảy viên Thiên Huy Chi Nhãn rồi, cho nên trong tứ đại thần quốc hiện nay có bảy món thần khí!
Nói cách khác, giá trị của một viên Thiên Huy Chi Nhãn gần như bằng một món thần khí!
Nói như vậy thì hẳn là cũng tưởng tượng được giá trị của viên đá sáng lấp lánh này rồi? Đây cũng là lý do vì sao ánh mắt mọi người lại đầy đố kỵ như vậy!
Cho dù là Thái tử thần quốc thì cũng không thể được trang bị một món thần khí.
Thái tử Lưu Tú của thần quốc Đại Vũ không có, Thái tử Hỏa Thần của thần quốc Thiên Phong cũng không có.
Cho dù là Thái tử Chu Ninh của thần quốc Hắc Thiết, thần quốc nổi tiếng về luyện chế binh khí mà cũng không có!
Nếu như Thái tử có thể mang về một viên Thiên Huy Chi Nhãn thì chỉ cần dựa vào địa vị của mình, khả năng bọn họ có được một món thần khí là rất lớn.
Cho dù không lấy được thần khí thì cũng sẽ được thưởng hậu hĩnh!
Đáng tiếc…
Đáng tiếc lại bị La Chinh đào được.
Nếu là những Thái tử hoặc Hoàng tử quan trọng một chút thì bọn họ sẽ không dám công khai cướp đoạt, nhưng nếu là thiên tài cấp Thần xuất thân từ võ phủ, đương nhiên bọn họ sẽ chẳng kiêng nể gì!
La Chinh không phải Thái tử, cũng không phải Hoàng tử, nhưng vấn đề là thực lực của người ta rành rành ra đấy, ai dám cướp của hắn thì đúng là sợ mình sống quá lâu rồi.
Nghe xong lời Yến Vương giải thích, La Chinh mới hiểu được một chút.
Có điều, trong lòng hắn vẫn bình tĩnh y hệt như lúc trước.
Đối với La Chinh mà nói, thần khí cũng chỉ là vật ngoài thân, thăng cấp thực lực của chính mình mới là điều quan trọng nhất với võ giả.
Hỏa Doãn Nhi nhất quyết từ chối, La Chinh cũng không tiện ép người ta phải nhận, thế nên bèn tiện tay nhét cái gọi là Thiên Huy Chi Nhãn đó vào trong nhẫn tu di của mình.
“Ta đi đào mỏ tiếp đây!” La Chinh cười nói với Yến Vương.
Yến Vương liền nói: “Không thành vấn đề, huynh chú ý chỉ hoạt động ở dưới tầng ba mươi là được, không nên lên trên tầng ba mươi”
“Vì sao?” Trên mặt La Chinh hiện ra vẻ khó hiểu.
“Từ tầng ba mươi trở lên chính là khu vực hoạt động của cường giả Sinh Tử Cảnh, nếu võ giả Hư Kiếp Cảnh mà lên thì sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng” Yến Vương đáp.
Cây đại thụ này được chia làm bốn mươi bảy tầng, từ tầng ba mươi trở lên là tầng mà các cường giả Sinh Tử Cảnh tiến vào, trên tầng bốn mươi thì chỉ đại năng Thần Hải Cảnh mới có thể đi vào.
Thế cho nên, tuyệt đại đa số võ giả Hư Kiếp Cảnh đều hoạt động ở dưới tầng ba mươi.
Tuy càng lên cao thì phẩm chất khoáng thạch đào được có thể sẽ càng tốt, nhưng lên đến tầng ba mươi thì mức độ cứng rắn của lá cây kia thực sự khó có thể tưởng tượng được, những võ giả có cấp bậc Hư Kiếp Cảnh căn bản sẽ không đào được!
“Ha ha, tầng ba mươi cũng không dám đi.
Ngươi tốt xấu gì cũng là người đã đánh bại quái vật nhỏ, đừng có mà sợ chết thế chứ?” Tiếng cười lạnh lùng của Lưu Tú vang lên, sau đó hắn lập tức vọt về phía kim tự tháp.
Trên bả vai hắn có vác một cái cuốc được tạo hình vô cùng khoa trương, hai góc trước sau của cái cuốc đó đều không ngừng bốc lửa, dĩ nhiên đó là một món thánh khí thượng phẩm.
Sau mấy lần nhảy lấy đà, hắn liền leo thẳng lên trên tầng ba mươi của kim tự tháp rồi lập tức chui vào trong đó.
“Đừng nghe hắn khiêu khích, số tầng hiện tại cũng đủ để tìm Sinh Mệnh Nguyên Thạch rồi” Yến Vương cũng sợ La Chinh bị khích mà thực sự leo lên trên tầng ba mươi.
La Chinh mỉm cười, hắn cũng hiểu nỗi lo lắng của Yến Vương, làm sao hắn có thể bị loại thủ đoạn ấu trĩ này khích tướng cho được? Thời gian không còn nhiều, tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch vẫn quan trọng hơn…
Vì vậy, La Chinh lại tiến vào trong cánh cửa hẹp ở tầng hai mươi chín của kim tự tháp lần nữa.
Nói chung, vận may của La Chinh cũng coi như không tệ, lần thứ hai tiến vào không có thu hoạch gì, nhưng lần thứ ba đã phát hiện ra một ổ Sinh Mệnh Nguyên Thạch!
Sau đó La Chinh nhanh chóng đập lá cây kia ra, tiếp tục thu những viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch vào trong nhẫn tu di.
Như vậy, La Chinh cũng phát hiện ra, rằng một khi đã không gặp được Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì thôi, nhưng cứ hễ xuất hiện là sẽ có từng ổ từng ổ, ít thì cũng hơn mười viên, nhiều thì có tới mấy chục viên!
Sau đó La Chinh liền không ngừng tiến vào trong cửa hẹp, rồi lại rơi ra ngoài, mười lần, hai mươi lần, ba mươi lần…
Dần dần, Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong nhẫn tu di của La Chinh cũng đã tích lũy được tới hai ba trăm viên.
Nhưng con số này vẫn còn khá chênh lệch với mục tiêu của La Chinh.
Phiền toái nhất chính là tất cả lá cây ở tầng thứ hai mươi chín đều đã bị hắn xem qua một vòng rồi.
Hắn gần như có thể xác định rằng khắp cả tầng hai mươi chín này đã không còn Sinh Mệnh Nguyên Thạch nữa.
Mà ở tầng hai mươi tám, La Chinh cũng đã tìm một vòng, chỉ phát hiện được một ổ Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà thôi, còn tầng hai mươi bảy thì căn bản không phát hiện ra viên nào.
Thấy thời gian vẫn cứ trôi qua từng giờ mà mình mới chỉ hoàn thành được một phần tư mục tiêu, La Chinh liền nhìn về phía tầng ba mươi.
Cho dù tầng ba mươi này có chút khó khăn như lời Yến Vương nói thì đối với La Chinh cũng chẳng phải việc gì quá khó.
Lúc trước, La Chinh có thể tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch, cho nên hắn lười tiến vào tầng ba mươi.
Nhưng hiện tại, Sinh Mệnh Nguyên Thạch của tầng hai mươi chín đã bị hắn moi sạch, nên cũng chỉ đành tiếp tục đi lên mà thôi!
Chương 827: Giao dịch
Sau khi trở lại bên cạnh kim tự tháp, La Chinh liền chuẩn bị tiến lên phía tầng thứ ba mươiMỗi lần La Chinh đi ra đều có thể phát hiện một đám người đứng ở đây nói chuyện phiếm.
La Chinh vẫn cảm thấy tò mò, không hiểu tại sao đám người kia không tranh thủ đào khoáng thạch đi mà lại la cà ở chỗ này làm gì?
Thế nhưng lần này đi ra, La Chinh mới biết, thì ra đám người kia tụ tập ở chỗ này là để giao dịch khoáng thạch trong tay.
Không hiểu cây đại thụ này hút khoáng thạch từ nơi nào lên mà lại có rất nhiều chủng loại, thế nên đương nhiên mọi người có thể thông qua giao dịch để đáp ứng nhu cầu của mình.
Vào lúc chuẩn bị leo lên, La Chinh bỗng nhiên suy nghĩ một chút rồi đi về phía đám người kia.
Khi La Chinh một mình đi về phía này thì cả đám người liền tức khắc im lặng.
Giờ đây cũng có thể coi La Chinh là người có danh có tiếng, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng những thiên tài cấp Thần trẻ tuổi.
La Chinh lại không để ý tới chuyện này, hắn lấy từng viên khoáng thạch ra khỏi nhẫn tu di, để thành một đống lộn xộn trên mặt đất rồi nói: “Ai đào được Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì có thể trao đổi với ta”
Phần lớn những thiên tài cấp Thần này đều hoạt động từ tầng hai mươi trở lên, nhưng cao nhất cũng chỉ tầm tầng hai lăm, hai sáu.
Với thực lực của bọn họ mà đi lên cao nữa thì căn bản cũng chẳng đào nổi những chiếc lá kiên cố kia, thế nên tất nhiên cũng không lấy được khoáng thạch trong đó.
Mà La Chinh lại luôn hoạt động ở tầng hai mươi chín, ngoài Sinh Mệnh Nguyên Thạch ra, hắn còn tiện tay đào ra được một ít khoáng thạch khác có hình dáng không tệ, màu sắc cũng rất đẹp.
Dưới sự phối hợp của cuốc đào quặng cấp bậc thánh khí hạ phẩm, cùng một chút lực vảy rồng thì đối với La Chinh đây cũng không được coi là chuyện khó khăn.
Số tầng càng cao thì khoáng thạch đào được cũng càng tốt.
Nhưng những loại khoáng thạch khác không có tác dụng gì với La Chinh, chỉ là trong đó cũng không thiếu khoáng thạch quý hiếm, giá trị của một số khoáng thạch thậm chí còn không hề kém Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Cho nên khi La Chinh ném ra mấy viên khoáng thạch lẻ tẻ này thì trong đôi mắt của một số võ giả lập tức bắn ra tia sáng khác thường.
Trong đó, đúng là có mấy khoáng thạch mà bọn họ cần!
Không ít võ giả bị đống khoáng thạch trên đất hấp dẫn.
Một vị trong đó chỉ vào đống khoáng thạch rồi nói: “Ta không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, nhưng ngươi cứ ra giá cho viên khoáng thạch màu xanh này, ta có thể dùng đá chân nguyên cực phẩm để mua”
Những thiên tài cấp Thần này hẳn là con cháu trong các thế gia ngũ phẩm, có điều kiện kinh tế cho nên ra tay khá là hào phóng.
Trong tay bọn họ có thể không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, nhưng lại có không ít đá chân nguyên cực phẩm.
La Chinh lắc đầu rồi nói ngay: “Khoáng thạch của ta chỉ đổi chứ không bán.
Nếu muốn lấy thì dùng Sinh Mệnh Nguyên Thạch đến đổi đi”
Võ giả kia nghe La Chinh nói như vậy, trên mặt lộ ra vẻ không tin rồi lập tức hô lên: “Hai trăm viên đá chân nguyên cực phẩm”
Nghe thấy vậy, ngay cả mí mắt La Chinh cũng chẳng thèm ngước lên, hắn lười giải thích lại cho kẻ điếc.
“Ba trăm, ba trăm viên đá chân nguyên cực phẩm” Võ giả thấy vẻ mặt của La Chinh như vậy thì có vẻ cảm thấy mình bị làm nhục nên liền tăng giá thêm một nửa nữa.
Biểu cảm trên mặt La Chinh vẫn không có thay đổi gì.
“Bốn trăm!” Võ giả kia lại ra giá thêm một trăm.
Thực ra ở bên ngoài, viên Lục Tùng Thạch này cũng có giá khoảng năm trăm viên đá chân nguyên cực phẩm, nhưng nơi này là nguồn khoáng thạch nên giá cả thu mua cũng sẽ thấp hơn không ít.
Thế nhưng La Chinh vẫn không có động tĩnh gì mà chỉ tiếp tục lướt qua một vòng rồi nói: “Thời gian của ta không nhiều, nếu mọi người có Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì có thể lấy ra đổi”
“Nhóc con, ngươi có ý gì? Giá ta đây trả cũng không phải thấp!” Võ giả nọ lạnh giọng nói, trong mắt cũng là vẻ không lành.
Hắn phát hiện La Chinh hoàn toàn không để ý đến mình nên mặt mày đỏ bừng cả lên.
Võ giả ở vào cái tuổi này thì sĩ diện là nhất, khó lòng tha thứ cho những người xem thường mình nhất.
Nghe thấy câu hỏi của võ giả kia, trên mặt La Chinh lộ ra chút ý cười châm biếm, sau đó nhìn chằm chằm hắn rồi nói: “Lời ta nói, ngươi nghe không hiểu? Chỉ đổi, không bán! Lặp lại lần nữa, nếu muốn thì mang Sinh Mệnh Nguyên Thạch ra mà đổi! Không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì đừng tới góp vui, giờ đã nghe rõ chưa?”
Lúc này võ giả kia mới giật mình phát hiện ra tên nhóc trước mắt này chính là cái tên mà dám chọc vào cả đại năng Thần Hải Cảnh, thế thì hắn làm sao có thể dây vào được.
Thế là dù bực bội tới mức mặt mày lúc đỏ lúc trắng thì cuối cùng hắn vẫn đành ảo não lui sang một bên.
Ngay lúc võ giả kia vừa lui lại thì có một vị võ giả khác nói với La Chinh: “Ta có mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch, ta muốn đổi lấy viên Thanh Mông Thạch của ngươi có được hay không?”
Thứ mà vị võ giả kia chỉ chính là một viên khoáng thạch mặt ngoài hiện ra rất nhiều đường nét có màu xanh, thoạt nhìn thì như trong suốt nhưng nếu tỉ mỉ quan sát thì sẽ thấy bên trong lại hơi mờ mờ.
La Chinh mỉm cười: “Thành giao!” Hắn lập tức điểm nhẹ ngón tay một cái, viên Thanh Mông Thạch kia liền bay thẳng về phía đối phương.
Hắn không sợ đối phương sẽ lấy luôn của mình mà không trả Sinh Mệnh Nguyên Thạch, còn việc mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch có thể đổi được một viên Thanh Mông Thạch hay không thì La Chinh cũng không quan tâm lắm.
Võ giả kia biết rõ sự lợi hại của La Chinh nên làm sao dám lừa? Hắn liền thoải mái lấy mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch ra giao cho La Chinh, nét mặt hiện ra vẻ mừng rỡ, cho thấy rõ ràng là hắn đã có lãi.
Một số võ giả thấy cảnh này thì trong lòng thầm mắng La Chinh ngu ngốc, bởi trao đổi như thế rõ ràng là thiệt.
Chỉ có điều, bọn họ cũng sẽ không nhắc La Chinh.
“Còn ai có Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì đều có thể đổi với ta” Thấy vẻ mặt của đối phương, trong lòng La Chinh cũng hiểu rõ.
Nhưng ý nghĩa của Sinh Mệnh Nguyên Thạch đối với hắn lớn hơn các khoáng thạch khác rất nhiều, thế nên dù có phải trả giá lớn hơn nữa cũng đáng.
Thấy La Chinh dễ nói chuyện như vậy, một số võ giả cũng bắt đầu rục rịch.
Tuy số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch không có nhiều lắm, nhưng vẫn có mấy võ giả đào được.
Một vị võ giả trong đó cũng chỉ vào khoáng thạch màu vàng kim dưới chân La Chinh mà nói: “Chỗ này của ta có sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch, đổi viên này với ngươi có được không?”
La Chinh đang chuẩn bị gật đầu thì một giọng nói du dương vang lên: “Sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch đổi lấy một viên Phác Kim, ngươi cũng biết làm ăn đấy!”
Người lên tiếng chính là Nguyệt Doanh, nàng vừa mới từ khe hở kia ra ngoài liền nhìn thấy La Chinh tùy ý ném một đống khoáng thạch xuống đất để trao đổi với người khác.
Trong đống khoáng thạch trước người La Chinh thì viên Phác Kim màu vàng kia có giá trị cao nhất! Một viên Phác Kim lớn như vậy, chí ít cũng có thể bán với giá bốn nghìn viên đá nhân nguyên cực phẩm!
Vị võ giả vừa ra giá kia nghe thấy Nguyệt Doanh mở miệng phá rối thì sắc mặt cũng trầm xuống.
Nhưng Nguyệt Doanh lại không sợ hãi mà lạnh lùng nói: “Thế nào? Muốn động thủ? Một đầu ngón tay của Thiên Hành ca cũng có thể đâm chết ngươi! Ngươi muốn một viên Phác Kim thì ít nhất cũng phải đem tám mươi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch ra mà đổi!”
Nghe thấy Nguyệt Doanh đem mình ra để uy hiếp đối phương lộ liễu như vậy, trên mặt La Chinh cũng hiện ra vẻ bất đắc dĩ.
La Chinh chẳng trông chờ gì vào việc đối phương có thể lấy ra tám mươi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch để đổi, thế nên vì Ninh Vũ Điệp, cho dù chỉ có sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch hắn cũng sẽ không ngần ngại mà đổi.
Đối phương nghe thấy lời uy hiếp như thế thì cũng chỉ cắn môi nói: “Ta không có nhiều Sinh Mệnh Nguyên Thạch như vậy! Trên tay ta cũng chỉ có mười hai viên!”
“Rõ ràng có mười hai viên nhưng giữ lại sáu viên, định bắt nạt Thiên Hành ca không hiểu rõ về giá trị của những khoáng thạch này, nên còn muốn đổi thêm thanh Kim Noãn Thạch này nữa chứ gì?” Nguyệt Doanh khom lưng, cầm một thanh khoáng thạch thon dài màu vàng kim lên, quơ quơ về phía võ giả nọ.
Bị Nguyệt Doanh nói trúng tâm tư, biểu cảm trên mặt võ giả này cũng cực kỳ mất tự nhiên.
Thấy hắn vẫn không nói gì, Nguyệt Doanh đành nói trước: “Thế này đi, viên Phác Kim này tính ngươi với giá ba nghìn năm trăm viên đá chân nguyên cực phẩm, cộng thêm mười hai viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong tay ngươi! Chốt giá!”
“Ngươi…” Đáng lẽ chỉ cần sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch là có thể thu vào tay, vậy mà giờ lại bị nữ nhân này chọc gậy bánh xe, làm sao hắn không buồn bực cho được? Hơn nữa, quả thực hắn định dùng sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch còn lại để đổi lấy thanh Kim Noãn Thạch kia…
Nhưng dù vậy thì hắn cũng chẳng thể làm gì Nguyệt Doanh!
Chẳng qua ba nghìn năm trăm viên đá chân nguyên cực phẩm cộng với mười hai viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch… thì hắn vẫn có lời một chút rồi.
Nghĩ tới đây, hắn liền cắn răng nói: “Được! Thành giao!”
Sau khi Nguyệt Doanh hoàn thành khoản giao dịch này với vị võ giả kia, La Chinh lại chỉ nhận mười hai viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch từ trong tay nàng mà bỏ qua đá chân nguyên cực phẩm.
Hắn nói: “Cám ơn ngươi, những thứ này coi như là thù lao của ngươi, ta không cần…”
“Huynh đúng là ngốc chết đi được!” Nguyệt Doanh trả lại những viên đá chân nguyên cực phẩm này cho La Chinh, sau đó còn nói thêm, “Ngoài việc lấy vật đổi vật thì huynh còn có thể dùng đá chân nguyên cực phẩm để thu mua Sinh Mệnh Nguyên Thạch của người khác nữa đấy! Hơn nữa, về cơ bản thì mỗi khi đào được Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì đều là theo từng ổ gồm ít nhất tám viên, mười viên, rất ít khi chỉ đào ra được sáu viên.
Cho nên khi hắn nói trong tay có sáu viên thì rõ ràng là muốn lừa huynh…”
Bị Nguyệt Doanh răn dạy như thế, La Chinh hơi sững sờ một chút.
Nữ nhân này khôn khéo hơn hắn tưởng nhiều.
Thế nhưng điều này cũng không thể trách La Chinh.
Hắn hoàn toàn không biết giá cả thị trường của những khoáng thạch này.
Còn Nguyệt Doanh chính là võ giả trong thần quốc Hắc Thiết, từ nhỏ đã được tiếp xúc và có thể phân biệt được chúng rồi.
Hơn nữa, những khoáng thạch này được sản xuất trong thánh hải Thiên Vũ, La Chinh không có cách nào tìm hiểu thông qua ý chí Đại Thế Giới..
“Nể mặt huynh đã từng cứu ta, ta giúp huynh ở đây đổi Sinh Mệnh Nguyên Thạch nhé!” Nguyệt Doanh dịu dàng cười, “Có điều, mỗi một giao dịch ta đều lấy một khoản tiền hoa hồng!”
Chương 828: Dùng khoáng thạch làm thức ăn
Được một cô gái khôn khéo như vậy giúp hắn xử lý những khoáng thạch này thì còn gì bằng.
Vốn dĩ bản thân hắn cũng không quá để ý đến giá trị của những loại khoáng thạch khác, thế nên phần tiền hoa hồng hắn lại càng không quan tâm, ngược lại còn hết sức vui vẻDo đó, La Chinh lập tức gật đầu cười nói: “Được, vậy giao cho ngươi giải quyết!”
Bản thân Nguyệt Doanh không đủ thực lực, hơn nữa sức lực của võ giả nữ cũng thường yếu hơn võ giả nam một bậc, thế nên nàng chỉ có thể đào ở tầng mười chín đến tầng hai mươi, cực khổ cả nửa ngày cũng chưa chắc đã đào được cái gì tốt.
Nay ở lại đây giúp La Chinh xử lý khoáng thạch cũng coi như là “để bản thân có chút việc mà làm”.
Đợi sau khi La Chinh đi rồi, đôi mày thanh tú của Nguyệt Doanh khẽ giật giật, nàng cười ngọt ngào với đông đảo võ giả ở đây: “Các vị bằng hữu cứ chọn thỏa thích, ở đây ta sẽ tính giá ưu đãi, nhưng sẽ ưu tiên Sinh Mệnh Nguyên Thạch!”
Nghe thấy giọng nói giòn giã của Nguyệt Doanh, các võ giả kia đều không dám xem thường.
Ngoài người đầu tiên kiếm được món hời ra thì những người khác đều đã chậm một bước rồi.
Cũng may là giá cả cô nàng đưa ra cũng không có gì thái quá, thế nên một số người vẫn vây quanh Nguyệt Doanh để lựa chọn khoáng thạch hợp ý mình.
La Chinh phi thân leo lên trên kim tự tháp, chẳng mấy chốc đã tiến vào trong tầng thứ ba mươi.
Thông thường, chỉ có cường giả Sinh Tử Cảnh mới có thể tiến vào tầng thứ ba mươi.
Vừa đi qua cánh cửa hẹp, La Chinh liền lập tức rơi xuống một chiếc lá trong đó.
Phiến lá ở tầng thứ ba mươi rộng gấp đôi so với những chiếc lá ở tầng hai mươi chín.
Càng lên trên, lá cây càng rộng, màu sắc càng đậm, đồng thời cũng càng khó đào hơn.
Khi La Chinh vừa rơi xuống chiếc lá thì tức khắc cũng cảm nhận được một luồng sát ý mãnh liệt!
“Chít chít…”
Trên chiếc lá này có một con sâu lớn, thân hình nó phát ra ánh sáng xanh biếc.
Con sâu kia phải cao hơn hai người bình thường, có sáu chân, trên đầu có đôi mắt kép* màu nâu, trên bụng là những miếng vảy làm giáp, lấp lóe ánh xanh bao quanh.
* Mắt kép: Loài động vật có mắt kép như kiến, chuồn chuồn…
Khi La Chinh vừa đứng vững trên chiếc lá, con sâu đó đã nhào mạnh về phía hắn!
Thấy con sâu to lớn đó, vẻ mặt La Chinh cũng hơi thay đổi.
Hắn nhíu chặt lông mày suy nghĩ: Không phải tất cả sinh linh trong thánh hải Thiên Vũ đều đã huyết tế hết rồi ư? Sao ở đây vẫn còn sinh linh sống?
“Két!”
Con sâu kia giơ cái chân trước như cây thương nhọn lên, đâm mạnh về phía La Chinh.
Không ngờ mũi nhọn đó lại đâm thủng một lỗ trên chiếc lá!
“Chân trước thật là sắc bén! Sức lực cũng thật lớn!”
Cho dù là phiến lá ở tầng hai mươi chín thì La Chinh cũng phải mở lực của hơn một trăm tấm vảy rồng mới có thể dùng cuốc cấp bậc thánh khí đập vỡ được, mà lá của tầng ba mươi thì chắc hẳn lại càng cứng rắn hơn!
Thế nhưng chỉ một đòn của con sâu này đã có thể đâm ra một hố nhỏ, cho thấy độ sắc bén của cái chân trước này có thể sánh ngang với thánh khí, có lẽ sức mạnh của chính con sâu này cũng không kém gì võ giả Sinh Tử Cảnh!
Thảo nào Yến Vương nói với La Chinh là từ tầng ba mươi trở lên không thích hợp cho võ giả Hư Kiếp Cảnh.
Con sâu kia giương cánh lên rồi vọt mạnh về phía La Chinh.
Thân hình La Chinh lắc một cái, nháy mắt đã tránh được cái chân trước đang đâm thẳng tới của nó.
Trước kia khi còn ở Đông Vực, La Chinh cũng đã từng đối phó với không ít đao trùng.
Thực lực của đao trùng tất nhiên không thể so sánh với con sâu trước mắt, nhưng nhược điểm của tất cả các côn trùng đều nằm ở bụng, chỉ cần nhìn phần bụng được những chiếc vảy giáp bao phủ thì biết.
Cho nên sau khi tránh được cái chân trước như mũi khoan kia, La Chinh liền áp sát vào phần bụng của con sâu, tay dùng sức đánh ra một chưởng!
Bởi vì cương nguyên đã bùng nổ nên tốc độ chưởng này khi vỗ xuống vừa nhanh mà lại vừa mạnh.
Một tiếng “rắc” giòn giã vang lên, một mảng vảy giáp trên bụng con sâu đã bị La Chinh trực tiếp đập nát.
“Chít chít…”
Con sâu lớn này kêu lên một tiếng thảm thiết rồi lập tức giương cánh lui về phía sau.
“Ồ!”
Sau khi La Chinh đập nát lân giáp trên bụng nó thì lại thấy bên trong cái bụng nó dường như đầy ắp khoáng thạch với đủ loại màu sắc!
“Con sâu này ăn khoáng thạch mà sống sao? Rốt cuộc nó có được coi là sinh linh sống không vậy…” La Chinh thầm cảm thán trong lòng, bóng dáng bất chợt lóe lên, nhịp chân không hề chậm trễ, bắt đầu đuổi theo nó ngay.
Nếu trong cơ thể con sâu này có không ít khoáng thạch thì La Chinh cũng đỡ phải đi tìm ở trong từng chiếc lá một nữa.
Nhưng con sâu lớn này cũng hết sức gian xảo, nó vỗ cánh, nhảy hết từ chiếc lá này sang chiếc lá khác!
Thế này thì La Chinh cũng đành chịu…
Chỉ cần rời khỏi lá cây này, La Chinh sẽ bị một sức hút to lớn kéo xuống, đồng thời đi qua khe hở rồi rơi ra bên ngoài, khi đó hắn phải leo lên kim tự tháp lại lần nữa rồi tiến vào trong cánh cửa hẹp.
La Chinh căn bản không có cách gì để phản kháng lại luồng sức hút to lớn đó, thế nên tất nhiên hắn cũng không thể nhảy từ chiếc lá này sang chiếc lá khác.
“Chít chít!” Dường như con sâu lớn kia cũng biết La Chinh không thể tiếp tục truy kích, nên nó lại giương hai chân trước như trường thương lên rồi hướng về phía La Chinh mà khiêu khích.
Với tâm tính bây giờ của La Chinh, cho dù là các võ giả có khiêu khích thì hắn đều có thể làm như không thấy chứ nói gì tới một con sâu? Vẻ mặt hắn hờ hững, bắt đầu quan sát khoáng thạch trong chiếc lá cây này.
Nếu như con sâu lớn chết tiệt kia còn dám bay tới, tất nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua cho nó.
La Chinh tìm kiếm một lượt trong chiếc lá rộng lớn này, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng.
Trên chiếc lá này không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, nhưng hắn cũng phát hiện ra mấy khối khoáng thạch có màu sắc diễm lệ và hình dạng đặc thù khác cho nên liền vung cuốc lên mà đào chúng ra.
Độ cứng của những chiếc là trên tầng thứ ba mươi đã tăng lên không ít so với tầng hai mươi chín, nhưng vẫn ở trong phạm vi La Chinh có thể chịu được.
Hắn chỉ cần mở lực của ba trăm tấm vảy rồng là có thể đào chiếc lá này ra rồi.
Sau khi đào mấy khối khoáng thạch lên, La Chinh nghiêng đầu nhìn thì thấy con sâu lớn kia dường như cũng đang dùng hai cái chân trước sắc nhọn như trường thương không ngừng đâm vào chiếc lá.
Chỉ chốc lát sau, cái lá đó đã bị chọc thủng một lỗ lớn, sau đó nó cúi đầu nuốt chửng khoáng thạch trong đó vào miệng.
“Quả nhiên con sâu lớn này ăn khoáng thạch mà sống!” La Chinh nhìn chằm chằm vào con sâu lớn kia, sau đó ánh mắt bỗng lóe lên.
Con sâu lớn kia ở trên chiếc lá bên cạnh, cách La Chinh cũng không xa.
Từ nơi này, hắn có thể thấy rõ phần bụng của con sâu trong suốt kia.
Nhìn vào trong bụng nó, La Chinh thấy được mấy chục viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch! Phán đoán đại khái thì ít nhất cũng có tới năm sáu chục viên!
“Sinh Mệnh Nguyên Thạch!”
(*Truyện được phát hành độc quyền trên Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
La Chinh bóp hai tay lại, xem ra không thể không giết con sâu lớn này rồi.
Nghĩ tới đây, hắn liền thả người nhảy xuống.
Trong lúc nhảy xuống, La Chinh còn quay đầu lại nhìn một cái, con sâu lớn kia chẳng hề quan tâm đến động tĩnh của hắn mà vẫn cúi đầu nuốt những viên khoáng thạch này.
Trong nháy mắt, La Chinh đã rơi vào khe hở rồi xuất hiện ở bên ngoài kim tự tháp.
Khi hắn chuẩn bị leo lên kim tự tháp thì lại nghe thấy Nguyệt Doanh ở bên cạnh kêu lên: “Thiên Hành ca! Muội đã giúp huynh đổi được mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch rồi! Còn có hai nghìn viên đá chân cực phẩm nữa”
Trong tay những thiên tài cấp Thần tới nơi này đều có không ít đá chân nguyên cực phẩm, nhưng số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì lại không nhiều.
La Chinh gật đầu, nhẹ nhàng vuốt nhẫn tu di trong tay một cái, sau đó liền có bảy tám viên khoáng thạch bay về phía Nguyệt Doanh.
Còn hắn lại xông thẳng lên kim tự tháp.
“A, Tử La Tinh, Tân Nguyệt Thạch, còn có Bích Thủy Tâm Thạch…” Khi mấy khoáng thạch đó còn đang bay trên không trung thì Nguyệt Doanh đã gọi tên của hầu hết chúng lên rồi.
Những võ giả khác nghe thấy lời Nguyệt Doanh nói thì cũng chen chúc nhau mà lên.
Đợi đến khi bọn họ nhìn rõ những khoáng thạch này, gương mặt ai nấy đều hiện ra vẻ hết sức bất bình.
“Rốt cuộc tên La Thiên Hành này trúng được cái vận cứt chó gì vậy? Cho dù là tầng ba mươi thì cũng không thể nào mới vào một lần đã đào được nhiều thứ tốt như vậy!”
“Đúng, chúng ta cũng có mấy võ giả tiến vào trên tầng ba mươi, đào gãy cả hai cái cuốc mới lấy được lèo tèo mấy thứ vô cùng bình thường, dựa vào cái gì mà tên này…”
“Không nói tới chuyện thực lực, ngay cả vận mệnh của bản thân hắn cũng tốt tới vậy, ông trời thật là bất công!”
Vận mệnh chính là phương diện dễ khiến người khác đố kỵ nhất.
Phần lớn mọi người đều bội phục thực lực của cường giả, nhưng nếu đối phương nhờ vào vận may mà đạt được thành tựu nhất định thì tâm lý bọn họ cũng khó tránh khỏi việc sẽ mất cân bằng.
Chỉ là bọn họ không hiểu, đối với một nhóm rất ít người trong thiên hạ này thì vận mệnh chính là một phần của thực lực!
Sở dĩ La Chinh vội vàng như vậy là bởi hắn nhằm vào con sâu lớn kia.
Hắn nhanh chóng xông lên, tìm thấy cái cánh cửa hẹp trước đó thì lập tức chui vào trong từ cửa hẹp bên cạnh.
Mỗi cánh cửa tương ứng với một chiếc lá của cây đại thụ này.
Cửa hẹp sát vách ứng với lá cây bên cạnh, nếu như tốc độ của La Chinh đủ nhanh thì con sâu lớn kia chắc chắn vẫn còn đang tập trung nuốt khoáng thạch ở lá cây này.
Chương 829: Uy hiếp
La Chinh nhanh chóng xuyên qua cánh cửa hẹp rồi rơi thẳng xuống phía dướiTrong lúc rơi, tiêu cự mắt của La Chinh đã khóa chặt vào chiếc lá.
Hắn có thể thấy con sâu to kia vẫn đang cúi đầu nuốt khoáng thạch trong lá.
Một trăm trượng, năm mươi trượng, mười trượng…
Hai quyền của La Chinh đã bắt đầu tích lũy sức mạnh!
“Giết!”
La Chinh quá cần Sinh Mệnh Nguyên Thạch nên cho dù trong cơ thể con sâu lớn này chỉ có một viên thôi thì hắn cũng sẽ giết chết nó!
Đòn này của hắn kết hợp với lực xung kích của thế rơi, đồng thời mở ra lực của năm trăm miếng vảy rồng!
Một quyền này đập thẳng vào sau lưng con sâu.
Thế nhưng ngay trong nháy mắt La Chinh đến gần, con sâu lớn kia dường như đã có một loại linh cảm đặc thù nào đó nên hai cái chân sau của nó bỗng đạp một cái rồi lăn mình xuống dưới, thoát được một đòn!
“Bịch!”
Sức mạnh khổng lồ trong quyền của La Chinh trực tiếp đánh vào trên chiếc lá, khiến cành cây bên cạnh nối liền với phiến lá to lớn này cũng không ngừng chấn động.
“Chít chít chít!”
Con sâu lớn kia duy trì khoảng cách hai trượng với La Chinh, không ngừng vung vẩy đôi chân trước sắc nhọn để khiêu khích hắn.
La Chinh nhìn chiếc lá dưới chân một chút.
Một quyền vừa rồi đã khiến chiếc lá này bị nứt ra không ít vết, nhưng ánh mắt hắn vẫn không phát hiện thấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Độ cứng của thân thể hắn đã có thể so với thánh khí, đồng thời còn cộng thêm sức mạnh đáng sợ này thì cho dù không dùng cuốc cũng đủ để đấm vỡ chiếc lá ở trên tầng ba mươi rồi.
Chẳng qua sử dụng cuốc thì sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều.
“Khiêu khích ta?”
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, nhẹ nhàng cong chân, hạ thấp người xuống một chút.
Tuy con sâu lớn này vô cùng linh hoạt, nhưng La Chinh lại chắc chắn rằng mình có thể bắt được nó!
Vào lúc con sâu lớn đó vẫn đang không ngừng vung vẩy đôi chân trước, đồng thời kêu chít chít thì bóng dáng La Chinh chợt nhoáng một cái, trực tiếp xuyên qua không gian, vươn hai tay ra hướng về phía con sâu lớn để bắt lấy nó!
Phải nói rằng, thậm chí con sâu lớn này còn linh hoạt hơn cả cường giả Sinh Tử Cảnh.
Dường như nó cảm nhận được nguy hiểm hoàn toàn là nhờ vào bản năng.
Cho dù La Chinh dùng thủ đoạn đi xuyên qua không gian thì nó vẫn có thể dùng khứu giác mẫn cảm một cách kỳ diệu của mình để cảm nhận được, đồng thời nó còn sớm giương đôi cánh ra và lập tức sẽ rời khỏi chiếc lá!
“Mi không thoát được nữa rồi!”
Trong nháy mắt đang vượt qua không gian, La Chinh cũng đã bùng nổ cương nguyên trong cơ thể.
Cả người hắn nhất thời bắn về phía trước hai thước.
Sau đó thân thể của La Chinh đã rời khỏi chiếc lá, đồng thời luồng sức mạnh vô hình to lớn kia cũng bắt đầu lôi kéo thân thể La Chinh.
Thế nhưng trong nháy mắt khi La Chinh bị sức mạnh khổng lồ đó kéo xuống thì tay hắn đã tóm được chân sau của con sâu lớn này!
“Chít chít chít!”
Con sâu lớn kia không ngừng đạp hai chân! Nhưng sức lực từ tay La Chinh mạnh đến mức nào? Chỉ cần bị hắn kéo lại thì con sâu lớn này căn bản không thể thoát thân!
Bản thân con sâu lớn này không bị sức hút to lớn kia ảnh hưởng nên có thể bay tự do từ chiếc lá này sang chiếc lá khác.
Thế nhưng hiện tại, chân nó đang bị La Chinh túm chặt.
Nói cách khác, trên người con sâu lớn này đã phải gánh phân nửa phần sức hút đang kéo thân thể La Chinh xuống!
Cho dù nó liều mạng đập cánh để không bị rớt xuống cùng La Chinh thì dưới sức hút không thể chống cự này, nó vẫn bị La Chinh kéo thẳng xuống dưới.
“Chít chít chít…”
Ngay cả như vậy, con sâu lớn đó vẫn theo bản năng mà liều mạng đập cánh để bay, nó và La Chinh không ngừng lượn vòng, không ngừng rơi xuống.
Bên này Yến Vương còn đang vất vả đào khoáng thạch trên chiếc lá tầng hai mươi bảy, dưới chiếc lá này có một viên Vân Hạo Thạch.
Giá trị của loại khoáng thạch này không thấp nên đương nhiên Yến Vương cũng sẽ không bỏ qua.
Trong nháy mắt vung cuốc đào quặng xuống, hắn chợt thấy một bóng người hiện lên ở bên cạnh, sau đó còn bay một vòng xung quanh hắn làm hắn ngây cả người.
Quy tắc ở trong không gian này được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt, đó là ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể bay được, không ai có thể chống lại lực hút xuống dưới.
Nhưng vừa rồi rõ ràng hắn thấy có một bóng người bay qua.
Vì vậy Yến Vương vội vã đi tới sát viền của chiếc lá.
Vừa nhìn xuống dưới, khuôn mặt Yến Vương đã đầy vẻ kinh ngạc: “Thiên… Thiên Hành huynh…”
Hắn thấy La Chinh đang kéo một con sâu lớn màu xanh, không ngừng lượn vòng quanh cây đại thụ như một con ruồi mất đầu vậy.
“Chuyện, chuyện gì thế này?” Yến Vương cảm thấy hơi chóng mặt.
Cũng không chỉ một mình Yến Vương nhìn thấy cảnh tượng này.
Hiện tại có ít nhất hai phần ba võ giả đều đang khổ cực đào khoáng thạch trên lá của cây đại thụ này.
Đại đa số các thiên tài cấp Thần này đều nhìn thấy cảnh tượng khó hiểu này.
“Hình như là La Thiên Hành! Làm sao hắn lại tóm được một con, một con trùng ăn khoáng thạch vậy?”
“Hắn… hắn làm sao có thể bắt được trùng ăn khoáng thạch?”
“Hình như trước đây chỉ có đại năng Thần Hải Cảnh là từng bắt được trùng ăn khoáng thạch thì phải…”
Trong lúc mọi người vẫn tập trung vào nhìn, thân hình La Chinh đã nhanh chóng rơi xuống, cuối cùng rơi đến dưới gốc cây đại thụ này rồi biến mất ở khe hở.
Trong nháy mắt biến mất đó, La Chinh vẫn lôi theo cả con sâu lớn kia ra bên ngoài kim tự tháp.
Nguyệt Doanh đang cười cười cò kè mặc cả với một vị võ giả trước mắt.
Dựa theo phán đoán của Nguyệt Doanh, trong tay võ giả này có lẽ có ít nhất mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch trở lên.
Nàng biết La Chinh coi trọng nhất là Sinh Mệnh Nguyên Thạch nên dù có thua thiệt một chút cũng muốn moi hết tất cả Sinh Mệnh Nguyên Thạch của hắn ta!
Nhưng đúng lúc này, nàng chợt nghe thấy một tiếng vang dữ dội, sau đó là tiếng côn trùng kêu chói tai dồn dập truyền đến!
Nguyệt Doanh quay đầu lại nhìn, hai mắt đột nhiên run lên: “Thiên… Thiên Hành ca….
Đó, đó là trùng ăn khoáng thạch!”
Các võ giả đang giao dịch khoáng thạch ở bên ngoài kim tự tháp cũng lập tức bị cảnh tượng này hấp dẫn.
Sau khi vượt qua không gian, bản thân La Chinh không hề bị sức hút mạnh mẽ đó ảnh hưởng, thế nên khi con sâu lớn này giương cánh bay lên cao đã trực tiếp kéo hắn bay lên trời.
Làm gì có chuyện La Chinh để cho con sâu lớn này được như ý?
Hắn hít một hơi thật sâu rồi cố sức lắc thắt lưng một cái.
Hai chân bỗng nhiên xoay một cái, cả người liền trở mình leo lên lưng con sâu lớn này.
“Hộc hộc!”
Phản ứng của con sâu lớn này cũng cực kỳ nhạy bén, có thể nói là vượt xa cường giả Sinh Tử Cảnh.
Hai chân trước của nó xoay ngược lại, đâm về phía La Chinh đang ở trên lưng!
“Nằm mơ!”
Bóng dáng La Chinh nhẹ nhàng lắc một cái liền tránh được hai đường đâm sắc bén kia.
Hắn lập tức dùng tay làm đao, bổ mạnh vào lưng con sâu lớn.
“Ầm!”
Một âm thanh giòn giã truyền đến, phần giáp xác sau lưng con sâu lớn này bị một chưởng của La Chinh chặt đứt.
Sau đó, đôi cánh vẫn đang không ngừng vỗ của nó cũng bị đánh gãy, toàn bộ thân thể liền rơi thẳng xuống phía dưới!
“Bịch!”
Trong nháy mắt khi rơi xuống, thân thể La Chinh hơi nghiêng đi, chân trái cong lại và dùng đầu gối đè lên trên đầu nó.
Thế cho nên lúc nó rơi xuống đất, La Chinh đã đè nát đầu nó rồi.
Lực sinh mệnh của con sâu lớn này cũng rất lớn, cho dù đã mất đầu mà nó vẫn không ngừng vung vẩy sáu chân của mình, vùng vẫy một lúc lâu rồi các khớp trên sáu chân đó mới dần cứng lại, mất đi sự sống.
La Chinh phủi bụi trên người rồi mới nhảy xuống khỏi thân thể con sâu lớn này.
Mà lúc này, Nguyệt Doanh đã xông đến trước mặt La Chinh.
Bởi vì quá vội vàng nên thậm chí nàng còn không kịp thu lại đống khoáng thạch trên mặt đất vào nhẫn tu di mà trực tiếp dùng quần áo bọc lấy chúng.
Hai tay nàng kéo vạt áo của mình, mở to hai mắt mà hỏi: “Thiên Hành ca, ca làm thế nào, làm thế nào mà lại bắt được một con trùng ăn khoáng thạch vậy?”
“Ồ, thì ra con sâu lớn này là trùng ăn khoáng thạch?” La Chinh thản nhiên gật đầu.
Lúc này Yến Vương cũng xuất hiện ở khe hở, vội vã chạy tới.
Hắn vừa mới rời khỏi khe hở liền thấy La Chinh đã chế ngự xong con trùng ăn khoáng thạch thì trên mặt liền lộ ra biểu cảm vừa mừng vừa sợ.
Không chỉ Yến Vương, tất cả võ giả tại “cây mỏ” này đều lục tục đi ra từ khe hở đó, nhanh chóng đi về phía đám đông đang vây quanh La Chinh!
Yến Vương nghe thấy La Chinh nói vậy liền cười to: “Đúng, Thiên Hành huynh, con sâu lớn này gọi là trùng ăn khoáng thạch.
Nó nuốt khoáng thạch trong cây mỏ để sống”
Nghe thấy lời Yến Vương nói, La Chinh cũng nhìn những thiên tài cấp Thần đang không ngừng chạy tới đây, trên mặt hiện vẻ kỳ quái.
Cho dù là ăn khoáng thạch mà sống thì trùng ăn khoáng thạch này chắc cũng chẳng có giá trị gì quá lớn đâu nhỉ? Chẳng qua là trong bụng nó có thêm một chút khoáng thạch thôi mà!
Hắn còn chưa mở miệng hỏi ra những nghi hoặc trong lòng thì đã có người ở cách đó không xa lên tiếng: “La Chinh, ta khuyên ngươi không nên động vào con trùng ăn khoáng thạch này.
Bằng không, ngươi chết chắc rồi”
Chương 830: Hồn Hạch
Nghe vậy, La Chinh hơi nhíu mày.
Đó chính là giọng nói của Thái tử thần quốc Đại Vũ – Lưu TúVậy nên hắn cũng chẳng thèm để ý đến lời uy hiếp đó.
Dù sao thì trong những thiên tài cấp Thần này cũng chẳng có ai có thể uy hiếp hắn, ngay cả Lưu Tú cũng không đủ tư cách!
Bình tĩnh mà xem xét thì thực lực của La Chinh đã không còn cùng một trình độ với những thiên tài cấp Thần này nữa rồi.
Đây là sự thực mà không ít các thiên tài cấp Thần, Hoàng tử, Thái tử không muốn thừa nhận.
Nếu Lưu Tú đã dám uy hiếp mình như vậy thì hẳn là con trùng ăn khoáng thạch này ắt phải ẩn giấu bí mật gì đó.
Thế nhưng La Chinh vẫn thản nhiên cười, ánh mắt lướt qua đám người vây xem, nhìn thẳng vào người Lưu Tú: “Chết chắc? Làm sao mà chết chắc?”
Lưu Tú nhìn chằm chằm vào con trùng ăn khoáng thạch để đánh giá.
Hắn thật sự không ngờ La Chinh lại có thể tay không mà bắt được trùng ăn khoáng thạch, cho dù con trùng ăn khoáng thạch này chỉ là trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá mà thôi.
Sau khi đánh giá xong, Lưu Tú mới lên tiếng: “Hằng năm, những con trùng ăn khoáng thạch này đều do chính các đại năng Thần Hải Cảnh đi bắt! Từ khi nào lại đến lượt một nhân vật như ngươi!”
La Chinh liền quay sang nhìn Yến Vương, Yến Vương cũng gật đầu, lập tức nói cho La Chinh biết: “Số lượng trùng ăn khoáng thạch không nhiều lắm, mỗi năm cũng chỉ có tầm ba bốn mươi con.
Cho dù là cường giả Sinh Tử Cảnh thì cũng khó có thể bắt được những con trùng ăn khoáng thạch này, thông thường đều do đại năng Thần Hải Cảnh của tứ đại thần quốc đích thân ra tay”
“Con sâu này rất quan trọng sao?”
Theo suy nghĩ của La Chinh, trùng ăn khoáng thạch này khá kỳ lạ, nó có thể ăn khoáng thạch mà sống, càng lợi hại hơn nữa là phản ứng nhạy bén không gì sánh được của nó.
Khi La Chinh xuyên qua không gian thì đối thủ thường hầu như không có thời gian để phản ứng, vậy mà con sâu này lại có thể tránh thoát.
Nhưng những thứ này căn bản không đáng giá để đại năng Thần Hải Cảnh tự mình ra tay! Có thể khoáng thạch trong bụng trùng ăn khoáng thạch có chút giá trị, song làm sao có thể lọt vào mắt của đại năng Thần Hải Cảnh?
“Đúng” Yến Vương cười cười, lập tức giải thích cho La Chinh, “Loài trùng ăn khoáng thạch này có một bản lĩnh đặc biệt, nó có thể cắt được bất kỳ chiếc lá nào trên đại thụ!”
“Thế thì làm sao?” Vẻ mặt La Chinh vẫn buồn bực mà nói.
Yến Vương cũng biết La Chinh sẽ hỏi như thế, nên cũng tiếp tục giải thích: “Trên tầng ba mươi, thông thường phải là võ giả Sinh Tử Cảnh mới có thể tiến vào, nguyên nhân là do có thể gặp phải trùng ăn khoáng thạch.
Nếu gặp phải trùng ăn khoáng thạch thì võ giả Hư Kiếp Cảnh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu như thực lực không quá mạnh mẽ thì thường cũng sẽ không đề nghị võ giả Hư Kiếp Cảnh tiến vào trong đó!”
“Mà từ tầng bốn mươi trở lên thì phải là đại năng Thần Hải Cảnh mới có thể đi vào.
Bởi vì trong những chiếc lá ở tầng bốn mươi rất có thể sẽ gặp phải trùng ăn khoáng thạch màu tím!” Yến Vương chậm rãi giải thích với La Chinh, “Trùng ăn khoáng thạch màu tím là trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá đã trưởng thành, thực lực càng mạnh hơn nhiều”
“Trọng điểm là ở chỗ, từ tầng thứ bốn mươi lăm đến tầng bốn mươi bảy, cũng chính là tầng cao nhất, có ẩn chứa một vài khoáng thạch vô cùng nghịch thiên.
Trong đó, loại khoáng thạch quan trọng nhất là ‘Hồn Hạch’.
Loại khoáng thạch này vô cùng quan trọng đối với tứ đại thần quốc chúng ta! Từ mức độ nào đó mà nói thì cũng có thể được coi là thứ quan trọng nhất! Thế nhưng, ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể đào được chiếc lá của ba tầng trên cùng!”
“Ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể đào được chiếc lá ở tầng cao nhất ư?” Đồng tử của La Chinh hơi co lại.
Thực lực của đại năng Thần Hải Cảnh thì La Chinh cũng đã từng thấy vài lần, lần gần đây nhất chính là lúc Chiến Đế Đại Vũ ra tay.
Sức mạnh từ một quyền của hắn đã bị La Chinh dời đi, trực tiếp hủy diệt một loạt núi non!
Đại năng Thần Hải Cảnh có thực lực cỡ đó mà cũng không thể khai thác được chiếc lá ở tầng trên cùng, điều này thật sự khiến La Chinh hơi hoảng.
Có điều, chuyện này cũng coi như là bí mật công khai của tứ đại thần quốc.
Biểu cảm trên mặt một số thiên tài cấp Thần ở đây không có gì biến đổi, ngược lại, mấy người mới tới lần đầu như Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi thì trên mặt đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bọn họ chưa từng thăm dò thánh hải Thiên Vũ nên mặc dù biết rõ bốn bí cảnh, nhưng không rõ rốt cuộc cả bốn bí cảnh này đã xảy ra chuyện gì.
“Đại năng Thần Hải Cảnh không thể đào được những chiếc lá từ tầng bốn mươi lăm đến tầng bốn mươi bảy, nhưng chân của con trùng ăn khoáng thạch này lại có thể!” Yến Vương mỉm cười, lập tức nói thêm, “Khả năng tìm được Hồn Hạch trong cơ thể của trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá thường hoạt động ở tầng ba mươi không lớn.
Tuy nhiên, mỗi lần bí cảnh Vũ Hoàng mở ra, dù là trùng ăn khoáng thạch xanh lá hay trùng ăn khoáng thạch màu tím thì cuối cùng cũng đều bị giết sạch.
Hiện tại huynh đã hiểu chưa?”
Sau khi nghe Yến Vương nói xong, La Chinh rốt cuộc cũng hoàn toàn hiểu rõ.
Thì ra đại năng Thần Hải Cảnh cũng không thể khai quật được chiếc lá trên ba tầng cao nhất.
Không thể phá được lá, nhưng nhu cầu về “Hồn Hạch” lại cấp bách, thế nên bọn họ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào những con trùng ăn khoáng thạch này.
Vì vậy, mỗi năm họ lại lùng bắt một phen, vừa để “đuổi côn trùng” trên cây mỏ khoáng, vừa để tìm Hồn Hạch trong cơ thể chúng…
“Nhưng các Chiến Hoàng, Chiến Đế cũng không quy định người khác không được săn giết trùng ăn khoáng thạch mà nhỉ?” La Chinh bỗng nhiên hỏi ngược lại.
Yến Vương lắc đầu, trả lời: “Không”
Trên thực tế, võ giả Hư Kiếp Cảnh bình thường căn bản cũng không thể bắt được trùng ăn khoáng thạch.
Cho dù là thiên tài cấp Thần hàng đầu, cho dù những người dũng mãnh như Hỏa Doãn Nhi, tiểu quái vật thì cũng rất khó có thể bắt được trùng ăn khoáng thạch.
E rằng chỉ có một vài cường giả có thực lực đứng đầu Sinh Tử Cảnh và đại năng Thần Hải Cảnh mới có cơ hội bắt được trùng ăn khoáng thạch.
Mà những cường giả Sinh Tử Cảnh và đại năng Thần Hải Cảnh đó lại cùng hành động với nhau, thế nên bọn họ cũng sẽ không nhàm chán đến mức đặt ra cái quy định này.
“Nếu đã không có quy định không cho chúng ta bắt trùng ăn khoáng thạch, vì sao ta không thể động vào con trùng ăn khoáng thạch này?” La Chinh đột nhiên nhìn sang Lưu Tú, trong ánh mắt lộ ra hàn quang lạnh lẽo.
Bị ánh mắt của La Chinh nhìn chằm chằm như vậy, Lưu Tú cũng không nhịn được mà giật mình.
Người này, ngay cả cha gã còn không sợ thì sao có thể sợ một Thái tử thần quốc như gã?
Nhưng thấy La Chinh bắt được một con trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá, trong lòng Lưu Tú cũng tràn đầy sự không cam tâm, gã nói một cách uy hiếp: “Hừ! Cho dù ngươi lấy được một miếng Hồn Hạch từ trong bụng con trùng ăn khoáng thạch này thì sợ rằng ngươi cũng chẳng có gan dám chiếm làm của riêng!”
Đối với lời cảnh cáo của Lưu Tú, La Chinh chỉ cười nhẹ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, một thanh trường kiếm bắn ra từ trong nhẫn tu di của hắn.
Sau khi nắm trường kiếm trong tay, hắn liền chém một nhát về phía bụng của con trùng ăn khoáng thạch này! Cái hắn quan tâm chính là Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong bụng của con trùng ăn khoáng thạch!
Lân giáp của trùng ăn khoáng thạch này có sức phòng ngự cực kỳ kinh người, một kiếm này chỉ chém nát một hàng mà thôi.
Khi kiếm thứ hai đánh tới thì mới chém đứt bụng của con trùng ăn khoáng thạch này ra.
“Leng keng!”
Sức ăn của trùng ăn khoáng thạch này lớn kinh người.
Lúc bụng của nó bị La Chinh chém đứt thì lập tức tuôn ra đủ loại khoáng thạch, ước chừng phải tâm tầm hai, ba trăm viên!
Mấy trăm thiên tài cấp Thần vây xem đều kinh ngạc nhìn bụng con sâu đang không ngừng tuôn khoáng thạch ra.
Mặc dù trong đó có không ít khoáng thạch vô cùng quý giá, nhưng giờ khắc này cái mà bọn họ quan tâm nhất là có thể tìm được “Hồn Hạch” hay không.
Đó mới là thứ quan trọng liên quan đến tứ đại thần quốc!
Trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá thường rất ít khi hoạt động ở tầng trên cùng của cây mỏ khoáng.
Cho dù là trùng ăn khoáng thạch màu tím thì khả năng tìm được Hồn Hạch trong bụng nó cũng rất nhỏ chứ huống chi là trùng ăn khoáng thạch màu xanh lá?
Mấu chốt là trong thời gian một năm, cho dù một số trùng ăn khoáng thạch có nuốt được “Hồn Hạch” từ trong chiếc lá ở tầng trên cùng thì sau đó nó cũng tiêu hóa hết…
Trừ phi trước khi bí cảnh Vũ Hoàng mở ra chưa lâu, một con trùng ăn khoáng thạch màu tím hoặc màu xanh lá bay lên những chiếc lá tầng bốn mươi lăm trở lên, đào ra một miếng Hồn Hạch rồi nuốt vào bụng, sau đó chưa kịp tiêu hóa hết.
Lúc này, nếu nó bị đại năng Thần Hải Cảnh bắt được thì bọn họ mới có thể thu được một miếng Hồn Hạch!
Từ đó có thể thấy, Hồn Hạch này thật sự quá mức quý giá.
Thông thường dù tốn cả vài năm, giết mấy trăm con trùng ăn khoáng thạch thì cũng khó mà lấy được một miếng Hồn Hạch.
Sau khi khoáng thạch trong bụng trùng ăn khoáng thạch tuôn hết ra ngoài theo dịch lỏng trong cơ thể nó thì trong mắt Yến Vương hiện lên vẻ thất vọng.
La Chinh chỉ mỉm cười: “Sao? Không có Hồn Hạch?”
Yến Vương gật đầu, trả lời: “Không có!”
Thật ra La Chinh không để ý lắm.
Một mặt hắn không hiểu rõ tác dụng của Hồn Hạch này, mặt khác hiện tại hắn chỉ đang chuyên tâm tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch, chẳng hơi đâu phân tâm đi để ý những thứ khác.
Trong bụng của con trùng ăn khoáng thạch này mặc dù không có Hồn Hạch nhưng lại có không ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch, như vậy La Chinh cũng đã thỏa mãn rồi.
Ánh mắt hắn lóe lên, cười nói với Nguyệt Doanh bên cạnh: “Làm phiền ngươi giúp ta trao đổi những thứ này”
Hai mắt Nguyệt Doanh hơi trợn lên rồi lại bĩu môi nói: “Bẩn như thế!”
Chuyện dơ bẩn này tất nhiên sẽ không để cho nữ nhân làm, thế nên La Chinh lấy từng viên, từng viên khoáng thạch ra khỏi dịch thể của con trùng ăn khoáng thạch này rồi xử lý.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








