[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 165 : Khu Linh Thú (c821-c825)
❮ sautiếp ❯Chương 821: Khu Linh Thú
Thật ra trước khi mọi người vào thánh hải Thiên Vũ thì tất nhiên cũng phải tìm hiểu qua một chút, thế nên vị thiên tài cấp Thần này đã hỏi một câu gần như vô nghĩaTứ đại thần quốc đã thăm dò xung quanh thánh hải Thiên Vũ rất nhiều năm rồi, vậy mà đến bây giờ vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về nó, nguyên nhân lớn nhất là bởi trong đó giăng đầy các mối nguy hiểm.
Tuy nhiên, khó khăn trong bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Mộng Thần và bí cảnh Thần Hoàng lại thấp hơn rất nhiều so với bí cảnh Thiên Thần.
Vậy nên hằng năm, sau khi tứ đại thần quốc mở thánh hải Thiên Vũ ra thì sẽ để lại ba bí cảnh này cho lớp người trẻ tuổi trong tứ đại thần quốc đi thăm dò.
Còn nhóm đại năng Thần Hải Cảnh và cường giả Sinh Tử Cảnh sẽ phải nghĩ cách để đi vào bí cảnh Thiên Thần – bí cảnh phiền phức nhất, nguy hiểm nhất!
Yến Vương nói: “Trước đây Long mạch tộc đã dùng huyết tế tung ra lời nguyền, nên khu Linh Thú rộng lớn từng nuôi dưỡng rất nhiều linh thú cũng chịu ảnh hưởng từ đó.
Sau khi chúng chết đi, oán linh của chúng đều phiêu đãng bên trong, lúc mọi người tiến vào khu Linh Thú thì càng cần phải cẩn thận hơn”
Thật ra Yến Vương đã nhận thấy khu Mũi Tên Chậm có điểm khác thường, nên hắn đoán mức độ nguy hiểm trong khu Linh Thú cũng sẽ tăng lên, mà dù gì thì đề cao cảnh giác vẫn là chuyện tốt.
Mọi người gật đầu, sau đó tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Khu vực Mũi Tên Chậm là một khu rừng hơi hỗn độn, còn khu Linh Thú lại là một đồng cỏ đen như mực.
Trên mặt đất, những cây cỏ dại phảng phất như những con côn trùng không ngừng chuyển động.
Nhìn những cây cỏ dại không ngừng chuyển động kia, Yến Vương liền lên tiếng dặn dò: “Mọi người cố hết sức bước nhẹ nhàng một chút, không được ngừng lại!”
“Vì sao?” Dường như Tả Truyền Đông vẫn chưa rút ra được bài học kinh nghiệm cho mình, chưa tìm hiểu trước đã bước vào trong rồi.
Ai ngờ, khi hắn vừa mới giẫm lên thì những cây cỏ dại kia lại chuyển động kịch liệt, sau đó tạo thành một cây cỏ nhỏ cản đường, bám chặt vào chân hắn.
“Ý Yến Vương là cái này?” Trên mặt Tả Truyền Đông hiện ra vẻ khinh thường.
Một ngọn cỏ nho nhỏ mà muốn cản một võ giả Hư Kiếp Cảnh như hắn? Sau khi tu luyện đến Hư Kiếp Cảnh thì hắn đã có được sức mạnh có thể dời núi rồi, một ngọn cỏ nhỏ nhoi như vậy…
Vì thế Tả Truyền Đông gần như trực tiếp nhấc chân lên, đá tung những cây cỏ đang bám trên chân hắn đi.
Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới chính là những cây cỏ dại này vô cùng ngoan cố, chúng khéo léo quấn vào nhau, làm hắn vấp ngã!
Khuôn mặt Tả Truyền Đông hiện ra một nụ cười bất đắc dĩ.
Đúng là mình đã xem thường những cây cỏ dại kia, nhưng chung quy lại thì hẳn là chúng cũng không thể lấy mạng của hắn được chứ nhỉ?
Nhưng vào lúc hắn bắt đầu muốn bò dậy thì những cây cỏ dại kia đã điên cuồng chuyển động trên những đầu ngón tay hắn, tạo thành một đám cỏ vướng víu, khóa chặt hai tay hắn trên mặt đất.
Dường như chỉ trong chớp mắt, toàn bộ cỏ dại đã bao trùm kín người hắn rồi, nhìn qua thì làm gì thấy người đâu nữa? Mọi người chỉ có thể nhìn thấy một ụ đất nho nhỏ mà thôi, dù hắn có giãy thế nào thì cũng không thể thoát khỏi đám cỏ dại này được.
Tới lúc này, bóng dáng Yến Vương chợt lóe lên, trong tay xuất hiện thêm một thanh đao nhọn màu vàng ròng, nhanh chóng nhẹ nhàng di chuyển trên đồng cỏ.
Khi đến cạnh người Tả Truyền Đông, lưỡi đao nhọn nhẹ nhàng lướt xuống, quét ngang qua phía trên thân thể hắn.
“Vèo…”
Ngay sau đó, những cây cỏ dại trên người Tả Truyền Đông đồng loạt đứt ra.
Lúc này, Tả Truyền Đông mới có thể tận dụng cơ hội thoát ra ngoài.
Hắn vỗ vỗ vào người mình vài cái, sau đó, khi nhìn về phía những cây cỏ dại kia, vẻ mặt hắn đã có chút sợ hãi.
Thật ra có không ít biện pháp có thể đối phó với những cây cỏ dại kia.
Ví dụ như võ giả tu luyện quy tắc hệ Hỏa thì trực tiếp vận chuyển chân nguyên là đã có thể đốt cháy bọn chúng rồi.
Nhưng đám Tả Truyền Đông và Lam Thần đều là người tu luyện theo hướng hỗ trợ nên thật sự cũng không có biện pháp gì hay để xử lý đám cỏ dại này.
Yến Vương lại thản nhiên nói: “Những cây cỏ dại đó tên là cỏ Hắc Tuyến, vô cùng dẻo dai! Mặc dù đối phó cũng không khó, nhưng lúc đụng tới những oán linh kia mà gặp phải thì e là sẽ khiến mọi người gặp phiền phức.
Cho nên mọi người hãy cố hết sức để bước chân mình nhẹ nhàng hơn một chút, không được để mấy thứ này làm vấp ngã!”
Yến Vương đã nhắc nhở như vậy nên mọi người cũng bắt đầu nhấc chân lên rồi lướt đi nhanh như bay trên thảm cỏ.
Trên đồng cỏ màu đen rộng mênh mông này, chỉ có mấy gốc cây lớn trơ trọi, tầm nhìn của mọi người cũng hết sức trống trải nên áp lực khi ở khu vực Mũi Tên Chậm cũng dần dần biến mất.
Bọn họ lao về phía trước được một lúc thì chợt nhìn thấy từng luồng sấm sét xuất hiện cách đó không xa!
“Đùng! Đoàng…”
Nhìn thấy cảnh tượng kia, mắt Yến Vương chợt lóe lên, sau đó lập tức nói: “Chúng ta cùng qua đó!”
La Chinh theo sát phía sau Yến Vương, nhìn thấy những tia chớp không ngừng đánh xuống kia nhưng trong mắt vẫn rất bình tĩnh.
Đến khi bọn họ tới nơi, lại phát hiện ra mấy trăm thiên tài cấp Thần lúc trước cũng không đi xa hơn bọn họ là bao, ít nhất thì một nửa số đó đều ở lại chỗ này.
Nhưng trông có vẻ mấy trăm người này đang vây quanh một thứ gì đó…
“Có lẽ thứ này là sấm sét! Tất cả các võ giả tu luyện quy tắc hệ Lôi hãy đồng loạt ra tay, tiêu diệt nó!”
“Cố gắng thêm một chút, chắc chắn nó sẽ không chịu được đâu!”
“Thật là may mắn, vừa vào đã phát hiện một con oán linh niệm thú*!”
* Oán linh niệm thú: Là oán linh của loài thú có hình dáng gần giống con người, có thể đọc được ý nghĩ của người khác.
La Chinh chậm rãi tới gần, dựa theo từng luồng ánh sáng của tia sét kia để nhìn rõ hơn.
Hóa ra, ở giữa rất nhiều võ giả có một oán linh hình người.
Oán linh kia hành động cực kỳ chậm chạp, duỗi hai cánh tay ra, trong cái miệng rộng của nó liên tục phát ra một vài âm tiết kỳ quái.
Vì tốc độ di chuyển quá mức chậm chạp nên căn bản nó không chạm được vào bất kỳ võ giả nào.
Những võ giả thông thạo quy tắc hệ Lôi đang vây xung quanh nó, liên tục phóng ra lực quy tắc hệ Lôi…
Thấy cảnh tượng như vậy, ánh mắt Hỏa Doãn Nhi hơi lóe lên, sau đó nàng cất lời: “Mọi người dừng tay lại được không?”
Lưu Tú đã tích tụ chân nguyên trong cơ thể lại, sau đó phóng ra một luồng sấm sét màu tím mãnh liệt, đánh vào người oán linh kia, “bang” lên một tiếng.
Oán linh sợ nhất là lực sấm sét, bởi vì sấm sét có thể trừ tà, cho nên khi luồng sấm sét kia đánh qua thì oán linh liền run lên dữ dội.
Lúc này Lưu Tú mới nghe thấy lời Hỏa Doãn Nhi nói, hắn dùng ánh mắt thản nhiên liếc nhìn nàng một cái rồi hỏi: “Công chúa Doãn Nhi, vì sao lại muốn chúng ta dừng tay?”
“Oán… Oán linh này khiến ta cảm thấy vô cùng đáng thương…” Hỏa Doãn Nhi liền đáp.
“Ha ha ha ha…”
“Chắc là Công chúa Doãn Nhi nổi lên lòng thương xót đây mà! Đáng yêu thật đấy!”
“Nói đi cũng phải nói lại, nếu lấy nữ nhân như vậy làm Hoàng phi, chắc cũng không tồi đâu!”
Lời nói của Hỏa Doãn Nhi nhất thời khiến mọi người cười vang.
Ở đây không có các trưởng bối giám sát, nên lớp người trẻ tuổi này cũng bắt đầu không kiêng nể gì.
(*Truyện được phát hành độc quyền trên Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Trong quá trình Hỏa Doãn Nhi và La Chinh so đấu, rất nhiều thiên tài cấp Thần đã biết nàng là võ giả thế nào rồi.
Dường như trong lòng nàng luôn tràn ngập một lòng thương xót vô bờ bến đối với mọi vật.
Nhưng nếu chỉ là có lòng thương con người, hay các sinh linh tương tự thì cũng thôi, bây giờ lại còn thương xót cả oán linh…
Sau khi cười vang, những võ giả kia tiếp tục trút sấm sét trong tay xuống.
Từng luồng sấm sét màu tím, màu xanh, màu trắng liên tục quất xuống người oán linh.
Trên người oán linh niệm thú có không ít Niệm Châu, là thứ có thể giúp tăng cường linh hồn, cho dù là trong đại lục thần quốc thì cũng là vật cực kỳ quý hiếm.
Vậy nên Hỏa Doãn Nhi bảo bọn họ dừng tay thì làm sao bọn họ chịu?
“Đùng, đùng…” Những tia chớp kia phát ra tiếng vang thật lớn.
Thấy cảnh tượng như vậy, Tả Truyền Đông mới bất đắc dĩ nhìn Yến Vương rồi nói: “Khu Linh Thú này làm gì khủng bố như ngươi nói…”
Bởi suýt chút nữa đã bỏ mạng ở khu Mũi Tên Chậm nên sau khi bước vào khu Linh Thú, lại được Yến Vương nhắc nhở nên mọi người đều hết sức căng thẳng.
Nhưng giờ mới thấy, oán linh này bị đám võ giả kia đánh tới mức ngay cả năng lực đánh trả cũng không có.
Trên khuôn mặt Yến Vương hiện ra một nụ cười bất đắc dĩ: “Lần trước, đi qua khu vực Mũi Tên Chậm thì rất dễ, nhưng lại vô tình gặp không ít phiền phức trong khu Linh Thú, lần này lại ngược lại!”
Hỏa Thần nhìn thấy vẻ rất không cam lòng của Hỏa Doãn Nhi thì bèn khuyên nhủ: “Tỷ tỷ, tỷ không ngăn được bọn họ đâu, chúng ta vẫn nên đi trước thì hơn!”
Hỏa Thần thúc giục mọi người rời khỏi nơi này, nhưng Tả Truyền Đông và đám Lam Thần lại không muốn đi cho lắm, đặc biệt là Lam Thần.
Hắn vốn tu luyện công pháp về tinh thần, vậy nên Niệm Châu trong oán linh niệm thú này rất có lợi với hắn, khiến hắn nhất thời hơi do dự.
Đúng lúc này, trong đầu La Chinh vang lên giọng nói của Thanh Long.
Mặc dù linh hồn của Thanh Long đã yếu đi, nhưng cũng không đến mức phải ngủ say như linh hồn của Huân.
Lần này, Thanh Long nói: “La Chinh! Đi mau! Mau rời khỏi khu Linh Thú này!”
Chương 822: Thiên Lôi Chiến Kích
Nghe thấy Thanh Long nói vậy, khuôn mặt La Chinh hiện lộ vẻ kỳ quái.
Hắn hỏi ngược lại: “Sao vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì?”“Thứ mà oán linh niệm thú kia nói chính là ngôn ngữ của Long tộc” Thanh Long vội vàng nói.
“Ngôn ngữ của Chân Long giới sao?” La Chinh biết Chân Long tộc có chữ viết riêng của mình, nhưng mà khi giao tiếp với Long mạch tộc hồi còn ở Chân Long giới cũng không có gì khó khăn, không ngờ Long tộc lại còn có ngôn ngữ riêng của mình?
“Đúng vậy.
Oán linh đó đang triệu hồi những oán linh khác trong khu Linh Thú.
Nếu bây giờ không đi, e rằng lát nữa có muốn chạy cũng không thoát được đâu!” Thanh Long dặn dò.
Thanh Long vừa nói xong, La Chinh liền quay đầu lại nhìn sang bên kia.
Nhìn thấy oán linh đang bị sấm sét đánh liên tục, trên mặt hắn cũng hiện ra một tia cảnh giác.
Hắn liền nói với đám người Yến Vương: “Đi! Mọi người đi mau!”
Nghe thấy La Chinh thúc giục như vậy, trên mặt Yến Vương có chút tò mò.
Vừa nãy La Chinh còn không vội, sao tự nhiên bây giờ lại vội vã như thế?
“Mau lên! Con oán linh niệm thú kia đang triệu tập oán linh khác đấy” La Chinh lại thúc giục.
Trên mặt Yến Vương vẫn còn chút vẻ kỳ quái, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của La Chinh, hắn cũng không hỏi gì nữa.
Chỉ có điều, đúng lúc Yến Vương đang chuẩn bị đưa mọi người rời đi, vừa quay đầu thì hắn lại thấy Thái tử Chu Ninh của thần quốc Hắc Thiết.
Chu Ninh cũng đang dẫn đầu đám người Chiêm Uân, Tiêu Đạo Viễn vây quanh con oán linh niệm thú như muốn được hưởng ké chút lợi lộc vậy.
Tuy giữa hắn và Chu Ninh có mâu thuẫn rất lớn, nhưng dù sao vẫn là huynh đệ cùng cha khác mẹ.
Nghĩ đến đây, hắn bèn dùng chân nguyên truyền âm nói với Chu Ninh mấy câu.
Chu Ninh kinh ngạc liếc nhìn Yến Vương một cái rồi nhíu mày.
Có vẻ như hắn tin lời Yến Vương nói nên cũng dẫn đám Chiêm Uân, Tiêu Đạo Viễn lặng lẽ rời đi.
Ngay khi Chu Ninh vừa mới dẫn người rời đi thì con oán linh niệm thú bắt đầu ngửa mặt lên trời mà gào thét!
“Nó sắp không chịu được nữa rồi! Mọi người nỗ lực hơn đi!” Lưu Tú kích động hô lên.
“Dù lấy được bao nhiêu Niệm Châu thì tất cả cũng sẽ chia đều cho những ai ra tay!”
“Chia đều? Ngươi nằm mơ à? Tất nhiên là thực lực của ai mạnh hơn thì sẽ lấy nhiều hơn!”
Nhưng mà cảnh tượng mọi người chờ mong không hề xảy ra bởi con oán linh niệm thú kia không hề bị sét đánh chết.
Sau khi gào thét một hồi, nó chợt ngã sấp xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, những cây cỏ dại trong phạm vi mấy chục trượng xung quanh nó bắt đầu điên cuồng sinh trưởng!
“Loạt soạt…”
Bởi vì lực huyết tế nên vốn dĩ mọi người đều không thể bay, vì thế lúc này họ chỉ có thể không ngừng chạy loạn quanh con oán linh niệm thú này.
Chỉ trong thời gian một nhịp thở, những cây cỏ dại đó đã mọc cao hơn một trượng, vây chặt toàn bộ võ giả trong phạm vi mười trượng lại!
Từng tầng cỏ dại trói chặt lấy bọn họ!
“A a…”
“Nhanh ra ngoài thôi!”
Mặc dù các võ giả vẫn đang liều mạng giãy giụa, nhưng thực sự không dễ thoát khỏi mấy cây cỏ dại này như vậy.
Con oán linh niệm thú kia chậm rãi đi về phía một võ giả.
Vị võ giả này đang bị hàng nghìn hàng vạn cây cỏ dại trói lấy nên không thể nào tránh thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó chậm rãi giơ tay lên, đánh thật mạnh vào người mình!
Tuy con oán linh niệm thú này di chuyển rất chậm chạp, nhưng sức mạnh lại lớn kinh người.
Chỉ một đòn đánh mà nó đã trực tiếp chém người nọ thành hai khúc, sau đó lập tức đi về phía võ giả tiếp theo.
Chu Ninh đã mang theo đám Tiêu Đạo Viễn và Chiêm Uân rời đi nên vừa kịp thoát khỏi phạm vi sinh trưởng của những cây cỏ dại kia.
Nhưng dù thế nào thì cũng may là có đệ đệ Chu Tri Hoa của hắn nhắc nhở, nếu không thì bản thân hắn cũng sẽ bị rơi vào trong đó.
“Bùng!”
Những võ giả bị bao vây bên trong cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Một vài võ giả thông thạo quy tắc hệ Hỏa chợt phóng lửa, thiêu cháy những cây cỏ dại đáng chết kia!
“Đừng đốt! Bỏng chết ta!”
“Không đốt? Không đốt thì chúng ta ra ngoài kiểu gì?”
“Con oán linh niệm thú kia đang tới chỗ ta, ai tới cứu ta với…”
Trong đám cỏ dại chằng chịt là một khung cảnh hỗn loạn, ai cũng muốn thoát ra ngoài cho bằng được.
Võ giả có sức mạnh cường đại hay các võ giả có vũ khí sắc bén trong tay thì đúng là cũng đã thoát được ra ngoài, nhưng vì không kịp phòng bị nên bọn họ hầu hết vẫn bị lôi trở lại.
Đúng lúc còn đang giãy giụa ở bên trong, mọi người bỗng nhiên nghe thấy từng tiếng thét chói tai đầy thê lương truyền đến ngay bên tai, một đám oán linh đen kịt nơi chân trời đang bay đến phía bên này!
Trên mặt những võ giả bị bao vây trong đám cỏ dại đều hiện lên vẻ tuyệt vọng.
“Đừng nhìn, đi nhanh đi!” Lúc La Chinh rời đi, hắn cũng vỗ vai Hỏa Doãn Nhi một cái.
Lúc trước nàng lo lắng cho con oán linh niệm thú, còn bây giờ lại lo lắng cho sự an nguy của những võ giả kia…
Nhưng bây giờ cũng không phải là lúc lo lắng cho người khác, chỉ sợ số lượng oán linh trong đám đen kịt kia cũng lên tới nghìn con vạn con.
Nếu bị cuốn vào trong đó thì đoán cũng biết được kết cục rồi.
Đoàn người nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Tuy nhiên, sau khi La Chinh đi được khoảng sáu bảy dặm đường thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng chấn động rất lớn truyền đến từ phía sau!
“Ầm ầm ầm!”
La Chinh quay đầu lại thì thấy một tia sét hết sức khổng lồ được phóng lên không trung!
Tiếng vang lớn đó đã gây chấn động toàn bộ thảm cỏ trong khu Linh Thú, còn những oán linh quanh quẩn trên không gian đã biến mất dạng chỉ trong khoảnh khắc.
“Tia sét này!” La Chinh nhìn thấy ánh sáng lóa mắt kia thì trái tim cũng đập nhanh hơn.
Sau khi Yến Vương nhìn thấy tia sét khổng lồ kia, trên mặt hắn lại hiện ra nụ bất đắc dĩ rồi nói: “Là Lưu Tú”
“Thực lực của hắn mạnh đến vậy sao?” La Chinh hỏi.
Lực của tia sét vừa rồi, chỉ sợ có thể so với một cú tấn công toàn lực của đại năng Thần Hải Cảnh!
Yến Vương lắc đầu, rồi cười ha ha: “Ai bảo hắn là Thái tử của thần quốc Đại Vũ chứ?”
Tổng bộ của Mật Giáo được xây dựng trong thần quốc Đại Vũ, ngay cả thánh nữ Bạch Nguyệt Dung cũng ở trong thần quốc Đại Vũ, thế nên công lao của Mật Giáo trong việc thần quốc Đại Vũ có thể trở nên nổi bật trong tứ đại thần quốc không thể không lớn.
Những tài nguyên được truyền xuống từ con đường Nghịch Linh cơ bản đều sẽ ưu tiên cho thần quốc Đại Vũ chọn trước.
Lưu Tú là Thái tử của thần quốc Đại Vũ, tất nhiên trong tay hắn có rất nhiều bảo bối không tồi.
Yến Vương nói tiếp: “Nếu ta đoán không nhầm thì đòn vừa rồi hắn đã phải dùng hết Thiên Lôi Chiến Kích rồi.
Mà Thiên Lôi Chiến Kích chỉ có thể sử dụng một lần, cấp bậc lại là bán thần khí!”
Bảo vật chỉ dùng một lần, hơn nữa còn là bảo vật cấp bán thần khí? La Chinh cũng thấy kinh ngạc, thảo nào lại có được uy lực như thế!
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu hắn không vận dụng chiêu này thì e rằng bản thân hắn đã biến thành một thi thể.
Chính xác thì người trong hoàng tộc có không ít thứ tốt trong tay, nhưng nếu vậy thì trong tay Hỏa Thần, Hỏa Doãn Nhi và Yến Vương, ít nhiều cũng sẽ có thứ gì đó hộ mệnh nhỉ?
Tia sét vừa đánh ra ban nãy gần như đã tiêu diệt toàn bộ oán linh trong khu Linh Thú, nên cũng đã giảm bớt áp lực cho mọi người.
Mọi người vẫn duy trì một tốc độ nhất định, đi dọc theo đồng cỏ trong khu Linh Thú.
Lúc này Hỏa Doãn Nhi mới hỏi: “Đi hết khu Linh Thú là có thể đi vào bí cảnh sao?”
Yến Vương nghe thấy Hỏa Doãn Nhi hỏi vậy thì gật đầu, sau đó bèn nói: “Trên lý thuyết thì đúng là như thế.
Sau khi đi qua khu Linh Thú này thì chúng ta sẽ đến mảnh đất trung tâm của đảo, tìm ra lối vào của bí cảnh Vũ Hoàng là được!”
Lộ trình sau đó, mọi người không hề gặp phải phiền phức gì.
Sau khi ra khỏi khu Linh Thú, mọi người liền nhìn thấy từng cảnh sắc xa hoa lộng lẫy dần xuất hiện ngay trước mắt!
Ánh sáng từ các loại ngọc thạch tạo thành đường cong, phác họa ra một thế giới giống như tiên cảnh.
Mỗi một đình đài lầu các đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Thông thường, sắc thái quá mức đậm nét như vậy sẽ khiến người ta có cảm giác hơi dung tục, tầm thường, tuy nhiên những màu sắc trước mắt lại được phối hợp vô cùng hoàn mỹ, quả thật không khiến người ta cảm thấy chói mắt hay không thoải mái chút nào!
“Đẹp quá!” Nhìn thấy cảnh sắc như vậy, Hỏa Doãn Nhi là người đầu tiên lao vào.
Trong đôi mắt của nàng lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Trong suốt quãng đường đi tới đây, tâm trạng mọi người đều rất căng thẳng, bỗng nhiên nhìn thấy cảnh sắc mỹ lệ này, tâm tình mọi người đều thư thái hẳn lên.
La Chinh cũng chậm rãi đi vào trong, ánh mắt cẩn thận đánh giá những kiến trúc trước mắt này.
Các kiến trúc của Long mạch tộc đúng là rất tinh tế.
Trong những vật liệu của kiến trúc này còn có điểm xuyết cát Dạ Minh đang tỏa ra những màu sắc khác nhau.
Vào ban ngày, những hạt cát Dạ Minh này hấp thu ánh sáng mặt trời, đến tối sẽ phát ra những ánh sáng có màu sắc khác nhau.
Cho dù trải qua mấy nghìn năm thì chúng cũng vẫn luôn rực rỡ, lóa mắt.
“Lối vào ở chỗ này” Đây không phải lần đầu tiên Yến Vương tới nơi này nên nhìn cũng đã quen rồi.
Sau khi hắn nhìn lướt qua thì vội mang mọi người đi tìm kiếm lối vào của bí cảnh Vũ Hoàng.
Chương 823: Cuốc đào quặng
Long mạch tộc từng xây dựng nền văn minh huy hoàng trong thánh hải Thiên Vũ này, thế nên ngoài việc thưởng thức phong cách kiến trúc khác hẳn với Nhân tộc ra thì cũng sẽ có người phát ra tiếng cảm thán“Nếu có thể sống ở đây thì tốt biết bao?” Nguyệt Doanh không nhịn được mà cảm thán một câu.
“Sống ở đây?” Tả Truyền Đông cười nói, “Lực huyết tế có thể trực tiếp đè bẹp ngươi!”
Dưới sự ảnh hưởng mạnh mẽ của lực huyết tế, chỉ có người của Long mạch tộc mới có thể sinh sống trong đó.
Có lời đồn rằng, Long mạch tộc còn có hậu duệ bị lưu lạc, sinh sống trong thánh hải Thiên Vũ, nhưng chung quy lại thì cũng chỉ là lời đồn mà thôi.
La Chinh làm như không nhìn thấy những cảnh sắc tuyệt vời này mà chỉ theo sát phía sau Yến Vương.
Chuyến đi này, La Chinh nhất định phải mang về đủ lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch, đây cũng là mục đích lớn nhất khiến hắn đi vào thánh hải Thiên Vũ.
Dưới sự dẫn dắt của Yến Vương, mọi người liền nhìn thấy phía trước xuất hiện một tòa “kim tự tháp”.
Hình dáng kim tự tháp này vô cùng độc đáo, hơn nữa thân tháp từ dưới lên trên đều được phân bố chi chít những cánh cửa hẹp chỉ cao bằng một người.
Cánh cửa hẹp này chỉ vừa cho một người đi qua, có lẽ người xây dựng cánh cửa hẹp này cũng hy vọng chỉ cho một người đi qua mà thôi.
“Cánh cửa nào mới là lối vào?” La Chinh nhìn từng cánh cửa hẹp, sau đó mở miệng hỏi.
Hắn đoán sơ qua một chút thì ít nhất trên tòa kim tự tháp lớn này cũng phải có đến hàng chục nghìn cánh cửa hẹp được phân bố bên trên.
Ai ngờ Yến Vương liền dang hai tay ra, sau đó lập tức cười nói: “Đều là lối vào cả, các cánh cửa đều như nhau!”
“Nhưng mà nhiều cửa như vậy…” Nguyệt Doanh nhìn Yến Vương với vẻ tò mò.
Yến Vương lại ảm đạm cười, rồi lên tiếng: “Đây là một mỏ quặng của Long mạch tộc, chính xác thì có mười vạn cánh cửa để đi vào trong…”
Trong lúc Yến Vương đang giải thích thì mọi người đột nhiên nhìn thấy ở phía trên, bên cạnh kim tự tháp này xuất hiện một khe hở phát ra màu xanh lam, sau đó lập tức có mấy người ngã từ đó xuống dưới!
“Bịch, ầm, ầm…”
Những võ giả này cũng là thiên tài cấp Thần cùng đi qua khu Mũi Tên Chậm với La Chinh.
Số võ giả ở lại khu Linh Thú có lẽ chỉ khoảng trên dưới một nửa, còn một nửa số võ giả đều trực tiếp đi qua khu Linh Thú để vào nơi này.
Thế cho nên có thể coi như bọn họ chính là những người đầu tiên đi vào khu mỏ quặng này.
La Chinh nhìn thoáng qua một cái, trong tay bọn họ cũng cầm một cây cuốc có cán màu vàng ròng: “Ngay cả cuốc để đào lấy quặng mỏ của bọn họ cũng là tiên khí hạ phẩm sao?”
Nghe thấy La Chinh nói vậy, Yến Vương lại cười khà khà: “Vậy là Thiên Hành huynh chưa biết rồi.
Khu mỏ ở phía dưới Long mạch tộc không giống như khu mỏ trong tưởng tượng của huynh đâu.
Phải dùng cuốc đào quặng cấp tiên khí mới có thể đào quặng được”
Trong khái niệm của La Chinh, các mỏ quặng bình thường đều là những khu toàn bùn đất và hỗn hợp của đá.
Cho dù lớp đá bên trong có cứng rắn tới mức nào thì vào tay võ giả cũng chẳng khác gì bùn đất, cần gì phải lấy tiên khí ra để đào?
Nhóm võ giả này vừa ngã xuống xong lại lập tức vác cuốc đào quặng lên vai, một lần nữa đi vào trong cửa hẹp của kim tự tháp…
Nhìn thấy vẻ nghi hoặc trên mặt La Chinh, Yến Vương lắc đầu nói: “Được rồi, lát nữa mọi người sẽ hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra! Nguyệt Doanh, lại đây nhận cuốc đào quặng!”
“Cái gì? Người ta cũng phải đào quặng?” Nguyệt Doanh không bằng lòng nói.
Yến Vương đương nhiên không để ý tới lời nói vô nghĩa của Nguyệt Doanh, hắn lấy ra một cái cuốc đào quặng, ném thẳng về phía Nguyệt Doanh.
Những chiếc cuốc của nhóm võ giả vừa rồi cầm trong tay chính là tiên khí hạ phẩm, mà hiện tại, cuốc đào quặng Yến Vương cầm trong tay còn thái quá hơn, không ngờ lại là tiên khí thượng phẩm…
Không ngờ nhóm luyện khí sư của thần quốc Hắc Thiết lại luyện chế ra mấy cái thứ lạ lùng thế này, La Chinh cũng chỉ có thể thầm than một câu: Chênh lệch đúng là không phải ở mức bình thường.
Hỏa Thần và Hỏa Doãn Nhi cũng phân phát cuốc đào quặng cho mấy nhân tài mà họ mang đến.
Sau khi Yến Vương phân phát cho Nguyệt Doanh, Lam Thần và Tả Truyền Đông xong thì chỉ có hai người La Chinh và Yến Vương là trong tay không có cuốc đào quặng.
Nhưng ngay sau đó liền nghe thấy Yến Vương cười khà khà hai tiếng, lấy ra hai cái cuốc đào quặng màu xanh da trời.
Khi nhìn thấy cái cuốc đào quặng kia, ánh mắt La Chinh đột nhiên lóe lên.
Không ngờ hai cái cuốc đào quặng này lại là thánh khí hạ phẩm!
“Bắt lấy! Thiên Hành huynh, đao kiếm là thánh khí hạ phẩm thì dễ kiếm, nhưng cuốc đào quặng có phẩm cấp như vậy thì ta cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có được một đôi đấy!” Yến Vương ném một trong hai cái cuốc đào quặng cho La Chinh.
La chinh cầm cuốc đào quặng trong tay múa may vài cái, vẻ quái dị trên mặt càng đậm hơn.
Ngẫm lại thì ở trong Trung Vực, mọi người đều có thể chỉ vì một món thánh khí mà tranh đến mức đầu rơi máu chảy, vậy mà người ta cũng chỉ dùng để tạo ra công cụ đào mỏ quặng mà thôi.
“Thiên Hành huynh không cần tỏ ra quá mức kỳ quái như vậy.
Tứ đại thần quốc chúng ta vốn cũng không muốn lãng phí vật liệu vào cái cuốc đào quặng nho nhỏ này đâu.
Nhưng khu mỏ trong bí cảnh Thần Hoàng này vô cùng đặc biệt, thế nên tất nhiên có thể lấy lại được cái vốn phải bỏ ra khi làm cuốc đào quặng!” Yến Vương nói xong liền đi thẳng về phía kim tự tháp, mở cánh cửa hẹp ra.
Hắn vừa đi vừa nói với mọi người: “Ta sẽ làm mẫu trước cho mọi người một lần.
Sau khi tiến vào cánh cửa hẹp, mọi người sẽ rơi vào trong khu mỏ…”
Yến Vương vừa nói xong đã tự mình đi vào trong cánh cửa hẹp ở tầng dưới cùng của kim tự tháp, nhanh chóng đã biến mất trong đó…
“Ấy, Hoa Hoa mới nói được một nửa đã đi vào rồi!” Nguyệt Doanh bĩu môi, bất đắc dĩ nói.
Mọi người cũng thấy kỳ lạ, nhưng sau khoảng thời gian chưa tới mười nhịp thở, Yến Vương liền giống như các võ giả trước đó, chui ra từ một khe hở ở bên cạnh kim tự tháp rồi rơi xuống dưới, xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Lúc này, trong tay Yến Vương đã có thêm một khối khoáng thạch lớn bằng nắm đấm.
Yến Vương giơ khối khoáng thạch đó lên lắc lắc rồi lập tức cười nói: “Hỏa Năng Tinh, thứ này không đáng tiền!” Dứt lời, hắn tiện tay ném khối khoáng thạch to bằng nắm đấm kia sang một bên.
Thấy cảnh này, La Chinh lại càng tò mò.
Trước đây, La Chinh cũng không tìm hiểu những gì bí ẩn bên trong bí cảnh thông qua trí nhớ trong đầu, thế nên lúc này hắn không kiềm chế được mà lần mò tìm tòi trong suy nghĩ.
Nhưng hắn lại phát hiện ra, trong ý chí của Đại Thế Giới không hề có trí nhớ về khu mỏ này!
Không có cách nào tìm ra lời giải cho điều mình tò mò, mày La Chinh khẽ nhíu lại.
Ý chí của Đại Thế Giới ghi chép lại tất cả mọi thứ phát sinh trong Đại Thế Giới, rất ít khi bỏ sót.
Không biết khu mỏ này rốt cuộc có nguồn gốc thế nào?
Nếu đã không thể tìm thấy được tư liệu liên quan, La Chinh dứt khoát tự mình đi dò xét.
Hắn vác cuốc đào quặng thánh khí hạ phẩm kia đi vào cánh cửa hẹp ở tầng dưới cùng của kim tự tháp!
Khi bóng dáng La Chinh vừa mới biến mất sau cánh cửa hẹp thì hắn liền cảm nhận được bản thân bắt đầu rơi xuống một cách điên cuồng!
“Vèo!”
Trong lúc rơi xuống, La Chinh xoay người một cái liền nhìn thấy phía dưới dường như có thêm một cái cây khổng lồ…
Nhưng La Chinh cũng không thể xác định được xem rốt cuộc nó là cái gì, chẳng qua thoạt nhìn thì trông nó giống như một cái cây rất lớn mà thôi.
Từ trên thân chính của gốc cây, từng cành cây vươn dài ra ngoài, phía cuối cành cây chính là từng chiếc “lá” xòe ra.
Cho dù là thân chính hay là “lá” thì chúng đều lóe ra màu sắc tuyệt đẹp.
Cái cây này được một màu xanh lam bao phủ, óng ánh như có một lớp thủy tinh bao quanh bên ngoài vậy, nhưng ở bên trong lại là vô số loại hạt tỏa ra ánh sáng lấp lánh với màu sắc khác nhau.
“Đây… rốt cuộc là thứ đồ chơi gì vậy?”
Trong đầu La Chinh vừa mới lóe lên suy nghĩ này thì liền bị rơi thẳng vào một phiến “lá”.
“Dường như mỗi chiếc lá này tương ứng với một cánh cửa hẹp ở bên ngoài kim tự tháp thì phải?” La Chinh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn một cái.
Hắn tiến vào từ cánh cửa hẹp dưới cùng, sau đó rơi xuống cái cây này, cuối cùng rơi trên phiến lá!
“Hình như chiếc lá này bao quanh một lượng khoáng thạch ở bên dưới! Chẳng lẽ khoáng thạch lại mọc ra từ thân thể cái cây này?” Trái tim La Chinh đập mạnh hơn, lúc này hắn mới hiểu được những loại hạt đủ mọi màu sắc ban nãy là cái gì, chắc hẳn đó chính là các loại khoáng thạch.
La Chinh ngẩng đầu nhìn cây đại thụ thần kỳ này, trên mặt cũng hiện ra vẻ kính sợ.
Đúng là thiên hạ rộng lớn, không thiếu cái lạ, có lẽ bản thân cây đại thụ này cũng không sinh ra khoáng thạch mà là thông qua rễ của mình, rút khoáng thạch từ dưới sâu trong lòng đất ra đây?
Trong phiến lá dưới chân La Chinh bao bọc tới mấy loại khoáng thạch có màu sắc khác nhau.
Ánh mắt hắn nhẹ nhàng lướt qua, không tìm thấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà mình cần ở trong đó.
Nhưng nếu đã vào tới đây thì đương nhiên hắn cũng muốn lấy về một ít khoáng thạch.
Vì thế, La Chinh bắt đầu vung cuốc đào quặng trong tay về phía phiến lá này!
“Két, két!” Một tiếng giòn tan vang lên, đồng thời những đốm lửa văng đi khắp nơi.
Khi La Chinh vung cuốc đào quặng vào phiến lá màu xanh lam kia thì trên đó tức khắc nứt ra một vết.
“Cứng quá” La Chinh kinh ngạc than lên một tiếng.
Yến Vương nói đúng, ngay cả khi dùng thánh khí hạ phẩm để khai thác thì cũng phải cố hết sức như vậy rồi, chỉ sợ cuốc đào quặng là tiên khí hạ phẩm căn bản cũng chẳng thể đào được.
Chương 824: Tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch
Tốt xấu gì thì trong tay La Chinh cũng đang cầm thánh khí hạ phẩm, thế nên việc mở chiếc lá này ra cũng không quá khó.
La Chinh lần lượt vung cuốc xuống phiến lá, cái khe trên phiến lá dần dần nứt ra rộng hơn, mấy viên khoáng thạch có kích cỡ khác nhau trong đó đều về tay La Chinh!Khoáng thạch này cũng không thuộc vào diện có giá trị cho lắm, cho dù là ở Trung Vực thì cũng chỉ có thể xem như là khoáng thạch hiếm thấy mà thôi, không được tính là loại có giá trị cao hàng đầu.
Về phần trong tứ đại thần quốc, các võ giả cấp bậc như Yến Vương thường sẽ tùy tay vứt luôn mấy khoáng thạch này đi rồi.
La Chinh không có thói quen vứt bỏ lung tung, thế nên sau khi lấy được khoáng thạch thì cũng do dự mất một lúc.
Nếu đã đào được rồi, hẳn là có thể rời khỏi nơi này, nhưng bây giờ làm sao mà ra ngoài đây?
Nơi này trên không chạm trời, dưới không sát đất…
Nhưng đúng lúc này, La Chinh liền nhìn thấy phía trên đỉnh đầu có một vị võ giả đứng ở chỗ cao hơn mình khoảng bốn năm hàng đang nhanh chóng đào khoáng thạch trong phiến lá.
Sau khi đào hết khoáng thạch, võ giả kia liền nhún người nhảy lên, rơi xuống khoảng trống phía dưới.
Chỉ chốc lát sau, ở khoảng trống kia liền có một dao động vòng tròn lan rộng ra, giống như gợn sóng nước vậy, đồng thời vị võ giả kia cũng biến mất ở trong đó.
Nhớ lại cảnh tượng trước đây nhìn thấy ở một bên của kim tự tháp, La Chinh lập tức hiểu ra.
Nói vậy, hẳn là phía dưới cây đại thụ này có một truyền tống trận có thể đưa võ giả trở lại bên ngoài kim tự tháp.
Vì thế La Chinh cũng chuẩn bị học theo, chuẩn bị thuận thế nhảy lên.
Nhưng đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy trong rễ cây đại thụ ở bên dưới có những viên khoáng thạch có hình thù rất kỳ quái!
Thân chính của cây đại thụ này hấp thụ khoáng thạch, sau đó truyền đến các thân nhánh, cuối cùng chuyển đến trên lá.
“Nếu mình chặt đứt một cành này…” Trong Lòng La Chinh bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ như vậy.
Nghĩ đến đây, La Chinh đột nhiên nhảy tới một cành cây, đang lúc chuẩn bị rút trường kiếm thánh khí thượng phẩm ra thì liền có một luồng sức mạnh không thể chống lại kéo La chinh xuống!
Tốc độ của luồng sức mạnh kia cực nhanh, dường như La Chinh không hề có thời gian để phản ứng.
Đợi đến khi hắn hoàn hồn lại thì đã cầm trong tay trường kiếm và cuốc đào quặng xuất hiện ở bên ngoài kim tự tháp rồi.
Yến Vương đứng ở cách đó không xa nhìn hắn cười vang.
Ánh mắt Yến Vương dừng trên trường kiếm của La Chinh, sau đó cười nói: “Xem ra ngươi đã định chém đứt một cành lá trên cây đại thụ rồi.
Lúc trước đã có vô số người thử qua, nhưng không ai có thể làm được!”
Tứ đại thần quốc đã thăm dò thánh hải Thiên Vũ nhiều năm như vậy nên đương nhiên cách mà La Chinh có thể nghĩ đến cũng đã có vô số người từng thử rồi.
Chặt đứt rễ cây đại thụ kỳ lạ này nhất định sẽ nhanh hơn nhiều việc đào lấy từng chút khoáng thạch trong phiến lá.
Nhưng bất kể là võ giả Hư Kiếp Cảnh hay cường giả Sinh Tử Cảnh, thậm chí cả đại năng Thần Hải Cảnh thì cũng không ai có thể chặt được rễ cây đại thụ này.
La Chinh cũng chỉ mỉm cười.
Có một số việc phải tự mình thử mới biết rõ được.
Hắn thu trường kiếm lại, lúc này ánh mắt mới cẩn thận đánh giá lại kim tự tháp trước mặt.
“Nếu ta đoán không lầm thì khi đi vào từ cánh cửa hẹp ở tầng dưới của kim tự tháp, chất lượng khoáng thạch có thể đào ra được đều rất kém, càng lên tầng trên thì khoáng thạch đào ra càng tốt, đúng không?” La Chinh hỏi như thế.
Yến Vương cười gật đầu: “Đúng vậy.
Kim tự tháp này có tổng cộng bốn mươi bảy tầng, tương ứng với bốn mươi bảy tầng lá của cây đại thụ.
Mỗi lần tiến vào trong cánh cửa hẹp thì sẽ ngẫu nhiên rơi xuống một chiếc lá, sau đó đào khoáng thạch.
Tính ra thì tầng càng cao, chất lượng khoáng thạch đào ra lại càng tốt, càng hiếm, đồng thời khó khăn cũng càng lớn hơn!”
“Sinh Mệnh Nguyên Thạch ở tầng mấy?” La Chinh đột nhiên hỏi.
Hắn ngàn dặm xa xôi đến đại lục thần quốc cũng chỉ vì muốn tìm Sinh Mệnh Nguyên Thạch, về phần khoáng thạch khác, La Chinh không hứng thú lắm.
Yến Vương nhẹ nhàng chỉ tay về phía kim tự tháp, sau đó nói ngay: “Các tài nguyên khoáng sản phân bố ở đây chỉ là khoáng sản thô, nhưng trên nguyên tắc thì cũng phải từ tầng hai mươi lăm trở lên mới có thể xuất hiện Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Càng lên cao, khoáng thạch cũng sẽ càng tốt, nhưng yêu cầu đối với cuốc đào quặng cũng càng cao, hơn nữa thậm chí trên một số phiến lá còn có nguy hiểm”
Nghe xong lời Yến Vương nói, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên: “Nếu đã vậy thì ta cũng đi lên!”
Đúng lúc này, một đám võ giả chen chúc nhau đi đến, người đi đầu là Lưu Tú, đám La Chinh cũng đã gặp qua mấy lần.
Lúc trước, vì chống lại những oán linh kia nên Lưu Tú đã dùng hết Thiên Lôi Chiến Kích có uy lực rất lớn.
Nhưng bởi số lượng oán linh vây đánh quá nhiều nên cũng khiến Lưu Tú vô cùng chật vật.
Nhóm võ giả này ồn ào một lúc rồi chuẩn bị leo lên kim tự tháp.
Bọn họ bắt đầu lấy cuốc đào quặng đã chuẩn bị sẵn ra, sau đó đi thẳng vào trong cánh cửa hẹp ở tầng mười hai của kim tự tháp.
Đợi bọn họ tiến vào trong hết rồi, La chinh mới không ngừng nhảy lên trên kim tự tháp, trong lòng lặng lẽ đếm số tầng mình đã leo được.
Nếu Yến Vương đã nói rằng ít nhất trên tầng hai mươi lăm mới có thể xuất hiện Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì đương nhiên hắn sẽ chọn tầng hai mươi lăm.
Càng lên cao, số lượng cánh cửa hẹp trên kim tự tháp càng ít.
Tầng thứ nhất phải có tới mấy nghìn cánh cửa hẹp, sau khi lên tới tầng hai mươi lăm, cánh cửa hẹp trên kim tự tháp chỉ còn lại không tới một trăm.
La chinh tùy ý chọn một cánh cửa rồi tiến vào bên trong.
Hắn vừa bước vào cánh cửa hẹp xong liền nhanh chóng rơi xuống chỉ trong nháy mắt.
Ngay sau đó, ánh sáng trước mắt nhẹ nhàng lóe lên, hắn trực tiếp rơi thẳng lên một chiếc lá.
Hiện tại, phía La Chinh đang chiếm ở phần giữa của cây đại thụ.
Đứng ở chỗ này, La Chinh có thể nhìn xuống tất cả các chiếc lá ở phía dưới.
Nhưng ánh mắt hắn chỉ quét qua một cái, sau đó nhìn vào chiếc lá dưới chân mình.
Hắn muốn tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch, loại ngọc cổ có hình dạng giống như trứng gà.
Vừa nhìn xuống dưới, hắn liền thấy trong phiến lá có chứa không ít khoáng thạch.
Khoáng thạch ở tầng này dường như đều ẩn chứa sức mạnh kỳ lạ.
Thậm chí, bề mặt của một số khoáng thạch còn mơ hồ tỏa ra lực quy tắc.
Liếc mắt nhìn qua một cái cũng đã làm người ta cảm thấy không tầm thường.
Nhưng trong mắt La Chinh vẫn là vẻ thất vọng: “Không có Sinh Mệnh Nguyên Thạch…” Có lẽ bởi vì thất vọng nên thậm chí La Chinh chẳng còn tâm trạng nào để đào khoáng thạch trong phiến lá nữa.
Nghĩ đến đây, La Chinh cứ thế thả người, nhanh chóng rơi xuống.
Chỉ chốc lát sau, La Chinh lại xuất hiện ở bên cạnh kim tự tháp.
Dưới kim tự tháp, các võ giả tụ tập lại đây càng lúc càng nhiều.
Có vẻ Yến Vương cũng bắt đầu đào khoáng thạch nên lần này La Chinh không nhìn thấy bóng dáng của hắn đâu cả.
Không thể tìm thấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch ở tầng hai mươi lăm, thế nên La Chinh dứt khoát lên cao thêm ba tầng nữa, đi thẳng lên tầng hai mươi tám!
Sau khi hắn lên tầng hai mươi tám, không ít võ giả tụ tập bên dưới đều khẽ bàn tán.
“Cái tên La thiên Hành kia vừa lên đã chọn tận tầng hai mươi tám…”
“Người ta có bản lĩnh này mà! Với thực lực hắn đã thể hiện ra thì sợ là có thể đối đầu với một số cường giả Sinh Tử Cảnh rồi, thế nên lên tầng hai mươi tám thì đã làm sao?”
“Đúng vậy.
Dưới tầng ba mươi thì chẳng phải vấn đề gì lớn, nhưng từ tầng ba mươi trở lên thì có lẽ cũng sẽ bó tay thôi!”
Trong khi mọi người ở đây bàn luận, La Chinh liền tiến vào trong cánh cửa hẹp ở tầng hai mươi tám.
Nhưng sau mấy nhịp thở, bóng dáng hắn lại rơi vào trong khe hở rồi ra ngoài kim tự tháp, đồng thời mặt lại hiện lên vẻ buồn bực…
Rất rõ ràng, trong tầng hai mươi tám cũng không tìm được Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà La Chinh cần.
Điều này khiến La Chinh có chút buồn bực.
Số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch hắn muốn cũng không phải chỉ một hai viên, muốn bổ sung hoàn toàn lực sinh mệnh cho Ninh Vũ Điệp thì có lẽ ít nhất cũng phải cần tới hơn một nghìn viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Nếu lấy tỉ lệ như hiện nay đi để đào thì cuối cùng hắn có lấy được một hai trăm viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch hay không cũng đã là một vấn đề rồi.
Từ trong khe hở rơi xuống dưới, La Chinh tiếp tục vác cuốc đào quặng lên rồi lại leo lên tầng hai mươi chín…
“Rốt cuộc La Thiên Hành này muốn làm gì?”
“Chắc là tìm kiếm khoáng thạch nào đó”
Lúc này, La Chinh rơi thẳng xuống một chiếc lá nào đó ở tầng hai mươi chín.
Khi hai chân hắn vừa mới đứng lên trên đó, trong hai mắt hắn liền lóe lên một tia sáng, đồng thời trên mặt cũng nở một nụ cười.
Sinh Mệnh Nguyên Thạch, rốt cuộc cũng tìm được rồi!
Trên chiếc lá màu xanh lam rộng khoảng một trượng, dày khoảng nửa trượng giống như một khối thủy tinh màu xanh lam khổng lồ này, ngay chính giữa nó có rất nhiều viên ngọc cổ giống như trứng gà, bị chiếc lá bao kín ở bên trong.
Rõ ràng, đây chính là Sinh Mệnh Nguyên Thạch mà La Chinh muốn tìm.
La Chinh tùy tiện đếm, sau đó liền phát hiện ra trong phiến lá này có mười sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Tuy số lượng còn lâu mới đủ, nhưng cũng đã có thể nói là không ít rồi.
Hắn có thể tích tiểu thành đại.
“Ồ? Giữa mấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch này còn có một viên gì đó sáng lấp lánh.
Đó là cái gì?” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ nghi hoặc.
Chương 825: Đố kỵ
Mười sáu viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong phiến lá xếp lại thành một vòng tròn, bao lấy thứ phát ra ánh sáng lấp lánh kia vào giữa.
Vật đó phát ra ánh sáng quá chói mắt, khiến La Chinh nhất thời cũng khó phân biệtKhông nghĩ gì nhiều, La Chinh cứ thế nhấc cuốc lên thật cao.
“Két!”
Hắn đã biết rằng càng là những phiến lá ở trên tầng cao thì càng lớn và càng dày hơn, màu xanh lam tỏa ra cũng đậm hơn, đồng thời cũng càng cứng rắn hơn.
Thế nhưng mức độ kiên cố của phiến lá này vẫn nằm ngoài dự đoán của La Chinh.
Hắn nện mạnh nhiều lần như vậy mà vẫn không hề để lại dù chỉ một chút vết tích.
“Cái này…” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Tuy rằng trong tay hắn chỉ là một cái cuốc thánh khí hạ phẩm, nhưng phối hợp với sức lực của bản thân hắn thì không cần bùng nổ cương nguyên cũng có thể dễ dàng bổ cả một ngọn núi lớn.
Thế mà phiến lá trước mặt lại cứng rắn đến mức này?
Chỉ có điều, vất vả lắm mới phát hiện ra Sinh Mệnh Nguyên Thạch, làm sao La Chinh có thể bỏ qua?
Nghĩ tới đây, La Chinh đột nhiên bộc phát lực của cả trăm tấm vảy rồng trong cơ thể ra, một lần nữa vung cái cuốc trong tay lên rồi đập mạnh xuống chiếc lá này.
“Két!”
Nhát cuốc này nện mạnh xuống, trực tiếp khiến phiến lá phải nứt ra một đường.
“Cũng chỉ thế mà thôi!” Trên mặt La Chinh hiện ra một nụ cười nhạt.
Thấy đòn công kích của mình có hiệu quả, hắn liền không ngừng vung cuốc lên rồi đập xuống, vết rạn trên phiến lá càng lúc càng nhiều.
La Chinh tung ra một đòn cuối cùng thật mạnh, sau đó chợt nghe thấy một tràng âm thanh vỡ vụn!
Lúc này hắn mới dùng cuốc loại bỏ những phần đã vỡ nát, làm lộ ra Sinh Mệnh Nguyên Thạch ở phía dưới.
Nhìn những Sinh Mệnh Nguyên Thạch đó, ánh mắt La Chinh liền trở nên dịu dàng.
Nghĩ tới Ninh Vũ Điệp đang chờ vật này cứu mạng, thế là La Chinh liền cẩn thận thu từng viên vào trong nhẫn tu di.
Khi thu gom những Sinh Mệnh Nguyên Thạch này, tầm mắt hắn dừng lại trên một viên gì đó sáng lấp lánh.
Lúc nãy còn cách một lớp phiến lá thật dày, nên La Chinh không thấy rõ lắm.
Nhưng hiện tại, hắn lại phát hiện ra đó là một viên tinh thể hình lập phương, ánh sáng bên trong không ngừng lay động như nước, tỏa ra ánh sáng màu trắng.
“Không biết là loại khoáng thạch gì nhỉ? Trước hết cứ cất đi cái đã!” La Chinh không suy nghĩ gì nhiều, sau khi bỏ viên khoáng thạch sáng lấp lánh đó vào trong túi, hắn liền thả người lần nữa, rơi thẳng xuống không gian bên dưới.
Một vòng tròn sáng lóe lên, La Chinh lại tiếp tục rơi ra ngoài từ một khe hở bên cạnh kim tự tháp.
Sau khi La Chinh đã đứng vững thì nhìn thấy ba người Hỏa Thần, Hỏa Doãn Nhi và Yến Vương.
Yến Vương mỉm cười với La Chinh, đang chuẩn bị mở miệng hỏi xem La Chinh có thu hoạch gì không thì chợt nghe thấy một loạt tiếng thét chói tai ở bên cạnh!
“Oa! Thật đẹp!”
“Thái tử đúng là người được trời ưu ái mà! Lần đầu tiên tiến vào trong đó đã đào được một viên đá lửa!”
“Lưu Tú, ta bằng lòng trả giá cao để mua lại viên đá lửa này, ngươi có chịu bán không?”
Tiếng ồn ào như vậy nhất thời thu hút sự chú ý của đám La Chinh và Yến Vương.
Mọi người chỉ thấy trong tay Lưu Tú đang cầm một hòn đá tròn xoe, bên trong hòn đá đó có ngọn lửa mơ hồ lượn lờ, trông hết sức kỳ lạ!
Yến Vương thản nhiên liếc mắt nhìn một cái rồi nói với La Chinh: “Lưu Tú cũng may mắn thật đấy, không ngờ lại lấy được một viên đá lửa!”
Đá lửa này chính là một báu vật dùng để luyện chế thần khí hệ lửa, hơn nữa còn có tác dụng bổ trợ rất lớn đối với luyện khí sư.
Ở thần quốc Hắc Thiết, thậm chí cần tới năm món thánh khí thượng phẩm mới có thể đổi được một viên đá lửa này!
“Cũng không phải là vận may, mà là số mệnh Thái tử của thần quốc Đại Vũ ta! Lũ kiến kia làm sao có thể so sánh được!” Một vị thiên tài cấp Thần của thần quốc Đại Vũ lạnh lùng nói.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Lần này La Chinh đã làm thần quốc Đại Vũ mất hết mặt mũi, nên dù có bỏ qua những ân oán cá nhân thì đương nhiên La Chinh cũng sẽ bị những võ giả trong thần quốc Đại Vũ căm thù.
Nếu không vì thiếu thực lực, có lẽ bọn họ đã hận không thể thi nhau xông lên mà xé tan La Chinh thành từng mảnh nhỏ rồi…
Nghe thấy lời nói này, La Chinh chỉ cười cười, ai dè Hỏa Thần lại nói: “Chẳng phải cũng chỉ là đá lửa thôi sao? Ta cũng đào được một viên!”
Sau đó Hỏa Thần móc một hòn đá tròn xoe ra, tùy ý tung hứng trên không trung.
Hơn nữa viên đá trong tay Hỏa Thần dường như còn lớn hơn viên của Lưu Tú một chút!
Thiên phú của Hỏa Thần không bằng tỷ tỷ hắn, nhưng tính cách cũng vô cùng hiền lành chất phác.
Chẳng qua số mệnh của hắn cũng rất mạnh, chẳng mất bao nhiêu công phu đã đào được một viên đá lửa lớn như vậy.
Lưu Tú lạnh lùng hừ một tiếng, tầm mắt lại dời về phía La Chinh.
Hắn thân là Thái tử nên dù không mở miệng nói thì bên cạnh cũng có người hiểu ý của hắn.
Tức thì, có người cười lạnh nói: “Không biết La Thiên Hành của thần quốc Hắc Thiết đào được cái gì? Có thể để mọi người nhìn một chút được không?”
Mặt của La Chinh lạnh tanh giống như cương thi, nhìn lướt qua đám người kia.
Những tên được coi là thiên tài cấp Thần này thật đúng là nhàm chán, khai quật được một ít khoáng thạch còn muốn lấy ra so bì với nhau.
La Chinh thực sự không muốn dùng từ ấu trĩ để hình dung hành vi này…
Thế nhưng sau khi suy nghĩ một lát, hắn cũng chấp nhận.
Tuy rằng tứ đại thần quốc lớn hơn Trung Vực tới mấy lần, song giữa các thần quốc cũng không có chiến tranh, cho dù là giết chóc thì cũng ít phát sinh.
So sánh ra thì mặc dù thiên phú của những thiên tài cấp Thần này đều là hạng nhất, nhưng độ trưởng thành tâm tính lại không thể bì được với Trung Vực, càng không cách nào so sánh với đại lục Hải Thần, nơi luôn chìm trong hỗn loạn.
Không biết liệu nói những thiên tài cấp Thần này hạnh phúc thì có đúng hay không? Hay là nên nói rằng bọn họ không biết tiến thủ thì mới đúng…
La Chinh lắc đầu, đáp lại: “Ta đào được cái gì cũng đâu liên quan gì đến ngươi? Không thể trả lời!”
“Xem ra cũng chẳng đào được cái gì, vận khí không tốt nên không có mặt mũi lấy ra đúng không?” Người nọ lại chua ngoa nói.
“Vô vị!” La Chinh đảo mắt.
Đám thiên tài cấp Thần này ấu trĩ như vậy, mình sẽ không hạ thấp giới hạn mà ấu trĩ giống như bọn họ.
Chỉ là vào lúc này, Hỏa Doãn Nhi lại lặng lẽ đi tới, đột nhiên giơ một bàn tay về phía La Chinh, khẽ cười nói: “Đưa tay ra!”
“Cái gì?” La Chinh hơi sững sờ, cũng giơ một tay ra theo phản xạ.
“Hai tay!” Hỏa Doãn Nhi tiếp tục nói.
La Chinh cảm thấy hoang mang, không biết Hỏa Doãn Nhi làm vậy là có ý gì? Thế nhưng hắn vẫn đưa hai tay ra, tạo thành động tác như đang hứng nước.
Chỉ thấy Hỏa Doãn Nhi mở tay ngọc ra rồi nhẹ nhàng đung đưa, không ngừng có cái gì đó rơi ra từ một chiếc nhẫn tu di trên ngón tay nàng, rơi vào giữa hai tay La Chinh!
Hóa ra đó là từng viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch!
Sinh Mệnh Nguyên Thạch khác với các khoáng sản khác, thứ này rất dễ vỡ.
Thấy từng viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch từ trong nhẫn tu di của Hỏa Doãn Nhi rơi ra, La Chinh cũng hứng một cách cẩn thận, sợ chúng rơi xuống đất.
Chẳng mấy chốc, trong tay hắn liền xuất hiện hơn hai mươi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
“Tặng cho ngươi!” Hỏa Doãn Nhi cười nói.
Nàng là người rất tinh tế, sau khi kết thúc tỷ đấu ở bên bờ sông Tây Long, nàng vẫn luôn nhớ kỹ chuyện Chu Hoàng nói rằng La Chinh cần Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Lúc này, nàng cũng đào được không ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch, còn về phần là chủ động đi tìm hay vô tình tìm thấy thì chỉ có nàng mới biết được.
Nếu là thứ khác, có lẽ La Chinh sẽ cự tuyệt, nhưng là Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì dù như thế nào La Chinh cũng sẽ không từ chối.
Không ít võ giả bên cạnh thấy Hỏa Doãn Nhi rộng rãi hào phóng tặng Sinh Mệnh Nguyên Thạch cho La Chinh như vậy, trong mắt cũng lộ vẻ hâm mộ.
Tuy Sinh Mệnh Nguyên Thạch không trân quý bằng đá lửa, nhưng lại có giá trị không rẻ…
La Chinh không muốn vô duyên vô cớ nhận lợi ích của người ta, nhưng hắn cũng mới đào được hơn mười viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch, đâu thể mang chúng ra làm quà tặng? Nghĩ tới đây, khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười rồi nghe thấy hắn nói: “Cám ơn nàng, đã như vậy ta cũng có đồ muốn tặng!”
Lúc hắn đào Sinh Mệnh Nguyên Thạch thì bên trong còn có một viên gì đó sáng lấp lánh.
La Chinh không rõ đó là cái gì, chỉ thấy thứ này phát ra ánh sáng lấp lánh, vô cùng xinh đẹp nên đưa cho Hỏa Doãn Nhi cũng hợp.
Thế nhưng khi La Chinh vừa móc thứ sáng lấp lánh kia ra, Yến Vương bỗng phun ra một ngụm khí, ho dữ dội vài tiếng rồi lập tức dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn La Chinh hỏi: “Thiên Hành huynh, huynh chắc chắn muốn tặng thứ này cho Hỏa Doãn Nhi chứ?”
Khi La Chinh lấy vật hình vuông vô cùng thu hút kia ra, ánh mắt mọi người lập tức đều đổ dồn lên luồng sáng trắng lấp lánh trên vật thể hình lập phương giữa ngón cái và ngón trỏ của hắn!
Hầu như tất cả mọi người đều trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào vật kia, trong ánh mắt những thiên tài cấp Thần đó có ao ước, có tham lam, còn có vẻ đố kỵ khó có thể che giấu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn) [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/thai-thuong-kiem-ton-audio.jpg)






