[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 161 : Đánh mạnh (c801-c805)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Đánh mạnh
Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh thì sau khi bị cụt tay chắc chắn cũng sẽ phải nối lại cánh tay cụt, nếu không thì sẽ bị tàn phếNăng lực tự lành thần kỳ như vậy căn bản không nên xuất hiện trên người nhân loại, cho nên võ phủ Cửu Đỉnh càng ngày càng hứng thú với quái vật nhỏ hơn.
Võ phủ Cửu Đỉnh luôn bí mật tiến hành nghiên cứu thân thể quái vật nhỏ, mãi đến khi võ giả của võ phủ Cửu Đỉnh phát hiện ra một bí mật lớn, rằng quái vật nhỏ có thiên phú giúp võ giả khác tu luyện!
Thiên phú của võ giả từ khi sinh ra đã được xác định, có lẽ cũng có linh dược có thể thay đổi thiên phú, nhưng đó không phải thứ có thể tìm thấy được trong đại lục thần quốc.
Để tu luyện nhanh hơn và đạt tới tu vi cao hơn, thần quốc đã xây dựng rất nhiều võ phủ, dựng lên vô số mật địa tu luyện, tổ chức các loại cấp độ rèn luyện cho võ giả như chém giết với thú dữ để kích phát tiềm năng trong thời khắc sống chết…
Tất cả chỉ vì muốn kích phát ra hết thiên phú của bản thân.
Sau khi nhóm võ giả trong võ phủ Cửu Đỉnh phát hiện ra thiên phú của quái vật nhỏ, cả đám lập tức trở nên điên cuồng.
Một võ giả Tiên Thiên Cảnh đã rơi vào bình cảnh nhiều năm, chỉ sợ cả đời này cũng không có cơ hội bước vào Chiếu Thần Cảnh, nhưng sau khi so đấu với quái vật nhỏ thì lại nhanh chóng vượt qua bình cảnh, không lâu sau liền thăng cấp lên Chiếu Thần Cảnh…
Đây là tác dụng mà thiên phú của quái vật nhỏ mang lại.
Khi quái vật nhỏ vừa được đưa vào võ phủ Cửu Đỉnh, hắn mới chỉ là Luyện Tủy Cảnh, thậm chí còn chưa phải là Tiên Thiên Cảnh.
Võ phủ Cửu Đỉnh nhanh chóng phát hiện ra quái vật nhỏ có thể giúp người khác đột phá bình cảnh trong lúc so đấu, nhưng cũng có một hạn chế, đó là tu vi không thể chênh lệch quá lớn.
Võ giả Thần Đan Cảnh mà so đấu với quái vật nhỏ thì chỉ đạt được lợi ích rất nhỏ, nhưng Tiên Thiên Cảnh thì lại có thể nhận được lợi ích cực lớn.
Khi đó võ phủ Cửu Đỉnh đặc biệt xây một tòa tháp đá cho quái vật nhỏ, sau đó dùng xích sắt khóa quái vật nhỏ lại trên tháp đá, mỗi ngày sẽ phái một số võ giả Tiên Thiên Cảnh tiến vào trong đó chém giết với quái vật nhỏ.
Với thú tính hung tàn của mình, có không ít võ giả Tiên Thiên Cảnh đã chết trong tay quái vật nhỏ.
Nhưng những võ giả Tiên Thiên Cảnh sống sót sau khi so đấu với hắn thì đều có thể nhanh chóng thăng cấp.
Quái vật nhỏ không phải thằng ngốc, tuy hắn mang đầy thú tính, nhưng hắn vẫn nhanh chóng phát hiện ra mục đích của đám võ giả này.
Khoảng thời gian sau đó quái vật nhỏ từ chối ra tay, cho dù võ phủ Cửu Đỉnh ngược đãi hắn thế nào, thậm chí chặt bỏ tay chân hắn thì vẫn chống cự, không chịu đánh tiếp nữa.
Sau khi giằng co mấy tháng thì rốt cuộc võ phủ Cửu Đỉnh cũng thỏa hiệp.
Dù sao, dùng quái vật nhỏ để giúp võ giả Tiên Thiên trong võ phủ Cửu Đỉnh tu luyện cũng thật sự lãng phí, còn không bằng đào tạo quái vật nhỏ một phen, nếu ngày sau hắn có thể trở thành Chiếu Thần Cảnh, Hư Kiếp Cảnh, hay thậm chí là Sinh Tử Cảnh thì rất có lợi cho võ phủ Cửu Đỉnh!
Vì thế, quái vật nhỏ mới có cơ hội hòa nhập vào thế giới nhân loại.
Thực lực của hắn càng ngày càng mạnh, thiên phú cũng ngày càng được coi trọng.
Sau khi tiến vào Thần Đan Cảnh, hắn đã có thể trợ giúp võ giả Hư Kiếp Cảnh đột phá bình cảnh.
Sau khi tiến vào Hư Kiếp Cảnh, lại trợ giúp không ít cường giả Sinh Tử Cảnh đột phá bình cảnh!
Chính bởi vì như thế mà rất nhiều võ giả Thần Hải Cảnh vẫn dõi mắt trông mong, mong ngày quái vật nhỏ có thể đột phá Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Nếu quái vật nhỏ tiến vào Sinh Tử Cảnh, vậy chẳng phải có thể giúp cả đám đại năng Thần Hải Cảnh đột phá bình cảnh hay sao?
Đây là sự hấp dẫn rất lớn, không có bất cứ đại năng Thần Hải Cảnh nào có thể từ chối được.
Cho dù là Chiến Đế Đại Vũ hay Chiến Hoàng Thiên Phong và Chu Hoàng thì cũng đều bị hạn chế ở Thần Hải Cảnh vô số năm rồi.
Vấn đề là tài nguyên dưới Hạ Giới quá thiếu thốn, căn bản không đủ cho bọn họ đột phá Thần Hải Cảnh!
Dưới tình huống không thể phi thăng, nói quái vật nhỏ là hy vọng duy nhất của nhóm đại năng Thần Hải Cảnh cũng không quá!
Lợi dụng điểm này nên địa vị của quái vật nhỏ sao có thể không cao cho được? Ngay cả đám Thái tử, Hoàng tử cũng không dám trêu chọc hắn…
Nhưng từ khi quái vật nhỏ tu luyện tới Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, tu vi của hắn bỗng nhiên dừng lại!
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh cũng bắt đầu nghi hoặc.
Thiên phú của quái vật nhỏ rất mạnh, sao có thể bị hạn chế ở Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ?
Tóm lại, cho đến tận bây giờ cũng đã mười năm trôi qua, quái vật nhỏ vẫn đang dừng lại tại Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, chưa thể bước tới Sinh Tử Cảnh.
Một số đại năng Thần Hải Cảnh không nhịn được nên cũng từng tìm quái vật nhỏ so đấu, chỉ là chênh lệch giữa Thần Hải Cảnh và Hư Kiếp Cảnh quá lớn, hiệu quả họ đạt được cũng rất nhỏ bé, không mấy rõ ràng.
Nhưng trước mắt cũng không có biện pháp nào tốt hơn, bọn họ chỉ có thể chậm rãi chờ quái vật nhỏ thăng cấp.
May mà tuổi thọ của võ giả Thần Hải Cảnh rất dài, bọn họ có đủ thời gian để đợi.
Nếu mười năm không thể đột phá Hư Kiếp Cảnh, vậy thì hai mươi năm, ba mươi năm!
Một tên như vậy, vốn phải giết chết La Chinh một cách vô cùng dễ dàng mới đúng.
Nhưng sau khi Bạch Nguyệt Dung quan sát trận chiến giữa La Chinh và Hỏa Doãn Nhi, nàng ta lại có chút do dự.
Thiên phú La Chinh thể hiện ra cũng cực kỳ đáng sợ, hắn giống như quái vật nhỏ, đều có được thiên phú mà người thường khó có thể với tới.
Đúng lúc Bạch Nguyệt Dung đang nhìn chăm chú thì tiết tấu trận đấu trong kết giới cũng bắt đầu nhanh hơn.
Một bàn tay của quái vật nhỏ quấn chặt lấy La Chinh, ép La Chinh phải vật lộn cùng hắn.
Đây là phương thức chiến đấu mà quái vật nhỏ am hiểu nhất.
Mỗi một bộ phận trên người hắn đều được sử dụng, trở thành vũ khí trí mạng.
Những võ giả bị quái vật nhỏ quấn lấy đều chưa từng may mắn thoát khỏi, toàn bộ đều chết trên tay hắn, không có ngoại lệ!
Đáng tiếc, vào lúc này, quái vật nhỏ lại gặp phải La Chinh.
Quái vật nhỏ có thể biến toàn thân hắn thành vũ khí, thì bản thân cơ thể La Chinh chính là một món vũ khí!
Huống chi vừa rồi, sau khi La Chinh trải qua luyện hóa đã có được thân thể thánh khí!
Cổ quái vật nhỏ chợt kéo dài ra, cái đầu giơ lên cao, lập tức biến thành cây búa đập mạnh về phía La Chinh.
Vẻ mặt La Chinh vẫn bình tĩnh, tay trái đầy năng lượng, đập một quyền vào đầu quái vật nhỏ giống như đánh lên bao cát.
Sức mạnh này lớn đến nỗi đánh bay đầu quái vật nhỏ ra xa đến hai mươi mét, khiến nó đập vào vách kết giới.
Nhưng cái đầu kia lại lập tức bắn ngược lại, mang theo sức mạnh càng thêm khủng bố mà đánh về phía La Chinh!
Trận chiến giữa hai người cứ như hai con thú dữ đang đối chiến.
Mỗi lần hai người ra đòn, cho dù là kết giới do đại năng Thần Hải Cảnh dựng lên thì cũng không ngừng lay động dữ dội.
Sức mạnh của Hư Kiếp Cảnh là giơ tay nhấc chân cũng có thể đánh vỡ núi đá, mà trên thực tế, mỗi một quyền của hai người bọn họ đều có hiệu quả này.
Nhưng chẳng qua bị hạn chế trong kết giới nên không thấy khủng bố như vậy thôi.
Nếu thoát ra khỏi phạm vi kết giới, để cho bọn họ đánh nhau ở bên ngoài thì lúc này chỉ sợ bờ sông Tây Long đã thành một đống đổ nát!
“Ta xem trận chiến này đến ngây cả người.
Nhìn tình hình này, có lẽ không thể phân được thắng bại…” Một võ giả lắc đầu nói.
“Đụng phải đối thủ như quái vật nhỏ, chỉ có thể xem như La Thiên Hành xui xẻo.
Tên đó quá khó chơi!”
“Nhưng La Chinh cũng không kém, thân thể hắn rốt cuộc là là thứ quái gì vậy? Hẳn là hắn đã trúng không ít đòn của quái vật nhỏ rồi đúng không? Vậy mà nhìn qua thì lại có vẻ như chẳng sao cả!”
Thời gian này, trên mặt La Chinh cũng lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Quái vật nhỏ còn khó chơi hơn so với tưởng tượng của hắn, cần phải kéo tên này ra khỏi người hắn trước đã.
Nghĩ đến đây, La Chinh bỗng xoay người một cái, khống chế cái tay còn lại của quái vật nhỏ, sau đó cả người hắn lập tức bay lên không, dùng sức đạp lên ngực quái vật nhỏ.
Quái vật nhỏ thấy động tác của La Chinh thì sao lại không hiểu rõ ý nghĩa của hành động này: “Muốn thoát khỏi ta sao? Nằm mơ!”
Nhưng giờ khắc này, trong cơ thể La Chinh chợt bộc phát ra cương nguyên, trong nháy mắt khi đạp hai chân xuống, lực vảy rồng trong cơ thể hắn cũng dũng mãnh chảy ra.
Ngay sau đó, La Chinh giống như một ngôi sao băng, đánh thẳng vào mặt bên của kết giới, nhưng mà hai tay của quái vật nhỏ vẫn quấn quanh người La Chinh!
La Chinh đã sớm đoán được điều này nên trong khoảnh khắc va vào kết giới, hắn dùng sức kéo mạnh lần nữa.
“Bùm!”
Thân thể mềm nhũn kia của quái vật nhỏ cũng nện ở bên người La Chinh.
“Nằm mơ? Ta không tin thân thể ngươi không có cực hạn!” Lúc này, hai tay La Chinh vung lên lần nữa, quăng mạnh quái vật nhỏ ra ngoài.
Chỉ nháy mắt, thân thể quái vật nhỏ đã dán lên một mặt khác của kết giới…
“Uỳnh uỳnh, uỳnh uỳnh, uỳnh uỳnh, uỳnh uỳnh…”
Từng tiếng nổ truyền đến, thân thể quái vật nhỏ cứ như vậy bị La Chinh quăng đến quăng đi, nện mạnh lên hai bên kết giới!
Mỗi lần va chạm đều khiến kết giới rung lắc một trận, có thể tưởng tượng được sức mạnh mà thân thể quái vật nhỏ phải gánh chịu lớn đến mức nào?
“Đây…” Nhìn thấy quái vật nhỏ bị La Chinh đối đãi như thế, trên mặt một đại năng Thần Hải Cảnh lộ vẻ lo lắng, lập tức hỏi Chiến Đế Đại Vũ: “Có nên ngăn cản La Chinh không? Tuy quái vật nhỏ gần như có thân thể bất tử, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì cũng không chắc được!”
Rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đều đang trông mong quái vật nhỏ tiến vào Hư Kiếp Cảnh, bọn họ cũng sợ quái vật nhỏ bị La Chinh đập chết tươi!
Chương 802: Vị Diện chi tử
Quái vật nhỏ lựa chọn đánh trực diện với La Chinh, tuyệt đối là một lựa chọn sai lầmThực sự thân thể của hắn rất đặc biệt, dù là so về sức mạnh hay là độ cứng cơ thể thì cũng không tìm thấy đối thủ trong tứ đại thần quốc!
Cho nên trên lý thuyết, khi đối đầu trực tiếp bằng sức mạnh cơ thể thì quái vật nhỏ sẽ chiếm ưu thế rất lớn!
Nhưng đáng tiếc rằng hắn lại gặp phải La Chinh.
Với lực lượng mà bây giờ La Chinh có thể bộc phát ra hoàn toàn thì khi bị hắn đánh một quyền ở khoảng cách gần, có lẽ ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng không chịu nổi.
Hơn nữa, thân thể hắn còn vừa trở thành thánh khí! Bình thường loại thánh khí như đao, kiếm thì cũng chỉ là một mảnh thật mỏng, còn cả người La Chinh lại rộng hơn đao kiếm bình thường rất nhiều, nên tất nhiên độ cứng cũng cao hơn thánh khí bình thường.
Chỉ dựa vào việc đánh giáp lá cà, quái vật nhỏ làm sao có thể làm tổn thương La Chinh?
Cho nên quái vật nhỏ đã lựa chọn một con đường đã định trước sẽ thất bại.
Chiến Đế Đại Vũ không nói lời nào, quái vật nhỏ không thể dễ dàng chết như vậy, mạng của hắn vô cùng dai, nhưng cứ bị La Chinh đánh như vậy thì chỉ sợ cũng quá sức.
Vấn đề là nếu hắn ra tay ngăn cản, như vậy đồng nghĩa là để cho quái vật nhỏ nhận thua.
Mà Chiến Đế Đại Vũ và Bạch Nguyệt Dung lại hy vọng quái vật nhỏ có thể giết chết La Chinh!
Lúc này, Chiến Đế Đại Vũ đã bắt đầu hơi cáu.
Ngay từ đầu, quái vật nhỏ đã quá mức khinh địch, lại tự chặn đường mình, không sử dụng chân nguyên, chỉ lấy sức mạnh thân thể để chiến đấu với La Chinh! Giống như Bạch Nguyệt Dung từng nói, La Chinh còn giết được cả võ giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng, hơn nữa Tinh Kiếm thượng nhân và Vô Tâm thượng nhân cũng đã ngã xuống.
Tuy Chiến Đế Đại Vũ không tin Vô Tâm thượng nhân và Tinh Kiếm thượng nhân đã bị chính La Chinh giết chết thì việc này dù thế nào cũng không tránh khỏi việc liên quan tới tên nhóc này.
Chỉ e bí mật trên người hắn không ít hơn quái vật nhỏ!
“Uỳnh, uỳnh, uỳnh…”
Va chạm mạnh mẽ vẫn kéo dài, sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ cũng càng ngày càng khó coi, người này còn muốn tiếp tục tới bao giờ?
Sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ không tốt, nhưng trong lòng không ít võ giả lại vô cùng sảng khoái.
Quái vật nhỏ này có thể coi là một tên nổi tiếng xấu xa, nếu tính toán rõ ràng hết những việc ác hắn đã làm thì cho dù có là thái tử thần quốc cũng sẽ bị phế bỏ!
Tuyệt đại đa số võ giả đều vô cùng căm ghét người này, thế nhưng phần lớn võ giả cũng không chọc vào nổi, chỉ đành trốn tránh ở phía xa.
Đặc biệt là các võ giả thuộc võ phủ Cửu Đỉnh.
Họ thấy quái vật nhỏ bị La Chinh điên cuồng mà đánh nên trên mặt ai cũng là dáng vẻ vô cùng vui sướng, dường như còn vui hơn Tết.
Coi như La Chinh đã giúp bọn họ xả một cơn giận.
Trở lại trên bậc thềm cao nhất, Hỏa Doãn Nhi thấy cảnh này, trên mặt cũng nở nụ cười.
Xem ra những lo lắng của nàng lúc trước là thừa, ác nhân tự có ác nhân trị, quái vật nhỏ này đúng là đáng đời!
Hiếm khi Hỏa Doãn Nhi ra tay, cũng rất ít khi rời khỏi mật địa tu luyện của thần quốc Thiên Phong.
Nhưng để đột phá nhanh hơn, Chiến Hoàng của Thiên Phong đã đưa Hỏa Doãn Nhi đến thần quốc Đại Vũ so tài với quái vật nhỏ.
Khi đó quái vật nhỏ đã bước vào Thần Đan Cảnh, trong quá trình so tài với Hỏa Doãn Nhi, miệng hắn phun đầy mấy lời tục tĩu, khi ra tay còn suýt chút nữa làm Hỏa Doãn Nhi bị thương.
Lúc ấy mặt Chiến Hoàng Thiên Phong cũng xanh mét, thậm chí còn muốn ra tay tiêu diệt luôn quái vật nhỏ, cũng may Chiến Đế Đại Vũ cản lại nên quái vật nhỏ mới tránh được một kiếp.
Mặc dù nhờ có thiên phú của quái vật nhỏ nên Hỏa Doãn Nhi đã nhanh chóng đột phá vào Thần Đan Cảnh hậu kỳ, nhưng hình ảnh đáng sợ của quái vật nhỏ kia đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng nàng.
Hơn nửa năm sau, khi trở về thần quốc Thiên Phong nàng vẫn còn gặp ác mộng về việc này.
Cho nên khi nhắc tới quái vật nhỏ, trong lòng Hỏa Doãn Nhi liền sinh ra cảm giác vô cùng sợ hãi, đồng thời cũng rất chán ghét hắn.
Ngược lại, tuy ấn tượng La Chinh để lại cho Hỏa Doãn Nhi cũng hết sức sâu sắc, nhưng lại là ấn tượng về một võ giả trời sinh, mạnh mẽ hơn cả nàng.
Trong tứ đại thần quốc, người có thể làm cho Hỏa Doãn Nhi sùng bái không ít, nhưng đó đều là các trưởng bối.
Còn trong cùng thế hệ, trừ quái vật nhỏ ra, không ai có thực lực lọt được vào mắt nàng, cho dù là Thái tử thần quốc cũng kém xa nàng.
Nhưng lần này, ngoài ý muốn lại xuất hiện một La Thiên Hành.
Vị võ giả “La Thiên Hành” này khiến trong lòng Hỏa Doãn Nhi thầm sinh ra một chút hiếu kỳ.
Cho nên sau khi La Thiên Hành đánh bại Vân Long Đào, nàng mới có thể nói ra yêu cầu với phụ hoàng rằng muốn so tài với hắn.
Tuy hoàng tộc không tùy tiện xuất chiến, nhưng khó khăn lắm Hỏa Doãn Nhi mới có hứng thú so tài với người khác, thế nên Chiến Hoàng Thiên Phong vốn luôn cưng chiều nàng như vậy, làm sao có thể không đồng ý?
Sau khi chiến bại dưới tay La Chinh, trong lòng nàng hết sức phức tạp, thậm chí còn sinh ra xúc động muốn nghe ngóng tin tức về La Chinh.
Sư phụ hắn là ai? Hắn làm thế nào mà trưởng thành đến mức như bây giờ? Có thật là hắn đến từ Thiên Bắc Vực hay không? Một nơi nhỏ bé như thế làm sao có thể xuất hiện thiên tài như vậy? Đủ loại nghi ngờ không ngừng sinh ra từ đáy lòng nàng.
Đương nhiên, đường đường là Công chúa thần quốc, cho dù suy nghĩ trong lòng có khó áp chế như thế nào đi nữa thì biểu hiện ra bên ngoài vẫn vô cùng kín đáo, cho nên nàng cũng chỉ mở to cặp mắt, bình tĩnh nhìn La Chinh.
Ngay lúc La Chinh xoay quái vật nhỏ vào mặt bên của kết giới lần nữa thì từ giữa tay hắn bỗng truyền tới cảm giác đau nhói.
Trong nháy mắt, La Chinh lập tức buông tay, hai cánh tay thật dài của quái vật nhỏ kia cũng nhanh chóng co lại và trở về hình dáng ban đầu.
Cuối cùng quái vật nhỏ cũng bắt đầu vận chân nguyên, nổi bồng bềnh giữa không trung.
La Chinh chậm rãi lơ lửng đi lên, thờ ơ nhìn quái vật nhỏ, lạnh giọng nói: “Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không sử dụng chân nguyên đấy!”
Quái vật nhỏ lại thản nhiên thừa nhận nói: “Ta đã đánh giá thấp ngươi!”
Bị La Chinh dùng lực lượng cường đại như thế mà đánh lâu như vậy, mặc dù hắn có thân thể bất tử thì vẻ mặt cũng đã bắt đầu có chút uể oải.
Chẳng qua sức chịu đòn của quái vật nhỏ cũng khiến La Chinh phải cảm thán, thực sự là vô cùng mạnh mẽ!
Từ trước tới nay, trong số các võ giả cùng cấp bậc, quái vật nhỏ cũng là võ giả có thân thể cường hãn nhất chỉ sau La Chinh!
Quả thật là thiên hạ không thiếu thứ lạ.
Giống như Thanh Long đã nói, thân thể pháp bảo của hắn chỉ sợ là độc nhất vô nhị trong thiên hạ này.
Nhưng trong thiên hạ vốn tồn tại rất nhiều dị số, La Chinh cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.
Có lẽ quái vật nhỏ này cũng được coi là một dị số khác.
Trước đây, quái vật nhỏ là kẻ cuồng vọng, ngang bướng, đừng nói là đối mặt với La Chinh, cho dù đối mặt Chiến Đế Đại Vũ thì cũng đừng mong hắn nghiêm túc hết mức.
Dù sao thì từ nhỏ hắn đã lớn lên ở rừng rậm đầy thú dữ, từ trước tới nay tính cách chi phối hắn chính là thú tính!
Nhưng sau khi tiếp nhận sự bồi dưỡng tại võ phủ Cửu Đỉnh, quái vật nhỏ cũng dần dần có mục tiêu của chính mình.
Mục tiêu của hắn chính là tiêu diệt toàn bộ đại năng Thần Hải Cảnh trên đại lục thần quốc! Biến đại lục thần quốc thành thiên hạ của riêng hắn!
Mục tiêu này nghe có vẻ vớ vẩn, nhưng trong lòng quái vật nhỏ, chuyện này chưa chắc đã không có khả năng!
Vì sao Chiến Đế Đại Vũ phải bồi dưỡng hắn? Mục đích là để cho hắn trưởng thành, sau đó mượn thiên phú của hắn để đột phá.
Nhưng sau khi quái vật nhỏ bị võ phủ Cửu Đỉnh bắt đi, trong lúc bí mật nghiên cứu cũng đã gieo xuống hạt giống thù hận với toàn bộ võ giả.
Tất cả mọi chuyện, hắn sẽ dần dần thanh toán.
Chẳng qua trước khi đến bước đó, vì sao quái vật nhỏ lại luôn ẩn nhẫn, không đột phá Hư Kiếp Cảnh? Chính là bởi vì cho tới nay, hắn vẫn áp chế tu vi của mình!
Bởi vì hắn hiểu rõ, một khi hắn đột phá Hư Kiếp Cảnh, bước vào Sinh Tử Cảnh thì chỉ sợ thật sự có thể ảnh hưởng đến những đại năng Thần Hải Cảnh kia.
Trợ giúp bọn họ đột phá Thần Hải Cảnh, đó không phải là điều quái vật nhỏ muốn thấy.
Vì vậy hắn mới chọn áp chế bản thân, hy vọng trong lúc đột phá Hư Kiếp Cảnh có thể trực tiếp đánh vào tầng cao hơn của Sinh Tử Cảnh!
Cũng chỉ có như thế thì sau khi đột phá hắn mới có thể đối kháng với cường giả Thần Hải Cảnh!
Trong những người cùng cấp, quái vật nhỏ không có đối thủ.
Yêu cầu hắn đặt ra đối với bản thân là có thể chiến đấu vượt qua một cảnh giới lớn.
Bây giờ hắn chỉ là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, nhưng lại có thể đối kháng với võ giả Sinh Tử Cảnh ngũ trọng, thậm chí là Sinh Tử Cảnh lục trọng!
Mà một khi hắn đột phá Sinh Tử Cảnh, có thể nhanh chóng tiến vào Sinh Tử Cảnh tam trọng, thậm chí Sinh Tử Cảnh tứ trọng, trong thời gian ngắn vượt qua một cảnh giới lớn là có thể đối kháng với những đại năng Thần Hải Cảnh đó rồi.
Cho dù hắn không phải là đối thủ của mấy vị Quốc chủ như Chiến Đế Đại Vũ, nhưng cũng có thể bảo đảm mình có thể bình yên chạy thoát khỏi đại lục thần quốc, chờ bản thân tu luyện thành công, hắn mới trở lại tìm bọn họ tính sổ!
Nhưng hôm nay, quái vật nhỏ lại bất ngờ phát hiện một “quái vật” khác.
Tu vi của La Thiên Hành còn thấp hơn hắn, chỉ là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, vậy mà thực lực của người này lại không hề yếu hơn hắn!
Đến lúc này, quái vật nhỏ liền bắt đầu trở nên vô cùng nghiêm túc.
Rốt cuộc hắn cũng bắt đầu vận chuyển chân nguyên trong cơ thể.
Chân nguyên chầm chậm lưu động, trong tay hắn bắt đầu xuất hiện một tia sáng!
Đó là một tia sáng màu vàng lấp lánh, làm cho người ta có cảm giác sắc sảo.
La Chinh nhíu mày một cái, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc, chân nguyên màu vàng kia đem đến cho hắn một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Cảm giác này kỳ lạ đến mức không thể hình dung được.
Trong chân nguyên màu vàng kia giống như ẩn chứa quy tắc kỳ lạ, vô cùng phức tạp.
“Khó trách ngươi không thể đánh chết hắn” Huân cũng phát hiện ra hiện tượng kỳ lạ của quái vật nhỏ.
Trước đây Huân cũng không thể phán đoán ra lai lịch của quái vật nhỏ, nhưng sau khi thấy chân nguyên màu vàng kia thì lại nhanh chóng xác định: “Người này cũng không phải là quái vật, chính xác mà nói thì cũng không hoàn toàn là con người.
Hắn là Vị Diện chi tử!”
Chương 803: Thiên phú bẩm sinh
“Vị Diện chi tử? Nghe thấy lời nói của Huân, La Chinh bỗng ngẩn ra.
Đó là thứ gì vậy?“Đại Thế Giới mà hiện giờ ngươi đang sống có thể được coi là một vị diện độc lập, mà trong mặt phẳng ấy luôn tồn tại một ý chí, cũng giống như các ngôi sao trên trời luôn có ý chí của riêng mình, Đại Thế Giới cũng có ý chí của nó” Huân giải thích với La Chinh.
Ý chí của Đại Thế Giới không hề đơn độc, mà thực tế nó được hòa quyện bởi ý chí của tất cả các sinh linh trên thế giới.
Nhưng trong Đại Thế Giới này, con người lại chiếm đại đa số, vì thế Vị Diện chi tử mới rất giống với loài người.
Tất nhiên, cũng có một vài điểm khác biệt nho nhỏ, ví như đầu lưỡi phân nhánh giống như quái vật, hàm răng sắc nhọn giống loài sói, và có cả con ngươi đen nhánh nữa.
Không phải mọi nơi trên Đại Thế Giới này đều sinh ra Vị Diện chi tử, chỉ khi Đại Thế Giới có tổn hại mà không thể thay đổi được thì một Vị Diện chi tử mới được tạo ra để chỉnh sửa lại thế giới ấy.
“Nếu như ta đoán không nhầm, quái vật nhỏ này được tạo ra khi Đại Thế Giới ngưng tụ lại, và nó đến là để vá lại con đường phi thăng lên Thượng Giới, là người phát ngôn của Đại Thế Giới!” Huân đưa ra phán đoán như thế.
Con đường phi thăng của Đại Thế Giới này đã bị Chân Long tộc phá hủy, vì thế rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh không thể phi thăng lên, đồng thời Đại Thế Giới mới ngưng tụ lại để tạo ra một quái vật nhỏ như Vị Diện chi tử.
Phân tích này của Huân nghe có vẻ hợp lý.
“Nhưng tính cách của Vị Diện chi tử có vài phần cổ quái, có lẽ quá trình sinh ra nó hơi phức tạp” Huân vừa lắc đầu vừa nói.
Lúc Đại Thế Giới cần sửa chữa thì sẽ xuất hiện một Vị Diện chi tử.
Vị Diện chi tử cũng từng trải qua thời kỳ nằm trong bụng, sau khi được sinh ra, nó cũng lớn lên, khỏe mạnh như những võ giả bình thường.
Đến khi trưởng thành, nó mới nhận ra sứ mệnh của bản thân mình.
Lúc đó, nó sẽ trực tiếp dùng sức lực của vị diện để bắt đầu sửa chữa lại.
Có điều, thân thế của quái vật nhỏ thật sự vô cùng phức tạp.
Bởi diện mạo của mình mà từ nhỏ nó đã bị bỏ rơi ở trong rừng Thất Thủy.
Bởi vì hắn là Vị Diện chi tử nên những loài mãnh thú không những không đối địch hay xa lánh hắn mà còn coi quái vật nhỏ giống như đồng loại của mình, nuôi nấng nó trưởng thành.
Về sau, những võ giả của võ phủ Cửu Đỉnh vào rừng Thất Thủy để rèn luyện, hay nói cách khác chính là giết chết mãnh thú thì đương nhiên đã chọc giận đến quái vật nhỏ, khiến nó quay lưng lại với con người, đồng thời tạo nên tính cách cổ quái của Vị Diện chi tử.
Nhưng Huân lại cười nhẹ rồi nói: “Chẳng qua cơ hội của ngươi thể nào cũng đến thôi.
Vị Diện chi tử là hóa thân của ý chí trong vị diện này, nó vốn là do vị diện ngưng kết lại, nếu nó chịu sử dụng chân nguyên để ép tài năng thiên phú của hắn ra thì có thể giúp ngươi lĩnh ngộ được nhiều hơn.
Hiệu quả bậc này còn tốt hơn nhiều so với ánh sáng tạo hóa trong Thăng Long Đài và tháp Tội Ác!”
Ánh sáng tạo hóa của Thăng Long Đài và tháp Tội Ác thì dành cho tất cả các chủng tộc, nhưng thiên phú bẩm sinh được chất chứa trong Vị Diện chi tử chính là tập hợp của tất cả các quy tắc trong vị diện này.
La Chinh lại được sinh ra trong vị diện này, thế nên hiệu quả chắc chắn sẽ rất tốt.
“Thì ra là thế” Mắt La Chinh sáng lên.
“Chiến đấu theo kiểu giằng co với hắn ta, thời gian càng dài thì ngươi càng được lợi…” Huân tiếp tục đưa ra đề xuất.
La Chinh và Huân lặng lẽ trò chuyện với nhau, trong mắt quái vật nhỏ thấy La Chinh có những thay đổi bất thường liền bật cười: “Ha ha ha, nếu như ngươi đã phải khổ sở ép ta dùng chân nguyên thì ta cũng sẽ không phụ lòng ngươi nữa”
Sau khi nói xong, chân nguyên chợt bùng nổ trên tay quái vật nhỏ.
Từ trong luồng chân nguyên đó truyền ra một loại quy tắc vô cùng khó hiểu, chân nguyên màu vàng liền biến thành một thanh trường thương, cắt qua không khí, kéo ra những tiếng bén nhọn, bay vụt về phía La Chinh.
Trường thương màu vàng này có uy thế khác thường, làm gì có chuyện La Chinh sẽ đón đỡ? Bóng dáng hắn chợt lóe lên một cái đã tránh được trường thương này.
Nhưng uy thế của trường thương này vẫn không ngừng lại, nó tiếp tục đâm thẳng về phía sau La Chinh.
Phía sau La Chinh là kết giới được đại năng Thần Hải Cảnh tạo ra.
Lúc trước, cho dù là ngọn lửa niết bàn của phượng hoàng cũng không thể phá hỏng kết giới này được, vậy mà một thương này đã cứng rắn xuyên qua đó.
Mặt đại năng Thần Hải Cảnh bố trí ra kết giới kia cũng hơi biến sắc, phất tay một cái, lỗ hổng vừa bị xuyên qua kia lập tức phục hồi lại.
Đối với cảnh tượng này, nhóm các đại năng Thần hải Cảnh đều hiểu rõ đó chính là một trong số rất nhiều điểm bí mật trên người quái vật nhỏ.
Trong chân nguyên của hắn dường như ẩn chứa quy luật nào đó rất kỳ lạ, giống như có thể khắc chế tất cả các loại sức mạnh trên thế giới này vậy.
Trường thương bằng chân nguyên mà quái vật nhỏ phóng ra không phải là có uy lực lớn đến mức có thể đâm thủng kết giới, mà nó đã trực tiếp triệt tiêu chân nguyên của kết giới.
Nhưng bọn họ không biết, quái vật nhỏ chính là Vị Diện chi tử, mà thậm chí ngay cả quái vật nhỏ cũng không biết rõ bản thân hắn đã có được tất cả các thiên phú bẩm sinh của Đại Thế Giới này.
Đương nhiên trong đó cũng bao gồm thiên phú bẩm sinh của tất cả các sinh linh trong nhân loại.
Cho nên trong Đại Thế Giới này, quái vật nhỏ có được ưu thế sân nhà tuyệt đối.
Với tu vi Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ hiện tại của quái vật nhỏ, hắn đã có thể đánh bại được đại đa số các cường giả Sinh Tử Cảnh, chỉ có các đại năng Thần Hải Cảnh mới có thể áp chế hắn mà thôi.
Bởi vì đại năng Thần Hải Cảnh có lĩnh vực của riêng mình, mà lĩnh vực lại tự có quy tắc riêng, nếu quy tắc trong lĩnh vực đó đủ mạnh thì có thể làm ý chí của Đại Thế Giới yếu đi.
Nhưng mà trong giai đoạn này, các đại năng Thần Hải Cảnh còn có thể khống chế được quái vật nhỏ, nếu để người này trưởng thành lên, đột phá Sinh Tử Cảnh thì sau đó thế nào thật khó nói trước.
Nhìn thấy đòn kia của mình có hiệu quả, quái vật nhỏ cũng rất hài lòng.
Ý chí của Đại Thế Giới chưa thức tỉnh nên hiện tại hắn chính là một quái vật có tính cách méo mó, vốn dĩ việc hành hạ các võ giả đến chết chính là niềm ham mê nhất của hắn.
Các đối thủ giống như La Chinh, càng ngày càng khó tìm.
“Ha ha ha ha…”
Quái vật nhỏ cười điên cuồng, chân nguyên màu vàng trào ra ngoài như thủy triều, hóa thành từng thanh trường thương màu vàng, đâm về phía La Chinh.
La Chinh tránh né những trường thương màu vàng này, đồng thời cũng cảm nhận được ánh sáng từ đó lan ra.
Giữa khoảnh khắc đó, La Chinh cũng hấp thu không ít!
“Đúng thế thật” Trong lòng La Chinh hơi kích động, trong đan điền của hắn cứ như có lửa vậy, bắt đầu nhanh chóng xoay tròn.
Những thiên phú bẩm sinh được tỏa ra từ thanh trường thương màu vàng này còn hiệu quả hơn ánh sáng tạo hóa không ít.
La Chinh đã dừng lại ở Hư Kiếp Cảnh trung kỳ một thời gian rồi.
Lúc trước, vốn dĩ hắn có thể ở lại tháp Tội Ác, tiếp tục tu luyện đến Chiến Tôn cấp cao, nhưng vì lo lắng cho La Yên nên mới trở lại Trung Vực.
Về sau, trong Vân Điện, La Chinh đột phá đến Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, sau đó tu vi liền dừng lại ở cảnh giới này.
Chẳng qua, hắn vốn cũng đã lờ mờ cảm thấy bản thân mình có dấu hiệu sắp đột phá.
Dưới tác dụng của thiên phú bẩm sinh, cơ hội bước vào Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ cũng theo đó mà xuất hiện.
“Ha ha! Cảm giác không tệ chứ?” Quái vật nhỏ nhe răng cười, nhìn chằm chằm vào La Chinh: “Có phải cảm thấy đầu óc mình trấn tĩnh hơn, thậm chí tu vi cũng tinh thâm hơn không ít không?”
La Chinh không nói gì mà vẫn không ngừng xuyên qua không gian, tránh né những trường thương màu vàng kia, đồng thời hấp thu thiên phú bẩm sinh do chân nguyên màu vàng kia tỏa ra.
Đương nhiên quái vật nhỏ hiểu rõ những thứ mà hắn phóng ra này có thể giúp người ta tăng năng lực tu vi.
Nhưng bởi vì ý chí của Đại Thế Giới không thức tỉnh, cho nên bản thân hắn cũng không rõ lắm về việc thứ này thật ra tên là thiên phú bẩm sinh.
Thấy cảnh này, sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ nhất thời trầm xuống.
Đây không phải là kết quả mà hắn muốn.
Mục đích của Chiến Đế Đại Vũ và Bạch Nguyệt Dung chính là để cho quái vật nhỏ giết chết La Chinh.
Nhưng không ngờ quái vật nhỏ lại thi triển chân nguyên khiến La Chinh có lợi!
“Thế mà người này lại hấp thu thần lực thiên phú của quái vật nhỏ!” Các đại năng Thần Hải Cảnh này cũng không rõ lắm về loại sức mạnh được gọi là thiên phú bẩm sinh, vì thế liền tự mình đặt ra một cái tên, gọi là thần lực thiên phú.
Thần lực thiên phú của quái vật nhỏ không phải vô hạn, nếu phóng ra quá nhiều thì sau đó nó sẽ biến sang thành màu đen như than và mất đi hiệu quả giúp đối thủ tăng cường hiệu quả của thiên phú.
Thế nên để duy trì loại hiệu quả này, cứ cách một khoảng thời gian, võ phủ Cửu Đỉnh sẽ bí mật giết chết một số thiên tài, sau đó để cho quái vật nhỏ ăn.
Cũng chỉ có như thế mới giúp chân nguyên của hắn có thể khôi phục lại thành màu vàng.
Nói cách khác, năng lực của quái vật nhỏ chính là ăn thiên phú của võ giả khác, sau đó lại tỏa những thiên phú này ra ngoài cho một phần võ giả khác hấp thu.
Mới đầu, quái vật nhỏ không định sử dụng chân nguyên, nhưng chỉ dựa vào thân thể thì lại hoàn toàn bị La Chinh áp đảo.
Hiện tại, La Chinh cũng đã phát hiện ra bí mật của quái vật nhỏ, cứ thế dứt khoát bay xung quanh tiểu quái vật rồi bắt đầu hấp thu thần lực thiên phú mà tiểu quái vật tỏa ra.
Quả thực là buồn cười.
Chương 804: Nhận thua
Dường như quái vật nhỏ cũng không ngại việc La Chinh hấp thu thiên phú tự nhiên bị lan ra ngoài của hắn.
Đứng trên lập trường của hắn mà nói thì cũng không thấy La Chinh đáng giận hơn đám đại năng Thần Hải Cảnh trên bậc cầu thang!Nhưng lúc này, nếu hắn đã nhận lời với Bạch Nguyệt Dung thì hắn sẽ không có lý gì mà thả cho La Chinh sống sót rời đi.
Mấy trăm cây trường thương màu vàng liên tiếp được đâm ra, lập tức khiến kết giới trở nên vỡ nát, vị đại năng Thần Hải Cảnh kia lại chỉ có thể liên tục sửa chữa cái kết giới rộng lớn này.
Đòn đánh của quái vật nhỏ rất sắc bén, nhìn qua thì giống như đã áp chế chặt chẽ La Chinh trong kết giới.
Nhưng đây chẳng qua lại chỉ là một cách giải tỏa của quái vật nhỏ mà thôi, không gây khó khăn quá lớn cho La Chinh.
Nhưng sau khi quái vật nhỏ đã giải tỏa được một trình độ nhất định nào đó, khóe miệng hắn bỗng nhiên nở ra một nụ cười quỷ dị: “Cũng đến lúc rồi, đa đến lúc nên đưa ngươi xuống địa ngục!”
Bóng dáng hắn chợt lóe lên, thừa dịp lúc La Chinh vượt qua không gian mà đi trước một bước, đứng chắn trước mặt La Chinh.
Hắn và La Chinh vẫn duy trì khoảng cách không đến hai thước.
Ánh mắt La Chinh ngưng lại, nắm tay chợt đánh về phía quái vật nhỏ.
Nhưng lúc này, quái vật nhỏ lại nhẹ nhàng vươn tay ra ngăn cản!
Chỉ nhẹ nhàng ngăn cản như thế nhưng vô hình lại loại bỏ hoàn toàn sức mạnh của La Chinh!
Lúc này bắt đầu đến lượt La Chinh giật mình!
Sao có thể như thế?
La Chinh sợ bị quái vật nhỏ quấn lên, vì dù sao người này vẫn là một phiền phức không nhỏ đối với hắn.
Cho nên vừa rồi ra tay, hắn trực tiếp mở ra sức mạnh của tám trăm tấm vảy rồng.
Tuy rằng đây không phải là cực hạn của La Chinh, nhưng cũng đã lên đến bảy tám phần công lực!
Cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh cũng không có khả năng dễ dàng hóa giải đòn tấn công của hắn như thế, nhưng quái vật nhỏ này lại làm được.
Đòn đánh giống như sức mạnh ngàn vạn quân của La Chinh đối với hắn lại chỉ giống như nắm đấm của đứa trẻ, không gây nên bất cứ thương tổn gì…
Nhưng trong thời gian một nhịp thở sau, một ngọn núi phía trên bờ sông Tây Long chợt vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.
“Ầm ầm!”
Ngọn núi kia cao khoảng nghìn mét, cũng là một ngọn núi không nhỏ ở bên bờ sông Tây Long.
Ngọn núi này nối liền với một ngọn núi bên kia bờ sông, được gọi là khe Ẩn Long, là khe sâu khá nổi tiếng trong đại lục thần quốc.
Hiện tại, ngọn núi lớn kia chợt phát nổ mạnh như thế, lập tức khiến toàn bộ núi non bắt đầu sụp xuống theo, đất đá cuồn cuộn trôi xuống lòng sông Tây Long, khiến nước sông vốn không ngừng quay cuồng ngày càng dâng lên cao.
Một ngọn núi lớn mà ầm ầm sụp xuống như thế.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Trên sông Tây Long không có ai cả, vì sao ngọn núi kia lại sụp?”
“Không rõ lắm.
Vừa rồi ta đang xem La Thiên Hành và quái vật nhỏ đánh nhau, La Thiên Hành cũng có thần lực trời sinh, sức lớn đến kinh người, nhưng quái vật nhỏ lại có thể nhẹ nhàng đỡ đòn như thế, cũng thật khó tin!”
“Giữa hai việc này có liên quan gì đến nhau sao?”
Mọi người bắt đầu sôi nổi bàn tán.
Bọn họ càng ngày càng xem không hiểu cuộc chiến này.
Trong mắt La Chinh hiện vẻ nghiêm trọng, nắm đấm vung ra nhanh chóng rụt trở về.
Hắn hơi nghiến răng, một lần nữa ngưng tụ sức mạnh kinh người trong nắm tay phải.
Lúc này La Chinh đã mở ra tất cả sức mạnh của vảy rồng, kết hợp với cương nguyên trong cơ thể cùng bùng nổ.
Mười phần sức mạnh dũng mãnh tiến vào nắm đấm của La Chinh, quyền này đánh ra, nếu đánh lên người đại năng Thần Hải Cảnh thì có lẽ cũng sẽ có thể tiêu diệt kẻ đó chỉ trong nháy mắt!
Nhưng quái vật nhỏ vẫn không hề né tránh, hắn lại hướng một bàn tay về phía La Chinh.
“Bốp!”
Khi một quyền của La Chinh đánh lên bàn tay của quái vật nhỏ, thân hình quái vật nhỏ vẫn như trước, không hề bị thương một chút nào.
Cùng lúc đó, một ngọn núi lớn khác trên sông Tây Long lại phát ra tiếng nổ lớn.
“Ầm ầm…”
Ngọn núi lớn thứ hai sụp đổ…
Quái vật nhỏ nhếch môi lên, cười nói với La Chinh: “Thú vị chứ?”
“Sức mạnh, bị dời đi” La Chinh nhíu mày.
Quái vật nhỏ cười hì hì, đến gần La Chinh một chút.
Hắn không có vẻ sợ La Chinh chút nào, mà trên mặt đều là vẻ cuồng vọng: “Thật ra, mỗi ngày phải gặp cái đám tự cho mình là người thiên phú cực cao, là siêu phàm như các ngươi, bị các ngươi gọi tới là tới, gọi đi là đi, ta vẫn luôn thấy rất nhàm chán…
Nói xong, quái vật nhỏ đưa lưng về phía La Chinh.
Lúc này, hắn đối diện với rất nhiều võ giả có thiên phú cấp Thần: “Tự xưng là thiên tài cấp Thần, nhưng muốn đạt tới Thần Hải Cảnh thì cũng phải dùng đến mấy ngàn năm.
Các ngươi mà cũng được coi là thiên tài ư? Quả thực chính là một đống phân, ha ha ha ha ha!”
“Vừa mới nãy đấy, thằng nhóc tên là La Thiên Hành, à không, tên là La Chinh này biểu hiện rất lợi hại! Một phế vật như vậy mà có thể đàn áp được thiên tài của tứ đại thần quốc các ngươi, có thể thấy, các ngươi đều là phế vật trong phế vật! Ha ha ha!” Quái vật nhỏ tiếp tục điên cuồng cười to nói.
Hắn nói ra lời này chẳng khác gì đã đắc tội với tất cả thiên tài trong tứ đại thần quốc.
Nhưng bản thân quái vật nhỏ không quan tâm, hắn cũng không thuộc về tứ đại thần quốc, càng không thuộc về võ phủ Cửu Đỉnh.
Về phần những đại năng Thần Hải Cảnh kia thì tương lai hắn nhất định sẽ giết từng tên một thôi!
Chiến Đế Đại Vũ và mấy vị Quốc chủ đều nhíu mày lại.
Tính cách quái vật nhỏ quá quỷ dị, nếu không phải không có cách nào với La Chinh thì bọn họ sẽ không phái tên đó ra để đối phó với La Chinh…
Nhưng lúc này không có một đại năng Thần Hải Cảnh nào dám quát lại quái vật nhỏ.
Bọn họ còn phải nhờ vào thiên phú của quái vật nhỏ nên chung quy cũng không thể làm gì được hắn, chỉ có thể tùy ý để tên điên đó càn quấy.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” La Chinh dò hỏi trong lòng.
Huân nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng: “Đây cũng là năng lực của Vị Diện chi tử.
Tu vi của ta chưa đột phá đến Giới Chủ, cho nên không thể thống lĩnh một Đại Giới.
Giới Chủ của Đại Giới trên Thượng Giới cũng có năng lực tương đương thế!”
Khi Giới Chủ khống chế một Đại Giới, có thể dùng giới này để gánh vác thương tổn mà hắn phải chịu.
Ví dụ như khi hai vị Giới Chủ giao đấu với nhau, thường thường cả hai người đều không bị tổn thương quá lớn, nhưng những Đại Giới mà bọn họ thống lĩnh lại lần lượt nổ vỡ.
Cho nên, tình hình chiến đấu giữa các Giới Chủ đều kinh thiên động địa, hơi một tí là hủy diệt mấy ngàn vạn ngôi sao!
Quái vật nhỏ không phải là Giới Chủ, nhưng dù sao hắn cũng là Vị Diện chi tử, là hóa thân của ý chí Đại Thế Giới, có được loại năng lực này cũng rất bình thường.
“Nói cách khác, tên này thật sự là bất tử bất diệt?” La Chinh nhíu mày nói.
“Không, nếu ngươi trở thành Thần Hải Cảnh, lĩnh vực của bản thân đủ cường đại thì có thể khóa hắn trong lĩnh vực của mình, cắt đứt liên hệ giữa hắn và Đại Thế Giới, hắn sẽ hết cách…” Huân thản nhiên nói.
La Chinh không nhịn được mà nhìn qua bằng một ánh mắt khinh thường.
Thần Hải Cảnh? Đối với La Chinh mà nói thì đây vẫn còn là chuyện tương đối xa vời, vấn đề là bây giờ phải làm sao?
Sau khi quái vật nhỏ xả xong một tràng, lại phát hiện đám thiên tài cấp Thần của tứ đại thần quốc đều im re, không dám lên tiếng, không có một ai đứng ra phản bác hắn thì nhất thời khiến hắn mất hứng.
Chuyện hắn hy vọng nhất, chính là chọc giận đám ngu này, sau đó lại chà đạp bọn họ một phen, gây nên đả kích cả trên tinh thần và thân thể bọn họ.
Nhưng vấn đề là không có ai đáp lại, quả là cũng có chút nhàm chán.
Lúc này, quái vật nhỏ mới xoay đầu lại, trong con mắt đen kịt kia tràn đầy vẻ điên cuồng: “Quên mất, trận chiến giữa ta và ngươi còn chưa phân thắng bại…”
Quái vật nhỏ vừa dứt lời, La Chinh lại chợt kéo giãn khoảng cách với hắn.
“Sợ hả? Muộn rồi” Quái vật nhỏ mỉm cười quỷ dị: “Thiên phú của ngươi quả thực cao hơn đám heo kia không ít, chắc hương vị cũng đậm đà hơn một bậc!”
Sau khi nói xong, quái vật nhỏ chợt đánh về phía La Chinh, đồng thời lộ ra một hàm răng nanh sắc nhọn.
“Vèo!”
Lúc này, cho dù là La Chinh thì cũng cảm nhận được một mối nguy cơ mãnh liệt.
Nếu người này thật sự có thể chuyển dời một trăm phần trăm sức mạnh ra ngoài, vậy La Chinh quả thực không có biện pháp nào với hắn.
Với thực lực hiện giờ của La Chinh, đúng là chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng có thể đánh vỡ núi đá, làm cạn nước sông.
Nhưng toàn bộ Đại Thế Giới này vô cùng rộng lớn, sức mạnh của hắn trút xuống trên người quái vật nhỏ cũng sẽ hoàn toàn tan vào trong Đại Thế Giới.
Mà La Chinh lại không có khả năng hủy diệt toàn bộ Đại Thế Giới.
Đừng nói là hắn không làm được, cho dù là những đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng không thể làm được!
Có lẽ người mang La Yên đi ở Hư Linh Tông kia có thể làm dược.
Cho nên giờ khắc này, La Chinh không tiếp tục phản kích nữa, hắn gần như chỉ lui về phía sau theo phản xạ, nháy mắt đã kéo giãn khoảng cách với quái vật nhỏ.
Nhưng kết giới cũng chỉ có giới hạn, sao La Chinh có thể tránh được đòn tấn công của quái vật nhỏ chứ?
Đúng lúc này, Chu Hoàng bỗng nhiên lên tiếng: “La Thiên Hành, thần quốc Hắc Thiết chúng ta nhận thua!”
Chương 805: Ý chí của Đại Thế Giới
Từ lúc đi lên con đường võ đạo, cho tới bây giờ La Chinh chưa từng nhận thua.
Cho dù hiện tại La Chinh có bị đẩy vào nghịch cảnh thì hắn cũng chưa từng nghĩ đến việc nhận thuaNhưng Quốc chủ Chu Hoàng của thần quốc Hắc Thiết lại không nhịn được.
Tính cách Chu Hoàng giống với Yến Vương, so với Thái tử Chu Ninh thì hai cha con Chu Hoàng và Yến Vương trọng tình trọng nghĩa hơn một chút.
Trận so đấu này vốn không đề cập gì đến lợi ích sống còn, thắng bại cùng lắm cũng chỉ là cái thanh danh mà thôi, không phải nếu La Chinh thua thì thần quốc Hắc Thiết sẽ phải thoái vị đổi chủ! Nếu đã thế thì cũng không tới lượt La Chinh đại diện thần quốc Hắc Thiết ra đấu!
Thua thì thua, cũng không có gì ghê gớm.
Huống chi La Chinh vừa đi ra đã đánh bại Vân Long Đào, đánh bại Hỏa Doãn Nhi, lấy lại mặt mũi cho thần quốc Hắc Thiết rồi.
Ngoài quái vật nhỏ ra, trong tứ đại thần quốc này có ai dám khiêu chiến với La Chinh chứ? Những Thái tử, Hoàng tử đó sao? Nhóm Thái tử thần quốc có lẽ mạnh hơn Vân Long Đào một chút, nhưng sợ rằng còn không phải là đối thủ của Hỏa Doãn Nhi, họ căn bản không có khả năng đi khiêu chiến La Chinh!
Về phần quái vật nhỏ, người này vốn đã là một bí ẩn.
Cho dù rất nhiều đại năng Thần Hải Cảnh nghiên cứu suốt bao nhiêu năm như vậy mà vẫn không thể giải đáp câu đố về thân thế của hắn.
Dựa vào thú tính tràn đầy trên người hắn mà đoán thì người này căn bản không phải là người!
Chu Hoàng đại khái đã đoán đúng.
Quái vật nhỏ quả thực không phải người, hắn chính là hóa thân của ý chí Đại Thế Giới, là Vị Diện chi tử, cùng cấp với người đại diện của Đại Thế Giới này.
Cho nên nhìn đến đây, Chu Hoàng cũng đã xác định, La Chinh không còn cách gì để đối phó với quái vật nhỏ nữa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ quái vật nhỏ sẽ thật sự ăn đầu của La Chinh mất.
Đây không phải là điều Chu Hoàng muốn nhìn thấy.
Nghe thấy phụ hoàng lên tiếng, Yến Vương mới thở phào một hơi.
Biểu hiện của La Chinh đã vượt xa kỳ vọng của hắn, mục đích của hắn đã đạt được nên hiện tại hắn rất lo La Chinh sẽ bị quái vật nhỏ giết chết.
Nếu phụ hoàng ra mặt ngăn cản, chắc là La Chinh sẽ được an toàn.
Nhưng sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ và Bạch Nguyệt Dung lại có chút khó coi.
Bạch Nguyệt Dung lạnh giọng nói với Chu Hoàng: “Quốc chủ Chu Hoàng, như vậy có vẻ không hay lắm?”
Chu Hoàng cười nhẹ, vẫn duy trì thái độ cung kính với thánh nữ Mật Giáo mà hỏi ngược lại: “Trước khi chúng ta mở thánh hải Thiên Vũ ra, đây chỉ là một cuộc đấu cho vui thôi.
Nhưng nhiều năm như vậy, nó đã dần dần trở thành một cuộc kiểm duyệt thực lực của võ giả trẻ tuổi trong tứ đại thần quốc.
Nếu là thi đấu giao lưu thì nhận thua là chuyện rất bình thường, sao lại không hay?”
So với Chu Hoàng, Bạch Nguyệt Dung cùng lắm cũng chỉ là chim non mà thôi, nghe thấy Chu Hoàng thao thao bất tuyệt, nàng ta nào còn chỗ để nói nữa?
Chiến Đế Đại Vũ cười lạnh một tiếng: “Chu Hoàng, ngươi đã nói La Chinh chính là người của thần quốc Hắc Thiết, nhưng hắn đả thương Vân Long Đào của thần quốc Đại Vũ ta, vậy mà hiện tại không địch lại quái vật nhỏ của thần quốc Đại Vũ ta lại muốn chỉ dùng một câu nhận thua để rời sàn đấu.
Cái giá này có phải hơi nhỏ rồi không?”
Tất nhiên Chu Hoàng biết Chiến Đế Đại Vũ không cam lòng, lời này chỉ là muốn đâm chọc mà thôi.
Hắn mỉm cười thản nhiên, sau đó nói ngay: “Võ giả so đấu giao lưu, khó tránh khỏi bị thương, đây cũng là chuyện bình thường.
Lưu Tán, nói vậy chắc ngươi cũng hiểu rồi chứ?”
Chiến Đế Đại Vũ lại cười ha ha rồi bỗng nhiên cao giọng nói: “Võ giả của thần quốc Đại Vũ ta đang giao chiến hăng say với võ giả của thần quốc Hắc Thiết, lần này nhận thua thật sự là có chút tiếc nuối, tin rằng trong lòng La Thiên Hành cũng sẽ có tiếc nuối.
Vì để mọi người không giữ lại tiếc nuối, hai người các ngươi hãy dùng một chiêu phân thắng bại đi!”
Khi Chiến Đế Đại Vũ nói lên lời này, sắc mặt Chu Hoàng lập tức tối sầm lại.
Lưu Tán này cũng thật quá đáng, rõ ràng hắn đã tuyên bố thần quốc Hắc Thiết thất bại, hắn thay mặt La Thiên Hành nhận thua, thế mà Lưu Tán lại vẫn nói ra những lời như vậy trước mặt mọi người, còn muốn hai người đấu thêm một chiêu!
Tuy rằng chỉ là một chiêu, nhưng vẫn sẽ mang đến rất nhiều chuyện xấu, nhất là không thể dùng lẽ thường để đánh giá hay thuyết phục quái vật nhỏ!
“Cái này…” Chu Hoàng đang chuẩn bị nói chuyện.
Chiến Đế Đại Vũ lại nói tiếp: “Nếu hai bên đều không phản đối, vậy bắt đầu đi!”
Quái vật nhỏ dựa vào cạnh kết giới, nhe răng cười với La Chinh: “Nghe thấy rồi chứ? Một chiêu! Ta còn có cơ hội ra một chiêu.
Chậc chậc! Nhưng chỉ một chiêu là đủ rồi, đủ để giết chết ngươi!”
Ánh mắt La Chinh rất sáng, trong đầu cũng đang nhanh chóng hoạt động.
Đương nhiên hắn có nghe được cuộc nói chuyện bên ngoài kết giới.
Tuy rằng Chu Hoàng mở miệng thay hắn nhận thua, nhưng nói một cách công bằng thì La Chinh không đồng ý nhận thua.
Năng lực của Vị Diện chi tử quả thực rất mạnh, nhưng không phải hắn không có cách phá giải, chẳng qua hắn tạm thời chưa nghĩ ra mà thôi.
Trước mắt, bởi vì Chiến Đế Đại Vũ nhúng tay vào nên thành ra hai người chỉ còn một chiêu cuối cùng để giao đấu, làm thế nào để dùng một chiêu này mà bắt được quái vật nhỏ đây? Đối với La Chinh mà nói, đây cũng là một lần khảo nghiệm!
Thật ra hiện tại, đa số mọi người đều suy đoán rằng La Chinh đang vắt hết óc để nghĩ cách tránh quái vật nhỏ.
Nhưng bọn họ không ngờ, La Chinh căn bản không hề nghĩ đến việc trốn tránh, mà lại lựa chọn đối đầu trực tiếp.
Thậm chí, hắn còn muốn đánh bại quái vật nhỏ chỉ trong một chiêu…
Hai người giằng co trong một nhịp thở, sau đó quái vật nhỏ bỗng nhiên nói: “Chuẩn bị xong chưa? La Chinh! Chiêu này ta chưa từng triển khai với người ngoài bao giờ, nhưng lúc này, ta sẽ cho ngươi được mở mang kiến thức một chút, ít nhất thì cũng cho ngươi một đề tài nói chuyện trên đường xuống suối vàng! Ha ha ha ha!”
Ngay trong tiếng cười càn rỡ kia, trên người quái vật nhỏ chợt truyền ra một luồng khí thế kinh người.
Luồng khí thế này không giống như khí thế của người.
Trong nháy mắt này, bản thân quái vật nhỏ giống như đã hóa thành núi non nguy nga hùng vĩ, thành biển cả rộng lớn khôn cùng, thành đồng bằng mênh mông vô bờ, thành đầm lầy thần bí quỷ dị…
Tất cả mọi thứ, giống như khí thế đến từ toàn bộ thế giới này!
“Đây là… Hắn đang lợi dụng ý chí của toàn bộ Đại Thế Giới này.
Không, bản thân hắn chính là hóa thân của ý chí Đại Thế Giới.
Nói cách khác, hắn đang dùng ý chí để áp bách ta!” Trong lòng La Chinh cũng giật mình.
Chỉ trong nháy mắt, khí chất của quái vật nhỏ vốn xấu xí đáng khinh kia lại có thay đổi kinh người.
Trong khoảnh khắc này, một mình hắn đại diện cho cả một Đại Thế Giới.
Đó cũng là dấu hiệu ý chí của Đại Thế Giới đang dần dần thức tỉnh.
Nó thức tỉnh càng nhiều, quái vật nhỏ lại càng khống chế được nhiều phần của Đại Thế Giới!
Vào giờ khắc này, tất cả mọi người đều biến sắc.
Khí thế quái vật nhỏ phát ra thật sự quá khổng lồ, khiến mọi người đều cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, giống như là khi đối mặt với núi cao sông dài, bản thân chỉ giống như một con kiến đứng trước ngọn núi nguy nga mà thôi.
Vấn đề là khí thế của quái vật nhỏ vẫn đang không ngừng biến ảo.
Khi thì hóa thành núi cao hùng vĩ, khi thì lại biến thành biển rộng, sâu không lường được.
Cảnh tượng tự nhiên đó căn bản không phải là thứ mà sức người có thể chinh phục được, kể cả những đại năng Thần Hải Cảnh cũng đều cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.
Tuy giúp quái vật nhỏ tranh thủ được cơ hội ra một chiêu, nhưng sắc mặt Chiến Đế Đại Vũ cũng hơi khó coi.
Tên quái vật nhỏ này vẫn luôn áp chế thực lực của mình trước mặt hắn, tu vi của quái vật nhỏ vẫn luôn duy trì ở Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, vậy mà không ngờ thực lực đã tăng lên tới mức độ này.
Người này, rốt cuộc là thứ gì vậy?
Lúc này, người cảm thấy không thoải mái không chỉ có Chiến Đế Đại Vũ mà còn có cả những đại năng Thần Hải Cảnh khác.
Quái vật nhỏ này thật sự quá nguy hiểm, khi võ phủ Cửu Đỉnh đề xuất việc bồi dưỡng quái vật nhỏ lên tới tu vi Thần Hải Cảnh, cũng có không ít người phản đối, sợ nuôi hổ thành họa.
Căn bản người này không được coi là nhân loại, lỡ như phát triển lên rồi thì không dễ khống chế nữa.
Hiện tại, nhìn thấy quái vật nhỏ chợt bộc phát ra khí thế như vậy, không ít đại năng Thần Hải Cảnh lại càng thêm lo lắng trong lòng.
Quả thực bọn họ có thể mượn thiên phú của quái vật nhỏ để tu luyện, nhưng nếu lúc đó bọn họ không thể khống chế được quái vật nhỏ nữa thì làm thế nào?
“Ầm!”
La Chinh cảm thấy một tia sáng chợt lóe lên trong đầu, một luồng ý chí năm màu ngay lập tức trốn vào trong đầu hắn!
Hắn định dùng ý chí của Đại Thế Giới để xóa bỏ ta sao?
La Chinh hơi kinh hãi.
Quả thực linh hồn trong cơ thể hắn đã gần lên tới Bích Hồn Cảnh, nhưng cho dù là linh hồn Bích Hồn Cảnh thì chỉ sợ cũng khó có thể chống cự lại được ý chí của Đại Thế Giới!
Gần như là trong nháy mắt, luồng ý chí năm màu kia hung hăng va chạm về phía linh hồn của La Chinh.
Dưới va chạm không tiếng động này, linh hồn phía trên vốn vô cùng rắn chắc của La Chinh chợt xuất hiện từng vết rạn nứt.
“Lực ý chí mạnh quá!” Linh hồn La Chinh cũng không ngừng lui về phía sau.
“Ha ha ha ha, La Chinh, không phải linh hồn của ngươi mạnh mẽ lắm sao? Còn mạnh hơn cả Thần Hải Cảnh? Thậm chí là đại năng Thần Hải Cảnh? Nhưng so với ta thì thế nào?” Lực ý chí năm màu kia cười ha ha nói với La Chinh.
Mặc dù đây là ý chí của Đại Thế Giới, nhưng dù sao nó cũng chưa thức tỉnh hoàn toàn mà vẫn đang bị quái vật nhỏ khống chế.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại [Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ho-Hoa-Trang-Nguyen-Tai-Hien-Dai-Audio-Truyen.jpg)



